Tổng số lượt xem trang

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

Quân đội nên bớt tướng, Công an phải thêm nhiều tướng vào!

Quân đội nên bớt tướng, Công an phải thêm nhiều tướng vào!

Thấy mấy tờ báo đều đăng bài nội dung như thể có sự tị nạnh của Bộ Quốc phòng với Bộ Công an về hàm tướng nhiều ít. Nghe buồn cười quá!
Ông Bộ trưởng Quốc phòng là Ủy viên BCT mà xem ra không nắm vững diễn biến tình hình trong nước, quốc tế.

Về tình hình trong nước, xu thế là ngày càng có nhiều khiếu kiện của dân oan, ngày càng có nhiều yêu sách dân chủ, nhân quyền, nhất là từ khi ta vào Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc, không khí càng sôi động tợn. Trong khi đó thì “giặc nội xâm” tham nhũng cũng ngày càng đông, càng mạnh, đảng xem ra bó tay rồi. Sơ qua như vậy để thấy phải tăng cường lực lượng công an.
Việc tăng lực lượng này còn để đáp ứng vấn đề khó nói ra nữa, là cần bù trì cho số bị kỷ luật, đi tù, kể cả xử bắn vì tham nhũng. Nói đâu xa, vụ anh em Dương Tự Trọng – Dương Chí Dũng vừa qua, cống hiến cho lực lượng của “giặc nội xâm” cũng kha khá cấp tá. Tướng Ngọ mà không “đi” sớm”, thì biết đâu đấy, lại khuyết mất một tướng tài cũng chỉ vì “viên đạn bọc đường”.
Thế mà vẫn còn những điều khó nói nữa, đòi hỏi phải tăng tướng công an. Đấy là từ mấy năm trước tới giờ, trót phong quá nhiều tướng rồi, giờ mà không tiếp tục, thì lại sinh tị nạnh, nguy cơ có biến chỉ vì chuyện hàm cấp nhăng nhít cũng cần phải tính đến. Kể cả thói quen trong lính tráng bên dưới, thấy cấp trên có hàm tướng thì mới tôn trọng, còn thượng tá, đại tá giờ như ruồi, đứng đường khua gậy đầy, mất uy!
Tạm một số lý do như vậy, còn phía quân đội thì có một lý do lớn nhất để cần giảm tướng.
Nó nằm trong tình hình quốc tế, ta với Trung Quốc, “anh em môi răng”, có chuyện gì quân đội của họ đông thế, lại mới tăng ngân sách quốc phòng nữa, sẽ hỗ trợ cho. Cứ nhìn sang diễn biến mới của Nga với Crimea là rõ. Trong khi bên họ cấp tướng trong quân đội tỉ lệ không đông như ta, chẳng lẽ ta lại “chơi trội”, ngộ nhỡ có ngày 2 lực lượng sát nhập … thì sao?
Còn một số lý do khác, trong đó có chuyện khó nói nhưng vẫn phải nói. Đó là tình hình dư luận cứ đòi quân đội là phải trung thành với dân, chứ có thấy đòi công an đâu (khẩu hiệu “trung với đảng, hiếu với dân” hay là ngược lại mà cứ cãi nhau mãi). Trong khi bên các nước cứ xảy ra chính biến liên miên, quân đội hay can thiệp lật đổ chế độ. Thế thì bên ta cũng phải phòng hờ, bớt bớt quyền lực quân đội một chút, tăng quyền công an lên cho nó có “đối trọng”. Lâu nay thấy hình ảnh vài cuộc diễn tập của bộ đội, rồi mới đây là tìm máy bay Malaysia rơi, là thấy ngay quân đội ta được giảm bớt “lực” như thế nào rồi (mấy cái trực thăng Nga Xô mốc meo), giờ cũng phải tính giảm cả hàm cấp là tương xứng. Biết đâu ở trên có phương án sẽ có ngày Bộ Quốc phòng thành Cục Phòng vệ như bên Nhật. 
Nhiều người cứ xỉ vả cái khẩu hiệu “Còn Đảng còn mình!”, nhưng không nghĩ rộng ra, là tại sao quân đội lại không có khẩu hiệu nào oai đến thế. Vì suy luận thêm, sẽ thấy khẩu hiệu đó nó còn có thêm ý nghĩa ngầm khác, lộn ngược ý, đại để là nhắn nhủ với đảng: “Còn tôi còn ông!
-
VNEconomy
16:07 (GMT+7) – Thứ Năm, 20/3/2014

Hai bộ “vênh” quan điểm về đề xuất thêm hàm tướng

Bộ Công an cho rằng, vị trí Thứ trưởng thường trực cũng rất quan trọng, nên cần được phong hàm đại tướng…
Hàm đại tướng hiện nay chỉ phong cho hai bộ trưởng Công an và Quốc phòng.
Hàm đại tướng hiện nay chỉ phong cho hai bộ trưởng Công an và Quốc phòng.
Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang vừa đề nghị tăng thêm một cấp hàm đại tướng đối với thứ trưởng thường trực của cơ quan này.

Tại phiên họp chuyên đề xây dựng pháp luật của Chính phủ, sáng 20/3, trình bày tóm tắt dự thảo Luật Công an nhân dân sửa đổi, Bộ trưởng Trần Đại Quang cho biết, hiện nay, Bộ Công an và Bộ Quốc phòng mới chỉ có một hàm đại tướng là Bộ trưởng.
Do đó, trong dự thảo lần này, Bộ đề nghị tăng thêm một cấp hàm đại tướng đối với vị trí Thứ trưởng thường trực, Phó bí thư Đảng ủy Công an Trung ương.
Theo Bộ trưởng Quang, đây là vị trí quan trọng, sẽ đảm trách chỉ đạo, giải quyết mọi công việc khi Bộ trưởng đi vắng.
Ngoài ra, Bộ Công an cũng đề xuất tăng cấp hàm từ thiếu tướng lên trung tướng đối với hai chức danh Giám đốc công an Hà Nội và Tp.HCM và một cấp phó ở các tổng cục.
Thảo luận về nội dung này, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh lại không đồng thuận về tăng số lượng cấp tướng như đề xuất của Bộ Công an.
Theo ông Thanh, nếu thực hiện như đề xuất của Bộ Công an sẽ “làm khó” cho bên quân đội, bởi hiện nay Bộ Quốc phòng đang có chủ trương hạn chế phong hàm đối với nhiều chức vụ, phần lớn vẫn giữ nguyên trong dự thảo sửa đổi Luật Sỹ quan quân đội nhân dân. Bởi vậy, nếu để tương quan giữa lực lượng công an và quân đội thì với số lượng cấp tổng cục như hiện nay, cấp hàm trung tướng sẽ quá nhiều.
Trước quan điểm “vênh” nhau giữa hai bộ, Thủ tướng đề nghị lãnh đạo hai bên tiếp tục trao đổi, bàn bạc thêm, trước khi trình Quốc hội phê chuẩn.
Liên quan đến nội dung và tiến độ xây dựng văn bản luật, các nghị định, thông tư hướng dẫn…, Thủ tướng nhắc nhở các bộ, ngành cần phải quyết liệt hơn vì hiện nay hỏi đến bộ nào cũng đều trả lời “đang soạn thảo”.
Người đứng đầu Chính phủ cũng đặc biệt lưu ý tình trạng nợ đọng văn bản nếu không kịp thời xử lý sẽ có xu hướng tăng lên. Đặc biệt, trong bối cảnh hiện nay, vẫn chưa thể bỏ qua được các văn bản dưới dạng nghị định, thông tư vì luật không thể “ôm” hết và có hướng dẫn chi tiết hết được.
“Trong lĩnh vực ngân hàng có khái niệm nợ xấu cấp độ 5, tức là nợ không đòi được. Xây dựng văn bản cũng vậy, không quyết liệt thì sẽ thành nợ xấu khó đòi”, Thủ tướng nhấn mạnh.

Công an thêm Đại tướng và “Phát động toàn dân truy lùng kẻ rạch mông phụ nữ”

Bài báo với tựa đề “lạ” dưới đây xuất hiện cùng lúc với thông tin ngành công an có nhu cầu thêm một đại tướng nữa, còn các cấp tướng khác chắc cũng vẫn cần thêm nhiều
Phải ghép hai sự kiện đó với nhau không phải hàm ý miệt thị, gây cười, mà là có cơ sở để bàn chuyện đáng lo.

Theo bài báo, ý tưởng “tham mưu” là từ công an thị xã. Không nói ra, nhưng có lẽ đó là hệ quả của bao công phu mật phục nhiều ngày, lực lượng công an bị tai nạn chết người, mà dân thì vẫn bị tấn công trong suốt gần 1 tháng qua.
Bài báo đã bị gỡ xuống, xong điều lưu lại là đòi hỏi nâng cao trình độ của lực lượng công an, tạo niềm tin, sự gắn bó của người dân với lực lượng này, hơn là cứ ngày càng có quá nhiều tướng tá, giáo sư, tiến sĩ công an – hiện tượng chẳng giống nước nào cả.
-
01 02

‘Kleptocracy’ đã đến Việt Nam rồi chăng? - Từ Hồ Cẩm Đào đến Obama, bài học về chính sách Sức mạnh mềm

‘Kleptocracy’ đã đến Việt Nam rồi chăng?

Dinh thự xa hoa của Tổng thống Ukraina bị lật đổ Viktor ở Mezhyhirya, Kiev.
Dinh thự xa hoa của Tổng thống Ukraina bị lật đổ Viktor ở Mezhyhirya, Kiev.

Bùi Tín – VOA

Vấn đề tên gọi một nước rất quan trọng. Mọi người, nhất là các sinh viên ngành Chính trị và Luật học, biết rõ điều đó.
Ở nước ta năm ngoái, khi bàn luận về Hiến pháp 2013, cũng rộ lên vấn đề nên gọi nước ta là gì? Nước Cộng hòa VN? Nước VN Cộng hòa? Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa? Cuối cùng Quốc hội đã quyết định để nguyên tên cũ: nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Nhưng như thế đã ổn chưa? Chính xác chưa?
Các nhà chính trị Cộng sản thời Stalin, Mao sáng tạo ra chế độ Dân chủ Nhân dân, rồi Chủ nghĩa Xã hội theo học thuyết Marx – Lenin. Ở Bắc Âu có những nước được gọi là Nhà nước Phúc Lợi do có những chính sách chăm lo đến cuộc sống của con người từ khi trong bụng người mẹ, trong nôi, học vỡ lòng, lên trung học, đại học, khi đau ốm, khi thất nghiệp, góa bụa, khi nghỉ hưu, khi từ trần. Có nước tên gọi rất hay, rất đẹp, nhưng không thấy chút vẻ đẹp nào trong thực tế, ngược lại.
Những năm gần đây một số nhà xã hội học quốc tế đã dùng lại một số khái niệm xưa cũ để chỉ một số chế độ chính trị thời hiện tại. Ví dụ như khái niệm Kleptocracy được định nghĩa là chế độ , chính quyền tham nhũng tràn lan, rộng khắp, nặng nề.
Gần đây, từ Kleptocracy được dùng để chỉ các chế độ Saddam Hussein ở Irak, Bel Ali ở Tunisia, Muanmar Gaddafi ở Libya, Hosni Mubarak ở Ai Cập…nơi tệ nạn tham nhũng hoành hành rộng khắp và cực kỳ nghiêm trọng. Một số cơ quan truyền thông Việt ngữ như mạng Dân Làm Báo, hoặc báo Người Việt đã dịch từ này là chế độ ‘’ăn cắp‘’, «đạo tặc’’, hay Nhà nước «ăn cắp», Nhà nước «đạo tặc».
Ở Việt Nam đã có một số nhà bình luận lên tiếng báo động về nạn tham nhũng ’’tràn lan’’, ‘’dữ dội’’, ‘’khủng khiếp’’,’’ «một quốc nạn nội xâm», có sức tàn phá đất nước kinh hoàng, làm nhân dân mất niềm tin, và theo lời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, đang ‘’đe dọa đến sự tồn vong của chế độ’’.
Trên báo Người cao tuổi giữa tháng 2/2014 đã nêu lên nghi vấn về ‘’tài sản khủng’’ kèm theo ảnh biệt thự hoành tráng giữa vùng đất rộng của nguyên Thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền ở tỉnh Bến Tre, tiếp theo là tin tức trước ngày nghỉ hưu ông Truyền đã vội ký một lèo hàng 30 quyết định thăng cấp và lên chức cho cán bộ cấp cao, vạch trần bộ mặt của một ông lớn ăn cắp quả tang, vì theo mức tiền lương, ông Truyền phải để hơn 40 năm không ăn tiêu gì mới tích lũy được số tiền để dựng lên ngôi nhà như thế.
Cũng báo Người cao tuổi trong số ra cuối tháng 2 đã nêu lên trường hợp Ngô Văn Khánh, phó Tổng thanh tra chính phủ, cũng ký hàng loạt quyết định bổ nhiệm cán bộ cấp cao trước khi nghỉ hưu, kèm theo lời tố cáo ông ta có hàng chục tỷ đồng VN (tương đương với hàng triệu đôla) gửi trong các ngân hàng. Làm sao mà một viên chức cộng sản lại có nhiều đến thế, nếu không ăn cắp của dân ?
Rồi còn vụ thượng tướng quan chức số 2 ngành công an được biết nhận hối lộ nhiều lần, lần thì 20 tỷ đồng, lần thì nửa triệu đôla, lần thì 1 triệu đôla, khiến cho ngay những đảng viên CS cũng phải kêu lên: Ở đâu ra mà nhiều đôla đến thế! Không ăn cắp của ngân sách thì ở đâu?
Hai mươi năm trước nhà thơ Nguyễn Duy đã thét lên, từ gan ruột anh:
Xứ sở từ bi, sao thật lắm thứ ma
Ma quái, ma cô, ma tà, ma mãnh
Quỷ nhập tràng xiêu vẹo những hình hài !
Xứ sở kỷ cương, sao thật lắm thứ vua
Vua mánh, vua lừa, vua chôm, vua chía
Vua không ngai, vua choai choai, vua nhỏ
Lãnh chúa sứ quân, san sát vùng cát cứ
Đến nay, số ma, số vua ấy, đội ngũ kẻ cắp, kẻ cướp có quyền lực ấy đã phát triển thành những bầy sâu nhung nhúc khắp nơi, cấu kết để bảo vệ nhau tha hồ bòn rút các nguồn viện trợ và đầu tư ODA và FDI.
Trên báo Pháp luật on line đầu tháng 2/2014 nhà bình luận Phạm Chí Dũng và nhà kinh tế Phạm Chi Lan đã nêu lên nguyên nhân của tham nhũng lan tràn là thiếu một cơ chế giám sát tài chính, thanh tra các khoản đầt tư và viện trợ, các cơ quan thu nhận, phân phối, điều hành kinh doanh , thanh toán các khoản tiền cực lớn ấy. Tổng Thanh tra chính phủ, ban Kiểm tra Trung ương đảng, Quốc hội do đảng CS kiểm soát được lệnh không động đến.
Đây chính là những đặc điểm của các chế độ «đạo tặc», các nhà nước «ăn cắp’’.
Theo phân tích về chế độ Kleptocracy, tâm lý các nhà cai trị loại này là tâm lý của «kẻ cắp, kẻ cướp’’, mục tiêu là ăn cắp hay ăn cướp tiền để tiêu xài, hưởng lạc, đua đòi theo kiểu trọc phú, trưởng giả học làm sang, đi tắt để có nhiều tiền, không coi trọng tài kinh bang tế thế, coi khinh người có tài kinh doanh lương thiện biết tôn trọng luật pháp. Họ không chọn trí thức có học thuật, theo nhân cách, khả năng sáng tạo, mà chọn những kẻ theo hình ảnh của chính họ, chuyên mua quan bán chức, mưu ma chước quỷ, mánh mung cửa hậu, tuyển lựa bọn cơ hội, thậm chí hợp tác liên minh với bọn xã hội đen, côn đồ, lưu manh, miễn là có lợi.
Nhiều học giả nêu lên một đặc điểm của chế độ Kleptocracy là nó tàn phá các giá trị văn hóa đạo đức- tôn giáo cố hữu. Theo báo Pháp le Figaro ngày 24/2/2014, các nhà báo nước ngoài đã sửng sốt khi vào xem dinh thự hoành tráng của nguyên tổng thống Ukraine Victor Yanukovitch. Đây là một kiến trúc xa hoa lộng lẫy nhưng cực kỳ phản văn hóa, phô trương một cách lố bịch, tố cáo chủ nhân của nó là một tay trọc phú vô học.
Tâm lý xã hội đòi hỏi công lý, lập luận rằng không có lý gì một tên trộm vặt, một tay móc túi ngoài chợ, một kẻ ăn cắp gà vịt, chó hay trâu bò ở nông thôn thì bị nguyền rủa, săn đuổi, đánh đập không nương tay, trong khi những tên đạo tặc ‘’sang trọng, danh giá» quyền cao chức trọng ăn cắp hàng chục, hàng trăm triệu đôla lại không bị trừng phạt nghiêm khắc tương xứng với mức độ tội ác ‘’ghê gớm, khủng khiếp’’ gấp trăm ngàn lần của chúng.
Ở Việt Nam ai đã tạo nên cái xã hội đồi trụy bệ rạc đầy kẻ cắp kiểu cleptocracy khá là điển hình như thế này. Xin mời các học giả, anh chị em bloggers tư do và các bạn trẻ sinh viên trường Luật, ngành xã hội nhân văn lên tiếng, góp thêm ý kiến.
* Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ

Từ Hồ Cẩm Đào đến Obama, bài học về chính sách Sức mạnh mềm (Soft power)

Trong điều kiện toàn cầu hóa kinh tế và thông tin như hiện nay, không một quốc gia nào có thể quyết định độc lập và có lợi hoàn toàn trước một biến cố kinh tế, chính trị và quân sự tầm vóc quốc tế. Trong nhiều trường hợp nước càng lớn thiệt hại càng trầm trọng và một nước nhỏ biết vận dụng vị trí của mình có thể vượt qua cơn sóng gió để trở thành một cường quốc trong tương lai gần. Không chỉ các lãnh đạo quốc gia mà từng người dân có nhận thức phải biết đất nước mình đứng ở đâu trong cuộc cờ không ngừng nghỉ của chính trị thế giới. Nếu không cùng hát đồng ca dân chủ và vươn lên cùng nhân loại mà quanh năm chỉ rên rỉ một bài ai điếu rồi ngày đại tang cho dân tộc sẽ đến không xa.
Sau thời kỳ Chiến tranh lạnh chủ trương Sức mạnh mềm (Soft power) trở thành một xu hướng mới trong chính trị thế giới. Hàng loạt các cường quốc theo đuổi chính sách đối ngoại này. Theo thống kê của tạp chí chuyên về quan hệ quốc tế Monocle, quốc gia đứng đầu là Đức, sau đó theo thứ tự gồm Anh, Mỹ, Pháp, Nhật, Thụy Điển, Úc, Thụy Sĩ, Canada và Ý. Nhưng theo nhiều nhà phân tích chính sách Sức mạnh mềm này cũng là cơ hội cho Trung Cộng và Nga bành trướng. Nhiều lãnh tụ Cộng hòa như Dân biểu Dan Burton còn phê bình chính sách đối ngoại của Obama về căn bản không khác nhiều so với Chính sách nhân nhượng (Appeasement policy) của cố Thủ tướng Anh Nevill Chamberlain khi cấu kết với Pháp để tặng vùng Sudetenland cho Adolf Hiter và là sai lầm đó đã dẫn đến thảm họa lớn nhất trong lịch sử nhân loại như đã được trình bày trong bài Hiểm họa Trung Quốc và bài học Tiệp Khắc.
Sức mạnh mềm là gì?
Trước hết sức mạnh là gì? Joseph Nye Jr., giáo sư chính trị học đại học Harvard và là một trong những người đầu tiên đưa ra lý thuyết chính trị chủ nghĩa tân tự do (neoliberalism) trong quan hệ quốc tế từ cuối thập niên 1970, định nghĩa sức mạnh là khả năng để ảnh hưởng hành vi của người khác nhằm đạt được kết quả mà bạn muốn. Ba cách căn bản để thực hiện:
- Buộc người khác phải làm bằng cách đe dọa.
– Dụ dỗ họ với thù lao.
– Hay hấp dẫn và hợp tác với họ.
Theo Giáo sư Joseph Nye Jr., sức mạnh mềm được định nghĩa như là khả năng đạt được mục tiêu bằng ảnh hưởng, hợp tác với đối phương thay vì ép buộc đối phương phải tuân hành.
Joseph Nye Jr. tóm tắt quan điểm này trong tác phẩm Sức mạnh Mềm: Phương tiện để Thành công trong Chính trị Thế giới (Soft Power: The Means to Success in World Politics): “Một quốc gia có thể đạt được kết quả mong muốn trong chính trị thế giới bởi vì các quốc gia khác – khâm phục giá trị của nó, tích cực noi gương các thành tựu nó đạt được, khát vọng để đạt đến mức độ thịnh vượng và mở rộng của nó, muốn theo chân nó. Trong ý nghĩa đó, quan trọng là đặt ra một nghị trình và thu hút các quốc gia khác trong chính trị thế giới, và không chỉ buộc họ thay đổi bằng các đe dọa quân sự hay trừng phạt kinh tế.” Cũng theo Joseph Nye Jr., Sức mạnh mềm của một quốc gia đặt trên ba nguồn gồm văn hóa, giá trị chính trị và chính sách đối ngoại. Trong tâm bài viết này nhắm vào nguồn thứ ba, chính sách đối ngoại.
TT Barack Obama và chính sách đối ngoại Sức mạnh mềm
Sau khi đắc cử tổng thống, Barack Obama từ bỏ chính sách hành động đơn phương (unilateralism) thời George W. Bush và theo đuổi chính sách đa phương (multilateralism) mềm dẻo, lôi kéo thay vì áp lực, bắt buộc. TT Obama dựa vào các định chế, cơ quan quốc tế để giải quyết các xung đột và thúc đẩy các quan hệ ngoại giao.
- Đối với Trung Quốc. Tháng 11, 2011, trong buổi tiếp đón long trọng với 21 phát súng đại bác chào mừng dành cho Chủ tịch Trung Cộng Hồ Cẩm Đào, Tổng thống Barack Obama cũng phát biểu “Hợp tác giữa hai quốc gia chúng ta đem lại lợi ích cho thế giới” và cho Trung Cộng là một trong những thân hữu của Mỹ. Hồ Cẩm Đào trong buổi phỏng vấn dành cho Wall Streets và Washington Post trong những ngày sau đó, cũng phát biểu với giọng điệu tuyên truyền không khác gì Hilter đã phát biểu tại Munich “Chúng ta nên hành động dựa trên các quyền lợi căn bản của nhân dân hai nước và tôn trọng các lợi ích chung của hòa bình và phát triển thế giới.”
- Đối với Iran. Suốt thời gian vận động tranh cử cũng như diễn văn đọc tại Cairo tháng Sáu 2009, TT Obama cổ vũ cho chủ trương đa phương thông qua tham khảo, tranh luận, xây dựng các tính hợp pháp và thúc đẩy các mối quan tâm chung vốn thiếu vắng trong thời kỳ George W. Bush. Vào tháng Tư 2009, TT Obama tuyên bố tại Prague, Mỹ “tìm kiếm việc liên hệ với Iran trên cơ sở tôn trọng quyền lợi và sự kính trọng hổ tương”.
- Đối với Nga. Tháng Ba 2009, bà Hillary Clinton, lúc đó là Ngoại trưởng Mỹ tặng cho Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov một cái nút “reset” như một bày tỏ cho đại diện Nga biết đây là thời điểm bắt đầu mới trong quan hệ giữa hai nước. Thay vì tiếp tục hay từng bước thay đổi chính sách đối ngoại của tổng thống tiền nhiệm, TT Obama ngưng tức khắc chính sách đối với Nga của TT Bush và thay vào đó bằng một chính sách mới được các nhà phân tích gọi là “chính sách làm lại từ đầu” (reset policy) sau thời kỳ Chiến tranh lạnh. TT Obama khuyến khích Nga để đóng vai trò cứng rắn hơn đối với Iran và cho phép phi cơ Mỹ bay ngang không phận Nga trên đường tiếp tế cho các lực lượng Mỹ và đồng minh tại Afghanistan. Đáp lại, Obama ngưng áp lực NATO để nhận Georgia và Ukraine vào tổ chức này.
Sự thất bại của chính sách Sức mạnh mềm của TT Obama
- Với Trung Cộng: Các nhà phân tích đồng ý, miệng lưỡi “hòa bình thế giới” của các lãnh đạo Trung Cộng đã không đi đôi với hành động của họ. Tổng thống Obama đã chứng tỏ quá mềm yếu trước các hành động khiêu khích và trước các vi phạm nhân quyền trầm trọng của lãnh đạo CSTQ:
1. Tiếp tục bảo vệ tới cùng chế độ độc tại dã man Bắc Hàn.
2. Cho phép vận chuyển các bộ phận hỏa tiển Bắc Hàn sang Iran qua ngã phi trường Bắc Kinh.
3. Dùng vũ lực khống chế khu vực biển Đông, độc quyền khai thác các nguồn dầu mỏ, khoáng sản và xâm phạm quyền lợi của các quốc gia vùng Đông Nam Á.
4. Vi phạm một cách trắng trợn các quyền căn bản của người dân Trung Quốc.
5. Đàn áp dã man các cuộc biểu tình đòi quyền sống của Tây Tạng và các dân tộc thiểu số.
6. Tiếp tục tăng cường quân sự, hiện đại hóa võ khi và đe dọa chủ quyền các quốc gia Á Châu.
Mới đây, trong một cuộc phỏng vấn dành cho New York Times, sáng thứ Ba 4 tháng 2, 2014, Tổng thống Philippines Benigno S. Aquino III kêu gọi các quốc gia trên thế giới làm nhiều hơn nữa để yểm trợ Philippines trong việc đương đầu với Trung Cộng đang xâm phạm lãnh hải Philippines. Tổng thống Aquino so sánh sự thất bại của Tây phương để ủng hộ Tiệp Khắc chống lại Hitler đã dẫn đến Thế Chiến II. Trong 90 phút phỏng vấn dành cho New York Times, Tổng thống Aquino nhấn mạnh “Thế giới phải làm việc này, quý vị có nhớ vùng Sudetenland đã được nhượng cho Hitler để cố tránh Thế chiến II hay không?”
- Với Iran: Theo Giáo sư Mark P. Lagon, giảng dạy môn an ninh và chính trị thế giới tại đại học Georgetown, trong tiểu luận “Giá trị của các giá trị: Sức mạnh mềm dưới thời TT Obama” (The Value of Values: Soft Power Under Obama) đăng trong tạp chí Các vấn đề thế giới phê bình TT Obama đã bỏ quên giá trị sức mạnh quần chúng khi bắt tay với lãnh đạo độc tài. Chính vì chủ trương đối thoại với lãnh đạo Iran, Mỹ đã từ chối công khai ủng hộ cuộc biểu tình đòi dân chủ của ba triệu dân Iran.
- Với Nga: Rất nhiều bài viết và phân tích về tham vọng bành trướng của Putin. Điều quan trọng nên nhớ, tham vọng của y không dừng lại ở bán đảo Crimea mà là Ukraine. Putin đã tiết lộ quan điểm “Ukraine thuộc Nga” với cựu TT George W. Bush vào năm 2008. Ngoài việc hăm dọa Nga phải chịu đựng một “hậu quả trầm trọng” cho đến nay TT Obama không có và cũng không thể có một biện pháp trừng phạt nào đáng để làm Putin lo ngại. Dĩ nhiên, hành động của Putin vi phạm các hiệp ước Nga mà đã ký kết bảo đảm chủ quyền Ukraine trong đó có Crimea được ký tại Budapest 1994 nhưng rồi đâu cũng sẽ vào đấy. Hôm nay, như cả thế giới đều biết, Putin đã lợi dụng chính sách Sức mạnh mềm của Tây Âu và Mỹ để chiếm vùng Crimea tự trị của Ukraine. Các biện pháp gọi là “trừng phạt” của Mỹ và đồng minh yếu đến mức làm cho thị trường chứng khoán Nga vụt tăng cao thay vì rơi xuống trầm trọng như một số người tiên đoán.
Chính sách Sức mạnh mềm (Soft power) của Mỹ và chính sách Nhân nhượng (Appeasement policy) của Anh
Chính sách Sức mạnh mềm (Soft power) của Mỹ và Tây Âu hiện nay được nhiều nhà phân tích so sánh với chính sách Nhân nhượng (Appeasement policy) của Anh và Pháp trước thế chiến thứ hai.
Sau thế chiến thứ nhất, dù thắng hay bại, các quốc gia đều phải chịu đựng một thời kỳ suy thoái kinh tế trầm trọng và cần ổn định để phục hồi kinh tế. Khuynh hướng chủ hòa, do đó, chế ngự trong sinh hoạt chính trị tại các cường quốc dân chủ và lãnh tụ hàng đầu của khuynh hướng này là thủ tướng Anh, Nevill Chamberlain. Thủ tướng Nevill Chamberlain tìm cách hòa giải mối thù địch với Đức. Khi Đức sáp nhập Áo, Chamberlain không có phản ứng cụ thể nào. Hilter nắm được điểm yếu của các lãnh đạo Tây Âu, bước thêm bước khác bằng cách muốn sáp nhập vùng Sudetenlan của Tiệp Khắc đang có hơn ba triệu người gốc Đức, vào lãnh thổ Đức, nếu không sẽ dùng phương tiện vũ lực. Ngày 15 tháng Chín năm 1938, Thủ tướng Nevill Chamberlain bay sang Đức để thương thuyết với Hitler. Các cuộc thương thuyết giằng co cho đến sáng sớm 30 tháng 9 năm 1939, thỏa hiệp Munich được ký kết giữa Đức, Anh, Pháp và Ý, trong đó, cho phép Đức sáp nhập vùng Sudetenland trù phú và chiến lược vào lãnh thổ Đức.
Lịch sử dường như đang được lập lại. Trong tuần này, lần đầu tiên cựu Ngoại trưởng Hillary Clinton lẫn Thượng Nghị Sĩ John McCain đều đồng ý cách hành xử của Vladimir Putin cũng chẳng khác gì Adolf Hitler trong năm 1938. Từ mấy chục năm nay, có lẽ ít khi hồn ma Hitler được lãnh đạo các cường quốc nhắc nhở nhiều hơn thời gian này. Tham vọng mở rộng biên giới Đức về hướng Áo, Tiệp Khắc, Ba Lan, Romania, Hungary của Hitler trong những năm cuối của thập niên 1930 đã trở thành bài học cho các quốc gia đang đương đầu với tham vọng bành trướng của Trung Cộng ở Á Châu và Nga tại châu Âu.
Tối thứ Tư, 5 tháng 3 vừa qua, cựu Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton gián tiếp so sánh việc Vladimir Putin mang quân vào Ukraine tương tự với việc Adolf Hitler xâm chiếm Tiệp Khắc và Romania. Bà Hillary Clinton phát biểu “Hitler nói ‘họ [dân nói tiếng Đức tại các quốc gia Đông Âu] không được đối xử đúng. Tôi phải đến nơi để bảo vệ dân của tôi.’ Và điều đó làm mọi người lo sợ.” Bà Clinton cũng cho rằng “đòi hỏi của Tổng thống Putin và những lãnh đạo Nga khác rằng họ phải tiến vào Crimea và có thể các khu vực miền đông Ukraine vì họ phải bảo vệ thiểu số người Nga, và điều đó nhắc lại các đòi hỏi vào những năm 1930 khi Đức dưới thời Quốc Xã lập đi lập lại rằng họ phải bảo vệ thiểu số người Đức tại Ba Lan, Tiệp Khắc và nhiều nơi khác ở châu Âu.”
TNS John McCain trả lời phóng viên Andrea Mitchell của MSNBC liệu Putin có chủ trương tái lập “đế quốc theo kiểu Soviet” trước đây hay không, đã phát biểu: “Tôi nghĩ ông ta luôn có tham vọng đó. Và khi Ukranine có vẻ đang đi lạc hướng vì các biến cố vừa qua làm cho chủ trương kiểm soát Crimea và Sebastopol của ông ta trở nên nguy hiểm… hai lần như thế nhưng đặc biệt lần nầy, quyền của dân nói tiếng Nga cần phải được bảo vệ tại Romania, tại Poland, tại các quốc gia vùng Baltic, họ đều nói tiếng Nga, và dĩ nhiên, sự kiện đã trở lại như trong thời điểm của Adolf Hitler và Joseph Stalin.”
Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa tiểu bang Florida Marco Rubio cũng đồng ý với cách so sánh của bà Hillary Clinton. Và lý do chính đã đẩy các chính khách của hai đảng về cùng một phía trong biến cố Ukraine bởi vì sách lược Sức mạnh mềm của TT Obama đã thất bại. Bà Hillary Clinton, người có khả năng cao sẽ ứng cử tổng thống vào năm 2016, muốn tránh càng xa càng tốt chính sách Sức mạnh mềm mà chính bà là người thực hiện trong suốt 5 năm làm ngoại trưởng Mỹ.
Phiên bản Trung Cộng của chính sách Sức mạnh mềm
Hồ Cẩm Đào tại Hội nghị đảng CSTQ lần thứ 17 nhấn mạnh việc Trung Quốc cần đẩy mạnh chính sách Sức mạnh mềm và khi thúc đẩy chính sách này, lãnh đạo CSTQ cũng chú tâm đến các lãnh vực văn hóa, giá trị chính trị và chính sách đối ngoại, nhất là tại châu Phi. Khác với nội dung do Joseph Nye phác họa, chính sách của CSTQ thực chất là một chính sách tuyên truyền và mua chuộc, tương tự như chính sách thực dân trước đây. Người viết đã trình bày nội dung của chính sách Trung Cộng tại Phi Châu trong tiểu luận Hiểm họa Trung Quốc và bài học Congo, xin tóm tắt lại ở đây:
- Văn hóa: Kể từ sau Diễn đàn hợp tác Hoa Phi được tổ chức lần đầu vào năm 2000, lãnh đạo CSTQ xem Phi Châu là vùng cần được khai hóa. Trung Cộng không chỉ xuất cảng hàng hóa mà còn xuất cảng cả văn hóa. Viện Khổng Tử đầu tiên được xây dựng tại đại học Nairobi, Kenya năm 2005 và hiện nay có khoảng 25 viện Khổng Tử tại Phi Châu. Rất nhiều viện khác đang được dựng lên. Cơ quan Tân Hoa Xã có 20 văn phòng thường trực tại Phi Châu và đầu năm 2012, hệ thống Truyền Hình Trung Ương Trung Quốc chính thức phát hình tại thủ đô Nairobi, Kenya. Với kỹ thuật tuyên truyền tinh vi phối hợp với các hoạt động kinh tế, chính trị, văn hóa, đã làm cho người dân Phi Châu có cái nhìn tích cực về Trung Cộng hơn các cường quốc khác. Cựu Ngoại trưởng Mỹ bà Hillary Clinton tố cáo đó chỉ là một loại chủ nghĩa thực dân mới và nhà báo Barry Malone viết trong Reuters blog cho rằng đó là một phiên bản khác của chủ nghĩa đế quốc.
- Chính trị: Các lãnh đạo Phi châu ca ngợi hợp tác kinh tế với Trung Cộng vì hợp tác với Trung Cộng, các lãnh đạo Phi châu không phải bận tâm về các vấn đề tự do, dân chủ, nhân quyền vì chính sách của Trung Cộng không can thiệp vào nội bộ của các nước khác. Trong khi các vấn đề nhân quyền đã đẩy các công ty phương Tây ra khỏi châu Phi thì Trung Cộng trở thành nước độc quyền đầu tư và khai thác kinh tế. Ngoài ra, hợp tác với Trung Cộng không phải thông qua các thủ tục, các điều kiện phức tạp như khi vay tiền của IMF (Quỹ Tiền tệ Quốc tế). Trung Cộng ưu đãi, bao che và nếu cần sẽ sẵn sàng tiếp tay cho giới lãnh đạo để đàn áp các thành phần đối lập, các tầng lớp nhân dân. Trung Cộng cung cấp cho giới lãnh đạo Phi châu tiền bạc, súng đạn, an ninh cá nhân và bảo vệ chế độ bằng sử dụng quyền phủ quyết trong các cơ quan quốc tế như Liên Hiệp Quốc.
- Kinh tế: Quan hệ thương mại giữa Trung Cộng và Châu Phi đã tiến nhanh đến một mức không ngờ. Năm 2000 chỉ 10.5 tỉ đô la nhưng 2011 lên đến 166 tỉ đô la vượt qua cả Mỹ. Trung Cộng củng cố vị trí hay đúng hơn là trói buộc các quốc gia Phi Châu qua hàng loạt các đề án như tiền vay để xây dựng đường sá hay huấn luyện nhiều ngàn chuyên viên người Phi Châu trong nhiều lãnh vực khác nhau. Quan hệ mậu dịch giữa Trung Cộng và các nước châu Phi vào cuối năm ngoái, 2013, đã tăng đến 200 tỉ đô la so với 85 tỉ của Mỹ. Tổng cộng mậu dịch giữa các quốc gia châu Âu và châu Phi chỉ đạt đến 137 tỉ đô la. Trung Cộng cần nhiên liệu dầu mỏ, khí đốt và nguyên liệu như đồng, cobalt, cadmium, platinum, kim cương, vàng từ Congo, Liberia, South Africa, Zambia và Zimbabwe. Không giống Mỹ chỉ giao thương về hàng hóa, Trung Cộng giao thương cả nguyên vật liệu, hàng hóa tiêu dùng và dịch vụ. Quan hệ mậu dịch này cho thấy Phi châu không thể phát triển nếu không có Trung Cộng.
Mục tiêu của chính sách Sức mạnh mềm của Trung Cộng tại châu Phi
- Thỏa mãn nhu cầu năng lượng và nguyên liệu: Phát triển kinh tế đòi hỏi trước hết là nguyên liệu. Sự thất thoát và lãng phí nguyên vật liệu trong sản xuất đã làm nhu cầu nguyên liệu của Trung Cộng vốn đã thiếu hụt lại càng thiếu hụt trầm trọng hơn. Để đuổi kịp các nước tư bản phát triển và vượt qua những khiếm khuyết trong sử dụng nguyên liệu, giới lãnh đạo kinh tế Trung Cộng không áp dụng các phương pháp kinh doanh truyền thống mà Mỹ và các nước Tây Âu đã và đang áp dụng. Tệ hại hơn cả các chế độ thực dân trước đây, Trung Cộng vơ vét đủ cách, đủ kiểu, chính thức qua các hợp đồng nhà nước và không chính thức qua trung gian các công ty thầu thu mua do người bản xứ điều hành.
- Giải quyết nạn thặng dư dân số tại Trung Hoa lục địa: Nội dung của chủ nghĩa bành trướng thế giới của Trung Cộng không chỉ giới hạn về kinh tế mà đồng thời để giải quyết được nạn thặng dư dân số tại nội địa Trung Cộng. Dân số Trung Cộng theo thống kê tháng 7 năm 2008 là 1 tỉ 330 triệu người. Trong 20 năm qua, việc thực thi chính sách kiểm soát dân số mỗi gia đình một con khá hữu hiệu đã giúp mức gia tăng dân số chậm lại tại mức 0.65 phần trăm mỗi năm. Nếu cứ tiếp tục duy trì chính sách hạn chế sinh đẻ như hiện nay, nghĩa là cứ hai người lớn tuổi mới có một em bé, số lượng người già trong dân số Trung Cộng theo tỉ lệ sẽ tăng nhanh hơn số lượng trẻ em. Theo các nhà phân tích dân số, nếu mức phát triển dân số không thay đổi, trong tương lai không xa Trung Cộng sẽ là một viện dưỡng lão khổng lồ.
- Xuất cảng hàng hóa tiêu dùng: Không giống các quốc gia Tây phương, viện trợ và đầu tư được tính toán một cách cân đối dựa trên nhu cầu ngắn hạn và dài hạn của một quốc gia, trong đó có đầu tư về giáo dục, huấn luyện nghề nghiệp, khoa học kỹ thuật, các đầu tư của Trung Cộng nhắm nhiều nhất vào các mục đích tiêu dùng và dịch vụ như phi trường, sân vận động. Ngoài việc đánh gục hàng nội địa, các công ty Trung Cộng còn cạnh tranh với cả hàng nhập cảng. Công ty điện thoại di động Congo Chinese Telecomps (CTT) bán các điện thoại phẩm chất không thua kém các công ty lớn thế giới nhưng giá rất thấp so với các sản phẩm nhập từ Mỹ hay châu Âu.
Bài học cho Việt Nam và các nước nhỏ Á Châu
Mấy tuần nay, nhiều bài viết so sánh Việt Nam trong hiểm họa Trung Cộng không khác gì Ukraine trong nanh vuốt Putin. Rất nhiều điểm tương đồng đã được tác giả trình bày, vâng, nhưng cũng có vài điểm khác biệt quan trọng. Đối với Mỹ, Nhật và các quốc gia trong vùng biển Đông, Việt Nam nếu biết vận dung, sẽ có vai trò quan trọng trong quyền lợi kinh tế và an ninh châu Á hơn Ukraine ở Hắc Hải.
Trung Cộng mạnh hơn Nga nhưng Trung Cộng có một điểm yếu sinh tử, đó là cơ chế chính trị độc tài toàn trị CS tại Trung Cộng rất dễ tan vỡ trước một biến cố chính trị quân sự lớn. Việc TT Barack Obama tiếp đón đức Đạt Lai Lạt Ma mới đây là một cách nhắc nhở cho lãnh đạo Trung Cộng biết Tây Tạng là một quốc gia đang bị chiếm đóng và Trung Cộng là một nước lớn nhưng là một nước đang bị bao vây. New York Times bình luận, không giống như các lần trước, chính phủ Mỹ phải rào đón nhiều ngày trước khi tiếp đón hay viện dẫn lý do đức Đạt Lai Lạt Ma chỉ là một lãnh đạo tinh thần tôn giáo, giải Nobel Hòa Bình v.v.., lần này, TT Obama tỏ ra dứt khoát.
Trung Cộng, một đế quốc mang mầm hư thối ngay từ trong tim của nó, đang cố gắng tồn tại và phát triển bằng bạo lực bành trướng, sẽ sụp đổ giống như tất cả đế quốc đã đi qua trong lịch sử nhân loại. Mọi người kể cả những lãnh đạo CSTQ cũng biết điều đó. Mao giữ Trung Cộng tồn tại bằng cách cô lập từ thế giới và Đặng giữ Trung Cộng tồn tại bằng hội nhập vào thế giới. Nhưng cả hai đều có giới hạn. Vượt qua giới hạn, Trung Cộng sẽ tan rã. Và tan rã như thế nào, từ mâu thuẫn bên trong, tác động do chiến tranh từ bên ngoài hay cả hai, vẫn còn là một câu hỏi lớn đang được nhiều nhà phân tích tìm câu trả lời. Chế độ CS tại Trung Quốc sống nhờ vào phát triển kinh tế và tìm mọi cách kể cả lập lại các chính sách thực dân tại Phi Châu để duy trì sự phát triển kinh tế. Lãnh đạo Trung Cộng biết một khi nền kinh tế Trung Cộng bước vào giai đoạn suy thoái, chế độ chính trị như lâu đài xây trên cát vốn không có tính chính danh và hợp luật hiện nay sẽ tan vỡ theo.
Để đương đầu với hiểm họa Trung Cộng, các quốc gia trong vùng Đông Nam Thái Bình Dương phải biết (1) chiến lược hóa quốc tế vị trí của quốc gia mình, (2) liên kết thành một khối trong xung đột với Trung Cộng và (3) khai thác tối đa các mặt yếu của Trung Cộng.
Lịch sử để lại nhiều bài học về chiến lược hóa. Đối với các cường quốc, quyền lợi đồng nghĩa với vị trí chiến lược. Trong thời kỳ Chiến tranh lạnh, cả TT Dwight Eisenhower và kế nhiệm John F. Kennedy cương quyết giữ Tây Bá Linh, trái tim của Tây Đức, bằng mọi giá bất chấp đòi hỏi của Khrushchev. TT Kennedy ngay cả còn bắn tiếng cho Khrushchev biết Mỹ sẽ không bao giờ rút khỏi Tây Bá Linh dù phải chấp nhận chiến tranh nguyên tử với Liên Xô. Cuối cùng Khrushchev đơn phương từ bỏ đòi hỏi và cho xây bức tường Bá Linh ô nhục. Một ví dụ khác. Ngày 22 tháng 5 năm 1947, Tổng thống Truman ký quyết định viện trợ cho Thổ Nhĩ Kỳ và Hy Lạp và gởi cố vấn quân sự Mỹ bắt đầu giúp đỡ chính phủ Thổ tái trang bị và hiện đại hóa quân đội. Mỹ và Anh muốn dùng đất Thổ như một tiền đồn và quân đội Thổ như một đơn vị tiền phương để làm chậm sức tấn công của bộ binh Liên Xô một khi chiến tranh giữa hai khối bùng nổ trong lúc chờ đợi không lực Anh Mỹ mở các cuộc phản công phát xuất từ các căn cứ không quân đặt tại Ai Cập. Dĩ nhiên, chính phủ Thổ biết rõ thâm ý của Anh và Mỹ nhưng đó là cái giá phải chọn vì nền an ninh và sự thịnh vượng lâu dài của Thổ.
Trung Cộng chỉ giỏi giành một hòn đảo nhỏ như Gạc Ma, chiếm vài trăm thước đất ở Hà Giang, bắn thủng tàu ghe của ngư dân Thanh Hóa nhưng rất sợ chiến tranh toàn diện trong khu vực bùng nổ. Trong điều kiện toàn cầu hóa kinh tế và thông tin như hiện nay, không một quốc gia nào có thể quyết định độc lập và có lợi hoàn toàn trước một biến cố kinh tế, chính trị và quân sự tầm vóc quốc tế. Trong nhiều trường hợp nước càng lớn thiệt hại càng trầm trọng và một nước nhỏ biết vận dụng vị trí của mình có thể vượt qua cơn sóng gió để trở thành một cường quốc trong tương lai gần. Không chỉ các lãnh đạo quốc gia mà từng người dân có nhận thức phải biết đất nước mình đứng ở đâu trong cuộc cờ không ngừng nghỉ của chính trị thế giới. Nếu không cùng hát đồng ca dân chủ và vươn lên cùng nhân loại mà quanh năm chỉ rên rỉ một bài ai điếu rồi ngày đại tang cho dân tộc sẽ đến không xa.
Tham khảo:
- Joseph S. Nye Jr., Soft Power: The Means to Success in World Politics, Public Affairs 2004
- Joseph S. Nye, Jr. Soft Power, Hard Power and Leadership,, Harvard University, 2006
- Mark P. Lagon, The Value of Values: Soft Power Under Obama, World Affair September/October 2011
- Confucius Institutes: China’s Global Presence
- Martin Meredith, The Fate of Africa, Public Affairs 2005
- Princeton Lyman, Director of Africa Policy Studies, Council on Foreign Relation, China’s Rising Role in Africa, July 2005
- Center for Strategic and International Studies and the Peter G. Peterson Institute for International Economics, China: The Balance Sheet, Public Affairs 2007
- Series Overview: China’s Rising Power in Africa
- Soft power, from Wikipedia, the free encyclopedia
- Hiểm họa Trung Quốc và bài học Thổ Nhĩ Kỳ, Trần Trung Đạo
- Hiểm họa Trung Quốc và bài học Congo, Trần Trung Đạo
- Hiểm họa Trung Quốc và bài học Tiệp Khắc, Trần Trung Đạo.
THEO FB TRẦN TRUNG ĐẠO

Người biểu tình đang chiếm đóng Quốc hội Đài Loan đưa ra tối hậu thư

Những người biểu tình cố thủ bên trong tòa nhà Quốc hội Đài Loan, ngày 19/03/2014.
Những người biểu tình cố thủ bên trong tòa nhà Quốc hội Đài Loan, ngày 19/03/2014.  – REUTERS/Patrick Lin

Thụy My  -RFI

Những người biểu tình đã bám trụ bên trong tòa nhà Quốc hội Đài Loan ba ngày liên tiếp, hôm nay 20/03/2014 đe dọa sẽ tăng cường hoạt động nếu chính quyền phê duyệt thỏa thuận tự do thương mại với Trung Quốc.
Trên 200 người biểu tình hầu hết là sinh viên, đã vượt qua hàng rào an ninh hôm thứ Ba 18/3 và cố thủ tại khu vực biểu quyết của Quốc hội với nhiều chướng ngại vật. Đây là sự kiện lần đầu tiên xảy ra trong lịch sử Quốc hội Đài Loan. Hàng trăm cảnh sát cố gắng đưa họ ra ngoài nhưng không thành công.
Lãnh tụ sinh viên Chen Weiting tuyên bố người biểu tình sẽ tiến hành “các hoạt động khác” nếu Tổng thống Mã Anh Cửu không trả lời các yêu sách của họ từ nay cho tới ngày mai.
Sinh viên này nói : « Chúng tôi yêu cầu thỏa thuận thương mại về dịch vụ và mọi thỏa thuận hay thương lượng khác đang tiến hành với Trung Quốc phải được ngưng lại cho đến khi có một đạo luật nghiên cứu kỹ lưỡng các thỏa thuận như thế ». Đám đông hô vang : « Hủy bỏ hiệp định thương mại về dịch vụ, bảo vệ nền dân chủ ! ». Các hành động của những người biểu tình được các kênh truyền hình Đài Loan thông tin rộng rãi.
Thỏa thuận ký với Trung Quốc, đối tác thương mại hàng đầu của Đài Loan, đã vượt qua được trở ngại đầu tiên ở Quốc hội, hôm thứ Hai 17/3 được thông qua ở cấp ủy ban. Các cuộc ấu đả đã xảy ra giữa các dân biểu, và ba dân biểu của đảng Dân Tiến (DPP) đối lập đã tuyệt thực ba ngày để phản đối.
Thỏa thuận trên xuất phát từ hiệp định khung về hợp tác kinh tế giữa Trung Quốc và Đài Loan được ký kết năm 2010, dự kiến mở cửa 80 lãnh vực dịch vụ tại Trung Quốc cho doanh nghiệp Đài Loan, và 64 lãnh vực tại Đài Loan cho các công ty Trung Quốc.

RSF : Khi kết án Phạm Viết Đào, Việt Nam dấn sâu vào chế độ độc tài


Blogger Phạm Việt Đào tại toà án Hà Nội ngày 19/03/2014
Blogger Phạm Việt Đào tại toà án Hà Nội ngày 19/03/2014 -@RSF

Thụy My – RFI

Trong thông cáo đề ngày 19/03/2014, Phóng viên không biên giới (RSF) có trụ sở tại Paris đã tố cáo bản án 15 tháng tù dành cho blogger Phạm Viết Đào hôm qua vì « tạo ra một hình ảnh xấu về Đảng và Chính phủ » thông qua việc viết và đưa lên mạng 91 bài viết.
Ông Benjamin Ismail, phụ trách khu vực Châu Á – Thái Bình Dương của tổ chức Phóng viên không biên giới tuyên bố : « Bản án mới này cho thấy sự sách nhiễu rõ rệt của chính quyền Việt Nam đối với những nhà hoạt động trong lãnh vực thông tin. Chúng tôi đòi hỏi trả tự do ngay lập tức cho ông Phạm Viết Đào, bị án tù chỉ vì muốn thông tin cho đồng bào mình và chia sẻ quan điểm chính trị trên mạng ».
Ông Phạm Viết Đào bị công an Hà Nội bắt ngày 13/06/2013. Ông bị kết án theo điều 258 Luật Hình sự về việc « lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân ». Trước đó ông đã từng bị quấy nhiễu trong nhiều tháng trời. Phạm Viết Đào là người cuối cùng trong số các blogger bị bắt giam trong năm 2013 nay được đem ra xét xử.
Tháng 12/2012, ông Phạm Viết Đào tuyên bố mình « không hề vi phạm luật lệ về thông tin » với tư cách là « hội viên Hội Nhà văn và Hội Nhà báo Việt Nam ». Theo ông, « nếu Nhà nước cho phép thành lập các hội này, thì họ phải chịu trách nhiệm bảo vệ công việc của chúng tôi ».
Năm nay 62 tuổi, ông Phạm Viết Đào ngày càng viết nhiều bài chỉ trích chính phủ. Tốt nghiệp về văn chương ở Rumani, ông làm việc ở Bộ Văn hóa Thông tin với tư cách cán bộ thanh tra, đến tháng 6/2012 thì về hưu.
Blog của ông tại địa chỉ phamvietdao3.blogspot.com nhiều lần bị tấn công nhất là vào tháng 3/2013, rồi mở được trở lại, nhưng đến tháng 6/2013 thì đóng hẳn khi ông bị bắt.
Thông cáo của RSF nhắc lại, Việt Nam hiện đứng thứ 174/180 trong bảng xếp hạng về tự do báo chí trên thế giới của tổ chức này. Việt Nam cũng bị Phóng viên không biên giới coi là kẻ thù của internet do chính sách trấn áp các blogger và các nhà ly khai trên mạng.

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Tuyên Quang: CA đàn áp khốc liệt cuộc biểu tình của hàng ngàn người H’Mông - Yêu cầu Trung Quốc bồi thường cho ngư dân Việt Nam

Mùa đói Tây Bắc khởi sự

Nhóm phóng viên tường trình từ VN -RFA


Với đồng bào thiểu số Tây Bắc, đặc biệt là ở các tỉnh Hà Giang, Yên Bái, Lào Cai, chuyện đói hằng năm vào mùa giáp hạt đã thành chuyện thường niên, đến hẹn lại lên. Và để đối phó với nạn đói, người đồng bào thiểu số Tây Bắc nghĩ ngay đến chuyện vào rừng hái củ mài hoặc đi lượm rác ở các khu vực du lịch để sống vật vờ qua ngày. Suốt bao nhiêu năm nay, cái vòng lẩn quẩn bươn chải quanh năm trên rẫy, trên ruộng bậc thang để rồi đến tháng hai, tháng ba, lại đói vật vờ.

Đói ăn, thiếu đất canh tác

Bà Bạch, người dân La Pán Tẩn, huyện Mù Cang Chải, tỉnh Yên Bái, chia sẻ: “Một mùa được một bao lúa. Rồi gắng làm thứ khác rồi mua một cân, hai cân mang về cả nhà ăn. Rồi húp một tý cháo, cả nhà ăn. Sau rồi, không có lúa, không có ruộng làm ăn. Phải đi làm, rồi lại mua một cân, hai cân mang về cả nhà nấu cháo ăn.”
Theo bà Bạch, phần đông đồng bào thiểu số các dân tộc H.Mong, Thái, Dao Đỏ… đều rơi vào nạn đói vì diện tích đất canh tác của họ tuy có nhiều chăng nữa cũng quá cằn cỗi bởi ảnh hưởng của núi đá vôi và nguồn nước không ổn định. Có nhiều gia đình muốn đến vùng đất canh tác phải lội cả ngày dài đường đá tai mèo, đến nơi chặt lá rừng che láng tạm qua đêm để sáng mai làm ruộng. Thế nhưng có khi đến nơi rồi phải quay trở về vì không có mưa, đất quá khô cằn hoặc trời quá lạnh, không thể tỉa hạt lúa xuống đất, lại phải cuốc bộ cả ngày trời để về nhà, đợi trời mưa.
La Pán Tẩn là một trong những xã nghèo nhất của huyện nghèo Mù Cang Chải. Xã có 621 hộ thì 90,7% trong số đó là hộ nghèo, mỗi năm thiếu ăn định kỳ mùa giáp hạt từ 3- 5 tháng. Cái đói, cái nghèo bao vây, hoành hành La Pán Tẩn một phần bắt nguồn từ điều kiện quá khắc nghiệt, phần khác bởi chính sách không thiết thực, qua loa lấy lệ của nhà cầm quyền.
Trồng trọt thì đất bạc màu, chăn nuôi thì dịch bệnh, những người dân La Pán Tẩn đang phải nuôi gà theo kiểu treo lồng trên ngọn cây để chống dịch cúm. Bảy bản nhưng chỉ có 235 hecta ruộng một vụ nên vụ nào tốt thì sản lượng lúa được một tạ rưỡi mỗi sào, nhưng đa phần chỉ được một tạ mỗi sào, thấp bằng 25% so với ruộng miền xuôi. Với 235 hecta ruộng chia cho 621 hộ nên hộ nào nhiều cũng chỉ được vài tạ gạo một năm.

Chung cảnh ngộ với La Pán Tẩn là các xã Mường Khoa và Phúc Khoa, huyện Tân Uyên, tỉnh Lai Châu, xã Kim Sơn, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai. Những nơi mà đói tháng ba như một nỗi ám ảnh thường xuyên, dai dẳng đến mức nghe có đoàn cứu trợ về bà con bỏ hết mọi thứ để đi nhận gạo, để ngồi chờ từ sáng tinh mơ, đến chiều tà lại nhuễ nhại mồ hôi gùi gạo về nhà.
Tiêu biểu và cùng cảnh ngộ với nhiều người dân nghèo khác, bà Lò Thị Lọ ở bản Nà Cại là một người đàn bà bị xem như không có tuổi. Một phần vì bà không nhớ mình sinh năm bao nhiêu, phần nữa là vì vẻ hốc hác, khắc khổ trên gương mặt, trên bộ quần áo cũ nát trong một căn nhà rách nát chẳng khác nào cái chòi vịt miền xuôi. Mà hình như không riêng gì căn nhà của bà giống cái chòi vịt, hầu như nhà cửa ở các bản làng nơi đây đều thế.
Một số nơi ở tỉnh Hà Giang, chuyện đói kém cũng tương tự và cho dù người dân có nỗ lực bao nhiêu, đói vẫn cứ đói. Xóm Hạ Sơn có 39 hộ với trên 200 nhân khẩu. Sau nhiều năm về nơi ở mới, đường đã dễ đi hơn, điện đã về làng nhưng cuộc sống của bà con vẫn cứ cơ cực. Sau mười bốn năm mà chưa có hộ nào thoát khỏi cảnh nghèo, thậm chí còn rất nhiều hộ thiếu đói lương thực cần phải trợ cấp.
Bà con về đây cũng được giao đất để khai hoang làm nương, ruộng bậc thang, hộ nào cũng chịu khó nên chẳng mấy chốc đã hoàn thành việc khai hoang, tạo nên những nương, thửa ruộng bậc thang quanh thôn để trồng ngô, lúa. Tuy nhiên, diện tích phân cho bà con được ít quá, đến nay 39 hộ dân với gần trên 200 nhân khẩu chỉ có tổng cộng trên 22 hecta đất sản xuất.
Bà con muốn khai hoang nữa cũng không còn đất bởi đất đồi, rừng quanh thôn đều đã bị quản lý từ trước rồi. Không những thế, 22 hecta đất sản xuất đều là đất bạc màu ven đồi, trước kia là những bãi cỏ may, trồng cây gì cũng còi cọc nhưng điều kiện kinh tế của bà con quá khó khăn nên cây ngô, cây lúa ở đây năm nào cũng có năng suất thấp nhất xã.

Trẻ em đối diện nguy cơ mù chữ

Chuyện có đủ cái ăn, no bụng để đến trường, ngồi trong lớp mà không bị ngáp đói, không bị buồn ngủ đối với trẻ em Tây Bắc nghe ra quá xa vời. Trường La Pán Tẩn có gần 800 học sinh nhưng chỉ có vỏn vẹn 60 em được ở nội trú nhờ nhà trường tận dụng phòng học mà dựng lên. Số còn lại phải trọ học trong những căn lều của người dân địa phương dựng tạm để trông coi thóc lúa khi thu hoạch. Từ bốn đến năm em loay hoay trong một túp lều như thế. Không điện, không nước, không nhà vệ sinh, không có gì cả ngoài sự gian khổ và đói.
Kể từ khi có đề án hỗ trợ của nhà nước, mỗi học sinh được nhận 332 nghìn đồng một tháng. Chia bình quân ngày 2 bữa, mỗi bữa 5.500 đồng cho mỗi học sinh.
Nhưng không hiểu khoản tiền ấy được sử dụng như thế nào mà cô hiệu trưởng nhà trường lại phàn nàn rằng khó khăn lắm, tiếng là nội trú dân nuôi, nhưng mùa giáp hạt hầu hết các gia đình đều không lo nổi gạo để ăn thì lấy gì mà đóng góp, lấy gì nuôi các em! Và các em đói vẫn cứ đói, bữa ăn của các em không có gì ngoài cơm, muối và rau rừng.
Trường phổ thông dân tộc bán trú trung học cơ sở xã Mường Khoa, nơi 100% học sinh nội trú người dân tộc thiểu số, dù đã chuyển đổi theo mô hình hỗ trợ từ tháng 8 năm 2011 nhưng đến nay, hơn 3 năm sau, học sinh vẫn phải ở ghép, chưa có bếp ăn, thiếu thốn mọi bề.
Riêng tiền mua gạo cho học sinh, hiệu trưởng trường đã chỉ ra hàng loạt khó khăn: Vào mùa giáp hạt người dân địa phương hầu như chẳng đóng góp được gì, học sinh đi học nhưng cứ nghĩ đến gia đình đang đói quay đói quắt nên chữ nghĩa cũng chẳng vào được bao nhiêu. Hơn nữa, thiếu ăn, các em đến lớp cứ gật gù, vật vờ, học cả ngày mà hiểu chẳng được bao nhiêu, điều này làm cho nhiều giáo viên đâm ra nản chí, muốn bỏ nghề.
Với đà người lớn luôn thiếu đói, trẻ em thì không có cơ hội đến lớp bởi còn phải lo phụ giúp gia đình kiếm cái ăn, hầu như đời sống vẫn còn đầy bóng tối nguyên thủy, e rằng, Tây Bắc sẽ còn đối diện với cái đói rất dài, mặc dù hiện tại, đang là thế kỷ 21!
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

Yêu cầu Trung Quốc bồi thường cho ngư dân Việt Nam

TTXVN

(TTXVN/Vietnam+) lúc : 20/03/14 17:45
Ảnh minh họa. (Nguồn: Đoàn Hữu Trung/TTXVN)
Ảnh minh họa. (Nguồn: Đoàn Hữu Trung/TTXVN)
Theo đại diện của Cục Lãnh sự (Bộ Ngoại giao), Việt Nam yêu cầu phía Trung Quốc nghiêm túc điều tra vụ việc nước này ngăn chặn, truy đuổi và gây thiệt hại về tài sản đối với một số tàu cá Việt Nam đánh bắt tại khu vực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.
Đại diện của Việt Nam cũng yêu cầu Trung Quốc bồi thường thỏa đáng cho ngư dân Việt và không để tái diễn các vụ việc tương tự.
Trước đó, vào lúc 14 giờ 45 ngày 7/1, tàu cá Quảng Ngãi mang số hiệu QNg 90055 TS cùng bảy ngư dân đã bị tàu của Trung Quốc số hiệu 1239 truy đuổi và đập phá tài sản.
Tiếp đó, ngày 1/3, tàu cá Quảng Ngãi mang số hiệu QNg 96074 TS cùng 12 ngư dân bị tàu Ngư Chính 02 của Trung Quốc khống chế, tịch thu một số tài sản.
Sau khi có thông tin xác minh của các cơ quan chức năng Việt Nam, ngày 17/3, đại diện Cục Lãnh sự, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao công hàm phản đối phía Trung Quốc về những vụ việc này.
Công hàm nêu rõ “những hành động trên của các lực lượng chức năng Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam ở Biển Đông, xâm phạm tài sản và lợi ích hợp pháp của ngư dân Việt Nam, đi ngược lại nhận thức chung của Lãnh đạo cấp cao hai nước về việc đối xử nhân đạo với ngư dân”./.

Tuyên Quang: CA đàn áp khốc liệt cuộc biểu tình của hàng ngàn người H’Mông


CTV Danlambao – Ngày 20/3/2014, tòa án nhân dân huyện Hàm Yên (tỉnh Tuyên Quang) đã mở phiên tòa sơ thẩm hai người H’Mông theo đạo Dương Văn Mình với cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước” theo điều 258 bộ luật hình sự. Phiên tòa kết thúc lúc 17 giờ chiều cùng ngày, ông Lý Văn Dinh (51 tuổi) bị kết án 15 tháng tù giam, ông Dương Văn Tu (47 tuổi) bị kết án 21 tháng tù giam.
Bên ngoài, nhiều cuộc biểu tình lớn với sự tham gia của hàng ngàn người H’Mông đã bị lực lượng côn an đàn áp khốc liệt. Ít nhất 4 người H’Mông bị đánh đập và đưa đi mất tích, hàng chục người khác bị đánh trọng thương, trong đó có cả phụ nữ và người già.
Từ rạng sáng ngày 20/3, hơn 1000 người H’Mông 4 tỉnh miền núi Tây Bắc gồm Cao Bằng, Thái Nguyên, Tuyên Quang và Bắc Cạn đã tập trung tại thôn Ngòi Sen (Xã Yên Lâm, Huyện Hàm Yên, tỉnh Tuyên Quang) để chuẩn bị đến tham dự phiên tòa.
Lúc 06 giờ sáng, bà con mang theo các khẩu hiệu mang nội dung đòi trả tự do cho hai ông Lý Văn Dinh và Dương Văn Tu đồng loạt tuần hành tiến về trụ sở tòa án nhân dân huyện Hàm Yên. Khi bà con đi đến Km số 64 thì CA chặn đường xông đến cướp xé biểu ngữ một cách thô bạo.
Dù bị tấn công xô đẩy, bà con H’Mông vẫn tỏ ra hết sức ôn hòa và nỗ lực vượt qua chốt chặn côn an thành công. Khi đoàn người tuần hành đến Km số 58 (quốc lộ 2) thuộc xã Yên Phú (Hàm Yên, Tuyên Quang) thì bị chặn lại lần 2 bởi lực lượng công an đông đảo hơn.
Dù bị ngăn cản tại nhiều ngả đường, hàng trăm người H’Mông vẫn vượt qua chốt chặn côn an để đến tham dự phiên tòa và đòi trả tự do cho hai ông Lý Văn Dinh và Dương Văn Tu.

Đến khoảng 14h30, lực lượng CA được lệnh đổ quân đàn áp những người H’Mông khi họ đang tập trung một cách ôn hòa trước khu vực tòa án.
Trong cuộc tấn công lần đầu, CA xông đến xịt hơi cay thẳng vào mặt các phụ nữ H’Mông khiến họ ngã xuống bất tỉnh. Nhiều người vội chạy đến ngăn cản thì bị công an đánh đập gây thương tích.
Ngay sau đó, hàng chục cảnh sát cơ động mang theo dùi cui, khiên chắn xông đến mở cuộc tấn công lần hai. Trên 30 người H’Mông bị CA đánh bằng roi điện và gậy gộc đã gục xuống bất tỉnh.
Cô Lý Thị Pènh (sn 1983) bị công an đánh ngất xỉu 
Những người bị CA đánh trọng thương gồm có: Lý Thị Nghi, Đào Thị Chia, Đào Thị Chua, Lý Thị Thua, Lương Thị Hà, Hoàng Thị Sầu, Lý Thị Pènh, một thanh niên tên Chầu… và nhiều người chưa rõ tên.
Ít nhất có 4 người H’Mông đã bị công an bắt lên xe đưa đi đâu không rõ. Được biết, những người này khi bị bắt lên xe vẫn tiếp tục bị đánh đập dã man.
Phiên sơ thẩm kết thúc lúc 17 giờ chiều cùng ngày, hàng chục người H’Mông vẫn nằm la liệt trước sân tòa sau trận đàn áp hết sức tàn bạo của công an.
Video: Nhiều phụ nữ H’Mông bị côn an đánh ngất xỉu bằng roi điện, gậy gộc và hơi cay

10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử

Bài “40 triệu” còn lưu ở đây, và Lề trái, còn mất hết rồi-
10-01-2014 17:12:23 – Xem bài gốc
(GenK.vn) – Trong lịch sử đã có rất nhiều nhà lãnh đạo tài ba nhưng vô cùng nghiêm khắc, cũng có không ít người được cho là bạo quyền.
Trong lịch sử đã có rất nhiều nhà lãnh đạo tài ba nhưng vô cùng độc tài, cũng có không ít người được cho là bạo quyền.Các nhà lãnh đạo độc đoán này thường được chào đón nồng nhiệt khi đương nhiệm nhưng theo thời gian họ đã trở thành mục tiêu những cơn thịnh nộ của quần chúng cả nước vì những gì mà họ đã gây ra cho nhân dân.
Người ta vẫn luôn cho rằng những câu chuyện lịch sử luôn nhắc đến và tôn vinh những người chiến thắng chứ không phải nhớ đến những nhân vật phản diện. Ở nhiều khía cạnh thì điều này có vẻ đúng. Tuy vậy, một số nhân vật nổi tiếng nhất trong lịch sử được nhớ đến vì những việc làm tồi tệ và chế độ độc tài mà họ gây dựng trong khi cai trị đất nước. Chúng ta đã biết đến rất nhiều nhà lãnh đạo độc ác, đã thực hiện những việc làm tàn bạo nhất mà nhân loại từng chứng kiến.
Trong bài viết này, chúng ta sẽ nói về 10 nhà độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử và một số hoạt động của họ. (Bài viết sử dụng tư liệu tham khảo từ các nguồn: Wiki và dựa trên đánh giá của trang OPishPosh)1. Adolf Hitler
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Adolf Hitler là người gây ra cuộc tàn sát bi thảm nhất trong Thế chiến II. Nhân loại sẽ không bao giờ quên cuộc thảm sát đẫm máu lấy đi hàng triệu mạng người Do Thái của Hitler. Việc làm của ông cũng trực tiếp dẫn đến cuộc chiến tranh bạo lực nhất trong lịch sử thế giới.2. Pol Pot
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Pol Pot thường được biết đến với cái tên Saloth Sar. Pot đã tạo ra trại lao động và các trang trại để nhốt người dân nếu họ không thực hiện theo chỉ thị của mình. Trong suốt thời gian đương nhiệm, ông đã ép buộc rất nhiều người dân phải đào mộ chôn cất lượng lớn người. Đó là những người bị chôn sống hoặc bị đánh đến chết để tiết kiệm đạn. Pol Pot bị người Việt Nam lật đổ vào năm 1977, khi dám ngang nhiên đánh phá biên giới Việt Nam. Người ta ước tính rằng một phần tư dân số Campuchia đã bị giết trong thời gian Pot Pot trị vì.3. Joseph Stalin
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Một sự thật ít được biết đến về Joseph Stalin đó là ông đã từng là một tên cướp ngân hàng. Chính quyền cộng sản ban hành luật mới chống cướp ngân hàng, đó là lý do Stalin từ chức và đi cướp ngân hàng để chứng minh bộ luật đó không có tác dụng. Trong vụ cướp ngân hàng này, bốn mươi người đã bị sát hại. Stalin đã lãnh đạo Liên Xô trong những năm 1922 đến 1956. Trong thời gian này, ông đã một phần gây ra nạn chết đói của người dân nước mình tại các trại lao động.4. Chủ tịch Mao
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Mao Trạch Đông đã lãnh đạo nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa cho đến năm 1976. Ông đã dẫn đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc giành chiến thắng trong cuộc nội chiến . Mao Trạch Đông đã được ghi nhận như là người anh hùng của nhân dân Trung Quốc cho tới tận ngày hôm nay. Chủ tịch Mao đã sử dụng một số phương pháp lãnh đạo theo chủ nghĩa Mác và ý tưởng từ Đảng cộng sản Nga. Tuy nhiên, rất nhiều chính sách của ông đã gây ra cái chết của hàng triệu người Trung Quốc.5. Benito Mussolini
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Benito Mussolini đã bắt đầu sự nghiệp chính trị từ khi ông trở thành Thủ tướng của Italy vào năm 1922. Ông đã lãnh đạo Italy lên đến đỉnh quyền lực và giành được nhiều đất đai hơn kể từ thời đế chế La Mã. Ông giữ danh hiệu “Ngài Benito Mussolini, đứng đầu Chính phủ và người sáng lập đế quốc”. Khi Mussolini muốn nghỉ hưu, Hitler đe dọa và nói rằng nếu ông không trở về Ý và cố gắng khôi phục chủ nghĩa phát xít, Đức quốc xã sẽ tiêu diệt một số thành phố Ý. Mussolini buộc phải đồng ý. Năm 1945, ông đã bị quân cộng sản nổi dậy giết chết. Xương của ông bị treo lộn ngược ở Milan.6. Vladimir Lenin
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Vladimir Lenin luôn tin tưởng vào những ý tưởng bắt nguồn từ chủ nghĩa Mác và chủ nghĩa cộng sản. Ông xem đó là lực lượng giải phóng. Ông cũng tin tưởng vào phong trào nữ quyền. Lenin đã ra lệnh “khủng bố đỏ” đối với những người phản đối lãnh đạo và nhanh chóng xây dựng các trại lao động. Tỷ lệ tử vong tại các trại lao động rất cao, nơi đây cũng xảy ra hàng loạt vụ hành quyết tại đây.7. General Franco
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Franco đã từng là một quân nhân. Tây Ban Nha đã trải qua một cuộc cách mạng và một chế độ độc tài mới dưới thời Francisco Franco trong cuộc chiến tranh Thế giới thứ II khi Hitler tiêu diệt người Do Thái. Ông đã làm bạn với một số người tồi tệ nhất trong nền chính trị châu Âu, nhưng Franco chưa bao giờ tham gia vào Thế chiến II. Ông không hiếu chiến tham gia chống lại các quốc gia đồng minh.8. Fidel Castro
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Fidel Castro là một chính trị gia, nhà lãnh đạo cách mạng, và một luật sư Cuba. Ông đã có đóng góp lớn trong cuộc Cách mạng Cuba. Ông đã thách thức Mỹ trong nhiều thập kỷ. Hầu hết người dân Cuba xem Fidel như con quái vật đã phá hủy Cuba. Một số người khác xem ông như một người nhìn xa trông rộng bảo vệ đất nước tránh khỏi chủ nghĩa tư bản. Fidel đã từ chức khi vẫn còn mang tư tưởng chính trị.9. Idi Amin
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Idi Amin là một nhà độc tài Uganda, đứng trong hàng ngũ của trung đoàn thuộc địa của Anh và cuối cùng trở thành chỉ huy của toàn bộ quân đội Uganda. Ông nắm quyền kiểm soát một phần nhỏ trung tâm các quốc gia châu Phi và sau đó tự tuyên bố mình là tổng thống. Ông đã gây ra các vụ vi phạm nhân quyền, giết người và cũng là người gửi thư tình cho Nữ hoàng Elizabeth.10. Porfirio Diaz
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Jose de la Cruz Porfirio Diaz Mori là một vị tướng Mexico, chính trị gia, nhà độc tài, và Tổng thống cai trị Mexico với một bàn tay sắt bạo lực trong giai đoạn 1876-1911. Trong thời gian cầm quyền ông được coi là Porfiriato. Porfirio Diar đã có những đóng góp tích cực vào sự tiến bộ của nền kinh tế Mexico trong thời gian ông tại nhiệm. Nhưng những lợi ích từ việc ông làm không được nhiều người biết đến. Tuy nhiên có hàng triệu người đã phải lao động như nô lệ trong suốt thời gian đó. Nền kinh tế Mexico đã đi vào suy thoái trong những năm đầu của thế kỷ 20, một số lượng lớn thợ mỏ đã đình công. Đây là khởi đầu cho sự kết thúc của triều đại Porfirio Diaz với tư cách một nhà lãnh đạo.Theo Opish

Phạt báo 40 triệu vì viết ‘sai’ về độc tài

Tượng Mao Trạch Đông
Mao Trạch Đông xuất hiện trong bài ’10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất’

BBC

Một báo điện tử của Sở Tư pháp Hà Nội đã bị phạt 40 triệu đồng vì bài viết ’10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử’.
Trang tin Pháp luật & Xã hội bị cáo buộc đã đăng bài viết hôm 11/1/2014 và bị phạt theo quyết định hôm 20/2/2014.
Tuy nhiên thông tin này chỉ được Bộ Thông tin và Truyền thông công bố trong họp báo thường kỳ hôm 18/3, theo trang tin Bấm Nhà báo & Công luận.
Nhà báo & Công luận dẫn quyết định của Thanh tra Bộ Thông tin và Truyền thông nói báo của Sở Tư pháp Hà Nội bị phạt vì “thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng nghiêm trọng trong bài viết “10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử”.
Được biết đây là một bài dịch các thông tin trên mạng internet mà theo đó Mao Trạch Đông, Stalin và Lenin là những nhà độc tài giết người khét tiếng.
Cũng có những danh sách trên internet nêu cả tên Chủ tịch Hồ Chí Minh, người họ nói đã gây ra cái chết của nhiều người qua Cải cách ruộng đất hồi thập niên 1950.
Những người kế tục hiện nay của ông Hồ Chí Minh cũng bị chỉ trích vì cách cai trị độc đoán nhưng không bị liệt vào các danh sách gây chết chóc hàng loạt.
Lenin cũng nằm trong danh sách độc tài sát nhân

‘Sai lạc tư tưởng’

Thanh tra Bộ Thông tin và Truyền thông cũng được dẫn lời nói ba báo khác cũng bị xử phạt trong thời gian gần đây.
Báo mạng Người đưa tin bị phạt 36 triệu vì “đăng tin, bài có nội dung không phù hợp thuần phong mỹ tục Việt Nam và đăng tải tin, bài có nội dung mê tín, dị đoan”.
Tội về chính trị bị phạt nặng hơn, những 40 triệu. Đó là một thông điệp – ‘viết bậy, copy còn có thể được xử nhẹ nhưng sai lạc về tư tưởng thì không’.
Nhà báo ở Hà Nội
Báo điện tử Đời sống và Pháp luật bị phạt 7,5 triệu đồng vì “tự ý sửa chữa, thay đổi tên, nội dung một bài viết của báo Năng lượng mới trên mạng thông tin điện tử của báo và trích dẫn khi chưa có sự đồng ý của báo Năng lượng mới.”
Trong khi đó trang tin Dân Việt bị phạt bốn triệu đồng vì “đăng nhiều tin, bài có nội dung chưa phù hợp với tôn chỉ, mục đích” và “một số tin, bài sử dụng câu từ phản cảm.”
Bình luận về các mức phạt tiền khác nhau này, một nhà báo ở Hà Nội nói:
“Tội về chính trị bị phạt nặng hơn, những 40 triệu. Đó là một thông điệp – viết bậy, copy còn có thể được xử nhẹ nhưng sai lạc về tư tưởng thì không”.

Ngày 21/3/2014 - Báo Đại Đoàn Kết lý giải chuyện Việt Nam để cho 64 chiến sĩ chiến đấu đơn độc trên đảo Gạc Ma trước bầy sói dữ

TIN LÃNH THỔ


TIN XÃ HỘI


TIN KINH TẾ

TIN GIÁO DỤC

TIN ĐỜI SỐNG

TIN CÔNG NGHỆ

TIN VĂN HÓA GIẢI TRÍ


TIN THẾ GIỚI

Báo Đại Đoàn Kết lý giải chuyện Việt Nam để cho 64 chiến sĩ chiến đấu đơn độc trên đảo Gạc Ma trước bầy sói dữ


Trong dịp tưởng nhớ các chiến sĩ hy sinh trên đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam, ngày 14/3/2014, báo Đại Đoàn Kết đã có bài “Một nén tâm nhang”. Tác giả bài viết là Đức Anh – bút danh của Tổng biên tập Đinh Đức Lập.
Ở mục 2 của bài viết, tác giả đã đưa ra câu hỏi: “Sao lại để các anh (64 chiến sĩ) chiến đấu đơn độc giữa biển khơi, trước bầy sói dữ?”. Và tác giả đã lý giải đó là thực hiện mệnh lệnh của cấp trên: “Hết sức bình tĩnh, kiềm chế, tự vệ là chính, không nổ súng trước, nhưng kiên quyết, táo bạo, với phương châm có người có đảo, còn người còn đảo”. Tác giả bình luận: “Tôi nghĩ, đứng trước một âm mưu, một tham vọng chiếm trọn Biển Đông chúng ta đã khôn khéo không sập bẫy khiêu khích của kẻ địch, khi mà lực của chúng ta còn chưa đảm bảo chắc thắng cho việc bảo vệ chủ quyền an toàn cho các đảo trên quần đảo Trường Sa thiêng liêng của Tổ quốc”.
Vậy là có “chủ trương chỉ đạo của cấp trên”  thà thí gần trăm sinh mạng binh lính còn hơn là để bầy sói dữ nổi khùng chiếm trọn biển Đông.
Mà mệnh lệnh cấp trên ở đây là ai nhỉ? Bài báo không nói đến.
Cũng với “ný nuận” là chúng ta không đảm bảo chắc thắng nên không tổ chức chiến đấu bảo vệ Gạc Ma thì lập luận này quá ươn hèn. Tổ tiên ta có bao giờ đợi lớn mạnh hơn kẻ địch mới đứng lên kháng chiến đâu?. Ai mà cũng “ný nuận” kiểu này thì mất nước sớm không chừng.
Đức Dũng
Dưới đây là bài trên báo Đại Đoàn Kết
Bài của tác giả gởi tới blog Hữu Nguyên
 

Hai bộ “vênh” quan điểm về đề xuất thêm hàm tướng

Bộ Công an cho rằng, vị trí Thứ trưởng thường trực cũng rất quan trọng, nên cần được phong hàm đại tướng…
Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang vừa đề nghị tăng thêm một cấp hàm đại tướng đối với thứ trưởng thường trực của cơ quan này.
Tại phiên họp chuyên đề xây dựng pháp luật của Chính phủ, sáng 20/3, trình bày tóm tắt dự thảo Luật Công an nhân dân sửa đổi, Bộ trưởng Trần Đại Quang cho biết, hiện nay, Bộ Công an và Bộ Quốc phòng mới chỉ có một hàm đại tướng là Bộ trưởng.
Do đó, trong dự thảo lần này, Bộ đề nghị tăng thêm một cấp hàm đại tướng đối với vị trí Thứ trưởng thường trực, Phó bí thư Đảng ủy Công an Trung ương.
Theo Bộ trưởng Quang, đây là vị trí quan trọng, sẽ đảm trách chỉ đạo, giải quyết mọi công việc khi Bộ trưởng đi vắng.
Ngoài ra, Bộ Công an cũng đề xuất tăng cấp hàm từ thiếu tướng lên trung tướng đối với hai chức danh Giám đốc công an Hà Nội và Tp.HCM và một cấp phó ở các tổng cục.
Thảo luận về nội dung này, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh lại không đồng thuận về tăng số lượng cấp tướng như đề xuất của Bộ Công an.
Theo ông Thanh, nếu thực hiện như đề xuất của Bộ Công an sẽ “làm khó” cho bên quân đội, bởi hiện nay Bộ Quốc phòng đang có chủ trương hạn chế phong hàm đối với nhiều chức vụ, phần lớn vẫn giữ nguyên trong dự thảo sửa đổi Luật Sỹ quan quân đội nhân dân. Bởi vậy, nếu để tương quan giữa lực lượng công an và quân đội thì với số lượng cấp tổng cục như hiện nay, cấp hàm trung tướng sẽ quá nhiều.
Trước quan điểm “vênh” nhau giữa hai bộ, Thủ tướng đề nghị lãnh đạo hai bên tiếp tục trao đổi, bàn bạc thêm, trước khi trình Quốc hội phê chuẩn.
Liên quan đến nội dung và tiến độ xây dựng văn bản luật, các nghị định, thông tư hướng dẫn…, Thủ tướng nhắc nhở các bộ, ngành cần phải quyết liệt hơn vì hiện nay hỏi đến bộ nào cũng đều trả lời “đang soạn thảo”.
Người đứng đầu Chính phủ cũng đặc biệt lưu ý tình trạng nợ đọng văn bản nếu không kịp thời xử lý sẽ có xu hướng tăng lên. Đặc biệt, trong bối cảnh hiện nay, vẫn chưa thể bỏ qua được các văn bản dưới dạng nghị định, thông tư vì luật không thể “ôm” hết và có hướng dẫn chi tiết hết được.
“Trong lĩnh vực ngân hàng có khái niệm nợ xấu cấp độ 5, tức là nợ không đòi được. Xây dựng văn bản cũng vậy, không quyết liệt thì sẽ thành nợ xấu khó đòi”, Thủ tướng nhấn mạnh.
THEO VNECONOMY

Giá ô tô VN ngất ngưởng vì đặc quyền ‘ông lớn’

Với tầng tầng lớp lớp đặc quyền, các “ông lớn” thống lĩnh thị trường ô tô trong thời gian dài và đẩy giá ô tô VN lên hàng cao nhất thế giới.
Xuất phát từ cuối thế kỷ 19, tango là một thể loại âm nhạc và khiêu vũ kết hợp có nguồn gốc từ Argentina và Uruguay, đã được công nhận là di sản văn hóa thế giới.
Là một điệu nhảy thu hút và gợi tình, nhưng ở VN, mối lương duyên giữa tango và giá cả đôi khi còn bay bổng hơn nhiều.
Giá lên: Ai người hưởng lợi?
Lâu nay, sự lên xuống của giá vẫn là câu chuyện “khó lường”. Cơ quan chủ quản luôn gửi đi những thông điệp để khẳng định tính công khai, minh bạch trong việc điều hành nhưng giá thì vẫn nhảy trên những nốt nhạc xoay tít mù và lượn vòng quanh.
Nếu theo dõi, dễ dàng nhận thấy giá xăng dầu thường giảm trước mỗi kỳ họp QH và tranh thủ thời cơ “tăng bù” ngay sau đó. Dù “quân tử phòng thân” nhưng thật lòng, đây không phải là cách hành xử của người quân tử cho lắm.
Hoặc lợi dụng cơn sốt “running man”, xăng dầu cũng âm thầm tăng giá. Vậy nên cứ như trên mây với running man đi, nhưng hãy mau chóng rớt xuống mặt đường để tham gia giao thông, vì cuộc sống không chỉ có “run” (chạy), mà còn có “ride” (đạp xe), và cả “drive” (lái xe) nữa.
Về ô tô, sau 20 năm với bao nhiêu quyết sách và dự án, “nền công nghiệp ô tô trong nước” vẫn dậm chân bước đều một-hai-một với tỷ lệ nội địa hóa chỉ đạt 2-10%, một mức quá thấp so với kỳ vọng 30-40%. Thật dễ hiểu, với tầng tầng lớp lớp đặc quyền đã và đang được hưởng, các “ông lớn” (chủ yếu là các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài – FDI) đã thống lĩnh thị trường ô tô trong một thời gian dài và đẩy giá ô tô VN lên hàng cao nhất thế giới.
Còn vấn đề giá thuốc, khi vụ Zuellig Pharma Vietnam (ZPV) bị phanh phui năm 2005, người ta vẫn không hiểu bằng cách nào ZPV có thể trở thành công ty duy nhất được “trực tiếp phân phối thuốc nhập khẩu”. Rồi từ đó, họ mặc sức đạo diễn giá thuốc, thậm chí có loại tăng tới 60%/năm như vậy. Cứ cho là BQL các KCN và chế xuất HN “kém trình” nên cấp Giấy phép đầu tư sai thẩm quyền, nhưng sao mãi khi sự việc vỡ lỡ, Bộ Y tế mới lên tiếng. Và ngay cả khi không còn sự độc quyền của ZPV, thị trường thuốc VN đến giờ vẫn đang có sự vận hành hết sức khó hiểu.
Trong nhiều năm, chúng ta đã chứng kiến cơn phi nước đại của giá nhà đất, trong khi GDP bình quân vẫn như chú vịt con lạch bạch chạy theo chàng tuấn mã. Sự bất bình thường càng được đẩy lên cao khi Bộ Xây dựng ban hành thông tư 16/2010/TT-BXD. Nhiều ý kiến cho rằng vì hướng dẫn sai luật, Bộ đã giúp thu về cho các chủ đầu tư hàng ngàn tỷ đồng và khiến bùng nổ tranh chấp khi xác định diện tích căn hộ. Bộ thì cho rằng mình không sai, nhưng đầu năm nay vẫn âm thầm ban hành thông tư 03/2014/TT-BXD sau nhiều lần chỉ đạo, đôn đốc của Phó Thủ tướng. Công luận lại đặt câu hỏi: không sai, sao phải sửa?
Nóng bỏng nhất có lẽ là câu chuyện giá sữa đang ngập tràn các mặt báo. Khi bảng giá nhập khẩu và giá bán lẻ trên thị trường được công bố, chúng ta chỉ còn biết chua chát lắc đầu. Dường như có một sự tỷ lệ nghịch giữa giá sữa và chiều cao vì theo thống kê, nam thanh niên VN cao trung bình 1,644 m, thấp hơn nhiều so với Nhật Bản (1,715 m) hay Hàn Quốc (1,739 m). Người VN chỉ cao thêm 1 cm trong mỗi 10 năm, khi ở Thái Lan và Trung Quốc con số này là hơn 2 cm. Để tiếp tục trấn an, các Bộ đang dọa áp giá trần cho sữa, nhưng có khi nào đó cũng chỉ là động thái “rung cây” mà thôi?
Chính sách là công cụ để điều tiết nền kinh tế. Khi các chính sách được thông qua, luôn có những nhóm người bị ảnh hưởng theo hướng hoặc có lợi hoặc bất lợi. Được trao nhiều “đặc ân” cùng với sự “giúp sức” của “trọng tài”, rất dễ dàng để các doanh nghiệp có thể làm chủ cuộc chơi. Nhưng với việc điều hành của các cơ quan chủ quản như hiện nay, người ít hồ nghi nhất cũng không khỏi băn khoăn: trong những trường hợp này, phải chăng, chỉ các doanh nghiệp hưởng lợi?
Ai người bảo vệ?
Giá cả luôn là mối quan tâm hàng đầu, đặc biệt đối với đa phần người dân lao động. Nhưng ngay cả cơ quan nhà nước có thẩm quyền còn tỏ ra “bất lực”, thì dân chúng còn biết trông chờ vào ai?
Việc tăng giá có thể không hề hấn gì đến tầng lớp những người có thu nhập cao, nhưng nó có ảnh hưởng rõ rệt tới đời sống của đại bộ phận dân chúng, đặc biệt là người nghèo. Công bằng mà nói, nghèo không phải là một đặc ân để cần được bảo vệ hơn những người khác trong xã hội. Nhưng rõ ràng, với mức thu nhập thấp và cuộc sống tương đối bấp bênh, họ là những đối tượng đáng được quan tâm, trợ giúp bởi chính sách an sinh và tính nhân văn của một chế độ.
Có chứng kiến những người mẹ đắn đo bên những hộp sữa đắt đỏ của con, những người nghèo phải vay mua nhà từ gói hỗ trợ 30.000 tỷ của Chính phủ mà vẫn bị tính “cơi nới” diện tích, mới thấy hết sự bất nhẫn của những phi đội “làm giá” như thế nào.
Mỗi khi giá tăng, cơ quan chủ quản lại tổ chức họp báo, ghi nhận, giải trình. Cái điệp khúc ấy cứ lặp đi lặp lại như một giáo án quen thuộc và được áp dụng cho mọi hoàn cảnh. Để rồi sau tất cả những ồn ào, chất vấn, thì “đoàn người cứ đi”.
Chúng ta vẫn có Cục quản lý giá (Bộ Tài chính), rồi Cục quản lý cạnh tranh (Bộ Công thương). Nhưng hiệu quả của các cục này tới đâu?
Chúng ta cũng có Luật giá, nhưng điều trớ trêu nhất là các mặt hàng thuộc diện thực hiện bình ổn giá được quy định trong luật như xăng dầu, thuốc chữa bệnh, sữa dành cho trẻ em dưới 6 tuổi… lại là những mặt hàng liên tục… tăng giá.
Trong khi đó, Luật cạnh tranh cũng quy định các hành vi gây hạn chế cạnh tranh bị cấm như: thỏa thuận ấn định giá, phân chia thị trường lạm dụng vị thế độc quyền, vị trí thống lĩnh thị trường (chiếm trên 30% thị phần)… để áp đặt giá mua, bán bất hợp lý. Tuy nhiên, những “liên minh làm giá” này vẫn bình an vô sự.
Giá thì cứ mặc sức nhảy múa trên lưng thu nhập của người dân, còn văn bản pháp luật và cơ quan nhà nước có thẩm quyền thì cứ thản nhiên “dự khán”.
Nếu ở nhiều quốc gia trên thế giới, lobby chính sách là một hoạt động được pháp luật bảo hộ thì tại VN, chưa công nhận và cũng chưa có thể chế cho vấn đề này. Bộ trưởng Bộ Tư pháp – cơ quan “gác cổng” và “thổi còi” việc ban hành văn bản quy phạm pháp luật cũng từng bày tỏ: có nghe, xong “chưa dám kết luận”. Nhưng nhìn vào thực tế thì rõ ràng, các “nhóm lợi ích” dường như vẫn đang có tác động rất lớn lên chính sách trong khi hầu như chưa có sự tham gia và ghi nhận tiếng nói của các bên có liên quan khác như các hiệp hội, tổ chức, doanh nghiệp, đại diện người tiêu dùng… để làm lực đối trọng.
Một khi, sự vận động ấy chưa công khai, dân chủ và chưa có sự phản biện công bằng thì chính sách vẫn sẽ bị “mang tiếng” là làm lợi cho kẻ mạnh và việc móc túi người tiêu dùng một cách hợp pháp, về bản chất, liệu có gì khác biệt so với các vụ việc “chôm chỉa” hàng hóa diễn ra gần đây?
THEO VIETNAMNET