Tổng số lượt xem trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn quan su. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn quan su. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

Dư luận Trung Quốc nói gì về khả năng sẵn sàng chiến đấu của Quân đội Việt Nam?




Đông Bình

(GDVN) - Dư luận Trung Quốc đặc biệt quan tâm đến bài viết trên Reuters ngày 16/12 về việc Quân đội Nhân dân Việt Nam đang tăng cường vũ trang, sẵn sàng đối phó...

Dư luận Trung Quốc đặc biệt quan tâm đến bài viết trên Reuters ngày 16/12 về việc Quân đội Nhân dân Việt Nam đang tăng cường vũ trang, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống, đặc biệt là nếu xảy ra xung đột với Trung Quốc trên Biển Đông. Theo Reuters, đây là đợt trang bị quân sự lớn nhất của Việt Nam kể từ khi kết thúc cuộc Kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Theo báo Anh, tàu ngầm lớp Kilo của Hải quân Việt Nam đã bắt đầu tuần tra Biển Đông

Hãng thông tấn Anh đánh giá, chiến lược của Việt Nam đã vượt xa kế hoạch phòng ngự, các đơn vị chủ chốt đã được đặt vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao, tín hiệu mà Reuters cho là Việt Nam đang sẵn sàng đối phó với một cuộc tấn công bất ngờ. Sư đoàn 308 tinh nhuệ trấn giữ vùng núi phía Bắc đã được báo động sẵn sàng chiến đấu.

Ngày 17/12, bình luận về vấn đề này, Chu Phương Ngân – Chủ nhiệm Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Khu vực thuộc Viện Nghiên cứu Chiến lược quốc tế Quảng Đông cho rằng, hoạt động mua sắm vũ khí của bất cứ nước nào đều có thể giải thích từ nhiều phương diện.

Theo Chu Phương Ngân, hãng tin Reuters đưa tin như vậy có ý đồ “ly gián, chia rẽ”, bất cứ động thái nhỏ nào của các nước láng giềng thì họ đều liên tưởng đến Trung Quốc.

Reuters dẫn lời một quan chức cấp cao Việt Nam đề nghị giấu tên cho biết: "Chúng tôi không muốn xung đột với Trung Quốc, và chúng tôi phải đặt niềm tin vào chính sách ngoại giao của mình. Nhưng chúng tôi biết rằng mình cần phải sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất".

Theo Reuters, chiến lược của Việt Nam đã “vượt xa kế hoạch phòng ngự”.

Việt Nam đã mua 6 tàu ngầm lớp Kilo tiên tiến của Nga, vài chiếc đầu tiên đã bắt đầu tuần tra Biển Đông, đồng thời Việt Nam có kế hoạch mua nhiều hơn máy bay ném bom phản lực của Nga.

Việt Nam cũng đang đàm phán với các nhà cung ứng vũ khí của EU và Mỹ để mua máy bay chiến đấu và máy bay tuần tra trên biển, đồng thời đã mua radar cảnh báo sớm của Israel và hệ thống phòng không S-300 của Nga để nâng cấp và tăng cường phòng không.

Bình luận về bài viết này, Thời báo Hoàn Cầu cho rằng, Việt Nam luôn tăng cường sức mạnh quân sự, một mục đích quan trọng là để tăng cường lòng tin của người dân đối với chính phủ. Đối mặt với láng giềng mạnh, nội bộ Việt Nam thực sự có phần lo ngại về “mối đe dọa Trung Quốc”.

Báo Trung Quốc cho rằng, truyền thông Việt Nam cũng thường xuyên quan tâm đưa tin về các hoạt động mua sắm vũ khí trang bị của nước mình, trong đó gồm có mua tàu ngầm lớp Kilo của Nga và hoạt động tăng cường tuần tra trên biển của Việt Nam.

Thời báo Hoàn Cầu xuyên tạc việc truyền thông Việt Nam tập trung đưa tin về vấn đề Biển Đông và hoạt động tuyên truyền bảo vệ chủ quyền, quyền và lợi ích hợp pháp của Việt Nam là “thổi phồng”.

Việt Nam đã nhiều lần tuyên bố, mọi hoạt động quân sự, mua sắm vũ khí trang bị, tăng cường sức mạnh quân sự của Việt Nam đều mang tính chất tự vệ, là để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, an ninh quốc gia, trong đó có chủ quyền biển đảo.

Việt Nam có chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa với đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý. Quân đội Việt Nam tăng cường xây dựng hiện đại hóa cũng nhằm bảo vệ chủ quyền đối với hai quần đảo này, đồng thời sẽ đánh bại mọi mưu đồ và hành động của bất cứ kẻ thù nào dám xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam.

Việt Nam tăng cường sức mạnh quân sự không nhằm đe dọa hay xâm lược nước nào, đây là chính sách nhất quán của Việt Nam. Chỉ những kẻ có mưu đồ và hành động xâm phạm chủ quyền của Việt Nam mới “có tật giật mình”, nơm nớp lo sợ.

Nguồn: http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Du-luan-Trung-Quoc-noi-gi-ve-kha-nang-san-sang-chien-dau-cua-Quan-doi-Viet-Nam-post164242.gd

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

Nếu chiến tranh Việt-Trung lại xảy ra một lần nữa trong tình hình như hiện nay, VN sẽ thua hay thắng?

Song Chi - Nếu chiến tranh Việt-Trung lại xảy ra một lần nữa trong tình hình như hiện nay, VN sẽ thua hay thắng?

Có thể cho đến giờ phút này nhiều người VN, vì yêu nước, vì lòng tự hào dân tộc, hay thậm chí vì vẫn còn niềm tin mơ hồ vào “đảng ta, chính phủ ta” đã từng đánh thắng hai đế quốc to Pháp, Mỹ, sau đó lại chiến đấu ngang ngửa, thậm chí còn trội hơn trong cuộc chiến biên giới với Trung Cộng năm 1979, nên nghĩ rằng VN có thể sẽ thua lúc đầu nhưng sau đó sẽ thắng, rồi nào Trung Hoa đã từng đô hộ ta cả ngàn năm nhưng ta cũng có bị xóa sổ đâu, ta vẫn là ta v.v…
Người viết bài này thì nghĩ khác. Nếu chiến tranh Việt-Trung lại xảy ra một lần nữa, VN chắc chắn sẽ thua và cái thua lần này sẽ dẫn tới một hậu quả bi đát hơn rất nhiều, nếu nhìn vào hình ảnh của các nước Tây Tạng, Tân Cương…hiện nay.
Lý do vì sao trước đây đảng cộng sản VN thắng được Pháp, Mỹ, cho đến bây giờ có lẽ đã có quá nhiều bài viết chỉ ra sự thật phía sau cái “hào quang chiến thắng” này, tưởng chỉ cần nói vắn tắt: Thứ nhất, bởi vì ít ra lúc đó cũng còn khá nhiều người VN tin rằng đảng cộng sản thực tâm vì dân vì nước, bản thân nhiều người trong hàng ngũ đảng cộng sản lúc đó chân thành tin vào đảng, vào lý tưởng của chủ nghĩa cộng sản, vào tương lai tươi sáng sau khi giành được độc lập, thống nhất đất nước. Thứ hai, nói thẳng ra, chỉ trừ thịt da máu xương là của người Việt còn lại từ phong lương khô, quân trang quân dụng của người lính cho đến đạn dược, súng ống, vũ khí các loại, kể cả cố vấn…cũng là của các đồng minh trong khối XHCN anh em, đặc biệt là Liên Xô và Trung Quốc chi viện cho, đúng với cụm từ “Chống “ngoại xâm” bằng “ngoại nhân” trong một bài viết trên RFA trước đây.
Quan trọng nhất, lúc đó đảng cộng sản như những kẻ lên đồng, không sợ Pháp sợ Mỹ. Có thể nói họ tàn ác, sắt máu khi sẵn sàng thí quân trong các trận đánh theo kiểu “mười chọi một”, hoặc sẵn sàng đặt bom, nổ mìn, pháo kích, ám sát các yếu nhân…tại các thành thị cho tới nông thôn miền Nam mà không chùn tay, nhưng khó có thể nói họ hèn.
Còn bây giờ. Đối mặt với Trung Cộng, VN sẽ thua cũng vì quá nhiều lý do rõ ràng không kém. Không chỉ thua về tiềm lực quân sự, vũ khí, kỹ thuật, tiền của sẽ phải đổ vào cho cuộc chiến. Không chỉ thua vì không có bạn bè đồng minh thực sự như trước đây đã có Liên Xô, Trung Quốc và cả khối XHCN. Có thể Trung Cộng, mặc dù là một cường quốc nhưng cũng cô độc không kém gì VN trên thế giới, nhưng Trung Cộng có thừa tiền để nếu không mua được bạn bè đồng minh thì cũng khiến cho nhiều quốc gia cảm thấy ngần ngại không muốn mất đi một đối tác thương mại lớn, một thị trường kinh tế khổng lồ…nếu xen vào giữa cuộc tranh chấp, thậm chí chiến tranh nếu có, giữa hai nước Việt-Trung.
Thua về mặt quân sự, thua luôn về truyền thông. “Cái loa” tuyên truyền của Bắc Kinh từ trước đến nay luôn luôn to hơn, mạnh mồm hơn “cái loa” của Hà Nội, về nghệ thuật vu cáo, nói ngược, đổi trắng thay đen… thì Trung Cộng luôn luôn là thầy của Việt Cộng. Mọi mánh khóe của Hà Nội Bắc Kinh đều hiểu rõ, vì cùng một giuộc như nhau.
Thua về mặt pháp lý. Tranh chấp về lãnh thổ lãnh hải, trong lúc VN chần chờ, lưỡng lự chưa dám kiện Trung Quốc thì Trung Quốc đã đi trước, kiện VN ra trước Liên Hiệp Quốc. Một động thái hoàn toàn trái ngược so với việc theo đuổi đường lối chính sách khăng khăng chỉ giải quyết mọi chuyện song phương từ trước đến nay của họ, mà ví dụ mới nhất là từ chối không chịu tham gia vào vụ kiện do Philippines khởi xướng về quyền hàng hải.
Tại sao? Vì suốt trong mấy chục năm qua, khi đảng cộng sản VN u mê mù quáng tin tưởng vào tình hữu nghị giữa hai đảng, hai nhà nước, thì đảng cộng sản Trung Quốc đã âm thầm “gài bẫy” đảng cộng sản VN bằng rất nhiều cách khác nhau. Và hậu quả là những bằng chứng bán nước từ công hàm năm 1958 của ông Phạm Văn Đồng đến bản đồ, sách giáo khoa…của nước VNDCCH thừa nhận Hoàng Sa-Trường Sa là của Trung Quốc mà Bắc Kinh vừa mới trưng ra. Đó là chưa nói đến những bản thỏa thuận ký kết bí mật giữa hai đảng, hai nhà nước cộng sản, đặc biệt là trong Hội nghị Thành Đô 1990…Nên khác với vụ kiện của Philippines, Trung Cộng tự cho là họ có đủ tự tin để đi kiện VN.
Nhưng cái lý do chính yếu nhất, là từ sự khác nhau của chính nhà cầm quyền VN khi đương đầu với Trung Cộng, so với khi còn đánh nhau với Pháp, Mỹ. Bây giờ họ hèn. Cái hèn của họ nhân dân đều thấy, thế giới cũng phải nhận thấy. Họ hèn, họ bạc nhược một cách lạ lùng.
Cái hèn ấy một phần do bị ràng buộc về ý thức hệ, về mối quan hệ “anh em đồng chí 16 chữ vàng” mà Bắc Kinh thì đã vứt vào sọt rác từ lâu, nhưng Hà Nội vẫn chưa dám và chưa thể thoát ra, do bị vướng mắc bởi những món nợ từ sự viện trợ, giúp đỡ của Trung Cộng dành cho VN thời chiến tranh, mặc dù tính ra thì Trung Quốc mới chính là kẻ phải mang ơn VN từ cuộc chiến tranh đánh Mỹ. Nghĩa là đảng và nhà nước cộng sản VN chưa thể thoát “ta” thì nói gì đến “thoát Trung”?
Từ mưu mô tham vọng cho tới tầm nhìn, chiến lược của nhà cầm quyền Trung Quốc từ lâu đã là của một nước lớn, tính toàn chuyện đường dài, chơi canh bạc lớn và vì thế, họ đã âm thầm chuẩn bị mọi đường đi nước bước từ hàng chục năm trước khi xuất chiêu. Trong khi đó, nhà cầm quyền VN vẫn tư duy theo kiểu nước nhỏ, quen thói đu dây, dựa dẫm vào nước khác, lúc thì Liên Xô lúc thì Trung Quốc, không nhìn thấy hoặc giả có nhìn thấy trước âm mưu xâm lược của Tàu thì cũng không chuẩn bị nên khi chuyện xảy ra là lại lúng túng, bị động. Từ cuộc chiến biên giới Việt-Trung từ năm 1979 cho tới câu chuyện giàn khoan HD 981, vụ kiện Trung Quốc ra trước tòa án quốc tế hay việc chuẩn bị cho các bước tiếp theo như thế nào, khi Trung Cộng xây xong các căn cứ quân sự khổng lồ tại Hoàng Sa-Trường Sa chặn bít lối ra biển của VN…tất cả đều cho thấy sự lúng túng, bị động, tầm nhìn kém cỏi đó của nhà cầm quyền VN.
Cái hèn ấy một phần do các thế hệ lãnh đạo VN kém tầm hơn các thế hệ lãnh đạo Trung Quốc, nhưng họ lại còn tự hù dọa mình trước nguy cơ phải đương đầu với Trung Quốc và bằng mọi giá tìm cách né tránh điều này. Nhưng họ có né tránh được không? Thực tế trong bao nhiêu năm qua và trong những ngày gần đây đã là câu trả lời.
Cái hèn ấy do trong hàng ngũ đảng cộng sản VN có qua nhiều những kẻ vì lợi ích của bản thân đã chọn con đường thân Tàu, thậm chí như nhân dân đã vạch ra, là những Lê Chiêu Thống thế kỷ XXI, sẵn sàng bán nước để giữ đảng, giữ chế độ và giữ ghế.
Cuối cùng, cái hèn ấy còn do suốt trong bao năm qua, VN đã trở nên lệ thuộc Trung Quốc nặng nề về mọi mặt, nhất là kinh tế, khiến mọi sự trả đũa của Bắc Kinh đều có thể khiến VN phải trả giá đắt v.v…
Nghĩa là lý do chủ quan là chính. Chưa kể, nguồn sức mạnh lớn nhất mà đảng cộng sản VN từng sử dụng rất hiệu quả là lòng yêu nước, chí quật cường của nhân dân trước mọi kẻ thù xâm lược thì bây giờ, chính họ đã hủy diệt lòng yêu nước ấy bằng sự bịt miệng, đàn áp…bao nhiêu năm, cộng thêm chính sách ngu dân, khinh dân, không muốn cho dân tham gia vào việc nước “Mọi chuyện đã có đảng và nhà nước lo”. Nên bây giờ một bộ phận dân chúng có thờ ơ, vô cảm, không hiều biết về tình hình thế sự hay nhút nhát sợ hãi không dám bộc lộ lòng yêu nước thì đó là lỗi của nhà cầm quyền.
Chưa kể, lòng dân đa phần đã không còn tin tưởng vào đảng cộng sản, chán ghét đảng cộng sản, chán ghét chế độ. Người VN muôn đời vẫn nồng nàn lòng yêu nước nhưng liệu bây giờ chiến tranh xảy ra, nhân dân có sẵn lòng hy sinh dưới ngọn cờ của đảng cộng sản một lần nữa?
Thế nên VN sẽ thua là vì vậy.
Cho đến thời điểm hiện tại, nói thẳng ra, VN chẳng có gì nhiều để mà chơi lại trong ván bài Việt-Trung và biển Đông, VN chỉ còn có một con đường, một sự lựa chọn duy nhất đúng, như nhiều người cũng đã phân tích, đó là phải thoát Cộng và thoát “ta” trước khi thoát Trung. Ngoài lý do để tập trung được tối đa sức mạnh đoàn kết của nhân dân, có thêm bạn bè đồng minh thực sự từ các nước dân chủ thì ai cũng thấy rõ, chỉ khi nào chế độ này không còn tồn tại nữa thì mọi ràng buộc, nợ nần ân oán cho đến mọi văn bản, ký kết, thỏa thuận giữa hai đảng, hai nhà nước cộng sản mới trở nên vô giá trị, VN mới có thể đường hoàng thắng Trung Cộng về mặt pháp lý, ngoại giao mà thôi.
Song Chi
(RFA)

Bổ nhiệm lãnh đạo không đủ chuẩn

Dù Tỉnh ủy Bình Phước đã quy định tiêu chuẩn trưởng, phó phòng và tương đương thuộc sở, ngành… nhưng có khá nhiều người không đủ chuẩn vẫn được bổ nhiệm làm lãnh đạo

Vừa qua, Sở Giáo dục và Đào tạo (GD-ĐT) tỉnh Bình Phước có thông báo kèm theo danh sách học viên đi học lớp trung cấp chính trị gửi các trường THPT, trung tâm giáo dục thường xuyên… trên địa bàn. Lúc này, dư luận mới bàn tán việc nhiều cán bộ, công chức, viên chức ngành giáo dục không đủ chuẩn nhưng vẫn được bổ nhiệm làm lãnh đạo.

Lên chức trước, học sau

Đơn cử trường hợp ông Nguyễn Ngọc Tỉnh (SN 1969), trong danh sách được cử đi học ghi rõ chức danh Trưởng Phòng Kế hoạch - Tài chính Sở GD-ĐT Bình Phước. Thế nhưng, một số cán bộ thuộc sở khẳng định vị trưởng phòng đương chức đến ngày 1-7 tới mới về hưu. Tuy có trình độ chuyên môn ĐH nhưng trước khi lên chức phó phòng rồi trưởng phòng, ông Tỉnh không đạt chuẩn về trình độ chính trị.

Sở GD-ĐT tỉnh Bình Phước, nơi có hàng chục cán bộ dù không đạt chuẩn về trình độ lý luận chính trị nhưng vẫn giữ chức vụ lãnh đạo
Sở GD-ĐT tỉnh Bình Phước, nơi có hàng chục cán bộ dù không đạt chuẩn về trình độ lý luận chính trị nhưng vẫn giữ chức vụ lãnh đạo

Theo quy định ban hành kèm Quyết định số 898-QĐ/TU ngày 3-7-2013 của Tỉnh ủy Bình Phước về việc “Ban hành quy định tiêu chuẩn các chức danh cán bộ lãnh đạo, quản lý thời kỳ công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước”, tại phần II về “tiêu chuẩn cụ thể cho từng chức danh cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp”, mục 4 quy định đối với cấp “trưởng, phó phòng và tương đương của các sở, ban, ngành, mặt trận, đoàn thể tỉnh”, ngoài trình độ chuyên môn, nghiệp vụ phải có bằng đại học và trung cấp chính trị. Tuy nhiên, từ khi được bổ nhiệm chức phó phòng, ông Tỉnh chỉ mới đạt trình độ sơ cấp chính trị.

Mới đây là trường hợp ông Trần Ngọc Thắng (SN 1980), Hiệu trưởng Trường THPT Thanh Hòa (huyện Bù Đốp). Dù chỉ có chứng chỉ sơ cấp chính trị nhưng trong tháng 4-2014, ông Thắng vẫn được điều về Sở GD-ĐT và được bổ nhiệm giữ chức Trưởng Phòng Giáo dục trung học, thay ông Thạch Hồ Hải lên chức Phó Giám đốc Sở GD-ĐT.

Theo tìm hiểu của phóng viên Báo Người Lao Động, tại Sở GD-ĐT Bình Phước, trường hợp được bổ nhiệm giữ chức phó, trưởng hoặc quyền trưởng phòng trong khi không đạt chuẩn theo quy định của Tỉnh ủy là trên 10 người! Thậm chí, có cán bộ từ khi đang học tại chức đại học nhưng đã giữ chức phó phòng và hiện là quyền trưởng phòng, như bà Vũ Thị Kim Huệ (SN 1973), hiện giữ chức quyền Trưởng Phòng Giáo dục mầm non.

Bà Huệ chỉ mới nhận bằng tốt nghiệp đại học tại chức ngành quản lý vài tháng trước! Nhiều cán bộ ở Sở GD-ĐT đặt nghi vấn phải chăng do bà Huệ là em ruột ông Vũ Thành Nam, Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Bình Phước, nên dù không đạt tiêu chuẩn do Tỉnh ủy đề ra nhưng vẫn được bổ nhiệm làm lãnh đạo? Tại phòng này, ngoài bà Huệ không đạt chuẩn còn có bà Cao Thị Đọ (SN 1973), giữ chức phó phòng đã vài năm nay nhưng cũng chỉ đạt trình độ sơ cấp chính trị.

Hai trường hợp khác là ông Trịnh Văn Nam (SN 1978), vừa được “trao” chức Phó trưởng Phòng Tổ chức của Sở GD-ĐT vào đầu tháng 6-2014, dù trình độ chính trị cũng chỉ đạt sơ cấp; ông Hoàng Ngọc Tuấn (SN 1972) mới được bổ nhiệm Phó trưởng Phòng Kế hoạch - Tài chính của Sở GD-ĐT nhưng cũng không đạt chuẩn theo quy định của Tỉnh ủy.

“Hàng chục trường hợp không đủ tiêu chuẩn chính trị nhưng vẫn được bổ nhiệm làm lãnh đạo các phòng thuộc Sở GD-ĐT nhiều năm qua” - một cán bộ Sở GD-ĐT nói.

Làm trái quy định của Tỉnh ủy

Chiều 22-6, trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động, ông Phạm Hồng Thắng, Trưởng Phòng Tổ chức cán bộ Sở GD-ĐT tỉnh Bình Phước, cho biết việc bổ nhiệm được thông qua Đảng ủy và ban giám đốc sở. “Khi bổ nhiệm đều căn cứ vào các văn bản của Chính phủ. Còn Quyết định 898-QĐ/TU của Tỉnh ủy Bình Phước chỉ mới ban hành năm 2013” - ông Thắng lý giải.

Thế nhưng, điều 3 Quyết định 898-QĐ/TU ngày 3-7-2013 của Tỉnh ủy Bình Phước nêu rõ: “Quyết định này có hiệu lực thi hành kể từ ngày ký. Quyết định này thay thế Quyết định 132-QĐ/TU ngày 16-5-2006 của Ban Thường vụ Tỉnh ủy và các quyết định, quy định của Tỉnh ủy trước đây về tiêu chuẩn, chức danh cán bộ lãnh đạo, quản lý”.

Theo tìm hiểu của phóng viên, Quyết định 132-QĐ/TU đặt ra các tiêu chuẩn, điều kiện khá gắt gao. Ngoài chuyên môn nghiệp vụ buộc phải tốt nghiệp đại học, có chứng chỉ tin học, ngoại ngữ thì giai đoạn 2006-2010, về lý luận chính trị phải đạt trung cấp hoặc cao cấp. Đến giai đoạn 2010-2015, với tin học và ngoại ngữ phải có chứng chỉ B, còn lý luận chính trị là cao cấp.
Nhiều sở, ngành khác cũng bổ nhiệm sai
Theo danh sách “cán bộ, công chức, viên chức ngành GD-ĐT đi học lớp trung cấp lý luận chính trị năm 2014” khóa 45, còn có 17 cán bộ, công chức giữ chức vụ phó, trưởng phòng thuộc các sở: Tư pháp, Kế hoạch và Đầu tư, Lao động - Thương binh và Xã hội, Tài nguyên và Môi trường, Tài chính… Điều này đồng nghĩa trước đó, 17 cán bộ giữ chức phó, trưởng phòng thuộc các sở nêu trên dù chưa đủ tiêu chuẩn theo quy định của Tỉnh ủy Bình Phước nhưng vẫn được bổ nhiệm làm lãnh đạo!
Bài và ảnh: TÂN TIẾN
 

Vì sao Nga không hỗ trợ Trung Quốc trong các vụ tranh chấp ở Biển Đông?

Các yếu tố chiến lược và chính trị đã buộc Moscow từ chối ủng hộ Bắc Kinh trong các vụ tranh chấp Biển Đông.
china_russia

Gần đây, căng thẳng liên quan đến tranh chấp hàng hải trong vùng Biển Đông dường như đã vượt qua cả những căng thẳng ở quần đảo Senkaku/Điếu Ngư. Trung Quốc và Việt Nam hiện đang bị lôi kéo vào cuộc xung đột chính trị tồi tệ nhất trong nhiều thập kỷ qua sua khi Bắc Kinh hạ đặt một giàn khoan dầu gần quần đảo Hoàng Sa nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Việt Nam đã tạm thời làm trì trệ mối quan hệ Việt–Trung. Ngoài ra, việc Philippines giam giữ ngư dân Trung Quốc đã gia tăng thêm sự bất hòa giữa Trung Quốc và Philippines. Với tất cả những xích mích xảy ra cùng một lúc, tình hình ở Biển Đông đã bất ngờ trở nên rất nghiêm trọng so với thời gian trước đây.

Trong bối cảnh này, chúng ta đã thấy Hoa Kỳ lên tiếng chỉ trích Trung Quốc, thể hiện sự ủng hộ đối với Việt Nam cũng như lên tiếng bảo vệ quân đội Philippines. Nhưng cho đến nay thì Nga, nước vốn có quan hệ “đối tác chiến lược” với Trung Quốc, vẫn chưa lên tiếng cũng như chưa đưa ra lập trường rõ ràng về tranh chấp ở Biển Đông, và cũng ít công khai ủng hộ lập trường của Trung Quốc. Điều này đã làm một số người ở Trung Quốc tức giận và nghĩ rằng mối quan hệ Nga – Trung không tốt như họ từng tưởng tượng. Thậm chí về vụ tranh chấp ở quần đảo Senkaku/Điếu Ngư giữa Trung Quốc và Nhật Bản, Nga cũng đã giữ im lặng và quan điểm của Kremlin cũng rất mơ hồ. Tuy nhiên, dưới mắt tôi thì điều này không có nghĩa là Nga có hai quan điểm khác nhau trong mối quan hệ với Trung Quốc. Thay vào đó, có những yếu tố chính trị và chiến lược phức tạp trong đó có bốn lý do chính mà tôi nêu ra dưới đây.

Đầu tiên, mối quan hệ Trung – Nga khác với quan hệ Hoa Kỳ – Philippines. Trung Quốc và Nga không phải là hai nước đồng minh. Giữa hai nước hiện không có hiệp ước liên minh, trong khi đó Hoa Kỳ và Philippines cũng như Hoa Kỳ và Nhật Bản đều có các điều ước an ninh với nhau. Trong mối quan hệ liên minh, mỗi bên có nghĩa vụ buộc phải hỗ trợ chính trị và thậm chí cả quân sự để giúp đối tác của mình. Trong quan hệ quốc tế thì đây là mối quan hệ song phương cao cấp nhất. Trong khi mối quan hệ giữa Trung Quốc và Nga có một số đặc điểm tương tự như quan hệ đối tác chiến lược toàn diện nhưng hai bên không bị ràng buộc bởi các nghĩa vụ hiệp ước trong việc bảo vệ không gian quốc tế và lợi ích quốc gia của nhau.

Trong một thời gian dài, truyền thông nhà nước Trung Quốc đã liên tục nhấn mạnh và phát huy các nhân tố tích cực trong mối quan hệ giữa Trung Quốc và Nga, trong khi truyền thông ở nước ngoài thì lại khen ngợi quá mức mối quan hệ này. Đôi khi truyền thông thậm chí còn thừa nhận rằng Trung Quốc và Nga là hai nước “đồng minh” mà không cần hiệp ước liên minh. Điều này đã khiến nhiều người tin rằng sự hợp tác chính trị giữa Trung Quốc và Nga là vô biên, có thể giúp cải tiến tình hình an ninh của Trung Quốc. Nhưng nếu nhìn vào sự thật trong quan hệ quốc tế thì chúng ta thấy rằng bất kể mối Trung – Nga có tốt đến đâu thì việc này cũng không ảnh hưởng nhiều đến các chính sách cơ bản của Trung Quốc ở Biển Đông và Biển Hoa Đông. Thực tế là mối quan hệ Trung – Nga chỉ dựa trên những lợi ích chung. Biển Đông không phải là nơi mà Nga có thể mở rộng lợi ích của mình và cũng không cần thiết để Nga can thiệp vào khu vực này nếu thiếu vắng mối liên minh chính trị với Trung Quốc. Người Trung Quốc không thể hiểu sai tính chất của mối quan hệ Trung – Nga và mong đợi quá nhiều từ nước Nga.

Thứ hai, Nga thích có các mối quan hệ tốt với những nước xung quanh khu vực Biển Đông và không cần phải xúc phạm các nước ở Đông Nam Á vì lợi ích của Trung Quốc. Như đã nói ở trên, Nga lâu nay không nhiệt tình công khai ủng hộ Trung Quốc về vấn đề Biển Đông. Một trong những lý do quan trọng nhất là Nga thích có mối quan hệ tốt với nhiều nước torng khu vực Đông Nam Á.

Ví dụ, nước tiền nhiệm của Nga – tức Liên Xô – từng có quá trình lịch sử gần gũi với phía Việt Nam hơn là Trung Quốc. Vì có được sự hỗ trợ mạnh mẽ từ Liên Xô nên Việt Nam đã thắng Hoa Kỳ trong thập niên 1970. Sau đó, Việt Nam bắt đầu thực hiện các hoạt động chống Trung Quốc với sự hậu thuẫn của Liên Xô. Sau khi Liên Xô sụp đổ, Nga đã tiếp tục thừa hưởng tình hữu nghị đặc biệt này với phía Việt Nam. Vì vậy, hiện không có trở ngại lớn nào trong mối quan hệ Việt – Nga, và hai nước này không có tranh chấp nghiêm trọng hoặc các cuộc xung đột nào đáng ngại. Và Việt – Nga cũng đã từng có mối quan hệ hợp tác truyền thống trong lĩnh vực quốc phòng, trong đó sự hợp tác đã kéo dài từ thời Thế chiến II cho đến nay. Nhiều vũ khí của Việt Nam cũng đến từ Nga, như tàu ngầm diesel lớp Kilo của lực lượng hải quân Việt Nam. Ngoài ra, trong nửa cuối năm 2014, Nga sẽ cung cấp bốn máy bay chiến đấu loại Su-30MK2 cho phía Việt Nam và những loại máy bay này có khả năng trở thành vũ khí trong cuộc đối đầu với Trung Quốc trong tương lai.

Nga cũng có mối quan hệ tốt với Philippines. Ví dụ, cách đây hai năm, ba tàu hải quân Nga (bao gồm cả tàu khu trục chống tàu ngầm Đô đốc Panteleyev) đã đến Manila trong chuyến thăm kéo dài ba ngày. Theo phía Nga thì chuyến thăm này đã giúp cải thiện quan hệ giữa Nga và Philippine.

Thứ ba, Nga không cần thiết tìm kiếm một cuộc đối đầu trực tiếp với Hoa Kỳ trong vấn đề Biển Đông. Hiện nay, Nga tập trung toàn sức lực ở châu Âu, đặc biệt là cuộc khủng hoảng ở Ukraina vốn đã làm gia tăng thêm cuộc đối đầu giữa Nga và phương Tây. Những vấn đề như vậy sẽ rất khó giải quyết trong thời gian ngắn hạn. Vì vậy, Nga không muốn cũng như không có khả năng đối đầu với Hoa Kỳ ở khu vực Biển Đông.

Bên cạnh đó, cuộc tranh chấp ở Biển Đông không thực sự chỉ là cuộc xung đột giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ. Các vụ tranh chấp xuất phát từ những bất đồng giữa các nước trong khu vực về lịch sử cũng như hiện trạng liên quan đến chủ quyền hàng hải. Hoa Kỳ chỉ là một yếu tố ảnh hưởng chứ không phải là yếu tố quyết định tương lai của khu vực này. Trong bối cảnh này, Nga được xem như một nước ngoài cuộc và thậm chí không có động cơ để hỗ trợ Trung Quốc và lên tiếng chỉ trích Hoa Kỳ.

Thứ tư, sự bùng phát của Trung Quốc đã thực sự gây ra một số lo gại đối với người Nga. Đối với một số người ở phương Tây, sự bất hòa giữa Trung Quốc và các nước Đông Nam Á có thể giúp hạn chế sự “bành trướng” của Trung Quốc vào các khu vực khác. Về phía Nga, họ luôn luôn lo ngại rằng nếu Trung Quốc phát triển quá mạnh sẽ dẫn đến việc nước này chiếm đống khu vực rộng lớn và nhiều tài nguyên ở vùng viễn đông của Nga. Mặc dù các quan chức Nga rất lạc quan về tiềm năng hợp tác ở khu vức viễn đông giữa hai nước nhưng họ chưa bao giờ nới lỏng sự cảnh giác chống lại cái gọi là “bành trướng lãnh thổ” của Trung Quốc.

Hiện nay Trung Quốc không cần phải cảm thấy nghi ngờ và thất vọng về lập trường của Nga trong vấn đề tranh chấp ở khu vực Biển Đông. Hai nước đã có quá trình quan hệ hàng chục năm và điều này đã hình thành nên nền tảng cho các thoả thuận ngầm bên trong và hiểu biết lẫn nhau. Ví dụ, về vấn đề hiện Nga xem trọng nhất liên quan đến bán đảo Crimea, Trung Quốc đã không công khai ủng hộ Nga mà thay vào đó lựa chọn cách phủ quyết tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa rằng Trung Quốc phản đối lập trường của Nga. Cùng một logic, lập trường trung lập của Nga trong các vụ tranh chấp ở Biển Đông không có nghĩa là Nga không hỗ trợ Trung Quốc. Nga có cách riêng của họ trong việc hỗ trợ Trung Quốc, chẳng hạn như các cuộc tập trận chung giữa hai nước Nga và Trung Quốc gần đây ở khu vực Biển Đông. Điều này đã làm cho phương Tây ghanh tị và cũng tỏ ra không ít nghi ngờ. Trung Quốc và Nga lâu nay thường để thừa chỗ cho các chính sách không rõ ràng và điều này chứng minh rằng mối quan hệ đối tác giữa hai nước đang ngày càng trở nên sâu đậm hơn. Sự sắp xếp này cho phép cả Trung Quốc lẫn phía Nga không gian để vận động và tối đa hóa các lợi ích quốc gia của họ.
Đỗ Đăng Khoa chuyển ngữ, CTV Phía Trước
Mu Chunshan, Tạp chí Diplomat
© 2014 Bản tiếng Việt TẠP CHÍ PHÍA TRƯỚC

Tự thiêu ở Mỹ để 'phản đối giàn khoan'?

Biểu tình phản đối giàn khoan Trung Quốc tại San Francisco, Hoa Kỳ (hình minh họa)

Tin cho hay một người gốc Việt ở bang Florida, Mỹ, hiện đang trong tình trạng nguy kịch sau khi tự thiêu, để lại thông điệp phản đối giàn khoan Trung Quốc.

Báo Bradenton Herald ở quận Manatee, tiểu bang Florida, hôm 21/6 đăng Bấm bài tường thuật vụ một người đàn ông 71 tuổi tự thiêu bất thành vào một hôm trước đó.
Tờ báo này dẫn lời giới chức địa phương nói người đàn ông không nêu danh tính đã tới cổng trung tâm cộng đồng Silver Lake nằm ở góc đường Lockwood Ridge cắt phố 59 Đông vào lúc 11:15 phút sáng thứ Sáu 20/6 và châm lửa tự thiêu.

Một cặp vợ chồng đi ngang qua đó thấy ông này nằm trên cỏ, người bốc cháy và bên cạnh là một can xăng. Họ đã dập lửa cứu người đàn ông, trong khi ông ta được nói đã kêu gào: "Tôi muốn chết, hãy để cho tôi chết".

Sau đó ông này được cấp cứu bằng trực thăng tới bệnh viện đa khoa Tampa và hiện đang trong tình trạng nguy kịch.

Cảnh sát cho hay ông đã để lại trên bảng chỉ đường vào trung tâm cộng đồng Silver Lake hai tờ giấy "có viết tiếng nước ngoài".

Hình chụp một tờ đăng trên Bradenton Herald cho thấy đây là tiếng Việt, được viết bằng tay với nội dung: "Hai Yang 981 phải rời khỏi VN hải phận. Anh hùng tử, chí hùng nào tử. Thu Hùng", đi kèm chữ ký.

Hiện chưa rõ đây có phải lý do chính khiến người đàn ông tự thiêu hay không.
'Phật tử tự thiêu'

Cách đây một tháng, một nữ Phật tử tại TP HCM cũng đã tự thiêu với một số biểu ngữ viết tay phản đối Trung Quốc.

Bà Lê Thị Tuyết Mai, Phật tử thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất không được phép hoạt động ở trong nước, đã châm lửa tự thiêu ngay trước Dinh Thống nhất ở trung tâm thành phố ngày 23/5.

Ông Lê Trương Hải Hiếu, Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân Quận 1 được báo Thanh Niên dẫn lời nói sau đó rằng “theo điều tra ban đầu, nguyên nhân khiến người phụ nữ này tự thiêu là do bế tắc về cuộc sống và bức xúc việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương-981 trái phép, xâm phạm chủ quyền Việt Nam”.
  (BBC)

Người Buôn Gió - Dùng tất cả mọi biện pháp chưa.?

Trong vấn đề nổi cộm ở biển Đông,nhà cầm quyền Trung Quốc dùng mọi thủ đoạn từ hành động đến lời nói để lấn át Việt Nam. Không nhừng gia tăng cường độ khiêu khích nghiêm trọng, thậm chí là dùng đến cả vũ lực để đe nẹt Việt Nam.
Từ phía nhân dân Việt Nam đã có nhiều tiếng nói đòi hỏi nhà cầm quyền Việt Nam phải có động thái mạnh. Nhưng nhà cầm quyền Việt Nam tuyên bố kiên trì dùng mọi biện pháp hòa bình để giữ chủ quyền. Trong tuyên bố của mình, nhà cầm quyền Việt Nam theo đuổi hướng đi tuyên truyền với thế giới hành động phi pháp của nhà cầm quyền Trung Quốc, thể hiện mình là nước yêu chuộng công lý , hòa bình, thân thiện để dư luận thế giới bênh vực.

Cứ hãy cho ở vị trí của nhà cầm quyền Việt Nam, lựa chọn đó là giải pháp phù hợp với họ lúc này đi.
Vậy thử nhìn xem, họ ( nhà cầm quyền Việt Nam ) đã làm hết sức mình trong việc dùng công lý, hòa bình, thân thiện để lấy lòng dư luận quốc tế chưa.?
Một cách tiến bộ về truyền thông thì trên trang website của báo VNN đã có mục chuyển ngữ sang tiếng Anh về vấn đề biển Đông.
http://english.vietnamnet.vn/fms/marine-sovereignty/index.html
Trong chuyến đến VN của bộ trưởng ngoại giao TQ Dương Khiết Trì mới đây. Các lãnh đạo của VN đã có những tuyên bố ( tạm gọi ) là bày tỏ quan điểm dứt khoát về vấn đề khẳng định chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đến nỗi khi trở về nước, Dương Khiết Trì đã không cần che dấu những quan hệ mờ ám trong lịch sử trước đó của hai nước, để gọi VN là đứa con hoang hãy quay đầu trở lại duy trì quan hệ trước đây như cũ với Trung Quốc.
Chính phủ, nhà nước Việt Nam đã có những tuyên bố tương đối rõ ràng. Về phía Đảng thì ông Nguyễn Phú Trọng tuy không có vẻ hài lòng với TQ, nhưng ông Trọng trên cương vị cao nhất của Đảng vẫn kêu gọi vì quan hệ đại cục hai nước anh em, mong TQ xem xét. Còn quốc hội của ông Nguyễn Sinh Hùng thì né tránh việc ra nghị quyết bằng cách giải thích quy trình của nghị quyết là phải có trình tự.
Vậy có thể nói, có một góc nào đó của các nhà lãnh đạo Việt Nam vẫn chưa dùng hết biện pháp hòa bình, đó là những lãnh đạo cao cấp chủ chốt ở bộ phận mình quản lý, chưa có phát biểu chính kiến rõ ràng trong vấn đề biển Đông. Điển hình là trường hợp ông Nguyễn Sinh Hùng giữ quyền chủ tịch quốc hội và đặc biệt ông Phùng Quang Thanh đại diện Việt Nam trong diễn đàn quốc tế Shang rila đã hạ thấp tình hình biển Đông thành mâu thuẫn nhỏ giữa hai nước anh em.
Trong các biện pháp tuyên truyền hòa bình, thì biện pháp để dân chúng biểu tình phản đối hành vi xâm lược của TQ là một biện pháp rất gây ấn tượng với quốc tế. Thế nhưng chỉ vì yếu kém trong nghiệp vụ an ninh, dẫn đến những cuộc biểu tình bạo động ở Bình Dương, Hà Tĩnh. Đi đến quyết định ngăn cấm biểu tình trong nước. Nếu nhà cầm quyền Việt Nam không kiểm soát được những cuộc biểu tình, phải dùng đến biện pháp cực đoan là ngăn cấm, thử hỏi làm sao có thể giải quyết những vấn đề phức tạp hơn.
Chỉ vài chục cảnh sát ở Berlin dẫn đường cho hàng ngàn người Việt Nam biểu tình từ trung tâm thành phố diễu hành đến trước đại sứ quán TQ mà không hề có đáng tiếc nào xảy ra. Ở Ba Lan, ở Hoa Kỳ, Nhật Bản đều tương tự như vậy. Trong khi đó ở VN với đội ngũ cảnh sát, an ninh, cựu chiến binh, thanh niên đoàn viên, phụ nữ...hùng hậu lại để xẩy ra biểu tình bạo động như ở Bình Dương, Hà Tĩnh đã là đáng trách. Nhưng vin vào đó để không cho biểu tình tiếp tục càng đáng trách hơn. Nó nói nên sự yếu kém quản lý của VN, cũng như sự chưa hết mình, chưa quyết tâm dùng hết biện pháp của nhà cầm quyền. Nếu sau sự việc Bình Dương, Hà Tĩnh nhà cầm quyền VN vẫn tiếp tục cho biểu tình và đảm bảo được trật tự. Đấy sẽ là điểm sáng thể hiện bản lĩnh của nhà cầm quyền. Cũng là cho quốc tế thấy nhân dân VN yêu chuộng hòa bình, phản đối ôn hòa. Vụ việc Bình Dương, Hà Tĩnh không phải bản chất của người VN.
Cấm biểu tình sau cuộc bạo động như vậy, vừa vô tình cho thế giới nhận lầm người VN hiếu chiến, vô kỷ luật. Vừa làm mất đi tính chính nghĩa của một biện pháp tuyên truyền. Đây cũng là một điểm nữa mà nhà cầm quyền Việt Nam đã không làm hết sức mình trong cái gọi là '' dùn mọi biện pháp hòa bình để tuyên truyền, đấu tranh ủng hộ dư luận''.
Một cách nữa rất hiệu quả và ấn tượng với dư luân quốc tế và dễ làm, nhưng dường như nhà cầm quyền VN đã bỏ lơ cơ hội lấy thiện chí của quốc tế.
Đó là thả một số tù nhân lương tâm. Nhất là những người đã từng bày tỏ chính kiến mạnh mẽ với hành vi xâm lược của TQ. Như Nguyễn Hữu Vinh, Bùi Thị Minh Hằng, Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Lê Thị Phương Anh....một số thanh niên Công Giáo từng tham gia biểu tình chống TQ.
Việc thả những người này, là một tín hiệu mạnh mẽ không kém gì thông điệp của bất cứ cuộc biểu tình nào hay phát biểu của một lãnh đạo cao cấp nào. Trọng lượng của việc thả những người này chắc chắn sẽ gây tiếng vang với quốc tế, lấy được thiện cảm của họ về quan điểm kiên quyết của VN trong đấu tranh giữ chủ quyền. Cũng như là cái tát đích đáng cho TQ thấy VN sẵn sàng làm tất cả để giữ được chủ quyền. Một người như Nguyễn Văn Hải, Bùi Thị Minh Hằng được thả về không điều kiện là thông điệp với TQ rằng VN không không ngại khơi dậy tinh thần dân tộc để làm đối trọng giữ chủ quyền.
Đồng thời việc thả những người này , cũng làm giảm áp lực đòi hỏi nhân quyền của các nước tiến bộ. Việt Nam vửa cải thiện về mặt nhân quyền, vừa bày tỏ quyết tâm giữ chủ quyền qua hành động thả những người tiêu biểu cho ý chí chống TQ xâm lược này. Cũng tranh thủ được tình cảm của những người bất đồng chính kiến trong việc kêu gọi đoàn kết giữ vững chủ quyền.
Nếu xét theo luận điểm '' Việt Nam kiên trì dùng mọi biện pháp hòa bình để giữ vững chủ quyền ''. Rõ ràng chỉ kể sơ sơ vài điều đã thấy nhà cầm quyền Việt Nam vẫn chưa làm hết mọi biện pháp. Thực hiện những điều nêu trên không phải là việc khó, đòi hỏi tốn xương máu. Nhưng nếu không làm, thì trông mong dư luận quốc tế và người dân ủng hộ là một điều '' viển vông '' trong việc dùng '' tất cả biện pháp hòa bình để giữ chủ quyền''.
 Người Buôn Gió
(Blog  Người Buôn Gió)

Hoa hậu Việt bị 3 năm tù tội trồng cần sa

BOTHELL, Washington (NV) - Một hoa hậu người Việt ở tiểu bang Washington vừa bị tuyên án ba năm tù vì tội trồng và phân phối cần sa, theo báo mạng seattlepi.com, dựa trên hồ sơ Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ.

Đó là cô Trish Trâm Bùi, còn có tên Bùi Nguyễn Thị Trâm, 28 tuổi, cư dân thành phố Bothell, Washington, Hoa Hậu Phu Nhân Việt Nam Toàn Cầu 2012 (Mrs. Vietnam Global 2012).




Trish Trâm Bùi, Hoa Hậu Phu Nhân Việt Nam Toàn Cầu 2012. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Cô bị tố cáo cùng chồng, tên Keith K. Lý, một bác sĩ về nắn xương, trồng cần sa tại ba căn nhà ở khu vực ngoại ô phía Bắc Seattle.

Cả hai bị truy tố hồi Tháng Bảy, 2012, và cô vừa bị toà liên bang tuyên án hôm Thứ Sáu. Riêng người chồng sẽ bị xử sau.

Trish Trâm Bùi đăng quang hoa hậu phu nhân do MFC Media (Media Film Company) tổ chức tại Pala Casino Spa & Resort ở San Diego, California, ngày Chủ Nhật, 25 Tháng Mười Một, 2012.

Tuy nhiên, vì đang mang thai, cựu hoa hậu người Việt được Chánh Án John Coughenour cho phép trình diện nhà tù liên bang vào Tháng Hai năm tới, một tháng sau khi sanh con.

Theo hồ sơ, công tố viên Sarah Vogel viết rằng vụ trồng cần sa này sử dụng điện một cách gián tiếp, để tránh bị công ty điện lực để ý.

Luật Sư David Gehrke, đại diện cho cô Trâm, mô tả đây chỉ là một trường hợp “trồng cần sa kiểu bắt chước.”

Hồi Tháng Hai, 2012, trong lúc lái chiếc Mercedes 2005, cô Trâm bị cảnh sát chặn lại và phát hiện một pound cần sa giấu sau ghế tài xế, cùng với $8,900 tiền mặt. Hai vợ chồng cô và đồng phạm Langhak Eung nói với cảnh sát là họ mang cần sa cho người bị bệnh sử dụng.

Sau đó, cơ quan bài trừ ma tuý King County bắt đầu theo dõi hai vợ chồng nghi can, và phát hiện hệ thống trồng cần sa trong nhà.

Tháng Năm, 2012, cảnh sát bắt được 700 cây cần sa trồng trong một căn nhà ở Renton, sau một vụ cháy vì bị chập dây điện.

Cảnh sát cũng bắt được tổng cộng 1,189 cây và 29 pound cần sa trong một căn nhà ở Shoreline, do cô Trâm làm chủ, và tại một căn nhà khác ở Marysville, theo công tố viên Sarah Vogel.




Cần sa trồng trong nhà do cô Trish Trâm Bùi làm chủ. (Hình: Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ)


Cũng theo hồ sơ toà, cô Trâm đến Hoa Kỳ bằng diện hôn nhân, nhưng ly dị người chồng trước khi có quốc tịch.

Sau đó, cô làm việc tại các sòng bài, làm người mẫu, thi hoa hậu, và bán một số lượng lớn cần sa.




Căn nhà ở Renton, Washington, một trong ba nơi trồng cần sa. (Hình: Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ)


Nghi can hiện trong tình trạng có thể bị trục xuất, vì thế, rất khó được hưởng chương trình quản chế tại gia đối với tù nhân có con nhỏ, chỉ dành cho công dân Mỹ, và có thể phải nuôi con ở trong tù. 
(Người Việt)

Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

Ngày 24/4/2014 - Hãy nhìn lại chính mình

  • Obama coi nhẹ quan hệ với VN? (BBC) - Việc Tổng thống Mỹ công du châu Á, nhưng vẫn chưa sang thăm Việt Nam cho thấy ông chưa coi trọng quan hệ với Hà Nội?
  • Công du châu Á : Những bài toán nan giải của Obama (RFI) - Làm thế nào trấn an các đồng minh châuÁ mà không làm mích lòng Trung Quốc ? Làm thế nào tăng cường quan hệ thiết yếu với Tokyo, nhưng cũng phải tính đến mối hiềm khích lịch sử của Trung Quốc và Hàn Quốc đối với Nhật Bản. Đó là những bài toán nan giải đang chờ đón Tổng thống Barack Obama trong chuyến công du châuÁ lần này, bắt đầu tại Tokyo vào tối nay, 23/04/2014.
  • Úc mua 58 chiến đấu cơ F-35 của Hoa Kỳ (RFA) - Cũng liên quan đến quân sự, Thủ Tướng Úc ông Tonny Abbott vừa loan báo quyết định mua thêm 58 chiếc F-35 do Hoa Kỳ sản xuất, để tăng cường khả năng bảo vệ an ninh quốc phòng cho không lực Úc.
  • Obama bắt đầu công du châu Á (RFI) - Vào tối nay, 23/04/2014, Tổng thống Mỹ Barack Obama đến Tokyo, mở đầu chuyến công du châuÁ, lần lượt viếng thăm các nước Nhật Bản, Hàn Quốc, Malaysia và Philippines. Tổng thống Hoa Kỳ công du châuÁ giữa lúc căng thẳng khu vực gia tăng do tranh chấp chủ quyền biển đảo giữa Trung Quốc với các nước láng giềng.
  • Hội Anh Em Dân Chủ vừa tròn một năm (RFA) - Hội Anh Em Dân chủ là một trong nhiều nhóm xã hội dân sự được hình thành tại Việt Nam trong thời gian qua, và đến nay Hội Anh Em Dân Chủ vừa tròn một năm ra đời.
  • Những im lặng đáng khinh (RFA) - Báo chí Việt Nam không biết từ bao giờ đã có cụm từ “sự im lặng đáng sợ” khi mô tả các cấp chính quyền cao nhất không trả lời đơn thư hay phản ảnh của báo chí, nhân dân trước các tiêu cực. Lâu dần sự im lặng ấy đã có kết quả trông thấy: tham nhũng nhiều hơn, chống đối công khai hơn và toàn bộ các “mặt trận” đều tan vỡ.
  • Phiên xét xử phúc thẩm ông Dương Chí Dũng và đồng phạm (RFA) - Trong phiên phúc thẩm xử Dương Chí Dũng, nguyên chủ tịch hội đồng quản trị Vinalines và đồng phạm vào ngày hôm nay, đại diện viện kiểm sát nhân dân tối cao đề nghị tòa giữ nguyên bản án sơ thẩm là tử hình với Dương Chí Dũng.
  • Kích Thích Kinh Tế (RFA) - Kinh tế Việt Nam đang có một số dấu hiệu đình đọng có thể giảm đà tăng trưởng và gây ra tình trạng suy trầm. Trước sự thể đó, một số kinh tế gia trong nước nói đến việc Chính phủ nên có một gói hỗ trợ kinh tế qua biện pháp kích cầu trong khi nhiều người lại nêu ra những yếu tố khiến người ta nên thận trọng về kích cầu
  • Đôi điều về bệnh sởi tại Hà Nội (RFA) - Trong những ngày vừa qua, các gia đình có trẻ nhỏ tại Hà Nội tỏ ra vô cùng lo lắng vì đang phải sống trong một môi trường của “cơn bão” mang tên bệnh sởi vì có đến trên 100.000 trẻ em chưa được tiêm đủ hai mũi vắc xin phòng sởi.
  • Mỹ điều 600 quân đến Ba Lan và các nước vùng Baltic (RFI) - Hôm qua, 22/4/2014, Washington thông báo điều 600 quân đến làm nhiệm vụ tại Ba Lan và các nước vùng Baltic, một động thái chứng tỏ Hoa Kỳ muốn trấn an các đồng minh ở đôngÂu trong bối cảnh cuộc khủng hoảng Ukraina có chiều hướng trở nên hỗn loạn và mối quan ngại khả năng Nga can thiệp quân sự vào Ukraina ngày càng lớn.
  • Robot nấu ăn trong nhà hàng (BBC) - Học tiếng Anh qua video: Một quán ăn ở Cáp Nhĩ Tân nổi tiếng vì dùng người máy phục vụ thực khách.
  • Theo chuyên gia Mỹ, Bình Nhưỡng chưa thử hạt nhân (RFI) - Vào lúc cả Seoul lẫn Washington đều lên tiếng quan ngại về khả năng Bắc Triều Tiên cho thử« bom nguyên tử» đúng vào dịp Tổng thống Mỹ khởi sự vòng công du châuÁ, bắt đầu từ hôm nay, 23/04/2014, một trung tâm phân tích Mỹ đã có nhận định ngược lại.
  • Thủ tướng Thái phải giải trình trong 1 vụ kiện mới (RFI) - Theo hãng tin AFP, hôm nay 23/4 /2014, Toà Bảo hiến Thái Lan đã ấn định thời hạn cho bà Yingluck Shinawatra phải giải trình một trong những vụ kiện có thể liên quan trực tiếp đến sinh mệnh chính trị của Thủ tướng Thái Lan.
  • ASEAN họp với Trung Quốc về Biển Đông (RFA) - ASEAN và Trung Quốc cam kết thúc đẩy hợp tác và đẩy nhanh quá trình tham vấn về Bộ quy tắc về ứng xử của các bên ở biển Đông (gọi tắt là COC).
  • Châu Á - Thái Bình Dương ký kết thỏa thuận ngăn ngừa sự cố trên biển (RFI) - Hơn một chục nước khu vực châuÁ– Thái Bình Dương, trong đó có Hoa Kỳ, Trung Quốc, Nhật Bản, Việt Nam, Philippines– vừa ký kết một thỏa thuận hải quân nhằm tránh không cho việc thông tin nhầm lẫn giữa các tàu trên biển leo thang thành xung đột. Bộ Quy tắc về những cuộc Gặp gỡ Bất ngờ trên Biển đã được các bên nhất trí thông qua vào hôm qua 22/04/2014 tại Diễn đàn Hải quân Tây Thái Bình Dương ở thành phố Thanh Đảo (Trung Quốc).
  • Ân xá Quốc tế : Lao động nước ngoài bị bóc lột ở Qatar (RFI) - Trong báo cáo công bố hôm nay 23/04/2014,Ân xá Quốc tế tố cáo tình trạng người nước ngoài làm nghề giúp việc nhà ở Qatar bị lạm dụng, hành hung.Ân xá Quốc tế đánh giá : chính quyền Qatar đã không bảo vệ được người giúp việc nhà tha hương để họ không bị bóc lột dưới mọi hình thức, từ lao động khổ sai cho đến hành hung, lạm dụng tình dục.
  • Họp về Thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (BaoMoi) - QĐND - Cuộc họp các Quan chức Cao cấp (SOM) ASEAN - Trung Quốc lần thứ 20 về Quan hệ Đối tác ASEAN - Trung Quốc; lần thứ 7 về Thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC); Tham vấn chính thức về Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) đã diễn ra từ 21 đến 22-4, tại Pát-tay-a, Thái Lan. Thứ trưởng Ngoại giao, Trưởng SOM ASEAN - Việt Nam Phạm Quang Vinh dẫn đầu đoàn Việt Nam tham dự các cuộc họp trên.
  • Cần sớm có Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (BaoMoi) - LTS - Trong hai ngày 21 và 22-4, tại Thái-lan, đã diễn ra Cuộc họp quan chức cấp cao (SOM) ASEAN - Trung Quốc lần thứ 20 về Quan hệ đối tác ASEAN - Trung Quốc và lần thứ 7 về Thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và Tham vấn chính thức về Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC). Thứ trưởng Ngoại giao, Trưởng SOM ASEAN - Việt Nam PHẠM QUANG VINH dẫn đầu đoàn Việt Nam tham dự các cuộc họp nêu trên, đã có cuộc trả lời phỏng vấn phóng viên Báo Nhân Dân thường trú tại Thái-lan về nội dung các cuộc họp và những đóng góp của Việt Nam. Xin trân trọng giới thiệu nội dung cuộc phỏng vấn.
  • 60% mạch nước ngầm của Trung Quốc bị ô nhiễm (RFI) - Theo AFP, trích Tân Hoa Xã, 60% mạch nước ngầm của Trung Quốc bịô nhiễm nghiêm trọng không thể uống trực tiếp được. Đây là đánh giá của Bộ đất đai và Tài nguyên, trong bản báo cáo hàng năm. Giới bảo vệ môi truờng cho đây là hậu quả của mấy thập niên phát triển kinh tế của Trung Quốc bất kể tác hại môi sinh.
  • Trung Quốc phản đối quan điểm của Mỹ về quần đảo Senkaku (BaoMoi) - Kyodo đưa tin, ngày 23/4, Trung Quốc đã cực lực phản đối quan điểm của Tổng thống Mỹ Barack Obama cho rằng quần đảo Senkaku ở biển Hoa Đông - do Nhật Bản kiểm soát nhưng Bắc Kinh cũng tuyên bố chủ quyền và gọi là Điếu Ngư - nằm trong khuôn khổ của hiệp ước an ninh song phương giữa Washington với Tokyo.
  • Kiev mở lại chiến dịch (RFI) - Hôm nay, 23/4/2014, Phó Thủ tướng thứ nhất Ukraina thông báo chính phủ Kiev đã quyết định mở lại chiến dịch chống khủng bố để chống lại các phần tử ly khai thân Nga vẫn đang chiếm giữ và kiểm soát nhiều thành phố ở miền đông đất nước.
  • Nga bất ngờ tiến hành tập trận ở vùng Biển Caspi (RFI) - Bộ Quốc phòng Nga thông báo vào hôm nay, 23/04/2014, là Hải quân nước này đã tiến hành một cuộc tập trận đột xuất với hạm đội ở Biển Caspi. Trong bản thông báo được hãng tin Nga Interfax công bố, cuộc thao diễn hải quân này sẽ kéo dài 7 ngày với sự tham gia của khoảng một chục chiếc tàu và 400 binh lính.
  • Roma ráo riết chuẩn bị lễ phong thánh hai Giáo Hoàng (RFI) - Chỉ còn vài ngày nữa là Tòa thánh Vatican sẽ làm lễ phong thánh cùng lúc cho hai Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô đệ nhị và Gioan 23 ngày Chủ nhật 27/04. Thủ đô đang ráo riết chuẩn bị như thế nào cho lễ phong thánh hai vị Giáo Hoàng này, sau đây là tường trình của thông tín viên Huê Đăng từ Roma.
  • Dân Miến Điện tiễn đưa lần cuối nhà dân chủ Win Tin (RFI) - Theo AFP, hôm nay 23/4/2014, hàng trăm người đã tập hợp trong thành phố Rangoon để viếng lần cuốiông Win Tin, người anh hùng của cuộc đấu tranh vì dân chủ tại Miến Điện, vừa qua đời ở tuổi 84 hôm 21/04 vừa qua. Lễ tang diễn ra trọng thể tại một nhà thờ ở Rangoon có sự tham gia của đông đảo các nhà hoạt động chính trị xã hội ở Miến Điện.
  • Thời sự qua hình ảnh (RFA) - Thân nhân một nạn nhân trong vụ chìm phà ngồi trên bờ biển tại cảng Jindo. Số người chết được xác nhận từ thảm họa chìm phà của Hàn Quốc tăng lên hơn 120 vào ngày 22 tháng 4, 2014
  • Tăng cường quan hệ đối tác ASEAN - Trung Quốc (BaoMoi) - Cuộc họp quan chức cấp cao (SOM) ASEAN - Trung Quốc lần thứ 20 về Quan hệ đối tác ASEAN - Trung Quốc và lần thứ 7 về Thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và Tham vấn chính thức về Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) vừa diễn ra từ ngày 21 đến 22-4, tại Pát-tay-a, Thái-lan.
  • Nhiều hoạt động trong mùa du lịch biển Đà Nẵng 2014 (BaoMoi) - (TNO) Từ ngày 30.4 đến 5.5, Ban Quản lý bán đảo Sơn Trà và các bãi biển du lịch Đà Nẵng tổ chức chương trình khai trương mùa du lịch biển 2014, với chủ đề Biển Đà Nẵng - điểm hẹn cũ, diện mạo mới.
  • ASEAN và Trung Quốc tham vấn về vấn đề Biển Đông (BaoMoi) - Cuộc họp các Quan chức Cao cấp (SOM) ASEAN-Trung Quốc lần thứ 20 về Quan hệ Đối tác ASEAN-Trung Quốc và lần thứ 7 về Thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và Tham vấn chính thức về Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) đã diễn ra từ 21-22/4, tại Pattaya, Thái Lan.
  • Tổng thống Mỹ củng cố khối đồng minh then chốt tại châu Á (BaoMoi) - Từ hôm nay (23/4), Tổng thống Mỹ Barack Obama bắt đầu chuyến thăm 4 nước châu Á: Nhật Bản, Hàn Quốc, Philippines và Malaysia nhằm thắt chặt quan hệ với các đồng minh chủ chốt tại khu vực này. Mở đường cho chuyến công du, người đứng đầu Nhà Trắng đã đề cập trực tiếp quần đảo Senkaku nằm trong khuôn khổ Hiệp ước An ninh và Hợp tác song phương Nhật-Mỹ và phản đối mọi động thái đơn phương phá hoại tính nguyên trạng của chủ quyền biển.
  • Mỹ: Senkaku nằm trong khuôn khổ Hiệp ước an ninh Mỹ-Nhật (BaoMoi) - Hãng Reuters đưa tin Tổng thống Mỹ Barack Obama đã đảm bảo với Nhật Bản rằng những hòn đảo nhỏ trên Biển Hoa Đông, tâm điểm của cuộc tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc, nằm trong khuôn khổ một hiệp ước an ninh song phương, theo đó yêu cầu Washington phải bảo vệ Tokyo.
  • Nhất trí quy tắc ứng xử trên biển (BaoMoi) - TT - Hôm qua, Mỹ và 20 quốc gia khu vực châu Á - Thái Bình Dương đã thông qua một thỏa thuận nhằm ngăn ngừa các vụ tai nạn và thông tin sai lệch trên biển.

T.Vấn - Hãy nhìn lại chính mình

Bài viết này, nguyên thủy có tên: “Nhân ngày 30 tháng 4 lần thứ 35“, được viết và phổ biến dịp tháng 4 năm 2010. Đầu năm 2012, hội Sinh Viên Việt Nam của trường đại học thành phố Wichita có nhã ý nhờ tôi góp bài cho tờ báo mùa xuân của họ. Tôi quyết định xem lại và gởi bài viết này đến những người trẻ như một cách gián tiếp bầy tỏ cách nhìn của tôi về một sự kiện lịch sử quan trọng. Và để nhấn mạnh, tôi đã đổi tên bài thành: “Hãy nhìn lại chính mình“. Bây giờ là tháng 4 năm 2014. Những vấn đề đặt ra trong bài viết này – theo tôi – vẫn còn nguyên vẹn tính thời sự của chúng.
T.Vấn

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày đánh dấu cuộc chiến tranh đẫm máu nhất trong lịch sử cận đại Việt Nam chấm dứt.

Cuộc chiến ấy có kẻ thắng không? nhà báo Mỹ Stanley Karnow, người lăn lộn với cuộc chiến ấy từ đầu đến cuối, trong chương mở đầu tác phẩm quan trọng nhất của ông về chiến tranh Việt Nam: “Vietnam: A History“, đã cho rằng “Ít ra, theo ngôn ngữ nhân văn, cuộc chiến tranh ở Việt Nam là cuộc chiến tranh không có kẻ chiến thắng, hay đó chỉ là cuộc xung đột giữa những nạn nhân. Nguồn gốc của nó rất phức tạp, những bài học còn là đầu đề tranh cãi, và những hậu quả của nó vẫn còn phải được đánh gía bởi các thế hệ tương lai.” (1)

39 năm sau ngày cuộc chiến chấm dứt, 32 năm sau ngày ông Karnow viết những dòng nhận định khiến cả thế giới lưu tâm ấy, hẳn sẽ có càng ngày càng ít người không đồng ý với vị sử gia người Mỹ đã từng đọat giải thưởng uy tín nhất về Báo Chí, Pulitzer, cho những công trình khảo cứu về chiến tranh thế giới của mình.

Cuộc chiến ấy có kẻ bại không? Câu trả lời hẳn sẽ có ít người tranh cãi hơn nữa: Có!

Ai là kẻ chiến bại? Hẳn nhiên, trước hết phải kể đến những người buông vũ khí quy hàng bên kia (dù là tuân theo lệnh thượng cấp hay tự nguyện vì không còn sự lựa chọn nào khác), những người bị bắt, bị giam cầm trong các nhà tù ngụy danh dưới cái tên: Trại Cải Tạo (bao gồm những người bị còng tay, dẫn lên xe đưa thẳng vào trại tù và những người tình nguyện khăn gói lên đường, giã biệt gia đình đi trình diện kẻ đang nắm sinh mệnh mình trong tay, với hy vọng đi sớm về sớm, rồi yên tâm sống đời dân dã trong một đất nước từ nay thôi không còn bom đạn, không còn chết chóc). Phải kể cả đến những người may mắn vượt thóat tay kẻ thù, rời khỏi đất nước bằng đủ mọi phương tiện tìm được vào những ngày cuối của cuộc chiến. Kẻ chiến bại còn là những nạn nhân trực tiếp của những cuộc vượt biển hãi hùng, những cư dân bị cưỡng bức của những khu kinh tế mới rừng sâu nước độc, những đối tượng kém may mắn của những đợt cải tạo tư sản, đánh tư bản cũng hãi hùng không kém cảnh đấu tố của cuộc cải cách ruộng đất 54 ngòai miền Bắc. Sau cùng phải kể đến hơn 75 triệu dân Việt Nam sống giữa thế kỷ 21 mà vẫn chưa biết đến mùi vị của Tự Do là gì. Chưa kể đến một tầng lớp nông dân ở thôn quê và một lớp dân chúng thành thị vẫn hàng ngày phải lao đao vất vả với miếng cơm manh áo, thiếu thốn những nhu cầu tối thiểu nhất của con người. Nói cách khác, cả một dân tộc chiến bại (2).

Một cuộc chiến không có kẻ thắng, mà chỉ có những nạn nhân thì người ta không thể viện dẫn đến bất cứ một mục đích nào để biện minh cho cuộc chiến ấy.Chưa kể đến chiêu bài cộng sản,thế giới đại đồng, không còn cảnh người bóc lột người nay đã bị phá sản.Cho dẫu thứ ý thức hệ chết (hàng trăm triệu )người ấy chưa bị phá sản, thì việc hy sinh gần 3 thế hệ đất nước cho một tư tưởng bệnh họan phải được xem là nỗi bất hạnh của dân tộc.
Gọi ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày chiến thắng ư?

Thật vô nghĩa. Vì cuộc chiến không có kẻ chiến thắng. Mọi sự phô diễn ầm ĩ của bên gọi là thắng trận trong ngày kỷ niệm cuộc chiến đẫm máu chấm dứt chỉ là những hành động nhằm che đậy mặc cảm của kẻ vừa chợt nhận ra mình cũng là nạn nhân của một cuộc lừa dối vĩ đại, thứ phản ứng tâm lý vụng về của những kẻ bằng mọi giá bám lấy quyền lực, bất kể sự no đói sướng khổ của quần chúng nhân dân. Phủ nhận sự chiến thắng ấy, là phủ nhận chính mình, phủ nhận chính quyền lực của mình. Chẳng may, ngày nào còn lớp người băng họai ấy ở vị trí quyền lực quốc gia, ngày ấy vẫn còn những ngày 30 tháng 4 hàng năm được vinh danh là ngày chiến thắng.
Gọi ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày quốc hận ư?

Ý nghĩa của “quốc hận“ sẽ chính đáng biết bao nếu được nhân danh bởi tất cả những nạn nhân trong cuộc chiến, những nạn nhân sau cuộc chiến, cả bên này lẫn bên kia, của cả người trong nước lẫn ngòai nước, của tất cả những ai tin tưởng rằng, ngày nào còn sự ngự trị của chính quyền cộng sản, ngày ấy đất nước còn điêu đứng gian nan.

Trước đây trong cuộc chiến, sự vụng về trong cách điều hành chiến tranh và lãnh đạo đất nước đã khiến cho miền Nam tuy có chính nghĩa mà như không có chính nghĩa. Sự vụng về ấy là một cái tội, vì nó đã dẫn đến ngày 30 tháng 4 năm 1975. Giờ đây, trong những dịp “tưởng niệm”, “quốc hận“ của một số tổ chức người Việt hải ngọai vô tình đã lọai ra ngòai những nạn nhân rất chính đáng của cuộc chiến, những người cũng có đủ lý do để xem ngày 30 tháng 4 là ngày “quốc hận”. Nhiều danh xưng, nhiều cách thức tưởng niệm đã khiến người ta tưởng chừng như chỉ có những người trực tiếp thua trận trên chiến trường, những người chôn gần hết quãng đời tuổi trẻ trong những trại cải tạo, mới “được quyền“ mang mối “quốc hận“ nhân ngày 30 tháng 4 lịch sử. Đó là chưa kể những ngộ nhận từ “nạn nhân ở trong nước“, xem những cách thức tưởng niệm ấy như là một sự khao khát quay về với quyền lực đã bị mất, với địa vị ăn trên ngồi trốc cũ, với những hư danh tạo nên bằng máu và nước mắt của thuộc quyền, của nhân dân.
Mặc cảm thua trận đã có dịp trỗi dậy qua những sự cường điệu phát xuất từ tâm thức cá nhân khiến chính nghĩa chung bị lu mờ. Có những cá nhân xem nỗi đau của mình là một đại dương mênh mông chứ không phải gịot nước mắt thổn thức che dấu trong đêm. Để rồi hễ thấy ai không chịu chết chìm trong đại dương nước mắt của mình thì vội lên tiếng chê bai, chỉ trích, thậm chí chụp mũ. Trong cuộc chiến, sau cuộc chiến, hầu như mỗi gia đình Việt Nam đều có một nỗi đau của riêng mình, dù là người ấy ở trong nước hay ngòai nước, ở miền Nam hay miền Bắc khi còn dòng Bến Hải chia cắt năm xưa. Chỉ biết đến nỗi đau của mình, không đếm xỉa gì đến nỗi đau của người khác, ở một nghĩa nào đó cũng là một hành động khó gây được được sự cảm thông (3).

Không phải ngẫu nhiên mà, nhiều người ở trong nước, tuy không ưa gì chế độ cầm quyền hiện nay, nhưng cũng không tỏ vẻ có cảm tình với một vài tổ chức chống Cộng hải ngọai. Họ cho rằng, cái tâm thức “quốc hận“ ở những tổ chức này là tâm thức giận dữ của “đứa trẻ bị giật mất chiếc bánh“, nay có dịp tha hồ ”tự do muốn làm gì thì làm“ nên tụ họp nhau tìm cách “giật lại chiếc bánh đã bị mất“.

Sẽ là một cái tội khó tha thứ nếu người Việt hải ngọai, những người mệnh danh là “chiến sĩ cho Tự Do“, vô tình hay cố ý, một lần nữa làm lu mờ đi chính nghĩa. Chính nghĩa có sáng tỏ hay không, không phải nhờ những lời nói hay, những khẩu hiệu to, những biểu ngữ lớn mà phải do hành động, thứ hành động xuất phát từ niềm thao thức đến sự an nguy, đến dân chủ tự do cho đất nước, sự no đủ của người dân, sự tươi sáng của các thế hệ Việt Nam trong tương lai. Những hành động ấy, nếu thực sự làm vinh danh cho chính nghĩa, không thể đến từ những tấm lòng hận thù cá nhân, những mưu đồ vị kỷ, những bon chen ganh ghét lẫn nhau, những thái độ bảo thủ chỉ cho mình là đúng, duy nhất đúng, những ai đi khác con đường mình đi là kẻ phản bội, là tên thỏa hiệp, là việt gian bán nước v.v...(4)

Chẳng may, từ 39 năm nay, đó là những hiện tượng mà kẻ ưu thời mẫn thế không thể không nhận ra. Ở ngòai đất nước, người Việt Nam có đủ mọi thứ tự do mà một con người có thể hưởng. Trong thực tế, có cả một con đường dài đi từ sự sở hữu tự do cho đến ý thức sử dụng tự do. Nhiều người, dù sống ngòai đất nước hơn nửa đời người, vẫn còn đứng ở đầu con đường, với tâm thức sở hữu tự do, tức là muốn làm gì thì làm, bất chấp hậu quả việc mình làm, lời mình nói, những dòng chữ mình viết xuống. Vì thế, thay vì củng cố thêm chính nghĩa tự do đối đầu với cộng sản độc tài, họ đã làm thương tổn chính nghĩa, thương tổn hàng ngũ những người chiến đấu cho chính nghĩa, có nghĩa là họ làm thương tổn chính lý tưởng của hàng ngũ mình.

Sở hữu tự do phải đi kèm với ý thức sử dụng sự tự do mà mình sở hữu. Nếu không, sẽ như người vừa làm chủ cây súng, vì loay hoay không biết cách sử dụng, nên đã tự bắn vào chân mình.

Bài học nào rút ra từ ngày lịch sử 30 tháng 4, cũng sẽ là đề tài cho nhiều thế hệ mai sau bàn bạc, như lời nhận định của Sử Gia Stanley Karnow 32 năm trước. Trong đó, chắc chắn phải có bài học về cách thức xây dựng chính nghĩa, giữ gìn chính nghĩa trong những cuộc đối đầu. Câu nói “ chính nghĩa sẽ tất thắng “ chưa hẳn là chân lý nếu bên có chính nghĩa không đủ khả năng khai triển và phát huy chính nghĩa. Không ai có thể phủ nhận sự thống trị của những người cộng sản trên đất nước chúng ta, nếu chỉ kể mốc 30 tháng 4 năm 1975, đã kéo dài hơn 39 năm nay. Và không ai tiên đóan được khi nào thì sự thống trị ấy chấm dứt, nhường chỗ cho một chế độ tự do dân chủ thực sự vì dân, do dân mà cả 80 triệu người Việt trong nước và hơn 3 triệu người Việt sinh sống tại hải ngọai ước mong.

Sự mơ hồ ấy, phải chăng cũng có sự “ đóng góp “ – vô tình hay cố ý – của cái cách mà một nhóm người Việt hải ngọai dùng để chống Cộng?

T.Vấn
WWW.T-Van.Net
___________________________________

(1) ”Vietnam: A History“. Stanley Karnow. Penguin Books. Revised Edition 1991. P. 11

(2) Có lẽ, cũng không quá cường điệu khi bao gồm trong số những người thuộc về phe chiến bại cả những bộ đội miền Bắc, những người hăm hở xuôi Nam với khát vọng giải phóng đồng bào ruột thịt miền Nam đang bị “ gọng kềm Mỹ Ngụy “ làm cho đói khổ. Và khi đặt bước chân vào những đô thị, thành phố miền Nam mới vỡ lẽ mình bị lừa gạt, như nhà văn Dương Thu Hương đã từng can đảm thú nhận. Cái câu đầu môi cửa miệng “ Miền Bắc nhận hàng, miền Nam nhận họ “ trong những ngày đầu sau chiến tranh, đối với người Việt Nam có lòng tự trọng, là một sự xúc phạm nặng nề dành cho kẻ bại trận.

(3) Tôi được nghe kể lại và xem được bức hình một cặp nam nữ người Việt ở miền Nam Cali, trong một cuộc biểu tình vinh danh cờ vàng, đã đứng dẫm lên lá cờ đỏ Cộng sản. Vinh danh lá cờ vàng, là vinh danh chính nghĩa tự do của người Việt hải ngọai, đó là việc nên làm. Nhưng dẫm lên lá cờ đỏ, mà hàng triệu thanh niên miền Bắc, đã một thời vì lá cờ ấy mà sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình, đã từng say sưa – dù bị lừa phỉnh – dâng hiến tuổi trẻ của mình cho lá cờ ấy, có lẽ là một việc, theo tôi, nên suy nghĩ cẩn thận, trước khi làm. Không thể không nghĩ đến hàng triệu bà mẹ ở miền Bắc mất con, hàng triệu người vợ miền Bắc mất chồng, hàng triệu người con miền Bắc mất cha. Dù sao, với họ, lá cờ ấy là biểu tượng cho xương máu mà con, chồng, cha của họ đã đổ ra. Với người Việt hải ngọai, lá cờ ấy chỉ là biểu tượng của một chế độ tàn ác, hút máu người dân, nhưng với người trong nước, tôi không tin họ có cùng cách nhìn như chúng ta. Với cách nghĩ truyền thống của người Việt Nam, dân là vạn đại, sẽ còn đó cùng với sự tồn vong của đất nước. Nhưng, chính quyền nào cũng đến rồi sẽ đi. Rồi đây, chẳng chóng thì chầy, kẻ cầm quyền Cộng sản sẽ phải đến lúc chia tay với quyền lực. Ai biết được, khi ấy, lá cờ đỏ sao vàng có thể vẫn tồn tại với người dân, trong ý nghĩa nó đã thấm máu hy sinh của người dân, chứ không phải là biểu tượng của chủ nghĩa cộng sản tàn bạo một thời. Trong suy nghĩ ấy, liệu những người đứng dẫm lên lá cờ đỏ sao vàng dạo nọ, có tạo được sự cảm thông nơi những người Việt có cùng lý tưởng tranh đấu cho tự do ở trong nước?

(4) Trong nhiều năm, cứ đến tháng 4, tôi như người mang trong lòng vết thương còn mưng mủ, dở vết thương còn sưng tấy ấy ra, ve vuốt nỗi đau của mình. Sự ve vuốt ấy biểu lộ cụ thể bằng cách đọc đi đọc lại quyển hồi ký: Ngày N, giờ G của nhà văn Hòang Khởi Phong viết về cuộc “ di tản chiến thuật “ trên con đường số 7 của quân và dân Vùng 2 vào tháng 3 năm 1975. Đọc, để tự nhắc nhở mình, đã có một thời, địa ngục có thật trên trần gian này ở vào những ngày sắp tàn cuộc chiến tranh. Tôi đọc với tâm thức của kẻ cứ không cưỡng được hành động lấy tay đè mạnh vào vết thương cũ để tìm cảm giác dễ chịu sau cơn đau nhói, để rồi sau sự dễ chịu giả tạo là nỗi đau còn nhức nhối hơn nữa. Ở đọan cuối, trước khi kết thúc tập hồi ký não lòng, trong lá thư gởi đến những em học sinh Vườn Hồng ( tức ngôi trường tiểu học do chính tác giả dựng nên ở trại giam Phú Quốc thời ông còn là quan coi tù ở đó ), ông viết: ” Đã mười ba năm nay, mỗi lúc tôi thấy “ thế hệ chúng tôi” đang dựng lại những ngày cũ. Những năm ngơ ngác ban đầu trên xứ người qua đi, những con người ngụy tín cũ dần dần hồi phục. Nên vì vậy mà mười ba năm nay, cho dù “thế hệ chúng tôi” thành lập cả ngàn đoàn thể, tổ chức, chúng tôi lăn xả vào chống Cộng, nhưng bọn Cộng sản vẫn mạnh khỏe ở bên kia bờ biển. Chúng tôi còn bận giành quyền lãnh đạo lẫn nhau, chúng tôi còn bận đổ tội lẫn cho nhau, chúng tôi còn bận chống lẫn nhau, trước khi có dịp chống Cộng. Hãy nhìn kỹ những vết xe chúng tôi để lại, hãy nhìn kỹ những con đường chúng tôi đi, dấu vết xấu xí nham nhớ chúng tôi để lại khắp miền Nam và giờ đây chúng tôi mang sang xứ người những ví dụ tuyệt hảo của lòng háo danh, ích kỷ, hời hợt, tự mãn, đố kỵ, giả trá.”.

Nhà văn Hòang Khởi Phong viết những dòng đau xót này vào năm 1988, là năm ông hòan tất tập Hồi ký để đời. Hơn 20 năm sau, những điều ông viết, những vấn đề ông đặt ra cho người Việt hải ngọai, hầu như còn nguyên vẹn, nếu không muốn nói là càng trầm trọng thêm. Và đó cũng là lý do có phần chú thích này. 
  T.Vấn
(Dân luận)

Xử phúc thẩm đồng chí Dương Chí Dũng và đồng bọn - Nhìn sơ thấy gì?


1. Đồng chí Dương Chí Dũng, Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam, chủ tịch Vinalines đỗ thừa vụ mua ụ nổi 83M sang cho tập thể Hội đồng quản trị Vinalines và đồng chí Tổng giám đốc Vinalines là Mai Văn Phúc. Đồng chí họ Dương thề sống thề chết, thề có trời có đất rằng không có nhận lại quả 10 tỷ đồng từ đứa nào cả, chỉ nhận phong bì tết và rượu biếu của cấp dưới.

Đồng chí Chí Dũng dù thề thốt không tham ô tài sản nhưng hối hận vì "không hiểu sao" lại bỏ trốn. Và một lần nữa, khẳng định được “mật báo” từ Thượng tướng công an Phạm Quý Ngọ vào chiều ngày 17/5/2012. Dù một mực đấm ngực kêu oan nhưng (cũng không hiểu sao) gia đình đồng chí Dũng lại tự phê, tự kiểm, tự bán hết tài sản, nộp cho đảng và nhà nước 4,7 tỷ đồng nhằm bồi thường, trả nợ cho tội gì thì... không biết.

2. Đồng chí Mai Văn Phúc đỗ thừa mình là Tổng giám đốc Vinalines nhưng không có chuyên môn, không nắm rõ quy định đầu tư xây dựng và không hiểu văn bản chỉ đạo của Thủ tướng là cái giống gì, nhiều lúc ký văn bản nhưng không đọc. Đồng chí ta mới vào bàn ăn có 2 tháng nên "không biết chuyện gì", ăn uống ra sao... cho đến khi bị bắt mới "biết".

Sau khi đỗ thừa mình "không biết" cái củ gì cả thì:

Đồng chí TGĐ Mai Văn Phúc đỗ thừa cho đồng chí Phó giám đốc Vinalines là Trần Hữu Chiều mới là người nắm hết mọi khâu.

Đồng chí TGĐ Mai Văn Phúc đổ thừa đồng chí tổng giám đốc Công ty TNHH sửa chữa tàu biển Vinalines là Trần Hải Sơn nói láo và khẳng định mình không thò tay nhận lấy 10 tỷ đồng từ đồng chí Sơn. Đồng chí Phúc chỉ rón rén đưa tay nhận từ đồng chí ấy một phong bì chỉ có 2 triệu đồng và chai rượu Chivas 18 tuổi đời.

Dù chỉ có phong bì 2 triệu và chai rượu già nhưng gia đình đồng chí TGĐ Mai Văn Phúc cũng đã biết điều nộp trước cho đảng và nhà nước 3,5 tỷ đồng - và cũng không biết nộp cho tội gì.

3. Đồng chí Trần Hải Sơn đỗ thừa chính đồng chí Cục trưởng / Chủ tịch Dương Chí Dũng và đồng chí TGĐ Vinalines Mai Văn Phúc đã chỉ đạo đứng ra... tiếp thu 1,666 đô la tiền lại quả và cho vào trương mục nhà băng công ty Phú Hà của cô em gái.

Đồng chí Sơn lại quả cho đồng chí chỉ đạo Dũng, Phúc mỗi ngài 10 tỷ đồng, đồng thời tự nguyện đút vào túi đồng chí Phó giám đốc Vinalines, cũng là trưởng đoàn khảo sát mua ụ nổi là Trần Hữu Chiều 340 triệu đồng.

Về phần mình, trong vụ được nhận ụ nổi xấu - cũ - già 42 năm để sửa cho đẹp - mới - trẻ, đồng chí Trần Hải Sơn đã bỏ túi được hơn 3 tỷ đồng. Tổng cộng cho việc ký nháy, đồng chí Sơn được lại quả cho mình 7,8 tỷ đồng.

4. Đồng chí Trần Hữu Chiều đổ thừa rằng thời điểm các đồng bọn "quyết" và tiến hạnh dự án ăn chia thì đồng chí chỉ mới là Chánh văn phòng Vinalines, không được tham gia vào việc lập, hoạch định dự án. Nên không biết cái củ gì cả.

Cho nên, đồng chí Chiều chỉ chịu "hiểu" rằng 340 triệu đồng do đồng chí Sơn thương mến đưa cho là khoản tiền bồi dưỡng, không có ăn nhậu gì đến cái ụ nổi ụ chìm.

*
Tóm lại, theo lời của mỗi đồng chí kêu oan (không tính việc đỗ thừa được mùa mất mùa gì gì đó từ các đồng bọn thân mến khác) thì:

Đồng chí cao cấp nhất là Dương Chí Dũng được lại quả phong bì tết và chai rượu.

Đồng chí cao cấp hai là Mai Văn Phúc được lại quả phong bì 2 triệu đồng và chai rượu.

Đồng chí cao cấp ba là Trần Hữu Chiều được lại quả 340 triệu đồng.

Đồng chí cao cấp tư là Trần Hải Sơn được lại quả 7,8 tỷ đồng.

Các đồng chí con sâu của đảng ta có một hệ thống ăn chia thật "bình đẳng"... trước tòa. Càng cao chức càng được lại quả ít!

Nhưng tính lại: Nếu nhìn vào tổng số tiền lại quả là 1,666 triệu đô tức 28 tỷ đồng và trừ đi tiền bỏ túi của các đồng chí cao cấp ba, cấp tư, xuống cấp năm, cấp sáu... thì biết ngay số tiền thực sự trong mấy cái phong bì, không tính chai rượu, dành cho đồng chí cục trưởng/ chủ tịch Dương Chí Dũng và TGĐ Mai Văn Phúc sẽ là bao nhiêu.

Nhưng xin đừng kết luận rằng đồng chí Dũng và Phúc ôm trọn gói. Trên hai đồng chí ấy còn có các đồng chí cao cấp 0, cấp trừ, cấp trừ 2... Làm sao ăn được một mình!? Nếu thế thì làm sao có chuyện đồng chí Thượng tướng thứ trưởng công an Phạm Quý Ngọ rộng lòng từ bi mật báo cho ngài Dũng chủ tịch Vinalines "lánh mặt" sang Miên để ngày nay đồng chí Dũng hối hận vì "không hiểu sao" và đồng chí Ngọ đã không còn được thở.

Nhắc lại bản án sơ thẩm dành cho các đồng chí, đồng bọn:

Dương Chí Dũng: Tử hình về tội “Tham ô tài sản”, 18 năm tù về tội “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”. Tổng cộng mức hình phạt: “Tử hình”.

Mai Văn Phúc: Tử hình về tội “Tham ô tài sản”; 18 năm tù về tội “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”. Tổng cộng mức hình phạt: “Tử hình”.

Trần Hải Sơn: 22 năm tù.

Trần Hữu Chiều: 19 năm tù.

Lê Văn Dương, đăng kiểm viên Chi cục đăng kiểm số 6, Cục Đăng kiểm Việt Nam: 7 năm tù.

Lê Ngọc Triện, đội trưởng nghiệp vụ Chi cục Hải quan Vân Phong: 8 năm tù.

Lê Văn Lừng, cán bộ Chi cục hải quan Vân Phong: 8 năm tù.

Mai Văn Khang, phó tổng giám đốc Công ty TNHH một thành viên vận tải viễn dương Vinashin thuộc Vinalines: 7 năm tù.

Huỳnh Hữu Đức, phó cục trưởng Chi cục Hải quan Vân Phong kiêm phó chánh văn phòng Cục hải quan Khánh Hòa: 8 năm tù.

Bùi Thị Bích Loan, kế toán trưởng Vinalines: 4 năm tù.

Đảng bác Hồ đạo đức, cần kiệm, liêm chính mất đi 10 con sâu chiến, từ đồng chí bị đảng úm ba la biến thành đồng bọn.

Dân ta mất hơn 335 tỷ đồng trong tổng số 525 tỷ đồng mà "quả đấm thép" Vinalines đấm vào ụ nổi nhưng đã chìm từ lâu nhập cảng về từ bên Nga.

Thiệt hại này các đồng chí của đảng ta vẫn nhất định nói rằng đó là thiệt hại của nhà nước.

Chỉ có đồng chí Hùng hói, chủ tịch quốc hội - nhưng không đứng đầu quốc hội - là nói bị đúng: "dân" quyết sai là dân chịu. Ụ nổi thành ụ chìm là do dân bây quyết chứ ai vào đây!? Đừng có đỗ thừa!
Vũ Đông Hà 
  (DLB)

Đề nghị giữ án tử hình ở vụ Vinalines

Các bị cáo Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc bị tòa sơ thẩm tuyên án tử hình vì tội 'Tham ô' liên quan đến ụ nổi 83M
Viện Kiểm sát Nhân dân (VKSND) Tối cao đề nghị tòa phúc thẩm giữ nguyên bản án tử hình đã tuyên với cựu Cục trưởng Hàng hải Dương Chí Dũng và đồng phạm Mai Văn Phúc.
Trong ngày thứ hai của phiên tòa phúc thẩm, đại diện VKSND Tối cao nói không có cơ sở cho các bị cáo, gồm ông Dũng, Mai Văn Phúc cùng những người khác xin giảm án.
Tòa sơ thẩm đã tuyên án tử hình với hai ông, Dương Chí Dũng, nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải, nguyên Chủ tịch HĐQT tổng công ty Hàng hải Việt Nam, và Mai Văn Phúc, nguyên Tổng giám đốc Vinalines, nguyên Phó vụ trưởng Vụ Vận tải
Cũng trong ngày thứ hai của phiên tòa phúc thẩm vụ Vinalines, đại diện Bộ Tài chính cho biết cơ quan giám định liên ngành đã thống nhất nhận định ụ nổi 83M không phải tàu biển, báo trong nước đưa tin.
Ông Trần Thái Sơn cũng khẳng định Chi cục hải quan Vân Phong đã làm đúng quy trình trong việc xử lý hồ sơ nhập khẩu ụ nổi 83M.
Hồi năm ngoái, kết luận của cơ quan điều tra nói mặc dù biết ụ nổi 83M là tàu biển, Chi cục hải quan Vân Phong vẫn làm thủ tục thông quan, cho phép nhập khẩu.
Vì được sản xuất từ năm 1965, ụ nổi 83M nếu bị xem là tàu biển mà vẫn được phép nhập đồng nghĩa với việc Chi cục hải quan Vân Phong đã vi phạm quy định về điều kiện nhập khẩu tàu biển trong nghị định 49/2006/NĐ-CP của chính phủ.
Ông Sơn cũng cho biết "hải quan chỉ làm thủ tục hải quan, không liên quan đến việc đăng ký sau này", theo báo Pháp Luật, và "việc nhập khẩu sản phẩm về không đăng ký, đăng kiểm thuộc trách nhiêm của Vinalines".
"Thời điểm 2008 hoàn toàn không có danh mục của các cơ quan chuyên ngành quy định mặt hàng ụ nổi là cấm nhập khẩu hoặc phải nhập khẩu có điều kiện," ông nói.
"Vì vậy, việc hải quan Vân Phong cho nhập khẩu như hàng hóa thông thường là không sai," ông Sơn khẳng định.
Chất lượng ụ nổi

Dương Chí Dũng nộp tiền cho tội nào?
Chất lượng của ụ nổi 83M cũng là vấn đề được đưa ra chất vấn tại phiên tòa ngày 23/4.
Báo Dân Trí dẫn lời đại diện Cục đăng kiểm có mặt tại tòa cho biết "những ụ nổi đã 60-70 tuổi vẫn hoạt động bình thường và đủ điều kiện hoạt động thì cơ quan quản lý vẫn phân cấp."
Tuy nhiên lời giải thích này đã bị chủ tọa bác bỏ vì cho rằng việc đăng kiểm viên Lê Văn Dương (lãnh án 7 năm tù ở tòa sơ thẩm) khi đi giám định phát hiện ra 3 máy phát điện của ụ nổi không hoạt động mà vẫn kết luận các thiết bị vận hành bình thường là không đúng trách nhiệm.
Tại phiên tòa sơ thẩm hồi tháng 12 năm ngoái, cả hai bị cáo Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc đều bị tuyên án tử hình vì tội 'Tham ô tài sản' liên quan đến số tiền lại quả 1,66 triệu đôla thu được từ việc mua ụ nổi 83M.
Trong phần chất vấn sáng 22/4, hai bị cáo này đều cho rằng mình không phạm tội 'Tham ô tài sản' và bác bỏ việc nhận tiền lại quả từ bị cáo Trần Hải Sơn, theo báo trong nước.
Khắc phục tội danh nào?

Ông Dương Chí Dũng và các đồng phạm tại tòa phúc thẩm
Trước phiên phúc thẩm, gia đình ông Dương Chí Dũng đã nộp cho Cục Thi hành án dân sự TP. Hà Nội 4,7 tỷ đồng tiền khắc phục hậu quả cho vụ án Vinalines, báo Pháp luật Việt Nam ngày 19/4 đưa tin.
Gia đình bị cáo Mai Văn Phúc cũng đã nộp được 3,5 tỷ đồng.
Tuy nhiên, trong phiên tòa sáng 22/4, ông Dũng không nói rõ khoản tiền này là để khắc phục hậu quả cho tội danh nào, theo các báo trong nước.
Luật sư Hoàng Văn Hướng, Trưởng văn phòng Luật sư Hoàng Hưng, cho biết nếu Dương Chí Dũng vẫn không nhận tội 'Tham ô' thì khoản tiền này không thể xem là để khắc phục hậu quả cho tội danh đó được.
"Không có tội thì không thể nộp phạt," ông nói với BBC trong cuộc phỏng vấn ngày 22/4.
"Tại phiên tòa sơ thẩm thì Dương Chí Dũng đã nhận một phần trách nhiệm trong tội 'Cố ý làm trái'. Như vậy khoản tiền 4,7 tỷ đồng có thể xem như là một tình tiết giảm nhẹ cho tội danh này."
Theo BBC

NSUT Kim Chi - Thư từ nước Mỹ gởi bạn bè


Chúng tôi được lời mời tới Mỹ dự hội thảo về vấn đề tự do báo chí VN của hai vị dân biểu Hoa Kì là bà Loretta Sanchez và Joe Lojgren. Ban tổ chức gửi vé bay, đưa đón chúng tôi ở các sân bay và lo mọi chuyện ăn ở đi lại trong nước Mỹ.

Vậy là các dư luận viên bắt đầu tấn công chúng tôi rằng : “ Bọn họ là những kẻ vì những đồng Dola mà bán rẻ Tổ Quốc…” Thấy những lời thóa mạ vô căn cứ đó của

những người “trung thành” chỉ khiến tôi tức cười. Họ nguyền rủa , kết tội chúng tôi vì lòng họ yêu nước và đang ra sức bảo vệ đất nước thật ư? Họ nói rằng lịch sử VN sẽ phán xét chúng tôi những kẻ đi bêu xấu tổ quốc. Tôi thì nghĩ khác họ. Những kẻ nào bòn rút đất đai tiền của của dân để đem ra nước ngoài giấu vào các ngân hàng thì mới là kẻ có tội với dân. Những kẻ nào cậy đứng trên đỉnh cao quyền lực đã dùng bộ máy chuyên chính bịt mắt, bịt miệng và đàn áp thẳng tay những người lương thiện dám đấu tranh thì mới là kẻ có tội. Những kẻ chạy theo bám đít bọn tham nhũng và bưng bít sự thật để được chủ thưởng thì mới có tội với dân với nước.

Đây xin mọi người hãy xem bản tổng kết của nhà bào nào đó mà Oanh Bùi đã gửi cho tôi thì mọi người sẽ biết rõ thêm tình trạng VN.

Thấy chúng tôi dám nói, dám viết sự thật hiện trạng của VN trên các trang mạng nên các dân biểu quốc hội Mỹ đã mời chúng tôi tới Hoa Kì. Đoàn hiện chỉ có 5 người, năm người đã bị chặn lại ở các sân bay. Còn nếu nhà nước cử người đi đại diện cho VN thì bọn tôi chẳng bao giờ tới lượt. Những người đang biểu diễn lập trường chắc chắn sẽ được cử đi để “bảo vệ danh dự của đảng cộng sản VN và nhà nước”. Lúc đó các nhà lý luận sẽ viết sẵn cho họ những bài tham luận đầy tự hào rằng: “Việt Nam tuy còn khó khăn, nhưng đang phát triển và dân chủ gấp vạn lần các nước tư bản”… Việt Nam “dân chủ” mới có những người như Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết phải đem cả mạng sống của mình ra giành lại đất đai… Việt Nam tự do nên các blogger và những người dám xuống đường đấu tranh chống Trung Quốc bành trướng đã bị đàn áp và lần lượt vào tù.

Họ làm trò gắp lửa bỏ tay người chẳng mấy ai tin. Chúng tôi dẫu biết sẽ rất nhiều hệ lụy trong ngày trở về, chúng tôi sẵn sàng đón nhận tất cả. Tù đày ư, tra tấn đánh đập ư? Chúng tôi sẵn sàng dấn thân cho một Việt Nam ngày mai được TỰ DO, DÂN CHỦ, GIÀU MẠNH, VĂN MINH, KHÔNG THÙ HẬN.
Nguyễn Thị Kim Chi  (FB Chi Kim Nguyễn)

Buộc EVN, Petrolimex phải công khai lương lãnh đạo

(TNO) Bộ Công thương vừa ra chỉ thị yêu cầu Petrolimex và EVN sớm công khai giá thành điện, xăng dầu cũng như lương, thưởng của lãnh đạo và nhân viên trong ngành.Theo chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ, tại chỉ thị số 11 ngày 22.4, Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng yêu cầu Cục Điều tiết điện lực, Tập đoàn Điện lực VN (EVN) thực hiện công bố giá điện theo cơ chế giá thị trường, công khai minh bạch các yếu tố cấu thành giá bán điện và phương án điều chỉnh giá bán điện.

 EVN phải công khai giá
EVN sẽ phải công khai lương, thưởng của cán bộ, công nhân tập đoàn - Ảnh: Ngọc Thắng

Cụ thể, các đơn vị này phải công khai biến động các thông số đầu vào các yếu tố cấu thành giá điện bình quân cơ sở, các khoản chi phí sản xuất, kinh doanh điện chưa tính vào giá bán điện hiện hành được phép thu hồi, mức giá bán điện bình quân cơ sở, khung giá của mức giá bán lẻ điện bình quân (nếu có), cơ cấu biểu giá bán lẻ điện hiện hành, biểu giá bán lẻ điện và nguyên tắc xây dựng biểu giá bán lẻ điện, tính toán tác động của việc điều chỉnh giá bán điện đến các thành phần sử dụng điện. Đặc biệt, EVN sẽ phải công khai báo cáo kiểm toán, kết quả sản xuất kinh doanh…

Vụ Thị trường trong nước, Tập đoàn Xăng dầu VN (Petrolimex) và các đơn vị liên quan sớm công khai giá xăng dầu, các yếu tố hình thành giá, việc trích lập, quản lý và sử dụng Quỹ bình ổn xăng dầu.

Ngoài việc phải công bố thông tin về thông tin thị trường xăng dầu, các doanh nghiệp xăng dầu phải công khai, minh bạch giá cơ sở, kết cấu hình thành giá cơ sở, mức trích lập, số dư và quản lý sử dụng Quỹ bình ổn, công khai báo cáo kinh doanh, báo cáo kiểm toán…

Petrolimex và EVN cũng phải công khai tình hình tài chính, hiệu quả sử dụng và bảo toàn vốn nhà nước tại doanh nghiệp, các khoản thu nhập bình quân của người lao động, tiền lương, thù lao tiền thưởng của lãnh đạo doanh nghiệp…

Cục Điều tiết điện lực định kỳ hàng tháng phải công bố thông tin về giá điện theo cơ chế thị trường; hàng quý hoặc trước khi điều chỉnh giá phải công khai các yếu tố cấu thành giá hoặc phương án điều chỉnh giá. Vụ Thị trường trong nước phải công bố hàng ngày giá xăng dầu thế giới. Vụ Tài chính 6 tháng một lần công bố kết quả sản xuất kinh doanh của EVN, Petrolimex và báo cáo giám sát tài chính, hàng năm thực hiện công bố báo cáo quyết toán tài chính đã được kiểm toán của 2 doanh nghiệp này.

Vụ Tổ chức cán bộ công bố các khoản thu nhập, tiền thưởng, thù lao bình quân hàng tháng của cán bộ viên chức của Petrolimex và EVN trên website Bộ Công thương.

Tuy nhiên, chỉ thị này không nói rõ thời điểm các doanh nghiệp và Cục, Vụ thuộc Bộ phải thực hiện việc công khai, minh bạch thông tin này.
Mai Hà
(Thanh niên)