Tổng số lượt xem trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn chinh tri. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chinh tri. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2016

Tiệc mừng thăng chức và đạo đức quan trường

Lao Động
Nguyễn Duy Xuân
27-2-2016
Ảnh: báo Zing
Ảnh: báo Zing
Một vị phó giám đốc sở vừa nhậm chức mới được 2 ngày đã tổ chức tiệc mừng tưng bừng, hoành tráng với đầy đủ biểu ngữ, phông màn, sân khấu ca nhạc tại nhà khách tỉnh.
Đấy là câu chuyện đang khiến dư luận sôi sùng sục khi báo chí đăng tải thông tin ngày 26.2.2016.
Tân phó giám đốc Sở NN&PTNT Nghệ An ông Hoàng Nghĩa Hiếu nhận quyết định bổ nhiệm hôm 23.2 thì tối 25, bạn bè thân hữu đã tổ chức tiệc chúc mừng và giao lưu. Đấy là cách giải thích của ông Hồ Ngọc Sỹ – Giám đốc Sở, sếp của ông Hiếu.
Nhưng trên tấm panô treo trang trọng trên sâu khấu của đêm tiệc mừng – giao lưu này lại ghi:
“Uỷ ban nhân dân tỉnh Nghệ An – Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Nghệ An – Đêm giao lưu chúc mừng đồng chí Hoàng Nghĩa Hiếu, Tỉnh uỷ viên, Phó Giám đốc Sở NN&PTNT”.
“Giấy trắng mực đen”, thật khó có lời nào để biện minh cho việc tổ chức tiệc mừng linh đình này.
Thứ nhất, đại tiệc này đã được chuẩn bị, sắp đặt trước, không thể nhất thời hứng khởi kéo nhau ra nhà hàng là được. Muốn có tấm phông hoành tráng treo trên sân khấu như trong ảnh thì phải trải qua nhiều công đoạn, từ thiết kế, phê duyệt, in ấn, cho đến việc leo trèo treo lên.
Thứ hai, tiêu ngữ trên tấm phông đã nói lên tất cả: “Uỷ ban nhân dân tỉnh Nghệ An – Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Nghệ An”. Chẳng ai dám tự tiện gắn cái mác này cả. Phải có người đứng ra tổ chức chứ, mà là cấp có thẩm quyền đấy nha. Và đây, bà Chánh Văn phòng kiêm Kế toán trưởng Sở đã xác nhận, buổi lễ do Sở NN&PTNT tỉnh Nghệ An đứng ra tổ chức. Thế cho nên đây cũng không phải là cuộc nhậu “cho vui” như tân phó giám đốc sở nói, nó đã được nâng lên tầm rất cao: “Đêm giao lưu chúc mừng đồng chí…”. Chỉ thiếu mỗi món… truyền hình trực tiếp nữa thôi nhé!
Thứ ba, về chuyện tiền nong cho cuộc lễ, bà Chánh Văn phòng kiêm Kế toán trưởng Sở đã xác nhận ””Buổi tiệc đã xong nhưng chưa thanh toán tiền và chưa biết lấy từ nguồn kinh phí nào”. Nghĩa là sở sẽ chịu chi. Nghĩa là thuế của dân phải đóng. Còn như lí giải của ông GĐ sở rằng thì là “bạn bè” góp “vốn” nhưng nhìn cái cụm từ ghi chức danh to nhất của người được mừng “Tỉnh uỷ viên” khiến người ta phải suy nghĩ, bởi tân phó GĐ sẽ là GĐ trong nay mai thôi.
Đấy là lạm bàn tí cho vui chứ nói gì thì nói, không thể chấp nhận cách hành xử như thế này của lãnh đạo sở NN&PTNT Nghệ An được. Chuyện tiệc mừng thăng quan tiến chức không ai cấm nhưng đấy là ở nhà các vị trong phạm vi của gia đình. Còn đây mang danh cơ quan, phô ra giữa bàn dân thiên hạ… nhằm mục đích gì?
Đất nước mình quan chức cỡ như ông tân phó GĐ sở trở lên kể có hàng vạn. Ai thăng chức mà cũng tổ chức tiệc mừng hoành tráng, tưng bừng như thế, đất nước này sẽ đi về đâu? Người dân sẽ nghĩ gì về các ông?
Chắc các ông biết rõ hơn ai hết, tỉnh nhà vừa nhận 3.600 tấn gạo cứu đói khẩn cấp cho nhân dân dịp Tết Nguyên đán Bính Thân 2016 vừa rồi bởi các ông là lãnh đạo ngành nông nghiệp của tỉnh mà?
Chắc các ông cũng đọc báo xem đài, lên mạng để biết được ít nhiều những việc làm đang khiến cả cộng đồng ngưỡng mộ và đồng tình ủng hộ của những vị lãnh đạo như tân Bí thư Đinh La Thăng? Đất nước đang chuyển mình với những cán bộ vì dân hành động như thế, lẽ nào các ông vẫn còn đắm mình trong vòng mê muội của danh lợi và nịnh bợ?

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Những câu nói để đời của quan chức Việt năm 2015


Năm 2015 đã trôi qua, cùng điểm lại những câu nói được xem là “để đời” của quan chức Việt trong năm này.

“Ùn ứ” chứ không phải ùn tắc giao thông

Ngày 29/9/2015, trong một cuộc họp định kỳ của Sở Giao thông Vận tải TP.HCM, khi có ý kiến thắc mắc không đồng tình với khái niệm “ùn ứ” xuất hiện trong bản báo cáo an toàn giao thông, cũng như số liệu về các vụ ùn tắc. Giám đốc Sở Giao thông Vận tải Bùi Xuân Cường đã trả lời rằng: “Ùn tắc trên 30 phút được tính dựa trên tiêu chí xe không di chuyển trong thời gian đó. Do đó, có thể hiểu rằng các vụ kẹt xe kéo dài thời gian qua chỉ là ùn ứ, vì xe vẫn có thể di chuyển nhúc nhích được.”
Chưa có tượng đài là thiệt thòi

Các địa phương đua nhau xây tượng đài Hồ Chủ Tịch, địa phương xây sau nhất định phải có tượng đài to hơn, đẹp hơn trượng đài trước. Đến một tỉnh thuộc dạng nghèo nhất nước như Sơn La cũng quyết xây tượng đài 1.400 tỷ đồng mặc cho người dân đói khổ lại vừa trải qua 2 đợt lũ lớn và phải nhận hàng nghìn tấn gạo để cứu đói.

Khi nhiều người có ý kiến không nên xây tượng đài quá tốn kém này Ông Cầm Ngọc Minh Chủ tịch UBND tỉnh Sơn La trao đổi với phóng viên báo Soha rằng: “Chưa có tượng đài là thiệt thòi cho chúng tôi.”

Còn Phó Chủ tịch Hội Quy hoạch và Phát triển đô thị Việt Nam – ông Đào Ngọc Nghiêm phát biểu với Soha rằng: “Tôi cho rằng, không nên đặt vấn đề xây tượng như thế là đắt hay rẻ. Trước khi phán xét, cần phải nhìn tổng thể giá trị văn hóa.

Tượng đài sẽ là động lực để tạo nên sự phát triển. Không thể nói rằng vì nhiều người còn đói nên để tiền đó mua cơm trước. Đôi khi văn hóa phải đi trước.”

Giáo Sư Ngô Bảo Châu đã nêu ý kiến về vấn đề này trên Facebook cá nhân: “Số tiền này đủ để xây toàn bộ các điểm trường, các ký túc xá cho Sơn La và các tỉnh miền núi. Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1.400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh.”
Tôn Ngộ Không bị đè dưới núi Ngũ Hành Sơn ở Đà Nẵng

Tại phiên chất vấn Kỳ họp thứ 14, HĐND TP Đà Nẵng Khóa VIII, nhiệm kỳ 2011-2016 diễn ra ngày 9/7/2015, ông Võ Văn Thương – Bí thư Quận ủy Hải Châu, Đà Nẵng đã làm cả hội trường bất ngờ khi phát biểu:

“Sắp tới chúng ta kêu gọi đầu tư Dự án khu công viên văn hóa tâm linh Ngũ Hành Sơn. Mà tôi nhớ không nhầm là trước đây, hồi trước giải phóng, có tiểu thuyết “Tề Thiên Đại Thánh.”

Trong đó có vẽ năm ngọn núi Ngũ Hành khi mà Tề Thiên Đại Thánh phạm tội bị đè dưới năm ngọn núi Ngũ hành này. Và tôi được biết tác phẩm được Ngô Thừa Ân viết cách đây 500 năm mà năm ngọn núi Ngũ Hành Sơn của chúng ta có thể có lâu hơn tác phẩm của Ngô Thừa Ân. Nên đề nghị Giám đốc Sở Du lịch sắp tới chúng ta kêu gọi đầu tư vào dự án này, nên chăng chúng ta truyền thuyết hóa, đưa một số chi tiết như thế, để lôi kéo, tìm cái sự tò mò của du khách về 5 ngọn núi Ngũ hành của chúng ta hay không?”

Tâm đắc với ý tưởng này ông Thương nói tiếp: “Nếu được, khách du lịch Trung Quốc đến đây rất là nhiều, nếu bây giờ đề nghị Giám đốc Sở tìm lại cuốn sách “Tề Thiên Đại Thánh” thì tôi tin chắc rằng hình vẽ đó giống y năm ngọn núi Ngũ hành.”

“Trước đây, khi tôi chưa đọc thì tôi chưa nghĩ, chưa biết năm ngọn núi Ngũ Hành. Nhưng bây giờ hình dung lại khi xem phim Tôn Ngộ Không thì hình dung cũng có thể trước đây, cách đây hơn 500 năm Tề Thiên Đại Thánh có khi bị đè trong năm Ngọn núi Ngũ hành của Ngũ Hành Sơn này.”

Đáp lại lời ông Thương, Giám đốc Sở VHTT-DL Đà Nẵng là ông Ngô Quang Vinh khẳng định sẽ tiếp thu ý tưởng của các vị đại biểu và sẽ tổ chức triển khai thực hiện ngay.

Một trong năm ngọn núi ở Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng. (Ảnh: giadinh.vn)
Cầu sập một nửa vẫn…. dùng tốt

Cây cầu bắc qua kênh 28 theo tỉnh lộ 831, xã Vĩnh Bình, huyện Vĩnh Hưng, Long An là công trình do tiền của người dân đóng góp cùng với vốn ngân sách xây dựng với kinh phí gần 2,5 tỉ đồng. Tuy nhiên, chỉ sau khi khánh thành và đưa vào sử dụng 14 ngày thì một nửa cầu đã đổ ập xuống sông vào ngày 27/5/2015.

Việc người dân bỏ biền đóng góp xây cầu, nhưng sau 14 ngày đã sập một nửa khiến người dân thất vọng và không ai dám tin vào chất lượng cầu do nhà nước xây và muốn xây lại cây cầu mới.

Cây cầu bị sập 1 nửa. (Ảnh: baolongan.vn)

Thế nhưng ông Nguyễn Văn Chỉnh – Phó giám đốc Sở Giao thông vận tải tỉnh Long An khẳng định nửa cây cầu chênh vênh còn lại còn rất tốt và sẽ tiến hành đấu nối để cho cây cầu tiếp tục được sử dụng, ông nói trên báo Tuổi Trẻ rằng: “Nửa cây cầu còn lại không bị ảnh hưởng trong vụ sập cầu và hoàn toàn đảm bảo chất lượng để tiếp tục “sứ mệnh” đưa người dân qua kênh.”
Lễ hội Gióng không có bạo lực

Lễ hội Gióng tại Sóc Sơn, Hà Nội nhuốm màu bạo lực, cả nhóm người cầm gậy lao vào vụt nhau, truyền thông các nơi đều đưa tin vụ việc bạo lực nghiêm trọng này.
https://www.youtube.com/watch?v=r5Qr2kreY9U
Thế nhưng khi phóng viên hỏi về sự việc này, các quan chức liên quan đều có mặt tại lễ hội xem là việc hết sức bình thường.

Ông Lê Hữu Mạnh, Phó chủ tịch UBND huyện Sóc Sơn nói: “Sự việc trên là bình thường, bởi đây là phong tục của hội.”

Còn ông Nguyễn Khắc Lợi, PGĐ Sở Văn hóa, thể thao và du lịch Hà Nội cũng đồng tình: “Tôi và các Thứ trưởng Văn hóa, Thứ trưởng Giao thông có mặt ở hội Gióng rất lâu nhưng không thấy hỗn chiến, đánh nhau nào. Những người cầm gậy chỉ là dân làng đi bảo vệ kiệu.”
Cần làm yên lòng dân dù đường ống nước sông Đà còn tiếp tục vỡ nữa

Khi xảy ra sự cố vỡ nước sông Đà nhiều lần, khiến 55.000 hộ dân Hà Nội ở các khu vực như Bắc Từ Liêm, Đống Đa, Hoàng Mai, Cầu Giấy, Thanh Xuân, Ba Đình không có nước dùng. Chiều 19/8/2015, tại Hà Nội, sở Xây Dựng đã tổ chức cuộc họp để thông tin trước báo giới về sự cố vỡ đường ống nước sông Đà.

Tại cuộc họp này, ông Nguyễn Văn Phong, Phó trưởng Ban tuyên giáo Thành ủy Hà Nội nhấn mạnh: “Đây không phải là lần đầu xảy ra sự cố vỡ đường ống nước sông Đà nữa, chắc cũng không phải lần cuối cùng, sẽ còn vỡ vài lần nữa. Đề nghị các cơ quan báo chí thông tin định hướng để người dân hiểu và nắm rõ về sự cố mất nước này.”
Quan điểm về biển Đông

Sáng ngày 29/6/2015, Đoàn Đại biểu Quốc hội TP Đà Nẵng đã có cuộc tiếp xúc với cử tri các quận Hải Châu, Thanh Khê, Sơn Trà, Cẩm Lệ, Liên Chiểu và Ngũ Hành Sơn. Tại cuộc họp này các cử tri Đà Nẵng rất bức xúc lên tiếng về vấn đề biển đông, đặc biệt là việc Trung Quốc xây đảo nhân tạo làm căn cứ quân sự, cướp bóc ngư dân.

Lúc này Phó Chủ tịch Quốc Hội, Thượng tướng Huỳnh Ngọc Sơn chia sẻ ý kiến của mình về quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, ông Sơn nói: “Nhiều lần ta cũng nghĩ tới việc lấy lại nhưng trong lúc này chưa thể lấy lại được. Để đời con đời cháu chúng ta lấy lại. Trung Quốc bây giờ họ củng cố gần như là bất khả xâm phạm rồi.”

“Ta như thế này thì bà con thấy ta ăn thua với họ được không? Ai tài giỏi thì thử chỉ huy ra đó coi có thắng không? Đánh được rồi nhưng có giữ được không?”
Cả họ làm quan là “ngẫu nhiên”

Trước sự việc “cả họ làm quan” ở huyện Mỹ Đức, Hà Nội, Thành ủy Hà Nội đã có đợt kiểm tra sự việc này.

Sau đợt thanh kiểm tra, tại cuộc gặp gỡ báo chí nhằm giải đáp thông tin về vấn đề này, ông Đào Đức Toàn – trưởng ban Tổ chức Thành ủy Hà Nội cho rằng thông tin Bí thư huyện Mỹ Đức Lê Văn Sang lợi dụng chức vụ, bổ nhiệm họ hàng làm lãnh đạo các phòng ban của huyện là không thuyết phục.

Ông Toàn cũng cho rằng: “Ở huyện có 8 đến 9 người quan hệ họ hàng với nhau, tôi cho rằng có thể đây là quan hệ hết sức ngẫu nhiên….”
“Dự án chục tỷ, sai phạm một tỷ là tốt rồi”

Tại cuộc họp giao ban báo chí Thành ủy chiều ngày 27/1/2015, liên quan đến nhiều sai sót trong 3 dự án cầu vượt thép do Sở Giao thông Vận tải Hà Nội làm chủ đầu tư. Chánh thanh tra Bộ Xây dựng Phạm Gia Yên cho rằng: ‘Dự án chục tỷ, sai phạm một tỷ là tốt rồi.’
Vì sao nhiều thí sinh không thể vào trường công an

Trước sự việc tuyển sinh năm 2015, nhiều thí sinh đủ điểm nhưng vẫn không vào được các trường công an vì “tiêu chuẩn chính trị”, Thiếu tướng Đỗ Ngọc Cẩn – Phó tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị (Bộ Công an) trả lời phóng viên báo Việt Nam Net rằng: “Mỗi ngành nghề có đặc trưng, đặc thù. Tuyển vào công an để bảo vệ Đảng, Nhà nước, chính quyền.”

Có lẽ Thiếu tướng Cẩn không còn nhớ nổi rằng vì sao lại đặt tên là “công an nhân dân”, chứ không phải “công an nhà nước”, hay đó chỉ còn là tên gọi.
Việt Nam là mô hình kỳ lạ nhất thế giới, “không chịu phát triển”

Tại hội nghị “kết nối các doanh nghiệp nhỏ và vừa” ngày 8/8/2015 ở Đà Nẵng, chuyên gia kinh tế cao cấp Phạm Chi Lan đã phát biểu rằng: “Một số chuyên gia World Bank (ngân hàng thế giới) còn nói đùa Việt Nam có lẽ là mô hình kỳ lạ nhất thế giới. Trên thế giới chia ra gồm nước phát triển, nước đang phát triển, nước chậm phát triển nhưng Việt Nam có lẽ là mô hình đặc biệt nhất. Đó là nước… không chịu phát triển! Đầu tư nhiều đến thế, ODA nhiều đến thế (20 năm qua lượng ODA đổ vào Việt Nam lên tới gần 90 tỉ USD) nhưng đến bây giờ vẫn không phát triển được thì chỉ có thể là… không chịu phát triển!”
Quan điểm về từ chức

TS. Nguyễn Sĩ Dũng – Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội chia sẻ quan điểm của mình trên Báo Giao Thông rằng: “Nếu như ở nước ngoài việc từ chức rất nhẹ nhàng, thì ở Việt Nam, đây là câu chuyện không hề đơn giản. Trong nhiều nguyên nhân, phải chăng có nguyên nhân công tác cán bộ là công tác của Đảng và bất cứ ai từ chức cũng được xem là từ chối nhiệm vụ mà Đảng phân công?”
Tội tham nhũng cần xử lý thế nào?

Sáng 26/8/2015, trong phiên thảo luận về dự thảo Bộ luật Hình sự, đại biểu Lê Nam (Thanh Hóa) cho rằng với tội tham nhũng thì “cần gì bắn, cứ làm cái lồng thật đẹp ở nhà cho vợ nuôi để cảm thấy xấu hổ.”
Đăng tai nạn cầu sập là “vi phạm vào đường lối, chủ trương của Đảng và Nhà nước“

Cô Dương Hải Âu – giáo viên mỹ thuật trường tiểu học Tân Hiệp, huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An đã chia sẻ trên Facebook cá nhân sự việc một đồng nghiệp khi đến trường phải qua chiếc cầu bấp bênh và bị ngã xuống nước, nếu không có đồng nghiệp khác cứu thì chết rồi, vài năm trước cũng có một giáo viên khác bị ngã từ cây cầu này và chết đuối.

Hình ảnh cây cầu được cô Dương Hải Âu đăng trên Facebook.

Vì vấn đề này mà Bí thư xã Tân Hiệp, huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An là ông Trần Văn On đã xử kỷ luật cô Dương Hải Âu một bậc từ “hoàn thành rất tốt nhiệm vụ” xuống còn “hoàn thành tốt nhiệm vụ”.

Báo Dân Việt dẫn lời ông On cho rằng cô Dương Hải Âu đã “vi phạm vào đường lối, chủ trương của Đảng và Nhà nước khi nói và viết không theo chuẩn mực”.
Nguồn: thoibaotoday

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016

Tổng Bí thư và hội chứng “củ khoai tây”

Liệu TBT và những đồng chí của ông có quyết liệt tận cùng, “chinh chiến” với hội chứng “củ khoai tây”, phát triển đất nước bằng chính những cải cách mang tính sinh tử, sống còn?
Hà Nội và những tỉnh miền núi phía bắc, miền Trung những ngày này, chưa bao giờ gặp phải những cơn mưa rét giá lạnh thấu xương. Thậm chí, lần đầu tiên băng tuyết phủ trắng xóa một số vùng cao. Hàng trăm trâu bò ngã quỵ, chết rét. Còn trẻ em miền núi nhiều nơi chỉ phong phanh tấm áo mỏng, thật xót đau. Dù không ít đoàn từ thiện đã nhanh chóng chuyển gạo, áo ấm chia sẻ cho người dân vùng khó khăn.
Người già và cuộc cờ “05 cầm”
Tổng Bí thư, Đại hội Đảng XII, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, nhà báo Kim Dung, Chính phủ
Đại hội Đảng lần thứ XII. Ảnh minh họa: VietnamNet
Vậy mà xem ra, cơn giá lạnh của tạo hóa vẫn không thể làm giảm bớt “sức nóng” quan tâm sự kiện chính trị lớn nhất của năm mới 2016- Đại hội Đảng XII. Tin tức nhân sự cấp cao là điểm đỉnh của mối quan tâm, liên tục được cập nhật trên các trang báo, mạng XH. Hàng trăm bài báo, ý kiến trong nước, nước ngoài phân tích tình hình, đoán già đoán non về đội ngũ sẽ cầm cương nảy mực của quốc gia. Có gì lạ đâu. Quốc gia nào cũng vậy. Xưa nay, người dân luôn nhìn vào tài năng, trí tuệ, bản lĩnh của những người lãnh đạo đứng đầu sóng ngọn gió.
Mà nước Việt can trường và khổ đau, nội lực còn nhiều yếu kém sẽ “ra gió” thế nào trên hành trình hội nhập để phát triển?
Cuối cùng, người lãnh đạo cao nhất của Đảng đã xuất hiện- ông Nguyễn Phú Trọng- Tổng Bí thư ĐCSVN đã tái đắc cử.
Ông không phải là gương mặt xa lạ với chính trường VN. “Trận mạc” của ông trước khi dấn thân vào hoạt động chính trị, từ cơ sở, là lĩnh vực nghiên cứu, lý luận xây dựng Đảng. Năm qua đi tháng qua đi, ông dấn thân vào công tác quản lý, trưởng thành với một bề dày vị thế hiếm có- Ủy viên BCH TƯ Đảng (khóa VII, VIII, IX, X, XI), Ủy viên Bộ Chính trị BCH TƯ Đảng (khóa VIII, IX, X, XI). Và là Tổng Bí thư ĐCSVN khóa XI.
Chính vì thế, khi thông tin về các nhân sự cấp cao còn chưa ngã ngũ, báo chí nước Việt đã có nhiều bài viết như nói hộ lòng dân đang nhức nhối cùng kỳ vọng, vào sự thay đổi tươi sáng hơn diện mạo XH trước những cơn sóng cả Biển Đông, sự đục khoét của giặc nội xâm, lợi ích nhóm, lo lắng cho sự hưng vong của quốc gia.
Một luật sư Lê Đức Tiết (Ủy ban Trung ương MTTQ VN) cho rằng TBT phải có những phẩm chất đặc biệt. Theo ông, tri thức có nhiều bao nhiêu, đạo đức có tốt bao nhiêu nhưng nếu không biết tạo ra thời cơ, nắm bắt thời cơ thì chưa đủ. Nghệ thuật người lãnh đạo là tạothời cơ và nắm bắt thời cơ (VietNamNet, ngày 27/1)
Tổng Bí thư, Đại hội Đảng XII, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, nhà báo Kim Dung, Chính phủ
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Ảnh: VietnamNet.
Nắm bắt thời cơ có thể coi là “bí kíp” làm nên và xoay chuyển, thay đổi vận mệnh một dân tộc. Và với nước Việt, TPP sắp tới, vừa là thử thách những cũng là một thời cơ lớn để nước Việt chuyển mình theo nhịp độ phát triển của thời đại? Một Trung tướng Nguyễn Quốc Thước – nguyên Ủy viên TƯ Đảng, nguyên Tư lệnh quân khu IV, người vào sinh ra tử nhiều chiến trận, nhắn gửi: Phải đặc biệt quan tâm tới vấn đề bảo vệ chủ quyền của dân tộc, nhất là biển đảo. Biển Đông là vấn đề sống còn của cả dân tộc. (VietNamNet, ngày 25/1).
Cũng như luật sư Lê Đức Tiết, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước vô cùng day dứt về quốc nạn tham nhũng, chạy chức chạy quyền, khi ông cho rằng: Đảng phải kiên quyết đấu tranh loại trừ bằng được những vấn nạn này. Đó là vấn đề bức xúc số một của Đảng, của dân, bởi nó làm suy yếu sức mạnh của Đảng, của quốc gia.
Nhưng người viết bài chú ý và tâm đắc nhất với những bí quyết đầy tính triết lý, sản phẩm của sự nghiên cứu thâm sâu của người xưa trong cuộc cờ chính trị, điều binh khiển tướng, mà TS Nhị Lê, Phó TBT Tạp chí Cộng sản chia sẻ với báo VietTimes trước đó (ngày 18/1)
Theo ông Nhị Lê, bí quyết đó là “05 cầm”: Một là, cầm Đạo. Đạo là đường. Con đường phải đi, nền tảng phải giữ, nguyên tắc phải nắm lấy và phát triển bằng mọi giá. Hai là, cầm Cương. Ba là, cầm Tướng. Bốn là cầm Tâm. Năm là, cầm Thời. Đây chính là tầm nhìn thời cuộc. Khả năng tiên liệu thời thế, tầm nhìn chiến lược.
Còn theo người viết bài, tất cả những gửi gắm, đòi hỏi và kỳ vọng vào những giải pháp của người đứng đầu Đảng ta, những người lãnh đạo cao cấp, chỉ đòi hỏi họ hai điều: 1- Cần có tư duy trẻ, để hiểu thời thế, vận mệnh đất nước, hiểu thời đại và những quy luật thực tiễn. 2- Biết hành động thông minh, khôn ngoan, quyết đoán. Trước những nguy cơ lớn, mà ông Nhị Lê- Phó TBT Tạp chí CS đã nhìn nhận- hội chứng “củ khoai tây”:
Đó là, bề ngoài tưởng một khối thống nhất, nhưng bên trong thì năm bè, bảy mảng. Một số tổ chức đảng là tập hợp những “củ khoai tây” trong cái bao tải. Cắt cái dây một cái là nó bung ra mỗi củ khoai tây lăn một góc. Các tổ chức chi bộ đảng có nguy cơ thành hàng ngàn những “bao tải khoai tây”.
Còn gì đáng sợ hơn sức mạnh … hội chứng “củ khoai tây”?
Liệu nhân dân có thể trông đợi ở ông, và những đồng sự của ông, trong cuộc cờ mới- với giặc nội xâm, lợi ích nhóm- bằng vũ khí, tư duy và năng lực hành động đều rất trẻ, cho dù tóc đã bạc sương?
Trong giờ phút ra mắt quốc dân đồng bào, thay mặt Ban CHTW Đảng khóa XII, ông nhấn mạnh thông điệp của tập thể lãnh đạo Đảng gửi tới cả dân tộc, gói gọn trong mấy chữ: Gần dân, trọng dân, vì dân, nói đi đôi với làm.
Người trẻ và chân lý ở… thực tiễn
Ngược với hình ảnh TBT Đảng CS là một người “tái đắc cử”, tóc bạc trắng, có hai đại biểu lần đầu được bầu đều trúng cử với “số phiếu bầu ấn tượng”, theo bình luận của VietNamNet, ngày 26/1, trở thành UVTƯ chính thức khóa này, đều rất trẻ, cũng đồng thời là Bí thư Tỉnh ủy/ Thành ủy trẻ nhất nước khi nhậm chức. Họ đều đã từng nổi tiếng khi được bổ nhiệm. Đó là Nguyễn Thanh Nghị (sinh năm 1976), Bí thư Tỉnh ủy Kiên Giang và Nguyễn Xuân Anh (cũng sinh năm 1976) Bí thư Thành ủy Đà Nẵng.
Với một nền chính trị VN lâu nay thường do người có tuổi “cầm chịch” thì hiện tượng hai ĐB này quả khiến dư luận XH nổi như… cồn. Nhưng ngoài lẽ trẻ già, dư luận xôn xao bàn tán còn do nhân thân họ khá “đặc biệt”.
Bởi lẽ Nguyễn Thanh Nghị là con trai trưởng của người đứng đầu Chính phủ, là TSKH ngành Kỹ thuật Xây dựng (ĐH George Washington, Mỹ), nguyên Phó Hiệu trưởng ĐH Kiến trúc TP HCM. Rồi Thứ trưởng Bộ Xây dựng khi mới 35 tuổi và là thứ trưởng đương nhiệm trẻ nhất VN. Trở thành UV dự khuyết tại ĐH Đảng XI, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Kiên Giang, rồi trở thành Bí thư Tỉnh ủy (nhiệm kỳ 2015-2020).
Còn Nguyễn Xuân Anh là con trai trưởng của người từng là Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TƯ, là tiến sĩ Quản trị Kinh doanh, từng là phóng viên công tác tại báo Thanh niên trước khi trở thành UV dự khuyết TƯ Đảng, UV Ban Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng, Phó Bí thư rồi Bí thư Thành ủy Đà Nẵng (nhiệm kỳ 2015-2020).
Phải công bằng mà nói rằng, cho dù cả hai đều cho rằng, nhờ truyền thống gia đình và nỗ lực bản thân, cho dù mọi việc đề cử, bổ nhiệm đều “đúng quy trình”, thì việc tiến quá nhanh trên con đường hoạn lộ cũng buộc họ, những người trẻ tuổi giữ những chức vụ quan trọng của quốc gia phải đối mặt với những áp lực dư luận hoài nghi đa chiều, không đơn giản.
Nhưng cũng phải công bằng mà nói, họ- hơn hẳn thế hệ cha chú họ ở trình độ, học vấn đào tạo bài bản. Mặt khác, họ có “bàn đạp” gia đình, và kinh nghiệm hoạt động chính trị “cha truyền con nối”, lại tiếp cận nhanh chóng công nghệ thông tin, thông tin đa chiều của thời hội nhập. Điều đó rất có thể giúp họ sớm trưởng thành, có tư duy già dặn, bản lĩnh chính trường trong việc xử lý các tình huống nảy sinh từ thực tiễn.
Chợt nhớ câu thơ của Nguyễn Khoa Điềm: Đất nước những năm tháng thật buồn, hàm chứa nỗi đời nhức nhối của nhà thơ, đồng thời còn là UV Bộ Chính trị Ban CHTW ĐCSVN khoá IX; ĐBQH khóa X, cựu Bộ trưởng Văn hóa. Liệu sự nhức nhối đó sẽ được những nhân sự cấp cao, những lãnh đạo già, trẻ khóa này “hóa giải” ra sao, trước hội chứng “củ khoai tây”, trước quốc nạn tham nhũng, lợi ích nhóm phổ biến?
Nhất là thời cuộc này, người dân chỉ tin và kiểm chứng cái tài cái đức của người lãnh đạo ở thực tiễn. Bởi chân lý không ở lời nói hay, nói giỏi, mà là ở thực tiễn. Sẽ chỉ tin, khi các chính sách ban hành hàm chứa Thông điệp của TBT mới đây gửi đi: Gần dân, trọng dân, vì dân, nói đi đôi với làm, biến thành thực tiễn đời sống.
Đổi mới là sống còn
Tại ĐH Đảng XII, có một tham luận gây chấn động dư luận XH, làm dấy lên rất nhiều lời bàn tán của các trang mạng. Đó là tham luận của ông Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư.
Ông là người từng có những phát ngôn rất ấn tượng, thẳng thắn, như nói hộ nỗi lòng người dân. Và bây giờ, trên bục diễn đàn tại ĐH Đảng XII, trước vận mệnh dân tộc- tiến lên hay chấp nhận mãi mãi tụt hậu- tham luận của ông, thẳng thắn, trung thực, đã được dư luận chia sẻ, ủng hộ. Ông Nguyễn Sinh Hùng, UV Bộ Chính trị, Chủ tịch QH, người điều hành phiên thảo luận đã nhận xét: Bài phát biểu của Bộ trưởng Bùi Quang Vinh rất tâm huyết, thẳng thắn, nhìn thẳng vào tình hình đất nước (TT, ngày 22/1).
Trong bài phát biểu của mình, Bộ trưởng Bùi Quang Vinh cho rằng, việc đổi mới hệ thống chính trị đồng bộ với đổi mới kinh tế là một yêu cầu hết sức cấp bách.
Cơ sở của kiến nghị này chính là thực tiễn đất nước qua 30 năm đổi mới, với những hay dở, tốt xấu, khẳng định và khiếm khuyết cùng tồn tại.
Tổng Bí thư, Đại hội Đảng XII, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, nhà báo Kim Dung, Chính phủ
Ảnh minh họa: Zing.
Thành tựu lớn nhất, là VN đã chuyển được nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang nền kinh tế thị trường, làm thay đổi căn bản cuộc sống của cả đất nước, đưa đất nước phát triển. Tuy nhiên, cơ cấu tổ chức, phương thức hoạt động của bộ máy Đảng, Nhà nước, đoàn thể trong hệ thống chính trì gần như không thay đổi
Công tâm mà nói, đây không phải đề xuất gì mới mẻ.
Cũng theo ông Bùi Quang Vinh, cách đây 05 năm, ĐH XI của Đảng, trong chiến lược phát triển kinh tế XH 2011-2015 cũng đã nêu rõ, phải kiên trì và quyết liệt thực hiện đổi mới. Đổi mới chính trị phải đồng bộ với đổi mới kinh tế theo lộ trình thích hợp, trọng tâm là hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng XHCN, đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng, xây dựng nhà nước pháp quyền, mở rộng dân chủ trong Đảng và trong xã hội.
Trong thực tế, đổi mới kinh tế là khá rõ, nhưng đổi mới về thể chế chính trị hầu như chưa làm, công cuộc đổi mới 05 năm qua chưa thực sự đem lại hiệu quả mong muốn.
Như vậy trong thực tế, công cuộc đổi mới của nước Việt mới đi bằng… một chân.
30 năm đổi mới, với các quốc gia và vùng lãnh thổ như Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan, là cả thời gian khá dài để họ đưa nền kinh tế của họ từ nông nghiệp nghèo nàn, lạc hậu trở thành nền kinh tế phát triển. Trong khi qua 30 năm đổi mới, nước Việt vẫn còn ở một giai đoạn tuy có những thành tựu nhưng tốc độ vẫn chỉ là “nhúc nhích”.
Những kiến nghị mang nội hàm như của ông Bùi Quang Vinh thật ra đã được đề cập khá nhiều với các cách diễn giải khác nhau, trên báo chí, ở rất nhiều bài viết. Có điều sự hấp dẫn và “trọng lượng” của phát ngôn đó chính là vì ông là một Bộ trưởng, dám nói thẳng trên diễn đàn ĐH Đảng những bất cập của một thể chế quản lý, mang tính ràng buộc trách nhiệm rất cụ thể.
Hội chứng “củ khoai tây” và “lợi ích nhóm”
Mặt khác, ngay cả trong những thành tựu kinh tế, cũng đã có những chuyển dịch chi phối đáng suy ngẫm. Người viết bài chú ý đến nhìn nhận của Ts Vũ Thành Tự Anh-  Giám đốc Nghiên cứu Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright (FETP), tại Tọa đàm Mùa xuân do báo Người Đô thị tổ chức gần đây, khi ông cho rằng:
Nếu như trước năm 1986 và cho đến thập niên 1990, những quyết sách của các nhà lãnh đạo đất nước có thể đúng hoặc sai, nhưng thường không bị chi phối bởi lợi ích cá nhân hay phe cánh, trái lại đều xuất phát từ thái độ chân thành. Bằng sự chính trực ấy, những sai lầm của nền kinh tế tích tụ trong một thập niên kể từ 1975 được thế hệ lãnh đạo sửa sai với tinh thần cầu thị.
Đấy cũng chính là điều khác biệt cơ bản so với những năm gần đây.
Không có được ý chí sửa sai ấy, nền kinh tế bắt đầu bộc lộ hàng loạt trục trặc từ 2008. Hô hào tái cơ cấu nền kinh tế, cải cách DNNN, khu vực ngân hàng, đầu tư công… thực ra chỉ có tính hình thức, là cách “mua thời gian”, đẩy những trục trặc về tương lai.
Đó là gì, nếu không phải là diện mạo của lợi ích nhóm? Mà mọi giải pháp đổi mới để tháo gỡ những khiếm khuyết của thể chế quản lý, không thể không tính đến yếu tố này, như một vật cản khủng trên hành trình phát triển của quốc gia.
Nếu như chống tham nhũng đã khó, thì chống hiện tượng lợi ích nhóm (tiêu cực) còn khó hơn, và nhiều khi là không tưởng. Vì nó nguy hiểm ở chỗ rất ảo, tuy lợi ích rất thật. Ở góc độ nào đó, lợi ích nhóm cũng là hội chứng… “củ khoai tây”.
Và vì vậy, Bộ trưởng Bùi Quang Vinh đã đưa ra được những giải pháp mang tính nguyên lý, căn cốt lâu dài. Đó là xây dựng một Nhà nước pháp quyền hiện đại, nền kinh tế thị trường đầy đủ, xã hội dân chủ, phát triển, thịnh vương cao. Thúc đẩy hiện đại hoá nền kinh tế, song hành với nâng cao năng lực cạnh tranh khu vực tư nhân. Phát triển năng lực đổi mới sáng tạo, lấy khu vực tư nhân làm trung tâm. Bảo đảm công bằng xã hội cho các nhóm yếu thế và thúc đẩy xã hội trung lưu phát triển…
Thì người viết tâm đắc với những giải pháp trước mắt, cụ thể nhưng cực kỳ cấp thiết. Vì chỉ có thế, mới góp phần tạo ra sức mạnh nội lực một quốc gia.
Đó là xóa bỏ tư duy và cơ chế xin- cho, đặc biệt trong khu vực kinh tế nhà nước, tạo môi trường kinh doanh công bằng lành mạnh, theo đúng nghĩa- kinh tế thị trường “đầy đủ”. Nhất là nay mai, thềm nhà có… TPP.
Là thiết lập cơ chế kiểm soát quyền lực, ngăn chặn sự độc đoán, chuyên quyền. Kiểm soát quyền lực không gì hữu hiệu bằng mở rộng dân chủ, lắng nghe sự phản biện, kết hợp với cải cách tư pháp.
Liệu TBT và những đồng chí của ông có quyết liệt tận cùng, “chinh chiến” với hội chứng “củ khoai tây”, phát triển đất nước bằng chính những cải cách mang tính sinh tử, sống còn?
Kỳ Duyên
Nguồn:http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/287333/tong-bi-thu-va-hoi-chung-cu-khoai-tay.html

Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016

“Thời kim tiền” và sự hưng vong của dân tộc

  Nhân dân chính là nội lực tạo nên sức mạnh đất nước. Nhưng nhân dân cần sự định hướng đúng, mang tầm chiến lược nhìn xa, và hành động đúng phù hợp quy luật phát triển văn minh nhân loại. Đó mới là “lời thề” thực tiễn mà họ chờ đợi- với vận mệnh dân tộc đang đầy thách thức- của những người lãnh đạo.
Những ngày này, cả XH đang chăm chú, quan tâm đến một sự kiện lớn - Hội nghị lần thứ 14 Ban Chấp hành TW, nhưng vẫn không khỏi bàn luận ồn ào một vụ việc vừa bất ngờ vừa có phần hài hước.
“Thề cá trê chui ống”
Đó là cơ quan chức năng vừa bắt N.T.D, cán bộ Hải quan t/p HCM, thu giữ nhiều phong bì chứa số lượng tiền rất lớn (tiền tỷ), nghi là của các doanh nghiệp buộc phải cống nạp. Việc bắt ông này dựa trên những tố cáo của các DN trong lĩnh vực xuất- nhập khẩu, vì bị ép phải “chung chi” khi làm thủ tục thông quan hàng hóa tại các cửa khẩu cảng của t/p.
Bất ngờ, là N.T.D mới chỉ là cán bộ “xoàng xoàng”, mà đã có quyền sinh quyền sát và lộng hành đến vậy.
Còn hài hước là bởi mới đây thôi t/p HCM, một trong hai đô thị lớn (cùng với Hà Nội), vừa tuyên bố không phát hiện được hiện tượng tham nhũng nào, khiến dư luận XH người cười người chê. Các ĐBQH thì hỏi thẳng: Kết quả này có thực sự đáng tin cậy?
thuế hải quan, doanh nghiệp, sự kiện, kinh tế xã hội, FTA
Ảnh: baohaiquan.vn
Người cười vì … nỏ tin vào kết luận đó. Người chê vì chả ai tâm phục khẩu phục những bản báo cáo đậm đặc tính hình thức và không kém phần “đùa dai” với sự hoài nghi của XH- từ lâu.
Hài hước nữa, là bởi trước đó, cuối tháng 11/2015, toàn bộ các Chi bộ, Đảng bộ trực thuộc ngành này vừa cam kết 100% cán bộ, đảng viên nói không với các hiện tượng tiêu cực, tham nhũng. Nói theo cách nói dân gian, ngành vừa “thề” không tham nhũng.
Thì có ngay một… ‘cá trê chui ống”, cũng đúng theo cách nói của dân gian.
Tự lúc nào, dường như trong XH thời kim tiền, lời thề không còn có ý nghĩa lắm. Trong ca dao tục ngữ, thành ngữ VN từ xa xưa, lời thề cũng có hai mặt của nó. Có câu lời thề chắc nhưđinh đóng cột, thì cũng lại có câu lời nói gió bay. Người ta- thời kim tiền này- sống kiểu lời nói gió bay hơn.
Chả lẽ giờ đây lại có cả thành ngữ mới- “lời thề Hải quan”? Một lĩnh vực mà ranh giới giữa ban ngày và sự “đi đêm” cực kỳ mong manh.
Thế nhưng, ở một góc độ nào đó, phải… cảm ơn N. T. D. Bằng hành vi này, N.T.D đã “phản biện’ lại kết luận quá nhiều phần quan liêu, xa lạ với nỗi đau, sự bất bình của người dân ở t/p HCM.
Mặt khác, có điều rất đáng chú ý. Theo Tuổi trẻ, ngày 11/1, khi N. T.D bị bắt, không ít người trong ngành đã rất ngạc nhiên. Bởi ngành được Nhà nước đầu tư để cải cách thủ tục từ năm 2014, với quy trình hải quan điện tử được CP Nhật tài trợ, thực hiện thí điểm và áp dụng rộng rãi tại các cơ sở hải quan cả nước. Quy trình này, được coi là chặt chẽ hơn cả ở nước Nhật. Không chỉ tạo thông thoáng cho các DN trong quá trình làm thủ tục, mà còn kiểm tra giám sát việc thực hiện đúng quy định của công chức hải quan.
Thực chất, là thủ tục hải quan từ phương thức thủ công ở tất cả các khâu, tiếp nhận tờ khai, kiểm tra, giám sát đến thông quan hàng hóa, đã chuyển sang hải quan điện tử “công khai, minh bạch”, hạn chế công chức tiếp xúc với DN, ngăn ngừa tiêu cực, tham nhũng.
Thế nhưng trong thực tế, những chiếc phong bì tiền triệu, tiền tỷ vẫn vượt qua hàng rào điện tử, để đến…. "điểm hẹn".
Đủ biết tình yêu kim tiền, khiến con người có đủ mánh khóe vượt qua những hàng rào điện tử, công nghệ cao đến đâu. Bất chấp!
Canh….  toàn sâu
Dân gian cũng có câu một con sâu làm rầu nồi canh.
Thế nhưng trong thực tế, tới hơn 53% DN ở t/p HCM đã phải chung chi không chính thức kiểu này, thì liệu có phải chỉ có N. T.D?
Trước đó, ngày 22/12/2015, tại hội nghị tổng kết 10 năm thi hành Luật Phòng chống tham nhũng, Phó TT Nguyễn Xuân Phúc đã nhận định Phát hiện hành vi tham nhũng trong nội bộ cơ quan còn yếu.
Yếu thế nào?  Báo cáo của CP gửi tới QH, cơ quan giám sát, cho biết tham nhũng năm 2015 vẫn còn diễn biến phức tạp. Trong khi đó, khả năng kiểm soát và phòng chống thế nào? Theo báo cáo, năm qua hơn 98% số bản kê khai tài sản, thu nhập được công khai, tăng 8,8% so với năm trước. Số trường hợp phải xác minh lại do nghi vấn không trung thực tăng mạnh với 1.225 bản kê khai (so với 5 trường hợp trong năm 2014). Nhưng, kết quả xác minh chỉ phát hiện 05 người kê khai không trung thực.(VnExpress, ngày 11/9/2015)
thuế hải quan, doanh nghiệp, sự kiện, kinh tế xã hội, FTA
Phát hiện hành vi tham nhũng trong nội bộ cơ quan còn yếu.
Còn trả lời phỏng vấn của báo Người Lao động, ngày 24/12/2015, ông Tổng Thanh tra CP Huỳnh Phong Tranh cũng thừa nhận: Cơ quan chống tham nhũng có tham nhũng! Trong khi đó, được biết, đường dây nóng của Cục trưởng Cục chống tham nhũng- TTCP cho biết chỉ qua 25 ngày, đã nhận được 329 cuộc gọi tố cáo. Dĩ nhiên, con số này còn phải điều tra, thanh lọc, nhưng nó cũng cho thấy độ “nóng bỏng” của tệ nạn này và độ …. “mát mẻ” của công cuộc phòng chống, bởi những căn nguyên phức tạp và tế nhị khác.
Và yếu cả tinh thần trách nhiệm trong báo cáo về công cuộc này. Cũng theo ông Huỳnh Phong Tranh, tính đến ngày 20/12, chỉ có 36/57 bộ, cơ quan ngang bộ, cơ quan thuộc CP, cơ quan tổ chức khác ở TU gửi dự thảo báo cáo tổng kết về ban chỉ đạo qua TTCP (đạt 63,1%). Có 35/63 tỉnh, thành phố gửi dự thảo báo cáo về ban chỉ đạo (đạt 55,5%).
Nếu vậy, người dân biết tin cậy và trông chờ vào đâu?
Bởi vậy, trước tình hình tham nhũng nghênh ngang đến mức, nhiều ĐBQH đã lên tiếng đề nghị phải thành lập cơ quan chống tham nhũng độc lập hoàn toàn và chỉ thuộc QH, nhưng người viết cho rằng, nếu có hẳn một công cụ hữu hiệu, mà các quốc gia văn minh, phát triển đều sử dụng để hạn chế, ngăn ngừa, còn nước Việt lại không tín nhiệm công cụ này, thì quả là … cùng đường. Đó là công cụ gì, nếu không phải là cơ chế quản lý công khai- minh bạch, là xóa bỏ cách giao thương tiền mặt. Có thế, nguồn gốc mọi tài sản, thu nhập của công chức, quan chức mới có thể kiểm soát được tận gốc.
Nếu không thì từ thành ngữ xưa con sâu bỏ rầu nồi canh, nay thành ngữ hiện đại của nước Việt phải là… canh toàn sâu.
Vận mệnh hưng vong của dân tộc
Nói gì thì nói, sự kiện quan trọng nhất của đất nước, liên quan đến thịnh suy, hưng vong của dân tộc đang diễn ra trong những ngày này và những ngày sắp tới, vẫn là điểm đỉnh của mối quan tâm của dư luận XH, nhất là trong thế giới phẳng.
Khỏi phải nói dư luận đa chiều và tính hai mặt của thời IT trước một sự kiện trọng đại ra sao, nhất là liên quan đến nhân sự- bầu cử những người lãnh đạo cao cấp, những người có bổn phận “chèo lái” đất nước trên hành trình hội nhập và phát triển. Cả cái danh, quyền lực và trách nhiệm đều… lớn như nhau.
thuế hải quan, doanh nghiệp, sự kiện, kinh tế xã hội, FTA
Vận mệnh trường tồn của đất nước đang rất cần những người lãnh đạo có tâm, có tầm, có tài có đức, lại sống “sạch”, và là người bản lĩnh, can trường chớ có sóng cả mà ngã tay chèo.
Vận mệnh trường tồn của đất nước đang rất cần những người lãnh đạo có tâm, có tầm, có tài có đức, lại sống “sạch”, và là người bản lĩnh, can trường chớ có sóng cả mà ngã tay chèo.
Có lẽ vì thế, như một lẽ thường tình, giống như mọi quốc gia, chưa một sự kiện nào có thể nhận được những dư chấn loang rộng đến thế. Có xấu có tốt, có hay có dở, có tử tế và có cả tồi tệ, có thiện ý và cả ác ý…
Nhưng khi mà thông tin về nhân sự tạm được giải tỏa, thì nội dung quan trọng nhất cả đất nước đang hướng tới lại nổi lên. Đó cũng là một trong hai nội dung quan trọng nhất của sự kiện chính trị lần này- hội nhập để phát triển, là Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). Mà theo VietNamNet ngày 13/1, đây là hiệp định thương mại tự do (FTA) thế hệ mới, có phạm vi điều chỉnh rộng hơn, mức độ cam kết sâu hơn Tổ chức Thương mại thế giới (WTO) và các hiệp định thương mại tự do (FTA) VN đã tham gia trước đây.  Còn theo TS Nguyễn Mạnh Hùng (Ban Kinh tế T.Ư), việc tham gia các FTA thế hệ mới, đặc biệt là TPP sẽ giúp VN tăng trưởng thêm 1 – 2% năm; GDP tăng thêm 23,5 tỉ USD vào năm 2020 và 33,5 tỉ USD vào năm 2025; xuất khẩu sẽ tăng thêm được 68 tỉ USD vào năm 2025.
Cái lợi là thấy rõ.
Nhưng sau những say sưa về một cơ hội mở ra cho nước Việt, đất nước mà tạo hóa cũng thử thách- có vị trí địa- chính trị khá đặc biệt- hội nhập thế giới hiện đại, sẽ được ký kết vào tháng 2/2016 tới đây, thì sự còn lại, chính là những thách thức, và chỉ thách thức mà thôi.
Cũng không chỉ với nước Việt. Những quốc gia như Australia, Brunei, Canada, Chile, Malaysia, Mexico, New Zealand, Peru, Mỹ, Singapore, Nhật Bản tham gia TPP đều phải sẵn sàng chuẩn bị năng lực và hành động vượt qua cửa “vũ môn” này.
Khác chăng, đa số các quốc gia trong số họ đều có nền kinh tế thị trường quá quen thuộc. Chỉ riêng nước Việt, là nước duy nhất tham gia buôn có bạn bán có phường, theo mô hình kinh tế thị trường có định hướng XHCN, vừa phải hòa hợp vừa giữ… đặc thù, bản sắc. Nói theo cách nói người Việt, phải vừa học vừa mần
Nội lực và câu hỏi của nhân dân
Nhưng làm sao để hài hòa được tinh thần định hướng XHCN, với nền kinh tế thị trường đang hội nhập quốc tế, quả không đơn giản.
thuế hải quan, doanh nghiệp, sự kiện, kinh tế xã hội, FTA
Tại hội thảo “Kinh tế xã hội VN năm 2015, cơ hội và thách thức trước thềm hội nhập”, do Trường đại học Kinh tế Quốc dân phối hợp Ban Kinh tế T.Ư tổ chức, PGS-TS Tô Trung Thành (Đại học KTQD) cho biết, GDP của nước Việt năm 2015 vượt chỉ tiêu nhưng mới tăng về lượng, chất không cao. Còn năng suất lao động đang ở mức tụt hậu khá xa so với các nước trong khu vực, chỉ hơn một nửa so với Philippines, bằng 1⁄4 so với Trung Quốc. TS Đinh Lê Hải Hà (ĐHKTQD) cho rằng, nếu không chủ động, DN nội sẽ phải chấp nhận thua ngay trên sân nhà khi làn sóng đầu tư nước ngoài vào lĩnh vực này ngày càng mạnh. Để đứng vững khi hội nhập, các DN phải xem lại mô hình kinh doanh, đồng thời chủ động hơn, chuyên nghiệp hơn, nâng cao năng lực sẵn sàng cạnh tranh. (TN, ngày 14/1)
Trả lời báo Tuổi trẻ, ngày 14/1, Bộ trưởng Bộ KH- ĐT Bùi Quang Vinh cũng khẳng định, nếu không đổi mới, VN sẽ rất khó khăn. Vì theo Bộ trưởng, những tác động từ  mấy chục năm đổi mới vừa qua đã dần cạn rồi. Thực tế trong môi trường kinh doanh, đang xuất hiện rất nhiều "giấy phép con" trở lại với các DN tư nhân, được coi là một động lực phát triển kinh tế. Thậm chí, các DN này vẫn bị “đòi phí” trắng trợn...
Trong khi, thông điệp của các chuyên gia nghiên cứu quốc tế về kinh tế VN cho thấy một trong những vấn đề căn cơ là VN cần tiếp tục thay đổi, đổi mới thể chế, xây dựng các nhân tố thị trường đầy đủ hơn, bởi tư duy xin- cho đã “ăn rễ” trong đầu nhiều cán bộ, quan chức.
Tư duy xin- cho chính là vật cản khủng của sự phát triển theo quy luật thực tiễn của kinh tế thị trường. Chính tư duy này là chất xúc tác cho tham nhũng có đất phát triển. Và cũng chính vì thế, “nó”rất sợ cung cách quản lý công khai- minh bạch.
Đã thế mới đây, một thông tin rất đáng suy ngẫm. Kết quả khảo sát "mức độ công khai ngân sách" được Tổ chức Hợp tác Ngân sách Quốc tế (IBP) thực hiện trong 18 tháng (tháng 3/2014 đến tháng 9/2015) tại 102 quốc gia, trong đó có VN vừa đưa ra cho thấy, VN chỉ đạt 18/ 100 điểm (thang điểm) về minh bạch ngân sách. thấp hơn khá nhiều so với mức trung bình khoảng 45 điểm ở hơn 100 quốc gia khác. Trong ba trụ cột cơ quan khảo sát đặt ra, đó là mức độ minh bạch, sự tham gia của công chúng và sự giám sát của cơ quan lập pháp, thì "minh bạch" là yếu tố đầu tiên. Và"minh bạch" cũng là trụ cột mà VN được chấm điểm thấp nhất, chỉ 18/100 điểm. Với số điểm này, VN hiện thuộc nhóm thứ 05, tức là nhóm yếu nhất  (Vietnam +, ngày 14/1)
Rõ ràng, nền quản trị quốc gia công khai- minh bạch, điều kiện thúc đẩy nền kinh tế, môi trường kinh tế phát triển lành mạnh cũng đang là một thử thách nước Việt trong hành trình hội nhập kinh tế, và xa hơn, là các giá trị văn minh văn hóa nhân loại
Chợt nhớ Thông điệp Liên bang cuối cùng của TT Mỹ Obama mới đây, ông khẳng định chính người dân đã tạo ra sự thay đổi, vực dậy nước Mỹ.
Đúng vậy, ở bất cứ quốc gia nào cũng vậy, nhân dân chính là nội lực tạo nên sức mạnh đất nước. Nhưng nhân dân cần sự định hướng đúng, mang tầm chiến lược nhìn xa, và hành động đúng phù hợp quy luật phát triển văn minh nhân loại. Đó mới là “lời thề” thực tiễn mà họ chờ đợi- với vận mệnh dân tộc đang đầy thách thức- của những người lãnh đạo.
Ở ĐH Đảng lần thứ 12 sắp diễn ra nay mai.
Kỳ Duyên
Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/284790/thoi-kim-tien-va-su-hung-vong-cua-dan-toc.html

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

Nhận diện và đột phá cấp bách các nguy cơ trong Đảng hiện nay

TCCS - Kinh nghiệm 85 năm lãnh đạo, trong đó có hơn 70 năm cầm quyền của Đảng ta khẳng định, một trong những bài học thành công là, luôn cảnh giác, chủ động dự báo và kiên quyết khắc phục có hiệu quả những thách thức, nguy cơ đối với cách mạng, trước nhất từ trong nội bộ Đảng. Trong bối cảnh mới hết sức phức tạp, có mặt diễn biến khôn lường, hiện nay, cùng với những vận hội mới, thời cơ mới, Đảng đứng trước những hiện trạng đáng cảnh báo, những thách thức mới.


Tại Đại hội X, Đảng ta chỉ rõ: “Công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng chưa đạt yêu cầu... Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, bệnh cơ hội, chủ nghĩa cá nhân và tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí trong một bộ phận cán bộ, công chức diễn ra nghiêm trọng. Nhiều tổ chức cơ sở đảng thiếu sức chiến đấu và không đủ năng lực giải quyết những vấn đề phức tạp nảy sinh... Sự chỉ đạo tổ chức thực hiện chưa tốt”(1). Tới Đại hội XI, Đảng ta tiếp tục khẳng định: “Công tác nghiên cứu lý luận, tổng kết thực tiễn chưa làm sáng tỏ được một số vấn đề về đảng cầm quyền, về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Tính chiến đấu, tính thuyết phục, hiệu quả của công tác tư tưởng còn hạn chế; thiếu sắc bén trong đấu tranh chống âm mưu, thủ đoạn “diễn biến hòa bình”. Tình trạng suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và tình trạng tham nhũng, lãng phí, quan liêu, những tiêu cực và tệ nạn xã hội chưa được ngăn chặn, đẩy lùi mà còn tiếp tục diễn biến phức tạp, cùng với sự phân hóa giàu nghèo và sự yếu kém trong quản lý, điều hành của nhiều cấp, nhiều ngành làm giảm lòng tin đối với Đảng và Nhà nước, đe dọa sự ổn định, phát triển của đất nước”(2).

Và chúng ta thực hiện Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 khóa XI “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” trong tình hình đáng lo ngại thách thức: “Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với những biểu hiện khác nhau về sự phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa, địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc”(3).
Qua bốn năm, từ việc thực hiện Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 khóa XI, phát hiện những hiện trạng nóng bỏng, với những “tầng chìm thực thể”, như C. Mác nói, tinh vi, giảo quyệt hơn, đặt ra những thách thức ngày càng cấp bách, thật sự là nguy cơ. Dự thảo các văn kiện trình Đại hội XII của Đảng chỉ rõ: “Tiếp tục tổng kết thực tiễn, nghiên cứu lý luận về đảng cầm quyền...; các nguy cơ cần lưu ý phòng ngừa đối với đảng cầm quyền”.
Nhận diện những nguy cơ có thể làm băng hoại Đảng
Xuất phát từ đó, theo thời gian, nhận diện từ tổng hòa những hiện trạng, thách thức từ trong Đảng và tới toàn xã hội hiện nay, có thể khái quát nổi bật mấy loại nguy cơ chủ yếu:
1- Nguy cơ chệch hướng trong hoạch định và tổ chức thực hiện đường lối chính trị
Kỳ thực, gần 100 năm trước, V.I. Lê-nin đã dự cảm, luôn luôn cảnh báo điều đó đối với các đảng cộng sản và công nhân. Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng luôn căn dặn, nhắc nhở và Đảng ta luôn đề phòng sự xuất hiện và diễn biến của nguy cơ, thách thức này đối với mình. Vì, sự chệch hướng trong hoạch định đường lối và sự đổ vỡ về thực thi đường lối đồng nghĩa với sự cáo chung về vị trí, vai trò cầm quyền của Đảng. Bài học xương máu của một số đảng cộng sản cầm quyền ở Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu cách đây hơn hai mươi năm đã cảnh báo hết sức nghiêm khắc điều đó.
Sự lường trước một lần nữa về vấn đề này vào tháng 1-1994, tại Hội nghị đại biểu toàn quốc giữa nhiệm kỳ khóa VII của Đảng, có ý nghĩa cảnh báo cực kỳ nghiêm khắc. Đó là sự tiên liệu đúng đắn trong tiến trình tổng kết nghiêm khắc về thực tiễn cầm quyền, sự phát triển sáng tạo với tinh thần tự phê bình trong xây dựng, phát triển lý luận cầm quyền và sự dũng cảm chính trị về trọng trách cầm quyền ngày càng phức tạp, khó khăn mà Đảng được lịch sử và nhân dân trao cho trọng trách lãnh đạo xã hội và đất nước.
Trước hết, tình trạng cơ hội chính trị, thực dụng chính trị về tư tưởng chính trị và hành động chính trị trong một bộ phận cán bộ, đảng viên giữ trọng trách trong bộ máy của Đảng và Nhà nước ở các cấp, nhất là một số người tham gia trên phương diện hoạch định và tổ chức thực hiện đường lối chính trị, đang tồn tại rất tinh vi, trên không ít lĩnh vực... Tệ “địa phương hóa”, “cục bộ hóa”, “cát cứ hóa” đường lối của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước bằng kiểu lợi dụng cái gọi là “sự đặc thù” để ban hành cái gọi là “chính sách riêng”, “chính sách đặc thù” nhằm mưu đồ phục vụ “lợi ích nhóm” và tụ lại thành những “nhóm lợi ích”... đi ngược lại đường lối chung; thậm chí để lọt lộ thông tin, bán thông tin, làm lộ bí mật quốc gia... đã diễn ra ở một số phương diện, tạo nên tình trạng vừa vô tổ chức, vô kỷ luật, vừa cát cứ, khép kín, cục bộ... trong sự thống nhất của Đảng.
Thứ hai, tình trạng bảo thủ, trì trệ, tụt hậu, đổi mới vô nguyên tắc về lý luận chính trị trong hoạch định đường lối chính trị đã và đang tồn tại trong không ít người, ở không ít nơi. Sự “đóng cửa”, “khép kín” trong tư duy, ngại đổi mới hay nói chính xác hơn, không chịu thâm nhập vào thực tiễn, đã hạn chế họ. Mặt khác, một số tự cho mình là “đúng đắn”, rồi tự bằng lòng và tự ràng buộc mình vào những định đề có sẵn nhưng đã lạc hậu, quẩn quanh trong những nhận thức đã trở thành cố hữu, lỗi thời, đã bị cuộc sống vượt qua và vô hình biến thành trở lực đối với công cuộc đổi mới. Đồng thời, một bộ phận nhân danh đổi mới, xa rời các nguyên tắc, kỷ luật của Đảng, “tự chuyển hóa” đòi xét lại đường lối chính trị của Đảng.
Thứ ba, tình trạng cố tình làm biến dạng đường lối chính trị, dưới mọi hình thức trong việc thực hiện; tệ hại hơn, họ nhân danh đổi mới, sáng tạo một cách vô nguyên tắc, cố tình làm sai lạc việc hoạch định và thực hiện đường lối chính trị cũng đang xuất hiện ở đây đó, thậm chí không ít nơi. Họ coi nhẹ những vấn đề có tính nguyên tắc, bất chấp nguyên tắc, kỷ luật, luồn lách tìm và lợi dụng những sơ hở của đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước; thậm chí có người, có tổ chức cố tình làm trái ở quy mô tập thể những quy định chung đó để mưu lợi cho họ, cho phe nhóm của họ, phá rối tình hình...
2- Nguy cơ buông lỏng, làm trái những nguyên tắc tổ chức và hoạt động của Đảng
Sức mạnh vô địch của Đảng là sự thống nhất của ý chí và hành động theo những nguyên tắc, những quy định và cao nhất là Điều lệ của Đảng đã được toàn thể cán bộ, đảng viên nhận thức và thực thi tuân thủ một cách tự giác, dân chủ và nghiêm minh.
Thế nhưng, ở không ít nơi, nguyên tắc tập trung dân chủ bị không ít người, tổ chức đảng lợi dụng, cắt xén hoặc trương lên thành tấm bình phong để che đậy mưu đồ cá nhân và hành động phá rối tổ chức hoặc vô hiệu hóa tổ chức, thành “con dao hai lưỡi” để mưu đoạt lấy lợi ích cho bản thân, phường hội, thậm chí nhằm “chui sâu, leo cao” vào các cơ quan lãnh đạo, quản lý. Nguy hại hơn, mượn hoặc nhân danh nguyên tắc này để đối phó với cấp trên, cô lập và vô hiệu hóa cấp dưới, biến tổ chức đảng nơi họ phụ trách thành “bầu trời riêng”, với “tôn ty riêng”... để thực thi mưu đồ cá nhân, phe nhóm, phường hội....
Mặt khác, không ít người biến việc thực hiện nguyên tắc tự phê bình và phê bình thành cái gọi là “vũ khí” rất màu nhiệm để tâng bốc, tán dương nhau nhưng lại nhân danh “thanh bảo kiếm chữa lành mọi vết thương”(V. I. Lê-nin) thực thi mưu đồ loại bỏ những người không cùng cánh với họ, để gây rối nội bộ Đảng nhằm “vinh thân phì gia”, “đục nước béo cò”... Kỷ luật của Đảng, Điều lệ của Đảng là pháp luật của Đảng bị không ít người ở một số tổ chức đảng biến thành “thanh kiếm phường chèo” với phe cánh họ, nhưng lại là “lưỡi gươm oan nghiệt” đối với đồng chí, nhất là những người trung thực, dũng cảm đấu tranh với các tệ nạn trong Đảng, mà họ là thủ phạm. Núp dưới chiêu bài “giữ nghiêm kỷ luật”, họ “thanh lọc đội ngũ” một cách có lợi cho họ. Thực chất, họ đã vô hiệu hóa sức mạnh của kỷ luật đảng, của Điều lệ Đảng, biến tổ chức đảng thành “vương quốc” riêng nhằm thực thi những mưu đồ cá nhân, vô hình tạo nên nạn bè phái, cát cứ ngay trong tổ chức đảng, trong cơ quan lãnh đạo của Đảng.
Có thể nói, với sự hành xử như vậy, hai nguyên tắc đó của Đảng đã bị bóp méo, cắt xén; và cách họ đã tự biến mình thành những người tha hóa, làm công cụ phá hỏng đoàn thể và phá hoại tổ chức; biến những tổ chức đảng nơi họ phụ trách và sinh hoạt thành hoặc là tổ chức “hữu danh vô thực” hoặc bị tê liệt, mất sức chiến đấu.
3- Nguy cơ một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó đáng lo ngại là người đứng đầu suy thoái, biến chất về tư tưởng chính trị, sa sút về phẩm hạnh và lối sống
Đây là một thực trạng báo động, đang gây những hậu quả khôn lường. Nhưng điều đáng lo ngại là, tình trạng đó đang lan rộng, tỏa sâu trong đội ngũ cán bộ, đảng viên của Đảng và leo cao, chui vào cả trong một số bộ phận của bộ máy lãnh đạo các cấp của Đảng. Tệ cơ hội chính trị, thực dụng chính trị, thói vô chính trị, sự băng hoại về phẩm hạnh đạo đức chính trị, về phong cách, lối sống... của một bộ phận cán bộ, đảng viên, trong đó có cả một số cán bộ cao cấp, đang gây nhức nhối đối với toàn Đảng, gây bất bình, oán thán trong nhân dân.
Điều đáng lo ngại là, họ nhân danh Đảng, nhân danh tổ chức để làm những việc đồi bại, táng tận lương tâm: tham nhũng, ăn cắp của công, bòn rút của cải của Nhà nước, của nhân dân, mua quan bán chức, chạy chức, chạy quyền, chạy tuổi, chạy tội... Tình trạng “phai Đảng”, “nhạt Đảng”,... đang lan nhiễm trong không ít cán bộ, đảng viên. Họ đối xử với nhau “lạnh tanh máu cá”, thậm chí chà xéo cả lên tình người, tình đồng chí để giành đoạt cho mình quyền lực, lợi lộc cá nhân và cho phường hội. Một số người không còn cả liêm sỉ, mà nói như người xưa: Không có liêm sỉ thì không thành người được nữa!
Chủ nghĩa cá nhân, chủ nghĩa thực dụng, chủ nghĩa bè phái, tệ tham nhũng - những “giặc nội xâm” - đang làm một bộ phận cán bộ, đảng viên, trong đó có không ít người giữ trọng trách “thoái Đảng”, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, làm không ít tổ chức đảng mất sự thống nhất, mất khả năng lãnh đạo và mất sức chiến đấu. Nếu chậm trễ, không kiên quyết chủ động ngăn chặn một cách kịp thời, căn cơ và hiệu quả, cái hiểm họa “tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ” sẽ cận kề và lan rộng, như đã từng xảy ra đối với một số đảng cộng sản cầm quyền.
4- Nguy cơ xa rời cơ sở xã hội - chính trị của Đảng
Nguồn gốc làm nên sức mạnh vô địch của Đảng là sống và trưởng thành trong lòng nhân dân và dân tộc. Đó là bản chất của Đảng ta. Hơn nữa, Đảng là “đứa con nòi xuất thân từ giai cấp lao động”, “một lòng một dạ tận tụy phụng sự nhân dân”, vì “Đảng không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của nhân dân lao động và của cả dân tộc Việt Nam”, “không thiên tư thiên vị” nên sinh thành, sống trong lòng và trưởng thành từ trong lòng nhân dân là lẽ tự nhiên, sự sống còn của Đảng suốt hơn 85 năm lịch sử của mình.
Nhưng hiện nay, không ít tổ chức đảng, đảng viên đi ngược lẽ tự nhiên ấy. Họ sống và làm việc theo kiểu “bề trên” quan liêu, cách bức với cơ sở, xa lạ với nhân dân. Họ là những “ông quan cách mạng”, “ông tướng, bà tướng”, “công thần cách mạng”, “hạng người nói suông”,... trong Đảng, như Chủ tịch Hồ Chí Minh phê phán. Một số người hành xử vô văn hóa, thậm chí đi ngược tâm tư, quyền lợi của nhân dân, gây bao nỗi ưu phiền, bức xúc, thậm chí phẫn nộ trong nhân dân, làm tổn hại thanh danh và uy tín của Đảng. Một số tổ chức đảng, dưới sự chi phối hoặc cầm đầu của một số người hoặc bị vô hiệu hóa hoặc đã đánh mất vai trò lãnh đạo của mình, không còn xứng đáng với sự tin cậy của tập thể, của nhân dân. Sự tự đánh mất vị thế, vai trò cầm quyền và tự sụp đổ của một số đảng cộng sản cầm quyền ở một số nước có nguyên nhân bắt đầu từ sự vi phạm lẽ tự nhiên xương máu này.
Ai không còn chỗ đứng trên nền nhân dân, không sống trong lòng nhân dân và dân tộc, không có trách nhiệm với nhân dân là không còn xứng đáng là “đứa con nòi của nhân dân lao động”, như Chủ tịch Hồ Chí Minh dạy, khi ấy nhất định thất bại và đổ vỡ.
5- Nguy cơ vừa cát cứ, cục bộ, vừa phân ly, phá vỡ thống nhất, mà một số người đứng đầu là sự “kết tụ” dưới đủ hình thức và cấp độ, có thể làm xuất hiện “lợi ích nhóm” và những “nhóm lợi ích” làm phân rã Đảng
Đó là con đường ngắn nhất tự thủ tiêu mình và làm tê liệt sức mạnh tập trung của toàn Đảng. Rất tiếc, không ít người, không ít tổ chức ở không ít nơi mắc phải điều tệ hại và hết sức nguy hiểm đó. Đây là hậu quả trực tiếp của các thách thức trên. Tệ “anh hùng nhất khoảnh”, “trên có chính sách, dưới có đối sách”, thói tự cho mình đồng nhất tổ chức đảng với người đứng đầu bộ máy đảng... không còn là sự hiếm hoi. Một số người sử dụng chức vụ mà Đảng trao cho họ thành vật sở hữu (!) để ban ơn, để kéo bè kéo cánh, tham nhũng tập thể, kể cả thủ đoạn tham nhũng quyền lực... Vô hình điều đó thổi phồng và làm trầm trọng hơn tệ cục bộ, bè phái, gia trưởng phong kiến, “quan cách mạng”... trong không ít tổ chức đảng, biến tổ chức đảng thành “của riêng”, thậm chí thành “đảng kiểu phong kiến”, thủ tiêu sự thống nhất trong Đảng; làm xuất hiện những “nhóm lợi ích” làm phân rã Đảng về mặt tư tưởng và tổ chức một cách ngấm ngầm và nguy hiểm.
Điều hết sức đáng lo ngại là, sự phân ly về tư tưởng, lỏng lẻo, rệu rã về tổ chức, coi thường các nguyên tắc hoạt động của Đảng diễn ra trong một bộ phận đáng kể cán bộ, đảng viên và ngay trong lòng một số tổ chức đảng, ở một số nơi tới mức không thể xem thường. Thứ “đạo đức ba mặt” (trước cấp trên, với công luận, trước cấp dưới), thói hành xử “lá mặt lá trái” (trong cuộc họp đối lập với ngoài hành lang), tệ “bằng mặt nhưng không bằng lòng”; cấp dưới không phục tùng cấp trên: sự chia rẽ, thậm chí “đối trọng” giữa các khuynh hướng về tư tưởng và lợi ích làm nảy sinh các “nhóm lợi ích” và “lợi ích nhóm” hết sức nguy hiểm... đang tồn tại trong không ít cán bộ, đảng viên, kể cả đảng viên giữ trọng trách của cấp ủy; bộ phận không phục tùng toàn thể, thậm chí đi ngược lại tập thể,... đang diễn ra ở một số tổ chức đảng, đang phá vỡ khối đoàn kết thống nhất trong Đảng, xâm hại tình đồng chí, thủ tiêu vai trò, sức mạnh chiến đấu của tổ chức đảng; đến lượt nó, tổ chức đảng bị vô hiệu hóa, bị tước bỏ, bị thủ tiêu sức mạnh của một tổ chức lãnh đạo và chiến đấu.
Quan điểm cơ bản, ba khâu đột phá và năm giải pháp chủ yếu và cấp bách phòng, chống, đẩy lùi các nguy cơ trong Đảng
Có thể nói, hiện nay với vị thế là một đảng cầm quyền, tình hình trong Đảng đã khác trước, nên không thể giải quyết vấn đề giống trước, từ quan điểm, nhận thức tới chủ trương và giải pháp đối với việc phòng ngừa, đẩy lùi những nguy cơ trong Đảng. Dù cách đây 46 năm, nhưng lời Chủ tịch Hồ Chí Minh trong Di chúc của Người vẫn nguyên giá trị lúc này: “TRƯỚC HẾT NÓI VỀ ĐẢNG... Đảng ta là một đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật sự trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đày tớ thật trung thành của nhân dân”(4).
Nói cách khác, hơn lúc nào hết, cần một sự đột phá đủ mạnh để giải quyết tình hình đại cục, nhưng phải phù hợp, cụ thể và hiệu quả, không chung chung, nói nhiều làm ít, hay “bắt cóc bỏ đĩa”, “đánh trống bỏ dùi”, “gặp chăng hay chớ”...
1- Về quan điểm và phương châm
a- Về quan điểm
Đây là vấn đề vô cùng hệ trọng liên quan tới sinh mệnh, sự tồn vong của Đảng, sự mất còn của chế độ, sự thăng trầm của đất nước, sự an nguy của dân tộc, nên không thể trì hoãn giải quyết. Ở đây, từ nhận thức về đảng cầm quyền tới biện pháp xử lý các nguy cơ của một đảng cầm quyền càng không thể giống trước, trước yêu cầu đẩy mạnh toàn diện và đồng bộ công cuộc đổi mới. Vì, tình trạng bất bình thường đòi hỏi phải được giải quyết một cách bất bình thường và chữa trị cho bằng được, nếu Đảng muốn tiếp tục cầm quyền ngang tầm trách nhiệm với dân tộc, với lịch sử.
b- Về phương châm
Chúng ta không tưởng tượng hoặc tự dựng nên nguy cơ. Đó là sự thật, ở mức độ này hay hình thức kia, và chúng nguy hiểm không thể coi thường.
Vì vậy, phương châm bao trùm là, không hoang mang, dao động nhưng cũng không nóng vội, nửa vời; kiên quyết, dứt điểm và có lộ trình phù hợp, cụ thể; thống nhất, đồng bộ, đồng thời chọn đúng khâu đột phá và giải quyết trên tầm tổng thể; phát huy dân chủ rộng rãi và bảo đảm tập trung cao độ, giữ nghiêm kỷ luật đủ mạnh ở mức cao nhất... quyết làm chuyển biến tình hình toàn cục.
2 - Về ba khâu đột phá
Thứ nhất, đột phá đổi mới tư duy về Đảng Cộng sản cầm quyền làm mở đầu và làm nền tảng căn cơ nhưng cấp bách.
Hơn lúc nào hết, phải coi đổi mới tư duy về đảng cầm quyền là khâu đột phá về lý luận làm cơ sở, nền tảng, tiêu chí và động lực cho các khâu đột phá khác. Không giải quyết những vấn đề chung, nhất định vấp ngã trên những vấn đề cụ thể. Nói cách khác, toàn bộ công việc cầm quyền trước hết của Đảng phải được tập trung thể hiện ở đường lối chính trị đúng đắn, với tinh thần cách mạng và khoa học.
Thứ hai, xây dựng và đổi mới đội ngũ cốt cán, trước hết là người đứng đầu cấp ủy, đơn vị, cơ quan, tổ chức ngang tầm nhiệm vụ.
Đột phá xây dựng cho kỳ được đội ngũ người đứng đầu các cấp ủy, cơ quan, đơn vị, đồng thời là đội ngũ thủ lĩnh ở các nơi này gánh vác trách nhiệm cầm quyền của Đảng là khâu đột phá then chốt. Cán bộ là gốc của công việc. Vì, đường lối chính trị phải được thực hiện trực tiếp và trước hết bởi đội ngũ người đứng đầu - thủ trưởng đồng thời là thủ lĩnh một cách xứng đáng và ngang tầm, với tư duy mới về đảng cầm quyền. Đến lượt khâu đột phá xây dựng đội ngũ người đứng đầu, phải nhằm tạo dựng kỳ được đội ngũ cốt cán chung quanh người đứng đầu - thủ trưởng - thủ lĩnh, và tổ chức bộ máy chuyên môn, chức năng... cốt yếu tạo nên sức mạnh tổng thể của đội ngũ lãnh đạo nói riêng và cán bộ của hệ thống chính trị nói chung phù hợp với đường lối chính trị.
Khi đã có đường lối chính trị đúng, việc cơ bản tiếp theo là chọn đúng người “có gan phụ trách”, vì “chọn người và thay người cũng là một vấn đề quan trọng trong việc lãnh đạo”(5) (và những người cộng sự và bộ máy chuyên môn, chức năng của họ), như Chủ tịch Hồ Chí Minh nói.
Thứ ba, đột phá đổi mới về thể chế, cơ chế vận hành thể chế và siết chặt kiểm tra, giám sát trong Đảng phù hợp với pháp luật giữ vị thế thượng tôn và truyền thống quản lý xã hội.
Về thể chế, trong rất nhiều việc, cần hoàn thiện hệ thống quy chế, lấy đó làm quy phạm chỉ đạo và điều chỉnh hoạt động của bộ máy đảng (cố nhiên bao hàm cả mỗi đảng viên giữ chức vụ hay không giữ chức vụ trong Đảng) trên cơ sở Điều lệ Đảng, phù hợp với hệ thống pháp luật hiện hành, bao quát trên tất cả mọi phương diện, mọi lĩnh vực và công việc của một đảng cầm quyền. Tổ chức bộ máy đảng các cấp gọn nhẹ, thông suốt trong lãnh đạo, chỉ đạo, trong kiểm tra, giám sát công việc và con người, gắn bó với nhân dân... một cách tự nhiên và dân chủ.
Đổi mới cơ chế vận hành thể chế theo hướng đề cao quyền hạn cá nhân, bảo vệ trách nhiệm cá nhân và kiểm soát quyền hạn gắn với trách nhiệm cá nhân; mở rộng, cạnh tranh một cách dân chủ và bình đẳng gắn chặt với trách nhiệm giải trình minh bạch và kịp thời về quyền hạn và trách nhiệm. Xây dựng và thực thi văn hóa trong chính trị một cách chuẩn mực của một đảng cầm quyền.
Về công tác kiểm tra, giám sát và kỷ luật đảng. Không một cá nhân nào, tổ chức nào của Đảng được phép đặt ra ngoài sự kiểm tra, giám sát của Đảng, pháp luật của Nhà nước và của nhân dân. Siết chặt nguyên tắc tập trung dân chủ, thống nhất và bình đẳng trong thực thi Điều lệ Đảng và pháp luật của Nhà nước đối với mọi cán bộ, đảng viên của hệ thống chính trị, không có “vùng cấm”, không có “đặc quyền” hay ngoại lệ.
3- Thực thi năm giải pháp chủ yếu và cấp bách
Kinh nghiệm từ 85 năm lãnh đạo cách mạng, trong đó có 70 năm cầm quyền của Đảng, cho thấy, có lý luận cầm quyền đúng - cương lĩnh cầm quyền khoa học, phù hợp, được đông đảo nhân dân ủng hộ và thực hiện - có bộ máy cầm quyền hiệu quả và đội ngũ cán bộ cầm quyền giỏi, không việc gì không thành công. Theo hướng đó, để đột phá phòng ngừa các nguy cơ trong Đảng hiện nay, cấp bách thực thi tối thiểu năm giải pháp chủ yếu sau:
Một là, đổi mới tư duy về Đảng cầm quyền, trọng tâm là những vấn đề mang tính quy luật của Đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền trong điều kiện mới là vấn đề căn bản trước hết.
Mục tiêu của công việc này là xây dựng, nâng cao chất lượng, nhất là trình độ hoạch định xây dựng và tổ chức thực hiện đường lối chính trị của Đảng để đường lối chính trị xứng đáng là một cương lĩnh chính trị - cương lĩnh chỉ đạo hành động xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ Tổ quốc phù hợp với bối cảnh mới và điều kiện mới. Đây là vấn đề quyết định hết thảy toàn bộ thành bại công cuộc cầm quyền của Đảng, nhân tố căn bản quyết định vị thế, năng lực và trách nhiệm cầm quyền của Đảng.
Chung quanh vấn đề này, tối thiểu có 11 loại vấn đề mang tính quy luật cần giải quyết vừa cấp bách, vừa lâu dài một cách đồng bộ và cụ thể về Đảng cầm quyền, bao gồm:
1- Quy luật cầm quyền; 2- Mục tiêu cầm quyền; 3- Nguyên tắc cầm quyền; 4- Nội dung cầm quyền; 5- Phương thức cầm quyền; 6- Cơ chế cầm quyền; 7- Cơ sở cầm quyền; 8- Điều kiện cầm quyền; 9- Nguồn lực cầm quyền; 10- Môi trường cầm quyền; và 11- Nguy cơ đối với sự cầm quyền. Đây là nguồn gốc chính trị - tư tưởng thực tiễn quyết định vị thế, năng lực, bản lĩnh và trách nhiệm cầm quyền của Đảng hiện nay.
Xuyên suốt và là linh hồn các vấn đề mang tính quy luật trên, xây dựng kỳ được và thực thi thống nhất và sâu sắc văn hóa chính trị Việt Nam hiện đại nói chung và văn hóa cầm quyền của Đảng nói riêng trong nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân và hội nhập quốc tế. Sứ mệnh của văn hóa cầm quyền của Đảng là tẩy trừ cho kỳ được ba thứ kẻ thù: chủ nghĩa cá nhân, chủ nghĩa thực dụng và chủ nghĩa cơ hội, dưới mọi hình thức, mà cấp bách nhất là ba loại tệ nạn: nạn hối lộ, lợi ích nhóm và xa rời nhân dân đang có nguy cơ làm phân rã Đảng hiện nay; đề cao đạo đức, liêm sỉ đảng viên của Đảng. Mỗi đảng viên phải là một nhân cách văn hóa, mỗi cán bộ lãnh đạo, quản lý của Đảng, của hệ thống chính trị phải là một tấm gương văn hóa.
Rường cột tổ chức và trọng trách thực thi công việc này trước hết thuộc về đội ngũ đảng viên làm công tác lãnh đạo, quản lý các cấp, các nhà khoa học trên các phương diện, lĩnh vực mang tầm chiến lược, phải được xây dựng với cơ cấu hợp lý, thực sự là tinh hoa của Đảng, của dân tộc.
Hai là, tiếp tục chỉnh đốn hệ thống tổ chức bộ máy và cán bộ; sửa đổi, hoàn thiện cơ chế vận hành bộ máy và phương thức lãnh đạo của Đảng một cách hữu hiệu.
Tuy có những tiến bộ nhất định, nhưng hệ thống tổ chức bộ máy đảng và cơ chế vận hành bộ máy đảng vẫn tồn tại không ít vướng mắc, thậm chí là trở ngại trong việc phát huy vai trò lãnh đạo của Đảng ở tất cả các cấp. Tình trạng chồng chéo, cồng kềnh, cách bức, thậm chí cắt khúc khép kín, gây ách tắc, làm tổn hại mối liên hệ hữu cơ giữa các tổ chức đảng với nhau, với chính quyền các cấp, các tổ chức chính trị - xã hội và với nhân dân diễn ra ở không ít nơi; bộ máy nặng nề, tình trạng “đông mà không mạnh”, “chín người mười ý”... diễn ra trên không ít lĩnh vực của đời sống trong Đảng và xã hội.
Để làm “tan những cục nghẽn mạch đau đớn” ấy, về phương châm, phải bảo đảm sự liên thông mang tính chỉnh thể, trước hết của bộ máy tổ chức và cán bộ của Đảng, của hệ thống chính trị, mà mối quan hệ cơ bản nhất là giữa Đảng với Nhà nước và nhân dân:
Trước hết, thu hút vào bộ máy đảng những nhân tố ưu tú nhất, tinh hoa nhất và đãi ngộ, bảo vệ họ một cách xứng đáng. Tiếp tục rà soát, kiên quyết cắt bỏ những những khâu trung gian; sáp nhập những bộ phận trùng chéo trong bộ máy, giữa bộ máy đảng và bộ máy đảng và bộ máy nhà nước theo hướng Đảng hóa thân một cách khoa học, phù hợp và thận trọng.
Thứ hai, trong việc cấu trúc lại bộ máy của Đảng, kiên quyết cắt bỏ những bộ phận ít tác dụng hoặc cùng làm chức năng, nhiệm vụ với bộ máy nhà nước và các tổ chức chính trị - xã hội; tiếp tục đổi mới chức năng, nhiệm vụ của các cấp ủy, Ban Cán sự đảng, Đảng đoàn một cách phù hợp với tình hình mới; nhất thể hóa một số chức danh đứng đầu cơ quan đảng và nhà nước theo hướng trao quyền đồng thời kiểm soát quyền, theo trách nhiệm đối với người đứng đầu và tập thể cốt cán chung quanh người đứng đầu kết hợp với phân quyền hợp lý và minh bạch hóa quyền, trách nhiệm đối với các bộ máy thực thi và tham mưu... bảo đảm sự lãnh đạo tập trung, thống nhất, dân chủ và thông suốt đối với hệ thống chính trị, trước hết là giữa các tổ chức trong hệ thống của Đảng.
Thứ ba, kiên quyết chỉnh đốn và đổi mới đội ngũ cán bộ, rường cột là đội ngũ cán bộ lãnh đạo, quản lý (thông qua thi tuyển, tranh tuyển, tiến tuyển, ứng tuyển, bổ tuyển, bầu tuyển, cử tuyển và người đứng đầu chọn tuyển... một cách minh bạch, trách nhiệm và dân chủ) sao cho thật đồng bộ, tinh hoa, gọn nhẹ và trong sạch; hết sức coi trọng đội ngũ chuyên gia, nhất là ở những lĩnh vực then chốt. Điều nhấn mạnh là, trong việc kiến tạo đội ngũ cán bộ lãnh đạo, quản lý, luôn thấu triệt phương châm sử dụng nhân tài: “tài không đợi tuổi”, “tài không kể tuổi” và “tài không nệ tuổi”, dỡ bỏ mọi khuôn sáo cơ học cứng nhắc về vấn đề này; đồng thời, ngăn chặn thứ tệ nạn “công tác cán bộ trong hội trường là chiến trường, ngoài hội trường là thị trường”, như dư luận cảnh báo, nhằm kiện toàn kỳ được đội ngũ gồm đa thế hệ, thực sự tinh nhuệ, đồng bộ, hiệu quả và mang tầm chiến lược. Định kỳ và không định kỳ thực thi khảo thí đội ngũ cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp nhằm sàng lọc, bổ nhiệm và miễn nhiệm cán bộ... theo công việc, không chờ hết nhiệm kỳ, hết tuổi công tác. Việc thành bại của sự nghiệp đổi mới phụ thuộc quyết định một phần căn bản vào phương lược xử lý vấn đề này.
Trong việc đổi mới cơ chế vận hành bộ máy đảng, cần thiết tiếp tục pháp chế hóa hoạt động, đổi mới phương thức và phong cách cầm quyền thật sự dân chủ từ Trung ương tới cơ sở, từ cấp ủy cao nhất tới từng chi ủy một cách thống nhất, phù hợp với các loại hình tổ chức đảng, trên cơ sở nguyên tắc tập trung dân chủ, bảo đảm không ngừng liên thông từ trong Đảng tới ngoài xã hội, gắn bó chặt chẽ với nhân dân theo mục tiêu Đảng lãnh đạo để nhân dân là chủ và làm chủ thật sự, vì hạnh phúc tối cao của nhân dân. Dành mọi điều kiện thuận lợi nhất cho tổ chức đảng ở cơ sở theo phương châm: Tất cả hướng về cơ sở, vì cơ sở, cho cơ sở và phụng sự nhân dân là thước đo về phẩm chất chính trị, phẩm hạnh đạo đức và sự cống hiến của mọi cán bộ, đảng viên; lấy đó làm bổn phận, đề cao danh dự và lương tâm của mỗi người trong bộ máy chỉnh thể của Đảng nói riêng, của hệ thống chính trị nói chung nhằm phát triển vững chắc cơ sở xã hội - chính trị cầm quyền của Đảng.
Ba là, hoàn thiện cơ chế kiểm tra, giám sát đội ngũ cán bộ, đảng viên.
Không thể để bất cứ cán bộ, đảng viên nào nằm ngoài sự kiểm tra của tổ chức, sự giám sát của đội ngũ cán bộ, đảng viên và nhân dân, ở bất cứ đâu, trên bất cứ phương diện hoạt động, trên lĩnh vực công tác và địa bàn sinh sống nào... Phát huy dân chủ một cách đúng hướng và thật sự rộng rãi là điều tối cần thiết, nếu không nói là nhân tố quyết định thành công.
Thiết lập định chế xử lý kịp thời cho tất cả công tác kiểm tra, giám sát của các cấp ủy, của bộ máy đảng, của nhân dân đối với mỗi cấp ủy, mỗi tổ chức, mỗi cán bộ, đảng viên. Cùng với việc đổi mới công tác kiểm tra, giám sát của tổ chức, các cấp ủy, các tổ chức đảng hết sức chú trọng tiếp thu ý kiến góp ý của nhân dân, sự phát hiện của công luận về cán bộ, đảng viên, nhất là đảng viên thuộc quyền quản lý của mình một cách toàn diện, theo hướng chặt chẽ, minh bạch. Dựa hẳn vào nhân dân để xây dựng Đảng.
Đổi mới chế độ sinh hoạt đảng, cơ chế kiểm tra, giám sát đảng viên, nhất là cơ chế bảo đảm và mở rộng dân chủ trong tự phê bình và phê bình, trong kiểm tra, giám sát chặt chẽ đảng viên ngay từ chi bộ, từ cơ sở, nhằm trước hết “tống cổ” “những ông quan cách mạng”, những “ông tướng, bà tướng”... trong Đảng ra khỏi Đảng, như V. I. Lê-nin và Chủ tịch Hồ Chí Minh nói. Gắn chặt sinh hoạt của tổ chức đảng với sinh hoạt các đoàn thể, sống trong lòng nhân dân ở cơ sở nhằm không để lọt sự giám sát đảng viên - với tư cách là công dân - của nhân dân ngay tại nơi cư trú. Vì, tai mắt nhân dân là tinh tường và thấu suốt nhất. Như thế mới giữ được ổn định từ trong nội bộ Đảng, xây dựng môi trường chính trị - pháp lý - xã hội lành mạnh bảo đảm vững chắc cho mọi sự phát triển một cách dân chủ, tập trung và vững chắc của Đảng, ngay từ cơ sở xã hội - chính trị. Vì, mất niềm tin từ trong Đảng chỉ là mất từ nội bộ, mất từ điều chủ yếu đã nguy hiểm nhưng nhân dân ngoảnh mặt và mất niềm tin trong nhân dân là mất cả nền tảng xã hội - chính trị và có nguy cơ mất hết.
Bốn là, dân chủ hóa việc thực hiện kỷ cương, siết chặt kỷ luật của Đảng, đồng thời thực hiện nghiêm pháp luật của Nhà nước.
Không có ngoại lệ cho bất cứ ai trong việc chấp hành và thực thi kỷ luật của Đảng, cơ bản trước hết là Điều lệ Đảng và pháp luật của Nhà nước. Càng không thể chấp nhận tệ “khoanh vùng kỷ luật, pháp luật”, tình trạng “nhẹ đối với trên, nặng dành cho dưới” ở bất cứ cấp nào. Điều lệ Đảng, kỷ luật của Đảng chỉ có một. Theo đó, sự thực thi một cách dân chủ nhưng phải thống nhất, tập trung và kiên quyết, không có ngoại lệ hay sự miễn trừ nào, đối với bất tổ chức nào và bất cứ ai.
Đó là nguyên tắc.
Định chế, siết chặt và nâng cao chế độ chịu trách nhiệm cá nhân của những người đứng đầu bộ máy ở các cấp ủy gắn chặt với chế độ tập thể chịu trách nhiệm, trong việc thực thi đường lối chính trị của Đảng, pháp luật của Nhà nước, Điều lệ Đảng và bảo vệ kỷ luật, kỷ cương xã hội. Đồng thời, khen thưởng một cách kịp thời và thỏa đáng cho những tổ chức, cá nhân làm tốt công việc này; và ngược lại, kỷ luật thật nghiêm những tổ chức, cá nhân vi phạm Điều lệ Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước, dù là ai, là tổ chức nào. Kỷ luật nghiêm khắc và kịp thời những ai gây mất đoàn kết nội bộ, kéo bè kéo cánh trong Đảng. Cấp ủy viên càng cao, cán bộ giữ trọng trách càng lớn càng phải gương mẫu, nghiêm cẩn, càng phải đề cao và giữ gìn liêm sỉ, nhân cách văn hóa... trước cấp dưới, trước toàn Đảng và toàn dân.
Chỉnh đốn đội ngũ những người làm công tác kiểm tra, thanh tra các cấp theo hướng tinh hoa, trong sạch, trung thành, nghiêm cách và thạo việc. Đối đãi xứng đáng với họ, như Chủ tịch Hồ Chí Minh dặn dò: Sử dụng và trọng đãi sao cho xứng đáng!
Bài học lịch sử xương máu cho thấy: Thưởng phạt không kịp thời và phân minh, tất sẽ rối loạn!
Năm là, tổng rà soát, phân loại, nâng cao chất lượng hệ thống tổ chức đảng, trước hết là tổ chức cơ sở đảng và toàn thể đội ngũ đảng viên là giải pháp căn cơ quyết định nâng cao sức chiến đấu của Đảng.
Chọn thời điểm thích hợp, tiến hành cuộc tổng kiểm kê, rà soát, phân loại một cách hệ thống, toàn diện, đúng thực chất đội ngũ đảng viên và tổng thể hệ thống tổ chức cơ sở đảng ở tất cả các cấp trong toàn Đảng. Hiện nay, toàn Đảng có gần 4 triệu đảng viên sinh hoạt ở hơn 53.300 tổ chức cơ sở đảng, trong đó 11.118 tổ chức cơ sở đảng ở xã, phường... Tình trạng không ít tổ chức cơ sở đảng “trong mà không sạch”, vững mạnh chỉ là hình thức, “đảng viên tuy đông mà không mạnh”... đang báo động. Không nắm đúng tình hình sẽ không có giải pháp xử lý phù hợp và hiệu quả. Trước đây, chúng ta đã rất cố gắng làm, nhưng chưa triệt để, thậm chí không ít cấp, không ít nơi “đánh trống bỏ dùi”, “gặp chăng hay chớ”, “đầu voi đuôi chuột”... nên sự đánh giá, phân loại không chính xác, thậm chí có mặt, có nơi còn làm cho tình hình phức tạp thêm. Phải cần kíp khắc phục tình trạng đó.
Phải thật sự coi trọng phương châm phù hợp và hiệu quả, trên cơ sở phân loại đúng tổ chức đảng và đảng viên, tiếp tục tìm tòi các giải pháp kiện toàn phù hợp với từng loại hình tổ chức đảng, tiếp tục cụ thể hóa việc thực hiện tiêu chuẩn và phân loại, sàng lọc đội ngũ đảng viên gắn chặt với việc tiếp tục thực hiện Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 khóa XI “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”, Chỉ thị số 03-CT/TW của Bộ Chính trị khóa XI về tiếp tục đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh và phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong mỗi đảng viên và toàn Đảng, nhằm làm trong sạch mỗi tổ chức đảng và toàn Đảng. Bổ sung lực lượng mới, làm trong sạch và nâng cao chất lượng đội ngũ đảng viên, trước hết và tập trung là đội ngũ đảng viên làm công tác lãnh đạo, quản lý các cấp là quy luật phát triển của Đảng. Bình quân mỗi nhiệm kỳ Đại hội (từ VIII tới X), đội ngũ đảng viên được bổ sung hơn 20 vạn người, nâng tổng số đảng viên của Đảng hiện nay lên gần 4 triệu người. Đó là điều ghi nhận. Nhưng sắp tới, quyết không câu nệ và chạy theo số lượng trong phát triển Đảng. Cùng với việc tiếp tục kết nạp những người đủ tiêu chuẩn vào Đảng theo hướng trẻ hóa, trí thức hóa, kiên quyết tiếp tục cuộc tự chỉnh đốn từ mỗi đảng viên nhằm làm trong sạch Đảng, nâng cao chất lượng đội ngũ đảng viên.
Đồng thời, đặc biệt chú trọng lựa chọn phương án tốt nhất nhằm cơ cấu lại mô hình các tổ chức đảng phù hợp với tổ chức hành chính, mô hình các tập đoàn, nhất là các tập đoàn, doanh nghiệp chủ chốt... gắn chặt với việc phát triển Đảng. Tuyển lựa, xây dựng đội ngũ đảng viên có chất lượng cao làm công tác hoạch định chính sách ở tầm chiến lược tại các cơ quan tham mưu, nhất là các lĩnh vực then chốt, trọng yếu của quốc gia. Qua sàng lọc, việc cơ cấu lại phải bảo đảm sự cân đối đội ngũ đảng viên đủ mạnh ở các vùng đồng bào các dân tộc thiểu số, vùng đồng bào có đạo, ở vùng biên giới và hải đảo, những lĩnh vực then chốt của nền kinh tế - xã hội; vùng trọng điểm về an ninh - quốc phòng, các doanh nghiệp nhà nước cổ phần hóa, doanh nghiệp tư nhân, doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài... trên cơ sở xây dựng, củng cố, kiện toàn mô hình các tổ chức đảng một cách đồng bộ và phù hợp.
Phải làm một cách kiên quyết, toàn diện và cơ bản vấn đề có tính nền tảng này.
Cải cách chương trình, nội dung đào tạo, bồi dưỡng, theo hướng kiên quyết phải bỏ hẳn lối học theo từ chương, hết sức coi trọng học theo từ hành, quan trọng nhất là rèn luyện kỹ năng xây dựng tầm nhìn chính trị xa rộng và khả năng hoạch định quyết sách chính trị kịp thời, sáng tạo, đúng đắn; thành thục kỹ năng xử lý công việc cầm quyền; tư cách một người làm chính trị,... phù hợp với từng loại cán bộ, trên từng phương diện cầm quyền của Đảng. Trang bị kiến thức toàn diện, phù hợp, thiết thực và cụ thể cho đội ngũ đảng viên, đặc biệt là đội ngũ cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp, không chung chung, chồng chéo, cào bằng và không thiết thực, chấm dứt tình trạng “tiền bổ hậu học”, “học bù”, “học... chạy”, thậm chí cả sự “học... mượn”; chỉ dạy những gì mà công việc của họ cần phải có trong công việc cầm quyền./.
-------------------------------------------
(1) Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2006, tr. 65 - 66
(2) Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI, Nxb. Chính trị quốc gia - Sự thật, Hà Nội, 2011, tr. 172 - 173
(3) Văn kiện Hội nghị lần thứ tư Ban Chấp hành Trung ương khóa XI, Nxb. Chính trị quốc gia - Sự thật, Hà Nội, 2012, tr. 22
4) Hồ Chí Minh: Toàn tập, Nxb. Chính trị quốc gia - Sự thật, Hà Nội, 2011, t.15, tr. 621 - 622
(5) Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t. 5, tr. 325

Nhị LêTS, Phó Tổng Biên tập Tạp chí Cộng sản
 
Nguồn: http://www.tapchicongsan.org.vn/Home/Nghiencuu-Traodoi/2015/36787/Nhan-dien-va-dot-pha-cap-bach-cac-nguy-co-trong-Dang.aspx

Cả nhà làm quan theo... đúng quy trình (!)

Sau huyện Mỹ Đức (Hà Nội), dư luận lại hoài nghi về việc bổ nhiệm nhiều người trong một gia đình giữ nhiều chức vụ quan trọng tại huyện An Dương (Hải Phòng)

Dư luận tại huyện An Dương, TP Hải Phòng gần đây bàn tán về việc gia đình ông Nguyễn Thế Sơn - Ủy viên Thường trực Huyện ủy, Phó Chủ tịch Thường trực UBND huyện An Dương - có nhiều người giữ các chức vụ quan trọng trong bộ máy lãnh đạo huyện này.
“Uy tín cao”, là “điểm sáng” (!)
Xác nhận với phóng viên Báo Người Lao Động vào chiều 9-1, ông Cao Xuân Liên, Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Hải Phòng, cho biết ông Nguyễn Thế Sơn có 4 anh em ruột và nhiều con, cháu đang nắm giữ các vị trí quan trọng. Ông Liên cho rằng đây chỉ là... ngẫu nhiên (!?). “Trường hợp ông Sơn thì thuộc Thành ủy Hải Phòng quản lý.  Quá trình lấy phiếu tín nhiệm, bổ nhiệm rất bình thường, đúng quy trình” - ông Liên nói.
Anh ruột của ông Sơn - ông Nguyễn Thế Son - hiện là Huyện ủy viên, Trưởng Phòng Tài chính - Kế hoạch. Em ruột ông Sơn là Nguyễn Thế Hùng, cũng là Huyện ủy viên, Phó Ban Thường trực Ban Tổ chức Huyện ủy. Em gái của ông Sơn là Nguyễn Thị Thu Hương hiện là Phó Phòng Nội vụ UBND huyện.
Ngoài ra, trong gia đình quyền thế này còn có ông Nguyễn Thế Đức (con trai ông Nguyễn Thế Son) đang là Phó Bí thư Đoàn Thanh niên huyện An Dương. Cùng với đó, vợ ông Đức là Phạm Thị Như, chuyên viên Phòng Tài chính - Kế hoạch huyện An Dương.

Trụ sở UBND huyện An Dương, TP Hải Phòng, nơi nhiều người trong gia đình ông Nguyễn Thế Sơn giữ các chức vụ quan trọng
Trụ sở UBND huyện An Dương, TP Hải Phòng, nơi nhiều người trong gia đình ông Nguyễn Thế Sơn giữ các chức vụ quan trọng

Trước dư luận về việc trên, ông Nguyễn Văn Hoàn, Bí thư Huyện ủy An Dương, khẳng định gia đình ông Nguyễn Thế Sơn có nhiều người “làm quan” không vi phạm những gì luật cấm, không vi phạm quy định về mặt Đảng.
“Tất cả các trường hợp trong gia đình ông Sơn không phải bây giờ mới làm hoặc kéo từ chỗ nọ, chỗ kia về mà công tác tại huyện từ lâu và có quá trình phấn đấu, trưởng thành; tiêu chí, tiêu chuẩn đều bảo đảm. Các vị trí được làm theo quy trình chặt chẽ, uy tín, tín nhiệm rất cao” - ông Hoàn khẳng định.
Bí thư Huyện ủy An Dương cho biết thêm vào thời ông Nguyễn Thế Sơn làm Phó Chủ tịch UBND huyện, những trì trệ trong việc cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, những vướng mắc trong đền bù, giải phóng mặt bằng được giải quyết hiệu quả, được TP đánh giá là điểm sáng.
Cùng thăng tiến
Theo tìm hiểu của chúng tôi, trước khi đảm nhiệm chức vụ Phó Chủ tịch Thường trực UBND huyện An Dương, ông Nguyễn Thế Sơn đã từng làm tổ trưởng dân phố ở thị trấn An Dương (thuộc huyện An Dương). Sau đó, ông phấn đấu dần thành cán bộ địa chính, rồi Phó Chủ tịch UBND thị trấn. Năm 2008, ông Sơn được bổ nhiệm làm Phó chánh Văn phòng Huyện ủy An Dương, Bí thư Đảng ủy xã Đại Bản. Đến năm 2014, ông được bổ nhiệm giữ cương vị Phó Chủ tịch UBND huyện An Dương và hiện là Phó Chủ tịch Thường trực UBND huyện.
Cũng theo ông Nguyễn Văn Hoàn, trong thời gian giữ chức vụ Trưởng Phòng Tài chính - Kế hoạch huyện từ nhiều năm qua, ông Nguyễn Thế Son luôn hoàn thành rất tốt nhiệm vụ được giao. Phòng Tài chính - Kế hoạch huyện An Dương nhiều năm liền là lá cờ đầu của Hải Phòng.
Trước đó, ông Nguyễn Thế Son từng làm việc tại Phòng Công Thương huyện, rồi Phó Giám đốc ban quản lý dự án huyện và là Trưởng Phòng Tài chính - Kế hoạch từ 10 năm nay.
Còn trường hợp ông Nguyễn Thế Hùng, trước khi trở thành công chức của huyện, là người điều hành Công ty TNHH Đức Huy - đơn vị đã trúng thầu thi công nhiều công trình sử dụng vốn ngân sách tại huyện An Dương. Năm 2007, ông Hùng được tuyển dụng về Phòng Công Thương huyện. Năm 2010, ông được bổ nhiệm chức vụ Phó trưởng Ban Tổ chức Huyện ủy và nay là Huyện ủy viên, Phó Ban Thường trực Ban Tổ chức Huyện ủy An Dương.
Đối với trường hợp bà Nguyễn Thị Thu Hương, trước khi về Phòng Nội vụ UBND huyện, bà là một tiểu thương. Năm 2007, bà được tuyển dụng vào Phòng Nội vụ huyện An Dương khi chưa có bằng ĐH. Năm 2013, bà Hương học xong ĐH tại chức và được bổ nhiệm làm Phó Phòng Nội vụ huyện cho đến nay!

Mỹ Đức: Mọi việc vẫn như cũ
Về việc nhiều người trong một họ hàng làm cán bộ chủ chốt tại huyện Mỹ Đức (Hà Nội), ông Lê Văn Sang - Bí thư Huyện ủy Mỹ Đức - cho biết sau khi Thành ủy Hà Nội kiểm tra và kiểm điểm từ tháng 9-2015, đến nay mọi việc không có gì thay đổi. UBND huyện đang tập trung vào những công việc cuối năm và chuẩn bị cho lễ hội chùa Hương đầu Xuân 2016.
Theo ông Sang, các cán bộ ở Mỹ Đức được bổ nhiệm đúng quy trình, sau khi bổ nhiệm đều phát huy tốt năng lực. Bản thân ông Sang cũng có mấy chục năm làm việc ở huyện, được bố trí qua nhiều chức vụ chứ không thể chi phối được việc bổ nhiệm cán bộ.
Đối với 6 trường hợp được biệt phái từ Ban Quản lý di tích Hương Sơn về các cơ quan của huyện, hiện đã điều động 5 cán bộ trở về đơn vị cũ công tác ngay sau khi có thông tin phản ánh.
N.Quyết

10 người anh em, bà con làm cán bộ xã
Tại xã Hạ Sơn, huyện Quỳ Hợp, tỉnh Nghệ An, hầu như các cán bộ chủ chốt của xã đều là họ hàng thân thuộc trong gia đình ông Lê Văn Thanh, Chủ tịch UBND xã Hạ Sơn và ông Trương Văn An, Bí thư Đảng ủy xã.
Cụ thể, ông Lê Văn Đoài, Phó Chủ tịch HĐND; ông Đinh Văn Thụ, Phó Chủ tịch UBND xã; ông Đinh Văn Hải, xã đội trưởng; ông Trương Minh Tuấn, cán bộ địa chính - xây dựng và bà Trương Thị Phòng, Chủ tịch Hội Phụ nữ - đều là người nhà ông Lê Văn Thanh.
Ông Trương Văn Trị, Trưởng Công an xã; bà Trương Thị Minh Nguyệt, Chủ tịch Hội Nông dân; ông Vi Văn Thắng, cán bộ tư pháp - thì là bà con, họ hàng với ông Trương Văn An.
Về các trường hợp “bất thường” này, ông Nguyễn Công Kích, Trưởng Ban Tổ chức Huyện ủy Quỳ Hợp, cho biết: Huyện ủy, UBND đã kiểm tra và thấy việc tuyển dụng, bổ nhiệm cán bộ tại xã Hạ Sơn đúng quy trình. Hạ Sơn là xã vùng sâu ở miền núi, cả xã có 2-3 dòng họ nên cán bộ rất dễ là anh em, người nhà với nhau. Tuy nhiên, việc một xã mà có tới 10 người có quan hệ anh em, bà con với nhau cùng làm việc thì khó tránh khỏi dị nghị, phe nhóm. Sắp tới, UBND huyện sẽ luân chuyển cán bộ tư pháp, địa chính... sang công tác ở đơn vị khác.
Đ.Ngọc

Qua ruộng dưa chớ cột giày
Câu chuyện “cả họ làm quan” ở xứ ta không mới vì đã phổ biến ở khá nhiều địa phương. Tất nhiên khó mà quy kết việc bổ nhiệm người nhà làm cán bộ là đúng hay sai nếu cơ quan chức năng chưa kiểm tra cặn kẽ.
Vậy thì tại sao dư luận luôn cảnh giác với tình trạng này? Người dân luôn nghi ngại cán bộ địa phương cùng họ hàng?
Không phải bây giờ, mà ngay từ thời Lý - Trần đã có những quy định để tránh. Người làm quan đầu tỉnh không được bổ nhiệm tại quê quán của mình. Nguyên do chính là để tránh tình trạng cất nhắc con cháu, người họ hàng cùng làm quan. Thứ đến là khi xử lý vụ việc địa phương không phải bị khó xử nếu va chạm với người cùng họ hàng. Quan trọng hơn, nếu cất nhắc nhiều người cùng họ hàng làm quan thì cơ chế kiểm tra, xử lý để ngăn ngừa tham ô, lạm quyền... dễ bị triệt tiêu.
Hiện nay, chúng ta đang đề cao phòng chống tham nhũng, ngăn ngừa hành vi lạm quyền, trục lợi của cán bộ thì câu chuyện cả họ làm quan cần phải được đề cao cảnh giác hơn. “Một người làm quan cả họ được nhờ” - là câu nói đầy ẩn ý của người xưa mà đến nay ít ai nghi ngờ tính xác thực của nó.
Cán bộ “chạy” ghế, đầu cơ vị trí, “cài” người nhà vào bộ máy chính quyền địa phương đã là... “chuyện thường ngày ở huyện” trong mắt người dân. Sự kín kẽ của cái gọi là quy trình sẽ làm người dân không thể chỉ mặt đặt tên, tố cáo cho rõ ràng nhưng chắc chắn họ thấy và không tin tưởng vào những cán bộ này. Xét cho cùng, làm cán bộ chính là để phục vụ người dân. Nếu người dân đã không tin tưởng, nghi ngại vấn đề cả họ làm quan thì bản thân cán bộ hãy sòng phẳng, đừng để xảy ra tình trạng này.
Người xưa có câu nói: “Qua vườn lý đừng sửa mũ, qua ruộng dưa chớ cột giày”. Nếu thanh bạch, trong sáng thì đừng làm gì để người khác phải nghi ngờ. Nếu đủ năng lực thì có thể ứng cử vào bất cứ địa phương nào chứ việc gì phải tập trung vào một chỗ?!
Phạm Hồ

Bài và ảnh: Trọng Đức 
Nguồn: http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/ca-nha-lam-quan-theo-dung-quy-trinh-20160109231842853.htm