Tổng số lượt xem trang

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Tại sao chính quyền CSVN vẫn tồn tại và họ còn tồn tại bao lâu? - Có hay không “quyền lực của nhân dân”? - Yanukovych – kẻ trộm cắp tầm quốc gia

Tại sao chính quyền CSVN vẫn tồn tại và họ còn tồn tại bao lâu?


Nam Phương phỏng vấn TS Nguyễn Mạnh Hùng
Hỏi: Dù có rất nhiều áp lực của quần chúng hơn bao giờ hết và ngay cả trong nội bộ đảng, tại sao chính quyền CSVN vẫn tồn tại? Và họ còn tồn tại bao lâu? Hay các áp lực quá yếu nên sẽ không có gì thay đổi?
Đáp: Quả thật chính quyền CSVN đang chịu áp lực thay đổi ngày càng gia tăng; áp lực ấy còn lớn hơn các áp lực đã làm xụp đổ các chế độ cộng sản Đông Âu cuối thập niên 1980. Ở Đông Âu, đó là kết hợp của đòi hỏi tự do dân chủ với chủ nghĩa dân tộc bởi vì người dân cho rằng chính quyền của họ quá lệ thuộc vào Nga Xô. Hai yếu tố ấy đều có ở Việt Nam ngày nay, cộng thêm với bất mãn của quần chúng đối với nạn tham nhũng lan tràn, tình trạng bất công xã hội, khoảng cách giàu-nghèo quá lớn, và bất mãn của nông dân trước hành động chiếm đất mà không có bồi thường thỏa đáng của chính quyền đôi khi đẩy người ta vào tình trạng tuyệt vọng. Với những áp lực ấy, chính quyền cộng sản như đang ngồi trên một thùng thuôc súng, nó có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Hiện tượng ”tức nước vỡ bờ” chỉ trong vòng 2 tháng đã làm xụp đổ chính quyển độc tài ở Tunisia đầu năm 2011 là một đe dọa thường trực đối với chế độ hiên hữu ở Việt Nam.
Lý do chính khiến chế độ CSVN tồn tại vì họ kiểm soát được phương tiện đàn áp và dám xử dụng phương tiện ấy. Đó là lý do khiến cho cuộc tranh đấu của sinh viên Trung Quốc ở Thiên An Môn năm 1989 và cuộc “cách mạng áo cà sa” (saffron revolution) ở Miến Điện năm 2007 bị rập tắt, trong khi các đòi hỏi lật đổ độc tài lai thành công ở Đông Âu.
Nếu không phải là nhà tướng số và tin tướng số thì khó ai dám đoán chắc chính quyến CSVN còn tồn tại được bao lâu, chỉ biết với những áp lực kể trên, nó không thể tồn tại mãi mãi dưới hình thức này.
Áp lực thay đổi ở Việt Nam hiện này chưa đủ mạnh để chính quyền trùn tay trong việc xử dụng phương tiên đàn áp, nhưng không đủ mạnh không có nghĩa là nó cứ yếu mãi. Tương quan giữa cố gắng duy trì nguyên trạng và áp lực thay đổi có ảnh hưởng hỗ tương. Quần chúng càng bất mãn thì áp lực đàn áp hoặc thay đổi càng gia tăng, đến một lúc nào đó khả năng kiểm soát phương tiện đàn áp và ý chí sư dụng phương tiện ấy sẽ kém đi. Lúc ấy thay đổi sẽ đến, hoặc bằng thương thuyết và tương nhương như trường hợp Đông Âu, hoăc bạo loạn như trong “Mùa Xuân Á Rập.”
Hỏi: Làm sao để có dân chủ thực sự ờ Việt Nam?
Đáp: Đây là một câu hỏi chính đáng nhưng khó có câu trả lời khiến mọi người thỏa mãn. Vả chăng, nói thì dễ mà làm thì khó. Tôi xin trả lời câu hỏi của ông trong tinh thần ấy và trong giới hạn sự hiểu biết của tôi.
Hiện nay, Việt Nam đang sống trong một chế độ độc tài, độc đảng; nghĩa là không có dân chủ. Muốn có dân chủ thì trước hết phải gỡ bỏ chế độ ấy đi. Có 4 phương cách chính để thay đổi chế độ. Cách thứ nhất là cải tổ từ bên trên, như ở Nga dưới thời Gorbachev, Đài Loan dưới thời Tưởng Kinh Quốc. Cách thứ hai là bẳng điều đình, tương nhượng (đôi khi xảy ra sau các cuộc biểu tình, xuông đường, và đàn áp), như ở Ba Lan, Hung Gia Lợi, Tiệp Khắc, Đại Hàn. Cách thứ ba là bẳng bạo loạn bộc phát, lật đổ như ở Tunisia, Lybia, và Ai Cập. Cách thứ tư có thể, có thể thôi, là bằng một cuộc nội chiến như đang xảy ra ở Syria.
Kinh nghiệm chuyển đổi thể chế độc tài từ Đông Âu, qua Bắc Á dến Trung Đông cho thấy chuyển đổi qua phương thức hòa bình dễ dẫn đến dân chủ hơn là qua bạo loạn vì bạo loạn, nếu kéo dài, thường tạo điều kiên cho sự phát triển của những phong trào quá khích với những lãnh tụ quá khích. Vì thế, tầm nhìn, khả năng, và sư chọn lựa của nhà lãnh đạo chính quyền đương nhiệm cũng là yếu tố rất quan trọng trong tiến trình dân chủ hóa.
Lật đổ hay thay thế được chế độ độc tài không nhất thiết dẫn đến chế độ dân chủ. Dân chủ không phải là hậu quả tự nhiên hay tất yếu của sự xụp đổ một chính quyền độc tài. Dân chủ cũng không nhất thiết là kết quả của một cuộc bàu cử tự do. Đôi khi cuộc bàu cử tự do sau cách mạng có thể dẫn đến một chính phủ do đại đa số bàu lên, nhưng lại không phải là một chính quyền dân chủ, như trường hợp Iran dưới các ayatollahs, và Ai Cập dưới sự lãnh đạo của Muslim Brotherhood . Người ta gọi hiện tượng này là dân chủ phi tự do (illiberal democracy). Hơn nữa, dân chủ cũng không nhất thiết đưa đến một chính quyền hữu hiệu, một điều kiện rất cần thiết của một quốc gia chậm tiến. Những gì xảy ra ở Ai Cập và sự tê liệt của chính quyên Mỹ trong thời gian gần đây bắt nguồn từ đòi hỏi của các chính trị gia quá khích là những trường hợp điển hình.
Việc xây dựng dân chủ sau thời cộng sản là một công tác quan trọng và khó khăn chẳng kém gì việc lật đổ chế độ. Vậy, thế nào là dân chủ, và dân chủ đòi hỏi những điều kiện gì?
Các học giả không đồng ý với nhau về số điều kiện cần có của nền dân chủ. Có người đề nghị 8 điều kiện (như Robert A. Dahl), có người đúc kết thành 3 điều kiện (như Georg Sorensen). Nói chung, dân chủ đòi hỏi những yếu tố cốt lõi tối thiểu sau đây:
1. Dân chủ, nói nôm na, là người dân phải làm chủ mình. Điều này có nghĩa là người dân có quyền tham dự vào việc làm chính sách công (public policy) có ảnh hưởng đến họ. Nhưng, trừ trường hợp trưng cầu dân ý, không phải lúc nào người dân cũng có thể trực tiếp tham dự vào việc làm chính sách chung, cho nên họ phải có quyền bàu người đại diện cho họ làm chuyện ấy. Việc này được thực hiện qua thể thức bàu cử tự do.
2. Trong cuộc bàu cử này, người dân phải có sự lựa chọn thực sự. Điều này có nghĩa là phải có sự cạnh tranh giữa những người và tổ chức muốn đại diện cho dân. Chế độ độc đảng không thể là một chế độ dân chủ.
3. Dân chủ có nghĩa là chính sách công phải phản ánh sự lưa chọn của đa số, nhưng quyền bất đồng chính kiến của thiểu số phải được bảo vệ, vì khi hoàn cảnh hay nhu cầu thay đổi, phe thiểu số hôm nay có thể trở thành đa số ngày mai. Điều này có nghĩa là các quyền căn bản của người dân phải được luật pháp và thủ tục chính trị bảo vệ.
Để tránh lạc đường vào một nền dân chủ phi tự do, ba điều kiện tối thiểu của một nền dân chủ đích thực là: bàu cự tự do, cạnh tranh chính trị, và tôn trọng các quyền căn bản và bất khả xâm phạm của người dân.
Lý thuyết là như vậy, nhưng làm thế nào để áp dụng lý thuyệt ấy vào thực tế?
Đối với những quốc gia chậm tiến về phương diên chính trị, thì trong lúc ban đầu, yếu tố quan trọng nhất là tầm nhìn, bản lãnh, khả năng của các nhà lãnh đạo chính trị. Đó là lý do tại sao cuộc Cách Mạng Hoa Kỳ 1776, dù các nhà lập quốc không hoàn toàn đồng ý với nhau về bản chất và quyền hạn của chính quyền liên bang, vẫn đem đến ngay một nền dân chủ vững vàng, trong khi cuộc Cách Mạng Pháp 1789 phải trải qua một thời kỳ cực quyền mới đi đến dân chủ. Gần đây hơn, cái nhìn sáng suốt và cải tổ chính trị ngay trong nội bộ Quốc Dân Đảng của Tưởng Kinh Quốc đã giúp cho Đài Loan chuyển đổi tương đối ôn hòa từ một chế độ độc tài sang chế độ dân chủ. Ở Đại Hàn, cạnh tranh và tương nhượng giữa Roh Tae Woo, Kim Young Sam, và Kim Dae Jung sau những cuộc biểu tình và đàn áp đẫm máu cũng giúp cho nước này đi từ một chế độ độc tài sang dân chủ. Tiến trình này có thể đang xảy ra ở Miến Điện.
Cuộc tranh đấu lật đổ chế đô độc tài có nhiều triển vọng thành công hơn nếu phong trào chống đối được lãnh đạo bởi một nhân vật có tầm vóc và trí tuệ, trung thành với quy luật dân chủ, và được sự ủng hộ của quần chúng cũng như sự kính nể, dù miễn cưỡng, của một số người lãnh đạo chính quyền độc tài, như Vaclav Havel ở Tiệp Khắc. Càng tốt hơn khi nhân vật này được hậu thuẫn bởi một lực lượng có tổ chức và đoàn kết, như Lech Walesa ở Ba Lan, Nelson Mandela ở Nam Phi, Kim Dae Jung ở Đại Hàn. Sức mạnh của tổ chức không những chỉ quan trọng trong khi tranh đấu mà còn ngay sau khi chính quyền độc tài bị lật đổ. Nếu những người hay tổ chức tranh đấu cho dân chủ không đoàn kết , chia rẽ nhau, và không thu phục được sự ủng hộ của quần chúng thì cuộc tranh đấu của họ dễ bị “cướp tay trên” bởi những thành phần phản dân chủ.
Vì vai trò của nhà lãnh đạo lúc đầu quan trọng như thế, họ thường được dân chúng thán phục và ủng hộ, và họ dễ biến thể từ một nhà dân chủ thành một nhà đôc tài, nếu họ không tư chế và không có lực lượng kìm hãm họ. Nước Mỹ có thể không có những cuộc bàu cử Tổng Thống đều đặn như ngày nay nếu George Washington không cương quyết từ chối mọi đề nghị ông tiếp tục ứng cử Tổng Thống khi nhiệm kỳ chấm dứt. Người ta cho rằng sau khi đánh thắng quận Anh giành độc lập cho nước Mỹ, tướng George Washington được toàn dân biết ơn và ngưỡng mộ đến nỗi họ có thể bằng lòng cho ông làm vua nước này, nếu ông muốn.
Tuy yếu tố cá nhân lãnh đạo quan trọng như thế, một nền dân chủ bền vững còn đòi hỏi nhà lãnh đạo phải xây dựng định chế mạnh để nó có thể tồn tại sau khi mình rời chính quyền và có khả năng duy trì ổn định chính trị dù dưới một nhà lãnh đạo không xuất chúng. Đó là lý do tại sao Mustafa Kemal được ghi công là người không những đã đem lại độc lập và canh tân cho Thổ Nhĩ Kỳ mà còn lập ra mỗt đảng chính trị, Đảng Cộng Hòa Nhân Dân (Republican People’s Party) và cho phép sự thành lập một đảng đối lập, Đảng Cộng Hòa Cấp Tiến (Progressive Republican Party) làm nền móng cho chế độ đa đảng tiếp tục sứ mệnh canh tân đất nước sau khi ông qua đời.
Đó là những bài học lịch sử, nó có thể giúp cho người ta tránh được những lỗi lầm. Đó là lý thuyết. Áp dụng lý thuyết như thề nào để đem đến dân chủ đích thực và bền vững cho Việt Nam tùy thuộc vào khả năng, tầm nhìn, và sự chọn lựa của các nhà tranh đấu cũng như của các nhà lãnh đạo chính quyền đượng nhiệm. 
Người Việt
Xuân Giáp Ngọ 2014 (trang 184-185)

Cánh Cò - Có hay không “quyền lực của nhân dân”?

Cư dân mạng Việt Nam hào hứng theo dõi diễn tiến tại Ukraine không khác gì theo dõi giải bóng đá thế giới. Chỉ khác một điều các cầu thủ đổ mồ hôi cho chiến thắng với chiếc cúp vô tri còn đằng này thì người dân Ukraine lại đổ máu cho nguyện vọng chính đáng của họ mà phần thưởng là: thoát ra khỏi gọng kềm ác nghiệt của nước Nga.
Chiều ngày hôm qua 22 tháng 2, Quốc hội Ukraine đã bỏ phiếu bãi nhiệm Tổng thống Viktor Yanukovych bằng số phiếu 387/450 với lý do ông này đã không thi hành đúng theo như hiến pháp quy định, lạm dụng quyến lực đe dọa đến sự toàn vẹn chủ quyền của quốc gia.

Nói một cách khác Quốc hội đã truất phế Tổng thống Viktor Yanukovych vì đã coi thường hiến pháp và lạm dụng quyền hành của một tổng thống để tiến tới bắt tay với Nga, từ chối tham gia liên minh EU bất kể quyền lợi và nguyện vọng của nhân dân Ukraine .
Giống như trận chung kết của giải bóng đá thế giới, tiền đạo Viktor Yanukovych đã bị việt vị, rời bỏ đồng đội chạy trước trái banh khi nghĩ rằng 15 tỷ mà Nga hứa sẽ giải quyết vấn đề sinh tử của Ukraine . Người dân đã thổi còi và đuổi ông ta ra khỏi sân, trận đấu tiếp tục với một cầu thủ khác vào thay: Yulia Tymoshenko.
Trong khi Tổng thống Viktor Yanukovych cố gắng tìm đường trốn khỏi đất nước thì từ nhà tù người nữ chính trị gia xinh đẹp, nguyên Thủ tướng của Ukraine, nạn nhân của Viktor Yakukovych với bản án 7 năm tù giam trước đây được người dân chào đón như một ngôi sao của Ukraine . Yulia
Tymoshenko đang tỏa sáng trở lại trên bầu khí quyển chính trị của đất nước này mặc dù không phải ai cũng ủng hộ bà vì trong khi giữ chức thủ tướng bà cũng bị cáo buộc nhiều vấn đề có liên quan đến khả năng điều hành đất nước. Nhưng dù sao trong lúc Ukraine bùng vỡ niềm tin cách mạng thì bà là gương mặt duy nhất có thể hướng dẫn quần chúng trong một giai đoạn nhất định.
Tượng Lenin lại tiếp tục bị kéo sập tại Khmelnitsky như thường thấy sau khi một đất nước theo Nga sụp đổ. Biệt cung, tài sản của Viktor Yanukovych bị người dân kiểm soát, số phận ông ta không khác gì các nhà độc tài của thế giới trong cuộc cách mạng hoa nhài trước đây.
Trong khi nhân dân Ukraine nhảy múa reo mừng thì nhân viên nội vụ dưới thời Yanukovych lôi hàng đống tài liệu mật ra đốt để phi tang tránh những cáo buộc sau này khi bị dẫn ra trước tòa, nhất là tội đồng lõa bắn vào người biểu tình hay bắt bớ trái phép những người bất đồng chính kiến của đảng đối lập.
Trong khi tiếng còi trọng tài báo cho khán giả biết Ukraine là nhà vô địch thì người xem Việt Nam lại có thái độ rất khác: buồn lòng khi nhìn lại đất nước của mình.
Nhiều người hỏi nhau: bao giờ mới tới Việt Nam? Rồi cũng có người trả lời: đừng hỏi bao giờ khi chính anh hay chị không đưa lên một ngón tay nào cho đất nước từ nhiều chục năm qua thì làm sao có thể kích hoạt được một cuộc cách mạng nào cho dù nhỏ nhất?
Hỏi và trả lời đều có nỗi đau của nó.
Công bằng mà nói cả hai phía đều ấp ủ sự mong mỏi mong thấy một cuộc cách mạng tương tự như Ukraine tại Hà Nội hay Sài Gòn. Cuộc cách mạng ấy đã có sẵn lý do, tuy nhiên con người và tình thế chưa thể nảy sinh một đốm lửa làm mổi cho nó bùng nổ.
Nếu nước Nga của Putin là nguyên nhân chính làm cho nhân dân Ukraine nổi dậy chống Tổng thống Viktor Yanukovych thì Trung Quốc cũng là nguyên nhân không thể chối cãi khiến nhân dân Việt Nam rồi cũng sẽ nổi lên chống lại Đảng Cộng sản Việt Nam.
Cuộc đàn áp đẫm máu của Stalin đã giết chết hàng triệu người dân Ukraine nổi dậy vì đói khi cộng sản Nga đưa ra chính sách tịch thu lúa mì và khoai tây của người Ukraine đã làm cho dân tộc này chìm trong đói khát. Bắt đầu từ đó, nỗi căm phẫn đã khiến dân chúng phía Tây nước này vốn theo chủ nghĩa dân tộc đã có thâm thù suốt ba mươi năm đối với Nga mặc dù về phía Đông nhóm người gốc Nga đã trở thành người Ukraine sau nhiều chục năm sống và nghiễm nhiên thành công dân Ukrain một cách bất đắc dĩ.
Phía Đông âm thầm ủng hộ tổng thống Viktor Yanukovych tiến gần với Putin bao nhiêu thì càng kích thích lòng căm phẫn của người phía Tây bấy nhiêu.
Giống như Việt Nam. Nếu 90 triệu đồng bào có ký ức sâu đậm về những cuộc xâm lăng của Trung Quốc liên tục trong hàng ngàn năm qua và được tô đậm thêm sau những cuộc chiến như Hoàng
Sa-Trường Sa và nhất là Biên giới phía Bắc thì không ai chấp nhận một cuộc hôn nhân gượng ép, tẻ nhạt để đất nước luôn lâm vào cảnh trên đe dưới búa mà nguồn lợi thực sự không phải đến với quốc gia dân tộc nhưng chỉ chảy vào túi của một thiểu số cầm quyền.
Cái thiểu số cầm quyền Việt Nam ấy giống y khuôn đúc trường hợp của Viktor Yanukovych hiện nay.
Với lý do ổn định để phát triển, Việt Nam tiến tới sát với Trung Quốc qua những hợp đồng ưu tiên khai thác khoáng sản, nhập siêu khổng lồ, du nhập hàng hóa vô tội vạ bất kể sự phá sản của doanh nghiệp nội địa vì không thể canh tranh với hàng giá rẻ của Trung Quốc...tất cả đổi lại sự ổn định chính trị, tức cái ghế của đảng.
Nhưng Biển Đông mới chính là điểm nóng có thể làm thành ngòi nổ cho Việt Nam. Và Biển Đông là nỗi thèm muốn không gì có thể thay thế của Bắc Kinh, kể cả sự trung thành của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Hơn ai hết Trung Quốc nắm rất rõ tử huyệt này vì lịch sử đã nhiều lần chứng minh như thế. Trung Quốc chần chừ chưa dứt điểm là do không muốn khuấy động dân chúng Việt Nam vốn không phải là những cái đầu dễ nắn trong hoàn cảnh hiện nay. Mặc dù Bắc Kinh không hề đánh giá cao năng lực lãnh đạo Việt Nam có thể đè nén người dân một cách hiệu quả nhưng hướng dẫn quần chúng vào quỹ đạo Trung Quốc như hiện nay thì họ tỏ ra rất tốt cho Trung Quốc rảnh tay đối phó với các sắc dân khác như Tây Tạng hay Tân Cương.
Cái hay của nhân dân Việt Nam là rất giỏi đối phó với ngoại xâm bằng tầm vông vạt nhọn, bằng du kích nắm lưng quần của giặc mà đánh hay tiêu thổ, kháng chiến trường kỳ tiêu hao sức giặc. Tuy nhiên làm sao lấy thuyền thúng bơi ra Trường Sa đánh giặc mới là chuyện đáng nói.
Từ câu hỏi này có lẽ sẽ nảy sinh ra việc phải tự bảo vệ đất nước ngay từ bây giờ trước khi quá muộn. Yêu cầu đảng cộng sản “step down” như người dân Venezuela quá chán chê với học trò của Hugo Chavez đang dẫn dắt đất nước này vào chốn mê cung của Chủ nghĩa xã hội không tưởng.
Đòi hỏi ấy có lẽ khó thực hiện đối với đảng Cộng sản hiện nay nhưng mấy ai tin một đất nước được Nga đỡ đầu như Ukraine mà Tổng thống lại phải bỏ chạy trước người dân không tấc sắt trong tay, chỉ lấy chính vũ khí của nhà cầm quyền để chống lại họ?
Cánh Cò
(RFA Blog's)

Lãnh đạo VN có thể thấy gì từ Ukraine?

Lãnh đạo Việt Nam có thể có sự lựa chọn từ một nhìn nhận tích cực, hoặc trái lại là tiêu cực từ biến động đang diễn ra hiện nay ở Ukraine để áp dụng vào tình hình trong nước, theo một cựu quan chức thuộc ngành ngoại giao của Việt Nam.
Góc nhìn tích cực là chiêm nghiệm quy luật nhân quả trong ứng xử đối với các nguyện vọng của nhân dân và nhân dân, tránh các sai lầm bạo lực, trong khi cách nhìn tiêu cực có thể là việc tiếp tục thiên về hướng học hỏi cách thức đàn áp, năng chặn dân chủ và các phong trào của nhân dân một cách tham vọng hơn, theo ông Đặng Xương Hùng, nguyên Phó Vụ trưởng, Bộ Ngoại giao, nguyên Lãnh sự Việt Nam tại Geneva, Thụy Sỹ.
Người biểu tình đốt ảnh của ông Yanukovych trong lúc Quốc hội Ukraine chỉ định quyền Tổng thống.
Trao đổi với BBC hôm 23/2/2014 trên tư cách một nhà quan sát, một cựu quan chức từng có nhiều năm làm việc trong ngành ngoại giao và ở châu Âu, ông Xương Hùng nói:
"Ukraine cũng là bài học để mà họ có thể nhìn, nếu học tích cực hơn, thì họ nhìn theo một quan điểm tích cực, tức là quan hệ nhân - quả,
"Tôi muốn nói tới quan hệ ai bắn vào nhân dân... chính người đó sẽ là những người có tội với nhân dân với đất nước,
"Còn nếu họ không nhìn theo hướng tích cực, họ sẽ rút ra ở đấy những bài học về đàn áp, bài họ về làm sao ngăn chặn tất cả những sự bùng lên của nhân dân, rồi bài học về sự gọi là có những thay đổi nhất định để có thể mị dân, để có thể làm dịu đi tình hình của nhân dân."
'Đảng đang cân nhắc gì?'
"Còn nếu họ không nhìn theo hướng tích cực, họ sẽ rút ra ở đấy những bài học về đàn áp, bài họ về làm sao ngăn chặn tất cả những sự bùng lên của nhân dân, rồi bài học về sự gọi là có những thay đổi nhất định để có thể mị dân, để có thể làm dịu đi tình hình của nhân dân"
Theo ông Xương Hùng, nội bộ giới lãnh đạo Việt Nam có những phân hóa trong cách nhìn và xử trí các vấn đề về khủng hoảng, biến động chính trị, hoặc các làn sóng dân chủ đòi cải tổ, dân chủ, nhân quyền trong nước.
Ông nói: "Bất cứ một thời điểm nào ở trong lực lượng lãnh đạo Việt Nam cũng có những xu hướng nhìn nhận khác nhau, tuy nhiên, họ thống nhất ở cái là bộc lộ ra phía ngoài... thì thống nhất, nhưng phía trong không hẳn trong giới lãnh đạo Việt Nam có thể thống nhất được làm sao để khỏi xảy ra những binh biến, làm sao tiếp tục duy trì chế độ hiện nay,
"Nhưng mà rồi sau đó tìm ra những biện pháp, những cách đối phó hữu hiệu nào đó để không cho tình hình Việt Nam giống như ở Campuchia, giống như ở Thái Lan, giống như ở Ukraine," ông nói.
Mở đầu cuộc trao đổi với BBC hôm Chủ Nhật, sau khi Quốc hội Ukraine chỉ định quyền Tổng thống thay thế ông Viktor Yanukovych và đang chuẩn bị thành lập nội các lâm thời, ông Xương Hùng đề cập và phân tích 4 nhóm nguyên nhân chính dẫn đến việc Tổng thống Yanukovych 'bị lật đổ', nội các bị giải thế và bản thân nhà lãnh đạo rơi vào tình thế phải "trốn chạy."
Ông Đặng Xương Hùng gần đây đã xin cư trú chính trị tại Thụy Sỹ, sau khi công bố quyết định ly khai Đảng Cộng sản Việt Nam trên tư cách một đảng viên và một quan chức của chính phủ.
(BBC)
 

Căng thẳng tiếp tục gia tăng ở Biển Đông

Chỉ trong vòng một tháng rưỡi vừa qua, có bảy diễn biến mới xuất hiện làm gia tăng căng thẳng về cả ngắn và dài hạn ở khu vực.

Năm diễn biến ngắn hạn bao gồm: Phản ứng của Philippines với lệnh cấm bắt cá của Bắc Kinh, sự bị động của ASEAN, hành động khiêu khích của hải quân Trung Quốc trên vùng bãi ngầm James Shoal (cách Malaysia 80km), khả năng thiết lập Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trên Biển Đông, và sự phản đối mạnh mẽ hơn của Hoa Kỳ đối với các hành vi của Bắc Kinh.

Vào tháng Một vừa qua, chính quyền Philippines đứng ra phản đối tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông. Lực lượng vũ trang của nước này còn để ngỏ khả năng hỗ trợ an ninh cho các ngư dân đi đánh bắt cá ở vùng biển tranh chấp.

Sang tháng Hai, Tổng thống Benigno Aquino kêu gọi cộng đồng quốc tế ủng hộ để chống lại những đòi hỏi chủ quyền vô l‎ý của Bắc Kinh.

Diễn biến thứ hai xuất hiện ở hội nghị bộ trưởng ngoại giao ASEAN tại Bagan, Myanmar trong hai ngày 16-17 tháng Một. Trong khi Philippines kêu gọi ASEAN đoàn kết để phản ứng với ADIZ và lệnh cấm bắt cá, thì phần đông các nước còn lại chỉ “bày tỏ quan ngại sâu sắc” và mong các nước giải quyết vấn đề “bằng biện pháp hòa bình,” chứ không đưa ra các bình luận chính thức hay hành động cụ thể nào.

Chỉ vài hôm sau đó, một đội tàu của Hải quân Trung Quốc (PLAN), gồm tàu đổ bộ Trường Bạch Sơn (Changbaisan), và hai tàu khu trục (Vũ Hán và Hải Khẩu), nhổ neo từ căn cứ Hải Nam và đi tuần tra khắp Biển Đông. Đội tàu này sau đó cập bến bãi James Shoal, cách bờ biển Malaysia có 80km và Hải Nam khoảng 1.800km, và thề bảo vệ chủ quyền và lợi ích của Trung Quốc, báo chí nước này cho biết.

Ngày hôm sau, phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Trung Quốc Tần Cương tuyên bố chủ quyền “không thể tranh cãi” với James Shoal.

Đây là lần thứ hai trong vòng hai năm Hải quân Trung Quốc xuất hiện ở bãi này để thể hiện chủ quyền. Cả hai lần chính quyền Malaysia đều cho rằng không hề biết sự hiện diện của quân Trung Quốc.

Điều này khiến người ta nghi ngờ: hoặc là Kuala Lumpur đã thiếu thành thực, hoặc khả năng cảnh báo của hải quân Malaysia quá kém, hoặc do chính quyền nước này yêu cầu lực lượng hải quân không đến khu vực trên để tránh va chạm.

Diễn biến thứ tư là việc một bản dự thảo ADIZ trên Biển Đông đã được gửi lên chính quyền Trung Quốc vào tháng 5/2013, tờ Asahi Shimbun đưa tin. Tuy ngay sau đó Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã lên tiếng phủ nhận, cần phải lưu ý ‎ rằng Bộ Quốc phòng nước này đã từng tuyên bố vào năm ngoái rằng sẽ thành lập các khu vực ADIZ khác khi đã có sự “chuẩn bị sẵn sàng.”

Diễn biến thứ năm là ở thái độ ngày càng quyết liệt của Mỹ với ADIZ và tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông. Ông Evan Medeiros, giám đốc châu Á của Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ, cảnh báo vào ngày 1/2 rằng sự khiêu khích của Trung Quốc sẽ có thể làm gia tăng sự hiện diện quân sự của Mỹ ở khu vực.

Vào ngày 5/2, trong buổi điều trần trước Ủy ban Đối ngoại thượng viện Mỹ khu vực châu Á-Thái Bình Dương, trợ l‎ý Ngoại trưởng Mỹ Daniel Russel nói Trung Quốc nên thu lại các tuyên bố về ADIZ.

Ông này cũng phản đối “đường chín đoạn” và cho biết Mỹ sẽ ủng hộ việc Philippines đưa Trung Quốc ra tòa án quốc tế.

“Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ quyền của các bên liên quan trong việc giải quyết tranh chấp bằng các cơ chế hòa bình.”

ASEAN không đồng lòng trong giải quyết tranh chấp
 
Xung khắc trong dài hạn

Việc Mỹ đang xem xét lại cán cân quyền lực tại Châu Á-Thái Bình Dương và quá trình hiện đại hóa không ngừng của Hải quân Trung Quốc là hai xu hướng dài hạn rất đáng lưu tâm.

Trong hai tháng vừa qua, một số quan chức cấp cao của Mỹ đã đưa ra những nhận xét khá bi quan về sự thay đổi trong cán cân quyền lực ở phía Tây Đại Tây Dương.

“Không còn nghi ngờ gì nữa, sự thống trị tuyệt đối của người Mỹ đang giảm dần,” Đô đốc Samuel Locklear, Tổng chỉ huy tư lệnh quân đội Mỹ ở Thái Bình Dương, cho biết trên tờ Defense News. ”Đó không phải là điều gì đáng lo ngại, mà là thực tế cần phải nhìn nhận.”

Trong khi đó, Thứ trưởng Quốc phòng Mỹ Frank Kendall cho rằng sự vượt trội về công nghệ của quân đội Hoa Kỳ đang bị thách thức nghiêm trọng từ quá trình hiện đại hóa của Trung Quốc, và bởi sự cắt giảm ngân sách quốc phòng Hoa Kỳ.

Theo biên bản điều trần của Văn phòng Tình Báo Hải quân Hoa Kỳ (ONI), thì Trung Quốc đang có tham vọng tăng nhanh chóng các số lượng các đội tàu trên biển, tàu ngầm, và vũ khí.

Quốc gia này cũng vừa bắt đầu chế tạo tàu sân bay thứ hai, dự kiến sẽ đưa vào sử dụng vào năm 2018. Nhiều chuyên gia còn cho rằng Trung Quốc sẽ vận hành đội tàu sân bay có khả năng chiến đấu ở các vùng biển xa vào năm 2020.

Những kế hoạch hiện đại hóa của Trung Quốc được hỗ trợ bởi ngân sách quốc phòng đạt tới 160 tỷ đô la trong năm 2015. Theo thứ trưởng Quốc phòng Mỹ Kendall, ngân sách cho quân đội của Trung Quốc tăng khoảng 10% mỗi năm.

Với các lực lượng bán quân sự địa phương, Trung Quốc cũng đầu tư khá nặng tay. Vào ngày 10/1, một chiếc tàu 5.000 tấn đã được giao cho Hạm đội Phòng vệ bờ biển phía Nam, đặt tại thành phố Tam Sa, thuộc quần đảo Hoàng Sa. Truyền thông Trung Quốc cũng cho biết một chiếc tàu tuần tra nặng 10 nghìn tấn, loại lớn nhất thế giới, cũng đang được lắp ráp.
‘Rủi ro xung đột an ninh’

Những xu hướng an ninh ngắn và dài hạn sẽ càng làm gia tăng căng thẳng về tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông.

Philippines sẽ tiếp tục đấu khẩu với Trung Quốc, trong khi Bắc Kinh sẽ có thể cho tàu chiến đóng quân tại bãi ngầm Second Thomas Shoal, khu vực tranh chấp với Manila. Sự khác biệt trong cách tiếp cận vấn đề giữa Philippines và Malaysia sẽ khiến cho bốn nước tranh chấp với Trung Quốc ở khu vực khó đạt được thỏa thuận chung.

ASEAN cũng đã không đạt được đồng thuận trong việc tuyên bố lệnh cấm bắt cá của Trung Quốc, cũng như khả năng thiết lập ADIZ, là rủi ro an ninh cho toàn Đông Nam Á, chứ không riêng gì các nước tranh chấp.

Về phía Trung Quốc, họ sẽ tiếp tục đẩy nhanh hiện đại hóa cả hải quân lẫn lực lượng bán quân sự tuần tra bờ biển.

Hải quân Trung Quốc sẽ tập trận ở trong vùng chín đoạn, vốn sẽ xâm phạm vào các khu đặc quyền kinh tế của các quốc gia tranh chấp. Trong khi đội tàu bán quân sự sẽ tăng cường tuần tra hoặc đóng quân trên Biển Đông với thời gian dài hơn.

Chính sách chủ động hơn của Mỹ ở khu vực sẽ dễ dẫn tới những phản ứng về mặt chính trị, ngoại giao, và thậm chí là quân sự, của Trung Quốc tại các vùng biển tranh chấp. Điều này cũng dễ hiểu: quá trình hiện đại hóa hải quân và mở rộng ảnh hưởng của Trung Quốc sẽ tất yếu dẫn tới sự suy giảm quyền lực của hải quân Mỹ tại phía Tây Thái Bình Dương.

Bài lược dịch từ bản gốc tiếng Anh phân tích của Giáo sư Carl Thayer đã đăng trên trang The Diplomat.
(BBC)

Yanukovych – kẻ trộm cắp tầm quốc gia


Biệt thự của Yanukovich trong khuôn viên 140 hecta. Ảnh: Internet
Yanukovych đã rời thủ đô Kiev cùng với tùy tùng, đi về Kharkov, gần biên giới Nga. Ông để lại phía sau tòa biệt thự trong khuôn viên 140 hecta. Người biểu tình vào xem và họ đã thấy mình đúng khi nổi dậy ở Maidan trong mấy tháng qua.
Những kẻ độc tài, tham nhũng nổi tiếng trên thế giới đều có một điểm chung: tàn bạo, tham lam, giữ ghế đến cùng, không phải vì bảo vệ chế độ, mà vì đống tiền ăn cắp được của nhân dân. Vì tiền và quyền lợi, chúng sẵn sàng xả súng giết chết ai dám ngăn cản chúng. Cho đến một hôm người ta phải lôi xác chúng ra từ ống cống.
Hiện Yanukovych đang chạy trốn. Putin nhìn thấy tòa nhà với cả ZOO bên trong, nhà vệ sinh dát vàng, những đồ quí hiếm khắp trên thế giới, ông sẽ tự hỏi, ủng hộ một thằng ăn cắp để làm gì. Trừ phi Putin cùng hội cùng thuyền.


Sưu tập xe hơi và xe máy


Thuyền buồm cổ


Lợn Yanukovych


Vườn bách thú mini


Biệt thự


Người biểu tình tranh thủ chụp ảnh
Xem thêm

Nội thất biệt thự
Viktor Yanukovych cả cuộc đời làm việc cho chính phủ, vợ đã về hưu. Trước khi là Tổng thống, ông nhận lương 2000$/tháng nghị viên quốc hội. Không có một thu nhập nào khác để có thể giải thích tài sản riêng của Yanukovych. Một cái cửa trong biệt thự giá 64.000$, tương đương với 3 năm liền, Yanukovych làm và không ăn.
Xem xong ta sẽ hiểu tại sao Yanukovych ra lệnh cho an ninh bắn vào người biểu tình. Bảo vệ chế độ hay bảo vệ của ăn cắp. Người biểu tình cũng sẽ không ra đường nếu họ có một biệt thự tương tự.

Hiệu Minh
(Blog Hiệu Minh) 

Nghĩ từ những biệt thự của quan chức về hưu

(Nhân dân chúng em xin được đến "học tập" cách làm giàu của các quan á!!!)

Giữa lúc cả nước sục sôi với các “đại án kinh tế”, những hình ảnh hoành tráng về khu “biệt thự gia đình” dễ đưa tới phản ứng bất bình trong công chúng mà quên đi khía cạnh pháp lý của vấn đề.
Có điều gì chung giữa việc người tù trưởng miền Tây Nguyên tiến hành một cuộc chiến tranh chiếm người, chiếm đất hàng ngàn năm trước, cho đến việc tỷ phú Bill Gates muốn mua một hòn đảo của Hy Lạp với giá 200 triệu USD vào năm 2011?
Câu trả lời là nhu cầu chiếm hữu, tư hữu một tài sản, điều mà trải suốt lịch sử phát triển của nhân loại, từ đông sang tây, từ triết học đến thực tiễn, đã chứng kiến và thừa nhận rộng rãi như là một phần tối quan trọng trong đời sống của con người.
Trong rất nhiều thứ mà con người muốn chiếm hữu, thì một hang đá ấm áp thời tiền sử cho đến một lâu đài lắp bồn tắm Mikazuki 1,1 triệu USD mỗi chiếc, luôn là một trong những lựa chọn quan trọng nhất. Mái ấm, suy cho cùng, vẫn là một nhu cầu cần được trân trọng.
biệt thự, dinh thự, quan chức, tài sản, ân xá kinh tế
Hình ảnh được cho là dinh thự của ông Trần Văn Truyền (Ảnh: báo Người cao tuổi)
Tài sản quan chức và công luận
Mấy ngày qua, công luận có dịp ồn ào với việc, một tờ báo đưa tin ông Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng thanh tra nhà nước, tiến hành xây dựng một “biệt thự gia đình” ở quê nhà, trên một diện tích được chính ông Truyền xác nhận là hơn 1 ha.
Câu chuyện khiến nhiều người liên tưởng đến các khu “biệt thự quan chức” khác từng được đề cập đến, nhưng trường hợp biệt thự nhà vườn một quan chức Hải Dương mới đây, hay chuyện một quan chức cấp quận từng mua… 5 căn biệt thự tại Hà Nội.
Giữa lúc cả nước sục sôi với các “đại án kinh tế”, những hình ảnh hoành tráng về khu “biệt thự gia đình” dễ đưa tới những phản ứng bất bình trong công chúng mà quên đi khía cạnh pháp lý của vấn đề.
Câu hỏi đặt ra là, nếu một quan chức cấp cao như ông Truyền, người có nhiều năm nắm giữ các chức danh cấp cao, có con làm “đại lý bán bia Sài Gòn”, sở hữu một tòa biệt thự được xây trên lô đất “từng bị hoang hóa và được mua với giá rẻ”, thì có gì là bất thường không?
Câu trả lời là không! Trên phương diện pháp lý, nếu không chứng minh được căn biệt thự được xây dựng bằng những nguồn tiền/tài sản bất hợp pháp, mọi chỉ trích sẽ trở nên vô duyên và cách đặt vấn đề của báo giới, theo đó cũng là vô nghĩa.
Thật tiếc, lối suy nghĩ rằng một quan chức thì không nên và không thể giàu có, không được phép thụ hưởng những giá trị vật chất cao cấp, vẫn ngự trị trong một bộ phận công chúng.
Nếu những thành phần tinh hoa trong xã hội, từ doanh nhân, nhà khoa học, vận động viên giỏi và cả các quan chức, vẫn chỉ có thể thụ hưởng những điều kiện bình thường nhất theo hướng “bình quân chủ nghĩa”, chúng ta lấy đâu động lực phấn đấu cho mỗi cá nhân?
Và nếu xã hội vẫn nhìn những ngôi biệt thự bằng ánh nhìn nghi ngờ và soi mói, động lực nào để chúng ta phát triển, hướng tới mục tiêu dân giàu nước mạnh? Thật bất công khi một cựu quan chức một đời gom góp để cất được một căn biệt thự ở quê nhà, tự dưng lại phải đứng trước một tòa án công luận với một bản án tai tiếng treo lơ lửng.
Ân xá kinh tế và làm giàu
Năm 2009, các chuyên gia của Đại học Harvard, trong loạt khuyến nghị gửi lên Chính phủ Việt Nam, cảnh báo rằng những doanh nghiệp tư nhân giành được những “lô đất vàng” ở Hà Nội hay TP. Hồ Chí Minh chắc chắn phải có mối quan hệ mật thiết với một số quan chức nhà nước.
Về bản chất, quá trình này không khác nhiều lắm so với quá trình bòn rút tài sản công thông qua tư nhân hóa đại trà ở Nga vào đầu những năm 1990, mặc dù theo các chuyên gia Harvard, ở Việt Nam, “quá trình này xảy ra với tốc độ chậm hơn và mức tập trung của cải vào trong tay một thiểu số thấp hơn”.
Không ai lên tiếng thừa nhận, không một thống kê nào được công bố, nhưng một quá trình “tích lũy tư bản”, như khuyến cáo của nhóm chuyên gia, đã âm thầm diễn ra trong thời gian qua, đặc biệt đậm nét qua những cơn bão mang tên chứng khoán, bất động sản và đầu tư công.
Những ngày gần đây, liên tiếp có những đề xuất về việc cần thiết phải tiến hành “ân xá kinh tế”, giải phóng các tài sản đang nằm ở đâu đó để khơi lại dòng vốn đầu tư cho nền kinh tế. Bằng cả lý thuyết và thực tiễn, các chuyên gia như ông Nguyễn Trần Bạt tin rằng trong bối cảnh hiện nay, cần có giải pháp để đưa các nguồn lực ngầm ra ánh sáng bằng cách ân xá và công nhận, thay vì truy tìm và trừng phạt.
Điều gì là có lợi hơn giữa việc các quan chức về hưu, hoặc đem số vốn tích cóp được, cả nguồn vốn sạch hoặc không sạch, đầu tư vào nền kinh tế theo nhiều hình thức khác nhau, hoặc mua một hũ vàng chôn giấu để chờ đợi một cơ hội khác?
Người viết bài này đã có dịp rong ruổi từ Nam chí Bắc, chiêm ngưỡng những dinh thự hoành tráng gấp nhiều lần căn biệt thự của ông Truyền, ngắm những chiếc siêu xe vài triệu USD mà đôi khi chủ nhân chỉ là một chủ đầm tôm hay một “trùm nuôi vịt” xuất sắc.
Nhưng ngoài xã hội, không chỉ là các quan chức, các doanh nhân trần thân trên thương trường, khi xây một khu biệt thự hay sắm một siêu xe cũng bị chỉ trích, bị coi là đi ngược lại lợi ích của công chúng.
Một xã hội mà về mặt lý luận đang hướng tới “nền kinh tế thị trường”, về thực tiễn thì nhà nhà, người người đang động viên nhau “làm giàu không khó”, có nên lúc nào cũng nhìn những biệt thự hay siêu xe bằng con mắt ngờ vực?
Câu trả lời nằm trong thái độ ứng xử của mỗi chúng ta, trong cách thức mà truyền thông đã và đang định hướng công luận, trong mỗi bài viết mà các nhà báo đang thực hiện mỗi ngày. Một nền truyền thông có trách nhiệm sẽ phải tự nhìn thấy điều ấy, để không biến mình thành một lực cản vô hình đối với sự phát triển.
Hoàng Anh Minh
(Tuần VN)

Ngày 24/2/2014 - Kiến nghị thư: Thay đổi tên “Biển Hoa Nam” thành “Biển Đông Nam Á” - Từ Việt Nam đến Myanmar và độ trễ nhân quyền

  • Lãnh đạo VN có thể thấy gì từ Ukraine? (BBC) - Lãnh đạo Việt Nam có thể lựa chọn nhìn nhận tích cực hoặc tiêu cực từ biến động Ukraine để áp dụng vào tình hình trong nước, theo một cựu quan chức ngoại giao của VN.
  • 'Chính Trung Quốc là trở lực lớn của VN' (BBC) - Trung Quốc không muốn Việt Nam biến đổi, dân chủ hóa và đây chính là trở lực cho sự cải tổ của Đảng Cộng sản VN, theo nhà bình luận nhân cuộc khủng hoảng ở Ukraine.
  • Dân Ukraine tràn vào tư gia Yanukovych (BBC) - Người dân kinh ngạc chiêm ngưỡng cảnh lộng lẫy, tráng lệ bên trong và ngoài tòa dinh thự của ông Yanukovych ở ngoại vi Kiev.
  • Ukraina : Phát hiện dinh thự hoành tráng của ông Ianoukovitch (RFI) - Mọi chuyện đã diễn biến quá nhanh hôm thứ Bảy 22/02/2014, khi những dấu hiệu cho hồi kết của Tổng thống Victor Ianoukovitch liên tục nhân rộng. Quốc hội nắm lấy quyền hành, truất phế Tổng thống, giải tán nội các và bổ nhiệm những nhân vật thay thế, kiểm soát lực lượng an ninh và phóng thích bà Ioulia Timochenko bị cầm tù từ năm 2011. Một biểu tượng quan trọng cho việc thời thế đã thay đổi : đó là việc dinh thự riêng của Tổng thống được mở cửa cho công chúng vào tham quan.
  • Ukraina truất phế tổng thống, nhưng có nguy cơ bị tan rã (RFI) - Ukraina vừa lật qua một trang sử mới với việc phế truất tổng thống Viktor Ianukovitch, và việc trả tự do cho nhà đối lập Iula Timochenko. Thế nhưng, cùng với hy vọng thoát khỏi khủng hoảng là mối lo về nguy cơ nước Cộng hòa thuộc Liên Xô cũ này bị tan rã.
  • Ukraine: Tiếp theo sẽ là gì? (RFA) - Sự kiện chính trị đang được cả thế giới chú ý tới là những biến chuyển xảy ra tại Ukraina, sau khi đoàn biểu tình lật đổ Tổng Thống Viktor Yanukovich...
  • Từ Việt Nam đến Myanmar và độ trễ nhân quyền (RFA) - Ngay sau khi trở thành thành viên Hội đồng nhân quyền liên hiệp quốc, giới lãnh đạo cầm quyền ở Việt Nam rất có thể đang phải chịu mối phân tâm giằng xé trong ý thích có nên thực hiện quyền con người hay không.
  • Chấn chỉnh hoạt động xuất khẩu lao động (RFA) - Bộ Lao Động, Thương Binh và Xã Hội tạm đình chỉ một loạt doanh nghiệp xuất khẩu lao động Việt Nam và công ty môi giới Đài Loan vì những sai phạm trong việc thu phí, giữ lương hay khấu trừ lương của công nhân.
  • Nhật có thể bán võ khí cho Israel (RFA) - Chính phủ Nhật Bản đang cứu xét đề nghị bán võ khí cho những nước khác, tức có thể hủy bỏ quy định được áp dụng từ năm 1967 đến giờ.
  • Syria: Hội Đồng Bảo An thông qua nghị quyết về nhân đạo (RFI) - Hôm qua, 22/02/2014, với một sự nhất trí hiếm khi thấy, Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đã thông qua một nghị quyết về nhân đạo ở Syria, nhưng nhiều nhà ngoại giao không tin vào hiệu quả của nghị quyết này, do không có các biện pháp chế tài tự động.
  • Biểu tình đòi tự do báo chí tại Hồng Kông (RFI) - Tại Hồng Kông hôm nay 23/02/2014 khoảng sáu ngàn người đã xuống đường đòi tự do báo chí. Cuộc biểu tình này do các nhà báo tổ chức, vì mối lo ngại bị Bắc Kinh hạn chế tự do ngôn luận đang ngày càng tăng.
  • Tàu Trung Quốc lại xâm nhập lãnh hải Senkaku/Điếu Ngư (RFI) - Theo thông báo của lực lượng tuần duyên Nhật Bản, ba chiếc tàu tuần duyên Trung Quốc hôm nay 23/02/2014 đã tiến vào lãnh hải thuộc quần đảo Senkaku/Điếu Ngư do Tokyo quản lý nhưng đang bị Bắc Kinh tranh chấp quyết liệt.
  • Ô nhiễm không khí kéo dài ở miền bắc Trung Quốc (RFI) - Từ một tuần nay, cả một vùng diện tích rộng lớn ở phía bắc Trung Quốc (ước tính khoảng 15% diện tích cả nước) bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc doô nhiễmô nhiễm không khí. Theo hãng tin Pháp AFP, lớp khói mùô nhiễm này hôm nay, Chủ nhật 23/02/2014, vẫn bao phủ lên các vùng phía bắc đất nước.
  • Hai phe ở Venezuela xuống đường rầm rộ « vì hòa bình » (RFI) - Hàng trăm ngàn người chống đối và ủng hộ chính phủ đã xuống đường một cáchôn hòa hôm 22/02/2014 để tuần hành vì hòa bình, trong một nước Venezuela bị khuấy động từ hơn hai tuần qua bởi các vụ biểu tình đã làm hơn một chục người chết.
  • G20 đồng thuận về kinh tế nhưng bất đồng về Ukraina (RFI) - Các nước G20 họp lại vào cuối tuần này tại Sydney chú trọng đến tăng trưởng, cố trấn an các quốc gia đang trỗi dậy và tăng cường nỗ lực chống trốn thuế. Tuy nhiên vấn đề Ukraina mà các nước phương Tây và Matxcơva đối đầu với nhau, không được đề cập đến trong thông cáo chung cuộc.
  • Ý: Với chính phủ Renzi, nước Ý có thể sang trang ? (RFI) - Hôm qua thứ bảy 22/02/2014 chính phủ mới củaÝ, chính phủ của Matteo Renzi, đã ra đời với nhiều sắc thái đổi mới, và công luận hy vọng rằng lần này nướcÝ có thể sang trang thực sự.Thông tín viên Huê Đăng từ Roma gởi về bài nhận định.
  • Olympic Sochi: Nga dẫn đầu bảng xếp hạng (RFA) - Sau 17 ngày tranh tài thật sôi nổi, Olympic Mùa Đông 2014 ở Sochi đã kết thúc với thành quả mà ngay chính người dân nước chủ nhà Liên Bang Nga cũng không ngờ: đoàn vận động viên của họ lấy được tổng cộng 33 chiếc huy chương gồm 13 vàng, 11 bạc và 9 đồng.
  • Thái: Bạo động leo thang (RFA) - Cảnh sát Thái Lan tiếp tục cuộc điều tra để tìm thủ phạm vụ bắn lựu đạn ngày hôm qua ngay tại khu phố đông đúc nhất của thủ đô Bangkok, khiến 2 người chết và 22 người bị thương.
  • Dân ca miền Trung (RFA) - Người ta cho rằng, có thể do những gian khổ chất chồng cộng với thời tiết khắc nghiệt đã tạo ra sự thâm trầm trong suy tư, trong tâm hồn của người miền Trung…
  • Phe Sunni tấn công quân đội Libăng (VOA) - Các giới chức Libăng cho hay một kẻ tấn công tự sát bằng xe bom nhắm vào một chốt kiểm soát quân sự, giết chết ít nhất 3 người
  • Taliban giết chết 19 binh sĩ Afghanistan (VOA) - Các phần tử chủ chiến Taliban đã tấn công một doanh trại quân đội ở miền đông nước này, giết chết ít nhất 19 binh sĩ là làm bị thương 2 binh sĩ khác
  • Đại tá Trung Quốc tung tin, dò ý lập ADIZ ở Biển Đông? (BaoMoi) - Kể từ khi Bắc Kinh đơn phương thiết lập ADIZ ở biển Hoa Đông hồi tháng 11/2013 đã gặp nhiều phản ứng gay gắt của thế giới. Tuy nhiên, Trung Quốc không dừng lại ở đó, các quan chức Trung Quốc còn thừa nhận họ có ý định lập ADIZ khác trong tương lai. Mới đây nhất, một đại tá Trung Quốc tuyên bố việc lập vùng nhận dạng phòng không ở Biển Đông có vai trò quan trọng với lợi ích quốc gia. Dường như, đây là sự thăm dò động thái của các nước trong khu vực?
  • Ba tàu Trung Quốc lại đi vào vùng biển gần Senkaku (BaoMoi) - Theo Kyodo, Lực lượng bảo vệ bờ biển Nhật Bản cho biết sáng 23/2 đã có ba tàu bảo vệ bờ biển của Trung Quốc đi vào vùng lãnh hải của Nhật Bản xung quanh quần đảo Senkaku/Điếu Ngư trên biển Hoa Đông.
  • Điều chỉnh để hù dọa (BaoMoi) - (PetroTimes) - Dư luận đang bàn luận xung quanh một số vấn đề lớn có liên quan đến quân đội sẽ được thảo luận tại kỳ họp Chính hiệp và Quốc hội dự kiến khai mạc vào ngày 3/3 và ngày 5/3 ở Bắc Kinh. Ngày 17/2, tờ Thời báo Hoàn Cầu cho biết, kỳ họp Chính hiệp và Quốc hội sẽ khai mạc vào thời gian kể trên và dự kiến ngân sách quốc phòng sẽ tăng. Với ngân sách này, Trung Quốc sẽ tăng cường cho lực lượng lục quân, không quân và tên lửa chiến lược.

Kiến nghị thư: Thay đổi tên “Biển Hoa Nam” thành “Biển Đông Nam Á”

Danquyen

Petition: Changing the name “South China Sea” to “Southeast Asia Sea
Petitioning Presidents and Prime Ministers of 11 Countries of Southeast Asia
Kiến nghị tới Tổng Thống và Thủ Tướng của 11 nước Đông Nam Á

In the sixteenth century, the world had little knowledge about Southeast Asia. Western merchants and sailors of that time called the sea, which is encompassed by the present-day Southeast Asian countries, the “South China Sea” to refer to the enclosed sea basin and its location in relation to the surrounding countries lying to the north of Australia, east of India, and south of China.
Vào thế kỷ thứ mười sáu, thế giới có ít kiến ​​thức về Đông Nam Á. Các thương gia phương Tây và các thủy thủ thời đó gọi vùng biển bao quanh các quốc gia Đông Nam Á ngày nay là “South China Sea” để ám chỉ đến lưu vực biển kín này và vị trí của nó trong mối quan hệ với các nước xung quanh nằm ở phía bắc của Úc, phía đông của Ấn Độ, và phía nam của Trung Hoa.Notably, ancient Chinese historical documents called the sea 交阯洋 (Jiaozhi Yang), which means the Sea of Jiaozhi or Jiaozhi Sea and that, Jiaozhi is an ancient name of Vietnam. Other lesser known names include Champa Sea or Sea of Cham, after the maritime kingdom that flourished between the seventh and sixteenth centuries.Đáng chú ý là tài liệu lịch sử cổ của Trung Hoa gọi biển này là 交 阯 洋 (Giao Chỉ Dương), có nghĩa là biển của Giao Chỉ hay Biển Giao Chỉ và Giao Chỉ là tên thời xưa của nước Việt Nam. Các tên khác ít được biết đến gồm có Biển Champa hoặc Biển Chàm, sau khi vương quốc hàng hải này phát triển mạnh mẽ giữa thế kỷ thứ bảy và thứ mười sáu. In this modern era, as human civilization evolved towards a multi-faceted global collaboration, the international community, since the 20th century, has geographically formed a sub-region in Asia to address mankind’s need. This region was officially named Southeast Asia and consists of Burma, Brunei, Cambodia, East Timor, Indonesia, Laos, Malaysia, Singapore, Thailand, the Philippines, and Vietnam.

Trong kỷ nguyên hiện đại, khi văn minh nhân loại phát triển hướng tới một sự hợp tác toàn cầu nhiều mặt, cộng đồng quốc tế, kể từ thế kỷ 20, đã hình thành một tiểu vùng địa lý ở Á Châu để giải quyết nhu cầu của nhân loại. Khu vực này đã được chính thức đặt tên khu vực Đông Nam Á và bao gồm Miến Điện, Brunei, Campuchia, Đông Timor, Indonesia, Lào, Malaysia, Singapore, Thái Lan, Philippines và Việt Nam.

Southeast Asia represents approximately 600 million people who have, in a joint effort, made unique and original contributions to modern civilization in many aspects, including culture, science, education, economics, politics, etc.

Đông Nam Á đại diện cho khoảng 600 triệu người trong một nỗ lực chung đã có những đóng góp thuần nhất và căn nguyên với nền văn minh hiện đại trong nhiều khía cạnh, bao gồm cả văn hóa, khoa học, giáo dục, kinh tế, chính trị v.v.

In addition to the above, these are facts:
Thêm vào đó, đây là những sự kiện:

1. The United Nations has officially recognized the region and named it “Southeast Asia”.

1. Liên Hiệp Quốc đã chính thức công nhận khu vực này và đặt tên là “Đông Nam Á”.
2. The countries of Southeast Asia encompass almost the entire South China Sea with a total coastline measuring approximately 130,000 kilometers (81,250 miles) long; whereas the Southern China’s coastline measured about 2,800 kilometers (1,750 miles) in length.

2. Các quốc gia Đông Nam Á bao gồm gần như toàn bộ biển Hoa Nam với đường bờ biển dài tổng cộng khoảng 130.000 km (81.250 dặm), trong khi bờ biển phía Nam của Trung Quốc khoảng 2.800 km đo (1.750 dặm) chiều dài.
3. Freedom of navigation on the sea is not restricted to a specific country. It is a common heritage of mankind and has actually been used by the international community for centuries as the second most important water channel in the world.
3. Tự do hàng hải trên biển không giới hạn trong một quốc gia riêng biệt. Nó là một di sản chung của nhân loại và đã thực sự được sử dụng bởi cộng đồng quốc tế trong nhiều thế kỷ như là kênh nước quan trọng thứ hai trên thế giới.
Join the campaign to ask the Presidents and Prime Ministers of 11 countries of Southeast Asia, the President of United Nations Atlas of the Oceans, and the CEOs and Presidents of 12 geographic organizations around the world to change the name “South China Sea” to “Southeast Asia Sea”.
Hãy tham gia chiến dịch yêu cầu Tổng Thống và Thủ Tướng của 11 quốc gia Đông Nam Á, Chủ Tịch ủy ban bản đồ đại dương của Liên Hiệp Quốc, các Tổng Giám Đốc và Chủ tịch của 12 tổ chức địa lý trên toàn thế giới để thay đổi tên “Biển Nam Trung Hoa” thành “Biển Đông Nam Á “.
Sign the petition and your action will forever be remembered in the modern history of Southeast Asia.

Hãy ký tên vào thư kiến nghị. Hành động của quý vị sẽ được ghi nhớ mãi trong lịch sử cận đại của vùng Đông Nam Á.
Please click on the link below to sign petition (on the right of website):
Xin qu
ý vị vào link dưới đây ký vào kiến nghị (ở bên phải của trang web):
http://www.change.org/petitions/change-the-name-south-china-sea-to-southeast-asia-sea?

Từ Việt Nam đến Myanmar và độ trễ nhân quyền

000_Hkg9457874-600.jpg
Lãnh đạo đối lập Myanmar, bà Aung San Suu Kyi (T) trong một cuộc họp báo chung với Tổng thống Đức Joachim Gauck tại Naypyidaw hôm 10/2/2014. AFP photo
Ngay sau khi trở thành thành viên Hội đồng nhân quyền liên hiệp quốc, giới lãnh đạo cầm quyền ở Việt Nam rất có thể đang phải chịu mối phân tâm giằng xé trong ý thích có nên thực hiện quyền con người hay không.
Ngã ba đường

Được xem là tâm điểm trong cả hai chính sách “xoay trục” của người Mỹ sang châu Á- Thái Bình Dương và của quốc gia “Mười sáu chữ vàng” đối với mục tiêu bất di bất dịch khống chế biển Đông, cánh cửa hoen gỉ của các nhà tù Việt Nam cũng đang rơi vào tâm thế vật lộn giữa đóng và mở.

Ngay trong kỳ họp kiểm điểm định kỳ phổ quát của Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc về nhân quyền Việt Nam tại Geneva vào đầu tháng 2/2014, nhiều phái bộ ngoại giao các nước đã xoáy đậm vào chủ đề vẫn còn đến 150-200 tù nhân lương tâm bị giam cầm ở Việt Nam. Riêng với tính cách bộc trực không thèm che giấu của mình, người Mỹ còn thẳng thắn hơn: các tù nhân lương tâm phải được trả tự do vô điều kiện và ngay lập tức, trong đó có bốn cái tên đang làm cho chính thể Hà Nội đau đầu nhất: Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Quốc Quân.

Lời giải của bài toán tù nhân lương tâm thật ra khá đơn giản: cho tới chứng nào Hà Nội vẫn còn mơ màng đến chuyện “không biết đến cuối thể kỷ 21 có được chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay không”, chừng đó vẫn chưa thể có bất cứ một ráng hồng xóa nợ quốc gia hoặc kỳ vọng nào cho TPP đối với nhóm chính khách đặc quyền được chống đỡ bởi tâm trạng lo sợ sụp đổ từ Bắc Kinh.

Chỉ trong ba năm qua, tâm thế trên được xem là khác hoàn toàn với thế bứt phá trong câu chuyện cổ tích ở Myanmar.
Độ sớm Myanmar

Thậm chí kẻ bị xem là đi sau chót như Myanmar vẫn còn khả quan hơn nhiều so với quốc gia đã chịu mở cửa kinh tế từ hơn hai chục năm trước là Việt Nam. Không chỉ được Câu lạc bộ Paris và Nhật Bản, Na Uy, Pháp, Đức xóa nợ đến ít nhất 8 tỷ USD, chính quyền của tổng thống Thein Sein còn được hứa hẹn sẽ “đặc cách” ngồi vào bàn tròn TPP mà không phải trải qua những thử thách khắc nghiệt như đối với chính thể tại Hà Nội.

Tất cả đều có nguyên do, và nguyên cớ lại tạo nên mối quan hệ nhân quả không thể chi li hơn trong các nền chính trị đương thời có qua có lại. Khi lắng nghe bài diễn văn nhậm chức tổng thống đầy khuôn sáo của Thein Sein vào đầu năm 2011, khó ai hình dung được một tương lai sán lạn sẽ mở ra chỉ 6 tháng sau đó. Nhưng mọi việc đã khởi nguồn đầy triển vọng với vụ giải chế thủ lãnh đảng đối lập Aung San Suu Kyi.

Không thể có một xã hội phát triển nếu ít nhất không biết chấp nhận những kẻ nói ngược quan điểm. Bài học gần gũi nhất với nền chính trị Việt Nam là đảng Liên đoàn quốc gia vì dân chủ của Aung San Suu Kyi đã thực sự có chỗ đứng với tư cách là một phe đối lập, nhưng lại là một tình cảm đối lập ôn hòa và còn phần nào hỗ trợ chính quyền Thein Sein giải quyết những bất đồng chính trị giữa các phe phái, bất công xã hội và chiêu dụ đầu tư nước ngoài.

Tồn đọng số lượng tù nhân chính trị còn nhiều hơn cả Việt Nam, nhưng Myanmar với nhà lãnh đạo cách tân Thein Sein đã gần như thoát hẳn cái bóng quân phiệt ròng rã hàng chục năm. Những đợt thả người nhanh chóng vào năm 2012 của chế độ cầm quyền quốc gia này đã dẫn tới chuyến nhập cảnh bất ngờ của người đứng đầu nước Mỹ Barak Obama vào Myanmar ngay cuối năm đó.

Nhưng cùng trong năm 2012, giới chức Bộ Chính trị ở Hà Nội dường như vẫn bất động, im lặng theo dõi diễn tiến ở đất nước chỉ cách họ chưa đầy một trăm cây số đường chim bay. Họ có thể mích lòng vì Obama đã không màng tới chuyện đặt chân lên mảnh đất ngàn năm văn hiến. Song vẫn không một cá nhân chính khách cao cấp nào, từ Tổng bí thư đến Chủ tịch nước và Thủ tướng chính phủ, dám liều lĩnh đưa ra một quyết định vượt thoát khỏi hàng rào tập thể truyền thống được dán nhãn “xã hội chủ nghĩa”.

Chỉ đến năm 2013, khi cuộc hội kiến được báo chí phương Tây ca ngợi giữa tổng thống Thein Sein với Nghị viện châu Âu, cùng lễ đón tiếp Aung San Suu Kyi tại Nhà trắng tương đương cấp nguyên thủ quốc gia, mới có vẻ khiến cho Bộ chính trị đảng Việt Nam nao lòng. Gần như cùng thời điểm, cuộc đối thoại nhân quyền Việt – Mỹ được nối lại, sau khi đã bị hoãn một thời gian dài trước đó do vấn đề “nhân quyền Việt Nam thụt lùi sâu sắc”.
Độ trễ Việt Nam

Dù khởi hành sớm hơn rất nhiều so với Myanmar, nhưng giờ đây Hà Nội lại bị thụt lùi rất đáng kể so với người hàng xóm cùng khu vực Đông Nam Á. Vì sao vậy?

Bất chấp điều luôn được cơ chế độc đảng và độc quyền kinh tế ở Việt Nam coi là “thành tích kinh tế”, độ trễ về não trạng chính trị giữa Hà Nội với Myanmar lại là hố phân cách không thể chấp nhận được, nếu xét về tính cố chấp đến mức mất hẳn óc sáng suốt.

Khoảng cách đó càng trở nên tôn bật khi vào cuối năm 2013, Then Sein đã hoàn thiện lời hứa của ông trước Cộng đồng châu Âu không thể tốt đẹp hơn: toàn bộ tù chính trị, có đến hơn 300 người, đã được phóng thích khỏi các nhà tù ở Myanmar. Đến lúc này, một làn sóng đầu tư nước ngoài đang chờ chực đổ vào đất nước còn gần như nguyên vẹn sự thuần phác tính cách và tương lai phát triển này.

Trong khi đó, Hà Nội vẫn loay hoay trong mớ hỗn độn về não trạng tư tưởng, giữa hai “nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” và khái niệm “một nền kinh tế thị trường hoàn chỉnh, cạnh tranh sòng phẳng và minh bạch” mà họ rất cần để có thể được chấp nhận vào TPP. Ở vào thế quá khó với nợ công quốc gia lên đến ít nhất 95% GDP cùng ít nhất 25 tỷ USD nợ xấu đang tồn đọng trong ít nhất 1/3 số ngân hàng thương mại, toàn bộ nền kinh tế Việt Nam như nằm trên một thùng thuốc súng có thể nổ tung vào bất cứ lúc nào.

Nền chính trị cũng bởi thế đang trở nên mẫn cảm không kém. Bất cứ một tia lửa kích phát nào từ khối quần chúng trong xã hội cũng có thể khiến cho các quan chức trong Bộ Chính trị mất ngủ.

Tình thế hỗn mang quốc nội lại đang có dấu hiệu biến diễn đặc biệt xáo trộn kể từ đầu năm 2014 - năm con Ngựa theo phong thủy châu Á và cũng là năm mà một viên sĩ quan công an mang cấp hàm thượng tướng cầm tinh Quý Ngọ ra đi vĩnh viễn.

Sau những “thành tích nổi bật về đối ngoại” vào năm con Rắn, thế trườn bò của nền chính trị trong năm ngoái đã bất ngờ chuyển sang trạng thái phi mã vào năm Giáp Ngọ này với những cuộc tranh đấu không khoan nhượng giữa các nhóm lợi ích – thân hữu.

Lời chứng về tham nhũng có thể là lời kết cho số phận một chế độ tham lam vô độ. Đã từ quá lâu nay, độc đảng đã gây ra độc quyền, còn nạn độc đoán điều hành lại tạo ra các nhóm lợi ích và nhóm thân hữu mà đã bít chặt gần hết các lối thoát của dân chúng.

Gần đây nhất, một trong những lối thoát cho chế độ đã hiển hiện, nhưng tiếc thay lại không được vận dụng “linh hoạt và uyển chuyển” như cụm tính từ đặc thù trong các báo cáo của Đảng và Chính phủ. Trong khi kỳ Kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) ở Thụy Sĩ vào đầu tháng 2/2014 là một cơ hội hiếm hoi cho Hà Nội để trình báo lòng thành của họ trong con mắt của thế giới, nhưng đã chẳng có bất cứ một phát tiết nào từ hành vi “đọc báo cáo” của phái bộ Việt Nam  - một cử chỉ được giới quan sát quốc tế bình luận chẳng khác gì “nói như vẹt”.

Hai tuần sau UPR Geneva, cơ hội giải tỏa cho trường hợp dễ dàng nhất là Lê Quốc Quân cũng bị chà đạp với thái độ xét xử còn lâu mới được xem là thức thời.

Giờ đây và hơn bao giờ hết, điều oái oăm là gần như toàn bộ số phận của nền chính trị và tương lai có ổn định hay không của xã hội Việt Nam lại phụ thuộc vào sứ mệnh của “phe lợi ích”. Nếu sự ra đi vĩnh hằng và có vẻ được trông đợi của viên tướng công an Phạm Quý Ngọ có thể là một dấu mốc khiến xoay chuyển cả đại cục, những người của “phe lợi ích” sẽ đánh mất cơ hội cuối cùng nếu không thể lợi dụng được thời gian cuối cùng trước đại hội 12 của đảng để làm nên một hình ảnh nhân quyền tối thiểu như Thein Sein đã kiến tạo ở Myanmar.

Phạm Chí Dũng, Việt Nam 23-02-2014
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

Xử sự với lân bang như cha ông ta đã làm - Phiếu tín nhiệm và “vòng kim cô” - Lạng Sơn chuẩn bị làm lễ tưởng niệm Liệt sĩ Trung Quốc? - Cận cảnh biệt thự gây choáng ngợp của ông Truyền tại Bến Tre

Xử sự với lân bang như cha ông ta đã làm

...cc: -Ông Cha ta có bắt bỏ tù những người Dân Việt chống “Bắc thuộc” như ta hôm nay hay không???

http://nguyentandung.org/xu-su-voi-lan-bang-nhu-cha-ong-ta-da-lam.html
Thứ bảy, 22/02/2014, 13:10 (GMT+7)
-Nguyentandung.org
(Thời sự) – Chiều dài lịch sử đất Việt là những chiến tích chống giặc ngoại xâm. Nhiều lần nước ta bị Bắc thuộc, nhưng rồi cũng giành được độc lập, tự chủ. Nhiều lần bị xâm lăng, nhưng rồi dân ta cũng đánh đuổi được giặc ngoại xâm ra khỏi bờ cõi.
Cha ông ta đã làm như thế nào?

Lịch sử đã chứng minh Trung Quốc luôn muốn biến đất Việt thành một thuộc quốc. Các đoàn quân với binh hùng, tướng mạnh khi đến biên cương nước ta đều phải dừng lại vì sức kháng cự của dân Việt. Hai Bà Trưng đánh bại đoàn quân Hán, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo chôn vùi giặc trên sông Bạch Đằng, Lý Thường Kiện phạt Tống bình Chiêm, Nghĩa quân Lam Sơn đánh đuổi giặc Minh, Quang Trung đập tan 20 vạn quân Thanh,…
Hội nghị Diên Hồng đươc tổ chức năm 1284 do Thượng hoàng Trần Thánh Tông và Hoàng đế Trần Nhân Tông triệu họp các phụ lão trong cả nước để trưng cầu dân ý, hỏi về chủ trương hòa hay chiến khi quân Nguyên Mông sang xâm lược Việt Nam lần thứ 2.

Lịch sử cận đại vẫn cho thấy hiểm họa xâm lăng từ phương bắc thời nào, lúc nào cũng có. Trung Quốc luôn muốn Việt Nam là một nước “không mạnh, không yếu” để vừa phụ thuộc, vừa là tấm chắn an toàn cho Trung Quốc.
Trong lúc nhân dân Việt Nam đang tiến hành chiến tranh chống Mỹ cứu nước, thì Trung Quốc bề ngoài giúp đỡ “chí tình chí nghĩa”, nhưng thực ra họ đã chặn lại rất nhiều trang thiết bị của Liên Xô cung cấp cho ta đi qua đường Trung Quốc. Mặt khác họ cũng có lợi nếu Việt Nam chống lại Mỹ. Bằng chứng lịch sử đã ghi nhận, Trung Quốc đã tìm mọi cách để chia cắt Việt Nam thành 2 miền lâu dài, ngăn cản mong muốn của nhân dân Việt Nam thống nhất đất nước.
Thừa lúc đất nước ta đang có chiến tranh, tháng 1/1974 lãnh đạo Bắc Kinh đưa chiến hạm xuống chiếm Hoàng Sa, nhân dân ta đã chịu tổn thất nặng nề. Sau khi Việt Nam giành được độc lập năm 1975, Trung Quốc đã hậu thuẫn cho Khmer đỏ gây các tội ác cực kỳ khủng khiếp và rùng rợn đối với người Việt Nam ở các tỉnh biên giới Tây Nam. Mục đích là mượn tay Khmer đỏ để làm suy yếu Việt Nam sau khi thống nhất đất nước.
Chính Trung Quốc đã đẩy Việt Nam vào tình thế phải cầm vũ khí đứng lên, chứ không phải chúng ta “kém khéo léo”. Sau khi nhún nhịn mãi nhìn cảnh đồng bào của mình bị giết hàng loạt khủng khiếp phía Tây Nam (thảm sát Ba Chúc) bởi chính quyền Pôn Pốt được gọi là đồ tể sát nhân còn kinh khủng hơn cả phát xít Hitler. Việt Nam buộc phải cầm súng đánh trả lật đổ chúng. Trung Quốc là người bảo vệ chế độ đó nên mới đem 600.000 quân tấn công ào ạt trên toàn tuyến biên giới. Quân và dân Việt Nam một lần nữa phải cầm súng đứng lên bảo vệ biên giới của Tổ quốc.
Về xử sự với cuộc chiến biên giới năm 1979. Đảng và nhà nước ta đã xử sự như cha ông ta đã làm. Chúng ta luôn trọng tình hòa hiếu các nước láng giềng, trọng quan hệ hữu nghị. Làm tất cả mọi việc để chiến tranh không xảy ra. Nhưng một khi không thể tránh được chiến tranh vì ngoại bang cố tình xâm lược thì lúc đó Việt Nam thể hiện thái độ như ông cha đã làm là kiên quyết đứng lên đập tan tất cả mọi cuộc xâm lược.
Đến tháng 3/1988 Trung Quốc lại đem tàu chiến xuống chiếm các đảo thuộc quần đảo Trường Sa. Trong trận hải chiến Gạc Ma, 64 bộ đội hải quân Quân đội Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.
Gần đây xung đột biên giới, đụng độ trên Biển Đông là lời nhắc nhở dân Việt về ý đồ Hán hóa nước ta từ phương Bắc vẫn còn. Nếu không cảnh tỉnh, cùng nhau đoàn kết thì hiểm họa lại bị Bắc thuộc vẫn có thể xảy ra. Nhiều người Việt đã nhận thức được điều này. Trong nước dù có những khó khăn, nhưng để khơi dậy tinh thần đoàn kết, nhân dân Việt Nam
Ngày nay cũng xử sự như cha ông ta đã làm
Mới đây, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tán đồng việc đưa chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa vào chương trình giáo khoa. Thủ tướng khẳng định “Đảng, Nhà nước không bao giờ cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc, cũng như quên công lao của đồng chí, đồng bào chiến đấu, hy sinh để giành thắng lợi trong cuộc chiến tranh biên giới xâm lược của Trung Quốc”. Nhưng Thủ tướng không quên căn dặn “Chúng ta làm gì cũng phải tính lợi ích cao nhất của đất nước.”
Hành cung Vũ Lâm (Khu Du lịch Tràng An, Ninh Bình) là địa danh gắn liền với hai cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông (1285 và 1288), là căn cứ chỉ đạo chiến tranh của vua Trần Nhân Tông, đồng thời cũng là nơi đầu tiên Trần Nhân Tông xuất gia tu Phật.
Không phải ngẫu nhiên, ngày 16/2 vừa qua, Đại tướng Trần Đại Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Công an đã đến kiểm tra công tác đảm bảo an ninh, trật tự tại Khu du lịch Tràng An, tỉnh Ninh Bình và trồng cây tại di tích Hành Cung – Vũ Lâm.
Năm 1282 – 1283, trước khi quân Nguyên Mông kéo 50 vạn đại binh sang định làm cỏ nước Nam lần thứ 2 thì vua Trần Nhân Tông đã cùng với các tướng lĩnh triều đình về lại Hành cung Vũ Lâm để bàn kế giữ nước, lập các phòng tuyến đánh giặc. Và cũng chính tại đây, vua Trần Nhân Tông nhường ngôi. Sau đó ngài về Hành cung Vũ Lâm xuất gia lần đầu tiên tại đây. Đại tướng Trần Đại Quang trồng cây tại đây vào đúng ngày 16/2 trước khi nổ ra cuộc chiến biên giới phía bắc, hẳn là Đại tướng muốn gửi thông điệp cho nhân dân ta rằng hãy hành xử như ông cha ta đã làm!
Hành Cung Vũ Lâm và Đại thắng Nguyên Mông

Hành Cung Vũ Lâm và Đại thắng Nguyên Mông

Người dân Việt đều biết đến cố đô Hoa Lư từng là kinh đô của nước Đại Cồ Việt của các triều đại Đinh, Tiền Lê và buổi đầu nhà Lý. Nhưng chắc không nhiều người biết đến Hành cung Vũ Lâm, nơi…
Ngày 16/2/2014, Đại tướng Trần Đại Quang trồng cây tại di tích Hành Cung – Vũ Lâm (Khu Du lịch Tràng An)
Cũng không phải ngẫu nhiên ngày 17/2 năm ngoái, Đại tướng Trần Đại Quang, Bộ trưởng Bộ Công an đã đến Lạng Sơn, Bắc Giang thị sát, kiểm tra công tác ứng trực, trực chiến, kiểm tra các đơn vị cơ sở, các đơn vị thường xuyên huấn luyện sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ tuyệt đối các mục tiêu trọng điểm, đảm bảo an ninh trật tự tuyến biên giới Lạng Sơn.
Đại tướng Trần Đại Quang đặc biệt nhấn mạnh các đơn vị cần tăng cường mối giao lưu, hợp tác giữa Đồn Biên phòng, Công an hai bên biên giới nhằm thực hiện tốt chủ trương xây dựng đường biên giới hòa bình và phát triển.
Khu di tích Như Nguyệt Xương Giang ở xã Tăng Tiến, huyện Việt Yên, Bắc Giang là nơi lưu dấu chiến tích hai trận chiến ác liệt (trận Như Nguyệt và trận Xương Giang) mà quân và dân ta đã đập tan đoàn quân xâm lược phương Bắc.
Ngay sau đó, cũng không ngẫu nhiên mà vị Đại tướng lại trồng cây lưu niệm tại khu di tích Như Nguyệt Xương Giang ở xã Tăng Tiến, huyện Việt Yên, Bắc Giang. Đây là nơi lưu dấu, là bằng chứng lịch sử của hai trận chiến ác liệt (trận Như Nguyệt và chiến thắng Xương Giang) mà nhân dân ta đã đập tan đoàn quân xâm lược phương Bắc, dạy cho chúng những bài học xương máu, bảy gãy ý chí xâm lược của chúng.
Không hô hào, không ồn ào, nhưng Đại tướng Trần Đại Quang trồng cây tại đây vào đúng ngày 17/2, hẳn là muốn gửi thông điệp cho nhân dân ta rằng hãy hành xử như ông cha ta đã làm!
Ngày 17/2/2013. Đại tướng Trần Đại Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Công an trồng cây lưu niệm tại khu di tích Như Nguyệt Xương Giang ở xã Tăng Tiến, huyện Việt Yên, Bắc Giang. (Ảnh: Đặng Nam)
Từ trận Như Nguyệt, đến chiến thắng Xương Giang

Từ trận Như Nguyệt, đến chiến thắng Xương Giang

Từ trận Như Nguyệt (1077) đến chiến thắng Xương Giang (1427) là hai chiến thắng mà nhân dân ta vô cùng anh dũng đánh đuổi quân xâm lược phương Bắc, đều gắn với vùng đất phía bắc Kinh thành Thăng Long,…
Hãy giữ thái độ hòa hiếu với lân bang. Làm mọi cách để chiến tranh không xảy ra. Tập trung xây dựng đất nước phồn vinh, nhân dân no ấm. Nhưng nếu bị buộc phải đứng lên thì cũng sẵn sàng cùng muôn dân đứng lên đập tan mọi cuộc xâm lược, bẻ gãy mọi ý chí của kẻ thù, bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc như cha ông ta đã làm.
CTV Trường Sa

Võ Văn Tạo - Phiếu tín nhiệm và “vòng kim cô”

Nhà báo Nguyễn Vạn Phú: Nhiều người thích nói về nhà nước pháp quyền, rằng nhà nước pháp quyền phải thượng tôn pháp luật. Thực tế cũng nhiều người coi pháp luật không là cái đinh gì cả.
Lấy ví dụ chuyện ngày hôm nay. Có lẽ các bạn đều đọc tin “Quốc hội dừng lấy phiếu tín nhiệm” trong đó có nói Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói: “Kỳ họp Quốc hội thứ 7 vào tháng 5/2014 sẽ tạm dừng việc lấy phiếu tín nhiệm”.
Có lẽ đại biểu Quốc hội nào cũng phải hiểu một nguyên lý cơ bản: việc lấy phiếu tín nhiệm là từ một Nghị quyết của Quốc hội thì chỉ có Quốc hội (tức là toàn thể các đại biểu) quyết định tạm dừng chứ không ai khác có cái quyền đó cả. Chủ tịch Quốc hội không có quyền tạm dừng mà Ủy ban thường vụ Quốc hội cũng không có quyền tạm dừng.
Nguyên tắc làm việc của Quốc hội là làm việc theo chế độ hội nghị cho nên cũng không thể có chuyện gởi phiếu lấy ý kiến của các đại biểu từ xa được.
Lẽ ra nếu việc lấy phiếu tín nhiệm có vấn đề gì đó để Bộ Chính trị “đề nghị” Quốc hội tạm dừng thì cũng phải chờ đến cuộc họp toàn thể vào tháng 5 sắp tới, họp một cái, bỏ phiếu một cái cho nó đúng nguyên tắc. Làm như mấy ông, mấy bà bàn nhau hôm nay thì thật là coi thường khái niệm “nhà nước pháp quyền” quá thể.
Dừng phiếu tín nhiệm

Sự kiện Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng kết luận: tại kỳ họp thứ 7 của Quốc hội vào tháng 5-2014 tới sẽ tạm dừng thủ tục lấy phiếu tín nhiệm đối với các quan chức trong bộ máy dân cử và hành pháp năm 2014 (mà nếu không tạm dừng, sẽ diễn ra trong kỳ họp Quốc hội thứ 7) đang gây bão dư luận, được báo chí (cả lề Đảng lẫn lề Dân) phản ánh sôi sục.

Theo đó, tại phiên họp thứ 25 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội sáng 21-2-2014, cho ý kiến về báo cáo đánh giá, rút kinh nghiệm việc triển khai thực hiện Nghị quyết số 35/2012/QH13 ngày 21-11-2012 về việc lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm đối với người giữ chức vụ do Quốc hội, HĐND bầu hoặc phê chuẩn.

Trình bày báo cáo, Trưởng Ban Công tác đại biểu - UBTV QH Nguyễn Thị Nương cho biết, qua việc lấy phiếu tín nhiệm vừa qua, Ban Công tác đại biểu đưa ra đề nghị tạm dừng việc lấy phiếu tín nhiệm trong năm 2014.

Chủ nhiệm Uỷ ban Pháp luật của QH Phan Trung Lý cho biết việc lấy phiếu tín nhiệm là việc mới, quan trọng, được nhân dân đánh giá rất cao và kỳ vọng là một cách đánh giá cán bộ. Trên cơ sở đó nâng cao trách nhiệm và hiệu quả của bộ máy Nhà nước. Trong quá trình thực hiện, lại là lần đầu nên cần có đánh giá, rút kinh nghiệm để đề nghị Bộ Chính trị, Trung ương xem xét để hoàn thiện. Đây là khâu rất quan trọng của QH và HĐND nên rất cần nghiên cứu, hoàn thiện để phát huy. Tới đây việc tổng kết báo cáo đánh giá sẽ trình Trung ương. “Việc ngừng hay ngừng như thế nào như Ban Công tác đại biểu trình kỳ họp thứ 7 (khai mạc hạ tuần tháng 5-2014) là ngừng hẳn hoặc 1 nhiệm kỳ 1 lần hoặc 2 lần cần nghiên cứu. Hướng sửa đổi theo tôi cần có đánh giá đầy đủ việc thực hiện Nghị quyết 35” - ông Lý đề nghị.

Xung quanh sự kiện này, không chỉ báo lề Dân xôn xao, mà rất nhiều chức sắc của Quốc hội cũng bày tỏ ý kiến “lăn tăn”.

Chủ nhiệm Văn phòng QH Nguyễn Hạnh Phúc cho biết cử tri trong và ngoài nước đánh giá rất cao việc lấy phiếu vừa rồi, kết quả tốt thế rồi mà nay dừng lại. Do vậy, tại kỳ họp tới đây phải bàn và có báo cáo các đại biểu trước để nắm. “Việc lấy phiếu tín nhiệm đang hay, tốt như vậy mà đột ngột dừng. Vì thế tại kỳ họp thứ 7 này, UBTV QH giao Ban Công tác đại biểu có báo cáo trước QH về việc chỉnh sửa, bổ sung một số điều tôi nghĩ QH cũng đồng tình thôi” - ông Phúc nói.
Chủ tịch Hội đồng Dân tộc, ông Ksor Phước cũng cho rằng lấy phiếu tín nhiệm là kênh nhận xét, đánh giá cán bộ của Đảng, được nhân dân trông đợi và nắm được cán bộ. Điểm yếu của kênh là chỉ đánh giá được một bộ phận cán bộ rất quan trọng, không phải toàn bộ cán bộ rất quan trọng của Đảng. “Tôi đồng ý tạm dừng theo đề nghị của Ban công tác đại biểu với lý do là văn bản chưa ổn, vì thế cần xem xét để điều chỉnh. Như việc có cần thiết phải giảm vì hầu hết cán bộ cơ quan của QH, HĐND tín nhiệm cao; nhưng bên hành pháp còn đa số số tín nhiệm thấp, thậm chí là dưới 50%. Việc này cũng đúng vì phản ánh tâm tư của người dân và phải ngày giờ đối mặt với cuộc sống. Thể chế, văn bản lạc hậu mà đến thi hành càng làm cho cán bộ bên hành pháp dễ đối mặt với va chạm, dễ gặp khuyết điểm, sai lầm dẫn đến bức xúc” - ông Phước bình luận.

Từ đó ông Phước đề nghị giảm bớt bỏ phiếu khối dân cử mà tập trung vào khối hành pháp để phản ánh đúng thực tế các ngành, cán bộ để chính sách, công tác của cán bộ ngày một hiệu quả hơn.

Phó Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân cho rằng việc dừng là không hay, tại kỳ họp Quốc hội thứ 7 tới đây thì đưa vấn đề này ra bàn để sửa. “Chúng ta chia sẻ phía hành pháp tâm tư là đúng. Bộ Chính trị chỉ chỉ đạo dừng việc lấy phiếu vào đầu năm 2014 thôi và yêu cầu sửa Nghị quyết 35 chứ không phải là dừng hẳn. Việc này vừa đúng chỉ đạo của Bộ chính trị và không tạo cú sốc cho dư luận xã hội. Việc lấy phiếu vừa qua chặt chẽ, nghiêm túc và được dự luận đón nhận” - Phó Chủ tịch QH nhận định.

Chủ nhiệm Uỷ ban Tài chính và ngân sách Phùng Quốc Hiển băn khoăn việc QH lại đi đánh giá các cơ quan của QH là chưa trúng vì công việc của cơ quan QH là kết quả từ thống nhất, biểu quyết tập thể. Còn Bộ trưởng là “Bộ trưởng chế”, người quyết định hoạt động, kết quả của bộ mình.

Bên cạnh đó, cũng không dứt khoát năm nào cũng phải làm vì làm thui chột quyết tâm của các Bộ trưởng, họ còn cần thời gian sửa chữa và phát huy. “Một vấn đề quan trọng là đang làm rồi nay không làm nữa cũng không đơn giản. Vì người nhận phiếu chưa cao lắm thì họ cũng đang phấn đấu và chờ kỳ lấy phiếu để xem xét lại nỗ lực của họ” - ông Hiển bày tỏ.

Phó Chủ tịch QH Uông Chu Lưu cho biết phải có đánh giá lại, đồng thời báo cáo Bộ Chính trị và QH. “Bộ Chính trị quyết định tạm dừng việc lấy phiếu tín nhiệm vào đầu năm 2014 chứ không phải nói dừng hẳn và xem xét chỉnh sửa có thể tiến hành giãn ra” - ông Lưu lưu ý.
Chủ nhiệm Uỷ ban về các vấn đề xã hội, bà Trương Thị Mai đề nghị dừng một kỳ lấy phiếu để Ban Công tác đại biểu sửa, Uỷ ban Pháp luật thẩm tra và trình ra QH.

Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng cho biết, QH Việt Nam lần đầu tiên lấy phiếu tín nhiệm và đây cũng là duy nhất trên thế giới và đúng với tình hình đất nước, tiến hành rất nghiêm túc, công khai, công tâm, minh bạch. “Kết qủa lấy phiếu cũng phản ảnh đúng tình hình đất nước. Các vị số phiếu cao thì các đại biểu, nhân dân nhắc để tiếp tục cố gắng. Các vị đứng mũi chịu sào số phiếu chưa cao cũng là nhắc nhở để nỗ lực hơn. Trong lần đầu có nhiều ý kiến đóng góp thì UBTVQH tiếp thu để chỉnh sửa trong quá trình tiến hành. Phải hứa với QH, với đồng bào như thế” - Chủ tịch QH nói.

Theo ông Nguyễn Sinh Hùng, có ý kiến góp ý từ thời gian lấy phiếu, mức tín nhiệm, bỏ phiếu… Từ ý kiến đóng góp, UBTVQH thấy rằng cần phải bổ sung, sửa đổi một số điều của Nghị quyết 35 để phù hợp với tình hình thực tiễn trình ra QH quyết định.

Việc bổ sung, sửa đổi Nghị quyết 35 là việc của UBTVQH không phải của ban, uỷ ban nào và là nhiệm vụ phải làm tốt để trình ra QH. UBTVQH giao cho Ban Công tác đại biểu, Trưởng ban Nguyễn Thị Nương chủ trì và Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Phan Trung Lý giúp. Kỳ họp UBTVQH tháng 3-2014, Ban Công tác đại biểu phải hoàn tất việc tổng kết, với chỉnh sửa chi tiết. Sau khi trình ra UBTVQH thông qua thì Uỷ ban Pháp luật sẽ thẩm tra. “Kỳ họp QH thứ 7, tháng 5-2014 này sẽ tạm dừng việc lấy phiếu tín nhiệm. Việc lấy phiếu lần sau sẽ chờ việc QH chấp thuận việc bổ sung, sửa đổi Nghị quyết 35” - ông Hùng kết luận.
Cấp dưới bác cấp trên?

Theo quy định hiện hành, Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của Nhà nước Việt Nam. Ngay trong Quốc hội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng chỉ là một bộ phận của Quốc hội. Theo quy định hiện hành tại Luật ban hành các văn bản quy phạm pháp luật, cơ quan quyền lực cấp thấp hơn không được ra văn bản trái tinh thần văn bản pháp quy của cấp cao hơn. Như vậy, việc Ủy ban Thường vụ Quốc hội ngày 21-2-2014 quyết định tạm dừng thi hành Nghị quyết số 35/2012/QH13 của Quốc hội không thể nói là tuân thủ pháp luật.

Như phần trên đã nêu, việc tạm dừng lấy phiếu tín nhiệm từ kỳ họp tháng 5 tới của Quốc hội không phải là “sáng kiến” xuất phát từ Ban công tác đại biểu của Quốc hội, mà theo chỉ đạo và quyết định của Bộ Chính trị. Bỏ qua một bên chuyện “Đảng trị” ở Việt Nam (mọi thứ do Đảng quyết, Quốc hội chỉ hợp thức hóa các quyết định của Đảng), sự kiện này cho thấy, khẩu hiệu “sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật” hay “ mọi người phải thượng tôn pháp luật” và cái quy định “Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất” chỉ là nói cho vui! Và Quốc hội ta hiện nay cũng chẳng khác cái Viện Dân biểu Bắc Kỳ thuở xưa mà nhà văn Ngô Tất Tố từng ví von như lớp son phấn lòe loẹt để mị dân và lừa gạt thế giới!

Lẽ ra, Quốc hội ra Nghị quyết 35, nếu Đảng muốn sửa Nghị quyết này, phải đề nghị Quốc hội bàn và ra Nghị quyết, trước khi tạm dừng hiệu lực của nó. Hành xử như trên, khó trách công luận nghĩ Đảng điều hành dài tay một cách quá trịch thượng, quá thô bạo, ngồi xổm lên pháp luật. Đảng hành xử như thế thì có khác gì viên Toàn quyền Đông Dương và mấy ông Tây thực dân của “Nước Mẹ - Đại Pháp” thuở nào? Than ôi! Cái khẩu hiệu “của dân, do dân, vì dân” mới thảm hại làm sao! Lãnh đạo Đảng cố gắng khôi phục lòng tin của dân như thế sao?
Dừng hay tiếp tục?

Như đã phân tích ở trên, theo đúng quy định hiện hành của pháp luật, muốn dừng thủ tục lấy phiếu tín nhiệm thì phải để đến kỳ họp thứ 7 của Quốc hội bàn bạc và ra Nghị quyết.

Tuy nhiên, dù nhìn nhận việc lấy phiếu tính nhiệm có một vài điểm tích cực, người viết bài này ủng hộ việc dừng lấy phiếu tín nhiệm, bởi 2 lý do nổi cộm dưới đây:

Thứ nhất, việc lấy phiếu tín nhiệm như đã làm năm ngoái chỉ nặng tính hình thức, tốn thời gian của Quốc hội. Vì giả sử Quốc hội có đánh giá Thủ tướng hay Bộ trưởng nào đó quá bết bát, nhưng Bộ Chính trị, Ban Bí thư, hay Trung ương Đảng vẫn muốn Thủ tướng hoặc Bộ trưởng đó tại nhiệm, thì họ vẫn rung dùi, nhịp tay (xuống bàn trong phòng họp) tại nhiệm.

Thứ hai, do từ khi nắm quyền đến nay, Đảng chủ trương và thực hiện ráo riết bưng bít thông tin, cấm đoán báo chí tự do, mọi đại biểu và người dân đều không có đầy đủ thông tin đúng đắn, nên không thể cho phiếu tín nhiệm một cách (tương đối) chính xác. Liên quan chuyện này, sinh thời, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã phàn nàn với báo chí rằng ông phải làm việc (với) và nhận xét khoảng 200 quan chức, nhưng chỉ biết tương đối rõ khoảng 30 người trong số đó. Việc nhận xét, biểu quyết chỉ hú họa như “đánh đáo”. Thực tế, năm ngoái ở một tỉnh nọ, trong con mắt báo chí (cả lề Đảng lẫn lề Dân) và dân oan, vị Chủ tịch UBND tỉnh chỉ chăm chăm bán hết công thổ đắc địa trước khi hết nhiệm kỳ, tàn phá môi trường và cảnh quan địa phương, tước đoạt ồ ạt đất của dân để giao cho đại gia phân lô bán nền và chia chác, “cung tiến”… nhưng khi lấy phiếu tín nhiệm tại HĐND tỉnh, lại được lượng phiếu vào hàng cao nhất. Hiện tượng trên cho thấy, chính chủ trương bưng bít thông tin của Đảng lâu nay đã trở thành cái “vòng kim cô” siết chặt óc Đảng. Lãnh đạo Đảng cũng thấy hiện tượng không ít quan chức Đảng bê bối, bất tài, tham nhũng, tiêu cực… gây mất niềm tin trong dân, đang là nguy cơ đe dọa sụp đổ thể chế. Với việc lấy phiếu tín nhiệm, lãnh đạo Đảng những muốn cải thiện công tác cán bộ, gỡ gạc lòng tin, cốt duy trì thể chế cùng đặc quyền đặc lợi. Nhưng cán bộ tệ hại mà lại được phiếu tính nhiệm cao, thì ý đồ cải thiện công tác cán bộ làm sao đạt được?

Có thể nói không ngoa, chính những hiện tượng mất dân chủ, bưng bít thông tin, nếp hằn trong tư tưởng và tập tính hành xử lâu nay không tin dân, e ngại dân, sợ dân, chụp mũ dân là “bị thế lực xấu lợi dụng”… của lãnh đạo Đảng đã trở thành cái vòng “kim cô” siết óc Đảng. Một khi óc bị siết, mắt lòi ra, làm sao nhìn rõ sự vật? Càng để lâu, cái “vòng kim cô” càng khó gỡ khỏi đầu, đầu càng đau, mắt càng lòi, càng dễ “đột tử”.
  Võ Văn Tạo
  (Dân luận)

Lạng Sơn chuẩn bị làm lễ tưởng niệm Liệt sĩ Trung Quốc?

...cc : Bài cũ từ 2010 – Hình chup Công văn CV 128/UBND-KTTH  trang nhà Lạng sơn tìm không còn nữa.
*************************************************************************************************************
UBND tỉnh Lạng Sơn vừa đưa lên trang web của mình yêu cầu huyện Hữu Lũng chuẩn bị đón tiếp đoàn Đại biểu Đại sứ quán Trung Quốc tham dự Lễ dâng hương tưởng niệm Liệt sĩ Trung Quốc nhân “Tiết Thanh minh”.
Ban lãnh đạo tỉnh Lạng Sơn trong lần hội nghị với phía Trung Quốc về vấn đề biên giới hồi năm 2009 tại tỉnh Lạng Sơn.
Ban lãnh đạo tỉnh Lạng Sơn trong lần hội nghị với phía Trung Quốc về vấn đề biên giới hồi năm 2009 tại tỉnh Lạng Sơn.  -Photo courtesy of langson.gov.vn
Người ta còn nhớ cổng thông tin điện tử của chính phủ trước đây từng copy một tin của báo Trung Quốc nói về việc tập trận của hải quân nước này để đăng nguyên văn nội dung của nó trên báo điện tử của chính phủ Việt Nam. Việc làm bất chấp hậu quả này đã khiến ông Đào Duy Quát phải mất ghế và cả ban bệ tờ báo chịu nhiều trách cứ của dư luận trong và ngoài nước.
Không riêng cổng thông tin của chính phủ bất cẩn mà nhiều trang web khác của các cơ quan chính quyền cũng không tránh được cách đăng tin, trích nguồn hay tệ hơn là đăng những thông báo có thể gây phẫn nộ cho người đọc vì sự bất cẩn lẫn thiếu kiến thức về thông tin đó.

Uất ức, giận dữ

Tình hình biển Đông ngày một nóng dần lên khiến người dân trong và ngoài nước  hết sức chú tâm theo dõi các diễn biến liên tiếp quanh vụ chìm tàu, bắt cóc tàu đòi tiền chuộc do Trung Quốc gây ra mấy ngày nay đang khiến lòng dân sôi sục hơn các mối bất bình với gã khổng lồ phương Bắc.
Hình chụp trang web của UBND tỉnh Lạng Sơn yêu cầu huyện Hữu Lũng chuẩn bị đón tiếp đoàn Đại biểu Đại sứ quán Trung Quốc  tham dự Lễ dâng hương tưởng niệm Liệt sĩ Trung Quốc nhân “Tiết Thanh minh”. Hình RFA chụp từ website.
Hình chụp trang web của UBND tỉnh Lạng Sơn yêu cầu huyện Hữu Lũng chuẩn bị đón tiếp đoàn Đại biểu Đại sứ quán Trung Quốc tham dự Lễ dâng hương tưởng niệm Liệt sĩ Trung Quốc nhân “Tiết Thanh minh”. Hình RFA chụp từ website.
Sự việc chưa kịp giải quyết thì mới đây nhất, UBND tỉnh Lạng Sơn đã cho đăng trên cổng thông tin điện tử của Tỉnh một thông báo ngắn ngủi nhưng có sức công phá lòng dân một cách ghê gớm, nguyên văn của thông báo này như sau:
Kính gửi:   
Các Sở: Ngoại vụ, Lao động, Thương binh và Xã hội;                                                                                                           Uỷ ban nhân dân huyện Hữu Lũng.
Sau khi xem xét Tờ trình số 21/TTr-SNgV ngày 22 tháng 3 năm 2010 của Sở Ngoại vụ về việc mời Đoàn đại biểu Trung Quốc tham dự Lễ dâng hương tưởng niệm Liệt sĩ Trung Quốc nhân “Tiết Thanh minh”, Uỷ ban nhân dân tỉnh Lạng Sơn có ý kiến như sau:
          1. Nhất trí chương trình mời và đón tiếp Đoàn đại biểu Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam và đại biểu cựu binh Trung Quốc vào dự Lễ dâng hương tưởng niệm Liệt sĩ Trung Quốc tại huyện Hữu Lũng theo đề xuất của Sở Ngoại vụ.
          2. Giao Sở Ngoại vụ làm đầu mối liên hệ mời, chịu trách nhiệm về công tác Lễ tân trong việc đón tiếp đại biểu Trung Quốc vào dự Lễ dâng hương;
         3. Giao Sở Lao động, Thương binh và Xã hội chủ trì, phối hợp với Uỷ ban nhân dân huyện Hữu Lũng và các cơ quan liên quan chuẩn bị nội dung, cơ sở vật chất tổ chức Lễ dâng hương và thực hiện chế độ báo cáo theo quy định.
Uỷ ban nhân dân tỉnh chỉ đạo để các Sở, ngành, đơn vị liên quan biết và  thực hiện.
Trên đây là công văn của UBND tỉnh Lạng Sơn xuất hiện trên trang web điện tử của tỉnh.
Lời lẽ trong công văn chỉ thông báo một sự kiện nhưng kéo theo phía sau nó hằng chuỗi các sự việc có liên quan.
Có thể ngay lập tức, hầu hết người Việt sẽ cảm thấy nhục nhã, uất ức xen lẫn giận dữ. Câu hỏi mà người Việt đặt ra là các Liệt sĩ Trung Quốc này có công gì với Việt Nam và đáng được thành kính làm lễ tưởng niệm dâng hương như thế?
Thử đặt vấn đề rằng trong thời gian chiến tranh, những công nhân làm đường của Trung Quốc từng xuất hiện tại khu vực Lạng Sơn bị máy bay Mỹ đánh bom thì sao? Họ có phải là liệt sĩ như cách gọi của UBND tỉnh Lạng hay không, và nếu có ai đó cho rằng máu xương của họ đã đổ ra thì phải tưởng niệm như những người Việt  Nam khác, vậy thì trong hoàn cảnh hiện nay, việc tưởng niệm họ có làm cho người dân tại Quãng Ngãi vừa có người chết vì tàu Trung Quốc an lòng hay không?
Ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc bắt hồi năm 2009. Photo courtesy of forumlyson.
Ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc bắt hồi năm 2009. Photo courtesy of forumlyson.

Trung Quốc mua chuộc?

Cách làm việc của UBND tỉnh Lạng Sơn khiến người dân có quyền nghĩ rằng cả Ủy Ban này đã bị Trung Quốc mua chuộc. Mua chuộc lớn nữa là khác vì với trình độ của một chủ tịch cấp tỉnh không thể không nhận biết được vấn đề một cách khái quát để đến nỗi đưa tay đặt bút ký vào một văn bản gây phẫn nộ cho người dân tại tỉnh nhà của ông ta như thế.
Người dân tỉnh Lạng Sơn có quyền đặt câu hỏi rằng không biết trong thời gian chiến tranh biên giới những người đang làm việc trong UBND tỉnh hiện nay đang công tác tại đâu? Tại Liên xô, Đông Đức hay một nước cộng sản nào khác, để đến nỗi họ quên bẵng máu xương người dân cùng chiến sĩ bộ đội Việt Nam đã đổ ra dưới gót chân của quân Trung Quốc? Trong số những cán bộ cao cấp của UBND tỉnh Lạng Sơn có ai có thân nhân bị quân Trung Quốc hiếp dâm, chặt ngang người, quăng người sống xuống giếng cạn rồi lấp đất lên chôn sống họ hay không?
Những người dân có thân nhân bị chết trong chiến tranh biên giới có quyền hỏi rằng: Có ai trong số cán bộ cao cấp của UBND tỉnh Lạng Sơn thấy đau lòng khi nhìn những tấm hình cón sót lại của thời chiến tranh biên giới ghi rõ ràng cảnh tang thương đổ nát sau khi quân Trung Quốc rút đi hay không?
Thành phố Lạng Sơn. Photo courtesy of vietbalo.vn
Thành phố Lạng Sơn. Photo courtesy of vietbalo.vn
Và còn nhiều câu hỏi tương tự như thế đang diễn ra trong lòng người dân khi biết đựơc trang web của UBND tỉnh lại đăng công khai những yêu cầu đối với huyện Hữu Lũng rất khó hiểu này.
Cao Bằng, Lạng Sơn và Lào Cai được xem bị tàn phá nặng nề nhất trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979. Ngày 17 tháng 2 hàng năm đáng lẽ phải là ngày giỗ tưởng niệm liệt sĩ Việt Nam trên toàn quốc để ghi nhớ lại nỗi phẫn hận của dân tộc trước cuộc chiến mà Trung Quốc phát động, thử hỏi Việt Nam có làm lễ giỗ long trọng cho họ như cách UBND tỉnh Lạng Sơn sắp sửa làm cho liệt sĩ Trung Quốc hay không?
Một nhà ngoại giao kỳ cựu với Trung Quốc chắc phải biết rõ cách hành xử quen thuộc của họ đối với Việt Nam như thế nào. Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh khi nghe tin này đã lên tiếng cho rằng:
Có thể UBND tỉnh Lạng Sơn cho rằng lỗi do thư ký đánh máy không ghi rõ là tưởng niệm liệt sĩ trong thời gian nào, lúc ấy câu chất vấn lại hướng về một hướng khác: những nén hương mà Ủy Ban này gọi là “dâng” cho những người Trung Quốc có làm cho oan hồn của những người Việt Nam đã chết đi ngay tại Lạng Sơn nổi giận hay không? Nếu trả lời được câu hỏi này thì UBND tỉnh Lạng Sơn xem như đang làm một việc phải đạo với cả hai đàng, tình đồng chí với Trung Quốc và tình nghĩa đồng đội, đồng bào với chính đất nước của mình.
Còn nếu chưa trả lời được thì người dân vẫn còn nghi ngờ tính chân thật của cả UBND tỉnh Lạng Sơn trong vụ này.
Dư luận lo ngại rằng Tiết Thanh Minh là ngày tảo mộ theo truyền thống Trung Quốc đã lan vào Việt Nam và bị đồng hóa sau đó. Liệu việc tảo mộ các liệt sĩ Trung Quốc hôm nay sẽ còn kéo dài bao lâu nữa và có bị đồng hóa bởi các quan chức Việt Nam sau này hay không?

Theo dòng thời sự:

VN quy hoạch kinh tế biên giới với TQ

BBC

Hợp tác biên giới Trung - Việt
Việt Nam đẩy mạnh nhiều lĩnh vực hợp tác xuyên biên giới với Trung Quốc.
Việt Nam vừa phê duyệt một quy hoạch tổng thể về phát triển công nghiệp và thương mại trên tuyến biên giới Việt – Trung tới năm 2020 với ‘tầm nhìn đến năm 2030′, theo Văn phòng Chính phủ Việt Nam hôm 19/2.
Một số trọng điểm đầu tư được định hướng gồm các công nghiệp khai thác, chế biến khoáng sản, một số loại hình thương mại hiện đại kết hợp giữa thương mại đô thị với thương mại truyền thông, theo Bộ Công nghiệp và Thương mại.
Hôm 20/2, tờ Hoàn cầu Thời báo của Trung Quốc nói Việt Nam nhắm mục tiêu đạt tổng kim ngạch trao đổi mậu dịch biên giới với Trung Quốc ở mức 16 tỷ đôla vào năm 2015.
Tờ báo Trung Quốc cho hay Việt Nam hiện có 11 vùng kinh tế trên một đường biên giới dài tới 1.400 km tiếp giáp với Trung Quốc, với tổng trị giá giao dịch công thương song phương hai bên đường biên giới đạt khoảng 15% so với tổng giá trị hợp tác kinh tế, thương mại giữa hai nước.
Hôm thứ năm, một chuyên gia ẩn danh từ Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam bình luận với BBC:
“Cả bản Quy hoạch Tổng thể mới phê duyệt lẫn các chương trình hợp tác kinh tế song phương Việt – Trung tới nay đều không trình bày rõ ràng và cụ thể bằng phương thức nào Việt Nam có thể giải quyết vấn đề nhập siêu triền miên từ Trung Quốc, cũng như việc để chảy máu tài nguyên từ Việt Nam.”

‘Lo ngại nhập siêu’

Cái giá phải trả cho “hai chiều” là kim ngạch càng tăng, thặng dư càng đắp cao cho phía bên kia, thâm hụt càng lún sâu ở phía ta và tài nguyên khoáng sản càng chóng cạn kiệt
Báo Việt Nam
Cuối năm ngoái, ông Đào Ngọc Chương, Phó Vụ trưởng Vụ Thị trường châu Á – Thái Bình Dương thuộc Bộ Công thương nói với tờ Bấm Đại Đoàn Kết:
“Việt Nam từng có thời kỳ xuất siêu sang Trung Quốc, từ năm 1991-2000. Song từ năm 2001 đến nay, Việt Nam liên tục nhập siêu từ nước này với giá trị tuyệt đối và tỷ lệ trên kim ngạch xuất khẩu luôn tăng.”
Theo tờ báo này Việt Nam khai thác khoáng sản và bán cho Trung Quốc cũng ở dạng xuất thô và đang gây ra nguy cơ “tận diệt nguồn khoáng sản”.
“Không đâu xa, nhìn ngay cách Trung Quốc thu mua nông sản của Việt Nam thời gian qua cho thấy họ không thu mua một thứ nông sản nào mà nhằm mang lại lợi ích cho người dân Việt Nam,” tờ Đại Đoàn Kết bình luận.
Hôm 11/2, chuyên mục kinh tế của tờ Bấm Người Cao Tuổi cho hay trong thời gian từ 2010 – 2013, Việt Nam chỉ xuất khẩu sang Trung Quốc được 44,8 tỉ USD, nhưng phải nhập khấu từ Trung Quốc 110,6 tỉ USD, dẫn tới nhập siêu lên tới 65,8 tỉ USD và về mặt tỉ lệ là 146%.
“Cái giá phải trả cho “hai chiều” là kim ngạch càng tăng, thặng dư càng đắp cao cho phía bên kia, thâm hụt càng lún sâu ở phía ta và tài nguyên khoáng sản càng chóng cạn kiệt…,” tờ báo viết.

Cận cảnh biệt thự gây choáng ngợp của ông Truyền tại Bến Tre

(Soha.vn) - Giữa khu dân cư thưa thớt là căn biệt thự của ông Trần Văn Truyền được thiết kế với cổng sắt, tường rào bao quanh xen họa tiết rồng bay, mặt trống đồng tinh xảo...

Cận cảnh biệt thự gây choáng ngợp của ông Truyền tại Bến Tre
Đó là căn biệt thự rộng trên mảnh đất hàng nghìn mét vuông được cho là một phần trong khối tài sản của ông Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ tại ấp 3, xã Sơn Đông, TP. Bến Tre, tỉnh Bến Tre đang thu hút sự chú ý của nhiều người.
Cận cảnh biệt thự gây choáng ngợp của ông Truyền tại Bến Tre
Cận cảnh biệt thự gây choáng ngợp của ông Truyền tại Bến Tre
Cận cảnh biệt thự gây choáng ngợp của ông Truyền tại Bến Tre
Cận cảnh biệt thự gây choáng ngợp của ông Truyền tại Bến Tre
Cận cảnh biệt thự gây choáng ngợp của ông Truyền tại Bến Tre
Cận cảnh biệt thự gây choáng ngợp của ông Truyền tại Bến Tre
Mặt tiền của căn biệt thự
Mặt tiền căn biệt thự của ông Trần Văn Truyền.
Lối vào căn biệt thự là chiếc cầu và cổng sắt được thiết kế độc đáo
Lối vào căn biệt thự của ông Trần Văn Truyền là chiếc cầu và cổng sắt được thiết kế độc đáo
Lối vào căn biệt thự là chiếc cầu và cổng sắt được thiết kế độc đáo
Hai bên cổng vào biệt thự là bức vẽ rồng bay với họa tiết tinh xảo
Hàng rào phía trước biệt thự được thiết kế xen kẽ mặt trống đồng
Hàng rào phía trước biệt thự được thiết kế xen kẽ mặt trống đồng
Trong khuôn viên biệt thự còn có hai ngôi nhà gỗ được lợp bằng ngói đỏ
Trong khuôn viên biệt thự của ông Trần Văn Truyền còn có hai ngôi nhà gỗ được lợp bằng ngói đỏ
Bộ bàn ghế được đặt trong khuôn viên bên cạnh chậu cảnh và hoa
Bộ bàn ghế được đặt trong khuôn viên bên cạnh chậu cảnh và hoa

Ukraina : Phát hiện dinh thự hoành tráng của ông Ianoukovitch

Tòa dinh thự nguy nga như một cung điện của tổng thống Ukraina bị phế truất Victor Ianoukovitch ở ngoại ô thủ đô Kiev. Ảnh chụp ngày 22/02/2014.

Tòa dinh thự nguy nga như một cung điện của tổng thống Ukraina bị phế truất Victor Ianoukovitch ở ngoại ô thủ đô Kiev. Ảnh chụp ngày 22/02/2014.  -REUTERS/Konstantin Chernichkin

Thụy My -RFI

Mọi chuyện đã diễn biến quá nhanh hôm thứ Bảy 22/02/2014, khi những dấu hiệu cho hồi kết của Tổng thống Victor Ianoukovitch liên tục nhân rộng. Quốc hội nắm lấy quyền hành, truất phế Tổng thống, giải tán nội các và bổ nhiệm những nhân vật thay thế, kiểm soát lực lượng an ninh và phóng thích bà Ioulia Timochenko bị cầm tù từ năm 2011. Một biểu tượng quan trọng cho việc thời thế đã thay đổi : đó là việc dinh thự riêng của Tổng thống được mở cửa cho công chúng vào tham quan.
Thông tín viên RFI tại Kiev Sébastien Gobert tường thuật :
« Đó là giây phút lịch sử, mang dáng dấp một cuộc dạo chơi cuối tuần. Nằm cách phía bắc Kiev ba mươi cây số, dinh cơ Mezhyhyria và 140 hecta bao quanh là tài sản của Nhà nước xô-viết cũ, được tư nhân hóa trong những điều kiện đáng ngờ và trở thành biệt thự riêng của ông Victor Ianoukovitch. Cơ ngơi này là biểu tượng cho những lạm dụng và nạn biển thủ công quỹ mà chế độ đã bị lên án từ năm 2010.
Khi những cánh cửa được mở ra vào sáng thứ Bảy, không hề có bạo động hay phá hoại. Hàng ngàn người dân gồm người lớn và trẻ em trong gia đình, những cặp tình nhân nắm tay nhau, họ lang thang trong khu công viên, mắt mở to sửng sốt trước sự hoành tráng của dinh cơ này. Dmytro là một trong số những người đó, anh nói : « Người ta đến để kiểm soát, để nhìn ngắm cơ ngơi của Tổng thống, tai nghe mắt thấy nhận ra nạn tham nhũng ở Ukraina. Không ai có thể tưởng tượng ra được những thứ này ».
Bên trong các tòa nhà vẫn được các nhóm tự vệ của phe đối lập canh gác, không cho khách tham quan vào để tránh mọi hành động phá phách. Đám đông thưởng ngoạn từ tòa lâu đài xa hoa, du thuyền, sở thú cho đến khu vực tắm hơi, từ nhà kính trồng cam đến ga-ra đậu đầy những chiếc xe hơi sang trọng. Tất cả đều với ý thức đáng nể : người ta khuyên không nên dẫm lên bãi cỏ !
Maria giải thích sự quan trọng của việc bảo tồn cơ ngơi này, để làm nên một địa điểm mang tính biểu tượng cho nước Ukraina mới : « Tôi mong rằng người ta sẽ dùng nơi này làm trung tâm y tế cho trẻ em và những người nghèo khổ. Hoặc là chuyển đổi thành đài kỷ niệm, hay công viên có thu tiền ».
Trong khi Ukraina vẫn là một trong những nước nghèo nhất châu Âu và nền kinh tế đang bên bờ vực phá sản, chuyến tham quan dinh cơ riêng của ông Ianoukovitch đối với nhiều người đã chứng tỏ rằng, cuộc cách mạng dẫn đến việc lật đổ một Tổng thống được bầu lên một cách dân chủ vào năm 2010 là đúng đắn. Cùng với Mezhyhyria, thêm một biểu tượng mạnh mẽ nữa đã sụp đổ ».

Tổng thống Ukraine gọi việc bị phế truất là một ‘cuộc đảo chánh’

Lãnh tụ đối lập Ukraina, bà Yulia Tymoshenko được trả tự do ngay lập tức sau khi tổng thống Yanukovych bị truất phế. (Ảnh: AP)
Vừa ra khỏi tù, cựu Thủ tướng Ukraina Yulia Tymoshenko đã trở lại thủ đô đang xảy ra giao tranh. Trong khi đó, tổng thống vừa bị lật đổ Yanukovych nói rằng ông ta rời khỏi Kiev vì một “cuộc đảo chính”.
Sự kiện Tymoshenko được phóng thích là một sự kiện mới nhất trong một ngày đầy ắp những diễn biến nhanh lẹ và đáng ghi nhớ, nó chứng kiến việc kiện Quốc hội bỏ phiếu để bãi nhiệm Tổng thống Viktor Yanukovych , và kêu gọi những cuộc bầu cử mới.
Tymoshenko nói với đám đông lên đến cả hàng ngàn người đang reo hò tại quảng trường Độc Lập của thủ đô Kiev, ngay trong cảnh tượng của những cuộc biểu tình đầy chết chóc, rằng: “Hôm nay, Ukraine đã giải quyết xong tên độc tài khủng khiếp Yanukovych.”
Chỉ vài tiếng đồng hồ sau khi được phóng thích từ một bệnh viện của nhà giam, bà Tymoshenko đã kêu gọi phải đòi lại công lý cho những người bị giết hại. Các cuộc biểu tình nổ ra sau khi Tổng thống Yanukovych quyết định từ chối thỏa thuận thương mại với Liên minh châu Âu để chạy theo Nga.
Bà Tymoshenko nói với đám đông: “Các bạn đã có khả năng làm thay đổi nước Ukraina, và các bạn có thể làm bất cứ điều gì. Ai cũng đều có quyền tham gia vào công cuộc xây dựng một nhà nước độc lập của châu Âu.”
Còn ông Yanukovych thì lên truyền hình và nói rằng ông đã bị ép buộc phải rời thủ đô Kiev do “có chủ trương phá hoại, gây tội ác và đó là một cuộc đảo chính.”
“Tôi không rời khỏi đất nước. Tôi không có dự định từ chức. Tôi là một Tổng thống do dân bầu lên,” ông ta phát biểu trong một cuộc phỏng vấn ở Kharkiv, một thành trì ủng hộ Nga gần biên giới Ukraina với Nga.
“… Kế tiếp, những gì tôi sắp sửa làm là bảo vệ không để nước tôi bị phân ly và không có đổ máu nữa. Tôi chưa biết phải làm như thế nào. Tôi hiện đang ở Kharkiv và không biết bước tiếp theo là tôi phải làm gì.”
Ông ta không nói đến những bản tin cho rằng ông đã có ý định rời khỏi  nước bằng máy bay.
Theo tin từ người đứng đầu của cơ quan biên phòng của Ukraina, ông Sergei Astakov nói rằng ông Yanukovych và tùy tùng đã toan lên một máy bay riêng tại Donetsk, một thành phố phía đông, nhưng không có giấy tờ hợp lệ. Lực lượng an ninh đã đưa ông ta quay trở lại. Ông Astakov nói với CNN, xác nhận thông tin mà ông ta đã cung cấp cho hãng tin Interfax của Ukraine.
Trong bản tin đó, ông Astakov nói rằng lực lượng an ninh biên giới đã tiếp cận chiếc máy bay để kiểm tra giấy tờ, và một nhóm người có vũ trang trên máy bay đó đã định đưa tiền cho những người kiểm tra nhằm mục đích hôi lộ để được cho phép máy bay cất cánh.
Khi những người kiểm tra từ chối nhận tiền, ông Yanukovych và nhiều người khác trong đoàn tùy tùng của ông bước ra khỏi máy bay và lên hai chiếc xe chạy đến trên đường băng – trích lời của ông Astakov.
Cũng theo ông Astakov, Bộ trưởng Bộ Nội vụ đã bị truất phế của Ukraine, Vitally Zakharchenko, cũng bị từ chối không cho ra khỏi nước trong một tình huống tương tự như vậy cũng tại cùng phi trường đó.
Sự kiện trong ngày thứ bảy vừa qua dấy lên những câu hỏi chỉ tựu trung vào vấn đề khi Quốc hội bỏ phiếu truất phế ông Yanukovych và tổ chức những cuộc bầu cử vào ngày 25/5 thì ai là người điều hành Ukraine.
Cuộc bỏ phiếu diễn ra chỉ 24 tiếng đồng hồ sau khi ông Yanukovych ký một hòa ước với phe đối lập với ý định là chấm dứt những ngày biểu tình đẫm máu.
‘Dinh của Nhân Dân’
Tại dinh Tổng thống ở một vùng ngoại ô của Kiev, phủ Tổng thống trống hoang, các cận vệ của ông cũng biến đâu mất.
Cảnh sát và những lực lượng an ninh, kẻ đã từng nổ súng vào những người biểu tình, giết chết hàng chục người, không còn xuất hiện ở những tòa nhà chính phủ, những nơi hội tụ biểu tình và ở trung tâm thành phố nữa.
Khi nhóm phóng viên CNN lái xe đến dinh của của tổng thống Yanukovych,  trên đường đi họ phải qua các  trạm kiểm soát được thiết lập bởi người biểu tình.
Khi đoàn phóng viên đến nơi, người gác cổng nói rằng họ không cho phép công chúng vào bên trong, nhưng các nhà báo thì được.
Những công chức yêu cầu các phóng viên hãy xem ngôi nhà như một chứng tích tội ác và hãy gọi nó là “dinh thự của nhân dân”
Tuy vậy, ở Ukraine không phải ai cũng hài lòng với những tin tức mới.
Đất nước này đang bị chia rẽ vì những người sắc tộc Nga sống ở phía đông và những người Ukraina chiếm đa số.
Trong một số thành phố, người dân đã lật đổ bức tượng của Vladimir Lenin – người sáng lập Liên Xô.
Liên bang Xô Viết là một đế chế cộng sản đã thâu tóm toàn bộ lãnh thổ của Ukraina. Mãi cho đến năm 1991, Ukraina giành được độc lập sau sự sụp đổ của Liên Xô .
Trong một dấu hiệu của sự chia rẽ sâu sắc, những người ủng hộ chính phủ đã xuống đường Kharkiv  vào đêm thứ bảy để bảo vệ một tượng đài Lenin, trong khi những người biểu tình chống chính phủ đe dọa phá bỏ.
Cảnh sát chống bạo động vũ trang đứng giữa hai bên, trong khi những người khác dựng lên một hàng rào tạm thời xung quanh tượng đài.

 

Cái tội nhảy đầm là ăn chơi đàng điếm bị “cách mạng” bắt diễu phố đây.

Hoàng hải Thủy

http://hoanghaithuy.files.wordpress.com/2010/09/dancer.jpg?w=749&h=515
Cái bảng đeo trên cổ có chữ “MÊ NHẢY ĐẦM” thấy chưa.
“Cách mạng ” có dạy rằng : ” Nhảy nhót, cổi truồng, phô vú phô mông….móng tay móng chân sơn đỏ chói, ăn chơi đàng điếm…” cho nên mới bán nước làm tay sai cho ngoại bang….- Rất chí lý, hễ “Cách mạng” mà nói ngàn đời không sai.- Xem bài viết ở Hoàng hải Thủy blog.
 

Nửa Thế Kỷ Xưa

Ảnh Tháng 10, 1975, Sài Gòn quằn quại trong vòng kìm kẹp của cái gọi là Ủy Ban Quân Quản. Người VNCH đi tù, sách, nhạc VNCH bị coi là đồi trụy, phản động. Người nhẩy đầm trong nhà riêng bị bắt. Trong ảnh: cả 10 tên bộ đội CS đi bắt một đám thanh niên Sài Gòn nhẩy đầm, cho đeo bảng dẫn đi riễu phố. Ảnh này xưa đã 35 năm.
1975 – 2010… 38 mùa lá rụng đã qua đời tôi.. Sáng nay, buổi sáng Ngày 11 Tháng Chín năm 2010, sống những ngày tị nạn cộng sản cuối đời ở xứ người, tôi thấy trên màn ảnh TiVi những cảnh người Mỹ tưởng niệm Tai Họa 911 Trăm Năm Một Thưở của họ.
Sau mùa hè nắng nóng, đêm qua mùa thu tha thướt trở lại Rừng Phong, sáng nay trời Virginia Xanh mát.
Cảm vì Em bước chân đi
Nước rung mặt ngọc lưu ly phớt buồn.
Anh về xa mái cô thôn
Mình Anh trong khói hoàng hôn nhớ nhà.
Từ Em mới bước chân ra
Tuy rằng cách mặt, lòng ta chưa sầu
Nắng trôi, vàng chẩy về đâu?
Hôm nay mới thật bắt đầu là Thu…
Tôi không ưa Trần Dần. Phải viết cho đúng là tôi không ưa bất cứ anh văn sĩ, thi sĩ đương thời nào của bọn Bắc Cộng. Tôi coi họ và tôi gọi họ là những Văn Nghệ Sĩ Bị Rọ Mõm.
Trần Dần được nhiều ông Việt văn nghệ lưu vong sống ở Pháp, Mỹ ca tụng, bốc lên mây xanh, tôi thấy tởm khi đọc những việc ông văn nghệ sĩ Bắc Hà Trần Dần làm trong thời gọi là Nhân Văn Giai Phẩm, những việc do chính Trần Dần ghi lại trong quyển GHI – xuất bản năm 2000 ở Paris – như việc Trần Dần đầu hàng bọn Tố Hữu, Trần Dần quì mọp nhận tội, Trần Dần xin tha, như việc “ba Nhà Văn Nhân Văn Giai Phẩm có khí phách” Trần Dần, Hoàng Cầm, Lê Ðạt mở cuộc tố cáo, kết tội Nhà Văn Phùng Cung, tôi càng tởm hơn khi tôi đọc những vần Thơ Dzờ Dzoạc làm sau năm 1980 của Trần Dần. Vụ ba ông “ Nhà Văn Nhân Văn Giai Phẩm khí phách đầy người “đứng ra tổ chức cuộc họp văn nghệ để tố cáo Nhà Văn Phùng Cung không được ông Trần Dần ghi một dòng chữ nào trong tác phẩm GHI, không được ba ông Trần Dần, Hoàng Cầm, Lê Ðạt nhắc đến nửa lời. [1]
Nhưng trong bài Viết ở Rừng Phong đầu Thu 2010, tôi phải ghi và kể với quí vị bạn đọc một chuyện tôi cho là “hay” về Trần Dần..
Một tối cuối năm 1975, hay đầu năm 1976, tôi gặp Hoài Bắc ở Ngã Ba Ông Tạ. Khoảng 9 giờ tối, trời mưa lâm râm, Sài Gòn tắt điện, thành phố âm u, từng đoàn người trên xe đạp lầm lũi đi dài dài hai bên đường như đoàn người đi xuống địa ngục. Hai chúng tôi đi trên xe đạp. Xe Hoài Bắc có cái bị cói móc ở ghi-đông. Chúng tôi ghếch xe lên vỉa hè, đứng trong bóng tối nói chuyện.
Hoài Bắc nói:
“Văn Cao chưa vào được. Bà Văn Cao vào. Văn Cao nhắn nói với Thái Thanh: “Hát như cô mới là hát. Ở ngoài này chúng nó không biết hát.” Trần Dần nhắn bà Văn Cao nói với Vũ Hoàng Chương: “Anh yên tâm. Thơ Anh và Thơ Anh Hùng không bao giờ mất được.”
Khi bà Văn Cao vào Sài Gòn, Thi Bá Vũ Hoàng Chương chưa bị bọn Công An Thành Hồ bắt.
Ngay trong những ngày đen tối nhất của Quốc Gia VNCH năm 1976, 1977 – đen hơn bóng tối, đen hơn cái Lá Ða Ca Dzao, đen đến không còn gì có thể đen bằng – khi toàn bộ Thi Văn VNCH bị bọn Bắc Cộng thẳng tay hủy diệt, khi Thơ Vũ Hoàng Chương, Thơ Ðinh Hùng bị bọn Ðồ Tể Văn Nghệ Bắc Kỳ kết án là “Thơ Bệnh Hoạn, Thơ Ma Mị”, hai loại Thơ chúng cho là có tội nặng hơn cả Thơ Phản Ðộng, Trần Dần đã nói ngay một câu chắc nịch như thế. Cái “nhìn thấy trước” của Trần Dần thật sáng. Ðúng như lời Trần Dần nói ngay từ những ngày Lão Già Hồ mới chân ướt, chân ráo láo ngáo vào Sài Gòn:
Thơ Vũ Hoàng Chương, Thơ Ðinh Hùng không bao giờ mất được.”
Sáng nay thu về trên Rừng Phong, nhớ Thơ Mùa Thu Ðinh Hùng, tôi nhớ và kể chuyện Trần Dần nói về Thơ Ðinh Hùng.
Tháng Bẩy năm nay – 2010 – tôi viết mấy bài về các văn nghệ sĩ đã sống, đã chết ở Sài Gòn kể từ những năm 1960. Bài hôm nay tôi viết về TÚ KẾU.
Ðây là tài liệu về Tú Kếu trên Internet:
Nói tới Tú Kếu Trần Ðức Uyển người ta nghĩ và nhớ đến những bài “Thơ Ðen, Thơ Chì” của ông. Và như thế, người ta nhớ và biết đến Tú Kếu nhiều hơn biết Trần Ðức Uyển.
Chúng ta có rất nhiều thi sĩ, nhưng những người làm thơ trào phúng, châm biếm, để lại tên tuổi, chỉ có thể đếm được trên những đầu ngón tay. Tú Kếu là một trong những nhà thơ hiếm hoi ấy.
Ðiều đó chứng tỏ, Thơ Trào phúng không phải là thể Thơ dễ làm. Trong 20 năm Tú Kếu đã làm nhiều Thơ Châm Biếm hơn Trần Ðức Uyển làm Thơ Tình. Rồi thi phẩm “Thơ Ðen” của ông được in ra với tên tác giả Thi sĩ Tú Kếu. Nên người đọc Việt Nam biết Tú Kếu nhiều hơn họ biết Nhà Văn Nhà Thơ Trần Ðức Uyển là một điều tự nhiên.
Nhưng, ký hai cái tên khác nhau như thế, rõ ràng ông đã phân biệt hai công việc riêng biệt. Ngoài “Thơ Chua, Thơ Chì, Thơ Ðen” trong những năm từ 1965 đến 1975 còn có bao nhiêu Thơ Tình ký tên Trần Ðức Uyển, không ai biết rõ.
Sau biến cố Tháng Tư 1975, ông bị cộng sản bắt giam tù hơn 10 năm, những ngày ở tù, những ngày còn lại sau đó, ông nghĩ gì, làm gì, cũng như hầu hết các văn nghệ sĩ ở miền Nam khi ấy, chỉ một mình ông biết.
Ngoài sáng tác Thơ, Trần Ðức Uyển còn dịch một số truyện ngắn ngoại quốc ra Việt ngữ, các bản dịch thơ Langston Hughes của ông được coi là rất đạt.
Một vài bài thơ của Trần Ðức Uyển, do bằng hữu của ông mang ra được nước ngoài, hay bằng cách nào đó lọt được ra hải ngoại, cho thấy, ông có một hồn thơ trong suốt. Hình như hoàn cảnh đen tối không làm u ám tâm hồn ông.
Bài thơ “Buổi Chiều Ngồi Trên Ðồi”, làm sau năm 1975, của ông là một thí dụ:
Ngồi dưới gốc cây gõ ống trúc
Hứng thú nghêu ngao vài ca khúc
Trên cành lảnh lót tiếng chim xanh
Trời đất thu tròn trong khoảnh khắc
Gió cao lồng lộng hồn cao tĩnh
Học thói người xưa đắc đạo vàng
Rũ bụi khi về tưng gót nhẹ
Bóng mình phấp phới trên đồi ngang.
Tự hỏi về đâu! Ðâu chẳng được!
Hãy tìm bên suối ngủ đêm nay
Gối đầu lên đá nhìn trăng sáng
Rừng núi mù sương ướt chẳng hay
Trước những bạo hành của cuộc sống, phản ứng của nhà thơ đôi khi kỳ lạ: Cố giữ một trạng thái tâm hồn bình an, trong sáng, một tâm trạng mà những kẻ chủ trương bạo động không bao giờ có thể có được. Không có được trạng thái tâm hồn như thế người ta sẽ không bao giờ làm được những gì Thi sĩ làm được, đó chính là Thơ:
Sáng thức dậy ra vườn
Lòng nhẹ tênh mùi đạo
Tai vừa nghe chim hót
Ðã thấy mình vô vi
Hoa sớm còn e ấp
Mắt lá lệ long lanh
Ôi những buồn chất ngất
Trôi sạch tự khi nào
Dòng sông hồn trong trẻo
Chảy ngược xuyên thời gian
Gặp hồn xưa quấn quít
Trong màu sắc huy hoàng
Biến thiên của cuộc sống nhiều khi đẩy con người vào những hoàn cảnh khốn cùng đến nỗi, người ta không dám tin rằng trên đời còn có ánh sáng nữa!
Thơ xua đuổi bóng tối, đẩy lui những đám mây mù, thắp sáng lại hy vọng. Thi sĩ chuyển giao niềm hy vọng ấy cho cuộc đời:
Núi cao chót vót trời cao rộng
Ta ném mình lên vút ngọn cao
Bỗng thấy dưới chân mây nổi sóng
Tưởng ngẩng đầu tay với được sao
Ta ngao du khoái tỉ vô cùng
Trăng lên dây đàn tơ khẽ rung.
Gió lộng nghe lòng thương bạn hữu
Biết gặp nhau chăng giờ lâm chung
Vài cánh chim đêm xoải vội vàng
Quanh mình trăng lụa nõn mênh mông
Nằm đây đồi cỏ nghe trời rộng
Nghe cả chiều sâu của sắc không
Sau 1985 khi đi tù CS về Tú Kếu Trần Ðức Uyển sống ở Sài Gòn mấy năm rồi về Bảo Lộc, vùng cao nguyên trồng Trà gần Ðà Lạt.
Những ngày cuối cùng ấy ông bị chứng Alzheimer. Hiển nhiên, bệnh trạng của ông là nỗi khổ của gia đình ông. Nhưng rất có thể đó lại là điều may mắn cho chính ông. Không ai ở trong những trại được gọi là “cải tạo” ra mà cả thể xác lẫn tâm hồn lại không bị thương tổn và dễ dàng quên được những gì đã xẩy ra với mình cùng những người chung quanh.
Có lẽ chỉ có căn bệnh – Alzheimer – cho đến nay vẫn chưa có thuốc chữa ấy, mới giúp người tù xóa bỏ được ký ức đen tối chăng?
Có thể coi, những bài thơ cuối cùng của Trần Ðức Uyển đã được viết giữa ranh giới của những ngày nhớ/ quên của ông và không vướng một chút oán hận nào:
Người hỏi vợ anh đâu?
Ta đáp không mà có
Nhân gian dưới trời sâu
Tỷ tỷ nằm trong mộ
Lại hỏi nay đi đâu
Nơi vui không thiếu chỗ
Hãy cứ đi trên đường
Cất tiếng ca cùng gió.
Thơ Tú Kếu chửi Ðảng
Năm mươi năm đời ta có Ðảng
Ðảng cho ta khoai sắn thay cơm
Năm mươi năm đời ta có Ðảng
Ðảng cho ta áo rách vai sờn
Nhờ có Ðảng ta quen với Ðói
Ngày càng ngày gần với điêu ngoa
Yêu mến Ðảng là yêu gian dối
Là yêu luôn cả những tà ma!
Ðây là đoạn tài liệu thứ hai về Tú Kếu trên Internet:
Ông đă cùng với ông Chu Tử (chủ nhiệm Nhật báo Sóng Thần) sau năm 1976 lập một tổ chức mang tên là Nguời Việt Tự Do nhằm mưu đồ Phục Quốc. Tổ chức này bị VC khám phá, bắt và xử tử hình 23 người vào năm 1976, Tú Kếu Trần Ðức Uyển mang bản án 18 năm tù, dành cho Ủy Viên Văn Hóa của tổ chức. Ðến năm 1989 ông được thả ra, nhưng vẫn bị quản chế tại gia 5 năm. Ðến năm 1992, Tú Kếu đồng ý với đường lối chính trị của Phong Trào Thống Nhất Dân Tộc và Xây Dựng Dân Chủ của ông Nguyễn Ðình Huy nên có nhiều liên hệ mật thiết với ông Nguyễn Ðình Huy. Năm 1993, Phong Trào bị đàn áp, Tú Kếu bị công an kêu lên kêu xuống hành hạ về tinh thần khiến ông mất trí nhớ và lâm trọng bệnh, ông bị bệnh Quên và qua đời năm 2002.
Bài thơ trên là một trong những bài Tú Kếu làm trong lao tù, được đăng trên báo Ðông Á tại Hoa Kỳ. Toàn bộ số tác phẩm của ông bị VC tịch thu và tiêu hủy.
Nhân một lần gặp Nhà Văn Lê Văn Trương trong đường phố Sài Gòn những năm 1960, Tú Kếu làm bài Thơ:
Nhớ Một Lần Bác Trương
Một lần tôi gặp Bác lang thang
Bác gọi tôi sang giọng vội vàng:
“Ðằng ý có tiền cho tớ ít !”
Ðường trưa bốc khói nắng chang chang
Lúc ấy tôi đang quả thật nghèo
Tiền lương viết báo chẳng bao nhiêu
Tay không lúng túng sờ trong túi
“Còn mỗi trăm đồng bác tạm tiêu”
“Một trăm tốt quá “Mẹc-xi vu”
“Chính phủ mày xem chúng nó mù
“Văn nghệ như tao mà bị đói
“Trách nào không khổ bọn dân ngu.”
Bác nói tôi nghe mủi cả lòng
Ngày xưa có thuở Bác thành công
Một thời hiển hách ngôi thần tượng
Tiền bạc ê hề như nước sông!
Thấm thoắt qua đi đã hết thời
Bây giờ Bác rách chẳng ai chơi
Cái đời văn nghệ buồn hơn chó
Thua thiệt riêng mình thua thiệt thôi
Từ đấy đôi lần nhớ Bác Trương
Lòng tôi se thắt nghĩ mà thương
Thương mình, thương Bác, thương đồng nghiệp
Muốn dứt tơ tằm sợi vấn vương
Con tằm dứt ruột nhả tơ dâu
Rút cuộc hồn đơn nặng gánh sầu
Nhân thế lập lờ đôi mắt giấy
Chiều tà bóng xế ngẫm càng đau
Ngưng trích bài trên WEB về Tú Kếu.
Nhà Văn Lê Văn Trương
CTHàÐông: Một buổi chiều cuối năm 1975 hay đầu năm 1976, tôi gặp cậu em vợ của Tú Kếu. Khi ấy tôi nghe anh em nói Tú Kếu bị bắt trên Ðà-lạt, cậu em cho tôi hay:
- Chúng nó xử anh Tú em 18 năm tù.
Hai chân tôi mềm ra, tôi muốn ngồi sụp xuống vỉa hè. Tú Kếu đi tù Cộng sản 18 năm? Làm sao sống nổi? Chết là cái chắc. Hai văn nghệ sĩ bị đi tù Cộng sản tôi tin chắc sẽ chết trong tù là Tú Kếu và Phan Nhật Nam. Phan Nhật Nam cương cường quá, Tú Kếu quá yếu về sức khoẻ.
Những ngày như lá, tháng như mây.. Năm 1989 nằm phơi rốn trong Nhà Tù Chí Hoà, tôi được tin Tú Kếu đã trở về. Năm 1989 tôi giã từ Nhà Tù Chí Hoà để đến Trại Tù Khổ Sai Z 30 A. Tại đây tôi gặp Lê Hoàng Anh, một người tù chính trị án 20 năm khổ sai trong tổ chức của Tú Kếu. LH Anh cho tôi biết Tú Kếu, và anh, đựơc chuyển từ Nhà Tù Ðại Bình, Ðà-lạt về đây được mấy năm, Tú Kếu đã ra khỏi tù – Án tù của Tú Kếu là 18 năm, người tù Tú Kếu ở tù 14 năm, nếu tôi đến Z 30 A sớm hai năm, tôi gặp Tú Kếu ở đây – tôi lập tức nhờ vợ con các bạn tù đến trại thăm nuôi người tù cầm thư về nhà cho vợ con tôi, dặn vợ con tôi cầm thư tôi đi tìm đưa cho Tú Kếu, tôi viết trong thư:
Anh Doãn Quốc Sỹ và tao lên Z 30 A. Mày lên gặp chúng tao ngay.”
Tú Kếu là con rể ông Chủ Hãng Trà Tiến Ðạt, một nhà sản xuất trà nổi tiếng ở Sài Gòn. Nhà Tiến Ðạt có trại trồng trà ở Bảo Lộc. Nghe nói Tú Kếu có tiền, giúp nhiều khoản công ích cho trại, cho bạn tù, được Trưởng Trại và nhiều cai tù trọng nể nên tôi muốn Tú Kếu lên giới thiệu cho tôi vài câu.
Tú Kếu lên Z 30 A ngay, trên xe Honda do người em lái. Anh lên gặp Trưởng Trại rồi gặp anh Sỹ và tôi, anh cho tôi một khoản tiền.
Năm 1981 mãn án tù, tôi trở về mái nhà xưa và gặp lại Tú Kếu mấy lần. Lần cuối tôi gặp Tú Kếu là buổi tối trong tiệc cưới con của Thanh Thương Hoàng năm 1993. Vào năm này đời sống của đa số anh em ký giả Sài Gòn chúng tôi đã dễ thở, nhiều anh đi Honda, đi ăn cưới nhiều anh mặc lại những bộ complet veston xưa, anh nào luộm thuộm lắm cũng có cái cravate. Ăn xong, một số anh em chúng tôi hội lại ngoài sân chụp ảnh. [2]
Tôi báo với Tú Kếu:
“Tao và vợ con tao sắp sang Mỹ.”
Tú Kếu nói:
“Mày đi đi. Tao không đi.”
Anh ôm tôi, hun tôi. Anh để râu lởm chởm. Râu anh đâm vào má tôi. Tôi kêu:
“Râu mày làm tao nhột quá. Cứ như là Phi-đen Cát-trô hôn tao vậy.”
Ông Chu Tử Chủ Báo Sống đi khỏi Sài Gòn Ngày 30 Tháng Tư 1975, không có ông trong Tổ Chức Người Việt Tự Do chống Cộng cùng với Tú Kếu.
_______________________________________________________
[1] GHI: Hồi ký của Trần Dần, xuất bản ở Paris năm 2000.
Người kể chuyện ba ông Nhân Văn Trần Dần, Hoàng Cầm, Lê Ðạt dựng tòa án tố cáo ông Phùng Cung tội phản động chống Ðảng là anh Phùng Hà Phủ, con trai của Nhà Văn Phùng Cung.
[2] Trong tiệc cưới con của Thanh Thương Hoàng ở Sài Gòn năm 1983 có các anh Mặc Thu, Như Phong, Choé, Tú Kếu. Nay bốn anh đã ra người thiên cổ.

Biểu tình đòi tự do báo chí tại Hồng Kông


DR.

Thụy My -RFI

Tại Hồng Kông hôm nay 23/02/2014 khoảng sáu ngàn người đã xuống đường đòi tự do báo chí. Cuộc biểu tình này do các nhà báo tổ chức, vì mối lo ngại bị Bắc Kinh hạn chế tự do ngôn luận đang ngày càng tăng.
Nhiều người biểu tình cài trên ngực áo những chiếc ruban màu xanh, biểu tượng cho tự do ngôn luận trong ngành truyền thông. Các nhà tổ chức ước tính có khoảng 6.000 người tham gia xuống đường, còn cảnh sát cho rằng chỉ có 1.600 người. AFP nhận định, tại Hồng Kông quan ngại đang tăng lên về việc Bắc Kinh tìm cách tăng cường kiểm soát vùng đất bán tự trị này và khống chế báo chí.
Bà Tuyết Lợi Âm (Shirley Yam), phó chủ tịch Hiệp hội các nhà báo Hồng Kông nói rằng : « Các tiêu đề bị sửa lại, phỏng vấn bị cấm, và các cây bút xã luận bị sa thải. Một số coi đây là các quyết định mang tính thương mại hay thậm chí các xung đột về lao động. Nhưng chúng ta phải nhìn thấy các sự kiện này trong bối cảnh các phương tiện truyền thông Hồng Kông đang bị siết chặt ».
Những người biểu tình hô vang các khẩu hiệu như « Tự do cho người dân », « Tự do cho Hồng Kông », « Phản đối kiểm duyệt ». Họ diễu hành qua các đường phố, điểm đến là khu Kim Chung (Admiralty) nơi đặt trụ sở chính quyền thành phố.
Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ) đặt tại New York nhận định, tự do báo chí tại Hồng Kông hiện đang « ở mức thấp », nêu ra việc các phóng viên phải tự kiểm duyệt, các tờ báo bị đe dọa về tài chính và về vật chất cũng như các bước về tư pháp có thể ngăn cản việc thực hiện phóng sự điều tra. Còn tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF) có trụ sở tại Paris tuyên bố sự độc lập của truyền thông Hồng Kông « hiện đang bị đe dọa », vì Bắc Kinh ra sức bóp nghẹt các bài viết chỉ trích.
Theo thỏa thuận giữa Luân Đôn và Bắc Kinh khi trao trả Hồng Kông cho Trung Quốc năm 1997, tự do báo chí cùng với một số quyền tự do khác phải được duy trì trong ít nhất 50 năm. Ông Jonathan Hopfner, một phóng viên ở Hồng Kông và là thành viên Câu lạc bộ các thông tín viên ngoại quốc, nói với AFP trong cuộc biểu tình : « Xu hướng đáng ngại về tự kiểm duyệt đang tăng lên, điều này ảnh hưởng đến tất cả các nhà báo. Nhiều cơ quan truyền thông chọn lựa Hồng Kông để hoạt động vì nơi đây có truyền thống tự do ngôn luận mạnh mẽ. Chúng tôi hy vọng những gì đúng đắn vẫn được duy trì ». Còn ông Martin Lee, cựu chủ tịch đảng Dân chủ cũng tham gia biểu tình tuyên bố : « Một khi tự do báo chí không còn nữa thì các quyền tự do khác cũng không thể được cứu vãn ».
Chính quyền Hồng Kông do ông Lương Chấn Anh (Leung Chun Ying) thân Bắc Kinh lãnh đạo, luôn chối cãi cho rằng không đàn áp báo chí.