Tổng số lượt xem trang

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Lượm lặt - Sẽ bảo tồn trọn vẹn cầu Long Biên bằng tư duy tiến sĩ! - Không phải pháp trị mà là "khủng bố trị"

Chính trị – Xã hội

Việt Nam bị Trung Quốc đe dọa tại Lào và Cam Bốt ?  -(RFI)   —    Seoul quan tâm hiệp định hạt nhân Mỹ-VN  -(BBC)
Phúc trình thường niên về nhân quyền thế giới năm 2013  -(RFA)    —  Những Bà Mẹ đang tranh đấu cho các con  -(RFA)
Trước phiên xử Blogger Trương Duy Nhất  -(RFA)   >>>   Điều 258 hay sự căm hận trong cáo trạng Trương Duy Nhất?
Gia đình nhà báo Trương Duy Nhất kêu gọi tham dự phiên xử ngày 04/03  -(RFI)   —  Mấy ý kiến trước ngày mở phiên tòa “Trương Duy Nhất về điều 258, BLHS”  -LS. Hà huy Sơn – (Boxitvn) >>>   Thư của gia đình nhà báo Trương Duy Nhất
Việt Nam đón mừng ‘Ngày Hạnh phúc’ đầu tiên vào tháng 3 -(VOA)    —-Sức ép điều tra nguồn gốc tài sản cán bộ  -(RFA)
Thầy trò đánh nhau: Đạo đức học đường trôi về đâu?  -(RFA)

Biệt thự quan chức: Vòng vo khó tránh nghi ngờ  -(TVN)   — Biệt thự ông Truyền: Không phải trách nhiệm Ban Nội chính  -(VNN) – Bà Bùi Thị An nói: “Do đã về sinh hoạt Đảng ở địa phương nên trước hết, về mặt trách nhiệm, đồng chí Truyền phải báo cáo, giải trình với cơ sở Đảng ở đó”.
“Ông Truyền nên giải trình với tổ chức về khối tài sản’  -(VNN)   >>>  Ông Trần Văn Truyền trần tình về biệt thự, nhà gỗ và ‘người em’     —  “Ông Truyền nên giải trình với tổ chức Đảng về khối tài sản”  – (GDVN)

Không phải pháp trị mà là “khủng bố trị”   – Nguyễn Văn Thạnh  -(Boxitvn)

Marx và Engels quả thật đã “tự diễn biến”? Cung cấp chứng cứ cho bài viết của Tống Văn Công  – Vũ Thị Phương Anh -(Boxitvn)
Sẽ bảo tồn trọn vẹn cầu Long Biên bằng tư duy tiến sĩ!  – Tiến sỹ Trần Đình Bá  -(Boxitvn)
Báo động đỏ  -  Nước Nga gần Ukraine hơn là người ta tưởng  – Semen Novoprudsky, http://www.gazeta.ru  -Phạm Nguyên Trường dịch  -(Boxitvn)
Đấu tranh vì lương tâm: Phương pháp của Gandhi (kỳ 3)  -(Boxitvn)   >>>  Đấu tranh vì lương tâm: Phương pháp của Gandhi (kỳ 1 & 2)
Bài học từ Ukraine cho phong trào dân chủ VN là phải thành lập Hội, Nhóm  -(DĐSVVN) – LS. Hà Phan.
Đề nghị cùng kiện Trung Quốc: Philippines “làm khó” thêm cho giới lãnh đạo CSVN  -(Chepsuviet)
Điều phối viên UNDP: Việt Nam cần có những trung tâm thông tin ở các vùng, miền, địa phương để giúp người dân tiếp cận thông tin liên quan nhân quyền  -(TTXVN / Chepsuviet)
35 năm Chiến tranh Biên giới Việt-Trung 1979: Báo chí, sách Sử VNCS đã viết gì (8) -(Chepsuviet)
Nelson Mandela – Bước đường dài tới tự do (3)  -(DL)    —  Châu Áp Tử – Vấn đề gấu ó giữa Gấu và Gió  -(DL)
Cavenui – Vừa kể chuyện vừa bốc phét về Ukraina (1)  -(DL)   —  Dương Hoài Linh – Thư gởi các đồng chí chuyên lừa  -(DL)
Truyền hình nhà nước nói về vụ dàn dựng bắt Bùi Thị Minh Hằng và tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo ở Lấp Vò  -(DL)
Đỗ Trường – Hoàng Minh Tường, người làm sống lại dòng văn học hiện thực nhân đạo  -(DL)
Hải Lý – Bầu Kiên & vàng  -(DL)   —   Hoàng Đức Doanh – Bùi Thị Minh Hằng, chị Dậu ngoài đời   -(DL)
Đồng tiền mua được gì?  -(JonathanLondon)    —   Võ sỹ có triển vọng là tổng thống (Bùi Tín)  -Thongluan
Tín nhiệm hay không còn ai tín nhiệm nữa? (Phạm Trần)  -Thongluan
HƯỚNG ĐI MỚI CHO THẾ HỆ TRẺ CỦA ĐẤT NƯỚC UKRAINA…. BÀI HỌC QUÝ GIÁ NÀO CHO THẾ HỆ TRẺ VIỆT NAM NGÀY HÔM NAY…?  -(TNM)
ĐỌC LẠI HỒ SƠ BÁN NƯỚC: HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ 1990 -(TNM)
KHÔNG ĐỂ HỌ GIƯƠNG CAO NGỌN CỜ MÁU -(TNM)  -Nguyễn Thu Trâm phỏng dịch  -trích từ “Stanford University Welcomes Chinese Regime’s Propaganda” by Gabriel Feinstein
NHÂN DÂN KHÔNG CHẾT CHO ĐIỀU NÀY-(TNM)  – Nguyễn Thu Trâm phỏng dịch  – Nguyên bản “Tymoshenko Ally Takes Control in Ukraine, But Legitimacy Uncertain”
Dân oan Bắc Giang dùng bom xăng chống lại bọn cướp đất !  -(XuanVN)   >>>>  Bắc Giang: Dùng “bom xăng” chống lại đoàn cưỡng chế thu hồi đất  -(Dantri / ttxcc)


Điện thoại đường dây nóng cải cách hành chính tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu   -   064.3857.673 (gọi trong giờ hành chính).   -  0967.448.449 (tiếp nhận cuộc gọi từ 7g-19g hằng ngày, kể cả thứ bảy, chủ nhật).  – Email: cchc@baria-vungtau.gov.vn.
Cán bộ hành dân, coi chừng đường dây nóng!  -(TT)   >>>  Phó thủ tướng Vũ Đức Đam: “Hãy coi chỉ trích là góp ý chân thành”
Phân cấp và thẩm quyền   -(TN) – Trong một xã hội pháp quyền, việc phân cấp thực hiện thẩm quyền của nhà nước luôn mang tính cốt lõi. Luật pháp có những quy định về thẩm quyền của nhà nước, nhưng trên thực tế người dân luôn muốn biết thẩm quyền cụ thể thuộc về cơ quan nào. Trung ương hay cấp tỉnh hay cấp huyện hay cấp xã?

Hôm qua có vài lời về vụ ” Đại Hàn thảm sát Dân ở xã Bình an, Bình khê, Bình định”-Mà ở đó chính quyền tổ chức lễ kỷ niệm- Còn cái vụ cũng ở Bình định tại sân vân động Nguyễn Huệ Qui nhơn tháng giêng 1972 (quên ngày) , ai đã ném lựu đạn ám sát ông Tỉnh trưởng, nhưng ông không rụng cái lông chân mà làm chết và bị thương hơn 120 nhân mạng, cả em nữ sinh 14 tuổi, có một cặp vợ chồng là Giáo sư , vợ chết , chồng lê lết đến sau 1975 mới chết chẳng hạn – Tổ chức vui chơi cả các đoàn thể Dân sự ( Hướng đạo, Phật tử, Công giáo…) , học sinh các trường….-Tổ chức kỷ niệm đi chớ – Ngày này tháng giêng ở Bình định giỗ cũng đông đấy- Tội ác hay là gì???- Mời xem lại những vụ khác ở đây để làm Kỷ niệm luôn- Nhưng Hoàng sa- Trường sa (Gạc ma)- Biên giới thì đừng làm (do quên) nó đụng cái chỗ “nhạy cảm” và mất “ổn định” Xã hội XHCN Thế giới:
Tội ném chất nổ ám sát một người dân sự là việc làm của các tên khủng bố – Trang bị súng ống cho các trẻ em tham gia mưu sát, đặt mìn…là hành vi lợi dụng  -(Trần Hoàng blog)
Rồi hồi tết Mậu Thân , chỗ trảng rừng lăng Võ Tánh gần ngoài Đập đá , ai đồng ý hưu chiến Tết rồi xua người đi đánh Qui nhơn, xuống chưa qua QL1 ,ở đó bị Sư đoàn Mãnh Hổ của Đại Hàn và Sư đoàn 22 (Ngụy) lượm gon chết ráo? bao nhiêu người nhỉ , cho nên không vào được Qui nhơn (cánh phía Phú yên cũng bị bẻ gãy luôn)- Tết không biết ở đó có làm đám giỗ”To” không- Hồi đó Ngụy chôn bằng cơ giới  rồi úi đắp như gò đống.- Cho nên nói đến Lịch sử, nó đã qua lâu rồi, phải nhìn cho khách quan trung thực dù có nhiều cái làm cho tất cả Người Việt nam rất đau lòng, để rút kinh nghiệm mà các đời sau đừng lập lại gây đau khổ cho Dân tộc Việt nam ta bới những “cuồng tín” mù quáng điên khùng , là xương là máu của Đồng bào ta, không phải là bữa đại tiệc ở nhà hàng 5 sao. Và chúng ta chỉ phải hy sinh xương máu để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Ông Cha gầy đựng nên nếu có ai cướp nước ta.

Kinh tế

Thế giới

Mỹ tố cáo những vụ xâm phạm nhân quyền toàn cầu  -(VOA)   —    Mỹ giảm tầm quan trọng vụ Bắc Triều Tiên phóng phi đạn -(VOA)   —  Các chuyên gia đề nghị Mỹ mở rộng tiếp cận với Bắc Hàn  -(RFA)   — Hoa Kỳ phóng thích thêm 1 gián điệp trong nhóm ‘Cuba 5′ -(VOA)   —   Đại sứ Mỹ cảnh báo TQ, Nhật Bản đừng có hành vi khiêu khích -(VOA)   —  Gary Locke: Nhật – Trung đừng để Đông Á căng thẳng hơn  -(RFA)
NT John Kerry: vấn đề hạt nhân Iran cần giải pháp ôn hòa  -(RFA)    — Đại sứ Mỹ kêu gọi Trung Quốc tôn trọng nhân quyền  -(RFI)
Bắc Triều Tiên bắn thử tên lửa tầm ngắn  -(RFI)   — Nhật kín đáo trở lại thị trường vũ khí  -(RFI)   —   Nhật Bản –Bắc Triều Tiên nối lại đối thoại cấp chính phủ  -(RFI)
Bắc Hàn bắn 4 phi đạn tầm ngắn ra biển  -(RFA)  —   Đài Loan kêu gọi một Bộ quy tắc Ứng xử ở Biển Hoa Đông -(VOA)
Tàu do thám của Hải quân Nga bất ngờ xuất hiện tại Cuba  -(TN)
Nga tìm thêm căn cứ quân sự ở nước ngoài  -(RFI)    —  Chiến hạm Nga cặp bến Cuba -(VOA)   —  Nga phái chiến đấu cơ tuần tra vùng biên giới giáp Ukraina -(VOA)   —   Ukraina cảnh báo Nga không nên can thiệp quân sự vào Crimea  -(RFA)   —  Moscow không cần động binh  -(RFA)   —   Ukraine trên chảo lửa  -(RFA)    —   Quốc hội Ukraina thông qua thành phần chính phủ chuyển tiếp  -(RFI)
Ukraina và những lợi ích thiết yếu của Nga  -(RFI)    —  Ukraina : Nanh vuốt của Nga, tiền của Mỹ  -(RFI)   –  Ukraina: Một toán vũ trang chiếm trụ sở chính phủ và Quốc hội Crimée  -(RFI)   — Ukraina : Ông Ianukovitch vẫn tự coi là Tổng thống  -(RFI)   —   Ukraine: Những nụ cười bị đánh cắp  -(BBC)
‘Những vấn đề Ukraina che giấu bị phơi bày’  -(TVN)
Nhà truyền giáo Nam Triều Tiên ‘nhận tội’ làm gián điệp ở Bình Nhưỡng -(VOA)
Thủ tướng Thái phải đáp lại cáo trạng xao lãng nhiệm vụ -(VOA)   —  TT Yingluck cử luật sư đại diện đến Tòa chống tham nhũng  -(RFA)   — Thủ tướng Thái né tránh UB chống tham nhũng  -(RFI)
Giới chức Venezuela hy vọng biểu tình giảm trong đợt nghỉ lễ dài -(VOA)   — Venezuela: Sinh viên tiếp tục phong trào biểu tình mạnh mẽ  -(RFI)
Anh tiếp đón long trọng Thủ tướng Đức Angela Merkel  -(RFI)

Văn hóa – Giáo dục – Khoa học



Nữ Việt kiều Úc chết vì giấu heroin trong ‘chỗ kín’  -(NV
TGĐ đánh an ninh sân bay, xé vé người khác  -(VNN)   >>> Bắt thầy giáo cưỡng dâm nữ sinh trong toilet     >>>  Rúng động những vụ ăn cắp của người Việt tại Nhật
Nói chuyện riêng, học sinh bị phạt ăn… ớt  -(TT)   >>>   Vụ neo xe cá: Cảnh sát giao thông đã trả lại giấy tờ xe   >>>>  Máy ATM ở Hải Phòng bị đốt phá   >>>   Cấm bay với tổng giám đốc gây rối tại sân bay   >>>  Chủ khách sạn bắn người đòi “bảo kê” ra đầu thú   >>>   Mượn ôtô đi trộm trâu nhà bạn thân    >>>   Đà Nẵng: xử nghiêm cán bộ sang nhượng chung cư nhà nước
Phá đường dây buôn bán súng quân dụng  -(TN)    >>>  Một phụ nữ nhảy cầu Rồng tự tử   >>>>   Trùm giang hồ được giảm án

Đấu tranh vì lương tâm: Phương pháp của Gandhi (kỳ 3)

Joan V. Bondurant
Phan Trinh dịch
PHẦN II
ĐẤU TRANH VÌ LƯƠNG TÂM: TÁC ĐỘNG CHÍNH TRỊ VÀ XÃ HỘI
Đấu tranh vì lương tâm là một phương pháp hành động. Cốt lõi của nó là kiên trì bênh vực một sự thật [lẽ phải, điều chính đáng] được công bố, bằng những hành xử bất bạo động, và sẵn sàng chấp nhận tự khổ.
Phương pháp này nhằm mang lại những thay đổi khi có xung đột. Như mọi phương pháp hành động khác để xoay chuyển tình thế, nó dùng đến sức mạnh. Nhưng, so với những phương pháp quy ước dùng vũ lực để giải quyết xung đột, sức mạnh do đấu tranh vì lương tâm mang lại có những đặc tính và kết quả hoàn toàn khác.
Đấu tranh vì lương tâm có nhiều hình thức khác nhau. Thường xuyên nhất trong phong trào đòi độc lập Ấn Độ là hình thức bất hợp tác, và bất tuân dân sự. Trong khi đó, chương trình hỗ trợ là khía cạnh tích cực của đấu tranh vì lương tâm, diễn ra cùng lúc với các hình thức đấu tranh khác.
Bất hợp tác có thể bao gồm đình công, bãi công, hartal [bãi thị]* từ nhiệm, từ chức, bỏ việc và từ chối tước hiệu. Về nguyên tắc, bất hợp tác đơn giản là từ chối làm những gì vi phạm đến “sự thật” cốt lõi, hoặc từ chối hợp tác với những người chịu trách nhiệm về những vi phạm này.
Bất tuân dân sự là trực tiếp vi phạm những luật lệ cụ thể, có thể gồm cả không đóng thuế. Tự nguyện vào tù cũng là một cách bất phản kháng** đặc biệt được áp dụng trong bất tuân dân sự. Tính dân sự của đấu tranh vì lương tâm được thực hiện bằng cách kêu gọi và tự nguyện chấp nhận bị luật pháp trừng phạt, vì đã cố tình hành động trái với luật pháp.
***
Cũng cần nói một điều quan trọng liên quan đến tuyệt thực và vị trí của nó trong phương pháp đấu tranh đấu tranh vì lương tâm của Gandhi.
Gandhi thường xuyên viết về những nguy hiểm khi tuyệt thực được dùng như một cách đấu tranh. Ông cho rằng hầu hết các cuộc tuyệt thực diễn ra chỉ đơn thuần là những “cuộc tuyệt thực không chuẩn bị trước và không suy nghĩ cẩn thận.”
Ông lên tiếng rất nhiều lần để phản đối việc tuyệt thực tùy tiện và biết rõ rằng thường “có bạo động đằng sau những cuộc tuyệt thực như thế.” [i] Mặc dù Gandhi hoàn toàn tin tuyệt thực có thể là “vũ khí hiệu quả” bậc nhất trong “kho vũ khí” của đấu tranh vì lương tâm, [ii] ông nhận ra rằng phải suy nghĩ rất thận trọng khi chọn tuyệt thực.
“Tuyệt thực là một vũ khí nóng. Nó có khoa học của riêng nó. Theo kinh nghiệm của tôi, không ai hiểu biết hoàn toàn về tuyệt thực.
“Những thử nghiệm phi khoa học với tuyệt thực sẽ chỉ làm hại chính người tuyệt thực, và có thể làm hại cả chính nghĩa họ theo đuổi. Vì vậy, những ai chưa có đủ thẩm quyền để tuyệt thực thì không nên sử dụng vũ khí này.
“Một người chỉ nên tuyệt thực khi người ấy có liên quan đến đối tượng mà anh ta tuyệt thực để chống lại. Người bị chống lại cũng phải liên quan trực tiếp đến mục đích của cuộc tuyệt thực.” [iii]
Nói chung, tuyệt thực có thể dùng để hỗ trợ cho những hoạt động khác của đấu tranh vì lương tâm. Không nên xem đó là một hình thức đấu tranh dành cho đại chúng. Tuy nhiên, với sự phát triển của “đấu tranh vì lương tâm theo hình thức đại diện”, một số cá nhân được chọn lọc để đại diện cho tập thể tiến hành đấu tranh vì lương tâm, thì họ có thể dùng đến tuyệt thực.
***
I. CỐT LÕI KHI THỰC HÀNH ĐẤU TRANH VÌ LƯƠNG TÂM
Nếu muốn làm một cẩm nang cho các chiến dịch đấu tranh vì lương tâm nói chung, dựa trên kinh nghiệm tại Ấn Độ, ba chương đầu sẽ viết về: (1) Những nguyên tắc nền tảng, (2) Những quy tắc ứng xử, và (3) Những bước thực hành. Và những điểm dưới đây cần được ghi vào cẩm nang này:
1. NHỮNG NGUYÊN TẮC NỀN TẢNG [iv]
(1)  Tự lập trong mọi lúc. Có thể chấp nhận sự trợ giúp từ bên ngoài trong những hoàn cảnh đặc biệt, nhưng không bao giờ nên trông chờ hay lệ thuộc vào trợ giúp từ bên ngoài.
(2)  Luôn có sáng kiến. Người thực hành đấu tranh vì lương tâm cần thúc đẩy phong trào đi tới không ngừng, bằng cách liên tục đánh giá tình hình xung đột, tham gia những hoạt động hỗ trợ khi có thể, tích cực phản kháng khi cần thiết, hoặc bằng kỹ thuật thuyết thục điều chỉnh khi phù hợp.
(3)  Quảng bá mục tiêu, chiến lược và chiến thuật của cuộc đấu tranh. Quảng bá phải là một phần không thể thiếu của cuộc đấu tranh. Việc quảng bá, hướng dẫn công chúng, hướng dẫn người tham gia và cả đối thủ, phải được tiến hành liên tục và nhanh chóng.
(4)  Giảm các yêu sách đến mức tối thiểu, phù hợp với sự thật mình theo đuổi. Liên tục đánh giá lại tình hình và mục tiêu muốn đạt với sự sẵn sàng điều chỉnh các yêu sách là điều rất cần thiết.
(5)  Từng bước thúc đẩy phong trào lớn mạnh, thực hiện các bước và giai đoạn phù hợp với tình hình cụ thể. Quyết định khi nào bước vào giai đoạn kế tiếp của đấu tranh vì lương tâm cần được cân nhắc thận trọng cho phù hợp với tình hình luôn thay đổi, nhưng phải tránh bằng được tình trạng trì trệ, giậm chân tại chỗ. Tuy nhiên, biện pháp mạnh chỉ được tung ra sau khi mọi nỗ lực để đạt được thỏa thuận trong danh dự đều đã được dùng đến mà không mang lại kết quả.
(6)  Đánh giá điểm yếu trong nội bộ của tập thể thực hiện đấu tranh vì lương tâm. Tinh thần và kỷ luật của những người tham gia đấu tranh vì lương tâm phải được duy trì thông qua việc chủ động nắm bắt bất cứ những biểu hiện nào của mất kiên nhẫn, manh động, của xuống tinh thần hoặc thái độ bỏ cuộc, buông tay với bất bạo động trong hàng ngũ thành viên cũng như người lãnh đạo.
(7)  Tích cực tìm kiếm những thỏa thuận trong danh dự với đối thủ. Mọi nỗ lực phải được thực hiện để thu phục đối thủ bằng cách giúp đỡ đối thủ (khi việc này phù hợp mới mục tiêu thật của đấu tranh vì lương tâm) qua đó, chứng tỏ sự chân thành muốn đạt một thỏa thuận chung với đối thủ, thay vì “ta thắng, địch bại”.
(8)  Khi thương lượng, không được bỏ đi những nguyên lý cốt lõi. Đấu tranh vì lương tâm không chấp nhận những thỏa hiệp làm ảnh hưởng đến những nguyên lý nền tảng hoặc thành tố quan trọng của những mục tiêu đúng đắn. Cần thận trọng để không thương lượng, mua bán hay đổi chác.
(9)  Phải có được thỏa thuận hoàn toàn về những điểm then chốt trước khi chấp nhận một dàn xếp nào đó.
***
2. NỘI QUY
Những điểm sau đây được Gandhi đưa ra như một quy định cho những người tình nguyện tham gia phong trào năm 1930: [v]
(1)  Không giận dữ nhưng chấp nhận đau khổ khi đối phương giận dữ. Từ chối đáp trả khi đối phương tấn công.
(2)  Không tuân phục bất cứ lệnh nào được đưa ra trong lúc giận dữ, dù có thể bị trừng phạt nặng vì không tuân phục.
(3)  Không sỉ nhục và chửi rủa người khác.
(4)  Bảo vệ đối phương khỏi bị sỉ nhục và tấn công, dù có thể rủi ro đến tính mạng.
(5)  Không chống cự lại nếu bị bắt hay bị tịch thu tài sản, trừ khi đang bảo vệ tài sản với tư cách là người được ủy thác trông coi tài sản.
(6)  Không cho tịch thu bất cứ tài sản gì mình được ủy thác trông coi, dù có thể rủi ro đến tính mạng.
(7)  Nếu trở thành tù nhân, hãy hành xử với phong cách đường hoàng, mẫu mực.
(8)  Là thành viên của một đơn vị đấu tranh vì lương tâm, cần tuân lệnh người điều hành đấu tranh vì lương tâm, và từ chức rời khỏi đơn vị nếu có bất đồng nghiêm trọng.
(9)  Không đòi hỏi những khoản bảo đảm trong việc cấp dưỡng cho người thân.
***
3. NHỮNG BƯỚC TIẾN HÀNH MỘT CHIẾN DỊCH ĐẤU TRANH VÌ LƯƠNG TÂM [vi]
Dưới đây là những bước áp dụng trong một phong trào xuất phát từ những xung đột quyền lợi, nhằm chống lại một trật tự chính trị nhất định. Những bước này cũng có thể áp dụng trong những tình huống xung đột khác.
(1)  Thương lượng và hòa giải. Mọi nỗ lực nhằm giải quyết xung đột và mâu thuẫn thông qua những kênh tiếp xúc hiện có phải được tận dụng, trước khi tiến hành những bước kế tiếp.
(2)  Chuẩn bị tập thể trước khi đấu tranh trực tiếp. Ngay sau khi nhận ra một tình huống xung đột có thể dẫn tới đấu tranh trực tiếp, cần phải xem xét cẩn thận mọi mục tiêu đề ra, tiến hành luyện tập để mọi người biết giữ kỷ luật bản thân, và phải tiến hành thảo luận thấu đáo trong nội bộ về những vấn đề cần bàn, những đường lối cần thực hiện, tình hình của đối phương, những biến động trong dư luận, v.v. Bước này thường bao gồm, như ở Ấn Độ, các cuộc nhịn ăn để thanh tịnh tinh thần.
(3)  Quảng bá. Bước này bao gồm một chiến dịch quảng bá tích cực, cùng lúc với những họat động rầm rộ như mít-tinh, diễu hành, hô khẩu hiệu.
(4)  Công bố tối hậu thư. Cần gửi một kiến nghị cuối cùng mạnh mẽ đến đối phương để giải thích những bước kế tiếp sẽ thực hiện nếu không đạt được thỏa thuận. Ngôn ngữ và cách trình bày tối hậu thư cần đưa ra một khả năng thỏa thuận lớn nhất có thể, tạo điều kiện cho đối phương giữ sĩ diện, không mất mặt, và đưa ra được một giải pháp có tính xây dựng.
(5)  Tấy chay kinh tế và những hình thức đình công. Đình công, bãi công có thể được áp dụng rộng rãi, cùng với những cuộc biểu tình và hướng dẫn quần chúng liên tục. Có thể biểu tình ngồi (dharna), cũng như các hình thức đình công bất bạo động khác, và vận động tổ chức một cuộc tổng đình công rộng khắp.
(6)  Bất hợp tác. Tùy vào bản chất của vấn đề đang được đặt ra, những hành động như không nộp thuế, nghỉ học, bãi khóa hay nghỉ làm, tẩy chay những thiết chế công cộng, tự loại mình ra khỏi tổ chức công quyền, ngay cả tự lưu đày, đều là những hình thức có thể thực hiện.
(7)  Bất tuân dân sự. Cần chọn lựa rất thận trọng điều luật mà mọi người sẽ bất tuân. Điều luật đó nên là điều luật cốt lõi tạo ra xung đột, hay có giá trị biểu tượng cao.
(8)  Thay mặt nhà nước thực hiện chức năng chính quyền. Shridharani gọi điều này là “đấu tranh vì lương tâm tấn công”. Cần chuẩn bị thật đầy đủ để bước này đạt hiệu quả.
(9)  Chính quyền song song. Việc thiết lập những chức năng song song xuất phát từ bước (8) vừa kể, và những chức năng này cần được củng cố để thu hút quần chúng hợp tác nhiều nhất có thể.
Hành động cụ thể sẽ thực hiện trong một chiến dịch đấu tranh vì lương tâm tiêu biểu, dĩ nhiên, sẽ do tình hình thực tế quy định. Cũng giống như việc chuẩn bị kỹ lưỡng và sâu rộng cho các trận đánh vũ trang, tất cả đều lệ thuộc vào kỷ luật, lãnh đạo, chuẩn bị, mục tiêu kiên định, và khả năng điều chỉnh sao cho lý thuyết và hành động phù hợp với tình hình thực tế.
Việc phân tích những chiến dịch đấu tranh vì lương tâm đã diễn ra trong lịch sử sẽ cho thấy người tham dự đã được chuẩn bị theo hướng nào để củng cố những chiến dịch này và để tránh những yếu điểm tiềm ẩn.
Gandhi và những lãnh tụ Ấn Độ khác đón nhận tất cả mọi người đến tham gia các chiến dịch của họ. Họ đưa ra những luật lệ và chiến thuật đang khi tiến hành đấu tranh trong những tình huống xung đột rất kinh điển.
Nếu được quyền chọn lọc và có thể huấn luyện người tham gia đảm đương nhiều vai trò trong các chiến dịch đấu tranh vì lương tâm thì có lẽ cuộc đấu tranh của Gandhi và các lãnh tụ đã vang dội hơn nhiều. Tuy vậy, họ đã thành công rất lớn, nhất là nếu hiểu rằng họ hành động trên nền tảng hoàn toàn tự phát, và đã vận động được đại đa số quần chúng vốn trước đó chưa hiểu biết gì về kỹ thuật đấu tranh cần có, và cũng rất ít người trong đám đông kia có khả năng giữ gìn kỷ luật liên tục đang khi thực hành các kỹ thuật đấu tranh.
***
II. SATYAGRAHA (ĐẤU TRANH VÌ LƯƠNG TÂM) HAY DURAGRAHA (BẤT BẠO ĐỘNG QUYẾT LIỆT)?
Trước khi giới thiệu tổng quát về một số cuộc đấu tranh tiêu biểu diễn ra tại Ấn Độ vào thời Gandhi còn sống, cũng nên biết rằng có những phong trào, tuy một số mặt được tiến hành giống như đấu tranh vì lương tâm nhưng lại không hội đủ các điều kiện để trở thành một cuộc đấu tranh vì lương tâm theo đúng tinh thần Gandhi.
Vậy, làm thế nào để biết đâu là đấu tranh vì lương tâm đích thực?
Trước hết cũng cần nói rằng không thể đòi các phong trào đấu tranh phải được tiến hành và đạt hiệu quả hoàn hảo. Ngay các cuộc chiến vũ trang, như thường được biết, cũng chỉ đạt hiệu quả thấp đến đáng ngạc nhiên.
Điều khác biệt là các chương trình hỗ trợ đã mang lại cho đấu tranh vì lương tâm những lợi thế ban đầu. Tuy vậy, không có bất cứ một cách đấu tranh nào, dù vũ trang hay bất bạo động, có thể đạt được hiệu quả hoàn toàn, cả trong việc giữ gìn kỷ luật nội bộ lẫn tiến hành chiến lược và chiến thuật.
Những chiến dịch đấu tranh vì lương tâm kiên định đã đạt mức thành công cao, và nhiều chiến dịch đã loại bỏ được bạo động vật lý, nhưng có lẽ không chiến dịch nào đã có thể bất bạo động đến mức hoàn hảo về mọi mặt.
Khi đặt vấn đề làm sao để biết đâu là đấu tranh vì lương tâm đúng nghĩa, chúng ta không nói đến mức độ thành công – trong chủ trương, mục đích, hay hiệu quả so với dự đoán – của chiến dịch. Vấn đề không phải là mức độ, mà là loại hình (dĩ nhiên sự khác nhau về mức độ quá lớn có thể dẫn đến khác nhau về loại hình).
Khác biệt giữa satyagraha (đấu tranh vì lương tâm) và điều người Ấn gọi là duragraha (bất bạo động quyết liệt) nằm ở một số điểm then chốt sau đây:
  • Điểm rõ nhất của một chiến dịch đấu tranh vì lương tâm đúng nghĩa nằm ở chương trình hành động của nó. Câu hỏi đầu tiên cần đặt ra để phân biệt thật giả là xem chiến dịch có tuân theo các bước đi, từ việc tận dụng các điều kiện có sẵn từ đầu để giải quyết xung đột, rồi đến các bước khác, nhất là những bước cho thấy nỗ lực tìm kiếm thỏa thuận mà không làm nhục đối thủ.
  • Một cuộc vận động bằng đấu tranh vì lương tâm đúng nghĩa sẽ có dấu hiệu cho thấy nó được tiến hành với các bước như vừa kể. Việc quảng bá đầy đủ ý định của người thực hiện đấu tranh vì lương tâm cũng phải được tiến hành. Cũng phải có chứng cớ cho thấy những nỗ lực nhằm giảm tối đa khó khăn cho đối thủ.
  • Một chương trình hỗ trợ đi kèm cũng là dấu hiệu của một chiến dịch đấu tranh vì lương tâm đúng nghĩa. Chiến dịch có thực hiện các bước tích cực nhằm phục vụ cho thành viên của mình, cho quần chúng, và trong một số trường hợp, cho cả đối thủ hay không?
  • Việc sẵn lòng chấp nhận những hình phạt của luật pháp cũng là một nét đặc thù của đấu tranh vì lương tâm, trong khi việc dựa vào luật pháp để tự vệ lại là điều ít thấy xảy ra.
  • Một chiến dịch đấu tranh vì lương tâm đúng nghĩa luôn năng động và đầy tính xây dựng, vừa tấn công, vừa hòa giải.
  • Nhất quyết tìm cho được cái đúng trong hoàn cảnh cụ thể, kiên trì tìm ra những hình thức đấu tranh mới và sáng tạo cũng là một đặc điểm khác.

Có thể thấy ngay rằng những cuộc tuyệt thực đơn giản, hoặc biểu tình, đình công đơn thuần không phải là những cuộc đấu tranh vì lương tâm đúng nghĩa, vì không hội đủ các yếu tố cần thiết.
Tuyệt thực, biểu tình hay đình công có thể được sử dụng trong một giai đoạn của một chiến dịch đấu tranh vì lương tâm, nhưng bản thân chúng đơn thuần chỉ là những hành động như tên gọi đã gợi ra và không nên xem đó như một chiến dịch đấu tranh vì lương tâm đầy đủ.
***
Xem xét các phong trào diễn ra trong thời gian qua [đầu thập niên 1950, trước khi sách này xuất bản - ND] ở Ấn Độ dưới danh nghĩa đấu tranh vì lương tâm, có thể thấy rất nhiều những hình thức đấu tranh chỉ nên được gọi là những cuộc tuyệt thực, đình công ngồi, tẩy chay hoặc duragraha mà thôi.
Nhiều cuộc đấu tranh của giáo viên tại Ấn Độ trong vài năm qua cũng không đủ yếu tố để được gọi là đấu tranh vì lương tâm theo đường lối Gandhi; hành động của các nhóm Ấn Độ giáo chính thống trong việc chiếm đóng Kashmir cũng không thể được xem như đấu tranh vì lương tâm của Gandhi; các cuộc biểu tình diễn ra trước năm 1953 tại vùng Nam Ấn nói tiếng Tegulu đấu tranh cho tiểu bang Andhra tự trị cũng không cấu thành một cuộc đấu tranh vì lương tâm theo tinh thần Gandhi đúng nghĩa.
Dĩ nhiên, nói như vậy không có nghĩa là những người tham gia các cuộc đấu tranh này không có được những tố chất như Gandhi, cũng không phải người viết xem nhẹ sự dấn thân của họ, hoặc phán xét chính nghĩa mà các cuộc đấu tranh kia nhắm tới.
Một số những cuộc đấu tranh vừa kể đạt thành công, với tính cách là duragraha, cũng như đấu tranh vũ trang cũng thành công và đạt được những mục tiêu giới hạn. Nhưng tôi tin mọi người rất cần hiểu rằng không phải cuộc đấu tranh nào cũng là đấu tranh vì lương tâm đúng nghĩa chỉ vì nó không dùng đến bạo lực.
Lịch sử các diễn biến chính trị đương đại tại Ấn Độ cho thấy duragraha và biểu tình, đình công, tuyệt thực – dưới danh nghĩa đấu tranh vì lương tâm – chính là những chiến thuật thông dụng thời kỳ này. Chắc chắn những cách đấu tranh này dễ tổ chức hơn, không quá khó để lãnh đạo hay kiểm soát nếu so sánh với đấu tranh vì lương tâm theo cách của Gandhi. Trong nhiều trường hợp, đây là những cuộc đấu tranh tự phát, và thường được gán ngay cho tên gọi đấu tranh vì lương tâm. Nhưng chỉ cần xem xét chúng dựa trên các tiêu chuẩn nêu ra ở đây cũng có thể thấy chúng không là những cuộc đấu tranh vì lương tâm thực thụ.
Tuy vậy, cũng có một số chiến dịch đấu tranh vì lương tâm đúng nghĩa, rất đáng chú ý và có nhiều ý nghĩa trong thời kỳ hậu-Gandhi tại Ấn Độ. Trong số này có hai cuộc đấu tranh đáng kể nhất, diễn ra ở hai đầu cách biệt của Ấn độ: một ở huyện Manbhum, Bihar, và một ở huyện Surat, Bombay.
Trong giai đoạn đầu cuộc đấu tranh ở Manbhum, đấu tranh vì lương tâm đã được áp dụng triệt để, dù gặp phải rất nhiều trở ngại, cho thấy cuộc đấu tranh đã giữ được những nguyên lý cốt lõi của đấu tranh vì lương tâm, và được tiến hành từng bước một, tới cả bước thành lập một hệ thống chính quyền địa phương (thông qua việc thành lập các hội đồng địa phương, đại diện cho quần chúng) vốn đối đầu trực tiếp với chính quyền tiểu bang.
Trong khi đó, đấu tranh vì lương tâm ở Pardi, tiểu bang Bombay, là cuộc đấu tranh được quảng bá nhiều hơn, được tổ chức và lãnh đạo bởi những người theo cánh Xã hội chống lại Chính quyền Tiểu bang Bombay. [vii] Cuộc đấu tranh này tiến hành được một số bước tiêu biểu theo đúng cách của đấu tranh vì lương tâm, và cuối cùng thành công, buộc chính quyền Bombay thực hiện mục tiêu đấu tranh là trả lại vùng đồng cỏ cho dân canh tác.
Nghiên cứu những cuộc đấu tranh này và những chiến dịch tương tự tại Ấn Độ đương đại sẽ làm rõ những quy cách được áp dụng trong các chiến dịch đấu tranh vì lương tâm của Gandhi.
Trong những trang sau, tôi sẽ thử phân tích ngắn gọn năm chiến dịch đấu tranh vì lương tâm diễn ra trong thời kỳ của Gandhi, nói về cách thức và lý do chúng được gọi là đấu tranh vì lương tâm, thay vì duragraha, mặc dù không cuộc đấu tranh nào tránh được bạo động hay thành công 100%, cũng có chiến dịch thất bại trong một lĩnh vực rất quan trọng nữa.
***
III. PHÂN TÍCH NĂM CHIẾN DỊCH ĐẤU TRANH VÌ LƯƠNG TÂM
Năm ví dụ đấu tranh vì lương tâm điển hình dưới đây được chọn để cho thấy phương pháp đấu tranh này được dùng cho nhiều mục tiêu khác nhau, trong những hoàn cảnh xã hội và chính trị khác nhau, được nhiều nhóm xã hội khác nhau sử dụng, và nhắm vào nhiều đối thủ khác nhau.
Việc chọn lựa quả là khó khăn, vì gần đây trong lịch sử Ấn Độ có đến hàng trăm chiến dịch đấu tranh vì lương tâm với nhiều bối cảnh khác biệt. Tôi chọn vài ví dụ điển hình vì có đầy đủ dữ liệu về chiến dịch, nhưng tôi cũng đã bỏ qua một số chiến dịch quan trọng được ghi chép đầy đủ để chỉ giữ lại chiến dịch nào thực sự tiêu biểu và cho thấy phương pháp dấu tranh đã được thực hiện ra sao trong một bối cảnh đặc thù. Hai trong số năm chiến dịch này không do Gandhi lãnh đạo, chúng được chọn vì mục tiêu của tôi là mô tả phương pháp đấu tranh của Gandhi, chứ không phải mô tả vai trò lãnh đạo của Gandhi.
Trong năm chiến dịch đấu tranh vì lương tâm này, một chiến dịch đấu tranh của đẳng cấp cùng đinh chống lại một nhóm quý tộc xa rời quần chúng; một chiến dịch là phong trào nông dân chống lại chính quyền địa phương và tiểu bang; chiến dịch thứ ba là của công nhân chống lại giới chủ nhân nhà máy. Hai chiến dịch còn lại là hai chiến dịch diễn ra trên toàn cõi Ấn Độ, chống lại chính quyền trung ương.
Để có sự thống nhất khi phân tích các chiến dịch đấu tranh vì lương tâm, và cũng để xét xem chúng có là đấu tranh vì lương tâm đúng nghĩa hay không, tôi sẽ trình bày mỗi chiến dịch theo 10 điểm sau đây:
  1. Ngày tháng, thời gian kéo dài, địa điểm
  2. Mục tiêu
  3. Người tham gia và lãnh đạo đấu tranh vì lương tâm
  4. Người tham gia và lãnh đạo hàng ngũ đối phương
  5. Tổ chức và chương trình hỗ trợ
  6. Cách chuẩn bị trước khi hành động
  7. Hành động mở đầu
  8. Hành động
  9. Phản ứng của đối phương
  10. Kết quả

Sau những điểm tóm tắt sẽ là phân tích ngắn gọn về các chiến dịch này xem chúng gần gũi hay khác xa với phương pháp nguyên bản, và xem chúng có đúng là đấu tranh vì lương tâm như tên gọi hay không.
***
1.
ĐẤU TRANH VÌ LƯƠNG TÂM ĐÒI LẠI ĐƯỜNG QUA ĐỀN VYKOM [viii]
Ngày tháng, thời gian kéo dài, địa điểm:
(1)  Từ mùa xuân 1924 đến mùa thu 1925
(2)  Kéo dài trên 16 tháng
(3)  Làng Vykom, Tiểu bang Travancore, cực nam Ấn Độ
Mục tiêu:
(1)  Mục tiêu trước mắt: Tháo gỡ lệnh cấm người cùng đinh sử dụng con đường đi ngang qua đền Vykom. Điều này khiến người cùng đinh gặp nhiều khó khăn vì phải đi một con đường vòng vèo rất dài tránh xa ngôi đền để về nhà họ.
(2)  Mục tiêu dài hạn: Một bước tiến đến việc xóa bỏ vết nhơ “đẳng cấp cùng đinh” trong Ấn Độ giáo.
Người tham gia và lãnh đạo đấu tranh vì lương tâm:
(1)  Đặc điểm của nhóm lãnh đạo: Một trong những người khởi xướng chiến dịch là một người Syria theo Thiên chúa giáo. Tuy nhiên, dư luận muốn có những lãnh đạo là tín đồ Ấn Độ giáo cho phù hợp hơn với mục tiêu đấu tranh. Sau đó, những người Ấn Độ giáo địa phương đã nắm vai trò lãnh đạo chủ chốt. Gandhi, tuy giữ liên hệ với chiến dịch ngay từ đầu, không lãnh đạo chiến dịch, ông cũng không có mặt ở Travancore cho tới giai đoạn sau của chiến dịch, là lúc ông góp phần đòi được chính quyền Tiểu bang nhượng bộ.
(2)  Đặc điểm người tham gia: Người theo Ấn Độ giáo, gồm cả đẳng cấp cùng đinh lẫn đẳng cấp có đặc quyền, họ tạo nên đại đa số người tham gia. Những người theo đạo Sikh ở Tiểu bang Punjab cũng giúp đỡ trực tiếp bằng cách mở một bếp ăn phục vụ người tham gia đấu tranh, nhưng theo đề nghị của Gandhi, sau đó họ được thay thế bằng những tín đồ Ấn Độ giáo địa phương, để những người Ấn Độ giáo chính thống – không muốn nhận giúp đỡ từ người ngoài – không cảm thấy bị xúc phạm.
(3)  Số người tham gia: Những người đấu tranh tích cực, sống trực tiếp trong trại được thành lập cho tình nguyện viên, là khoảng 50 người. Rất nhiều người khác hợp tác, tổng số người tham gia ước tính trong khoảng từ 600 đến “hàng ngàn” người.
Người tham gia và lãnh đạo hàng ngũ đối phương:
(1)  Tín đồ Ấn Độ giáo Chính thống: Hàng ngũ đối phương thỉnh thoảng cũng có người cùng đinh, nhưng đa số là những tín đồ Ấn Độ giáo đẳng cấp cao, nhất là các Giáo sĩ Bà la môn. Ngoài ra còn có Hội Tín đồ Ấn Độ giáo Chính thống và Hội Savarna Mahajana Sabha ủng hộ lập trường của giới Giáo sĩ trong suốt cuộc tranh chấp.
(2)  Cảnh sát của Tiểu bang Tranvancore.
(3)  Thành viên của Hội đồng Lập pháp Tiểu bang Tranvancore: Đại đa số Hội đồng ủng hộ lập trường của phe chính thống.
Tổ chức và chương trình hỗ trợ :
(1)  Tổng doanh trại: Một cộng đoàn đấu tranh vì lương tâm được thành lập ngay khi bắt đầu chiến dịch.
(2)  Chương trình hỗ trợ: Công việc điều hành cộng đoàn hàng ngày được xem như một phần tất yếu của chiến dịch, qua đó, người tham gia chiến dịch được giao những nhiệm vụ, hoặc làm việc công ích cho cộng đoàn hoặc tham gia những hành vi đấu tranh trực tiếp. Cộng đoàn đạt được một mức độ tự lập cao. Việc quay tơ dệt vải bằng tay, xây trường học cùng những việc hỗ trợ và công ích khác được duy trì xuất chiến dịch.
Chuẩn bị hành động:
(1)  Cầu nguyện: Phong trào mang ít nhiều màu sắc tôn giáo, những buổi họp mặt cầu nguyện trở thành một phần quan trọng của đời sống cộng đoàn.
(2)  Hướng dẫn tiến hành đấu tranh vì lương tâm: Người tham gia chiến dịch cùng thảo luận về những nguyên lý cốt lõi của đấu tranh vì lương tâm. Họ nhấn mạnh đến việc hiểu cho thấu đáo quan điểm của phe chính thống đối phương, và làm sao để thắng được đối phương bằng cách thuyết phục.
Hành động khởi đầu:
(1)  Thương lượng: Một trong những nỗ lực thương lượng để tìm ra giải pháp là họ gửi một phái đoàn đến thương lượng với chính quyền Tiểu bang.
(2)  Vận động quần chúng: Nhiều nỗ lực được tiến hành để thu hút sự chú ý của công chúng vào những thiệt thòi mà người cùng đinh ở Vykom đang phải chịu đựng.
Hành động:
Giai đoạn thứ nhất:
(1)  Tín đồ Ấn Độ giáo – gồm người cùng đinh và đẳng cấp cao – cùng diễu hành ngay trên con đường bị cấm. Họ đã không trả đũa khi bị người của đẳng cấp Giáo sĩ đánh đập.
(2)  Chấp nhận bị bắt. Cuộc diễu hành thứ hai trên con đường cấm dẫn đến việc một số lãnh đạo của chiến dịch bị bắt.
(3)  Thay thế lãnh đạo. Khi các lãnh đạo bị bắt, liền có những người khác đứng ra thay thế.
(4)  Lứa lãnh đạo thứ hai cũng chấp nhận bị bắt mà không chống cự.
Giai đoạn thứ hai:
(1)  Đối đầu với hàng rào cảnh sát. Khi cảnh sát dựng hàng rào trên đường, tín đồ Ấn Độ giáo, người cùng đinh và người đẳng cấp cao cùng nhau tụ tập đứng đối diện với hàng rào cảnh sát và giữ vị trí hết ngày này qua ngày khác.
(2)  Hành động trong vụ gió mùa. Khi gió mùa đổ mưa làm ngập lụt đường đi và cảnh sát phải ngồi trên thuyền để giữ vị trí, những người đấu tranh vẫn tiếp tục đứng đó, chia thành những ca kéo dài 3-giờ thay phiên nhau, có lúc họ đứng khi nước ngập lên đến vai.
Giai đoạn thứ ba:
(1)  Thuyết phục chính quyền Tiểu bang. Gandhi, đến Tranvancore vào tháng 4/1925, lần đầu tiên từ khi chiến dịch bắt đầu, và thuyết phục chính quyền dỡ bỏ hàng rào chắn.
(2)  Loan báo dự định không lợi dụng tình hình lúc dỡ bỏ hàng rào. Người đấu tranh giữ mình không đi vào con đường mặc dù hàng rào và cảnh sát đều đã được dời đi. Họ loan báo sẽ không bước vào con đường cấm cho tới khi nào giới Giáo sĩ hoàn toàn bị thuyết phục, và chính quyền công bố chấp nhận cho người cùng đinh sử dụng con đường.
(3)  Thuyết phục những Giáo sĩ chống đối. Bằng cách thuyết phục không ngừng với lý lẽ hợp lý, được những lời cầu nguyện hỗ trợ, cuối cùng phe chống đối đã đổi ý.
Phản ứng của đối phương:
(1)  Bạo động chống lại những người đấu tranh bằng cách đánh đập lên thân thể từng người.
(2)  Bỏ tù những người đấu tranh sau khi bắt giữ họ.
(3)  Chấm dứt bắt giữ sau khi các nhà tù đã không còn chỗ chứa người bị bắt.
(4)  Dựng rào chắn. Cảnh sát dựng hàng rào và dàn người đứng cạnh khi được chỉ đạo phải ngăn người đấu tranh đi vào đường cấm.
(5)  Hội đồng Lập pháp Tiểu bang ủng hộ. Đa số Hội đồng Lập pháp Tiểu bang ủng hộ hành động của cảnh sát.
(6)  Cô lập xã hội dành cho những người tổ chức đấu tranh. Cô lập, theo sau những đe dọa tịch biên tài sản gia đình của người đấu tranh, và không cho họ hưởng những chế độ an sinh gia đình khác. Sự cô lập đã diễn ra rất khắc nghiệt.
(7)  Tháo dỡ rào chắn. Theo sau cuộc nói chuyện của Gandhi (tháng 4/1925) với chính quyền Tiểu bang, cảnh sát được lệnh tháo dỡ hàng rào mà họ đã dựng lên và đứng canh mỗi ngày.
(8)  Hoang mang vì phản ứng của người đấu tranh. Các Giáo sĩ, ban đầu dự tính người đấu tranh thế nào cũng đi vào con đường cấm ngay khi cảnh sát rút lui và tháo dỡ hàng rào, nhưng họ đã nhầm và hụt hẫng khi thấy người đấu tranh tự kiềm chế không đi vào đường cấm.
(9)  Thua cuộc. Đến mùa thu 1925, giới Giáo sĩ tuyên bố rằng: “Chúng tôi không thể tiếp tục chống lại lời khẩn nguyện họ đưa ra cho chúng tôi, và chúng tôi cũng sẵn sàng đón nhận người cùng đinh.”
Kết quả:
(1)  Đường mở ra cho mọi người. Mục tiêu trước mắt của chiến dịch đấu tranh vì lương tâm đã đạt được trọn vẹn.
(2)  Khu vực dành riêng cho Giáo sĩ các địa phương khác cũng mở toang. Trong những địa phương khác của Ấn Độ, phong trào đấu tranh này cũng có ảnh hưởng trực tiếp, với sự mở cửa đón nhận người cùng đinh vào mọi cơ sở và đền đài mà trước đây họ bị cấm lui tới.
(3)  Điều kiện sinh sống của người cùng đinh được cải thiện. Bằng cách mở rộng các hoạt động hỗ trợ, điều kiện chung của đẳng cấp cùng đinh đã được cải thiện.
(4)  Mục tiêu dài hạn. Chiến dịch là một bước ngoặt quan trọng trong công cuộc chấm dứt sự kỳ thị dành cho đẳng cấp cùng đinh.
***
TÓM LƯỢC CUỘC ĐẤU TRANH ĐÒI LẠI ĐƯỜNG QUA ĐỀN VYKOM
Cuộc đấu tranh Vykom đáp ứng hầu hết các chuẩn mực đấu tranh vì lương tâm. Sự thật mà người đấu tranh nêu cao là quyền riêng của mỗi cá nhân được đi qua con đường chung[ix] mà không bị kỳ thị vì lý do đẳng cấp. Cách đấu tranh được dùng để khẳng định sự thật này là biểu tình bất bạo động và chống lại một tập quán mà họ tin là bất công. Người đấu tranh cũng hết sức thận trọng để giữ được tính bất bạo động, mặc dù cũng có lúc có vài manh động, như có người kích động quần chúng leo qua hàng rào cảnh sát.
Tự khổ cũng rất rõ nét trong thái độ của những người đấu tranh vì lương tâm. Họ kiên trì đấu tranh một cách dũng cảm suốt 16 tháng, chấp nhận đau đớn trên thân thể do bị kẻ thù đánh đập cũng như do thời tiết khắc nghiệt, khiến số đông phải đứng ngâm mình dưới nước đến tận thắt lưng vào đợt gió mùa. Sau khi cảnh sát gỡ bỏ rào chắn, họ tiếp tục cuộc đấu tranh một cách hòa bình góp phần thuyết phục đối phương đồng thuận trước khi bước chân trên con đường gây tranh chấp.
Tính chất xây dựng, thay vì quấy phá, và hành xử mẫu mực của người đấu tranh được thể hiện rõ ràng trong mọi lúc. Thành viên của cộng đoàn đấu tranh vì lương tâm không chỉ thực hiện những công việc thường ngày, mà còn quay thêm tơ, dệt thêm vải đóng góp vào quỹ khadi của Đảng Quốc đại và Quỹ Tưởng niệm Deshabandhu Toàn Ấn Độ. [x] Bằng cách này, họ xem phong trào đấu tranh tại Vykom là một phần của đấu tranh giành độc lập. Họ ứng biến trong công tác lãnh đạo và điều chỉnh hành động khi có ý kiến phê phán việc nhận hỗ trợ từ người ngoài Ấn Độ giáo, điều này cho thấy họ tuân theo ý chí chung để giữ được tính cách của phong trào là luôn “cải thiện từ bên trong”.
Họ rất chú trọng đến việc tìm cách thuyết phục đối phương trong đấu tranh. Họ đã cân nhắc cẩn thận để không xúc phạm đến sự nhạy cảm tôn giáo của đối phương. Điều này được Gandhi diễn tả trên tờ Young India số ra ngày 1/5/1924 như sau:
“Đấu tranh vì lương tâm là một quá trình chuyển hóa. Nhà cải cách, tôi tin chắc vậy, không tìm cách áp đặt ý chí của mình lên cộng đồng, mà tìm cách đánh động trái tim cộng đồng.
“Nếu được nói về phương pháp đấu tranh vì lương tâm, tôi xin nói rằng sự giúp đỡ vật chất từ bên ngoài hẳn sẽ gây nhiễu cho sự gắn kết của những người bên trong. Nhìn như vậy thì có thể thấy việc các tín đồ đạo Sikh dự định mở bếp ăn miễn phí có thể xem là một mối đe dọa, gây khiếp sợ cho những người theo Ấn Độ giáo ở Vykom.
“Tôi cũng không mảy may hoài nghi rằng các tín đồ Ấn Độ giáo phái chính thống bảo thủ sẽ phải phát sốt ở mức báo động vì những gì đang diễn ra ở Vykom, vì họ luôn nghĩ rằng thờ Thượng đế nghĩa là không được va chạm vào người đồng đạo nghèo khó của chính họ, và tin rằng theo đạo tóm lại là phải tắm rửa cho sạch và tránh xa mọi ô uế thể chất. Họ tin rằng tôn giáo của mình đang lâm nguy. Vì vậy, người tổ chức đấu tranh phải làm cho cả những người chính thống lẫn những người cực đoan nhất yên tâm và đảm bảo với họ rằng chúng ta không cải cách bằng ép buộc …”
Việc quảng bá cho cuộc đấu tranh có lẽ chưa đạt chuẩn mong muốn trong một chiến dịch đấu tranh vì lương tâm tiêu biểu. Công tác quảng bá chỉ may mắn có được nhờ những bài Gandhi viết trên tờ Young India và nhờ báo chí quốc gia thường đưa tin về những đề tài sốt dẻo. Những người đấu tranh trực tiếp đã không công bố văn bản nào về cuộc đấu tranh.
Việc bất tuân tôn giáo (có thể sánh với bất tuân dân sự trong đấu tranh với chính quyền) đã diễn ra cùng lúc với những cuộc thương lượng và đối thoại với quan chức nhà nước và với phái chính thống đối lập.
Tính chủ động của hàng ngũ đấu tranh chỉ mất đi trong vài trường hợp. Có lẽ, lúc khó nhất là khi cảnh sát tháo dỡ rào chắn. Nhưng, người đấu tranh vì lương tâm đã không manh động làm mất thế chủ động, họ tiếp tục đứng ngoài đường cấm để thuyết phục giới Giáo sĩ.
Những người đấu tranh vì lương tâm cũng không đưa ra yêu sách nào quá đáng. Mục tiêu đấu tranh rất đơn giản và họ đã không hề thỏa hiệp mục tiêu tiên quyết là mở đường cấm cho mọi người đi. Tuy vậy, họ cho thấy một thái độ hiểu biết dành cho đối thủ. Họ nhắm tới, và đã đạt được, một thỏa thuận mà hai bên hoàn toàn đồng thuận trước khi cuộc đấu tranh kết thúc.
Nguồn: procontra.asia

Sẽ bảo tồn trọn vẹn cầu Long Biên bằng tư duy tiến sĩ!

Tiến sỹ Trần Đình Bá
Hội Kinh tế & Vận tải đường sắt Việt Nam - Hội Kiến trúc sư Việt Nam
Sau đề xuất phá cầu Chương Dương gây sốc tới mức nguyên Phó Thủ Tướng Đồng Sĩ Nguyên phải lên tiếng ngăn chặn thì nay các Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải lại đưa ra 3 phương án tháo dỡ cầu Long Biên. Giữa lúc giao thông nối hai bờ sông Hồng còn nan giải thì ý tưởng xóa sổ cầu Long Biên đưa ra lúc này thật lạc lõng vô cảm cần được xem xét cân nhắc một cách cẩn trọng.
Có một cây cầu đặc biệt như thế!
Cầu Long Biên bắc qua con sông rộng và hung dữ, đi qua ba thế kỷ đầy biến động với những cuộc đụng đầu lịch sử mang tầm thời đại. Việt Nam đang tự hào đã sở hữu một cây cầu đặc biệt nhất thế giới về giá trị vật thể, phi vật thể, và cả công năng sử dụng.
Lấy cảm hứng về truyền thuyết huyền thoại “Thăng Long”, các kiến trúc sư và kỹ nghệ gia hãng Daydé & Pillé của Pháp chọn hình tượng con rồng bơi qua nhẹ nhàng qua sông Hồng với chiều dài 2290m qua sông và 896m cầu dẫn phụ trợ giành kỷ lục là cầu thép dài nhất thế giới có kiến trúc độc đáo của thế kỷ XX. Nằm trong dự án trọng điểm thời đó đích thân Thống sứ Bắc Kỳ được cử làm Chủ tịch Hội đồng thẩm định để chọn ra dự án tối ưu. Cầu mang tên của toàn quyền Đông Dương Paul Doumer, tác giả siêu dự án đường sắt xuyên Đông Dương và xuyên Việt đã đứng ra thuyết phục Quốc hội Pháp chi một khoản tiền rất lớn cho cả Cầu Long Biên và hệ thống đường sắt.
Ông đã kêu gọi các kỹ nghệ gia tài giỏi của nước Pháp đưa cây cầu kim loại đầu tiên vào Việt Nam, giữa lúc việc trị thủy ở sông Hồng là rất khó khăn vì độ hung dữ của nó.Công ty Eiffel có danh tiếng được chọn thầu thiết kế và xây dựng cây cầu. Vì thế, cầu Long Biên ngang bằng về thời gian và giá trị về biểu tượng công nghệ xây dựng với tháp Eiffel nổi tiếng ở kinh đô Paris vì tính duy nhất “có một không hai” của nó.
Cầu đường sắt dài nhất cho tuyến xuyên Việt, trở thành kỳ tích gắn với cầu Đà Rằng, đường sắt răng cưa Phan Rang Đà Lạt, hầm vượt đèo Hải Vân… tạo nên kỳ quan của đường sắt quốc gia. Thời đó Pháp là nước có công nghệ xây dựng và kỹ nghệ luyện sắt thép rất cao, phải dùng tới 5600 tấn thép cán, 137 tấn gang, 165 tấn sắt, 7 tấn chì phối hợp nhuần nhuyễn đạt đến đỉnh cao kỹ nghệ vật liệu. Thép có hàm lượng cacbon phù hợp nên vừa đảm bảo cường độ chịu lực vừa “nhiệt đới hóa” chống ăn mòn, trên 110 năm ở môi trường xâm thực rất cao mà các dầm thép vẫn “trơ gan cùng tuế nguyệt”. Cùng thời và cùng vật liệu với tháp Eiffel, có thể coi đây là một bảo tàng sống về vật liệu thép của thế kỷ 19 mà các kỹ nghệ gia về thép thời nay vẫn đang tìm kiếm nghiên cứu.
Xin đừng phạm sai lầm theo kiểu “qua cầu rút ván”!
Vội vàng phá bỏ tuyến đường sắt Phan Rang – Đà Lạt, mang đầu máy qua bán tại Thụy Sỹ, chặt bỏ các tuyến đường sắt nối với các hải cảng, phá bỏ toàn bộ hệ thống tàu điện Thủ đô, rồi những ý tưởng tháo bỏ đường sắt đi qua cầu Long Biên để chỉ dành cho đường bộ… thật xót xa. Cái giá phải trả là quá đắt để nay muốn tìm lại cũng không thể nào có được trong khi đó ảo tưởng mơ hồ về hàng trăm dự án tàu điện ngầm, tàu điện trên cao, tàu điện mặt đất tuyến số 1, 2, 3, 4… rồi dự án đường sắt cao tốc Hà Nội - TP HCM… nay lại di dời vị trí cầu, vạch lại tuyến đường sắt quốc gia…
Trong khi Hà Nội đang rất cần rất nhiều cây cầu để giải tỏa giao thông chống ùn tắc, trong khi đang thiếu vốn cho rất nhiều dự án giao thông công cộng, trong khi cầu Long Biên là cây cầu huyết mạch cho Thủ đô, là linh hồn của tuyến đường sắt xuyên Việt… thì cả 3 phương án mà Bộ Giao thông Vận tải đưa ra hối thúc gấp gáp lúc này thật phản cảm, lạc loài vì chưa làm thêm được gì cho cộng đồng mà cứ đòi phá để mưu cầu cho lợi ích nhóm của những dự án đầy tham vọng nhưng cũng đầy viển vông. Đạo lý dân tộc luôn khuyên con người tối kỵ chuyện “ lấp giếng phá cầu” thì ý tưởng đưa ra lúc này không khác một việc làm “qua cầu rút ván”.
Long Biên từ lâu đã trở thành công trình kiến trúc biểu tượng Thủ đô giống như nhìn cầu Tower Bridge là biết ngay Luân Đôn, nhìn cầu Vanshu là biết ngay thành phố Riga, nhìn tháp Eiffel là biết ngay Paris, nhìn tháp đồng hồ Bến Thành là biết ngay TP HCM…. Cầu đã oằn mình chịu đựng hàng trăm trận bom, chứng kiến trái tim người Hà Nội cảm tử ôm súng phục trên cầu sẵn sàng đánh trả những máy bay tiêm kích tầm thấp hòng liều mạng lao vào phá cầu, qua những trận thử sức của thiên nhiên với những trận lũ lịch sử như 1971… chứng tỏ sức sống Long Biên vẫn là “vô biên”.
Bảo tồn cầu Long Biên bằng “Phương án thứ tư”, tại sao không!?
Đúng như một tổng kết giản dị: “Phá thì dễ, làm được thì khó, nhưng bảo tồn càng khó hơn”. Cầu Long Biên cũng vậy, tháo dỡ di dời có lẽ chỉ cần một tháng…; làm được để có như hiện tại đã là không dễ, nhưng muốn bảo tồn cần có những tư duy, những tấm lòng của cả triệu con người…
Bảo tồn toàn bộ những giá trị về công năng, về lịch sử, về văn hóa nghệ thuật cho cầu Long Biên sẽ rất khó nhưng không phải là “không thể”. Khoa học không có giới hạn, “không có gì là không thể” và những tư tưởng nhân văn trong nước và quốc tế có thể bảo toàn những giá trị của cầu Long Biên ngăn không để phạm tiếp những sai lầm mà “Bộ Đường sắt” suốt ba thập kỷ qua đã gây nên.
Kết cấu của cầu Long Biên, đó là hệ dàn thép chịu lực đặt trên 20 gối đỡ. Các thanh thép làm việc theo chức năng phần tử “combo” chịu kéo hoặc chịu nén thuần túy nên dễ dàng thay thế và gia cố. Bài viết này có mục đích công bố một phương án thứ 4 bảo tồn cho cầu bằng việc nâng sức chịu tải cho cầu không chỉ ngang với thiết kế ban đầu mà còn tăng thêm 10-20 % khả năng chịu tải bằng cáp dự ứng lực cường độ cao. Đây là giải pháp phối hợp vật liệu để bảo tồn và năng cấp những công trình kiến trúc theo ý muốn của con người chống lại sự xâm thực do thời gian và môi trường.Việc làm này sẽ không làm ảnh hưởng đến hình dạng kiến trúc đặc biệt của cầu và bảo tồn mang tính bền vững.
Bảo tồn cầu Long Biên đã được thống nhất giữa Pháp và Việt Nam cách đây hơn 10 năm. Nay không thể quay lưng áp đặt số phận cầu Long Biên trong 3 phương án thô thiển. Chính phủ Pháp đã từng đề xuất tài trợ 60 triệu euro tương đương 1800 tỷ đồng để cải tạo nguyên trạng cây cầu, nay Việt Nam và Pháp đã ký hiệp định về Đối tác chiến lược sẽ là cơ sở cho việc bảo tồn nguyên vẹn cầu Long Biên theo phương án 4. Pháp là nước có kỹ nghệ sắt thép tiên tiến, có công nghệ đường sắt hàng đầu thế giới với hệ thống đường sắt cao tốc TGV nhất thế giới và có 100% đường sắt quốc gia khổ 1,453m phủ khắp toàn quốc và nối mạng quốc tế sẽ là thuận lợi giúp ta trong việc bảo tồn cầu Long Biên, và mở rộng đường sắt quốc gia khổ 1,453m hòa mạng quốc tế.
Cầu Long Biên là một hạng mục đặc biệt tối quan trọng tạo nên đường sắt quốc gia, là “linh hồn” của đường sắt Việt Nam mang giá trị sử dụng, giá trị lịch sử và văn hóa. Số phận của cầu Long Biên gắn liền với sự nghiệp hiện đại đường sắt Việt Nam, khi đó tàu hỏa sẽ được điện khí hóa đi trên đường ray 1,435m công nghệ mối nối hàn cứng sẽ không bị chao lắc có lợi cho độ bền và an toàn của cầu. Bảo tồn cầu thiêng Long Biên là trách nhiệm của hơn 2000 “cái đầu” giáo sư tiến sĩ Giao thông Vận tải, Xây dựng, Kiến trúc, Văn hóa… trước nhân dân Thủ đô và nhân dân cả nước!
T. Đ. B.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Báo động đỏ

Nước Nga gần Ukraine hơn là người ta tưởng
Semen Novoprudsky, http://www.gazeta.ru
Phạm Nguyên Trường dịch
Những người bị giết và bị thương ở Kiev chính là nạn nhân của một nhà nước rõ ràng là đã thất bại. Nếu tháng 11 năm 2013 ông Yanukovych lặng lẽ ký thỏa thuận hợp tác với EU, và không tham gia vào vụ tiền tống bỉ ổi nhắm vào Moscow và Brussels thì đã không có các nạn nhân này.
Ở đâu không có nhà nước thực sự thì những bi kịch đẫm máu chắc chắn sẽ lặp đi lặp lại.
Nhưng đấy không chỉ là bi kịch của Ukraine. Gần một phần tư thế kỷ sau khi Liên Xô sụp đổ, gần như ở tất cả mọi nơi trong không gian hậu Xô Viết đều không có nhà nước thực sự. Nga, khác với Ukraine là được dầu và khí đốt cứu. Trên quốc huy của chúng ta đáng lẽ phải là giàn khoan dầu và đường ống dẫn khí chứ không phải là đại bàng hai đầu. Những đồng dollar thu được từ dầu và khí đốt hiện đang che chắn được cái lỗ thủng chưa xây xong của nhà nước Nga
Cho đến nay, các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ vẫn còn rất nhiều điểm chung. Cụ thể là những dấu hiệu chung chứng tỏ rằng họ đã không xây dựng được một nhà nước vững chắc. Dễ hiểu là hơn hai thập kỷ một chút là thời gian quá ngắn để xây dựng nhà nước từ con số không. Nhưng nó vẫn là phần ba cuộc đời của một con người tương đối thọ. Trong thời gian này có thể tạo ra ít nhất là một bộ khung của Nhà nước. Nhưng ở các nước của chúng ta người ta mới xây dựng được những biệt thự-pháo đài của chính quyền, đề chính quyền trốn khỏi những người dân sống bên ngoài những bức tường của pháo đài mà thôi.
Có thể nói mà không sợ sai rằng Cộng đồng các quốc gia độc lập là Cộng đồng của quốc gia chưa hoàn thiện. Những biểu hiện chính của các cấu trúc nhà nước không ổn định, quái thai ở Nga, ở Ukraine, ở Belarus cũng như Uzbekistan, Tajikistan, Armenia và Azerbaijan đều giống nhau.
Thứ nhất, về nguyên tắc là không thay được chính quyền bằng con đường hòa bình vì không có một cơ chế hợp pháp cho việc thay đổi như thế. Chính phủ hiện hành ở những nước này, về nguyên tắc, không cho phép khả năng mình sẽ thất bại trong các cuộc bầu cử. Kết quả là, bất kỳ cuộc bầu cử tổng thống nào ở Cộng đồng các quốc gia độc lập cũng hoặc biến thành một trò hề của những vụ gian lận hàng loạt, hoặc là biến thành một cuộc trưng cầu dân ý, thực chất là kéo dài quyền lực cho đến hết đời của nhà cầm quyền.
Còn trong giai đoạn giữa các cuộc bầu cử thì các nhà lãnh đạo này tìm cách diệt sạch những đối thủ thực sự. Nếu không làm được như thế thì sẽ có những cuộc đảo chính đẫm máu (sau khi Liên Xô tan rã đã từng xảy ra ở Gruzia, Azerbaijan và Kyrgyzstan).
Cuối cùng là những vụ làm xiếc vô liêm sỉ với hiến pháp, tạo điều kiện cho các nhà lãnh đạo ngồi ở ghế tổng thống quá hai nhiệm kỳ. Thay đổi độ dài của một nhiệm kỳ tổng thống – và thế là mốc tính thời gian của hai nhiệm kỳ được khởi động lại từ đầu (đấy là trường hợp của các nước Kazakhstan, Uzbekistan và Tajikistan). Để tạo ra ảo ​​giác về sự thay đổi quyền lực và bỏ qua các quy định Hiến pháp về việc không được ứng cử ba nhiệm kì liền, người ta bổ nhiệm một tổng thống giả (nước Nga). Còn trong tập đoàn cầm quyền thì người ta chọn một kẻ kế nhiệm đáng tin cậy, rồi sau đó làm mọi việc, cả có thể lẫn không thể, nhằm ngăn chặn chiến thắng của phe đối lập (Armenia).
Dấu hiệu thứ hai của quốc gia chưa hoàn thiện là chế độ cầm quyền tiến hành tư nhân hóa đất nước và chia tài sản đang hoạt động cho những kẻ thân cận. Tất nhiên là các chế độ quân chủ cũng làm như thế, nhưng dù sao đấy cũng là nhà nước hợp pháp.
Trên lãnh thổ của Liên Xô dường như chưa có các vương quốc, vương triều và các đế chế Hồi giáo. Nhưng hầu hết tổng thống đều cư xử như các ông vua, sa hoàng hay quốc vương Hồi giáo. Chỉ có điều là bất hợp pháp mà thôi.
Do đó chính quyền ở các nước SNG không muốn bị thay thế, họ sợ đến chết việc sau đây: một chính quyền khác sẽ lên, sẽ tịch thu hết tài sản và sẽ làm lợi cho người của mình và sẽ đàn áp những ông chủ cũ.
Đặc điểm quan trọng thứ ba của của quốc gia chưa hoàn thiện là không có đường lối chính trị và kinh tế tự chủ và rõ ràng. Lấy đâu ra đường lối như thế, nếu toàn bộ nỗ lực của chính phủ là để làm giàu cho cá nhân và nắm giữ tài sản. Thật nghịch lý, nhưng cũng hoàn toàn tự nhiên là các tổng thống muốn cầm quyền suốt đời đối xử với tài sản của đất nước cũng chẳng khác gì những tên chiếm đóng và những kẻ làm theo thời vụ.
Họ quan tâm đến tương lai của mình và tương lai của bộ xậu (để không bị lật đổ), chứ không quan tâm tới tương lai của đất nước được giao phó cho họ, chứ chưa nói tới tương lai của dân chúng. Trong khi đang nắm quyền phải lo cho con cái và bạn bè. Chính quyền của quốc gia chưa hoàn thiện bao giờ cũng là ăn uống chứ không phải là sứ mệnh phục vụ đất nước và người dân.
Biểu hiện thứ tư là coi thường quyền tự do của các phương tiện truyền thông đại chúng và các thiết chế của nhà nước. Hầu như trong tất cả các nước SNG đều không có quốc hội bình thường và tòa án bình thường. Quốc hội trở thành món đồ trang trí của dân chủ hay cái mà gần đây chúng ta gọi gọi là chiếc máy in bị khùng – thành cơ chế chuyên tạo ra những bộ luật đàn áp và vô lý, ngăn chặn quyền tự do của người dân. Các phương tiện truyền thông thật sự tự do ở các nước SNG ngày càng ít đi, còn kiểm duyệt thì tăng lên. Trong lĩnh vực này và trong những năm gần đây Nga đã nhanh chóng tiến đến và tiến đến một cách có ý thức với các tiêu chuẩn của những nước độc tài vùng Trung Á.
Tấn công vào các phương tiện truyền thông là hệ quả tự nhiên của sự độc chiếm chính quyền và thiếu trách nhiệm của chính quyền. Các phương tiện truyền thông đại chúng là một trong những hình thức kiểm soát chế độ cầm quyền hiệu quả nhất mà xã hội nắm trong tay. Loại bỏ tất cả các hình thức kiểm soát mình chính là nhiệm vụ quan trọng nhất tất cả các chính quyền vô trách nhiệm.
Máu đổ một cách tàn bạo ở Kiev nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta đang đối mặt với các mảnh vỡ bị biến dạng, ở mức độ khác nhau, sau sụp đổ về chính trị và kinh tế của Liên Xô, chứ không phải là với những nhà nước độc lập và những quốc gia đang phát triển một cách có kế hoạch.
Một trong những mảnh vỡ đó là Ukraine, nước này có nguy cơ cháy và tan thành những mảnh nhỏ ngay trước mắt chúng ta. Nhưng trong các nước hậu Xô Viết, trong đó có nước Nga, cũng có những rủi ro tương tự. Vì vậy, tiếng vọng từ Kiev cũng có thể bay tới Moscow. Mà có thể bay đến sớm hơn nhiều người vẫn tưởng.
S. N.
Dịch giả gửi trực tiếp cho BVN.

Không phải pháp trị mà là "khủng bố trị"

Nguyễn Văn Thạnh
Câu chuyện số 1
Sáng nay mẹ tôi và tôi đến trụ sở Hội đồng nhân dân xã Hòa Phước. Ở đây không có phòng trực cơ quan, hai mẹ con đi lang thang, nhìn vào các phòng, không biết nên vô phòng nào. Cuối cùng mẹ tôi quyết định vô phòng phó chủ tịch, tôi đứng bên ngoài. Sau một lát trao đổi, họ hướng dẫn mẹ tôi qua phòng CA. Bước vào phòng, tôi hết sức ngạc nhiên, người ngồi ghế trưởng CA xã Hòa Phước – Nguyễn Lân – chính là người đàn ông mặc áo sơ mi trắng trong ảnh, người lao vào đánh tôi tới tấp sau khi ra lệnh tôi không được chụp ảnh (tôi phản đối, ông ta giật máy ảnh và tôi giằng lại). Chi tiết vụ việc xem tại đây: thanhstatus.blogspot.com
clip_image002
clip_image004
clip_image006
Sau khi mẹ tôi xưng tên và đưa giấy CMND cho ông ta xem, ông ta hỏi đến làm việc với mục đích gì. Mẹ tôi nói "... là một người mẹ, tôi muốn biết sự thật vụ việc thế nào? Nếu con tôi sai thì tôi dạy,...".
Ông ta đồng ý làm việc, ông ấy gọi ông Đức, phó CA xã đến lập biên bản làm việc. Ông ta yêu cầu tôi đi ra, chỉ làm việc với mẹ tôi thôi. Tôi nói, tôi là người có liên quan muốn ở lại để nghe nhưng ông ta không đồng ý.
Hiện tôi ra ngoài uống nước, mẹ tôi làm việc bên trong.
Tôi có đề nghị mẹ tôi bỏ theo người một máy ghi âm nhưng bà không chịu. Bà bảo bà đủ bình tĩnh để đối đáp.
Tường trình xong lúc 8h54 27.2.2014.
PS: Xin nói thêm, mẹ tôi còn trẻ, tầm 55 tuổi (tôi con đầu), khỏe mạnh. Mẹ tôi còn nhiều việc trên đời chưa làm xong, chưa có ý định tự tử.
Số điện thoại CA xã Hòa Phước 0511.3686.346.
Về mặt pháp lý, mẹ tôi không liên can gì. Vụ việc tôi cũng đã gửi cơ quan chức năng. Việc mẹ tôi ra đây là ý muốn của bà vì một số nhân viên an ninh nói là tôi sai, có sao mới bị vậy. Bà ra là để đối thoại, nắm bắt sự thật. Tôi nghĩ điều này là rất cần thiết trong một xã hội không phải pháp trị mà là "khủng bố trị".
Câu chuyện số 2
Tiếp theo chuyện mẹ tôi đến CA Hòa Phước sáng nay (8h 27.2.2014) để hỏi thông tin việc tôi và em tôi bị đánh hôm tối 14.2.2014.
http://thanhstatus.blogspot.com/2014/02/me-toi-i-lam-viec-voi-ca-xa-hoa-phuoc.html
(Tôi sẽ tường trình nội dung buổi làm việc sau).
Nhưng sự thật không phải vậy.
Đây là cuộc điện thoại sau đó của mẹ tôi sau đó (tầm 12h30), khi tôi đã chia tay mẹ tôi để ra Đà Nẵng.
Các bạn nghe để biết mức độ khủng khiếp của nó
https://soundcloud.com/nguy-n-v-n-th-nh-4/me-toi-goi-lai-toi-sau-do
Và đây là cuộc gọi em dâu tôi sau đó
https://soundcloud.com/nguy-n-v-n-th-nh-4/em-dau-goi.
Và đây là cuộc gọi thứ hai sau đó tầm 20 phút
https://soundcloud.com/nguy-n-v-n-th-nh-4/em-dau-goi-2
Tôi xin nhường lại lời bình luận, cảm nhận cho các bạn.
Riêng tôi, phải nói tôi choáng váng và rất đau lòng. Tôi quyết tâm đưa "chế độ khủng bố" này ra ánh sáng, hầu mang lại tương lai cho đất nước, cho dân tộc.
N. V. T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
clip_image007
clip_image008

Marx và Engels quả thật đã “tự diễn biến”? Ngắm biệt thự của Mr. Truyền Mr. Quyến - bí thứ Hải Dương Mr Nguyễn Trường Tô nguyên chủ tịch Hà Giang

Marx và Engels quả thật đã “tự diễn biến”? Cung cấp chứng cứ cho bài viết của Tống Văn Công

Boxitvn
Vũ Thị Phương Anh
Trong Bản kiểm điểm không đạt yêu cầu đăng trên Bauxite Việt Nam ngày hôm qua (27-2-2014), Tống Văn Công viết: “Ngày 6-3-1895, Engels viết lời tựa cho quyển sách “Đấu tranh giai cấp ở Pháp”, trong đó có đoạn như sau: “Lịch sử chứng tỏ chúng ta mắc sai lầm. Quan điểm của chúng ta hồi đó chỉ là một ảo tưởng. Lịch sử còn làm được nhiều hơn, không những xóa bỏ những mê muội của chúng ta mà còn thay đổi điều kiện đấu tranh của giai cấp vô sản. Phương pháp đấu tranh năm 1848 đã lỗi thời về mọi mặt”.
Cũng trong bản kiểm điểm này, ông lại cho biết: “[P]hát biểu với quần chúng ngày 8-9-1872 ở Amsterdam (Hà Lan), Marx công nhận các nước như Mỹ, Anh, Hà Lan… công nhân có thể đạt được mục đích của mình bằng biện pháp hòa bình.”
Một số bạn đọc ngỡ ngàng viết cho chúng tôi, đặt câu hỏi: “Lẽ nào hai ông tổ của chủ nghĩa cộng sản lại “tự diễn biến” như thế?”.
Chúng tôi cho đăng hai trích dịch sau đây do Vũ Thị Phương Anh chuyển ngữ, để thấy Tống Văn Công viết có chứng cứ.
Bauxite Việt Nam

Bài viết của F. Engels (Introduction to Karl Marx’s The Class Struggles in France 1848 to 1850. Nguồn: marxists.orghttp://www.marxists.org/archive/marx/works/1895/03/06.htm)
But history has shown us too to have been wrong, has revealed our point of view at that time as an illusion. It has done even more; it has not merely dispelled the erroneous notions we then held; it has also completely transformed the conditions under which the proletariat has to fight. The mode of struggle of 1848 is today obsolete in every respect, and this is a point which deserves closer examination on the present occasion.
———
With this successful utilisation of universal suffrage, however, an entirely new method of proletarian struggle came into operation, and this method quickly took on a more tangible form. It was found that the state institutions, in which the rule of the bourgeoisie is organised, offer the working class still further levers to fight these very state institutions. The workers took part in elections to particular diets, to municipal councils and to trades courts; they contested with the bourgeoisie every post in the occupation of which a sufficient part of the proletariat had a say. And so it happened that the bourgeoisie and the government came to be much more afraid of the legal than of the illegal action of the workers’ party, of the results of elections than of those of rebellion.
For here, too, the conditions of the struggle had changed fundamentally. Rebellion in the old style, street fighting with barricades, which decided the issue everywhere up to 1848, had become largely outdated.
——-
The irony of world history turns everything upside down. We, the “revolutionaries”, the “overthrowers” — we are thriving far better on legal methods than on illegal methods and overthrow. The parties of order, as they call themselves, are perishing under the legal conditions created by themselves. They cry despairingly with Odilon Barrot: la légalité nous tue, legality is the death of us[463]; whereas we, under this legality, get firm muscles and rosy cheeks and look like life eternal. And if we are not so crazy as to let ourselves be driven to street fighting in order to please them, then in the end there is nothing left for them to do but themselves break through this dire legality.
Nhưng lịch sử đã chứng minh chúng ta quá sai lầm, cho thấy quan điểm của chúng tôi tại thời điểm đó chỉ như một ảo ảnh. Thậm chí, lịch sử còn đã làm nhiều hơn thế; nó không chỉ đơn thuần xua tan những khái niệm sai lầm mà chúng tôi đã giữ trong đầu lúc ấy, mà nó cũng đã thay đổi hoàn toàn những điều kiện mà trong đó giai cấp vô sản phải chiến đấu. Phương pháp đấu tranh của năm 1848 ngày nay đã lỗi thời trên tất cả mọi khía cạnh, và đây là điểm mấu chốt mà lúc này chúng ta cần phải xem xét kỹ lưỡng.
————–
Tuy nhiên, với sự thành của công việc áp dụng phổ thông đầu phiếu, một phương pháp đấu tranh hoàn toàn mới của giai cấp vô sản được đưa vào hoạt động, và phương pháp này nhanh chóng được áp dụng thường xuyên hơn. Có thể thấy rằng các cơ quan nhà nước, nơi giai cấp tư sản được tổ chức việc cai trị của mình, lại cũng là nơi cung cấp cho các tầng lớp lao động những đòn bẩy để chống lại chính các cơ quan nhà nước này. Người lao động đã tham gia vào cuộc bầu cử theo cách riêng phù hợp với mình, tham gia hội đồng thành phố và các tòa án thương mại, họ tranh cử cùng với giai cấp tư sản trong mỗi vị trí ở các ngành nghề mà trong đó có sự hiện diện và tiếng nói mạnh mẽ của giai cấp vô sản. Và do đó, giờ đây giai cấp tư sản và chính phủ trở nên e ngại hoạt động hợp pháp của đảng của giai cấp công nhân còn hơn cả những hành động bất hợp pháp; và họ cũng sợ kết quả của các cuộc bầu cử hơn là những vụ nổi loạn.
Bởi vì chính ở đây, các điều kiện của cuộc đấu tranh cũng đã thay đổi về cơ bản. Nổi loạn là cách làm đã cũ, những cuộc đấu tranh trên đường phố với các rào chắn đấu với rào chắn, phương cách đã giúp giải quyết vấn đề vào năm 1848, giờ đây hâu như đã hoàn toàn lỗi thời.
——-
Sự trớ trêu của lịch sử thế giới đã làm đảo lộn tất cả. Chúng tôi, những “nhà cách mạng”, các “người lật đổ” – chúng tôi đang phát triển tốt hơn nếu sử dụng các phương pháp hợp pháp hơn là các phương pháp bất hợp pháp và lật đổ. Các bên thuộc cái trật tự chung, như họ tự gọi mình, lại bị tổn hại dưới các điều kiện pháp lý do chính mình tạo ra. Họ kêu khóc tuyệt vọng: sự hợp pháp đã tạo ra cái chết của chúng ta [463], trong khi đó đối với chúng tôi, chính sự hợp pháp này lại làm cho chúng tôi có được cơ bắp săn chắc, đôi má hồng và dường như một sự sống đời đời. Và nếu chúng ta không quá ngu đến nỗi cứ lao ra đường chiến đấu để làm cho họ vui lòng, thì thực ra cuối cùng họ sẽ bị hủy diệt bằng chính cái tính hợp pháp thê thảm kia.

Bài viết của K. Marx (La Liberté Speech. Nguồn: marxists.org)

In the 18th century, the kings and the potentates were in the habit of meeting at The Hague to discuss the interests of their dynasties. It is precisely in this place that we wanted to hold our workers’ meeting, despite attempts to arouse apprehensions among us. We wanted to appear amid the most reactionary population, to reinforce the existence, propagation, and hope for the future of our great Association [International Working Men's Association].
When our decision became known, it was rumored that we sent emissaries to prepare the ground. Yes, we do not deny that we have such emissaries everywhere, but they are mostly unknown to us. Our emissaries in The Hague were the workers whose labor is as toilsome as that of our emissaries in Amsterdam, who are likewise workers, laboring 16 hours a day. Those are our emissaries; we have no other; and in all the countries where we recruit we find them prepared to receive us with open hearts, because they understand immediately that we strive to improve their lot.
The congress at The Hague has brought to maturity three important points:
It has proclaimed the necessity for the working class to fight the old, disintegrating society on political as well as social grounds; and we congratulate ourselves that this resolution of the London Conference will henceforth be in our Statutes.
In our midst there has been formed a group advocating the workers’ abstention from political action. We have considered it our duty to declare how dangerous and fatal for our cause such principles appear to be.
Someday the worker must seize political power in order to build up the new organization of labor; he must overthrow the old politics which sustain the old institutions, if he is not to lose Heaven on Earth, like the old Christians who neglected and despised politics.
But we have not asserted that the ways to achieve that goal are everywhere the same.
You know that the institutions, mores, and traditions of various countries must be taken into consideration, and we do not deny that there are countries — such as America, England, and if I were more familiar with your institutions, I would perhaps also add Holland — where the workers can attain their goal by peaceful means. This being the case, we must also recognize the fact that in most countries on the Continent the lever of our revolution must be force; it is force to which we must some day appeal in order to erect the rule of labor.
The Hague Congress has granted the General Council [London-based administrative body of IWMA] new and wider authority. In fact, at the moment when the kings are assembling in Berlin, whence are to be issued new and decisive measures of oppression against us by the mighty representatives of feudalism and of the past — precisely at that moment, when persecution is being organized, the congress of The Hague considered it proper and necessary to enlarge the authority of the General Council and to centralize all action for the approaching struggle, which would otherwise be impotent in isolation. And, moreover, where else could the authorization of the General Council arouse disquiet if not among our enemies? Does the General Council have a bureaucracy and an armed police to compel obedience? Is not its authority entirely a moral one, and does it not submit its decisions to the judgment of the various federations entrusted with their execution? Under such conditions — without an army, without police, without courts — on the day when the kings are forced to maintain their power only with moral influence and moral authority, they will form a weak obstacle to the forward march of the revolution.
Finally, the congress of The Hague has moved the headquarters of the General Council to New York. Many, even among our friends, seem to have wondered at such a decision. Do they then forget that America will be the workers’ continent par excellence, that half a million men — workers — emigrate there yearly, and that on such soil, where the worker dominates, the International is bound to strike strong roots? Moreover, the decision of the congress gives the General Council the right to employ [in Europe] any members whose collaboration it considers necessary and useful for the common welfare. Let us trust its prudence and hope it will succeed in selecting persons who will be capable or carrying out their task and who will understand how to hold up the banner of our Assocation in Europe with a firm hand.
Citizens, let us think of the basic principle of the International: Solidarity. Only when we have established this life-giving principle on a sound basis among the numerous workers of all countries will we attain the great final goal which we have set ourselves. The revolution must be carried out with solidarity; this is the great lesson of the French Commune, which fell becaue none of the other centres — Berlin, Madrid, etc. — developed great revolutionary movements comparable to the mighty uprising of the Paris proletariat.
So far as I am concerned, I will continue my work and constantly strive to strengthen among all workers this solidarity that is so fruitful for the future. No, I do not withdraw from the International, and all the rest of my life will be, as have been all my efforts of the past, dedicated to the triumph of the social ideas which — you may be assured! — will lead to the world domination by the proletariat.
Vào thế kỷ 18, các vị vua cùng các quần thần có thói quen họp tại The Hague (Hà Lan) để thảo luận về lợi ích của các triều đại của mình. Và đây cũng chính là nơi chúng ta quyết định tổ chức cuộc họp công nhân, bất chấp những nỗ lực tạo ra sự ngờ vực đối với chúng ta. Chúng ta muốn xuất hiện ngay trong tại nơi mà người dân có tư tưởng phản cách mạng nhất, để củng cố cho sự tồn tại, lan truyền, và niềm hy vọng cho tương lai của Hiệp hội vĩ đại của chúng ta [Hiệp hội những người lao động quốc tế].
Khi mọi người biết về quyết định của chúng ta, có tin đồn rằng chúng ta đã gửi sứ giả đến để chuẩn bị dư luận từ trước. Có, chúng ta không phủ nhận rằng chúng ta có các sứ giả như vậy ở khắp mọi nơi, nhưng đa số những người này chính chúng ta cũng không biết. Sứ giả của chúng ta ở The Hague là những người lao động với những công việc cũng cực nhọc như các sứ giả ở Amsterdam, vốn cũng là những công nhân, lao động đến 16 giờ một ngày. Đấy, sứ giả của chúng ta là như thế, chúng tôi không có những sứ giả nào khác, và trong tất cả các quốc gia mà chúng ta đang chiêu mộ, chúng tôi đều thấy họ đã sẵn sàng để tiếp nhận chúng ta với trái tim rộng mở, bởi vì ngay lập tức họ hiểu rằng chúng ta đang nỗ lực để cải thiện số phận của chính họ.
Đại hội tại thành phố The Hague lần này cho thấy những điểm sau đây đã thực sự chín muồi:
Đại hội khẳng định sự cần thiết của việc giai cấp công nhân phải đấu tranh chống lại cái xã hội cũ đang tan rã dựa trên những lý do chính trị cũng như xã hội, và chúng ta có quyền tự chúc mừng chính mình rằng quyết nghị này của Hội nghị London từ nay về sau sẽ nằm trong Điều lệ của chúng ta.
Đã có những người trong chúng ta kêu gọi những người lao động từ bỏ các hoạt động chính trị. Chúng tôi đã tự thấy mình có trách nhiệm phải tuyên bố rằng những nguyên tắc ấy thật nguy hiểm và có thể ảnh hưởng đến sự tồn vong của sự nghiệp mà chúng tôi theo đuổi.
Một ngày nào đó giai cấp công nhân phải nắm lấy quyền lực chính trị để xây dựng tổ chức mới của những người lao động, họ phải lật đổ cái nền tảng chính trị cũ mà trên đó những thể chế cũ được duy trì, nếu như họ không muốn để vuột mất thiên đường trên trái đất, như những người Kitô hữu cũ vốn đã bỏ quên và coi thường chính trị.
Nhưng chúng tôi không khẳng định rằng cách để đạt được mục tiêu nói trên là giống nhau ở khắp mọi nơi.
Các bạn đều hiểu rằng các thể chế, tập tục và truyền thống của các quốc gia khác nhau cần phải được xem xét, và chúng tôi không phủ nhận rằng có một số quốc gia – chẳng hạn như Mỹ, Anh, và nếu tôi hiểu rõ hơn về các định chế của các bạn thì có lẽ tôi cũng có thể thêm cả Hà Lan vào danh sách này – mà ở nơi ấy các công nhân có thể đạt được mục tiêu của họ bằng biện pháp hòa bình. Và dù hiểu rõ điều này, chúng ta cũng phải thừa nhận một thực tế là tại hầu hết các nước tại Châu Âu thì đòn bẩy của cuộc cách mạng của chúng ta phải là bạo lực; bạo lực là cái mà chúng ta sẽ có ngày phải sử dụng đến để thiết lập được sự cai trị của người lao động.
Đại hội Hague đã trao cho Đại hội đồng [cơ quan quản lý có trụ sở đặt tại London của HHNNLĐQT] thẩm quyền mới với phạm vi rộng hơn. Trong thực tế, tại thời điểm này khi các vị vua chúa đang tập hợp tại Berlin, nơi sẽ phát ra các biện pháp đàn áp mới mang tính quyết định để chống lại chúng ta từ những kẻ đại diện hùng mạnh của chế độ phong kiến ​​và của quá khứ – thì ngay chính tại thời điểm đó, khi người ta đang chuẩn bị cho việc đàn áp, Đại hội The Hague nhận thấy việc mở rộng thẩm quyền của Đại hội đồng và tập trung tất cả hành động cho cuộc đấu tranh đến gần là một điều thích hợp và cần thiết, vì nếu không thì chính Đại hội đồng sẽ bị bất lực trong sự cô lập. Và, hơn nữa, còn ai khác có thể băn khoăn về việc trao thêm quyền cho Đại hội đồng nếu không phải là chính những kẻ thù của chúng ta? Đại hội đồng có tồn tại một bộ máy hành chính và cảnh sát vũ trang bắt buộc mọi người vâng lời hay sao? Chẳng phải là quyền lực của nó chỉ hoàn toàn là quyền lực đạo đức sao, và chẳng phải các quyết định của nó đều phải trải qua sự phán xét của các liên đoàn khác nhau mà nó đã ủy thác để thực hiện hay sao? Trong điều kiện như vậy – hoàn toàn không có quân đội, không có cảnh sát, không có tòa án – vào cái ngày mà các vị vua chúa buộc phải duy trì quyền lực của họ, thì chỉ với ảnh hưởng và thẩm quyền về đạo đức, họ sẽ trở thành một trở lực yếu ớt trên con đường tiến về phía trước của cuộc cách mạng.
Cuối cùng, Đại hội The Hague đã chuyển trụ sở của Hội đồng đến New York. Nhiều người, trong đó có cả những người bạn của chúng ta, có vẻ như đã thắc mắc tại sao lại có một quyết định như vậy. Những người đó hẳn đã quên rằng nước Mỹ rồi sẽ là một lục địa ưu tú nhất của người lao động, nơi hàng năm có đến nửa triệu người – đều là công nhân – di cư đến, và cũng quên rằng trên vùng đất đó, nơi người lao động chiếm đa số, Quốc tế sẽ bén rễ mạnh mẽ, hay sao? Hơn nữa, quyết định của Đại hội đã trao cho Đại hội đồng quyền sử dụng [ở châu Âu] bất kỳ thành viên nào mà sự hợp tác của họ được xét là cần thiết và hữu ích cho lợi ích chung. Chúng ta hãy tin tưởng vào sự thận trọng của Đại hội đồng và hy vọng nó sẽ thành công trong việc lựa chọn những người có khả năng thực hiện nhiệm vụ, cũng như những người biết cách làm thế nào để giương lên các biểu ngữ của Hiệp hội ở châu Âu với đôi tay vững chắc.
Hỡi các công dân, chúng ta hãy nghĩ đến nguyên tắc cơ bản của Quốc tế: Đoàn kết. Chỉ khi chúng ta đã thiết lập nguyên tắc sống còn này trên một nền tảng vững chắc giữa những người lao động trên tất cả các nước thì chúng ta mới mong đạt được mục tiêu cuối cùng tuyệt vời mà chúng ta đã thiết lập cho chính mình. Các cuộc cách mạng đều phải được thực hiện với tinh thần đoàn kết, đây là bài ​​học lớn của Công xã Pháp, vốn đã sụp đổ vì không ai trong số các trung tâm khác – Berlin, Madrid, v.v. – phát triển được phong trào cách mạng có quy mô lớn tương đương với các cuộc nổi dậy vĩ đại của giai cấp vô sản Paris.
Về phần tôi, tôi sẽ tiếp tục công việc của mình và không ngừng phấn đấu để tăng cường tình đoàn kết giữa tất cả các công nhân để có được kết quả tốt đẹp cho tương lai. Không, tôi không rút khỏi Quốc tế, và tất cả phần đời còn lại của tôi, cũng như tất cả nỗ lực của tôi trong quá khứ, sẽ luôn hiến dâng cho ngày chiến thắng của các ý tưởng xã hội mà một ngày nào đó – vâng, bạn có thể hoàn toàn tin tưởng điều này – sẽ dẫn đến sự thống trị của giai cấp vô sản trên toàn thế giới.
Dịch giả gửi trực tiếp cho cho BVN.

Lão Nông – Người Tù 2 Thế kỉ (kỳ 2)

Lão Nông

Tác giả gửi đến Dân Luận

Sau 39 NĂM ròng! Lửa binh đao đã tắt!
Người ta nhìn thấy Hai Cựu Thù danh giá, năm nào từng quyết sống mái, không đội trời chung (“Giải phóng Miền Nam, chúng ta thề quyết tiến bước! Diệt đế quốc Mỹ, phá tan bè lũ bán nước!…”), đã bỗng sáp lại ôm nhau thành sui gia(!?)
Cặp Dâu-Rể nọ cũng “Giai tài – Gái sắc”! Đẹp như đôi chim Phượng Hoàng vậy!
Môn đăng hộ đối, giàu sang quyền quý, quyến rũ và quấn quýt!
Nhưng với số phận một Cựu Đại úy quèn, một nửa quyền quý kia, lại muốn cho thiên thu tuyệt diệt?
Chàng Phò Mã, và Thân Phụ, nhẽ nào cũng muốn quên đi người đồng đội – đồng bào VNCH của mình?
Logic ở đâu?
Nếu không phải Tự do của Ông là sự đe dọa cho “Hạnh kiểm, Đạo đức Cách mạng”, sinh mệnh chính trị, quan lộ thênh thang, của những bàn tay đã nhúng chàm, vấy máu, ăn bẩn, từ Thế kỉ trước ở Kiên Giang?
Sự Thật chỉ có thể là như vậy, mới giải thích được cái Bản Án cột chặt vào Ông mà Vắt Ngang 2 thế kỉ.
Mới thấy tại sao, 39 NĂM ròng, 500 lá đơn tố cáo Ông viết trong tù, đều bị đem đốt thành tro quá dễ.
Và để viết được 1 lá đơn, Ông, và những Người Bạn tù, phải xoay xở, nhọc công mệt óc biết nhường nào!
Thời gian đọa đày kỉ lục ấy, là sự cộng hưởng của 2 Bản Án Vô Nhân đạo, nhắm vào một Con Người.
Có những kẻ đang tâm, quyết hại người diệt khẩu?
Trên thế giới, dẫu một người phạm tội thực sự và bị phạt mức án tù Chung thân, cũng hiếm thấy trường hợp nào vẫn còn phải sống trong trại giam, sau ngần ấy năm giời!
Cô bé 15 tuổi Trần Phan Yến Nhi, cháu gái Ông, sinh ra là để ngóng trông, thắc thỏm, mỏi mòn.
Người ta còn đang tâm đánh lừa con bé, hứa thả ông nó về ăn tết(!)
Lời hứa nhẫn tâm không thực hiện thật còn tàn nhẫn hơn cả một viên đạn!
Bao nhiêu bánh Tét, Chuối khô, nhất là Cốm dẹt!
Con bé mua sẵn, dành cho Ông Nội,
vẫn còn đó…


“Oan khúc Người tù Kiên Giang”

1.
Đông thổi hàn phong lùa ngục lạnh
đêm đêm xâm thẩm buốt thân gầy
phong âm xiết rợn nghe như thể
phẫn hận cây đàn ai tuốt dây
2.
im lìm ngục lạnh như nhà xác
bục phạm nhân nằm tựa áo quan
vén mép chăn tàn, tay tự liệm
người tù xoay xở tấm thân tàn
3.
Đông dài, còn rét Nàng Bân muộn
Nàng đến hằng năm, hỏi đếm lần?
chẳng nhớ, vô tâm, Nàng – Bà Chúa!
Tù là nô lệ của Thời Gian!
4.
Con mồi chiến quả, Cán – Quân xưa
kẻ thắng còn say, muốn trả thừa,
cùm xích Cựu Thù, cho thỏa hận (!)
Anh là mãnh thú bị sa cơ!
5.
Tương tàn kết tủa trong Tù ngục!
nửa triệu hàng binh bị đọa đày
cầm cố nơi sơn cùng cốc tận
lao tù nhấm gặm vạn đời trai
6.
có người đêm chết, chẳng ai hay
chẳng có bia ghi, đụn đất dày!
thương xót, cây rừng che lá mục
tù còn xương rục… trả ơn cây!
7.
có Người án buộc hai Thế kỉ
như xiềng như xích, căng hai tay
gông cùm đeo nặng chân ngục thất
BA CHÍN NĂM ròng… treo ở đây! [*]
 Người Tù Thế kỉ)
8.
đồng tử chìm sâu hai hố mắt
mù lòa, đầy bệnh tật, da mồi
xương vai, không đủ còn năm tấc,
thuở mái đầu xanh, …điểm bạc rồi!
9.
thuở ấy con Anh còn nhỏ dại
biết rồi hai đứa dạt phương nao?
bi bô Thằng Út, lên 2 tuổi
Chị mắt trong veo, 4 tuổi đầu!
10.
tôi kể chuyện anh Nguyễn Hữu Cầu
tột cùng, kết tủa của niềm đau
Người Tù Thế kỉ đầy kiêu dũng
vẹn với Lương Tri, chẳng cúi đầu!
11.
Sau “Ngày Gãy Súng” buồn rơi lệ
Đại úy địa phương Nguyễn Hữu Cầu
bị cưỡng tập trung đi cải tạo
thả về quê quán 6 năm sau
12.
chiến bại, Miền Nam! hận, khổ, sầu!
“Tự do”? “Giải phóng”? hỡi trời cao(!?)
“Chính quyền Cách Mạng” toàn tham nhũng!
chỉ có tham quan với cường hào!
13.
cay đắng, hoài thương, nước Cộng Hòa
nỗi niềm Anh đóng… “Sổ Bài Ca”,
ghi vào trang lẻ – lời ai khúc, [*]
trang chẵn – tội quan chức thối tha!
14.
Luật Pháp”, không xoa má Cựu Thù!
thế nên Đại úy lại đi tù!
Tòa” tuyên kích động, dùng ca khúc
“mưu lật Chính Quyền”, buộc TỘI TO!
15.
đấu lý, Anh đòi trưng vật chứng
Tòa trưng quyển sổ, do lưu manh,
kẻ quan “Giải Phóng” thuê mạo chữ,
sao chép ra từ sổ của Anh!
16.
kẻ này chỉ chép toàn trang lẻ,
trang chẵn, “vô tình”… lệnh bỏ qua!
“Cách Mạng” làm gì, đều “kín kẽ”!
bao giờ “Giải Phóng” chả “lo xa”!
17.
biết Tòa “Cách Mệnh” thường “Nhân đạo
một Luật Sư Già giúp giải oan, [*]
Ông muốn một lần làm việc tốt
cuối đời để lại một điều nhân
18.
Luật sư nhờ được người tin cậy,
giám định, vạch trần kẻ bất nhân
đuối lý, Quan Tòa, phiên thượng thẩm
nhân từ” giảm án, còn… CHUNG THÂN!
19.
Lý lịch Cựu Thù, khôn cựa quậy,
Lao đày trọn kiếp, dành cho Anh
và Anh bất khuất không nhận tội
bất chấp xiềng gông với ngục hình
20.
khắc nghiệt lao tù, Anh gắng chịu
cắn răng chấp nhận, mọi lao lung
lại làm thơ, đặt nhiều ca khúc!     >(http://www.youtube.com/watch?v=4H_omqeQBiM)
Anh khiến Xiềng Gông phải hãi hùng!
 Oan khúc Người Tù Kiên Giang - Nguyễn Hữu Cầu)  Oan khúc Người Tù Kiên Giang - Nguyễn Hữu Cầu)
21.
Ngục dùng thủ đoạn trong tra khảo
mánh khóe, dỗ dành, hứa thả Anh
Ngục muốn một từ – “tôi nhận tội ”?
Anh như NGỌC KHIẾT – kị hôi tanh! [*]
22.
kiên định Anh đòi phiên xử lại
và Anh tiếp tục bị giam cầm
đơn Anh tố cáo, 500 cái
CÀNG TỐ ANH CÀNG BỊ BIỆT GIAM!
 500 đơn kêu oan của Nguyễn Hữu Cầu - Người Tù Thế kỉ)
23.
Anh là kết tủa của lương tâm!
kẻ thắng bạc gian, vĩnh viễn lầm,
dù Nước Cộng Hòa Xưa cháy rụi,
Anh là Xá Lị của Miền Nam!
24.
thư thả, chuyện buồn, khơi cũng ngại…
Không đành cam phận… “Bến” duyên trơ
vợ anh… dời chỗ, neo “Thuyền” mới
để lại Con thơ với Mẹ già!
25.
mới đầu Con Chị theo Bà Nội, [*]
Nội mất, Em đành đi ở thôi
trước với họ hàng, rồi xa lạ
tấm thân phiêu dạt, mấy phương trời?
 Nguyễn Thị Anh Thư - con gái của Người Tù Thế kỉ )
26.
Thằng Út, ơn Giời, hơn Chị Gái
thoát 3 chìm 7 nổi, lênh đênh
được người Ba Dượng không từ chối
được ổng quan tâm, được học hành
27.
Thằng Út vô tư đến trưởng thành
chưa hề biết “Tội phạm” – Ba anh
đi làm, cưới vợ, sinh hai đứa,
trai út, gái đầu, trông thật xinh!
 gia đình anh Trần Ngọc Bích, con trai của Người Tù Thế kỉ Nguyễn Hữu Cầu)
28.
ngày kia, Út được Ba nuôi kể
sự thật năm nào, chao!… đớn đau!
lặn lội Anh đi tìm Chị Gái,
tìm người Ba đẻ trong thâm lao!
29.
nghe chuyện Người Tù nơi địa ngục
Yến Nhi, nay bé tuổi 15 [*]
Em và Ông Nội chưa gặp mặt
chỉ biết hằng đêm gởi lệ thầm…
 bé Trần Phan Yến Nhi)
30.
Xuân về mỗi độ mai vàng nở
Tết đến? Em nhìn mắt lặng câm
mỗi lần so đũa Em thầm ước
Nội được tha về, ngồi cạnh mâm…
31.
năm nay, trước Tết, nhà có “khách”
người lớn, Công An, trên tỉnh về
tìm gặp Em và… ra sức hứa,
“thả về Ông Nội, Bé tin đi!”
32.
người lớn bao giờ, hứa, lại lơ(!)
mắt Em thắp lại chút ngây thơ
lại mơ so đũa mời Ông Nội
mơ gắp cho Ông, đâu chỉ giò!
33.
Nhi cố hình dung gương mặt Nội
theo lời Ba, Bác kể Nhi nghe
chập chờn, canh chậm, đêm dài quá…
rồi Bé bay vào… phiên Chợ Quê!
34.
hôm đi cùng Má, mua nhiều thứ,
bánh Tét, nhất là Cốm! Chuối khô,
theo lời Ba kể, Ông Nội thích!
nhưng hỡi! Nhi quên, món… “Chữ Ngờ”!
35.
người lớn mà hư, tàn nhẫn thế?
Tết rồi, mâm cỗ… ế… buồn dơ!
Nhi cầm so đũa, so le… lệ!
Ba Má nhìn Nhi… đẫm lệ chờ!
36.
Em là kết tủa của thương tâm
mắt Em lại dõi nhìn xa xăm
sẽ so người lại, khi người lớn
trang phục vàng/rêu, muốn hỏi thăm!
37.
tôi kể người nghe chuyện Việt Nam
có Tù Chính Trị, Tù Lương Tâm!
có Loài Quỷ Dữ, quen hành ác,
thạo giấu Bàn-Tay-nghiện-nhúng-chàm!
38.
(nhưng ở quê tôi… Quỷ hiện hình!
chúng là kết tủa của Vô Minh!
nhởn nhơ đi dạo trong Rừng Luật,
(đụng phải, Hitler hẳn giật mình!)),
39.
Bạn hỡi! Người 2 thế kỉ,
từ sau “Giải phóng Bảy Mươi Nhăm”!
cháu Ông chờ đã Mười Lăm Tuổi,
thắc thỏm Ông về, lúc dọn mâm…
40.
người nghe tôi kể? …từ Việt Nam!
đừng để Người Tù chết lặng câm!
hãy cứu! mau mau!, còn có thể!
giúp trả Ông về cho đứa bé!
đừng để Ông chìm… “Suối Tịch Âm”!
 đừng để chìm vào cõi lặng câm! ảnh minh họa)
41.
Gió Bấc ngàn năm rừng sởn lạnh
gió từ Thiên kỉ trước lùa sang
Đông dài, dài quá! Giêng chưa tạnh…
còn nữa, Hai, Ba, rét Bà Nàng!
42.
Bà chúa vô tâm, chả vội vàng
miệt mài đan áo tặng Tình Lang
còn xin thêm rét cho Chàng thử!
chẳng biết ai người chịu giá băng!
43. Bệnh Gút - Gout, Goute)
năm rồi, “Trọng Phạmthêm bệnh Gút.
dạ dày hành hạ, đau nhừ thân,
máu không lên não, răng còn …1…
ăn cháo, tê, phù, sắp liệt chân
)!
44.
Vâng, còn, còn đến, rét Nàng Bân!
Bạn cũng vô tâm?… chẳng đếm lần!
Bạn hỡi! Tôi ơi!… đừng kiệm cảm!
hỡi người người hỡi!, hỡi… Nàng Bân?
.
viết xong lúc 06:01 AM 15-Feb-14,
LN.
(có thể LN còn viết tiếp về Người tù Thế kỉ, tùy thuộc thông tin mới hoặc tài liệu sưu tầm được về Anh.
Vậy đề tài này, các kỳ tiếp – kỳ 3 chẳng hạn, coi như còn để ngỏ.
LN xin trân trọng cảm ơn, cầu mong tất cả mọi người quan tâm đến Người tù lâu nhất VN, Người tù Lương tâm Nguyễn Hữu Cầu!)

Bắc Giang: Dùng “bom xăng” chống lại đoàn cưỡng chế thu hồi đất

http://dantri.com.vn/phap-luat/dung-bom-xang-chong-lai-doan-cuong-che-thu-hoi-dat-843673.htm

(Dân trí) – Phản đối chính quyền thu hồi phần đất của nhà mình, hai anh em Tùng và Thế đã chuẩn bị nhiều chai thủy tinh chứa xăng (miệng chai quấn miếng vải) buộc chặt với bình gas mini để “tiếp đón” đoàn cưỡng chế.

“Tiếp” chính quyền bằng “bom xăng”
Ngày 27/2, Công an huyện huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang cho biết đang tạm giữ 2 đối tượng để điều tra về hành vi chống người thi hành công vụ. Hai đối tượng bị tạm giữ là hai anh em ruột, gồm: Vi Văn Tùng (SN 1972) và Vi Văn Thế (SN 1984), cùng trú tại khu Lê Duẩn, thị trấn Chũ, Lục Ngạn, Bắc Giang.
Trao đổi với PV Dân trí, Thượng tá Đỗ Gia Hảo – Phó trưởng Công an huyện, kiêm Thủ trưởng Cơ quan CSĐT CAH Lục Ngạn – cho hay, 2 đối tượng trên đã có hành vi cản trở đoàn cưỡng chế của huyện Lục Ngạn thực thi nhiệm vụ sáng ngày 24/2, tại khu Lê Duẩn, thị trấn Chũ.
Những quả bom xăng - gas thu được tại hiện trường vụ cưỡng chế.
Những “quả bom” xăng – gas thu được tại hiện trường vụ cưỡng chế.
Theo Thượng tá Hảo, sáng ngày 24/2, Công an huyện Lục Ngạn nhận nhiệm vụ bảo vệ đoàn cưỡng chế gồm 137 người thuộc các ban ngành của huyện Lục Ngạn, tiến hành cưỡng chế thu hồi đất của một số hộ dân thuộc khu Lê Duẩn, trong đó có gia đình Tùng và Thế.
Do không đồng tình với phương án bồi thường thu hồi đất, hai anh em Tùng và Thế đã chuẩn bị nhiều “bom” xăng – gas tự chế để “tiếp đón” đoàn cưỡng chế. Tùng ngồi trên nóc nhà mình, còn Thế ngồi vắt vẻo trên một cây vải lâu năm trong khu vực đất bị cưỡng chế thu hồi, cầm sẵn những “quả bom” xăng – gas.
“Suốt từ 7h đến hơn 9h sáng, một mặt chúng tôi vận động, thuyết phục Tùng, Thế và người nhà không được cản trở đoàn công tác, một mặt các cảnh sát áp sát những đối tượng có khả năng manh động. Khi đối tượng Thế cầm “bom” xăng – gas châm lửa ném xuống, các chiến sỹ đã nhanh chóng dùng bình cứu hỏa khống chế, không để xảy ra cháy nổ; đồng thời khống chế đối tượng này ngay lập tức.” – Thượng tá Hảo cho biết.
Cùng lúc đó, các cảnh sát khác cũng nhanh chóng áp sát, khống chế đối tượng Tùng trên nóc nhà. Tại hiện trường, cơ quan công an thu giữ 11 bình gas mini buộc với vỏ chai bia Hà Nội, bên trong vỏ chai có chứa xăng và có miếng vải ở miệng chai; 2 bình gas to loại 13kg, 1 can nhựa bên trong còn 16 lít xăng…
Cách bày trận của anh em Vi Văn Thế.
Cách “bày trận” của anh em Vi Văn Thế.
Theo quan sát của chúng tôi, các “quả bom” xăng – gas được chế bằng cách buộc chặt các bình gas mini với vỏ chai bia Hà Nội chứa xăng, quấn vải ở miệng. Một điều tra viên kể lại, đối tượng Thế ngồi trên cây vải, trải sẵn một tấm bạt dưới đất; trên tấm bạt có các túi ni-lông chứa xăng. Khi Thế châm lửa, ném “quả bom” xăng – gas xuống tấm bạt, cảnh sát đã kịp thời dùng bình cứu hỏa khống chế, không để xảy ra cháy nổ.
Qua xác minh, Công an huyện Lục Ngạn còn làm rõ, Vi Văn Thế từng có thời gian trong quân ngũ. Tại địa phương, Thế  không có nghề nghiệp ổn định. Gia đình Thế có 5 anh em thì có 2 người sa vào con đường nghiện ngập. Thượng tá Đỗ Gia Hảo cho biết, Cơ quan điều tra đang hoàn tất hồ sơ để khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can Vi Văn Thế về tội “Chống người thi hành công vụ”.
Tiền hậu bất nhất
Theo tìm hiểu của PV Dân trí, năm 2007, chính quyền huyện Lục Ngạn có chủ trương thu đất để thực hiện dự án xây dựng công trình “Đường nội thị thị trấn Chũ, tuyến Khí tượng – Bệnh viện Đa khoa Lục Ngạn” với chiều dài 1,7 km. Chủ trương này được toàn thể bà con khu vực đồng tình vì thu hồi đất để làm đường phục vụ nhu cầu cuộc sống của người dân. Tuy nhiên, điều khiến nhiều hộ ngỡ ngàng là con đường mới không hề đi qua phần đất của gia đình họ nhưng họ lại nhận được thông báo phần đất của gia đình họ cũng sẽ bị thu hồi để “làm đường”.
Năm 2013, đường mới được hoàn thiện. Lúc này, 17 hộ dân thuộc khu Lê Duẩn liên tục nhận được những thông báo của chính quyền về việc thu hồi đất của gia đình họ dù những phần đất này cách xa con đường mới.
Văn bản năm 2008 (trên) không có những chữ lạ như ở văn bản năm 2014 (dưới).
Văn bản năm 2008 (trên) không có những chữ “lạ” như ở văn bản năm 2014 (dưới).
Chỉ vào đống gạch vữa, cây cối ngổn ngang, ông Đào Công Lý (SN 1939, ở khu Lê Duẩn, thị trấn Chũ), một trong những hộ mới bị cưỡng chế, bức xúc: “Từ mép đường đến khu đất nhà tôi còn cách xa đến hơn 5m, thế mà họ thu hồi gần như toàn bộ khu nhà tôi, sát tận vào bên trong.”
Một số hộ dân khác cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự với ông Lý, mỗi hộ bị thu hồi hàng trăm mét vuông. Bức xúc hơn, các hộ dân ở đây cho hay, chính quyền huyện Lục Ngạn thu hồi những phần đất không “dính” vào dự án làm đường để… phân lô bán nền với giá cao hơn nhiều so với giá đền bù giải phóng mặt bằng cho các hộ dân (?!)
“Chúng tôi sẵng sàng hiến đất để chính quyền làm đường, nhưng nếu thu hồi để phân lô bán thì ít nhất phải thỏa thuận với chúng tôi chứ.” – bà Hoàng Thị Tân (SN 1944, ở khu Lê Duẩn) nói.
Căn nguyên của những bức xúc trên xuất phát từ những lập lờ trong các Quyết định, Thông báo của chính quyền huyện Lục Ngạn. Theo đó, toàn bộ các Quyết định, Thông báo và các văn bản liên quan của UBND huyện Lục Ngạn từ năm 2007 đến cuối năm 2013 gửi các hộ dân đều ghi rõ, việc thu hồi đất là để “thực hiện dự án đầu tư xây dựng công trình đường nội thị thị trấn Chũ”. Tuy nhiên, đến thông báo ngày 31/12/2013, các thông báo thu hồi đất lại được “bổ sung” thêm mục đích thu hồi đất là để “thực hiện dự án đầu tư xây dựng công trình đường nội thị thị trấn Chũ và Hạ tầng kỹ thuật khu dân cư”.
Bất ngờ trước những ngôn từ “lạ” trên, người dân đặt nghi vấn chính quyền huyện Lục Ngạn đang dùng chiêu bài “lập lờ đánh lận con đen”!
Tiến Nguyên

Thư mời tham dự của Mạng Lưới Blogger Việt Nam về buổi Cà Phê Nhân Quyền với chủ đề: Quyền tự do đi lại của công dân

Mạng Lưới Blogger Việt Nam

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 2 năm 2014 – by MLBVN


Các bác, cô, chú và bạn bè thân mến,
Như chúng ta đã biết, năm 2013, lần đầu tiên Việt Nam trúng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Sự việc này đã gây nhiều bất ngờ cho phần đông người dân cả nước chưa có khái niệm cụ thể về Nhân Quyền, từ đó đã tạo ra rất những khó khăn cũng như mâu thuẫn trong cách hiểu về Nhân Quyền giữa người dân và những diễn giải mang tính áp đặt của nhà nước.
Bên cạnh đó, thời gian vừa qua liên tục xảy ra tình trạng công dân Việt Nam không vi phạm pháp luật bị ngăn cấm xuất cảnh mà không được thông báo trước.
Một trong những lý do mà an ninh, Cục quản lý Xuất nhập cảnh thường đưa ra là do có lệnh từ Bộ Công an (hoặc đơn vị an ninh cụ thể) là vì “an ninh quốc gia”.
Làm thế nào để chấm dứt tình trạng hành xử tùy tiện này – đó là vấn đề cần đặt ra nghiêm túc.
Trên tinh thần đó, Mạng Lưới Blogger Việt Nam thân mời quý bạn bè đến tham gia buổi thảo luận nói về quyền tự do đi lại của công dân.
Vào lúc: 9h sáng Thứ Bảy, Ngày 01/03/2014
Tại: Café Starbucks, số 76 Lê Lai, Bến Thành, Q.1, Sài Gòn
Chúng ta sẽ cùng nhau trao đổi quan điểm, cũng như thảo luận, đặt câu hỏi với đại diện của Bộ Công an, An ninh thành phố (PA67), Cục quản lý Xuất nhập cảnh… là những đơn vị đã có lệnh cấm và có trách nhiệm liên quan.
Chân thành cám ơn sự quan tâm và sự tham dự của quý bác, cô, chú và bạn bè.
Mạng Lưới Blogger Việt Nam

Sau hội chứng “một ông anh” sẽ đến trào lưu “một người em”?

http://soha.vn/xa-hoi/sau-hoi-chung-mot-ong-anh-se-den-trao-luu-mot-nguoi-em-20140227145909523.htm

(Soha.vn) – Sự kiện dinh thự trên khu đất rộng tới 16.000m2 của ông Trần Văn Truyền, Nguyên UVTW Đảng, Tổng thanh tra Chính phủ đã hé lộ những chi tiết bất ngờ.
Cái bất ngờ xuyên suốt là sự vất vả của gia chủ trong cuộc sống sau khi nghỉ hưu cũng như quá trình xây dựng dinh thự.
Ông bảo: “Khi đã nghỉ hưu, tôi cũng về làm vườn, lao động đến thối cả móng tay, cực nhọc lắm chứ đâu bở”.
Con gái ông cũng đã thổ lộ trước đó: “Người em kết nghĩa xuống chơi thấy cuộc sống của ông vất vả quá, nên biếu tiền xây biệt thự”.
Ngược lại với tâm sự của con gái, ông Truyền lại lý giải dinh thự này không phải hoàn toàn là quà tặng mà có cả tiền tích cóp lâu năm của ông và tiền người em kết nghĩa giúp, sau này ông sẽ trả lại.
Cũng có thể do thấy một cán bộ cao cấp nghỉ hưu mà lao động đến “thối cả móng tay”, nên nhiều người quen cũng chung tay giúp ông hoàn toàn miễn phí ở rất nhiều hạng mục.
Nào là “người quen ở ĐH Kiến trúc TP.HCM động viên và giúp bản thiết kế nhà”, nào là “bạn bè người cho đá, người cho gạch”, nào là “cô em nuôi hỗ trợ tiền bạc khi thiếu hụt”.
Cả căn nhà được dựng bằng nhóm gỗ đặc biệt quý hiếm cũng chẳng phải do ông chủ động mua mà là do “cô em gái thân quen mua ở Quảng Nam và thuê thợ ngoài đó về dựng lại”. 6 căn nhà gỗ bề thế (có cả nhà rông tiếp khách, nhà uống trà, nhà vệ sinh…) khác trong dinh thự cũng đều được dựng bởi “gỗ tận dụng ghép lại”…
Tóm lại, theo ông Truyền, cái dinh thự được xây trong vòng 1 năm ròng rã kia là “có sự giúp góp vật chất của nhiều người, toàn là những người thân quen chứ một mình ông thì không thể nào làm xuể”.
Dù ít tiền và và cuộc sống vẫn phải lao động vất vả, tại sao ông lại cho xây một dinh cơ trong mơ như vậy? Câu trả lời của ông Truyền cũng sẽ làm bất ngờ độc giả: “Thực sự là tôi không lường hết được nó lại lớn như thế vì anh em thiết kế rồi tổ chức thi công luôn!”. Cái dinh thự quá lớn cũng là tại anh em thiết kế và thi công, chứ ông Truyền đâu có bày vẽ làm to.
Khi Dương Chí Dũng khai ra chuyện “một ông anh” ở trước tòa, có thảo dân đã chép miệng: “Sao người giàu và các VIP lại có nhiều ông anh thế nhỉ?”.
Còn khi đọc thông tin về gia cảnh của ông Truyền, hàng triệu thảo dân khác lại phải tặc lưỡi: “Giá mà kiếp ngựa trâu như mình kiếm được “một người em” kết nghĩa thơm thảo, thì có phải mình đã đổi được… nhà tranh sang nhà ngói”.
Dù câu chuyện dinh thự của ông Trần Văn Truyền chưa đi đến hồi kết, nhưng rất có thể nó đã mở ra một trào lưu mới cho “giới có tóc”: Trào lưu kiếm “một người em” để hợp lý hóa gia cảnh.
Mà thực ra chả cần phải kiếm tìm. Cứ là VIP thì sợ rằng có chém mỏi tay cũng chưa hết hàng dài những đứa em kết nghĩa!
Bài 1: Ông Trần Văn Truyền lên tiếng vụ có nhiều biệt thự “khủng”
Bài 2: Phó Chủ tịch tỉnh Bến Tre nói về biệt thự của ông Trần Văn Truyền
Bài 3: TBT Kim Quốc Hoa: “Đủ cơ sở đưa tin về biệt thự của ông Truyền”
Bài 4: Cận cảnh biệt thự gây choáng ngợp của ông Truyền tại Bến Tre
Bài 5: Dinh thự “khủng” của ông Trần Văn truyền qua lời kể của hàng xóm
Bài 6: Ông Truyền được “em kết nghĩa” biếu tiền xây biệt thự “khủng”
Bài 7: Biệt thự ông Truyền và ngôi nhà 51m2 của Chủ tịch Trương Tấn Sang
Bài 8: Nếu là chủ những căn biệt thự sang trọng đó… tôi sẽ xấu hổ
Bài 9: Phó Ban Nội chính TƯ: Vụ ông Truyền không phải nhiệm vụ của Ban

”Đột nhập” vườn thượng uyển trăm tỷ của Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương

http://afamily1.vcmedia.vn/Y3SSgVETRzxQ5zkEiqtdjN3ZpsMSvl/Image/2012/05/images69692000cancanhkhunhavuoncuaongbuithanhquyenninhthanhhaiduongphunutodayvn_a0c26.JPG   http://afamily1.vcmedia.vn/Y3SSgVETRzxQ5zkEiqtdjN3ZpsMSvl/Image/2012/05/images69692910cancanhkhunhavuoncuaongbuithanhquyenninhthanhhaiduongphunutodayvn_10253.JPG
http://afamily.vn/nha-hay/dot-nhap-vuon-thuong-uyen-tram-ty-cua-bi-thu-tinh-uy-hai-duong-2012052411361851.chn
24-05-2012 12:07:59 | Theo Phunutoday, Laodong, GDVN
Chỉ cần ‘chiêm ngưỡng’ những cây gỗ quý hàng trăm năm tuổi có giá trị rất ‘khủng’ và những khối đá quý có kích thước cũng ‘khủng’ không kém và quý hiếm cũng đủ để mọi người bị… lóa mắt”.
“Giá trị thực của khu nhà vườn này sẽ còn là dấu chấm hỏi cần có một cuộc kỳ công để tính toán, và theo ước tính nó sẽ là những con số ‘ấn tượng’ không hề nhỏ. Nhưng chỉ cần ‘chiêm ngưỡng’ những cây gỗ quý hàng trăm năm tuổi có giá trị rất ‘khủng’ và những khối đá quý có kích thước cũng ‘khủng’ không kém và quý hiếm cũng đủ để mọi người bị… lóa mắt”. Đó là những khẳng định và lời đánh giá về khối tài sản của toàn bộ khu nhà vườn mà những công nhân xây dựng ở đây và người dân địa phương cho biết.
Ngày 22/5, ông Nguyễn Xuân Thuấn, Chủ tịch UBND huyện Ninh Giang (Hải Dương) cho biết, khu nhà vườn trăm tỷ đang gây xôn xao là của con trai ông Bùi Thanh Quyến, Bí thư Tỉnh ủy. Ông Thuấn cho biết, khu đất này đã được cấp giấy chứng nhận quyền sử đụng đất chứ không phải thông tin cho rằng ông Quyến xây nhà trên đất nông nghiệp.Diện tích của khu đất được biết rộng 4.152m2, thuộc sở hữu của anh Bùi Thanh Tùng, con trai ông Quyến. Tổng thể một khu nhà vườn đã được quy hoạch và đang được xây dựng tại xã Ninh Thành – Ninh Giang – Hải Dương. Một góc vườn đang thi công với thiết kế kỳ công tạo nên những hòn non bộ khủng
Hòn non bộ hoành tráng

Độ “hoành tráng” đến từ những khối đá đỏ quý đã “tô điểm” cho khu nhà vườn

Theo một số người dân ở địa phương và các công nhân ở đây cho biết,
tất cả những khối đá đỏ được đưa về đây có giá rất khủng.

Đá quý và cây gỗ quý tạo nên sức “hấp dẫn” cho khu nhà vườn

Đường đi lối lại đã được hình thành

Chúng ta có cảm giác như đang lạc vào một khu rừng núi nguyên sinh
Theo như lời của các công nhân xây dựng ở đây cho biết thì:
Đây là gốc cây Sưa tại khu nhà vườn của ông Bùi Thanh Quyến
vào thời điểm đắt nhất có giá phải tính bằng đô la.

Cây Tùng La hán hàng trăm năm tuổi cũng có giá trị thành tiền cao ngất ngưởng

Cây thị với kiểu dáng bề thế

Hệ thống cây xanh được trồng quanh khu nhà

Phía trước cổng vào

Phía ngoài hàng rào.
**********************************************************************************************************************

Chiêm ngưỡng “Vườn thượng uyển” của con trai Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương

30/5/2012 20:24

Congly.vn – Những ngày qua, trên nhiều báo thông tin dày đặc về “dinh thự”, “vườn thượng uyển triệu đô” của con trai Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương đã làm “nóng” dư luận. Với tư cách nhà báo muốn “mắt thấy tai nghe”, chúng tôi về tận nơi để cận cảnh khu vườn…

Và chỉ đến khi có mặt trong khu vườn, tìm hiểu về cái gọi là “dinh thự hoành tráng”, hàng chục cây cảnh và các hòn non bộ đá phong thủy quý trị giá hàng trăm tỷ đồng giống như một “vườn thượng uyển”, trong đó có cây sưa cổ thụ mà chỉ riêng nó đã trị giá hàng triệu đô-la… mà báo chí phản ánh thời gian qua, chúng tôi thấy khác xa những gì mà thiên hạ đồn thổi…
 “Dinh thự” giữa chốn nhà quê
Từ thành phố Hải Dương, chúng tôi tìm về khu vườn được đồn thổi là “dinh thự” của Bùi Thanh Tùng, con trai ông Bùi Thanh Quyến, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương, tại thôn Đông Tân, xã Ninh Thành, huyện Ninh Giang. Khu vườn nhờ tọa lạc trên khuôn viên rộng hơn 4.000m2, nằm ngay rìa làng và có hệ thống tường bao khá quy mô.
Bước qua cánh cổng khá lớn, chúng tôi lọt vào khuôn viên “dinh thự” và thoáng chút ngỡ ngàng vì không gặp ai ngăn cản. Một lúc sau mới thấy người đàn ông thấp nhỏ đi xe đạp về dừng chân nói: “Tôi là Trần Văn Thức, cậu ruột của cháu Tùng, giúp cháu trông coi xây dựng khu vườn này. Tôi muốn đóng cổng không cho ai vào để đỡ mệt nhưng cháu dặn cứ cho người dân, nhà báo vào tham quan, tìm hiểu thoải mái xem thực tế nó thế nào thì nó bày hết ra đó!”.
Toàn cảnh ngôi nhà mái bằng trong “khu vườn thượng uyển”
 
Phía trong ngôi nhà
Trên khuôn viên rộng hơn 4.000m2 có một ngôi nhà nhỏ xây vuông vức đã xong phần thô. Phía ngoài, hệ thống tường bao đã hoàn thiện. Phía trước và sau ngôi nhà có 2 khu hòn non bộ nhỏ, vài khối đá. Xung quanh nhà là các khu vườn trồng cây cảnh, không nhiều lắm, ước chừng vài chục cây đủ loại lớn nhỏ và được trồng khá… lôm côm! Ông Thức cho chúng tôi vào nhà. Quan sát cho thấy kiến trúc có phần thô kệch, đơn giản, nhà chỉ có một tầng xây mái bằng và hệ thống nhà kho thiết kế chìm gần như một tầng hầm. Nhà mới xong phần xây thô nhưng nhìn kết cấu tường xây gạch 20cm, hệ thống dây điện đang lắp đặt, chấn song cửa sổ bằng gỗ thường… đủ cho thấy nó không có gì thể hiện sự sang trọng, chỉ là một ngôi nhà bình thường. Bậc tam cấp của ngôi nhà lát loại đá thô rẻ tiền. Ông Thức còn cho chúng tôi xem bản thiết kế ngôi nhà ghi rõ “nhà nông thôn tự xây” với tổng giá trị đầu tư là hơn 900 triệu đồng.
Sự thật về “vườn thượng uyển”
Trong khu vườn có chừng vài chục cây cảnh, nhưng phần lớn là cây còn nhỏ, được trồng khá…lôm côm không theo một ý đồ rõ nét, cũng không được trưng bày trong chậu cảnh hay tạo thế như  các vườn cảnh. Hai hòn non bộ được ghép bằng loại đá xanh thông thường, quy mô không quá lớn, các chỗ lắp ghép khá thô kệch, còn nguyên vết xi măng. Xung quanh khu vườn còn có hai khối đá màu hồng nhạt.
 Hòn non bộ được làm bằng đá ghép gắn xi măng
Từ thông tin do ông Thức cung cấp, chúng tôi đã liên hệ với ông Trần Hồng Sơn, Giám đốc Công ty Cổ phần Đầu tư phát triển và Thương mại Tân Vinh, có trụ sở tại số 406 đường Lạc Long Quân, Hà Nội – là người trực tiếp cung cấp và thi công lắp đặt số đá cảnh có trong vườn nhà anh Bùi Thanh Tùng. Theo hóa đơn giá trị gia tăng và bản kê chi tiết tiền nhân công lắp đặt, tiền thuê xe cẩu để vận chuyển số đá trên… được lập ngày 25-9-2011 thì số tiền mua đá là 267 triệu đồng; thuê nhân công lắp đặt 45 triệu đồng; thuê xe cẩu vận chuyển lắp đặt 60 triệu đồng. Tổng số chi phí cho việc đầu tư đá cảnh tại khu vườn trên là 372 triệu đồng.
“Làm gì có chuyện khu vườn “triệu đô” như dư luận và báo chí bấy lâu nay đồn thổi. Số đá trong vườn nhà anh Tùng không có hòn nào quá 13 triệu đồng vì chỉ toàn đá xanh, đá can-xít mà thôi!” – ông Sơn khẳng định.
Trở lại chuyện khu vườn, mục sở thị mới thấy: về số cây cảnh tại vườn, chỉ có vài cây lớn mang tầm cây cổ thụ, còn hầu hết là cây nhỏ mà theo ông Thức phần lớn do họ hàng, anh em bạn bè cháu Tùng tặng, gồm nhiều “cây bình dân” như ổi, mít, thị, bưởi, gạo. Cả vườn chỉ có hai cây được gọi là “đẳng cấp” nhất, là cây tùng la hán trồng trước bậc tam cấp ngôi nhà, và cây cổ thụ cao lớn trong vườn đã được báo chí cho rằng đó là cây sưa cổ thụ, trị giá hàng triệu đô-la.
Về cây tùng la hán, ông Thức cung cấp hợp đồng mua bán lập ngày 8-11-2011 cho thấy cây này do anh Đỗ Văn Huy ở Thượng Vực, Chương Mỹ, Hà Nội bán cho ông Trịnh Văn Thịnh là người họ hàng với anh Tùng. Năm 2012, ông Thịnh đã tặng cây này cho Tùng với mong muốn hiến vào nhà thờ dòng họ. Hợp đồng ghi rõ cây bị lỗi nên được bán với giá 180 triệu đồng.
Cây giáng hương trị giá 100 triệu đồng từng bị cho là cây sưa trị giá hàng triệu USD
Còn với cây cổ thụ bị cho là “cây sưa triệu đô”, như ông Thức kể lại thì có một lịch sử “hơi bị dài”: Cây này là của ông Trần Việt Dũng, hiện sống ở đường Điện Biên Phủ, Tp. Đà Nẵng tặng cho anh Tùng. Ông Dũng vốn là cán bộ miền Nam tập kết ra Bắc và lấy vợ là người họ hàng với gia đình ông Bùi Thanh Quyến nên khi hay tin Tùng làm nhà vườn, có nơi thờ tự dòng họ thì ông Dũng đã mua cây này tặng Tùng.
Trao đổi với chúng tôi qua điện thoại, ông Dũng cho biết: “Đó không phải cây sưa mà chỉ là cây giáng hương, tôi mua trong vườn một người dân với giá 100 triệu đồng”. Tìm hiểu trong khu vườn, chúng tôi phát hiện ra một chi tiết thú vị khác: Loại cây bị cho là… sưa này không chỉ có một mà có tới 17 cây, ngoài cây cổ thụ lớn ông Dũng tặng, còn có 16 cây nhỏ. Hỏi ra mới biết số cây do một người bạn của anh Tùng hiện đang làm việc tại Khu công nghiệp Đại An (Hải Dương) tặng.
Tại khu công nghiệp Đại An, chúng tôi tận mắt chứng kiến loài cây này được ươm và trồng rất nhiều nơi đây. Ông Tường Duy Long, Phó Giám đốc Công ty cổ phần Đại An cho biết: “Đó chỉ là cây giáng hương, giá một cây này khi trưởng thành chỉ 4-5 triệu đồng/cây”. Như vậy, tính tổng thể chi phí về cây cảnh được mua tại khu vườn chỉ khoảng hơn 300 triệu đồng chứ không phải lên tới hàng trăm tỷ đồng như lời đồn đại.
Để kiểm chứng thông tin mà ông Thức, ông Dũng cung cấp, chúng tôi đã làm việc với ông Sử Trường Sơn, một chuyên gia cây cảnh, đá cảnh nổi tiếng ở Hà Nội. Sau khi xem bản hợp đồng kinh tế số 2109/2011/HĐKT-TV về việc thi công tổng thể cảnh quan sân vườn và lắp đặt hòn non bộ giữa Công ty Tân Vinh và anh Bùi Thanh Tùng, ông Sơn khẳng định giá cả và giá trị đá, cây cảnh là hợp lý, toàn bộ đá và cây cảnh đều là loại bình thường, không thuộc hàng “đẳng cấp”. “Thậm chí toàn bộ khu vườn đó giá trị không bằng một cây cảnh trong vườn nhà tôi, cũng không nhằm nhò gì so với một biệt thự, nhà vườn ven đô, cách bố cục, xây dựng không tầm vóc và thiếu tính thẩm mỹ. Giới cây cảnh chúng tôi cho rằng đó là khu vườn… quê mùa và bật cười khi có người “thổi” lên là “vườn thượng uyển” – ông Sơn khẳng định.
Người trong cuộc nói gì?
Những ngày qua, các thông tin dày đặc về “dinh thự”, “vườn thượng uyển triệu đô” đã thu hút không ít người hiếu kỳ tìm về khu vườn này. Trong số đó có cả những cán bộ lão thành, cựu chiến binh bày tỏ sự bức xúc trước dấu hiệu xa hoa, tham nhũng theo dư luận phản ánh.
Ông Trần Quang Toan, 75 tuổi, nguyên Chủ tịch huyện Ninh Thanh (nay là 2 huyện Ninh Giang và Thanh Miện-PV) kể: “Thiếu tướng Lê Ngọc Oa, nguyên Phó Tư lệnh Quân khu 3, nay là Chủ tịch Hội Cựu chiến binh tỉnh Hải Dương đã gọi điện cho tôi, về Ninh Giang đề nghị tôi đưa đi tìm hiểu. Nhưng đến tận khu vườn “thị sát” rồi, ông Oa cũng ngỡ ngàng nói: “Hóa ra có một họ nói lên mười. Xem báo đăng thì thấy cây to nhưng ra thực địa lại khác”.
Phải khá vất vả chúng tôi mới tiếp cận được với anh Bùi Thanh Tùng tại nhiệm sở. Anh Tùng hiện đang là Trưởng phòng An toàn lao động của Sở Lao động, Thương binh và Xã hội tỉnh Hải Dương. Khi chúng tôi đặt câu hỏi về nguồn gốc của số tiền đầu tư cho khu vườn và nhà đến nay khoảng gần 3 tỷ đồng, nếu hoàn thiện sẽ lên tới 4-5 tỷ đồng, với lương công tác tại Sở vài năm mà có tài sản lớn như vậy là “bất hợp lý”, anh Tùng giải thích: Không có gì bất hợp lý cả! Số tiền đầu tư xây nhà và vườn đều chủ yếu lấy từ nguồn tiền anh bán căn hộ mua tại khu Yên Hòa – Hà Nội năm 2004. Căn hộ này anh mua với giá gần 1 tỷ đồng, trước khi đi học và chuyển lên Hà Nội công tác. Năm 2011, sau khi chuyển về Hải Dương công tác và lấy vợ ở quê, Tùng ở cùng bố mẹ và đã quyết định xây dựng khu vườn, bán căn hộ ở Hà Nội được 5,5 tỷ đồng để đầu tư cho công trình này. Tùng cho biết anh cũng đã kê khai đầy đủ tài sản, trong đó có cả khu vườn và các công trình đang xây dựng từ tháng 11-2011.
Làm việc với chúng tôi, ông Lưu Văn Bản, Bí thư Đảng ủy, Giám đốc Sở Lao động, Thương binh và Xã hội tỉnh Hải Dương cho biết: Tùng là cán bộ trẻ có năng lực và sống giản dị. Từng đảm nhiệm vị trí Phó phòng từ năm 2007 nên khi năm 2011 về Sở Lao động, Thương binh và Xã hội tỉnh công tác, Lãnh đạo Sở vẫn bố trí Phó phòng là phù hợp. Do phấn đấu tốt nên ông Tùng được bổ nhiệm Trưởng phòng. Vừa qua thực hiện kê khai tài sản đảng viên, Tùng cũng đã kê khai đầy đủ cả khu vườn và tài sản liên quan, niêm yết công khai tại Sở suốt 3 tháng từ ngày 31-12 đến 31-3-2012.
Sau khi xảy ra sự việc báo chí nêu về “khu vườn triệu đô”, Đảng ủy, Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy Sở cũng đã họp, giao cho Trưởng phòng tổ chức phối hợp với Chánh Thanh tra Sở tìm hiểu, xác minh sự việc. Qua kiểm tra bước đầu, chúng tôi chưa phát hiện đồng chí Tùng vi phạm 19 điều cấm đảng viên không được làm cũng như chưa có sai phạm đến mức phải xử lý kỷ luật” – ông Bản khẳng định.
Minh Dương
Một số bài liên quan:
>> Nhà vườn của ông Bùi Thanh Tùng có “không bình thường”?
​>> Hải Dương làm rõ tài sản của con trai Bí thư Tỉnh ủy
>> Con Bí thư Hải Dương nói về tài sản kếch xù
>> Bí thư Hải Dương có liên quan vụ nhà vườn?
>> Bí thư Hải Dương nói về khu vườn trăm tỷ
>>  Hải Dương lên tiếng về những đồn thổi quanh khu vườn “triệu đô”
>>  Mục sở thị nhà vườn của ông Bùi Thanh Tùng
>> Hải Dương: Hé lộ về trị giá của những cụm đá trong khu vườn “triệu đô”

Dinh cơ của nguyên Chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô

http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Dinh-co-cua-nguyen-Chu-tich-tinh-Ha-Giang-Nguyen-Truong-To-post112954.gd
Song Nguyên/khampha 11/03/13 21:07
Sau 3 năm kể từ ngày bị miễn nhiệm hết chức vụ vì những lùm xùm xung quanh vụ án Sầm Đức Xương (năm 2010), nguyên Chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô trở về cuộc sống của người dân thường với thú vui điền viên. Đó là khu trang trại sinh thái ở ngay mảnh đất cực bắc Hà Giang.
Cách Hà Giang 8 km, trên địa bàn xã Đạo Đức (huyện Vị Xuyên), cánh cổng cầu kỳ và lạ mắt này là nơi dẫn vào khu trang trại của gia đình ông Tô
Ông Tô là người gốc “quê lúa Thái Bình” nên ngôi nhà cũng được mô phỏng lại nhà truyền thống ở Đồng bằng Bắc bộ
Những vì kèo được chạm trổ công phu
Họa tiết chạm khắc làm ngôi nhà… bừng sáng
Cả trang trại ngút ngát cây xanh do bàn tay có nghề về cây xanh và phong thủy kiến tạo
Cả trang trại ngút ngát cây xanh do bàn tay có nghề về cây xanh và phong thủy kiến tạo
Cả trang trại ngút ngát cây xanh do bàn tay có nghề về cây xanh và phong thủy kiến tạo
Những cây cảnh “độc” được đưa về từ khắp nơi, đang trong thời gian “hồ” để thích nghi với khí hậu, thổ nhưỡng của khu trang trại
Trong đó phải kể đến loài thông tre, một trong những loài khó trồng và khó “chiều” hơn cả thú “vua lan, quan trà”
Trong đó phải kể đến loài thông tre, một trong những loài khó trồng và khó “chiều” hơn cả thú “vua lan, quan trà”