Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Tin thứ Ba, 20-11-2012

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT
- Những người ươm mầm xanh Trường Sa – Khát vọng gửi Trường Sa (Tin tức). Huỳnh Hoàng Sa đứng tựa cửa lớp học, nhìn các em học sinh và cô giáo Bùi Thị Nhung (đảo Trường Sa Lớn) trong trào dâng xúc động. =>
- KHAI MẠC HỘI THẢO QUỐC TẾ LẦN THỨ 4 VỀ BIỂN ĐÔNG: Tái thiết và củng cố lòng tin (PLTP). Hơi mừng là chưa nghe nói tới những “trục trặc” trước cuộc hội thảo như nhiều lần trước.
- Hội nghị ASEAN+1: Bất đồng về vấn đề biển Đông (PLTP). Không biết trong đó có cả lý do bên thì mạnh miệng, như Philippines,  bên thì im re, như VN? - Tranh chấp biển Đông căng thẳng tại Thượng đỉnh ASEAN (RFA).  - Mỹ-Úc tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh Đông Á tại Phnom Penh (VOA). – Biển Đông ‘nóng rực’ dù Hội nghị Đông Á chưa khai mạc (Infonet).  - Nhận diện yếu tố gây bất ổn ở biển Đông (NLĐ). – Tuyên bố chung của Hội nghị ASEAN-Trung Quốc (TTXVN).  – Tuyên bố chung kỷ niệm 10 năm Tuyên bố về Ứng xử của các bên ở Biển Đông (CP).  – ASEAN – Trung Quốc hướng tới COC (NLĐ). – Hội nghị Cấp cao ASEAN+1 và Cấp cao ASEAN+3 (TTXVN).  – Tăng cường hợp tác giữa ASEAN và các đối tác (CP).  - Cuộc chiến giành giật châu Á giữa Mỹ và Trung Quốc (Kỳ 3) (PT).  -  Hội nghị ASEAN+3 không bàn về Senkaku/Điếu Ngư (PLTP).
- Tranh chấp Biển Ðông bùng ra tại Thượng đỉnh ASEAN (VOA).  – ASEAN yêu cầu Trung Quốc khởi sự đàm phán về Biển Đông (VOA). – Asean ‘thống nhất’ lập trường về COC (BBC).  – TQ ‘không muốn quốc tế hóa Biển Đông’ (BBC). – Trung Quốc vẫn khống chế được vấn đề Biển Đông tại Thượng đỉnh ASEAN (RFI). – ‘Quan hệ với Campuchia là mẫu mực’ (BBC). “Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo đã nói với người đồng nhiệm Campuchia Hun Sen rằng mối quan hệ giữa hai nước là ‘mẫu mực’ của mối quan hệ hữu hảo giữa các nước láng giềng“.
- Việt-Trung cam kết tăng cường quan hệ giữa tranh chấp Biển Đông (VOA).  – Công Hàm Cung Chúc Tân Nhiệm (Đinh Tấn Lực).
- Cộng đồng ASEAN sẽ khởi sự vào cuối năm 2015 (VOA).
- Philippines quốc tế hóa hồ sơ Biển Đông để đối phó với Trung Quốc (RFI). – Manila bác bỏ tuyên bố của Cam Bốt cho rằng Asean “nhất trí” về Biển Đông (RFI). – Philippines bác bỏ tuyên bố của Campuchia về vấn đề Biển Ðông (VOA).
- Việt Nam và Malaysia sẽ tuần tra chung trên biển (TTXVN).
- Mỹ đẩy mạnh chính sách Châu Á Thái Bình Dương (RFI).  – Tổng thống Obama: Mỹ ưu tiên cho việc can dự vào Châu Á (RFA).  – Hoa Kỳ: ‘Đồng minh là nền tảng trong nỗ lực tái cần bằng tại châu Á’ (WSJ/ TCPT).
- Phó Tư lệnh Thái Bình Dương Mỹ thăm Việt Nam (TTXVN).
<= Photo: Blog Lê Hiền Đức. – Hàng ngàn dân Văn Giang tiếp tục khiếu kiện trước bộ TNMT (RFA).  – HÃY NOI GƯƠNG BÀ CON VĂN GIANG ĐỔ VỀ HÀ NỘI BUỘC QUỐC HỘI PHẢI CHẤP NHẬN ĐA SỞ HỮU ĐẤT ĐAI! (QLB).
Ông Vũ Mão: “Chuyện GS. Đặng Hùng Võ rất… không bình thường” (GDVN). “Nhiều người ở vào vị trí như anh Võ sẽ phủi, né tránh khi bị quy trách nhiệm coi như không liên quan …” Có lẽ những do dự, có khi né tránh trách nhiệm, lúc lại dám thừa nhận sai, nhưng lại có khi như quy kết người dân … là biểu hiện ở một con người vốn tử tế nhưng không dễ làm vậy ở địa vị của ông, trong nền chính trị này. Trước mỗi hành động như muốn sám hối, ông sẽ phải nghĩ tới hậu quả, mà vụ việc với cựu Phó chủ tịch Hải Phòng Nguyễn Văn Khanh còn vẫn đó như lời đe dọa.
- Những vấn đề bức xúc trong Luật đất đai (TT). - Quốc hội thảo luận sửa đổi Luật Đất đai: Tù mù giá đất (LĐ).  - Sửa Luật Đất đai gây nhiều tranh cãi  (TBKTSG).  – Sửa Luật Đất đai là cơ hội chống tham nhũng (DV). - Bần cùng hóa (Đào Tuấn). “Đã đến lúc luật Đất đai sửa đổi phải stop sự vinh thân phì gia của một nhóm lợi ích với những dự án khoác áo ‘phát triển kinh tế xã hội’ bằng cơ chế trung mua được hiến định. Bởi như thế cũng mới chấm dứt được tình trạng bần cùng hóa của người dân mất đất”. – Sinh kế cho người mất đất – trách nhiệm hay ban ơn? (DT).  – Đề nghị lấy ý kiến rộng rãi về dự Luật đất đai sửa đổi (TQ). – ĐẤT VỀ VỚI NÔNG DÂN: Tiếp tục trả đất(NLĐ).  - Cần giám sát đại diện chủ sở hữu về đất đai (TN).
- Hai bà Mẹ Việt Nam (DLB).
- Kêu cứu cho Phaolô Trần Minh Nhật (Chuacuuthe).  – Trần Quốc Việt – Tự do và yêu nước (Dân Luận).  – Nhân quyền Việt Nam tôi đâu? Where are my human rights? (DLB).
Hệ lụy thực từ “thế giới ảo” (ND). “…đã đến lúc cần có một phương thức quản lý theo hướng “thực hóa thế giới ảo”, buộc các chủ thể của “thế giới ảo” phải “giải ảo” và chịu trách nhiệm về các phát ngôn – thông tin của mình.” Với tinh thần đó, có lẽ cũng đến lúc cần “thực hóa” nhiều “bút danh ảo” của những bài “chính luận” trên Nhân dân, Quân đội ND để buộc các chủ thể của thế giới mờ ảo đó đối mặt với dư luận và chịu trách nhiệm danh dự với những lối chụp mũ, lý sự cùn phổ biến của mình.
- Trịnh Hội: Việt Nam & những con số (VOA’s blog). “Tổ Chức Ký Giả Không Biên Giới (RSF) năm nay vừa xếp hạng Việt Nam đứng hàng thứ 172 trên 179 nước được thống kê về mức độ Tự Do Báo Chí (Press Freedom). Thua xa hẳn hai nước láng giềng là Cambodia và Myanmar từng bị cho là tồi tệ nhất ở Đông Nam Á. Và coi như là nước đội sổ trong vùng cùng với Trung Quốc (174)”.
Hơn 60 năm vẫn nói về phúc quyết hiến pháp (RFA). “Cái quyền lực lớn nhất mà người dân phải thực hiện là hiến pháp. Nếu hiến pháp không được phúc quyết thì đâu phải của dân.”
- Nguyễn Hưng Quốc: Ai chống nhân dân và phá nhà nước? (VOA’s blog). Nhân danh nhân dân, họ trấn áp ngay chính nhân dân. Mở miệng là phục vụ nhân dân, nhưng trên thực tế, họ sẵn sàng chà đạp lên nhân dân. Mọi quyết định của cái chính phủ được gọi là ‘của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân’ ấy bao giờ cũng được thông qua từ một nhóm nhỏ của Bộ chính trị, gồm 14 người, hoặc rộng hơn một chút, Ban chấp hành trung ương, 175 người. Dường như, với họ, chỉ có những người ấy mới là nhân dân” . - Bùi Tín: Trách nhiệm của người xét xử (VOA’s blog).
- Để Thủ tướng lấy lại lòng yêu mến của nhân dân (Hồ Trung Tú). Sẽ chẳng có chuyện thủ tướng tự bắn vào chân mình đâu. - Văn hóa từ chức à? Đợi đến mùa quýt nhé! (DLB).
- Mai Thái Lĩnh: Làm thế nào để Thủ tướng chịu trách nhiệm trước Dân? (BVN).
- Nguyễn Duy Vinh: Lỗ hổng lớn của Hiến pháp Việt Nam và câu trả lời “lách luật” khôn ngoan của TT Nguyễn Tấn Dũng (BVN).  - Hà Đình Sơn: Ở Việt Nam, Đảng và Chính phủ thực chất chỉ là một.
Từ chức và lời nói suông (Hiệu Minh).
- Như Thổ – Từ chức… khó lắm! (Dân Luận).   -  Điểm qua các bình luận trên mạng tự do: Nặng trách nhiệm với đảng nhẹ trách nhiệm với dân? (RFA).
- Tiếp theo các bình luận trong ngày 15/11, 16/11, 17/11, 18/11 về nội dung chất vấn thủ tướng của ông nghị Dương Trung Quốc, hôm nay xin nói về sự “lật tẩy” thứ 4, là với báo đài.
Trong không khí đìu hiu chung của làng báo bị soi xét gắt gao, chủ yếu với những nội dung “nhạy cảm” về chính trị, nhiều báo đã phải chạy theo tin, bài giật gân để câu độc giả, tới độ chính trong giới phải lên tiếng chỉ trích thứ “báo lá cải”, có lẽ đã tạo ra môi trường “cạnh tranh không lành mạnh”.
Hiếm hoi có vụ Đoàn Văn Vươn, khi không còn che đậy được nữa, cơ quan quản lý buộc phải lờ đi cho báo chí khai thác hết công suất, cũng là dịp kiếm lại độc giả. Gần như không báo đài nào đứng ngoài cuộc.
Rồi tới cuộc “chỉnh đốn” của đảng, dư luận nóng lòng trông đợi Quốc hội sẽ thể hiện sao đây sau Hội nghị trung ương 6. Cuộc chất vấn thủ tướng, với chỉ ba câu hỏi được “cho phép”, nhưng lại có một câu rất bất ngờ của ông nghị Dương Trung Quốc, thiết tưởng sẽ là dịp may cho các báo, không phải chỉ thỏa mãn độc giả, mà cả với đội ngũ phóng viên ít nhiều muốn được viết ra, tường thuật lại theo lương tâm, ham thích nghề nghiệp của mình, về một nội dung mà họ đều hiểu là không thể có chuyện bị “thổi còi”.
Thế nhưng, có vẻ như không có nhiều báo đài muốn chộp lấy cơ hội này, mà không khó để hiểu lý do là ở thái độ của vị tổng biên tập nắm quyền sinh sát.
Loại bài bỏ đi gần như hoàn toàn phần quan trọng thì có ở VOV, kế đến là Infonet (có tới hai bài cách nhau chỉ 1 tiếng rưỡi, đều được lưỡi kéo tự kiểm duyệt thần kỳ cắt xén theo kiểu … áo dài thành áo … ngực). Lạ hơn nữa, có những báo còn lờ đi hoàn toàn sự kiện, như thể không có ông nghị Dương Trung Quốc và ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng … ở trên đời. Sơ sơ thấy có trang web Chính phủ, báo Nhân dânQuân đội NDTTXVNSài Gòn GPHà Nội mớiPetroTimes, …  thậm chí cả VNExpress và báo của chính Quốc hội, tờ Đại biểu ND.
- Quyền nguyên thủ (Nguyễn Thông).
Tầm vóc cụ Kiệt qua ký ức ông Bảy Nhị (Nguyễn Vĩnh).  - Hai niềm đau đáu cuối cùng của ông Sáu Dân (TVN). Chút kinh nghiệm, kỷ niệm từ ông cố TT, cũng là người từng đưa ông đương TT lên để có cái ngày hôm nay, mà không biết dưới suối vàng, ông cố sẽ khóc hay cười?
- Những quyết định kỷ luật nhẹ hều từ Kỳ họp thứ 16 Ủy ban Kiểm tra Trung ương (VOV).  - Ủy ban Kiểm tra Trung ương: Đề nghị cách chức chủ tịch Bình Phước (PLTP).
- Lãng phí ở một tỉnh nghèo – Bài 1: Tỉnh nghèo ‘vung tay’ sắm xe công, lãnh đạo thi nhau xuất ngoại (TP). - “Quan” xã “đỡ lưng”, lò gạch vô tư hoạt động (ANTĐ).
- Học tập và làm theo TAND huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng, đã kết án ba nông dân 13 năm tù về tội ăn trộm hai con vịt, TAND huyện Hòa Vang, Đà Nẵng vừa kết án hơn 36 năm tù cho 2 kẻ trộm lư đồng (Báo Đà Nẵng). Bản án đã thể hiện “tính nghiêm minh của pháp luật”, phạt nặng những kẻ trộm ngay từ nhỏ, để lỡ mai sau những kẻ này lên làm lãnh đạo đất nước, ăn cắp tài sản quốc gia của người dân thì… khỏi phải phạt tiếp.
-  Quảng Nam lại động đất liên tục (SGGP) từ sáng sớm hôm qua, mà giờ mới có tin. - Đại biểu Dương Trung Quốc: Ai lo “xác” thủy điện? (TT). “những con đập già nua, những hồ nước dễ bị biến dạng vì thời gian và những tác động địa chất sẽ thực sự trở thành những “quả bom nổ chậm” thực sự đe dọa môi trường và sự an toàn của cư dân xung quanh và vùng hạ lưu của dòng chảy… Ai là người sẽ quản lý, duy tu hay ứng phó với sự xuống cấp và khi xảy ra tai họa?”.  - Thủy điện Sông Tranh 2 là sai lầm lớn (RFA). – NHÌN TỪ THỦY ĐIỆN SÔNG TRANH 2: Ai chịu trách nhiệm? (NLĐ). Có lẽ chủ yếu từ lo sợ phải chịu trách nhiệm, nên những người có trách nhiệm vẫn cố kiết xoa dịu dư luận, không chịu quyết định giải pháp an toàn, yên ổn nhất cho dân. Người dân huyện Bắc Trà My – Quảng Nam đang sống trong cảnh thấp thỏm lo sợ động đất. =>
- Cơ hội của phức hợp Cát Tiên (NLĐ). “Việt Nam nên phân tích, đánh giá kỹ cơ hội của Vườn Quốc gia Cát Tiên trong so sánh được và mất của việc xây dựng 2 thủy điện Đồng Nai 6 và 6A”.
- Jerry Trần: CHÍNH CHỦ, ANH Ở ĐÂU? (Thùy Linh).  - Phạt xe không sang tên, đổi chủ là đúng quy định (NLĐ). – Xe chính chủ nhìn từ nước Anh (BBC). Trở lại ngày đầu tiên áp dụng cái quy định quái đản, trong bình luận chúng tôi đã có gợi ý “rất nên tìm hiểu kinh nghiệm các nước văn minh”, thì bữa nay, mời bà con ở VN đón coi chương trình trên VTV1 hồi 22h30′ của phóng viên thường trú tại Hoa Kỳ đề cập tới cách thức người Mỹ xử lý ra sao với việc sang tên, đổi chủ phương tiện giao thông.  - CSGT không được phép hỏi ‘xe chính chủ hay không’ (TP).
- Tai nạn lao động: Không được trợ cấp vì thiếu quy định (TT). “Có những trường hợp bị tai nạn giao thông (TNGT) được hưởng trợ cấp tai nạn lao động. Quy định là vậy, nhưng nhiều người lao động không được giải quyết chế độ này do thiếu bản sao biên bản TNGT của cảnh sát giao thông.”
- Nguyễn Ngân: Học sinh 12 tuổi gửi thư đến Bộ trưởng GTVT (Bùi Văn Bồng). Về những tai nạn thương tâm do đường sắt chạy qua khu dân cư nhưng không có rào chắn.
Tư thế người thầy (Trương Duy Nhất). - Những bức ảnh quý giá về thày và trò trước 1975 (KT).
- Công an Long An ‘tuyển nhầm người nghiện’ (BBC). -  TUYỂN NHẦM HAY…  (Nguyễn Duy Xuân). – Không có chuyện “tuyển nhầm” con nghiện vào ngành công an (TN).
- Câu “Trồng cây gì, nuôi con gì” đừng nói với dân (DV).
- Trò câu khách của báo GDVN? Người có ngoại hình giống bầu Kiên là một doanh nghiệp [nhân] ở Vũng Tàu (GDVN). Xem lại tin “nóng” chiều qua đã điểm:  Vừa phát hiện người giống hệt bầu Kiên tại Vũng Tàu (GDVN).
- Xem xét, kết luận nhiều đơn thư tố cáo cán bộ cấp cao (NLĐ).   – Đề nghị cách chức, kỷ luật Đảng nhiều lãnh đạo tỉnh (TTXVN).  – Kỷ luật Chủ tịch UBND Bình Phước (VOV).  – ‘Tự phê bình’ vụ biệt thự Hải Dương(BBC).
- Hồ Hồng Tuyến: LÒNG DÂN QUA BÀI THƠ “NHÂN DÂN” (Nguyễn Trọng Tạo).  - Thơ … than thở của Vĩnh Thanh: PHONG BÌ LÀ CÁI CHI CHI ? (Bùi Văn Bồng). “Ông bà Dân Biểu đua nhau/ Đem ra bàn chuyện không đâu –phong bì…/ Loanh quanh chuyện vặt làm gì/ Cả nghìn-nghìn tỉ còn gì của dân?”
- Nhân Quốc hội kỳ này bàn về Luật Khoa học Công nghệ sửa đổi (sẽ thực hiện trong phiên họp toàn thể chiều nay), xin mời đọc:  + GS Phạm Duy Hiển: Khoa học Việt Nam mắc kẹt trong phi chuẩn mực, hành chính hóa và tư duy ăn xổi (Ba Sàm).  + Đào Tiến Khoa: Vị trí và trách nhiệm xã hội của nhà khoa học (TS).
TT. Thanh Quyết: Sẽ không tự ứng cử chức Phó chủ tịch HĐTS GHPGVN (chùa Phúc Lâm).
- Nguyễn Trang Nhung – Khai sáng, suy ngẫm từ một điển hình Nhật Bản (x-café).
- Bộ phim về sự sụp đổ của chế độ Cộng sản Liên xô: Thư mời xem phim Thời đại Mê sảng – Age of Delirium – miễn phí (Việt báo).
- Lỗ Trí Thâm – Hà Nội – Tháng Chạp 72 (Dân Luận).
- BS Ngô Thế Vinh: Lễ động thổ xây dập Xayaburi: một ngày ảm đạm trên sông Mekong (Nguyễn Văn Tuấn).
- Miến Điện thả tù chính trị trước giờ đón tổng thống Mỹ (RFI).  – Tổng thống Mỹ đến Miến Điện : chuyến viếng thăm lịch sử (RFI). – Tổng thống Obama: Miến Ðiện là tấm gương cho Châu Á, thế giới (VOA). - Chuyến công du Miến Điện của Tổng thống Obama (VOA). - Miến Điện được nới lỏng cấm vận mở đường cho đầu tư Mỹ (VOA).  – TT Obama nói với người dân Miến Điện: ‘Các bạn cho chúng tôi niềm hy vọng’: Obama tells Burmese people: ‘You gave us hope’ (Times247). – Obama nói ở Miến Điện: ‘Chúng tôi vẫn luôn hy vọng về các bạn’: Obama, in Burma speech: ‘We always remained hopeful about you’ (Washington Post). – Nguyên văn bài diễn văn của TT Obama ở Miến Điện: President Obama’s speech in Burma / Myanmar (the major speech of his trip) (Fox News). – Phản ứng của dân Miến điện sau bài diễn văn của TT Obama (VOA).
Ông Obama mang “quyền lực mềm” đến Myanmar (NLĐ). - Obama kêu gọi Miến Điện cải cách nữa (BBC).  – Obama dùng chiến thuật cương nhu với Miến Điện (RFI). – Barack Obama, Hillary Clinton have emotional visit with Burma democracy activist Aung San Suu Kyi (National Post). – Trung Quốc theo dõi chuyến thăm Miến Ðiện của Tổng thống Obama (VOA).
- Dân Campuchia mất đất hy vọng vào Obama (BBC). - Obama nhắc Hun Sen về nhân quyền (BBC).”Ông và thủ tướng Hun Sen bắt tay nhau nhưng tổng thống Mỹ đã không mỉm cười dù một lần trong suốt thời gian chào hỏi, theo nhận xét của AFP“.
- Bắc Kinh bổ nhiệm lãnh đạo cơ quan an ninh chính trị cao nhất (RFI).  – Ông Tập Cận Bình lại hối thúc chống tham nhũng (RFI).  – Thực hư chủ nghĩa dân tộc ở Trung Quốc (BBC). – Vũ Huy Quang: DI CHÚC TÔN DẬT TIÊN (Nhật Tuấn).
- Chủ nghĩa Xã hội theo kiểu Trung Quốc (Phan Ba).
- Các tổ chức nhân quyền cáo buộc Bắc Kinh gia tăng đàn áp (RFI).
- Triều Tiên: Hơn 1/3 tướng lĩnh quân đội bị thay thế (Infonet).
Chuyện tình nhiều rắc rối của Tướng Petraeus (Người Việt).
KINH TẾ
- Doanh nghiệp giữa vòng vây nợ nần(NLĐ).  - Ngân hàng không dám mạnh tay đòi nợ (Vef).
- Ngân hàng chạy đua hút kiều hối cuối năm (VNE).
- Yêu cầu tái xuất gần 20.000 lít xăng không đạt chuẩn (TT).
- BĐS kêu lỗ khủng để lobby giải cứu (VEF). =>
- Năm tới, xuất khẩu sang EU sẽ tiếp tục khó (TBKTSG).
- Quản lý bán hàng đa cấp – Cần khung pháp lý chặt chẽ (Tin tức).
- Đặng Lê Nguyên Vũ: Tính hài hòa, sáng tạo có trách nhiệm và một tinh thần cà phê toàn cầu (TS).  - Báo chí nước ngoài: Nhắm vào Starbucks, mục đích của ông Vũ là gì? (GDVN).
- Châu Âu loay hoay với bài toán kinh tế (VOV).
Vàng đi lên thẳng đứng (KP).
Công ty hàng không SAS đạt thoa thuận tránh phá sản (VOA).
VĂN HÓA-THỂ THAO
Những phát hiện khảo cổ 2012: Bát đĩa Phật giáo ở Hoàng thành (TN).
- THÁI HẢI VÀ CUỘC KIẾM TÌM HỒN VÍA PHỐ QUÊ (Ngô Minh).
TẠ TỴ: HỒI KÝ VĂN NGHỆ (tiếp) (Nguyễn Trọng Tạo).
- A SÁNG và Con Khướu Bơ Vơ Đô Thị (Lê Thiếu Nhơn).
- Bài tham gia cuộc “thi” dịch văn xuôi ra thơ Đường luật (2) (Nguyễn Tường Thụy).
- Lãng nhân Đỗ Đức (Nguyễn Thông).
<- Những mùa lúa rẫy! (TCPT).
- Khi trẻ em tạo ra những người bạn tưởng tượng (Sống Magazine).
- Thầy trò nghệ sĩ (NLĐ).
- Nghệ sĩ 88 tuổi mang tim điện ra phim trường (NLĐ).
- Sơ suất hay quy tắc nghệ thuật bị xem nhẹ? (VNCA).
- Hội chứng sex đe dọa đời sống văn hoá  (VNCA).
- Quyết định khó cho TV nước ngoài (BBC).
- Justin Bieber đoạt giải Nghệ sĩ Của Năm (VOA).
Tranh cãi trong ngày: Chẳng cần bằng đại học, bầu Đức vẫn thừa sức làm Chủ tịch VFF? (TTVH).  - Giải bơi vô địch châu Á: Ánh Viên lại lập kỳ tích.
GIÁO DỤC-KHOA HỌC
- TS Mạc Văn Trang: Tư duy hành động thực tiễn trong “Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục Việt Nam” (Nguyễn Tường Thụy).
- Bộ Giáo dục và Đào tạo yêu cầu các trường thực hiện nghiêm “3 công khai” (CAND).
- CHÚC MỪNG CÁC THẦY CÔ GIÁO HẠNH PHÚC VÀ THÀNH ĐẠT (Tễu). – HAI NGƯỜI THẦY QUẢNG NAM CỦA TÔI (Ngô Minh).  – TÔI VẪN TẶNG PHONG BÌ CHO CÔ GIÁO CỦA CON MÌNH (Hai Lúa).  – Thưa Thầy(Võ Nhật Thủ).  - 6 giáo viên làm “nghiêng ngả” cộng đồng mạng thời gian qua (VNE).
- Ưu tư nghề giáo (NLĐ).  – Nghề giáo với thế hệ trẻ hôm nay (Tin tức).  - Nhân ngày 20.11 (Trần Đăng Tuấn). – BÀI CA ẤY, LOÀI HOA ẤY, ĐẸP NHƯ EM… (Mai Thanh Hải). =>
- Có hay không chuyện “buộc thầy cô phải đi dạy ngày 20/11″ tại TP Huế? (DT).
- Gieo con chữ ở vùng triền miên động đất (CAND).  – Bí quyết bồi dưỡng học sinh giỏi của cô giáo Mường (DT).  – Bỏ chức hiệu phó, cô giáo về mở lớp nơi vùng khó (TTXVN).  – 20/11 và chuyện những nhà giáo lần đầu tiên đến Hà Nội (TQ).   – Hết mình vì học sinh vùng cao (Tin tức).
- Mường Nhé: Bài toán giáo dục đã có lời giải (Tin tức).
- Hà Nội: Nhiều tình tiết mới quanh vụ cô giáo trường mầm non SOS bị “tố” đánh học sinh (DT).
- Giáo dục giới tính: Trách nhiệm của ai? (PN).
- Tổng giám đốc Melior Việt Nam: Có thể hoàn trả học phí cho học viên (TN).  – Tước giấy phép dạy nghề vô thời hạn đối với Melior (PN).
- Hệ thống các trường cao đẳng cộng đồng và đại học tại tiểu bang California – Kỳ 1: Hệ Thống Cao Ðẳng Cộng Ðồng (Sống Magazine).
XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG
- Chính phủ kêu gọi người dân chấp hành luật giao thông (VNE).  – Một đêm ở Bệnh viện Việt Đức. – Nêu cao ý thức để tránh “con mất cha, mẹ mất con” (VOV).  – Vì tính mạng, hãy tham gia giao thông đúng luật (TT).
- Đồng Nai: Mẹ và thai nhi tử vong là do sốc thuốc gây tê (PN).
Phát hiện thịt gà nhập lậu tồn dư nhiều kháng sinh (TTXVN).
- Con chết bí ẩn, mẹ đau đớn kiếm tìm (NLĐ).
- “Tuyến đường lô cốt” giữa Thủ đô (VNN).
- Thực hư đắp lá chữa rắn độc cắn của lang Toàn (KT).
<- Những dấu ấn về công trình “Thoát lũ ra biển Tây” (DT).
- Trẻ vô gia cư chết ngộp khí độc ở TQ (BBC).
- Lo sợ ‘tác hại’ của mỏ vàng Thiên Sơn (BBC).
- Nhiệt độ tăng 4°C từ 2060 sẽ hủy hoại nhiều thập niên phát triển kinh tế (RFI).
- Các vấn đề gay go chờ đợi Hội nghị khí hậu ở Doha (VOA).


QUỐC TẾ
- Israel không kích Dải Gaza sang ngày thứ sáu (VOA). - Fatah và Hamas đạt được thỏa thuận thống nhất (TTXVN).   – Hệ thống phòng thủ tên lửa “Mái vòm sắt” của Israel (DT).  - Chiến sự dải Gaza vẫn tiếp diễn (BBC).  – Nguy cơ một cuộc chiến tranh toàn diện ở Gaza (TQ).  – Mục đích Israel không kích Dải Gaza (Tin tức). – Cận Đông : Gia tăng hoạt động ngoại giao để tránh chiến tranh trên bộ (RFI). – Các nhà lập pháp Hoa Kỳ ủng hộ Israel (VOA). - Israel tiếp tục oanh kích Gaza trong lúc nỗ lực ngoại giao được đẩy mạnh (VOA).
- Pháp quan hệ với phe đối lập Syria: Phiêu lưu hay tính toán? (VOV).  – Syria: Khối đối lập mới sẽ đặt trụ sở tại Ai Cập (TTXVN).  – Hà Lan, Đức có thể triển khai tên lửa tại Thổ Nhĩ Kỳ (TN).    - Thổ Nhĩ Kỳ sẵn sàng yêu cầu NATO triển khai tên lửa để đối phó với Syria (RFI). – NATO có thể triển khai tên lửa phòng thủ tới biên giới Thổ Nhĩ Kỳ (VOA).
- Colombia, phiến quân FARC tìm cách chấm dứt xung đột (VOA).
- Tổng thống Afghanistan tố cáo Mỹ vi phạm hiệp ước về tù nhân (VOA).
- Phụ nữ đánh bom tấn công một chính trị gia Pakistan (VOA). Ông Qazi Hussain Ahmad, cựu thủ lãnh tổ chức Jamaat-e-Islam. =>
Chính phủ CHDC Congo nắm toàn quyền kiểm soát thành phố Goma (VOA).
- Cánh hữu Pháp bầu lãnh đạo (BBC).
- NHỮNG NGUYÊN THỦ QUỐC GIA ĐỘC ĐÁO: Nghèo nhất và hào hiệp nhất (NLĐ).
Giẫm đạp gây chết người tại lễ hội tôn giáo ở Ấn Độ (VOA).
- Tại sao người TQ cư xử tệ ở nơi công cộng? (VNN).
* VTV1: + Chào buổi sáng – 19/11/2012;  + Cà phê sáng – 19/11/2012;  + Tài chính kinh doanh sáng – 19/11/2012;  + Tài chính kinh doanh trưa – 19/10/2012;  + Thời sự 12h – 19/11/2012;  + Cuộc sống thường ngày – 19/11/2012;  + Thời sự 19h – 19/11/2012.

 

Danlambao 19/11/2012

Hai bà Mẹ Việt Nam
Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) – Đọc tin cụ bà Hà Thị Nhung thiệt mạng sau khi bị công an xô đẩy, lôi kéo, xóc nách, té bịch xuống trong cuộc biểu tình kêu oan sáng ngày 12/11/2012 tại vườn hoa Lý Tự Trọng, Hà Nội, mấy ai còn chút lương tri mà chẳng động lòng… Phần hắn, đã không cầm được xúc cảm tràn ra nơi khóe mắt khi thấy khuôn mặt bà cụ trông giống hệt mẹ hắn lúc lâm chung 30 năm về trước. Bỗng dưng hắn hồi tưởng lại cuộc đời mẹ, rồi liên nghĩ đến tin tức chung quanh cái chết của cụ bà Hà Thị Nhung, và những lời bà cụ nói trước đó, hắn chợt nhận ra nơi hai bà, tuy mỗi người một vẻ, ngoài khuôn mặt sau khi trút hơi thở cuối cùng còn có điều gì vô hình khác giống nhau.

Xin thắp một nén nhang

Nguyễn Anh Dũng (Danlambao)Nhìn những tấm ảnh chụp cụ bà Hà Thị Nhung 76 tuổi, quê tỉnh Thanh Hóa. Nằm chết dưới đất mà mắt vẫn không nhắm được bởi sự oan ức, tại vườn hoa Lý Tử Trọng nơi được coi là trung tâm quyền lực của chế độ CS. Người bình thường cũng khó cầm lòng, sót thương cho một con người có công với chế độ, đã phải chịu một cái chết tức tưởi của một người dân oan, tại nơi đất khách quê người!

Dân chủ gấp vạn lần tư bản!

Biếm họa PHO (Danlambao)

Khai sáng, suy ngẫm từ một điển hình Nhật Bản

Nguyễn Trang Nhung - Lịch sử loài người đã trải qua hàng ngàn năm, khi con người sinh ra từ thuở sơ khai hoang dã, sau nhiều bước chuyển về thể chất lẫn tinh thần, đã bước dần từ nơi u tối đến ánh sáng văn minh.
Lịch sử loài người đã trải qua hàng ngàn năm, với những cuộc đấu tranh để sinh tồn, hay những cuộc đấu tranh khởi nguồn từ sự khác biệt về sắc tộc hay tôn giáo…

Nguyễn Tấn Dũng trá hàng hay đang dọn tìm một bãi đáp an toàn

Bắc Trung Nam (Danlambao) - Trong ba tháng vừa qua, dân đọc báo lề dân “có lòng dân” lịm người trong tức giận với đủ thứ tin tức nóng sốt từ đầu đường xó chợ đến tận sân sau của trung ương đảng cộng sản Việt Nam và trong nghị trường quốc hội. Những nhân vật nổi cộm trong thời gian qua bắt đầu từ vụ án ba nhà báo tự do, nhóm anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, sau đó là màn xử án “theo định hướng XHCN” hai nhạc sĩ Việt Khang và Anh Bình. Làn sóng phẫn uất trong dân chưa vơi nguội thì nhà nước cộng sản hào phóng tặng thêm cho dân đen một sự kiện bỉ ổi khi huy động toàn bộ hệ thống tình báo cục, công an các cấp nhằm tấn công vào một sức mạnh có thể làm cho quân Tàu ngao ngán e dè khi xâm lăng, đó là việc gài bẫy đánh gục một nữ sinh viên đại học. Kết quả nhà nước ta toàn thắng vẻ vang.

Giải Ba Đình – Kẻ tung người hứng

Biếm họa Babui (Danlambao)

Việt Nam không thể của riêng CS…

Huỳnh Tâm (Danlambao)Đến năm 1975, Bắc Kinh đưa ra một hóa đơn, thống kê tài vật viện trợ cho người anh em cùng đảng CS, mỗi viên đạn nhỏ cho đến đại pháo, xe tăng, máy bay, tàu thủy… và công cán của cố vấn đảng CS Trung Quốc trong chiến dịch cải cách ruộng đất miền Bắc và cố vấn chiến tranh cho đến ngày 30/04/1975. Theo tư liệu của Quân ủy trung ương Trung Quốc: “Đảng CSVN hứa hẹn với đảng CSTQ, ngày nào Việt Nam thống nhất sẽ nhượng lãnh thổ biên giới của Việt Nam cho đảng CSTQ, qui theo tài vật viện trợ (cho vay nợ)…

Xã hội dân sự phản đối bản Tuyên ngôn Nhân Quyền đầy sai sót của ASEAN

FORUM-ASIA/VNHRD - Ngày 15/11/2012, Phnom Penh, Cambodia – Hôm nay, 65 nhóm, tổ chức dân sự cấp cơ sở, quốc gia, khu vực, và quốc tế đang kêu gọi các nước thành viên ASEAN hoãn việc thông qua Tuyên ngôn Nhân quyền ASEAN, cái không hề xứng đáng với tên gọi của nó.

‘Gác tranh chấp, cùng khai thác’ là chiêu bài ‘sói gửi chân’

Bùi Văn Bồng - Đề cập đến những âm mưu, ý đồ của Trung Quốc trên Biển Đông, nhà nghiên cứu Dương Danh Dy, nguyên Tổng lãnh sự VN tại Quảng Châu (Trung Quốc), viết: “Tất cả những động thái, thủ đoạn từng bước xâm chiếm Biển Đông đều nằm trong ý đồ chiến lược của Trung Quốc và họ sẽ chưa còn đưa ra nhiều mưu sâu kế hiểm.

Kêu cứu cho Phaolô Trần Minh Nhật

VRNs (19.11.2012)Sài Gòn – Nguyễn Quang Đồng, một người bạn của Phaolô Trần Minh Nhật vừa gởi đến chúng tôi Tâm Thư của anh nói về sự vô tội của Nhật. Điều anh Nguyễn Quang Đồng nói cũng đúng với những gì Nhật đã nói với các linh mục phụ trách về Truyền thong Chúa Cứu Thế Việt Nam, rằng Nhật chỉ muốn phục vụ Chúa và dấn thân trong sứ mạng truyền thông, không tham gia đảng phái chính trị hay phong trào dân quyền nào cả.

8 ‘con nghiện’ là con lãnh đạo CA được tuyển vào ngành

Long An: Tuyển nhầm 8 “con nghiện” vào công an 
(NLĐO) – Trong số các “con nghiện” vừa bị Công an tỉnh Long an loại ngũ trước khi được đưa về một số đơn vị, địa phương công tác này, có con út của 1 lãnh đạo công an tỉnh, con của lãnh đạo công an 1 huyện, 2 con của đội trưởng nghiệp vụ công an tỉnh, cùng con của lãnh đạo một số ngành khác…

Obama dùng chiến thuật cương nhu với Miến Điện

Ông Thein Sein tiếp tổng thống Obama tại Rangun (REUTERS)
Ông Thein Sein tiếp tổng thống Obama tại Rangun (REUTERS)
Hàng chục ngàn người hân hoan chào mừng vị Tổng thống Mỹ đầu tiên đến thăm Miến Điện. Barack Obama đã khéo léo sử dụng một chiến thuật vừa tưởng thưởng vừa gây áp lực để chính sách cải cách phải được tiếp tục. Hoa Kỳ không ảo tưởng về những chướng ngại trong tiến trình dân chủ hóa tại Miến Điện nhưng có nhiều lá chủ bài và thời cơ thuận tiện.
Là vị tổng thống Mỹ tại chức đầu tiên đến thăm Miến Điện, Ông Barack Obama đã chứng tỏ bản lãnh khôn khéo của lãnh đạo siêu cường, cân bằng áp lực và khen thưởng để thúc đẩy môt chế độ dân chủ nửa vời đi sâu vào con đường cải cách.
Chủ nhân Nhà Trắng đã dành trọn 6 tiếng đồng hồ thăm viếng ngắn ngủi trước khi sang Cam Bốt, để hội kiến với Tổng thống Thein Sein, lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi và đọc một bài diễn văn tại đại học Rangun.
Tổng thống Obama tuyên bố với người dân Miến Điện là « Hoa Kỳ ở bên cạnh các bạn ». Trong thông điệp « làm rung động lòng người » Tổng thống Mỹ kêu gọi « đừng để cho ngọn lửa soi đường dân chủ tàn lụi ».
Theo giới phân tích, chế độ « dân sự » tiếp nối tập đoàn quân phiệt đã tiến hành những bước cải cách một cách đáng kinh ngạc, ghi dấu thành công vượt bực cho ngành ngoại giao Hoa Kỳ. Từ 2009, tân tổng thống Mỹ Obama sử dụng chiến thuật mới với Naypidaw khuyến khích tập đoàn quân sự cải cách không bằng áp lực trừng phạt mà qua tưởng thưởng từng bước.
Đây là một chính sách « đánh cược đầy rủi ro » nhưng đã tạo được sự tin tưởng trong hàng ngũ tướng lãnh Miến Điện. Gần hai năm sau, tháng 11/2010,lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi được tự do sau hơn 15 năm tù đày và quản thúc.
Tiếp theo đó, chính quyền quân sự nhường chỗ cho chính quyền dân sự, thả tù chính trị và qua cuộc bầu cử quốc hội bổ khuyết, minh bạch, đã đưa hơn 40 dân biểu đối lập vào nghị trường. Tự do báo chí được mở rộng nhưng quân đội vẫn còn được xem là có vai trò chủ chốt trong chính trường.
Giới nhân quyền chỉ trích chuyến du hành của Tổng thống Obama tại Miến Điện là quá sớm. Nhưng hôm qua, tổng thống Mỹ tuyên bố « không một ai, kể cả ông lạc quan ảo tưởng về tương lai cải cách của chế độ ». Công luận không nên diễn dịch chuyến đi này như một động thái « công nhận chế độ Nayipidaw ». Nhưng theo ông, nếu chờ Miến Điện có một nền dân chủ toàn hảo rồi mới đến thăm thì sẽ còn rất lâu.
Theo tổng thống Mỹ, một trong những mục tiêu chuyến viếng thăm này là để « ghi nhận những tiến bộ đạt được và đề cập đến những tiến bộ quan trọng hơn nữa cần phải thực hiện trong tương lai ». Trước khi tổng thống Mỹ đến Rangun, một đợt thả thù chính trị lần này với 66 người đã được thông báo.
Các cố vấn của Tổng thống Obama cam kết, Washington quyết tâm không để cho chính quyền Miến Điện quay lui trong tiến tình dân chủ. Hoa Kỳ sắp thông báo mở lại viện trợ kinh tế. Một ngân sách viện trợ lên đến 170 triệu đôla sẽ được cấp cho Miến Điện trong tài khóa 2012-2013 kèm theo điều kiện tiếp tục cải cách chính trị.
Nhưng bên cạnh vấn đề chính trị, Miến Điện còn là ván cờ domino của Hoa Kỳ trong chiến lược địa lý chính trị bao quát hơn : chính sách Châu Á Thái Bình Dương án ngữ Trung Quốc. Ngay từ đầu nhiệm kỳ một của Obama, Hoa Kỳ đã xem khu vực này là ưu tiên số một của chính sách ngoại giao và an ninh.

Tổng thống Obama: Mỹ ưu tiên cho việc can dự vào Châu Á

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok  -2012-11-19
Tổng thống Hoa Kỳ, Barack Obama, hiện đang có mặt tại thủ đô Phnom Penh của Campuchia để tham dự một số sự kiện quan trọng của khối các nước Đông Nam Á, ASEAN, cùng với những quốc gia đối tác trong đó có Hoa Kỳ.
AFP -Tổng thống Hoa kỳ Barack Obama và tổng thống Thein Sein tại buổi gặp gỡ ở Rangoon hôm 19 tháng 11, 2012.===>>>
Hai diễn đàn quan trọng nhất mà ông Barack Obama tham dự tại Phnom Penh, Campuchia là Đối thoại ASEAN- Hoa Kỳ và Thượng đỉnh Đông Á.
Chuyến đi sau khi tái đắc cử vào chức vụ tổng thống Hoa Kỳ nhiệm kỳ thứ hai của ông Barack Obama được cho biết nhằm khẳng định lại chiến lược chuyển trọng tâm sang khu vực Châu Á- Thái Bình Dương của Nhà Trắng.
Đích thân tổng thống Obama khi đến Thái Lan, tại cuộc họp báo chiều hôm qua 18 tháng 11, đã nhắc lại đường lối đó:
Như quí vị đã chỉ ra Châu Á là chuyến đi đầu tiên của tôi kể từ cuộc bầu cử vừa rồi, Thái Lan là chặng dừng chân đầu tiên. Đó không phải là ngẫu nhiên, tôi từng nói nhiều lần Hoa Kỳ sẽ luôn là một quốc gia Thái Bình Dương. Là một khu vực phát triển tốt nhất trên thế giới, khu vực Á Châu- Thái Bình Dương sẽ định hình rất nhiều cho tình hình an ninh và thịnh vượng trong thế kỷ trước mắt với vai trò quan trọng tạo công ăn việc làm và cơ hội cho người Mỹ. Đó là lý do vì sao tôi, trong cương vị tổng thống nước Mỹ đặt ưu tiên cho việc can dự của Hoa Kỳ vào Châu Á. ‘
Hoa Kỳ sẽ luôn là một quốc gia Thái Bình Dương.
Tổng thống Obama
Tổng thống Hoa Kỳ nêu ra hướng mà ông nhắm tới tại khu vực Châu Á- Thái Bình Dương:
Cuối cùng mục tiêu của chúng tôi trong khu vực lả bảo đảm có một cấu trúc quốc tế hay khu vực hoạt động như Đối thoại ASEAN- Hoa Kỳ hay như Thượng đỉnh Đông Á cho phép chúng ta làm việc qua những căng thẳng, xung đột, bất đồng một cách xây dựng; cách mà cho phép giải quyết những bất đồng một cách hòa bình và trật tự.
Dù đến thăm ba nước trong chuyến đi này, thế nhưng theo đánh giá của giới quan sát thì Miến Điện là trọng tâm chính mà tổng thống Barack Obama muốn nhắm đến.
Trong buổi họp báo tại Thái Lan vào chiều trước khi sang Miến Điện, tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama nhắc lại những diễn biến tại xứ Miến trong thời gian qua:
Trước hết theo tôi quan trọng là sự công nhận, chứ không phải xác nhận, của chính phủ Miến Điện đang có một tiến trình đang diễn ra tại nước này mà một năm rưỡi trước đây không ai nghĩ đến.
Thay đổi có thể được diễn ra một cách nhanh chóng khi mà những đổi thay trong một đất nước được thấy rõ, và dân chúng tại đó bắt đầu nhận thấy là tiếng nói của họ được thế giới lắng nghe.
Tổng thống Obama
Tổng thống Miến Điện có những bước đưa đến hướng tốt đẹp hơn, bà Aung San Suu Kyi được bầu vào quốc hội, quí vị chứng kiến tù nhân chính trị được trà tự do, có một cam kết rõ ràng là sẽ tiến hành thêm những cải tổ chính trị nữa. Tuy nhiên tôi không nghĩ là bất cứ ai có ảo tưởng rằng Miến Điện đã đến nơi mà nước này cần phải đến. Nói cách khác, chúng ta chờ đợi can dự cho đến khi nào nước này có được một nền dân chủ hoàn hảo và một chinh phủ dân chủ hơn.
Tổng thống Hoa Kỳ nói đến vai trò của cộng đồng quốc tế trong việc hổ trợ cho những thay đổi tại đất nước Miến Điện:
Một điểm mà tôi học được từ các quốc gia trên thế giới là thay đổi có thể được diễn ra một cách nhanh chóng khi mà những đổi thay trong một đất nước được thấy rõ, và dân chúng tại đó bắt đầu nhận thấy là tiếng nói của họ được thế giới lắng nghe. Một điểm theo tôi mà cộng đồng thế giới có thể làm được là  bảo đảm rằng người dân Miến Điện biết chúng ta chú ý,lắng nghe và quan tâm đến họ
Thời gian đến thăm Miến Điện của tổng thống Barack Obama chỉ kéo dài sáu tiếng đồng hồ; tuy nhiên đó là chuyến thăm lịch sử vì ông là vị tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên đến thăm xứ Miến.

Tương lai cải cách chính trị ở Myanma

Boxitvn.net

Jefrey Bader, Viện Brookings. Washington

Phạm Gia Minh dịch
Chuyến đi của tôi tới Myanma là một dịp để thể hiện những vấn đề lớn và nhỏ trong chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ và cũng để rà soát xem cái gì được và cái gì chưa được.Chuyến đi đó diễn ra ngay trước khi có thông báo về việc Tổng thống Obama sẽ viếng thăm Myanma vào nửa sau tháng 11 – một hành động sẽ gây chú ý về cuộc cải cách ở xứ này đối với  Phương Tây.
Sau đây là các câu hỏi và những câu trả lời mang tính chất thăm dò:
1/. Myanma có thực sự cải cách không ?
Có vẻ là như vậy. Có rất nhiều dấu hiệu khẳng định điều này trong chuyến đi của tôi. Các sĩ quan cao cấp mà tôi đã gặp gỡ, trao đổi một cách đầy thuyết phục rằng họ cam kết cải cách dân chủ. Một vị Bộ trưởng còn nhắc tới sự kiện người hùng dân chủ Aung San Suu Kyi tham gia vào một cuộc hội thảo do Chính phủ tổ chức gần đây với thái độ tích cực. Báo chí đăng tải một cách sinh động các cuộc tranh luận thực sự không bị kiểm duyệt khắp nơi như cách đây 2 thập kỷ. Hình Aung San Suu Kyi và người cha Aung San – nhân vật sáng lập nước Miến Điện ngày nay, có thể thấy trên bức tường các quán ăn. Một phái đoàn đông đảo của Hoa Kỳ về nhân quyền viếng thăm chính thức và gặp gỡ các sĩ quan hàng đầu Myanma. Người dân thường nói về những thay đổi sâu sắc trong bầu không khí toàn xã hội, về nguyện vọng của họ được nêu lên những vấn đề mà ngay gần đây  họ còn phải sợ hãi và nín lặng.Sự thay đổi tâm trạng xã hội này đã diễn ra sau một loạt các bước đi nhằm dỡ bỏ những nền tảng chính yếu trong bộ máy đàn áp của Chính phủ quân sự Myanma – đó là việc thả hàng trăm tù chính trị, cho công khai hóa đảng đối lập Liên minh Toàn quốc vì Dân chủ (National League for Democracy), cho phép tổ chức các cuộc biểu tình hòa bình và tái khởi động các cuộc đàm phán với những nhóm phiến quân dân tộc thiểu số.
2/.Vai trò của Aung San Suu Kyi và hoạt động hiện nay của bà ta?
Aung San Suu Kyi vẫn là nhân vật chính trị đại chúng duy nhất ở Myanma. Bà và đảng của bà đã thắng rõ rệt trong cuộc bầu cử hồi tháng 4/2012 sau khi bà mãn hạn quản thúc tại gia.
Có đủ lý do để tin rằng bà và đảng của bà sẽ thắng tại cuộc bầu cử toàn quốc năm 2015 và sẽ có khả năng thành lập chính phủ.Để chuẩn bị, bà đang tiến hành một đường lối rất thực dụng, gặp gỡ các quan chức Chính phủ, liên kết với Tổng thống Thein Sein và phát biểu tích cực về họ trong buổi lễ do tổ chức Huân chương Vàng của Quốc hội Hoa Kỳ(Congressional Gold Medal) tổ chức. Đã có những lời phàn nàn trong cộng đồng đấu tranh vì nhân quyền ở hải ngoại về đường lối thỏa hiệp rõ ràngcủa bà trong các chính sách quốc gia. Bà đang đối mặt với sự phỏng đoán rằng đã tới lúc bà phải từ bỏ vai trò của một thần tượng để trở thành một nhà hoạt động chính trị, cũng giống như Lech Walesa từng bị đồn đoán là đã hợp tác với tướng Jaruzelski ở nước Balan cộng sản vào đầu những năm 1980.
3/. Liệu có ai đó ở phương Tây đã  thấy trước những gì đang diễn ra ?
Có thể một vài người đâu đó ở phương Tây đã dự đoán được rằng Myanma sẽ cải cách dân chủ, thế nhưng theo hiểu biết chung thông thường thì không. Các nhà phân tích tình hình Á châu cả bên trong lẫn ngoài chính phủ, các bài xã luận trên các báo và các tổ chức nhân quyền, tất cả đều coi thường việc thành lập chính phủ dân sự hồi tháng 4/2011 và coi những cuộc bầu cử năm ngoái là mang tính chất gian lận, lừa dối. Họ nhìn nhận việc thả bà Aung San Suu Kyi là  không có mấy ý nghĩa chính trị và dự đoán một tương lai chính trị u ám cho quốc gia này.
4/. Vậy thì điều đó đã xảy ra như thế nào ?
Có nhiều lý thuyết nghiên cứu về quá khứ nhưng không có lý thuyết nào hoàn toàn làm chúng ta thỏa mãn. Tuy nhiên có một yếu tố quan trọng mà dường như nó đã khái quát hóa ước vọng muốn thoát ra khỏi sự lệ thuộc ngày một gia tăng vào Trung Quốc bằng cách thiết lập nền móng cho những mối quan hệ mới với phương Tây. Trong lịch sử, Myanma là một quốc gia có ý chí độc lập rất mãnh liệt, chẳng hạn như họ đã rời bỏ phong trào Không liên kết chỉ bởi lẽ họ cảm thấy phong trào này quá liên kết. Thái độ oán giận sự hiện diện của Trung Quốc với những nhà máy, xí nghiệp đang chiếm lĩnh các ngành công nghiệp khai khoáng trong khi đó lại tạo ra ít việc làm cho người Myanma bản địa, càng ngày càng sâu sắc. Một số chuyên gia Miến, trong đó có Thant Myint-U , cháu nội của cố Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc tướng U-Thant trong một bài viết  đã tiên đoán về tâm trạng mới mẻ của tầng lớp sĩ quan trẻ Myanma – những người đóng vai trò trung tâm trong việc thúc đẩy cải cách. Các nhóm hoạt động đấu tranh vì nhân quyền đã chỉ ra hậu quả của những năm tháng bị cấm vận nhằm thuyết phục ban lãnh đạo đất nước có một đường lối mới phù hợp. Hành động can dự có uy tín của ASEAN cũng góp phần đánh đổ sự chống đối của các tướng lĩnh trước cộng đồng quốc tế. Bên trong Myanma, các tướng lĩnh cao tuổi dường như tin chắc rằng họ sẽ không bị trả giá về các hành vi đàn áp trong quá khứ và tầng lớp sĩ quan nhìn chung hài lòng rằng vai trò đặc biệt của họ trong nền chính trị Myanma vẫn sẽ được bảo đảm bởi Hiến pháp mà theo đó họ vẫn có những ưu tiên và đặc lợi to lớn. Cảm giác an toàn trong hàng ngũ các cựu lãnh đạo quân đội có thể đã giúp họ sẵn sàng chấp nhận sự mở cửa về chính trị hiện nay.
5/. Vậy thì vai trò của chính phủ Hoa Kỳ là gì?
Từ năm 1990 tới năm 2008 các chính quyền nối tiếp nhau lại được Quốc hội thúc đẩy đã đưa ra hết biện pháp trừng phạt này đến biện pháp trừng phạt khác đối với Myanma – chẳng hạn như cấm các khoản đầu tư mới, cấm nhập khẩu, nêu tên các cá nhân và công ty bị trừng phạt tài chính. Dưới thời George W.Bush, Đệ nhất Phu nhân Laura Bush đóng một vai trò quan trọng trong việc công khai cho thế giới biết rằng chế độ quân sự Myanma phải tiếp tục là mục tiêu cho sự cô lập.
Trong diễn văn nhậm chức của mình, Tổng thống Obama đã đề nghị chìa tay ra cho các  kẻ thù của nước Mỹ “nếu như họ cũng mong muốn nới lỏng nắm đấm”. Chính sách này mang lại ít kết quả tích cực trên toàn thế giới, ngoại trừ trường hợp Myanma. Chính quyền (của Obama – ND) đã quyết định sớm mở kênh ngoại giao liên hệ với lãnh đạo Myanma do Trợ lý Ngoại trưởng  Kurt Campbell chỉ đạo nhằm đưa ra chương trình nghị sự cho cải cách chính trị và không phổ biến vũ khí hạt nhân của Myanma để phía Hoa Kỳ có thể giảm nhẹ các biện pháp trừng phạt. Thiện chí của Chính phủ Hoa Kỳ được bày tỏ ở cấp có thẩm quyền đã cung cấp một lịch trình thiết lập những mối quan hệ tốt đẹp và điều này đã giúp Chính phủ Myanma được động viên, khích lệ và tự tin để bước tiếp. Quyết định của chính quyền Obama phối hợp cùng với các đồng minh Châu Âu và Australia giảm nhẹ đáng kể các biện pháp trừng phạt hồi đầu năm nay đã có tác động thúc đẩy hơn nữa cải cách chính trị và kinh tế vốn vô cùng cần thiết lúc này.
6/. Có thể rút ra những bài học chung nào về việc áp dụng các biện pháp trừng phạt như công cụ để làm thay đổi hành vi những kẻ xấu chơi?
Các biện pháp trừng phạt đôi khi là cách hiệu quả duy nhất của Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế nhằm cho các chế độ độc tài thấy hành vi của họ là không thể chấp nhận được. Đó chính là trường hợp với Myanma đã tiếp diễn trong nhiều năm. Có thể nói sự trừng phạt được thực thi là phù hợp.
Tuy nhiên, cần nhớ rằng các biện pháp trừng phạt bản thân không phải là mục đích cuối cùng. như lời của một bài hát “bạn cần biết khi nào nên kìm giữ và khi nào thì nên ôm” . Có những thế lực bảo thủ và khó cưỡng lại được ở Washing ton vẫn tiếp tục đường lối trừng phạt cho dù chính sách đó có dẫn tới kết quả tích cực hay không. Các nhóm nhân quyền đôi khi nhìn nhận sự trừng phạt kẻ độc tài như  một biện pháp trong chính sách hợp lý, mang tính đạo đức của chính phủ và họ còn thông tin rộng rãi những vi phạm của các chế độ độc tài nhằm tập hợp sự ủng hộ của quần chúng để lập quỹ hỗ trợ cho các đợt vận động áp dụng các biện pháp trừng phạt với tư cách là sản phẩm cuối cho hoạt động của họ. Quốc hội thì muốn chứng tỏ mình đang làm gì đó, bất kể là có hiệu quả hay không, các chế độ độc tài bị trừng phạt nhờ đó lại trở nên được thế giới biết đến . Động thái này là rất rõ ràng trong trường hợp đối với Cuba. Chính sách trừng phạt Cuba được thực thi đã 50 năm nay và sự nhiệt thành ủng hộ nó từ phía các diễn viên chính trị Hoa Kỳ vẫn không hề suy giảm,rút cục càng củng cố sự cầm quyền của anhem nhà Castro. Mọi người, kể cả tầng lớp chính trị Hoa Kỳ, các nhóm đấu tranh riêng rẽ và anh em nhà Castro dường như đều hài lòng với hiện trạng đó, trừ nhân dân Cuba mới là những nạn nhân của hoàn cảnh. Chính sách đối với Myanma cũng được đưa ra theo mô hình Cuba nhưng may mắn là giờ đây nó đã được tách ra theo đường hướng khác.
7/. Liệu chính phủ Hoa Kỳ đã chuẩn bị một cơ cấu phù hợp để xử lý vấn đề kiểu như Myanma chưa?
Kể từ thời Tổng thống Carter, đã bắt đầu gia tăng  nền móng hạ tầng các văn phòng và lực lượng nhân viên chuyên trách vấn đề nhân quyền, được tách ra từ mảng chính sách đối ngoại và an ninh quốc gia. Các văn phòng này sau đó trở thành tiếng nói của cộng đồng các tổ chức nhân quyền phi chính phủ (NGO) nhưng được đặt bên trong Chính phủ Hoa Kỳ, đóng vai trò như cái loa của các tổ chức nhân quyền NGO, tìm cách tham gia vào các báo cáo của Ủy ban nhân quyền Hoa Kỳ và đấu tranh ủng hộ các biện pháp đặc biệt do các NGO đề đạt. Theo một cách nào đó, điều này không khác biệt hoàn toàn với cái cách mà các bộ phận cử tri khác được đại diện trong bộ máy của chính sách ngoại giao, chẳng hạn như  việc kinh doanh thì đượcthông qua Ủy ban Kinh tế và Văn phòng kinh doanh. Tuy nhiên việc nhận biết các văn phòng nhân quyền với khu vực cử tri của nó có vẻ như là lối tư duy đơn giản (cần ghi nhận rằng Trợ lý Bộ trưởng về các vấn đề Dân chủ, Nhân quyền và Việc làm, Michel Posner thực chất đã thoát ra khỏi sự ràng buộc này để hoạt động với tư cách là người bảo vệ cho nhân quyền nhưng lại chú trọng vào kết quả thực tế, không thiên về bề ngoài và mang sắc thái quan tâm tới những mục tiêu của chính sách ngoại giao rộng lớn).
Thời gian còn là Vụ trưởng Vụ Các vấn đề Châu Á thuộc Hội đồng An ninh Quốc gia, trong giai đoạn thay đổi chính sách của Hoa Kỳ đối với Myanma vào khoảng từ 2009 tới 2011 tôi đã chủ trì một số cuộc họp liên cơ quan (còn có tên gọi là Ủy ban Chính sách liên cơ quan) bàn về Myanma. Thông thường, những cuộc gặp như thế đều có sự góp mặt của một đại diện cấp cao của mỗi cơ quan và có một nhân viên trợ lý tháp tùng. Trong trường hợp Myanma, không ít hơn 7 văn phòng thuộc Bộ Ngoại giao, đó là  vụ Đông Á, Vụ Nhân quyền, Vụ Phái đoàn Hoa kỳ tại Liên Hiệp Quốc, Văn phòng liên lạc của Bộ Ngoại giao phái đoàn Hoa kỳ tại LHQ,Phái bộ Hoa Kỳ tại các Tổ chức quốc tế ở Geneva, Đại sứ Hoa Kỳ về Tội ác chiến tranh và cảVụ Người tỵ nạn cùng tham dự. Trong những cuộc họp như vậy,các vụ tham dự thường mong đợi có chung một tiếng nói nhưngvới 7 cơ quan cùng tham gia và ai cũng tìm cách để tiếng nói của mình được nghe thì quả thực là rất khó, thậm chí là không thể đạt được điều này. Một số cơ quan rất hăng hái tìm cách lập Ủy ban Điều tra tội ác chiến tranh của chế độ Myanma ngay vào đúng thời điểm bà Aung San Suu Kyi vừa được gỡ bỏ tình trạng bị quản thúc tại gia và đã xuất hiện những dấu hiệu chưa rõ ràng về một sự nới lỏng đàn áp. Chỉ sau khi trao quyền cho Trợ lý
Vụ trưởng Vụ Đông Á và Thái Bình Dương được phát ngôn thay cho Bộ Ngoại giao và chỉ đạo công tác đối ngoại mà không có các nhóm khác của Bộ gây nhiễu thì cuối cùng chính quyền mới có thể đưa ra một đường lối mạch lạc và thành công.
8/. Con đường nào là hữu hiệu nhất để xử lý các vấn đề có sự tham gia của những kẻ xấu chơi như chế độ Myanma?
Các tổ chức NGO có một vai trò không ai thay thế được trong việc theo dõi những vụ lạm dụng nhân quyền, thu hút sự chú ý của công chúng vào những vụ vi phạm nhân quyền và kẻ thủ phạm đồng thời huy động cộng đồng quốc tế chú ý giám sát chúng.Đó chính là một trong những đặc điểm đáng tự hào của xã hội dân chủ có lương tâm nơi mà hoạt động của các các nhóm gồm những người tự nguyện cam kết bảo vệ lẽ công bằng ngay cả tại những góc khuất nẻo nhất trên hành tinh này để quyết làm cho tiếng nói của những nạn nhân của sự bất công được thế giới nghe thấy. Chúng ta không những không được coi thường hay đánh giá thấp các nhóm nhân quyền này mà cần phải tôn vinh và tán dương  đồng thời khuếch trương vai trò của họ.
Thế nhưng chính phủ Hoa Kỳ lại cần phải đóng một vai trò khác trong khi vấn đề nhân quyền nhất định không được hạ thấp. Chẳng nên khuyến khích thành lập và phát triển các văn phòng có mục đích tạo ra thêm ranh giới giữa những quan chức chính phủ khi mà ưu tiên hàng đầu của họ là an ninh quốc gia của chúng ta và thành công trong chính sách đối ngoại cũng như cam kết mạnh mẽ về nhân quyền. Không nên để xảy ra tình trạng những nhóm nhỏ các nhân vật  chuyên trách thể hiện các mối quan tâm về nhân quyềnđồng thời hành động với tư cách là đại diện của cộng đồng NGO, trong khi các quan chức chính phủ chịu trách nhiệm về an ninh quốc gia và chính sách đối ngoại lại phản ứng  bằng câu trả lời có tính chất coi nhẹ vấn đề nhân quyền. Cơ cấu hiện nay của chúng ta thường xuyên gây ra các cuộc đấu khẩu mang tính hình thức ở nhiều quốc gia thuộc diện xấu chơi (trong lĩnh vực nhân quyền – ND) . Trong các trường hợp đó, những quan chức Chính phủ chịu trách nhiệm nặng nề về an ninh quốc gia có xu hướng quan tâm nhiều hơn tới nhân quyền khi tiếp xúc với các nước có tầm quan trọng chính yếu về vấn đề an ninh ví dụ như TQ, Saudi Arabia và Pakistan, tuy nhiên họ lại tỏ ra chậm trễ đối với các văn phòng nhân quyền phụ trách các quốc gia ít quan trọng hơn trong chính sách đối ngoại, chẳng hạn như Myanma. Đó không thể là khuôn khổ cho sự thành công hoặc cho một sự phát triển chính sách hợp lý. Chính phủ của chúng ta cần làm cho các quan chức hàng đầu về an ninh quốc gia nhạy cảm hơn đối với sự cần thiết phải thiết kế vấn đề nhân quyền trong chính sách của mình một cách hiệu quả hơn, đồng thời nhắc nhở các văn phòng nhân quyền rằng họ cũng cần phải tận tâm cam kết với các mục tiêu an ninh quốc gia Hoa Kỳ rộng lớn chứ không chỉ là sự tiến bộ của chương trình nghị sự mang tính kỹ năng đặc biệt của tổ chức NGO.
J.B.
Thăng long-Hà nội 18/11/2012
P.G.M. dịch từ Prosspects of Political Reformes in Myanmar, Brookings News No 30.


http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=MiH92_5yYxo
Nguyễn Thị Thanh Bình (Danlambao) - Thư giãn ngày chủ nhật liệu còn là một cần thiết, khi đã lắm lúc chúng ta đều cảm thấy 24 giờ cho một ngày vẫn không đủ. Không hiểu sao lúc này với tôi, chủ nhật lại trở về với thời khắc gợi nhớ thứ màu sắc chủ nhật ở một mùa hè rực rỡ những bước chân đo đếm tự do. Nơi của những trái tim quê nhà thề không đấc tội với cha ông giống nòi. Bước xuống, đã bước xuống (nhưng chưa đủ) cùng những lòng đường để nói với con cháu, anh chị em, và bạn bè khắp nơi: “Chúng ta chừng như đã mất hết, chỉ còn nhau!”
Chưa đủ, vì rõ ràng chúng ta vẫn nhìn nhau tự hỏi: Nhân Quyền của Việt Nam đang ở đâu?
Nhìn nhau mà bất động thì mãi mãi cùng chỉ là những tra vấn: “Nhân Quyền Việt Nam Tôi Đâu?”. Buồn và lại buồn hơn, khi nhìn thấy hình ảnh đông đảo của dân chúng Campuchia giương cờ, cầm loa kêu gọi đòi nhân quyền trước Quốc Hội của họ hôm qua hôm kia. Buồn và bao giờ so sánh con số “chưa đủ” vẫn buồn cả! Bao giờ thì chúng ta mới có thể đứng dậy để tuyên xưng cùng Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền: “Mọi người sinh ra đều tự do, bình đẳng về nhân phẩm và các quyền lợi”?
Hôm nay lại là một chủ nhật không còn những mong ngóng vào Danlambao để xem có phép-lạ-không-nằm-chờ-sung-rụng của những bước chân mùa-hè-nổi-nóng. Giá gì chúng ta có thể băng băng qua sợ hãi bằng chính sự thiêu đốt của mùa-hè-nổi-nóng. Sợ hãi thì cũng đành, nhưng khiếp nhược thì hết thuốc chữa.
Chủ nhật, vẫn chưa có gì đột phá thay đổi, dù sinh viên Nguyễn Phương Uyên vẫn mướt xanh như chưa bao giờ với công an trại giam và cũng chỉ một hành vi “rất thơ” là trái tim nhiệt huyết yêu nước và một vài câu thơ, cố nhiên. Rồi thì cũng lại thêm một người, từng người dân oan đi kiện vừa tức tưởi chết không nhắm mắt.
Ờ nhỉ lại chủ nhật, liệu bao giờ chúng ta mới có thêm một mùa-hè-nổi-nóng, để hất tung những thờ ơ lan truyền như bệnh dịch. Và làm vừa lòng những chấn thương căm phẫn?
Phương cách tốt nhất để làm thỏa mãn thứ chấn thương căm phẫn, phẫn uất này là cứ tiếp tục vuốt ve nó mỗi ngày. Vuốt ve chỉ để sự phẫn uất càng lộng hành, chúng ta càng có thứ khí giới tự vệ của nổi loạn. Nổi loạn để thay thế, cũng tựa như ngột ngạt quá thì cần một cơn bão nổi lên thế thôi.
Chủ nhật 18/11 nảy cũng là lúc hiệp hội các quốc gia ASEAN thông qua những chữ ký tuyên bố “chung cuộc” lần đầu về nhân quyền. Dĩ nhiên vẫn toàn là những mỹ từ, nhưng đối với các tổ chức nhân quyền thì văn bản màu mè này cũng chẳng đáp ứng được tiêu chuẩn thế giới quốc tế. Nhất là trên thực tế có thêm câu thòng: “…phải được xem xét bối cảnh quốc gia và khu vực”.
Khỏi nói chúng ta cũng thừa đau đớn nhận biết Việt Nam của chúng ta đã bị tổ chức nhân quyền như Human Rights Watch phê phán không tiếc lời về những vi phạm trầm trọng nhân quyền, nhất là quyền tối thượng tự do ngôn luận vẫn tiếp tục bị trấn áp và giam cầm những blogger và những người đối lập.
Với một tình trạng bối cảnh như thế, nhà cầm quyền Việt Nam chắc cũng nên tự hổ thẹn khi đăng ký làm thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, và cũng không cần Việt Nam sẵn sàng trải thảm đỏ, tổng thống tái đắc cử Mỹ Obama cũng lại hơn một lần chẳng buồn ghé thăm và cảnh báo Việt Nam phải lo cải thiện nhân quyền trước đã.
Với nhiều sức ép đến từ nhiều múi dùi, kể cả thỉnh nguyện thư mới đây do đài S.B.T.N phát động gởi cho tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon hay thỉnh nguyển thư với kỷ lục 150.000 chữ ký của cộng đồng VN hải ngoại đã gởi tổng thống Obama vào tháng 3 năm nay, chúng ta tuồng như vẫn chưa thấy sự chùng bước nhẹ tay của nhà cầm quyền độc tài Việt Nam, khi mà điều dễ hiểu nhất trong sự tồn tại của chính họ thì trần áp cưỡng bức phải là yếu tố biểu dương để duy trì quyền lực.
Điều bất hạnh là khi, không những chính chúng ta muốn xua tay hất hủi đất nước mình, mà còn muốn cả thế giới tỏ ra ghẻ lạnh, cấm vận kinh tế… chỉ vì toàn thứ mặt thớt phẳng lì lạnh lẽo trơ ngốc và cần phải bứng đi cho nhanh.
Bài ca “Nhân Quyền Việt Nam Tôi Đâu?” có mặt đúng vào thời điểm nhân quyền dân chủ được Washington chú ý trong chuyến viếng thăm Miến Điện, Campuchia, Thái Lan… của tổng thống Mỹ. Và cũng cùng lúc với chiến dịch “Triệu con tim, một tiếng nói” của cánh chim đầu đàn là nhạc sĩ Trúc Hồ Asia / SBTN, không ngoài mục tiêu vận động đúng nghĩa cho nhân quyền Việt Nam.
Điều đáng nói là bài ca được chuyên chở rất có hồn từ hai tiếng hát chừng như chỉ muốn đồng hành với niềm đau của dân tộc: Việt Dzũng và Lê Huy Phong, qua nghệ thuật phổ nhạc và hòa âm của nhạc sĩ Quốc Toản.
Xin lỗi đã không làm bạn thư giãn được một ngày cuối của cuối tuần, bởi chính tôi cũng đã không thể không bật khóc, khi nghe bài ca này.
Nếu không thể cầm lòng được, khi chính bạn cũng là người nặng nợ với nỗi lòng tổ quốc, thì xin bạn hãy cùng tôi ít là một lần dàn trải ra dưới đây những dòng nước mắt ấy. Như một trao gởi cho ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10/12 sắp đến.
Biết đâu trong một bất ngờ dung rủi, cả hai ca sĩ kiêm nhạc sĩ Lê Huy Phong và Việt Dzũng… sẽ tìm cách đan kết những giọt lệ lóng lánh ấy thành xâu chuỗi dài của “âm thanh và cuồng nộ”. Và chúng ta sẽ đứng dậy, cùng bước xuống để hát với đồng bào.
Bây giờ mời bạn hãy chia sẻ. Xin thử lấy một hai câu đầu của bài ca để bắt đầu:
“Nhân quyền của Việt Nam tôi đâu?
Quyền con người quyền sống bấy lâu…”
Nguyễn Thị Thanh Bình

Di sản chính trị của triều đại Hồ Ôn (Kết)


DCVOnline
Đặng Duật VănNgười Dịch: Hu Zi
Tiếp theo phần II.   —-phần I
Nhìn từ góc độ hiện đại hóa Trung Quốc, nói đến 10 vấn đề lớn mà bộ đôi Hồ Ôn để lại cho người kế nhiệm có một ý nghĩa quan trọng đối với sự phát triển lâu dài của dân tộc Trung Hoa, từ đó họ cũng phải nỗ lực trong 10 năm tới để giải quyết nhiệm vụ. Tuy nhiên điều cần nói rõ ở đây là dù mỗi nan đề trên rất khó khăn giải quyết, cũng không hẳn là đem 10 cái cùng để vào một chỗ giải quyết. Mỗi thời đại đều có những ưu tiên hàng đầu khác nhau, bản thân mỗi sự việc cũng có những yêu cầu khác nhau, trong thời kỳ đầu của 10 năm tiếp theo cần ưu tiên xử lý 2 vấn đề chính:
- Đẩy nhanh tốc độ điều chỉnh kết cấu nền kinh tế cũng như chuyển đổi mô hình phát triển.
- Khởi động cải cách chính trị, đẩy mạnh tốc độ xây dựng nền xã hội pháp trị, thực hiện yêu cầu muốn tham chính của nhân dân.
Xây dựng kinh tế là giải pháp trung tâm của con đường phục hưng đất nước, phát triển kinh tế là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề của Trung Quốc. Cho nên giống như trong diễn văn 23 tháng 7 mà Hồ đã chỉ ra, đối với tình hình Trung Quốc đương đại, kiên trì phát triển là đường lối đúng đắn cần phải đi theo. Dựa trên phát triển khoa học kỹ thuật làm chủ đạo, chuyển đôi phương thức phát triển nền kinh tế có địa vị quan trọng trong chiến lược phát triển toàn cục của Trung Quốc.
Từ đầu năm tới nay, kinh tế Trung Quốc gặp phải những khó khăn không nhỏ; nửa đầu năm nay tốc độ tăng trưởng kinh tế tụt xuống thấp nhất trong 3 năm trở lại đây, kinh tế cả năm nay cũng khó có dấu hiệu khởi sắc. Có quỹ đầu tư nước ngoài dự báo rằng Trung Quốc là nguồn gốc của một khủng hoảng kinh tế toàn cầu sắp diễn ra, dự báo này có thể là được phóng đại lên, nhưng nó cũng nói lên sự mất cân bằng trong mô hình phát triển không bền vững của kinh tế Trung Quốc. Để sự nghiệp chính trị có một dấu chấm kết thúc tuyệt vời, việc đảm bảo kinh tế tăng trưởng ổn định là nhiệm vụ hàng đầu của chính phủ, hiển nhiên việc này sẽ làm xáo trộn những kế hoạch điều chỉnh kết cấu nền kinh tế trước đây.
Tăng trưởng kinh tế ổn định có cần thiết không? Đương nhiên là cần thiết. Cho dù GDP bình quân đầu người của Trung Quốc là 5000 USD, nhưng cùng còn tới cả 120 triệu người sống ở mức nghèo đói, ở cả nông thôn và thành thị còn có càng nhiều người lúc nào cũng có thể gia nhập vào đội quân nghèo đói; Tầng lớp trung lưu phát triển chậm và không ổn định, mỗi năm có hơn 10 triệu lao động nông thôn đổ ra thành thị; cuối cùng là hệ thống an sinh xã hội còn thô sơ, cần phải có tăng trưởng kinh tế để duy trì nguồn tài chính cho an sinh xã hội. Vì thế không có một nền kinh tế tăng trưởng ổn định thì không thể giải quyết được những vấn đề ở trên.
Tất nhiên tăng trưởng kinh tế không nên được hiểu một cách cứng nhắc, bất chấp mọi giá để đảm bảo tăng trưởng, thời gian qua một số địa phương vì đảm bảo tăng trưởng kinh tế, giải quyết vấn đề tài chính của địa phương đã ban hành nhiều dự án đầu tư hoành tráng, nếu tính tổng các dự án này thì lên tới 13,000 tỉ RMB, vượt qua cả số tiền 4000 tỉ RMB mà trung ương đã đầu tư để kích cầu nền kinh tế hồi năm 2009. Đây chính là chính quyền các địa phương dùng danh nghĩa đầu tư kích cầu nền kinh tế, dễ dãi tung ra những gói đầu tư, trên thực tế là tích lũy những khoản nợ công khổng lồ. Tình hình trên không những làm trầm trọng thêm tình hình sản xuất thừa ở một số ngành, mà còn tích lũy thêm nợ xấu ngân hàng, vì những gói tiền đầu tư trên hầu hết đều được vay từ ngân hàng, từ đó châm ngòi cho một quả bom nổ chậm mới.
Những ảnh hưởng tiêu cực và tích cực đến hướng phát triển của Trung Hoa
Nguồn ảnh:  William A. Fischer và  Rebecca Chung
Kinh tế Trung Quốc đang tăng trưởng thấp nhất trong 10 tháng qua, nguyên nhân gốc rễ nằm ở mô hình dựa vào xuất khẩu cũng như lực lượng lao động giá rẻ, nên không thể tránh khỏi những con sóng đến từ kinh tế toàn cầu đang trong cơn chao đảo, đây cũng chính là lý do chứng minh sự cần thiết để xây dựng một nền kinh tế hướng vào tiêu dùng nội địa. Muốn làm được như vậy, trước mắt cần phải chấm dứt tình trạng sản xuất dư thừa nghiêm trọng như hiện nay, chỉ khi thu nhập được nâng cao và tương lai có triển vọng tốt, người dân mới yên tâm mua sắm. Cho nên tăng trưởng kinh tế là quan trọng, nhưng không phải bằng những gói đầu tư kích cầu khổng lồ, mà là nâng cao mức thu nhập của người lao động, bao gồm 2 phương diện chính: một là tiếp tục nâng cao chỉ số lương cơ bản của người lao động, hai là cải thiện chất lượng, chương trình của hệ thống an sinh xã hội. Trong thời khủng hoảng, chỉ khi có niềm tin vào tương lai thì mới có tiêu dùng ổn định từ người dân. Hiện tại chính phủ đã có chính sách trợ giúp ít nhất 50% tiền thuốc men cho người tham gia bảo hiểm bị bệnh nặng, đây là một bước tiến lớn chứng tỏ chúng ta đã bước vào thời kì phúc lợi toàn dân. Chính sách dồn ngân sách dành cho phúc lợi xã hội vào những khoản đầu tư công để kích thích tăng trưởng thể hiện tầm nhìn hạn hẹp. Gia tăng đầu tư công họp lý là việc cần làm, tuy nhiên cần nhấn mạnh là phải đầu tư vào những công trình liên quan tới dân sinh công cộng chứ không phải là những ngành vốn đã dư thừa sản xuất.
Tóm lại, sau khi đã trải qua hơn 30 năm tăng trưởng với tốc độ 2 con số, nhìn từ tính hợp lý hay tính cần thiết, đều cũng không cần tăng độ phát triển của nền kinh tế. Với nền kinh tế đang đi xuống, đây là cái già phải trả cho việc chuyển hướng nền kinh tế, có ích cho sự cân bằng nền kinh tế trong nước trên con đường phục hồi. Việc cần làm là phải kiên định con đường điều chỉnh kết cấu nền kinh tế, giải quyết các vấn đề khó khăn, thúc đẩy tăng trưởng bền vững.
Việc thúc đẩy cải cách chính trị, thực hiện quá trình dân chủ hóa cũng có ý nghĩa ngắn hạn và dài hạn. Về mặt ngắn hạn thì đó là tránh làm trầm trọng thêm mâu thuẫn xã hội cũng như phát sinh thêm những vụ biểu tình, bãi công. Về dài hạn là tìm ra một con đường thích hợp với xã hội Trung Quốc, đặt nền móng cho quá trình dân chủ hóa ở Trung Quốc.
Đại lễ đường Nhân dân (Bắc Kinh)
Nguồn ảnh:  AFP
Mục tiêu vào nội dung của quá trình dân chủ hóa ở các nước về cơ bản là không khác nhau, tuy nhiên đường lối cụ thể lại không giống nhau do tình hình trong mỗi nước khác nhau. Trung Quốc là một nước có văn hóa lịch sử lâu đời, dân số đông lại có sự khác biệt quá lớn giữa các vùng miền, quá trình dân chủ hóa đương nhiên cũng có sự khác biệt với các nước khác. Trong diễn văn ngày 23/7 về vấn đề cải cách chính trị, chủ tịch Hồ Cẩm Đào nhấn mạnh tới 3 vấn đề” cần phải làm tốt hơn nữa”, đó là cần phải phát triển rộng lớn hơn, cần phải trao dân chủ nhiều hơn cho người dân, đảm bảo quyền bầu cử, quyết sách, quản lí, giám sát theo luật của người dân, cần phải phát huy hơn nữa tác dụng của nền pháp trị đối với quốc gia và quản lý xã hội, duy trì sự thống nhất, uy nghiêm, quyền uy, an sinh xã hội và công bằng xã hội, bảo đảm quyền được hưởng thụ tự do trong xã hội pháp trị.
Về công cuộc thực thi dân chủ ở Trung quốc, người dân cơ bản là không có ý kiến khác biệt, Trung Cộng cũng nhấn mạnh, không có dân chủ chính là không có chủ nghĩa xã hội; sự khác biệt ở chỗ, áp dụng kiểu dân chủ nào? thực thi dân chủ như thế nào? Trong diễn văn của ông Hồ về cơ bản là tránh những nội dung về dân chủ. Có thể nói đây là lựa chọn của Trung Cộng sau khi tham khảo tiến trình dân chủ của các nước trên thế giới và thực tế ở Trung Quốc. Ở một góc độ nào đó, đây là biện pháp an toàn nhất. Từ lịch sử của tiến trình dân chủ, bất kể ở quốc gia nào thì những nước dân chủ nhất là những nơi mà dân chủ kết hợp chặt chẽ với pháp trị, việc Trung Cộng lựa chọn dùng luật pháp để khuyến khích dân chủ chưa hẳn là sai, không phù hợp với trào lưu dân chủ trên thế giới.
Trên thực tế, dân chủ không chỉ là dựa theo pháp luật, pháp trị về bản chất là một phần của dân chủ. Quyền làm chủ của nhân dân được hiến pháp và pháp luật bảo vệ chính là tiền đề của dân chủ, nếu không có tiền đề này thì không có dân chủ. Trung Cộng có thể đảm bảo công bằng pháp luật để quản lý xã hội? Tất nhiên về phía Trung Cộng, họ cho rằng điều này là có thể.
Muốn chính phủ chịu sự thúc ước của pháp luật, cần phải để hiến pháp và pháp luật trở thành quyền lực cao nhất của quốc gia, tất cả mọi cá nhân và tổ chức đều phải hoạt động, sinh sống dưới phạm vi của nó, tất cả đều bình đẳng trước pháp luật. Đây chính là bản chất của nền pháp trị. Từ kinh nghiệm của các quốc gia khác, để đạt được điều này chỉ có đi theo con đường dân chủ chính trị, đây cũng chính là nguyên nhân vì sao nhân dân lại muốn Trung Cộng thực hiện dân chủ thông qua tuyển cử. Do đó giữa Trung Cộng và nhân dân vẫn còn sự khác biệt.
Khách quan mà nói, dân chủ theo kiểu bầu cử tự do không phải là mô hình dân chủ mà Trung Quốc cần, vì nó đòi hỏi phải có sự thành thục ở mức cao nhất đối với dân chủ, cần phải có những điều kiện tiên quyết như trình độ văn hóa và văn minh của xã hội, sự phân hóa giàu nghèo không quá nghiêm trọng, không có chủ nghĩa ly khai, dân chúng có sự hiểu biết nhất định về dân chủ… Những điều trên đều thiếu trong xã hội Trung Quốc hiện nay. Lấy ví dụ về sự phân hóa giàu nghèo như hiện nay, khi quá trình dân chủ đã hình thành, có thể thông qua bầu cử trực tiếp để sửa đổi chính sách công, thu hẹp bất bình đẳng xã hội. Tuy nhiên trong xã hội Trung Quốc hiện nay sự phân hóa tầng lớp đã quá nghiêm trọng, dân chúng rất căm hận người giàu và quan chức, nếu như vội vã tổ chức một cuộc bỏ phiếu trực tiếp như thế thì sẽ mang đến sự hỗn loạn. Vì lúc đó người dân sẽ bầu chọn vào vị trí nắm quyền có thể là những phần tử cực đoan giỏi mê hoặc nhân tâm. Bọn họ sẽ vì dân chủ mà làm bất cứ chuyện gì, nhưng lúc đó đã không còn là chính dân chủ nữa.
Ở cấp cơ sở nên đẩy mạnh mô hình bầu cử trực tiếp, việc này có thể ngăn chặn được sự hình thành những nhóm lợi ích của quan chức, đồng thời từng bước xây dựng nền xã hội pháp trị, trước mắt cần làm là phải công khai hóa mọi việc cho nhân dân được biết rõ, tham gia vào quyết sách của chính quyền, hình thành cơ chế hỏi đáp giữa người dân và chính quyền.
Thành viên Ban thường vụ Bộ Chính trị mới của Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình [Xi Jinping] (Giữa), (theo chiều kim đồng hồ từ phía trên bên trái) Trương Đức Giang [Zhang Dejiang], Lý Khắc Cường [Li Keqiang], Du Chính Thanh [Yu Zhengsheng], Lưu Vân Sơn [Liu Yunshan], Vương Kỳ Sơn [Wang Qishan], Trương Cao Lệ[Zhang Gaoli]
Nguồn ảnh:  Reuters
Tiến trình dân chủ hóa và cải cách chính trị là cửa ải khó khăn bắt buộc phải bước qua của Trung Quốc. Trách nhiệm nặng nề này lưu lại cho thế hệ lãnh đạo mới lên giải quyết. Từ góc độ sách lược, tiến trình cải cách nếu như được bắt đầu sau 2 năm kể từ khi nhậm chức là giải pháp ổn thỏa nhất. Trong hai năm này thì vấn đề tăng trưởng kinh tế cần phải ưu tiên hàng đầu, nếu kinh tế không ổn định thì cải cách lại càng mạo hiểm. Thêm nữa là trong hai năm đó, họ có điều kiện nắm chắc quyền lực sau khi được chuyển giao, có thời gian xử lý những tranh chấp trong nội bộ, xử lý tốt thì họ sẽ có nhiều quyền chủ động hơn trong việc đề xuất các chính sách. Nếu như người lãnh đạo vừa lên đã đề ra chính sách cải cách, thứ nhất là không phù hợp với truyền thống chính trị Trung Quốc, sẽ gây ra những rạn nứt quyền lực. Tuy nhiên nếu như chủ trương của một số người cho rằng nên bắt đầu cải cách sau khi lên nắm quyền 5 năm cũng không tốt. Họ cho rằng theo truyền thống sau khi lên nắm quyền một nhiệm kì mới cải cách thì đó là cách an toàn nhất, nhưng về mặt xã hội, hiện tại mâu thuẫn giữa các tầng lớp trong xã hội quá lớn, tình trạng bất mãn ngày càng gia tăng, họ có lẽ không đủ kiên nhẫn đợi tới 5 năm để anh làm cải cách đâu.
Hơn 1 tháng nữa thì triều đại Hồ Ôn sẽ kết thúc. Người kế thừa di sản của bộ đôi này sẽ tiếp tục tìm kiếm con đường hiện đại hóa Trung Quốc, quảng bá những thành tựu và hoàn thành những công việc đang dang dở của họ, đây sẽ là một thử thách trọng đại.
(Hết)
Nguồn bài viết của Đặng Duật Văn Di sản chính trị của Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo. [2012-09-02]

Tổng Thống Kỳ Hoa

Hoàng hải Thủy blog

Posted on November 19, 2012 by hoanghaithuy

Khi ông Ronald Reagan được dân Mỹ bầu làm Tổng Thống, tôi đang dzở sống, dzở chết ở Sài Gòn. Tôi nghe bọn Cộng Việt phê bình bôi bác:
“Nước Mỹ nay hết người tài, dân Mỹ phải đưa một anh kép hát mạt hạng chuyên đóng phim cao bồi lên làm Tổng Thống.”
Rồi tôi nghe tin ông Tổng Thống Ronald Reagan bị bắn, ông trúng đạn, nhưng ông không chết. Theo tôi, TT Reagan là vị Tổng Thống oanh liệt nhất của Hoa Kỳ kể từ sau năm 1975. TT Reagan đến trước Bức Tường Ô Nhục Berlin, nói như ra lệnh cho Gorbachev, Tổng Bí Thư Nga Cộng:
“Ðập đổ bức tường kia đi.”

  <<<==Năm 1961 Phó Tổng Thống Lyndon B. Johnson đến Sài Gòn.
Ngay sau đó cái gọi là Bức Tường Ô Nhục do bọn Cộng xây lên ở thủ đô Berlin bị người dân Ðức phá sập. Rồi chuyện tôi – và nhiều người trên thế giới – không tưởng có thể xẩy ra đã xẩy ra dưới thời TT. Reagan; Liên Xô tan rã, chủ nghĩa Cộng sản bị quăng vào hố rác, tượng Lenin, tượng Stalin ra nằm ở miệng cống, bọn đảng viên cộng sản nắm quyền ở các nước Ðông Âu bị nhân dân nước chúng trừng trị: Tổng Bí Ðảng Cộng Lỗ Sô-sét-cu bị dân Lỗ dí súng vào đầu bắn chết, Nadzbula, Tổng Bí Ðảng Cộng Ac-ga-nit-tan, bị nhân dân Ác treo cổ toòng teeng trên cột đèn.
Những chuyện ấy đã xẩy ra dưới thời TT. Ronald Reagan. Dường như trên thế giơi kể từ ngày loài người có Xi-nê-ma và Tổng Thống, chỉ có diễn viên Movie Ronald Reagan là làm Tổng Thống – làm Tổng Thống một quốc gia lớn, giầu mạnh – và thành công, chiến thắng bọn Cộng – tôi nghe nói ở Phi-luật-tân trước đây ít thời có thời một diễn viên xi-nê được bầu làm Tổng Thống Phi, nhưng chỉ sau ít tháng, ông này bị hạ bệ. Không biết tôi nhớ có đúng không.
Suốt những năm TT. Reagan cầm quyền, tôi nằm phơi rốn ở trong những nhà tù quê hương tôi. Năm 1995 tôi sang Mỹ, tôi nhìn thấy trên màn ảnh TiVi đám tang ông Reagan.
Tôi có nỗi tiếc riêng: Những năm 1960 nữ diễn viên điện ảnh Jane Wyman là vợ diễn viên Ronald Reagan. Ông bà ly dị nhau năm nào tôi không biết. Tôi có cảm tình với bà Jane Wyman, bà không đẹp, bà diễn xuất hay, tôi nhớ bà mãi qua phim Johnny Belinda. Jane Wyman diễn vai thiếu nữ câm trong phim này. Tôi buồn khi thấy ông bà không sống được với nhau. Năm nay – 2012 – bà Jane Wyman còn sống.
o O o
Năm 1991 ở Sài Gòn tôi được ông bạn ở Mỹ viết thư:
“Dân Mỹ bầu một anh blancbec làm Tổng Thống.”
Anh Blancbec ông bạn tôi viết đây là Tổng Thống Bill Clinton, Blancbec có nghĩa là anh con trai mới lớn không hiểu biết gì về chuyện đời. Anh Blancbec đã đem lại 8 năm kinh tế thoải mái cho dân Mỹ.
Năm 2008 tôi bầu ông John McCain làm Tổng Thống.
Năm 2012 tôi bầu ông Mitt Romney.

Gorbachev sửa đồng hồ theo giờ Mỹ của TT. Reagan. Liên Xô tiêu tán thoòng.=>
Ông Mitt Romney là con ông George Romney. Ông Romney Bố từng là Thống Ðốc BangMichigan. Năm 1965 là Thượng Nghị Sĩ, ông Romney Bố sang thăm Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà. Năm 1969 ông Romney Bố ứng cử Tổng Thống Mỹ, ông thua ông Bush.
Ông Mitt Romney đi theo con đường chính trị của ông Romney Bố. Nói theo ngôn ngữ bình dân Việt Nam:
“Nhà Romney không có mả làm Tổng Thống.”
Nhớ lại những ông Tổng Thống Mỹ đã đến Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà.
Ông Tổng Thống Mỹ thứ nhất nhất đến Việt Nam là ông Richard Nixon. Năm 1952 ông Nixon là Phó Tổng Thống – TT Ike Eisenhower – ông đến Hà Nội và Sài Gòn. Năm 1956 Phó Tổng Thống Richard Nixon đến Sài Gòn lấn thứ hai. Lần này nhân danh TT. Eisenhower ông mời Tổng Thống Ngô Ðình Diệm sang thăm Hoa Kỳ.
Năm 1961 ông Phó Tổng Thống Lyndon Johnson đến Sài Gòn. Cùng đến với Phó Tổng Thống Johnson trong dịp này có bà em của Tổng Thống Kennedy
Năm 1961 anh H2T, người anh em cùng vợ của tôi, là nhân viên Nhật báo Sàigònmới. Anh H2T– com-lê, ca-vát – lên phi cảng Tân Sơn Nhất đón Phó Tổng Thống Lyndon B. Johnson và phái đoàn. Năm 1961 người Mỹ chưa có nhiều ở Sài Gòn. Ðường vào phi cảng không có trạm xét nào. Ra vô tự do. Người đến đón cả Việt  và Mỹ chỉ khoảng 30 người. Phóng viên H2T Sàigònmới đến với anh Nicholas Ðại, nhiếp ảnh viên Sàigonmới. Anh – H2T – dặn anh Nicholas Ðại:
“Lúc ông ấy bắt tay tôi, anh chụp tôi cái ảnh.”
Anh H2T có tấm ảnh ông Phó TT Mỹ Lyndon B. Johnson bắt tay anh đăng trên báo Sàigònmới. Trong lần đến Sài Gòn này, ông Phó TT Johnson được mời ngồi xe cyclo chạy một vòng trước Toà Ðại Sứ Mỹ đường Hàm Nghi. Ông là vị Tổng Thống Mỹ duy nhất từng ngồi xe xích-lô ở Sài Gòn.
Những năm 1965, 1967, khi là Tổng Thống, TT Johnson có đến thăm quân Mỹ ở Chu Lai. Chuyến đến của ông không được báo trước. Phi cơ đưa ông đến Ðà Nẵng, Chu Lai, ông ở đó chừng 2 giờ rồi lên ngay phi cơ về Mỹ.
Năm 2000, Tổng Thống Bill Clinton đến Hà Nội. Ðứng dưới cờ đỏ và tượng Hồ Chí Minh, TT Clinton nói lời hối tiếc về trận chiến tranh vừa qua, ông kêu gọi người Việt quên dĩ vãng để hợp tác với người Mỹ. Sau Hà Nội, TT Clinton vào Sài Gòn. Ông và bà vợ, cô con đến ăn cơm Việt Nam ở hàng ăn Phố Xưa. Chủ hàng ăn Phố Xưa là cô Như Loan. Cô là diễn viện điện ảnh, vai chính phim Ðời Chưa Trang Ðiểm. Cô chạy thoát sang Mỹ trước Ngày 30 Tháng Tư 1975, cô từ Mỹ trở về Sài Gòn mở hàng ăn Phố Xưa. TT. Clinton đi ăn phở ở tiệm Phở 2000 ở Sài Gòn.
Năm 2006 TT Mỹ Bush đến Hà Nội và Sài Gòn. Ông cụng ly rượu máu với Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng. Ông mời và tiếp vợ chồng Nguyễn Minh Triết ở Nhà Trắng. Ở Sài Gòn ông đến ăn ở Nhà Hàng của cô em Trịnh Công Sơn. Bà chủ quán – lẽ ra phải ôm bà Bush – um ông Bush thấm thít.
TT. Obama chưa một lần đến Việt Nam.  Trong 4 năm nhiệm kỳ đầu của TT. Obama không thấy có anh đầu xỏ Việt Cộng nào đến Nhà Trắng.
TT Obama là ông Tổng Thống Mỹ duy nhất – và  là ông Tổng Thống duy nhất trên toàn cầu – công khai nhắc đến tên một người tù chính trị ở Việt Nam. Ông nói với dân Mỹ:
“Chúng ta hãy nhớ đến ông  Ðiếu Cày đang bị tù ở Việt Nam.”
Bọn Việt Cộng chúng nó không nể nang gì ông. Tôi – CTHÐ – cám ơn ông vì ông đã nhắc đến một người Việt Nam bị bọn Cộng ác ôn giam tù. Tuy người tù không được hưởng ân huệ của ông, việc ông làm cho tôi thấy ông có chú ý đến tình cảnh khốn khổ của người Việt chúng tôi ở trong nước. Việc bọn Cộng đối xử nặng tay với người tù Việt được ông nhắc đến cho người Việt chúng tôi thấy rõ hơn tính chất bất nhân, tàn bạo và sự không biết xấu hổ của chúng.
o O o
Sáng nay – buổi sáng 9 Tháng 11, 2012 – tôi thấy ở Mỹ dường như chẳng còn mấy người Mỹ nhớ đến Thảm Họa 9/11.

<<<===Vợ Nguyễn Minh Triết và Bà Laura Bush, Nhà Trắng Hoa Kỳ. Vợ Triết là người đàn bà Việt Nam thứ nhất làm quốc khách của Nhà Trắng.
Tôi mời quí vị đọc lại bài diễn văn nhiệm chức của Tổng Thống John F. Kennedy. Tôi thấy đây là bài diễn văn nhiệm chức Tổng Thống Hay Nhất trong các đời Tổng Thống Mỹ.
Diễn Văn của Tổng Thống John F. Kennedy đọc trong Lễ Nhiệm Chức Ngày 20 Tháng January, 1961,
Thế giới hiện nay đã khác. Nhân loại hiện có sức mạnh có thể thủ tiêu mọi hình thức nghèo đói của loài người và mọi hình thức đời sống nhân loại. Niềm tin cách mạng, mà tổ tiên chúng ta đã chiến đấu, hiện vẫn còn là vấn đề khắp toàn cầu – niềm tin rằng Nhân Quyền không phải đến từ sự ban ơn của chính phủ, mà đến từ  Thượng Ðế.
Hôm nay, chúng ta không dám quên rằng chúng ta là những người kế thừa cuộc cách mạng đầu tiên đó. Vào thời điểm này và ở nơi đây, hãy để cho mọi người biết, hãy để cho bạn  cũng như kẻ thù biết rằng, ngọn đuốc đã được chuyển đến một thế hệ mới của người Mỹ, thến hệ sinh ra trong thế kỷ này, trưởng thành từ chiến tranh, được rèn luyện từ một nền hòa bình khó khăn và cay đắng, tự hào về di sản cổ xưa của chúng ta và không muốn chứng kiến hoặc cho phép Nhân quyền từ từ bị hủy hoại, điều mà đất nước này đã cam kết và điều mà chúng ta cam kết hôm nay, trên đất nước này và trên khắp thế giới.
Hãy để mọi quốc gia biết, cho dù họ cầu mong những điều tốt lành hay những điều tồi tệ đến với chúng ta, rằng chúng ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào, gánh vác bất kỳ gánh nặng nào, chấp nhận bất kỳ khó khăn nào, hỗ trợ bất kỳ người bạn nào, chống lại bất kỳ kẻ thù nào, để bảo đảm tự do được thành công và tồn tại. Ðiều này chúng ta cam kết nhiều và nhiều hơn nữa.
Ðối với những đồng minh cũ có chung nguồn gốc văn hóa và tinh thần với chúng ta, chúng ta cam kết sự trung thành của những người bạn trung thành. Ðoàn kết, chúng ta có thể cùng nhau hợp tác làm được nhiều điều. Chia rẽ, chúng ta sẽ bị suy yếu và không làm được gì cả, chúng ta không dám đương đầu với sự thách thức mạnh mẽ nếu chúng ta không hợp tác và bị xé rời ra.
Ðối với những chính phủ mới, chúng tôi hoan nghênh các bạn đến với nền Tự do, Dân chủ. Chúng tôi cam kết sẽ không để một hình thức kiểm soát thuộc địa thay thế bằng một chế độ độc tài sắt máu hơn. Chúng ta không mong những chính phủ mới này luôn ủng hộ quan điểm của chúng ta, nhưng chúng ta luôn hy vọng tìm thấy sự hỗ trợ mạnh mẽ của họ đối với sự tự do của chính họ. Và nên nhớ rằng, trong quá khứ, những kẻ điên rồ tìm kiếm quyền lực bằng cách cưỡi trên lưng hổ, cuối cùng sẽ nằm trong bụng hổ.
Với những người dân sống trong những túp lều và những ngôi làng trên khắp toàn cầu, đang tranh đấu để phá vỡ xiềng xích của nỗi thống khổ tột cùng, chúng ta cam kết sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ họ, để họ có thể tự giúp bản thân họ, bất cứ khi nào được yêu cầu, không phải vì lo rằng cộng sản sẽ lôi kéo họ, cũng không phải vì chúng ta muốn kiếm lá phiếu của họ, mà bởi vì đó là điều chúng ta cần phải làm. Nếu một xã hội tự do không thể giúp được nhiều người nghèo khổ, thì xã hội đó không thể cứu lấy một ít người giàu có.
Với những người anh em cộng hòa của chúng ta ở phía Nam biên giới, chúng ta có một cam kết đặc biệt, sẽ biến những lời nói tốt đẹp của chúng ta thành những hành động trong một liên minh mới cho sự tiến bộ, để giúp đỡ những người dân tự do và chính phủ các nước tự do thoát khỏi đói nghèo. Nhưng cuộc cách mạng hòa bình của niềm hy vọng này không thể trở thành nạn nhân của các nước thù địch. Hãy để tất cả các nước láng giềng của chúng ta biết rằng, chúng ta sẽ tham gia với họ để chống lại sự xâm lược hay sự lật đổ, tại bất cứ nơi nào ở châu Mỹ. Và hãy để các nước khác biết rằng, chúng ta [là những nước] làm chủ bán cầu này.
Ðối với hội đồng các quốc gia trên thế giới, Liên Hiệp quốc, hy vọng tốt nhất của chúng ta trong lúc này, nơi có nhiều khả năng xảy ra chiến tranh hơn hòa bình, chúng ta tiếp tục cam kết sự hỗ trợ của chúng ta đối với Liên Hiệp quốc, để ngăn chặn nó trở thành một diễn đàn cho những lời công kích, giúp Liên Hiệp quốc có thêm sức mạnh, để giúp đỡ những nước mới thành lập và những nước nghèo khó và để giúp mở rộng hoạt động của Liên Hiệp quốc.
Cuối cùng, đối với những nước muốn làm kẻ thù của chúng ta, chúng ta yêu cầu: cả hai phía hãy tìm kiếm hòa bình, trước khi khoa học tung ra sức mạnh của sự hủy diệt đen tối, nhấn chìm tất cả nhân loại, như đã lên kế hoạch hoặc chỉ bất ngờ xảy ra.
Chúng ta không thể cho thấy sự yếu đuối. Chỉ khi nào chúng ta có đầy đủ vũ khí, chúng ta chắc chắn rằng cả hai phía, không bên nào dám tấn công.
Nhưng hai cường quốc hoặc hai nhóm các nước cường quốc không thể thoải mái làm điều này, bởi vì cả hai phía hiện đã quá tải vì chi phí cho các loại vũ khí hiện đại, cả hai phía đã được báo động do việc phổ biến bom nguyên tử chết người, nhưng cả hai phía vẫn chạy đua để thay đổi sự cân bằng không chắc chắn về mối đe dọa chiến tranh hạt nhân, sẽ giúp chúng ta không tấn công nhau.
Cho nên chúng ta hãy thử một lần nữa, cả hai phía đều nhớ rằng, lịch sự không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, và sự chân thành luôn phải được chứng minh. Chúng ta không bao giờ thương lượng vì sợ hãi. Nhưng chúng ta cũng không bao giờ sợ hãi để rồi thương lượng.
Hãy để hai phía tập trung vào những điểm chung có thể làm cho chúng ta đoàn kết, thay vì phải lo lắng đến những vấn đề chia rẽ chúng ta.
Lần đầu tiên, hãy để hai phía đưa ra những đề xuất chính xác và nghiêm túc, xem xét và kiểm soát vũ khí, và đem sức mạnh tuyệt đối hủy diệt các nước khác, đặt dưới sự kiểm soát hoàn toàn của tất cả các nước.
Hãy để hai phía sử dụng khoa học vào những mục đích tốt thay vì sử dụng khoa học với mục đích [làm cho thế giới] kinh hoàng. Chúng ta hãy cùng nhau khám phá những ngôi sao, chinh phục các sa mạc, xóa bỏ bệnh tật, khai thác sâu dưới đáy đại dương, cổ vũ nghệ thuật và thương mại.
Hãy để hai phía đoàn kết, chú ý đến mọi nơi trên trái đất, theo lời của đấng tiên tri Isaiah, để “không phải mang những gánh nặng… và giải cứu mọi kẻ bị áp bức”.
Và nếu bắt đầu hợp tác, chúng ta có thể đẩy lùi cả khu rừng của sự nghi ngờ, hãy để hai phía tham gia tạo một nỗ lực mới, không phải là một sự cân bằng quyền lực mới, mà là một thế giới luật pháp mới, thế giới mà những nước mạnh không thể đánh những nước yếu, và những nước yếu được an toàn, và nền hòa bình được bảo vệ.
Tất cả những điều này sẽ không thể hoàn thành trong 100 ngày đầu tiên [của một nhiệm kỳ tổng thống]. Cũng không thể hoàn thành trong 1.000 ngày đầu tiên, cũng không thể nào thực hiện trong nhiệm kỳ của chính phủ này, thậm chí có thể không làm được trong suốt cuộc đời của một con người sống trên hành tinh này. Nhưng hãy để chúng ta bắt đầu.
Ðồng bào của tôi ơi, sự thành công hay thất bại cuối cùng trong tất cả mọi hành động của chúng ta đều nằm trong tay của quý đồng bào, nhiều hơn là nằm trong tay của tôi. Kể từ khi đất nước này được thành lập, mỗi thế hệ người Mỹ đã chiến đấu để thể hiện sự trung thành đối với quốc gia. Những ngôi mộ của những người Mỹ trẻ tuổi đã đáp lại sự trung thành đó, phục vụ trên khắp địa cầu.
Bây giờ tiếng kèn lại gọi chúng ta nữa, không phải lời kêu gọi để cầm vũ khí, mặc dù chúng ta cần vũ khí, không phải lời kêu gọi chiến đấu, mặc dù chúng ta đã dàn quân, mà là lời kêu gọi để gánh vác cuộc đấu tranh lâu dài, hàng năm, “vui mừng trong hy vọng, kiên nhẫn trong hoạn nạn”, một cuộc đấu tranh chống kẻ thù chung của con người: sự chuyên chế, nghèo đói, bệnh tật và chiến tranh.
Có thể nào chúng ta cùng nhau chống lại những kẻ thù của một liên minh lớn và toàn cầu, Bắc và Nam, Ðông và Tây, để có thể bảo đảm một cuộc sống tốt đẹp hơn cho tất cả nhân loại hay không? Các bạn có sẽ tham gia vào nỗ lực lịch sử đó không?
Suốt chiều dài lịch sử thế giới, chỉ có một vài thế hệ được ban cho vai trò bảo vệ tự do trong giờ phút nguy hiểm tột cùng. Tôi không trốn tránh trách nhiệm này, tôi chào đón nó. Tôi không tin rằng người nào đó trong chúng ta muốn đổi vị trí với bất kỳ người nào khác hoặc thế hệ nào khác. Nghị lực, đức tin, sự hiến thân mà chúng ta mang đến nỗ lực này sẽ thắp sáng đất nước ta và những người phục vụ nó, và sự phát sáng từ ngọn lửa đó có thể thật sự soi sáng thế giới.
Và những người bạn Mỹ của tôi, đừng hỏi đất nước sẽ làm gì cho các bạn, mà hãy hỏi các bạn đã làm được gì cho đất nước mình.
Những người bạn trên thế giới của tôi, đừng hỏi nước Mỹ sẽ làm gì cho các bạn, mà hỏi chúng ta có thể cùng nhau làm được gì cho tự do của nhân loại.
Cuối cùng, cho dù các bạn là công dân Mỹ hay là công dân thế giới, hãy yêu cầu chính phủ sống và chịu đựng giống như chính phủ đòi hỏi người dân phải sống như vậy. Với lương tri trong sáng, chúng ta biết chắc chắn ta sẽ được đền bù, lịch sử cuối cùng sẽ phán xét những việc làm của chúng ta. Chúng ta bảo vệ đất nước mà chúng ta yêu quý  nhờ Thượng Ðế phù hộ và giúp đỡ, nhưng chúng ta phải biết rằng, công việc của Thượng Ðế chính là công việc của chúng ta..
Ngưng Diễn Văn.
Hãy để mọi quốc gia biết, cho dù họ cầu mong những điều tốt lành hay những điều tồi tệ đến với chúng ta, rằng chúng ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào, gánh vác bất kỳ gánh nặng nào, chấp nhận bất kỳ khó khăn nào, hỗ trợ bất kỳ người bạn nào, chống lại bất kỳ kẻ thù nào, để bảo đảm tự do được thành công và tồn tại
Và những người bạn Mỹ của tôi, đừng hỏi đất nước sẽ làm gì cho các bạn, mà hãy hỏi các bạn đã làm được gì cho đất nước mình
CTHÐ: Tôi dành quyền suy luận và kết đoán cho các vị. Chỉ xin buồn hỏi một câu:
“Những người Mỹ đã đáp ứng ra sao với những lời kêu gọi của ông Tổng Thống của họ?”
 http://hoanghaithuy.wordpress.com/2012/11/19/tong-thong-ky-hoa/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét