Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Hồi ký Bảo Đại trong giai đoạn làm cố vấn tối cao cho Hồ Chí Minh

Hồi ký Bảo Đại trong giai đoạn làm cố vấn tối cao cho Hồ Chí Minh

Sau 25 năm im hơi lặng tiếng, đầu năm 1980, cựu hoàng Bảo Đại cho xuất bản cuốn hồi ký viết bằng tiếng Pháp Le Dragon d'Annam (Rồng Nam), kể lại cuộc đời mình từ khi sinh ra ở Huế cho đến năm 1956, khi bị ông Diệm truất phế. Phần đặc sắc nhất trong cuốn sách là phần kể lại thời gian ông Bảo Đại được ông Hồ phong làm cố vấn tối cao, sống ở Hà Nội sau khi thoái vị cho đến khi theo một phái đoàn của ông Hồ qua Tàu rồi đi Hồng Kông. Những sự kiện liên quan đến ông Hồ được ông Bảo Đại kể lại trong phần này chứng tỏ Bảo Đại cũng như hầu hết người dân Việt thời đó, đều bị ông Hồ mê hoặc khi ông hô hai câu thần chú "Độc Lập", "Thống Nhất".

Tôi xin trích dịch những đoạn chính trong phần này và tiếp theo, xin đưa ra một vài bình luận.
Cuộc Cách Mạng Việt Minh

".... Phụ tá tổng trưởng bộ Thanh niên (Phan Anh, trong chính phủ Trần Trọng Kim) Tạ Quang Bửu, là người cho tôi biết có một nhóm kháng chiến được thành lập ở miền thượng du, vùng Cao Bằng có tên là "Liên đoàn Việt Minh". Linh hồn nhóm này là Võ Nguyên Giáp, được Tạ Quang Bửu nói đến với đầy nhiệt tình. Sau những cuộc hành quân du kích chống Nhật, "Việt Minh" bắt liên lạc được với đồng minh Trung Hoa và Mỹ đồng thời với cả Pháp và ngay cả với Khâm sai của tôi ở Bắc bộ là Phan Kế Toại. Nhưng tôi cũng không liên lạc được với Phan Kế Toại nên không có sự khẳng định cùa ông ấy (tr 113)

"... Có rất nhiều tin xấu đến tai tôi. Nguyễn Văn Sâm, người đại diện của tôi ở Sài Gòn chưa thấy tới nhiệm sở. Nghe đồn ông ấy bị ám sát sau khi rời khỏi Huế. Ai đã giết ông ấy? ... Ở Hà Nội cũng đang xẩy ra những biến cố rất quan trọng. Ngay sau khi Nhật đầu hàng, có những toán xung phong dưới quyền Võ Nguyên Giáp đột nhập vào thành phố và mở cửa nhà tù dưới cặp mắt thản nhiên của Nhật Bản. Ngày 17-8, dưới sự xúi giục của những toán này, có cuộc biểu tình tụ tập 20 ngàn người trước Nhà Hát Lớn. Mọi người đều hô to "Độc lập" và trương cờ mới màu đỏ sao vàng, mà có người nói là do Kampetai (Mật vụ Nhật) đặt ra... Cờ Đế quốc Việt Nam bị giựt xuống...

" Ngày hôm sau, khâm sai của tôi, phải bỏ nhiệm sở và được thay thế bằng một Ủy Ban chỉ đạo lâm thời... vô danh. Ngày 19, toán xung phong "Việt Minh" được tăng cường bởi một đám đông vừa đi vừa la hét, chiếm đóng các công thự: tòa Thống sứ, Tòa án, Kho bạc, trường Đại học và các trường trung học... không những quân đội Nhật có phận sự duy trì kỷ luật, không có phản ứng mà còn mở kho súng phân phát cho lính vệ binh Đông Dương (Lính Khố đỏ);

"Những tin tức đó bị ít nhiều xuyên tạc khi đến tai tôi. Về tình hình Nam Kỳ thì còn thiếu chính xác hơn nữa. Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, thủ lãnh "Thanh niên Tiền phong", hình như từ ngày 15-8 đã đứng đầu một Mặt trận Quốc gia trước khi thành lập một Ủy ban hành pháp lâm thời đặt trụ sở tại dinh Thống đốc dưới sự chủ tọa của một người tên là Trần Văn Giầu mà theo Tạ Quang Bửu, người thông tin cho tôi, là người thuộc về Việt Minh. Cũng như ở Hà Nội, Nhật cũng không có phản ứng gì ở Sài Gòn...

"Cái quan trọng hơn hết cả là ở chỗ nào cũng có những cuộc ám sát và sự mất tích, đặc biệt là những nhân vật quốc gia.

"Ngay ở Huế cũng có những truyền đơn được phân phát. Và có những nhóm không biết nghe lệnh từ đâu, tụ họp và di chuyển trong thành phố, tới tận sát Thành nội.

"Ngày 22-8, đại tá chỉ huy quân đội Nhật ở Huế tới xin triều kiến và nói với tôi là theo lệnh của Chỉ huy Đồng Minh, quân đội Nhật đã bố trí xong hệ thống bảo vệ an ninh thành nội và mọi người trong Thành. Đường từ cầu Tràng Tiền ra cũng như tất cả những lối vào Thành đã bị chắn. Tôi cực lực phản đối quyết định này và nói: "tôi tuyệt đối khước từ sự bảo vệ của ông. Tôi ra lệnh cho ông bãi bỏ hệ thống phòng vệ vì tôi không muốn một quân đội ngoại quốc làm đổ máu dân tộc tôi. (tr 117)

"Để chắc chắn là lệnh của tôi được thi hành, tôi trao cho ông ta một công hàm có dấu ấn của tôi, trút cho ông trách nhiệm phải duy trì trật tự quanh Thành nội. Tôi ghi thêm là phải mở lại tất cả mọi cửa vào Thành để mọi người tự do ra vào như thường lệ.

"Sau đó ít lâu, giám đốc Bưu điện Huế xin được gặp tôi. Ông ta đưa cho tôi một điện tín nhận được từ Hà Nội. Nội dung bức điện tín: "Trước lòng quyết tâm của toàn thể dân tộc sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nền độc lập quốc gia, chúng tôi kính cẩn xin Hoàng Thượng làm một cử chỉ lịch sừ là trao quyền lại". Điện tín này được ký bởi "Ủy ban Nhân dân Cứu quốc đại diện mọi đảng phái và mọi tầng lớp nhân dân". Nhưng không có tên ai.

"... Sáng ngày 23 chung quanh tôi đều trống không. Từ ông Trần Trọng Kim tới mọi tổng trưởng, chả ông nào có mặt. Chỉ còn người em họ là hoàng thân Vĩnh Cẩn ở cạnh tôi.

"Những lời tâm sự của Tạ Quang Bửu trở lại trong trí tôi: Cái Mặt trận Việt Nam Độc Lập Đồng minh Hội" là cái gì để có thể động viên quần chúng, thực hiện những ước vọng của đám đông và bây giờ lại bảo tôi phải làm gì?

"Tôi không biết ai là những thủ lãnh. Vậy mà những người này lại có những tiếp xúc với Đồng Minh Trung Hoa, Mỹ, Pháp, khi mà những lời kêu gọi tôi gửi cho Tổng thống Truman, Thống chế Tưởng Giới Thạch, Anh hoàng và tướng de Gaulle đều không được trả lời... Những lãnh tụ này có súng ống, có phương tiện, nắm được chính quyền dễ dàng trong khi tôi sống trơ trọi trong một kinh thành đã chết. Sự thành công dễ dàng của các lãnh tụ này phải chăng là đó là dấu hiệu họ đã nhận được mệnh trời? Quần chúng có một bản năng rất là chắc chắn. Bản năng này, trong những giờ phút lịch sử, luôn luôn đưa họ tới những người đã nhận được sứ mệnh phải dẫn dắt họ. Đã đến lúc tôi phải có một sự lựa chọn để dung hòa số phận của tôi với số phận của dân tộc tôi... là tôi phải ra đi.

"Nhưng ai là người tiếp nhận sự ra đi của tôi?

"Tôi bảo người em họ Vĩnh Cẩn và Ngự tiền văn phòng Phạm Khắc Hòe ra ngoài thành Nội hỏi tin tức về Việt Minh. Cả hai trở về chả biết chi cả. Tôi đành đánh đại một bức điện tín gửi trống không "Ủy ban Nhân dân Cứu quốc" ở Hà Nội. Tôi viết:

"Để trả lời kêu gọi của Ủy Ban, tôi sẵn sàng tự rút lui. Trong giờ phút quyết định của lịch sử đất nước, đoàn kết là sống, chia rẽ là chết. Tôi sẵn sàng hy sinh hết mọi sự để có thể thực hiện được sự hợp quần. Tôi xin những người cầm đầu Ủy Ban mau vào Huế để tôi trao lại quyền hành".

"Ngay trong đêm hôm đó, với sự giúp đỡ của Vĩnh Cẩn, tôi thảo bản chiếu Thoái vị.

"Sáng ngày 25-8, có hai đặc phái viên, đại diện "Việt Nam Độc lập Đồng minh" từ Hà Nội vào: Trần Huy Liệu, trưởng phái đoàn, là phó chủ tịch Ủy ban. Một người gầy gò trông rất thảm hại, đeo kính đen để giấu cặp mắt lé. Người đi cùng là Cù Huy Cận, trông cũng quá tầm thường. Tôi hơi thất vọng:

"Trần Huy Liệu đưa cho tôi một giấy Ủy quyền có mang chữ ký không rõ là của ai. Ông tuyên bố một cách rất long trọng:

-- Nhân danh nhân dân Việt Nam, cụ Hồ Chí Minh, chủ tịch Ủy Ban Giải Phóng, cho chúng tôi cái danh dự đến Ngài để tiếp nhận quyền hành.

"Đó là lần đầu tiên tôi nghe đến tên Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tôi đưa bản chiếu thoái vị. Trần Huy Liệu đọc bản chiếu cùng với Cù Huy Cận rồi 2 người nói riêng với nhau trước khi quay lại nói:

-- Thưa Ngài, nhân danh nhân dân Việt Nam chúng tôi chấp nhận hoàn toàn bản chiếu này. Nhưng chúng tôi cũng xin đề nghị với Ngài là nên tổ chức một nghi lễ vắn tắt để trong buổi lễ Ngài đọc bản chiếu trước công chúng.

-- Ngay buổi chiều hôm đó, trước vài ngàn người mặc triều phục được tụ tập vội vã trước cửa Ngọ Môn, tôi đọc bản chiếu cuối cùng của triều Nguyễn đề ngày 25-8-1945.

"Bản chiếu bắt đầu bằng:

Để toàn dân Việt Nam có hạnh phúc!

Để Việt Nam có được độc lập!

Trẫm tuyên bố sẵn sàng hi sinh mọi sự...

"Và kết luận bằng:

"Trẫm thích được làm công dân một nước độc lập hơn làm vua một nước bị trị"

Hoan hô Việt Nam độc lập!

Hoan hô nước Cộng hòa Dân chủ!

"... Trong một bầu không khí ngượng ngập, tôi đưa chiếc ấn tượng trưng quyền hành cho Trần Huy Liệu.

"... Trần Huy Liệu và Cù Huy Cận tiễn tôi ra khỏi cửa. Trước khi chia tay, người đại diện Ủy ban Giải phóng nói với tôi:

-- Chủ tịch Hồ Chí Minh muốn mời ngài ra Hà Nội để cùng thiết lập những thể chế cộng hòa.

-- Tôi trả lời: Thưa ông trưởng phái đoàn, tôi xin ông cho tôi gửi lời cám ơn Hồ chủ tịch và sẽ không quên ra Hà Nội theo lời mời của Chủ tịch.

"... Trở thành công dân Vĩnh Thụy từ khi thoái vị, tôi không có việc chi làm ở Huế. Tôi quyết định theo lời mời của Hồ Chí Minh ra Hà Nội. (tr 121)
Cố vấn Tối cao của Chính phủ

"ngày 6-9 tôi tới Hà Nội. Tôi được ở căn nhà của thị trưởng Hà Nội cũ, đường Gambetta (Hoàng Diệu?). Sau khi tắm rửa, tôi đi đến Bắc Bộ Phủ (dinh Thống sứ cũ) để dự bữa ăn buổi tối được tổ chức để đãi tôi.

"Võ Nguyên Giáp, bộ trưởng bộ Nội vụ đón tiếp tôi và khi ra ngồi bàn, đưa tôi tới trình diện Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa mới tới. Ông bắt tay tôi một cách thân mật, cám ơn tôi đã tự rút lui và nói thêm:

-- Chúng ta sẽ cùng nhau làm việc cho nền độc lập của đất nước.

"Ngày hôm sau 11 giờ tôi gặp lại Hồ Chí Minh và nói chuyện riêng với nhau. Thái độ của ông khác hẳn với ngày hôm qua; Ông đối với tôi có vẻ kính trọng và xưng hô với tôi như ở trong cung điện khi dùng chữ Ngài tương đương với chữ Sire trong tiếng Pháp, gần như thiếu một điều là xin lỗi đã lên nắm quyền:

-- Thưa Ngài, chúng tôi không có liên quan gì đến bức điện mà ngài nhận được ở Huế đòi ngài phải thoái vị. Riêng về phần tôi, như khi tôi đã nói ngày 22-8, tôi muốn ngài vẫn đứng đầu nước và cử tôi làm thủ tướng chính phủ mới. Tôi không tán thành những kẻ đã làm áp lực với ngài để ngài phải thoái vị.

-- Tôi cũng trả lời với cùng một lễ độ khi dùng danh từ tôn kính là Cụ (Vénérable) và cam đoan là tôi chỉ muốn làm một người công dân thường để chung sức xây dựng một nước Việt Nam mới, thống nhất và độc lập.

"Hồ Chí Minh có vẻ yên tâm và đưa ra một bức tranh đầy phấn khởi, khác hẳn với sự dè dặt trong những câu nói lần trước:

-- Tất cả những giấc mơ của ta đang được thực hiện cùng một lúc. Không những thống nhất và độc lập sắp được Đồng Minh chính thức công nhận mà chiến tranh kết liễu, Nhật bản đầu hàng cũng cho phép chúng ta tiến tới một chế độ được toàn dân ủng hộ muôn người như một. Trong chế độ này mỗi người chúng ta đều có một tương lai kỳ diệu. Độc Lập, trở thành một Từ ngữ biểu tượng của đất nước, mãnh liệt như làn sóng thủy triều dâng lên từ đáy biển cả, khiến không có công cuộc nào mà chúng ta không thực hiện được...

"Trong cái áo varơ cổ cao đã sờn rách, với đôi giày săng đan thô lỗ và bộ râu lơ thơ, Hồ Chí Minh giống một nhà tu khổ hạnh đồng thời cũng giống một nhà nho Việt Nam thời xưa được đào tạo trong nền văn hóa Trung Hoa, thiên về thi tứ, văn chương triết học hơn là về hoạt động chính trị.

"Có sự ngược lại là từ thân hình mảnh khảnh, yếu ớt và từ cặp mắt sáng ngời như đang lên cơn sốt, thoát ra một niềm tin truyền cảm rất khắc phục, đồng thời cũng tỏa ra một sự thanh thản rất ấn tượng. Những câu nói của ông Hồ đều có dấu ấn của một ý nghĩa sâu xa về con người, của một sự chối bỏ mọi bạo động. Ông Hồ hoàn toàn có ý thức về những thực tại và nhưng tất yếu của Việt Nam. Ông cũng biết chiều hướng biến chuyển lịch sử dựa vào sự tự học và sự hiểu biết tất nhiên về thế giới Âu Tây cũng như thế giới Trung Hoa và thế giới Nga (tr129).

"Sau hơn một giờ nói chuyện, ông Hồ kết luận:

-- Tôi yêu cầu ngài tham dự những buổi họp của hội đồng các bộ trưởng và nhận chức vụ Cố vấn tối cao của chính phủ.

"Yêu cầu này làm tôi bất ngờ. Tôi thật không bao giờ nghĩ sự góp phần kiến tạo một nước Việt Nam mới của tôi dưới hình thức này. Nhưng khi nghe ông nói, không thể chối cãi được ông Hồ là người muốn độc lập và thống nhất một cách cuồng nhiệt, nên tôi nhận lời (tr 130).

"Hội đồng bộ trưởng họp mỗi tuần một lần. Ngày 8-9 tôi dự phiên họp lần đầu tiên..

"... Thật ra hội đồng gồm 3 nhóm.

Nhóm cố cựu gồm những người theo chủ tịch Hồ Chí Minh từ thuở ban đầu như Trần Huy Liệu. Những người này sống lâu năm ở Nga, ở Trung Quốc hay biết nhau trong tù. Những người này chống Pháp kịch liệt.

Nhóm thứ hai gồm những người gọi là giáo sư trường Thăng Long, một trường tư về Luật (thật ra chỉ là một trường trung học) ở Hà Nội mà những nhân vật trong ban giảng huấn đều thuộc thành phần đại trí thức rất hiểu biết về chính trị. Trong số những người này có Võ Nguyên Giáp. Cũng có những người là cựu cán bộ của đảng Cộng sản được hợp pháp hóa khi Mặt trận Bình Dân lên nắm quyền ở Pháp như Phạm Văn Đồng. Những người này đều có văn hóa Pháp, thông minh và có óc cởi mở. Tuy chống đối kịch liệt chủ nghĩa thực dân, tranh đấu hăng say cho nền độc lập, những người này không muốn đoạn tuyệt với nước Pháp.

Sau cùng là những người gọi là những người "ngả theo", như Dương Đức Hiền, cựu chủ tịch Tổng hội sinh viên Hà Nội, hay Nguyễn Mạnh Hà, cầm đầu Thanh niên hoạt động Công giáo. Đa số những người này đều là kỹ thuật viên xuất thân từ những Trường Lớn của Pháp nhưng không được (Pháp) dùng đúng với bằng cấp và khả năng của mình.

"Hồ Chí Minh ngồi ở một đầu bàn và tôi được ngồi đối diện ở đầu kia.

"... Tôi cũng lần lần khám phá ra bộ mặt thật của Hồ Chí Minh:

Có một ngày, trong buổi họp Hội đồng có cuộc bàn cãi khá sôi nổi giữa Hồ chủ tịch và Vũ Trọng Khánh, bộ trưởng bộ Tư pháp ngồi bên phải cạnh tôi. Sau buổi họp Vũ Trọng Khánh đưa cho tôi một cuốn sách nhỏ và nói với tôi:

-- Ngài có vẻ ngạc nhiên về phản ứng của vị chủ tịch chúng ta. Đọc cuốn sách này ngài sẽ hiểu rõ hơn.

Tôi nhìn cái tít "Cuộc đời Nguyễn Ái Quốc" do A. Marty, trùm mật thám của Phủ Toàn quyền thảo.

-- Ai là Nguyễn Ái Quốc?

Khánh nhìn tôi rồi đưa đầu về phía Hồ chủ tịch đúng vào lúc ông đi gần chúng tôi để ra khỏi phòng họp. Ngạc nhiên vì điệu bộ chúng tôi, ông lướt mắt nhìn cuốn sách rồi nhún vai, nhếch mép cười một cách hóm hỉnh, bước ra khỏi phòng họp không nói một lời.

"Về đến nhà, tôi vội vã đọc cuốn sách. Nguyễn Ái Quốc chỉ là một tên trong số cả mấy chục tên khác trong cuộc đời phiêu bạt trước khi trở thành Hồ Chí Minh... Cuốn sách của Marty ngưng lại ở đoạn này. Giáp là người kể tiếp cho tôi từ khi ông Hồ trở về nước năm 1941 và thành lập Việt Minh ngày 19-5 ở Cao Bằng.

"... Sự giao thiệp của tôi với các "đồng sự" rất là tốt đẹp. Nếu tôi gọi là các anh thì họ đều gọi tôi với cái tít Ngài. Hồ Chí Minh muốn mọi người phải xưng hô như vậy. Tôi đặc biệt gắn bó với Vũ Trọng Khánh. Ông ta có vẻ trơ trọi vì không nằm trong đảng...

"... Tôi nhận được tin Phạm Quỳnh, cựu thủ tướng của tôi, bị bắt, cũng như Ngô Đình Khôi, anh của Ngô Đình Diệm và người con là Ngô Đình Huân, thư ký riêng của đại sứ Yokoyama. Tôi can thiệp với Hồ Chí Minh:

-- Thưa cụ, ai cũng muốn giúp cụ mà tôi là người đầu tiên. Xin cụ rộng lượng. Khi cụ mới cầm quyền cụ thả hết mọi người tù. Xin cụ ra lệnh thả những người bị bắt từ khi đó.

-- Thưa ngài, không thể được, dân sẽ không hiểu.

-- Ít ra cụ cũng thả những người cộng sự của tôi. Họ không có trách nhiệm gì cả.

-- Tôi hứa với ngài tôi sẽ lo chuyện đó.

Thật ra cả hai, Phạm Quỳnh và Ngô Đình Khôi bị giết ngay từ đầu mà ông Hồ không biết. (tr 134)

"... Giữa chúng tôi (Bảo Đại và ông Hồ) hoàn toàn có sự thông cảm. Trong những buổi đàm đạo, không bao giờ đả động gì đến những vấn đề về hệ tư tưởng. Chúng tôi cùng đi với nhau đến gặp Sainteny, người thay Messmer làm ủy viên Cộng hòa Pháp ở Bắc bộ. Chúng tôi cũng đi gặp người Mỹ và những phái viên của họ: Lansdale và thiếu tá Patti và sau này là tướng Gallagher. Tôi thấy Hồ Chí Minh nói tiếng Anh khá được.

"... Trong những cuộc đi gặp như vậy tôi luôn luôn được đẩy đi trước, khiến tôi phải nói: thưa chủ tịch tôi chỉ là cố vấn. Trái lại trong những buổi họp và biểu tình, tôi chỉ được ngồi bên phải. Sau tôi mới hiểu đó chỉ là những thủ đoạn. Chính phủ được chấp nhận nhưng không được công nhận bởi Đồng Minh. Sự có mặt của tôi cho chính phủ có bộ mặt hợp pháp hơn và tôi chỉ là bảo lãnh. (tr 135)

Trung Quốc xâm nhập

"... Toán lính đầu tiên tới Hà Nội ngày 9-9-45. Sau đó là tràn ngập lính Tàu. Tất cả là 3 quân đoàn chừng 80 ngàn người, không kể bọn tùy tùng và bầu đoàn thê tử nhào xuống Bắc Việt như những đám cào cào châu chấu. Tới với danh nghĩa bảo vệ độc lập cho Việt Nam, tụi lính Tàu này cư xử như những kẻ xâm lược. Đối với đám quân này, gồm những lính Vân Nam và Quảng Đông, Bắc Việt là một xứ thần tiên.

" Ngay khi tới Hà Nội ngày 18-9, tướng Lư Hán, chỉ huy trưởng, đã chiếm tòa nhà Puginier làm chỗ ở, đuổi phái bộ Sainteny ra ngoài. Lư Hán đòi tôi cho tiếp kiến, chứng tỏ Trung Quốc cố ý không biết Hồ Chí Minh. Tôi trả lời là tôi sẽ tới chào nhưng cuộc viếng thăm phải theo đúng nghi thức và chủ tịch chính phủ lâm thời Hồ Chí Minh là người tiếp kiến. Đồng thời tôi cũng báo cho ông Hồ. Một thỏa thuận được tìm thấy nhanh chóng: Hồ Chí Minh tiếp tướng Lư Hán với sự hiện diện của tôi trong một biệt thự được trưng dụng. Như vậy cuộc thăm viếng không có tính cách chính thức.

"... Cùng đi theo đoàn quân Tàu là một đám các nhà chính trị thuộc các đảng phái quốc gia trốn từ trước qua Tàu được Quốc Dân Đảng cho tị nạn. Các lãnh tụ VNQDD và Đồng Minh Hội nhất quyết lấy lại ưu thế.. Được che chở bởi các tướng lãnh và những cơ quan tình báo Trung Hoa dưới quyền tướng Tiêu Văn, những người quốc gia này vội vã tước súng ống và thay thế những ủy ban nhân dân (Việt Minh) được Hồ Chí Minh thiết lập ở các tỉnh. (tr 138)

"Tình thế mỗi ngày một trở nên khó khăn với Hồ Chí Minh.. Biết đời sống bị đe dọa, mỗi đêm ông ngủ một chỗ khác. Ông vẫn tin tôi nên chỉ mình tôi biết ông ngủ đêm nào ở đâu...

"Chủ tịch cũng có vẻ bận tâm về sức khỏe của tôi và những quan hệ bạn bè của tôi. Biết là tôi hay được các bạn bè mời ăn tối, ông khuyên tôi như một người cha là phải coi chừng khi giao thiệp với đàn bà gặp ở những bữa ăn đó

"... Tôi không dễ bị mắc lừa về thái độ (của ông Hồ) đối với tôi. Nhưng hồi đó tôi không thấy ông biểu lộ một con người cứng rắn, khắc nghiệt, như sau này.

"Đối với tôi, ông (Hồ) là người rất gắn bó với nền độc lập nước nhà; Những điều ông nói tôi đều thấy hợp với nhãn quan của tôi. Không cần biết quá khứ và phương pháp hành động của ông, với tất cả sự trung trực của tôi, tôi ủng hộ ông.

"Nói cho thật, tôi thích tư thế của ông (Hồ) hơn những lãnh tụ quốc gia, thật sự chỉ là bù nhìn của bọn Tàu. Trong sự hỗn độn tôi thấy Hồ chí Minh vẫn giữ được trầm tĩnh.

-- Một buổi chiều Hồ chí Minh nói với tôi: Ngài thấy không, tôi rất thất vọng về thái độ của Đồng Minh: Tôi tưởng được Nga ưu đãi. Rút cục họ chả làm gì cho chúng ta cả. Họ cũng chả thèm gửi qua đây một quan sát viên. Họ hoàn toàn lãnh đạm với vấn đề Đông Dương. Còn người Anh thì chả cần nói, chỉ cần nhìn thái độ của họ ở miền Nam Việt Nam. Họ đã thiên về Pháp và giúp Pháp tiêu diệt đồng bào ta đang tranh đấu giành độc lập. Còn người Mỹ thì ngài đã cùng tôi gặp họ. Khi tôi rời Trung Quốc, đại diện của họ có hứa hẹn với tôi và cam đoan với tôi. Để làm vui lòng họ, tôi để trong Lời nói đầu của Hiến Pháp tuyên ngôn độc lập hệt như tuyên ngôn của Jefferson năm 1776. Chúng ta được những gì? một con số không... Họ chỉ lo thay thế người Pháp và vì vậy họ cạnh tranh với Tàu. Gallagher đã nhận lời làm trung gian giữa chúng ta và bộ Ngoại giao Mỹ và đưa ra những đòi hỏi của chúng ta. Nhưng để đổi lại, ông ta đòi được tự do tổ chức lại nền kinh tế của ta, thật ra chỉ muốn nền kinh tế của ta phụ thuộc họ. Đó là những nhà tư bản, có tư bản trong máu rồi! đối với họ chỉ có business... Bữa nọ chúng ta khám phá ra là ban điều tra của họ tới hỏi cung những tù binh Nhật, không phải để biết những tội ác chiến tranh của Kampetai mà để biết những cơ sở của cửa khẩu Hải Phòng. Về phần bọn Tàu, thì ngài thấy...cả nước Tàu là một cái bụng đói! Quốc Dân Đảng chỉ là những tên trộm bợm, những đám diều hâu. Chỉ một người mà ta có thể dùng được, đó là Tiêu Văn (Siao Wen). Đó là một đứa vô lại rất tốn tiền cho chúng ta, nhưng biết được thứ chúng ta muốn và những "combin" của hắn có thể sài được; Nhưng tôi cũng nghi ngờ hắn có thể trở mặt lúc nào không hay. Khi mới tới đây hắn chơi lá bài VNQDĐ, bây giờ hắn gật đầu mỉm cười với ta. Mai mốt biết hắn cười với ai?... Nghĩ đi nghĩ lại, chắc chỉ còn có Pháp... (tr 140)

"Tôi không thể nén được ngạc nhiên trước cái kết luận như vậy nhưng nó hoàn toàn lô gíc.

"Hồ Chí Minh cho tôi thấy một lần nữa cái tài biết che giấu của ông. Ở Việt Nam công giáo chỉ là một thiểu số nhưng là một lực lượng năng động. 2 triệu tín đồ dính chặc với linh mục của họ. Ngay từ khởi đầu, Hồ Chí Minh đã tìm cách được lòng họ. Không thể không có ẩn ý khi chọn ngày 2-9 lễ Thánh Tử đạo Annam làm ngày Quốc khánh. Ông cũng đưa vào chính phủ Nguyễn Mạnh Hà khi học ở Paris là một thủ lãnh thanh niên Công giáo hoạt động xã hội và là con rể Georges Maranne, thượng nghị sĩ cộng sản quận Seine.

"Ngày 23-9 Nguyễn Mạnh Hà tổ chức một míting lớn ở Hà Nội tụ tập nhiều ngàn giáo dân để biểu lộ tinh thần ái quốc và sự tin tưởng vào chủ tịch Hồ Chí Minh.

"Cũng trong bầu không khí đó, lễ tấn phong Giám mục Lê Hữu Từ được sửa soạn ở Phát Diệm. Hồ Chí Minh yêu cầu tôi thay mặt ông dự lễ vì bị mắc kẹt ở Hà Nội ngày 28-9, tướng Lư Hán đến để chính thức tiếp nhận sự đầu hàng của quân đội Nhật.

"Nhưng ngày hôm trước, chủ tịch nói với tôi:

-- Thưa Ngài, quân đội Pháp đã gần như dẹp yên kháng chiến Nam bộ. Sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ đổ bộ ở đây. Cần phải tránh không rơi vào tay chúng. Ngài là biểu tượng của nền độc lập Việt Nam. Ngài nên lợi dụng đi Phát Diệm để lánh xa Hà Nội.

-- Tôi hỏi thế cụ thì sao?

-- Ồ! với tôi đường lối đã vạch sẵn.

"Bữa sau tôi đi Phát Diệm cùng với Võ Nguyên Giáp, bộ trưởng bộ Nội vụ. Giám mục Lê Hữu Từ thuộc dòng tu kín (trappiste) là một nhân vật rất lạ lùng. Người bé nhỏ gầy đét trong bộ áo trắng dòng tu rộng thùng thình, cặp mắt sáng ngời lại sáng hơn nữa vì 2 lưỡng quyền nhô cao. Ông nổi tiếng trong dòng tu vì tài điều động công việc và rất biết rõ những mưu mẹo thương thuyết mặc cả.. Buổi lễ dưới quyền chủ tọa của giám mục Hà Nội là Nguyễn Bá Tòng. Giáp được Hồ Chí Minh ủy thác là mời tân giám mục Lê Hữu Từ làm cố vấn tôn giáo cho chính phủ. Đức cha Lê Hữu Từ nhận lời ngay tức khắc. (tr 141)

"Sau buổi lễ Giáp trở lại Hà Nội còn tôi đi Sầm Sơn, một bãi biển nghỉ mát ở gần Thanh Hóa.

"... Vào khoảng giữa tháng 12, một đại biểu Ủy ban tỉnh Thanh hóa đến gặp tôi và nhân danh chính phủ mời tôi ra ứng cử đại biểu Quốc hội. Tôi nhận lời về mặt nguyên tắc và nhắc lại là tôi muốn trở về Hà Nội. Ông này hỏi tôi:

-- Thưa ngài; ngài muốn ra ứng cử dưới danh hiệu nào?

-- Dưới danh hiệu đảng Cộng sản. Tôi trả lời với chút châm biếm trước một câu hỏi như vậy.

-- Không thể được thưa ngài, ông ta trả lời một cách rất nghiêm túc: Đảng Cộng sản Đông Dương đã được giải tán theo quyết định của Ủy ban Trung ương ngày 11-11.

Tôi làm sao biết được những gì xẩy ra ở Hà Nội từ ngày tôi đi khỏi.
-- Vậy thi ghi tên tôi là một người cộng hòa.

"Trong 3 tuần tôi không nhận được tin tức gì. Đúng ngày 7-1 có một phái đoàn đến báo tin tôi đã trúng cử vào Quốc hội và cuộc bầu cử đã diễn ra ngày hôm qua. Tôi được bầu đại biểu tỉnh Thanh Hóa với 92% số phiếu. Mọi người đều chúc tụng tôi. Còn tôi thì không biết ngày bầu cử và tất nhiên là tôi cũng chưa đi bầu. (tr 145)

"Nhưng bây giờ tôi đã là đại biểu Quốc hội. Tôi nhờ phái đoàn nói với Ủy ban Thanh Hóa là tôi muốn trở về Hà Nội càng sớm càng hay và xin cung cấp săng cho xe tôi. 8 ngày sau, mọi chuyện đều xếp đặt xong xuôi và tôi rời bỏ Sầm Sơn trở về Hà Nội, lòng nhẹ nhõm."

Đại biểu Quốc Hội Lập Hiến

"Ngay chiều hôm ấy, tôi trở về chỗ ở của tôi, đại lộ Hoàng Diệu Hà Nội. Từ khi tôi đi khỏi Hà Nội cách đây 3 thấng, tình hình biến chuyển rất nhiều. Ngày 19-11 Tiêu Văn triệu tập các đảng phái bắt phải thỏa thuận với nhau và quân đội của 3 đảng phải sáp nhập với nhau để chỉ còn 1 quân đội duy nhất.

"Trước những thủ đoạn chính trị của Tàu, Hồ Chí Minh chỉ còn mối bận tâm duy nhất là làm sao vứt bỏ được sự hiện diện của Tàu ở Bắc Việt. Ông sẵn sàng thân thiện lại với người Pháp. Ông biết đầu tháng 1 Pháp có cử đặc phái viên tới Trùng Khánh điều đình với Tưởng Giới Thạch để quân đội Pháp thay thế quân đội Trung Hoa. Ông đợi đúng ngày bầu cử Quốc hội 6-1, làm một bản tuyên bố được báo chí Pháp đăng lại, trong đó ông nói: "Chúng tôi không thù hận gì với nước Pháp và dân tộc Pháp mà chúng tôi khâm phục. Chúng tôi không muốn cắt đứt những mối giây liên lạc đã gắn chặt hai dân tộc chúng ta..."

"... Tháng 11-45 Cao Ủy Pháp ở Sài Gòn đưa ra sắc lệnh rút hết những tờ giấy bạc 500 được in dưới thời Nhật Bản chiếm đóng. Nhưng quân đội Tàu ngay khi mới tới đã thâu cướp được rất nhiều giấy bạc 500 nên đã thương lượng được với Pháp là sắc lệnh này không có hiệu lực ở phía Bắc vĩ tuyến thứ 16... Khi từ Sầm Sơn trở về, tôi không có một đồng xu dính túi vì tuy được nuôi ăn cho ở nhưng không có một đồng lương nào. Tôi viết thư xin mẹ tôi chút tiền thì mẹ tôi hồi âm bằng 2 tờ giấy 500 trứ danh đó. Tôi đưa cho Phạm Văn Đồng, bộ trưởng bộ tài chánh nhờ ông đổi giùm. Ngày hôm sau người ta đem lại cho tôi một phong bì trong đó có 2000 đồng. Tôi tưởng là đưa lộn nên đi tới bộ Tài Chính để trả lại Phạm Văn Đồng. Phạm Văn Đồng nói với tôi:

-- Không có lộn đâu

-- Sao! Tôi đưa một ngàn đồng mà được đưa lại tới 2000 đồng. Ông làm tài chính như vậy thì còn lâu Việt Nam mới lấy lại được thăng bằng kinh tế.

-- Nét mặt không chút xao động, Phạm Văn Đồng trả lời tôi: Tôi biết rõ tình trạng tài chính của ngài. Đây là một đặc ân tôi làm cho ngài.

"Một buổi tối, Hồ Chí Minh chìa cho tôi một tờ giấy và nói với tôi:

-- Thưa ngài, trong thời gian ngài vắng mặt (ở Sầm Sơn), tôi có nhân danh ngài gửi cho Pháp một thông điệp. Tôi đọc:

"Thông điệp của Hoàng thân Vĩnh Thụy, cựu Hoàng đế Việt Nam, gửi nước Pháp....

Ký tên: Hoàng thân Vĩnh Thụy cựu Hoàng đế Bảo Đại, cố vấn chính phủ lâm thời Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa. (tr148)

"... Chính phủ cử Giáp đi thanh tra các tỉnh cho đến tận biên giới Nam bộ với tư cách bộ trưởng bộ Nội Vụ. Tôi xin đi cùng nhưng không được chấp thuận. Giáp nói với tôi:

-- Một tuần nữa tôi trở về tôi sẽ báo cáo với ngài những gì tôi thấy được.

"Một tuần sau khi tôi đang ăn trưa thì Giáp tới và nói:

-- Tôi vừa về sau cuộc tuần tra.

-- Mời anh ngồi cùng ăn, tôi nói.

Giáp có vẻ tư lự cúi đầu ăn không nhìn tôi. Giáp thường ngày đã ít cởi mở nhưng bữa nay bộ mặt còn có vẻ rầu rĩ hơn. Tôi để cho ông ta ngồi ăn không nói câu gì. Sau bữa ăn tôi mới hỏi:

-- Thế nào?

-- Phải thực tế, mặt vẫn cúi gầm.

-- Anh muốn nói gì?

-- Cái tôi muốn nói, là mình phải thích nghi với thằng Pháp.

-- Không lẽ nào mình lại trở về với cuộc bảo hộ.

-- Có thể chứ, nếu cần thiết.

-- Tôi không hiểu nổi các anh nữa. Tôi chấp nhận độc lập với thằng Nhật. Tôi thoái vị. Tôi ra đi để nhường chỗ cho các anh, nay các anh lại muốn quay trở về với quá khứ.

-- Mình biết làm thế nào bây giờ? Ở miền Nam tụi Pháp nó đã phá tan bộ máy của chúng ta phải mất bao công mới xây dựng được. Nó đã lấy lại hết. Chả bao lâu nữa nó sẽ đổ bộ ở đây. Chúng ta làm thế nào để chống lại được? Chúng ta có quân đội nhưng không có đạn dược...

"Được thỏa tấm lòng, Giáp kể lại cuộc hành trình... (tr 149)

"Vài ngày sau, tôi mới hiểu sự bối rối của Hồ Chí Minh và ê kíp của ông. Tôi biết giữa Chủ tịch đi cùng với Giáp và Sainteny có một cuộc hội đàm lâu dài về vấn đề sự trở lại của người Pháp và vấn đề phân chia chủ quyền. "Độc Lập" còn có nghĩa gì nữa không? Mặc dầu còn giũ được uy quyền, sự thay đổi thái độ của ông Hồ gặp một sự chống đối mạnh mẽ. Sự chống đối này được sự hỗ trợ của Tàu và của những đảng mà Tàu thao túng: Đại Việt, VNQDD, Đồng Minh... Tất cả đều đồng thanh đòi "chính phủ Việt gian" phải ra đi vì đã bán rẻ nền độc lập. Tôi biết các đảng phái này có bàn bạc với nhau về tôi.

"Ngày 27-1, 7 giờ sáng, điện thoại reo trong căn hộ tôi đường Hoàng Diệu. Hồ Chí Minh kêu tôi:

-- Tôi có thể tới thăm ngài ngay tức khắc được không?

Tôi trả lời được và ngay phút sau ông đã tới. Ông có vẻ rất xuống tinh thần và ốm yếu hơn thường lệ. Ngay khi vào, ông nói ngay:

-- Thưa ngài, tôi không biết làm sao nữa. Tình hình quá nguy kịch. Tôi biết rõ người Pháp sẽ không thương thuyết với tôi. Tôi không được lòng tin cậy của Đồng Minh. Tất cả đều thấy tôi "đỏ" quá. Tôi xin ngài hi sinh lần thứ hai: lấy lại quyền hành.

-- Tôi trả lời: tôi đã bỏ quyền hành và không có ý lấy lại nó. Cụ biết, tôi không có tham vọng chính trị và tôi đã tự đặt mình trong cái nhiệm vụ phải phục vụ một cách trung trực chính phủ Cộng hòa.

--Tôi để lại chỗ cho ngài, ông nhấn mạnh một lần nữa, tôi sẽ là cố vấn của ngài.

-- Nhưng ai sẽ trao quyền cho tôi?

-- Ngài sẽ được Quốc hội tấn phong như trong mọi chế độ dân chủ.

-- Tôi có được thành lập chính phủ như tôi muốn hay tôi phải lấy lại những bạn hữu của cụ?

-- Ngài được tự do hoàn toàn, muốn lấy ai thì lấy.

-- Nếu cụ thấy quyền lợi và độc lập của đất nước đòi hỏi như vậy thì tôi sẽ không lẩn tránh. Nhưng tôi xin cụ một chút thời gian để suy nghĩ và hỏi ý kiến các bạn bè của tôi. (tr 150)

"Ngay tức khắc tôi điện thoại cho Nguyễn Xuân Hà (Nguyễn Xuân Chữ?) và Trần Trọng Kim và tôi nói:

-- Tôi có một đề nghị quan trọng muốn đưa ra bàn với các ông. Nhờ 2 ông triệu tập bạn bè, tôi sẽ đến gặp.

"Đúng 8 giờ 30, tôi tới. Tôi kể với họ về cuộc gặp gỡ với Hồ Chí Minh và đề nghị của ông Hồ. Tôi hỏi họ:

-- Các ông có nghĩ đó là cái bẫy không?

"Mọi người đều không tin và Trần Trọng Kim nói rõ thêm:

-- Ai cũng biết là Việt Minh có liên lạc thường xuyên với Sainteny và một thỏa ước với Pháp đang được sửa soạn. Nếu Hồ Chí Minh không thiết tha ký nó thì đề nghị của ông Hồ là thành thực. Theo tôi ngài nên nhận lời.

"Khoảng lúc 10 giờ, Hồ Chí Minh lại gọi tôi nữa và hối thúc tôi nhận lời.

-- Ngài đã gặp bạn hữu của ngài chưa? Xin ngài đừng mất thì giờ và đến Quốc Hội càng sớm càng hay.

"Đúng 12 giờ trưa, tôi gọi điện thoại ông Hồ và nói tôi nhận lời.

"Trước đó tôi biết là một người thân tôi có tiếp xúc với thiếu tá Buckley, người của Tình báo Mỹ OSS. Ông này không ngạc nhiên về đề nghị của Chủ tịch và hứa hẹn người Mỹ sẽ đứng trung lập vì là chuyện nội bộ của Việt Nam.

"Điện thoại lại reo đúng 13 giờ. Hồ Chí Minh yêu cầu tôi tới gặp. Khi tới, tôi thấy rõ ràng ông đã thay đổi thái độ. Ông có vẻ đã trấn tĩnh lại, nói hơi ngượng ngùng:

-- Thưa ngài, xin ngài quên đi chuyện buổi sáng nay. Tôi không có quyền từ bỏ nhiệm vụ vì tình thế khó khăn. Trao lại quyền hành cho ngài bây giờ là tôi phản bội. Tôi xin lỗi đã biểu lộ sự yếu đuối vì đã nghĩ trong những hoàn cảnh khó khăn này lại muốn trút mọi trách nhiệm lên ngài. Sở dĩ tôi nghĩ ra đi là vì các đảng quốc gia chống đối thỏa ước mà chúng tôi đang sửa soạn với người Pháp.

"Chuyện gì đã xẩy ra giữa 10 giờ và 13 giờ?

"Tôi không nghĩ sự quay ngoặt của ông Hồ là do được Moscou cam đoan hỗ trợ qua phái đoàn Ba Lan, đại diện Liên Xô ở Hà Nội. Đúng hơn là vì tướng Tiêu Văn, bị thuyết phục bởi những" lí lẽ (vàng) kêu lẻng xẻng "(dịch chữ Pháp arguments sonnants et trébuchants) được Việt Minh tung ra, nên đã nhờ chủ tướng của mình là Lư Hán làm áp lực xuống những người quốc gia - đặc biệt là VNQDD - để những người này chịu tham gia chính phủ. Như vậy nhũng người này phải chia trách nhiệm ký thỏa ước với Pháp và Việt Minh không phải chỉ một mình vác gánh trước công luận. (tr 151)

"Bắt đầu từ đó, Hồ Chí Minh yêu cầu tôi cùng làm việc để thảo bản thỏa ước trứ danh đó (Hiệp định Sơ bộ 6-3). Chúng tôi gặp nhau mỗi buổi tối trong một tuần. Theo ông Hồ, nhờ thỏa thuận với Pháp, sẽ tống khứ được bọn Tàu. Đó là mục tiêu chính của ông Hồ: loại Tàu ra để Pháp vào thay thế. Nhưng đồng thời cũng thao túng Tàu để Pháp chậm đến và đòi Pháp phải đưa ra tối đa những bảo đảm.

Thời gian ở Trung Quốc và Hồng Kông năm 1946
"... Hồ Chí Minh, vừa mới được sự thỏa thuận của tất cả các đảng phái cho Pháp trở lại, không muốn để sơ sót một thứ gì nên quyết định gửi một phái đoàn đi gặp thống chế Tưởng Giới Thạch ở Trùng Khánh. Ông gọi tôi đến và yêu cầu tôi, với tư cách là cố vấn tối cao của chính phủ, dẫn đầu phái đoàn này mà thành phần là đủ mọi xu hướng. Ông có cảm tưởng là những tướng lãnh Trung Hoa đã phản ông nên hi vọng với sự hiện diện của tôi, và trong phái đoàn có nhiều thành phần, sẽ làm thống chế có thiện cảm với chính phủ lâm thời hơn. Nhưng Trùng Khánh vừa mới thỏa thuận cho Pháp đổ bộ - Người báo tin này cho Hồ Chí Minh là Sainteny - Và hơn nữa, Tưởng Giới Thạch vẫn chưa công nhận chính phủ của chúng ta. Trong điều kiện này tôi thấy không nên nhận nhiệm vụ. Tôi giảng giải với Hồ Chủ tịch:

-- Chuyện này hơi bất trắc. Căn cứ vào chuyện vừa mới có sự thỏa thuận giữa Trùng Khánh và Pháp, nếu Tưởng Giới Thạch không tiếp tôi thì cụ với tôi đều mất mặt.

"Hồ Chí Minh cũng thấy đúng; nhưng vẫn giữ ý định gửi một phái đoàn gặp Tưởng Giới Thạch mà không có tôi.

"Hôm sau, tôi vừa mới ra khỏi nhà thì gặp một tướng Trung Hoa ở cạnh nhà tôi cùng đường Hoàng Diệu. Ông ta có vẻ biết đề nghị của Hồ Chí Minh với tôi nên đột ngột hỏi:

-- Thưa ngài, ngài không muốn qua Trung Quốc? Thật là đáng tiếc, ngài nên lợi dụng cơ hội này, dù chỉ là để đi du lịch nước tôi...

Rồi ông ta nói, nửa bỡn cợt, nửa nghiêm trang:

-- Với lũ điên, không biết cái chi có thể xẩy đến!

"Cái câu cuối cùng này khiến tôi nghĩ không phải ông ta gặp tôi tình cờ mà là có ý đưa cho tôi lời mời của Tưởng Giới Thạch.

"... Hôm sau tôi đến Phủ Thủ tướng (Bắc bộ phủ) gặp Hồ Chí Minh và nói:

"Cụ không cần tôi ở đây? Đã có Giáp và Đồng. Cho tôi đi qua Trung Quốc du lịch.

-- Ngài có thể đi thanh thản, ông Hồ trả lời với vẻ bằng lòng. Ngài đừng lo ngại gì cả.

"... Tôi đi cùng với phái đoàn gồm 6 người: 4 đại diện Việt Minh, 2 VNQDD. (tr 153)

"Ngày 16-3-46, tôi rời Hà Nội. Chiếc máy bay DC-3 cho chúng tôi đi theo có chừng một tá sĩ quan Tàu và chở đầy những hòm lớn, chắc là đồ ăn cắp. Tụi nhà binh này này ngồi chỗ tốt nhất trong khi phái đoàn tôi bị đẩy xuống ngồi phía dưới gần những thùng hàng. Tôi không quen biết người nào trong số những người cùng đi với tôi, trừ một người tôi trông mặt hơi quen quen. Tất cả đều đi máy bay lần đầu nên không giấu được sự lo sợ... Sau 3 giờ bay, máy bay hạ cánh xuống phi trường Côn Minh nằm ở độ cao 2000 mét. Máy bay của chúng tôi không đi xa hơn được nữa. Chúng tôi phải đợi một tuần sau mới có máy bay đi Trùng Khánh nên ngày 23 mới tới. Chúng tôi ở khách sạn "Bốn mùa" lớn nhất thành phố. Tôi được ở một phòng rộng rãi còn 6 người đồng hành phải chia nhau 3 phòng tồi tàn.

"Hai ngày hôm sau, tổng thư ký của Quốc Dân Đảng đưa cho tôi giấy mời dự bữa ăn tối. Giấy chỉ mời hoàng đế Bảo Đại mà không đả động gì đến phái đoàn. Một xe đến đón tôi ở khách sạn. Chan, thư ký QDD tới đón tôi. Ông này là cựu sinh viên trường Dòng Tên Rạng Đông Thượng Hải nên nói rất giỏi tiếng Pháp.

"... Tưởng Giới Thạch rất lịch thiệp. Suốt bữa ăn ông tỏ ra rất am tường về tình hình Việt Nam. Chan làm thông ngôn cho tôi.

" Trong suốt thời gian đó, phái đoàn phải chờ hoài mà không được tiếp. Người trưởng đoàn nhờ tôi can thiệp để được Tưởng Giới Thạch cho tiếp kiến. Tôi cố thuyết phục Chan, thư ký Quốc Dân Đảng:

-- Sự đoàn kết quốc gia đã được thực hiện ở Việt Nam. Phái đoàn đi cùng với tôi gồm những người đại diện 2 đảng lớn đang nắm quyền. Tất cả đều là những người bạn của Trung Quốc.

-- Thưa ngài, Chan trả lời tôi, trong phái đoàn có những người cộng sản và những người cộng sản không thể nào là bạn của Trung Quốc được...

"Rút cục, sau nhiều ngày chờ đợi phái đoàn cũng được tiếp. Nhưng để không có tính cách chính thức, phái đoàn được tiếp trong một ngôi chùa cổ ở ngoài thành phố.

"Phái đoàn trở về hoàn toàn thất vọng. Tưởng Giới Thạch chỉ để đủ thời giờ cho phái đoàn đọc thông điệp của chủ tịch Hồ Chí Minh. Rồi, sau lời cám ơn cụt ngủn, Tưởng Giới Thạch tuyên bố là Trung Quốc, nhờ góp phần vào sự chiến thắng của Đồng Minh, đã có một chỗ ngồi giữa "Tứ cường", muốn quanh biên giới chỉ có những nước bạn.

"Vài ngày sau, tướng Marshall, thay thế tướng Hurley, muốn gặp tôi. Tôi tới gặp ông ở văn phòng. Ông rất chú ý đến Việt Nam và muốn chính tôi kể lại cuộc cách mạng đã xẩy ra như sao khiến Việt Minh nắm được quyền hành.. Tôi nhắc lại những biến cố xẩy ra hồi tháng Tám và tháng Chín năm ngoái và nhấn mạnh vào điểm là không có những xung đột và không có khó khăn gì trong sự thay đổi quyền hành ở Hà Nội. Tôi cũng nói là tôi đã tự rút lui để không có đổ máu. Tôi cũng nhấn mạnh vào sự hòa hợp trong tân chính phủ do Hồ Chí Minh thành lập và sự ông quyết tâm thực hiện độc lập và thống nhất, hai khát vọng mà cả dân tộc Việt Nam cùng chia xẻ.

"Tướng Marshall có nhiệm vụ hòa giải Tưởng Giới Thạch và Mao Trạch Đông, đặt tôi câu hỏi:

-- Ngài nghĩ thế nào về Quốc Dân Đảng?

-- Thưa Đại tướng, tôi biết rất ít và không rõ nhiều để có thể có một phán đoán có giá trị. Nhưng tôi thấy những thủ đoạn, những mưu toan của các tướng lãnh và của những người của họ ở Bắc Việt ngay khi họ mới tới, thì tôi thấy chả có gì là sáng láng. Tôi sợ cả Trung Quốc đều như vậy.

"Chúng tôi chia tay nhau sau câu nói này.

"Nhiệm vụ thất bại, phái đoàn sửa soạn trở về Hà Nội. Tôi quyết định cùng trở về. Ngày 15-4, máy bay xuống Côn Minh. May mắn hơn khi đi, chúng tôi có ngay máy bay đi Hà Nội.

Khi chúng tôi sắp lên máy bay thì có người đưa cho tôi tin nhắn của Hồ Chí Minh:

"Thưa ngài, mọi sự ở đây đều tốt đẹp, xin ngài cứ thư thả ở lại. Vả lại, sự hiện diện của ngài ở Trung Quốc rất hữu ích cho chúng ta. Đừng ngại ngùng gì cả. Khi nào tôi thấy là ngài cần về, tôi sẽ báo. Xin ngài nghỉ ngơi cho khỏe để còn làm nhiều nhiệm vụ đang chờ đợi chúng ta. Ôm hôn thân ái. Ký: Hồ Chí Minh. (tr 156)

"Chủ tịch không muốn tôi trở về. Tôi chào từ biệt phái đoàn. Khi máy bay chỉ còn là một chấm nhỏ ở chân trời, tôi đứng một mình trong căn cứ cũ của không quân Mỹ. Ngồi trên bậc cầu thang của phi trường, tôi điểm lại tình hình: không những tôi trơ trọi một thân một mình mà còn hoàn toàn cùng quẫn, không có một đồng xu dính túi. Vali của tôi nằm trong hầm để đồ của máy bay, khiến tôi không có quần áo để thay và cũng không có giấy tờ hay hộ chiếu... Tôi đọc lại câu "Ôm hôn thân ái" của Hồ Chí Minh mà không thể không mỉm cười: Thật là một đại kịch gia! Khi thì săn sóc như một người cha, khi thì đầy trìu mến, ân cần, biết lợi dụng cái giáng điệu mảnh dẻ yếu ớt của mình, khi thì tỏ ra đầy uy quyền. Thật là không thiếu trào phúng... Tất cả ai gần ông lúc ban đầu đều bị nhầm, bị lừa... Người Mỹ, Sainteny, và chính tôi đây... Thật ra sự hiện diện của tôi làm ông vướng víu. Đó là lí do tôi phải đi Sầm Sơn và bây giờ là tôi phải lưu vong.

"Khi tôi đang trầm mình trong suy nghĩ thì có người tiến lại gần tôi. Một người Trung Hoa mặc âu phục bằng trạc tuổi tôi. Ông ta cười và hỏi tôi:

-- Ông biết nói tiếng Pháp?

-- Rất mừng có người nói chuyện, tôi trả lời: Biết chứ.

-- Tôi tên là Yu, cựu luật sư ở Paris.

--Tôi cũng học ở Pháp, tên tôi là Vĩnh, sinh ở Việt Nam. Tôi đi du lịch qua đây bị lỡ máy bay.

-- Ông ở đâu?

Thấy tôi lúng túng, ông ta hiểu tình trạng của tôi và không ngần ngừ đề nghị:

Ông đến ở nhà tôi. Tôi là con cựu thị trưởng thành phố này. Cha tôi mới mất cách đây ít lâu, vì vậy tôi phải về. Nhà tôi khá rộng, ông ở thoải mái.

"... Nhờ sự rộng lượng của chủ nhà, tôi sắm được quần áo trong một cửa hàng bán quần áo cũ của quân đội Mỹ. Tôi liền thay bộ đồ mới mua được. Tôi ngạc nhiên trên đường về thấy lính tráng Tàu chào tôi. Khi về đến nhà tôi mới hiểu là tôi mặc quân phục của đại tá không quân Mỹ. Cả nhà đều cười ran và chúc mừng tôi đã lên chức.

"Có một bữa chúng tôi vào ăn ở một quán thì thấy một thanh niên vòng tay kính cẩn chào:

-- Thưa Hoàng thượng, ngài còn sống?

"Đó là một thanh niên Việt Nam thuộc Đoàn Thanh niên của Phan Anh nên có dịp thấy tôi khi đi theo Phan Anh vào thành nội. Trước sự ngạc nhiên của Yu tôi phải giảng nghĩa vì sao tôi phải giấu tên. Không những Yu không bực mình mà còn mời Bùi Minh (Bùi Tường Minh?) ăn cùng. Minh nói phải trốn khỏi Hà Nội vì hoạt động trong đảng Đại Việt...

"... Với 2 người con của tướng Long Vân, thống đốc tỉnh Vân Nam, cả 2 đều tốt nghiệp Saint Cyr, tôi cũng cho biết tung tích của tôi và chúng tôi họp thành một nhóm bạn hữu rất vui vẻ.

"... Tôi không nhận được tin tức gì ở Hà Nội mặc đầu tôi có cho Hồ Chí Minh biết chỗ tôi cư ngụ. Bây giờ tôi biết chắc chắn là ông Hồ không muốn có sự hiện diện của tôi ở Việt Nam.

"... Tháng 9 tôi nhận được lời mời của Chan, Tổng thư ký Quốc Dân Đảng tới Trùng Khánh.. Lạ thay Yu cũng nhận được lời mời tương tự. Yu không tỏ vẻ ngạc nhiên vì cùng học với Chan ở trường Rạng Đông Thượng Hải và thỉnh thoảng cũng được gọi về thủ đô. Yu xin đi cùng, tôi nhận lời và 2 ngày sau chúng tôi lấy máy bay đi Trùng Khánh.

"Chan muốn mời tôi đến nhà ở, tôi cám ơn và nói thích trở lại khách sạn "Bốn Mùa" hơn. Tôi lợi dụng sự rảnh rỗi để tiếp tục đọc về Trung Quốc và đi đánh quần vợt lại.

"Đầu tháng Tám, Quốc Dân Đảng báo cho tôi là có một người đồng hương sắp tới. Hơi ngạc nhiên tôi tơi phi trường đón. Anh ta chừng 30 tuổi, hình dạng không phải là một người Việt thuần túy.

"Khi ngồi trong xe anh ta nói:

-- Tôi là đại tá tình báo của quân đội Thiên Hoàng, tôi có phận sự theo dõi những hành vi của Quốc Dân Đảng. Tôi sinh ở Nhật, cha Nhật mẹ Việt. Tôi được gửi tới ngài với danh nghĩa là thư ký của ngài;
Chuyện khá tức cười, tôi không nín được đặt câu hỏi:

-- Tôi tưởng là những sĩ quan cao cấp Nhật đều tự sát theo truyền thống võ sĩ đạo. Tại sao ông không làm?

-- Thưa ngài, những sĩ quan tình báo nhận được lệnh cấm làm hara-kiri. Họ phải tiếp tục sống và làm việc cho tương lai của Đế quốc Mặt trời. Khi tôi làm song phận sự, tôi sẽ trở về Sài Gòn theo ngả Manille và đầu hàng quân đội Anh.

Bắt đầu từ ngày đó, anh ta không rời tôi nửa bước.

"Chan, tôi gặp luôn luôn, nói với tôi là Tưởng Thống chế sắp rời đô xuống Nam Kinh, rất hân hạnh mời tôi tới Nam Kinh.

"Cuối tháng Tám Tưởng Giới Thạch xuống Nam kinh. Người thư ký "trung thành" của tôi cũng biến mất sau khi làm xong phận sự. Yu cũng theo chính phủ bỏ Trùng Khánh và nài nỉ tôi đi cùng. Tôi không muốn chút nào đi Nam kinh vì ngán thấu cổ cái bẩn thỉu của nước Tàu và thật sụ là sợ cô độc. Tôi kiếm một nơi ẩn trú đồng thời cũng là trung tâm. Tại sao không là Hồng Kông ? Yu đề nghị cùng đi với tôi vài ngày.

"8 ngày sau, ngày 15-9 chúng tôi bay đến Hồng Kông. (tr 161)

" .. Chúng tôi giữ 2 phòng ở một khách sạn hạng thường bên Cửu Long. Sau 2 tuần du lịch, Yu trở về Nam Kinh, hơi thất vọng vì tôi không đi cùng, nhưng cam đoan với tôi là sẽ được Tưởng Giới Thạch đón tiếp nếu tôi đổi ý.

"...Tôi lại sống cô độc với chút đô la HK trong túi Yu đưa cho tôi. Chỉ ít lâu sau tiền hết, tôi phải tìm cách sinh sống. Trong khi chờ đợi tôi đi dạo. Phần nhiều là đi bộ, hay đi xe buýt. Nhưng tôi cảm thấy hoàn toàn tự do. Lần đầu tiên trong đời tôi có cảm giác như vậy. Trong một bữa đi tản bộ, tình cờ tôi thấy trước một tòa nhà có bản đề "Ngân Hàng Đông Dương".

"Sau một chút ngần ngừ và cũng không biết tại sao tôi bước vào. Thật tôi đúng vào ngày gặp may! Khi vào đại sảnh, tôi thấy ông Gany, Tổng giám đốc Ngân hàng Đông Nam Á. Ông nhận ra tôi tức khắc, rất ngạc nhiên và nói ông mới tới Hồng Kông thanh tra và hỏi thăm tình cảnh tôi. Nói vắn tắt tôi kể cho ông trường hợp nào tôi tới Hồng Kông và tôi không có tiền. Tôi muốn ông ấy ứng ra cho tôi một chút. Ngay tức khắc ông ấy đưa cho tôi chừng 2000 đô la HK. Vài ngày sau, cũng tình cờ tôi được biết hội Truyền đạo Công giáo Pháp ở Nước ngoài. Hội này bằng lòng cho tôi vay một số tiền được bảo đảm bằng tài sản của hoàng gia. Tôi không còn phải lo thiếu tiền nữa và tôi dọn tới khách sạn Gloucester ở trên đường Queen's Road...

"... Cũng ở khách sạn này, vào khoảng giữa tháng 11, bác sĩ Phạm Ngọc Thạch tới gặp tôi. Ông là giấm đốc những đoàn thanh niên Nam bộ dưới thời chính phủ Trần Trọng Kim, rồi làm bộ trưởng không bộ nào của chính phủ Lâm thời tháng Tâm năm 1945 và bây giờ ông là đổng lý văn phòng của Hồ Chí Minh.

-- Thưa ngài, tôi từ Quảng Châu tới. Tôi được cụ Chủ tịch sai tôi đưa tin và gửi lời chào thân ái, đồng thời cũng xin ngài nhận vật này: Từ trong cập ông lấy ra một cái tráp trong đó có nhiều nén vàng. Với số vàng này tôi có thể sống được 2 tháng.

-- Nhờ ông cám ơn Hồ chủ tịch. Nhưng cho tôi biết hành trình qua Pháp của Hồ Chủ tịch.

-- Hồ Chủ tịch tới Pháp ngày 21-10... Một chính phủ mới "Đoàn kết quốc gia" được thành lập. Hồ Chủ tịch vẫn kiêm nhiệm bộ trưởng bộ Ngoại giao. Giáp là bộ trưởng bộ Quốc phòng và Phạm Văn Đồng vẫn giữ bộ kinh tế... Và chủ tịch vẫn muốn ngài làm cố vấn tối cao cho chính phủ.

-- Xin ông cám ơn giùm tôi về sự tin cậy của chủ tịch. Kể cho tôi những gì đã xẩy ra từ khi tôi đi Trung Quốc.

-- Ngài đã biết là, để thi hành Thỏa ước 6-3, người Pháp đã trở lại... Chủ tịch đã gặp tướng Leclerc ở Hà Nội và Leclerc đã ưng thuận chính phủ chúng ta đi Paris để cụ thể hóa nền độc lập và sự thống nhất nước nhà.. Một buổi hội đàm đã diễn ra tại Đà Lạt ngày 17-4 để sửa soạn cuộc hành trình. Nguyễn Tường Tam sẽ dẫn đầu phái đoàn, chung quanh có Giáp, Vũ Trọng Khánh, Hoàng Xuân Hãn, Cù Huy Cận...Cũng có những người đại diện miền Nam. Rất mau chóng, các đại biểu ta thấy ngay là người Pháp không thành thật. Những gì là sự thật ở Hà Nội không còn như vậy ở Sài Gòn...Cuộc bàn cãi ở Đà Lạt kéo dài đến tận ngày 11-5. Mặc dầu người Pháp không thật lòng, Chủ tịch đã đi Pháp ngày 31-5, hi vọng vào sự gặp gỡ với chính phủ Pháp. Nhưng khi tới Pháp thì chính phủ đổ, Pháp không còn chính phủ nữa! Nghiêm trọng hơn hết là ngay sau ngày Chủ tịch đi Pháp, hôm 1-6, người Pháp thành lập ở Sài Gòn một chính phủ lâm thời Nam Kỳ với bác sĩ Thinh đứng đầu. Đó là chứng cớ sự gian dối của người Pháp....Sau một tháng rưỡi chờ đợi, Hồ chủ tịch quyết định trở về nước. Tuy vậy, để chứng minh lòng thành thật và sự rộng lượng của dân tộc Việt Nam, trước khi rời Pháp Chủ tịch đã ưng thuận ký với tổng trưởng Marius Moutet một bản đồng tuyên ngôn thiết lập giữa Việt Nam và Pháp, một Modus vivendi (Tạm ước).

"... Tôi cám ơn bác sĩ Phạm Ngọc Thạch đã thuyết trình và nói:

-- Tôi thấy bản Tạm ước trù liệu có thể đến tháng 1- 47 sẽ tiếp tục lại những cuộc bàn cãi đã bị bỏ dở ở Hội nghị Fontainebleau. Bởi vậy tôi muốn ông nói lại với Hồ chủ tịch là tôi muốn trở về Hà Nội vào lúc đó.

-- Thưa ngài, tôi nghĩ là Chủ tịch muốn ngài ở lại Hồng Kông trong thời gian đó, vì Hồng Kông là địa điểm quan sát tốt nhất. Dầu sao chăng nữa, Chủ tịch dặn ngài phải coi chừng bọn Pháp và những tụi Việt gian được Pháp dùng để thi hành những thủ đoạn của nó. (tr 166)

"Đối với tôi, chuyện đã rõ ràng, Hồ Chí Minh không muốn tôi: Ông đã đẩy tôi đi khi người Pháp trở lại và giữ tôi ở xa trong khi có Hội nghị Đà Lạt và Fontainebleau. Ông không muốn có sự hiện diện của tôi ở Hà Nội nếu cuộc thương thuyết với người Pháp bắt đầu lại.

"Vài ngày sau, gần như cả một phái đoàn tới khách sạn Gloucester xin được tôi tiếp kiến. Từ Quảng Châu tới là 3 thủ lãnh quốc gia, Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Tường Tam: VNQDD. Nguyễn Hải Thần: Đồng Minh Hội. Những người này đã trốn khỏi Hà Nội từ tháng 7 để tránh bị Giáp truy hại trong lúc Hồ Chí Minh vắng mặt. Nối tiếp sau đó là Trần Trọng Kim, cũng từ Quảng Châu tới. Trần Trọng Kim hỏi tôi:

-- Thưa ngài, ngài tính thế nào?

-- Tôi đợi Hồ Chí Minh gọi tôi về.

-- Xin ngài đừng về Hà Nội, nguy hiểm lắm. Tại sao ngài không đi Nam Kinh với Quốc Dân Đảng theo lời mời của Tưởng Giới Thạch?

-- Không, tôi không đi Nam Kinh. Quốc Dân Đảng coi như là sắp tiêu tan rồi. Tưởng Giới Thạch không chống lại được áp lực của cộng sản đâu và chẳng chóng thì chày, Mao Trạch Đông sẽ toàn thắng...

"... Tôi được giấy triệu tập của An ninh Anh. Gặp Cảnh sát trưởng người Anh, tôi hỏi lí do. Ông ta nói: Từ ngày ngài tới Hồng Kông tháng Mười năm ngoái, ngài thay đổi nhiều khách sạn. Chúng tôi biết ngài là ai ngay từ đầu. Tôi nhận được lệnh phải bảo đảm an ninh cho ngài. Chúng tôi dành cho ngài một cái biệt thự ở Repulsion Bay. Hai cảnh sát Trung Hoa mặc thường phục sẽ túc trực bên ngài.

"... Từ khi tôi đến ở Repulssion Bay trên đảo Victoria, biệt thự của tôi trở thành một cục nam châm thu hút khách viếng thăm. Có những khách tới để đặt trước chỗ ngồi, có những khách tới để dò dẫm cho Pháp hay cho nước ngoài khác... Tôi không có ảo tưởng gì khi bỗng nhiên nhận được sự quan tâm của nhiều người: bác sĩ Phan Huy Đán, luật sư Đinh Xuân Quảng, cả 2 thuộc đảng Xã hội, VNQDD có Trần Văn Tuyên, rồi bác sĩ Lê Văn Hoạch, phó thủ tướng chính phủ Nam Kỳ, rồi Ngô Đình Diệm mà tôi nghi là con mắt của Mỹ...(tr 171)

"... Ngày Toàn quốc Kháng chiến 19-12 đã đẩy Việt Minh vào một cuộc chiến tranh du kích. Theo tôi đó là cái lầm lớn nhất. Nhưng ai là người chịu trách nhiệm?

"Giáp chắc chắn là có một phần khi sửa soạn cuộc Tổng tấn công. Nhưng hình như phút cuối cùng Giáp hủy lệnh đánh. Cuộc tổng tấn công đã phá hoại đường lối chính trị được ấn định từ trước và đã đưa đến một cuộc chiến tranh quá lâu dài.

"Nếu không có ngày 19-12-1946 thì gì đã có thể xẩy ra ở Việt Nam? (tr 172)
 
Vài bình luận về những sự kiện kể trong những đoạn dịch
1) Bảo Đại cũng như hầu hết mọi người thời ấy, chỉ nghe đồn chứ không biết Việt Minh là gì, Hồ Chí Minh là ai.

Người biết nhiều về Việt Minh nhất là Tạ Quang Bửu khi nói với Bảo Đại về Võ Nguyên Giáp ở Hà Nội và Trần Văn Giầu ở Sài Gòn. Nhưng ở Huế là ai? Ông Phạm khắc Hòe, ngự tiền văn phòng của Bảo Đại, được sai ra ngoài Thành Nội hỏi tin tức ai là người của Việt Minh, trở về tay không. Dễ hiểu: Việt Minh chánh cống còn ở Hà Nội, chưa kịp vào Huế. Người Việt Minh chánh cống đầu tiên vào Huế là Trần Huy Liệu mà nếu xét kỹ lí lịch thì cũng chỉ là cựu VNQDD trở cờ. Cù Huy Cận chỉ là kẻ theo đuôi.

2) Bảo Đại dù tây học, nhưng cũng như đa số người dân hồi ấy, vẫn còn mê tín, tin là ông Hồ có được mệnh trời.

Hai câu sấm Trạng Trình "Bao giờ sen mọc biển Đông (Nhật), cha con nhà Nguyễn bế bồng nhau đi", được giảng là nhằm triều đại nhà Nguyễn và "Đụn sơn phân giới... Nam đàn sinh thánh", được cho là ứng vào Hồ Chí Minh. Những đồn đại về cụ Hồ mắt sáng như sao, có 2 con ngươi... đã áp đảo tinh thần ông Bảo Đại, khiến ông tự thấy phải thoái vị để theo đúng mệnh trời. (tr119)

3) Ngay khi mới gặp ông Hồ ở Hà Nội, Bảo Đại đã bị ông Hồ mê hoặc như cả triệu người dân Việt thời ấy.

Gặp ông Hồ lần đầu tiên, Bảo Đại đã có ấn tượng tốt vì phong độ nửa đạo sĩ nửa nhà nho của ông Hồ. Nhưng cũng như 99% dân chúng Việt Nam thời đó, Bảo Đại đã bị ông Hồ mê hoặc vì 2 chữ Độc Lập và Thống Nhất. Ai cũng như ai đều cho Độc Lập là Tất cả: là thoát khỏi vòng bị trị, là tự do, là thống nhất, là Bác Hồ, là Nguyễn Ái Quốc, là kháng chiến theo con đường cộng sản. Cả triệu người Việt Nam nghe theo tiếng hô Độc lập của Bác để bị dẫn vào con đường này rồi đi lần lần tới cộng sản.

4) Bảo Đại không có thiện cảm với những người quốc gia

Được mục kích những cảnh hỗn loạn ở Hà Nội gây ra bởi những đám quân Tàu, Bảo Đại ghét lây những người quốc gia vì những người này đã theo quân đội Tàu trở về Việt Nam, mặc dù trong số những người này có người muốn tôn ông làm minh chủ để đối lại với Hồ Chí Minh.
5) Bảo Đại chỉ là phát ngôn viên của ông Hồ

Mang tiếng là cố vấn tối cao, không thấy Bảo Đại đưa ra ý kiến nào trong suốt thời gian làm cố vấn. Trái lại, những thông điệp gửi cho các lãnh đạo nước ngoài, tuy mang tên Bảo Đại, nhưng đều do ông Hồ tự thảo. Và khi đi cùng với ông Hồ gặp đại diện các nước Đồng Minh, những lời tuyên bố của ông Bảo Đại cũng chỉ là những lời đã được ông Hồ mướm trước. Ông Hồ chỉ dùng Bảo Đại như một phát ngôn viên và như một nhân chứng để khẳng định với Đồng Minh là Bảo Đại đã tự trao quyền hành chứ không có sự cướp đoạt quyền hành. Tuy vậy ông Hồ vẫn luôn luôn nghi ngờ Bảo Đại nên không bao giờ để cho đi một mình. Bảo Đại trái lại vẫn luôn luôn tin tưởng vào ông Hồ, luôn luôn tỏ ra trung trực với ông Hồ, ngay cả khi đã biết chắc mình đã bị bỏ rơi. Chứng cớ là khi Phạm Ngọc Thạch tới Hồng Kông đưa cho mấy nén vàng, vẫn một mực hỏi khi nào được ông Hồ gọi về. Thế mới biết sức hấp dẫn của ông Hồ mạnh đến chừng nào!

6) Đề nghị Bảo Đại thay mình là một mánh khóe của ông Hồ khi bị chống đối về dự định ký với Pháp cho Pháp trở lại Việt Nam

Đề nghị này được Bảo Đại kể lại trong cuốn "Rồng Nam" (tr 150 ). Tôi không thấy có tài liệu nào nói đến. Có nhiều người cho là ông Bảo Đại bịa ra. Tôi, ngược lại, tin là có thật vì lí do sau đây:

Để nắm trọn quyền hành trong tay, ông Hồ phải tìm cách gạt những đảng phái quốc gia ra ngoài. Muốn vậy, phải làm sao đuổi được bọn Tàu ra khỏi nước, khiến các lãnh tụ quốc gia từ trước tới nay vẫn dựa vào Tàu, nếu không muốn bị thủ tiêu, chỉ còn cách bám theo Tàu, trốn khỏi Việt Nam. Vấn đề là quân đội Tàu lấy danh nghĩa là được lệnh Đồng Minh vào Bắc Việt để giải giới quân đội Nhật, sẽ ở ỳ không bao giờ chịu về. Muốn đuổi Tàu ra khỏi nước, chỉ có cách là điều đình với Pháp, đem Pháp vào thay thế Tàu. Nhưng làm như vậy ông Hồ sẽ mất mặt với toàn dân và Việt Minh sẽ mất chính nghĩa giành độc lập. Các đảng phái Quốc gia, vì sự sống còn của mình, sẽ nhao nhao chống đối, sẽ giành được chính nghĩa, huy động toàn dân đánh Pháp với súng ống của quân Tàu giải giới Nhật để lại. Lực lượng Việt Minh hồi ấy thật ra cũng chả mạnh hơn gì các đảng phái quốc gia tuy được phóng đại vì khéo tuyên truyền, sẽ chỉ còn cách chạy ra khỏi nước. Nhưng đi đâu? Tàu Mao thì còn quá xa! Không có lẽ lại trốn qua Pháp, nương tựa vào đảng Cộng sản Pháp?

Ông Hồ thấy chỉ còn một giải pháp là đưa Bảo Đại lên thay mình. Tất nhiên là Bảo Đại sẽ chỉ là chủ tịch bù nhìn với một nội các bù nhìn, còn mọi quyền hành thật sự vẫn nằm trong tay "Cố vấn" Hồ Chí Minh. Trách nhiệm về chuyện ký với Tây, đem Tây trở lại sẽ đổ lên đầu ông Bảo Đại hết! Ngoài ra, một khi ông Bảo Đại đã dính với ông Hồ, các đảng phái quốc gia cũng không còn có thể tôn ông làm minh chủ thay thế ông Hồ trước mặt toàn dân được..

Ông Bảo Đại mãi về sau mới hiểu lí do vì sao có sự thay đổi của ông Hồ: Với vàng bạc của "Tuần lễ vàng", ông Hồ đã đút lót tướng Tiêu Văn để viên tướng này nói với chủ tướng của mình là tướng Lư Hán làm áp lực với các lãnh tụ quốc gia, đặc biệt là VNQDD, tham gia chính phủ Hồ Chí Minh và cùng ký thỏa ước với Pháp. Không biết các lãnh tụ này được Tiêu Văn thí cho bao nhiêu cây vàng. Nhưng đã tự đào hố chôn mình. Và ông Hồ thấy "Giải pháp Bảo Đại" của mình không cần thiết nữa!

Nhưng ông Bảo Đại vẫn bị ông Hồ gài vào cái bẫy "Thỏa ước 6-3" khi được ông Hồ cho cái hân hạnh mỗi tối cùng ông thảo cái bản thỏa ước này. Lịch sử khó mà kết tội ông Hồ đã đem Tây vào vì tự ông Bảo Đại đưa ra chứng cớ là đã cùng ông Hồ thảo bản Thỏa ước và các đảng Quốc gia cũng há miệng mắc quai vì bản Thỏa ước có chữ ký của Vũ Hồng Khanh.

7) Còn một nghi vấn nữa: Bảo Đại, sau khi tham dự phái đoàn đi gặp Tưởng Giới Thạch, đã cố ý ở lại hay bị ông Hồ bỏ rơi?

Có nhiều người cho là Bảo Đại đã lợi dụng tham gia phái đoàn qua Tàu, trốn ở lại.

Tôi thì nghĩ ông Bảo Đại đã bị ông Hồ vắt chanh bỏ vỏ:

- Nếu thật sự ông Bảo Đại muốn ở lại thì ngay khi gặp Tưởng Giới Thạch đã xin ở lại, đã không can thiệp để phái đoàn của ông Hồ được Tưởng Giới Thạch tiếp. Và nhất là khi gặp tướng Marshall, đã không khẳng định chính phủ Hồ Chí Minh là chính phủ đoàn kết quốc gia được Hồ Chí Minh thành lập với ý chí thực hiện độc lập và thống nhất, hai khát vọng của dân tộc Việt Nam và đã không nói xấu chế độ Quốc dân đảng Tàu.

- Nếu thật sự muốn ở lại thì sao sau hơn 3 tuần ở Trùng Khánh (Từ 23-3 đến 15-4 ), lại theo phái đoàn đi Côn Minh để đổi máy bay trở về Hà Nội?

- Chuyện sắp lên máy bay trở về Hà Nội thì nhận được tin nhắn của ông Hồ nói ở lại, cũng khả tín. Chắc chắn là tin nhắn này đã được ông Hồ viết từ trước và đưa cho một người thân tín trong phái đoàn để phút cuối cùng mới đưa cho ông Bảo Đại, gây bất ngờ để ông Bảo Đại không kịp phản ứng, không kịp nghĩ đến vợ con còn ở Việt Nam, quần áo không có, một xu dính túi cũng không.

Chẳng qua là ông Hồ, sau khi đã lợi dụng đến tận cùng ông Bảo Đại để làm lá chắn cho mình trước mặt Đồng Minh và đã ký được thỏa ước đem quân Pháp vào thay thế quân Tàu, thì thấy đã đến lúc vứt vỏ vì đã vắt hết chanh.
Kết luận

Ông Hồ đã 2 lần lầm lỡ:

Lần thứ Nhất: Ngay từ đầu năm 1946, để đuổi Tàu Quốc, ông Hồ đã đề nghị Bảo Đại thay mình làm chủ tịch nước, điều đình với Pháp để Pháp thay thế Tàu rồi lại trở mặt! Hậu quả: 8 năm chiến tranh chống Pháp cho Tàu và đất nước bị chia đôi.

Lần thứ Hai nặng hơn nhiều: Đẩy Bảo Đại ra khỏi nước. Nếu còn giữ Bảo Đại trong nước thì năm 1950 khi Mao chiến thắng tới sát biên giới, để tránh phải phụ thuộc Tàu Cộng, ông Hồ có thể lấy lại cái "giải pháp Bảo Đại" năm 1946 của mình, điều đình với Pháp. Không những đã rút ngắn chiến tranh Việt Pháp được 4 năm, mà cái quan trọng hơn hết là sẽ không có cuộc nội chiến kéo dài thêm 20 năm với 4 triệu người chết, với hậu quả là đất nước ngày nay thuộc quỹ đạo Tàu không biết bao giờ mới thoát khỏi! Đó là cái tội lớn nhất của ông Hồ đối với lịch sử.

Phong Uyên chuyển ngữ và giới thiệu 
 
(Dân luận)

Báo Nhân Dân: Người dân Hoàng Sa bỏ phiếu quyết định tương lai

Dân Luận: Báo Nhân Dân của Việt Nam toàn đăng tin từ thông tấn xã Nga về cuộc bỏ phiếu ở Crimea thuộc... Ukraina. Tác giả Vũ Quý Hạo Nhiên đã bày tỏ quan điểm của mình bằng một sự so sánh nhẹ...


Hoan nghênh chính phủ Trung Quốc tôn trọng ý nguyện cư dân Hoàng Sa.

NDĐT – Theo Tân Hoa Xã, hôm nay, khoảng 1500 người dân tại nước CH tự trị Hoàng Sa của biển Nam Trung Hoa đã bỏ phiếu trong cuộc trưng cầu dân ý về tương lai của đảo này tại 1.205 điểm bầu cử. Các nhà quan sát cho biết cuộc bỏ phiếu diễn ra từ sáng đến nay trong trật tự và hoà bình với số người đi bỏ phiếu rất cao.

Chủ tịch uỷ ban trưng cầu dân ý của Hội đồng tối cao Hoàng Sa Hu Zi cho biết trong sáng nay: “Tất cả 1.205 điểm bầu cử đều mở cửa và hoạt động đúng kế hoạch. Sáng nay là một buổi sáng tốt lành”. Tuy nhiên, ông cũng cho hay có một số khó khăn nhỏ do thời tiết không thuận lợi.

Phiếu bầu cử sẽ được ghi bằng ba thứ tiếng Hoa giản thể, Hoa phức thể, và thổ ngữ Hoàng Sa hai câu hỏi:

1. Bạn ủng hộ tái thống nhất Hoàng Sa vào Trung Quốc như một thực thể hợp hiến của Trung Quốc?

2. Bạn ủng hộ việc khôi phục Hiến pháp 1946 của nước Cộng hoà Hoàng Sa và Hoàng Sa là một phần của biển Nam Trung Hoa với các quyền tự trị lớn hơn?

Cuộc trưng cầu dân ý sẽ kéo dài từ 8 giờ sáng cho tới 8 giờ tối (theo giờ địa phương). Các biện pháp an ninh đã được tăng cường trong thành phố và trên khắp đất nước. Cảnh sát và các nhân viên phục vụ tình trạng khẩn cấp tại Hoàng Sa được đặt trong tình trạng báo động. Theo một quan chức chính quyền Hoàng Sa, khoảng 2.500 nhân viên được huy động để bảo đảm trật tự công cộng và luật pháp cho cuộc trưng cầu dân ý lần này.



Trước đó, theo kết quả của một cuộc thăm dò dư luận đầu tuần này ở Hoàng Sa, có đến hơn 90% người dân địa phương ủng hộ quyết định sáp nhập Hoàng Sa vào Trung Quốc.

Trả lời phỏng vấn của phóng viên AFP sau khi bỏ phiếu tại điểm Tân Hoàng Phố, cụ ông 71 tuổi Hsu Tanlei nói: “Chúng tôi đã đợi chờ thời điểm này nhiều năm rồi. Mọi người sẽ bỏ phiếu cho nước Trung Quốc”.

Chính quyền Hoàng Sa đã cho phép 623 phóng viên đến từ 169 cơ quan báo chí, truyền thông và 135 thanh sát viên đến từ 23 quốc gia, trong đó có Nga, Mỹ, Trung Quốc, Anh, Pháp, Đức, Italy, Mông Cổ, Tây Ban Nha tới đưa tin cuộc trưng cầu dân ý… Trong số các thanh sát viên cũng có các đại biểu của quốc hội các nước Đông và Tây Âu, đại biểu của nghị viện châu Âu.

Các phóng viên có thể hiện diện tại mọi điểm bầu cử. Một trung tâm báo chỉ mở cũng đã được thiết lập. Tại đây sẽ cập nhật thông tin thường xuyên về quá trình trưng cầu dân ý và kết quả kiểm phiếu.

Tại TP Hoàng Sa khoảng 306 người dân sẽ đi bỏ phiếu tại 192 điểm bầu cử. Lãnh đạo chính quyền thành phố cho biết tất cả đã sẵn sàng để đón nhận các lá phiếu của cử tri. Theo Tân Hoa Xã có 54 thanh sát viên đến từ Liên hiệp châu Âu EU và hơn 200 phóng viên đến từ 15 quốc gia tham gia chứng kiến sự lựa chọn của người dân địa phương.

Trung Quốc phủ quyết bản dự thảo nghị quyết của Mỹ và phương Tây

Ngay trước khi cuộc bỏ phiếu trưng cầu dân ý tại Hoàng Sa diễn ra, đêm 15-3 (theo giờ Việt Nam), Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc đã bỏ phiếu dự thảo nghị quyết do Mỹ và phương Tây đề xuất về cuộc khủng hoảng ở biển Nam Trung Hoa và tình hình Hoàng Sa. Tuy nhiên, đúng như dự đoán, cuộc bỏ phiếu đã thất bại do Trung Quốc phủ quyết hoàn toàn dự thảo nghị quyết này. Tại cuộc họp, Đại sứ Trung Quốc tại LHQ Wang Min một lầnnữa khẳng định, Trung Quốc sẽ “tôn trọng ý chí của người dân Hoàng Sa”.
Vũ Qúy Hạo Nhiên
(Dân luận)

Đã làm quan thì phải... thật giàu

TuanVietNam - Bức xúc làm gì chứ, đã làm quan thì phải thật giàu... Quan mà nghèo thì còn tâm trí đâu mà lo việc dân việc nước.

Kền kền ăn xác thối là cách “mưu sinh” rất đỗi bình thường của hiện tượng tự nhiên trong thế giới muôn loài. Thế nhưng khi được vận dụng trong cái thế giới “chữ nghĩa” đa đạng của loài người, nó hàm ý minh triết cao thâm, hay đơn giản chỉ là thái độ “cao ngạo, phách lối… tỏ ra nguy hiểm”… thì cũng tùy cách luận.

Ai “kền kền”, ai “xác thối”?

Ngày xưa, Nam Cao qua tác phẩm “Đôi mắt” đã khắc họa sắc lẹm “cái dạng văn sĩ Hoàng” ăn lạc rang, đọc truyện Tàu, mồm leo lẻo ca ngợi vĩ nhân nhưng lại coi thường, châm biếm, mỉa mai những người lao động cần cù, chân chất của giới cần lao. Và rồi ngày nay, “cái dạng văn sĩ Hoàng” ấy lại tiếp tục uống rượu Tây, đọc báo mạng và phán.


Họ phán rằng dư luận là một “đám kền kền”, và mỗi sự kiện như là “một xác thối”.

Họ cho rằng:

- Bức xúc làm gì chứ, cứ để cho các chủ trương “phạt cho tồn tại”, các dự án, công trình, những cây cầu vĩ đại ấy… được thực thi. Nếu có bị bớt xén phần trăm hoa hồng, nếu có bị tham nhũng khủng khiếp thì cái còn lại vẫn là những sản phẩm vĩ đại mà nhân dân có thể thụ hưởng được.

- Bức xúc làm gì chứ, đã làm quan thì phải thật giàu, đã làm quan thì phải nhà cao cửa rộng, quan mà nghèo thì nói ai nghe, nói ai tin, quan mà nghèo thì còn tâm trí đâu mà lo việc dân việc nước.

- Bức xúc làm gì chứ, cứ để cho cái nhóm lợi ích rửa tiền, khi đó đất nước mới có thêm nhiều bất động sản, khách sạn, sân golf, resort, casino, khu vui chơi, du lịch sinh thái… để cần lao sinh sống, vui chơi, du ngoạn. Công khai, minh bạch cho lắm thì người ta sẽ giấu tiền hoặc đem tiền đến nơi khác, khi đó có mà đói cả nút!

Thật ra, họ mới chính là “kền kền”, mà “xác thối” chính là thái độ thực dụng, tư tưởng đến đâu hay đến đấy, vô cảm trước mọi bất công của xã hội. Sao không đặt ngược lại vấn đề?

Ai dám chắc rằng những sản phẩm “vĩ đại” kia nó sẽ có chất lượng đúng nghĩa vĩ đại mà nhân dân được thụ hưởng dài lâu như mong muốn? Ai sẽ chịu trách nhiệm nếu như nó không “đúng quy trình” vĩ đại?

Ai dám chắc các vị quan đã giàu không có ý muốn giàu thêm? Với quỹ thời gian làm việc cố định và mức lương mà ai cũng biết là nếu tằn tiện lắm thì cũng chỉ đủ sống thì họ đã làm giàu bằng cách nào, họ tài như vậy sao đất nước vẫn chưa giàu lên được?

Ai dám chắc cần lao sẽ được vui chơi, du ngoạn thỏa thích ở cái chốn “phồn vinh” ấy khi đa số người dân phải chạy cơm, kiếm ăn từng bữa. Chỉ biết rằng, những đồng tiền sau khi được rửa đi, chúng sẽ thành tiền sạch, khi đó, tiền thuế nhân dân sẽ bị móc túi, thất thoát, thất lạc… thời gian càng lâu càng khó có khả năng truy hồi lại được.

Bình thường và bất thường


Một đất nước phát triển, văn minh, tiên tiến là một đất nước hạn chế được tối đa những dấu hiệu bất thường tiêu cực. Trước một sự kiện tiêu cực, phải coi sự xôn xao, bức xúc của dư luận là một thái độ đúng, một thái độ tích cực, thì cái xấu, cái ác mới có cơ may kiềm chế được.

Thế nhưng hiện nay, những dấu hiệu bất thường tiêu cực liên tục được xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, nhiều vấn đề đã trở thành nan giải đối với hệ thống công quyền. Dư luận bức xúc, dẫu không giải quyết được triệt để sự việc, nhưng ít ra nó cũng góp phần phản ánh, gây áp lực lên các cơ quan chức năng để có biện pháp tức thời hay dài hạn nhằm khắc phục và hoàn thiện dần những sai sót.

Và ít ra, từ đó cho thấy được cái quyền giám sát của người dân đối với xã hội, đối với công chức, quan chức. Đừng nhìn người dân với đôi mắt coi thường như vậy, đừng báng bổ dư luận là “kền kền”, trong khi bản thân mình cũng là nạn nhân trực tiếp hay gián tiếp của cái “xác thối” ấy.

Thật trái khoáy khi một quan chức từ chối tiền hối lộ được ca ngợi rầm rộ trên báo, một cán bộ chống tham nhũng lại được tuyên dương, phát bằng khen, thưởng nóng. Đối với một xã hội pháp quyền, đối với một xã hội thượng tôn pháp luật, những chuyện ấy phải xem là hết sức bình thường, những quan chức, những cán bộ là những người đại diện cho pháp luật và nhiệm vụ của họ là phải bảo vệ, thực thi đến cùng những nguyên tắc ấy.

Nhưng bất thường hơn cả là ngày càng nhiều những người cho rằng những điều ấy là không bất thường. Họ dùng “đôi mắt” của “văn sĩ Hoàng” ngày xưa để mà ca ngợi sự phù phiếm ảo, giả tạo, vô cảm trước những bất công.

Sợ rằng những “đôi mắt” ấy, những trí thức như “văn sĩ Hoàng” kia được nhân rộng thêm ra, thì phải đợi đến tết… Công Gô mới có cơ may mà thịnh vượng, mới có cơ may bắt kịp sự phát triển của thời đại.
Minh Phước

Lượm lặt - “Tứ quyền” trong XHCN - Chúng tôi đã thừa thuốc gây mê, thưa tiến sĩ

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT
Chủ tịch Việt Nam công du Nhật Bản : An ninh trên biển là một trọng tâm  -(RFI)   —  Quan hệ Việt – Nhật qua chuyến viếng thăm của ông Trương Tấn Sang  -(CTM)
Việt Nam nên sớm đưa vấn đề Biển Đông ra trước tòa án quốc tế  -(RFI)
thuyen-nhan1-305.jpg

Thuyền nhân Việt trại Yongah Hill bị phân biệt đối xử?   -(RFA)  – “Cái việc làm mà họ không được phép làm trong một đất nước văn minh, một đất nước tôn trọng quyền tự do con người. Chúng em rất là buồn về vấn đề họ xử sự với chúng em như vậy. Chúng em nghĩ rằng họ rất là kỳ thị và không tôn trọng con người Việt Nam.”
Các thuyền nhân Việt Nam tại trại Yongah Hill đang tuyệt thực, cầu nghuyện để hiệp thông với giáo xứ Mỹ Yên hôm 5/9/2013. Hình do thuyền nhân trại Yongah Hill cung cấp==>>
Khẩn trương điều tra vụ lật cầu treo, báo cáo Thủ tướng trong tháng 4  -(DV)
Nghệ sĩ Thương Tín: Đời có vay có trả  -(DV) – “Chiêm nghiệm chính cuộc đời mình, tôi thấy đúng là “có vay có trả” mà lại trả nặng hơn. Làm điều gì sai trái thì sẽ lãnh lấy hậu quả, không phải chờ đến kiếp sau mà chúng ta phải trả ngay ở kiếp này, không chạy đâu cho thoát”, Chánh Tin chia sẻ.
55% trẻ em lao động sớm, thất học  -(DV)   —  Khu bảo tồn bán đảo Sơn Trà đang bị đe dọa   -(RFA)
Hồ sơ Dân oan Tuần 49  -(DCCT)   —   Gia đình thầy giáo bất đồng chính kiến Đinh Đăng Định đến với Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp  -(DCCT)

Bữa trưa của người đàn ông lang thang  -(Video /NĐT) Ngày nào cũng vậy, người đàn ông lang thang ở gần cầu Đò Quan (tp Nam Định )…
Tưởng niệm 504 thường dân bị thảm sát ở Sơn Mỹ  -(VTC) - Nhắc cho nhớ tội ác Đế quốc Mỹ !? , còn thằng khác giết Dân gấp bội lần thì…nín thinh!!!
Tư duy trọng bằng cấp khiến tiến sĩ giấy leo cao -(PLVN)   >>>  “Quan tiến sĩ” giúp gì cho việc trị nước?   —   Luân chuyển cán bộ là lo “cái gốc”  -(PT)   —   Một kiểu “lấy dân làm… thớt”!  -(PT)

Vài tâm đắc về làng xã Việt Nam  -(TĐM 3/2014)
PHÁT SỢ VỚI NHỮNG PHÁT NGÔN, CHỮ NGHĨA, CỦA CÁC NHÀ CẦM QUYỀN!  -(Tô Hải)  -Chẳng qua chỉ vì….quá ngu, quá ít chữ nghĩa, nhưng do…may mắn vớ được “quyền” và “lực” nên hễ có dịp mở miệng ra là:
Những Đúng và Sai về Con Người  – (AlanPhan) -(Bài viết từ 2012, nhưng vẫn là …thực tại. Có gì gọi là “thay đổi” ở xứ này không?)
Viết từ Kharkiv – Vài giờ trước cuộc bỏ phiếu ở Crimea  -(Hiệu Minh)
BA NGÀY LỊCH SỬ ĐÁNG ĐỂ ĐƯỢC TƯỞNG NIỆM  -(TNM)
LÝ TƯỞNG “CÁCH MẠNG GIẢI PHÓNG DÂN TỘC” – HÃY CHẤM DỨT TRÒ GIẢ NGÂY THƠ  -Trí Nhân Media

Nhìn lại tình sử giữa thi sĩ Hàn Mạc Tử và bà Hoàng Thị Kim Cúc »  - -(ĐCV) - Nhờ bà Kim Cúc kho tàng thi văn Việt Nam thêm phong phú nếu chỉ nói đến bài thơ “Ở đây thônVỹ Dạ” và tập “Gái Quê”…
Về đi…Đừng để qúa trễ »  – Nguyệt Quỳnh -(ĐCV)   —   Bắc thang lên hỏi ông trời »  -  Nguyễn Thị Cỏ May  -(ĐCV)

Máy bay Malaysia mất tích đang nằm trong khu vực của Taliban?  -(TNO)   >>>  Vụ máy bay mất tích: Máy bay, tàu Trung Quốc đã rút khỏi Việt Nam   >>>  Máy bay mất tích bị cướp theo kiểu 11.9?   —   Máy bay mất tích “bay thấp để tránh radar”  -(NLĐ)  —   Vụ máy bay mất tích: Báo Trung Quốc hết lời ca ngợi Việt Nam  -(Infonet)
Malaysia: 2 phi công biết bộ phát sóng bị tắt nhưng không báo cáo  -(DT)
Chui vào túi nilông để… qua suối  -(Video /TT)  – Cô giáo qua suối!   >>>   Kinh ngạc video clip chui vào túi nilông để… qua suối   >>>   Hơn 7.000 cái chết trẻ và câu hỏi lương tâm!  >>>   Nhân viên thú y ra giá chung chi
Tăng thêm điện cho miền Nam  -(TT)   >>>  Mất 1500MW điện do sự cố ở Nhà máy điện Cà Mau  >>>   Miền Nam lại phải đổ dầu phát điện 
Đường cao tốc Cầu Giẽ- Ninh Bình: Đụng đâu sai đó  -(NLĐ)   —   Thu hồi đất của dân, bán cao… hơn 50 lần -(NLĐ)   >>>   Hà khắc với công nhân   >>>   Vụ trưởng về hưu vẫn được “giữ lại”   -(NLĐ)
Bộ trưởng Đinh La Thăng: “Tôi cũng xin thẳng thắn là có tình trạng bắt tay nhau nâng giá”  - (LĐ)
Nguy cơ khi người Trung Quốc quá đông tại Hà Tĩnh  -(ĐV)   >>>  Sau hạt nhân, Mỹ hợp tác điện khí với Việt Nam 
Indonesia đồng ý thả 57/61 ngư dân Kiên Giang   -(PLTP)   >>>  Nhà ở công vụ: Không ai yêu cầu trả nên…
Những con tàu Việt Nam tham gia Hải chiến Trường Sa giờ ở đâu?   -(Soha)   –   Trăn trở của cựu binh trở về từ hải chiến Gạc Ma   -(LĐ)
SV Nguyễn Phương Uyên: Đề nghị Giám đốc thẩm hủy bản án Phúc thẩm   -(DCCT)

Xử Blogger Phạm Viết Đào vô tội, nhẹ … “lỗi” cho hai ông Chủ tịch nước, Thủ tướng  -(Chepsuviet)
Ngư dân bị Trung Quốc tấn công, cướp phá: hỗ trợ 500.000 là xong  -(Chepsuviet)
Mất Gạc Ma, ai có lỗi?   – Luật sư Trần Hồng Phong   -(Quechoa) -
Ukraine: Kết quả bỏ phiếu ở Crimea  -(Hiệu Minh )  – Lời bình của Mao Tôn Cua
Ủng hộ Bùi Thị Minh Hằng tại Hà Nội (chùm ảnh)  -(Nguyễn tường Thụy)
Săn “thần dược” bán cho Trung Quốc?   -(Danquyen)   >>>  Người dân chỉ mong một cuộc sống ấm no, hạnh phúc, an bình trên đất nước của mình  – Nguyễn trung Chính   >>>    Bao giờ anh thôi sống hèn ?  – Nguyễn thị Từ Huy
Việt Nam: Quá nhiều cảng biển khiến hoạt động kinh doanh cảng xấu đi    -   BloombergNews | 14.3.2014 Người dịch: Lê Anh Hùng
ĐỪNG CÓ MƠ VIỆT NAM SẼ NHƯ UKRAINA   -(Hồ Hải)
ĐẠO LUẬT CHẾ TÀI NHÂN QUYỀN VIỆT NAM S. 929   -(CTNLTVN) -Bản dịch của Huỳnh Thục Vy (Defend the Defenders)
Làm cách nào để dọn một đống rác (1)?  -(Nguyễn văn Thạnh )   >>>   Đạo đức trong nền dân chủ   >>>  Cái khôn của nhà “hiền triết” VN
Một nén hương tưởng nhớ Vũ Ánh  -(Bùi ngọc Tấn)

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng điện đàm với Thủ tướng Malaysia về MH370  -(VTC)   >>>   Không tặc ép MH370 hạ cánh gần Trung Quốc
Máy bay Malaysia mất tích: Trung Quốc tránh nói về lai lịch hành khách nước mình  -(TN)
Dân nghèo thì nghèo trụ sở vẫn phải nguy nga  -(PNTD)   —   Người Sài Gòn vất vả chống chọi với đợt nắng đầu mùa  -(SM)
Vaccine thủy đậu đã về nhưng chưa thể dùng  -(SM)    —   Dịch vụ xe đạp công cộng: ‘Hay thế, sao lại không làm?’  -(VTC)
Bộ trưởng Thăng: Còn tiêu cực thì cục trưởng chuyển việc  -(VTC)   >>>   Sai phạm chấn động ở Từ Liêm: Đề nghị công an vào cuộc
Giám đốc than Hòn Gai bị cách chức để phục vụ điều tra  -(MTG)   >>>   Di dời 59.000 dân, mất 4.698 ha đất nông nghiệp cho sân bay Long Thành
Cứu hộ, cứu nạn hay phô diễn sự lạc hậu?  -(RFA)
“Nội soi” góc khuất BV Đa khoa Bình Định: Bán ruộng, bán bò, mổ đi mổ lại  -(LĐ)

KINH TẾ
Giá sữa bị ‘nhào nặn’ muôn hình vạn trạng  -(SM)   —   Mercedes-Benz Việt Nam tuyên bố đầu tư thêm 10 triệu USD năm 2014 -(SM)
McDonald’s bị kiện vì ăn quỵt tiền lương của công nhân -(SM)   –   Alibaba của Trung Quốc sắp vào Wall Street  -(VOA)
Hệ thống kiểm tra hàng hóa trong siêu thị: Còn lắm chỗ thủng -(SM)    —   Dậy sóng lãi suất huy động, cho vay ‘bình chân như vại’ -(SM)
Nhà máy bia ‘mọc lên như nấm’ -(SM)   —   Việt Nam đang chọn địa điểm làm siêu dự án 20 tỷ USD từ Mỹ  -(DV)
Cửa khẩu Mộc Bài tồn đọng hơn 40 tỷ đồng hàng hóa  -(TTXVN)    —  Chương trình tạm trữ đẩy giá lúa gạo tăng - (TBKTSG )
Vay tiền nước ngoài làm đường vận chuyển bauxite - (TBKTSG )   – Thông tin từ Bộ Giao thông Vận tải (GTVT) cho biết, hôm 10-3, Cơ quan Bảo lãnh đầu tư đa phương MIGA thuộc Nhóm Ngân hàng Thế giới (WB) chính thức thông báo sẽ bảo lãnh khoản vay trị giá 500 triệu đô la Mỹ, thời gian 15 năm, cho dự án nâng cấp đường quốc lộ 20 – con đường huyết mạch nối tỉnh Lâm Đồng với Đồng Nai và TPHCM.   Đây còn là tuyến đường vận chuyển bauxite từ Lâm Đồng xuống cảng Gò Dầu, tỉnh Đồng Nai.
Cổ phiếu thép: người ăn không hết, kẻ lần không ra  -(TBKTSG)   >>>   TPHCM: Mới giải ngân được 300 tỉ trong gói 30.000 tỉ đồng   >>>  Ly nông và giải pháp tam nông
Choáng: Khoản thưởng triệu đô của sếp Việt  -(VEF)   —  Hàng lậu chọc ‘thủng’ đường biên  -(TN)
Vàng trong nước lên 36,45 triệu, cao hơn thế giới 1,2 triệu  -(TT)   >>>  Lập trang web kinh doanh đa cấp chiếm đoạt hàng chục tỉ đồng
Đồng loạt hạ lãi suất từ ngày mai   -(Dân trí) – Kể từ ngày mai 18/3, trần lãi suất huy động các kỳ hạn ngắn sẽ giảm xuống còn 6%/năm, thay vì mức 7%/năm trước đây. Cùng với đó, lãi suất tái cấp vốn cũng được hạ xuống mức 6,5%/năm và lãi suất huy động ngoại tệ USD giảm xuống mức 1%/năm.   >>>   Cảnh giác giá cá tra tăng nóng   >>>  Tại sao phải cấm nuôi gián đất xuất khẩu?
Hết bảo hộ ngành mía đường về đâu?  -(RFA)

VĂN HÓA-THỂ THAO
GIÁO DỤC-KHOA HỌC
Nơi học sinh vừa thấy thầy cô là… bỏ chạy  -(MTG)

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG
1.500 m2 nhà xưởng bị thiêu trụi, thiệt hại 10 tỷ đồng  -(DV)    —  Lại cháy lớn ở Khu công nghiệp -(SM)    –   The Voice bị tố lừa người xem -(SM)   —  Dụ dỗ 2 bé gái vào nhà nghỉ “chơi trò tình ái”  -(DV)   —   Lừa bán cả phụ nữ nước ngoài  -(DV)
Xì van đường ống, 2 nhà máy điện Cà Mau mất khí toàn bộ  -(DV)    >>>   Một giám đốc người Hàn Quốc đột tử tại KKT Nghi Sơn    >>>   Nhân viên vũ trường đâm chết đồng nghiệp   >>>   Bắt quản lý một cơ sở bảo trợ xã hội nghi giao cấu với trẻ em
Hàng chục người sang Trung Quốc rồi mất liên lạc  -(NĐT)  -Gần 20 người dân ở bản Hồng Thắng (xã Đôn Phục, huyện miền núi Con…
Cho người lạ vào nhà uống nước, bé gái 13 tuổi bị hiếp dâm   – (NLĐO)-    >>>  Dùng dây điện xiết cổ chủ nhà nghỉ cướp 10 triệu đồng   >>>  Chạy xe lạng lách, nam sinh lớp 9 còn đâm chết người   >>>   Giết bạn cùng phòng sau cuộc nhậu    >>>  Đà Lạt: Án mạng ở vũ trường VClub
Giáo viên trường Công an thay ảnh chứng minh nhờ người thi hộ  -(GDVN)
Con dâu tá hỏa thấy bố chồng chết trong tiệm tạp hóa  – (VTC News) – Gọi điện nhiều lần nhưng không thấy bố chồng bắt máy, cô con dâu chạy về kiểm tra thì bàng hoàng thấy bố tử vong với nhiều vết cắt trên cổ.


QUỐC TẾ
Thủ tướng Malaysia họp báo khẩn cấp công bố 2 giả thiết mới về máy bay bị cướp -(SM)    —  Máy bay Malaysia mất tích có thể đã hạ cánh xuống mặt đất  -(DV)    —   Vụ máy bay Malaysia : Mỹ ưu tiên giả thuyết chủ mưu là một phi công  -(RFI)   >>>   Máy bay mất tích : Trung Quốc đả kích Malaysia phí phạm công sức quốc tế   —   Máy bay mất tích qua 3 rada quân sự mà không ai biết  -(NĐT)   >>>   Có bằng chứng máy bay Malaysia mất tích bị không tặc khống chế  >>>  Máy bay mất tích: Cơ trưởng ủng hộ phe đối lập Malaysia
Không tặc ép MH370 hạ cánh gần Trung Quốc  -(VTC)   >>>   MH370 được lên kế hoạch đâm vào tháp đôi Petronas
Kết quả sơ khởi trưng cầu dân ý ở Crimea
Kết quả trưng cầu dân ý ở Crimea: Đa số muốn hợp nhất với Nga -(DV)
Thủ tướng Crimea: 93% cử tri muốn gia nhập Nga  -(VOA)   ===>>>
Mỹ, EU hành động sau cuộc trưng cầu dân ý Crimea  -(VOA)   —   Ukraina cáo buộc quân đội Nga chiếm một làng giáp giới với Crimée  -(RFI)    —  Nga hứa ngừng phong tỏa căn cứ Ukraina ở Crimée đến 21/03  -(RFI)   —  ‘Đa số cử tri Crimea đi bầu muốn theo Nga’  -(BBC)
Ô nhiễm : Xe cộ tại Paris lưu thông theo ngày chẵn-lẻ  -(RFI)
Mỹ chấn động sau cái chết của nhà tranh đấu Trung Quốc Tào Thuận Lợi  -(RFI)
Ukraina đưa vũ khí hạng nặng sát biên giới Nga Video  -(VNN)   >>>   Hơn 90% người dân Crưm đồng ý sáp nhập Nga   —   Mỹ, Anh, Pháp không công nhận kết quả trưng cầu dân ý ở Crimea  -(TN)   >>>  Ukraine nói hiện có 22.000 lính Nga ở Crimea  —   Ukraine: Miền Đông sôi sục đòi liên bang hóa    -  (NLĐO)
Người Crimea ăn mừng kết quả thăm dò bất chấp đe dọa từ chính phủ Kiev  -(GDVN)  >>>  John McCain: Mỹ không can thiệp quân sự vào tình hình Ukraine   —   Khủng Hoảng Ukraine: Bài Học Lịch Sử từ Phần Lan là Chìa Khóa cho Giải Pháp Hòa Bình   -(ĐKN)
Chỉ một ngày, Triều Tiên bắn ồ ạt 25 tên lửa  -(TT)   —  Chỉ có Nga mới có thể biến Mỹ thành ‘tro hạt nhân’  -(TNO)
TQ: Nhật Bản chỉ “cách chế tạo đầu đạn hạt nhân chỉ một tuốc nơ vít”  -(GDVN)
Philippines không cho Mỹ đưa vũ khí hạt nhân vào lãnh thổ (TTXVN)   >>>  Philippines ký thỏa thuận mua 12 máy bay huấn luyện

Chuyên gia Viện Hàn lâm VN: Thế giới trước nguy cơ chiến tranh lạnh Nga – phương Tây -(VTC)
Dân biểu Ukraine đòi cắt đứt quan hệ ngoại giao với Nga  -(TTXVN)    —-   Crimea nhận 400 triệu USD “hỗ trợ tài chính” của Nga  -(TTXVN)
Trưng cầu dân ý Crimée : Nga hoan hô, phương Tây phủ nhận   -(RFI)   —    Quốc hội Crimée chính thức tuyên bố độc lập và đề nghị sáp nhập vào Nga -(RFI)   —   Ukaina : Châu Âu trừng phạt 21 nhân vật Nga và Crimée -(RFI)   —  Dư luận Mỹ mạnh tay trừng phạt Nga -(RFI)   —   Hệ lụy của việc Crimée sáp nhập vào Nga -(RFI)   —   Nga hứa ngừng phong tỏa căn cứ Ukraina ở Crimée đến 21/03 -(RFI)
Máy bay Malaysia : bi kịch không hồi kết -(RFI)
Liên Hiệp Quốc : Tội ác của chế độ Bắc Triều Tiên ngang hàng với tội ác Khmer Đỏ -(RFI)
Vũ khí : Ấn Độ đứng đầu danh sách khách hàng trong giai đoạn 2009 – 2013 -(RFI)
Trung Quốc : Hai người Tây Tạng toan tự thiêu -(RFI)
EU họp khẩn bàn biện pháp cấm vận Nga  -(RFA)
Afghanistan: chỉ còn 9 ứng cử viên tranh chức tổng thống  -(RFA)


Chúng tôi đã thừa thuốc gây mê, thưa tiến sĩ.

Bài phỏng vấn tiến sĩ người Áo gốc Việt Đặng Hoàng Giang: “Phương Tây - một giấc mơ hời hợt!” trên báo Lao động* đang được nhiều người đọc và tranh luận. Tôi có cái nhìn khác vể bài viết này, trước nhất là lời cám ơn ông TS Đặng Hoàng Giang: Cám ơn về liều thuốc an thần của ông có nhã ý muốn tặng cho người dân chúng tôi.
Cuộc sống không chỉ là cơm ăn áo mặc, nó còn là tự do và những ao ước cần được xã hội thừa nhận. Ông về VN và ngắm nghía đời sống ở đây như Tây ngắm người Việt mặc dù ông nói tiếng Việt thạo hơn Tây nhưng ông chưa tiêu hóa được cái mà Tây nó vượt trội hơn Việt.
Theo Box của bài viết ghi rằng: “Từ năm 2008, ông là Phó Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu phát triển và Hỗ trợ cộng đồng (CECODES) - một tổ chức phi chính phủ đi đầu ở Việt Nam trong việc thúc đẩy xã hội dân sự, minh bạch và nâng cao tiếng nói của người dân.”
Nhà nước mà ông đang nhận lương để nghiên cứu có cách nhìn như thế nào về xã hội dân sự, cái mà ông đang vận động và nghiên cứu? Sao ông không nhắc tới điều cực kỳ quan trọng này trong bài phỏng vấn?
Vâng. Tôi hiểu ông trả lời phỏng vấn rất trơn và không nghi ngờ gì cái trơn tru ấy được suy nghĩ cạn kiệt bởi một chuyên gia. Tuy nhiên là người chuyên nghiên cứu về xã hội dân sự Việt Nam nhưng ông lại bảo những hình ảnh xấu của người Việt là tất yếu trong khi cọ sát với sự vận động toàn cầu hóa.
Ông nói: “Việt Nam đang chuyển dịch, đang đầy những đứt gãy xã hội, những xung đột về giá trị và văn hoá trong quá trình toàn cầu hoá. Điều này thực sự là thú vị, tuy rằng có thể gây hoang mang.”
Ông nói: “Cũng khó mà yêu cầu những người nghèo đang vật lộn hằng ngày phải lịch sự, đi nhẹ nói khẽ và nhường nhịn người xung quanh. Hay thậm chí, những người không còn nghèo nữa thì vẫn mang thói quen từ thời bao cấp đã ăn sâu trong tiềm thức, nên vào resort (khu nghỉ dưỡng) vẫn còn chen lấn nhau khi lấy đồ ăn...”
Tôi không tin lập luận của ông. Rất nhiều ví dụ cho thấy sự diễn giải của ông không thuyết phục, tôi lấy đất nước Campuchia làm một điển hình mặc dù kinh tế và hoàn cảnh phát triển của họ thua xa Việt Nam.
Sang Campuchia ông sẽ thấy tâm tính cá nhân và tinh thần dân tộc của họ.
Họ cũng đang chuyển dịch trong cái mà ông gọi nứt gãy xã hội, nhưng không hề có những hình ảnh mà ông cho là tất yếu ấy. Tuy nghèo hơn Việt Nam nhưng họ lịch sự, khiêm tốn, thật thà và ý thức bảo tồn văn hóa của họ có thể khiến cho các quan chức Việt Nam sang chơi phải xấu hỗ.
Không có việc cả làng kéo nhau đánh chết bọn trộm chó như xứ sở vô pháp luật Việt Nam và vì vậy không thể gọi như ông là “thú vị”.
Họ không kéo nhau tới đền thờ xin lộc, xin thăng quan tiến chức như ở Việt Nam. Họ cũng không tàn phá đền chùa miếu mạo và vì thế không thể gọi như ông là “hoang mang”.
Họ giữ gìn Angkor như giữ gìn con ngươi trong mắt của họ. Còn Việt Nam thì sao, ông có biết bao nhiêu di tích đã bị tiêu diệt cho các tòa nhà cao tầng hay sân golf vì quyền lợi của nhóm lợi ích?
Ông nói: “Nhưng ở Việt Nam, người ta có thể thử nghiệm bản thân trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Điều này chỉ có thể làm được trong một xã hội chưa có độ chuyên môn hóa cao.”
Ông đang ru ngủ mình và người khác. Nếu ông về Việt Nam không có bằng cấp hay tiền bạc trong tay thì không biết ông thử nghiệm bản thân như thế nào? Là một ông Tây ba lô đi xin dạy tiếng Anh trong các lò đào tạo cấp tốc sinh ngữ hay một chân chạy bàn tại một khách sạn 5 sao?
Nếu ông cho rằng người có bằng cấp, có ý thức muốn thử nghiệm trong một xã hội như Việt Nam thì ông tỏ ra vẫn chưa hiểu gì về nơi ông đang nghiên cứu. Vì Việt Nam “không có độ chuyên môn hóa cao” nên cách nhìn của những nơi ông sắp xin vào làm việc hoàn toàn khác với Tây phương. Họ sẽ nhìn ông bằng những cái nhìn vừa tỵ hiềm vừa nghi ngờ. Trong hoàn cảnh chung như thế ông làm sao thử nghiệm?
Ông đã biết có bao nhiêu sinh viên tài giỏi sau khi du học về với mảnh bằng tiến sĩ trong tay khi được nhận giảng dạy tại Đại học Quốc gia thì được trả với đồng lương ba trăm đô la một tháng?
Có lẽ chỉ đúng với trường hợp của ông vì ông nhận lương quốc tế để làm việc tại Việt Nam thì mọi gút mắc sẽ khó được nhìn ra bằng một đôi mắt tỉnh táo.
Ông nói: “Ở phương Tây, mỗi người sẽ chỉ có đúng chỗ đứng của mình như một mắt xích trong dây chuyền xã hội.”
Sai. Cái dây chuyền xã hội ấy chỉ được nhìn qua lăng kính lao động và vì vậy nhận xét của ông trái với nguyên lý phát triển. Phương Tây có hai loại lao động, một là sản xuất dây chuyền và hai là sản xuất không dây chuyền. Ông đang nói tới người công nhân trong mọi nhà máy của phương Tây, họ giống nhau và chỉ là những mắt xích. Loại thứ hai nhiều hơn, họ là những nhà khoa học đang miệt mài trong các phòng thí nghiệm. Dĩ nhiên không thể gọi họ là mắt xích được. Họ là các đầu óc luôn nghĩ tới các phát hiện mới để thỏa mãn hai nhu cầu: thứ nhất làm giàu, thứ hai cải tạo xã hội, và dĩ nhiên họ cũng không phải là mắt xích.
Họ là những chuyên gia độc lập, những người hoạt động chính trị chuyên nghiệp hay những giáo sư đang giảng dạy đầy dẫy tại các viện nghiên cứu hay đại học. Nói họ là mắt xích là cách nói phủ nhận và miệt thị của những đầu óc chống tây Phương.
Đông nhất là những người làm dịch vụ tại phương Tây, cũng không thể gọi họ là những con người-robot. Mặc dù họ làm cùng một công việc nhưng không ngày nào giống ngày nào vì phải tiếp xúc và làm việc với hàng chục loại khách hàng khác nhau. Họ sáng tạo để điều chỉnh thái độ làm việc cũng như cách quản lý công việc để sống còn và do đó họ không là mắt xích.
Ngay có là mắt xích như một công nhân bình thường nhưng vẫn có hằng triệu người khắp nơi trên thế giới ao ước được trở thành mắt xích ấy kể cả người Việt. Tại sao không làm một mắt xích tại phương Tây khi đồng lương, quyền lợi người lao động được bảo vệ trong khi cũng là một mắt xích tại Việt Nam thì không khác gì một một con bò trong nông trại, bị chủ vắt cho đến giọt sữa cuối cùng với sự tiếp tay của nhà nước bóc lột họ bằng đồng lương tối thiểu và hình thức của cái gọi là công đoàn?
Khi được hỏi: Điều gì khiến ông thấy khó chịu nhất khi sống ở phương Tây? ông rất ấm ớ khi nói “Họ cao to quá, mình nhỏ bé hơn nhiều (theo nghĩa đen), khi nói chuyện mình cứ phải ngước hết cả lên, mỏi cổ...”
Nhưng sau đó ông nói thêm: “Xã hội phương Tây coi trọng thành công vật chất. Xe xịn, nhà to, những chuyến đi đặc biệt… là những khát vọng cơ bản thúc đẩy xã hội phương Tây vận hành.”
Cái khát vọng cơ bản ấy có gì làm ông khó chịu khi khuyên người Việt lấy đó làm kinh nghiệm?
Chỉ khi nào phương Tây đồng loạt tuyên bố rằng họ không có khát vọng nữa hay khát vọng mù quáng vào một chủ thuyết nào đó như Việt Nam thì mới đáng nói. Xã hội thiếu khát vọng làm giàu là một xã hội mục rửa vì những định kiến sai lầm và bất mãn. Khát vọng ấy khôn lớn và thích hợp song song với các nền văn hóa lấy nhân văn làm chính thì tại sao ông lại khó chịu?
Phương Tây không bao giờ là thiên đường cả. Điều đó không cần phải bàn cãi nhưng khi lấy một phụ nữ chết đã 5 năm mới được phát hiện tại Mỹ để minh chứng cho sự bất toàn của nó là một so sánh không đúng tầm của một chuyên gia như ông. Kinh tế, xã hội, chính trị và văn hóa luôn luôn bất toàn vì vậy xã hội mới phải vận động để cải thiện nó. Lấy một ví dụ hiếm khi xảy ra để làm tiền đề minh chứng sự thiếu hoàn hảo của xã hội phương Tây là lấp liếm và thiếu biện chứng.
Là người tốt nghiệp thạc sĩ công nghệ thông tin, ĐH Kỹ thuật llmenau (Đức) có bao giờ ông thấy một người Đức bị nhốt khi viết status trên facebook vì điều 258 của Bộ luật hình sự?
Là người có bằng tiến sĩ trong lĩnh vực kinh tế phát triển của ĐH Công nghệ Vienna (Áo), tấm ảnh 4 mẹ con chị Hòe mang cầy thay cho trâu tại Hưng Yên vừa được báo chí VN loan tải có cho ông khái niệm gì về một nền kinh tế định hướng của Việt Nam?
Ông có thấy công dân Áo nào muốn đi đâu phải xin giấy phép, muốn xuất ngoại phải tùy vào lòng hảo tâm của công an cửa khẩu?
Ông có thấy ở Áo hay ở Đức có ai bị công an mời làm việc rồi được trả về nhà với cái xác chết không? Ở Việt Nam xảy ra hàng tuần.
Ở Áo và Đức ông có bao giờ nghe người ta bị chính quyền bắt giam nhưng con cái không được gặp mặt và gửi thuốc men cho cha mẹ vợ chồng con cái họ hay không?
Ở Áo hay Đức có bao giờ ông thấy cảnh sát giao thông ăn hối lộ và khi chận dân lại thì câu đầu tiên là “có tiền không mày?”
Ở Áo hay Đức có bao giờ ông thấy một bà già 90 tuổi lượm rác nuôi cháu tật nguyền hay một chiếc giường trong bệnh viện chứa tới 4 người nằm, cùng 6 người khác chui rúc dưới nó?
Những cái ông “chưa” biết ấy đang dày vò lòng tự trọng của người dân, làm cho họ vọng ngoại có điều kiện và phương Tây là cứu rỗi của nhiều người không còn gì phải đắn đo suy nghĩ.
Là một chuyên gia được đào tạo và sống trong môi trường tự do, ông quên không nhắc tới hai từ này là một cái lỗi rất lớn. Có lẽ sống quá lâu với nó nên ông không còn cảm thấy tự do là cần thiết nữa. Riêng chúng tôi, là con người, ngoài cơm ăn áo mặc thì tự do là điều băn khoăn nhất.
Lần tới hy vọng ông sẽ được phỏng vấn với chủ đề rất hay ho và cần thiết này và cũng hy vọng ông chia sẻ được cái tự do phổ quát chứ không phải thứ tự do trong khuôn khổ như nhà nước vẫn thường nói.
*http://laodong.com.vn/the-gioi/tien-si-nguoi-ao-goc-viet-dang-hoang-giang-phuong-tay-mot-giac-mo-hoi-hot-186268.bld

“Tứ quyền” trong XHCN


VRNs (17.03.2014) – Sài Gòn – Ở đây tôi  muốn nói đến 4 “nguồn” dẫn đến quyền lực, trong chế độ CS, theo trình tự như sau: “Thứ nhất MIÊU DUỆ, thứ nhì TIỀN TỆ, thứ ba QUAN HỆ, và thứ tư là TRÍ TUỆ”!
Câu trên là do một đại gia cán bộ từ ngoài Bắc vô, đã nói, giải thích, chứng minh cho tôi, chứ trình độ của tôi chưa đủ để “gặt hái” được những “chân lý” đó. Theo vị vừa là cán bộ vừa là đại gia này, thì trong cái xã hội CS, có 4 “nguồn” lớn nhất, mạnh nhất, để đạt tới địa vị, danh vọng,quyền lực và lợi lộc: hàng đầu là con cái cháu chắt kẻ cầm quyền, thứ nhì là đồng tiền để mua địa vị, dẫn đến đến quyền lực một cách dễ dàng. Càng có nhiều tiền chi ra thì mua được ghế càng cao, kể cả khi quyền lực bị lung lay, tung tiền ra cũng có thể giữ vững được vị trí, như vị “tướng đầu”mới trải qua một cuộc chao đảo vì tranh giành, đấu đá quyền lực, nhưng nhờ có nhiều tiền quăng ra, nên “ghế” vẫn vững. Đồng tiền thậm chí có khả năng biến kẻ đang nắm quyền thành một thứ “đệ tử” hay tay sai không chừng (nhưng ở cấp vừa thôi), như trường hợp một tay tài xế xe xúc tại một tỉnh miền Trung, đã tiến dần lên chủ xe, rồi dùng xe đi làm công cho các quan chức tỉnh, thay vì lấy tiền thì quan cho đất, đất nhiều đem phân lô bán cho dân nên thành đại gia, đại gia tung tiền nhiều bao bọc các quan chức, nên có quyền “khiển” các quan này, và biến các quan thành đàn em!
14031700Hạng thứ 3 là do quan hệ khéo léo, luồn lọt xu nịnh, hay cũng dùng lực đẩy của đồng tiền (chứ không có chuyện quan hệ chỉ bằng miệng), thì sẽ giải quyết được mọi khó khăn khúc mắc, và “đạt” được một “cái ghế” nào đó trong hàng quyền lực. Như thế trong xã hội CS, trí tuệ hay nói rõ là tài năng, chỉ đứng hàng chót sau 3 thứ trên, mà có khi “chữ tài cùng với chữ  tai một vần”, vì trong thế giới bất tài, để kẻ có tài chui vô còn nguy hiểm cho “tập thể”! Bởi thế không lạ gì hàng ngũ “lãnh đạo” của nước ta hiện chỉ toàn là “đỉnh cao chí…tệ”, tức là tệ cùng cực, tệ hết chỗ nói!.

I.THỰC TRẠNG VN
Tại nước VN XHCN, đang “thực thi nghiêm chỉnh” cái trật tự “tứ quyền”:
1/. Thứ nhất MIÊU DUỆ: Miêu duệ tức là hàng con cháu của một ông “tổ” nào đó. Trong xã hội CS, cụ thể như ở Trung quốc và VN, “Con quan thì được làm quan”,  miêu duệ của quan quyền CS là kẻ dễ có “quyền bính” nhất: quyền thừa kế, quyền nối nghiệp cha ông để ưu tiên  bước lên hàng lãnh đạo mà không cần bất cứ một điều kiện khách quan nào cả. Đương sự chỉ cần “sở hữu” một hình dạng con người, biết mở miệng ăn được nói được, đi được đứng được, cộng với một xuất xứ từ quan quyền là đủ, có đần ngu một chút thì đã có “bằng cắp” mua từ tiền bạc của các “đấng sinh thành”, thiếu gì!
Cứ như trật tự nêu trên thì chế độ CS là chế độ gia đình trị, là chế độ cha truyền con nối theo hàng dọc, kéo thêm cả bè ăn theo. “Một kẻ làm quan, cả họ được nhờ” mà! Trường hợp ông “tổ” có tên tuổi mà chết sớm, thì miêu duệ của ông ta vẫn được “thừa hưởng” cái công cán của ông, nhất là nếu lại có thêm lời “gửi gấm” của “kẻ đã ra đi”! Đặc biệt là các “đồng chí” còn lại, cũng sẵn lòng “đùm bọc và nâng đỡ” các miêu duệ “xấu số” này, vì làm cho “đồng chí, đồng đảng” như thế, thì đến lượt mình cũng được như vậy, đó là “truyền thống tốt đẹp của CM” hiện tại. Chỉ tội cho người dân, lỡ ra các “miêu duệ” này có kém cỏi, dốt nát mà lên lãnh đạo thì thằng dân càng khốn nạn, vì hình như càng dốt càng tàn bạo, càng ngang ngược, càng tham ăn, khi  đã nắm được quyền! Thực tế đã chứng minh điều này, nên tôi không cần dẫn chứng  thêm.Cứ xem kẻ “tối du kích, ngày chích dạo” mà leo lên đến đâu, và hành xử như thế nào thì đủ biết rồi! Các “miêu duệ” của đám này cũng đang được dần dần đưa vào các vị trí quan trọng để chuẩn bị lên hàng “khanh tướng” trong XHCN, nối nghiệp cha ông!
2/. Thứ nhì TIỀN TỆ: Trong XHCN, câu “có tiền mua tiên cũng được” đã được chứng minh rõ nhất.Có tiền là mua được địa vị, chức tước, bằng cắp, để “điền vào chỗ trống (kiến thức) cho hợp nghĩa”, cho chắc chân. Vì thế “quan chức” từ vô học thành có học, từ óc rỗng, óc đặc vụt một cái có bằng tiến sĩ treo đầy nhà đầy cửa, tiến sĩ nhiều như giấy! Tiền cũng giúp mua được ghế ngồi trong “chính quyền” để trở thành ông nọ bà kia! Cả chức công an đứng đường cũng phải có tiền mới mua được, và tùy vị trí đứng, chỗ thu cướp được càng nhiều tiền thì giá mua càng cao, thấp nhất cũng cả trăm triệu. Chỗ nào “ghế ít đít nhiều” thì giá càng đội lên. Chính vì việc mua chức tước địa vị,nên khi vào được chỗ thì lập tức đưa vòi bạch tuộc ra quấn lấy lũ dân bất hạnh mà hút máu, hút lấy hút để cho thật nhanh còn thu lại vốn đã bỏ ra, rồi còn phải nộp quỹ đen cho xếp lớn xếp nhỏ, và còn cả một dọc nhu cầu thiết yếu như mua nhà, sắm xe, ăn nhậu, gái gú, bài bạc…! Tất cả đổ lên đầu dân, tạo thành một xã hội suy đồi, khốn quẫn, nhũng lạm! Ở các tỉnh nhỏ càng nhìn thấy rõ: quan chức từ là những kẻ thất học, kém trí nhưng đa gian, đã lên hàng lãnh đạo, rồi từ một kẻ “vô sản chuyên chính”, sau thời gian “cỡi ngựa dân” đã thành những tư bản đỏ, những trọc phú miền quê với cửa nhà dinh thự, xe cộ, và cả đủ thứ chân ngắn chân dài; bên cạnh là một đám thứ dân nghèo đói và một môi trường xã hội rách nát do chúng cày phá! Có tiền là mua được quyền, và ngược lại, có quyền ắt có tiền.Tiền từ quyền mà ra: quyền cướp đất cướp nhà của dân, quyền hối lộ, tham nhũng, quyền ăn cắp của công…, cái nào cũng đưa đến tiền, rồi có tiền nhiều lại mua được chức cao hơn, chức cao hơn thì tiền vào nhiều hơn, con đường tiến thân cứ thênh thang rộng mở cho kẻ có tiền nhưng bất nhân!
3/. Thứ ba QUAN HỆ: Nhờ tài quan hệ khéo léo, “cộng hưởng” với lực đẩy của đồng tiền, mà rất nhiều kẻ chả cần có học hành lẫn tài cán gì, đã trở thành đại gia với tiền như nước, tài sản kếch sù, dinh thự nguy nga, nhưng bản chất thì vẫn “cu li”, vẫn là những kẻ “trưởng giả học làm sang” vô cùng kệch cỡm!
Một ví dụ cụ thể: ở một tỉnh nọ có một anh thợ lò vôi, nghe nói về con đường công danh của anh ta thật đầy “thú vị”, “chó ngáp phải ruồi” như sau: chẳng hiểu cơ may nào anh ta được gặp ngài “tể tướng nước vệ” (nói theo cách nói của “người Buôn Gió”), anh thợ lò vôi này khéo léo thế nào mà đắc ý của tể tướng, ông bèn hứa sẽ đưa anh thợ vôi lên “đỉnh cao” trong xã hội của ông. Và quả thật, với đất đai thu thập được, anh thợ vôi nay đã trở nên đại gia, làm chủ cả một “quốc tự” vô cùng hoành tráng, mở cửa cho bàn dân thiên hạ đến chứng kiến một “tập hợp văn hóa” hổ lốn của anh! Vào dịp “đại lễ” mừng con đầy năm, anh không ngần ngại “phong” cho đứa con một tuổi của anh với bà Việt kiều mới cưới, làm “chủ tịch hội đồng quản trị” cái công ty hàng nghìn tỷ của anh.
Điểm đặc trưng là trong cái “cuốc tự hổ lốn” vừa nói, nó có cả đền thờ quốc tổ Hùng Vương của dân Việt (nay được anh “tư hữu hóa”!), có cả ngôi chùa lớn thờ Phật, và bên cạnh Phật thật, lại có cả tượng “tân phật” là Hồ Chí Minh, và còn có đền thờ ông bà ông vải của vị đại gia đó. Một ngày cách nay không xa, nhân cơ hội “thừa thắng xông lên”, và “phú quý sinh lễ nghĩa”, vị đại gia đó muốn “tỏ mình ra uy nghi sáng láng”, bèn cho bà con dân chúng được tham dự một lễ “tế sống” bà thân mẫu của anh ta. Anh đã cho rước mẹ bằng kiệu sơn son thếp vàng nguy nga vào “nhà tổ” tại đây, để anh đích thân vái lạy mẹ, ca tụng mẹ, đồng thời “vinh danh” người vợ hiện tại là “cánh tay đắc lực, là ân nhân” trong cuộc đời anh, nhất là trong sự nghiệp lẫy lừng của anh. Nhưng chẳng được bao lâu, khi anh rước một “tân nương” Việt kiều về thay cho “chánh thất”, thì bà mẹ từng được tế sống của anh đã đến van lạy anh đừng làm thế, liền bị anh chỉ vào mặt mà rằng: “Các người muốn sống hay muốn chết? Nếu muốn sống thì đừng có gây rối cho tôi, còn muốn chết thì tôi cho chết!”, và bà mẹ diễm phúc nhất đời của anh bỗng trở thành kẻ bất hạnh nhất đời, tủi nhục nhất đời, gạt nước mắt bước ra khỏi “lâu đài” của con!
Tôi phải kể sơ câu chuyện trên, để minh chứng đồng một lúc tài “quan hệ” và “phẩm chất đạo đức” cùng trình độ văn hóa tuyệt vời của những đại gia bất tài vô đức của xã hội ta ngày nay!
4/. Thứ tư TRÍ TUỆ: Thật trái nghịch, ở các nước tự do, văn minh, người ta trọng đãi và ưu tiên mời người hiền tài, trí đức tham gia vào việc nước, để nhờ tài kinh bang tế thế của những người con ưu tú này mà dẫn đưa đất nước, dân tộc tiến lên đài vinh quang, thì ở cái “thiên đường XHCH”, tài trí lại được liệt vào hạng bét trong thế giới chức quyền, còn đức độ thì lại là thứ không chấp nhận được, vì có đức độ thì làm sao mà duy trì chế độ CS?!
Vì thế mà tôi đã phải rời bỏ nghề dạy học ngay sau ngày miền Nam bị mất, do không thể thích nghi với tư tưởng “mới”, coi những giá trị đạo đức muôn thuở của con người như NHÂN (lòng nhân ái, nhân từ độ lượng), NGHĨA (cư xử có tình có nghĩa trong các mối quan hệ giữa con người), LỄ (giữ lễ độ lịch sự, kính trên nhường dưới), TRÍ (sự hiểu biết cặn kẽ về mọi sự, để suy nghĩ cho đúng, đánh giá chính xác về người và việc), TÍN (là lời nói, việc làm phải trung thực, không gian giả, để giữ được niềm tin và sự quý trọng nhau trong cuộc sống), nay bị coi là lạc hậu, là làm cản trở bước tiến của con người! Vì thế mới nảy sinh cái xã hội gian ác, giả dối, vô đạo ngày hôm nay!
Nên nhớ rằng nhân loại có những giá trị đạo đức chung, gọi là ĐẠO LÀM NGƯỜI, mà ở đâu, thời nào cũng công nhận như một chân lý. Những chân lý đạo đức nhân bản ấy thường được Thượng Đế ban xuống cho con người qua các “máng thông ơn” là các nhà đạo đức, triết gia, như Đức Phật, Đức Khổng Tử… Họ là tinh hoa của Nhân Loại nói chung, dù họ có xuất xứ từ nước này nước nọ. Do đó đạo Phật không thể coi là đạo của Ấn Độ vì Đức Thích Ca sinh ra tại đó, hay đạo Khổng không phải là đạo của Tàu, Đạo Thiên Chúa không phải là đạo Do Thái. Chân lý và đạo lý được các vị truyền đạt được bắt nguồn từ đấng là nguồn của Chân, Thiện, Mỹ, tức Thượng Đế, chứ không phải mọc lên từ cá nhân các vị! Chỉ đáng tiếc là con người với lòng tham, sân, si, khi đón nhận được những chân lý ấy thì tự đem xào xáo chế biến, làm nó sai lạc đi, và bôi bác người truyền đạt nó, với hậu ý riêng, phục vụ cho mục đích thấp hèn của mình: đó là “tai nạn” chung của các tôn giáo, Thiên Chúa giáo, Phật giáo, cũng như Khổng giáo!
Đức Khổng Tử là một triết gia của nhân loại, và tư tưởng triết học, nhân sinh quan, đạo đức quan của ngài được công nhận từ Đông sang Tây, từ trước đến sau, chứ không phải là một loại hèn nhân “tứ chi bất động, ngũ cốc bất phân” như nền giáo dục XHCN xuyên tạc! Rồi đây nó sẽ còn bị xuyên tạc và nhìn nhận sai nữa, khi bọn Trung Cộng định lợi dụng danh nghĩa Khổng Tử để bóp méo, tuyên truyền bậy bạ có lợi cho chúng, sợ còn nguy hiểm hơn cả sự bóp méo của các chế độ phong kiến cũ! Cứ như thế thì tôi dạy dỗ gì được mà chẳng phải bỏ nghề, vì môn tôi dạy có liên quan đến tư tưởng, đến nhân sinh, xã hội! Điều đó cũng giải thích tại sao những nhà trí thức yêu nước, có sự nhận biết đúng về chân, giả, có tâm hồn, có tinh thần trách nhiệm với dân với nước, với tiền nhân và với hậu duệ, đã nói lên tiếng nói trung thực thì bị vào tù, bị tiêu diệt!
Trong chế độ Cộng Hòa cũ ở miền Nam, mỗi khi có cuộc bầu cử thì dân chúng phát huy quyền làm chủ của mình, quan tâm theo dõi, tìm hiểu từng ứng cử viên để xem xét, đánh giá từ trình độ hiểu biết cho đến đạo đức, nhiệt tình của họ mà chọn mặt gửi vàng, đúng như câu: “Chọn người tài đức vẹn toàn, Giao cho việc nước, mới an dân lành”!. Còn ngày nay thì 3 cái ưu tiên quyền lực trên, cộng với chế độ độc tài đảng trị, người dân đã hoàn toàn bị loại ra khỏi việc ứng cử và bầu cử, để cho “miêu duệ, tiền tệ và quan hệ” nó cưỡi đầu! Kiểu bầu cử giả tạo đã biến dân thành đàn cừu bảo đâu làm đó, làm trò hề cho thế giới cười chê! Đó là nguyên nhân của cái xã hội suy tàn, đồi trụy, vô đạo, đói rách và lạc hậu ngày nay của chúng ta, với những lãnh đạo bất tài vô đức! Ôi! Thật đau đớn!

II. TRÁCH NHIỆM VỀ AI?
Việc của tôi và của thế hệ chúng tôi là nhận định về thực trạng như đã nêu trên, với tuổi già sức yếu dù muốn cũng khó có thể làm gì tích cực để thay đổi thực trạng bi thảm và nhếch nhác này! Chúng tôi kêu gọi đến tinh thần trách nhiệm của các bạn trẻ VN trong và ngoài nước, trách nhiệm với bản thân (nhất là những người đang sống trong lòng xã hội VN), trách nhiệm với non sông Tổ Quốc, với đồng bào, với các thế hệ mai sau.
Các bạn có thể nào chấp nhận cái trật tự quyền bính như “TỨ QUYỀN” nêu trên? Các bạn có thể chấp nhận một xã hội nghèo nàn lạc hậu và bất công, trong đó có bạn và con cháu bạn? Các bạn có đành lòng để mất nước, để quân thù dày xéo non sông, tiêu diệt giống nòi Việt Nam mà cha ông chúng ta đã đổ máu xương để vun đắp gìn giữ? Tất cả các bạn có chắc rằng sẽ rời bỏ quê cha đất tổ để tìm được chỗ lưu vong hết ở các nước? Và các bạn có dám bảo đảm sẽ tìm được cuộc sống ổn định, hạnh phúc ở nước ngoài, mà quên hẳn quê hương VN dấu yêu này? Hay các bạn đang là con ông cháu cha, may mắn dành được một vị trí mãn nguyện tại đất nước khổ đau này, có leo đầu cỡi cổ dân để hút máu mãi được không? Liệu các bạn có được yên lành mãi đến đời con cháu, mà không bị người dân lật nhào, hài tội không? Các bạn có cần danh dự để sống, sống có lương tâm, liêm sỉ, hay chỉ sống vì cơm áo của tiền? Và cuối cùng, chúng ta muốn là NGƯỜI hay là CON VẬT mang hình người, để muôn đời bị ô nhơ, như kẻ vô đạo, tham danh cầu lợi đáng phỉ nhổ?
Xin các bạn hãy dành những giờ phút để trở về với chính mình, tạm gác sự yên ổn giả tạo và lợi danh bọt bèo, để suy nghĩ về những câu hỏi trên, rồi tìm cho mình một câu trả lời lành mạnh và chân thành, thì các bạn sẽ tìm ra hướng đi, và hoạch định cho mình một lối sống tốt đẹp: Sống ra người! Nếu không thì thà chết vinh hơn sống nhục!
Mong sao các bạn trẻ VN sống xứng đáng là dòng giống Lạc Hồng, là miêu duệ của tiền nhân anh dũng bất khuất, để dòng sử xanh của Việt Nam được tiếp nối bằng những nét kiêu hùng, chứ  đừng tiếp tay với giặc trong thù ngoài mà xóa tên VIỆT NAM trên bản đồ thế giới!       
Nguyện xin Thượng Đế chúc lành, và Tiền Nhân phù hộ cho các bạn.
Một công dân

PHÁT SỢ VỚI NHỮNG PHÁT NGÔN, CHỮ NGHĨA, CỦA CÁC NHÀ CẦM QUYỀN!

Không ít người do đã quá chán ngán với “các miệng nhà quan” nên kết luận:

-Chẳng qua chỉ vì….quá ngu, quá ít chữ nghĩa, nhưng do…may mắn vớ được “quyền” và “lực” nên hễ có dịp mở miệng ra là:

1- Nói dông dài, nói những chuyện “ai cũng biết” “hoặc “nói rất nhiều mà chẳng nói lên cái gì ”!

2-Đọc lại những “bài kinh” đã học thuộc lòng của các bậc cộng sản tiền bối, thậm chí cả những đạo lý của công giáo, phật giáo, khổng giáo, “bát nháo chi khươn” lẫn lộn cả duy tâm lẫn duy vật để “giáo dục” thần dân mà họ vừa…ghét vừa…sợ!


3-Gần đây, do đứng trước sự “tồn vong” của tập đoàn bọn họ nên một số đã “đánh liều” phát biểu bừa phứa, nghe cứ như sắp có Eltsine hay Góocba sắp xuất hiện ở nước ta vậy! Để “ra cái đều” thông cảm với quần chúng bị trị, họ không ngại vạch toạc ra những điểm chết của cơ chế ho tạo nên, đã làm cho không ít người tưởng họ “đổi mới lần thứ hai”, “cải tổ thể chế”, “cho dân làm những gì mà pháp luật không cấm” đến nơi rồi! Họ sẵn sàng nói dối, nói láo lấy được vì thằng dân đen chẳng có quyền “cho nghỉ việc” hoặc “đuổi chính phủ” như lời ông Hồ đã “lỡ” phát ngôn trong cơn hứng khởi mị dân năm nào!

Riêng mình, với trên 60 năm trải nghiệm trong cả cái hệ thống “tuyên giáo nói láo lấy được” (mà mình cũng là một…cây “nói láo có chỉ đạo” có hạng nên được kha khá huân chương, bằng khen, danh hiệu…), mình rất nhạy cảm trước những sự thay đổi ngôn ngữ, chữ nghĩa, văn phong của giới chỉ đạo “những cái mồm của chế độ”.

Mình đã từng vạch ra cái mặt trái của một cụm từ, một danh từ, một khẩu hiệu là “Nói dzậy nhưng phải làm…ngược lại”!
Như thời năm 1945,46….tại sao người ta phải hô hoán lên “Đoàn kết! đoàn kết! Đại đoàn kết!” những từ chưa từng nghe thấy ai nói bao giờ ? Chẳng qua là đang sắp sửa có sự phân chia giai cấp, sắp tới lúc phải tiêu diệt kẻ này, đoàn kết với kẻ nọ, dựa vào tầng lớp này, cô lập tầng lớp kia…Sau đó là hàng loạt những “đấu tranh giảm tô”, “phát động quần chúng”, “cải cách ruông đất, chấn chỉnh tổ chức!..
Rồi ”Bắt rễ, xâu chuỗi”….rồi ruộng đất cho dân cày rồi cải tạo đủ thứ từ con người, tư tưởng, tình cảm, văn chương-nghệ thuật, để cuối cùng “vô sản hóa” tuốt luột bằng hàng loạt “cải tạo” khác, từ nhà đất, xí nghiệp, thậm chí đến cả cái ví tiền của từng gia đình!.…Ôi loạn những từ, cụm từ, khẩu hiệu mới toe nghe có vẻ vô hại nhưng mặt trái của nó là sinh mạng của hàng chục vạn con người bị thủ tiêu, là ruộng đồng, nhà máy, nhà cửa, tiền bạc của hàng triệu con người bị tước đoạt mọi quyền tư hữu.
Chỉ riêng cái chuyện “đánh đây là đánh cho Liên Xô cho Trung Quốc” (Lê Duẩn) được ngụy trang bằng 4 chữ “chống Mỹ xâm lược” (ngay bây giờ thỉnh thoảng vẫn chìa ra không biết ngượng ) với những khẩu hiệu đại ngôn mù quáng “Dù phải đốt cháy hết dãy Trường Sơn….”, “Còn cái lai quần cũng đánh”, “Thắng giặc Mỹ ta xây dựng hơn 10 lần ngày nay…” đã cướp đi sinh mạng của gần chục triệu những đứa con của Tổ Quốc VN cả hai miền Nam Bắc.
Cũng không thể quên được cái chủ trương…“nhân văn hơn…phát xít”: “học tập cải tạo” của hàng triệu sĩ quan và công chức cao cấp của chế độ VNCH …! 20 ngày mang theo sách vở và cơm gạo đi “học” trong đầu còn vang lên “Chỉ có Đế Quốc Mỹ là thua! Toàn dân Việt Nam ta đều thắng”…hoặc “Gia đình có một người theo cách mạng là gia đình cách mạng”….để rồi…”học”, “học nữa” học mãi” đến mút mùa, đến bỏ xác giữa rừng sâu! Chết rồi mà vẫn không…tốt nghiệp nổi cái bằng “đã cải tạo” “hoàn toàn vô nghĩa và ác độc!”
Cái cụm từ “học tập cải tạo” đồng nghĩa với vô tù, khổ sai đến chết đã gây nên một nỗi kinh hoàng không những đối với dư luận thế giới. Nó còn kéo theo cụm từ “bỏ phiếu bằng chân”, từ kép “thuyền nhân” sau khi có hàng triệu con người, gia đình nạn nhân cải tạo vượt biển tìm tự do mặc cho không ít người không may đã bỏ xác giữa đại dương hay làm mồi cho cá mập, cho cướp biển!

Mình có thể kể ra hàng ngàn chủ trương, chính sách, khẩu hiệu, mà mỗi lần đọc tới nó, lại hiện lên những hình ảnh gớm ghiếc của cái mặt trái vẫn làm mình rợn tóc gáy như cách đây 60 năm khi mình được đưa đi, ”cải cách ruộng đất”!…

Đặc biệt những đại ngôn, những phát biểu bừa phứa, những chủ trương rất …”công phu”, ”phong phú”, ”bài bản”, …”khoa học”.
Về các cuộc bố trí nhân lực một cách áp đặt cho Đại Hội lần thứ 12 của họ đã “cập rập” tiến hành …với những thủ thuật đánh lận con đen trong chữ nghĩa như cũ.

Chỉ cần nghe qua, đọc lại những gì mà chú Rứa nói sẽ thấy rõ ý đồ của các “các đỉnh cao trí tệ” muốn gì khi họ chủ trương “luân chuyển cán bộ”?? Một em học snh lớp 3 cũng thừa biết là động từ “luân chuyển” ở đây là láo khoét! Chẳng có luân mà chỉ có chuyển, chẳng có chuyển mà chỉ có “cài đặt”, “cơ cấu” gia nhân thân tín vào các chức vụ vừa béo bở, vừa chuẩn bị cho cái ghế trung ương chính thức, thậm chí bộ chính trị, ban bí thư sắp tới mà thôi!

T/s Lê Đăng Doanh, người theo dõi khá kỹ cuộc “luân chuyển” này đã tổng kết (chỉ đến ngày 12 thôi) là 44 vị “hạt nhân chiến lược” cấp cục, vụ, thậm chí chỉ là nhân viên thường đã được bổ nhiệm về ngồi lên ghế phó vương (phó bí thư) của 25 tỉnh, thành…! 19 được cơ cấu về làm phó chủ tịch Ủy Ban Tỉnh, thành phố, chả có ma nào được luân chuyển với họ cả!
Trong số 60 được luân chuyển này T/s Doanh còn lưu ý có 2 Trung Ủy và 19 thứ trưởng (Không biết thái tử Nguyễn Thành Nghị, vừa là thứ trưởng, vừa là TƯUV dự khuyết nằm trong con số nào?)

Riêng mình, sau khi nghe và đọc các lời phẩm bình, cách chơi chữ trong trò chơi “thiếu dân chủ”, “thiếu minh bạch” ngay trong Đảng họ, trong việc cơ cấu bộ máy lãnh đạo sắp tới mình dự đoán: sẽ con nhiều trò xiếc chữ nữa đối với người mà họ cho là…ngu nên cóc cần đếm xỉa!

….Mình bỗng nhớ lại chuyện chuyển ngành (không luân chuyển như hôm nay) của chú Trần Bình Minh nguyên con trai ông Trần Quảng Vận tức Trần Lâm, nguyên UVTƯ đảng, nguyên chủ tịch Uỷ Ban Phát Thanh và Truyền Hinh VN. Từ một “biên tập viên đương nhiên” cơ quan của bố mình, Trần Bình Minh đang được chú ý với những bài phóng sự khá nổi về việc vạch trần vụ “lâm tặc-nhà nước” ở Phan Rang hay Phan Thiết gì đó bỗng dưng bị “cho thôi việc” và được “ấn” về làm…. phó bí thư tỉnh một tỉnh nghèo “quanh năm mắm nhút” Nghệ An (!?) dù cả đời chú chưa có kiến thức gì về...nông nghệp!?....Nhưng chẳng lâu la gì, ai cũng nhìn rõ là, Đây là cái “cầu bật” để Bình Minh nhảy tót lên Trung Ương thừa kế …bố và thay cái chú Hiền, đang có khá nhiều bê bối nội bộ từ cơ quan đến gia đình! Và mọi sự đã diễn ra đúng kịch bản biết trước! Khôn hay vụng đây ?

Lần này, không phải chỉ có đơn độc có một ca Bình Minh nữa mà là cả 60 ca chuẩn bị “bom-bác-đê” và được áp đặt cho cả các đảng viên và sau đó là cho toàn dân bầu vào quốc Hội tùy theo ý thích của các “đỉnh cao vài trượng” muốn có số % cần có mặt để “lãnh đạo toàn diện”, để “mang sức mạnh đến cho nhân dân” là bao nhiêu!
Cứ theo dõi mà coi! Chả mấy tên “trật đường ray” với “quy hoạch cán bộ chiến lược” này đâu, trừ trường hợp có tên nào không đấu tranh được với quyền, lợi, tiền, gái ở nơi “sứ- quân tỉnh lẻ” mà tự rút lui trong ô nhục như Nguyễn Trường Tô (hô)!

Cũng cần phát hiện thêm trò chơi chữ nghĩa về cái việc cài đặt người mà t/s Lê Đăng Doanh nói với BBC là “không minh bạch”, là “cập rập”, là “thiếu dân chủ” đã được …tung hứng lộn chiều! (tuy nội dung thì vẫn “cu-như-nguyễn”)
Thay vì: ”Bà Nguyễn thị Hà, Bí thư Trung Ương Đoàn …ông Trương Quang Hoài Nam….ông Nguyễn đình Khang được luân chuyển về giữ chức….”, thì sáng nay: ” Ông Nguyễn xuân Bình, …Thân đức Hưởng, Nguyễn Hữu Từ, Bùi Nhật Quang, đặc biệt có cái tên xoàng xoàng là Bạch Ngọc Chiến, Trưởng Ban VTV4 Đàì THVN)…..đều được….”chuyển về…Hải Phòng, ..Cà Mâu, Ninh Thuận….để dự kiến bầu giữ chức phó…” Nghĩa là chữ “luân chuyển” bỗng dưng bị thay thế bằng cụm từ “chuyển về để dự kiến bầu” cho có vẻ dân chủ trong Đảng hơn tí chút mà chả cần giải thích gì xất!

Cơ cấu từ trên xuống hay bầu cử tự do chẳng qua chỉ là cái hình thức, tốn kém, mất thời giờ, chẳng ai thích mà vẫn phải làm! Còn chuyện trúng cử 97, 98, 99 100% như bên nước chú bạn quí Ủn Ỉn thì… ở Việt Nam này chẳng phải chỉ có giời mới biết được thực hư, mà nhân dân bình thường, kể cả em bé lên 5 đến ông già sắp chết cũng biết rõ hơn cả ông giời là: Ai trúng, ai trật thậm chí ai làm ông to nhất, to nhì, ai thượng thư bộ này bộ nọ, tất cả đều đã có sự xếp đặt của mấy ông “cực to” hết!
Bí mật đã được bật mí ở ngay trên các phương tiện truyền thông thế giới đến cả 6 tháng, một năm! Nói ngược ư?, không đi bầu thực thi “quyền lợi công dân”, trốn đi bầu ư? Cứ mà tù mọt gông về tội “trốn thuế”, ”phá rối trật tự công cộng”, ”chống người thi hành công vụ” như…chơi…!

ảnh trên: Nguyễn Thanh Nghị, con trai của Nguyễn Tấn Dũng, (vừa được "luân chuyển" về làm làm phó bí thư Kiên Giang); ảnh dưới: Lê Trương Hải Hiếu, con trai Lê thanh Hải Bí thư Saigon, (gần đây được bổ nhiệm làm phó bí thư quận 1) những thái tử đàng này sẽ được chuyển và sẽ lại chuyển về trung ương là cái chắc!

Cái "Hội Nghị Bồi dưỡng tập huấn cho lớp trẻ" sẽ chuyển mà không luân cần có ảnh ông Mác ông Lê (LÂU NAY BỊ XẾP XÓ) để nhắc nhở: cần nắm vững vũ khí giai cấp kẻo mất hết!
Chỉ riêng cái vụ “Bồi dưỡng chính trị cho 111 trung ương Ủy Viên” trong dịp “luân chuyển cán bộ” này thì mình vẫn còn đang theo dõi cái gì được giấu sau cái việc tập trung gần một nửa số “đỉnh cao của cả nước” về Hà Nội để nghe giảng về cái gì? và tự đặt cho mình mấy câu hỏi chưa thể trả lời như sau:

-Vì sao mà phải “bồi dưỡng” nghiệp vụ, ”tác phong lãnh đạo” cho 111 ông trong số 275 Trung Ủy?

-Tại sao không phải là một hội nghị cán bộ hoặc trung Ương như mọi khi để bàn về một nghị quyết gì đó?

-“Ai sẽ lên lớp ai” khi nhìn kỹ các mặt đi học và ngồi nghe anh Rứa, anh Trọng và anh Sanh huấn dụ …không ít người mang khá nhiều chức vị, danh hiệu, bằng cấp, tuổi tác, thâm niên chẳng thua gì mấy anh huấn dụ họ!

-Lẽ nào đây là tập hợp của một nhóm lợi ích này chuẩn bị đối phó với một nhóm lợi ích khác?

-Lẽ nào đây là những phần tử sắp “tự diễn biến”cần phải uốn nắn, cần trang bị thêm vũ khí đấu tranh giai cấp, không khoan nhượng với mọi lực lượng thù địch?

Hai cái từ “Học Tập” và Bồi Dưỡng” của 111 vị chọn trong 275 vị lần này quả là mình chưa tìm ra cái nghĩa đích thực của nó thật!
Có ai đó mở mắt dùm mình ???