Tổng số lượt xem trang

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

Người Việt trước ý đồ Hán hóa - Trao đổi về vụ “nhảy nhót” vào ngày 16/2/2014 tưởng niệm đồng bào chiến sĩ hy sinh trong cuộc chiến đấu chống Bắc xâm

Người Việt trước ý đồ Hán hóa

Nhà báo tự do Bùi Văn Phú
Lịch sử Việt Nam là chiều dài của những chiến tích chống ngoại xâm. Nhiều lần bị Bắc thuộc rồi nước Việt cũng giành được độc lập, tự chủ. Nhiều lần bị xâm lăng rồi dân Việt cũng đánh đuổi được giặc ngoại xâm.
Qua hàng nghìn năm, lịch sử đã chứng minh Trung Quốc luôn muốn biến đất Nam Việt thành một tỉnh của họ nhưng không thành. Các đoàn quân với binh hùng, tướng mạnh sau những chinh phục lẫy lừng ở nhiều nơi khác, khi đến biên cương Việt Nam đều phải khựng lại vì sức kháng cự của dân Việt.
Nhưng lịch sử cận đại vẫn cho thấy hiểm họa xâm lăng từ phương bắc thời nào, lúc nào cũng có.
Tháng 1/1974 lãnh đạo Bắc Kinh đưa chiến hạm xuống chiếm Hoàng Sa, lúc đó còn là một phần của lãnh thổ Việt Nam Cộng hòa. Dù không giữ được các đảo, những người lính hải quân Việt Nam Cộng hòa đã anh dũng chiến đấu và hy sinh để bảo vệ miền đất đó. Trong trận hải chiến Hoàng Sa, 74 binh lính Việt Nam Cộng hòa đã tử trận.
Năm năm sau, khi đất nước đã thống nhất, đêm 17/2/1979 Trung Quốc lại đem 60 vạn quân tấn công vào các tỉnh dọc biên giới phía bắc của lãnh thổ Việt Nam. Cuộc chiến kéo dài một tháng trước khi bộ đội Việt Nam đẩy lui quân xâm lăng về qua biên giới. Bảo vệ được đất nước nhưng con số binh lính và dân Việt hy sinh trong cuộc chiến này lên đến 6 vạn người.
Chiến tranh biên giới còn âm ỉ kéo dài nhiều năm sau đó và có lúc đã nóng lên ở Hoàng Liên Sơn.
Đến tháng 3/1988 Trung Quốc lại đem tàu chiến xuống chiếm các đảo thuộc quần đảo Trường Sa. Trong trận hải chiến Gạc Ma, 64 bộ đội hải quân Quân đội Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.

Ý đồ Hán hóa

Lịch sử Việt Nam từ xa xưa với Hai Bà Trưng, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo đánh bại đoàn quân Mã Viện, chôn vùi giặc trên sông Bạch Đằng, nhưng gần đây xung đột biên giới, đụng độ trên Biển Đông là nhắc nhở dân Việt về ý đồ Hán hóa nước Việt từ phương Bắc vẫn còn.
Nếu không cảnh tỉnh, cùng nhau đoàn kết trong tinh thần Diên Hồng thì hiểm họa lại bị Bắc thuộc có thể xảy ra.
Nếu không cảnh tỉnh, cùng nhau đoàn kết trong tinh thần Diên Hồng thì hiểm họa lại bị Bắc thuộc có thể xảy ra.
Nhiều người Việt đã nhận thức được điều này. Trong nước dù có những khó khăn, nhưng để khơi dậy tinh thần Diên Hồng nên từ vài năm qua, đặc biệt là vào đầu năm nay nhân dịp kỷ niệm 40 năm Hoàng Sa, một số cơ sở truyền thông đã nhắc đến trận chiến và sự hy sinh của 74 binh lính Việt Nam Cộng hòa trong việc bảo vệ Tổ quốc.
Mới đây Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng tán đồng việc đưa chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa vào chương trình giáo khoa. Tuy nhiên các báo sau khi đưa tin về đề nghị này lại phải gỡ bài xuống, rồi chương trình tưởng niệm Hoàng Sa tại Đà Nẵng bị hủy bỏ vào giờ chót. Những sự kiện đó cho thấy sự phức tạp của vấn đề.
Ngày 17/2 vừa qua là mốc thời gian ghi dấu 35 năm cuộc chiến tranh chống lại tham vọng bành trướng của Bắc Kinh.
Ở thủ đô Hà Nội, sáng Chủ nhật 16/2 dự trù có tập họp tưởng niệm trước tượng đài Lý Thái Tổ, nhưng nơi đây đã bị giới chức chính quyền giành chỗ, cho dựng sân khấu và đúng lúc cuộc biểu tình diễn ra, giới chức năng thành phố đã mở nhạc cho ca hát nhảy múa, một việc làm bị nhiều người lên án là hành động vô ơn và sỉ nhục đối với anh linh những chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh để bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ.
Tại Sài Gòn, tuy số công an theo dõi đông hơn số người tham dự, sáng 18/2 khoảng 30 nhân sĩ, trí thức đã tụ họp dưới tượng đài Trần Hưng Đạo ở công trường Mê Linh để tưởng niệm chiến tranh biên giới 1979.
Xét về ý nghĩa thì địa điểm tại Sài Gòn thật thích hợp với truyền thống dân tộc vì nơi đó mang danh những anh hùng đã được người Việt của mọi thời đại tôn vinh.
Dấu tích lịch sử chống xâm lăng từ phương Bắc của dân tộc Việt được thể hiện qua việc đặt tên đường phố, tên đơn vị hành chánh trên toàn lãnh thổ, đặc biệt là tại thủ đô Hà Nội và tại Sài Gòn, thủ đô cũ của Việt Nam Cộng Hòa.

Biểu tình trước Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở San Francisco để phản đối chính sách bành trướng của Bắc Kinh (ảnh Bùi Văn Phú)

Không nên ngăn cản

Hà Nội có con phố và một quận mang tên Hai Bà Trưng thì Sài Gòn một thời cũng đã có con đường lớn ghi công hai vị nữ anh hùng cỡi voi dẹp quân Nam Hán. Trước năm 1975, lễ Hai Bà Trưng được tổ chức lớn tại thủ đô miền nam.
Sài Gòn và Hà Nội đều có đại lộ Trần Hưng Đạo là dũng tướng dẹp quân Mông Cổ, có đường Lý Thường Kiệt là tác giả bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của nước Việt: “Nam quốc Sơn hà Nam đế cư”. Sài Gòn đã từng có những trường cấp ba mang danh Trưng Vương và Hưng Đạo.
Thủ đô của Việt Nam ngày nay có đường Quang Trung, anh hùng đại phá quân Thanh, có quận Đống Đa. Trung tâm Sài Gòn giờ vẫn còn phố Nguyễn Huệ là một tên khác của vua Quang Trung, vẫn có đại lộ Lê Lợi ghi công anh hùng áo vải đất Lam Sơn đã thắng quân Minh, có đường Trần Bình Trọng, bị giặc bắt và đã để lại câu nói bất hủ “Ta thà là quỉ nước nam còn hơn làm vua đất bắc”. Những con đường lịch sử đó của Sài Gòn đã có từ hơn nửa thế kỷ.
Những năm qua một số tỉnh thành đã đặt tên đường Hoàng Sa, Trường Sa là sự khẳng định chủ quyền quốc gia trên những vùng đất đó.
Trước hiểm họa mất đất mất biển là có thật, nhà nước không nên ngăn cản sinh hoạt tưởng niệm những người đã chết để bảo vệ Tổ quốc và cũng không nên phân biệt những chiến binh đã hy sinh.
Tuy nhà nước có tỏ động thái bảo vệ lãnh thổ một cách hòa bình và trong tinh thần ngoại giao, nhưng mặt khác lại có những sự việc làm nhiều người bức xúc. Đó là khi dân muốn biểu tỏ lòng yêu nước qua những phát biểu, những bài viết hay những cuộc xuống đường để phản đối chính sách hung hãn, âm mưu lấn chiếm biển đảo của Trung Quốc thì lại bị ngăn cản.
Trong một số trường hợp nhà nước còn bỏ tù nhiều người, như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Phương Uyên, Tạ Phong Tần. Nhiều người lên tiếng phản đối chính sách xâm lăng của Bắc Kinh đã bị trấn áp dưới nhiều hình thức.
Trước hiểm họa mất đất mất biển là có thật, nhà nước không nên ngăn cản sinh hoạt tưởng niệm những người đã chết để bảo vệ Tổ quốc và cũng không nên phân biệt những chiến binh đã hy sinh, dù họ đứng ở phía nào trong cuộc chiến Nam Bắc trước đây, dù bỏ mình ở Hoàng Sa năm 1974, dọc biên giới phía Bắc năm 1979 hay ở Gạc Ma năm 1988.
Như thế mới khơi dậy được tinh thần Diên Hồng trong lòng dân Việt trước sự đe dọa từ phương Bắc ngày một lớn. Như thế mới thể hiện được tinh thần dân tộc như đã biểu hiện qua những hùng ca vang tiếng: Hội nghị Diên Hồng, Ải Chi Lăng, Bạch Đằng Giang; hay như ca từ trong một bài hát được nhiều người lắng nghe: “Truyền thống cha ông, gìn giữ non sông / Từ thuở Thăng Long vẫn mang trong lòng…”
Bài viết phản ánh quan điểm riêng của tác giả, một nhà báo tự do hiện sống tại vùng Vịnh San Francisco, California

Đại gia Trương Mỹ Lan quan hệ thế nào với Dương Chí Dũng?

Việc Dương Chí Dũng hé lộ bà Trương Mỹ Lan có liên quan đến việc đưa hối lộ số tiền 1 triệu USD đã khiến cho dư luận ngổn ngang trước những câu hỏi lớn.
Lời khai rúng động sau khi nhận án tử
Đại án Dương Chí Dũng tưởng chừng như đã khép lại với mức tuyên án tử hình dành cho vị cựu Cục trưởng cục Hàng hải đầy tai tiếng này. Tuy nhiên, gần đây nhất, có mặt tại phiên tòa xét xử Dương Tự Trọng, với tư cách là một nhân chứng, Dương Chí Dũng một lần nữa lại làm rúng động dư luận, khi hé lộ danh tính bà Trương Mỹ Lan, người đứng hàng đầu trong giới bất động sản Sài thành liên quan đến việc đưa hối lộ để "lót tay" cho việc chuyển đổi công năng mục đích sử dụng khu đất Cảng Nhà Rồng- Khánh Hội (quận 4, TP.HCM) sau khi Cảng Sài Gòn di dời.
Đại gia Trương Mỹ Lan quan hệ thế nào với Dương Chí Dũng? - Ảnh 1
Khu cảng Nhà Rồng - Khánh Hội
Lời khai của Dương Chí Dũng tại phiên tòa ngày 7/1 đã phần nào hé mở những tình tiết cần làm rõ. Qua đó, ngày càng có nhiều nhân vật đình đám nắm giữ quyền lực trong các lĩnh vực khác nhau bị kéo vào cuộc.
Từ những tình tiết và thông tin Dương Chí Dũng cung cấp, ngày 8/1, TAND TP. Hà Nội đã công bố quyết định khởi tố vụ án hình sự "làm lộ bí mật Nhà nước". Đồng thời, HĐXX còn đề nghị VKSND TP. Hà Nội có đề nghị với VKSND Tối cao điều tra hành vi nhận hối lộ liên quan đến dự án chuyển đổi công năng Cảng Sài Gòn của Tập đoàn Vạn Thịnh Phát (TP.HCM). Nếu đủ căn cứ, các cá nhân có liên quan sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật.
Có lẽ phiên tòa xét xử Dương Tự Trọng sẽ không có gì đáng nói, nếu Dương Chí Dũng không cung cấp thêm thông tin về vụ ông này đã nhận 1 triệu đô la từ tay bà Trương Mỹ Lan, nhằm hối lộ để lót tay cho việc chuyển đổi công năng mục đích sử dụng khu đất Cảng Nhà Rồng- Khánh Hội (quận 4, TP.HCM) sau khi Cảng Sài Gòn di dời.
Tại tòa, Dương Chí Dũng đã khai nhận như sau: "Chị Lan nhờ chuyển cho một người khác. Khi chị Lan điện thoại cho tôi, chị Lan bảo là: "Sẽ có người ở Hà Nội chuyển cho anh, khi gặp người đó thì anh đừng trao đổi số tiền này để đưa cho ai, hoặc làm gì". Chị còn dặn tôi như thế. Và anh Tiệp là người đưa cho tôi. Tức là có 2 người biết việc, chứ không phải mình tôi". Đồng thời, Dương Chí Dũng còn nói rõ thêm, thông qua sự giới thiệu của ông Lê Công Minh, Tổng giám đốc Cảng Sài Gòn, Dũng mới quen biết và hợp tác với bà Trương Mỹ Lan.
Trước những thông tin trên, công ty TNHH MTV Cảng Sài Gòn (thuộc Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam) đã có công văn gửi báo chí, khẳng định mối quan hệ giữa ông Dương Chí Dũng và bà Trương Mỹ Lan hoàn toàn là mối quan hệ cá nhân, không liên quan đến việc lựa chọn đối tác tham gia dự án chuyển đổi công năng khu Cảng Nhà Rồng- Khánh Hội của Cảng Sài Gòn. Trong thông cáo, công ty TNHH MTV Cảng Sài Gòn khẳng định rõ, việc di dời, chuyển đổi công năng của khu cảng Nhà Rồng- Khánh Hội được thực hiện theo chủ trương của Bộ Chính trị và chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ.
Cụ thể, thông qua các văn bản, nghị quyết của Thủ tướng Chính phủ ban hành, Cảng Sài Gòn đã đàm phán với các đối tác có nguyện vọng tham gia dự án, trong đó có Tập đoàn Vạn Thịnh Phát. Tuy nhiên, trong quá trình đàm phán với các đối tác có nguyện vọng tham gia dự án chuyển đổi công năng tại Cảng Sài Gòn, Tập đoàn Vạn Thịnh Phát đã xin rút, không tham gia dự án chuyển đổi công năng khu Cảng Nhà Rồng - Khánh Hội. Hiện nay, dự án chuyển đổi công năng tại Cảng Nhà Rồng - Khánh Hội đã hoàn tất hồ sơ, trong đó không có sự tham dự của Vạn Thịnh Phát.
Dương Chí Dũng đưa ra thông tin“động trời” tại phiên xét xử Dương Tự Trọng. Bà Lan có quan hệ như thế nào với Dương Chí Dũng?
Nữ đại gia vẫn "im hơi lặng tiếng"
Những lời khai của Dương Chí Dũng tại tòa án đã khiến cho vụ án ngày càng trở nên phức tạp. Việc Dương Chí Dũng hé lộ bà Trương Mỹ Lan có liên quan đến việc đưa hối lộ số tiền 1 triệu USD đã khiến cho dư luận ngổn ngang trước những câu hỏi lớn. Để tìm ra câu trả lời chính xác nhất về tình tiết mới của vụ án, PV đã nhiều lần tìm gặp bà Lan, nhưng vẫn không nhận được câu trả lời vì bà Lan thường xuyên vắng mặt tại công ty.
Theo tìm hiểu của PV, bà Trương Mỹ Lan hiện là Chủ tịch HĐQT Công ty TNHH Tập đoàn Vạn Thịnh Phát. Đây là một trong những tập đoàn lớn và có tên tuổi tại TP.HCM. Không chỉ vậy, hiện nay Vạn Thịnh Phát còn là một trong những tập đoàn hàng đầu ở Việt Nam trong lĩnh vực đầu tư kinh doanh bất động sản, với vốn điều lệ là 12.800 tỷ đồng. Cũng theo tìm hiểu của PV, tập đoàn Vạn Thịnh Phát có tới 9 công ty con.
Được biết, trong giới kinh doanh, bà Lan là một thương nhân thành đạt và rất kín tiếng. Thế nhưng, dư luận biết đến tên tuổi của bà và thương hiệu của Vạn Thịnh Phát ngày càng nhiều từ sau đám cưới của cô cháu gái Trương Huệ Vân với nhạc sĩ Thanh Bùi. Và hơn thế nữa, bà Lan được các cơ quan chức năng và báo chí ráo riết “tìm đến” từ sau những lời khai của Dương Chí Dũng tại tòa. Hàng loạt câu hỏi được đặt ra là liệu bà Lan có mối quan hệ như thế nào với đại án Dương Chí Dũng? Đó là câu hỏi mà không chỉ các cơ quan chức năng mà nhiều người dân cũng mong muốn có câu trả lời.
Sáng 11/1, PV tìm đến văn phòng đại diện Tập đoàn Vạn Thịnh Phát trên lầu 5 của tòa nhà Ngân hàng TMCP Sài Gòn (SCB) để làm rõ những nghi vấn đặt ra. Tuy nhiên, tại đây một nhân viên lễ tân cho biết hiện bà Lan đã đi công tác nước ngoài và không biết bao giờ mới về nước. Ngay sau đó, PV đề nghị được gặp trợ lý để tìm hiểu một số thông tin về bà Lan. Sau gần 30 phút chờ đợi, thư ký của công ty cho biết bà Lan hiện vắng mặt tại công ty, còn việc bà Lan đi đâu thì nhân viên thư ký này trả lời là không biết.
Bên cạnh đó, nhân viên thư ký này đề nghị chúng tôi liên lạc với một người tên Thảo, Phó tổng giám đốc của công ty. Thế nhưng, khi chúng tôi liên lạc theo số điện thoại mà nhân viên thư ký này cung cấp thì không thấy ai nghe máy. Cho đến hôm nay bà Lan vẫn im lặng trước những tình tiết mới trong lời khai của Dương Chí Dũng. Cũng theo tìm hiểu của PV, bà Lan là doanh nhân có chồng người nước ngoài, nên thường xuyên đi công tác sang các nước.
Với số tiền đưa hối lộ “triệu đô”, có thể nhận mức án chung thân!?
Luật sư Nguyễn Kiều Hưng, Giám đốc hãng Luật Giải Phóng TP.HCM cho biết: "Lời khai của Dương Chí Dũng chưa đủ căn cứ để khởi tố vụ án hình sự. Nhưng đó là tình tiết để cơ quan điều tra xem xét và sẽ tiến hành xác minh. Sau khi xác minh, nếu có căn cứ về hành vi đưa hối lộ sẽ ra quyết định khởi tố vụ án về hành vi đưa, nhận hối lộ. Hành vi này sẽ bị truy cứu theo Điều 289 Bộ luật Hình sự. Với số tiền đưa hối lộ đó, người đưa hối lộ có thể nhận mức án chung thân, trước đây mức án cao nhất cho hành vì này là tử hình".
Thơ Trịnh - Hoài Thương
(Nguoiduatin.vn)

Báo Petro Times 'rửa mặt' cho tướng công an Phạm Quý Ngọ


Báo PetroTimes vừa công bố một bức thư viết tay của Dương Chí Dũng, theo đó nhằm 'rửa mặt' và chối tội ăn hối lộ cho ông Thượng tướng Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ, dù ông này đã qua đời ngày 18 tháng 2 năm 2014.

Báo PetroTimes (Năng Lượng Mới) thuộc Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam, nhưng lại do một đại tá công an, ông Nguyễn Như Phong, làm tổng biên tập. Ông Phong cũng từng là phó tổng biên tập báo Công An Nhân Dân, thuộc Bộ Công An, và có quan hệ mật thiết với lực lượng này.

Hôm Thứ Năm 20 tháng 2, 2014, báo PetroTimes có bài viết do chính ông tổng biên tập Nguyễn Như Phong có tựa đề “PetroTimes công bố tư liệu đặc biệt về 2 cuộc gặp của Dương Chí Dũng và tướng Phạm Quý Ngọ”.

Bài viết này có phóng ảnh khúc đầu và khúc cuối của “Bản tự khai” viết tay của ông Dương Chí Dũng đề ngày 17/10/2012 tại trại giam Yên Trạch, tỉnh Lạng Sơn. Bài viết có đoạn giới thiệu dài 289 từ cho “Bản tự khai” rồi tác giả bài viết (Nguyễn Như Phong) được đánh máy lại (rất có thể) một phần tổng cộng 841 từ.

Nội dung “Bản tự khai” 5 trang viết tay trên giấy khổ nhỏ được ông Nguyễn Như Phong “công bố” tóm tắt lại lời khai của ông Dương Chí Dũng phản cung lời khai trước đó khi bị bắt từ Cambodia đưa về giam ở Sài Gòn.

Trong đó, ông Dũng “Sau khi suy nghĩ lại toàn bộ diễn biến vụ việc trước khi tôi bỏ trốn tôi xin trình bày lại một số nội dung” trong đó ông đánh số thứ tự gồm bao nhiêu số, không biết, chỉ thấy được PetroTimes đánh máy lại nội dung số 1 mà ông nói về hai lần đến gặp tướng Phạm Quý Ngọ. Một lần ở khách sạn trên đảo Tuần Châu, tỉnh Quảng Ninh, ngày 29/4/2012, lần sau là ngày 2/5/2012 tại nhà riêng của tướng Ngọ ở tòa chung cư cao cấp Pacific trên đường Phan Bội Châu, Hà Nội.

Ở khách sạn đảo Tuần Châu, ông Dũng viết rằng “Sau khi nói chuyện với anh Ngọ xong tôi xin phép về và hôm đó tôi không đưa tiền cho anh Ngọ như tôi đã khai tại trại B34 thành phố Hồ Chí Minh…”

Rồi về lần đến nhà tướng Ngọ 3 ngày sau, ông Dũng cũng khai ngược lại rằng “Sau khi nói chuyện với anh Ngọ xong tôi xin phép về và hôm đó tôi cũng không hề đưa tiền hay quà cáp gì cho anh Ngọ cả.”

Khúc cuối của “Bản Tự khai” của ông Dương Chí Dũng được tờ PetroTimes đánh máy lại là “Với bản khai này tôi xin khẳng định việc tôi khai trước đây tại B34 là sai sự thật do lẫn và hoang tưởng. Tôi không hiểu tại sao tôi lại khai như vậy, tôi rất xin lỗi anh chị Ngọ và mong cơ quan cảnh sát điều tra làm rõ sự thật mà tôi khai tại bản khai này."

Tuy nhiên, nó khác với phóng ảnh khúc cuối của bản viết tay của ông Dũng mà người ta đọc thấy: “Tôi xin cam đoan lời khai trên của tôi là đúng sự thật và chịu trách nhiệm về lời khai của tôi trước pháp luật”. Dưới cuối phóng ảnh còn có ghi chú “Bản tự khai gồm có 03 tờ và 05 trang được đánh số thứ tự từ 01 đến 05” và ký tên.

Hoang tưởng hay không hoang tưởng khi ông Dương Chí Dũng khai lần đầu khác với lần khai lại, và lại nói ngược lại cho giống lần khai ban đầu khi làm chứng trong phiên tòa xử người em trai là đại tá, phó giám đốc công an Hải Phòng Dương Tự Trọng. Nó cho người ta nhiều nghi vấn mà nếu không có những phiên tòa của một nền tư pháp độc lập, sẽ không có lời giải đáp trung thực.


Trang đầu tiên trong bản khai của Dương Chí Dũng.(Hình: Petrotimes)

Thứ nhất, đây là tài liệu của Cục điều tra tội phạm tham nhũng (C48) Bộ Công an về chuyên án tham nhũng tại tổng công ty Vinalines của thời ông Dương Chí Dũng làm chủ tịch Hội đồng Quản trị. Không phải ai cũng có thể có được tài liệu này khiến người ta phải đặt dấu hỏi về động cơ, chủ đích của hành động tung tài liệu ra trên mặt báo.

Chỉ một ngày trước (19/2/2014), chính ông Nguyễn Như Phong có bài viết ngắn với tựa đề là một thành ngữ Hán Việt “Tử giả bất luận” mà ông giải thích trong bài là “người đã mất rồi thì không nên luận bàn về cái tốt, cái xấu hay những góc khuất trong đời người ta - cổ nhân đã có câu như vậy.”

Nếu vậy thì ngày hôm sau ông còn lôi “Bản tự khai” của ông Dương Chí Dũng để mượn ông này chối tội ăn hối lộ hai lần tổng cộng $510,000 đô la cho ông thượng tướng thứ trưởng Phạm Quý Ngọ làm gì?

Không là mâu thuẫn à?

Thứ hai, để như ông viết giúp “độc giả có thông tin đa chiều”, ông hãy công bố phóng ảnh đầy đủ, toàn bộ các “Bản tự khai” của ông Dương Chí Dũng khi bị giam ở Sài Gòn, rồi những lần sau nữa ở nhà giam tỉnh Lạng Sơn. Đồng thời ông cũng nên đánh máy lại toàn bộ lời khai của ông Dương Chí Dũng trong tư cách nhân chứng trong phiên tòa xử Dương Tự Trọng ngày 7/1/2014, không cắt xén. Có như vậy thì mới đúng là “đa chiều”.

Trong phiên tòa vừa kể, ông Dương Chí Dũng nêu khá chi tiết về hai lần gặp tướng Ngọ đưa tiền hối lộ, nhờ giúp đỡ chạy tội. Thậm chí, ông Dũng còn nói rằng phải chuẩn bị bán nhà để có tiền tiếp theo mà “chạy án”. Ông tướng Ngọ, được ông Dũng thuật lại rằng, ông Ngọ an ủi ông không cần phải làm như thế, chỗ anh em, cứ để cho ông ấy lo. Ông Dũng khai đã được ông thứ trưởng khuyên dùng “sim rác” để hai người liên lạc với nhau mà “sim rác tứ quý” của ông Dũng khai tại tòa là 0975-00-8888.

Nếu ông Nguyễn Như Phong không công bố toàn bộ các tài liệu như nói trên mà chỉ nhằm chối tội ăn hối lộ và mật báo cho ông Dũng đi trốn, người ta có thể suy diễn rằng, “tư liệu” về lời khai của ông Dương Chí Dũng được đưa ra, do một chủ ý to lớn hơn có sự chỉ đạo “ở trên”.


Trang cuối có chữ ký của Dương Chí Dũng trong bản khai.(Hình: PetroTimes)

Trong vụ án “làm lộ bí mật nhà nước” mà ông tướng thứ trưởng Phạm Quý Ngọ là đối tượng sẽ bị thẩm vấn nếu còn sống, tai tiếng không chỉ riêng với cá nhân của ông Ngọ mà cả guồng máy Công an CSVN. Từ trước tới nay, dư luận đều tin ăn hối lộ hay vòi vĩnh hối lộ, chạy chức chạy quyền vô cùng phổ biến, từ trên xuống dưới, trong cái lực lượng “bảo vệ an ninh trật tự” được coi là “lá chắn” bảo vệ chế độ.

Nếu không phải vì mượn tờ PetroTimes và cá nhân của ông tổng biên tập Nguyễn Như Phong, chống chế cho guồng máy đại tham nhũng này, hàng loạt bài viết chống chế, bênh vực cho tướng Phạm Qúy Ngọ và gia đình anh em ông Dương Tự Trọng, Dương Chí Dũng lại không được viết dài dài như thế.

Guồng máy công an có đủ mặt báo riêng của họ từ Bộ ở trung ương tới các địa phương, với hai tờ báo cũng có nhiều tiếng tăm, mà không dùng để chống chế vì không muốn dư luận hiểu là gà nhà bênh nhau, “phủ bênh phủ, huyện bênh huyện”.

Nhưng dùng ông Nguyễn Như Phong vốn là một đại tá Công an và tờ báo của ông ta thì thiên hạ cũng chẳng đến nỗi quá khờ khạo mà không hiểu dụng ý.

Như lời ông Trương Việt Toàn, Phó chánh án tòa án thành phố Hà Nội, chủ tọa phiên tòa sơ thẩm xử nhóm Dương Tự Trọng giúp Dương Chí Dũng đi trốn, nói trên tờ Thanh Niên ngày 19/2/2014 là “vụ án làm lộ bí mật nhà nước” sẽ bị đình chỉ vì đối tượng điều tra đã chết rồi, theo luật hình sự hiện hành.

Nhưng theo một số luật sư, vụ án còn nhiều điều bỏ ngỏ cần được tiếp tục vì ông Dương Chí Dũng không chỉ khai về việc ông Phạm quý Ngọ mật báo cho ông đi trốn. Ông khai ông Ngọ còn nhận tiền hai lần hối lộ của chính ông và một lần đưa hối lộ 1 triệu đô la dùm bà Trương Mỹ Lan, chủ tập đoàn Vạn Thịnh Phát ở Sài Gòn muốn thầu “chuyển đổi công năng cảng Sài Gòn” có thể lên nhiều tỉ đô la.

Đồng thời ông Dũng còn khai hối lộ cho ông Cục trưởng C48 lúc đó là Trần Duy Thanh và một ông tên Sơn ở cơ quan này. Thấp thoáng trong đó còn có lời khuyên bảo của ông bộ trưởng Công an Trần Đại Quang. Rồi lại có bóng của ông đại úy Công an Phạm Mạnh Hùng (con trai tướng Ngọ) dắt ông Phạm Chí Dũng đi hối lộ cho ông Trần Duy Thanh.

Nếu coi chuyện “đình chỉ vụ án” theo cái chết của ông Phạm Quý Ngọ, rất nhiều câu hỏi chưa được giải đáp sẽ không chìm xuồng mà vẫn còn được thiên hạ bàn tán, bình luận chứ chưa hết đâu. Hiện giờ người ta chỉ nhìn thấy khi ông Phạm Quý Ngọ chết, chỗ dựa để ông Dương Chí Dũng hy vọng thoát án tử hình đã bị tuyên ngày 16/12/2013 thêm mờ mịt.
Tư Ngộ
(Người Việt)

Vui buồn tàu lửa Việt Nam

Tàu lửa còn có một tên gọi khác là “tàu hỏa” nói theo kiểu “Tàu Khựa” là “hỏa xa” viết theo kiểu mấy nhà lý luận cách mạng hoành tráng là “đường sắt Việt Nam là đoàn tàu mùa Xuân.”

Con đường sắt này dài 2,531 km bao gồm 612 km đường nhánh và các ga chính, ga lẻ được trải dài theo từng tỉnh ly dọc theo quốc lộ 1.

Sơ khai được thực dân Pháp xây dựng từ năm 1881 chạy chuyến đầu tiên ngày 20 tháng 7, 1885 từ cột cờ Thủ Thiêm đến bến xe Chợ lớn - rồi từ Sài Gòn đến Mỹ Tho, sau có thêm một đường sắt đặc biệt răng cưa dùng để leo núi từ Tháp Chàm-Phan Rang lên Ðà Lạt.



Hành khách đi tàu lửa ở ga Sài Gòn. (Hình: Nguyễn Tấn Cứ/Người Việt)

Ðoàn tàu Việt Nam vẫn đúng là chạy trên “đường sắt” và nó chắc chắn vẫn là “tàu lửa” vì mỗi lần nó hú còi hụ hụ lên đường phía trước, thì sau lưng vẫn là những cụm khói đen kịt và mỗi khi tàu rống lên vào ga với tiếng thắng ken két bật ra lửa sáng lòe trên từng thanh “tà vẹt” hoen rỉ, thì không sai đích thị nó là “tàu hỏa” được chạy trên... đường sắt.

Ðối với Dân Việt Nam thì tàu lửa vẫn phương tiện vận chuyển an toàn nhất so với những phương tiện xe khách khác - dù nó chạy như rùa. Sau năm 1975 vận tốc của nó là 3 ngày mới tới Hà Nội, 20 năm sau rút ngắn là 2 ngày và đầu thế kỷ 21 còn được một ngày rưỡi. Nghĩa là nhìn vào sức chạy của “Con tàu Thống Nhất” cũng có thể hình dung ra được sự phát triển của một nền kinh tế “năng động” nhất của đất nước XHCN hiện thời.

Khi mà thế giới đang chuyển lên tàu điện, tàu đệm, tàu trên không với cao tốc, siêu tốc độ thì đường sắt Việt Nam vẫn là một con tàu “mơ mộng.” Bạn có thể vừa chạy vẫn nhẩn nha ngắm cảnh biển trời bao la, bạn có thể vừa vệ sinh xuống ngay dưới chân đường tàu mà không cần biết cái “xú uế” đó sẽ đi về đâu. Tàu chạy và nó sẽ tự biến vào không khí.

Chính với cái kiểu vệ sinh hôi rình mất thẩm mỹ đó nên đã có khối hành khách bị u đầu sứt trán vì bị dân cư hai bên đường tàu phẫn nộ cho ăn đá. Vậy nên nhà tàu bằng cho lắp thêm lưới sắt để chống “pháo kích” chuyện bể đầu không còn xảy ra nữa nhưng bù lại hành khách như bị nhốt trong một nhà tù lưu động trên đường dài Nam-Bắc.

Dù giá cả thuộc hàng cao nhất chỉ sau máy bay, 90 đô la một chiều đi thượng hạng cho khoang VIP, 30 đô la cho ghế mềm có máy lạnh, thấp hơn nữa cho ghế “cứng” - cao gấp ba lần giá của các hãng xe khách chất lượng cao, tàu hỏa vẫn là lựa chọn khôn ngoan nhất của hành khách sau hàng không đi từ Nam ra Bắc và ngược lại.

Dù dịch vụ xe khách hiện nay của đường Nam-Bắc là không thể chê, bạn có thể nằm dài trong máy lạnh và ngủ một giấc là sáng hôm sau đã đến Ðà Nẵng khi xuất bến từ Sài Gòn. Sáng hôm sau nữa là đã đến Giáp Bát-Hà Nội.


Trong phòng đợi tàu ở ga Sài Gòn. (Hình: Nguyễn Tấn Cứ/Người Việt)

Nhưng vào những giờ cao điểm - vào những dịp trước và sau Tết thì đường sắt không đáp ứng xuể với lượng hành khách tăng vọt “khứ hồi” về quê ăn tết thì bất cứ phương tiện gì để có thể về kịp Tết và quay trở lại phía Nam để kịp làm việc vẫn là điều tối cần.

Với những người nghèo làm công ăn lương thì việc mạo hiểm phó mặc cho bác tài để có thêm vài trăm mua quà cho gia đình thì đi xe đò vẫn là cách tính kinh tế nhất và cũng vì vậy nên năm nào cũng có những nỗi buồn không thể tả được - vì có những cuộc trở về đã ra đi vĩnh viễn không bao giờ tới nhà khi những tai ương thảm khốc giáng xuống...

Viết thêm một chút để biết đi tàu hỏa vẫn là an toàn nhất, cho dù đôi khi vẫn có chuyện chết người này khác, nhưng thường những kẻ tử nạn chính là những kẻ thích đùa với nó như ngủ trên đường ray cho mát, say xỉn leo lên đường tàu vừa đi vừa hát, hay lái xe băng ngang qua đường cấm. Những cái chết lãng nhách chỉ biết được khi đoàn tàu đã chạy tới thật gần.

Hệ thống đường sắt Việt Nam cực kỳ đặc biệt vì nó nằm ngay giữa những khu dân cư, dọc theo hai bên đường tàu là nhà cửa làng xóm phố thị, cho nên việc cải thiện vận tốc cũng là một vấn đề nan giải khi luôn có những con đường tự phát băng ngang. Trâu bò người đi bộ xe hơi xe gắn máy - cứ thấy đường trống vắng là mặc nhiên lững thững đi qua đến khi hai bên phát hiện ra nhau thì đã hết đời.

Ðôi khi cũng có chuyện lật tàu nhưng hình như rất ít khi xảy ra vì với tốc độ như vậy thì cũng không có gì nghiêm trọng trừ khi nó lộn nhào xuống vực sâu hay biển cả. Nhiều lúc tàu băng ngang qua đèo núi hay chênh vênh bên biển trời xanh ngắt - tôi cũng tưởng tượng hoảng sợ chút xíu nhưng không có gì - vì nó qua rất nhanh bởi khung cảnh quá đẹp hiện lên chập chùng ngoài khung cửa.

Ði tàu lửa có cái thích là vậy, bạn có thể no nê ngắm cảnh đồng quê mây nước... mỗi lần tàu chầm chậm ghé những ga “xép” - khoảng từ 5 đến 10 phút là cảm thấy vui vui một cách lạ lùng không diễn tả được. Nhiều khi cũng bực vì nó chạy chậm như rùa nhưng thú thiệt cũng thấy hạnh phúc. Vì sự “ì ạch” đó cho ta một cảm giác xa xăm nhàn tản - bởi có một thế giới khác như phim đang chầm chậm lướt qua.

Vậy nên đường sắt Việt Nam vẫn là con đường tàu vừa chạy vừa ngủ và mơ mộng, dù vẫn phải rào kín để khỏi bị u đầu sứt trán,vẫn phải ăn uống xả rác ngay trên tàu với những tiếng rao í ới “cơm phở cháo hột vịt lộn mì gói yaout nước ngọt bia...” của ngay chính nhà tàu kinh doanh.

Với những người đi tàu lâu năm thì chuyện phải chấp nhận một vài bất tiện khi buộc phải dịch chuyển bằng phương tiện đường sắt là điều không có gì quan trọng, miễn là được đi đến nơi về đến chốn an toàn và đúng giờ cho dù nó quá chậm khi có việc cần.

Nhưng nếu không có việc gì cấp thiết phải đi nhanh thì tàu lửa vẫn là phương án lựa chọn tối ưu cho những ai thích lãng du, vì bạn sẽ không phải thót tim trên những chuyến xe bão táp chạy như bay trên những cung đường chật hẹp. Nơi có mật độ lưu thông dày đặc và cực kỳ nguy hiểm nhất nhì thế giới của cái đất nước đang “nhảy vọt lên hiện đại hóa” này.
  Nguyễn Tấn Cứ
  (Người Việt)

Phạm Toàn - Trao đổi về vụ “nhảy nhót” vào ngày 16/2/2014 tưởng niệm đồng bào chiến sĩ hy sinh trong cuộc chiến đấu chống Bắc xâm.

https://fbcdn-sphotos-c-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn2/t1/1779713_696134623743028_1421641041_n.jpg


Tôi vừa nhận được lá thư ngắn sau đây do một người bạn chuyển từ một nhà báo Mỹ đã có thời gian làm việc ở VN:

“Cá nhân tôi nghĩ những bài tường thuật về các vũ công đã bị “tố” lên quá mức. Ai đã từng thả bộ vào một sáng sớm xung quanh hồ Hoàn Kiếm và ghé thăm bức tượng đồ sộ của Lý Thái Tổ, người sáng lập thành phố Hà Nội, sẽ biết rằng cái sân đá hoa đằng trước “thuộc về” các vũ công. Tôi đã nhìn thấy thế nhiều lần. (Một điểm nhảy ưa thích khác là ở Đống Đa, di tích Quang Trung đại thắng quân Thanh vào Tết năm 1789). Ở đó họ – đặc biệt vào Chủ nhật – nhảy tango và những điệu nhảy xưa được ưa chuộng và họ rất ganh tỵ về “cuộc đua” của họ, tin tôi đi, dù có hay không có bất cứ sự khuyến khích nào của chính quyền. Nói những vũ công này theo kiểu nào đó “được tung ra” để phá một nhóm nhỏ không cho đặt hoa [tưởng niệm] thì tôi tin là phóng đại.

Nhưng là một nhà báo già, tôi có thể thấy làm sao mà việc này đã tạo nên một cái cớ lớn đến thế. Vì sao ngay cả truyền thông Trung Hoa cũng đã nói về chuyện này nhưng bỏ qua cái việc “phản đối” chống Trung Quốc là về vấn đề gì, tức là về cuộc xâm lăng tàn phá của họ ở 5 tỉnh phiá bắc Việt Nam vào năm 1979.
Dù sao đó cũng chỉ là ý kiến riêng của tôi.


Xin trả lời:

Ông cần có mặt ở đấy mới thấy những việc vẫn coi được là "bình thường" đã diễn ra bất bình thường ra sao.

Hôm đó trời mưa nhỏ, chưa có hạt, nhưng rõ là trời mưa chứ không phải là trời mù sương. Nếu trời mưa mà các em thanh niên ra tập thể dục "như mọi ngày" thì chẳng có chuyện gì.  Đằng này, các vũ công lại tuổi sồn sồn quãng 40-50 (cũng có người trẻ, nhưng rất ít), vũ công đàn ông thì có anh "giề" đến sáu chục. Những người này thường vẫn múa ở câu lạc bộ của họ. Nay sáng sớm lại đổ ra đường mà múa. Giả sử như họ vô tình, thì sự vô tình vào một ngày như thế cũng khiến họ đáng bị ngờ là cố ý.

Thế nhưng, liệu có sự vô tình không? Khi tôi đi kịp anh Nguyễn Quang A, thì thấy một bà chừng 50 tuổi, son phấn, đang cãi lý như mắng anh Quang A. Tôi kịp nghe thế này: “...  chúng tôi bất biết, chúng tôi người dân chỉ cần sống yên thân thôi ... các ông cần hiểu tâm lý người dân chúng tôi... kiếm sống, vui chơi... chúng tôi cần được sống như thế...". Tôi định góp ý thì anh Nguyễn Quang A gạt đi, ra ý "nói làm gì với họ...". Sau đó tôi đứng quan sát bà ta tiếp tục vào nhảy, vừa mới ưỡn ẹo vài cái bà ta đã tỏ vẻ mất hứng thú và bỏ partner mà đi...,

Anh Nguyễn Khắc Mai (trưởng ban Dân Vận, quen thói dân vận) thì đến với mấy chú cảnh sát và mấy chú áo đen. Anh Mai lựa lời nói chuyện với họ. Một cậu Công an áo đen nói: "Ngày hôm nay là ngày gì cháu bất cần biết". Anh Mai: "Thế thì cháu sai rồi. Công an và Quân đội phải bảo vệ đất nước mà không cần biết ...". Lát sau thì cậu trai kia ngỏ lời xin lỗi anh Mai...

Rõ ràng Công an mật áo đen và "quần chúng vui chơi tự phát" đã được chuẩn bị lý lẽ. Những cái langue de bois [lưỡi gỗ – BVN] đã nhắc lại nguyên văn những điều lý luận được "trang bị".

Ông cần có mặt ở đó để thấy bọn áo đen rất nhiều đứa mặt hầm hè với mọi người dân đi tưởng niệm. Bọn đó trên thế giới sao mà giống nhau: nếu mặc áo nâu chắc đã là con của Hitler và Mussolini. Bộ áo đen cho thấy chúng là con song sinh với bọn kia, ông có nghĩ vậy không?
Mong có dịp gặp ông.
Toàn
Phạm Toàn
Tác giả trực tiếp gửi cho BVN

Quốc hội tạm dừng lấy phiếu tín nhiệm

TTO - Cuộc họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội sáng nay (21-2) đã đi đến kết luận là sẽ đề nghị Quốc hội tạm dừng việc lấy phiếu tín nhiệm tại kỳ họp đầu năm 2014 đối với những người giữ chức vụ do Quốc hội, HĐND bầu và phê chuẩn.

Các đại biểu Quốc hội bỏ phiếu đánh giá tín nhiệm chiều 10-6-2013 - Ảnh: Việt Dũng

Việc tạm dừng này thực hiện theo ý kiến của Bộ Chính trị tại thông báo số 149 ngày 20-12-2013. Theo đó, Bộ Chính trị đề nghị tạm dừng tổ chức lấy phiếu tại kỳ họp đầu năm để tiến hành nghiên cứu sửa đổi, bổ sung nghị quyết 35 của Quốc hội. 

Theo Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Phan Trung Lý, việc lấy phiếu tín nhiệm là việc mới, rất quan trọng, đã được tiến hành lần đầu tiên và được nhân dân đánh giá rất cao. Nhân dân hy vọng rằng đây sẽ là một kênh hiệu quả để đánh giá cán bộ, nâng cao hiệu lực, hiệu quả của bộ máy nhà nước. Nhưng vì mới thực hiện lần đầu, nên cũng có những vấn đề cần rút kinh nghiệm, đánh giá, tổng kết lại để thực hiện tốt hơn. Từ tổng kết, đánh giá này sẽ báo cáo Ban Chấp hành trung ương, Bộ Chính trị cho ý kiến hoàn thiện thêm.

“Bây giờ chúng ta bình tĩnh lại thì thấy rằng có những điểm cần rút kinh nghiệm” - Chủ tịch Hội đồng dân tộc Ksor Phước nói.

Cá nhân ông Phước cho rằng việc lấy phiếu tín nhiệm là một kênh để đánh giá cán bộ nhưng cuối cùng thì công tác cán bộ vẫn là công tác của Đảng và Đảng có nhiều kênh để đánh giá. “Đảng có rất nhiều kênh để đánh giá, ví dụ có đồng chí ra Quốc hội thì phiếu tín nhiệm thấp nhưng trong nội bộ Đảng thì tín nhiệm lại cao” - ông Phước nói.

Ông Ksor Phước đồng ý là tạm dừng. “Lý do thứ nhất là cần xem lại để sửa đổi, bổ sung nội dung của nghị quyết. Ví dụ tại sao bên khối dân cử thường được tín nhiệm cao, thực ra bởi khối này ít va chạm với dân hơn, các quyết định mang tính tập thể, khác với các lãnh đạo khối hành pháp. Quan điểm của tôi là chỉ bỏ phiếu đối với khối hành pháp, nơi có va chạm thường xuyên hàng ngày với dân, với cuộc sống, để đánh giá mức độ hài lòng của đại biểu, của dân đối với công việc hàng ngày của chính quyền, để dân xem việc quản lý điều hành công việc quốc gia, công việc địa phương hàng ngày như thế nào”.

“Việc lấy phiếu và bỏ phiếu là thực hiện theo Nghị quyết 35, có kết quả tốt, được nhân dân đồng tình. Lần đầu tiên lấy phiếu đã đánh giá đúng tình hình kinh tế xã hội của đất nước, các đại biểu Quốc hội đã làm việc công tâm, khách quan. Tuy vậy, trong quá trình làm lần đầu có những góp ý về phương thức làm, cách làm cần rút kinh nghiệm, thì phải tiếp tục nghiên cứu, sửa đổi Nghị quyết để thực hiện” - Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng khẳng định.

Theo ông Hùng, tới đây sẽ trình ra Quốc hội là nghị quyết 35 còn có ý kiến khác nhau, cần nghiên cứu để sửa đổi, bổ sung cho phù hợp với thực tiễn, dựa trên ý kiến của đại biểu Quốc hội và đồng bào cử tri cả nước. “Như vậy sẽ tạm dừng lấy phiếu tại kỳ họp tháng 5 này, tức là chỉ tạm dừng tại kỳ này thôi, còn sau đó thế nào sẽ do Quốc hội quyết định” - ông Hùng nói.
LÊ KIÊN
(Tuổi trẻ)

Toàn cảnh cái chết mờ ám của thượng tướng công an Phạm Qúy Ngọ

"...Theo một nhà quan sát, vụ Phạm Quý Ngọ là đòn cuối cùng của "phe bảo thủ". Nếu việc điều tra gặp khó khăn, vụ đại án này có nguy cơ trở nên bế tắc, không khai thác thêm được gì nữa, và như thế khó thể đụng chạm đến "phe lợi ích"..."
 
Tướng Phạm Quý Ngọ qua đời (BBC, 18/02/2014)

phamquyngo02
Ông Ngọ được thăng chức từ trung tướng lên thượng tướng
vào 22/07/2013.

Thứ trưởng Bộ Công an Việt Nam, người đang bị điều tra, đột ngột qua đời chiều 18/2 vì bệnh ung thư gan.

Thượng tướng Phạm Quý Ngọ qua đời tại bệnh viện Quân y 108, Hà Nội, theo lời Phó chánh văn phòng Bộ Công an.

Tin này được Thiếu tướng Đàm Văn Tâm xác nhận với trang tin Một Thế giới, và cũng được các báo Tiền Phong, Người Lao Động đăng tải.

BBC được biết gần đây ông Ngọ đã sang Pháp chữa bệnh về gan, nhưng dường như không thành công và ông đã trở về lại Hà Nội khoảng ba tuần trước.

Cái chết của Thượng tướng Phạm Quý Ngọ xảy ra trong lúc Bộ Chính trị đang cân nhắc việc xử lý những tố cáo đối với ông.

Tại phiên tòa xét xử vụ án “Tổ chức cho người khác trốn đi nước ngoài”, ông Dương Chí Dũng khai Thượng tướng Phạm Quý Ngọ là người đã mật báo quyết định khởi tố và bắt tạm giam ông, dẫn tới việc ông bỏ trốn theo sự trợ giúp một số người trong đó có em trai là Dương Tự Trọng, nguyên Phó giám đốc Công an Thành phố Hải Phòng.

Từ những lời khai này, TAND TP Hà Nội hôm 8/1 khởi tố vụ án cố ý làm lộ bí mật nhà nước.

Ông Dương Chí Dũng cũng cáo buộc ông Ngọ nhận 510 ngàn đôla Mỹ của ông Dũng để giúp “chạy án” và khai hối lộ ông Ngọ 20 tỉ VND trong một lần khác liên quan tới một doanh nhân tên là Lan, theo VOV.

Một nhà báo kỳ cựu tại TP HCM cho BBC hay từ trước rằng Bộ Chính trị đã quyết định cuộc điều tra lời khai của Dương Chí Dũng sẽ chỉ dừng lại ở ông Phạm Quý Ngọ chứ không mở rộng.

Một nguồn khác muốn ẩn danh cho hay mới đây Bộ Chính trị đồng ý khởi tố bị can đối với ông.

Vì thế hiện chưa rõ diễn tiến vụ việc sẽ ra sao sau khi ông Ngọ qua đời.

phamquyngo01
Ảnh Blog Bùi Văn Bông

Theo tiểu sử chính thức, ông Phạm Quý Ngọ, sinh năm 1954, từng là Giám đốc công an tỉnh Thái Bình với hàm Đại tá.

Năm 2006, ông được bổ nhiệm kiêm chức thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra bộ Công an thay cho thiếu tướng Cao Ngọc Oánh.

Hai năm sau, ông giữ chức Tổng cục trưởng Tổng cục cảnh sát nhân dân, rồi trở thành Tổng cục trưởng Tổng cục cảnh sát phòng chống tội phạm năm 2010.

Tháng Tám 2010, ông được phong chức Thứ trưởng Công an, và tại Đại hội Đảng XI đầu năm 2011, được bầu làm Ủy viên chính thức Ban chấp hành trung ương Đảng.

Ông phong hàm từ Trung tướng lên Thượng tướng vào tháng Bảy năm ngoái.

Mới hôm 17/2, ông Phạm Anh Tuấn, Phó Trưởng ban Nội chính Trung ương, nói “đã có một số ý kiến đề xuất đình chỉ công tác đối với Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ” để đảm bảo việc điều tra những nội dung tố cáo của cựu Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam Dương Chí Dũng.

“Về nguyên tắc thì phải tạm đình chỉ nhưng ông Ngọ đang bệnh nặng nên việc này nhạy cảm. …nếu sốc mạnh thì cũng không lợi lắm, còn thực hư đúng sai thì vẫn phải chờ.

“Việc điều tra vụ án vẫn do cơ quan điều tra thực hiện theo quy trình tố tụng. Ban Nội Chính Trung ương chỉ giải quyết vụ việc theo quy định của Đảng chứ không làm thay cơ quan điều tra được. Đối tượng bị tố cáo thuộc diện Bộ Chính trị quản lý nên cơ quan điều tra, tố tụng vẫn làm theo quy trình về tố tụng", ông Phạm Anh Tuấn cho biết. (BBC)

Bộ Chính trị 'sẽ quyết vụ ông Ngọ' (BBC, 17/02/2014)

Ban Nội chính Trung ương nói Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ quyết định việc xử lý những tố cáo của ông Dương Chí Dũng với ông Phạm Quý Ngọ vì Thứ trưởng Công an "thuộc diện Bộ Chính trị quản lý".

Ông Phạm Anh Tuấn, Phó Trưởng ban Nội chính Trung ương, được báo Người Lao Động ngày 17/02 dẫn lời cho biết "đã có một số ý kiến đề xuất đình chỉ công tác đối với Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ" để đảm bảo việc điều tra những nội dung tố cáo của cựu Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam Dương Chí Dũng.

"Về nguyên tắc thì phải tạm đình chỉ nhưng ông Ngọ đang bệnh nặng nên việc này nhạy cảm. …nếu sốc mạnh thì cũng không lợi lắm, còn thực hư đúng sai thì vẫn phải chờ.

"Việc điều tra vụ án vẫn do cơ quan điều tra thực hiện theo quy trình tố tụng. Ban Nội Chính Trung ương chỉ giải quyết vụ việc theo quy định của Đảng chứ không làm thay cơ quan điều tra được. Đối tượng bị tố cáo thuộc diện Bộ Chính trị quản lý nên cơ quan điều tra, tố tụng vẫn làm theo quy trình về tố tụng", ông Phạm Anh Tuấn cho biết.

Tại một hội nghị của Bộ Công an vào ngày 15/1/2014, người ta thấy có mặt gần như tất cả các lãnh đạo chủ chốt của Bộ Công an, bao gồm Bộ trưởng Trần Đại Quang và các thứ trưởng, trừ Thượng tướng Thứ trưởng Phạm Quý Ngọ.

Tại phiên tòa xét xử vụ án "Tổ chức cho người khác trốn đi nước ngoài", ông Dũng khai Thượng tướng Phạm Quý Ngọ là người đã mật báo quyết định khởi tố và bắt tạm giam ông, dẫn tới việc ông bỏ trốn theo sự trợ giúp một số người trong đó có em trai là Dương Tự Trọng, nguyên Phó giám đốc Công an Thành phố Hải Phòng.

'Tin lãnh đạo công an'

Ông Trần Duy Thanh, nguyên Cục trưởng Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng (C48) Bộ Công an cũng bị ông Dũng cáo buộc nhận hối lộ để giúp ông trong việc bị triệu tập điều tra việc mua ụ nổi 83M.

lenhutien Đại biểu Quốc hội Lê Như Tiến trả lời BBC
ngày 11/01/2014

Trong lời khai tại tòa với tư cách nhân chứng, ông Dũng nói ông "nhờ anh Hùng con trai anh Ngọ, nhờ dẫn đến nhà anh Thanh, gặp anh Thanh, đưa quà cho anh Thanh 20.000 USD và 1 chai rượu", theo báo Thanh Niên.

Ngoài lời khai tại tòa, báo Tuổi Trẻ cho biết chiều 14/2/2014, một lãnh đạo Ban Nội chính trung ương xác nhận tố cáo của ông Dương Chí Dũng bao gồm cả đơn thư.

Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ cũng bị cáo buộc nhận ít nhất 1 triệu 500 nghìn đôla tiền hối lộ trong lời khai của ông Dương Chí Dũng.

Ngày 8/01/2014, Tòa Án Nhân dân TP Hà Nội quyết định khởi tố vụ án "Cố ý làm lộ bí mật nhà nước" đối với người đã mật báo cho Dương Chí Dũng thông tin sắp bị khởi tố nhưng chưa khởi tố cáo buộc liên quan tới đưa và nhận hối lộ.

Thứ trưởng Công an Phạm Quý Ngọ
  • Sinh năm 1954, Ủy viên Trung ương Đảng, Thượng tướng
  • Cựu Tổng Cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống Tội phạm.
  • Được tặng thưởng nhiều huân huy chương và chưa từng bị kỷ luật (theo báo chí Việt Nam)
  • Từng giữ chức Bí thư Đảng ủy, Giám đốc Công an tỉnh Thái Bình, hàm đại tá. Trong thời gian này, được giao xử lý những biến động tại Thái Bình.
  • Sau này được Bộ trưởng Bộ Công an giao nhiệm vụ theo dõi, chỉ huy, xử lý vụ Tiên Lãng.
  • Gần đây được giao làm Trưởng ban chuyên án điều tra các sai phạm tại Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines)
Ngày 9/1 báo mạng PetroTimes đã đăng bài viết của Tổng biên tập Nguyễn Như Phong với lập luận ủng hộ Tướng Phạm Quý Ngọ rất rõ ràng và nói rằng lời khai của Dương Chí Dũng là điều mà ông gọi là "không đáng tin".

Ông Trần Đình Triển, luật sư bào chữa cho ông Dương Chí Dũng, cựu Tổng Giám đốc Vinalines, từng nói với BBC rằ̀ng thân chủ của ông không có động cơ để khai man cho Thượng tướng Phạm Quý Ngọ là người đã mật báo cho ông bỏ trốn.

Báo Người Lao Động mô tả một trong những nhiệm vụ quan trọng của Ban Nội chính Trung ương trong thời gian tới là việc giải quyết đơn tố cáo của ông Dương Chí Dũng.

Trưởng Ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh đã trực tiếp đến theo dõi phiên tòa xét xử các "đại án" gần đây, gồm cả vụ xử ông Dương Chí Dũng và ông Dương Tự Trọng.

Đầu tháng 01/2014, ông Thanh nói trong năm nay ''Ban Nội chính Trung ương sẽ tham mưu, thành lập và phục vụ các đoàn công tác nhằm kiểm tra, giám sát các vụ việc, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử các vụ án tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp.''

Hiện chưa rõ cơ quan nào dược giao điều tra vụ án lộ bí mật nhà nước tuy dư luận dường như quan tâm nhiều hơn tới cáo buộc đưa và nhận hối lộ liên quan tới ông Phạm Quý Ngọ.

Đại biểu Quốc hội Lê Như Tiến từng nói với BBC ''dư luận e ngại nếu giao cho Bộ Công an làm thì thiếu khách quan vì một đồng chí [trong vụ này] là lãnh đạo của bộ nhưng tôi vẫn tin tưởng vào lãnh đạo ngành công an, nhất là Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang và tập thể Đảng ủy công an Trung ương chắc cũng đủ sáng suốt để điều tra một cách khách quan".

Những câu hỏi đặt ra sau cái chết của ông Phạm Quý Ngọ (RFI, 18/02/2014)

phamquyngo03 Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ,
vừa qua đời ngày 18/02/2014.

Theo thông tin mới nhất từ báo chí Việt Nam hôm nay 18/02/2014, thì ông Phạm Quý Ngọ, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an vừa qua đời tại bệnh viện Quân y 108 Hà Nội vì bệnh ung thư gan. Cái chết bất ngờ của nhân vật đang thu hút mọi chú ý của dư luận khiến người ta phải đặt ra nhiều câu hỏi.

Như tin chúng tôi đã đưa hôm qua, Ban Nội chính Trung ương đã cho biết ý định tạm đình chỉ công tác Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ nhằm đảm bảo việc điều tra về những tố cáo của Dương Chí Dũng, nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam.

Ông Dương Chí Dũng, người đã bị lãnh án tử hình trong vụ án tham nhũng Vinalines, hôm 07/01/2014 khi ra tòa với tư cách nhân chứng trong vụ xử Dương Tự Trọng "tổ chức đưa người trốn ra nước ngoài", đã khai ra người bí mật báo tin cho mình bỏ trốn là Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ. Ông Dương Chí Dũng còn cho biết đã hối lộ cho ông Ngọ nửa triệu đô la.

Tòa án thành phố Hà Nội đã khởi tố vụ án "Cố ý làm lộ bí mật Nhà nước" liên quan đến vấn đề này. Dư luận cũng rất xôn xao vì nhiều tấm hình về đám cưới xa hoa của con trai ông Ngọ được tung lên mạng xã hội trong những ngày gần đây.

Hôm qua trả lời báo chí trong nước, ông Phạm Anh Tuấn, Phó ban Nội chính Trung ương đã nói rằng  :"Về nguyên tắc thì phải tạm đình chỉ công tác ông Phạm Quý Ngọ, nhưng do ông Ngọ đang bệnh nặng nên việc này nhạy cảm".

Chỉ đến hôm qua mới có việc một quan chức Việt Nam khẳng định ông Phạm Quý Ngọ "đang bị bệnh nặng", và đây là lần đầu tiên. Nhưng hôm nay tin ông Ngọ qua đời đã được chính thức loan đi.

Ông Phạm Quý Ngọ sinh năm 1954 tại Thái Bình, từng được dư luận biết nhiều qua việc xử lý vụ nổi dậy ở Thái Bình năm 1997, vụ cưỡng chế đất đai của ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng vào đầu năm 2012.

Với cái chết của ông Phạm Quý Ngọ - ngón đòn cuối cùng của "phe bảo thủ" tại Việt Nam đánh vào "phe lợi ích" - nhiều câu hỏi đã được đặt ra. Trước hết, đây có phải là một cái chết bình thường hay không ? Và tại sao cái chết này lại xảy ra ngay sát thời điểm Ban Nội chính Trung ương tuyên bố có thể đình chỉ công tác đối với ông Phạm Quý Ngọ?

Như vậy với việc ông Phạm Quý Ngọ qua đời, có nghĩa là một đầu mối điều tra hết sức quan trọng có khả năng bị bế tắc hoàn toàn, không thể dẫn tới một "siêu án" như dư luận đang chờ đợi. Liệu đây có phải là "cú thoát hiểm ngoạn mục" của phe lợi ích, và từ nay phe này sẽ chuyển sang phản công?

Bên cạnh đó, cái chết của ông Phạm Quý Ngọ lại xảy ra trùng với ngày xử án luật sư Lê Quốc Quân, và dư luận cho rằng thân nhân của luật sư Lê Quốc Quân có thể vẫn chưa hết hy vọng vì vẫn còn thủ tục giám đốc thẩm.

Thụy My (RFI)

Thứ trưởng Công an Phạm Quý Ngọ có thể bị đình chỉ công tác (RFI, 17/02/2014)

phamquyngo04 Thứ trưởng bộ Công an Phạm Quý Ngọ

Theo tin từ báo chí trong nước hôm nay 17/02/2014, Ban Nội chính Trung ương cho biết Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ có thể bị tạm đình chỉ công tác để đảm bảo việc điều tra về những tố cáo của Dương Chí Dũng. Trước đó, Tòa án thành phố Hà Nội đã khởi tố vụ án "Cố ý làm lộ bí mật Nhà nước" liên quan đến người đã mật báo cho Dương Chí Dũng bỏ trốn.

Ông Dương Chí Dũng, nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam, người đã bị lãnh án tử hình trong vụ án tham nhũng Vinalines, hôm 07/01/2014 khi ra tòa với tư cách nhân chứng trong vụ xử Dương Tự Trọng, đã khai ra người bí mật báo tin cho mình bỏ trốn là Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ.

Ông Phạm Anh Tuấn, Phó ban Nội chính Trung ương khi được hỏi về khả năng tạm đình chỉ công tác của ông Phạm Quý Ngọ để bảo đảm cho việc điều tra, đã nói rằng  : "Về nguyên tắc thì phải tạm đình chỉ, nhưng do ông Ngọ đang bệnh nặng nên việc này nhạy cảm".

Đây là lần đầu tiên một quan chức Việt Nam khẳng định ông Phạm Quý Ngọ "đang bị bệnh nặng". Trong tình huống đó, không rõ việc điều tra sắp tới sẽ được tiến hành theo cách thức như thế nào.

Trả lời RFI Việt ngữ, luật sư Trần Văn Tạo, giám đốc TVT Lawyers ở Thành phố Hồ Chí Minh cho biết  :

Nếu có dấu hiệu phạm tội thì dứt khoát phải bị điều tra, còn nếu trong lúc đó họ bị bệnh nặng thì phải có giám định pháp y. Khi người bị khởi tố mắc bệnh tâm thần, hoặc những bệnh hiểm nghèo khác - thường là bệnh ung thư, bệnh tim nặng, thì có thể phải đi giám định. Không có kết quả giám định thì cơ quan điều tra cũng không có quyền tạm đình chỉ đâu.

Điều 160 bộ Luật Tố tụng Hình sự nói là trong trường hợp đã trưng cầu giám định nhưng chưa có kết quả, mà thời hạn điều tra đã hết, thì tạm đình chỉ điều tra. Trong khi tạm đình chỉ thì việc giám định vẫn phải tiếp tục cho đến khi có kết quả.

Nếu bệnh hiểm nghèo mà có chứng nhận của hội đồng giám định pháp y thì người ta có thể tạm đình chỉ điều tra trước khi hết thời hạn điều tra. Và nếu kết quả giám định nói rằng không bị bệnh hiểm nghèo, không bị tâm thần, thì lúc bấy giờ người ta lại tiếp tục phục hồi điều tra. Còn trường hợp bị tâm thần, bệnh hiểm nghèo ngược lại thì có thể yêu cầu cho đi chữa bệnh.

Thời hạn điều tra là bao lâu thưa luật sư ?

Có quy định thời hạn  : Nếu tội phạm không nghiêm trọng là hai tháng, không nghiêm trọng là ba tháng, rất nghiêm trọng là bốn tháng. Khi khởi tố thì thời hạn điều tra đầu tiên được bốn tháng. Nếu sau bốn tháng mà điều tra chưa xong, thì Luật Tố tụng cho phép được gia hạn lần thứ nhất bốn tháng nữa. Và nếu đã tám tháng qua mà điều tra cũng chưa xong, thì luật cho phép gia hạn lần thứ hai thêm bốn tháng. Tổng cộng thời gian điều tra so với tội rất nghiêm trọng là mười hai tháng.

Trong trường hợp một nhân vật đương chức bị tố cáo một cách cụ thể thì việc đình chỉ công tác để điều tra là việc cần thiết phải không ạ ?

Giả dụ như trường hợp ông Phạm Quý Ngọ, ông Dương Chí Dũng đã tố cáo ông Ngọ tại tòa. Khi ông này tố cáo, người ta chưa có đủ chứng cứ để tiến hành về mặt hình sự, thì trước mắt phải xử lý bằng biện pháp tổ chức và hành chánh trước đã. Điều đó là cần thiết, vì người ta tố cáo một cách công khai tại tòa mà.

Trường hợp này bây giờ Ban Nội chính cũng yêu cầu tố tụng đó. Khi điều tra xác minh rõ là có hành vi phạm tội rồi thì phải khởi tố ông Ngọ thôi. Theo báo Người Lao Động, ông Phó ban Nội chính ngại đây là chuyện nhạy cảm. Ông Ngọ đang bệnh nặng, bệnh của ông là bệnh tim thành ra nhiều khi làm sốc quá có khi ông ấy bị chết. Cũng không biết chính xác ra sao, nhưng nghe nói là ông Ngọ bịnh rất nặng, bị ghép tim.

Trong tố tụng hình sự, cũng phải có biện pháp để khi điều tra nếu xảy ra sự cố gì thì sẽ rất khó.

Theo một nhà quan sát, vụ Phạm Quý Ngọ là đòn cuối cùng của "phe bảo thủ". Nếu việc điều tra gặp khó khăn, vụ đại án này có nguy cơ trở nên bế tắc, không khai thác thêm được gì nữa, và như thế khó thể đụng chạm đến "phe lợi ích". Câu hỏi đặt ra là, bị dồn vào tình thế hiểm nghèo như vậy, mà nếu "phe lợi ích" vẫn thoát hiểm thì hậu quả sẽ như thế nào đối với "phe bảo thủ"?

Nguyễn Văn Huy tổng hợp
  (Thông luận)

Ngày 21/2/2014 - Càng bịt, hũ mắm Phạm Quý Ngọ càng nặng mùi - Ảo tưởng về cách mạng bất bạo động! - Phát ngôn "sốc" của Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng

  • 14 tổ chức 'lên án' tòa xử LS Quân (BBC) - Mười bốn tổ chức phi chính phủ cùng 'lên án' việc tòa phúc thẩm ở Hà Nội giữ nguyên bản án 30 tháng tù với luật sư Lê Quốc Quân.
  • Ít nhất 21 người chết tại Kiev (BBC) - Ít nhất 21 người bị lực lượng an ninh giết chết tại Kiev trong khi tổng thống Ukraine gặp ngoại trưởng các nước EU để hội đàm.
  • Úc ủng hộ xây dựng bộ luật ứng xử ở Biển Đông (RFI) - Đang công du Philippines, ngày hôm nay, 20/02/2014, Ngoại trưởngÚc Julie Bishop tuyên bố Canberra ủng hộ ASEAN xây dựng một bộ luật ứng xử, mang tính ràng buộc, nhằm làm giảm căng thẳng do tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông.
  • Tín đồ PGHH tại Đồng Tháp tiếp tục bị sách nhiễu (RFA) - Các tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo đang cư ngụ tại huyện Lấp Vò - Đồng Tháp liên tục bị sách nhiễu, đe dọa sau khi Blogger Bùi Thị Minh Hằng, Chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh bị bắt giam một cách tùy tiện cách đây 9 ngày tại đây.
  • Hàng chục gia đình Triều Tiên được hội ngộ sau hơn 60 năm bị ly tán (RFI) - Vào hôm nay, 20/02/2014, 180 gia đình bị ly tán do cuộc chiến tranh Triều Tiên cách nay hơn nửa thế kỷ (1950-1953), đã bắt đầu được đoàn tụ với nhau tại khu du lịch núi Kim Cương, trên lãnh thổ Bắc Triều Tiên. Đây là cuộc họp mặt đầu tiên được tổ chức từ 3 năm nay.
  • Tư cách mõ thời đại mới (RFA) - “Bây giờ thì hắn trở thành mõ thật rồi. Một thằng mõ đủ tư cách mõ, chẳng chịu kém một anh mõ chính tông một tí gì: cũng đê tiện, cũng lầy là, cũng tham ăn” – Tư Cách Mõ , Nam Cao
  • Ba điểm nóng trên ba đại lục bùng nổ bạo lực (RFA) - Hai trong ba điểm nóng trên thế giới hôm qua đã bùng nổ những trận xung đột chết người giữa lực lượng an ninh và người biểu tình. Vì đâu? Ra sao? Và giải quyết cách nào để gìn giữ hoà bình ổn định toàn cầu?
  • Úc ủng hộ nỗ lực của ASEAN về tranh chấp Biển Đông (RFA) - Australia ủng hộ các nỗ lực mà ASEAN đang thể hiện với mục đích thúc đẩy Bắc Kinh đồng ý thảo luận và thông qua bản quy tắc ứng xử cho vụ tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông đang xảy ra giữa một số nước Đông Nam Á và Trung Quốc.
  • Sự thật sau vụ án người Việt bị giết ở Campuchia (RFA) - Vụ án một người Việt bị đám đông người Campuchia giết vào tối ngày 15/2 đã làm dấy lên dư luận phẫn nộ. Trong vụ án này, tòa án Campuchia đã quyết định tạm giam một người Campuchia vì bị tình nghi kích động bài Việt. Sự thật ra sao?
  • Philippines mạnh tiếng lên án Trung Quốc (RFA) - Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đôi Philippines tuyên bố quân đội và nhân dân Phi cương quyết bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ trước những hành động mà ông gọi là khủng bố hay đe dọa mà Trung Quốc đang làm ở Biển Đông.
  • Trung Quốc sẵn sàng cho một cuộc chiến «ngắn, gọn» với Nhật (RFI) - Các cuộc tập trận gần đây của Trung Quốc đã cho thấy rằng nước này đang chuẩn bị một cuộc chiến tranh ngắn với Nhật Bản nhằm đánh chiếm các hòn đảo đang tranh chấp ở Biển Hoa Đông.
    Trên đây là lời báo động của một quan chức tình báo Hải quân Mỹ được nhật báo Washington Times số đề ngày 19/02/2014 tiết lộ.
  • Vì sao bà Bùi Thị Minh Hằng bị bắt? (BBC) - Con trai bà Bùi Thị Minh Hằng nói công an đang tạm giữ bà với lý do 'Gây rối,làm mất trật tự giao thông' theo Điều 245 Bộ Luật Hình sự.
  • Facebook chi 19 tỷ đôla mua WhatsApp (BBC) - Facebook thông báo quyết định mua lại ứng dụng tin nhắn WhatsApp với giá 19 tỷ đôla bằng cả tiền mặt và cổ phiếu.
  • Vợ giải Nobel hòa bình Lưu Hiểu Ba nhập viện ở Bắc Kinh (RFI) - Bà Lưu Hà (Liu Xia) vợ của giải Nobel hòa bình Lưu Hiểu Ba (Liu Xiaobo) đã vào bệnh viện tại Bắc Kinh vì bệnh tim, nhưng công an Trung Quốc từ chối cho bà ra nước ngoài để chữa bệnh. Một người bạn thân của gia đình Lưu Hiểu Ba hôm nay 20/02/2014 cho hãng tin Reuters biết như trên.
  • Ukraina oằn mình trong cuộc chiến Đông-Tây (RFI) - Từ hôm thứ Ba 18/02/2014, tại Ukraina, đụng độ giữa cảnh sát và người biểu tình đã làm hàng chục người chết. Hồ sơ này chiếm ưu tiên trên các báo Pháp hôm nay với những hình ảnh minh họa đầy máu lửa. La Croix đăng tựa lớn trên trang nhất :« Bạo lực và đànáp lan rộng ở Ukraina». Libération dành gần trọn trang nhất cho hồ sơ với dòng tựa :« Ukraina : Bạo lực». Le Figaro cũng chạy tít lớn trang nhất :« Ukraina : cú sốc Đông-Tây». Trên trang nhất, báo Le Monde đăng hình ảnh máu me bê bết với hàng tựa :« Đànáp đẫm máu tại Ukraina».
  • "Đường lưỡi bò" gây nguy hiểm cho chính Trung Quốc (BaoMoi) - Mỹ gần đây đã thể hiện quan điểm rõ ràng với các tuyên bố của Trung Quốc ở Biển Đông. Theo đó, Mỹ cho rằng tuyên bố “đường lưỡi bò” đe dọa đến sự ổn định của Biển Đông hơn bất cứ vấn đề nào khác.
  • Hội nghị Vienna đồng ý họp tiếp vào tháng ba (RFA) - Một viên chức ngoại giao của EU gọi quyết định gặp lại nhau chứng tỏ tất cả các quốc gia tham dự đều nhận rõ vấn đề và những điều cần phãi giải quyết, để xóa bỏ những bất đồng giữa Iran và các nước phương Tây.
  • Trò chơi “Flappy Bird” (RFA) - Diễn đàn Bạn trẻ kỳ này sẽ cùng thảo luận về một chủ đề khá nóng đối với thanh thiếu niên Việt Nam vừa qua, nhất là các game thủ, đó là trò chơi Flappy Bird do Nguyễn Hà Đông, một thanh niên Việt Nam tạo ra, đã trở thành trò chơi nổi tiếng khắp thế giới trong thời gian qua.
  • Ý nghĩa của lợi ích cao nhất là gì? (RFA) - Sáng 19/2 TT Nguyễn Tấn Dũng khẳng định trong cuộc họp với Trung ương MTTQ Việt Nam rằng Đảng, Nhà nước, chính phủ VN không quên xương máu chiến sĩ đồng bào hy sinh tại cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 với TQ nhưng các cuộc kỷ niệm phải tính sao cho có lợi cho đất nước nhất.
  • Tướng Philippines đả phá ‘lưỡi bò’, bảo vệ ngư dân (BaoMoi) - Trong một bài phỏng vấn với hãng tin AP ngày 20/2, Tư lệnh các lực lượng vũ trang Philippines, Tướng Emmanuel Bautista đã nêu rõ những tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh trên Biển Đông là vô lý và thề bảo vệ ngư dân trong trường hợp bị Hải quân Trung Quốc hăm dọa.
  • Úc ủng hộ hoàn tất COC (BaoMoi) - Trong khuôn khổ chuyến công du bốn nước Đông Nam Á (Malaysia, Việt Nam, Philippines và Campuchia), ngày 20-2 tại Philippines, Ngoại trưởng Úc Julie Bishop đã kêu gọi Trung Quốc, Nhật và Philippines giải quyết tranh chấp trong hòa bình, tránh leo thang căng thẳng.
  • Australia ủng hộ ASEAN đạt COC với Trung Quốc (BaoMoi) - Theo hãng tin Kyodo, ngày 20/2, Ngoại trưởng Australia Julie Bishop đã hối thúc Nhật Bản và Trung Quốc làm dịu căng thẳng xoay quanh tranh chấp chủ quyền quần đảo Senkaku/Điếu Ngư trên Biển Hoa Đông, nhấn mạnh nhiều quốc gia đang quan ngại về tình trạng leo thang căng thẳng giữa 2 cường quốc châu Á này.
  • Hình ảnh Biển Đông lên Cửu đỉnh (BaoMoi) - Nhà Nguyễn vào đầu thế kỉ XIX đã khắc hình ảnh Biển Đông lên Cửu đỉnh. Đây được xem là một tư liệu quý khẳng định chủ quyền của Việt Nam với vùng biển đảo.
  • Trung Quốc tập trận đánh chiếm Senkaku/Điếu Ngư (BaoMoi) - Trong cuộc tập trận ‘Sứ mệnh hành động 2013’, Trung Quốc đã giả định tấn công chớp nhoáng tiêu diệt lực lượng phòng vệ Nhật Bản trên biển Hoa Đông và đánh chiếm lại quần đảo Senkaku/Điếu Ngư”, nguồn tin từ tình báo Mỹ cho biết.
  • "Mông Cổ có thể đòi cả Trung Quốc"? (BaoMoi) - Nếu theo cái gọi là "chủ quyền lịch sử" của Bắc Kinh, Mông Cổ có thể đòi lại toàn bộ lãnh thổ Trung Quốc vì tổ tiên họ từng làm chủ Hoa lục dưới thời nhà Nguyên.
  • PVS: Lợi nhuận ròng năm 2014 có thể đạt 1.720 tỷ đồng (BaoMoi) - (NDH) KQKD 2014 của Tổng CTCP DV Kỹ Thuật Dầu Khí Việt Nam (mã PVS - HNX) tiếp tục khả quan với sự đóng góp hai dự án FSO Biển Đông và FPSO Lam Sơn (dự kiến sẽ đi vào hoạt động từ tháng 4) và việc đẩy nhanh tiến độ các dự án dịch vụ cơ khí dầu khí.
  • Indonesia không chấp nhận ADIZ của Trung Quốc (BaoMoi) - ANTĐ - Ngoại trưởng Indonesia Marty Natalegawa (ảnh) ngày 18-2 cho biết, Jakarta sẽ không chấp nhận và kịch liệt phản đối nếu Bắc Kinh thông qua kế hoạch và triển khai Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trên Biển Đông.
  • Trung Quốc chưa có kế hoạch thiết lập (BaoMoi) - Ngày 19-2, đài truyền hình ABS-CBN (Philippines) đưa tin hôm 17-2, phát biểu với báo giới tại Đài Bắc (lãnh thổ Đài Loan), Chủ nhiệm Ủy ban Công tác đại lục Lâm Tổ Gia cho biết Trung Quốc không có kế hoạch thiết lập vùng nhận dạng phòng không trên biển Đông.

Càng bịt, hũ mắm Phạm Quý Ngọ càng nặng mùi

Sau cái chết không thể đáng ngờ và giật gân hơn của tướng Ngọ, báo Petrotimes do đại tá công an Nguyễn Như Phong làm Tổng biên tập, ngoài việc “nhảy cẫng đưa tin” (tối 18-2-2014) trước cả thời khắc ông Ngọ thực sự chết, ngày 20-2-2014 còn đăng bài 2 bài dồn một: “Petrotimes công bố tư liệu đặc biệt về 2 cuộc gặp của Dương Chí Dũng và tướng Ngọ”.
Đây là 2 bài báo thuật lại bút tích tự khai của Dũng ở Trại Yên Trạch (Lạng Sơn) ngày 17-10-2012 về 2 cuộc gặp gỡ chạy tội với tướng Ngọ ở bãi biển Đồ Sơn và nhà riêng tướng Ngọ tại Hà Nội và có bình thêm.

Nội dung bài báo thì dài nhằng, nhưng tóm lại, chỉ nhằm thanh minh thanh nga cho tướng Ngọ. Rằng cả 2 lần trên, Dũng không hề hối lộ tiền bạc cho tướng Ngọ. Rằng lời khai trước đây của Dũng ở B34 (đưa 10.000 USD và 500.000. USD) “là sai sự thật, do lẫn và hoang tưởng”.
Như báo chí đã đăng tải, lúc mới bị bắt từ Campuchia di lý về Sài Gòn (B34), Dũng khai đã hối lộ tướng Ngọ 2 lần, tổng cộng 510.000 USD. Tại phiên tòa xét xử vụ án thứ 2 liên quan đến Dũng (tổ chức cho người khác trốn ra nước ngoài), Dũng lại khai có hối lộ như lần khai ở B34. Trước vành móng ngựa, Dũng bộc bạch, nội dung khai trước tòa mới là sự thật, vì là lời nói của kẻ bị khép án tử hình chờ chết, không thể man trá.
Qua đó, chẳng cần thông minh lắm, công luận dư sức hiểu, về đến Trại Yên Trạch, dưới áp lực của phe cánh tướng Ngọ, Dũng đành phản cung để đề phòng bị thủ tiêu ngay trong trại giam nhằm diệt khẩu.
Những ai từng tham gia xét xử nhiều vụ án hình sự đều biết và tôn trọng nguyên tắc: khi nội dung các lần khai tại cơ quan điều tra mâu thuẫn nhau, thì sự thật nằm trong lời khai đầu tiên. Vì khi mới bị bắt, nghi can thường bất ngờ, bị động, nên khai thật. Sau đó, “nhất dạ bá kế”, mới tính toán thiệt hơn này nọ để khai khác đi.
Về nghiệp vụ và đạo đức báo chí, xin đại tá Phong trả lời giùm câu hỏi của bạn đọc và đồng nghiệp: vì sao Petrotimes chỉ đăng (kèm ảnh chụp bản tự khai) lời khai ở Trại Yên Trạch, mà không đăng lời khai của Dũng (kèm ảnh chụp bút tích) ở B34 cũng như lời khai tại tòa?
Chẳng phải đây là lần đầu tiên Petrotimes “làm xiếc” công luận trong vụ án này. Sau khi Dương Tự Trọng bị kết án, tờ báo này đã đăng nhiều bài ca ngợi Dương Tự Trọng như một người quân tử, một người con tận hiếu…
Nhưng sự thật vể Dũng và Trọng với cả đống biệt thự, vợ bé đã cho công luận dư biết anh em họ tiền đông hơn quân nguyên. Petrotimes là tờ báo của ngành dầu khí – tiền cũng đông hơn quân Nguyên cả vạn lần. Chẳng lẽ lãnh đạo ngành dầu khí cứ “ngơ ngơ như bò đội nón”, để ai đó lợi dụng tờ báo của ngành mình để viết thuê, lừa dối công luận, trục lợi cá nhân? Một tờ báo bị công chúng ghê tởm và phỉ nhổ, cơ quan chủ quản làm sao có thể nói với công luận rằng chúng tôi sạch sẽ?
Không chỉ có vậy, khi cả nhân loại tiến bộ mừng nhân dân Libya thoát ách độc tài dơ bẩn của Kadhafi, thì Petrotimes đăng bài tụng ca tụng ca và thương tiếc kẻ này – “kẻ thù nguy hiểm nhất của thế giới, con chó dại nguy hiểm vùng Cận Đông” (lời cựu tổng thống Reagan).
Báo chí có thể tác động và gây ảnh hưởng đến công chúng. Điều đó không phải bàn cãi. Nhưng với tham vọng hoang đường một tờ báo chầy cối và trơ trẽn viết ngược hàng trăm tờ báo trong và ngoài nước, chống lại sự thật rành rành, chống lại các giá trị nhân phẩm, liệu Tổng biên tập Nguyễn Như Phong, ngoài việc tự bôi chất bẩn vào mặt mình, có mắc bệnh hoang tưởng?
Nhân vụ tướng Ngọ đột tử, cũng xin bàn thêm đôi chút. Theo lời khai của Dũng, tướng Ngọ điện báo, mach nước Dũng nên trốn đi một thời gian. Kết hợp nhiều tình tiết khác, tòa ra quyết định khởi tố vụ án (chưa khởi tố bị can) cố ý làm lộ bí mật nhà nước, mà nghi can là tướng Ngọ. Tướng Ngọ chết, phải đình chỉ vụ án theo luật định (trừ trường hợp xác định có nghi can khác). Nhưng chuyện hối lộ, Dũng Khai ngoài tướng Ngọ còn có đại tá cục trưởng (sau khi Dũng bỏ trốn, đã “bay” chức Trưởng ban chuyên án Vinalines) và cán bộ C48 được Dũng lót tay hàng chục nghìn USD, với cụ thể số lượng từng món cho từng người. Nếu điều tra khẩn trương và nghiêm túc, lời khai của Dũng là đúng, thì khó suy rằng Dũng khai vấy cho tướng Ngọ. Bản chất các vụ án liên quan đến Dũng là nhằm mục tiêu răn đe tham nhũng. Một vụ án đưa và nhân hối lộ liên quan trong vụ này, nếu được khởi tố kịp thời, điều tra khẩn trương và chính xác, sẽ vớt vát phần nào cho cái gọi là chủ trương đẩy mạnh chống tham nhũng của thể chế.
Võ Văn Tạo
(Cựu Hội thẩm nhân dân)
(Quê choa)

Nguyễn Văn Thạnh - Suy nghĩ về cái chết tướng Ngọ


Ông Phạm Quý Ngọ, một vị thượng tướng danh giá cũng chết trẻ (sinh năm 1954) và cũng chết vì bệnh ung thư như ai.
Sống chết là lẽ thường tình của một con người, người khỏe mạnh đang sống cũng có thể chết huống chi ông được cho rằng đang chống chọi với căn bệnh quái ác từ 3 tháng nay. Rõ ràng về mặt sinh học, cái chết đến với ông cũng như bao người.
Tuy nhiên với ông, câu chuyện không đơn giản vậy. Suy ngẫm từ cái chết của ông, có thể thấy được nhiều chuyện nhân tình, thế thái và việc nước.
Thứ nhất: Ông là một vị thượng tướng danh giá, một ủy viên TW đảng đồng thời cũng là đầu mối vụ hối lộ 1.5 triệu $ trong vụ án tham nhũng tại Vinashine.
Thứ 2: Ung thư là một căn bệnh làm cho cơ thể suy kiệt dần rồi chết, không lẽ nào bộ CA thiếu người nghiêm trọng để một con bệnh ung thư đang điều trị đến mức suy kiệt gần chết vẫn làm việc, không thấy việc tạm thôi chức? Những lần xuất hiện trước đây trông ông không phải người đến giai đoạn suy kiệt. (Cái này chỉ là nghi vấn vì không có kiến thức y học. Tuy nhiên quan sát người bị ung thư giai đoạn cuối, cơ thể rất tàn tạ).
Thứ 3: Người dân có quyền nghi ngờ đến thủ đoạn bẩn thỉu, giết người diệt khẩu. Nếu ở các nước văn minh, truyền thông và công luận sẽ vào cuộc. Có thể sẽ có một ủy ban điều tra ra đời để thỏa mãn sự nghi ngờ của công luận. Điều này làm cho kẻ ác, kẻ muốn giết người diệt khẩu sẽ chùn tay. Xứ ta không được như vậy. Đây là một điều rất nguy hiểm. Một tay che trời thì người ta có thể làm bất cứ điều gì và còn làm nữa.
Là một nạn nhân đang điều trị chấn thương do CA đánh trong đau đớn, bất lực, tôi thật sự giật mình khi nghĩ đến khả năng nhà nước không còn là nhà nước nữa mà nó biến thành quyền lực mafia của một nhóm người. Họ muốn đánh ai, thủ tiêu ai, rất dễ.
Thứ 4: Kẻ cầm quyền ở đâu cũng muốn lũng đoạn, che dấu sự thật. Nhiệm vụ bảo vệ sự thật chính là công luận, người dân. Họ có quyền yêu cầu điều tra, thấy không thỏa mãn họ sẽ xuống đường biểu tình. Không biết khi nào dân ta được như thế? Chắc là còn lâu lắm. Trong thời gian đợi được như vậy, cái ác còn hoàng hành kinh khủng.
Thứ 5: Cái chết tướng Ngọ hẳn làm nhiều người hả hê với quan điểm "ác giả, ác báo", riêng tôi, tôi ngậm ngùi cho số phận ông. Ông cũng là nạn nhân của một thể chế sai hệ thống. Thể chế này đưa con người rơi vào bã độc của nó rồi hủy diệt họ. Rất nhiều doanh nhân, quan chức đã chết thảm sau khi gây họa cho dân chúng. Đứng về góc nhìn một dân tộc, chúng ta đã thua hai lần.
Để tranh đấu, kiến tạo một xã hội tốt, không chỉ dừng lại ở việc tấn công, nguyền rủa từng cá nhân. Chúng ta cần có góc nhìn bao dung, tình thương con người hơn. Bỡi lẽ là con người, ai cũng muốn sống lương thiện. Sống trong hệ thống sai, con người không có nhiều lựa chọn. Cái ác sinh ra từ hệ thống sai mới kinh khủng.
Thứ 6: Qua bi kịch tướng Ngọ, huy vọng giới chóp bu sẽ nghĩ lại, có quyền lực mà không lo kiến tạo một xã hội an toàn theo hướng dân chủ-pháp quyền mà chỉ chăm chăm dùng nó để trục lợi, để lũng đoạn thì có ngày cũng chết thảm.
Một xã hội tạp nham, tạp nhựa như hiện nay, không ai an toàn ngay cả một vị thượng tướng.
Nguyễn Văn Thạnh
(Blog Nguyễn Văn Thạnh )

Ba điểm nóng trên ba đại lục bùng nổ bạo lực

Hai trong ba cuộc biểu tình trên ba lục địa bùng nổ thành bạo lực nghiêm trọng vào hôm thứ ba và thứ tư, 18-19 tháng 2, 2014. Nặng nhất là ở Ukraine, 25 người thiệt mạng trong ngày thứ ba, sang thứ tư thêm ít nhất 70 người chết, hằng ngàn người bị thương đang được chữa trị.

Cảnh sát Bangkok cứu cấp đồng đội bị bắn trọng thương, 18 tháng 2, 2014
Tại Thái Lan 5 người chết, 65 người bị thương, và ở Venezuela, cảnh sát giải tán biểu tình gây 1 người chết, khiến tổng số thiệt mạng tại Caracas lên tới 4 người trong hai tuần nay; lãnh tụ phe chống chính phủ ra trình diện cảnh sát để bị giam chờ ra tòa.

Những nguyên do khác nhau

Ba cuộc chống đối của người dân với các chính phủ hiện nay còn đang diễn tiến nhưng không phát khởi cùng một thời gian, và có những lý do khác nhau.

Người dân Ukraine phản đối chính phủ Yanukovich từ khi vị Tổng thống này bất ngờ hủy bỏ quyết định ký hiệp ước thương mại với EU, một hiệp ước được thương thảo trong nhiều năm trời, để quay về quỹ đạo kinh tế, chính trị của Liên Bang Nga, sau khi Tổng thống Putin đề nghị khoản vay nhẹ lãi 15 tỉ đô la và giảm 33% giá hơi đốt cho Ukraine.

Sự chống đối ở Kiev nhắm vào chính sách đối ngoại. Người dân ủng hộ chính sách liên kết với EU để thoát khỏi ảnh hưởng của Nga sau khi Ukraine, là nước cộng hòa lớn nhất trong Liên bang Xô Viết, tách khỏi Liên Xô trong thập niên 1990.

Công trường Độc lập, Kiev,sau đêm thứ năm. 70 người chết, 500 bị thương - Video capture
Trong khi đó phe áo vàng gồm thành phần trung lưu của Thái Lan, chống chính phủ Yingluck Shinawatra là vì chính sách đối nội Venezuela bất ổn cũng vì chính sách đối nội, nhưng phe chống đối gồm toàn thanh niên, sinh viên, đòi hỏi được bảo đảm an ninh tốt hơn, chấm dứt tình trạng khan hiếm và đòi quyền tự do ngôn luận được bảo đảm.

Ở Thái Lan phe chống đối lặp lại chiến thuật của phe thân chính phủ Shinawatra cách đó mấy năm trước. Phe ủng hộ chính phủ Shinawatra, thường gọi là phe áo đỏ, chiếm những khu phố trung tâm và công trường chính của thủ đô Bangkok trong nhiều tháng và sau cùng bị giải tán đẫm máu. Nhưng lần này phe áo vàng, chống chính phủ Yingluck Shinawatra, bao vây và chiếm giữ nhiều cơ sở chính phủ, kể cả tòa nhà chính phủ nơi Thủ tướng và nội các làm việc hằng ngày, đòi lập Hội đồng nhân dân các cấp thay cho hệ thống hành pháp.

Ở Ukraine những người chống đối có vẻ thi hành chiến thuật thường dùng trên thế giới, gần nhất là ở Ai Cập, Bắc Phi, cả Thái Lan nữa, là biểu tình chiếm giữ các công trường trung tâm thủ đô, đòi tổ chức bầu cử lại. Nhưng sau ngày đẫm máu hôm thứ ba, đêm thứ tư cảnh sát võ trang tác chiến tấn công khu vực người biểu tình chiếm giữ, gây thiệt mạng ít nhất 60 người. 67 cảnh sát bị bắt giữ làm con tin.

Riêng ở Venezuela thì phía chính quyền chiếm ưu thế hơn, vì có những thành phần thân chính phủ cũng biểu tình đối kháng với phe chống chính phủ. Sau khi lãnh tụ của họ nạp mình cho cảnh sát và bị giam giữ thì họ vẫn tiếp tục cuộc chống đối.

Lý do bùng nổ

Các bên liên quan đến những cuộc biểu tình đó có vẻ như đã tự kiềm chế từ mấy tháng nay, từ khi tình trạng bất ổn bắt đầu ở Thái Lan và Venezuela hồi tháng 9 năm ngoái, nhưng vì sao hôm qua ở Bangkok và Kiev đã bùng nổ thành bạo lực chết người?

Tại Thái Lan thì cảnh sát đã tự kiềm chế nhiều hơn là phía người biểu tình, nhờ chính phủ ra lệnh không sử dụng võ lực hay vũ khí sát thương để đàn áp, giải tán. Nhưng hàng ngàn người áo vàng đã đi chiếm hầu hết các cơ sở chính phủ để làm tê liệt hoạt động công quyền, trong lúc cảnh sát phải nhẹ tay. Họ chỉ tự kiềm chế ở chỗ không bạo động và đập phá tài sản công.

Cảnh sát phản ứng với người biểu tình - Video capture
Tuy nhiên hôm thứ ba khi cảnh sát được lệnh giải tán những người chiếm giữ tòa nhà chính phủ, những người này tấn công bắn chết 1 cảnh sát, ném lựu đạn nổ, do đó phía công lực đã phản ứng và gây thiệt mạng 4 người biểu tình, 65 người bị thương. Hôm nay tình hình bạo động đã lắng dịu tuy phe chống đối vẫn tiếp tục chiếm giữ nhiều cơ sở công quyền. Thủ tướng Yingluck phải đối diện với cuộc điều tra của Ủy Ban chống Tham nhũng Thái Lan, vì đã không có biện pháp bài trừ tham nhũng trong chính sách mua gạo giá cao cho nông dân. Nông dân lại kéo máy cày về Bangkok để đòi nợ chính phủ vì chưa trả tiền gạo giá cao cho họ, trong lúc cuộc chống đối đang làm giảm đáng kể tỉ lệ tăng trưởng kinh tế của Thái Lan.

Ở Ukraine khi thêm nhiều người xuống đường chống lại luật cấm biểu tình, tràn vào công trường Độc lập, thì cảnh sát ra tay đàn áp, bắt bớ, gây thương vong nặng nề. Suốt đêm thứ ba thanh niên biểu tình ném đá, bắn đá bằng súng hơi, ném chai xăng vào cảnh sát. Cảnh sát bắn lựu đạn hơi và hơi cay nhưng không phá vỡ được hàng rào chướng ngại vật do người biểu tình dựng để chiếm giữ công trường. Qua ngày thứ tư chính phủ công bố thỏa thuận ngưng chiến do hai bên thương lượng và đồng ý, cam kết không giải tỏa những khu vực công trường do người biểu tình chiếm giữ. Nhưng chỉ mấy giờ đồng hồ sau xung đột tái phát. Cảnh sát trang bị vũ khí tác chiến tấn công cứ địa của đoàn biểu tình, nói là bị phe biểu tình bắn đạn thật gây thương vong. Ít nhất đã có thêm 100 người thiệt mạng, 500 người bị thương, 67 cảnh sát bị bắt sống làm con tin.

Khi đông đảo người dân chống đối một chính sách của chính phủ mà chính phủ tin là chính sách đúng đắn và cương quyết bảo vệ nó, xung đột đầm màu tất yếu phải xảy đến.

Lực lượng quần chúng phải có chính nghĩa rõ ràng, cụ thể, số đông mới dám liều thân mong thay đổi tuong lại đất nước và xã hội của họ. Dù vậy, ngay trong mọi thể chế chính trị gọi là dân chủ trên thế giới hiện nay, quần chúng cũng không thể quyết định được thắng lợi bằng những biện pháp hoà bình, nếu chính phủ đương quyền nắm chắc được quân đội, cảnh sát, các lực lượng an ninh. Khi đó dân không còn được "làm chủ".

Yếu tố "từ bên ngoài"

Ở Thái Lan thì hầu chắc là tình hình bất ổn phát khởi do chính sách nội trị, không liên quan đến một nước ngoài nào, nhưng ở Ukraine thì chính sách đối ngoại của chính phủ Kiev đã gây chống đối.

Biểu tình ở Caracas, Venezuela.- Courtesy of cbc.ca
Nga nhất quyết chống lại việc Ukraine (dưới thời Tổng thống Tymoshenko) xin gia nhập NATO, và chính phủ Yanukovich tiếp tục đàm phán với EU về việc gia nhập EU và NATO. Nga thậm chí còn ngầm ý đe doạ dùng vũ lực để ngăn cản Ukraine rơi vào Liên Minh châu Âu, đồng thời lên án việc Liên Minh châu Âu thúc đẩy thỏa ước liên hiệp giữa Ukraine với Liên Âu, cho là bất ổn diễn ra vì chính sách đó.

EU bác bỏ điều này, và lên án Nga dùng áp lực kinh tế tài chính để níu giữ Ukraine. Các ngoại trưởng Liên Âu hôm thứ ba họp đề nghị có biện pháp mạnh với Tổng thống Yanukovich, sang thứ tư đã đến Kiev nói chuyện với Tổng thống Yanukovich và lãnh đạo đối lập, qua ngày thứ năm còn làm việc tiếp ở thủ đô Ukraine. Đặc sứ của Tổng thống Nga cũng đến Kiev trong ngày thứ năm, nói là giúp làm trung gian thương lượng giữa chính phủ với đối lập. Các quốc gia Đông Âu thân phương Tây ngỏ ý muốn Tổng thống Yanukovich từ chức để tái tuyển cử.

Tại Venezuela Tổng thống Nicolas Maduro gọi đích danh Hoa Kỳ là xúi giục và yểm trợ chống đối, trục xuất các nhà ngoại giao Mỹ khỏi Venezuela. Nhưng Mỹ tất nhiên bác bỏ điều đó, nói rằng những đòi hỏi đó chỉ là ý nguyện của người dân.

Triển vọng giải quyết?

Không có triển vọng nào ở Thái Lan, khi các lực lượng chính trị đối lập nhất quyết đòi Thủ tướng Yinluck từ chức bằng phương pháp biểu tình làm tê liệt hoạt động công quyền. Thủ tướng đã giải tán chính phủ và tổ chức tái bầu cử nhưng phía chống đối vẫn chống cả bầu cử lẫn hoạt động hòa giải, họ đòi chính phủ phải từ chức và nhượng quyền cho các Hội đồng nhân dân! Điều này không hề có trong hiến pháp Thái Lan.

Phe áo vàng của giai tầng trung lưu Thái Lan tin rằng chính phủ và Hoàng gia không ưng ý với các chính phủ do gia đình Shinawatra lãnh đạo. Dường như họ cố làm cho chính phủ bị dồn vào đường cùng, phải dùng vũ lực đàn áp đẫm máu, để quân đội có cớ nhảy vào đảo chính, tổ chức bầu cử lại, như hồi năm 2006. Năm 2010 quân đội cũng ủng hộ chính phủ Abhisit Vejajiva đàn áp biểu tình khi phe áo đỏ chiếm giữ Bangkok.

Phe áo vàng tìm cách khiến quân đội có lý do can thiệp, hoặc kéo dài bất ổn triền miên không lối thoát, kinh tế Thái Lan từ suy trầm bước sang suy thoái, Thủ tướng Yingluck Shinawatra buộc lòng phải từ chức. Vì vậy tình hình sẽ còn bất ổn, khi nào bà Thủ tướng Yingluck còn giữ quyền lãnh đạo.

Ở Ukraine cũng khó có triển vọng giải quyết cuộc chống đối trong vòng trật tự, với hai thế lực nước ngoài giằng co xứ Ukraine về phía mình. Ukraine với 45 triệu dân, nước cộng hòa lớn nhất trong các cộng hòa thuộc Liên Bang Xô Viết, có lịch sử rất gần gũi với nước Nga, vị trí địa lý lại như một đầu cầu giữa Liên Bang Nga với Liên Âu.

Phải cạnh tranh với châu Âu là điều tất yếu trong chính sách của Moscow, Nga không thể để Ukraine đứng vào Liên Minh châu Âu. Để như vậy chẳng khác gì dung dưỡng kẻ thù ngay trước cửa. Tuy khuynh hướng liên minh với châu Âu chiếm đa số ở Ukraine , người ta cho rằng người Nga sẽ cương quyết giữ chặt thành trì này của mình, có thể dùng mọi biện pháp để thực hiện mục đích đó, một khi chính phủ như Yanukovich phải chịu áp lực cả từ ngoài lẫn trong để ngả sang Tây Âu.

Khối Liên Minh châu Âu năm 2013. Các quốc gia tô màu xanh là thành viên EU - Courtesy of Wikipedia
"Cổng thành" hướng Tây

EU đã lôi cuốn hầu hết các nước Đông Âu, trong đó có nhiều quốc gia thuộc Liên Bang Xô Viết trước đây, và EU tđã rở thành một liên minh 28 quốc gia từ năm 2013. Czech, Estonia, Hungary, Latvia, Lithuania, Malta, Poland, Slovakia, Slovenia kéo nhau gia nhập EU năm 2004. Tháng giêng 2007 đến lượt Romania, Bulgaria. Tháng 7, 2013, Croatia trở thành hội viên thứ 28, mới nhất, của Liên Minh châu Âu.

Nhìn qua bản đồ người ta thấy ngay phía chính tây nước Nga chỉ còn hai "thành trì" Belarus và Ukraine sát nách. Phía Tây bắc là Phần lan, trải dài xuống Estonia, Latvia, Lithuania đều đã theo EU. Xuôi xuống Tây nam, bên kia bờ Hắc Hải, Thổ Nhĩ Kỳ đang muốn vào NATO. Georgia đầy thù nghịch, quanh sang phía nam là các quốc gia Hồi giáo Trung Á bây giờ còn tử tế nhưng chưa biết lúc nào quay lưng.

Tuy nhiên câu hỏi là Moscow có giữ được Ukraine không, giữ được bao lâu, khi hầu hết các dân tộc Đông Âu, Trung Âu xung quanh Nga đều không còn muốn "ngồi chung thuyền" với Moscow cả về kinh tế lẫn chính trị.
Việt-Long
RFA

Ảo tưởng về cách mạng bất bạo động!

Khi các nhóm dân chủ đua nhau giương khẩu hiệu “đấu tranh bất bạo động”, phát triển Xã hội dân sự để thay đổi thể chế ôn hòa? Hãy nhìn Ukraina!


Ukraine thành đấu trường chiến tranh Lạnh của Nga - Mỹ

Cuộc Cách mạng Cam thần thứ II bắt đầu vào tháng 12 năm 2013, khi hơn 500.000 người dân kéo đến phong tòa nhà chính phủ để phản đối đàm phán của tổng thống Viktor Yanukovych và tổng thống Nga Vladimir Putin. Không dừng ở đó, ngày 18/2/2014, những người thuộc phe đối lập lại tiếp tục kéo đến biểu tình ôn hòa yêu cầu phục hồi Hiến pháp 2004 của Ukraina, nhằm làm suy yếu quyền lực của Tổng thống. Nhưng ngay khi yêu cầu bị bác bỏ, đoàn biểu tình đã không còn ôn hòa nữa, những người quá khích bắt đầu tiến về các khu vực của chính quyền và tấn công bằng bom xăng. Họ nhanh chóng chiếm kho vũ khí. Lúc đầu, lực lượng An ninh nước này chỉ trấn áp biểu tình bằng hơi cay, lựu đạn chóang và vòi rồng; nhưng những người biểu tình đã đáp trả bằng gạch đá, bom xăng, và súng đạn mà họ vừa cướp được.

Mặc dù trước đó, lý thuyết về Cách mạng “bất bạo động” được rao giảng khắp nơi trên thế giới cho các lãnh tụ phong trào đấu tranh, nhưng thực tế là, không có đám đông nào không bạo lực và tàn phá. Khi mới bắt đầu biểu tình vào ngày 18, đây cũng chỉ là một cuộc biểu tình “bình thường” do người dân vì quá bức xúc với cách điều hành đất nước của chính phủ mà lên tiếng. Nhưng ngay khi bom xăng được ném ra, ta có thể thấy “cuộc tấn công” này đã được chuẩn bị từ trước. Việc chiếm kho vũ khí, cướp 1500 súng ống và 100.000 viên đạn trong thời điểm hỗn loạn và phẫn nộ là sự minh chứng rõ ràng cho mục đích bạo động của những người cầm đầu. Phải thừa nhận rằng, các thủ lĩnh phe đối lập là một người rất hiểu tâm lý đám đông.

Cuộc Cách mạng Cam lần thứ II diễn ra khác rất nhiều so với cuộc Cách mạng Cam lần thứ I ở chỗ: Nếu cuộc Cách mạng Cam lần thứ I có người cầm đầu một cách chính danh thì Cuộc Cách mạng Cam lần II là cuộc Cách mạng “xã hội dân sự”. Những người cầm đầu không ra mặt, họ để những người đấu tranh dân sự và sinh viên đứng ra vận động; những người đi đầu xuống đường là các giáo sĩ, ca sĩ nhạc Pop, các thành phần quá khích (những người có sức triệu tập đám đông) đi trước hô hào. Những người tham gia cuộc biểu tình, ai cũng có sẵn sự phẫn nộ bên trong và khi ở trong đám đông, nó được cộng hưởng đến mức không thể kiểm soát được. Không một nhà đấu tranh “bất bạo động” thực sự nào lại tập trung một đám đông phẫn nộ luôn có nguy cơ bùng phát bạo lực để gây áp lực với chính phủ, còn mình thì đứng đằng sau giấu mặt.

Đây là chiến lược mà những người “đấu tranh bất bạo động” đang áp dụng ở Việt Nam hiện nay. Việc xây dựng phong trào xã hội dân sự hiện nay do Nguyễn Quang A và một số trí thức (Diễn đàn Xã hội dân sự) và nhóm Đoan Trang – Trịnh Hữu Long – Nguyễn Anh Tuấn (Mạng lưới Blogger 258) với sự đỡ đầu của VOICE- Trịnh Hội, Dân làm báo khởi xướng. Họ, với vai trò là những nhà vận động xã hội, hi vọng rằng có thể tạo ra một đám đông để gây áp lực với chính quyền Việt Nam đương thời. Hiện nay, họ sử dụng những tầng lớp có thể tạo dựng đám đông là các linh mục, những trí thức và những luật sư bảo vệ dân oan; với thông điệp vô thưởng vô phạt như Nhân quyền hay chống Trung Quốc. Họ nói rằng những cuộc biểu tình của họ là “ôn hòa” và “bất bạo động”; nhưng thực tế, những ngôn từ này chỉ thích hợp khi đám đông vẫn còn là số ít và yếu thế. Khi đám đông này mạnh lên, một sự tàn phá là không thể tránh khỏi trong tương lai. Những người cầm đầu giấu mặt chẳng lẽ lại không đủ kiến thức và kinh nghiệm để hiểu thực tế hiển nhiên này? Không có lý chút nào khi kéo một đám đông đến đòi quyền lợi và khi không được đáp ứng lại lặng lẽ giải tán, không khác nào như đi đòi nợ không được trả rồi cứ im lặng ra về và món nợ cũng chìm vào quên lãng. Khi không được đáp ứng, chắc hẳn họ sẽ có các hành vi bạo lực theo kiểu không đòi được thì cướp.

Trong sự kiện ngày 18,19/2/2014 tại Ukraina, đã có 21 người thiệt mạng, trong đó có 7 cảnh sát và 14 dân thường. Các hành vi bạo lực sẽ luôn nhận lấy sự đáp trả bằng bạo lực, và người được lợi tất nhiên không phải là người dân. Cuộc Cách mạng dân sự không mang đến cho người dân quyền lợi dân sự mà chỉ sử dụng sự phẫn nộ để tạo dựng đám đông cho những thủ lĩnh phe đối lập. Tất cả các cuộc biểu tình dân sự lớn ở Ả Rập, Ai Cập, Thái Lan và nay là Ukraina, không trước thì sau, đều dẫn đến một kết luận rằng: “Không có Cách mạng bất bạo động và không bao giờ có đám đông ôn hòa”
Nguyễn Ngọc Bích
  (Blog Giai điệu tổ quốc tôi) 

Phát ngôn "sốc" của Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng

Dư luận thắc mắc không hiểu sao một Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy lại tự ý “phát ngôn” về chiến lược quy hoạch cán bộ của TP. Đà Nẵng, đánh giá cán bộ là “mầm mống”?
Việc ông Nguyễn Xuân Anh, Ủy viên Dự khuyết Ban chấp hành Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch UBND TP. Đà Nẵng - một nhân sự trẻ vừa được tập thể Ban thường vụ, Ban chấp hành Đảng bộ Thành ủy TP. Đà Nẵng thống nhất tín nhiệm giới thiệu vào chức danh Phó Bí thư Thành ủy Đà Nẵng tiếp tục nhận được sự đồng tình của dư luận.
Nhân sự được tập thể tín nhiệm

Là một người trẻ tuổi, TS. Nguyễn Xuân Anh (38 tuổi) từng giữ nhiều chức vụ quan trọng như Phó Giám đốc Trung tâm Xúc tiến Đầu tư thuộc Sở Kế hoạch Đầu tư Đà Nẵng, Phó Chủ tịch, Phó Bí thư, Bí thư Quận ủy Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng và được bầu vào Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng vào năm 2010. Vào tháng 1/2011 tại Đại hội Đảng XI ông đã trở thành ủy viên Trung ương dự khuyết trẻ nhất Việt Nam.

Ngay sau khi được tín nhiệm giới thiệu vào chức danh Phó Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, ông được Ban Thường Vụ Thành ủy Đà Nẵng giao công tác theo dõi để hoàn thành 900 căn nhà tạm cho các hộ nghèo trong địa bàn Thành phố.

Trong khi nhân dân Đà Nẵng và dư luận đánh giá cao việc tập thể Ban thường vụ và Ban chấp hành Đảng bộ TP. Đà Nẵng thống nhất tín nhiệm giới thiệu ông Nguyễn Xuân Anh vào chức vụ Phó Bí thư Thành ủy TP. Đà Nẵng, thể hiện quyết tâm trẻ hóa cán bộ và lựa chọn nhân sự có kinh nghiệm học tập từ quốc tế, thì mới đây, lại có một phát biểu trái chiều mang tính cá nhân của một công chức Đà Nẵng về sự việc này. Đó là phát ngôn của ông Bùi Văn Tiếng – Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng.
Phát ngôn "sốc" của Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng - Ảnh 1
 Ông Bùi Văn Tiếng, Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng.
Ông Tiến cũng đưa ra phát biểu nặng nề khi cho rằng: “Đào tạo cán bộ trẻ thì non yếu mới đào tạo chứ. Tiêu chuẩn là phải trẻ, dưới 50 tuổi và phải nằm trong quy hoạch của Ban chấp hành Trung Ương khóa XII đã phê duyệt rồi. Không còn ai ở TP này ngoài Xuân Anh hết. Tiêu chuẩn là như thế. Đào tạo cán bộ cho Trung ương chứ không phải cho TP. Còn đào tạo được hay không là do phấn đấu nữa.
Phát ngôn 'sốc'

Ngày 17/2, phát biểu trên Infonet, ông Bùi Văn Tiếng - Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy TP. Đà Nẵng đã khẳng định việc Đà Nẵng giới thiệu ông Nguyễn Xuân Anh vào chức vụ Phó Bí thư Thành ủy là để “vì mục đích đào tạo”, “không còn lựa chọn nào khác”.
Nếu ông tiếp tục thiếu rèn luyện, không chịu khiêm tốn học tập các thứ thì cũng không có ý nghĩa chi hết. Tiêu chuẩn của nó rất rõ ràng nên không thể có ứng viên khác được”.

Nghiêm trọng hơn, ông Tiếng còn khẳng định: “Một mầm mống để có thể tham gia vào Trung ương khóa tới thì rõ ràng người ta vẫn nâng niu, người ta vẫn còn nâng niu anh, chứ không phải người ta bỏ đi”.

Được biết, qua những cuộc thăm dò độc lập cho thấy Đảng và nhà nước ta luôn thể hiện chủ trương trọng dụng nhân tài, đặc biệt là ở tầng lớp trí thức trẻ, tâm huyết với đất nước. Sự việc một ông Trưởng ban Tổ chức Thành ủy lại phát biểu như trên dường như thiếu tính nguyên tắc, gây dư luận băn khoăn và nghi ngại cho mọi người, gây bức xúc cho dư luận.

Ngoài ra, dư luận cũng thắc mắc không hiểu tại sao Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Bùi Văn Tiếng lại tự ý “phát ngôn” về chiến lược quy hoạch cán bộ của TP. Đà Nẵng, đánh giá cán bộ cao cấp do Trung ương quản lý là “mầm mống”? Việc phát ngôn với cơ quan báo chí về thông tin này đã được Thường trực Thành ủy cho phép hay không?
Theo nguyên tắc phát ngôn, việc thông tin trả lời các cơ quan báo chí tại cơ quan Đảng được quy định hết sức chặt chẽ, rõ ràng. Người phát ngôn cũng chỉ được nói trong những phạm vi và ngôn từ cẩn trọng. Và chắc chắn, việc ông Trưởng Ban Tổ chức dùng ngôn từ “mầm mống” để ám chỉ cho cán bộ cao cấp của Đảng là việc làm không đúng đắn.

Người dân mong chờ một diễn tiến tích cực nhằm đưa Đà Nẵng đi lên qua việc Bí thư Thành ủy, Chủ tịch HĐND TP. Đà Nẵng Trần Thọ cho biết, từ nay đến năm 2015, Đà Nẵng sẽ có nhiều thay đổi, chuyển giao cán bộ cho nhiều lãnh đạo đến tuổi nghỉ hưu. Thế nhưng, dường như phát ngôn “gây sốc” của Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng lại như “gáo nước lạnh” dội ngược vào quan điểm đúng đắn của tập thể Ban Thường vụ, Ban Chấp hành Đảng bộ Thành ủy Đà Nẵng.

Được biết, ông Bùi Văn Tiếng sinh năm 1954, là cán bộ sắp nghỉ hưu trong năm 2014. 
Theo Báo BVPL