Tổng số lượt xem trang

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

Các vụ án tham nhũng bộc lộ sự rạn nứt của phe phái chính trị ở VN - Ai thống trị Việt Nam ngày nay? -Tầm nhìn Hoàng Sa

Các vụ án tham nhũng bộc lộ sự rạn nứt của phe phái chính trị ở VN

Từ trái: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Tổng bí thư Đảng Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang
Từ trái: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Tổng bí thư Đảng Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

Marianne Brown – VOA

Tuần trước, nguyên chủ tịch đại công ty hàng hải quốc doanh Vinalines, ông Dương Chí Dũng, đã đưa ra một lời tố cáo gây sốc. Phát biểu tại phiên tòa xử người em trai ông về tội giúp ông bỏ trốn ra nước ngoài, ông Dũng nói rằng ông đã hối lộ nửa triệu đôla cho Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ để tránh bị truy tố.
Việc phanh phui những vụ hối lộ như vậy là một ưu tiên của chiến dịch chống tham nhũng mà chính phủ đang thực hiện với cường độ mỗi ngày một tăng.
Ông Dương Chí Dũng, cựu chủ tịch đại công ty hàng hải quốc doanh VinalinesÔng Dương Chí Dũng, cựu chủ tịch đại công ty hàng hải quốc doanh Vinalines

Tiến sĩ Alexander Vuving, một nhà nghiên cứu của Trung tâm Nghiên cứu An ninh Á châu Thái bình dương, cho biết những sự khó khăn của nền kinh tế Việt Nam đã thu hút sự chú ý của nhiều người tới vấn đề quản lý sai trái và hối lộ tại các công ty quốc doanh và Đảng Cộng Sản đương quyền hiểu rõ sự phẫn nộ của công chúng. Ông Vuving nói:
“Họ thật sự muốn làm một số việc để cho người dân trông thấy nhằm khôi phục sự chính danh của chế độ và cứu chế độ thoát khỏi nạn tham ô. Họ đang dùng những phiên tòa xử tham nhũng để ngăn chận những vụ tham nhũng trong tương lai. Họ cũng dùng những phiên tòa này như một công cụ tuyên truyền để phục hồi niềm tin của công chúng.”
Tuy nhiên, một số những người chỉ trích nói rằng chiến dịch thanh trừng này có dính líu nhiều hơn tới một cuộc tranh giành quyền lực trong nội bộ đảng giữa Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.
Ông Vuving cho rằng Thủ tướng Dũng là người thuộc phe “trục lợi”, những người lợi dụng chức vụ để làm giàu mà không mang lại lợi ích cho xã hội, và chống lại phe này là phe “chống tham nhũng” nằm dưới sự lãnh đạo của ông Trọng, là người đang cầm đầu chiến dịch trấn áp hiện nay. Ông nhận định:
“Tôi tin rằng trong hàng ngũ chóp bu của Đảng Cộng Sản Việt Nam có những người tương đối không bị hoen ố vì tham nhũng, nhưng cũng có những người dính líu hết sức nhiều tới các hành vi tham ô. Vì vậy, trong Bộ Chính trị có cả nước và lửa.”
Chiến dịch chống tham nhũng đã truy tố một số quan chức và thương gia nổi tiếng và có liên hệ mật thiết với Thủ tướng Dũng.
Giáo sư Carl A. ThayerGiáo sư Carl A. Thayer

“Việc bài trừ tham nhũng thật ra là nhắm tới ông thủ tướng vì ông ấy chịu trách nhiệm và những người tay chân cùng với bạn bè của ông ấy chính là những người được hưởng lợi từ những vụ tham nhũng.”
Tuy những phiên tòa xử tội tham nhũng đã được giới truyền thông tường thuật cặn kẽ, nhưng có ít dấu hiệu cho thấy việc này làm cho người dân tin là chính phủ thật sự muốn diệt trừ tham nhũng.
Ông Jairo Acuca-Alfaro, Cố vấn chính sách về cải cách hành chánh công và chống tham nhũng của Chương trình Phát triển Liên hiệp quốc tại Việt Nam, nói rằng để làm cho dân chúng tin tưởng, giới hữu trách cần phải thay đổi cách hành xử của các quan chức cấp thấp, những người tiếp xúc hàng ngày với dân chúng. Ông nói:
“Tất cả những vụ án đang được bàn tới là những việc xa vời đối với người dân bình thường. Điều mà người dân Việt Nam mong muốn là có một guồng máy hành chánh trong sạch, không có tệ nạn lạm quyền, không có thái độ thiếu tôn trọng người dân. Để thực hiện được mục tiêu, có một số việc phải làm để giải quyết vấn đề tưởng lệ, để các quan chức chính phủ bàn thảo công khai và minh bạch về những sự tưởng lệ đó, về những gì họ sẽ nhận được từ khu vực công và sau đó họ sẽ chỉnh đốn công việc.”
Nhà hoạt động chống tham nhũng Lê Hiền Đức (giữa) trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà NộiNhà hoạt động chống tham nhũng Lê Hiền Đức (giữa) trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội

“Về luật thì tôi không biết là tội gì thì tử hình, tội gì thì 20 năm tù, 15 năm tù. Về luật thì tôi không nắm, tôi không quan tâm. Nhưng mà, tôi thì tôi nghĩ rằng làm hại cho đất nước không thể được.
Bà Đức nói thêm rằng không nên để cho những vụ án này che mờ mục tiêu lớn hơn là bài trừ tham nhũng tận gốc rễ.

Stephen B. Young - Ai thống trị Việt Nam ngày nay?

Có một tổ chức hiện nay cai trị Việt Nam từ Lạng Sơn đến Cà Mau như là vua chúa Phong kiến ở Tàu hay ở Âu châu thời Trung cổ. Một bộ máy võ trang tập trung các quyền hành lớn trong tay; không được dân bầu lên, và dân tuyệt đối không có quyền kiểm soát hay phê bình. Tổ chức này mang tên là “Đảng Cộng Sản Việt Nam”. Nhưng, thực sự, tổ chức nầy có phải là một Đảng đúng nghĩa của một đảng hay không?

Đáng lẽ ra một Đảng chánh trị phải có một chánh nghĩa, một sức mạnh do một lý tưởng, một nền tảng triết lý hay lý thuyết, một khuynh hướng thể hiện nguyện vọng của đảng viên để hành động nhằm phục vụ đất nước và dân tộc của mình. Vì vậy, nếu cái gọi là Đảng Cộng Sản mà không phải là một Đảng đúng nghĩa, thì bộ máy đó là cái gi?
Stephen B. Young

Một tập thể những người có chung một chí hướng tôn thờ người ngoài, một công ty làm ăn, một tổ chức mafia khai thác thị trường đất nước của họ chăng? Như vậy chúng ta có vài tiêu chuẩn để đánh giá cái gọi là Đảng Cộng Sản bây giờ, đó là một đảng phái hay chỉ là một bọn làm ăn thiếu lương thiện?

Tôi đồng ý đã có thời gian cái goi là đảng Cộng Sản ngày nay có những hoạt động như là đảng phái đúng nghĩa. Nhưng những hoạt động ấy tốt xấu, hay dở, có lợi hay có hại cho đất nước Việt nam là chuyện khác. Tôi nói đó là một “thứ đảng phái” vì lúc ấy đảng Cộng Sản theo ý thức hệ Mác-Lê, vận dụng chủ thuyết Mác-Lê làm cách mạng võ trang cướp chánh quyền thực dân. Tiếp theo, đảng cộng sản phát động cuộc cách mạng xã hội, tiến hành giai cấp đấu tranh, đấu tố địa điền chủ, ám sát công chức, trí thức, lãnh đạo tôn giáo, tịch thâu tài sản của người giàu có để sau cùng đưa giới lao động, những tên du thủ du thực, lên cầm quyền và khi vào Bộ chánh trị, lại lãnh đạo đất nước, dân tộc. Hành động của đảng cộng sản lúc đó có mục đích thi hành "chính nghĩa xã hội chủ nghĩa” theo ý hệ Mác-Lê.

Nhưng từ lâu lắm rồi, cái gọi là đảng Cộng Sản không còn giống như trước đó nữa. Nó đã hoàn toàn biến chất để trở thành một cái gì khác hẳn. Tức nó không phải cộng sản, không mang nội dung Mác-Lê, không chủ trương giai cấp đấu tranh để tiến lên xã hội công bằng, người không bốc lột người, như kinh điển Mác-Lê dạy người cộng sản.

Cách đây vài năm, ông Đặng Quốc Bảo, Khoa giáo trung ương, trong một báo cáo phổ biến hạn chế cho đảng viên cao cấp, nói rằng “hiện tại đảng Cộng Sản không còn chính nghĩa chút nào vì thuyết Mác-Lê lỗi thời và cũng không đúng, không khoa học”. Theo ông Bảo, thì đảng cộng sản không nên áp dụng thuyết ấy nữa. Hai ông Mác và Lê đã nghĩ sai về vũ trụ, về trời đất, về đời sống nhân loại. Vậy người thông minh phải vứt bỏ chủ thuyết Mác-Lê.

Nếu ông Bảo đánh giá lý thuyết Mác-Lê đúng, thì đảng Cộng Sản không có một chính nghĩa nào để vẫn khẳng định tiếp tục đưa Việt nam đi theo con đường của Mác-Lê.

Vậy đảng cộng sản là cái gì? Chỉ là một tập hợp những người đầy tham vọng và quyền lực. Họ không khác gì một thứ giặc cướp đối với nhân dân. Ông Bảo nói thêm rằng “tổ chức anh chị em cán bộ phải giữ quyền cai trị Việt Nam vài năm nữa, vì nếu không có một lực lượng mạnh giữ ổn định chính trị xã hội, thì nước sẽ loạn và dân sẽ khổ”.

Lấy sự ổn định làm chính nghĩa của mình không có ý nghĩa tốt đẹp vì hoàn toàn thiếu thuyết phục. Chính nghĩa ổn định, nhiều người bình thường có thể nói và thi hành. Cần gì phải có cái gọi là đảng Cộng Sản với 3 triệu đảng viên, với vai trò lãnh đạo toàn diện đất nước và xã hội? Quân Đội làm được. Phật Giáo làm được. Việt Quốc làm được. Ai cũng hy vọng làm được. Cái gọi là đảng Cộng Sản không thể tự cho là chỉ có họ mới làm được.

Theo tuyên truyền của đảng cộng sản, trong quá khứ, họ có công đức lớn để đứng trên và trước mọi người khác. Tức họ cho rằng họ có vai trò lịch sử Có đúng như vậy không?

Để trả lời, giờ đây, Bộ Chính Trị hãy tổ chức gọi hồn các đồng chí của họ đã chết, chết vì hi sinh hay chết oan vì đảng cũng được, để hỏi công việc đảng làm. Rồi, có lẽ họ nên gọi hồn để hỏi cái gọi là đảng cộng sản thật sự có công đức với dân tộc Việt Nam hay không? Rồi, họ có thể gọi hồn để hỏi đảng cộng sản tại sao ngày nay vẫn nói đi theo mác-lê, mà trên thực tế không thấy xã hội việt nam chuyển biến theo mô hình” chính nghĩa Mác-Lê.” một chút nào nữa. Vậy thì cái đảng này nên tự giải tán, và có mang tội với đất nưóc, với dân tộc không?

Chúng tôi cũng có thể gọi hồn như Bộ Chính Trị. Chúng tôi có thể gọi hồn các vị cũng nằm xuống, vì nhiều lý do khác nhau, hỏi họ về công đức của cái gọi là đảng Cộng Sản.

Thí dụ, hỏi Đức Huỳnh Giáo Chủ của Phật Giáo Hòa Hảo, hỏi ông Trương Tử Anh, Đảng trưởng Đại Việt Quốc Dân Đảng, ông Lý Đông A, Thư ký trưởng Đảng Duy Dân, các nhân sĩ yêu nước Ngô Đình Khôi, Nguyễn văn Bông, Tạ Thu Thâu, Nguyễn An Ninh, Hồ văn Ngà, Phan Văn Hùm, Nguyễn Văn Sâm,… và những người dân Huế chết hồi Tết Mậu Thân, vân vân,… cho đến 1,2 triệu người Việt Nam bình thường khác, chết trên biển cả, trong rừng sâu, trong các trại tù rải rác khắp cả nước.

Gọi hồn tất cả những người này về và lắng tai nghe họ nói số phận của dân tộc Việt Nam từ khi Đảng Cộng Sản vận dụng “chính nghĩa Mác-Lê” để cướp lấy quyền lãnh đạo đất nước và giữ độc tôn cho đảng.

Xin trả lời: Công đức ở đâu?

Bằng chứng thứ hai cho thấy cái gọi là đảng Cộng Sản là một đảng thì đảng ấy có hành động cụ thể như thế nào? Ngoài sự hiểu biết, sự suy nghĩ, sự tính toán của con người, các hành động của người đó phải cho chúng ta thấy rõ, một cách minh bạch, để kết luận người đó tốt hay xấu, giỏi hay dở, đạo đức hay gian ác, cần tồn tại hay nên vứt đi thôi?

Cái gọi là đảng Cộng Sản đó, cách đây 8 năm, đã tự động hiến dâng đất đai của tổ tiên để lại cho Bắc Triều mới. Và cả biển nữa! Tại sao?

Để đáp ứng sự đòi hỏi của Bắc Triều mới? Phải.

Ở điểm này, chúng ta hãy nhìn rõ. Cái gọi là đảng Cộng Sản đó vì nhu cầu tồn tại đã dâng đất, dâng biển cho Bắc kinh. Đây là nhu cầu sanh tử. Đảng cộng sản phải làm một việc tội lỗi như vậy chỉ vì đảng lo sợ nhân dân Việt Nam hỏi tội của họ đối với Tổ Quốc và nhân dân từ trước đến giờ. Mà nhân dân hỏi tội có nghĩa là đảng sẽ bị mất quyền cai trị. Hoặc một vụ Thiên An Môn Việt Nam sẽ xảy ra. Trước nỗi ám ảnh mất quyền lực, đảng cộng sản cần sự ủng hộ, sự tiếp tay của Bắc Triều mới, mặc dầu có tổn hại đến quyền lợi tối thượng của Quốc gia.

Như vậy đảng cộng sản ở Hà nội không thể tự cho là một đảng có chính nghĩa yêu nước được, mà phải bị kết án là một đảng bán nước mới đúng.

Nếu đảng Cộng Sản Hà nội chuyên tâm phục vụ cho đòi hỏi, tham vọng của Bắc Triều mới, thì Việt Nam tất nhiên phải lâm nguy làm thân nô lệ cho Hán Tộc. Nếu chỉ có riêng cái đảng cộng sản làm nô lệ Hán tộc thì chúng ta hà tất phải tốn lời.

Thực tế ở Việt Nam cho ta thấy công an, tình báo của Việt Nam đều do công an, tình báo Trung Quốc đào tạo và cố vấn. Nhờ đó mà công an, tình báo Hà Nội mới có đủ bản lãnh đàn áp những người dân chủ ở Việt Nam, đàn áp dân oan nạn nhân của những vụ đất đai bị đảng cộng sản tước đoạt, đàn áp những vụ biểu tình chống Trung quốc xâm chiếm đất đai bằng vũ lực và thô bạo.

Nhìn lại lịch sử Việt nam thì từ thời Ngô Quyền đến nay, chỉ có vài nhà vua Việt nam theo Bắc Triều một cách xấu hổ như vậy. Có Nhà Mạc phải xin sự ủng hộ của Hoàng đế phương Bắc để đối phó với Nhà Lê. Có vua Lê Chiêu Thống xin Trung Quốc gởi binh qua Hà Nội để đánh anh em Nhà Tây Sơn. Có vua Gia Long và Minh Mạng lấy y thức hệ Tống Nho của Nhà Thanh bên Tàu để làm nền tảng đạo lý xây dựng uy quyền cho Nhà Nguyễn. Nhưng các ông vua này không làm mất đất, mất biển vào tay ngoại bang chỉ vì quyền lợi riêng tư như đảng cộng sản ngày nay.

Cầu viện thường hay lệ thuộc tư tưởng của kẻ khác, khó tránh khỏi bị dẩn đến mất chánh nghĩa quốc gia. Phải chăng vì thế mà Nhà Mạc đã không thắng Nhà Lê, vua Lê Chiêu Thống thua Quang Trung Nguyễn Huệ. Riêng Nhà Nguyễn vì chọn lựa sai lầm học thuyết lỗi thời mà cứ khăng khăng ôm giữ nên thua người Pháp. Tức một thứ lệ thuộc tư tưởng. Khi có được chỗ dựa mạnh là Bắc kinh, cái gọi là đảng Cộng Sản sẽ đánh bại được toàn dân Việt Nam chăng? Tức đảng cộng sản vĩnh viễn đàn áp, bốc lột nhân dân chăng?

Mới đây khi nghe tin Bắc Kinh tổ chức Hoàng Sa và Trường Sa trở thành môt đơn vị hành chánh mới trực thuôc Tỉnh Hải Nam, lập tức xảy ra nhiều cuộc biểu tình của dân chúng thanh niên, sinh viên ở TP Hồ Chí Minh, ở Hà nội, chống chánh sách xâm lược của Trung Quốc. Cái gọi là Đảng Cộng Sản không dám lên tiếng phản đối kẻ cướp đất, trái lại thô bạo đàn áp dân chúng công khai bày tỏ lòng yêu nước. Khí thế của nhân dân Việt Nam bây giờ làm cho đảng cộng sản Hà Nội bắt đầu lo sợ. Nếu đảng cộng sản khôn ngoan thì hãy thấy ở đây, tức ở nhân dân, mới là chỗ dựa vững chắc hơn thế của Trung Quốc.

Nhưng cái gọi là Đảng Cộng Sản nghe theo ai?

Buồn mà nói. Vì nói cho đúng thì phải nói lớn và nói rõ phe nhóm cai trị Việt Nam hiện nay là một bọn Hán Ngụy. Tiếc vì chúng tôi biết chắc chắn có nhiều đảng viên của cái gọi là Đảng Cộng Sản không muốn như vậy. Họ thương dân, yêu nước thật lòng. Nhưng họ lo sợ, có thể vì bất lực, cho sự an nguy của bản thân và gia đình trước những thủ đoạn khéo léo, gian ác, đê hèn của lực lượng Công An, Tình Báo đang có mặt khắp nơi rình rập.

Bọn Hán Ngụy thật sự không có nhiều người, nhưng họ có thế mạnh và nhiều tiền bạc. Họ quyết tâm giữ quyền lực cai trị đất nước mãi mãi. Họ sẽ làm cái gì phải làm để không mất địa vị cầm quyền, tức quyền làm ăn, làm giàu của họ.

Lệ thuộc Bắc Kinh, đối với họ, là một giá phải trả, họ chấp nhận trả, để có phương tiện ổn định xã hội chính trị Việt nam, tức duy trì chế độ độc tài toàn trị. Ổn định là cho quyền lợi của họ. Đất nước đối với họ chỉ là phương tiện trao đổi. Trung Quốc có một triết lý bình định thiên hạ từ đời Tần Thủy Hoàng. Ông ấy lấy ý kiến của phái Pháp Gia gồm lý thuyết âm dương, ngũ hành để kiến tạo thái hòa. Làm chính trị như vậy không theo sự giảng dạy của Khổng Mạnh, trái lại, đưa ra chính sách đại đoàn kết, giữ phép nước dưới sự lãnh đạo đọc tôn theo một vị hoàng đế. Đó là thuyết của Mặc Địch.

Cái đạo chính trị này – “hoàng đế chính thuyết”– là lý thuyết xây dựng xã hội không cần nghe ý dân. Đi từ trên xuống, không phải từ dân lên. Ngày nay là tập trung dân chủ, tức dân chủ xã hội chủ nghĩa và tư tưởng Hồ Chí Minh. Hoàng Đế nghe trời, ra lịnh và thiên hạ phải tuân theo. Dân không nghe theo thì sẽ bị phạt, nặng nhẹ tùy theo mức độ của sự phản bội, bất hiếu đối với chế độ.

Một ông Hoàng Đế không cần đức, không cần uy tín mà vẫn giữ được ổn định xã hội. Hiếu nghĩa thay thế nhân nghĩa. Cấp trên nói cái gì thì cấp dưới vâng dạ theo răm rắp. Nói vô phép, mất dạy, thì bị phạt, không được phần thưởng.

Đạo làm hoàng đế có mục đích lấy ý trời và qua cơ cấu hành chánh, ép thiên hạ vâng lệnh làm theo ý đó, mặc cho họ muốn hay không.

Trong lịch sử Việt Nam, các Nhà Lý, Trần và Lê không lấy đạo Hoàng Đế của Bắc Triều để trị dân. Nhà Lý và Nhà Trần theo đạo Phật. Nhà Lê cho đến Vua Lê Thánh Tôn theo quan điểm nhân nghĩa do Nguyễn Trãi viết ra.

Vua Lê Thánh Tôn bắt đầu theo chủ nghĩa Bắc Triều, tức lấy Tống Nho bênh vực ngôi vị Hoàng Đế một cách mù quáng với đạo hiếu nghĩa cha mẹ, vua chúa. Đến Nhà Mạc, Chúa Trịnh, thì ảnh hưởng Tống Nho ở cấp quan văn và các đại gia đình quan chức mở rộng. Nhà Nguyễn áp dụng Tống Nho và quan điểm hoàng đế, đưa triều đình Huế đi theo gương Nhà Thanh bên Tàu.

Trước đây, cái gọi là đảng Cộng Sản chụp mũ những người Việt Nam không Cộng Sản mà hợp tác với Mỹ Quốc để giữ độc lập cho miền Nam Việt Nam là “Mỹ Ngụy”.

Bây giờ, nhìn về quá khứ thì chúng ta có thể đánh giá ai có công lớn hơn cho Dân Tộc Việt nam: “Mỹ Ngụy” hồi đó hay “Hán Ngụy” bây giờ?

Người Mỹ khi họ giúp các Chính Phủ Việt nam Cộng Hòa, khi họ làm cố vấn cho Chính phủ và quân đội quốc gia, họ thật sự muốn gì? Họ khuyến khích người Quốc Gia làm gì? Họ đòi hỏi Chính Phủ Sài gòn có chính sách nào?

Nói chung, người Mỹ từ Tổng Thống Eisenhower cho đến Tổng Thống Nixon, từ Đại Sứ Elbridge Durbrow cho đến Đại Sứ Ellsworth Bunker, tất cả đều yêu cầu Chính Phủ Sài Gòn lo cho dân, áp dụng chế độ hiến trị, tổ chức các cuộc bầu cử từ xã ấp đến trung ương, trong sạch, dân chủ, cải cách ruộng đất, phát triển kinh tế, mở rộng giáo dục theo tôn chỉ “nhân bản, khoa học, khai phóng ”… Đối với Mỹ thì ý dân là hơn ý trời. Mỹ không bao giờ theo “hoàng đế chính thuyết”.

Như vậy làm “Mỹ Ngụy” là chọn phương pháp lo cho dân, cho quê hương Việt Nam, cho văn hóa, đạo đức dân tộc. Người Mỹ đến Việt Nam, không ở lại Việt Nam. Và “dân Ngụy.” không hiến dâng đất dai, biển cả cho ngoại bang. Hơn nữa, trong lịch sử, người Mỹ không làm thuộc địa, không làm Thái thú, chỉ làm bạn đồng minh giai đoạn.

Còn người Việt nào bây giờ làm Hán Ngụy thì phục vụ ai? Họ có lo sợ số phận Tổ quốc của họ không? Hay chỉ có chung một thứ tập hợp những người cùng chí hướng tôn thờ quyền lợi bản thân mà thôi?

Giáo sư người Mỹ Stephen B. Young là một nhà nghiên cứu Việt Nam học, đã có nhiều bài viết có giá trị về chính trị, xã hội Việt Nam. Ông lấy vợ Việt và nói, viết tiếng Việt rất chuẩn. Rất có thể ông là người sáng tạo ra danh từ Hán-Nguỵ trong bài viết bằng tiếng Việt trên đây.

Stephen B. Young
(Facebook Lâm Mạnh Di)

Huỳnh Ngọc Chênh - Từ nghề khóc mướn đến nghề dư luận viên

 Huỳnh Ngọc Chênh: Hình như trên thế giới chỉ có Việt Nam ta mới có nghề khóc mướn. Ai "tang gia bối rối", không thể nào khóc được thì bỏ tiền ra thuê một đám về khóc có tuồng tích như cha mình đang chết, cứ càng nhiều tiền thì khóc càng ai oán, càng bài bản, càng nước mắt tuôn trào.

Cái nghề ấy qua thời cộng sản nầy lại biến thái thành ra cái nghề gọi là dư luận viên, một cái nghề mà trên thế giới nầy không đào đâu ra được kể cả những nước cộng sản thứ thiệt như mồ ma Liên Xô, mồ ma Pôn Pốt, và sống đó như chết rồi Bắc Triều Tiên. Cái nghề dư luận viên nầy, bản chất thì y như nghề khóc mướn nhưng hình thức thể hiện ra thì ngược lại. Thay vì khóc thì chửi, chửi thả giàn, chửi tục tĩu theo những bài bản có sẵn, càng chửi tục, càng chửi thô bỉ, càng chửi bằng những lời lẽ hạ cấp nhất thì càng được khen, càng được nhiều tiền, hoặc nếu không có tiền thì bố thí cho một giải thưởng văn chương vớ vẫn hạng B nào đó như đã bố thí cho ông Đông La nào đó là đủ để ngoác mồm ra chửi đến suốt đời rồi.
Sau đây là một bài chửi mướn tiêu biểu của đám hành nghề dư luận viên chửi Người Buôn Gió được chính Người Buôn Gió đăng lại trên blog sang trọng của mình vì anh xem đó như là lời chúc của những người hành nghề dư luận viên tội nghiệp gởi đến anh như là một món quà mừng năm mới.

Tôi vốn rất cảm phục Người Buôn Gió từ khi đọc ĐẠI VỆ CHÍ DỊ cũng như đọc những bài viết về cuộc đời giang hồ tù tội của anh, và bây giờ tôi càng cảm phục anh hơn khi đọc những lời của đám dư luận viên chửi anh. Tôi chợt hiểu ra rằng cái gì đã vùi dập cuộc đời anh xuống tận buồn đen và cái gì đã làm cho anh trở nên một con người mà rất rất nhiều người, không chỉ trên đất nước khốn khổ nầy mà còn trên cả thế giới, cảm phục và ngưỡng mộ anh.


Blog Yêu quê hương Việt Nam, thích uống trà mạn:

Lời chúc năm mới của dư luận viên

Lời dẫn của Người Buôn Gió: Tự nhiên mấy hôm nay máy tính bị virut, chưa nhờ nơi nào cài lại hệ điều hành được. Hôm qua được anh bạn báo cho bài viết này của dư luận viên, tiện ngồi nhà anh ấy , sẵn máy. Đưa lên cho bà con đọc. 

  Người Buôn Gió - Bùi Thanh Hiếu –Từ con nghiện thành nhà dân chủ. 
Bùi Thanh Hiếu - gã Lái buôn chính trị
Mới đây trong làng zâm chủ nổi lên gương mặt của Bùi Thanh Hiếu- nick Người Buôn Gió. Cậu chàng được biết đến thông qua các hoạt động biểu tình gây rối và các bài viết phê phán chính quyền trên trang blog nguoibuongio1972.blogspot.com. Hiếu nhận được sự ưu ái đặc biệt của nhóm cờ vàng hải ngoại và các bác nhân quyền quốc tế, lẽ dĩ nhiên chàng được hưởng một course học báo chí miễn phí tại Đức.

          Vậy thực ra Người Buôn gió là ai? Sinh năm 1972 tại Tiên Lữ-Hưng yên. Trú tại 22-Ngõ Phất Lộc, Hàng Buồm, Hoàn Kiếm, Hà Nội. Khác với chú Tễu có bằng tiến sĩ, Hiếu chỉ học hết phổ thông. Sinh ra trong một gia đình có 6 anh chị em thì có đến một nửa là thành phần bất hảo, cộm cán trong xã hội. Chị của Hiếu là Bùi Thị Oanh sinh năm 1963, đã bị đi tù vì kinh doanh mại dâm. Em trai của Hiếu là Bùi Tiến Huy sinh năm 1974, là con nghiện nặng, hiện đang cai nghiện tại trại cai nghiện số 6, Sóc Sơn, Hà Nội. Bản thân Bùi Thanh Hiếu cũng là dân giang hồ có tiếng và là con nghẹo. Với tuổi thơ dữ dội, sống cùng với bố là ông Bùi Văn Hợp nghiện thuốc phiện nặng, chẳng có thời gian chăm sóc tới con cái. Hiếu học hành buổi đực, buổi cái. Trốn học, bát tiết và nhanh chóng trở thành con nghiện khi mới 12 tuổi. Dật dờ cùng đám bạn xấu, móc máy, quay quắt để kiếm tiền thỏa cơn nghiện. Mỗi ngày Hiếu hút tới 40 bi. Từ con nghiện để kiếm tiền thỏa cơn, Hiếu chuyển sang kinh doanh trực tiếp để có tiền hút sách. Vốn liếng cổ truyền là bộ đèn bàn do ông bố nghiện để lại, Hiếu trưng dụng đưa vào kinh doanh tổ chức sử dụng chất ma túy tại nhà. Năm 1994,  Gã lái buôn đã bị công an quận Hoàn Kiếm bắt quả tang đang tổ chức cho hai con nghiện sử dụng ma túy tại nhà là Nguyễn Đức Thắng – trú tại 201-A2 tập thể Thượng Thanh, Gia Lâm và Phạm Trung Thành, sinh năm 1971 - ở 206, C16 cũng ở Thượng Thanh, Gia Lâm. Y bị tòa tuyên 45 tháng tù và 2 năm quản chế.

          Ra tù, Bùi Thanh Hiếu trở thành dân anh chị có số có má. Ngựa quen đường cũ. Người ta có câu “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời” để chỉ những kẻ tội phạm chuyên nghiệp như Hiếu. Ra tù được vài tháng đến 7/1998, Hiếu lại tham gia hoạt động cưỡng đoạt tài sản của công dân và bị công an địa phương xử lý hành chính. Năm 2011, Hiếu bị công an phường Ngọc Khánh bắt vì tội tàng trữ súng đồ chơi trong danh mục cấm sử dụng…

          Với bản chất lưu manh, côn đồ, chẳng công ăn việc làm, Hiếu lang thang tham gia vài buổi “biểu tình chống Trung Quốc” ở hồ Hoàn Kiếm. Như con nghiện ngửi thấy hơi nhau, đám zâm chủ nhanh chóng nhận ra rằng Hiếu sẽ trở thành thành viên tích cực của nhóm nếu biết lợi dụng.

          Và chỉ sau vài lượt nhào nặn của truyền thông lề trái, một con nghiện, kinh doanh ma túy, cưỡng đoạt tài sản công dân... bỗng biến thành một khuôn mặt sáng giá, đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền trong nước. Hiếu quay ra viết blog với lời lẽ cao đạo như thể mình là Thánh sống, phán đủ mọi chuyện trên trời, dưới bể…Chu cha - lại còn giọng chính trị gia thứ thiệt….Nào là những quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí v.v và v.v

      Thế là cậu chàng lọt vào mắt xanh của các tổ chức quốc tế thiếu thiện cảm với Việt Nam và rồi được tham gia khóa học ở nước ngoài miễn phí... Phần tiếp theo thế nào…Các bạn đều đã nắm được.
         Người ta có câu "đừng nghe cave kể chuyện, đừng nghe con nghiện trình bày"...điều này liệu có đúng với Bùi Thanh Hiếu?

         Đã có một Bùi Hằng máu trên, máu dưới, một Lê Anh Hùng thần kinh hoang tưởng, một đám hoang zâm như Lã Dũng, Dũng Akuzu, giờ làng Zâm chủ lại có thêm một con nghiện, một tay xã hội đen thứ thiệt đang muốn làm cách mạng, đòi lãnh đạo đất nước...Chẳng hiểu dưới lá cờ của đám người xưng danh dân chủ này, đất nước sẽ đi về đâu?

           Chao ôi! Đúng là gánh tuồng….zâm chủ. 
  (Blog  Huỳnh Ngọc Chênh) 

Lê Mai - Tầm nhìn Hoàng Sa

(Bốn mươi năm hải chiến Hoàng Sa)
Ngày ấy, phe XHCN mà đứng đầu là “ông anh Cả” Liên Xô ra sức tuyên truyền cho học thuyết “chủ quyền hạn chế”, đặt “chủ nghĩa quốc tế vô sản” rồi “chủ nghĩa quốc tế XHCN” lên trên hết. Người ta hy vọng và mơ ước về một thế giới đại đồng, mọi người được tự do, ấm no, hạnh phúc. “Quan san muôn dặm một nhà. Bốn phương vô sản đều là anh em”.
Thăm Liên Xô, trong một lần hội đàm, Mao hỏi Khơrútsốp:
- Chủ nghĩa đế quốc sử dụng vũ khí hạt nhân, liệu chúng ta có thể chờ mà không phản kích ngay?
Khơrútsốp:
- Một giây cũng không thể chờ, phải lập tức phản kích.

Mao:
- Làm sao có thể tính toán chuẩn xác, biết lúc nào thì chúng bắn?
- Có thể biết được. Khơrútsốp tiếp tục. Bất cứ một nước XHCN nào bị đế quốc tiến công, chúng tôi đều nhanh chóng đánh trả.
- Quan điểm đó không đúng. Phải xem người ta có yêu cầu không đã. Mao đáp.
Học thuyết “chủ quyền hạn chế” bị phá sản bởi lợi ích dân tộc và chủ nghĩa sô vanh nước lớn. Có thể thấy, lịch sử xung đột biên giới của TQ với các nước láng giềng làm thế giới kinh ngạc và đầy lo lắng.
Với Ấn Độ, tháng 10.1962, quân đội TQ mở cuộc tấn công toàn diện vào biên giới Trung – Ấn, sau khi cho rằng quân đội Ấn Độ phát động cuộc tấn công vào quân biên phòng TQ trước.
Quân đội TQ với ưu thế về binh lực đã ào ạt vượt sông, sau đó chia thành các mũi tiến thẳng vào nơi quân Ấn xâm nhập. Quân Ấn Độ đào hào và xây lô cốt dày đặc, cố thủ với hỏa lực đan chéo mãnh liệt. Các trận đánh diễn ra ở địa hình đồi núi, tác chiến bằng đơn vị bộ binh gọn nhẹ với lựu đạn, súng tiểu liên, bộc phá, có sự yểm trợ của pháo binh.
TQ rêu rao, trong hơn một tuần, quân biên phòng TQ đã quét sạch hơn ba phần tư cứ điểm quân sự của quân Ấn Độ, đẩy lùi quân Ấn Độ về bên kia biên giới.
Tranh chấp với Liên Xô, TQ lại gây ra cuộc chiến tranh trên đảo Trân Bảo. Chỉ có diện tích 0,74 km2, đảo Trân Bảo nằm sát đường trung tâm dòng sông Usuli phân giới Trung – Xô mà TQ cho là thuộc tỉnh Hắc Long Giang TQ. Mao chọn đảo Trân Bảo làm trọng điểm phản kích đánh trả, lập Bộ chỉ huy tiền phương, chỉ thị cho quân biên phòng TQ hành động nhanh, dứt điểm, không kéo dài, sau khi giành thắng lợi thì rút về ngay. Còn nữa, bốn nguyên soái TQ còn chỉnh lý một bản báo cáo trình lên Mao mang cái tên rất kêu: “Từ cánh rừng thế giới xem xét cây Trân Bảo”. Song, TQ đã bị Liên Xô dạy cho một bài học về tranh chấp chủ quyền. Quan hệ Trung – Xô tiếp tục căng thẳng.
Các nước có chung biên giới với TQ như Mông Cổ, Lào, Miến Điện…đều có vấn đề với TQ. Xem ra, việc tranh chấp chủ quyền của các nước “XHCN anh em” không phải là chuyện hiếm.
Đặc biệt là TQ – một nước đất rộng, người đông nhưng thèm của người khác từng tấc đất. Không hiếm khi họ tạo ra những cái bẫy. Tuyên bố ngày 4.9.1958 về hải phận 12 hải lý của TQ là một cái bẫy, trong hoàn cảnh quốc tế ấy, ý thức hệ ấy buộc VNDCCH phải “ghi nhận và tán thành” và điều đó đã gây ra không ít sự phiền toái sau này cho VN.
Mặc dù tình hình phức tạp như vậy, đối với nền Đệ nhất và Đệ nhị Cộng hòa (Việt Nam Cộng hòa), vấn đề chủ quyền quốc gia – bao gồm đất liền, vùng biển, vùng trời, hải đảo, đặc biệt là các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa được thể hiện với một tầm nhìn mà ta phải công nhận là hết sức xa rộng.
Có người nói, vậy tuyên bố nổi tiếng: “Biên giới của Hoa Kỳ kéo dài đến vĩ tuyến 17” của Tổng thống nền Đệ nhất Cộng hòa nên hiểu như thế nào? Và trên thực tế, có phải biên giới Hoa Kỳ thực sự kéo dài đến vĩ tuyến 17 hay không? Dĩ nhiên là không. Không có gì khó khăn để thấy rằng, đó là lời tuyên bố trong một cuộc chiến ý thức hệ, nói lên sự hiện diện của Hoa Kỳ nhằm bảo vệ “thế giới tự do”. Lịch sử cho thấy Hoa Kỳ chưa hề chiếm đất của ai bao giờ. Cái mà Hoa Kỳ làm trên thế giới, đó là tạo ra thế và lực cho mình.
Các kiểu xâm lấn đất của TQ thì quá đa dạng và lắm thủ đoạn. Dời cột mốc là một thủ đoạn quen thuộc và đơn giản mà họ thường làm. Từ xâm canh xâm cư đến chiếm đất là một khoảnh cách gần. Họ lợi dụng xây dựng các công trình hữu nghị, đẩy lùi biên giới sâu vào lãnh thổ VN. Lợi dụng việc VN nhờ vẽ bản đồ, họ sửa đường biên giới lấn vào đất VN.
TQ không ngần ngại gây nên xung đột vũ trang để chiếm đất mà đỉnh cao là việc đánh chiếm Hoàng Sa của VNCH năm 1974.
Bấy giờ, hai miền Nam Bắc chưa thống nhất, dù Hiệp định Paris đã ký kết gần một năm. Người Mỹ đã ra đi – hơn thế nữa, họ còn thỏa thuận bí mật với TQ trên lưng đồng minh của họ, bỏ mặc Hoàng Sa cho TQ xâm chiếm. Dù sao, bảo vệ Hoàng Sa là chính sách nhất quán của VNCH, không những được thể hiện bằng lời nói mà chủ yếu – bằng nhiều hành động trên thực tế.
Ngày 26.5.1956, Chính phủ VNCH chính thức tuyên bố quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa (mà TQ gọi là Tây Sa và Nam Sa) thuộc lãnh thổ Nam Việt Nam và thông qua bộ máy truyền thông của mình, loan tin ra cả thế giới.
Cho dù ngay lập tức TQ ra tuyên bố nói rằng “quyết không cho phép xâm phạm chủ quyền của TQ đối với quần đảo Tây Sa và các đảo khác thuộc về TQ, yêu cầu VNCH phải đình chỉ ngay mọi hoạt động khiêu khích”, VNCH vẫn tiếp tục tiến hành trinh sát, đưa quân đánh chiếm một số đảo trong quần đảo Hoàng Sa. Tiếp đó, quân đội VNCH bắt tay vào việc đào chiến hào, xây dựng lô cốt, dựng cột mốc chủ quyền, ghi rõ những đảo này thuộc lãnh thổ Nam VN. Phải công nhận, đó thực sự là tầm nhìn xa rộng – tầm nhìn Hoàng Sa.
Ngày 13.7.1961, Tổng thống VNCH ra sắc lệnh số 174, trong đó ấn định: “Quần đảo Hoàng Sa thuộc tỉnh Quảng Nam. Một đơn vị hành chánh xã bao gồm trọn quần đảo này được thành lập và lấy danh hiệu là xã Định Hải trực thuộc quận Hòa Vang. Xã Định Hải đặt dưới quyền một phái viên hành chánh”.
Trong 18 năm, từ 1956 đến 1973, VNCH đã tiếp tục thực hành chủ quyền trên 6 đảo đá của quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Tháng 9.1973, VNCH lại tuyên bố sẽ đưa hơn 10 đảo đá thuộc quần đảo Trường Sa vào địa phận quản lý của tỉnh Phước Tuy.
Giữa tháng 1.1974, 4 tầu chiến VNCH, trong đó có khu trục hạm “Trần Khánh Dư”, tuần dương hạm “Trần Bình Trọng”, “Lý Thường Kiệt” và hộ tống hạm “Nhật Tảo” tiến vào vùng biển Hoàng Sa. TQ đã giương bẫy chờ sẵn, cộng với so sánh lực lượng hoàn toàn có lợi cho TQ, trận hải chiến Hoàng Sa kết thúc với việc từ đây TQ đã ăn cướp toàn bộ Hoàng Sa.
Tầm nhìn Hoàng Sa của VNCH không những thể hiện bằng các tuyên bố, sắc lệnh, Nghị định mà còn bằng việc chiếm hữu trên thực tế, thực hiện quyền chủ quyền của mình tại các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa một cách liên tục, công khai, hòa bình.
Chấp nhận giao chiến với TQ cho dù so sánh lực lượng không có lợi, dù bối cảnh quốc tế phức tạp đan xen bởi mưu đồ của các nước lớn, tầm nhìn Hoàng Sa của VNCH vẫn sáng ngời, là tiếng nói của chúng ta cất cao trước thế giới: chủ quyền của VN là bất khả xâm phạm, không một ai có thể thủ đắc bằng vũ lực.
Tầm nhìn Hoàng Sa, sau 40 năm, dường như đã làm người Việt trên toàn thế giới xích lại gần nhau hơn, mạnh mẽ hơn, kiên quyết hơn trong việc giành lại quần đảo thiêng liêng của chúng ta.
Tầm nhìn Hoàng Sa, sau 40 năm, càng khẳng định một chân lý: kẻ thù không ở đâu xa, nó luôn ở sát nách chúng ta và chỉ có sự quyết tâm, lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết, trí thông minh của cả dân tộc mới có thể đưa Hoàng Sa trở về trong lòng Tổ quốc.
Lê Mai
(Blog Lê Mai) 

Chương trình tại Đà Nẵng: Thắp nến tri ân những người ngã xuống vì Hoàng Sa vào tối 18/1/2014 bị hủy bởi "lệnh trên"?

1508999_10201235692111479_1097241047_n.jpg

Phóng viên Lê Đức Dục (báo Tuổi Trẻ) chia sẻ trên FB: chương trình đã hoàn thành cơ bản 99% và rồi... "lệnh ở trên" stop

XIN TƯỞNG NIỆM MỘT CHƯƠNG TRÌNH TƯỞNG NIỆM...

xin tưởng niệm một chương trình tưởng niệm
những ngọn nến sẽ tắt, không phải vì gió biển!

luồng hơi lạnh từ phương Bắc tràn đến
cơn rét run
nối luồng hơi thổi tắt những nến đèn
chuẩn bị thắp lên
tưởng vọng hồn chiến sĩ

xin tưởng niệm
một chương trình tưởng niệm
những ngọn nến dù sẽ tắt trên bãi biển
nhưng làm sao thổi tắt
ánh nến trong tim
khi người Việt không quên
những người lính của mình
máu nhuốm đỏ
biển Hoàng Sa bốn mươi năm trước

“ngày mai về lại Hoàng Sa”
ngày mai là bao giờ?
chưa thể biết!
nhưng ta phải biết
dù những ngọn nến đã bị thổi tắt không thương xót!
anh và tôi và chúng ta vẫn cứ thắp lên
một ngọn đèn vĩnh cửu trong tim

nhắc Hoàng Sa xương thịt Tổ quốc mình
còn đau trong tay giặc!

nhắc Hoàng Sa xương thịt nước non mình
còn đau trong tay giặc!

nhắc Hoàng Sa xương thịt mẹ Việt mình
còn đau trong tay giặc!


Tối mai (18/1) tại công viên Biển Đông, Đà Nẵng sẽ diễn ra lễ Thắp nến tri ân những người đã ngã xuống bảo vệ Hoàng Sa, trong đó có 74 binh sĩ quân đội Việt Nam Cộng hòa.

40 năm sau ngày quần đảo Hoàng Sa bị Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm (19/1/1974-19/1/2014), UBND huyện đảo Hoàng Sa, TP Đà Nẵng tổ chức lễ kỷ niệm và trưng bày những chứng cứ pháp lý và tư liệu khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa.


Nhìn ra biển, công viên Biển Đông (quận Sơn Trà, TP Đà Nẵng) là nơi diễn ra lễ Thắp nến tri ân những người đã ngã xuống bảo vệ Hoàng Sa

Bộ Thông tin và Truyền Thông cùng UBND huyện đảo Hoàng Sa, bảo tàng Đà Nẵng tổ chức nhiều chương trình hoạt động quy mô lớn nhất từ trước nay với chủ đề "Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam - những bằng chứng lịch sử".

Hàng loạt hoạt động diễn ra trong 2 ngày 18 và 19/1: triển lãm lưu động về chủ quyền Hoàng Sa đến các trường đại học, tọa đàm, hội thảo... Đặc biệt, đêm 18/1 tại công viên Biển Đông, lần đầu tiên tổ chức lễ "Thắp nến tri ân" những người đã ngã xuống vì Hoàng Sa, trong đó có 74 binh sĩ quân đội Việt Nam Cộng hòa.

Một hội thảo khoa học cấp quốc gia về chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa được tổ chức ngày 19/1 tại Đà Nẵng với sự tham gia của các nhà sử học, các học giả đầu ngành trong và ngoài nước.

Theo Chủ tịch UBND huyện đảo Hoàng Sa Đặng Công Ngữ, chương trình đối thoại trực tiếp do Đài Phát thanh truyền hình Đà Nẵng thực hiện sẽ là điểm nhấn trong dịp kỷ niệm này.
Vũ Trung
  (VNN)

Một ví dụ về nhà nước pháp quyền

Chương trình táo quân năm ngoái bị Cục Nghệ thuật Biểu diễn “tuýt còi” vì bị cho là “có nhiều phân đoạn không phù hợp với thuần phong mỹ tục, nhất là đoạn đầu chương trình có nhiều ngôn từ nhảm nhí”.
Rút kinh nghiệm, năm nay mặc dù chưa ghi hình, Bộ Văn hóa-Thể thao-Du lịch đã nhanh nhẩu gởi công văn đề nghị giám sát chặt chẽ nội dung chương trình táo quân, theo tin của tờ Thể thao Văn hóa. Điều đáng nói là công văn này được gởi tới Ban Tuyên giáo Trung ương để nhờ nơi này “chỉ đạo” Đài Truyền hình Việt Nam, nơi sản xuất chương trình nói trên.

Trong khi đó chúng ta lại thấy nhiều nơi đang kêu gọi xây dựng nhà nước pháp quyền! Một nhà nước pháp quyền trong trường hợp này là như thế nào? Nhà nước đó có thể xây dựng những quy chế phát hình trên truyền hình rất chặt chẽ, không cho phép nhân vật chửi thề, nói tục, chẳng hạn. Nếu chú ý các bạn sẽ thấy phim Mỹ thì nhân vật chửi fuck you thoải mái nhưng lên truyền hình đến đó âm thanh câm bặt.
Có quy chế rồi nếu chương trình táo quân vi phạm quy chế, sẽ cấm không cho phát hình hoặc phát rồi thì phạt hay xử lý theo đúng luật định. Đơn giản vậy thôi. Tại sao một Bộ mà lại phải thông qua một tổ chức không nằm trong hệ thống hành chính nhà nước là Ban Tuyên giáo Trung ương để điều chỉnh hành vi của một tổ chức như Đài Truyền hình. Tại sao chương trình chưa ghi hình mà đã lẹ làng yêu cầu giám sát chặt chẽ; mà chương trình táo quân để giải trí cho người dân, sao lại “theo đúng chủ trương, đường lối của Đảng và pháp luật nhà nước” nghe rất lạ tai, dễ gây hiểu nhầm là Bộ muốn kiểm duyệt chương trình để khỏi phạm húy.
Nhà nước pháp quyền như mong muốn của nhiều người ắt còn xa lắm. Và một xã hội dân sự với các tiếng nói phê bình độc lập để gây sức ép buộc Đài Truyền hình dàn dựng chương trình táo quân đàng hoàng, không thô tục, phản cảm một cách tự nguyện, không cần công văn gì cả, lại càng xa hơn.
Nguyễn Vạn Phú
(Blog Nguyễn Vạn Phú) 

Liên Hiệp Các Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam - Xôi thịt đã ở cuối quá trình tiêu hóa

Gần một tháng kể từ ngày trang danluan.org đăng bài viết: “Một cơ quan trí thức xôi thịt”, (sau đó một số trang mạng có uy tín khác như: diendanxahoidansu, quechoa, nguyenxuandien, huynhngocchenh… đăng lại bài viết này). Cả cơ quan Liên Hiệp Các Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam (LHHVN) sôi lên sùng sục không phải vì xấu hổ, mà vì sự nghi ngờ, soi mói và tìm người viết để trả thù. Qua đó càng thấy rõ bộ mặt xấu xa, vô liêm sỷ của những kẻ được mệnh danh là trí thức.
Ông Đặng Vũ Minh, chủ tịch Liên Hiệp các Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam

Bốn ông Thường trực Đoàn chủ tịch Liên Hiệp Các Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam gồm: Đặng Vũ Minh – Chủ tịch; Phạm Văn Tân – Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký; Trần Việt Hùng – Phó chủ tịch; Phan Tùng Mậu – Phó chủ tịch đã cùng với một số bộ hạ thân tín tổ chức nhiều cuộc họp kín với nhau bàn bạc truy tìm người viết bài này. Bọn họ nghi ngờ người trong cơ quan viết chứ không phải người ngoài với lý do “nếu không phải người trong cơ quan thì sao nắm được nội tình rõ thế” (lời ông Trần Việt Hùng). Chỉ một câu nói của ông này thôi đã chứng tỏ tất cả những điều chúng tôi viết trong bài là hoàn toàn chính xác. “Có tật giật mình”, ông Hùng (kẻ trước kia là Phó chủ nhiệm Ủy ban khoa học của Quốc hội, cánh tay phải của ông Đặng Vũ Minh, chúng tôi sẽ trình bày thêm về “chiến tích” của ông này trong phần sau) đã trực tiếp xuống phòng tài vụ, hình như để chỉ đạo làm lại sổ sách kế toán nhằm hợp lý hóa những khoản tiền ăn cắp của Nhà nước. Chúng tôi đặt nghi vấn như vậy bởi không hiểu sao với một cơ quan hành chính sự nghiệp, không phải đơn vị sản xuất, hóa đơn chứng từ có nhiều nhặn gì, vậy mà nửa tháng nay kế toán phải làm việc đến tận 8-9 giờ tối, lại phải đi làm cả thứ 7. Đây thật là điều khó hiểu.

Để tìm người viết, họ “khoanh vùng đối tượng” một số cán bộ thuộc diện “đầu bò đầu bướu”, cho tay chân rung dọa, bắn tin để thăm dò phản ứng. Thậm chí một số cán bộ còn bị bí mật kiểm tra máy tính để tìm dữ liệu. Cả cơ quan chìm trong không khí sợ hãi, nghi kị. Thậm chí nhiều cán bộ bảo nhau đừng nói năng từ gì trùng với bài viết (chẳng hạn trong lời ăn tiếng nói tránh dùng từ “xôi thịt”), để lãnh đạo nghi ngờ thì mang vạ. Ở giữa thủ đô một quốc gia vừa được bầu vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, lại làm việc trong một cơ quan trí thức, có học hành, vậy mà cán bộ ở đây nơm nớp hệt như đang sống dưới chế độ “chú Ủn” Bắc Triều Tiên.
Ông Phạm Văn Tân - - Phó Chủ Tịch LHHVN kiêm Tổng Thư Ký LHHVN

Vì sao cán bộ ở đây, những người còn tuổi lao động, lại sợ sệt những kẻ già nua đã về hưu đến như vậy? (như trong bài trước chúng tôi đã trình bày, trong 4 ông lãnh đạo LHHVN thì 3 ông đã về hưu). Đó là vì cán bộ ở đây đã quá rõ sự trâng tráo, đểu giả, đổi trắng thay đen và sự “giết người không thấy máu” của đám lãnh đạo này. Ai trái ý họ thì bị họ tìm mọi cách bỉ ổi nhất để làm cho phải bán xới đi thì thôi, kể cả dựng chuyện, vu vạ.

Có thể độc giả cho là chúng tôi nói quá lên, để chứng minh với độc giả, chúng tôi xin trích dẫn một bài vè do chính cán bộ ở đây làm cách đây không lâu, kể về hành trạng của lãnh đạo LHHVN từ cấp Trưởng ban trở lên (những chữ nghiêng đậm là tên những “anh tay to” trong Thường trực Đoàn Chủ tịch):
Vè lãnh đạo Liên Liệp Hội

Ve vẻ vè ve
Nghe vè liên hiệp
Rụt rè ba phải
Là Đặng Vũ Minh
Ăn nói linh tinh
Mạnh Đôn chính lão
Tinh ranh như cáo
Thằng Phan Anh Sơn
Bất chấp thiệt hơn
Là Ngô Thuần Khiết
Lươn lẹo phát khiếp
Ả Đỗ Thị Vân
Nịnh nọt cầu thân
Công Lương dân bọ
Bẩn tính như chó
Là Trần Việt Hùng
Điên điên khùng khùng
Xuân Hùng họ Ngô
Dốt mà làm to
Văn Tân phát mả
Không làm gì cả
Bích San tào lao
Một phát lên cao
Là Phan Tùng Mậu
Hậu đà hậu đậu
Quốc Trị họ Hoàng
Hoạt động rất xoàng
Là Liên hiệp hội
Thế này chỉ tội
Nhân viên chúng mình

Dưới bài vè này, tác giả còn chua thêm một câu chú thích: “Trong bài vè có câu so sánh Trần Việt Hùng với chó, chỉ sợ chó nó kiện thì gay, vì thế tớ không dám đề tên tác giả, chứ không phải vì sợ thằng Trần Việt Hùng”.

Qua đó có thể thấy thái độ của nhân viên ở LHHVN với lãnh đạo như thế nào.

Ông Đặng Vũ Minh, kẻ bị chỉ chích là “rụt rè ba phải” thực ra là một kẻ rất nham hiểm, chuyên ném đá giấu tay. Ông này đúng là một loại “bố già”, bao giờ cũng tạo cho mình một bằng chứng vô can, rất ít khi lòi đuôi cáo ra. Mọi việc xử lý, ông đều đá bóng cho cấp dưới, cho một ông phó chủ tịch thuộc mảng đó, nhưng ông ám thị cho họ hiểu để làm theo ý ông. Thường thì tay chân của ông sẽ nói lại lời ông rằng: “ý anh Minh là phải thế này, thế này”. Ông Minh rất khéo trong việc mị dân, ông chào hỏi, viết thư khen cán bộ cấp dưới, rất chi là ân cần. Đi công tác ở đâu ông cũng chụp ảnh chung với các cán bộ ở đó rồi gửi tặng họ, ký tặng đàng hoàng. Tuy nhiên như một người quen của chúng tôi nhận xét thì “lão này không bao giờ giúp không ai cái gì đâu”. Khi ông Minh mới về làm Chủ tịch LHHVN, một nhà khoa học bên Viện Hàn lâm khoa học và công nghệ Việt Nam (nơi trước kia ông Minh là Chủ tịch) đã nói với cán bộ ở LHHVN rằng “lão ấy về thế nào cũng có cái trò viết thư khen bằng mực tím đấy, yên tâm là cán bộ nào rồi cũng được vài cái thư của Chủ tịch, sướng nhé, lão ấy “diễn” ở bên này trò đó mãi rồi mà”.

Công bằng mà nói, ông Minh là kẻ được học hành tử tế, con nhà gia giáo (con bác sỹ Đặng Vũ Hỷ, cháu ngoại học giả Phạm Quỳnh), ông học thật chứ không “học giả” như ba ông còn lại. Tuy nhiên do dính “bả” công danh phú quý đã lâu nên mất đi cái thiên lương của mình. Đúng như nhận xét của cụ Lỗ Tấn về những loại trí thức này là: Họ là những người chưa hề nghiên cứu khoa học, hoặc nếu xuất thân từ giới khoa học, họ sẽ ném ngay “hòn gạch gõ cửa” sau khi lọt vào chốn quan trường. Đối với nhiều người trong số họ, khoa học giờ đây chỉ còn là chiếc áo khoác bên ngoài, bên trong là danh, quyền và tiền.

Ông Trần Việt Hùng - Phó Chủ Tịch LHHVN

Bây giờ nói về ông Trần Việt Hùng. Ông này cách đây chừng chục năm là Giám đốc Nhà máy cơ khí Hà Nội – một con chim đầu đàn của ngành cơ khí Việt Nam nhưng giờ “mất hút” trên thị trường. Khiến một “con chim đầu đàn” gẫy cánh có “công” của ông Hùng khá lớn. Sau khi làm cho nhà máy điêu đứng, ông bán toàn bộ khu đất đó cho Phạm Nhật Vượng xây khu Royal city, khiến cho cả ngàn công nhân bị đuổi về một khu công nghiệp tít tận Bắc Ninh. Đi xa, việc làm thiếu, lương lậu thấp, công nhân biểu tình ở khu đất nhà máy cũ (hồi mà Phạm Nhật Vương chưa xây nhà) thì bị công an giải tán, bị bắt, bị nhốt. Qua thương vụ này ông Hùng bỏ túi chắc khá lắm nên mới thừa tiền chạy chân Đại biểu Quốc hội rồi làm tới Phó chủ tịch Ủy ban khoa học của Quốc hội. Về hưu đã 3 năm, ông vẫn thừa tiền để tranh được chân Phó chủ tịch LHHVN, có xe đưa xe rước, tiền lương hàng chục triệu một tháng, chưa kể phân phát đề tài cho các đơn vị ông còn ăn bẫm nữa. Ông này phụ trách Ủy ban Kiểm tra LHHVN, chính là cái bộ phận tổ chức Hội nghị 1 ngày mà dám lấy hóa đơn 3 ngày để thanh toán như chúng tôi đã nêu ở bài viết trước. Cán bộ ở đây gọi ông là “bẩn tính như chó” kể cũng chẳng oan nhỉ?

Về cái ông “dốt mà làm to” Phạm Văn Tân. Ông này thì dốt miễn chê, dốt không tả được, chỉ có ai tiếp xúc sẽ biết. Ông này trước kia đi quản lý lao động ở Rumani, cái thời bên đó mới xóa bỏ XHCN, xã hội lộn xộn, các thầy giáo dạy đại học đói dài, nên họ tặc lưỡi bán bằng cấp kiếm tiền đong gạo, ông tranh thủ mua được cái “thiến sót”. Nhờ mảnh bằng ấy mà đời ông phất đáo để. Làm giám đốc Sở KHCN Thái Nguyên, tranh chức Phó Chủ tịch tỉnh không được, ra Hà Nội, về LHHVN được làm hẳn Phó chủ tịch kiêm Tổng Thư Ký, phụ trách tay hòm chìa khóa trong cơ quan. Theo một cán bộ LHHVN đã phản hồi trong bài viết trước của chúng tôi thì ông Tân: “ăn từ cuộn giấy vệ sinh mua cho cơ quan ăn đi (cái món văn phòng phẩm và các vật dụng linh tinh, sửa chữa cơ quan do ông này phụ trách mà)”. Chỉ một câu nhận xét đó thôi là quá đủ, thiết nghĩ chúng tôi không cần trình bày thêm về ông này nữa.

Phan Tùng Mậu - Phó Chủ Tịch LHHVN

Cuối cùng xin điểm mặt ông “một phát lên cao” Phan Tùng Mậu. Đây chính là nhân vật bị một ông Trưởng ban cũng thuộc Liên Hiệp Các Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam chửi cho là dốt nát, không xứng đáng ở cương vị Phó chủ tịch, nếu có liêm sỉ thì làm đơn xin từ chức như bài viết trước chúng tôi đã kể. Ông này có khuôn mặt bì bì, rất ít trí tuệ. Ông này người Quảng Bình, có lẽ vì thương dân Quảng Bình hứng nhiều bom đạn nên Đảng và Chính phủ ta cho học sinh (thời chống Mỹ) ở đấy vào thẳng Đại học. Do đó ông có bằng Đại học, rồi lại được sang Nga làm cái Phó tiến sỹ hữu nghị (sau một đêm trở thành Tiến sỹ như ai). Chuyên ngành của ông nghe đâu là kinh tế chính trị, cái thứ chuyên ngành giờ đây không biết để làm gì. Ông làm ở Ban Tuyên Giáo Trung Ương, phấn đấu cả đời mới được chức Vụ phó cho đến khi về hưu. Phúc nhà ông to bằng cái đình khi có một “đại ca” là Phó ban Tuyên Giáo đưa ông lên hẳn cái ghế Phó chủ tịch Liên Hiệp Các Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam. Đang từ một anh Vụ phó về hưu, đi bán nước chè chén vỉa hè không xong, đùng phát làm hẳn Phó chủ tịch một cơ quan khoa học. Ông này thì vừa dốt, vừa nhát, ông phát biểu cái gì thì người ta bịt mũi cười vì quá ngây ngô và kém hiểu biết, nên trong các cuộc hội nghị, hội thảo, cán bộ Liên Hiệp Các Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam phải chuẩn bị sẵn bài cho ông đọc. Ông chỉ làm đúng nhiệm vụ đọc bài phát biểu, rồi xuống ký lĩnh tiền thù lao. Vậy nên ông chăm đi hội nghị lắm nhé, cũng một cán bộ ở LHHVN đã comment trong bài viết trước của chúng tôi về ông này như sau: “ông Phó Chủ tịch Phan Tùng Mậu thì nhặt nhạnh từ cái phong bì 1 trăm trở đi, không buổi họp nào không lê la kiếm phong bì, tuần chay nào cũng có nước mắt".

Vậy là cả bốn ANH TÀI của Liên Hiệp Các Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam đã được điểm danh đầy đủ. Quý độc giả hẳn biết rằng, với những người chỉ có cái danh mà không có thực chất, không có chuyên môn thì đương nhiên họ phải sống bám vào cơ chế, nhặt nhạnh kiếm chác từ cơ chế. Do đó họ không chỉ xôi thịt mà còn là xôi thịt ở cuối quá trình tiêu hóa như lời comment của một độc giả mà chúng tôi rất lấy làm tâm đắc.

Tái bút: có lẽ khi bài viết này được đăng, chắc cả bốn anh tài LHHVN sẽ chặc lưỡi mà rằng: chấp làm gì, cái thằng viết bài này chắc không được hòn xôi miếng thịt nào nên nó ghen đây mà!
Trực Ngôn
(Dân luận)

Ngân hàng và điểm nhạy cảm “sở hữu chéo”, “gia đình trị”

Ngân hàng và điểm nhạy cảm “sở hữu chéo”, “gia đình trị”
Các chuyên gia đã nhiều lần khuyến cáo, để góp phần giải quyết tình trạng cổ đông lớn chi phối và biểu hiện “gia đình trị” trong hệ thống, cần thúc đẩy nhanh tiến trình lên sàn niêm yết của tất cả các ngân hàng thương mại cổ phần.
Qua gần hai năm thực hiện Đề án 254 về tái cơ cấu hệ thống ngân hàng, Ngân hàng Nhà nước đã xử lý xong 9 ngân hàng yếu kém và loại bỏ một số nhân tố tiềm ẩn nguy cơ đổ vỡ.
Tuy nhiên, các chuyên gia cho rằng, những kết quả này không thể lu mờ mối lo từ các “công ty sân sau” của các ông chủ ngân hàng cổ phần, tình trạng phức tạp của sở hữu chéo và cả tính chất “gia đình trị” đang len lỏi vào một vài ngân hàng thương mại nhà nước chi phối vốn.
Mới chỉ rọi đèn mờ vào bóng tối?
Theo báo cáo của Cơ quan Thanh tra giám sát Ngân hàng Nhà nước, trong năm 2013, đơn vị này đã tiến hành gần 1.000 lần thanh tra và trên 300 lần kiểm tra hoạt động của các tổ chức tín dụng trên khắp cả nước.
Thông qua đó, Ngân hàng Nhà nước đã phát hiện và xử lý hàng loạt vi phạm trong cấp tín dụng như: cho vay vượt quá giới hạn với một vài hoặc nhóm khách hàng ẩn chứa nhiều nghi ngờ về công ty sân sau của các ông chủ ngân hàng; mua bán quyền truy đòi nợ, thậm chí mua bán nợ có kỳ hạn để che đậy nợ xấu hay cho vay để đảo nợ.
Cùng đó, Ngân hàng Nhà nước cũng xử lý nghiêm tình trạng các ngân hàng dễ dãi chấp nhận khách hàng, dẫn đến chất lượng tín dụng không đạt chuẩn, nợ xấu tăng cao nhưng không trích lập dự phòng đúng với quy định. Chưa kể, số liệu báo cáo nợ xấu của các tổ chức tín dụng thấp hơn số liệu giám sát từ xa của Ngân hàng Nhà nước.
Ngân hàng và điểm nhạy cảm “sở hữu chéo”, “gia đình trị” 1Khi tái cơ cấu 9 ngân hàng thương mại yếu kém, Ngân hàng Nhà nước đã sử dụng sở hữu chéo này để thay thế sở hữu chéo kia và điều này có thể dẫn đến cơ cấu chủ sở hữu còn phức tạp hơn trước đó. Ông Nguyễn Xuân Thành, Giám đốc Chương trình Giảng dạy kinh tế Fulbright
Đáng chú ý, sau khi Ngân hàng Nhà nước ban hành Quyết định 780 cho phép các tổ chức tín dụng cơ cấu lại nợ theo hướng giãn, hoãn kỳ hạn nợ để tránh áp lực nợ bị “nhảy nhóm”, không ít đơn vị đã lạm dụng quá mức chính sách này để tránh áp lực về số liệu nợ xấu. Chính hành vi này dẫn đến nợ xấu không được phản ánh thực chất và không trích lập đủ mức cần thiết.
Song song, Ngân hàng Nhà nước cũng phát hiện và xử lý nhiều tổ chức tín dụng vi phạm quy định về các tỷ lệ an toàn hoạt động ngân hàng, chuyển nhượng cổ phần cũng như giới hạn sở hữu cổ phần.
Ngoài ra, tình trạng huy động vốn vượt trần lãi suất huy động của Ngân hàng Nhà nước vẫn còn tồn tại ở không ít ngân hàng thông qua nhiều hình thức lách luật như “chiết khấu sổ tiết kiệm”, “hợp đồng ủy thác quản lý vốn”, trả thêm tiền lãi qua “phụ lục hợp đồng”...
Cũng thông qua các cuộc thanh, kiểm tra nói trên, trong năm 2013, Cơ quan Thanh tra giám sát đã gửi đến các tổ chức tín dụng trên 9 nghìn kiến nghị căn chỉnh hoạt động đi vào khuôn phép và các đơn vị đã thực hiện được một nửa trong số các kiến nghị trên.
Đặc biệt, điểm nhấn mà Cơ quan Thanh tra giám sát đưa ra là cần phải đánh giá đúng thực trạng sở hữu chéo trong hệ thống ngân hàng và đề xuất các biện pháp xử lý hành vi vi phạm pháp luật về sở hữu, ngăn chặn kịp thời các hành vi lạm dụng và chi phối ngân hàng của các cổ đông lớn và nhóm người có liên quan tại các ngân hàng.

“Lực lượng thị trường” là ai?
Mặc dù tại hội nghị triển khai nhiệm vụ ngân hàng năm 2014 tổ chức tại Hà Nội và Tp.HCM chỉ đề cập lướt qua vấn đề sở hữu chéo nhưng lại rất thu hút sự chú ý của giới phân tích tài chính. Thậm chí, họ dõi ánh mắt về phía Ngân hàng Nhà nước để xem cơ quan này sẽ ứng xử như thế nào trước thực trạng này.
Trước đó, không phải ngẫu nhiên mà tại một hội thảo về chính sách tiền tệ (30/10/2013), ông Nguyễn Xuân Thành, Giám đốc Chương trình Giảng dạy kinh tế Fulbright đã thẳng thắn: “Khi tái cơ cấu 9 ngân hàng thương mại yếu kém, Ngân hàng Nhà nước đã sử dụng sở hữu chéo này để thay thế sở hữu chéo kia và điều này có thể dẫn đến cơ cấu chủ sở hữu còn phức tạp hơn trước đó”.
Điều ông Thành nói không phải không có cơ sở vì theo thông lệ quốc tế, khi xử lý nợ xấu, Nhà nước thường bỏ ra một khoản tiền mua đứt bán đoạn số nợ xấu, tái cơ cấu lại chúng để bán sau này; đồng thời làm sạch bảng cân đối tài sản cho các ngân hàng thương mại để họ tiếp tục duy trì quan hệ tín dụng với doanh nghiệp. Nhưng ở Việt Nam, do nguồn lực ngân sách có hạn nên các nhà quản lý đã nghĩ ra phương cách sử dụng “lực lượng thị trường” để tái cơ cấu các đơn vị yếu kém.
Nói cách khác, Ngân hàng Nhà nước đã thay thế các ông chủ yếu kém bằng các ông chủ khỏe mạnh hơn. Nhưng, phía sau các ông chủ ngân hàng được coi là khỏe mạnh về tài chính thì hầu hết lại không có nghề ngân hàng, đó là chưa nói đến việc họ lấy tiền ở đâu để sở hữu ngân hàng lại là vấn đề nhạy cảm khác mà cơ quan quản lý không dễ đụng vào. Chưa kể, còn nhiều ông chủ ngân hàng khác xuất thân là kỹ sư vô tuyến điện, buôn bán đất đai...
Tiến sĩ Lê Xuân Nghĩa, Viện trưởng Viện Phát triển kinh doanh Hà Nội (BDI) nói: “Về dài hạn, phải tìm cách đưa bằng được các ông chủ này ra khỏi vị trí sở hữu chủ chốt ở các ngân hàng. Bởi lẽ, phía sau những ngân hàng “gia đình trị” nói trên là những công ty sân sau, khiến cho nguồn lực tiết kiệm của xã hội không được phân bổ đúng nơi chốn mà nhiệm vụ của một trung gian tài chính cần phải thực hiện”.
Nới “room” cho cổ đông và lên sàn?
Cũng theo một chuyên gia, vấn đề “gia đình trị” không chỉ tồn tại ở khối ngân hàng cổ phần mà bắt đầu len lỏi vào một vài ngân hàng thương mại Nhà nước chi phối vốn dưới các hình thức khác nhau.
Không tiện nhắc tên cụ thể, ông này nêu lên tình trạng ở một ngân hàng thương mại nhà nước đã cổ phần hóa, chủ tịch hội đồng quản trị này gần như “lãnh chúa”, quyết tất cả mọi vấn đề trong hoạt động thay vì tôn trọng ý kiến cổ đông.
Đơn cử, một dự án đầu tư trụ sở hoạt động trị giá hàng tỷ USD, trong khi đã lựa chọn nhà thầu, nhà thi công nhưng vẫn tự quyết thay đổi; tùy tiện sử dụng nguồn tiền từ các quỹ phi kinh doanh cho hoạt động thiện nguyện nhưng không thông qua đại hội cổ đông; đề bạt con cháu giữ các chức vụ phó tổng giám đốc ngân hàng dù các nhân lực này có tuổi đời quá trẻ, quá trình cống hiến đối với ngân hàng còn ít hơn nhiều người khác.
Và đặc biệt, vị này dù đã đến tuổi nghỉ hưu nhưng vẫn cố gắng vận động ở lại với lý do “đại biểu Quốc hội chưa hết nhiệm kỳ”.
Ngân hàng và điểm nhạy cảm “sở hữu chéo”, “gia đình trị” 2Ngân hàng Nhà nước coi việc thúc đẩy các ngân hàng thương mại nhanh chóng niêm yết trên sàn chứng khoán là biện pháp để minh bạch hóa hoạt động của ngân hàng. Trong năm 2014, Ngân hàng Nhà nước sẽ đôn đốc các ngân hàng thương mại phải có lộ trình hiện thực hóa quá trình niêm yết. Ông Đào Minh Tú, Phó thống đốc Ngân hàng Nhà nước
Trước thực tế này, các chuyên gia đã nhiều lần khuyến cáo rằng, để góp phần giải quyết tình trạng cổ đông lớn chi phối và biểu hiện “gia đình trị” trong hệ thống, cần thúc đẩy nhanh tiến trình lên sàn niêm yết của tất cả các ngân hàng thương mại cổ phần. Đồng thời, nên nới “room” sở hữu cho các nhà đầu tư nước ngoài lên mức cao hơn 20% mà Chính phủ vừa cho phép mới đây.
Tại buổi gặp mặt báo chí ngành ngân hàng vừa tổ chức cuối tháng 12/2013, ông Đào Minh Tú, Phó thống đốc Ngân hàng Nhà nước nói: “Ngân hàng Nhà nước coi việc thúc đẩy các ngân hàng thương mại nhanh chóng niêm yết trên sàn chứng khoán là biện pháp để minh bạch hóa hoạt động của ngân hàng. Trong năm 2014, Ngân hàng Nhà nước sẽ đôn đốc các ngân hàng thương mại phải có lộ trình hiện thực hóa quá trình niêm yết”.
Tuy nhiên, liệu có phải cứ lên sàn là hệ thống ngân hàng chấm dứt sở hữu chéo cũng như tình trạng “gia đình trị”?
Trên thực tế không hoàn toàn phải vậy, vì quan sát ở khối cổ phần, hầu hết đều do nhiều chủ sở hữu nhưng không vì thế mà nguồn vốn góp của họ và dòng tiền cấp tín dụng cho các dự án được minh bạch hoàn toàn. Không ít trường hợp cổ đông góp vốn không phải do nguồn vốn của chính mình mà được lấy từ tín dụng thông qua các bút toán phủ thủy.
Trong giới ngân hàng hiện đang xôn xao phi vụ giải ngân hàng nghìn tỷ đồng cho một ông chủ bất động sản kiêm chủ gỗ chỉ trong ít ngày nhưng không có mục đích rõ ràng để sử dụng vào mục đích mua cổ phiếu ngân hàng. Và sau khi nắm giữ đủ một lượng cổ phiếu cần thiết, rất có thể ông này sẽ thống lĩnh ngân hàng và tìm cách đưa tiền ra giải vây cho những dự án đất đai của mình đang bất động nhiều năm nay.
Chuyên gia tài chính Vũ Đình Ánh cho rằng, muốn triệt được sở hữu chéo và “gia đình trị” trong hệ thống ngân hàng thì phải kiểm soát dòng tiền đến và đi.
Có nghĩa là, một cổ đông muốn góp vốn và hoặc mua cổ phiếu ngân hàng, cần phải biết người đó lấy tiền ở đâu ra. Cùng đó, với hệ thống theo dõi core banking từ thanh tra giám sát Ngân hàng Nhà nước đến các tổ chức tín dụng, phải kiểm soát chặt dòng tiền ra cho ai vay, mục đích gì.
Đây quả là áp lực lớn đối với Cơ quan Thanh tra giám sát và cao hơn là Thống đốc Ngân hàng Nhà nước. Không khó, nhưng xử lý lại là vấn đề không dễ! 
NGUYỄN AN THƠ
(VnEconomy)

Ngô Hữu Hạnh - Trận địa mai phục lòng dân

Thưa ông Trần Đại Quang, Bộ trưởng Bộ Công an kính mến!

Tranh thủ lướt web, tôi đã đọc được bài phát biểu đáp từ của ông Bộ trưởng Bộ Công an dành cho Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại Hội nghị sơ kết 3 năm đăng trên Báo CAND online ngày 15/01/2014 với tựa đề: “Công an trong lòng dân”.
clip_image001

Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang thay mặt Đảng ủy Công an Trung ương, lãnh đạo Bộ và toàn thể tướng lĩnh, cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân tặng hoa Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Ảnh: Anh Hiếu

Lâu nay, tôi chỉ suy nghĩ đơn giản là ông được may mắn hơn so với mọi người khác, những người mà họ hay châm biếm một cách mỉa mai rằng: “bằng cấp không bằng bằng lòng”. Trong khi đó, ông lại có được cả hai: bằng cấp học vị là giáo sư tiến sĩ, bằng lòng là được làm Bộ trưởng Bộ Công an hùng mạnh nhất khu vực Đông Nam Á. Từ sau Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI, chỉ trong vòng hai năm ông được lên lon vù vù từ Trung tướng lên Thượng tướng, rồi Đại tướng. Câu chuyện mà tôi kể ra đây đã buộc tôi phải bàn luận về ông, để mọi người có dịp cùng nhau bàn luận về một điều thứ ba – “năng lực” – xem có hội tụ trong ông hay không?

Hôm đó, tôi quyết định đi tới vài điểm làm việc ở ngoại thành, từ cầu Sài Gòn, theo xa lộ Hà Nội tôi chạy xe bon bon trên những đoạn đường mới nâng cấp mở rộng, không nhìn thấy bóng cảnh sát giao thông nào cả, nhưng tôi cũng tự nhủ mình chạy xe cẩn thận, quan sát kỹ càng để giữ gìn cho những ngày gần tết được an toàn về mọi mặt. Đoạn từ khu du lịch Suối Tiên hướng về nghĩa trang thành phố, làn đường dành cho xe máy mới mở rộng vô sát khu du lịch thì mặt đường thấp lút đầu so với nền đường cũ. Xe tôi chạy đến gần ngã tư khu Nghĩa trang Liệt sĩ. Cụm đèn báo ngã tư đã hiện màu xanh, tôi từ từ vượt qua ngã tư thẳng tiến như mọi lần. Đường trước mặt quen thuộc và rộng rãi, nhưng cách trước mặt tôi khoảng 30 mét, vài cảnh sát giao thông đang dừng xe của những người chạy trước tôi lại. Tôi từ từ chạy tới thì cũng bị dừng xe lại; lúc này có khoảng 15 người đang bị dừng xe lại như tôi. Từng cảnh sát giao thông tách từng người bị dừng xe ra chỗ riêng để làm việc. Tôi quan sát thấy bên phải có một làn xe mới mở có những người chạy xe máy đang chạy cùng chiều. Đoạn đường mới mở chạy vòng cung từ ngã tư lên dài khoảng 200 m rồi nhập trở lại xa lộ Hà Nội. Lúc này có khoảng 20 cảnh sát giao thông được triển khai đứng dàn ra trên một đoạn dài khoảng 200m tính từ chỗ tôi bị dừng xe đến qua chỗ giao nhau giữa xa lộ Hà Nội với đường vòng cung làn xe máy mới mở. Tôi nói, có gì thì thông cảm nhé, chứ nhà thì ở xa mà gần tết rồi. Viên cảnh sát giao thông nói: “Chạy vào đường cấm, giam xe qua tết chứ nói gì”. Tôi thấy nổi da gà. Viên cảnh sát giao thông nói tiếp: “Một triệu hai, giấy tờ!”. Tôi rút ví đưa giấy đăng ký xe và bằng lái cho anh ta. Viên cảnh sát giao thông nói tiếp: “Chạy vô đường cấm giam xe 30 ngày. Nộp tiền không? Không thì lập biên bản giữ xe lại”. Tôi nghe thấy choáng váng, nói: “Được, để tôi nộp. Một triệu được không?”. Viên cảnh sát giao thông nói lớn: “Nộp một triệu thôi”. Tôi xòe tiền ra. Anh ta rút tiền và trả lại giấy tờ xe cho tôi. Từ khi dừng xe đến khi giải quyết xong chỉ hết khoảng ba phút. Ở những tình thế như thế này, tôi tự nhủ rằng có đứng tranh cãi lý lẽ thì mình cũng không thể thắng được, chỉ có người nào thật dữ dằn thì mới có thể thắng được.

Tôi lưỡng lự, ý muốn hỏi là chạy thẳng hay quay lại. Viên cảnh sát giao thông hiểu ý, anh ta ngoắc “chạy thẳng” đi. Thật là kỳ lạ, tôi chạy xe thẳng trên đoạn đường mà viên cảnh sát giao thông nói là đường cấm, và ngang qua gần 20 cảnh sát giao thông nữa mà không ai dừng xe tôi. Đến điểm giao nhau giữa cung đường làn xe máy mới mở với xa lộ, trước mặt tôi có khoảng năm thanh niên trẻ chạy từ cung làn đường xe máy mới mở vào xa lộ liền bị một viên cảnh sát giao thông dùng gậy dừng hết xe lại. Chỗ này cũng có khoảng 15 người đang bị dừng xe và có rất đông cảnh sát giao thông đứng. Tôi nghĩ lạ, bị cho là chạy vô đường cấm cũng bị dừng xe phạt, vậy mà nhiều người chạy đúng đường cũng bị dừng xe. Về suy nghĩ hồi lâu thì mới hóa giải được vấn đề, do xa lộ Hà Nội mới mở rộng nâng cấp (nhưng chưa xong toàn tuyến), làn đường ô tô, xe máy được rộng hơn, thông thoáng hơn nên cảnh sát giao thông khó bắt lỗi phạt người điều khiển xe được. Đa số người tham gia giao thông chấp hành khá tốt, khiến cho cảnh sát giao thông chạy lòng vòng mà đói. Từ đó, các cảnh sát giao thông mới điều nghiên ra “trận địa mai phục lòng dân” những ngày gần tết cổ truyền dân tộc. “Trận địa” đó ngay ngã tư nghĩa trang liệt sĩ thành phố như tôi vừa miêu tả ở trên.

Trong vụ này, chính quyền và cảnh sát giao thông TP HCM có những cái sai như thế này: chỉ trong vài phút mà có khoảng 15 người chạy vào “đường cấm”, vậy cả ngày con số này sẽ là rất nhiều. Như vậy việc lập bảng báo phân làn đường mới và đường cấm làm chưa tốt nên có nhiều người không nhận ra. Trong trường hợp này, ngành giao thông phải thiết kế lại bảng báo để cho mọi người đều có thể dễ dàng nhìn thấy. Đồng thời, khi phân làn đường mới, cấm làn đường cũ thì thường ngành chức năng phải bố trí người trực điều khiển giao thông để nhắc nhở và hướng dẫn người tham gia giao thông quen với làn đường mới. Toàn bộ tuyến đường thi công chưa hoàn thành thì phải cử người hướng dẫn giao thông là chính chứ sao lại đi xử phạt như thế? Đây có phải chăng là hiện tượng lực lượng cảnh sát giao thông TP HCM lợi dụng sơ hở và quan liêu của ngành chức năng và chính quyền để lập ra “trận địa mai phục lòng dân”?

Việc điều động gần 20 cảnh sát giao thông đến “trận địa mai phục lòng dân” nêu trên thì ít nhất cũng thuộc thẩm quyền của cấp trưởng, phó phòng cảnh sát giao thông TP HCM. Trong vụ này có thể là chiến dịch của cảnh sát giao thông TP HCM làm “luật” để lập quĩ đen nhằm chia chác nhau vào dịp tết nguyên đán 2014. Ba phút đồng hồ mà tôi quan sát thấy nhiều như thế, những ngày hôm trước và những ngày hôm sau nữa sẽ còn rất nhiều người chạy vào đoạn đường cấm và lực lượng cảnh sát giao thông TP HCM sẽ thu được rất nhiều tiền để chia nhau dịp tết hẳn là rất ấn tượng.

Trở lại bài diễn văn đáp từ, Bộ trưởng Trần Đại Quang nói: “Xây dựng lực lượng Công an nhân dân trong sạch, vững mạnh, trung thành tuyệt đối với Đảng, với Tổ quốc và nhân dân; chấp hành nghiêm kỷ luật, tận tụy với công việc, nêu cao tinh thần trách nhiệm, chống chủ nghĩa cá nhân, nói đi đôi với làm, thường xuyên tu dưỡng, rèn luyện đạo đức cách mạng, hun đúc bản lĩnh chính trị vững vàng trước mọi khó khăn, thách thức; giữ vững kỷ cương, kỷ luật, không dao động trước sự tấn công, phá hoại, lôi kéo, tha hóa, đả kích và bôi nhọ của các thế lực thù địch, phần tử xấu và tội phạm, kiên quyết đấu tranh, xử lý nghiêm minh, khách quan mọi hành vi vi phạm pháp luật và tội phạm theo tinh thần thượng tôn pháp luật, bảo đảm không bỏ lọt tội phạm, không để oan, sai. Quyết tâm vượt qua mọi khó khăn, thách thức, phấn đấu hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

Cũng gần đây, tại cuộc họp của Chính phủ ngày 2/12 Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang cho biết thêm chi tiết rằng “vì lực lượng mỏng... nếu chia bình quân chỉ tính riêng quốc lộ, mỗi CSGT phải đảm đương 70km đường và chia nhau trực 24/24h. Thực ra mỗi ca trực, tiền bồi dưỡng của mỗi chiến sĩ chỉ mua được cái bánh mì. Số tiền xử phạt theo quy định phải nộp về cho Bộ Tài chính.” (nguồn BBC, 06:57 GMT - thứ tư, 4 tháng 12, 2013).

Tôi rất tâm đắc trước những phát biểu của Bộ trưởng Trần Đại Quang như thế, nhưng vẫn băn khoăn về “năng lực” của ông? Cái điều thứ ba này mới là hệ trọng nhất của một con người có ích cho xã hội.

Tôi chưa dám hỏi Bộ trưởng Bộ Công an về những vụ đại án như Dương Chí Dũng (Bộ trưởng đã áp dụng biện pháp đặc biệt gì để Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ không thể dùng quyền lực xóa chứng cứ sau khi bị Dương Chí Dũng khai báo có đưa hối lộ 500.000 USD?). Tôi chỉ hỏi một câu đơn giản về một vụ giản đơn: Bộ trưởng nói rất tâm huyết là: “Công an trong lòng dân”, tại sao Bộ trưởng lại để lực lượng CSGT TP HCM lập ra “trận địa mai phục lòng dân” như câu chuyện tôi kể rất thật ở trên?

Trân trọng kính chào Bộ trưởng Bộ Công an!

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 15/01/2014
N. H. H.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Những trải nghiệm ăn phở kinh hoàng ở Hà Nội

Nghe nói phở Hà Nội ngon nên ra Hà Nội là tôi hào hứng đi ăn thử ngay. Nhưng ăn một lần là sốc, không bao giờ muốn quay lại”, chị Nga chia sẻ.
“Ăn thì ăn, không ăn thì biến!”
Nghe tiếng Hà Nội nhiều món ăn ngon, đặc biệt là phở nên vừa đến Hà Nội là chị Nga (TP Lào Cai) nhờ đứa cháu gái đưa đi thưởng thức ngay. Ghé vào một quán phở gà trên phố Phủ Doãn – con phố nổi tiếng với những quán phở gà ngon nhất thủ đô, chưa thấy mùi vị phở thế nào, chị Nga đã hãi hùng với cách tiếp khách của quán này.
“Quán khá đông nên tôi đoán là đồ ăn sẽ ngon. Nhưng cách phục vụ ở đây thì không thể chấp nhận được. Vừa ngồi vào bàn là một cô nhân viên mặt lạnh tanh ra hỏi cộc lốc “ăn gì”. Tôi không biết món nào ngon nên quay sang hỏi cô cháu gái thì cô phục vụ lại cộc lốc “nghĩ xong rồi hẵng gọi” và quay mặt bỏ đi luôn. Lúc này chỉ muốn đứng dậy sang quán khác nhưng đứa cháu bảo “ở đây nó thế” nên lại thôi.
phở, thái độ phục vụ
Chúng tôi gọi hai bát phở đùi, một bát không hành vì tôi không ăn hành. Ngồi nửa tiếng mới thấy phục vụ bê ra. Nhưng khi bê ra, thì chỉ có một bát phở đùi, bát kia là phở thịt và cả hai bát đều có hành. Tôi kêu “chị gọi hai phở đùi, một bát không hành cơ mà” thì cô này cộc lốc “hết đùi rồi, không ăn hành thì gắp ra”, nói xong cô ta lại quay lưng bỏ đi.
phở, thái độ phục vụ

Tôi tức lắm nhưng bấm bụng cho qua. Ăn với tâm trạng tức anh ách nên chẳng thấy phở có vị gì cả, chỉ thấy đắng chát ở cổ họng. Một lúc sau thấy hai người bàn bên gọi phở đùi vẫn có, tôi mới gọi cô nhân viên hỏi “sao em bảo với chị là hết phở đùi rồi”, cô này mặt vẫn tỉnh bơ bảo “không biết”. Bức xúc với thái độ phục vụ của cô nhân viên này, tôi mới vào trong gặp chủ quán, cứ ngỡ rằng chủ quán sẽ giải thích và xin lỗi khách, đằng này ông chủ quán hất mặt lên quát “ăn thì ăn, không ăn thì biến”. Tôi hãi quá, trả tiền rồi đi thẳng”, chị Nga kể lại.
Chị Nga bảo chị cũng đã đi khá nhiều nơi, ăn hàng ăn quán nhiều nhưng chưa gặp hàng quán nào đối xử với khách tệ như thế. Đặc biệt là ở quê chị, hàng quán dù có đông khách cỡ nào, nhân viên phục vụ vẫn lịch sự, nhã nhặn với khách.
“Không biết đây chỉ là trường hợp hy hữu hay các quán khác ở Hà Nội đều thế. Buôn bán gì mà coi khách hàng như kẻ ăn xin. Mình bỏ tiền ra thì phải được phục vụ tốt. Không muốn bán thì ngay từ đầu sao không từ chối khách. Đằng này vừa bán vừa cau có, lên giọng chửi cả khách. Chả hiểu làm ăn kiểu gì”, chị Nga bức xúc.
Phở "xếp hàng" – ăn một lần cạch đến già
Là một người đam mê khám phá ẩm thực và cũng vốn rất thích ăn phở, lại nghe danh phở "xếp hàng" từ lâu nên Đinh Hồng (Đống Đa, Hà Nội) quyết đi ăn thử cho biết. Nhưng ăn rồi Hồng không dám quay lại lần thứ 2.
“Ấn tượng đầu tiên là rất bố láo. Lúc mình và người yêu đang đứng và gọi, người yêu mình chắc lỡ nói “có phải trả tiền trước không nhỉ?”, còn mình thì lại bảo “không biết” nên cái ông nhận order (gọi món – PV) khó chịu hẳn. Kiểu hình như biết mình và người yêu lần đầu đến ăn nên thái độ nói chuyện khó chịu? Nói chung là không hiểu nổi tại sao.
Khi hai đứa gọi món xong, ông ấy bê bát phở đặt bụp một cái xuống mặt kính cái tủ trước mặt, cả cái quá trình từ lúc bê cho đến đặt xuống là cực kỳ thô lỗ, đổ hết nước phở ra ngoài, khiến nếu khách bê sau thì chắc chắn là sẽ bẩn tay. Hơn nữa, mình là đứa cực kỳ coi trọng đồ ăn nên cái hành động như kiểu vứt bát phở vào mặt khách hàng như thế là không thể chấp nhận! Đồ ăn cần được đem ra đặt xuống 1 cách nhẹ nhàng và có thái độ tôn trọng chính đồ ăn, chính là tôn trọng người đầu bếp.
Trước đấy, mình còn thấy cảnh ông chan nước phở (chính là ông nhận order) và ông trần bánh phở ngang nhiên khạc nhổ chỗ gần bếp”, Hồng kể.
Hồng cho biết, cô cũng hay vào các quán tự phục vụ nên đã quen với kiểu tự bê thức ăn về bàn. Tuy nhiên, kiểu tự phục vụ của quán phở này thì quả thật không giống ai.
“Mình ăn buổi tối nên không đông lắm, dễ dàng tìm được chỗ nhưng mà quả thật là tiếp tục bực mình vì bàn la liệt bát khách đã ăn mà không ai chịu dọn. Mình quay ra thấy có 1 đứa nhân viên, là con gái, đứng chơi, nói mãi cũng chịu nhấc mông lên cầm bát vào, ấy là sau khi mình đã phải dẹp đống bát đũa đó sang 1 bên để lấy chỗ ngồi.
Tìm mãi không thấy hạt tiêu mình mới bảo “chị ơi em xin ít hạt tiêu nhé”, nhân viên đứng ngay cạnh mà cố tình không trả lời. Mình nhắc lại. Cô này bảo “có…sẵn trong bát chị rồi đấy!?” (mà biết chắc phở ở đây không có hạt tiêu trong nước). Lúc này mình cố kiềm chế và bảo “dạ vậy thì cho em xin thêm!”. Cô này liền bảo “Không được!”, nói xong bỏ đi luôn, để lại mình trong ngỡ ngàng với câu trả lời quá thô lỗ”, Hồng kể lại.
Là người thích phở nên Hồng đã ăn rất nhiều nơi. Theo cảm nhận của cô thì phở quán này không có gì đặc biệt so với giá 50 ngàn/bát, với thái độ phục vụ như vậy mà không hiểu sao quán vẫn đông khách.
“Nước rất bình thường, chả có gì đặc biệt! Chẳng thơm, chẳng đậm đà, nói chung là không đến nỗi quá tệ mà chỉ ở mức 4/10! Mình từng ăn rất nhiều hàng phở ngon gấp nhiều lần. Có thể khẩu vị mỗi người mỗi khác nhưng với mình thì không ngon, và với chất lượng phục vụ kiểu kia thì cũng xin miễn có lần sau. Việc mình không ăn dĩ nhiên là cũng chả ảnh hưởng gì đến việc kinh doanh của họ nhưng chia sẻ thế này để bạn nào chưa ăn thì tham khảo!”, Hồng chia sẻ.

K. Minh
(còn nữa)
(VNN) 

Trung Quốc đang nuôi mộng bá quyền - Táo quân 2014 chưa ghi hình đã bị 'tuýt còi' - Tướng lãnh Trung Quốc hô hào tiến hành chiến tranh ở Biển Đông

Trung Quốc đang nuôi mộng bá quyền?

Tiến sỹ Đoàn Xuân Lộc
Một khái niệm mới – hay một đường lối mới – được ông Tập Cận Bình khởi xướng, quảng bá kể từ khi trở thành lãnh đạo Đảng Cộng sản và Nhà nước Trung Quốc từ hơn một năm nay là ‘Giấc mơ Trung Hoa’.
Cụm từ này được ông Tập dùng khi trở thành Tổng Bí thư vào tháng 11 năm 2012 và trong diễn văn đầu tiên trên cương vị Chủ tịch nước vào tháng Ba năm 2013 ông lại nhấn mạnh nó. Mới đây, trong thông điệp đầu năm (2014), ông cũng đề cập đến ‘Giấc mơ Trung Hoa’.
Bằng việc khởi xướng, quảng bá khái niệm đó, ông Tập muốn Trung Quốc tiến hành ‘công cuộc phục hưng vĩ đại’ để đưa quốc gia này thành một siêu cường, giàu về kinh tế và mạnh về quân sự.
Mơ ước – và quyết tâm biến – đất nước mình giàu mạnh là một điều tốt đẹp, chính đáng và bất cứ lãnh đạo hay người dân của một quốc gia nào cũng muốn có, nên làm.
Nhưng với những động thái khá hung hăng, ngang ngược của Trung Quốc gần đây – như dùng sức mạnh để đòi hỏi, áp đặt chủ quyền tại Biển Đông và Biển Hoa Đông – một câu hỏi được đặt ra là phải chăng quốc gia này đang ôm ấp giấc mộng bá quyền, bá chủ khu vực?
Cường quốc quân sự

Trung Quốc tăng ngân sách quốc phòng trong nhiều năm qua.
Không ai có thể phủ nhận những thành công vượt bậc về kinh tế của Trung Quốc trong những thập niên vừa qua.
Theo Ngân hàng Thế giới, năm 1980 với chỉ hơn 189 tỷ đôla (Mỹ), tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của Trung Quốc chỉ bằng 17.4% của Nhật (1087 tỷ) và 6.6% GDP của Mỹ (2863 tỷ).
Nhưng 32 năm sau, với khoảng 8227 tỷ, GDP của Trung Quốc đã vượt qua GDP của Nhật (5960 tỷ) và bằng 50.6% GDP của Mỹ (16245 tỷ). Và mới mức tăng trưởng cao hiện hành, giới dự báo cho rằng Trung Quốc sẽ thu ngắn cách biệt – và thậm chí có thể vượt qua Mỹ – về GDP trong 15 hay 20 năm tới.
Theo các số liệu mới nhất, Trung Quốc cũng đã – hoặc ít ra trong thời gian ngắn tới sẽ – soán ngôi số một của Mỹ về thương mại.
Trong hai bài phát biểu sau khi được bầu làm Tổng Bí thư và Chủ tịch nước ông Tập đều nhấn mạnh việc hiện đại hóa quân đội.
Vì vậy, dù GDP per capita (theo đầu người) của Trung Quốc vẫn thua xa Mỹ – chẳng hạn, theo Ngân hàng thế giới năm 2012, GDP tính theo đầu người của Trung Quốc là 6091 đôla, trong khi đó ở Mỹ là 51749 đôla – giới lãnh đạo và người dân nước này có cơ sở để ‘mơ’ về một Trung Quốc giàu mạnh hay tiến hành một cuộc phục hưng vĩ đại như ông Tập nhấn mạnh trong bài phát biểu tại Quốc hội nước này vào ngày 17/03/2013.
Nhưng việc ông Tập khởi xướng ‘một giấc mơ theo cách của người Trung Quốc’ lúc này chắc làm không ít quốc gia khu vực cảm thấy lo lắng vì nhờ những phát triển vượt bậc về kinh tế và đặc biệt qua việc quyết tâm hiện thực hóa ‘giấc mơ’ ấy, ông đang muốn biến Trung Quốc thành ‘một quốc gia hùng mạnh’ với ‘một quân đội hùng mạnh’.
Trong hai bài phát biểu sau khi được bầu làm Tổng Bí thư và Chủ tịch nước ông Tập đều nhấn mạnh việc hiện đại hóa quân đội.
Và kể từ khi lên nắm hai chức vụ quan trọng, đầy quền lực ấy, ông đã nhiều lần tới thăm các lực lượng vũ trang và các cơ sở không quân, hải quân của Trung Quốc và thúc giục họ nâng cao khả năng chiến đấu để giành chiến thắng.

TQ đã và đang đầu tư nhiều cho hải quân.
Ước mơ – hay có thể nói, tham vọng – biến Trung Quốc thành một siêu cường về quân sự cũng được thể hiện qua việc Bắc Kinh càng ngày càng gia tăng ngân sách quốc phòng.
Theo số liệu của Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm (SIPRI), chi tiêu cho quốc phòng của Trung Quốc năm 2013 là 166 tỷ đôla – lớn hơn GDP của Việt Nam năm 2012 vì theo Ngân hàng thế giới, năm 2012 GDP của Việt Nam chỉ có 155 tỷ đôla.
Dù vẫn còn thua xa Mỹ, Trung Quốc hiện là quốc gia có chi tiêu quốc phòng lớn thứ hai trên thế giới. Ngân sách của phòng của Trung Quốc còn lớn hơn nhiều chi phí quốc phòng của Nhật, Ấn Độ và Nam Hàn – ba nước Đông Á khác được SIPRI liệt kê vào 15 quốc gia có chi phí quốc phòng lớn nhất – cộng lại.
Sự kiện Trung Quốc vừa thử thành công tên lửa siêu tốc có gắn đầu đạn hạt nhân và có khả năng xuyên thủng mọi hệ thống phòng thủ hiện tại được báo chí đưa tin trong những ngày qua cũng là một ví dụ khác về sự lớn mạnh quân sự của Trung Quốc cũng như tham vọng trở thành cường quốc quân sự của quốc gia này.
Cùng với việc tăng cường và phô trương sức mạnh quân sự, trong thời gian đây Bắc Kinh có những tuyên bố đơn phương và hành động ngang ngược liên quan đến chủ quyền biển đảo làm các nước khu vực thêm quan ngại.
Tham vọng bá chủ?

Hoa Kỳ mới đây điều pháo đài B-52 bay qua vùng nhận dạng phòng không TQ tuyên bố.
Có một thuật ngữ mà giới phân tích, học giả thường dùng để diễn tả thái độ, hành động của Trung Quốc đối với các vấn đề khu vực nói chung và tranh chấp chủ quyền ở Biển Hoa Đông nói riêng trong những năm 1990 là ‘chiến thuật tiến ba bước, lùi hai bước’ (three-steps-forward, two-steps-back strategy).
Theo chiến thuật đó, Bắc Kinh thường thực hiện một hành động khiêu khích, lấn chiếm nào đó trên Biển Hoa Đông và khi các nước khu vực lên tiếng chỉ trích, Trung Quốc tỏ ra hòa giải, nhân nhượng, rút lui. Tuy vậy, thay vì rút lui hoàn toàn ‘ba bước’ họ đã tiến, Trung Quốc chỉ lui lại hai bước.
Giới lãnh đạo ở Bắc Kinh thực hiện chiến thuật đó một phần vì giai đoạn ấy với chủ trương ‘trỗi dậy hòa bình’, họ không muốn cộng đồng quốc tế và đặc biệt các nước trong vùng quan ngại về sự trỗi dậy của mình. Mặt khác, về kinh tế và đặc biệt quân sự, Trung Quốc lúc ấy chưa đủ mạnh để ‘tiến’ hay ‘bành trướng’ trên Biển Đông và Biển Hoa Đông như họ muốn.
Nhưng khi đã vượt qua các nước khu vực về cả kinh tế lẫn quân sự và đang nuôi mộng trở thành siêu cường, có thể cạnh tranh hay thậm chí vượt qua Mỹ, xem ra Trung Quốc giờ chỉ biết ‘tiến’ và ‘tiến’ nhiều bước và quyết không ‘lùi’ dù Mỹ và các nước khu vực lên tiếng chỉ trích những hành động ấy của họ.
Trung Quốc đã và đang muốn thay đổi trật tự khu vực và công khai phô bày không chỉ giấc mộng bá quyền mà còn cả tham vọng bá chủ khu vực của mình
Cụ thể, trong thời gian gần đây Trung Quốc đã có một loạt tuyên bố rất khiêu khích và những hành động rất ngang ngược nhằm kiểm soát, bành trướng trên Biển Đông và Biển Hoa Đông.
Chẳng hạn, bất chấp công luận, chỉ trích của các nước khu vực và luật pháp, công ước quốc tế, Trung Quốc đã đơn phương đưa ra đường lưỡi bò, áp đặt vùng cấm bay và quy định vùng đánh bắt cá tại các vùng biển thuộc chủ quyền của các nước khác như Việt Nam, Philippines, Nhật hoặc khu vực đang tranh chấp tại Biển Đông và Biển Hoa Đông.
Qua việc dùng sức mạnh để đòi hỏi, áp đặt chủ quyền trên các vùng biển ở Đông Á, Trung Quốc đã và đang muốn thay đổi trật tự khu vực và công khai phô bày không chỉ giấc mộng bá quyền mà còn cả tham vọng bá chủ khu vực của mình.
Điều này cũng chứng tỏ rằng trong ‘ước mơ Trung Hoa’, ít hay nhiều có ‘ước mơ’ bá quyền, bá chủ.
‘Ác mộng’ khu vực?

Trước công chúng, lãnh đạo VN-TQ vẫn khẳng định ý nghĩa của ổn định và hòa bình khu vực.
Nếu đúng vậy, ‘Giấc mơ Trung Hoa’ có thể sẽ trở thành ‘ác mộng’ đối với các nước tại Đông Á.
Lịch sử xưa và nay cho thấy rằng khi một quốc gia mới nổi có tham vọng bành trướng, muốn thay đổi trật tự hiện hành – và bất chấp mọi luật pháp, nguyên tắc trong quan hệ quốc tế, đơn phương dùng sức mạnh của mình để thực hiện ý đồ đó – các nước khu vực và có thể cả thế giới rơi vào bất ổn, xung đột, chiến tranh.
Nước Đức dưới thời Adolf Hitler là một ví dụ điển hình. Vì tham vọng ngông cuồng, Hitler đã tiến hành xâm chiếm một loạt nước châu Âu láng giềng và cuối cùng không chỉ đưa châu lục này vào một cuộc chiến tàn khốc, đẫm máu mà còn dẫn đến Thế chiến thứ hai.
Nhưng trường hợp của nước Đức dưới thời Hitler cũng chứng minh rằng dù một quốc gia có mạnh đến đâu nếu bất chấp luật lệ, công ước quốc tế và tiến hành những cuộc bành trướng, xâm lăng phi pháp, phi nghĩa thì cuối cùng cũng bị đánh bại.
Nếu giới lãnh đạo và người dân Trung Quốc làm theo và làm đúng những gì ông Tập nhìn nhận, không chỉ Trung Quốc mà cả Đông Á sẽ ổn định, phát triển, hòa bình trong những thập niên tới.
Trái lại, như trường hợp của chính nước Đức sau Thế chiến thứ hai cho thấy, nếu biết dùng dùng sức mạnh kinh tế của mình một cách chính đáng, nếu biết coi trọng quyền lợi của các nước giềng, một quốc gia có thể đóng vai trò lãnh đạo một khu vực, giúp khu vực ấy phát triển, ổn định.
Từ một nước bại trận với một nền kinh tế kiệt quệ sau Thế chiến thứ hai, nước Đức đã trở thành nền kinh tế hàng đầu của châu Âu và trong hơn 60 năm qua – cùng với Pháp – luôn đóng vai trò lãnh đạo trong việc tái thiết đại lục này cũng như trong tiến trình hội nhập, phát triển của cộng đồng chung châu Âu (EU).
Trong thông điệp đầu năm, khi nói đến ‘giấc mơ Trung Hoa’, ông Tập Cận Bình cũng ý thức được rằng có ‘hơn 7 tỷ người đang sống trên địa cầu. Chúng ta cùng đi trong một con thuyền nên cần phải dựa vào nhau để cùng phát triển. Người Trung Quốc chúng ta cần thực hiện Giấc mơ Trung Hoa, làm khởi sắc dân tộc Trung Hoa, và cũng chúc người dân ở mọi nước biến giấc mơ của họ thành hiện thực’.
“Hung hăng”
Nếu giới lãnh đạo và người dân Trung Quốc làm theo và làm đúng những gì ông Tập nhìn nhận, không chỉ Trung Quốc mà cả Đông Á sẽ ổn định, phát triển, hòa bình trong những thập niên tới.
Nhưng với những động thái ngang ngược – nếu không muốn nói là hung hăng, trắng trợn – gần đây của Trung Quốc, xem ra mọi chuyện không như ông Tập nói vì chưa nói đến việc tôn trọng ‘giấc mơ’ riêng của các nước khác, Trung Quốc càng ngày càng vi phạm hay cướp đi các quyền lợi rất căn bản, thiết thực, chính đáng của các nước láng giềng được luật pháp quốc tế hiện hành công nhận.
Hơn nữa, chính những hành động của Trung Quốc đã và đang góp phần làm căng thẳng quan hệ giữa Bắc Kinh và các nước khu vực. Và nếu chúng vẫn được tiếp tục, khu vực Đông Á sẽ rơi vào đối đầu, xung đột.
Bài viết phản ánh quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả, một nghiên cứu viên tại tổ chức Global Policy Institute tại Anh Quốc.

Buồn và lo cho nghề nhặt rác kiếm cơm

Văn Toàn

Một người làm nghề thu rác ở Việt Nam
Để tồn tại trong đời, hàng ngàn người Việt nam hiện tại phải làm những nghề nghiệp quá nguy hại, không những cho bản thân mà ảnh hưởng cả cộng đồng, tập trung nhiều nhất là ở các khu vực đông dân cư, ven thành phố.
Có một nghề không mới nhưng kéo dài dai dẳng, phát sinh trong cuộc sống hàng ngày nếu như không có sự quan tâm đúng mức của chính phủ Việt nam và tiếng nói cộng đồng. Đó là nghề kiếm sống trên bãi rác.
Họ là những con người ngày ngày lầm lũi cúi mặt đào bới, tìm kiếm những thứ gì có thể đổi thành tiền trên “núi rác”.
Họ ăn uống trên rác có ruồi nhặng bu đầy xung quanh, họ dừng bữa ăn dở khi có xe rác đến, tất tả cầm đồ nghề, miệng vẫn còn nhai nhưng chân thì chạy, mong mình là người chọn được nhiều rác “có giá” hơn so với đồng nghiệp.
Hầu hết các bãi rác lớn ngoại ô thành phố từ Bắc vào Nam nước Việt đều có nhiều những người dân quanh khu vực sống nhờ rác thải từ thành phố tập trung về. Thậm chí có những gia đình ở quê thiếu việc làm, không ruộng đất, nhiều năm qua họ dìu dắt nhau đi hết bãi rác này đến bãi rác nọ để hành nghề kiếm cơm từ rác.
Những bãi rác càng lớn càng mang lại cho nhiều người miếng cơm ăn, manh áo mặc, thoát đói nghèo tức thời.
Hàng ngàn người ào ạt nhặt nhạnh ở một bãi rác từ hai giờ sáng, có bãi rác họ đào móc đến tối mịt để đánh đổi sự sống còn hàng ngày cho chính họ, cho gia đình họ.
Cuộc đời, sức khỏe tương lai của họ chắc rằng cái giá phải trả còn lớn hơn nhiều so với những đồng tiền kiếm được từ sống chung cùng rác.Họ vẫn biết độc hại nhưng vì miếng cơm họ đành chấp nhận, làm quen với nước rỉ mùi hôi thối nồng nặc, mùi hóa chất xộc lên tận óc tăng dần theo nhiệt độ ngoài trời.
Nhiều ngàn người đang đánh đổi sức khỏe mình vì sự sống còn đó, chắc họ sẽ không miễn dịch các bệnh do tiếp xúc dài theo năm tháng cùng rác bẩn gây ra. Bệnh đường hô hấp, bệnh đường tiêu hóa, bệnh da liễu, phụ khoa, các bệnh truyền nhiễm khác từ họ sẽ lây lan ra khu vực theo cấp số nhân là điều không tránh khỏi.
Một trong những mầm mống sinh ra dịch bệnh cho cộng đồng là từ đây. Và trong hoàn cảnh Việt nam thực tại, sự quá tải các bệnh viện dành cho người thu nhập thấp chắc chắn có nguyên nhân trên không phải là nhỏ.
Nhiều trường hợp đã chết bệnh vì rác, chết chém vì giành rác, giành quyền làm cai bãi rác. Theo số liệu từ tổ chức khám bệnh miễn phí cho người dân mưu sinh bằng nghề nhặt rác ở bãi Nam Sơn – Sóc sơn – Hà Nội, có kết quả 100% phụ nữ đều mắc bệnh phụ khoa, ung thư vú, viêm nhiễm, bệnh ngoài da… Thậm chí người kiếm sống bằng nghề bới rác ở đây bị cộng đồng khu vực tránh né, nhất là chẳng ai muốn cùng họ nên vợ nên chồng.
Đa số người Việt nam hiện tại thờ ơ với những nguy hại lớn ảnh hưởng xã hội nhưng lại xôn xao, phê phán, quan tâm những chuyện rất nhỏ gần như mặc định xảy ra hàng ngày.
Hệ lụy từ việc sinh nhai trên bãi rác phải trả giá là quá đắt cho những người dân hành nghề trực tiếp và cho người dân khu vực. Việc làm này, nghề này nên phải kết thúc, không để tồn tại vĩnh viễn, cần sự quan tâm từ Chính phủ và được chia sẻ mạnh hơn nữa từ cộng đồng.
Nên chấm dứt sự thật: một lượng rác lớn từ thành phố chở ra bãi rác, rồi sau đó lại có một lượng rác nhỏ hơn nhưng độc hại hơn chở ngược về thành phố. Và không ít hàng giả, hàng nhái, chai lọ, bao bì thực phẩm được tái sử dụng từ những nguồn rác bẩn này.
Giải pháp giải quyết công ăn việc làm cho người dân không thể từ bãi rác. Hơn nữa càng không nên so sánh trên thế giới vẫn còn những nước có người dân sống bằng nghề bới rác như thói quen lập luận đổ lỗi cho đất nước vẫn còn nghèo.
Hiện nay, nhiều nước phát triển sản xuất nhiệt điện từ rác thải. Công nghệ này có nguồn nguyên liệu vô tận.
Các nhà máy này góp phần giải quyết rốt ráo tình trạng ô nhiễm môi trường, ô nhiễm nguồn nước, đang ngày càng trở nên trầm trọng, đang đe dọa cộng đồng do sự bế tắc, trì trệ, và xây dựng các nhà máy xử lý rác thải thực tế thiếu công suất, ít hiệu quả ở Việt nam.
Việt Nam là nước đang thiếu điện trầm trọng cho những năm tới đây. Nên chăng Chính phủ cần nghiên cứu, triển khai đầu tư xây dựng hàng loạt nhà máy sản xuất điện từ rác thải của các thành phố, càng không nên quá cân nhắc hiệu quả tài chính thay vì phải xây dựng những nhà máy sử lý rác thải vô thưởng vô phạt.
Việc làm này mang lại nhiều lợi ích cho xã hội, vừa khắc phục triệt để ô nhiểm, giảm dịch bệnh, mang lại sức khỏe cho cộng đồng, giảm chi phí vô hình cho nhiều thế hệ phải phòng chữa bệnh vừa đem đến công ăn việc làm chính đáng cho nhiều người lao động.
Trên những bãi rác, thấp thoáng hàng dài bóng người lầm lũi đang cố nhặt thêm ít gạo nuôi gia đình, cho con ăn học.. với tâm trạng ngay ngáy lo âu bãi rác này còn tồn tại được bao lâu khi đã quá đầy!
Bài thể hiện quan điểm riêng của độc giả Văn Toàn, gửi cho BBC từ Hà Nội.

Nghìn người vây trụ sở, giam lỏng chủ tịch xã

Từ đêm qua, người dân bao vây hội trường trụ sở UBND xã Phú Lâm (Tiên Du, Bắc Ninh), không để ông chủ tịch rời đi nếu không ký biên bản xác nhận công an đánh dân. 14h hôm nay, cán bộ tỉnh về đối thoại, "vòng vây" mới được nới ra.
Trước thông tin một điểm xử lý rác sẽ chuyển về khu vực giữa trang trại và cánh đồng của người dân 4 thôn (Phù Đổng, Vĩnh Phục, Tam Tảo, Xóm Miễu) của xã Phú Lâm, ngày 15/1 một số người đân đến trụ sở xã để phản đối. Họ kiến nghị chuyển sang chỗ khác vì ảnh hưởng đến cuộc sống của 100 hộ, lại nằm cạnh dòng mương tưới tiêu cho 7 thôn.
Bà Nguyễn Thị Hằng (78 tuổi), người trực tiếp tham gia cho hay, trước ý kiến của đông đảo người dân, cán bộ xã giải thích đây là quyết định của huyện. Còn chị Nguyễn Thị Đảm và nhiều người khác bức xúc vì không được thông báo về dự án. Khi thông tin phát trên truyền hình bà mới ngỡ ngàng.
Ông Nguyễn Văn Trứ cho hay: "Khu xử lý rác cách trang trại và chỗ chúng tôi ở chưa đến 50 mét thì người và vật nuôi sống sao được?”. Theo ông, hầu hết hộ dân đang nợ vốn ngân hàng để xây dựng trang trại chăn nuôi, nếu triển khai dự án xử lý rác thải thì công việc của họ sẽ bị ảnh hưởng tiêu cực.
hoi-truong-490-1786-1389950662.jpg
Người dân bao vây hội trường xã suốt nhiều tiếng. Ảnh: Viết Tuân
Ngày 16/1, người dân lại đến trụ sở UBND xã Phú Lâm để kiến nghị. Chủ tịch xã Phú Lâm là ông Nguyễn Văn Thắng đang trả lời thì một vài người dùng điện thoại quay lại. Công an xã ngăn cản việc này, nhiều người đã to tiếng, xô xát xảy ra. Cho rằng hai phụ nữ đã bị công an đánh, cả nghìn người tập trung trong sân UBND xã yêu cầu ông chủ tịch ký xác nhận việc dân bị đánh và dừng dự án tại thôn.
Hàng trăm người vây kín hội trường của UBND xã, thức qua đêm để đợi ông Chủ tịch ký vào văn bản. Họ cho hay sẵn sàng “ăn bánh mì, uống nước, sữa” chứ không rời đi. Trong khi đó, loa phát thanh xã do một phụ nữ đọc liên tục yêu cầu người dân giải tán và "trả tự do" cho ông chủ tịch.
"Họ bảo chúng tôi vi phạm pháp luật, nhưng chúng tôi chỉ cần ông chủ tịch xã ký xác nhận. Thậm chí chúng tôi ăn gì cũng đều đưa đồ cho ông ấy", nhiều người dân nói.
14h hôm nay, sau khi Chủ tịch huyện và lãnh đạo cơ quan công an đến xã, Chủ tịch xã đã được giải vây. Cuộc đối thoại giữa lãnh đạo huyện, xã với dân được tổ chức ngay sau đó tại hội trường - nơi ông Thắng bị giữ chân nhiều tiếng.
Trao đổi với VnExpress, ông Thắng cho hay không lo lắng gì trong thời gian bị giam lỏng. Theo ông, xô xát lúc đó chỉ là giằng co không phải đánh dân.
Một lãnh đạo công an huyện Tiên Du cho biết đã lấy lời khai của hai người được cho là bị công an xã đánh, song họ khẳng định hoàn toàn không có việc này.
17h, tan cuộc đối thoại, không đồng ý với các câu trả lời người dân tiếp tục "quây" chủ tịch xã khiến ông này phải chạy vào một trường học. Ước tính cả nghìn người tập trung, trong đó nhiều người đã quỳ lạy thành hàng ở trước cổng trường, nói trong nước mắt: "Mong ông thương lấy dân". Cán bộ huyện, tỉnh sau cuộc họp cũng không thể ra về được.
Hoàng Việt - Viết Tuân
(VnExpress) 

Táo quân 2014 chưa ghi hình đã bị 'tuýt còi'

Chiều nay (17/1), Thứ trưởng Bộ VHTTDL Vương Duy Biên đã gửi công văn tới Ban Tuyên giáo Trung ương đề nghị về việc kiểm tra, giám sát chặt chẽ nội dung chương trình Gặp nhau Cuối năm – Táo quân 2014 (dự kiến sẽ ghi hình cuối tuần này tại Hà Nội).

Thethaovanhoa.vn trích đăng nội dung công văn này như sau:

“Hàng năm, Trung tâm sản xuất phim truyền hình – Đài Truyền hình Việt Nam thường tổ chức dàn dựng, biểu diễn chương trình hài kịch “ Gặp nhau cuối năm – Táo Quân” và ghi hình, phát trên các kênh sóng truyền hình phục vụ khán giả mỗi dịp xuân về. Trong những năm qua, chương trình hài kịch “ Gặp nhau cuối năm – Táo Quân” đã giành được tình cảm nhất định của khán giả, thông qua diễn xuất hài hước, dí dỏm của các nghệ sĩ, chương trình đã mang đến những tiếng cười cho khán giả và góp phần phê phán những mặt hạn chế, tiêu cực trong xã hội.

Công văn của Bộ VHTTDL

Bên cạnh mặt tích cực, chương trình hài kịch “Gặp nhau cuối năm – Táo Quân” cũng bộc lộ những hạn chế cần được khắc phục như nghệ sĩ, diễn viên sử dụng động tác diễn xuất, lời thoại “thô tục”, không phù hợp với truyền thống văn hóa của dân tộc; Đơn vị tổ chức biểu diễn nghệ thuật chưa thực hiện đúng các quy định của pháp luật trong quá trình tổ chức, thực hiện chương trình.

Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch kính đề nghị Ban Tuyên giáo Trung ương chỉ đạo Đài Truyền hình Việt Nam kiểm tra, giám sát chặt chẽ việc Trung tâm sản xuất phim truyền hình dàn dựng, tổ chức biểu diễn chương trình “Gặp nhau cuối năm – Táo Quân” theo đúng chủ trương, đường lối của Đảng và pháp luật nhà nước, nội dung chương trình phù hợp với truyền thống văn hóa của dân tộc để chương trình thực sự trở thành món ăn tinh thần cho khán giả mỗi dịp Tết đến Xuân về”.

Năm ngoái, chương trình Gặp nhau cuối năm - Táo quân 2013 cũng bị Cục Nghệ thuật Biểu diễn gửi công văn yêu cầu giải trình vì thực hiện ghi hình tại Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Xô Hà Nội mà không qua thẩm định và cấp giấy phép.

Thethaovanhoa.vn sẽ tiếp tục cập nhật diễn biến sự việc này.
  (TT&VH) 

Vợ Dương Chí Dũng bị xử đồng phạm hối lộ “ông anh” mật báo?

(Kienthuc.net.vn) - Dương Chí Dũng khai cùng vợ đi gặp "ông anh" mật báo và đưa tiền lót tay, vậy bà Mai Phương có bị xử đồng phạm về tội "đưa hối lộ"?
Trong phiên tòa xét xử Dương Tự Trọng và đồng phạm về hành vi tổ chức cho Dương Chí Dũng bỏ trốn, Dương Chí Dũng có mặt với tư cách là nhân chứng và đã có những lời khai gây chấn động dự luận. Ngoài việc khai "ông anh" mật báo - Thứ trưởng Bộ Công an, thì Dũng đồng thời cho biết "ông anh" đã nhận không ít tiền hối lộ. Trong đó, có tình tiết vợ Dũng là bà Mai Phương đi cùng và có mặt trong một vụ đưa hối lộ 10.000 USD cho "ông anh". 
 
Bản thân bà Phạm Thị Mai Phương, vợ ông Dương Chí Dũng, cũng là nhân chứng trong phiên tòa trên. Bà cũng khai trước tòa rằng ngày 29/4/2012, bà cùng chồng đi thăm vợ chồng "ông anh", lúc đó đang đi nghỉ ở Tuần Châu và đã đưa tiền.
 
 Bà Phạm Thị Mai Phương, vợ ông Dương Chí Dũng, cũng khai trước tòa rằng ngày 29/4/2012, bà cùng chồng đi thăm vợ chồng "ông anh", lúc đó đang đi nghỉ ở Tuần Châu và có đưa tiền.

Nếu lời khai của Dương Chí Dũng là thật thì bà Mai Phương có đồng phạm tội đưa hối lộ?

Theo luật sư Hoàng Văn Thạch, Đoàn Luật sư thành phố Hà Nội, Văn phòng luật sư Trí Minh, nếu lời khai này là thật thì cần làm rõ mục đích đưa số tiền này để làm gì, có phải là hối lộ, hay đây là khoản tiền thỏa thuận trong một phi vụ làm ăn nào đó được thỏa thuận trước và việc đưa tiền chẳng qua là chia phần. 

Nếu đúng là đưa hối lộ (tức là đưa tiền để người nhận là người có chức vụ làm một việc vì lợi ích của người đưa tiền) mà bà Mai Phương có tham gia vào việc này, thể hiện qua việc cùng bàn bạc và đi cùng để đưa tiền thì bà Mai Phương và cả ông Dũng sẽ bị xử lý về tội "đưa hối lộ" theo Điều 289 Bộ luật Hình sự. 

Nếu bà Mai Phương chỉ đi cùng ông Dũng nhưng không được bàn bạc, không biết ông Dũng đưa tiền về việc gì thì bà sẽ không phải chịu trách nhiệm về tội đưa hối lộ hay bất cứ tội nào khác.

Nếu cơ quan chức năng chứng minh được bà Mai Phương đưa hối lộ theo các luận điểm nêu trên, thì với số tiền hối lộ là 10.000 USD (tương đương 200 triệu đồng), thì bà Mai Phương có thể phải đối mặt với khung hình phạt tù từ 13 đến 20 năm, theo Khoản 3, Điều 289 Bộ luật Hình sự về tội đưa hối lộ.
 

Tướng lãnh Trung Quốc hô hào tiến hành chiến tranh ở Biển Đông



VOA

Cũng liên quan tới vấn đề Biển Đông, một tướng lãnh nổi tiếng của Trung Quốc mới đây đã hô hào cho việc tiến hành chiến tranh ở Biển Đông và Biển Hoa Đông, giữa lúc có tin đồn là trong năm nay Trung Quốc sẽ đánh chiếm một hòn đảo đang do Việt Nam kiểm soát.
Trong cuộc phỏng vấn hồi gần đây trên tờ Tham Khảo Quốc phòng, Thượng tướng Lưu Á Châu, Chính ủy Đại học Quốc phòng của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, nói rằng quân đội nước ông đang có một “cơ hội chiến lược” để tăng cường khả năng bảo vệ chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông và Biển Hoa Đông, nơi đang có tranh chấp với Nhật Bản và các nước Đông Nam Á.
Vị tướng nổi tiếng nhờ chủ trương “Tây Bộ Luận” này cho rằng việc tận dụng và nắm bắt các cơ hội như vậy sẽ giúp quân đội Trung Quốc có được sức mạnh ngang hàng với Hoa Kỳ.
Ông Lưu nói rằng những vùng biên giới mà Trung Quốc từng chiến đấu để giành được đều ổn định và hòa bình hơn, còn những vùng mà Bắc Kinh có thái độ nhún nhường thì có nhiều tranh chấp, căng thẳng.
Phát biểu của Tướng Lưu Á Châu đã gặp phải sự phê phán của một số các nhà phân tích ở Trung Quốc. Những người này cho rằng chủ trương của ông Lưu là “cực đoan”, sai lầm và không phản ánh đường lối chính thức của Trung Quốc.
Tờ Hoa Nam Buổi Sáng (South China Morning Post) trích lời ông Antony Wong Dong, một chuyên gia quân sự ở Ma Cao, nói rằng phát biểu của ông Lưu có mục đích bênh vực cho những hành động quân sự hung hăng của Trung Quốc ở Biển Hoa Đông sau khi Bắc Kinh loan báo thiết lập vùng nhận dạng phòng không ở vùng biển này hồi cuối năm ngoái.
Ông Dong nói rằng “Phát biểu của ông Lưu chắc chắn là nhắm tới mục đích làm vui lòng Chủ tịch Tập Cận Bình vì ông Tập cũng cần phải chứng tỏ là việc loan báo vùng phòng không có được sự ủng hộ của quân đội.”
Một chuyên gia hải quân ở Thượng Hải, ông Nghê Lạc Hùng, cũng không tán thành ý kiến là quân đội Trung Quốc cần kinh nghiệm chiến đấu để “thử lửa” của ông Lưu Á Châu.
Ông Nghê nói, “Chiến thắng trong các cuộc chiến với Liên Sô cũ, Việt Nam và Ấn Độ đã không mang lại hòa bình thật sự cho Trung Quốc, mà những cuộc thương thuyết chính trị và ngoại giao sau đó mới nắm giữ vai trò then chốt cho sự ổn định của Trung Quốc trong những thập niên qua.”
Cựu Bộ trưởng quốc phòng Đài Loan, ông Dương Niệm Tổ, cho rằng cuộc phỏng vấn của ông Lưu Á Châu nhắm tới việc tăng cường sĩ khí của quân đội và thúc đẩy họ tiến hành các biện pháp cải cách, như đòi hỏi của ông Tập Cận Bình từ khi ông lên nắm chức Chủ tịch Ủy ban Quân sự Trung ương của Đảng Cộng Sản Trung Quốc vào năm 2012.
Ông Dương cho rằng phát biểu của ông Lưu không có nghĩa là “Bắc Kinh sẽ có hành động quân sự ngay lập tức để giải quyết tranh chấp lãnh thổ, vì điều này không phù hợp với chiến lược quốc phòng và lợi ích quốc gia của Trung Quốc.”
Lời hô hào của Tướng Lưu Á Châu được đưa trong lúc dư luận Việt Nam đang xôn xao trước những thông tin nói rằng trong năm nay Trung Quốc sẽ đánh chiếm đảo Thị Tứ, một hòn đảo tương đối lớn thuộc quần đảo Trường Sa, đang do Việt Nam kiểm soát.
Hồi đầu năm nay, hãng tin Tân Hoa của nhà nước Trung Quốc trích lời ông Lưu Tứ Quý, Cục trưởng Cục Hải dương Quốc gia, nói rằng mục tiêu chính của Trung Quốc trong năm 2014 là tăng cường điều mà ông gọi là “sự hiện diện được bình thường hóa” ở Biển Đông.
Nguồn: South China Morning Post / Thanh Nien

Đối lập Cam Bốt kích động tâm lý bài Việt Nam

Sam Rainsy, lãnh đạo Đảng Cứu nguy Dân tộc Cam Bốt, đảng đối lập.
Tuyên bố hoàn toàn ủng hộ Trung Quốc chống Việt Nam, sử dụng các luận điệu bài xich Việt Nam trong các cuộc mít tinh : Trong thời gian gần đây, chiêu bài chống Việt Nam càng lúc càng được đảng đối lập Cứu nguy Dân tộc Cam Bốt sử dụng. Tình trạng này có dấu hiệu nghiêm trọng đến mức mà vào hôm qua, 16/01/2014, đặc sứ nhân quyền Liên Hiệp Quốc, có mặt tại Cam Bốt đã phải công khai bày tỏ thái độ quan ngại.
Theo nhật báo Anh ngữ Phnom Penh Post, phát biểu trong cuộc họp báo kết thúc chuyến thăm Cam Bốt, ông Surya Subedi, Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về nhân quyền tại Cam Bốt, đã xác định rằng ông đã phải cảnh giác trước những lời lẽ bài Việt Nam được đảng đối lập Cam Bốt sử dụng để động viên tinh thần các ủng hộ viên trong các cuộc tập hợp của phong trào đối lập.
Ông Subedi cho biết thêm là ông đã đích thân nêu lên thái độ quan ngại của ông trong các cuộc tiếp xúc với giới lãnh đạo đảng Cứu nguy Dân tộc trong khuôn khổ vong công du Cam Bốt của ông, khởi sự ngày 12/01/2014 và kết thúc vào hôm nay, 17/01.
Báo cáo viên Liên Hiệp Quốc đặc biệt ghi nhận một số vụ tấn công vào các cửa hiệu của người Việt Nam, bên lề cuộc xung đột dữ dội giữa công nhân dệt may Cam Bốt với lực lượng cảnh sát ngày 03/01 vừa qua tại Phnom Penh.
Đối với đặc sứ nhân quyền Liên Hiệp Quốc : « Gieo rắc tư tưởng về tính ưu việt của một chủng tộc, hay phổ biến lòng hận thù dân tộc, kích động tâm lý kỳ thị chủng tộc, cũng như tiến hành hoặc kích động người khác tiến hành các hành vi bạo lực như vậy, nhắm vào mọi chủng tộc hay nhóm người khác màu da hay nguồn gốc dân tộc... đều không có chỗ đứng trong các xã hội dân chủ ».
Báo cáo viên đặc biệt về nhân quyền tại Cam Bốt không phải là người đầu tiên lên tiếng cảnh báo về việc Đảng đối lập của ông Sam Rainsy sử dụng các luận điệu bài Việt Nam để thu hút cảm tinh viên. Theo các nhà quan sát, trước và sau cuộc bầu cử Quốc hội Cam Bốt vừa qua, đảng Cứu nguy Dân tộc thường xuyên khai thác các chủ đề kích động hận thù đối với Việt Nam, như vấn đề những người Việt nhập cư bất hợp pháp đang sống và làm việc tại Cam Bốt, cũng như các công ty Việt Nam hoạt động tại xứ chùa Tháp, hay những vụ việc bị cho là Việt Nam cướp đất của Cam Bốt…
Vào tháng 12/2013 chẳng hạn, Trung tâm Nhân quyền Cam Bốt thoạt đầu chỉ trích phe đối lập Cam Bốt là đã sử dụng « ngôn từ có hại » đối với Việt Nam, rồi sau đó, trong một bản báo cáo tiếp theo, đã tố cáo đối lập về việc nêu bật người Việt thành đối tượng cần đả kích.
Theo ghi nhận của nhật báo The Phnom Penh Post, hai lãnh đạo của đảng Cứu nguy Dân tộc Cam Bốt là Sam Rainsy và Kem Sokha chưa phản ứng về lời cáo buộc của đặc sứ Liên Hiệp Quốc. Tuy nhiên, trong một bản thông cáo đưa ra ngày 27/08/2013, đảng đối lập Cam Bốt đã khẳng định rằng họ « chống lại các hành vi bạo lực, kỳ thị chủng tộc, bài ngoại và phân biệt đối xử ».
Tuyên bố là như vậy, nhưng trong thực tế lãnh tụ đối lập Sam Rainsy không ngần ngại tuyên truyền chống Việt Nam. Theo ghi nhận vào hôm qua, 16/01/2014, của phóng viên ban tiếng Khmer của đài phát thanh Mỹ VOA, nhân một cuộc tiếp xúc với ủng hộ viên, lãnh đạo phe đối lập Cam Bốt xác định rằng toàn thể đảng Cứu nguy Dân tộc « hoàn toàn ủng hộ Trung Quốc » trong các đòi hỏi chống lại Việt Nam.
Trong thông điệp truyền tải đến các ủng hộ viện tại các tỉnh Siem Reap, Bantey Meanchey và Battambang, ông Sam Rainsy đã nêu bật quan điểm : « Hoàn toàn ủng hộ Trung Quốc vì sự thống nhất và chủ quyền lãnh thổ chống lại một cuộc xâm lược của Việt Nam ».
Nhân vật này đã nhắc lại những vấn đề thường được nêu lên để kích động tâm lý bài Việt Nam trong một số thành phần dân chúng Cam Bốt, nào là vấn đề biên giới Cam Bốt-Việt Nam, nào là các hành động bị cho là chiếm đất Cam Bốt, nào là vấn đề người Việt nhập cư bất hợp pháp…
Lãnh đạo đảng Cứu nguy Dân tộc Cam Bốt đã gián tiếp cầu viện Trung Quốc khi cho rằng : « Lợi ích của Trung Quốc song hành với chủ quyền của Cam Bốt… Nếu Việt Nam thành công trong việc nuốt chửng Cam Bốt, Việt Nam sẽ mạnh mẽ hơn và sẽ tạo thêm nhiều vấn đề cho Trung Quốc hơn. Do đó, để bảo vệ lợi ích của mình, Trung Quốc phải bảo vệ Cam Bốt ».
Đối với ông Sam Rainsy, Trung Quốc có thể trở thành cứu tinh của Cam Bốt, giúp nước này « giải quyết cuộc khủng hoảng chính trị » đang diễn ra và « bảo vệ Cam Bốt chống lại Việt Nam. »

Trọng Nghĩa
Theo RFI

’Chiến đấu vì Tổ quốc, không vì chế độ’ - Quyền kế thừa của nhà nước và chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa - Điều trần nhân quyền VN ở Hạ viện Mỹ - Chờ thời để thu hồi trực tiếp Hoàng Sa

Quyền kế thừa của nhà nước và chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa

(TNO) Vào ngày 19.1.1974, Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, khiến 74 chiến sĩ Quân đội Việt Nam Cộng hòa (VNCH) hy sinh trong nỗ lực bảo vệ chủ quyền của Việt Nam.[1]
Đảo Hoàng Sa thuộc cụm Lưỡi Liềm trong quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam - Ảnh: Google Earth
Đảo Hoàng Sa thuộc cụm Lưỡi Liềm trong quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam
- Ảnh: Google Earth
 

Trong 40 năm qua, có nhiều nghiên cứu, bài phỏng vấn, bài viết về trận đánh ở Hoàng Sa nói riêng và về chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam nói chung, nhìn từ các góc độ khác nhau.[2]

Mục đích của bài viết này nhằm xét đến quyền kế thừa lãnh thổ, trên đất liền và trên sông, biển, của nhà nước, theo luật pháp quốc tế, ứng dụng vào chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa và những tình huống khác nhau để có hành động thiết thực, bảo vệ hữu hiệu quyền lợi Tổ quốc.

Vào đầu thập niên 1990, thế giới chứng kiến sự thay đổi địa chính trị lớn lao ở châu Âu, ảnh hưởng đến ranh giới lãnh thổ của nhiều nước trong khu vực như Đức, Liên Xô, Nam Tư, Tiệp Khắc...

Cùng với tranh chấp lãnh thổ thường xuyên xảy ra, sự thay đổi địa chính trị này góp phần gia tăng hiểu biết về quyền kế thừa lãnh thổ, thông qua quyết định của Tòa án Quốc tế.

Quyền kế thừa lãnh thổ của nhà nước chia làm các trường hợp khác nhau:

1. Quyền kế thừa từng phần:

- Một phần lãnh thổ của nhà nước A trở thành lãnh thổ của nhà nước đang hiện hữu B như trường hợp tiểu bang Alaska của Mỹ.

- Một phần lãnh thổ của nhà nước A trở thành nhà nước mới B như trường hợp Liên Xô, Nam Tư, Tiệp Khắc.

2. Quyền kế thừa toàn bộ:

- Toàn bộ lãnh thổ của nhà nước A sáp nhập vào nhà nước đang hiện hữu B như trường hợp Đức.

- Toàn bộ lãnh thổ của nhà nước A sáp nhập vào nhà nước mới B như trường hợp Việt Nam, Yemen.

Nhà nước A hay B bao gồm một hay nhiều nhà nước riêng biệt.

Ghi nhận một số trường hợp về nhà nước kế thừa:

1. Trường hợp Cộng hòa Liên bang Nam Tư (Serbia-Montenegro) (gọi tắt là Nam Tư) - sự kiện Liên Hiệp Quốc, trong một thời gian, không thu nhận nước này làm thành viên, khiến quyết định của Tòa án Quốc tế không đi sát với nguyên tắc thông thường, theo đó Nam Tư là nhà nước kế thừa, được quốc tế công nhận.[3]

2. Trường hợp Cộng hòa Liên bang Đức - khi Cộng hòa Dân chủ Đức ngưng hiện hữu năm 1990 và sáp nhập vào Cộng hòa Liên bang Đức, Tòa án Quốc tế được xem là đã sử dụng nguyên tắc “kế thừa tự nhiên” đối với Đức trong lãnh vực nhân đạo hay khi ứng dụng Công ước Diệt chủng. Cả hai nhà nước là thành viên Liên Hiệp Quốc từ năm 1973.[4]

3. Trong giải quyết tranh chấp Hungary-Slovakia về đập Gabcicovo-Nagymaros, Tòa án Quốc tế sử dụng nguyên tắc kế thừa tự nhiên trên cơ sở Điều 12, Công ước Vienna năm 1978. Slovakia là nhà nước kế thừa, được quốc tế công nhận, của Tiệp Khắc, và bị ràng buộc bởi Hiệp ước năm 1977 giữa hai nước. Tiệp Khắc, Hungary và Slovakia là thành viên của Liên Hiệp Quốc lần lượt từ năm 1945, 1955 và 1993.[5]

Qua một nghiên cứu trước đây, người viết chứng minh hai sự kiện:

1. Trong giai đoạn 1954-1976, có hai nhà nước riêng biệt, cùng hiện hữu trên đất nước Việt Nam, ngăn cách bởi vĩ tuyến 17.

2. Cộng đồng thế giới nói chung, Trung Quốc, Liên Xô, và Mỹ nói riêng, công nhận thực tế này.[6]

Trước hành động dùng vũ lực của Trung Quốc ở Hoàng Sa đầu năm 1974, vi phạm nghiêm trọng Điều 2, Khoản 4, Hiến chương Liên Hiệp Quốc, hai chính thể ở phía Nam vĩ tuyến 17, Việt Nam Cộng hòa và Cộng hòa Miền Nam Việt Nam lên tiếng phản đối trước quốc tế.

Khi đất nước thống nhất, Cộng hòa Miền Nam Việt Nam tiếp tục hành xử chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa, kế thừa từ Nhà nước VNCH.[7]

Cộng hòa Miền Nam Việt Nam và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa nộp đơn gia nhập Liên Hiệp Quốc tháng 8 năm 1975. Mặc dù ở Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, có 123 nước ủng hộ, không có nước chống đơn gia nhập của Việt Nam, Mỹ dùng quyền phủ quyết trong Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc để ngăn chặn.

Cộng hòa Miền Nam Việt Nam và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chính thức sáp nhập thành Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam ở khóa họp đầu tiên của Quốc hội giữa năm 1976.

CHXHCN Việt Nam gia nhập Liên Hiệp Quốc tháng 9 năm 1977.

CHXHCN Việt Nam ra Tuyên bố, khẳng định lãnh hải, bao gồm quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, lần lượt vào năm 1977 và 1982.[8]

Quyết định của Tòa án Quốc tế về quyền kế thừa của nhà nước và phương cách hành xử chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam trong giai đoạn chuyển tiếp, hình thành nhà nước mới, cho thấy Nhà nước CHXHCN Việt Nam tuân thủ luật pháp quốc tế trong việc thụ hưởng quyền thừa kế chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa từ các nhà nước, được quốc tế công nhận, trước đấy.

Hai quyết định sau của Tòa án Quốc về tranh chấp lãnh thổ cho thấy tình huống có thể xảy ra cho chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam.

1. Trong giải quyết tranh chấp Honduras-Nicaragua về bốn đảo nhỏ trong Biển Caribe, ngoài sự kiện không có nước thứ ba công nhận một cách liên tục và nhất quán chủ quyền các đảo này thuộc Honduras hay Nicaragua, Tòa án Quốc tế cho rằng sự liên tục lên tiếng khẳng định chủ quyền của Nicaragua là không đầy đủ so với phương cách hành xử chủ quyền của Honduras. Do đó, Tòa án Quốc tế trao chủ quyền bốn đảo nhỏ cho Honduras.[9]

2. Trong giải quyết tranh chấp Malaysia-Singapore về đảo Pedra Branca, Tòa án Quốc tế nhận định Malaysia, không phải Singapore, là nước có chủ quyền ban đầu, nhưng phương cách hành xử chủ quyền của Singapore ở thời điểm sau khiến Tòa án Quốc tế trao chủ quyền đảo Pedra Branca cho Singapore. Quyết định này phản ánh nguyên tắc “quieta non movere” hay “không làm xáo trộn sự ổn định” mà Tòa án Quốc tế vẫn sử dụng.[10]

Khi nói về quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, lãnh đạo Nhà nước, trong vài năm qua, có những tuyên bố sau:

“Năm 1956, Trung Quốc đưa quân chiếm đóng các đảo phía đông của quần đảo Hoàng Sa. Đến năm 1974, Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa trong sự quản lý hiện tại của chính quyền Sài Gòn, tức chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Chính quyền Sài Gòn đã lên tiếng phản đối, lên án việc làm này và đề nghị Liên Hiệp Quốc can thiệp. Chính phủ cách mạng lâm thời miền Nam Việt Nam lúc đó cũng đã ra tuyên bố phản đối hành vi chiếm đóng này.”(Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, 2011)[11]

hay:

“Không nên nói rằng các vị lãnh đạo Việt Nam chỉ bảo vệ chủ quyền bằng nói miệng. Nói vậy cực đoan quá... Chủ trương của ta là mọi tranh chấp phải được giải quyết bằng biện pháp hòa bình, dựa trên cơ sở luật pháp quốc tế. Có thể nước lớn phớt lờ luật pháp quốc tế vì họ mạnh. Nhưng chúng ta không bao giờ và không được từ bỏ công cụ là luật pháp quốc tế."(Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, 2013)[12]

Các tuyên bố như trên phản ánh đúng đắn sự thật lịch sử, phản ánh quyết tâm của lãnh đạo trong nỗ lực bảo vệ quyền lợi đất nước.

So với Trung Quốc hay so với một nước nào khác trong tranh chấp trên biển Đông, Việt Nam có chứng cứ lịch sử và cơ sở pháp lý về chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa mạnh mẽ, rõ ràng, vững chắc.

Đây là thuận lợi có giá trị vô cùng to lớn mà tiền nhân đã để lại cho thế hệ ngày nay.

Tuy nhiên, các quyết định của Tòa án Quốc tế trong giải quyết tranh chấp cho thấy thuận lợi về chủ quyền lãnh thổ của một nước không ở lâu dài với nước đấy.

Bên cạnh ngụy tạo chứng cứ lịch sử về chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa để đánh lừa dư luận trong và ngoài nước, Trung Quốc nghiên cứu kỹ lưỡng quyết định của Tòa án Quốc tế, nhận thức rõ điểm yếu trong đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc và tích cực tìm cách khắc phục.[13]

Trung Quốc thừa hiểu kéo dài thời gian giải quyết tranh chấp Hoàng Sa-Trường Sa trong khi tiếp tục “hành xử” chủ quyền có yếu tố quyết định, hoàn toàn thuận lợi cho Trung Quốc ở Tòa án Quốc tế, như đã dẫn chứng trong tranh chấp giữa Honduras-Nicaragua hay giữa Malaysia-Singapore.[14]

Nói một cách khác, Việt Nam đang đối diện với thuận lợi về mặt lịch sử và pháp lý cho chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa ngày càng giảm thiểu, thu nhỏ; cán cân thăng bằng trong thuận lợi sẽ chuyển hướng, hậu quả của một chiến lược kiên trì, tinh vi và xảo quyệt của Trung Quốc, nhằm chiếm giữ vĩnh viễn Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam.

Việt Nam vừa nhận chiếc tàu ngầm tối tân đầu tiên từ Nga. Trong khi hiện đại hóa quân đội là bước không thể thiếu để gia tăng phòng vệ, là nước yêu chuộng hòa bình, Việt Nam nên nghiêm túc sử dụng công cụ luật pháp quốc tế để giải quyết tranh chấp Hoàng Sa-Trường Sa trong thời gian tới.

Chọn lựa dứt khoát, mạnh dạn của Việt Nam, biến quyết tâm hiện có về Hoàng Sa-Trường Sa thành hành động cụ thể là nghĩa vụ, là trách nhiệm phải hoàn thành của mỗi và mọi người Việt Nam trước lịch sử, trước gương hy sinh của các thế hệ đã qua, trước sự mong đợi của các thế hệ sắp đến, trong quá trình dựng nước và giữ nước.
Thái Văn Cầu
* Tác giả là chuyên gia khoa học không gian, hiện sống tại Mỹ
(Thanh niên)

Hoàng Sa: Góc nhìn từ dinh ông Thiệu

BBC

Tổng thống Thiệu (trái) và thư ký Hoàng Đức Nhã
Ông Nhã (phải) nói Tổng thống Thiệu ‘lưỡng bề thọ địch’ và lại bị đồng minh Mỹ ‘lừa dối chính trị’ trong vụ Hoàng Sa.  
Quân lực cộng sản Bắc Việt không hề thuyên giảm cường độ và các hướng tấn công quân sự nhắm vào miền Nam Việt Nam trong lúc chính quyền Sài Gòn phải đương đầu với cuộc tấn công của hải quân Trung Quốc nhằm cưỡng chiếm Hoàng Sa từ ngày 17/1/1974, theo cựu Thư ký của Tổng thống Thiệu, ông Hoàng Đức Nhã.
Quân lực miền Nam đã rơi vào tình thế ‘lưỡng bề thọ địch’ nên không thể tập trung lực lượng bảo vệ hay tái chiếm các đảo trên quần đảo Hoàng Sa, mặc dù đã có các kế hoạch ‘mật’ đặt trên bàn của Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa, Nguyễn Văn Thiệu với dự định tái chiếm, theo ông Nhã, người đồng thời giữ chức Bộ trưởng Thông tin.
Theo cựu quan chức này, chính quyền Sài Gòn đã không có chủ trương liên hệ với Hà Nội ‘để phối hợp lập trường’ nhằm đối phó với cuộc tấn chiếm và chiếm đóng của Trung Quốc tại Hoàng Sa.
Tuy nhiên, ông Nhã không cho rằng chính quyền Sài Gòn đã ‘để lỡ một cơ hội’ phối hợp bảo vệ chủ quyền với miền Bắc, vì lý do hai miền của Việt Nam khi đó còn đang thù địch, lâm chiến.
Cựu trợ lý đặc biệt của Tổng thống Thiệu cũng cho hay ông Thiệu và nội các đã rất ngạc nhiên trước thái độ ‘giữ im lặng’ của chính quyền Hà Nội ngay cả khi ông Thiệu đã loan bố và khiếu nại về cuộc tấn công xâm lăng của Trung Quốc tại Hoàng Sa lên quốc tế và Liên Hiệp Quốc.

‘Dối trá chính trị’

Chuyện đó không thể nào ngồi yên được… Đó là vấn đề nguyên tắc phải đưa ra, lập lại hồ sơ và bây giờ với sự hỗ trợ của các quốc gia Đông Nam Á, nhất là bây giờ Trung Quốc vi phạm vùng kinh tế của Đông Nam Á, thì mình cần đưa ra Liên Hợp Quốc để LHQ xét lại vấn đề
Ông Hoàng Đức Nhã
Mặt khác, ông Nhã nói ông Thiệu đã tìm cách ‘hỏi thẳng’ Hoa Kỳ nhằm tìm hiểu thái độ và lập trường của người đồng minh này và ông Nhã được Tổng thống phái gọi điện cho Đại sứ Hoa Kỳ tại Sài Gòn, nhưng chỉ nhận được lời trả lời ‘khó tin’ rằng người Mỹ ‘không hề hay biết gì’.
Dùng từ ngữ ‘dối trá chính trị’, ông Nhã khẳng định Hoa Kỳ đã có sự ‘thông đồng’ với chính quyền Bắc Kinh khi đó, trong một cuộc mặc cả chính trị để Hoa Kỳ rút lui khỏi Việt Nam, vừa vẫn đương đầu với ‘Nga Xô’ thuận lợi, trong khi Trung Quốc có thể tấn chiếm Hoàng Sa dễ dàng.
Nhân dịp 40 năm nhìn lại cuộc hải chiến Hoàng Sa (17/1/1974-17/1/2014), ông Hoàng Đức Nhã cho rằng về thực chất Việt Nam Cộng Hòa đã bị suy yếu cả về quân sự lẫn hậu thuẫn chính trị của Hoa Kỳ, nên không thể giữ và chiếm lại Hoàng Sa, nhưng ông cho rằng sẽ ‘không bao giờ là muộn’ để Việt Nam đòi lại.

Chuyện đó không thể nào ngồi yên được… Đó là vấn đề nguyên tắc phải đưa ra, lập lại hồ sơ và bây giờ với sự hỗ trợ của các quốc gia Đông Nam Á, nhất là bây giờ Trung Quốc vi phạm vùng kinh tế của Đông Nam Á, thì mình cần đưa ra Liên Hợp Quốc để LHQ xét lại vấn đề
,” ông Nhã nói với Quốc Phương của BBC.
Ở phần đầu cuộc trao đổi gồm hai phần này, ông Hoàng Đức Nhã bình luận về lý do tại sao chính quyền ông Nguyễn Văn Thiệu không mở ra hẳn một cuộc chiến đấu dài hạn nhằm phục hồi chủ quyền đã mất ở các đảo vào tay Trung Quốc tại Hoàng Sa.

-’Chiến đấu vì Tổ quốc, không vì chế độ’

...cc : Đó là sự thật dưới thời VNCH – Chiến đấu vì “TỔ QUỐC -DANH DỰ -TRÁCH NHIỆM “  của một Công dân và là một người lính để giữ gìn bảo vệ Tổ Quốc VN – Sự an nguy của Dân tộc- Không bảo vệ cái gọi là chế độ gì cả – Từ khi con người có Quốc gia thì những chế độ cai trị đều qua đi và thay thế , còn Tổ Quốc và Dân tộc là trường tồn – Một chế độ cai trị ( Thể chế cầm quyền) có tồn tại lâu lắm là ngàn năm là cùng ( thí dụ thôi, làm gì có) chớ muôn năm đâu có – Chỉ những sắc tộc nhỏ không chịu thích ứng với thiên nhiên khắc nghiệt , không chống chõi và tranh đấu với cuộc sống thì bị  mai một , chỉ là thiểu số nhỏ.

BBC

HQ-4 Trần Khánh Dư giao chiến với tàu Trung Quốc ngày 19/1/1974
Cựu thượng sỹ trên khu trục hạm HQ-4 Trần Khánh Dư Lữ Công Bảy kể lại với BBC về khoảnh khắc ác liệt nhất của trận chiến năm 1974 và người bạn thân trên HQ-10 Nhựt Tảo mà ông đã mất tại Hoàng Sa.
“Vai trò của tôi lúc đó là phụ tá trưởng ngành hàng hải kiêm hạ sỹ quan phụ tá trưởng khối hành quân, làm nhiệm vụ xác định tàu trên biển và đánh chặn tín hiệu của tàu Trung Quốc,” ông Bảy kể lại.
“Khi trận đánh xảy ra, tôi đang ở trên đài chỉ huy. Lúc đầu, vì mình nổ súng trước nên hai chiếc tàu 271 và 274 [của Trung Quốc] bị thiệt hại rất nặng nề”.
Tuy nhiên, các tàu của Trung Quốc vẫn chưa hoàn toàn bị hạ gục do tàu của phía Việt Nam lúc đó cao lớn, tất cả tàu của Trung Quốc lại thấp, nên các khẩu pháo lớn bị hạn chế tầm bắn, ông cho biết.
Vài phút sau khi trận chiến nổ ra, hải quân Việt Nam Cộng hòa bắt đầu rơi vào tình thế bất lợi sau khi HQ-10 Nhựt Tảo bị mất liên lạc vì “bị trúng hai viên đạn pháo lớn của Trung Quốc”.
“Chừng 15 phút sau thì cũng mất liên lạc hẳn với HQ-16 vì bị bắn gãy ăng-ten,” ông Bảy nói.

Giờ phút cuối của HQ-10

Hộ tống hạm HQ-10 Nhựt Tảo
Trước khi mất hẳn liên lạc, ông Bảy đã kịp nghe thấy qua điện đàm những giây phút cuối cùng của thủy thủ đoàn HQ-10 Nhựt Tảo trước khi hộ tống hạm này bị tàu Trung Quốc nhấn chìm.
“Tôi có người bạn rất thân bên HQ-10 là Trung sỹ Giám lộ Vương Thương. Lúc đó anh ấy ở trên đài chỉ huy [của HQ-10] và đang bị thương nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để báo cáo bằng máy bộ đàm về soái hạm,” ông kể.
“Anh Vương Thương nói là bị trúng đạn ở đài chỉ huy, hạm trưởng bị đứt đầu, hạm phó bị trọng thương, toàn bộ anh em trên đài chỉ huy đều bị thương hoặc tử trận.”
“Bạn tôi báo cáo được chừng ba phút sau thì chúng tôi mất liên lạc với HQ-10″.
Ông Thương, dù di tản được khỏi hộ tống hạm Nhựt Tảo, nhưng sau đó đã qua đời vì vết thương khiến ông mất quá nhiều máu.
Ông Bảy kể rằng ông Thương, “người bạn thân nhất” của ông, chỉ vừa được cấp giấy kết hôn không lâu trước khi tử trận.
“Chỉ có anh ấy mới thông thạo Hoàng Sa nhất thôi, nên sau khi được hạm trưởng Thà động viên, anh đã tình nguyện ra đi”, ông nói.

‘Vì Tổ quốc, không vì chế độ’

Ông Bảy cho biết đã 40 năm qua, nhưng ông và những đồng đội vẫn còn rất “day dứt và đau khổ” vì không bảo vệ được Hoàng Sa.
“Anh em chúng tôi bảo vệ Hoàng Sa không phải cho cá nhân hay chế độ nào, mà cho Tổ quốc Việt Nam,” ông nói.
“Thế hệ chúng tôi đã không thể bảo vệ Hoàng Sa, mong rằng thế hệ trẻ sau này sẽ luôn gìn giữ, bảo vệ Trường Sa và thu hồi được Hoàng Sa về.
“Hoàng Sa và Trường Sa bây giờ hay ngàn sau cũng sẽ luôn là của Việt Nam”.
Sau năm 1975, ông Bảy chuyển sang phục vụ cho Hải quân Nhân dân Việt Nam.
Khi được hỏi cảm nghĩ khi nghe tin về trận Trường Sa năm 1988, ông Bảy nói:
“Trung Quốc đã gần như tàn sát số binh sỹ của Hải quân Nhân dân. Chúng tôi xem mà tức tối lắm, nhưng không làm sao được, tức lắm.”
“Ngay cả những anh em của chế độ cũ cũng vậy, giờ mà có cho tình nguyện đi chiến đấu với Trung Quốc, anh em chúng tôi cũng sẵn sàng tình nguyện.

’Lãnh đạo VN đã đổi mới về Hoàng Sa’

BBC

Nhà nghiên cứu Dương Danh Dy
Ông Dương Danh Dy dự đoán không chỉ Hoàng Sa mà Chiến tranh Biên giới 1972 sẽ được đánh dấu ở VN với cách thức mới trong năm nay. (BBC lộn 72?)
Nhà nghiên cứu Dương Danh Dy cho rằng lãnh đạo Việt Nam đang có những đổi mới mà ông cho là ‘lạ’ khi nhìn lại quan hệ lịch sử gần đây với Trung Quốc, đặc biệt là các cuộc xung đột lãnh thổ lãnh hải, trong đợt đánh dấu kỷ niệm 40 năm Trung Quốc có hành động cưỡng chiếm các đảo ở Hoàng Sa từ tay Việt Nam Cộng Hòa.
Trao đổi với BBC hôm 17/01/2014, cựu Tổng Lãnh Sự Việt Nam tại Quảng Châu trong thập niên 1990 nói báo chí, truyền thông đã được nói ‘công khai’, ‘thẳng thắn’ nhiều vấn đề mà trước đây trong thời gian dài được cho là ‘nhạy cảm’ trong quan hệ Việt – Trung khi đề cập xung đột Hoàng Sa, Trường Sa hay thậm chí Chiến tranh Biên Giới 1979.
Nhà nghiên cứu cho hay đã theo dõi chặt chẽ báo chí Trung Quốc trong đợt này và thấy rằng các báo Trung Quốc tỏ ra ‘khá im ắng’ về sự kiện Hải chiến Hoàng Sa trong dịp này.

‘Hun đúc tinh thần’

Phải nhấn mạnh rằng muốn yêu nước, muốn giải phóng, muốn thu hồi Hoàng Sa, yêu Hoàng Sa là của Việt Nam, thì phải có những hành động cụ thể, bản thân mình phải cố gắng, đương đi học phải học cho giỏi, đương làm nghề, làm nghề cho giỏi, làm cho nước VN giàu mạnh lên, làm cho Thế giới phải kính nể, Trung Quốc phải e ngại…”
Cựu quan chức ngoại giao nhân dịp này hy vọng rằng cách lãnh đạo Việt Nam hiện nay cũng như trong tương lai sẽ học được các bài học từ quá khứ trong quan hệ với Trung Quốc, chẳng hạn giữ lời hứa và cho phép đưa vào sách giáo khoa, các chương trình giáo dục các sự kiện lịch sử về các cuộc xung đột như Hoàng Sa, Trường Sa, Chiến tranh Biên giới phía Bắc v.v…
Nhà nghiên cứu cho rằng Việt Nam nên đẩy mạnh ‘giáo dục’ để hun đúc tinh thần và ý chí ‘thu hồi Hoàng Sa một ngày’ trong nhân dân và nhà nước nên quan tâm việc này vì theo ông ‘không ai mạnh mãi, Trung Quốc không thể mạnh mãi’ và Việt Nam cũng sẽ ‘không yếu mãi’.
“Phải nhấn mạnh rằng muốn yêu nước, muốn giải phóng, muốn thu hồi Hoàng Sa, yêu Hoàng Sa là của Việt Nam, thì phải có những hành động cụ thể, bản thân mình phải cố gắng, đương đi học phải học cho giỏi, đương làm nghề, làm nghề cho giỏi, làm cho nước VN giàu mạnh lên, làm cho Thế giới phải kính nể, Trung Quốc phải e ngại…” ông nói.
Mở đầu cuộc trao đổi hôm thứ Sáu từ Hà Nội, ông Dương Danh Dy đưa ra nhận xét về cách thức đánh dấu sự kiện trên báo chí, truyền thông chính thức của Việt Nam nhân sự kiện Hải chiến Hoàng Sa tròn 40 năm.

’Chờ thời để thu hồi trực tiếp Hoàng Sa’

Quốc Phương

Quân đội Việt Nam
Nhà nghiên cứu nói VN nên chờ đợi thời cơ, củng cố lực lượng để ‘thu hồi Hoàng Sa’.
Việt Nam có thể tính tới phương án ‘thu hồi trực tiếp’ chủ quyền trên Hoàng Sa khi có cơ hội, mặc dù các con đường ngoại giao và pháp lý vẫn cần thiết, theo một cựu quan chức ngoại giao từ Hà Nội.
Các động thái này là cần thiết, nhưng vẫn chưa đủ, mà quan trọng nhất là phải ‘giáo dục ý thức thu hồi chủ quyền’ này cho người dân, theo ông Dương Danh Dy, cựu Tổng Lãnh Sự Việt Nam tại Quảng Châu, Trung Quốc trong những năm của thập niên 1990.
Trao đổi với BBC hôm 17/1, trong dịp Việt Nam đánh dấu 40 năm trận Hải Chiến Hoàng Sa (17/1/1974), cựu quan chức ngoại giao nhấn mạnh Việt Nam cần ý thức được vấn đề ‘thời cơ’.
Nói một cách hình ảnh về quan hệ với Trung Quốc, ông cho rằng cần phải hiểu rằng không ai ‘mạnh được mãi’ và không ai ‘yếu được mãi’.
Trước hết, nhận xét về hiệu quả của con đường ngoại giao và pháp lý mà Việt Nam có thể tiếp tục tiến hành trong giải quyết vấn đề thu hồi chủ quyền trong tranh chấp với Trung Quốc trên Biển Đông, ông Dy nói:
Không phải bây giờ Việt Nam yếu hơn TQ như thế này, thì sau này 5, 10 năm nữa VN vẫn yếu hơn TQ đâu, thì có thể phải thu hồi lại và phải giáo dục cho người dân Việt Nam biết cái đó
“Quan trọng nhất Việt Nam ý thức là phải thu hồi lại Hoàng Sa, chứ còn đưa ra hội nghị (quốc tế) hoan nghênh, cần thiết đấy, nhưng chúng ta cứ xem Philippines đưa ra đã giải quyết được gì, mất thì giờ,
“Cái chính là chuẩn bị lực lượng để mà thu hồi Hoàng Sa khi thời cơ đến, chuẩn bị về mọi mặt, trên mọi phương diện. Pháp lý thì cũng cần, nhưng tôi nghĩ phải thu hồi…”
Về vấn đề ‘thời cơ’ ông Dy nói thêm:
“Và thu hồi bằng nhiều cách, thế sự, thời cuộc nó thay đổi, không phải là ai cũng mạnh mãi, không phải Trung Quốc mạnh như bây giờ thì sau này 10, 20, 30, 50 năm nữa, Trung Quốc vẫn mạnh đâu,
“Và không phải bây giờ Việt Nam yếu hơn Trung Quốc như thế này, thì sau này năm, mười năm nữa Việt Nam vẫn yếu hơn Trung Quốc đâu, thì có thể phải thu hồi lại và phải giáo dục cho người dân Việt Nam biết cái đó.”

‘Biện pháp cụ thể?’

Cựu quan chức ngoại giao tỏ ra không tin tưởng vào con đường pháp lý quốc tế.
Ông nói:
“Những đấu tranh về pháp lý thì xưa nay cứ nhìn trên thế giới, cãi nhau có thu hồi được không, bao giờ kẻ có sức mạnh hơn nó vẫn chiếm.”
Về các biện pháp chuẩn bị cho phương án ‘thu hồi’ này, ông Dy giải thích thêm:
“Tôi nghĩ rằng phải tuyên truyền, phải giáo dục, phải nhấn mạnh rằng muốn yêu nước, muốn giải phóng, muốn thu hồi Hoàng Sa, yêu Hoàng Sa là của Việt Nam, thì phải có những hành động cụ thể,
“Bản thân mình phải cố gắng, đương đi học phải học cho giỏi, đương làm nghề, làm nghề cho giỏi, làm cho nước Việt Nam giàu mạnh lên, làm cho thế giới phải kính nể, Trung Quốc phải e ngại…”
Tôi thấy là chủ trương và không khí năm nay khác hẳn mọi năm, vì đây là lần đầu tiên vấn đề kỷ niệm ngày chúng ta bị mất một nửa Hoàng Sa được tiến hành một cách khá phổ biến và khá rộng rãi
Về việc Việt Nam đánh dấu 40 năm Hải chiến Hoàng Sa, ông cho rằng lãnh đạo Việt Nam đã tỏ ra có những thay đổi khi nhìn lại lịch sử quan hệ Việt – Trung gần đây và các cuộc xung đột ở cả Hoàng Sa, Trường Sa, lẫn Chiến tranh Biên giới 1979.
Ông nói:
“Tôi thấy là chủ trương và không khí năm nay khác hẳn mọi năm, vì đây là lần đầu tiên vấn đề kỷ niệm ngày chúng ta (Việt Nam) bị mất một nửa Hoàng Sa được tiến hành một cách khá phổ biến và khá rộng rãi,
“Nhiều tổ chức, dân chúng, đoàn thể, các tờ báo, báo chí được công khai phát biểu những bài nói của mình về sự kiện này.”

‘Đưa tin rộng rãi’

Theo nhà quan sát này, nhiều tờ báo chính thức ở Việt Nam như báo Thanh Niên, Tiền Phong… đều đăng tin về Hoàng Sa “khá rộng rãi”.
“Ngoài ra những tổ chức dân chúng như Tổ chức Minh Triết cũng tổ chức rất công khai và như tôi biết ngày 19/1 này người ta dự định meeting kỷ niệm ngày Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa ở Vườn hoa Lý Thái Tổ, ở Bờ Hồ, Hà Nội,” ông Dy nói thêm.
Ông Trương Tấn Sang
Mới đây Việt Nam đã kỷ niệm chính thức cấp nhà nước chiến tranh Biên giới Tây Nam 1979
Hôm thứ Sáu, nhiều tờ báo trong nước đã đồng loạt đưa thêm tin bài về sự kiện trận Hải Chiến, một số tờ báo như Công An Nhân Dân cũng có bài báo giới thiệu cuộc trao đổi giữa phóng viên với cựu binh sỹ ở Hoàng Sa.
Tờ Thanh Niên mở hẳn một chuyên trang với hàng chục mục tin bài.
Tuy nhiên, một số tờ báo chính thống quan trọng như Quân Đội Nhân Dân và Nhân Dân chưa thấy có bài vở nào đánh dấu sự kiện.
Và cho tới ngày 17/1 chưa thấy có hoạt động chính thức nào tưởng niệm Hoàng Sa 40 năm do các lãnh đạo Đảng Cộng sản và Nhà nước tham gia hoặc đứng ra chủ trì.
Trái lại trong dịp kỷ niệm cuộc chiến Việt Nam can thiệp lật đổ chế độ Khmer Đỏ ở Campuchia, nhiều lãnh đạo cao cấp đã tham dự các buổi lễ chính thức và nhiều hoạt động cấp nhà nước ở Việt Nam đã được tiến hành.
Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang đã phát biểu tại một buổi lễ ở Hà Nội về sự kiện này, trong khi Tổng Bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc Hội Việt Nam đã tiếp Thủ tướng Hunsen, Chủ tịch Quốc hội Heng Samrin của Campuchia sang tri ân và dự các hoạt động kỷ niệm tại Hà Nội.

Điều trần nhân quyền VN ở Hạ viện Mỹ

Bà Trần Thị Ngọc Minh điều trần trước Ủy hội Nhân quyền Tom Lantos
Thân mẫu của nhà hoạt động hiện đang bị cầm tù Đỗ Thị Minh Hạnh đã điều trần trước Ủy hội nhân quyền Tom Lantos tại Hạ viện Hoa Kỳ, nói về nhân quyền ở Việt Nam.

Buổi điều trần diễn ra hôm thứ Năm 16/1 và cùng với bà Trần Thị Ngọc Minh còn có một số nhân chứng từ Trung Quốc, Nga và Bahrain để trình bày về tình hình nước họ.
Con gái bà Minh - cô Đỗ Thị Minh Hạnh, 28 tuổi, đang thực hiện án bảy năm tù về tội Phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân theo điều 89 Bộ luật Hình sự.

Cô Hạnh cùng hai người khác bị bắt đầu năm 2010 sau một số hoạt động tổ chức và kêu gọi công nhân biểu tình, đình công và giúp dân oan khiếu kiện.

Trong buổi điều trần, bà Minh phát biểu qua người phiên dịch: "Chỉ vì giúp đỡ những công dân khỗn khổ, những nông dân bị Cộng sản cướp đất, cướp nhà, mà con tôi bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam bắt giam bỏ tù".

Tiếp đó bà trình bày về tình trạng khó khăn của các công nhân nhà máy ở Việt Nam.

Theo bà Trần Thị Ngọc Minh, con bà đã bị đánh đập gây thương tích và bị biệt giam tám tháng trước khi mang ra xét xử. Sau đó, cô Đỗ Thị Minh Hạnh cũng thường xuyên bị đánh đập và ngược đãi, theo trình bày của bà.
'Lừa dối thế giới'

Bà Minh nói với những người tham gia cuộc điều trần: "Bao năm nay, Đảng CSVN đã lừa dối cả thế giới.... về vấn đề công nhân và lao động tại Việt Nam".

"Hiện nay, có hàng trăm tù nhân lương tâm đang sống trong địa ngục trần gian tại các nhà tù CSVN như con gái tôi."

Bà Trần Thị Ngọc Minh nói bà muốn cung cấp danh sách gần 600 tù nhân lương tâm ở Việt Nam cho Ủy hội nhân quyền Tom Lantos, "mong quý vị và các tổ chức nhân quyền trên toàn thế giới quan tâm đến họ".

Cùng ngày, bà Minh cùng một số nhân chứng từ Việt Nam cũng tham gia họp báo của phong trào vận động Chấm dứt Tra tấn ở Việt Nam trước khi phong trào này ra mắt phúc trình mới mang tựa đề: "Tra tấn và ngược đãi tù chính trị và tôn giáo ở Việt Nam".

Cùng có mặt tại cuộc họp báo có dân biểu Chris Smith, chủ tịch tiểu ban nhân quyền toàn cầu của Hạ viện Mỹ, tác giả Dự luật Nhân quyền Việt Nam đã được Hạ viện thông qua năm ngoái nhưng còn phải qua Thượng viện; và dân biểu Frank Wolf.
  (BBC) 

Bản điều trần của bà Trần Thị Ngọc Minh trước Uỷ ban Nhân Quyền Tom Lantos Hạ viện Hoa Kỳ

Kính thưa quý vị,

Tôi là Trần Thị Ngọc Minh, hôm nay tôi được có mặt ở đây để trình bày câu chuyện về người con gái Út của tôi là Đỗ Thị Minh Hạnh, 28 tuổi một tù nhân lương tâm tại Việt Nam, chỉ vì giúp đỡ những công nhân khốn khổ, những nông dân bị cộng sản Việt Nam cướp đất, cướp nhà mà nhà nước cộng sản bắt con tôi giam vào tù.

Có lẽ quý vị ngồi đây, tại nước Mỹ này, quý vị không thể biết hết tình cảnh của công nhân tại Việt Nam, những người trực tiếp làm ra của cải, trong đó có những hàng hóa do họ làm ra được bán sang Hoa Kỳ. Họ đã sống và làm việc trong những điều kiện hết sức tồi tệ, họ cư trú trong những khu nhà thiếu tiện nghi, mất vệ sinh, chật chội. Có hàng trăm vụcông nhân bị ngộ độc thực phẩm từ bữa ăn do công ty xí nghiệp cung cấp. Họ phải làm việc từ 12 đến 15 giờ mỗi ngày nhưng chỉ được trả lương bình quân 70 đôla mỗi tháng. Nhiều trường hợp bị chủ không trả lương, không đóng bảo hiểm, sa thải khi ốm đau, gặp tai nạn lao động thì không bồi thường đầy đủ. Họ không được quyền thành lập công đoàn riêng để bảo vệ cho mình.

Con gái tôi cùng Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và nhiều người khác đã đến giúp đỡ công nhân đấu tranh với giới chủ bảo vệ các quyền tối thiểu của họ, nhưng cả ba người đều đã bị nhà nước cộng sản Việt Nam bắt, đánh đập và kết án nặng nề.

Trước đây, luật sư Lê Thị Công Nhân và nhiều người khác tham gia thành lập nghiệp đoàn độc lập đã bị kết án nhiều năm tù, riêng Lê Trí Tuệ đã trốn chạy sang Campuchia xin Cao ủy Tỵ nạn Liên Hợp Quốc che chở vẫn bị công an Việt Nam sang bắt đi mất tích đến nay đã 6 năm.

Con tôi bị bắt vào ngày 23/02/2010 tại Di linh-Lâm Đồng, Tại đây, tôi đã chứng kiến công an bắt và đánh con tôi bể miệng, chảy máu đầy mặt. Sau đó đưa đi biệt giam 8 tháng tại bộ công an rồi mới đem ra xét xử.

Phiên tòa lần thứ nhất vào ngày 26-10-2010 tại Trà Vinh, con tôi cùng hai người bạn không có luật sư bào chữa và công an đánh đập tàn nhẫn con tôi trước sân tòa. cả ba bạn trẻ bị kết án: Hùng 9 năm tù giam, Chương và Hạnh mỗi người 7 năm tù giam.

Giữa tháng 3/2011, công an trại giam Trà Vinh đã cho tù nhân hình sự đánh đập con tôi tại phòng giam.

Tháng 4/2011, khi chuyển trại giam từ Trà Vinh về Long An, con tôi đã bị còng tay, xích chân, bịt miệng và bị đánh đập trong thùng xe chở tù.

Ngày 6/05/2011, con tôi lại bị chuyển về Bình Thuận. tại đây con tôi bị chuyển qua nhiều phân trại giam, công an cưỡng con tôi lao động nhưng con tôi liên tục phản đối cưỡng bức lao động trong nhà tù.

Cuối tháng 4/2013, con tôi bị chuyển đến trại giam Đồng Nai, Tại đây, con tôi bị cưỡng bức làm hạt điều xuất khẩu, con tôi phản đối việc cưỡng bức lao động và ngược đãi tù nhân thì bị công an cho nhiều tù nhân hình sự đánh con tôi cùng một lúc, trong đó một lần bị đánh khi đang tắm không mảnh vải che thân. Hậu quả là con tôi đã bị đau thần kinh đầu. Con tôi bị teo và đau nhức và có khối U ở trong một ngực trái nhưng nhà tù không cho đến bệnh viện để điều trị chuyên khoa.

Để uy hiếp tinh thần của con tôi và gia đình tôi, ngày 02-10-2013, công an chuyển con tôi cùng với nữ tù nhân tôn giáoMai Thị Dung từ Đồng Nai đến Thanh Xuân - Hà Nội. Trên đoạn đường dài hơn 1700km, cả hai đang bị bệnh vẫn bị trói tay, xích chân trong thùng xe như những con vật và họ đã bị ngất xỉu nhiều lần.

Từ khi con tôi bị bắt giam cho đến nay, công an luôn ép buộc con tôi nhận tội để được khoan hồng, nhưng con tôi không chấp thuận.

Thưa quý vị,

Bao năm nay, đảng cộng sản Việt Nam đã lừa dối cả thế giới, lừa dối Liên Hiệp Quốc và cả chính phủ Mỹ về vấn đề công nhân và lao động tại nước chúng tôi. Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam hiện nay là do đảng cộng sản thành lập, tất cả các cấp lãnh đạo đều là đảng viên cộng sản. Chủ tịch là ông Đặng Ngọc Tùng, ủy viên Trung ương đảng cộng sản. Mục đích của họ là để giám sát và kiềm tỏa công nhân, giúp đảng khai thác và bóc lột công nhân.

Từ năm 1995 đến nay đã có gần 5 ngàn cuộc đình công của công nhân. Những cuộc đình công đó do công nhân tự tổ chức, dưới sự hướng dẫn và giúp đỡ của những người hoạt động nghiệp đoàn bí mật. Công đoàn của nhà nước Việt Nam không bao giờ đứng về phía họ, ngược lại còn chỉ điểm cho công an đàn áp và bắt bỏ tù những người tổ chức đình công.

Hiện nay, có hàng trăm tù nhân lương tâm đang sống trong địa ngục trần gian tại các nhà tù cộng sản Việt Nam như con gái tôi, như nhà sáng lập Công Nông Đoàn Kết Đoàn Huy Chương, sinh viên Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, linh mục Nguyễn Văn Lý, mục sư Nguyễn Công Chính, blogger Nguyễn Văn Hải, Ts. Cù Huy Hà Vũ, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, luật sư Lê Quốc Quân, sinh viên Đinh Nguyên Kha, tín đồ Mai Thị Dung, tín đồ Nguyễn Văn Lía, nhà báo Tạ Phong Tần, cựu chiến binh Nguyễn Hữu Cầu, dân oan Trần Thị Thúy, v.v... Tôi xin cung cấp cho Ủy hội Nhân quyền Tom Lantosdanh sách gần 600 tù nhân chính trị và tôn giáo kèm theo. Danh sách tù nhân này do các cựu tù nhân chính trị và thân nhân, bạn bè các tù nhân cung cấp thông tin. Với danh sách các tù nhân này, tôi mong được quý vị và các tổ chức nhân quyền trên thế giới quan tâm đến họ cũng giống như quan tâm đến con tôi vậy.

Tôi biết đã có nhiều tổ chức quốc tế đến Việt Nam để thị sát cuộc sống của giới công nhân, nơi giam giữ tù nhân. Các tổ chức ấy đã bị nhà nước Việt Nam lừa gạt bằng cách chuẩn bị sẵn một số nhà trọ của công nhân, nhà ngục của tù nhân rất tiện nghi và sạch sẽ, huấn luyện một số công nhân và tù nhân nói với phái đoàn các nước những lời tốt đẹp (nhưng dối trá) về điều kiện ăn ở, làm việc tại nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Ít ai biết rằng, đằng sau bức tường được trang trí xinh đẹp là địa ngục khủng khiếp của tù nhân. Hàng trăm nhà tù to lớn trải dài khắp trên đất nước Việt Nam là những công xưởng sản xuất hàng hóa xuất khẩu như hạt điều, hàng thủ công mỹ nghệ. Người tù làm việc không được đạt chỉ tiêu sẽ bị biệt giam hay bị trừng phạt. Cai tù và nhà tù ngày càng giàu thêm nhờ việc bóc lột những người bị giam giữ.

Tôi rất ngạc nhiên và cảm thấy chua chát khi nghe các phát biểu của nhiều chính khách, các bản điều trần của một số chính phủ, một số tổ chức ca ngợi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đang có tiến bộ về nhân quyền, về chính sách tôn giáo, về chế độ lao động.

Kính thưa quý vị,

Tôi hiểu quyền lợi kinh tế quốc gia đối với nước Mỹ là tối thượng, nhưng đối với chúng tôi nước Mỹ cũng là tấm gương tranh đấu cho nhân quyền. Chính vì vậy mà tôi được có mặt tại nơi đây hôm nay.

Tôi thỉnh cầu quý vị, bằng vị thế của mình, xin hãy dùng mọi cách để áp lực nhà nước cộng sản Việt Nam trả tự do vô điều kiện cho con tôi và tất cả những tù nhân lương tâm, nhất là trong khi Hoa Kỳ đang thương thảo hiệp ước đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam,

Tôi cũng tha thiết thỉnh cầu quý vị giúp đỡ tôi kịp thời can thiệp với nhà nước cộng sản Việt Nam cho gia đình tôi bảo lãnh con tôi ra ngoài để đến bệnh viện điều trị căn bệnh mà chúng tôi nghi ngờ với triệu chứng ung thư vì đã phát hiện có khối U trong ngực trái của con tôi.

Xin cám ơn Quý vị. Nguyện cầu Thượng Đế chúc lành cho Hoa Kỳ và cho Quý vị!
  (Dân luận)