Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Lượm lặt - Thương nhớ Nguyễn Kiến Giang

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT
Nhân quyền không tự nhiên mà có  -Trần Gia Phụng (Danlambao)   —-Hiến pháp sửa đổi: Trò hề kệch cỡm  -(DLB)
Con tàu Trung Quốc không thể ra khơi -(DLB)   —Việc Trung Quốc lập ADIZ ở biển Hoa Đông -(DLB)
Nhà nước Việt Nam ‘giúp’ Trung Quốc hại lúa gạo dân Việt -(DLB)
Tiền và máu! -(Huy Phương – Nguoiviet) -  “Ưu điểm” của chế độ CHXHCN hôm nay: Cái gì cũng có thể bán và không có gì không mua được!
Thông qua HP: Khi Tổng Bí thư “xào nấu” lòng dân  -(Kami -RFA)  -Dù đã biết việc Sửa đổi Hiến pháp 1992 chỉ là một trò hề, với mục đích nhằm một lần nữa hợp thức hóa cương lĩnh của đảng CSVN, dưới cái vỏ bọc một bản Hiến pháp mới, với thời gian hai năm rưỡi chuẩn bị, kha khá tiền bạc và đã có sự tham gia đóng góp ý kiến sâu rộng đông đảo của dân chúng. Nhưng tôi cũng không khỏi ngậm ngùi và tiếc, khi được tin bản Hiến pháp Sửa đổi đã được Quốc hội thông qua ngày 28.11.2013.
Một nghị định phản nhân quyền  – (Lê diễn Đức -RFA) -  Nghị định 174/2013/NĐ-CP áp dụng từ ngày 15/01/2014 là sự tiếp diễn của quy trình sản xuất này. Theo đó, các hành vi hành vi tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam và truyền bá tư tưởng phản động, nói xấu nhà nước trên mạng xã hội bị phạt từ 70 đến 100 triệu đồng.
Thế hệ tương lai của đất nước!  -(Đoan Trang)  -Nhân chuyện một nhóm sinh viên Học viện Ngân hàng bị xử lý kỷ luật vì can tội xếp hàng hình chữ SEX trong Hoàng Thành Thăng Long, và bạn Nguyễn Anh Tuấn (sinh năm 1990), sinh viên xuất sắc của Học viện Hành chính Quốc gia, có bài viết đáp lễ “SEX chưa rõ nghĩa, các bạn cần FUCK…”, mình bỗng chạnh lòng nghĩ đến thân phận thanh niên – thế hệ tương lai của đất nước.
Hồ Trường An – Nguyễn Chí Thiện vối tập truyện Hỏa Lò (Tiếp theo và hết ) – (DĐTK)  >>>Hồ Trường An – Nguyễn Chí Thiện với tập truyện Hỏa Lò
Các biểu tượng truyền thống của chính trị Việt Nam -(Gió O / NCLS) -  John T. McAlister, Jr./ Princeton University & Paul Mus/ Yale University  -Ngô Bắc dịch
Jonathan Adelman – Tại sao Mĩ vẫn là siêu cường không ai có thể thách thức nổi?  -(Phạm nguyên Trường dịch)
William H. Overholt – Những cuộc cải cách mới ở Trung Quốc: Lí thuyết và thực tiễn-(Phạm nguyên Trường dịch)
Robert Nozick – Vì sao các nhà trí thức phản đối chủ nghĩa tư bản?-(Phạm nguyên Trường dịch)
Gabe Collins – Những giới hạn của nhà nước giám sát Trung Quốc -(Phạm nguyên Trường dịch)
Nói thật về chủ nghĩa cộng sản-(Phạm nguyên Trường dịch)  -Nguồn: Pateikt patiesību par komunismu   -Dịch qua bản tiếng Nga tại địa chỉ: http://inosmi.ru/sngbaltia/20131030/214334805.html
Jacqueline Newmyer Deal – Lần theo kế hoạch lâu dài của Trung Quốc  -(National Interest, tháng 9-10 năm 2013)-(Phạm nguyên Trường dịch)
Chủ nghĩa tư bản nhà nước ở Việt Nam-(Phạm nguyên Trường dịch)  -Nguồn: http://www.economist.com/news/asia/21588143-will-american-led-trade-deal-aid-vietnamese-reformers-blowing-trade-winds
Tư hữu là cốt lõi của tự do-(Phạm nguyên Trường dịch)  -http://mises.org/daily/6512/Private-Property-Is-the-Essence-of-Liberty
Cộng Hòa: Dẫn Giải  -(Học viện công dân)
Quyền thổi còi  -(Bùi Tín -VOA) -  Có người ví việc gia nhập Hội đồng Nhân quyền LHQ của Việt Nam như kẻ chuyên phóng lửa đốt rừng bỗng xin được kết nạp vào đội chữa lửa
Đóng tuồng vụng để tồn tại  -(Nguyễn hưng Quốc -VOA) -  Hình ảnh chính xác nhất để mô tả cả cuộc vận động sửa đổi Hiến pháp 2013, theo tôi, là hình ảnh của một vở tuồng vụng
Chiếc lược bằng xác máy bay Mỹ và câu chuyện của một cựu chiến binh Trung Quốc sang giúp Việt Nam chống Mỹ năm xưa  -(CRI)
Cộng đồng Việt Nam góp gần $1 triệu cho nạn nhân bão Haiyan  -(NV)   —-Nhà nước Việt Nam ‘giúp’ Trung Quốc hại lúa gạo dân Việt  (NV)
Thành viên ‘Hội Đồng Nhân Quyền’ tra tấn dân  (NV)   —-Đất đai vẫn bị tước đoạt nếu có ‘dự án’  (NV)
Bí thư Hà Nội: Xử nghiêm các vụ thiếu lương tâm, đạo đức con người -(Infonet)   —Chỉ 25% kiến nghị trên báo chí được CQNN trả lời đúng hạn -(Infonet)   —  Tân Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP: “Chúng ta có nhiều mối lo…” -(Infonet)
Chủ tịch nước nói về việc luân chuyển ông Nguyễn Thiện Nhân(ĐV)   —Chủ tịch Quốc hội ký chứng thực Hiến pháp sửa đổi  (Tintuc)   —Thủ tướng tiếp Trưởng đại diện Ủy ban thương mại Hoa Kỳ  (Tintuc)   —Có khả năng hoàn thành thu ngân sách năm 2013  (Tintuc)
Khi công chức lương 500 USD, đi xe siêu sang  (Dân trí)   —Nghỉ Tết Giáp Ngọ từ 28 tháng Chạp để dân có thời gian mua sắm  (DV)
Vụ chôn thuốc trừ sâu ở Thanh Hóa: Tội ác rành rành, sao không xử lý?  (LĐ)   —–“Những công trình gian dối đây – thưa Bộ trưởng”: Đường nát ngay khi mới sử dụng  (LĐ)
Chúng ta mà muốn…  (LĐ)  -Ở ta, thành lệ, khi bàn việc gì dính dáng đến tiêu cực thì người bàn luôn coi mình là “người ngoài cuộc”, vô can. Gần năm trăm vị đại biểu Quốc hội quên rằng, có hơn một phần ba của con số ấy là chuyên trách, tức là ăn lương của Nhà nước theo ngạch bậc “nhỉnh” hơn cả những chức vị tương đương của bên hành pháp.
Những tiến bộ đi cùng hiến pháp – TS. Nguyễn sỹ Dũng -(LĐ)  -….Điều cần ghi nhận thứ hai là tranh luận xã hội về các vấn đề của hiến pháp, kể cả những vấn đề nhạy cảm nhất  đã diễn ra cởi mở chưa từng thấy từ trước đến nay. Những ý kiến khác nhau trong một xã hội có hạ tầng cơ sở (kinh tế) đã gồm rất nhiều thành phần là điều không chỉ hoàn toàn dễ hiểu, mà còn hoàn toàn lành mạnh. Tuy nhiên, nhận thức về một sự tất yếu như vậy nhiều khi  khó đạt một cách dễ dàng…..
Khổ sở tái định cư: Mất kế sinh nhai   (NLĐ)  -Nhà cửa hơn hẳn nơi ở cũ nhưng người dân tái định cư phải từ bỏ nghề buôn bán nhỏ, lao động tay chân quen thuộc trong khi việc làm tại nơi ở mới không phải dễ tìm nên thu nhập bấp bênh   —Lo mất việc ở ngân hàng  (NLĐ)
Ông Nguyễn Kiến Giang qua đời   (BBC) -Nhà hoạt động chính trị Nguyễn Kiến Giang, người từng bị tù nhiều năm trong vụ án Xét lại chống Đảng những năm 1960, vừa qua đời ở tuổi 83.
Ông Nguyễn Kiến Giang bị tù 6 năm trong vụ án Xét lại Chống Đảng===>>>
Nguyễn Kiến Giang là người yêu nước’  (BBC /nghe) -  Nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Minh Cần, người cùng học với ông Kiến Giang tại trường Đảng cao cấp tại Nga, nhưng quyết định ở lại trong khi ông Nguyễn Kiến Giang bị gọi về và bị bắt, kể lại câu chuyện.
‘Cần không gian cho quan điểm đa nguyên’  (BBC) -   Chuyên gia của Liên Hiệp Quốc khuyến nghị Việt Nam tăng cường tự do cho hoạt động nghệ thuật và học thuật.  –Bà Farida Shaheed, Báo cáo viên đặc biệt của LHQ về các quyền văn hóa, lần đầu tiên có chuyến thăm Việt Nam trong tháng 11.  —-Báo cáo viên LHQ kêu gọi tự do ngôn luận ở Việt Nam  (RFI)
Hậu Hội đồng nhân quyền: Dân chủ Việt Nam sẽ ra sao?  -(RFI) – PV Phạm chí Dũng.
Vũ khí : Trọng tâm quan hệ đối tác chiến lược toàn diện Nga-Việt  (RFI)   –Trung Quốc bất lực nhìn Nga giúp Việt Nam về quân sự  (RFI)
Nạn phá rừng trồng cao su  (RFA)   —  Bạn nghĩ gì  -(RFA) – Ý kiến  về QH và HP.

KINH TẾ
VĂN HÓA-THỂ THAO
GIÁO DỤC-KHOA HỌC
XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG
Cục Hải quan TP.HCM họp báo vụ 600 bánh heroin lọt qua cửa sân bay   (MTG)    >>>600 bánh heroin đã đi vào… luồng xanh!    —-229 kg heroin lọt lưới: Giải thích của Hải quan hài hước? (KT)  —Tất cả đều ‘đúng quy trình’, 229kg heroin vẫn sang Đài Loan  (ĐV)   —Lộ diện chủ lô hàng chứa 600 bánh heroin trên máy bay  (DT)   —-Đồng hồ tây có bao giờ sai  (LĐ)
Để lọt 229 ký heroin: Hải quan TP HCM khẳng định vô can   (NLĐ)  -Ông Trần Mã Thông, Cục phó Cục Hải quan TPHCM, khẳng định cán bộ hải quan đã làm đúng quy trình đối với hàng xuất khẩu khi trả lời về vụ việc để lọt vụ vận chuyển 600 bánh heroin (229 kg) từ Sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất đi Đài Loan.
Một bác sĩ bị tố lừa cả tình lẫn tiền Trung Quốc rao bán cô dâu Việt với giá 6.000 USD  (SM)   —-Quyết đấu trong cuộc nhậu, một người bị đâm thấu tim  (ĐV)  —-Nghi vợ ngoại tình, chồng dùng tuốcnơvít đoạt mạng “tình địch”  (DV)   —Thiếu nữ 16 tuổi cùng bạn trai giết, cướp lái xe ôm  (DV)   —Nghi án con gái đầu độc cha mẹ ruột vì tranh chấp đất đai  (DV)
Vừa bước ra khỏi trường, nam sinh bị đâm hai nhát  (DV)   —“Dân đi bão” trộm xe ngay cơ quan… công an  (NLĐ)   —Đi cướp mộ bị kẹt dưới lòng đất  (NLĐ)

QUỐC TẾ 
Phi cơ Đài Loan bay 30 lần vào không phận TQ ấn định  (RFA)    —-Không quân Đài Loan bay vào vùng phòng không Trung Quốc  -(RFI)   —Vùng phòng không Trung Quốc có thể gây bất hòa giữa Mỹ với Nhật-(RFI)   —Mỹ đưa máy bay săn tàu ngầm đến Nhật  (RFA)   —-Nhật – Mỹ bàn về vùng phòng không của TQ  (RFA)
Phó TT Mỹ công du Châu Á giữa lúc căng thẳng gia tăng với TQ  (VOA)   —-Ðại sứ Mỹ ở Philippines vận động cho thỏa thuận luân chuyển quân đội  (VOA)

2137. TƯƠNG LAI CỦA INTERNET SAU VỤ BÊ BỐI GIÁN ĐIỆP TOÀN CẦU CỦA MỸ

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)
Thứ Tư, ngày 27/11/2013
TTXVN (Pretoria 22/11)
Theo mạng “Tin Toàn cầu” ngày 17/11, tiết lộ gần đây của Edward Snowden về việc Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (NSA) nghe trộm điện thoại các nguyên thủ quốc gia và thu thập thông tin cá nhân của người dân châu Âu rõ ràng gây tác động nghiêm trọng trên cả mức độ bê bối ngoại giao đơn thuần.

Điều này đã được chứng tỏ tại Hội nghị thượng đỉnh Liên minh châu Âu (EU) tổ chức vào ngày 24-25/10/2013 vừa qua. Mức độ phẫn nộ của các nước châu Âu thể hiện khá rõ ràng. Thay vì thảo luận những vấn đề kinh tế đang nóng bỏng, hầu như toàn bộ thời gian diễn ra hội nghị dành để lên án Mỹ và đồng minh nghe trộm điện thoại của Thủ tướng Đức A.Merkel, Tổng thống Pháp F.Hollande và nhiều nguyên thủ châu Âu khác. Tuyên bố chung của các nhà lãnh đạo tham dự hội nghị khẳng định rõ: hành động trên không được phép tiếp diễn. Một số nguyên thủ thậm chí còn đề xuất Mỹ cần phải ký Hiệp ước đặc biệt “chống hoạt động gián điệp” với các nước châu Âu. Theo đó, Washington phải cam kết không tiến hành hoạt động không mấy thân thiện như trên đối với đồng minh châu Âu. Đức đã biến lời nói thành hành động khi một phái đoàn đặc biệt của Chính phủ Đức đến Mỹ với nhiệm vụ đạt được một quyết định về vấn đề này. Tuy nhiên, theo tờ Frankfurter Allgemeine Zeitung, mặc dù cuộc gặp giữa đại diện hai nước đã diễn ra tại Nhà Trắng vào ngày 30/10/2013 nhưng họ không đi đến được một quyết định chung. Theo tin tức của giới truyền thông, Mỹ tiếp tục chống lại việc ký kết “Hiệp ước chống gián điệp”.
Chúng ta có thể dự đoán rằng cuộc thảo luận giữa Đức và Mỹ về chủ đề này sẽ chẳng đi đến đâu. Không đơn thuần chỉ là việc Mỹ sợ ký vào một văn bản mà sau đó sẽ phải tuân thủ, mà tất cả đều hiểu rằng văn bản này cùng lắm vẫn chỉ là “tuyên bố về ý định”. Đơn giản là Nhà Trắng hiểu rõ tại sao không nên ký bất cứ văn bản nào sẽ hạn chế tham vọng của Chính phủ Mỹ, hơn nữa lại là với các đối tác mà Mỹ không coi là đồng minh của mình. Washington hẳn chưa quên quan điểm của Berlin trong cuộc xâm lược của Mỹ đối với Iraq.
Và tại sao Washington lại phải tự bó tay bó chân chính mình trong lĩnh vực mà Mỹ đã tạo ra lợi thế độc quyền? Cấu trúc liên kết rộng rãi của Internet (world wide web), một mạng lưới xương sống quan trọng, hiện đang liên kết với Mỹ và 75% lưu lượng thông tin đi qua Mỹ. Nếu bổ sung thêm đường truyền Internet do Anh kiểm soát thì con số lưu lượng trên sẽ lên đến 95%. Và vì vậy, Mỹ không có ý định từ bỏ lợi thế mà họ đã bảo vệ cho chính mình trong 20-30 năm qua. Phần lớn hoạt động kiểm soát Internet được thực hiện (trực tiếp hay gián tiếp) bởi các công ty của Mỹ có quan hệ mật thiết với chính phủ như ICANN, IANA, ISOC… và một số công ty khác có sự kiềm soát lưu lượng đường truyền quốc, tế hạn chế hơn. Hơn nữa, để quyền kiểm soát Internet nằm trong tay các công ty trên là mục tiêu chiến lược dài hạn của Mỹ. Điều này đã quá rõ ràng. Nỗ lực của một số nước buộc ICANN chuyển giao quyền lực của mình cho Liên minh viễn thông quốc tế (ITU) hay bất kỳ tổ chức nào khác nằm dưới sự bảo trợ của Liên họp quốc đã vấp phải sự phản đối quyết liệt của từ chính giới Mỹ, ví dụ như K. Alexander, Giám đốc NSA và Bộ Tư lệnh không gian mạng Mỹ.
ICANN dường như đang tích cực tìm kiếm giải pháp “thỏa hiệp” nhưng trên thực tế, Mỹ vẫn nắm quyền kiểm soát Internet. Một ví dụ cho thấy Mỹ đang cố gắng nói theo cách của họ khi né tránh vấn đề là cuộc thảo luận về mô hình đa cổ đông. Theo đó, Mỹ đồng ý rằng mô hình quản lý Internet cần phải được thực hiện dân chủ, đồng thời đề xuất thành lập một tổ họp quản lý trên cơ sở ICANN bao gồm đại diện của các công ty máy tính nêu trên, các đại diện doanh nghiệp công nghệ thông tin lớn, các tổ chức phi chính phủ (NGOs) và một số cá nhân. Rõ ràng một mô hình như vậy ít nhất sẽ không thể kiểm soát được hoạt động của mạng Internet trên cấp độ quốc tế thực sự. Khó có thể tin được rằng ICANN muốn thoát khỏi sự kiểm soát của Chính phủ Mỹ như lãnh đạo công ty này F.Chehadé đã tuyên bố vào cuối tháng 10 vừa qua.
Hội nghị ITU tổ chức tại Dubai vào tháng 12/2012 đã nói về vấn đề này. Tại thời điểm đó, Nga và Trung Quốc đặt vấn đề chủ quyền quốc gia trong lĩnh vực Internet vào chương trình nghị sự đã gây ra sự phản đối quyết liệt của Mỹ và các nước, đồng thời đe dọa làm gián đoạn hội nghị này. Cũng tại thời điểm đó, Quốc hội Mỹ đã thông qua nghị quyết cam kết “thúc đẩy tự do Internet trên toàn cầu thoát khói sự kiểm soát của chính phủ”. Tại Dubai, quan điểm của Mỹ được các nước EU, trong đó có Đức, nhiệt liệt ủng hộ.
Tuy nhiên, những sự kiện gần đây cho thấy quan điểm của các nước châu Âu có thể sẽ phải điều chỉnh đáng kể. Mikko Hypponen, chuyên gia nghiên cứu hàng đầu trong tập đoàn chống virus máy tính F-Secure đã tuyên bố ràng theo quan điểm của ông “Internet đã trở thành thuộc địa của Mỹ. Chúng ta đang trở về thời đại chủ nghĩa thực dân; chúng ta nên nghĩ về việc người Mỹ như những ông chủ của chúng ta. Đây là một tình huống bất bình đẳng. Tất cả các tập đoàn cung cấp dịch vụ chủ yểu đều nằm tại Mỹ”.
Và châu Âu đang bắt đầu thực hiện những bước đi nhất định để chấm dứt uy thế tối cao của Mỹ. Vào ngày Hội nghị thượng đỉnh EU khai mạc, với sự ủng hộ của Brazil và một số nước Mỹ Latinh, Đức đã yêu cầu Liên hợp quốc làm cho Công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị phù hợp với thực tế hoạt động của mạng Internet. Ngày 11/11, một nghị quyết đã được đệ trình lên ủy ban thứ ba Đại hội đồng Liên hợp quốc xem xét. Nghị quyết này kêu gọi tất cả các nước “xem xét trình tự, thực tế và luật pháp liên quan đến việc giám sát thông tin liên lạc, hoạt động xâm nhập và thu thập dữ liệu cá nhân”.
Ngày 23/10 vừa qua, Nghị viện châu Âu thông qua một nghị quyết với đa số phiếu ủng hộ bãi bỏ Hiệp ước về chuyển giao thông tin ngân hàng và hệ thống giao dịch quốc tế (SWIFT) có thể tạo điều kiện cho Mỹ tiếp cận ngân hàng dừ liệu của châu Âu. Thậm chí còn thú vị hơn là các sáng kiến gần đây của Đức trong việc tăng cường bảo vệ an ninh dữ liệu cá nhân của công dân Đức. Philipp Blank, đại diện chính của Deutsche Telekom, đã thể hiện mối lo ngại về ý tưởng thực hiện dự án “định tuyến quốc gia” có thể ngăn chặn lưu lượng truy cập Internet thông qua các điểm mạng nằm ngoài đất nước. “Ý tưởng trên nghĩa là dữ liệu từ người gửi của Đức đến người nhận ở Đức sẽ không được gửi thông qua một nước khác (điều hoàn toàn trái với thực tiễn phổ biến hiện nay)”. Đây là một dự án tốn kém nhưng Đức sẵn sàng gánh chịu chi phí đó. Dường như châu Âu sẽ sớm nhớ lại rằng “chủ quyền kỹ thuật số” là một vấn đề phức tạp, không thể đơn giản chỉ giao nhiệm vụ cho một ai đó (như châu Âu đã từng làm với an ninh quân sự bằng cách ủy quyền cho NATO và do đó trên thực tế là ủy quyền cho chính Mỹ). Điều này hoàn toàn khác xa từ ý tưởng đến kinh nghiệm thực tiễn của’Trung Quốc mà sau đó ngày càng được học tập sâu rộng trên toàn thế giới.
Ngày nay, toàn bộ hệ thống quản lý mạng Internet được xây dựng trên sự thống trị về công nghệ của Mỹ, làm suy yếu phần lớn nỗ lực của các nước nhằm bảo vệ lợi ích an ninh quốc gia trong lĩnh vực không gian mạng. Sự thống trị toàn bộ của các công ty công nghệ thông tin Mỹ như Google, Facebook hay Microsoft, đều tích cực họp tác với NSA và các cơ quan tình báo Mỹ khác, khiến cho “chủ quyền kỹ thuật số” thậm chí trở nên ảo tưởng hơn. Nhiều khả năng, Liên minh châu Âu sẽ xem xét lại toàn bộ quan niệm của mình về việc xây dựng xã hội thông tin châu Âu, mà rõ ràng là không đáp ứng được các yêu cầu an ninh hiện đại. Mô hình mới sẽ như thế nào hiện vẫn chưa rõ ràng nhưng dường như nó sẽ báo trước một sự khởi đầu phù hợp cho chủ nghĩa tự do cực đoan, vốn đã tự làm mình mất uy tín trong điều kiện an ninh mạng toàn diện mà Mỹ đã bắt đầu thực hiện chống lại toàn bộ thế giới./.

2138. Thương nhớ Nguyễn Kiến Giang

HỌC GIẢ NGUYỄN KIẾN GIANG

 Nguyễn Thanh Giang
Có lẽ Nguyễn Kiến Giang là một trong những người đầu tiên nêu yêu cầu bỏ điều 4 của Hiến pháp CHXHCNVN. Trong bài phát biểu tại Hội thảo do Câu lạc bộ Liên hiệp các hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam tổ chức ngày 20 tháng 2 năm 1990 và sau đó đăng trên tạp chí Khoa học và Tổ quốc dưới tiêu đề “ Bàn về sự lãnh đạo của Đảng ” ông đã nêu mấy kiến nghị ;

  • “ Xóa bỏ điều 4 trong hiến pháp qui định về mặt pháp lý vai trò lãnh đạo của Đảng trong xã hội, để cho các tổ chức Đảng và đảng viên không thể dựa vào ưu thế pháp lý của mình trong sự lãnh đạo, và sự lãnh đạo của Đảng chỉ dựa vào phương pháp thuyết phục. Tất cả các nghị quyết, chỉ thị của Đảng không mang tính chất bắt buộc đối với các công dân về mặt pháp lý ( trừ những trường hợp đã biến thành luật );
  • Đảng không độc chiếm các cơ quan dân cử, các cơ quan lãnh đạo và quản lý xã hội; chỉ dành một tỉ lệ không quá 50% thành phần các cơ quan này cho đảng viên, như vậy sẽ tập hợp được những người ngoài Đảng ưu tú vào công việc quản lý đất nước;
  • Ban lãnh đạo các cấp, kể cả trung ương, tiến hành những cuộc đối thoại bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau với những người tiêu biểu cho các xu hướng khác nhau trong xã hội, cả với những người có ý kiến ngược với ý kiến của Đảng, không định kiến, không trù dập;
  • Tiến hành những cuộc tranh luận công khai trên báo chí về các vấn đề quốc kế dân sinh, không hạn chế tự do tư tưởng, chỉ với điều kiện không trái với hiến pháp và luật pháp được xây dựng thật sự dân chủ;
  • Các cơ quan thuộc bộ máy Đảng không được trực tiếp chỉ huy điều hành những cơ quan, những tổ chức không thuộc hệ thống tổ chức của Đảng (cụ thể: ban tuyên huấn không trực tiếp chỉ huy báo chí, ban tổ chức không được trực tiếp quyết định công việc nhân sự…).
  • Cuối cùng, giải quyết tất cả những vụ án oan về tư tưởng và chính trị trước đây, sòng phẳng với những sai lầm của Đảng trong quá khứ; thật sự khôi phục đầy đủ các quyền công dân cho người bị oan ức; thực hiện hòa hợp dân tộc một cách chân thành ”.
Ông giải thích lý do kiến nghị là để giải quyết tệ trạng: “ Từ chỗ là một sự lựa chọn lịch sử khách quan, sự độc quyền lãnh đạo của Đảng dần dần được hiểu và được thực hiện thành sự thống trị tuyệt đối của Đảng trong mọi lĩnh vực đời sống xã hội, có khi cả đời sống cá nhân, thành “ Đảng trị ” (partocratie), Đảng biến thành “ Đảng – Nhà nước ”, thành một thứ “ siêu nhà nước ”, có toàn quyền quyết định tất cả, từ những chủ trương lớn đến những biện pháp thực hiện nhỏ, và mọi người dân chỉ được phép nghĩ theo, nói theo và làm theo những quyết định của Đảng, có khi chỉ là của một cấp lãnh đạo, thậm chí của một cá nhân lãnh đạo nào đó. Mọi ý kiến khác với ý kiến những người lãnh đạo của Đảng bị coi là chống Đảng, mà chống Đảng cũng có nghĩa là chống Nhà nước, chống chế độ, chống cách mạng. Cho đến khi Đảng nhận ra được những sai lầm của mình ( triệt để hay không triệt để ) thì xã hội đã gánh chịu những hậu quả cay đắng, chưa nói tới một số người phải chịu đựng sự trừng phạt trái pháp luật mà đến nay vẫn chưa giũ bỏ dược hết số phận oan trái của mình ” .
Kết quả của việc đăng kiến nghị này là tạp chí Khoa học và Tổ quốc bị đình bản và tổng biên tập Phạm Quế Dương suýt bị khởi tố.
Nguyễn Kiến Giang sinh ngày 22-1-1931 tại một làng quê Quảng Bình bên con sông Kiến Giang. Ông tham gia Mặt trận Việt Minh rất sớm và năm 1945 đã trở thành đảng viên Cộng sản khi mới 14 tuổi. Năm 1947 ông được cử vào huyện ủy rồi được điều lên công tác ỏ tỉnh ủy Quảng Bình ( 1945-1955 ). Năm 1956 ông được chuyển về công tác tại Hà Nội và đã từng được đề bạt làm Phó giám đốc nhà xuất bản Sự Thật. Năm 1962 ông được cử đi học trường Đảng cao cấp tại Liên Xô. Khi Trung ương Đảng ra Nghị quyết 9 chống chủ nghĩa Xét lại thì tất cả anh em trong khóa học của ông đều bị gọi về nước. Từ 1964-1967 ông bị đưa đi « công tác thực tế » tại Quảng Bình và Thái Bình; sau đó bị tống giam cho đến 1973. Ra khỏi tù, ông vẫn bị đưa đi quản chế tại Thanh Ba, Vĩnh Phú cho đến năm 1976. Ông tâm sự: “ Cho đến bây giờ tôi cũng không biết là tôi có tội gì nữa cơ. Nghe người ta bảo là tôi phản động, tay sai nước ngoài, thì cũng nghe nói thế thôi, chứ còn trên thực tế từ giam ở xà lim mấy năm, và mấy năm quản chế, khoảng gần 10 năm. Khi tôi trở về Hà nội với tư cách là một người công dân thì tôi cũng không biết là tôi có tội gì. Cho tới nay cũng không ai nói với tôi là tôi có tội gì nữa ”.
Từ tháng 9-1976 được về với gia đình tại Hà Nội sống như một người ngoài lề xã hội, ông ngồi dịch và viết sách báo dưới nhiều bút hiệu khác như Lương Dân, Lê Diên, Lê Minh Tuệ…   
Sách đã viết gồm có:
         – Phác qua tình hình ruộng đất và đời sống nông dân trước Cách mạng Tháng Tám ( 1959 )
         – Việt Nam năm đầu tiên sau Cách mạng Tháng Tám ( 1961 )
         – Việt Nam – Khủng hoảng và lối ra
         – Tuyển tập Nguyễn Kiến Giang ( 1993 )
Cùng viết với Nguyễn Khắc Viện có:
         – Liên Xô 70 năm trên đường khai phá (1987)
         – Cách mạng 1789 và chúng ta (1989)
Những bài viết của Nguyễn Kiến Giang trong thập niên 90 đã đăng rải rác trên báo chí trong ngoài nước hoặc tán phát chuyền tay được Talawas gom thành một tập hợp mang tên “ Suy tư 90 ”. Trong tập hợp này có nhiều bài giá trị như:
         – Đi tìm cách tiếp cận bản tính gốc người Việt.
         – Một cuộc chiến chống lại “ phi lý tính ”
         – Nên đặt vấn đề Nho giáo như thế nào ?
         – Khủng hoảng và lối ra
         – Thử dò tìm một cách tiếp cận mới đối với thế giới hiện đại
         – Một quan niệm về hiện đại hóa ở Việt Nam
         – Đời sống tâm linh và ý thức tôn giáo
         – Từ Duy tân đến Đổi mới
         – Nhìn nhận thực trạng văn hóa Việt Nam hiện nay
         – Công bằng xã hội và kinh tế
         – Nhìn lại quá trình du nhập chủ nghĩa Mác- Lênin vào Việt Nam
- 1 -
Bàn về nguồn gốc bản sắc văn hóa Việt Nam ngoài các học giả thường quy nạp vào nền văn minh trồng trọt và trồng lúa nước để phân biệt với nền văn minh chăn nuôi, du mục; có người nhấn mạnh tới tính chất sửa vặt ( bricolage ) của văn hóa Việt Nam, Nguyễn Kiến Giang thì chứng minh rằng: “ văn hóa Việt Nam là một “hệ thống mở ” trong hàng nghìn năm tồn tại của tộc người Việt. Nó là một hệ thống có nhiều cơ tầng có liên quan tới những “đợt” tiếp xúc với những nền văn hóa bên ngoài (cũng tương tự như tiếng Việt gồm nhiều cơ tầng khác nhau mà các nhà ngôn ngữ học đã tìm thấy). Với những cơ tầng hình thành nối tiếp nhau trong lịch sử như vậy, rõ ràng người Việt chúng ta đã tiếp nhận (như một “cái phễu” ngày càng rộng miệng) rất nhiều nguồn văn hóa khác nhau trong lịch sử (Trung Quốc, Ấn Độ, Chiêm Thành, Pháp, Nhật Bản, Liên Xô, Mỹ…). …Nhưng vẫn có một cái gì đó làm cho văn hóa của chúng ta trở thành của chính chúng ta mà không trộn lẫn với bất cứ một thứ văn hóa nào khác. Cái gì đó, theo tôi nghĩ, có lẽ là một ” bộ lọc “. ” Bộ lọc ” này gồm ba yếu tố là ứng xử, ngôn ngữ và tâm thức, ba yếu tố này quyện chặt với nhau đến mức không thể tách riêng từng yếu tố, nói cho đúng, “tuy ba mà một” (cũng có thể gọi là “tam vị nhất thể” (trinité) như ở một số tôn giáo, nhưng ở đây không có “ba ngôi” theo thứ bậc, mà là cùng tồn tại và hòa vào nhau) ” ( 1 )
Ông có ý “ chê ”: “ Óc khái quát chưa bao giờ là mặt mạnh của người Việt cả. Những đỉnh cao trí tuệ và tâm linh, in đậm sức sáng tạo và tính độc đáo, gần như rất hiếm hoi, có lẽ chỉ trừ lĩnh vực y học và đánh giặc, hai lĩnh vực có liên quan trực tiếp đến sống chết của con người. Năng lực tư duy của người Việt quá kém cỏi chăng? Tôi không muốn nghĩ như vậy, vì trong lịch sử, thời nào cũng có những trang tài giỏi mà năng lực tư duy không kém ai. Nhưng chính họ cũng không đẩy được những kết quả tư duy của mình lên thành học thuyết, thành hệ thống có tính phổ quát, mà nói chung, chỉ dừng lại ở trình độ ” vận dụng ” như ta nói hiện nay, dù là “vận dụng sáng tạo” hay ” vận dụng tuyệt vời ” đi nữa ” ( 1 ). Ông giải thích điều này là do : “Chưa kịp xây dựng những hệ thống tư tưởng riêng của mình, thì người Việt đã có sẵn những câu giải đáp về đời sống tâm linh và hiện hữu của con người nằm sẵn trong những tôn giáo và triết thuyết của hai nền văn minh khổng lồ ấy. Từ Trung Quốc truyền sang (có kèm theo những đạo quân xâm lược hay không) nhiều học thuyết khác nhau, chủ yếu là Khổng giáo và Đạo giáo. Phật giáo thì từ Ấn Độ truyền sang bằng những con đường khác nhau, trực tiếp hay gián tiếp, với sức thuyết phục của nó là chính. … ảnh hưởng của những tư tưởng Trung Quốc và Ấn Độ giống như hai bóng cây khổng lồ trùm phủ lên mảnh đất nước ta ngày xưa, khiến cho mọi thứ “cây tư tưởng” của người Việt bị “cớm nắng”. Tình trạng này đưa tới một hệ quả nặng nề: dựa dẫm vào những tư tưởng bên ngoài, và như vậy trong gần hai nghìn năm. Sức sáng tạo tư tưởng bị còi cọc: lối suy nghĩ giáo điều, sao chép và học thuộc lòng sách vở nước ngoài trở thành một tâm thức quá quen thuộc, như một thứ thuộc tính khó dứt bỏ ” ( 1 ). Ông bình luận: “ người Việt ngày xưa lấy Khổng giáo làm hệ tư tưởng chính thống, tạo ra tâm thức phục tùng chính thống gần như vô điều kiện. …Tâm thức này có mặt tốt: những lúc đất nước đứng trước nguy cơ lớn đối với sự tồn tại của nó, một ” hệ tư tưởng chính thống ” là cần thiết để có thể tập hợp tất cả những sức mạnh của dân tộc thành một sức mạnh thống nhất có sức chiến đấu cao. Nhưng chính tâm thức này đã cản trở không ít những sức mạnh sáng tạo về tư tưởng. Mọi sáng tạo tư tưởng ít nhiều đều không ăn khớp, thậm chí ngược lại với ” hệ tư tưởng chính thống “. Nếu duy trì hệ tư tưởng chính thống như cái gì duy nhất đúng, thì xin dùng lại hình ảnh trên đây, sẽ tạo ra một thứ bóng cây trùm phủ lên tất cả và mọi tư tưởng sáng tạo chắc chắn bị “cớm”. Phải chăng trong hoàn cảnh nước ta hiện nay, khi phải tìm kiếm những con đường, những phương pháp để hiện đại hóa, sự thống nhất về tư tưởng là cần thiết, nhưng chỉ nên thống nhất ở những mục tiêu, còn về những con đường, những phương pháp thì nên để cho sức sáng tạo được phát triển một cách tự do, dù có những cái không theo chính thống ” ( 1 ).
- 2 -
Một tuần lễ sau ngày chiếc máy bay của bọn khủng bố đâm sập hai tòa nhà chọc trời của Trung tâm thương mại thế giới ở New York, cũng như cộng đồng nhân loại, Nguyễn Kiến Giang thảng thốt kêu lên : “ Loài người chưa tận thế, tôi tin như vậy, nhưng sẽ sống với những thời khắc, thời điểm, thời đại không dễ gì minh định được. Bằng những bước dò dẫm và khủng khiếp này, loài người – một sinh vật có lý trí duy nhất được biết cho đến nay – đang đi vào một cuộc tự sát chăng? Những vũ khí hạt nhân đã có và đang có trong tay một số quốc gia trước đây và hiện nay, dù sao cũng không gây ra những cảm giác hãi hùng như những vũ khí thông thường trong tay một nhóm người cảm tử bước vào cái chết một cách không phải dửng dưng mà với một đam mê lớn nhất trong đời họ: lên thiên đàng ” ( 2 ). Ông bầy tỏ: “Tiêu diệt chủ nghĩa khủng bố là mệnh lệnh cấp bách của nền văn minh loài người ” ( 2 ), “ tôi hoàn toàn ủng hộ mọi hành động không chỉ của Mỹ mà của bất cứ lực lượng nào trừ diệt được những tay thủ lĩnh khủng bố nguy hiểm như kiểu Bin Laden. Ðó là những ổ ung thư trên cơ thể cộng đồng loài người, mà để nó lan rộng, di căn thì cơ thể này không thể tồn tại bình thường được ” ( 2 )
Tuy nhiên, nhận thức rằng chủ nghĩa khủng bố là sự kết hợp của 3 yếu tố: cuồng tín tôn giáo + vũ khí hiện đại + tổ chức toàn cầu, cho nên ông khẳng định không thể có cuộc tấn công trả đũa ồ ạt nào có thể diệt trừ sạch sanh chủ nghĩa khủng bố.
Ông đi tìm nguyên nhân sâu xa của chủ nghĩa khủng bố và … từ nỗi xót đau hơn cả nỗi xót đau trước cái tang gần chục ngàn người chết, ông lên án: “ Phương Tây nói chung và Hoa Kỳ nói riêng không làm bất cứ một điều gì cần thiết để lấp sự ngăn cách  giữa hai thế giới cả. Họ vẫn tiếp tục đường lối đào sâu hố ngăn cách khi từ chối những trách nhiệm của mình đối với sự nghèo khổ và lạc hậu ở nhiều nước Á, Phi và Mỹ Latin ” ( 2 ). Bằng cái tâm nhân ái và cái tầm thấu đáo của mình, ông đặt vấn đề: “ chữ tâm phải đóng vai trò chủ yếu trong cuộc chiến tranh chống chủ nghĩa khủng bố. Đó là “ một sự thanh toán lịch sử ” công bằng, với những sự bù đắp cần thiết cho con cháu những người bị bán làm nô lệ trong thời kỳ “ tích lũy tư bản nguyên thủy”. Đó là thái độ công bằng, không thiên vị trong cuộc xung đột giữa Israel và người Palestin. Đó là sự giúp đỡ tận tình của Hoa Kỳ và Phương Tây cho những người nghèo khổ và lạc hậu để họ cùng với Phương Tây bước vào nền văn minh của loài người ” ( 2 ).
Cho nên, để giải quyết thảm họa chủ nghĩa khủng bố, thay vì chỉ quan tâm lập mặt trận thế giới chống khủng bố, học giả Nguyễn Kiến Giang kêu gọi: “ Còn cần phải lập Liên minh thế giới chống nghèo khổ và lạc hậu nữa ! ” ( 2 ).
- 3 -
Đầu thập ký 90, trước hiện tượng xuất hiện những “ con rồng ”, “ con hổ ” Châu Á như Nhật Bản, Nam Triều Tiên, Đài Loan, Singapore, các học giả Đại Hán khởi xướng cuộc bàn luận về tác dụng to lớn của Nho giáo đối với những thành công đáng kinh ngạc đó. Và, tuồng như có sự chỉ đạo, một số khoa học chính trị gia Việt Nam đã tích cực phụ họa. Thậm chí trong bài “ Nho giáo đã thành vấn đề thế nào với nước Việt Nam hiện nay ? ” đăng trên báo Văn hóa và Đời sống thành phố Hồ Chí Minh số tháng 11 năm 1992, tác giả Trần Đình Hượu còn nêu một định đề lớn: “ Phải chăng cũng có thể nghĩ đến một con đường phương Đông để hiện đại hóa ? Và như vậy thì nhiều hay ít – và có lẽ nhiều hơn ít – con đường đó sẽ có quan hệ với Nho giáo ”.   
Điều trớ trêu là, trong khi vào đầu thế kỷ 20, chống lại thuyết của nhà xã hội học Đức Max Weber gắn công sinh thành chủ nghĩa tư bản Tây Âu với đạo Tin Lành, Marx quy bước tiến lịch sử này vào mối quan hệ chặt chẽ với các quá trình kinh tế thì các nhà nghiên cứu Cộng sản Trung Quốc và Việt Nam ngày nay lại bỏ Marx để theo hướng Max Weber.
Trước “ sự cố ” này, Nguyễn Kiến Giang đã đi tiên phong phát động cuộc đấu tranh tư tưởng-văn hóa qua vấn đề đang được nêu ra. Ông viết: “ phải chăng các nước Ðông Á đã thành công trong sự nghiệp hiện đại hóa nhờ có Nho giáo (hay Khổng giáo, để nói thật chính xác)? Tôi nghi ngờ về điểm này. Công cuộc hiện đai hóa ở Nhật Bản, chẳng hạn, bắt đầu từ thời “Minh Trị Duy Tân” (mà một học giả Nhật còn gọi là “Cách mạng Minh Trị”). Ý tưởng Duy Tân ấy và toàn bộ những biện pháp để thực hiện ý tưởng ấy đều không bắt nguồn từ Nho giáo như vốn có. Không phải ngẫu nhiên mà các nhà duy tân ở Ðông Á vào cuối thế kỷ XIX – đầu thế kỷ XX đều coi Nho giáo là vật cản cần phải vượt qua để hiện đại hóa đất nước ” ( 3 ). Và ông đã kết luận bài viết của mình như sau: “ Riêng tôi, tôi không tin lắm vào tác dụng có ý nghĩa quyết định của Nho giáo đối với tiến trình hiện đại hóa ở nước ta. Và càng không tin rằng Nho giáo có thể trở thành một “hệ tư tưởng” của con đường phát triển xã hội Việt Nam. Tôi không hề phủ nhận những giá trị tích cực, vững bền nào đó do truyền thống Nho giáo để lại trong tâm thức và văn hóa người Việt. Nhưng nói rằng Nho giáo có thể là cơ sở của con đường phát triển xã hội Việt Nam hiện nay thì tôi xin được phép không đồng ý. Vì điều đó không những không thích hợp với những điều kiện xã hội – lịch sử và cả những điều kiện trí tuệ của dân tộc ta hôm nay, mà còn có thể nguy hiểm nữa ” ( 3 ).
Tuy nhiên, tôi ngỡ ngàng khi đọc những dòng này của Nguyễn Kiến Giang: “ Hiện đại hóa là một biến đổi xã hội tận gốc, xét về mặt nội dung của nó. Nhưng đây không phải là một sự nghiệp phá hoại mà là một sự nghiệp xây dựng. Vì thế nó đòi hỏi một sự ổn định xã hội, một trật tự xã hội chặt chẽ và nghiêm khắc. Không một sự nghiệp hiện đại hóa nào thành công trong bối cảnh hỗn loạn xã hội cả. Chính vì thế, khi Nho giáo cung cấp được một hệ giá trị lấy kỷ cương và phục tùng làm gốc, thì điều đó đáp ứng được một trong những yêu cầu cơ bản của hiện đại hóa ” ( 3 ).
Phải chăng gốc của kỷ cương đạo Nho là “ tam cương, ngũ thường ”; là “ tam tòng, tứ đức ” ?
Ngày nay, không chỉ phụ nữ mà bất cứ ai cũng không thể chấp nhận được cái thứ kỷ cương tam tòng đối với phụ nữ ( tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử ).
Tam cương thì lại càng kinh dị hơn: quân xử thần tử, thần bất tử bất trung (vua khiến bầy tôi chết, không chết không trung); phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu (cha khiến con chết, con không chết không hiếu), phu xướng phụ tùy (chồng nói ra, vợ phải theo).
Một gia đình mà chỉ có con phải nhất nhất nghe cha thì gia đình đó vô phúc ( con hơn cha là nhà có phúc ). Một đất nước mà nhân dân bị buộc phải “ tuyệt đối tin tưởng ở sự lãnh đạo của Đảng” thì không thể nào khai thác triệt để trí tuệ của quần chúng, không thể ngóc đầu lên cho bằng người được, không thể tiến kịp trào lưu nhân loại được.
T. Jefferson chí lý hơn Khổng Tử khi ông nói: “ Chống lại bạo chúa là vâng lời Thượng Đế ”.    ( Nghĩ rằng: Thượng Đế là hiện thân của bác ái, công lý, chân lý … )
Không ai phải nhất nhất nghe theo, tuyệt đối phục tùng ai cả. Xã hội sẽ thực sự ổn định khi mọi người đều tuân thủ luật pháp, hiến pháp và tôn trọng đạo lý.
- 4 -
Tôi cũng nhận thức về tôn giáo như Nguyễn Kiến Giang: “ Tôi đã và vẫn không phải là tín đồ một tôn giáo nào ( trong lý lịch, ở mục “ theo tôn giáo nào ”, tôi luôn luôn ghi chữ “ không ” ), nhưng tôi tin vào cái thiêng liêng, tôi tin con người có đời sống tâm linh, có ý thức tôn giáo hiểu theo nghĩa hướng tới cái tuyệt đối, cái vô hạn, cái toàn năng và cái siêu việt. Không theo tôn giáo nào, nhưng lại có ý thức tôn giáo” ( 4 ).
Cũng như Nguyễn Kién Giang, không là tín đồ nhưng tôi thờ phụng ( chỉ bằng tâm tưởng ) cả Phật, cả Chúa. Tôi quý mến những tín đồ chân chính. Tôi cho rằng không thể để tôn giáo thiếu vắng trong đời sống xã hội.
Vậy mà, trên cơ sở coi tôn giáo hình thành từ sự bất lực của con người trước thiên nhiên và xã hội mà dốt nát và nghèo khổ vừa là nguyên nhân vừa là kết quả, Engels cho tôn giáo là “ sự phản ảnh hoang đường những hoàn cảnh bên ngoài thống trị con người, dưới hình thức những sức mạnh siêu nhiên ”. Từ điển triết học Liên Xô ( 1983 ) định nghĩa tôn giáo là “ một hiện tượng bị qui định về mặt xã hội và, do đó là một hiện tượng lịch sử nhất thời ”. Theo cách nhìn này, trong một thời kỳ lịch sử rất dài, con người chưa biết tới tôn giáo, vì tôn giáo chỉ xuất hiện ở một trình độ phát triển nhất định của xã hội nguyên thủy. Đến xã hội có giai cấp, sự tồn tại của tôn giáo còn gắn thêm với sự bất lực của con người trước những quá trình phát triển tự phát của xã hội trong sự bóc lột lẫn nhau và trong tình cảnh thiếu thốn. Tôn giáo, do đó, là phương tiện giải thoát bằng ảo ảnh của người nghèo khổ. Mác nói tôn giáo là “ tiếng thở dài của người bị áp bức ”. Chủ nghĩa cộng sản cho rằng xóa bỏ chế độ người bóc lột người sẽ chấm dứt nạn nghèo khổ của quần chúng nhân dân, từ đấy cũng đồng thời là sự kết thúc của tôn giáo.
Với những người theo chủ nghĩa duy vật, dù xem xét về mặt nhận thức luận hay về mặt xã hội học, tôn giáo chỉ là một hiện tượng nhất thời, tạm thời và nằm ở bên ngoài con người. Nó thuộc về quá khứ mà không thuộc về tương lai của con người. Nó kìm hãm sự phát triển của xã hội, mà không phải là một nhu cầu của con người. Nó đáng bị lên án, bài xích và phải bị xóa bỏ càng sớm càng tốt. Lênin từng nói: “ Chúng ta phải đấu tranh chống tôn giáo. Đó là toàn bộ chủ nghĩa duy vật và, do đó, của chủ nghĩa Mác. Nhưng chủ nghĩa Mác không phải là chủ nghĩa duy vật dừng lại ở a b c. Chủ nghĩa Mác đi xa hơn. Nó nói rằng: cần phải biết đấu tranh chống tôn giáo, và để làm điều đó, cần phải giải thích một cách duy vật về nguồn gốc của lòng tin và của tôn giáo ở quần chúng ”.
Nguyễn Kiến Giang nghiêng về mặt bản thể luận khi xem xét vấn đề tôn giáo, và, như một số nhà nghiên cứu, ông coi cái cốt lõi của tôn giáo là lòng tin vào một cái gì siêu nhiên. Ông cho rằng: “ trong đời sống con người, không phải cái gì lý trí cũng có thể nhận biết. Cái thiêng liêng là một trong những cái không thể nhận biết bằng lý trí. Vì một khi đã nhận biết được một đối tượng thiêng liêng bằng lý trí ( bằng khám phá và kiểm nghiệm khoa học ), thì nó không còn là thiêng liêng nữa. Cũng có thể nói như vậy về chân, mỹ, thiện. Người ta bao giờ cũng hướng tới những cái đó, nhưng không bao giờ có thể đạt tới ở mức cuối cùng. Tất cả những gì là thiêng liêng, là cao cả bao giờ cũng vẫy gọi con người, làm cho nó luôn luôn tự vượt mình, hướng tới cái cao hơn ( hướng thượng ), hướng tới cái siêu việt, tới trạng thái chân hơn, mỹ hơn, thiện hơn. Xu hướng ấy của con người tạo ra một mặt cơ bản của đời sống con người: đời sống tâm linh ”  ( 4 ); “ Cái thiêng liêng gắn với sự thăng hoa, với sự tự vươn lên của con người tới cái tuyệt đối, cái vô cùng, cái toàn năng, cái hoàn thiện. Những cái đó là có thể nhận thức được, tất nhiên không phải bằng lý trí, bằng khoa học, mà bằng sự cảm nhận tính toàn bộ (holisme) của vũ trụ. Chẳng hạn trong Phật giáo, con người bằng trực giác có thể “ ngộ ” cái “ chân như ”, cái “ chân tâm ” với tư cách bản thể của sự vật, mặc dầu không coi đó là cái thần bí. Trong Phật giáo, có cái thiêng liêng nhưng không có cái thần bí ” ( 4 ).
Không phải chỉ những kẻ nghèo khổ, dốt nát mới tìm đến tôn giáo, nhiều nhà khoa học vĩ đại từng là những tín đồ ngoan đạo. Mọi khám phá khoa học chỉ được thực hiện trong một phạm vi nhất định mà sự chiếm lĩnh tôn giáo là không hạn chế, nó đem lại cho con người khả năng cảm nhận vũ trụ nói chung, cùng với nguyên ủy và cứu cánh của vũ trụ ( dù với sự sáng thế và tận thế của Kitô giáo hay với trạng thái “vô thủy vô chung” của Phật giáo…).
Đức Phật nói rằng thế giới là “ sắc sắc không không ”, có mà không, không mà có. Cái triết thuyết “ vô minh ” ấy chỉ có thể hiểu được khi vật lý lượng tử ra đời. Vật lý lượng tử chỉ ra rằng những hạt – sóng ánh sáng có “ ý thức ”. Những hạt tưởng là vật chất ấy chỉ là kết quả của sự vận động giữa các trường, mà trường lại là một phạm trù phi vật chất.
Cho nên tôi rất nể phục Nguyễn Kiến Giang khi ông đưa ra được định nghĩa này: “ tôn giáo là sự chiếm lĩnh thế giới chung quanh một cách vô hạn, toàn bộ, thông qua cái thiêng liêng được đối tượng hóa hay một đối tượng được thiêng liêng hóa làm môi giới ”. Đó là một sự chiếm lĩnh đặc biệt, khác với mọi sự chiếm lĩnh khác.
- 5 -
Bàn về sự điều tiết giữa công bằng xã hội và phát triển kinh tế là rơi vào một lĩnh vực hắc búa. Đòi hỏi kinh tế phát triển nhanh nhưng vẫn phải bảo đảm công bằng xã hội tuyệt đối là một bài toán không giải được, vì cho đến nay, hai mặt này dường như mâu thuẫn nhau đến mức khó điều hòa. Đặt công bằng xã hội lên trên hết và coi đó là mục tiêu trực tiếp phải được thực hiện dưới dạng gần như tuyệt đối, thì khó có thể bảo đảm hiệu quả kinh tế (như “chủ nghĩa xã hội hiện thực” cho thấy ). Ngược lại, đặt hiệu quả kinh tế lên cao, coi đó là thước đo duy nhất của sự phát triển kinh tế, thì lại không tránh khỏi những bất công xã hội ( như “chủ nghĩa tư bản tự do” cho thấy ). Có điều là giữa hai cách giải quyết, cách giải quyết thứ hai thực tế đã đem lại những kết quả khách quan có lợi hơn cho xã hội nói chung và cả cho những người lao động. Nguyễn Kiến Giang đưa ra hình ảnh “ Một bên chúng ta có một chiếc bánh đem chia thành những phần gần đều nhau cho mọi người, dần dà chiếc bánh ấy cứ nhỏ dần, nhỏ dần. Cho tới lúc gần như không còn gì để chia nữa, và nếu trong hoàn cảnh đó lại có những kẻ đòi phần hơn thì những người khác mất phần. Một bên khác, chúng ta có một chiếc bánh chia không đều nhau, kẻ được miếng to, người được miếng bé, nhưng do chiếc bánh to dần lên nên kẻ được miếng bánh bé chẳng những không mất phần mà còn có thể được khá hơn một chút. Rốt cuộc, chẳng có công bằng xã hội, chỉ có các cách chia khác nhau và mỗi bên bất công gần giống nhau ” ( 5 )
Chủ nghĩa Mác do quan niệm duy vật của mình, coi sản xuất vật chất là nền tảng của tất cả các mặt đời sống xã hội, coi kinh tế là cơ sở hạ tằng của xã hội, vì thế, khi bàn tới công bằng xã hội, trước hết và gần như, chỉ bàn về công bằng xã hội trong lĩnh vực kinh tế. Từ đây, coi việc xóa bỏ chế độ tư hữu làm điều kiện tiên quyết để giải quyết công bằng xã hội.
Để gỡ nút một phần cho kinh tế phát triển, đồng thời cho công bằng xã hội, chủ nghĩa xã hội-dân chủ chủ trương: Việc xóa bỏ chế độ tư hữu không thể làm ngay một lúc, đó phải là một quá trình lâu dài, tùy thuộc vào sự phát triển kinh tế, nhất là sự phát triển của lực lượng sản xuất. Đi xa hơn, Nguyễn Kiến Giang cho rằng: “ Không thể đạt tới công bằng xã hội bằng sự triệt tiêu cá nhân và những lợi ích cá nhân ” ( 5 ). Ông ủng hộ quan điểm của John Rawls – tác giả cuốn       “ Một lý luận về sự công bằng ”- chủ trương: một xã hội công bằng là một xã hội xác định được những giới hạn và những bối cảnh cho các cá nhân nỗ lực hoạt động, đồng thời đem lại cho họ một nền tảng quyền hạn, một cơ hội có hiệu quả nhất.
Cho rằng nếu chỉ dừng lại ở văn minh công nghiệp thì xã hội loài người sẽ còn bế tắc khi muốn giải quyết vấn đề công bằng xã hội, Nguyễn Kiến Giang kỳ vọng vào nền văn minh hậu công nghiệp mà ở đây nền sản xuất dựa chủ yếu vào tri thúc, vào trí tuệ cá nhân chứ không phải vào sức mạnh của những phương tiện vật chất nằm trong tay các lực lượng xã hội. Ông giải thích:    “ Xét về mặt công bằng xã hội, ít ra tri thức có hai thuộc tính phù hợp với việc giải quyết vấn đề này. Thứ nhất, tri thức bao giờ cũng nằm ở cá nhân ( dù đó là “ trí tuệ tập thể ” đi nữa, thì cũng do các cá nhân mang nó ), cá nhân và năng lực của cá nhân là điểm xuất phát để tính những giải pháp kinh tế tối ưu. Thứ hai, tri thức mang bản chất dân chủ, không phải và không thể là độc quyền của bất cứ ai, và như A. Toffler, nó “ mang thuộc tính thật sự cách mạng ở chỗ là những người yếu kém nhất và những người nghèo khổ nhất cũng có thể chiếm lĩnh nó ” ” ( 5 ).
Dẫu sao, như một tiếng thở dài nhân ái, Nguyễn Kiến Giang vẫn phải thừa nhận: “Nói cho cùng, công bằng xã hội là một cái đích không bao giờ đạt tới một cách tuyệt đối cả. Cả trong tương lai xa vời, sẽ không bao giờ loài người có thể xoa tay và dõng dạc tuyên bố: “ Đã có công bằng xã hội rồi! ”. Nhưng cũng giống như sự vận động của tri thức và nhận thức trên đường đi tới nhưng chân lý không bao giờ đạt tới, công bằng xã hội chỉ có thể vận động theo hướng ngày càng ít bất công hơn mà thôi. Nghĩa là, công bằng xã hội, với tư cách một lý tưởng xã hội, vẫn cứ là một ảo tưởng, nhưng là một ảo tưởng cần thiết ” ( 5 )  
- 6 -
Khi bàn về quá trình tìm đường đánh đuổi ngoại xâm tạo cơ hội chấn hưng đất nước Nguyễn Kiến Giang đã từng đánh giá rất cao các chí sỹ Duy Tân: “Tôi xin nói thật rằng: nếu ngày nay, giới trí thức chúng ta ( lớp “kẻ sĩ” hiện đại ) có được tầm trí tuệ và khí phách ngang với những sĩ phu Duy Tân, thì đã là điều đáng mừng lắm rồi ” ( 6 ). Ông viết: “ Ngày nay chúng ta đã có tiền đề độc lập dân tộc và đang nói tới “ văn minh ” trong bối cảnh một nền văn minh khác, nhưng hệ vấn đề “dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng và văn minh ” là sự phục hồi và sự tiếp tục của hệ vấn đề đã đặt ra đầu thế kỷ, từ thời Duy Tân. Một sự trùng lập đáng ngạc nhiên: Ngày nay từ “ đổi mới ” được dùng như tên gọi một sự nghiệp lịch sử của toàn thể dân tộc nhằm         “ hiện đại hóa ” đất nước cũng là từ “ duy tân ” ở đầu thế kỷ, chỉ khác nhau ở một từ là thuần Việt còn từ kia là Hán Việt ” ( 6 ).
Tiếp nối Duy Tân, ngoài những người lúc đầu chống Cộng sản quyết liệt như Huỳnh Thúc Kháng, một số thanh niên yêu nước cấp tiến ngả sang sự lựa chọn con đường cách mạng vô sản ở những mức độ khác nhau, đồng thời, vẫn truyền bá những tư tưởng của cách mạng Pháp 1789 ( tiêu biểu là Nguyễn An Ninh ). Một số khác lựa chọn con đường trung gian không chống cộng cũng không theo cộng sản, đặt cách mạng quốc gia lên trên “ cách mạng thế giới ” ( tức cách mạng giai cấp ) như Việt Nam Quốc Dân Đảng. Số còn lại từng bước hướng vào chủ nghĩa cộng sản như Hồ Tùng Mậu, Trần Hữu Độ, Trần Huy Liệu ….
Trả lời câu hỏi “ Ai du nhập chủ nghĩa Mác-Lênin vào Việt Nam ? ”, Nguyễn Kiến Giang viết:  “ Đúng là Nguyễn Ái Quốc là người cộng sản đầu tiên của Việt Nam ( không có ai trở thành đảng viên Đảng cộng sản từ 1920 như Nguyễn Ái Quốc cả, nếu tính tuổi đảng thì Nguyễn Ái Quốc hơn tuổi đảng của lớp cộng sản đầu tiên khoảng trên dưới 10 năm ), và cũng đúng là Nguyễn Ái Quốc là người viết về chủ nghĩa cộng sản sớm nhất trên sách báo cách mạng Việt Nam ( lúc đầu là trên Le Paria, trong cuốn Le procès de la colonisation francaise, sau đó là trên tờ Thanh niên và trong cuốn Đường Cách Mệnh ). Nhưng không phải chỉ có Nguyễn Ái Quốc làm công việc giới thiệu chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam trong những năm 20. Xin nêu lên vài tên tuổi đã đóng góp vào công việc này: Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh, Đào Duy Anh… Chúng ta biết Phan văn Trường là người từng cộng tác với Nguyễn Ái Quốc và Phan Chu Trinh để khởi thảo ra Bản yêu sách Tám điều do Nguyễn Ái Quốc mang tới Hội nghị Versailles năm 1919 ” ( 6 ).
Nguyễn Kiến Giang còn quả quyết: “ Một số người cộng sản ngày nay nói một cách khẳng định rằng: “chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản là sự lựa chọn của nhân dân Việt Nam ”. Đúng thế chăng? Tôi xin phép được nghi ngờ. Có lẽ không có gì rõ hơn sự lựa chọn của nhân dân Việt Nam trong thời kỳ cách mạng Tháng Tám. Hồi đó, nhân dân lựa chọn cái gì? Lựa chọn độc lập, tự do, hạnh phúc, lựa chọn Nhà nước cộng hòa dân chủ, lựa chọn Việt Minh như một mặt trận thống nhất dân tộc thật sự với những thành viên khác nhau của nó, lựa chọn những người có đức có tài lãnh đạo quốc dân. Lựa chọn bằng những cuộc khởi nghĩa tháng tám đầy khí thế. Lựa chọn bằng tham gia Giải phóng quân, Vệ quốc đoàn, Nam tiến… Lựa chọn bằng Tổng tuyển cử (6-1-1946) một cuộc bầu cử hoàn toàn tự do, có sự tham gia của nhiều tổ chức và cá nhân thuộc những xu hướng chính trị khác nhau. Lựa chọn bằng Hiến pháp thật sự dân chủ tháng 11-1946 do Quốc hội đầu tiên thông qua. Sự lựa chọn của người dân là như vậy. Còn sự lựa chọn chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản là sự lựa chọn của những người cộng sản, một bộ phận ( dù là cách mạng nhất đi nữa thì cũng là một bộ phận ) mà không phải của nhân dân nói chung, của toàn dân ” ( 6 ).
Ông thừa nhận: “Tất cả những người lựa chọn chủ nghĩa cộng sản đều nung nấu tinh thần yêu nước mạnh mẽ. Việc lựa chọn chủ nghĩa này trong phần lớn các trường hợp là do nhìn thấy nó đem lại những sức mạnh mới từ trong nước và trên thế giới có thể giúp giải phóng dân tộc một cách có hiệu quả hơn. Nói cách mạng vô sản nhưng chủ nghĩa yêu nước vẫn là một nền tảng tư tưởng của tất cả những người cộng sản ”. ( 6 )
Nhưng đến nay, ông cho rằng: “ Cuộc sống đã chứng minh khá đầy đủ rằng chủ nghĩa Mác-Lênin đã thuộc về quá khứ ( một quá khứ thật oanh liệt, đầy những hào hùng và những bi kịch ), mà không thuộc về hiện tại, lại càng không thuộc về tương lai. Ở một mức độ nào đó, “ số phận ” của nó cũng giống như “số phận” của Nho giáo ngày xưa ”. ( 6 ).
Nguyễn Kiến Giang không phủ định sạch trơn, không phỉ báng chủ nghĩa Mác. Ông tâm sự trong bài trả lời phỏng vấn BBC ngày 1 tháng 2 năm 2004: “ Trước đây tôi để chủ nghĩa Mác Lênin lên đầu và coi là giá trị lớn nhất, giá trị cao nhất của tư tưởng loài người và tôi bị cái vòng kim cô của chủ nghĩa Mác Lênin xiết chặt đầu tôi lại. Bây giờ tôi làm một việc khác, tức là tôi đặt bàn thờ chủ nghĩa Mác Lênin sang một bên, chứ không đặt lên đầu tôi nữa, tức là ngang với những nhà tư tưởng lớn của loài người như Rousseau, Robespierre, Montesquieu v.v. Tôi coi mỗi nhà tư tưởng đều có đóng góp của mình vào trong tiến triển của tư tưởng loài người cả ”.
Trở thành đảng viên Cộng sản ở tuổi 15, từng đảm lãnh trách nhiệm phó giám đốc một cơ quan chuyên xuất bản sách Mác- Lênin, Nguyễn Kiến Giang đã từng vật vã quằn quại: “ khi tôi viết xong để mình từ giã chủ nghĩa xã hội khoa học thì gần như không ăn. Uống thì có nhưng gần như không ăn, vì nó mệt quá… Bởi vì đây là một niềm tin, một cái gì đó rất thiêng liêng, mà tự mình phải lột bỏ đi. Cái đó là một sự đau đớn ghê gớm ” .
*
Viết xong bài này, tôi gọi điện thoại định đến xin ý kiến Nguyễn Kiến Giang nhưng người nhà bảo ông đã vào Sài Gòn tránh rét và dưỡng bệnh.
Cách đây hơn một năm, tiễn tôi ra cửa, ông nắm tay rất lâu và như nén xúc động, dặn dò:  “ Thanh Giang ơi, còn sống thì hãy còn gặp nhau nhé ! ”. Thế mà, bẵng đi cho đến hôm nay.
Ôi cái tuổi già ! ( Ông đã bát tuần, còn tôi, không chỉ ngoại thất thập mà đến nỗi đã ở giữa thất -bát thập ). Dẫu có là Bá Nha – Tử Kỳ chúng tôi cũng không thể năng đến với nhau để cùng tấu khúc tương cầu. Nhưng sao, tuồng như cả hai vẫn cứ còn vấn vít mãi cái “ Thế sự du du nại lão hà ” này ? Chỉ mong sao, rồi tất cả sẽ không còn phải “ ẩm hận đa ”.
 Hà Nội, sắp sang Canh Dần
 Nguyễn Thanh Giang,  Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay,  Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội.  Điện thoại: ( 04 ) 35 534 370

Ghi chú :
( 1 ) – Đi tìm cách tiếp cận bản tính gốc người Việt ( viết tháng 4 năm 2000 ).
( 2 ) Một cuộc chiến chống lại “ phi lý tính ” ( 18 tháng 9 năm 2001 )
( 3 ) Nên đặt vấn đề Nho giáo như thế nảo ? ( 1993 )
( 4 ) Dời sống tâm linh và ý thức tôn giáo ( tháng 5 năm 1993 )
( 5 ) Công bằng xã hội và kinh tế ( tháng 12 năm 1992 )
( 6 ) Nhìn lại quá trình du nhập chủ nghĩa Mác- Lênin vào Việt Nam ( tháng 1 năm 1995 )
 

Thông qua HP: Khi Tổng Bí thư "xào nấu" lòng dân

Thông qua HP: Khi Tổng Bí thư "xào nấu" lòng dân

Dù đã biết việc Sửa đổi Hiến pháp 1992 chỉ là một trò hề, với mục đích nhằm một lần nữa hợp thức hóa cương lĩnh của đảng CSVN, dưới cái vỏ bọc một bản Hiến pháp mới, với thời gian hai năm rưỡi chuẩn bị, kha khá tiền bạc và đã có sự tham gia đóng góp ý kiến sâu rộng đông đảo của dân chúng. Nhưng tôi cũng không khỏi ngậm ngùi và tiếc, khi được tin bản Hiến pháp Sửa đổi đã được Quốc hội thông qua ngày 28.11.2013.
Việc một bản Hiến pháp mới được Quốc hội thông qua mà hầu hết các nội dung quan trọng về các vấn đề chính trị, kinh tế... hầu như vẫn giữ nguyên khi so với bản Hiến pháp cũ. Trong lúc chỉ cách đây ít lâu đảng CSVN và chính quyền đã rầm rộ phát động một cuộc vận động để dân chúng tham gia góp ý vào bản Dự thảo Hiến pháp Sửa đổi. Điều đó đã được đánh giá là một việc làm vô nghĩa và quan trọng hơn các ý kiến tâm huyết của dân chúng tham gia góp ý đã không được đoái hoài. Đây là một biểu hiện của thái độ coi thường nhân dân của đảng CSVN nói chung và các lãnh tụ của họ nói riêng.
Nó không chỉ là việc trước vài ngày Quốc hội Việt nam thông qua Hiến pháp Sửa đổi, ông Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã khẳng định "Dự thảo Hiến pháp tiếp thu tinh hoa trí tuệ của nhân dân" và cho biết Quốc hội sẽ làm việc hết mình để thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 vào ngày 28.11. Phản bác luồng dư luận cho rằng hầu hết các ý kiến đóng góp của nhân dân đã bị bác bỏ, theo ông Nguyễn Sinh Hùng thì “Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đã làm việc cần mẫn, khiêm tốn, cầu thị để tiếp thu cho được ý kiến của đại biểu Quốc hội và tinh hoa trí tuệ của nhân dân. Có một số ý kiến đề nghị nhưng đó chỉ là một số ý kiến thôi nên chúng tôi không tiếp thu được”. 

Thực tâm tôi bức xúc với phát biểu của ông Chủ tịch Quốc hội, khi ông cho rằng bằng tinh hoa trí tuệ của nhân dân, nên Việt nam đã có một bản Hiến pháp mới hầu như y nguyên như bản Hiến pháp đang sử dụng. Và tin rằng tinh hoa trí tuệ của nhân dân chắc chắn không tồi tệ đến mức như vậy, đồng thời xin các ông đừng có vơ nhân dân (trong đó có cả tôi) vào trò hề lừa bịp của các ông.

Tương tự, ngay sau khi Quốc hội thông qua bản Hiến pháp (sửa đổi) ít phút, ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã trả lời phỏng vấn báo chí và một lần nữa khẳng định "Hiến pháp được thông qua với đồng thuận cao là tất yếu dân chủ, là kết quả của chân lý ý Đảng lòng dân". Ông Tổng Bí thư thổ lộ điều nói trên trong tâm trạng mà báo chí mô tả cho là "thật sự vui mừng, xúc động nhưng không bất ngờ vì thấy QH bày tỏ chính kiến của mình thống nhất rất cao với bản Hiến pháp (sửa đổi) phản ánh tính đồng thuận của cả hệ thống chính trị theo đúng định hướng, tư tưởng chỉ đạo của Đảng". Suy nghĩ của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phản ảnh một nỗi lo sợ của ông Trọng nói riêng và đảng CSVN nói chung khi các Đại biểu Quốc hội sẽ "lật kèo". Đây là một thực tế có thực và nó đã diễn ra trong hội trường Quốc hội ngày 28.11.2013 vào thời điểm các đại biểu Quốc hội bấm nút để thông qua bản Hiến pháp Sửa đổi này.

Vào chương trình thời sự trưa, VTV còn cho hiện lên hình ảnh với con số kết quả cực đẹp thể hiện sự đồng thuận của cả hệ thống chính trị theo đúng định hướng, tư tưởng chỉ đạo của Đảng, vào phút cuối của chương trình truyền hình của họ. Nhưng đáng tiếc đây là chuyện bị coi là  “xào nấu” số liệu của bảng điện tử


Kết quả cực đẹp của VTV vào chương trình thời sự trưa
Có thể thấy kết quả đó đẹp hơn cả kết quả mà chính VTV và các cơ quan truyền thông báo chí đã công bố trước chỉ đó ít lâu. Một kết quả có lẽ không làm hài lòng các lãnh tụ của đảng CSVN, vì nó thể hiện sự thiếu đồng thuận của cả hệ thống chính trị đã không theo đúng định hướng, tư tưởng chỉ đạo của Đảng:
Kết quả mà chính VTV và các cơ quan truyền thông báo chí đã công bố trước đó
Nếu chỉ có sự khác biệt, chênh lệch 02 đại biểu không tham gia biểu quyết ít ỏi như trên thì xét thấy chả có gì là lạ và đáng quan tâm. Vì gần 500 đại biểu Quốc hội trong đó trên dưới 90% là đảng viên đảng CSVN thì lỗi nhỏ này có thể giải thích bàng lỗi mang tính kỹ thuật, hoặc do ai đó lơ đễnh nên đã bấm nhầm. Nhưng không phải như vậy. Trong điều kiện truyền hình trực tiếp thì có những cái mà họ (đảng CSVN) có muốn dấu cũ không thể dấu được vì họ nên nhớ có rất nhiều con mắt tập trung theo dõi để phát hiện sự xảo trá thiếu trung thực.
133.png

Chính vì thế nó đã khiến cho không ít người nghi ngờ về tính trung thực của kết quả biểu quyết thông qua bản Hiến pháp mới. Không nghi ngờ sao được, khi cùng một việc biểu quyết lại cho công bố hai kết quả không giống nhau. Một điều không thể cho phép, khi thông tin việc các đại biểu Quốc hội thông qua một văn bản pháp lý có tầm quan trọng vào hàng bậc nhất đối với một quốc gia. Vậy mà sự vô lý ấy vẫn có thể hiện hữu trong cái gọi là Quốc hội của nước Cộng hòa XHCN Việt nam, một cơ quan quyền lực cao nhất.
. 
Hai kết quả biểu quyết thông qua bản Hiến pháp mới khác nhau hoàn toàn
Điều gì đã xảy ra và vì sao vào lúc 12h trưa nay 28.11.2013, trong chương trình Thời sự của VTV1, diễn biến được hiển thị trên màn hình trong quá trình bỏ phiếu đã không xuất hiện, mà chỉ có hình ảnh về kết quả cuối cùng? Câu trả lời xin được nhường lại cho bạn đọc và những người có trách nhiệm. Người ta thường nói "Một sự bất tín thì vạn sự bất tin". Vậy mà cùng một sự việc diễn ra ở cùng một thời điểm được truyền hình trực tiếp trên toàn cầu, nhưng VTV lại cho khán giả xem hai kết quả khác nhau thì có đáng để tin không? Trong thời đại kỹ thuật như hiện nay thì việc cho ra các kết quả đã định sẵn là hoàn toàn có thể và người ta thừa sức làm được mà khó có ai có thể biết. Nhưng với điều kiện không được làm một cách cẩu thả như chúng ta đã thấy ở ngày bỏ phiếu biểu quyết Hiến pháp.

Điều đó khiến chúng ta có quyền nghi ngờ vào phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng, khi cho rằng "...biểu quyết thông qua Hiến pháp lần này là sự thống nhất của cả Quốc hội, phản ánh ý chí của nhân dân và sự đồng thuận của cả hệ thống chính trị theo đúng tư tưởng, định hướng chỉ đạo của Trung ương, của Đảng. Chỉ đạo rất chặt chẽ và có định hướng nhưng không gò ép, áp đặt, hoàn toàn thoải mái, thảo luận dân chủ. Như thế là có sự gặp nhau rất lớn ở ý tưởng về sửa đổi Hiến pháp lần này. Cho nên, nói ý Đảng, lòng dân là rất đúng, hoàn toàn phù hợp, không gượng ép. Đảng không ép và dân rất thoải mái chấp nhận bởi vì nó hợp lý - là chân lý thì mọi người đều chấp nhận."

Theo thông tin từ Diễn đàn Xã hội Dân sự cho biết, tại thời điểm Quốc hội đã thông qua bản Hiến pháp sửa đổi, với 486 phiếu tán thành, 2 ”không biểu quyết”, 0 có ý kiến “không tán thành”. Tuy nhiên, trong thời gian chưa đến 60 giây trong quá trình bỏ phiếu, trên bản điện tử hiển thị có những diễn biến khó hiểu, đã có lúc ghi nhận có 3 ý kiến “không tán thành”, 21 “không biểu quyết” … Và theo họ đánh giá là phải chăng đã có đại biểu nhanh chóng thay đổi quyết định trong thời gian bỏ phiếu ngắn ngủi, hay đã có sự tác động của… máy móc?

Khoan hãy bỏ qua chuyện các Đại biểu Quốc hội Việt nam có thực sự là đại biểu của nhân dân và do nhân dân lựa chọn ra hay không? Hay các ông bà nghị ấy chỉ là những con người do đảng chọn ra để làm vai trò những kẻ trung gian nhằm hợp thức hóa các nghị quyết của đảng CSVN dưới danh nghĩa của cơ quan lập pháp. Mà chỉ nói đến vấn đề "ý Đảng, lòng dân", điều mà đã vắng bóng nhiều năm qua trong các văn kiện và truyền thông của đảng từ thời kỳ sau đổi mới đến nay. Có lẽ do sự trở lại không đúng lúc và hơi khiên cưỡng, nên đã làm cho người ta cảm thấy có cái gì nghe chừng không ổn trong phát biểu của ông Tổng Bí thư cho dù đảng đã không gượng ép.

Từ việc Quốc hội  tuân theo sự chỉ đạo rất chặt chẽ và có định hướng, đúng tư tưởng và định hướng chỉ đạo của Trung ương, của Đảng (cố ý hay vô tình). Tuy nhiên, việc chế biến kết quả biểu quyết đã không khéo, nếu không nói là cẩu thả đã khiến cho không ít người hoài nghi về tính trung thực. Nhưng cái kết quả biểu quyết thông qua bản Hiến pháp mới chập chờn kia, cũng đã khiến nhiều người nghĩ rằng lòng dân bây giờ cũng rất chập chờn.

Cái kết quả biểu quyết thông qua Hiến pháp chập chờn, cái mà blogger Hiệu Minh đã chua chát cho là kết quả của hành động xào nấu. Không hiểu ngẫu nhiên hay chỉ là sự tình cờ, mà ba cái: lời phát biểu của Tổng Bí thư, xuất phát từ việc "xào nấu" kết quả biểu quyết và lòng dân. Điều đó đã khiến người ta  liên hệ đến hình ảnh một ông Tổng Bí thư đảng và món lòng dân do ông tự chế biến rồi mang ra để dụ dỗ quần chúng nhân dân.

Người ta hổ dữ không ăn thịt con, con người không ăn thịt đồng loại, ta thường nghe nói đến món lòng gà, lòng lợn và lòng bò chứ ít ai sử dụng món lòng người. Chắc chỉ có phường vô lương mới tận dụng đến thứ lòng dân để nhằm bao biện cho những việc làm coi thường nhân dân như vậy.

Nếu như thế, lũ ấy chỉ xứng đáng hưởng cái "nội dung" của lòng người dân, cái mà ở Việt nam người ta vẫn dùng để bón ruộng.

Ngày 01 tháng 12 năm 2013

© Kami
(Blog Kami's)

Báo Mỹ quan tâm đến chế định vai trò DNNN trong Hiến pháp Việt Nam sửa đổi

Bloomberg News | 27.11.2013
Người dịch: Lê Anh Hùng
Các nhà lãnh đạo Việt Nam đã sẵn sàng cho việc tăng cường kiểm soát nền kinh tế khi họ khẳng định vai trò trung tâm của Đảng Cộng sản cầm quyền và sự chi phối của khối doanh nghiệp nhà nước (DNNN) trong bản hiến pháp sửa đổi mà Quốc hội sẽ thông qua tuần này.
Sau khi tỏ ý hồi tháng Giêng rằng họ có thể tận dụng dịp sửa đổi hiến pháp để từng bước tiến tới một hệ thống theo định hướng thị trường nhiều hơn và nâng tốc độ tăng trưởng từ mức thấp nhất trong 13 năm gần đây, các nhà lãnh đạo lại quyết định duy trì vai trò chủ đạo của DNNN trong nền kinh tế. Các DNNN của Việt Nam đã góp phần tạo ra tỷ lệ nợ xấu cao nhất Đông Nam Á.

Việc tiếp tục củng cố chế độ khiến những cải cách cần thiết như tăng cường độ minh bạch càng đứng trước rủi ro bị trì hoãn trong bối cảnh bất ổn xã hội gia tăng bởi những vấn đề như chủ quyền đất đai – đấy là nhận định của các nhà đầu tư, trong đó có Mark Mobius. Thái độ không hài lòng với tình hình kinh tế đã khiến Quốc hội lần đầu tiên tổ chức cuộc bỏ phiếu tín nhiệm dành cho các vị lãnh đạo và một số đảng viên thậm chí còn đề xuất một bản hiến pháp mới cho phép “cạnh tranh chính trị”.
“Đó là sự sửa soạn để chuẩn bị ứng phó với thảm hoạ”, Carlyle Thayer – giáo sư danh dự tại Học viện Quốc phòng Australia (Canberra) – nhận xét. “Nền kinh tế sẽ không đạt được tốc độ tăng trưởng 7% mà họ muốn. Bất cứ khi nào xẩy ra tình trạng bất ổn thì giải pháp mặc định cũng đều là duy trì sự kiểm soát.”
Các quan chức chính phủ dự báo nền kinh tế sẽ tăng trưởng 5,4% năm nay và 5,8% năm tới, nghĩa là 7 năm liền dưới mức 7%. Nợ xấu của Việt Nam, mà theo đánh giá của các chuyên gia kinh tế và các hãng xếp hạng tín nhiệm thì cao hơn mức 4,52% tổng dư nợ được báo cáo vào cuối tháng Chín, đã kìm hãm tăng trưởng tín dụng và ảnh hưởng đến các doanh nghiệp.
Nỗi bất an của các nhà đầu tư
Việc trì hoãn cải cách có thể gây bất an cho các nhà đầu tư nước ngoài vốn dĩ đã ngán ngẩm với hệ thống rối rắm của Việt Nam, Mobius (người chịu trách nhiệm quản lý 53 tỷ USD tài sản trên cương vị chủ tịch điều hành của Templeton Emerging Markets Group) nhận xét.
“Nếu bạn đang kinh doanh ở Việt Nam thì vai trò của chính phủ là rất, rất lớn”, ông nói qua điện thoại. “Chúng tôi gần như phải đoán mò về những gì sắp xẩy ra. Bạn phải đối mặt với một nhà nước độc đảng và các quyết định thì được đưa ra sau những cánh cửa khép kín. Chúng tôi cần được thấy nhiều minh bạch hơn nữa.”
Xuất khẩu của Việt Nam trong tháng Mười tăng 13% so với cùng kỳ năm ngoái, nhiều hơn hai lần tốc độ của Trung Quốc, và vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) cam kết tăng 54% lên 20,8 tỷ USD trong 11 tháng đầu năm. Chính phủ sẽ muốn duy trì nhịp độ đó, Mobius nói.
“Tôi chắc chắn là có một nhóm trong đảng muốn chứng kiến thêm cải cách”, ông nhận xét.
Mobius và các nhà đầu tư chứng khoán khác đã góp phần vào tốc độ tăng trưởng ngoạn mục 24% của VN Index năm nay, với kỳ vọng chính phủ sẽ nâng trần sở hữu nước ngoài trong các doanh nghiệp niêm yết. Chỉ số thị trường chứng khoán của Việt Nam đã tăng 0,4% lên 510,96 điểm lúc mở cửa ngày hôm nay.
Bản dự thảo hiến pháp mới nhất khẳng định một “nền kinh tế thị trường định hướng XHCN với nhiều hình thức sở hữu và thành phần kinh tế”, trong đó “kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo”. Nó vẫn duy trì quy định là tất cả các thành phần kinh tế đều bình đẳng trước pháp luật.
Cơ hội nhỡ nhàng
Các công ty và nhà đầu tư nước ngoài “sẽ nhận thấy rằng hiến pháp không có những thay đổi quan trọng và họ có thể cho rằng chúng ta không thực sự muốn thay đổi và đó sẽ là một tín hiệu sai lầm”, ông Lê Đăng Doanh (chuyên gia kinh tế độc lập từng cố vấn cho hai thủ tướng Phan Văn Khải và Nguyễn Tấn Dũng) nhận xét. “Một số nhà đầu tư có thể coi đây là sự ổn định nhưng số khác lại có thể xem là đình trệ.”
Giới lãnh đạo Trung Quốc đã tiến hành cải cách kinh tế nhằm ứng phó với hiện tượng tăng trưởng đang chậm lại, đồng thời thể hiện thái độ sẵn sàng hơn trong việc cải cách DNNN, ông nói thêm.
“Chúng ta đã bỏ lỡ một cơ hội lớn để thực sự tạo ra một số thay đổi”, ông Lê Đăng Doanh (người nằm trong số 72 vị nhân sỹ, trí thức ký tên vào bản hiến pháp thay thế mà họ đề xuất cho Quốc hội) bình luận. “Chúng ta có thể sẽ phải trả giá cho bản hiến pháp mới này. Nó sẽ không thúc đẩy tăng trưởng kinh tế khi thành phần kinh tế nhà nước kém hiệu quả lại dẫn dắt nền kinh tế.”
Tình trạng dễ bị tổn thương của nền kinh tế
Bản dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992 cũng tăng cường mức độ ảnh hưởng của đảng bằng cách đặt lực lượng công an và quân đội dưới quyền kiểm soát của nó và trao cho chính phủ những quyền hạn lớn hơn để hạn chế tự do ngôn luận.
Từng một thời là điểm đến phát triển nhanh nhất mà các nhà đầu tư nước ngoài lựa chọn, sự tăng trưởng của Việt Nam đã chậm lại sau khi sớm bùng nổ nhờ những cải cách kinh tế năm 1986 mà người ta gọi là “Đổi mới” (lần đầu tiên kể từ khi cuộc chiến với Mỹ kết thúc doanh nghiệp tư nhân được phép chính thức hoạt động).
DNNN là một nguyên nhân chính khiến nền kinh tế dễ bị tổn thương, Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) nhận xét hồi tháng Tám.
Khu vực kinh tế nhà nước là một trụ đỡ của nền kinh tế, giúp đảm bảo sự ổn định trong bối cảnh suy thoái toàn cầu gần đây – đó là phát biểu của Đại biểu Quốc hội Trần Minh Diệu mà báo điện tử VietNamNet đưa tin ngày 6.11.
“Vẫn cần thiết”
“Mặc dù còn có những khiếm khuyết trong hoạt động quản lý, điều hành và sản xuất kinh doanh nhưng vẫn cần tăng cường vai trò của loại hình này”, ông Trần Minh Diệu nói.
Các nhà lãnh đạo Việt Nam chịu áp lực phải thay đổi. Trong cuộc bỏ phiếu tín nhiệm tháng Sáu vừa qua, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị gần 1/3 số Đại biểu Quốc hội đánh giá thấp. Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình nhận được số phiếu “tín nhiệm thấp” từ 42% số đại biểu, những người bỏ phiếu kín.
Tập đoàn Công nghiệp Đóng tàu Việt Nam, DNNN được biết đến với cái tên Vinashin, gần như sụp đổ hồi năm 2010 vì không xoay xở được nợ nần. Doanh nghiệp này hiện đã đổi tên thành Tổng Công ty Công nghiệp Đóng tàu.
Các nhà lãnh đạo đã tỏ ra do dự trước việc liệu bản hiến pháp sửa đổi có nên chứa đựng những ngôn từ điều chỉnh lại vai trò của nhà nước hay không, chuyên gia kinh tế phụ trách Việt Nam của Ngân hàng Phát triển Á Châu (ADB) Dominic Mellor bình luận.
“Ở đây có các nhóm lợi ích cùng một số nhóm khác không muốn thay đổi”, ông nói qua điện thoại. “Tuy nhiên, mức độ bất ổn trong vài năm qua và thành tích nghèo nàn của những DNNN quản lý yếu kém đã tạo ra cuộc tranh luận.”
Theo Tim Condon, chuyên gia trưởng về kinh tế Châu Á của công ty ING Financial Markets (Singapore), người trước kia từng làm cho Ngân hàng Thế giới (WB), ngôn từ của bản hiến pháp mới có lẽ sẽ không gây ra hiện tượng giảm sút đầu tư trong ngắn hạn. Tầng lớp trung lưu đang trỗi dậy cộng với chi phí nhân công thấp là những nhân tố đang thu hút các doanh nghiệp rời bỏ Trung Quốc sang Việt Nam, ông nói.
“Nếu việc công bố bản hiến pháp mới tạo ra bất kỳ hiệu ứng gì thì nó cũng chỉ được cảm nhận trong dài hạn: một tốc độ tăng trưởng chậm hơn so với kỳ vọng”, Condon nhận xét. “Hai mươi năm tới chúng ta có thể sẽ nhìn lại quyết định này và xem đó như một quyết định vô cùng tai hại.”
Liên hệ với người của Bloomberg News về bài viết: John Boudreau (Hà Nội), jboudreau3@bloomberg.net
Liên hệ với biên tập viên chịu trách nhiệm về bài viết: Rosalind Mathieson, rmathieson3@bloomberg.net

Nguồn: Bloomberg News / Defend theDefenders

Nguyễn Văn Tuấn - Lai căng ?

Đọc báo Việt Nam có nhiều khi làm người đọc như tôi cảm thấy … nhức mắt. Nhức mắt vì những chữ nữa Tây nữa Ta chẳng vào đâu cả. Chẳng hạn như mới đây rộ lên những chữ như “hotgirl”, “hotboy”, “teen girl”, “teen Việt”, “showbiz”, v.v. Những chữ mà ngay cả tôi (đang định cư ở nước nói tiếng Anh) cũng cảm thấy khó hiểu. Kho tàng ngữ vựng tiếng Việt cũng có những từ với ý nghĩa tương đương, nhưng tại sao giới báo chí không dùng, mà phải nhờ đến tiếng Anh? Tôi thật không hiểu nổi, nên phải ghi lại vài dòng gọi là … nhật kí.
Teen (thật ra là “Teenager”) là chữ dùng để chỉ những em trong độ tuổi dậy thì đến tuổi 19. Tiếng Việt mình có chữ “thiếu niên” để chỉ những em trong độ tuổi dậy thì đến tuổi thiếu nữ hay thanh niên, tức là tương đương với teenager trong tiếng Anh. Còn hotgirl và hotboy thì thú thật tôi không rõ ở Việt Nam có ý nghĩa gì, nhưng trong tiếng Anh thì hotgirl dùng để chỉ những cô gái trong độ tuổi 14-27, xinh xắn, tự tin (có khi phách lối), và hấp dẫn (mà nam giới bắt buộc phải nhìn). Tôi nghĩ tiếng Việt có thể là “cô gái duyên dáng” hay “Gái có duyên”. Nói chung, tôi thấy tiếng Việt mình có những từ tương đương với danh từ tiếng Anh để diễn tả, và không có lí do gì mình phải dùng đến tiếng Anh.
Ấy thế mà những từ tiếng Anh đó lại xuất hiện khá thường xuyên trên báo Việt Nam! Nếu viết trên facebook hay blog thì tôi nghĩ việc dùng một chút tiếng Anh thì tôi còn có thể hiểu được, vì viết nhanh và mang tính cá nhân. Nhưng báo chí là một diễn đàn nghiêm chỉnh và mang tính giáo dục thì việc dùng tiếng Anh cùng đồng nghĩa với sự thiếu tôn trọng tiếng mẹ đẻ. Hi vọng rằng tôi không quá nặng lời.
Giới báo chí không phải là những người duy nhất truyền bá loại ngôn ngữ nửa nạc nửa mỡ, mà người dân, đặc biệt là giới trẻ, cũng thường hay dùng loại ngôn ngữ này. Có nhiều chuyện tiếng Việt “nửa nạc nửa mỡ” rất hài hước ở quê tôi. Quê tôi có nhiều người định cư ở nước ngoài, và trong số đó có người định cư theo diện kết hôn trong mấy năm gần đây. Làng tôi vẫn còn lưu truyền vài câu chuyện cười ra nước mắt. Cô nọ sau khi lấy chồng định cư ở Anh vài năm về thăm quê, cô vận cái váy ngắn và cái áo khoe những đường cong con gái ra chợ quê, nơi mà đa số bà con mặc áo bà ba. Cô ghé qua hàng bán rau và thấy trái me, cô đon đả hỏi: Dì hai ơi, trái này là trái gì vậy dì? Dì Hai biết quá cái cô này con ông Ba Th, mới đi nước ngoài có 2 năm thì làm sao quên tiếng Việt được, nên bực mình và buông một câu trả lời làm cô gái bỏ đi luôn: Ủa, con hổng biết trái này hả, ở quê mình gọi là cu Tây đó con. Dì Hai này thật đáo để! Câu chuyện này chắc chắn không phải xảy ra chỉ ở quê tôi mà có thể rất nhiều nơi khác. Nó là hiện tượng mà Thi sĩ Nguyễn Bính từng than:
Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều
(Thật ra, trường hợp cô gái ở quê tôi thì đúng ra phải là “hương đồng gió nội” bay đi quá nhiều!)
Thật ra, trong nhiều tình huống cũng nên thông cảm cho những người dùng tiếng Anh. Có khi người ở nước nói tiếng Anh lâu và thành … thói quen. Thói quen này mang tính địa phương, và vì nó ngắn gọn, ai trong cộng đồng cũng hiểu. Chẳng hạn như nói đến “đi shopping” thì ai cũng hiểu là đi mua sắm ở các siêu thị (hay mall). Shopping không phải đơn giản là “đi chợ” theo ý nghĩa của tiếng Việt. Thành ra, dùng shopping là đơn giản nhất! Có khi cách nói ngắn Tây-Ta còn tuỳ thuộc vào văn hoá địa phương. Chẳng hạn như người Việt ở Úc, nói đến đi mua thức ăn “take away” nhưng bên Mĩ thì gọi là “Food to go”, thì ai cũng hiểu đó là đi mua thức ăn về nhà chứ không phải ăn ở quán. Thói quen đó lan truyền sang Việt Nam khi Việt kiều về thăm quê. Việt kiều về quê thỉnh thoảng quen cách nói nước ngoài nên dễ làm bà con dè bỉu rằng “mới đi có vài năm mà làm bộ làm tịch quên tiếng Việt”. Trong thực tế họ không có ý khoe khoang tiếng Anh đâu, mà chỉ vì thói quen mà thôi.
Cá nhân người viết bài này biết người dưới quê khó tính, nên không bao giờ hay hạn chế đến mức thấp nhất việc dùng chữ Anh trong cách nói hàng ngày ở VN. Dù tự dặn mình như thế nhưng thỉnh thoảng tôi cũng chêm tiếng Anh trong giao tiếp, vì quán tính (nhưng tôi lúc nào cũng giải thích chữ mình nói có nghĩa là gì để bà con hiểu). Còn trên mặt báo thì tôi gần như không sử dụng tiếng Anh, hay có sử dụng những khái niệm mới thì cũng mở ngoặc giải thích để bạn đọc hiểu. Tôi nghĩ mình làm được thì các phóng viên, trên danh nghĩa là bậc thầy về chữ nghĩa, phải làm được chứ. Nếu họ không làm được thì tôi nghĩ chắc là do … lai căng. Viết đến đây tôi chợt nhớ đến một ca khúc của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, mà trong đó có câu:
Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của Mẹ, một bọn lai căng
Gia tài của Mẹ, một lũ bội tình

Nguyễn Văn Tuấn
(FB Nguyễn Văn Tuấn)

Đinh Nguyên Kha được đình chỉ điều tra tội danh khủng bố

Hai sinh viên Đinh Nguyên Kha (trái) và Nguyễn Phương Uyên
Theo tin tức từ phía gia đình, thì Đinh Nguyên Kha đã được đình chỉ điều tra đối với tội danh khủng bố, nên hiện chỉ thụ án vì tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước » theo điều 88 Luật Hình sự. Quyết định đình chỉ điều tra được ký vào ngày 14/11/2013, nhưng thân nhân Đinh Nguyên Kha chỉ mới biết tin này khi đi thăm nuôi vào ngày 29/11.

Đinh Nguyên Kha là sinh viên đã cùng với Nguyễn Phương Uyên rải truyền đơn kêu gọi chống Trung Quốc xâm lược và phản đối tham nhũng. Cả hai bị bắt vào tháng 10/2012 và bị truy tố theo điều 88 Luật Hình sự Việt Nam.


∇ Nghe tường trình
Trong phiên xử ngày 16/05/2013 tại Long An, Đinh Nguyên Kha bị xử 8 năm tù và Nguyễn Phương Uyên 6 năm tù giam. Nhưng đến ngày 16/08/2013, tòa phúc thẩm đã gây ngạc nhiên khi giảm cho Phương Uyên còn 3 năm tù treo và tha bổng tại tòa, Nguyên Kha được giảm án còn 4 năm. Đến tháng Chín, Đinh Nguyên Kha lại bị truy tố thêm tội danh « khủng bố ».

Trả lời RFI Việt ngữ hôm nay, bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của Đinh Nguyên Kha cho biết :

Bà Nguyễn Thị Kim Liên : Đi thăm nuôi thì cháu nói mẹ à, bây giờ thủ trưởng công an, ông Nguyễn Thanh Sơn đưa con (quyết định), nói vụ án của con bây giờ đình chỉ rồi. Nhưng mà tôi biết thế nào cũng đình chỉ thôi, tại vì Tòa án với Viện Kiểm sát đã trả lại hồ sơ cho công an tới nay là một tháng mấy rồi. Tôi cũng biết có ngày này mà !

RFI : Thưa, làm sao bà có thể tin chắc được như vậy ?

Dạ, thì tôi có hai đứa con ở tù, xử mấy vụ án rồi tôi biết mà. Hễ họ trả hồ sơ lại tôi biết là họ sẽ đình chỉ. Tại vì công an điều tra đã gởi cho Tòa án và Viện Kiểm sát, nếu kết tội được thì họ đã kết tội luôn rồi, đâu trả hồ sơ lại đâu. Theo suy luận của tôi là như vậy.

RFI : Quyết định thấy trên mạng là do Kha đưa cho gia đình ?


Vô trại giam thăm cháu thì cháu đưa ra, chứ mình đâu có tư cách gì mà công an họ đưa cho mình. Chỉ có Kha với luật sư, chứ còn tôi là mẹ mà họ cũng không có làm việc với tôi đâu. Họ đưa cho Kha hai tờ giấy đó, lúc tôi vô thăm nó đưa cho tôi.

RFI : Và bà photocopy lại ?

Không, tôi chụp hình đó chứ ! Tôi đem về nhà giữ luôn mà, đâu có trả lại cho nó đâu.

RFI : Theo bà, nhờ đâu mà có được quyết định đình chỉ điều tra tội danh khủng bố đối với Kha?

Chứng cớ rất là mơ hồ, yếu ớt. Với lại mình cũng tin con mình, nó làm sao mà khủng bố được ! Nó bị hai vụ án là sáu năm tù rồi, nó ở tù còn nguy hiểm gì nữa đâu mà khép tội nó là khủng bố nữa.

RFI : Bà có nghĩ là một phần cũng nhờ có tác động từ bên ngoài không ?

Vấn đề vụ án « khủng bố » này, theo tôi nghĩ có lẽ Việt Nam mình mới đắc cử vô ghế nhân quyền, thành ra họ không muốn làm oan sai nữa. Không đủ chứng cứ thì họ cho đình chỉ, họ thà cho đình chỉ còn hơn có thêm vụ án oan sai nữa, như đã lộ ra mấy vụ rồi đó.

RFI : Quyết định được ký từ ngày 14/11, đến nay gia đình mới biết phải không thưa bà ?

Giao cho cháu Kha thì ngày đó, nhưng tới ngày đi thăm thì nó đưa mình mới biết. Hôm tôi thăm, cháu đưa quyết định đình chỉ vụ án, cháu rất vui. Cháu vui mừng lắm ! Lần trước lúc anh Uy của cháu ra tù thì cháu cũng vui như vậy. Lần này vô thì cháu nói liền, mẹ ơi con không bị tội khủng bố. Tôi nói liền, thì con có khủng bố đâu mà bị. Con của mẹ làm sao khủng bố được, mẹ đinh ninh là thế nào cũng có ngày này con à.

Bữa đó Kha rất lạc quan, vui vẻ, có bạn gái vô thăm, nói chuyện nữa. Nhưng không biết tháng tới đây họ sẽ đưa nó đi thi hành án ở đâu. Tới ngày 5/12 đi thăm nữa mới biết con mình còn ở trển hay họ đưa đi rồi.

RFI : Gia đình có nghĩ tới chuyện xin giám đốc thẩm không ?

Có chứ cô. Lúc Uyên tù treo, Kha bốn năm thì tôi đã nói với hai luật sư liền rồi, là sẽ xin giám đốc thẩm lại vấn đề này, chứ bản án như vậy là bất công.

Bạn của Uy thì nhiều, chứ Kha từ lúc bị tù tới giờ không có người bạn nào ghé thăm hết. Anh em bạn họ rất là sợ. Nói chung là vấn đề chính trị thì ở Việt Nam như vậy, dòng họ thân thuộc họ còn sợ, đừng nói tới bạn bè.

Tôi suy nghĩ nếu chưa có vụ đắc cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc thì vụ án này chắc chưa có đình chỉ điều tra đâu. Tôi rất mừng là Việt Nam cũng làm cho mọi người thấy là họ tuân thủ vấn đề nhân quyền.

Giữa tháng rồi tôi có ra Hà Nội, gặp một bà ở Tòa đại sứ Mỹ tên là Jennifer. Bà hỏi tôi suy nghĩ ra sao trước vấn đề Việt Nam đắc cử ghế nhân quyền, tôi nói tôi rất hy vọng là Nhà nước Việt Nam làm theo đúng những gì đã ký kết với Liên Hiệp Quốc. Hiện nay tôi cũng thấy chắc có phần nào.

RFI : Hiện nay gia đình sống như thế nào thưa bà ?

Lúc hai anh em ở tù thì hai vợ chồng cơm rau qua ngày đoạn tháng còn đỡ. Bây giờ thêm Uy ra tù, nó cũng không mần gì được, đã vậy mấy tháng nay còn bịnh, cũng hơi mệt đó cô à. Nó đâu ăn uống như mình được, phải bồi dưỡng cho nó. Không biết chừng nào Uy mới mần ra tiền lại được đây, tại vì công ty của nó không còn làm được nữa, họ không cấp giấy kinh doanh nữa.

Hai anh em nó mở công ty mua bán máy văn phòng. Lúc Kha bị bắt Uy vẫn còn làm tới lúc bị bắt tiếp, dẹp công ty luôn. Giấy phép kinh doanh bị rút rồi. Uy đứng ra xin kinh doanh là không được nữa rồi, nếu mà kinh doanh chắc là tôi xin, mà tôi nghĩ chắc hổng cho luôn. Không cho kinh doanh ngành nghề đó nữa đâu.

RFI : Còn nếu Kha bị chuyển đi xa ?

Tôi còn nghĩ tới viễn cảnh đó nữa chứ. Tôi bị đau cột sống mấy năm nay. Ở gần gần đây còn đi được, chứ đi xa quá không biết làm sao. Giờ thấy cũng tội nghiệp Kha, tại vì ở đây nửa tháng được thăm nuôi một lần, tôi nuôi cá, gà, còn đem được đồ ăn tới. Nhà tôi cách trại giam Kha có hai cây số à. Nghĩ tới viễn cảnh bị chuyển đi cũng đau lòng lắm cô à, nhưng mà không biết làm sao.

RFI : Xin rất cảm ơn bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của Đinh Nguyên Kha.

Thụy My
Theo RFI

Vụ lô hàng giấu ma túy lọt lưới sân bay Tân Sơn Nhất:

600 bánh heroin đã đi vào… luồng xanh!

  MỘT THẾ GIỚI
Sáng 2.12, Cục Hải quan TP.HCM đã tổ chức họp báo về vụ 600 bánh heroin (nặng 229 kg) lọt lưới qua cửa khẩu sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, lên máy bay hãng China Airlines sang Đài Loan và... bị bắt!
Theo ông Trần Mã Thông, Phó cục trưởng Cục Hải quan TP.HCM, đây là lô hàng do máy tự phân vào luồng xanh, thuộc diện miễn kiểm tra hải quan.
“Cho nên, 12 loa thùng chứa 600 bánh heroin đã dễ dàng lọt lưới. Qua vụ này, Cục Hải quan TP.HCM đang rà soát lại toàn bộ quy trình để siết lại các mặt hàng, doanh nghiệp… được đưa vào luồng xanh”, ông Thông nói.
Ông Thông lý giải quy trình nghiệp vụ hải quan có ba luồng là xanh, đỏ, vàng. Trong luồng xanh có luồng xanh bình thường (không phải kiểm tra) và luồng xanh có điều kiện. Ngoài ra, có thêm hai luồng vàng và luồng đỏ.
“Việc phân vào luồng nào do tiểu sử theo dõi doanh nghiệp có uy tín hay không mà máy tự động xếp vào luồng xanh, vàng, đỏ. Khi đó luồng xanh sẽ không bị kiểm tra, luồng vàng thì cán bộ hải quan chỉ kiểm tra hồ sơ, luồng đỏ thì mở hàng ra kiểm tra thực tế nhưng cũng chỉ theo xác suất 5%-10% chứ không kiểm tra hết”, ông Thông cho biết.
Khi hàng hóa được xếp vào luồng xanh thì hải quan đối chiếu trên tờ khai, hệ thống dữ liệu của mình, thấy được thì cho thông quan ngay. An ninh hàng không dùng máy soi chiếu kiểm tra là việc của họ, được gọi là kiểm tra sau thông quan, không phải quy trình, nghiệp vụ của hải quan.
“Kiểm tra lại hồ sơ vụ 600 bánh heroin lọt lưới, chúng tôi thấy đây là loại hình xuất khẩu kinh doanh, lô hàng vào lúc 12 giờ ngày 15.11 nhận được thông tin khai báo, đến 15 giờ 39 phút được thông quan. Ngày hôm đó không có máy bay nên hôm sau mới đi bằng máy bay của hãng hàng không China Airlines, đến ngày 17.11 qua đến sân bay Đào Viên (Đài Loan) thì bị phát hiện, bắt giữ”, ông Thông cho hay.
Việc máy soi hàng trị giá 1,2 triệu USD bị hư là máy của an ninh hàng không chứ không phải máy soi của hải quan cửa khẩu quốc tế Tân Sơn Nhất. Chó nghiệp vụ là của hải quan, tuy nhiên như đã nói, lô hàng này thuộc luồng xanh nên hải quan cũng không dùng máy soi chứ nói gì dùng đến chó nghiệp vụ kiểm tra ma túy. “Chó nghiệp vụ không phải lúc nào cũng sử dụng mà phải dùng theo kế hoạch và có trọng tâm với luồng đỏ mà thôi”, ông Thông khẳng định.
Việc 12 loa thùng được xuất sang Đài Loan là hàng có từ tính, ảnh hưởng đến an toàn bay nên an ninh hàng không có trách nhiệm kiểm tra. “Còn như tôi đã nói trên vì máy đã phân vào luồng xanh nên theo quy định, hải quan cho thông quan luôn mà không kiểm tra gì cả”, ông Thông nói.
Ông Thông cho biết hiện phía Việt Nam và Đài Loan đang phối hợp điều tra, làm rõ vụ việc nghiêm trọng này. “Vì chưa có thông tin cụ thể và cuối cùng nên chúng tôi chưa thể cung cấp thông tin cho báo chí vào lúc này, mong báo chí hãy kiên nhẫn chờ”, ông Thông cho hay.
“Quy trình phía hải quan không có gì sai phạm. Nếu qua xác minh có bộ phận, cá nhân nào dính líu vụ này thì chúng tôi sẽ cương quyết xử lý nghiêm”, ông Thông khẳng định.
Trọng Mạnh
(Ảnh: Ông Trần Mã Thông, Phó cục trưởng Cục Hải quan TP.HCM, đang trả lời các phóng viên trong buổi họp báo)

Xóa hiến pháp không cần đợi quốc hội bấm nút

delete
1.
Người ta không tin, người ta biết trước, nhưng đồng thời người ta cũng cần phải thốt ra một lời gì đó, cho đỡ ức!
2.
Nhiều năm trước, mình có một người bạn, anh ta chỉ hơn mình chừng bốn tuổi. Sinh quán ở Trung Ðông, từng du học và tốt nghiệp đại học ở Pháp, rồi sau định cư, lập nghiệp ở Hoa Kỳ.
Ðúng hơn, anh ta là chủ của mình, khi mình còn phụ trách điều hành phòng thiết kế trong công xưởng in vải của anh ở Garden Grove, California.
Thuở đó, văn phòng của anh là căn cuối cùng của tầng hai, cùng một dãy với mình. Nên mỗi khi muốn vào đó, anh phải đi ngang cửa sổ văn phòng của mình trước. Vì vậy anh luôn thấy mình ngồi dính chặt nơi bàn làm việc. Cho đến một hôm anh gọi mình sang, trách cứ:
- Mình mướn cậu vào đây làm việc, không phải lúc nào cũng thấy cậu ngồi dí mắt vào “computer.” Một trong những việc quan trọng, cậu cần thường xuyên sang trò chuyện với mình, nói cho mình biết chúng ta cần phải làm gì hay hơn, mới hơn.
Chưa hết, một lần trong buổi họp với những “manager” và “supervisor” của công ty trên dưới mười hai người, anh bất giác đập mạnh tay xuống bàn, nói:
- Tôi mời quý vị vào đây họp, đâu phải tôi nói điều gì thì quý vị cũng “ok!” Tôi cần nghe quý vị “defense,” (nguyên văn) thậm chí nói tôi “sai. Chúng ta thật sự có “vấn đề, bởi không thể tin có sự hoàn hảo đến như vậy!!!”
Tất nhiên đây không phải là chuẩn mực cho nhân cách lãnh đạo. Nhưng nó khiến chúng ta suy nghĩ, rồi soi chiếu vào thực trạng của đất nước hiện nay. Ðể thấy tỷ lệ đồng thuận “sửa đổi” hiến pháp, mà sửa ở đây là “củng cố” cho nó vững chắc hơn. Xét bề mặt có vẻ khiến chúng ta cảm thấy ức ách, nhưng nói theo tinh thần của Nguyễn Hưng Quốc, nó đang thách thức không chỉ giới trí thức Việt Nam, mà hết thẩy nhân dân.
Cái nút vừa bấm, có đủ làm nhiệm vụ kích hoạt nhân dân hành động chưa?
3.
Làm sao có thể tin cái hệ thống nút bấm thật được chế tạo bởi một tập đoàn giả hiệu. 99.6% càng tạo thêm tỷ lệ ngược niềm tin của người dân trong nước.
Người ta bỏ đảng bằng cách nại cớ vắng họp thường xuyên. nên người ta xóa bỏ hiến pháp đâu cần đợi đại biểu quốc hội nhấn nút “yes/no.” Người ta ức vì hy vọng có một quốc hội sáng suốt. Nhưng tỷ lệ 99.6% là một minh chứng bi-hài-kịch!
Và tỷ lệ 99.6% thành viên quốc hội “gật” biết đâu chẳng giúp cho mình thấy rõ đó là dấu hiệu “giẫy chết” của một nhóm người thiểu số trong tổng số 90 triệu đồng bào Việt Nam, vẫn cố bám víu vào một cái nút bấm, nhưng kỳ thật chỉ là hành vi nhấn nút “tự sát tập thể” của một chính quyền chỉ còn trông đợi vào bạo lực hiến pháp để cai trị đất nước và nhân dân.
Ngày 29 tháng 11, 2013
UYÊN NGUYÊN

Từ Ông Hồ Tới Quả Đấm

Cô Tư Sài Gòn

               

Trình độ của các quan chức Bộ Giáo Dục tới đâu? Có bao nhiêu người xài văn bằng giả? Có bao nhiêu người thuê viết luận án Tiến sĩ?

Chính xác, chúng ta không có số liệu, chỉ biết rằng nhiều quan chức là có văn bằng thật, vì có học thật... nhưng văn bằng giả cũng có. Nhưng văn bằng thật cũng không có nghĩa là có văn hóa, vì rất nhiều quan chức đã biểu diễn các màn phi văn hóa tệ hại.

Đặc biệt, đối với sách giáo khoa, một lĩnh vực nhạy cảm vì sẽ ảnh hưởng tới suy nghĩ của các thế hệ tương lai -- nếu có bàn tay Phương Bắc làm các em mất cảnh giác, sẽ hỏng; nếu có bàn tay phá hoại văn hóa nào khác, tương lai tâm hồn các em cũng sẽ trở thành một nồi nước lèo không ra phở cũng chẳng thành hủ tiếu.

Thông tấn Infonet đăng bản tin từ mạng Tri Thức tựa đề “Sốc trước bài đồng dao "đập chết đem vùi đống tro"...” kể rằng:

“Một bài đồng dao có nội dung bạo lực được in trong trang 17 với tên gọi Ông Nhăng mà lấy bà Nhăng, cũng gây bức xúc với những từ ngữ như: "đập chết đem vùi đống tro", "đập chết đem cho láng giềng"...

Gần đây, nội dung của bài Đồng dao chơi vỗ tay in trong trang 8, tập 6 của bộ sách Đồng dao dành cho trẻ mầm non do NXB Mỹ Thuật và Nhà sách Đinh Tị ấn hành đã khiến dư luận bức xúc.

Nguyên văn bài đồng dao này đó là: "Ở với ai/Với bà/Bà gì?/ Bà ngoại/ Ngoại gì?/ Ngoại xâm/ Xâm gì?/ Xâm lăng/ Lăng gì?/ Lăng Bác/ Bác gì?/ Bác Hồ/ Hồ gì?/ Hồ ao/ Ao gì?/ Ao cá/ Cá gì?/ Cá quả/ Quả gì?/ Quả đấm".



Mặc dù bài đồng dao này có thể được lưu truyền trong dân gian, dễ dàng bắt gặp trong ngôn ngữ nói thường ngày. Tuy nhiên, việc đưa nội dung thiếu nghiêm túc, gây tranh cãi như “Bà ngoại - Ngoại xâm”, “Bác Hồ - Hồ ao”, hay “Quả gì - Quả đấm” vào sách dành cho lứa tuổi mầm non là điều không phù hợp.

Bên cạnh đó, trong cuốn sách này, một bài đồng dao khác cũng có nội dung bạo lực được in trong trang 17 với tên gọi Ông Nhăng mà lấy bà Nhăng, cũng gây bức xúc. Nội dung của bài đồng dao này như sau:

“Ông Nhăng mà lấy bà Nhăng
Đẻ được con rắn thằn lằn cụt đuôi
Ông Nhăng bảo để mà nuôi
Bà Nhăng đập chết đem vùi đống tro
Ông Nhăng bảo để bà kho
Bà Nhăng đập chết đem cho láng giềng
Có kho thì kho với riềng
Đừng kho với ớt tốn tiền uổng công”.

Sau khi nội dung những bài đồng dao này lan truyền trên mạng xã hội, nhiều nhà văn, nhà nghiên cứu giáo dục đã rất bức xúc. Đa số các ý kiến đều cho rằng việc đồng ý cấp phép xuất bản và lưu hành những cuốn sách có nội dung phản cảm này, sẽ ảnh hưởng đến việc hình thành nhân cách và giáo dục trẻ, nhất là lứa tuổi mầm non...”(ngưng trích)

Từ bà ngoại dẫn tới ông Hồ cũng là chuyện lạ, tuy rằng từ ông Hồ dẫn tới quả đấm là hợp lý nếu chúng ta hiểu rằng đây là các quả đấm sắt “xã hội chủ nghĩa.”

Nhưng từ huyền thoại tuyệt vời của con Rồng cháu Tiên lại dẫn tới ông Nhăng lấy bà Nhăng, đẻ ra thằn lằn... không hiểu có ám chỉ gì tới chuyện muốn nói Vua Rồng của Việt Nam xưa chỉ là rồng đất, một loại thằn lằn, rắn mối... mà nấu lên để ăn thịt thì rất dở, tới nổi dặn cho đời sau là đừng kho với ớt?

Tuyệt vời là ngôn ngữ ám chỉ của văn học, nếu thực sự các quan chức giáo dục muốn nói các em như thế.

Tin mới nhất, theo mạng VietnamNet, sách đồng dao này sẽ bị thu hồi. Bản tin viết:

“Chia sẻ trên báo chí, bà Đặng Thị Bích Ngân, Giám đốc NXB Mỹ Thuật cho biết đã nhận được thông tin về sự việc và đã yêu cầu nhà sách Đinh Tị thu hồi. Sau hơn một tháng gửi công văn yêu cầu thu hồi sách, bà Ngân cho biết hiện tại vẫn chưa nhận được báo cáo từ phía nhà sách Đinh Tị để tổng hợp và báo cáo thanh tra, các cơ quan cấp trên.

Bà Trần Lệ Thu - Phó giám đốc công ty Văn hóa Đinh Tị cho VietNamNet biết hiện Đinh Tị đang tiếp tục thu hồi sách đồng dao này theo công văn của NXB Mỹ Thuật. Theo giấy phép, nhà sách Đinh Tị được in 4.000 cuốn. Tuy nhiên do bán chậm, nhà sách mới chỉ in được 2.000 bản và đưa ra thị trường được 920 cuốn, tồn kho 1080 cuốn.

Hiện tại, nhà sách đã thu hồi được 300 cuốn và sẽ tiếp tục gửi fax thông báo tới nhà sách ở các tỉnh để nếu đơn vị nào còn sách thì chuyển trả lại cho Đinh Tị. Theo bà Thu, dự kiến tới 15/12 nhà sách sẽ tiến hành tiêu hủy toàn bộ cuốn Đồng dao tập 6 này.”(ngưng trích)

Nhưng vấn đề vẫn chưa rõ, thực sự quý ngài soạn sách giáo khoa này có ám chỉ gì không. Bởi vì nghĩ ra đồng dao mới là chuyện cực kỳ khó, nhất là để mô tả hình ảnh từ bà ngoại dẫn tới ông Hồ, từ ông Hồ dẫn tới quả đấm... Làm sao người đời thường chúng ta nghĩ ra nổi, đúng không.

Nếu đúng là các Thầy Đồ Bộ Giáo Dục nghĩ ra độc chiêu để khều chọc ông Hồ, vậy thì xin cho hoan hô vậy.

“Như chưa hề có cuộc chia ly”: bị khủng bố và đe dọa

(Congluan.vn) Đã có những dấu hiệu khủng bố và đe dọa xung quanh chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” khi trận chiến xung đột giữa MC Thu Uyên và Luật sư Trần Đình Triển bắt đầu trên facebook tuần qua. Nhà Báo & Công Luận cung cấp cho bạn đọc những thông tin nóng và mới nhất từ vụ việc hy hữu này…
Nhân vật thứ ba xuất hiện…

Sau một thời gian dài im hợi lặng tiếng trước “cuộc chiến sinh tử” giữa tiến sỹ Luật sư Trần Đình Triễn và nhà báo Thu Uyên, ông Lê Cao Tâm người chủ thực sự của SGBS, đồng thời là người phụ trách đội tìm kiếm, và cũng là người trực tiếp tìm kiếm đoàn tụ lại trường hợp Bác Tấn với con nuôi Võ Văn Phước năm nào. Người đáng lý ra phải chịu trách nhiệm trước búa rìu dư luận trong thời gian qua, lại không có ai đả động đến. Bất thần xuất hiện,  ông xin gặp phóng viên Nhà Báo & Công Luận để lên tiếng.

Nói về “cuộc chiến” của 2 người giữa một tiến sỹ luật sư “dày dạn kinh nghiệm” với môt nhà báo “liễu yếu đào tơ”. Ông Tâm đã bộc trực đi thẳng vào vấn đề “Chỉ vì một mâu thuẩn nhỏ hay vì một quyền lợi của một cá nhân nào đó mà đan tâm, cố tình tìm cách phá hoại một chương trình truyền hình có ý nghĩa nhân văn sâu sắc, có lợi cho xã hội. Loại người đó không phải chính nhân quân tử và điều đặc biệt hơn lại tập trung vùi giập bôi nhọ một người phụ nữ chân yếu tay mềm, hành xử theo cách đó không phải của kẻ trượng phu. Trong thực tế, chị Thu Uyên hoàn toàn không chịu trách nhiệm về việc kết luận đúng sai của nhân vật và ngay thời điểm phát sóng hai trường hợp trên chị Thu Uyên và người trong cuộc không biết đoàn tụ sai nhân vật. Việc này, chỉ phát hiện ra vào thời điểm sau này. Làm sai là lẽ thường tình, chỉ những người không làm gì mới không sai và khi biết sai đã sửa đó là hành động cần phải được tha thứ và bảo vệ. Văn hóa của Cha ông ta từ thời “tiền sử” đã chỉ dạy rằng “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người quay lại”.
Ông Lê Cao Tâm tại buổi sáng gặp phóng viên Nhà Báo & Công Luận
(Ảnh: Đông Dương) 
Do non kém về kinh nghiệm trong giai đoạn đầu khi mới thành lập công ty, nên chúng tôi đã để xảy ra điều đáng tiếc trên nhưng khi phát hiện sai chúng tôi đã trực tiếp sửa sai bằng cách  tự tổ chức tìm kiếm cho đoàn tụ lại ngoài chương trình. Người trong cuộc đã tha thứ và chấp nhận việc làm của chúng tôi. Vậy nguyên cớ từ đâu, lại mang câu chuyện ra “chưởi bới” trên các diễn đàn báo lá cải và mạng xã hội. Mục đích ở đây, chẳng qua là để câu view và lợi dụng vụ việc để nổi tiếng, hành đồng này được xem là “theo đóm ăn tàn” thiếu suy nghĩ và bốc đồng của những người không hiểu biết. Tôi cũng khá bất ngờ, một tiến sỹ luật sư dày dạn kinh nghiệm, miệng luôn nói là “Vì dân” lại hành động giống nhân vật “bà Từng” một thời xôn xao trên mang xã hội. Hoặc là do hạn chế về trình độ kiến thức hoặc đã bị các “thế lực trong bong tối” nào đó giật giây. Ông ta tự biến mình thành con rối và tự làm mất uy tín của chính mình. Một chính nhân quân tử và là một luật sư có tầm, có tâm sẽ hành xử theo kiều khác. Qua vụ việc này, Tôi đang nghi ngờ tấm bằng tiến sỹ luật của ông Triển. 

 
Những tin nhắn mang nội dung đe dọa trên máy
điện thoại do ông Lê Cao Tâm cung cấp  (Ảnh: Huỳnh Nghĩa)

Phỏng vấn độc quyền giữa Nhà Báo & Công Luận với ông Lê Cao Tâm.

Nhà Báo & Công Luận: vậy thưa ông tại sao lâu này ông không lên tiếng?
Ông Lê Cao Tâm: Tôi đã nói rồi, tin tức tài liệu toàn đăng trên các báo lá cải và trên Facebook nhằm để câu view là chính và tôi biết chính xác tài liệu đó như thế nào. Tại sao tôi phải lên tiếng? với những trường hợp như thế này cách tốt nhất là im lặng để nhìn xem trình độ nhảy múa của họ như thế nào. Cách chơi trên là của kẻ tiểu nhân, cần gì phải đối đầu. Nói chán rồi nó cũng hết chuyện để nói. Mà chắc chắn họ đang cảm thấy xấu hổ. Nguyên do tại sao hôm này tôi lên tiếng, không phải tôi lên tiếng để bảo vệ chị Thu Uyên hay đả kích tiến sỹ luật sư Trần Đình Triễn, nhưng vì mấy ngày vừa qua có một số người điện thoại và tin nhắn đến tôi với nội dung “vừa mua chuộc vừa đe dọa” nên tôi phải lên tiếng, để công luận thấy mục đích của những người trong cuộc như thế nào.

Nhà Báo & Công Luận: thưa ông, ông có thể tiết lộ nội dung các cuộc điện thoại và tin nhắn không?

-Tại sao không? Tin nhắn thứ 1 từ số máy 0914449999 đến máy tôi với nội dung sau “Em trai gửi cho anh xin hợp đồng công ty Truyền thông SGBS với VTV, báo cáo tài chính công ty, mức lương của Thu Uyên tại công ty, danh sách và số tiền nhà tài trợ”. Tin nhắn này được nhắn vào lúc 20 giờ 31 phút ngày 27/11/2013. Sáng hôm sau, mở máy thấy tin nhắn với nội dung trên, vì muốn biết ông Triển muốn gì từ tôi, tôi đã “à ơi” trả lời rằng “Đang lấy khi nào có sẽ đưa”. Tiếp theo đó, vào khoảng 11 giờ  trưa cùng ngày, có một người nói dọng Bắc điện thoại từ số máy 093 214 6594 đến máy tôi, đề nghị tôi bán thông tin của Cty SGBS và chương trình NCHCCCL và yêu cầu tôi ra giá. Khi nghe vậy, vì là người từng làm việc hơn 20 năm trong ngành phản gián, tự dưng tôi nỗi máu nghề nghiệp nên quyết định “chơi trò chơi nghiệp vụ” với người này “Tôi trả lời rằng, tôi có cô vợ nhỏ đang đi thuê nhà, anh cho em căn chung cư cao cấp được không”.

Người này nói “để anh bàn bạc lại,  rồi sẽ điện thoại cho em”. Sau đó khoảng 30 phút, người này vẫn sử dụng số máy trên, gọi tôi liên tục nhưng tôi không trả lời, vì tôi có chủ ý không trả lời máy “y sẽ nhắn tin” để lấy chứng cứ. Đúng như phán đoán của tôi, vào lúc 11g 59 phút số máy này đã nhắn tin lại như sau: “Như đã chao (trao) đổi với em, bọn anh đã đồng ý, mứt (mức) giá mua thông tin về SGBS và NCHCCCL với giá 50, 000 USD. Huy (hy) vọng vợ con em sẽ hạnh phúc”. Tôi trả lời “các ông mang vợ con tôi ra dọa tôi đấy à”, sau đó y nhắn lại xin lỗi “đừng hiểu lầm bọn anh. Tiền chuyển vào đâu? Hoặc là anh chuyển bằng cách nào?”, tôi im lặng đến chiều tối, thì vào lúc 18:36 ngày 28/11/2013, tôi nhận được tin nhắn từ máy trên, với nội dung sau “Sao rồi em? Sao không thấy thông tin gì từ em hết? để tin nhau bọn anh tạm thời cho người quản lý vợ con em. Nếu em tiếp tục bảo vệ Thu Uyên bọn anh không đảm bảo việc đi đứng của vợ con em được an toàn trên đường phố”
 
 Khủng bố đe dọa vào gia đình vợ con ông Lê Cao Tâm
(Ảnh: Huỳnh Nghĩa)

Nhà Báo & Công Luận: Ông có ý kiến gì về nội dung các cuộc điện thoại và tin nhắn trên?
-Miễn bàn, để dư luận tự suy nghĩ và đánh giá mục đích của những người phá chương trình NCHCCCL và đoán họ là ai?. Riêng tôi, không tài giỏi nhưng có đủ bản lĩnh để đối đầu với bất cứ thế lực nào muốn hại mình. Tôi được đào tạo để trở thành những người có kỹ năng biết cách “quay dây cho người khác nhảy” trong mọi tình huống.

Nhà Báo & Công Luận: Ông hãy cho biết, trong câu chuyện” ầm ỷ” mấy ngày qua, trách nhiệm của chị Thu Uyên trong việc cho đoàn tụ sai người là thế nào?

-Khán thính giả truyền hình chắc sẽ không biết việc, chương trình NCHCCCL… trên VTV1, phía đài truyền hình Việt Nam có trách nhiệm phát sóng trực tiếp. Công ty SGBS có trách nhiệm tìm kiếm, xác minh và quay phóng sự. Chị Thu Uyên được đài truyền hình Việt Nam cử ra dẫn chương trình này và hoàn toàn không có trách nhiệm trong việc điều tra xác minh các trường hợp lạc nhau. Việc kết luận đúng, sai nhân vật chương trình thuộc về trách nhiệm của công ty SGBS, mà trách nhiệm chính là của đội tìm kiếm. Hai trường hợp cho đoàn tụ sai là trách nhiệm của chính cá nhân tôi trước công ty và dư luận chứ không phải chị Thu Uyên. Tuy nhiên, chúng tôi đã sửa sai bằng cách đã xác minh lại và đã cho đoàn tụ ở ngoài, đồng thời đang tiếp tục xác minh trường hợp thứ 2. Nhưng do khi đó công ty mới thành lập lãnh đạo và nhân viên còn non trẻ về nghiệp vụ, nên đã không lường trước được mọi việc như hôm nay.  Nhân tiện đây, với tư cách là chủ của công ty SGBS và người phụ trách đội tìm kiếm tôi gửi lời xin lỗi đến khán thính giả truyền hình và lãnh đạo đài VTV về sự yếu kém của chúng tôi trong những ngày đầu thành lập công ty và cũng mong muốn khán giả truyền hình nhìn nhận và đánh giá được những việc lớn mà công ty chúng tôi đã làm được trong suốt 6 năm qua, để rộng lượng bỏ qua những sai sót trước đây.

Nhà Báo & Công Luận: Ông cho biết, các tài liệu do tiến sỹ luật sư Trần Đình Triển đưa ra công luật xuất phát từ đầu?

-Tất cả các tài liệu mà luật sư Triễn có và post lên mạng xã hội trong thời gian vừa qua hoàn toàn giả mạo. Riêng bộ hồ sơ thật chỉ có hai bộ, một bộ gửi Bác Tấn gồm có một báo cáo xác minh và một thư  xin lỗi viết bằng tay của tôi. Tuy nhiên, vừa qua do biết nhiều người muốn có tài liệu này để phá công ty chúng tôi, vợ bác Tấn đã chuyển lại cho tôi cất giữ. Một bộ lưu hiện đang nằm trong nhà tôi. Có nghĩa rằng, tất cả tài liệu thật của vụ tìm kiếm anh Võ Văn Phước hiện chỉ mình tôi lưu giữ, còn tài liệu phát tán trên mạng vừa qua là hoàn toàn giả mạo. Để xác định thật giả hãy xem chữ ký của tôi, chữ ký của tôi lúc đó tôi lấy tên của vợ ghép với họ của tôi. Trong các văn bản được Post lên mạng vừa qua hoàn toàn là chứ ký mới của tôi sau này và tất cả đều là bản copy.
 
Tin nhắn thăm dò những bí mật của MC Thu Uyên
(Ảnh: Huỳnh Nghĩa)

Nhà Báo & Công Luận: Ông có thể giải thích thêm để độc giả hiểu sâu hơn được không?

-Tất cả mọi việc đều xuất phát từ vụ điều tra thầy Thủy, nhà ngoài cảm tán tận lương tâm lấy xương động vật để giả hài cốt liệt sỹ, một hành động xúc phạm đến Anh linh các anh hùng liệt sỹ của dân tộc. Tội ác này không thể tha thứ. Chị Thu Uyên và ê kíp chương trình “Trở về từ ký ức” đã phải điều tra ròng rã suốt nhiều năm trời và đã gặp nhiều thế lực đen tối ngăn cản, đe dọa, mua chuộc nhưng cuối cùng cả ê kíp đã cương quyết đưa vụ việc ra được trước ánh sáng công luận. Vì vụ này đã đúng chạm đến quyền lợi, uy tín của một số cá nhân. Sau khi chương trình phát sóng, chúng tôi xác định sẽ có nhiều “thế lực thù địch” tìm kẻ hở công ty chúng tôi để triệt phá trả thù. Với kinh nghiệm cá nhân, Tôi đã đoán trước được mọi việc và đã chủ động trong phòng ngừa. Tuy nhiên, đã không lường trước được sự trả thù đê hèn lại tập trung vào hai vụ này. Tôi khẳng định một lần nữa các tài liệu trên các báo lá cải đưa ra thời gian vừa qua là hoàn toàn giả mạo và không đúng sự thật như nhiều người lầm tưởng. Với kiến thức về luật của tôi, tôi có thể nói rằng chị Thu Uyên, có quyền khởi kiện tiến sỹ luật sư Trần Đình Triễn trước tòa án với tội danh: Tội Vu khống, điều 122 của Bộ luật hình sự. Một lần nữa, tôi cũng không thể hiểu được nguyên nhân, động cơ vì sao một tiến sỹ luật sư dày dạn kinh nghiệm lại đi bảo về cho những loại người tán tận lương tâm này.

Qua cuộc phỏng vấn tôi xin thay mắt toàn nhân viên cty SGBS chân thành cảm ơn nhưng người có thiện chí đã thiện tin tưởng, đồng thời cảm ơn những người đã hại công ty chúng tôi với động cơ đê hèn, vì Đức Phật đã dạy “Hãy biết ơn những người hại Ta, vì họ đã tôi luyện tâm trí của Ta”.

Nhà Báo & Công Luận: -Cảm ơn ông đã tin cậy và tìm đến cộng tác với chúng tôi!
Đông Dương & Lê Khôi Nguyên thực hiện