Tổng số lượt xem trang

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

HOT- TIN NÓNG TRONG NGÀY

BÀI TOÁN DƯƠNG CHÍ DŨNG?

Dương Chí Dũng đưa Thủ Tướng đi thăm mấy cái tàu già 43 tuổi vừa được mua về!
Nhiều tuần đã trôi qua, song Dương Chí Dũng vẫn bặt vô âm tín! Dương Chí Dũng hoá ra tài giỏi hơn cả lực lượng an ninh dày đặc của Chính Phủ Nguyễn Tấn Dũng!
Người dân kháo nhâu đủ thứ chuyện trên đời. Có người thì thầm như sợ có người nhà Thủ Tướng ở bên cạnh 'Dương chí Dũng bị nghẻo rồi!'. Có người thạo tin thì cho hay: Dương Chi Dũng đã được em trai của mình là Phó giám đốc Sở Công AN làm hộ chiếu giả và đưa xuống ngay con tàu của Vinalines chạy ra nước ngoài rồi! 
Dù sao thì Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có thể ăn ngon ngủ kỹ được rồi, ít nhất cũng không ai ra làm nhân chứng cho viẹc môi giới mua cái ụ nổi và mấy cái tàu già của cô con gái rượu và chàng rể quý hoá! Bất quá thì lại ''chịu trách nhiệm chính trị!" như vụ Vinashin và thế là cái Ban Chỉnh đốn Đảng cứ ngồi đó mà ngáp ruồi, đừng hòng rờ được sợi tóc!

Dân đạp ba gác

20 TỶ ĐÔ LA CHO THÂU TÓM ĐỢT 1!



 Trong các bài trước đây Quan Làm báo đã đăng tải một phần thông tin về nhóm lợi ích đang thao túng toàn bộ chính sách tài chính, - tiền tệ của Việt Nam.
Chúng tôi sẽ cho đăng loạt bài cụ thể trong các loạt bài tiếp theo để mọi người có cái nhìn rõ nét hơn.
 Đến ngày hôm nay, nhóm lợi ích thâu toám ngân hang đã hoàn thành bước 1 với thị phần họ nắm và chi phối chiếm 35% thị phần tín dụng cả nước. Kế hoạch đang được các nhóm lợi ích này khẩn trương đưa ra để:

1.   Đối phó với việc bị thanh tra, kiểm tra của Ban nội chính, Ban chống tham nhũng nếu có trong đợt chỉnh đốn Đảng;
2.   Xoá dấu vết thôn tính phạm pháp và kết thúc đợt thâu tóm đợt 1.
3.   Khẩn trương lên kế hoạch để chuẩn bị bước tiếp vào Đợt thâu tóm Đợt 2.
I/ KẾ HOẠCH ĐỐI PHÓ NẾU BỊ BAN NỘI CHÍNH CỦA TRUNG ƯƠNG ĐẢNG KIỂM TRA:
Trước tình hình Trưởng ban chỉ đạo chống tham nhũng không còn nằm trong tay Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và nguy cơ sẽ bị thanh kiểm tra những hoạt động không minh bạch trong hoạt động thâu tóm ngân hàng và tái cấu trúc một cách bất bình thường, Bố già Nguyễn Đức Kiên, Nguyễn Thanh Phượng, Hồ Hùng Anh, Nguyễn Đăng Quang và Thống đốc Nguyễn Văn Bình  đã lên kế hoạch đối phó trong đó chủ yếu trọng tâm sẽ lấy cớ và lợi dụng vào chủ trươngỔn định kinh tế vĩ mô” của Chính Phủ vừa được Quốc hội thông qua. Kịch bản đã được nhóm lợi ích này đặt ra: Trong trường hợp nếu một trong những ngân hàng Phương Nam, Eximbank, Bắc Á, Techcombank, ACB, Kiên Long, Việt Bank, Bản Việt, ACB, VietA Bank, Ngân Hàng Đại Dương, Samcombank bị kiểm tra thì họ sẽ phát thông điệp cho ngừng giao dịch trên khắp cả nước để gây rối loạn và hoang mang trong cả nước. Với thị phần qua đợt thâu tóm đã nắm được 35% cho họ một công cụ khủng khiếp có thể gây sức ép và phá vỡ sự ổn định của nền kinh tế vĩ mô và vi mô đặc biệt nếu lại có những quan lại nằm trong hệ thống Chính Phủ tung hứng cùng với nhóm lợi ích thì hậu quả sẽ khôn lường.
Trên cơ sở đó Thống đốc Bình được phân công nhiệm vụ sẽ đề xuất lên Thủ Tướng phải thực hiện mục tiêu ổn định vĩ mô trên hết và cho phép kéo dài thơi gian kiểm tra sang năm sau. Với mục tiêu này nhóm lợi ích sẽ có thời gian để thực hiện ngay bước 2 của quá trình thâu tóm.
II/ BƯỚC 2: CHUYỂN HOÁ TÀI SẢN THÂU TÓM THÀNH TIỀN VÀ TÀI SẢN CỦA MÌNH ĐỂ XOÁ SẠCH DẤU VẾT PHẠM PHÁP:
Hiện nay, dù đã thâu tóm được nhiều ngân hàng và tài sản trên khắp cả nước, với tài sản của toàn bộ nhóm lợi ích vào thời điểm giữa năm 2010 trị giá khoảng 2 tỷ USD đến nay trị giá thâu tóm khoảng 20 tỷ đô la, song giá trị thực tế có thể lên tới 40-50 tỷ đô la Mỹ, (chúng tôi sẽ có từng bài viết dẫn chứng cụ thể tiếp theo). Tuy nhiên hiện nay từng cá nhân núp bóng các công ty con, các tổ chức tín dụng, thông qua người thân hoặc người được thuê đứng tên, song thực chất các cá nhân dưới đây đang vay nợ tại các ngân hàng của chính mình, có thể dẫn chứng:
1.   Bố già Nguyễn Đức Kiên: đang vay khoảng 70.000 tỷ đồng – tương đương 3.5 tỷ USD;
2.   Hồ Hùng Anh – Chủ tịch Techcombank: vay khoảng 30.000 tỷ đồng, tương đương 1.5 tỷ USD;
3.   Trầm Bê – Chủ nhân thực của NH Phương Nam: Hiện đang vay nợ khoảng 80.000 tỷ đồng tương đương 4 tỷ USD;
4.   Nguyễn Đăng Quang – Chủ tịch Tập đoàn Masan, Phó chủ tịch Techcombank: Hiện đang vay nợ khoảng 12.000 tỷ đồng, tương đương 600 triệu đô la Mỹ.
5.   Bà Thái Hương – Chủ nhân của Ngân hàng Bắc Á và chủ nhân của Công ty CP TH: Hiện đang vay khoảng 20.000 tỷ đồng tương đương 1 tỷ USD từ tiền huy động của dân tại Ngân hàng Bắc Á, từ nguồn tài trợ của Ngân hàng nhà nước, từ Agribank và BIDV.
6.   Riêng Nguyễn Thanh Phượng do lợi thế của mình, nên không phải vay nợ. Cứ mỗi hợp đồng tái cấu trúc như dạng Hợp đồng tái cấu trúc cho Ngân hàng Phương Nam thì Trầm Bê phải trả cho Phượng 1.500 tỷ đồng tương đương 75 triệu USD để lấy được 5000 tỷ (tương đương 250 triệu USD) từ Ngân hàng nhà nước, hoạc hợp đồng tư vấn để lấy Mỏ Niken Núi Pháo thì thu được 150 triệu USD, hay môi giới bán tàu Hoa Sen cho Vinashin, bán U nổi cho Vinashin (hiện đang nằm phơi thây tại Đà Nẵng!), bán ụ nổi và tàu già 30 – 43 tuổi cho Vinaline …. Do vậy có lẽ chỉ có Nguyễn Thanh Phượng là giàu có thật sự, không cần vay.
Chỉ điểm mặt một số gương mặt chính của những tác giả thiết kế kịch bản và triển khai đề án tái cấu trúc của Ngân hàng Nhà nước 08 tháng qua thì thấy rõ: Trừ Nguyễn Thanh Phượng với sự bảo trợ của ông bố Thủ Tướng, còn lại tất cả đều nợ nần ngập đầu ( Chúng tôi sẽ đăng tiếp những bài sau chỉ ra  họ đã lấy tiền từ đâu). Do vậy việc phả trả lãi suất là một áp lực lớn đối với chúng và chính sách giảm lãi suất liên tục của NHNN vừa qua là cứu cánh để cứu chính nhóm lợi ích này. Một điểm nữa: Hầu hết các khoản vay chúng đều lấy tiền ngắn hạn của dân và tự cho mình vay dài hạn từ 5 năm, 7 năm, 10 năm , thậm chí đến 30 năm!
Áp lực để biến tài sản ăn cướp trong những đợt thâu tóm thành tiền để hoàn trả lại các khoản vay và ôm tiền về để xoá toàn bộ dấu vết quá trình ăn cướp đang là vấn đề lớn và sống còn đối với các nhóm lợi ích này.
III/ LÀM THẾ NÀO ĐỂ KẾT THÚC CHU KỲ THÂU TÓM AN TOÀN?
Đây là mục tiêu mà nhóm lợi ích đang tiến đến bằng các biện pháp:
1.   Hạ lãi suất nhanh chóng để giảm áp lực trả lãi. Việc này đã thực hiện xong một cách tuyệt vơi và Thống đóc Bình lại được tung hô như là nghĩa cử ‘cứu’ Doanh nGhiệp. Thực chất chẳng có doanh nghiệp nào vay được tiền từ nhỏ đến lớn. chỉ những doanh nghiệp của nhóm lợi ích chi phối mới làm được phép màu nhiệm đó!
2.   Tháo khoán tín dụng: kịch bản này NHNN đang áp dụng và nguồn tiền đẩy ra thị trường 2 chỉ từ tháng 4 đến nay đã khoảng trên 700.000 tỷ. Mục đích để làm gì?
·      Nhóm lợi ích có thể đáo hạn được các khoản vay liên ngân hàng đã đến hạn cho phép chúng giữ lại được những tài sản, những công ty tốt nhất vừa thôn tính xong;
·      Do nguồn tính dụng khá hơn sẽ cho phép chúng bán bớt được một phần tài sản cho nhà đầu tư nước ngoài và cho chính các chủ đầu tư thời gian qua bị thâu tóm với giá chỉ bằng 20-30% giá trị tài sản thì nay chính nhóm lợi ích lại đưa bàn tay nhung ra bán lại tài sản này cho chính các chủ nhân với giá cao hơn gấp 1.5 đến 2 lần với điều kiện cho họ được vay mới bằng chính tiền huy động của dân và tiền do ngân hang nhà nước rót xuống;
3.   Thành lập công ty mua bán nợ, không có ai nhiều tiền bằng nhà nước, với 100.000 tỷ mà Thống đốc Bình đang say sưa thuyết trình cho ra đời chính là cứu cánh của những kẻ thôn tính này:
·      Trước mắt chính công ty mua bán nợ này sẽ mua lại một số dự án của nhóm thôn tính nếu chúng chưa kịp bán ra bên ngoài để khoanh lãi và hoàn trả lại vốn vay, xoá sạch dấu vết phạm pháp: chúng đã dùng ngân hàng mà chúng chi phối huy động tiền của dân và tiền rót xuống của chính NHNN, rồi rút ra cho chính chúng vay tiền thông qua hàng loạt những ảo thuật (sẽ phân tích ở các bài cụ thể tiếp theo) – Đây là điểm yếu mà bất cứ cuộc thanh tra nghiêm túc nào không bị chi phối bởi Thủ Tướng và nhóm lợi ích thì đều dễ dàng vạch trần ra ánh sáng..Chính vì vậy, nhóm lợi ích chính là kẻ mong muốn thành lập công ty mua bán nợ hơn ai hết. Nếu quy trình xoá dấu vết này hoàn thành thì mọi việc thanh tra đều trở thành vô nghĩa!
·      Dùng công ty mua bán nợ để thâu tóm tiếp những dự án triển vọng mà nhóm lợi ích chưa thực hiện kịp trong đợt 1.
IV/ KẾ HOẠCH THÂU TÓM ĐỢT 2:
Đợt 2 của Kế hoạch thâu tóm sẽ diễn ra và nếu đợt chỉnh huấn Đảng do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khởi xướng thất bại thì  chúng ta sẽ được chứng kiến:
1.   Ngân hàng Bản Việt cùng nhóm Ngân hàng chi phối của bố già Nguyễn Đức Kiên sẽ cùng Trần Bắc Hà – Chủ tịch của BIDV chiếm lĩnh BIDV bằng cách Thống đốc Bình và Thủ Tướng sẽ cho phép nhà nước giảm tỷ lệ nắm giữ xuống;
2.   Ngân hàng Bản Việt  lấy cớ là cổ đông chiến lược của Vietcombank để mua cổ phần của Vietcombank ưu đãi;
3.   Mục tiêu thôn tính các công ty nhiều lợi thế của nhà nước cũng là mục tiêu của Nguyễn Thanh Phượng – Hồ Hùng Anh và Nguyễn Đăng Quang. Các công ty đã được nhóm lợi ích này nhắm đến: Các công ty con của Tập đoàn dầu khí, Của Tập đoàn Sông Đà, Vinaphone, Mobile phone, Tổng công ty Rượu bia, thuốc lá, Tổng công ty hàng không…
Tóm lại: Tất cả kịch bản hiện đang diễn ra tại Việt Nam đang lặp lại những gì đã diễn ra tại Nga vào đầu thập kỷ 90. Nếu Hồng Phúc của đất nước không còn thì rồi Việt Nam có thể sẽ lại chứng kiến những ‘bố già’, ‘mẹ già’ còn rất trẻ nhưng thao túng toàn bộ nền kinh tế như ở nước Nga sau khi Liên Xô bị sụp đổ tiến dần đến việc thâu tóm chính trị như bố già Kiên đã tuyên bố: “Bao nhiêu nay đã phải nằm yên, bây giờ xuất đầu lộ diện thì chỉ có chiến thắng!
Banker

Phỏng vấn ĐB QH Dương Trung Quốc về Luật Biển Việt Nam

Cuối cùng sau nhiều năm chờ đợi Luật Biển Việt Nam đã chính thức được thông qua trong phiên họp thứ ba của Quốc hội khóa 13 với số phiếu gần như tuyệt đối 495/496 phiếu.



EyePress News
Thủy thủ Việt Nam trên đảo Phan Vinh trong quần đảo Trường Sa.
Mặc Lâm phỏng vấn Đại biểu Quốc Hội Dương Trung Quốc để biết thêm chi tiết về quyết định được xem là quan trọng này.

Mặc Lâm: Xin ông cho biết Luật Biển được Quốc Hội đưa ra trong thời điểm này có do một yếu tố nào không, hay là đã có quy định trước là sẽ được thông qua vào ngày hôm nay không, thưa ông?

Hơn thế nữa, Việt Nam đã tham gia vào UNCLOS 1982 rồi vì thế việc ra Luật Biển càng sớm càng tốt và cũng là mong ước của người dân cũng như mong muốn của Quốc Hội.
ĐB QH Dương Trung Quốc
Ông Dương Trung Quốc: Là người theo dõi hoạt động của Quốc Hội và tôi được biết rằng Luật Biển được chuẩn bị rất lâu rồi, bởi vì ta đã biết Việt Nam là quốc gia có 3.200 cây số bờ biển, rất nhiều đảo và hải đảo, và quần đảo, mà chưa có luật thì hơi vô lý. Hơn thế nữa, Việt Nam đã tham gia vào UNCLOS 1982 rồi vì thế việc ra Luật Biển càng sớm càng tốt và cũng là mong ước của người dân cũng như mong muốn của Quốc Hội.
Luật Biển không chỉ đáp ứng yêu cầu về vấn đề bảo vệ chủ quyền mà ngay cả vấn đề muốn phát triển kinh tế biển thì cũng phải có hành lang pháp lý. Có thể nói rằng tôi đã chứng kiến nhiều lần và cá nhân mình cũng đã nhiều lần đề nghị Quốc Hội sớm thông qua. Tuy thông báo chính thức cho biết việc chuẩn bị chưa thật chu đáo, nhưng ở thời điểm này tôi nghĩ kỳ họp trước thì đã thảo luận rồi, kỳ họp này thông qua thì nó là quy trình bắt buộc và cho ra vào thời điểm này là thích hợp mặc dù cá nhân tôi cho rằng hơi muộn.

Hòa hiếu

leon-panetta-phung-quang-thanh-250.jpg
BT quốc phòng Mỹ Leon Panetta và BT quốc phòng VN Phùng Quang Thanh gặp nhau tại Hà Nội ngày 4 tháng 6, 2012. AFP photo.
Mặc Lâm: Thưa ông, sau khi Luật Biển vừa thông qua thì Trung Quốc ngay lập tức đã đưa ra những lời lẽ rất cứng rắn để chống lại và thậm chí họ còn triệu tập Đại Sứ VN ở Bắc Kinh lên để phản đối. Là một đại biểu quốc hội, ông thấy trước hành động này của Trung Quốc thì Việt Nam có nên đề phòng những điều có thể xảy ra hay không?
Ông Dương Trung Quốc: Cá nhân tôi và chắc nhiều đại biểu quốc hội cũng nghĩ rằng thế nào Trung Quốc cũng phản ứng, tức là mình cũng đã nghĩ trước điều đó, nhưng tôi cho rằng chuyện đó là bình thường. Việt Nam thể hiện chủ quyền của mình thì thực ra quan điểm đó đã rất lâu, kể cả các phát ngôn chính thức trên trường quốc tế cũng như là đã đăng ký với Liên Hiệp Quốc, chả có gì mới cả. Còn việc làm luật thì quốc gia nào cũng phải làm luật cho quốc gia mình, đó là chuyện rất là đương nhiên.
Phản ứng của Trung Quốc dẫu sao cũng phản ảnh một thái độ chung của Trung Quốc đối với vấn đề chủ quyền trên Biển Đông chứ không phải chỉ riêng gì Việt Nam và nhiều quốc gia khác. Trên cơ sở khẳng định chủ quyền của mình trong Luật Biển Việt Nam có nói nếu nơi nào có tranh chấp thì Việt Nam cũng sẽ sẵn sàng với tinh thần thực hiện những cam kết quốc tế, nhất là Công Ước về Luật Biển của LHQ (UNCLOS), và trên một tinh thần là vẫn thương thảo một cách hòa bình. Tôi nghĩ đấy là nguyên tắc mà Việt Nam sẽ ứng xử với Trung Quốc trong cả một tiến trình chứ không chỉ riêng chuyện phản ứng của Trung Quốc đối với việc thông qua luật này.
Trên cơ sở khẳng định chủ quyền của mình trong Luật Biển Việt Nam có nói nếu nơi nào có tranh chấp thì Việt Nam cũng sẽ sẵn sàng với tinh thần thực hiện những cam kết quốc tế, nhất là Công Ước về Luật Biển của LHQ (UNCLOS), và trên một tinh thần là vẫn thương thảo một cách hòa bình.
ĐB QH Dương Trung Quốc
Mặc Lâm: Sau khi Luật Biển ra đời thì cũng có rất nhiều dư luận, đặc biệt là dư luận quốc tế cho rằng khi Hoa Kỳ bắt đầu trở lại và nói chuyện với Việt Nam đã khiến cho Việt Nam mạnh dạn hơn trong vấn đề đưa ra luật này. Thưa ông, là đại biểu quốc hội thì ông có đồng tình với những nhận định như vậy không ạ?
Ông Dương Trung Quốc: Có thể vì sự liên tưởng sắp xếp lại nhiều hiện tượng khác nhau khiến người ta nghĩ đến chuyện đó, nhưng tôi nghĩ điều đó nếu có thì chỉ là một hoàn cảnh cụ thể thôi, còn việc Việt Nam phải có luật biển thì rõ ràng là một nhu cầu bức thiết. Xin nhắc lại rằng không chỉ vấn đề liên quan đến chủ quyền quốc gia mà nó liên quan đến cả nhu cầu phát triển, nhất là khi Việt Nam càng ngày càng khẳng định kinh tế biển đã, đang và sẽ trở thành một nguồn lực to lớn trong sự phát triển của Việt Nam.
Trong khi thảo luận tại Quốc Hội tôi cũng thấy thái độ của Việt Nam rất thiện chí, trên tinh thần nếu có tranh chấp thì phải thương lượng một cách hòa bình. Đương nhiên là mỗi quốc gia đều có quyền bảo vệ lãnh thổ của mình. Hai nữa Việt Nam luôn luôn quan tâm đến những cam kết quốc tế. Tôi lấy thí dụ khi thảo luận về khoản đối với tàu quân sự các nước đi ngang qua lãnh hải của mình nếu không gây tác hại gì cả thì ta yêu cầu họ phải xin phép hay chỉ cần thông báo thôi? Cuối cũng tất cả đại biểu quốc hội đều phản ảnh là chỉ cần thông báo. Điều này đã thể hiện Việt Nam hoàn toàn muốn tạo những điều kiện thuận lợi và góp phần vào việc sử dụng giao thương trên biển được thuận lợi.
Như thế có nghĩa là thái độ của Việt Nam hết sức mong sự hòa hiếu, mong tất cả các quốc gia đều phải có những cam kết chung bên cạnh việc bảo vệ chủ quyền của mình. Còn sự tranh chấp về chủ quyền thì chắc chắn nếu có xảy ra thì phải thương thảo, phải thảo luận.
vn-china-sea-dispute-250.jpg
Khu vự lãnh hải tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc. RFA photo.
Mặc Lâm: Có một điều là chính quyền Trung Quốc sau khi Việt Nam thông qua Luật Biển thì họ lại nâng cấp quy chế hành chính của 3 quần đảo Tây Sa, Trung Sa và Nam Sa ở Biển Đông từ cấp huyện lên cấp quận. Thưa ông, là đại biểu quốc hội ông có nhận thấy vấn đề này có vẻ càng ngày càng nóng lên và nghiêm trọng hơn thì trong Quốc Hội kỳ tới sẽ có thêm những điều khoản nào nữa thêm vào Luật Biển của mình nữa hay không?
Ông Dương Trung Quốc: Tôi nghĩ rằng Luật Biển đã được thông qua rồi thì chắc việc bổ sung thêm không phải là chuyện làm ngay được, nhưng nó sẽ được cụ thể hóa trong việc thực thi Luật Biển với tất cả các văn bản dưới luật sẽ được ban hành trên cả hai phương diện là phương diện bảo vệ chủ quyền và phương diện phát triển kinh tế biển. Cho nên việc phản ứng của Trung Quốc là việc họ làm, còn Việt Nam cũng kiên trì quan điểm của mình, và trên cơ sở đó Việt Nam cũng sẽ thực thi những quyền mà luật pháp cho phép, và tôi xin nhắc lại là Việt Nam luôn luôn tôn trọng những cam kết quốc tế.
Mặc Lâm: Vâng. Thưa đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc, xin cảm ơn ông rất là nhiều về những phát biểu của ông hôm nay.
Ông Dương Trung Quốc: Dạ, cảm ơn ông.
Theo RFA


Quý 1 “thê thảm” của các doanh nghiệp vận tải biển

Qlb - Các báo cáo của Chính Phủ vẫn ra rả nhai đi nhai lại nền kinh tế tăng trưởng, Việt Nam đã vượt qua thời kỳ khó khăn... Tất cả chỉ nhằm mục đích để tô hồng che dấu sự lãnh đạođiều hành yếu kém của Chính Phủ Nguyễn Tấn Dũng và đặc biệt che đặy sự chi phối của các nhóm lợi ích mà thôi.

Hoạt động kinh doanh khó khăn cộng với vay nợ lớn, các doanh nghiệp vận tải biển lớn đều thua lỗ trong Q1 năm nay. Những công ty nhỏ có lãi thì cũng chỉ lãi không quá 1 tỷ đồng.
Áp lực cạnh tranh lớn
Sau thời kỳ hoàng kim, quá trình khủng hoảng của nghành vận tải biển dường như vẫn chưa xuống đáy.
Theo báo cáo thường niên của Vitranschart, năm 2011 là năm thứ ba liên tiếp thị trường vận tải biển suy giảm và trong  tình trạng còn  xấu hơn cả năm 2010 khi sự mất cân đối giữa  cung  và cầu ngày càng trầm trọng, nhu cầu vận chuyển tăng trưởng 5% trong khi đội tàu tăng 14%

Chỉ  số  BDI (Baltic Dry Index) bình quân năm 2011 chỉ  đạt 1.548 điểm giảm 44%,  BHSI (Baltic Handysize Index) bình quân 718 điểm giảm 36% so với 2010.
Cước vận chuyển liên tục giảm trong khi giá nhiên liệu tiêu thụ ở mức cao hơn 2010. Theo số liệu từ Vosco thì chi phí nhiên liệu chiếm đến 45% tổng chi phí của công ty này. Giá tiêu thụ nhiên liệu bình quân FO/DO tăng khoảng 30% so với năm trước.
Không doanh nghiệp nào có lợi nhuận trên 1 tỷ đồng trong Q1 năm nay.
Hầu hết các cổ phiếu ở mức giá dưới 5.000 đồng.
Gánh nặng tài chính
Những năm gần đây, hoạt động kinh doanh vận tải đa số các doanh nghiệp vận tải biển trong nước đều lỗ; lợi nhuận – nếu có - thì chủ yếu là nhờ bán tàu đã khấu hao hết.
Quý 1 năm 2012, các công ty vận tải biển lớn đều công bố lỗ lớn như Vận tải biển và Bất động sản Việt Hải (VSP) báo lỗ 492 tỷ đồng, Vosco (VOS) lỗ 60 tỷ, Vistranschart (VST) lỗ 21 tỷ, Vinaship (VNA) lỗ 43 tỷ....
Trong số 4 doanh nghiệp kể trên, chỉ có VSP là không phải thành viên của Tổng Công ty hàng hải Việt Nam (Vinalines).
Cơ cấu vay nợ ngân hàng đến cuối Q1/2012 của một số doanh nghiệp vận tải biển lớn

Doanh thu của các doanh nghiệp này đều giảm so với cùng kỳ, trong khi giá vốn vẫn cao kéo biên lợi nhuận gộp giảm mạnh, thậm chí bán hàng dưới giá vốn. Cá biệt như VSP bán hàng thấp hơn giá vốn tới 379 tỷ đồng.
Đặc điểm chung của các ông lớn vận tải biển là đi vay nợ rất lớn, chủ yếu là vay dài hạn bằng đồng USD phục vụ mua tàu. Chính vì thế mà trong những năm vừa qua, các công ty này phải đồng thời cõng 2 chi phí: lãi vay và lỗ chênh lệch tỷ giá.
Cả 3 công ty VSP, VST và VOS đều chịu hơn 300 tỷ đồng chi phí tài chính trong năm vừa qua.
Đến cuối Q1 năm nay, số vay nợ của VOS là hơn 3250 tỷ đồng, VST hơn 2100 tỷ, VSP hơn 1800 tỷ và VNA là hơn 850 tỷ.
Chi phí tài chính trong năm 2011 và Q1/2012
(chi phí lãi vay là 1 thành phần trong chi phí tài chính)
VOS là số liệu hợp nhất, các công ty còn lại là số liệu riêng công ty mẹ
Triển vọng 2012
Tỷ giá đã khá ổn định trong hơn một năm qua, và nếu tiếp tục giữ ổn định đến cuối năm thì tình hình kinh doanh năm 2012 của các doanh nghiệp này chắc chắn sẽ khả quan hơn so với năm trước. Ngoài ra, lãi suất cho vay cũng đang giảm.
Bên cạnh các yếu tố cơ bản như tình hình kinh tế, lãi suất, cung cầu thị trường thì ranh rới lãi-lỗ chắc chắn sẽ vẫn phụ thuộc nhiều vào hoạt động bán tàu.
Như mọi năm, VSP vẫn đặt ra kế hoạch năm 2012 rất lạc quan: 2.557 tỷ đồng doanh thu và 132,5 tỷ đồng LNST, dù cho riêng Q1 đã lỗ hơn 400 tỷ đồng.
Với việc lỗ 3 năm liên tiếp từ 2009-2011, VSP đã bị hủy niêm yết tại HNX từ 1/6. Cổ phiếu này đã rời sàn niêm yết tại mức giá 1.800 đồng.
VOS và VST thì xây dựng kế hoạch thận trọng, với dự kiến doanh thu giảm lần lượt là 9% và 14% so với năm 2011; còn kế hoạch lợi nhuận tương ứng là 12 tỷ và 5,26 tỷ đồng.

VNA đặt mục tiêu 890 tỷ đồng doanh thu, giảm 13% so với năm 2011 và kế hoạch lợi nhuận là cân bằng thu chi, tức 0 đồng.

Biến động giá VSP và VOS từ khi lên sàn
(Giá đã được điều chỉnh kỹ thuật)
VSP đã bị hủy niêm yết từ 1/6.
KAL
Theo TTVN





Lượm tin ngày 25/6/2012

  • Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Dứt khoát phải thành công! (SGGP) – “Đa số cử tri yêu cầu cần sớm làm trong sạch bộ máy chính quyền các cấp và tổ chức Đảng, nhất là trách nhiệm của người đứng đầu trước những vấn đề hệ trọng quốc gia. Trung ương Đảng sẽ họp kiểm điểm theo tinh thần Nghị quyết Trung ương 4 (NQTƯ 4) trong năm nay.”
  • Phải làm tốt cả công tác dân vận và “quan vận” (DV) – “Báo cáo tại hội nghị cũng cho biết, thời gian qua xảy ra một số cuộc khiếu kiện đông người, vượt cấp, chủ yếu liên quan đến thu hồi, giải phóng mặt bằng nhưng chưa được các cấp chính quyền xem xét, giải quyết thỏa đáng… Cụ thể là một số vụ việc như ở huyện Tiên Lãng (TP.Hải Phòng), Văn Giang (Hưng Yên), Duy Tiên (Hà Nam), Vụ Bản (Nam Định)… đã tác động không tốt tới dư luận xã hội.”
  • Từ khi anh nổi tiếng / Tai tiếng  (Nguyễn Tường Thụy) – “Từ khi tiếng nổi, thân chìm/ Danh ruồi bâu kín, dây bìm bìm leo/ Con lo sợ, vợ mè nheo/ Đi đâu cũng có kẻ theo canh chừng/ Bạn thân chẳng dám chơi cùng/ Còn em ân hận: giá đừng quen nhau”.
  • Chốt lại chuyện thích bị lừa hay cố ý lừa  (Nguyễn Thông) – “Được cái bộ lọc chính thống ở xứ mình khá chặt, thằng nào khen, dù khen đểu, là chúng ông chấp nhận ngay; còn vị nào, dù có đứng đắn uy tín chăng nữa, nhưng đụng đến dân chủ, nhân quyền với giọng điệu phê phán là ông huy động báo chí, truyền thông chửi xơi xơi vào mặt”.
  • Quy chế phát ngôn qua cái nhìn đa chiều (Infonet)  – Các ý kiến này cũng nhìn nhận nhiều điều về vai trò, hiệu quả hoạt động cũng như những khó khăn, hạn chế đang đặt ra đối với những người làm công tác phát ngôn cho các cơ quan bộ, ngành, địa phương.
  • Trưng bày “của hiếm” báo chí cách mạng (Tuoi tre) – Trưng bày đặc biệt về các ấn phẩm báo chí cách mạng đang diễn ra tại Nhã Nam thư quán (chung cư 43 Hồ Văn Huê, TP.HCM) bao gồm các báo, tạp chí, tài liệu học tập, công tác của cách mạng Việt Nam tính từ năm 1945 đến thập niên 1950.
  • Cổ phiếu “xác chết” đầy rẫy trên sàn (PLTP) – Các nhà đầu tư đang chờ cơ quan quản lý loại bỏ khỏi sàn những cổ phiếu kém chất lượng và hy vọng trong tương lai gần sẽ có thêm nhiều mã hàng hóa chất lượng cao niêm yết
  • Biển Đông: Lãnh đạo Việt Nam cần có dũng khí, đặt quyền lợi quốc gia trên hết (RFI) – Như chúng ta đã biết, Quốc hội Việt Nam vừa thông qua Luật Biển, trong đó khẳng định các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Ngay lập tức Trung Quốc đã kịch liệt phản đối, triệu đại sứ Việt Nam ở Bắc Kinh lên để kháng nghị, đồng thời nâng cấp hành chính vùng quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Quốc vụ viện tức Quốc hội Trung Quốc cũng đòi hỏi Quốc hội Việt Nam phải « sửa đổi ».
  • Quyền lực của các đệ nhất phu nhân nhìn từ Âu sang Á (RFI) – Ít ai bàn về quyền lực thật sự của người chung chăn sẻ gối với các nguyên thủ quốc gia. Dù không được bầu chọn một cách chính thức như người bạn đời của mình, nhưng vai trò và ảnh hưởng của họ đôi khi rất lớn. Để thông tin chi tiết về chủ đề này, tuần san Courrier International dành hẳn một hồ sơ dài chạy dòng tựa khá ấn tượng : « Các đệ nhất phu nhân có ảnh hưởng thật sự hay chỉ là chiếc bình để trưng bày? ».
  • Giới chuyên gia nghi ngờ về số liệu thống kê của Trung Quốc (RFI) – Vào lúc tăng trưởng kinh tế Trung Quốc tiếp tục có những trục trặc, lãnh đạo các doanh nghiệp lớn làm ăn tại nước này cũng như giới chuyên gia kinh tế phương Tây nói rằng, có những bằng chứng cho thấy, chính quyền các địa phương Trung Quốc đã giả mạo số liệu thống kê để che giấu những khó khăn vào thời điểm nhậy cảm hiện nay, khi đảng cộng sản Trung Quốc đang trong quá trình chuẩn bị thay đổi thế hệ lãnh đạo.
  • Philippines cho mở trường học trên đảo Trường Sa (RFI) – Một viên chức địa phương của Philippines thông báo vừa khánh thành một trường học trên đảo Pagasa – tức đảo Thị Tứ. Đây là một trong những hòn đảo thuộc về quần đảo Trường Sa và cũng là nơi nhiều nước tranh chấp chủ quyền.
  • Thổ Nhĩ Kỳ kêu gọi Nato họp về Syria (BBC) – Thổ Nhĩ Kỳ kêu gọi khối Hiệp ước liên minh Bắc Đại Tây dương họp về vụ máy bay chiến đấu của Thổ Nhĩ Kỳ bị Syria bắn hạ hôm 22/6.
  • Cam kết Mỹ – Việt (BBC) – Lễ đưa hài cốt của quân nhân Mỹ về nước diễn ra tại sân bay Đà Nẵng.
  • Saudi Arabia: Định Trả Lương Cho Quân Đối Lập Syria (VietBao)RIYADH – Báo The Guardian đưa tin: các viên chức vương quốc Saudi Arabia đang định trả lương cho chiến binh của “quân đội Syria Tự Do – FSA” gồm thành phần chính là những quân nhân từ bỏ hàng ngũ của chế độ toàn trị Bashir al-Assad.
  • Mỹ huấn luyện chuyên viên Việt Nam nghiên cứu biển (Nguoi viet) – Tàu nghiên cứu khoa học của Hải quân Hoa Kỳ đến Ðà Nẵng một tuần lễ để giới thiệu huấn luyện cho các giới chức khoa học Việt Nam về trang bị và phương pháp nghiên cứu hiện đại của ngành hải dương học.
  • Đường mòn Hồ Chí Minh (Nguyễn Văn Lục) - Lê Duẩn, Lê Đức Thọ không nói làm gì! Nhưng phần Tướng Giáp đã không làm được những điều xem ra đơn giản như thế!…
  • Một sức mạnh mới của Hoa Kỳ trong thế kỷ 21 (Vũ Đức Khanh) – Không cần phải nói cũng biết, Hà Nội đang phải đi một đường cheo leo căng thẳng để có thể phát triển quan hệ gần hơn với Hoa Kỳ mà không gây nguy hiểm cho mối quan hệ với Trung Quốc. Đó là một nhiệm vụ không đáng có, đòi hỏi một khả năng ngoại giao khéo léo

Từ “Tiếng hát sông Hương” đến công nghệ… mãi dâm

Đặng Văn Sinh
-
Cách đây gần năm mươi năm, khi còn ngồi trên ghế nhà trường cấp 3 phổ thông, có một lần, trong buổi ngoại khóa, chúng tôi được thầy Hoàng Bỉnh Nhu bình bài Tiếng hát sông Hương của nhà thơ lớn Tố Hữu. Thầy bị cụt một tay, người chỉ được một mẩu, đuôi mắt trái lại có mụn ruồi to đùng nhưng giảng văn thì cực hay. Dường như những khi đứng trên bục giảng, thầy đã hóa thân vào tác phẩm, để rồi, trong phút xuất thần, chuyển tải cái nhân sinh quan cộng sản của một ông râu xồm mãi bên trời Tây vào con tim ngu ngơ của đám học trò nông thôn, quần âm lịch, chân đất, vốn chưa có một chút khái niệm nào về loại nghề buôn phấn bán son.
Theo sự phân tích rất logic từ mỹ học Marx – Lenin, thầy Nhu khẳng định, cô gái sông Hương là nạn nhân của chế độ thực dân phong kiến, bị dày vò cả thể xác lẫn tâm hồn. Tuy nhiên, nỗi ô nhục ấy sẽ mất đi, người con gái vướng vào kiếp nạn ê chề sẽ được hoàn lương một khi Cách mạng vô sản thành công. Chân trời mới sắp mở ra. Những thân phận bọt bèo, lạc loài sẽ được sống trong một xã hội công bằng, hạnh phúc, đầy hoa thơm quả ngọt. Cả lớp lặng đi. Một vài bạn gái len lén lấy ống tay áo quệt nước mắt. Ôi ! Sức mạnh của nghệ thuật. Chúng tôi cảm phục thầy Nhu một thì cảm phục Tố Hữu mười, bởi ông đã đem đến cho lớp trai trẻ dốt nát một cảm quan mới, một chân lý sáng ngời trong chế độ XHCN tốt đẹp có Bác, Đảng dẫn đường.
Quả thật, bằng vào cái huyễn tượng về một tương lai xán lạn ấy, sau năm năm tư, (1954) Nhà nước ta đã tiến hành những cuộc tảo thanh trên quy mô lớn để bài trừ tận gốc những gì còn rơi rớt lại của nền văn hóa thực dân phong kiến trên nửa phần đất nước mà điểm nhấn của nó là nạn mại dâm. Các đối tượng hành nghề bị lực lượng công an thu gom đưa vào các nhà tù trá hình được gán cho danh xưng mỹ miều là “Trại phục hồi nhân phẩm”. Tại đây, những chị em “cải tạo” tốt còn được “ưu tiên” chuyển sang lực lượng thanh niên xung phong hoặc nông trường quốc doanh trồng chè hay cao su ở vùng sơn cước. Và thế là, chỉ sau một kế hoạch ba năm, ngành Lao động – Thương binh – xã hội miền Bắc XHCN đã hoàn thành xuất sắc kế hoạch triệt phá tệ nạn mại dâm. “Từ ấy”… mảnh đất ngàn năm văn hiến được xem như tuyệt giống “gái bán hoa”!?. Thật là một kỳ tích mà chỉ có những người thật sự yêu chủ nghĩa cộng sản mới làm được.
Cũng vào thời gian này, trên các phương tiện tuyên truyền chính thống, trong đó có cả những tờ báo lớn công bố số phụ nữ làm nghề mại dâm ở thành phố Sài Gòn dưới chế độ Việt Nam cộng hòa là ba mươi vạn!? Tất nhiên chúng tôi tin sái cổ. Lại dám không tin báo chí của Đảng à? Có họa là tên phản động hoặc kẻ mắc chứng tâm thần phân liệt mới có đủ bản lĩnh đặt dấu hỏi nghi ngờ. Sau này, khi non sông đã về một mối, các nguồn thông tin không còn bị ách tắc như trước, tôi có đọc một bài trên mạng Đối thoại mới hiểu con số ấy được người ta thổi phồng ít nhất là năm mươi lần. Theo tác giả Nguyễn Ngọc Phách, tính vào thời điểm những năm sáu mươi, trừ cánh mày râu, cộng với các bà già trên sáu mươi cùng các cháu gái dưới mười sáu tuổi, thì tất cả phụ nữ Sài Gòn đều làm… điếm nếu ta tin vào con số kỷ lục nặng về màu sắc chính trị kia.
Sau ba mươi bảy năm giải phóng miền Nam, tức là một phần ba thế kỷ, một nửa đời người, có vẻ như những kỳ tích chống tệ nạn xã hội đã đi vào dĩ vãng, đặt dấu chấm hết cho một thời vàng son. Chưa bao giờ và chưa lúc nào nạn mại dâm hoành hành dữ dội và đều khắp như lúc này. Không ít khách sạn tên tuổi với nhãn hiệu ba sao, thậm chí năm sao có hẳn một đường dây gọi gái. Các nhà nghỉ thường kèm thêm dịch vụ “tươi mát”. Mỗi nhà hàng karaoke đèn mờ là một động lắc thâu đêm suốt sáng. Mỗi tiệm hớt tóc, gội đầu là một nhà thổ trá hình. Ngày trước “ra ngõ gặp anh hùng” thì ngày nay, mỗi khi bước chân ra đường toàn gặp lũ tham nhũng và ca ve. Các Tú Ông, Tú Bà nhan nhản khắp hang cùng ngõ hẻm, nhân danh thời mở cửa lại được các anh Hai, anh Ba, anh Tư, anh Năm… ngồi ngất ngưởng trên cao bảo kê, tha hồ bóc lột đám chị em chân yếu tay mềm. Đến lúc này, thi hào Tố Hữu, con chim đầu đàn của nền thơ cổ động Việt Nam, nếu còn sống, chắc ông sẽ phải viết lại “Tiếng hát sông Hương”. Ta hãy nghe lại tác giả thương hoa tiếc ngọc bằng một bài thơ kết hợp giữa lục bát truyền thống với thể loại dân ca Huế và gieo bằng vần “eo”, tạo ra một không gian nhẹ tênh, mang nét thanh thoát yêu kiều của sông Hương, đối lập hẳn với thân phận nhục nhã của cô gái làng chơi:
Em buông mái chèo
Trời trong veo
Nước trong veo
Em buông mái chèo
Trên dòng Hương Giang
Rồi tấm lòng cộng sản vô bờ bến của ông thương cảm người con gái đã hơn một lần lầm lỡ :
Thuyền em rách nát
Mà em chưa chồng
Em đi với chiếc thuyền không
Khi mô vô bến rời dòng dâm ô!
Nhưng điều đáng chú ý nhất là ông phó chủ tịch HĐBT (Hội đồng Bộ trưởng) tương lai đã thổi vào tâm hồn cô gái một ảo tưởng ngọt ngào, tạo cho cô niềm phấn khích vô bờ bến, nếu không bỏ nghề, dấn thân vào sự nghiệp cách mạng thì cũng nhẫn nại đợi thời cơ đến ngày được chiêu tuyết :
Ngày mai bao kiếp đời dơ
Sẽ tan như đám mây mờ hôm nay
Cô ơi tháng rộng ngày dài
Mở lòng ra đón ngày mai huy hoàng
Trên dòng Hương Giang…
Hương Giang thơ mộng trong một chiều tím biếc, con đò rách nát bồng bềnh trôi mang nỗi u uất cuả một thân phận còn rách nát hơn cả nó, phút chốc như đốn ngộ bởi thứ ánh sáng lung linh của chân lý. Nhà thơ thật khéo chuyển được cảm xúc, đem cái huyễn tưởng ngoài nghìn dặm đặt vào tâm thức cô đào xứ Thần Kinh trong gang tấc.
Ngược lại với Tố Hữu lúc ấy, tám mươi năm trước (nếu tính từ thời điểm những năm ba mươi của thế kỷ XX), Nguyễn Công Trứ, cũng sau những lần xuôi đò trên sông Hương , đã không giấu giếm sự đắc ý của mình cho dù ông là một nhà nho từng được đào luyện kỹ càng trong trường học Khổng Mạnh:
Lênh đênh một chiếc đò ngang
Một cô đào Huế, một quan đại thần
Ban ngày quan lớn như thần
Ban đêm quan lớn lần mần như ma
Ban ngày quan lớn như cha
Ban đêm quan lớn ngầy ngà như con…
Chúng ta kính phục Nguyễn Công Trứ dám nói thẳng nói thật tuy có chút mỉa mai, tự trào cái sự hành lạc với một cô gái làng chơi dù có lúc ông là quan đầu triều. Hành vi của cụ Thượng hoàn toàn tương phản với phần lớn các bậc “dân chi phụ mẫu” ngày nay, đi nhà thổ như điên, bồ bịch tùm lum, ăn cắp công quỹ thành thần nhưng lại lên mặt đạo đức giả, lúc nào cũng muốn nêu tấm gương “cần kiệm liêm chính”.
Sau những năm ép xác, nhịn thèm nhịn nhạt phục vụ chủ thuyết “Thế giới đại đồng”, nay, xã hội Việt Nam đang ở vào thời kỳ “ăn trả bữa”. Cái “thằng” quy luật tâm lý ấy lại lừng lững xuất hiện, chẳng khác gì ma dẫn lối, quỷ đưa đường, dẫn dụ các nạn nhân của nó vào “kiếp đoạn trường” trong một mê lộ quanh co đầy cạm bẫy. Chưa có bao giờ trên đất Việt thân yêu của chúng ta lại nở rộ tệ nạn mại dâm như bây giờ. Nó hiện diện theo quy luật của dòng nước lũ, từ lâu bị chặn lại, đương nhiên là tích tụ năng lượng, đến một lúc nào đó tìm ra lối thoát, thế là “tức nước vỡ bờ” thành một cơn hồng thủy. Hiện tượng này đã được nhà thơ Trần Nhuận Minh khái quát bằng mấy câu trong bài “Thoáng” như sau :
Sách cấm xưa lòe loẹt cổng Đền Thờ
Ngõ tối bật tiếng coóc xê tanh tách
Gã trốn tù tội đánh người và khoét ngạch
Vào quán ghểnh chân làm choác bia hơi.
Còn thi sỹ Nguyễn Trọng Tạo ở bài “Quán Lý Thông” thì lại tiếp cận các cô gái “bán hoa” ở khía cạnh văn hóa:
Tôi hỏi ca ve, ca ve cười ngất
Chợt nhận ra mình giữa quán Lý Thông
Hiển nhiên, mại dâm không chỉ dừng lại ở thành phố, thị xã, thị trấn mà từ lâu nó đã lan đến cả những vùng quê hẻo lánh. Các đức ông chồng mất nết, từ những lão già sáu bảy mươi đến lũ ranh con miệng còn hơi sữa, rủ nhau thập thò trước quán cà phê hay hớt tóc trá hình vào lúc trời còn nhập nhoạng. Không có tiền thì xúc trộm thóc của vợ bán dấm giúi, thậm chí có anh chàng còn “ký sổ nợ” hẹn đến mùa thanh toán…
Cũng như nạn tham nhũng, mại dâm bây giờ đã trở thành một thứ “văn hóa”. Loại “văn hóa” này hình như đang được phát triển và nâng cao đến mức “đậm đà bản sắc ” tùy thuộc vào đẳng cấp xã hội của các đấng mày râu. Các quan chức là những kẻ vừa có quyền vừa có tiền luôn là “thượng đế” của những nhà chứa cao cấp. Có những ông lớn nuôi hẳn ba, bốn bồ nhí ở mấy nơi khác nhau (tất nhiên là bằng tiền chùa), để thứ bảy, chủ nhật đánh xe về thư giãn. Không hiếm các ông “đầy tớ của dân”, ban ngày thì lên diễn đàn rao giảng đủ thứ đạo đức nhưng ban đêm lại mò vào các động mãi dâm lăn lóc với “mấy ả mày ngài”, sáng ra mệt phờ râu trê, đến nỗi quên cả cuộc họp quan trọng mà chính mình phải chủ trì.
Từ môi trường xã hội cởi mở để con người thả lỏng bản tính của mình như vậy, tự nhiên hình thành một loại gái điếm cao cấp mà cách hành xử của type người này có những lúc khá ngược đời như nhà thơ Nguyễn Duy đã viết trong bài thơ “Việt Nam, nhìn từ xa tổ quốc” :
Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng
Điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn
Vật giá tăng
Nên hạ giá linh hồn
Loại “ca ve” này, tất nhiên không chỉ bán phấn buôn son mà thực chất là bán buôn “cái gì đó” lớn hơn bằng “vốn tự có” của mình. Chị em biết lợi dụng thời cơ, nắm chắc tâm lý các sếp sòng, triệt để vận dụng lời dạy “vành ngoài bảy chữ, vành trong tám nghề” của tổ sư Tú Bà, để len vào bộ máy công quyền. Từ chiêu “mỹ nhân kế”, đã có không ít trường hợp thành công, thậm chí còn được bổ nhiệm vào những chức vụ không nhỏ chút nào, cho dù loại hình hoạt động duy nhất của chị em chỉ là… trên giường.

Người mẫu kiêm diễn viên kiêm nghề buôn vốn tự có mặc quần lót màu gì, lông … nách dài hay ngắn, các anh công an nhân dân đều biết hết, giỏi ghê dzậy đó! Chứ tình báo Trung Quốc giả người nuôi tôm sống hà rầm ở Vịnh Cam Ranh và tình Phú Yên trong mấy năm qua thì các anh … hổng dám biết đâu! Nguồn: Onthenet
Nhà nước CHXHCN Việt Nam chẳng bao giờ công bố con số phụ nữ làm nghề mãi dâm, nhưng đến giờ này, theo những nguồn tin của một vài tổ chức phi chính phủ thì có thể đã đến hàng chục vạn (?). Phần lớn trong số này là những cô gái còn rất trẻ đều có gốc gác nông thôn, thất học, không nghề nghiệp, bỏ nhà lên thành phố làm gái bán hoa, sau một vài năm kiếm được chút vốn thì hoàn lương, về quê lấy chồng. Đây là đối tượng dễ bị các Tú Ông, Tú Bà hành hạ, bóc lột nhất. Các cô thường xuyện bị chủ ăn quỵt sau mỗi lần đi khách, nếu có biểu hiện phản ứng lập tức bị bọn ma cô, đầu gấu “thượng cẳng chân hạ cẳng tay”, đành nhắm mắt buông xuôi mặc dòng đời đưa đẩy cho đến lúc thân tàn ma dại. Cũng phải kể đến đội ngũ “ô sin” trong chương trình xuất khẩu lao động sang Đài Loan. Một lượng không nhỏ người hầu gái này chấp nhận hành nghề mãi dâm nhằm mục đích thu ngoại tệ qua các công ty môi giới. Có trường hợp, một “Ô sin” buộc phải đáp ứng nhu cầu tình dục cho cả gia đình, thậm chí, để giảm bớt chi phí, gã chủ nhà còn rủ thêm một vài anh hàng xóm “đánh ké”. Tất nhiên họ không được ăn cả mà thường là phải chia năm sẻ bảy dưới danh nghĩa “lệ phí” hoặc thuế cho các công ty lừa đảo núp dưới những cái tên rất ấn tượng, mặc dù các khoản thu ấy chẳng bao giờ được chuyển vào ngân sách nhà nước.
Loại mạt hạng nhất là dịch vụ lấy chồng Tàu đại lục qua các tổ chức buôn bán phụ nữ đang hoành hành gần như công khai từ hai chục năm qua. Không hiếm những nàng quá lứa nhỡ thì được bọn cò mồi tân trang, qua biên giới bỗng nhiên thành đắt giá. Có điều rất ít trường hợp kiếm được tấm chồng tử tế. Đa số các cô bị đưa đến những nơi xa xôi hẻo lánh vùng dân tộc thiểu số, gá nghĩa với những “chàng rể” bất thành nhân dạng, trong một môi trường sống vô cùng mông muội. Ngôn ngữ bất đồng, thân gái dặm trường, thậm chí còn bị bán chuyền tay qua vài ba ông chủ để rồi cuối cùng lọt vào một nhà chứa nào đó nơi đất khách, liệu còn có dám nghĩ đến ngày về cố hương?
Như trên đã nói, cũng như tệ tham nhũng, mại dâm ở Việt Nam đã trở thành một thứ “văn hóa”, nếu nói theo các nhà xã hội học, hay một thứ “công nghệ”, nếu nói theo thuật ngữ của các nhà kinh tế học. Cái đáng bàn ở đây là Đảng và Nhà nước dứt khoát không thừa nhận. Kể cũng đúng thôi. Nhà nước ta là nhà nước XHCN, lấy chủ nghĩa Marx – Lenin làm kim chỉ nam. Thừa nhận loại hoạt động “đồi trụy” này thì còn gì là thể diện? Vì lẽ đó, tuy là một thực thể tồn tại khách quan, là thị trường hoạt động rất sôi nổi và đầy màu sắc, nhưng mại dâm bị vứt ra ngoài lề đường, sống vất vưởng như những cô hồn phiêu bạt, không bị chi phối bởi bất cứ chế tài nào.
Lịch sử cho biết, mại dâm, với tư cách là một loại hình hoạt động tham gia vào cơ cấu xã hội đã có từ rất lâu, chí ít ra là từ nền văn minh Hy – La, Ai Cập, Xuân thu chiến quốc… Như vậy, mại dâm là hiện tượng xã hội, chính quyền khôn ngoan là chính quyền biết cách kiểm soát nó thông qua chế tài chứ không thể triệt tiêu nó. Còn vì hệ ý thức mà sĩ diện, bỏ rơi nó là thiếu sáng suốt, sẽ dẫn đến những hậu quả khôn lường.
Trước năm 1954, chắc chắn số lượng đĩ điếm trên lãnh thổ Việt Nam không đáng là bao nhưng người Pháp đã có đạo luật rõ ràng cho những đối tượng hành nghề này. Các chính quyền địa phương quản lý chị em bằng môn bài đồng thời buộc các chủ chứa đóng thuế. Mặt khác, nhằm bảo vệ sức khỏe cho gái mại dâm, tránh tình trạng gieo rắc bệnh hoa liễu, nhà nước bảo hộ còn xây nhà thương chuyên chữa bệnh phụ khoa. Ai không tin điều này xin đọc phóng sự Lục xì của văn hào Vũ Trọng Phụng. Về một mặt nào đó, có thể nói, người Pháp, tuy là thực dân nhưng cũng có một số chính sách nhân đạo. Trong bộ tiểu thuyết Ông cố vấn của nhà văn Hữu Mai có đoạn Ngô Đình Diệm vi hành ra đường phố Sài Gòn. Ngồi trong xe hơi quan sát cuộc sống dân tình, tổng thống bị các cô gái bán hoa xúm vào chèo kéo, sau khi về dinh Gia Long, được cận vệ nói rõ sự thật, ông cho gọi Tổng Giám đốc Nha cảnh sát phải triệt hết các ổ mại dâm, làm trong sạch đường phố. Em ruột ông, cố vấn chính trị Ngô Đình Nhu không đồng tình với biện pháp trên. Ông ta nói đại ý rằng, một nhà nước dân chủ, văn minh phải chấp nhận hoạt động mại dâm, điều quan trọng là phải biết cách kiểm soát nó.
Thực trạng mại dâm ở Việt Nam đã trở thành quốc nạn phát triển theo kiểu phản ứng dây chuyền vì nó chưa bao giờ được nhìn nhận như một nguy cơ làm tổn thương danh dự dân tộc, băng hoại đạo đức, phá vỡ những giá trị văn hóa tốt đẹp bằng nguy cơ “diễn biến hòa bình” thường trực trong não trạng của các nhà lãnh đạo quốc gia. Mại dâm bị thả nổi thực chất là môi trường béo bở để các quan chức tham nhũng đua nhau hành lạc bằng tiền chùa và lũ đệ tử của thần Bạch My kiếm những món lợi kếch xù trên thân xác người phụ nữ. Đó là thứ quan hệ hai chiều trong một liên minh ma quỷ luôn hành xử như những băng đảng của thế giới tội phạm ngầm. Đại dịch HIV/AIDS đang phát triển với tốc độ chóng mặt. Tính đến cuối năm 2011, Việt Nam với hơn 90 triệu triệu con Lạc cháu Hồng, mà nạn mãi dâm gần như bị thả nổi triền miên, thử hỏi, đến thời điểm này chúng ta đã có bao nhiêu người nhiễm căn bệnh thế kỷ?
Bảy mươi tư năm đã qua kể từ khi Tiếng hát sông Hương ra đời, giờ, mỗi khi đọc lại tôi vẫn còn nghe văng vẳng đâu đây lời bình đầy cảm xúc của thầy Hoàng Bỉnh Nhu, cho dù ông đã thành người thiên cổ. Ông chết tức tưởi sau những năm liệt giường vì xuất huyết mạch máu não. Cô Hoàng Lệ Chi, con gái út của thầy bỏ học giữa chừng bởi nhà nghèo, có bao nhiêu tiền dồn vào thuốc thang cho bố, đành phải từ biệt bà mẹ già mắc chứng quáng gà, ra Hà Nội làm nghề rửa bát thuê. Và rồi đây liệu em có thoát khỏi kiếp đoạn trường?
Tác giả Đặng Văn Sinh, Cử nhân Khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội; nguyên giáo viên Ngữ văn Trung học phổ thông; hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
Theo: Blog Đặng Văn Sinh

Lượm tin tức

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT
- Trường Sa và Hoàng Sa là một bộ phận không tách rời của Việt Nam (CAND).
- Chỉ dân là có lỗi (DT). “…họ không hoàn thành nhiệm vụ Nhà nước giao thì đổ lỗi luôn là tại dân. Còn khi muốn làm việc gì bậy thì họ lại lấy dân ra che chắn, báo cáo không trung thực là thực hiện ý nguyện của dân, để việc làm sai đó được trên cho phép tiến hành”.
KINH TẾ
- Tái cấu trúc hệ thống ngân hàng thương mại bắt đầu từ giải quyết nợ xấu (VOH). VĂN HÓA-THỂ THAO
- Phan Cẩm Thượng: Kẻ Chợ và những chợ đầu mối (TTVH).
GIÁO DỤC-KHOA HỌC
- Đã có thủ khoa của kỳ thi tốt nghiệp THPT (VnMedia). XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

QUỐC TẾ