Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Cải cách thể chế hay cải thiện thể chế đã lỗi thời?

Cải cách thể chế hay cải thiện thể chế đã lỗi thời?

* Bản đầy đủ (2600 chữ) của bài đã đăng trên VietNamNet (1500 chữ)

Thực trạng kinh tế xã hội ở nước ta đụng vào bất cứ lĩnh vực nào cũng thấy đầy rẫy những tồn tại, bất cập. Riêng ngành nông nghiệp được nhiều người dân quan tâm vì Việt Nam vẫn là nước nông nghiệp, gần 70% dân số là nông dân, tầng lớp hy sinh, chịu đựng thiệt thòi nhiều nhất, cả trong thời chiến lẫn thời bình, đồng thời cũng đóng góp nhiều nhất vào việc ổn định kinh tế xã hội. 



Thực trạng của nền nông nghiệp

Trong hơn chục năm trở lại đây nông nghiệp Việt Nam tăng trưởng nhưng không bền vững vì chủ yếu dựa vào:

i) Tăng diện tích (cà phê từ 561,9 ngàn ha năm 2000 tăng lên 622,1 ngàn ha năm 2012. Trong cùng thời kỳ cao su tăng từ 413,8 ngàn ha lên 910,5 ngàn ha, hạt tiêu từ 27,9 ngàn ha lên 58,9 ngàn ha, ngô từ 730,2 ngàn ha lên 1118,3 ngàn ha, sắn từ 237,6 ngàn ha lên 550,6 ngàn ha, mặt nước nuôi thủy sản từ 641,9 ngàn ha tăng lên 1038,8 ngàn ha, v.v).

ii) Tăng sử dụng đầu vào như phân bón, thuốc sâu, v.v. (sử dụng phân bón của Việt Nam tăng từ 7,2 triệu tấn năm 2005 lên khoảng 11 triệu tấn hiện tại).

Tốc độ tăng trưởng ngành nông nghiệp suy giảm: (năm 2011 là 4,0%, năm 2012 là 2,68%, năm 2013 khoảng 2,67%) trong khi cầu và giá nhiều nông sản giảm mạnh như giá gạo giảm 18,7%, cà phê giảm 26,6%, cao su giảm 11,7%.

Năng suất lao động nông nghiệp quá thấp, tổn thất sau thu hoạch quá lớn, sản xuất không theo định hướng thị trường. Năng suất cây trồng vật nuôi thấp, một số cây trồng vật nuôi không thay đổi nhiều năm nay như mía đường, đậu tương, bông vải. Khối lượng và giá trị xuất khẩu tăng nhưng giá xuất khẩu thấp hơn so với sản phẩm cùng loại của các nước khác (gạo của Thái, Ấn Độ, Pakistan, v.v), tham gia phân khúc thấp của thị trường do vấn đề chất lượng, tổ chức sản xuất. Tỷ lệ trả về của nông sản xuất khẩu cao hơn so với các nước xuất khẩu khác. Ngành chế biến nông sản kém phát triển, giá trị gia tăng thấp, ít thương hiệu được thừa nhận.

Tổ chức quản lý nhà nước yếu kém: Hiệu suất, hiệu quả hoạt động kém (ví dụ tổ chức ngành chăn nuôi; ngành kiểm lâm, v.v). Chất lượng của cả đầu vào và đầu ra không kiểm soát được. An toàn thực phẩm ở mức báo động. Thị trường phân bón, thuốc trừ sâu bát nháo, chất lượng kém. Hàng giả, hàng kém chất lượng tràn lan không được kiểm soát, gây thiệt hại cho nông dân và xã hội… Điệp khúc “được mùa mất giá” diễn ra thường xuyên, liên tục hết năm này qua năm khác, điển hình năm nay dưa hấu ứ đọng ở cửa khẩu, bắp cải không bán được phải chặt cho bò ăn hay đổ xuống sông, lúa chất đầy nhà nhưng không tìm được người mua.



Thảm cảnh dưa hấu Tân Thanh. Ảnh: VOV

Xuất khẩu rau quả cũng như nhiều loại hàng hóa khác của Việt Nam qua con đường tiểu ngạch sang Trung Quốc đã, đang và sẽ còn rất phổ biến. Nếu không tổ chức vận chuyển, sơ chế và bảo quản đúng quy trình chắc chắn việc hư hỏng sẽ còn tiếp diễn và người dân sẽ còn phải tiếp tục gánh chịu. Nguy hiểm hơn, tình trạng thương lái Trung Quốc đặt mua giá cao đỉa, móng trâu, lá điều khô, khoai lang tím, dừa non, rễ cây hồ tiêu, v.v rồi bỏ không mua, khiến nông dân điêu đứng.

Tổn thất sau thu hoạch đối với mặt hàng rau quả nước ta hiện nay còn cao, từ 15 – 25%, tuy vậy các nghiên cứu về công nghệ bảo quản chỉ mới được chú trọng 10 năm trở lại đây với mức đầu tư hàng năm cho nghiên cứu còn khiêm tốn. Trong khi đặc thù của mặt hàng rau quả lại khá đa dạng về chủng loại, đặc tính sinh lý và sinh hóa có nhiều khác biệt, nên việc đáp ứng được một công nghệ bảo quản phù hợp cho nhiều đối tượng là không thể. Với nguồn kinh phí hạn hẹp, trong những
năm qua mới tập trung nghiên cứu cho một số loại quả như: Vải thiều, xoài, cam, bưởi, chuối, nhãn và thanh long. Kết quả nghiên cứu trong nước tương ứng với các công nghệ đã được ứng dụng trên Thế giới. Công nghệ có, nhưng việc ứng dụng và nhân rộng lại còn gặp nhiều bất cập, có nhiều nguyên nhân, nhưng cơ bản nhất là do chúng ta chưa có sự kết hợp để đầu tư đồng bộ và đúng mức theo chuỗi sản xuất của sản phẩm.

Nút thắt lớn của ngành nông nghiệp

Có 3 nút thắt lớn của ngành nông nghiệp là: i) Hiệu quả thấp nên thu nhập của nông dân thấp; ii) Nông nghiệp là ngành kinh tế có độ mở cao, phụ thuộc nhiều vào thị trường quốc tế, song chủ yếu xuất/bán thô, tỉ lệ chế biến sâu rất ít nên thực tế phần lớn giá trị gia tăng nằm ngoài lãnh thổ Việt Nam; và iii) Giá trị gia tăng trong chuỗi ngành hàng không được phân phối công bằng giữa các khâu, trong đó nông dân là người sản xuất ra nông sản hàng hóa phục vụ chế biến, xuất khẩu nhưng lại được hưởng lợi thấp nhất và chịu rủi ro nhiều nhất cả về thiên tai, dịch bệnh và giá cả.

Tồn tại trên, theo chúng tôi là do cơ chế quản lý đất đai không phù hợp. Tư duy sản xuất chạy theo số lượng có từ thời còn túng thiếu nên từ giống, kỹ thuật, đầu tư đề hướng vào tăng năng suất, tăng vụ, do đó, muốn chuyển đổi cũng không thể một sớm một chiều. Sản xuất manh mún, qui mô nhỏ ở cấp hộ gia đình cho dù trước đây từng là động lực tăng trưởng do phát huy được lao động phổ thông của mọi lứa tuổi nay đã chứng tỏ không còn phù hợp trong điều kiện mới.

Chúng ta đổ lỗi cho khoa học kỹ thuật yếu kém, nhưng thực tế không hoàn toàn như vậy. Nếu khoa học kỹ thuật có yếu kém thì trước tiên đó là khoa học quản lý. Bằng chứng là chỉ sau 2 năm thực hiện Nghị quyết 10 và Chỉ thị 100, Việt Nam đã hoàn toàn đổi khác, từ nước nhập khẩu ròng lương thực đã trở thành nước xuất khẩu đứng hàng nhất nhì thế giới. Hiện tại khoa học kỹ thuật vẫn nằm chờ cơ chế, chính sách và mô hình để bung ra phát triển. Nói cách khác khoa học kinh tế xã hội trong đó có khoa học quản lý không theo kịp yêu cầu phát triển của đất nước. Điều này thể hiện ở sự mâu thuẫn giữa chủ trương và cách điều hành của lãnh đạo Bộ. Ví dụ chương trình lúa lai của Bộ NN sau hai chục năm thực hiện có thể nói là đã thất bại khi mà sản xuất trong nước chỉ đáp ứng được 25-30% nhu cầu, các giống sản xuất trong nước vẫn thua kém so với giống nhập nội về khả năng thích ứng, năng xuất hạt lai F1 thấp và bấp bênh, các tổ hợp lai 3 dòng vẫn chưa phát triển được, chưa chủ động được giống bố mẹ. Nguyên nhân là do trong khi một mặt nhà nước “hô hào” sản xuất giống trong nước nhưng đồng thời lại thực hiện chính sách “đi tắt đón đầu” trong vấn đề sử dụng lúa lai, cụ thể là cho phép nhập khẩu hạt giống lai F1 và có chính sách trợ giá, bù giá cho việc sử dụng giống lai, do đó kinh doanh lúa lai quá dễ và quá lãi nên người người buôn lúa lai, nhà nhà buôn lúa lai và chẳng còn ai thiết tha, quan tâm đến nghiên cứu, sản xuất trong nước.

Gần đây lãnh đạo Bộ NN thường nói phải tái cơ cấu, phải chuyển từ sản xuất ra nhiều sản phẩm sang sản xuất ra sản phẩm có giá trị nhưng mặt khác vẫn quyết tâm đưa ngô biến đổi gen vào trồng đại trà với lý do Việt Nam hàng năm đang thiếu và phải nhập khẩu ngô làm thức ăn chăn nuôi. Điều này cho thấy có sự mâu thuẫn trong tư duy của lãnh đạo Bộ. Ngô biến đổi gen chỉ có thể trở nên có giá trị khi đạt được ưu thế lai về kinh tế. Có điều để đạt được ưu thế lai về kinh tế là rất khó trong điều kiện canh tác nhỏ lẻ của Việt nam và nhất là khi giá của các đầu vào như giống và phân bón luôn tăng cao hơn giá đầu ra. Nếu chọn cây biến đổi gen thì đó là vì doanh nghiệp bán giống, không phải vì nông dân vì công nghệ đó không phù hợp với nông dân nghèo cũng như nhu cầu của người tiêu dùng. Kế hoạch dành khoảng hơn trăm ngàn ha đất lúa ở ĐBSCL để chuyển sang trồng ngô hay đậu tương là kết quả của sự luẩn quẩn trong tư duy của lãnh đạo được hậu thuẫn bởi những nghiên cứu kém chất lượng, sai về phương pháp, cố ý nắn bóp số liệu theo ý chí chủ quan của lãnh đạo ngành (Xem bài: “Gỡ khó cho nông dân – cần cơ chế Khoán 10 mới”[1]).

Buổi điều trần của Bộ NN&PTNT vừa qua về khoa học công nghệ trong phát triển nông nghiệp và nông thôn mới một lần nữa thể hiện sự luẩn quẩn trong tư duy, ngụy biện, không thuyết phục được cử tri. Một số vị đại biểu Quốc hội phải chất vấn Bộ trưởng đến 2-3 lần mà vẫn chưa nhận được câu trả lời thỏa đáng.

Khi hỏi về giải pháp, Bộ trưởng Cao Đức Phát trả lời: “Giải pháp trước mắt phải tìm mọi cách tăng thu nhập nhưng đồng thời tạo ra sản phẩm chăn nuôi an toàn có chất lượng”!?

Tư lệnh ngành lẫn lộn, vì đây là mục đích, không phải là giải pháp. Nhiều câu trả lời rất chung chung như “Cần có sự điều chỉnh và tái cơ cấu mạnh mẽ”… Cử tri không thấy đột phá ở đâu? Nhận định của Bộ trưởng về “Nền nông nghiệp nước nhà chủ đạo là hàng chục triệu hộ gia đình nông dân nên chúng ta sẽ phải tiếp tục chấp nhận một nền nông nghiệp như vậy trong nhiều năm tới” lại càng khiến dư luận băn khoăn, lo lắng bởi vì nếu coi là một định đề không cưỡng được thì bó tay hay sao. Khi Quốc dân đảng bị bật ra Đài Loan, đấy là 1 hòn đảo sỏi đá mà sau khoảng 20 năm đảo quốc này đã có 1 nền nông nghiệp tiên tiến. Chúng ta có gần 40 năm rồi, chờ đến bao giờ nữa?

Giải pháp

Theo chúng tôi hiểu để xây dựng lại nền nông nghiệp phải giải quyết các nút thắt nêu trên.

Về quan điểm: Phải coi nông nghiệp là một ngành đa chức năng, góp phần phát triển kinh tế – xã hội, bảo vệ môi trường và bảo đảm an sinh cho trên 90 triệu người. Có quan niệm như vậy thì đầu tư mới tương xứng, mới thực sự được Nhà nước quan tâm.

Về chiến lược: Nếu như quá trình đổi mới trước đây là quá trình đổi mới về thể chế dựa trên 3 trụ cột phát triển chính là: i) Đổi mới chính sách với hộ gia đình là đơn vị kinh tế trọng điểm, xóa bỏ ngăn sông cấm chợ, bỏ chế độ 2 giá; ii) Tăng cường đầu tư (Nhất là thủy lợi và giống) và iii) Phát triển Khoa học công nghệ (Chủ yếu là giống) thì giai đoạn tới phải là: Tiếp tục đổi mới về thể chế dựa trên các trụ cột: i) Nâng cao vai trò, vị thế của nông dân thông qua hỗ trợ phát triển các tổ chức của họ (Tổ hợp tác, Hợp tác xã); ii) Sửa đổi thể chế đất đai, tài chính, tín dụng nhằm tạo ra thị trường mua bán quyền sử dụng đất minh bạch, đảm bảo quyền sử dụng đất ổn định lâu dài, nâng cao khả năng tiếp cận nguồn lực; iii) Tạo hành lang pháp lý và sân chơi công bằng để thu hút doanh nghiệp đầu tư vào phát triển nông nghiệp, nông thôn, đặc biệt là công nghiệp chế biến nông sản; iv) Tăng cường đầu tư phát triển khoa học nghệ; v) Đổi mới quản lý nhà nước trong ngành nông nghiệp, đặc biệt là công tác quản lý theo quy chuẩn và công tác dự báo, đẩy mạnh phi tập trung các dịch vụ công; và vi) Đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao.

Như vậy, động lực của giai đoạn trước là đầu tư chủ yếu của Nhà nước, nay chuyển cho Doanh nghiệp lo, chỉ có họ bỏ tiền ra họ mới lo hiệu quả và như vậy cần giải tán tất cả các doanh nghiệp Nhà nước trong lĩnh vực sản xuất và kinh doanh nông nghiệp.

Về quản lý Nhà nước, phải quán triệt nguyên tắc, ai sản xuất thì người đó bán/xuất khẩu, không có chuyện chỉ thu gom. Hiện tại, công đoạn sản xuất là thu nhập thấp nhất, còn thu gom, chế biến, xuất khẩu là lãi cao và rủi ro thấp. Nếu để như hiện nay thì nông dân không bao giờ được hướng chút nào của chuỗi giá trị và cũng chắng ai quan tâm đến phát triển, ổn định thị trường. Như vậy, toàn bộ chức năng quản lý xuất nhập khẩu nông sản phải chuyển từ Bộ Công thương về Bộ NN & PTNT.

Ở các nước tiên tiến trên thế giới thì khâu bảo quản sau thu hoạch luôn được đầu tư theo chuổi đồng bộ từ quy hoạch vùng nguyên liệu đến sản xuất, sơ chế, bảo quản và tiêu thụ sản phẩm. Ví dụ như Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Philipines … đã hình thành được hệ thống các nhà sơ chế, đóng gói, bảo quản (packing house) có mạng lưới kết nối với các siêu thị và các nhà máy chế biến bằng các xe vận tải mát, lạnh chuyên dụng. Vì vậy, để khắc phục được thực trạng hiện nay tại Việt Nam không thể thiếu được vai trò định hướng vĩ mô của các nhà quản lý, đểgắn kết nhà nông, doanh nghiệp và nhà khoa học xây dựng các hệ thống packing house có mạng lưới kết nối với các siêu thị và các nhà máy chế biến.

Vĩ thanh

Chúng ta đồng ý là tái cơ cấu hay cấu trúc như nhiều người nói, thậm chí xây dựng lại, tuy nhiên muốn làm được điều đó thì phải thay đổi tư duy trên cơ sở các khái niệm mới, mà tư duy là con người. Vậy làm sao có cơ chế để chọn được con người đủ tầm và tâm để quản lý ngành nông nghiệp mới là điều quan trọng nhất. Nhìn rộng hơn là đất nước muốn phát triển bền vững tiến lên cùng thời đại thì cần phải cải cách thể chế hơn là chỉ loay hoay tìm cách hoàn thiện thể chế đã lỗi thời!
  Tô Văn Trường 
  (BVN)

Cảng Vũng Áng: Sự thật vụ đánh chủ tịch huyện nhập viện

vung-ang-2-305.jpg
Vào sáng 29/3, UBND huyện Kỳ Anh tiến hành tổ chức cưỡng chế 77 kiốt và công trình xây dựng không giấy phép tại thôn Hải Phong, xã Kỳ Lợi. Citizen photo
Ngày 07/04/2014, trang web của Công an tỉnh Hà Tĩnh, báo Hà Tĩnh và báo Dân trí đồng loạt giật tít “Khởi tố, bắt giam 8 đối tượng hành hung Chủ tịch huyện”.

Báo Dân trí dẫn nguồn trang web của Công an tỉnh Hà Tĩnh có đoạn: “8 đối tượng bị khởi tố về tội “gây rối trật tự công cộng” bao gồm: Chu Văn Hùng, sinh 1982; Chu Văn Phong, sinh 1981; Võ Thành Lâm, sinh 1988; Lê Văn Mỹ, sinh 1980; Võ Đức Quang, sinh 1972; Chu Văn Tiến, sinh 1962; Chu văn Bản, sinh 1973; Chu Văn Khánh, sinh 1978; tất cả đều ở thôn Hải phong, xã Kỳ Lợi.”

Cái lạ là tít bài báo nói rõ là “bắt giam 8 đối tượng hành hung chủ tịch huyện”, nhưng nội dung lại nêu “khởi tố về tội “gây rối trật tự công cộng”…”. Chúng ta cùng đi tìm sự thật về vụ việc này qua cách nhìn và đánh giá của người dân địa phương, nơi kêu trời trời chưa thấu, kêu đất đất chẳng nghe.

Báo Dân trí đưa tin: “Vào sáng 29/3, UBND huyện Kỳ Anh tiến hành tổ chức cưỡng chế 77 kiốt và công trình xây dựng không giấy phép tại thôn Hải Phong, xã Kỳ Lợi. Các bị can trên cùng nhiều người dân đã mang theo băng-rôn, loa đài cùng nhiều dụng cụ ngăn cản lực lượng cưỡng chế. Một người quá khích đã bao vây đánh bị thương ông Nguyễn Văn Bổng - Chủ tịch UBND huyện Kỳ Anh cùng 6 cán bộ khác, đập hỏng 5 xe ô tô công.”

Phân tích văn từ thì không khỏi oái ăm khi “Một người quá khích đã bao vây đánh bị thương ông Nguyễn Văn Bổng – Chủ tịch UBND huyện Kỳ Anh cùng 6 cán bộ khác, đập hỏng 5 xe ô tô công” ?

vung-ang-1-250.jpg
Bài báo trên trang web báo Dân trí ngày 07/04/2014, giật tít “Khởi tố, bắt giam 8 đối tượng hành hung Chủ tịch huyện”. Screen capture.
Theo tường trình của một người địa phương cho biết: “Hiện toàn dân Hải Phong có 176 ki ốt, dựng lên kinh doanh hai bên Quốc lộ 12. Con đường nối dài từ Quốc lộ 1A xuống đến cảng Vũng Áng, người dân địa phương nơi đây có đời sống ổn định nhờ kinh doanh ở khu vực này. Rồi bỗng một ngày có nhiều công văn giấy tờ rất lạ bắt họ phải tự thóa dỡ, không có đền bù hay chính sách hỗ trợ tháo dỡ, khiến cho họ vô cùng hoang mang vì nhiều hộ vừa đầu tư nhiều tiền xây dựng cơ sở hạ tầng để kinh doanh buôn bán – có hộ lên tới hàng trăm triệu. Người dân không thể tin vì đất đai của họ là do cha ông khai hoang, có hộ từ năm 1968. Chính vì sự mập mờ nguy hại tới miếng cơm manh áo này, nên người dân chúng tôi mới phải chống lại vụ cưỡng chế này. Quá vô lý, quá bức xúc.”

Khi được hỏi về việc có hay không việc người dân đánh chủ tịch huyện và 05 chiếc xe ô tô công, người này cho biết: “Ông Bống thì vì mấy đứa con nít bức xúc quá nên có ném đá, nhưng báo chí không biết lấy tin ở đâu, chứ ô tô bị đập không tới 05 chiếc đâu.”

Công an các loại thường phục, sắc phục liên tục lượn đảo khu vực diễn ra đụng độ với mục đích hăm doạ người dân. Dưới sức ép vô cùng to lớn từ nhà cầm quyền huyện Kỳ Anh nói riêng và tỉnh Hà Tĩnh nói chung, một số người dân nơi đây đã đành phải chấp nhận tự tháo dỡ di dời các công trình và quán ốt trong sự tuyệt vọng.

Những công văn lạ đời, vi phạm hiến pháp

Cũng như vụ việc mở rộng đường Quốc lộ 1A, việc khó tin mà báo Vietnamnet đã đề cập là việc ông Chủ tịch UBND huyện Kỳ Anh ký công văn “giao” một số cơ quan nằm trên huyện Kỳ Anh cho những cán bộ, công nhân viên chức “nghỉ công tác” để vận động các gia đình tháo dỡ các công trình “bị ảnh hưởng bởi dự án”.

Người dân tại Hải Phong cho biết: “Một số người là viên chức cấp thấp cũng phải nghỉ việc để ở nhà tháo dỡ. Có hiệu trưởng mầm non còn nói nếu không về dỡ ốt thì cho nghỉ việc luôn.”

Sai nối tiếp sai:

Ông Chủ tịch xã Kỳ Lợi Lê Xuân Vượng phát Thông báo số 06/TB-UBND ngày 27 tháng 02 năm 2014 đưa ra những căn cứ mơ hồ để yêu cầu các hộ dân tự cưỡng chế. Căn cứ mà ông Chủ tịch xã Kỳ Lợi đưa ra để yêu cầu các hộ dân tự tháo dỡ các công trình, quán ốt gồm:

-Công văn số 49/CV-UBND ngày 06 tháng 01 năm 2014 của UBND tỉnh Hà Tĩnh.

-Thông báo số 04/TB-KKT ngày 20 tháng 01 năm 2014 của BQL Khu kinh tế tỉnh Hà Tĩnh về việc GPMB các công trình trọng điểm Khu kinh tế Vũng Áng.

vung-ang-3-250.jpg
Một trong những công văn lạ đời, vi phạm hiến pháp.
Ông Chủ tịch xã Kỳ Lợi Lê Xuân Vượng căn cứ công văn nào của UBND tỉnh Hà Tĩnh khi thực ra số chính xác văn bản không rõ dạng(Theo Luật ban ) của UBND tỉnh Hà Tĩnh là 49/UBND-CN ngày 06 tháng 01 năm 2014 do ông Chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh Võ Kim Cự ký?

Điều này cho thấy cả Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh, Chủ tịch UBND huyện Kỳ Anh và Chủ tịch UBND xã Kỳ Lợi đều vi phạm khoản 1, điều 3 – Luật Ban hành văn bản Quy phạm Pháp luật của Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân được Quốc hội Khoá XI thông qua ngày 03 tháng 12 năm 2004.

Khoản 01, điều 03 – Luật Ban hành văn bản Quy phạm Pháp luật của Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân năm 2004 quy định:

“Điều 3. Tính hợp hiến, hợp pháp, tính thống nhất của văn bản quy phạm pháp luật của Hội đồng nhân dân, Uỷ ban nhân dân trong hệ thống pháp luật: Văn bản quy phạm pháp luật của Hội đồng nhân dân, Uỷ ban nhân dân phải phù hợp với Hiến pháp, luật và văn bản quy phạm pháp luật của cơ quan nhà nước cấp trên, bảo đảm tính thống nhất, thứ bậc hiệu lực pháp lý của văn bản trong hệ thống pháp luật; văn bản quy phạm pháp luật của Uỷ ban nhân dân còn phải phù hợp với nghị quyết của Hội đồng nhân dân cùng cấp.”
Bắt giữ người không đúng trình tự pháp luật

Gặp gỡ với vợ của một bị can liên quan tới quyết định khởi tố của Công an huyện Kỳ Anh trong vụ việc chống cưỡng chế này, chị này yêu cầu giấu tên cho biết: “Họ(công an-pv) nhủ(kêu-pv) lên đồn công an Vũng Áng nói chuyện, rồi không thấy chồng về nữa, ngày mai nhận được một tờ thông báo tạm giam của Công an huyện Kỳ Anh gửi về nhà thôi chú ạ”. Được biết, tất cả 8 người đều được gọi lên đồn công an Vũng Áng để làm việc và chỉ có một tờ giấy được gửi về. Một người dân chắc chắn khẳng định có việc đánh đập khi thân nhân của họ ở đồn Công an Vũng Áng.

1.400 người dân thôn biển Hải Phong sẽ phải làm gì khi đối đầu với một thế lực ngầm?

Được biết, ngày 15/04 tới đây, chính quyền sẽ tiếp tục tổ chức cưỡng chế khu vực này. Người dân nơi đây rồi ngày ngày sẽ phải đối mặt với việc đói miếng cơm, lạnh miếng áo khi chính quyền tổ chức thu hồi đất đai của họ mà không có một sự hỗ trợ bồi thường nào.

Việc bắt người không đúng trình tự của pháp luật là hành vi vi phạm quyền cơ bản phải có của một con người, vi phạm hiến pháp, vi phạm bộ luật tố tụng hình sự nghiêm trọng.

Câu nói vô vọng, hơi thô tục của một người dân khi tôi chào ra về làm tôi đau đáu một nỗi niềm khó tả: “Mẹ nó ăn hết tiền đền bù rồi…”

Thiết nghĩ, giờ ngoài việc người dân thôn biển Hải Phong cùng nhau đồng tâm hiệp lực để cùng nhau lên tỉnh hỏi UBND tỉnh Hà Tĩnh để làm rõ những nỗi đau và một lời giải thích thoả đáng về những gì mà chính mình và thân nhân, láng giềng của mình, đã, đang và sẽ trải qua.
Người Xứ Bố Sơn gởi RFA
2014-04-14

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: “Không có ai thay dân được đâu!”

Tại hội nghị bàn giải pháp, chính sách phát triển thủy sản tổ chức ở Đà Nẵng ngày 15/4, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh: “Ngư dân có mặt trên biển càng nhiều thì độ vững chắc càng cao. Không có ai thay dân được đâu!"
 
Kinh tế biển là không gian sinh tồn của đất nước!

Sáng 15/4 tại Đà Nẵng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, Bộ trưởng Bộ NN-PTNT Cao Đức Phát đã chủ trì hội nghị với sự tham dự của các địa phương ven biển, các hiệp hội và các bộ, ngành liên quan nhằm bàn giải pháp và chính sách phát triển thủy sản.
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại hội nghị bàn giải pháp và chính sách phát triển thủy sản tổ chức tại Đà Nẵng ngày 15/4 (Ảnh: HC)

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh, mục đích của hội nghị lần này nhằm đánh giá thực trạng phát triển ngành thủy, hải sản của Việt Nam – một tiềm năng, lợi thế lớn của đất nước – thời gian qua. Từ đó rà soát, xác định thêm các cơ chế, chính sách để phát triển ngành này nhanh hơn, hiệu quả và bền vững hơn, đóng góp vào tiến trình CNH-HĐH đất nước, cải thiện đời sống nhân dân, góp phần quan trọng bảo vệ chủ quyền biển đảo của đất nước, và góp phần vào hội nhập kinh tế quốc tế, đảm bảo hòa bình, ổn định trên biển Đông.

Sau khi nghe báo cáo chung của Bộ NN-PTNT và các ý kiến thảo luận tại hội nghị, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh: “Kinh tế biển là tiềm năng, lợi thế lớn của đất nước chúng ta, là không gian sinh tồn trước mắt và lâu dài của nhân dân ta, để chúng ta CNH-HĐH đất nước, cải thiện đời sống nhân dân, gắn liền với đó là an ninh, quốc phòng, chủ quyền quốc gia. Không gian biển này cũng là nơi để chúng ta thực hiện chính sách hội nhập quốc tế, hội nhập kinh tế với các nước, gìn giữ và bảo đảm hòa bình để phát triển. Cần nhớ mục tiêu rộng như thế chứ không chỉ là đánh bắt cá!”.

Từ đó, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu các bộ, ngành, hiệp hội, địa phương, cộng đồng doanh nghiệp và bà con ngư dân tiếp tục bám sát mục tiêu chiến lược biển của Đảng và Nhà nước, cụ thể hóa bằng các biện pháp, bằng các thể chế, cơ chế chính sách với tinh thần huy động sức mạnh của cả Nhà nước, nhân dân, doanh nghiệp để cùng phát triển bền vững hơn, hiệu quả hơn. Coi đây là lĩnh vực kinh tế - quốc phòng – an ninh hết sức quan trọng.

Đặc biệt, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh: “Ngư dân phải ra biển, bám biển vì cuộc sống, phần CNH- HĐH đất nước và góp phần quan trọng bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc. Nhưng không thể thiếu lực lượng nòng cốt. Đảng và Nhà nước hết sức quan tâm vấn đề này nên tăng cường hải quân, cảnh sát biển, kiểm ngư để làm lực lượng nòng cốt hỗ trợ cho bà con ngư dân yên tâm đánh bắt cá trên biển, lúc gặp thiên tai, rủi ro, bất trắc. Khi gặp cướp biển hoặc cái này, cái kia thì cũng sẽ có lực lượng này bảo vệ.

Đảng, Chính phủ hết sức quan tâm vấn đề này, Bộ Quốc phòng, Bộ NN-PTNT cần quán triệt cho lực lượng nòng cốt này phải thấy trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ, hỗ trợ ngư dân. Ngư dân có mặt trên biển càng nhiều thì độ vững chắc càng cao. Không có ai thay dân được đâu. Những năm lực lượng của ta chưa có, vẫn là ngư dân bám biển. Bây giờ chúng ta xây dựng lực lượng nòng cốt là để tạo điều kiện cho ngư dân phát triển tốt hơn để độ vững chắc ngày càng cao hơn!”.

Hỗ trợ tối đa cho ngư dân bám biển

Với quan điểm “đây hội nghị hành động, hội nghị để làm việc, để quyết định chính sách, tháo gỡ khó khăn để phát triển”, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị Bộ trưởng NN-PTNT trên cơ sở các đề xuất của Bộ và ý kiến thảo luận tại hội nghị hình thành nên sản phẩm thiết thực là Nghị định của Chính phủ, ban hành ngay trong tháng tới với tinh thần “Nhà nước, doanh nghiệp, nhân dân cùng chung sức phát triển hiệu quả hơn, mạnh mẽ hơn, bền vững hơn ngành thủy sản Việt Nam, gắn liền với cải thiện đời sống nhân dân tốt hơn, người làm nghề cá an toàn hơn, gắn chặt với bảo vệ chủ quyền biển, đảo Tổ quốc”.Theo Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, hiện đã có 15 chính sách cho phát triển ngành thủy sản Việt Nam. Thủ tướng yêu cầu rà soát chính sách nào còn đang phù hợp thì khẳng định lại trong Nghị định; chính sách nào cần sửa đổi, bổ sung thì bổ sung vào Nghị định nhằm mục tiêu hỗ trợ tối đa, tạo thuận lợi nhất trong điều kiện có thể của đất nước để phát triển nhanh, bền vững và hiệu quả nghề cá Việt Nam.
 
Trong đó, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đặc biệt lưu ý chính sách về tín dụng cho người hiện đang có tàu cũ đóng tàu mới hiện đại hơn, công suất lớn hơn; người có tàu đang tốt thì cải hoán, nâng cấp lên; đóng tàu hậu cần thu mua, chế biến hải sản trên biển; vốn lưu động cho ngư dân ra khơi đánh bắt, không để ngư dân ra khơi mà phải vay nặng lãi và chính sách tín dụng cho người nuôi trồng thủy hải sản (thức ăn, giống, nuôi) với lãi suất và thời gian vay phù hợp; kể cả cho xuất khẩu thủy, hải sản.Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị Bộ trưởng NN-PTNT Cao Đức Phát và Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (NHNNVN) thảo luận thêm để có chính sách tín dụng phù hợp theo hướng được vay đóng mới, cải hoán tàu cá hoặc tàu hậu cần nghề cá với lãi suất 5%, được thế chấp bằng con tàu trong thời hạn 10 năm (thời gian đóng, cải hoán tàu được ân hạn không tính lãi), trong đó địa phương hỗ trợ 2 – 3%, ngư dân chỉ trả lãi 2 – 3% thay vì 10% theo đề nghị của NHNNVN. Đồng thời cho vay, hỗ trợ bảo hiểm thân tàu và cả tính mạng của ngư dân.
 
Trong khi đó, ngân sách Nhà nước có nhiệm vụ đảm bảo đầu tư hạ tầng nghề cá. Bộ KH-ĐT rà soát, đầu tư xây dựng các khu neo đậu tàu thuyền tránh trú bão tại các đảo Trường Sa, Bạch Long Vĩ, Cô Tô, Cồn Cỏ, Phú Quý, Côn Đảo…; các cảng cá và dịch vụ hậu cần nghề cá; nạo vét cửa sông, cửa biển cho tàu thuyền ra vào thuận lợi và hỗ trợ mạnh hoặc đầu tư cho hệ thống thông tin, định vị để đảm bảo an toàn cho ngư dân trên biển.
 
Về công tác quản lý Nhà nước, Bộ NN-PTNT và các địa phương cần nỗ lực hình thành quan hệ sản xuất mới của nghề cá, thánh lập các tổ, đội, nghiệp đoàn hoặc các hình thức liên kết sản xuất khác để đảm bảo hiệu quả, an toàn và an ninh cho ngư dân. Phát động ngư dân tự nguyện liên kết hình thành chuỗi giá trị để làm ăn có hiệu quả hơn, tránh tình trạng tự làm thiệt hại lẫn nhau.Bên cạnh những nỗ lực ở cấp Chính phủ nhằm mở rộng thêm thị trường xuất khẩu, Thủ tướng Nguyễn Tấm Dũng yêu cầu các Hiệp hội, doanh nghiệp cũng phải “chạy” thị trường, liên kết làm ăn “có bạn, có phường” để đảm bảo sản lượng và giữ vững uy tín hàng thủy sản xuất khẩu của Việt Nam. Bộ Tài chính được yêu cầu nghiên cứu bổ sung ngân sách cho công tác xúc tiến mở thị trường xuất khẩu thủy sản. Các địa phương được yêu cầu đặc biệt quan tâm chính sách xóa đói giảm nghèo cho các hộ ngư dân vùng bãi ngang, hiện số hộ nghèo còn rất lớn.
 
Nhân dịp này, thay mặt Chính phủ và tất cả các đại biểu tham dự hội nghị, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gửi đến đồng bào ngư dân cả nước lời chúc mừng sâu sắc, tốt đẹp nhân kỷ niệm 55 năm ngày truyền thống Nghề cá Việt Nam (1/4/2014).

Theo thông tin tại hội nghị, đến năm 2013, cả nước có 117.998 tàu cá tham gia hoạt động khai thác thủy sản. Trong đó số tàu có công suất trên 90 CV đạt 28.285 chiếc (chiếm 23,1% tổng số tàu cá); sản lượng khai thác đạt 2,7 triệu tấn. Cả nước có 3.750 tổ, đội sản xuất trên biển với khoảng 22.000 tàu cá (145.000 lao động) tham gia và 50 nghiệp đoàn đã được thành lập và đi vào hoạt động. Hiện Việt Nam đứng thứ 9 thế giới về sản lượng đánh bắt thủy sản; thứ 3 thế giới về nuôi trồng hải sản và thứ 4 thế giới về xuất khẩu thủy, hải sản... Nếu năm 2010 Việt Nam có 5.623 lượt tàu cá Việt Nam hoạt động trên vùng biển Trường Sa thì năm 2013 đã tăng lên trên 20.000 lượt chiếc.
HẢI CHÂU

Các Tổng công ty lương thực lộ vai...con buôn

Việt Nam đang bị tình trạng “vô chính phủ về giống” lúa, còn doanh nghiệp thì thể hiện vai trò con buôn kiếm lời khiến nông dân luôn bị thiệt.
GS.VS Trần Đình Long, Chủ tịch Hội giống cây trồng Việt Nam đã nói như vậy và đưa ra những lý giải cho nghịch lý nông dân Việt Nam hay rơi vào tình trạng được mùa, mất giá còn lúa gạo thì khó cạnh tranh.
Theo GS Trần Đình Long, việc tạm trữ lúa gạo cũng chỉ là giải pháp tình thế
Theo GS Trần Đình Long, việc tạm trữ lúa gạo cũng chỉ là giải pháp tình thế
Giống lúa - Bộ NNPTNT không điều khiển được!
PV: - Thưa Tiến sĩ mấy ngày qua thông tin về một cuộc chiến giảm giá gạo trong châu Á đang hiện hữu khiến người dân rất lo ngại, bởi vốn dĩ giá gạo Việt Nam đã rất thấp. Người dân nhiều nơi đã bỏ ruộng nay giá lại thấp hơn nữa thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Là nhà khoa học ông suy nghĩ gì và có hiến kế gì với Nhà nước để giúp người nông dân đứng vững được trên mảnh ruộng của mình?
GS.VS Trần Đình Long: - Hiện gạo của chúng ta không chỉ cạnh tranh Thái Lan mà phải cạnh tranh với cả gạo Ấn Độ nữa. Thêm nữa lượng gạo bị ứ đọng nhiều nên việc giảm giá là tất yếu.
Vừa rồi thì Chính phủ đã đưa ra chính sách thu mua tạm trữ nhưng chính sách này cũng chưa phát huy được hết tác dụng của nó. Hơn nữa tạm trữ cũng chỉ mang tính chất tình thế. Thêm nữa doanh nghiệp cũng không mặn mà nên xu thế cũng giảm dần vì lý do tạm trữ thì sau này trả nợ cũng rất lo ngại.
Hiện nay các giải pháp cũng đang lúng túng cũng không biết cách nào khác. Nhưng do lúa gạo đang nhiều nên không thể bán đổ, bán tháo được. Do vậy trước mắt tạm trữ vẫn là tốt nhất.
Tuy nhiên trừ trước đến nay Nhà nước vẫn hỗ trợ các doanh nghiệp nhảy vào mua rồi dự trữ lúa gạo. Song tôi cho rằng tiền đó nếu hỗ trợ cho nông dân để người ta tự làm kho dự trữ có khi sẽ thuận lợi hơn.
Đây cũng là bài toán nếu nhà nước thực sự muốn xắn tay vào thì cũng phải có giải pháp ngoài các doanh nghiệp thì phải hỗ trợ trực tiếp cho nông dân.
Tiếp đến là bài toán dài hạn. Ngay trước mắt vụ này phải tập trung liên kết nông dân theo vùng nào tập trung vùng đó không phải cứ tràn lan làm kiểu mỗi người một giống nữa.
Cả hai việc này phải làm song song, tức là vừa giữ lúa gạo để tránh bán đổ bán tháo, vừa tìm cách nâng giá trị chuỗi sản xuất lúa gạo lên. Còn chuyện giảm giá tạm thời là bất khả kháng.
PV: - Thưa ông, có ý kiến cho rằng một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng gạo Việt Nam mất giá là vì ta không có giống lúa tốt. Hiện nay Việt Nam việc cung ứng giống lúa đang gặp rất nhiều vấn đề. Người dân mạnh ai người đó trồng, doanh nghiệp thì chạy theo lợi nhuận, mua giống thương phẩm của Trung Quốc về bán cho nông dân với giá cao và phải phụ thuộc. Trong khi đó các Viện nghiên cứu lại chưa có những giống lúa để tạo được thương hiệu cho gạo Việt Nam, ông có đồng ý với ý kiến này không?
GS.VS Trần Đình Long: - Tôi xin khẳng định là Việt Nam không phải thiếu giống lúa bán giá 600USD/tấn. Trong số hàng trăm giống ở Đồng bằng sông Cửu Long thì ít nhất có tới 4-5 giống đáp ứng được yêu cầu trước mắt về năng suất, chất lượng và giá trị cao.
Nhưng về lâu dài vẫn phải làm tiếp để nâng cao giá trị giống lên. Vấn đề không phải khoa học kỹ thuật ở đây mà là câu chuyện quản lý tổ chức sản xuất. Tức là phải tổ chức từ khâu giống, chế biến sau thu hoạch, thương mại, quy hoạch vùng… để định hướng sản xuất.
Tôi biết có những nông dân cũng muốn trồng giống lúa giá trị cao nhưng khi trồng ra lại không bán được, không ai thu mua. Cho nên bài toán hiện nay là phải tổ chức lại sản xuất từ khâu gì, đưa cán bộ khoa học về với nông thôn cùng làm với nông dân.
Còn về ý kiến cho rằng Việt Nam phụ thuộc vào giống lúa của Trung Quốc thì cũng chỉ là lúa lai. Tỷ lệ lúa lai chiếm khoảng 500-600.000ha (tức là chiếm khoảng 10%) còn giống lúa thuần vẫn phải là giống lúa trong nước. Việt Nam có thể sản xuất một năm một triệu tấn lúa thuần.
Chỉ có điều như tôi đã nói ở trên trong số hàng trăm giống đó thì mỗi tỉnh, mỗi nơi ai muốn trồng giống lúa nào thì tùy chứ Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn cũng không điều khiển được.
Các nhà khoa học cứ hay quen gọi là “vô chính phủ về giống”. Thứ hai nữa là tỉ lệ giống tốt chỉ được 30% bởi vì khu vực Đồng bằng Sông cửu Long rất nhiều người dân đã tự làm giống.
Hơn nữa việc tổ chức sản xuất cũng chỉ hô khẩu hiệu trong khi những việc này Việt Nam có thể làm được. Chính vì vậy lãnh đạo Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn trả lời trên diễn đàn Quốc hội đến 5 năm nay vẫn tình trạng được mùa rớt giá nhưng giải pháp thì không cụ thể.
Tổng công ty Lương thực I và II chỉ là con buôn!
PV: - Thưa Giáo sư nhưng từng người dân thì không thể đứng ra đầu tư kho chứa hay công nghệ sau thu hoạch. Trong khi vai trò này đang được giao cho Tổng Công ty Lương thực miền Bắc và miền Nam song họ lại chưa làm tốt vai trò của mình. Theo ông cần phải thay đổi như thế nào?
GS.VS Trần Đình Long: - Chính xác là như vậy. Hiện Tổng công ty Lương thực miền Nam và miền Bắc đang đóng vai trò con buôn mà chưa nghĩ đến chuyện tạo vùng nguyên liệu, đầu tư tiền vào vật tư, công nghệ… để giải quyết đầu ra cho bài bản.
Đáng ra Nhà nước phải mạnh tay, can thiệp vào để hỗ trợ cho tổ chức sản xuất như thế nào nhưng đến giờ việc này rất mờ nhạt. Chính vì thế mỗi lần đăng đàn Bộ trưởng Bộ NN&PTNT lúng túng không trả lời được.
Sai lầm chiến lược phát triển nông nghiệp của mình là không đúng, không trúng, đầu tư kiểu giật gấu vá vai. Cứ hô chế biến sau thu hoạch nhưng chả có đầu tư gì. Đến nay đầu tư cho công nghệ sau thu hoạch mới được 6% trong khi đáng ra phải là 20%. Còn các công ty thì nhảy vào đủ thứ để thu lợi nhuận theo kiểu mì ăn liền.
Do vậy phải tái cấu trúc 2 Tổng công ty này như là một doanh nghiệp khoa học kể bao tiêu từ sản xuất đến tiêu thụ chứ không thể làm kiểu đón lõng bán thóc và lấy lãi.
Cái khó là chính sách và cơ chế của ta đang hở sườn, giao quyền nhưng không quy trách nhiệm nên doanh nghiệp mới chỉ nghĩ đến bản thân chứ chưa nghĩ xa hơn.
Cái này là lỗi hệ thống!
Xin trân trọng cảm ơn Giáo sư!
Bích Ngọc (thực hiện)
(Đất Việt)

Chia trung tâm Sài Gòn thành hai phố Ðông, Tây

Sáng ngày 14 tháng 4, 2014, nhà cầm quyền thanh phố Sài Gòn cho hay, sẽ phân chia vùng trung tâm thành phố này thành hai khu vực đối xứng hai bên bờ sông Sài Gòn, gọi là phố Tây và phố Ðông. Qui hoạch tổng thể đã được thủ tướng Việt Nam phê duyệt và được công bố theo hướng phát triển từ nay đến năm 2020. 
 


Sơ đồ qui hoạch trung tâm Sài Gòn. (Hình: báo Dân Trí)


Theo báo Dân Trí, với qui hoạch này, trung tâm thành phố Sài Gòn mở rộng về phía Ðông, nối với khu đô thị Thủ Thiêm. Như vậy là cả hai khu đô thị trung tâm Sài Gòn sẽ rộng khoảng 1,660 ha, với dân số tổng cộng khoảng 400,000 người vào năm 2020.

Cũng theo qui hoạch này, hai khu phố Tây và Ðông sẽ nối liền nhau bằng các cầu đường bộ, cầu dành cho khách bộ hành và đường hầm vượt sông. Dư luận cho rằng qui hoạch trung tâm Sài Gòn được công bố kể trên có thể sẽ làm khuấy động giá cả thị trường bất động sản chút ít, một vài vùng đất có thể nhích giá lên, đặc biệt là khu vực Thủ Thiêm, quận 2. Dẫu vậy, người ta vẫn thấy khó hy vọng vực được một thị trường bất động sản đã đóng băng từ khá lâu, không hứa hẹn tia sáng mong manh nào. 



Khu phố Tây nhìn về phố Ðông. (Hình: báo Dân Trí)

Trong khi đó tại Hà Nội, chính quyền thành phố này cũng đã cho hợp long chiếc cầu dài nhất Hà Nội bắc qua sông Hồng mang tên Nhật Tân. Chiếc cầu này dài 3.7 km, chưa tính đường dẫn vào cầu dài 5.18km, có 8 làn xe, được khởi công từ 5 năm về trước, trị giá 13,626 tỉ đồng, tương đương 690 triệu đô la. Chiếc cầu khi hoàn thành sẽ nối quận Tây Hồ với huyện Ðông Anh, Hà Nội; nối trung tâm thành phố với các khu công nghiệp phía Bắc; rút ngắn khoảng cách từ đường vành đai số 2 đến phi trường Nội Bài.

Báo Tuổi Trẻ cho biết, chiếc cầu được xây dựng bằng nguồn vốn ODA của chính phủ Nhật Bản và vốn đối ứng của phía Việt Nam. Có thể nói, nguồn vốn Việt Nam vay của Nhật Bản thời gian qua gây nhiều tai tiếng, luôn bị truyền thông Nhật Bản soi mói. Ðây là nguồn vốn vay với thuế suất ưu đãi, hoặc không phải trả lãi.


Hợp long cầu Nhật Tân dài nhất Hà Nội. (Hình: báo Tuổi Trẻ)

Tuy nhiên, thực tế thời gian qua cho thấy tình trạng thất thoát, lãng phí khi xây dựng các công trình chiến lược từ nguồn vốn vay ODA quá nhiều, khiến Việt Nam luôn lâm vào tình trạng nợ nần. 
(Người Việt)

Vua An Nam

Lời người dịch: Đây là một bài báo cũ trích từ tuần báo Le Monde Illustré [số 1665 ra ngày 23 tháng 2 năm 1889 tại Paris] nhan đề “Le Roi d’Annam” từ trang 118-120 do ký giả Jean Locquart tường thuật về việc người Pháp bắt giữ vua Hàm Nghi và đưa ông sang an trí ở Alger. Tài liệu tuy đơn giản nhưng có đính kèm một số hình ảnh hiếm quí, được vẽ lại và khắc bản vì thời đó sách báo chưa làm được bản kẽm theo lối hiện thời.

Vuahamnghi_1889_LeMonde 1
***

Ông bộ trưởng bộ Hải Quân vừa nhận được tin mới nhất thông báo vua Đồng Khánh nước An Nam đã từ trần ở Huế ngày 27 tháng 1 [năm 1889] sau một cơn bạo bệnh.

Vua Đồng Khánh thọ 25 tuổi, lên kế vị em ông là vua Hàm Nghi ngày 19 tháng 9 năm 1885, người đã được quan phụ chính Thuyết [Tôn Thất] đưa đi khỏi kinh thành sau vụ tấn kích ở Huế ngày mồng 5 tháng 7 năm 1885. Vua Hàm Nghi sau đó bị truất vị đã phải sống một thời gian khó khăn và không chấp nhận những đề nghị thoả hiệp cho đến khi ông bị biệt đội của đại uý Boulangier bắt được. Cũng có tin là ông đã đến Alger và trú ngụ tại một biệt thự ở Mustapha, nơi ông nghe tin về cái chết đột ngột của người kế vị mình.

Tân vương [tức vua Đồng Khánh] được coi là rất thân với người Pháp và để lại một đứa con trai mới lên ba.

Vua-đỒNG-kHÁNH LeMonde 3

Bức điện tín báo tin vua An Nam băng hà cũng cho hay thái hậu mẹ cựu hoàng Hàm Nghi cũng đã chết tại Huế. Việc bắt giữ vua Hàm Nghi cũng đã dập tắt mọi vụ nổi dậy còn tồn tại ở Bắc Kỳ. Người ta nói rằng sau vụ binh biến tháng 7 năm 1885 chống lại thống tướng de Courcy, vua Hàm Nghi đã nhiều lần kêu gọi dân chúng tấn công nhiều lần khác nhau các địa điểm ở Huế và vùng phụ cận.

Nhờ mật báo và tài điều quân của đại uý Boulangier đột kích bắt giữ vua Hàm Nghi nên khu vực này ngày nay mới được trị an. Một buổi chiều binh đội của đại uý được tin là sau khi bị đội lính dõng thiện chiến truy kích liên tục, cựu hoàng lẩn trốn cùng với người tuỳ viên là Than-Tat-Thiep [Tôn Thất Thiệp], con trai cựu phụ chính Thuyết tại một làng hẻo lánh và kín đáo trong rừng núi cao nguyên Giai [?].

Vuahamnghi_1889_LeMonde 2

Binh đoàn của Boulangier liền bao vây nơi nhà vua ở và khi cửa chính bị đạp tung ra thì thấy Thiệp thì đã thức giấc vì tiếng động của vụ tấn công còn vua Hàm Nghi đang ngủ say ở bên cạnh. Cả hai người đều để gươm trần ở bên cạnh và trong tay có khí giới nhưng không chống trả được gì.
Thấy chủ soái thất thế, và để tránh cảnh tủi nhục khi bị bắt đem đi, Thiệp toan đâm chết ông [vua Hàm Nghi], nhưng vì quân Pháp dự tính bắt sống nên lập tức nổ súng hạ gục Thiệp. Sau đó họ chặt đầu Thiệp và đem bêu trên cọc tre ở ngoài chợ Dang-Kha là một nơi sầm uất và còn đang xao động.
Hàm Nghi, từ đó không chống cự gì nữa và theo đoàn quân đến một nơi chính quyền đã định chờ ngày đưa ông đi an trí. Việc này thể theo ý nguyện của vua Đồng Khánh mới qua đời là cựu hoàng phải ra khỏi nước, và Algérie là quốc gia có phong tục và khí hậu thích hợp nhất để tiếp nhận kẻ mới bị bắt.
Vua Hàm Nghi được đưa lên chiến hạm Biên Hoà, do thuyền trưởng Caillard chỉ huy, rời Hải Phòng ngày mồng 7 tháng 12 vừa qua và vào cảng Alger khoảng 3 giờ chiều ngày chủ nhật 13 tháng 1 [1889].
Cựu hoàng đòi cho người nhà của ông được đi theo bao gồm một thông ngôn, một quản gia và người đầu bếp. Hàm Nghi nay đã 19 tuổi có nước da vàng giống như những người đồng chủng khác với đôi mắt tuy hơi nhỏ nhưng sáng và lanh lợi đầy vẻ thông minh.
Lưỡng quyền ông hơi cao tương ứng với khuôn mặt trái soan khá thanh tú. Dáng người nhỏ nhắn còn non nớt và không có râu. Chúng tôi tặng ông một bức chân dung mà bức ảnh này đã rất khó khăn mới có được vì vua Hàm Nghi không chịu chụp hình theo lệnh của viên thống đốc.

Vuahamnghi LeMonde 3

Nhà vua mặc quần dài bằng vải trắng rộng quá khổ trông thấu đôi vớ bằng lụa màu. Ông đi dép bằng da và nhung, trang trí chữ vàng và thêu thùa tỉ mỉ. Khi ở nhà vua Hàm Nghi chỉ mặc áo cánh hay áo dài màu xanh dương, trông tương tự như y phục đàn bà.
Vua Hàm Nghi nay không còn ở khách sạn la Régence là nơi ông tạm trú khi vừa tới Algérie mà được đưa về ngôi biệt thự tráng lệ Pins tại Mustapha gần Alger. Biệt thự này sẽ là cư sở của ông cho đến mãn đời.
Trong nhà ông ở Giai người ta tìm thấy đủ loại giấy tờ trong đó có nhiều ghi chú quan trọng chỉ nơi chôn những của cải của ông trong kinh thành Huế.
Le Monde 4

Ông vua bị bắt không tiếp khách đến thăm và những gì chúng tôi biết được đều qua lòng hảo tâm của viên thông ngôn và vị quản gia. Chúng tôi kèm theo đây một bức hình trung thực của nhà vua và hình toà biệt thự Pins, nơi cư trú của vị hoàng đế nổi loạn bị lưu đày.
Nguyễn Duy Chính dịch
Le Monde Illustré (số 1665 ngày 23 tháng 2, 1998)
Trích lại từ Một góc của tôi
(Tapj chí Phía trước)

Phạm nhân Trại giam K1, Cái Tàu nổi loạn trong đêm


(PL)- Chiều 15-4, một nguồn tin từ Trại giam K1, Cái Tàu (đóng tại xã Khánh An, huyện U Minh, tỉnh Cà Mau) cho biết nơi đây vừa xảy ra vụ nhiều phạm nhân nổi loạn.
Gần 600 cảnh sát đã được điều đến trại giam để ổn định trật tự. Trước đó, khoảng 17 giờ ngày 14-4, hàng chục phạm nhân từ các buồng giam của Trại giam K1, Cái Tàu gào thét và đập phá đồ đạc trong buồng giam. Các phạm nhân đưa ra yêu sách không thi hành kỷ luật một phạm nhân tên Mạnh bị phát hiện dùng bồ đà.
Để ổn định trật tự, khoảng 600 cảnh sát từ Trung đoàn Cảnh sát cơ động Tây Nam Bộ và Công an tỉnh Cà Mau đã được cử đến trại giam ngay trong đêm. Đến khoảng 0 giờ ngày 15-4, một phạm nhân được đưa đến BV Đa khoa tỉnh Cà Mau để điều trị vết thương ở tay. Hiện cơ quan điều tra Công an tỉnh Cà Mau và VKSND tỉnh đang tiến hành các thủ tục để khởi tố vụ án phạm nhân nổi loạn nói trên. 
(Pháp luật)

Chính trị VN: 'Thả tù chỉ là chiến thuật' - TP HCM có tân Phó Bí thư Thành ủy

Vài suy nghĩ về việc Nhà nước thả các tù nhân trong mấy ngày đầu tháng 4/2014

Trong mấy ngày đầu tháng 4/2014 này, tin vui, thậm chí là rất bất ngờ đến với những người quan tâm đến tình hình chính trị Đất nước, đó là việc Nhà nước đã thả 3 người tù, gồm: Cù Huy Hà Vũ, Vi Đức Hồi và Nguyễn Tiến Trung.

Với TS Cù Huy Hà Vũ, anh cùng vợ là LS Nguyễn Thị Dương Hà đã đến Mỹ hôm 07/4. Nhìn nụ cười và khuôn mặt rạng rỡ của LS Nguyễn Thị Dương Hà, tại phi trường Dulles International Airport, Hoa Kỳ, hôm 07/4, rất nhiều người mừng cho anh chị. Thiết nghĩ, với một người mang bệnh về tim và một số bệnh hiểm nghèo khác như Cù Huy Hà Vũ, việc anh được ra tù, cho dù với bất kỳ lý do, và nguyên nhân gì đi nữa, thì đó là điều hạnh phúc không chỉ riêng đối với cá nhân, gia đình anh… mà là của tất cả những ai quan tâm và biết về anh qua những cống hiến của anh cho phong trào dân chủ, cho Đất nước trong mấy năm qua.

Kể từ hôm hình ảnh Cù Huy Hà Vũ đến Mỹ, đã có nhiều bài viết về anh, mừng cho anh cũng nhiều, và trách anh (vì ra nước ngoài) cũng có…; với người viết bài này, tôi cho rằng, nhìn nhận và đánh giá như của tác giả Phạm Chí Dũng, trong bài viết “Phạm Chí Dũng: Hãy để yên cho ông Cù Huy Hà Vũ sống như một người bình thường” (1), là một quan điểm đúng đắn nhất!

TS Cù Huy Hà Vũ và vợ LS Nguyễn Thị Dương Hà, hớn hở sung sướng khi đặt chân xuống phi trường Dulles International Airport, ngày 7 tháng 4, 2014.

Với hai người còn lại trong đợt “đặc xá” vừa rồi, là Vi Đức Hồi và Nguyễn Tiến Trung, việc các anh ra tù cũng đầy bất ngờ, không chỉ với những ai quan tâm, mà còn bất ngờ ngay cả với các anh, cũng như gia đình, người thân của hai anh… Thông tin trên báo chí của các hãng thông tấn nước ngoài như BBC, VOA, RFI, RFA trong ngày 12/4 cho ta biết điều đó.

Hy vọng tới đây, tất cả những “tù nhân lương tâm” (theo cách gọi giới truyền thông nước ngoài và cộng đồng mạng…), như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Bùi Thị Minh Hằng, Trần Huỳnh Duy Thức, Tạ Phong Tần, Đỗ Thị Minh Hạnh… đều sẽ được trả tự do.

Sau đây là vài suy nghĩ của người viết, nhân việc Nhà nước trả tự do cho 3 người nói trên:

I. Bắc Kinh không phải là chỗ dựa an toàn cho bất kỳ ai ở Việt Nam

Có lẽ, trên 95% người Việt Nam, từ khi đến tuổi trưởng thành về cuối đời, không ai là không biết đến hai cái tên Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống; mặc dù hai vị này, một vị đã chết cách đây gần 700 năm (Trần Ích Tắc: 1254-1329), và một vị chết cách đây hơn 200 năm (Lê Chiêu Thống: 1765-1793); Nhân Dân Việt Nam luôn lấy hai người này để nguyền rủa những kẻ làm tay sai cho phương Bắc. Đây là bài học cho những ai hôm nay muốn dựa vào Bắc Kinh để giữ quyền lực.

Chưa hết, chúng ta đều biết rằng, Trung Quốc là nước có truyền thống lưu trữ các tài liệu về mặt Nhà nước. Lịch sử Việt Nam mà mọi người chúng ta đã được học, được biết đến ngày nay hầu hết đều được sưu tầm, dịch ra từ tiếng Hán [điều này có lý do của nó, vì với hàng nghìn năm đô hộ, Bắc thuộc và gây chiến tranh xâm lược… các triều đại phương Bắc đã có chủ trương đốt sạch, hoặc tịch thu tất cả những gì là văn hóa Việt để đem về Trung Hoa; chưa kể đến việc, Việt Nam liên miên có chiến tranh (nội chiến và xâm lược), cho nên các sử liệu bị mất, thất lạc…]. Vậy thì, tất cả những góc khuất trong lịch sử Việt Nam hiện đại, kể từ ngày thành lập Đảng cộng sản Việt Nam đến nay, cũng không là ngoại lệ. Không bao lâu nữa, tất cả rồi sẽ được (hoặc bị) chính người Trung Quốc tuyên bố, hoặc khi có sự thay đổi thể chế chính trị tại Trung Quốc sau này.

Chắc chắn một điều rằng, mai đây, khi sự thật đã được phơi bày, thì không ai có thể chạy trốn được lịch sử.

Tài liệu về HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ (2), trong khi ở Việt Nam không mấy ai biết (ngay cả đến các Ủy viên trung ương), thì chính người Trung Quốc đã công bố, đó là bài học đắt giá cho những kẻ tìm đến Bắc Kinh nhằm kiếm giải pháp duy trì chế độ, mà những kẻ đó đang còn sống đến hôm nay. Chắc là, nếu linh thiêng, Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống, dưới mồ sẽ mỉm cười, vì đã có hậu bối nối dài trong danh sách bán nước để chia bớt những nỗi nhục với họ?!

“HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ”, tài liệu và ảnh do chính người Trung Quốc đưa ra,liệu các Ủy viên trung ương của Đảng cộng sản Việt Nam tất cả các khóa, đã mấy ai biết được sự thật này?

Sự kiện năm 1988, Trung Quốc bất ngờ đánh chiếm đảo Gạc Ma ở quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, khi phía Trung Quốc đưa ra video clip (https://www.youtube.com/watch?v=aqblBfAfIrA), chúng ta mới biết rằng, những người lính Việt Nam không hề được cầm súng bắn lại kẻ thù… Kẻ nào ra lệnh để những người lính Việt Nam buộc phải làm bia đỡ đạn cho bọn giặc cướp nước? Lịch sử đã một phần và sẽ trả lời đầy đủ. Thật nhục nhã cho những kẻ và gia đình của họ, khi họ sẽ là danh sách nối dài của những Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống, tạo thành một trang đen trong lịch sử Việt Nam.

Cách đây mấy tháng, người viết bài này có đọc được một comment của một ai đó trên diễn đàn mạng, đại ý: “Mọi thứ có thể che dấu được, ngoại trừ ba thứ: Mặt trời, Trái đất và Sự thật”; Hy vọng, những ai còn đang suy nghĩ dựa vào Bắc Kinh để giữ quyền lực, hoặc che dấu sự thật…, thì hãy tỉnh ngộ để không là nỗi nhục cho dòng họ, con cháu sau này…

Rồi đây, chắc chắn sẽ có nhiều tác phẩm tựa như “Bên thắng cuộc”, hoặc “Đêm giữa ban ngày”, ra đời, mà tác giả của những tác phẩm ấy đang còn sống, khỏe mạnh, và không ai dám nói rằng, họ đã xuyên tạc sự thật, xuyên tạc lịch sử.

Trên đây là nói về tài liệu, sử liệu; còn đô la xanh, thẻ xanh… thì sao?

Có một điều lạ, chưa thấy ai là người Việt Nam chọn Trung Quốc làm nơi định cư; thậm chí khi phạm tội, cũng muốn chạy sang Mỹ để sống nốt đời còn lại, như Dương Chí Dũng, hay Huyền Như (trong vụ tham nhũng hàng nghìn tỷ ở Ngân Hàng VietinBank) là những ví dụ… Đặc biệt, những người giàu có, đặc biệt là các ông có chức, có quyền, khi đã có nhiều tiền, thì chủ yếu là chọn Mỹ và tiếp sau là các nước phương Tây để gửi con đi du học; không ít người đang “chạy” thẻ xanh cho con cái để được là công dân Mỹ sau này.

Không những thế, ngay cả người Trung Quốc cũng muốn chạy khỏi Tổ Quốc của họ với rất nhiều lý do, riêng với các “quan” thì: “… qua điều tra đối với 3.300 người có tài sản mức 10 triệu tệ trở lên thì có 2/3 đang tìm kiếm cơ hội đầu tư ra nước ngoài để được định cư dưới hình thức di dân, 1/3 đã có tài sản ở nước ngoài”(3). Vậy là, gần như 100% người giàu ở Trung Quốc muốn chạy khỏi đất nước này, với mục đích là: “Thứ nhất do không khí và môi trường sinh thái ở Trung Quốc hiện đã ô nhiễm đến mức báo động; thứ hai là mong muốn con cái được hưởng nền giáo dục tốt hơn so với trong nước” – cũng bài báo trên cho biết.

Các công bộc “vì nước quên thân, vì dân phục vụ” của Trung Quốc (và cả ở Việt Nam), đang tìm đến các nước Âu, Mỹ để tìm cuộc sống mới, an toàn…, sau khi đã cướp, vơ đầy túi tham, bằng việc lợi dụng chức quyền trong chế độ độc đảng lãnh đạo.

Những dẫn chứng trên đây để cho thấy, Bắc Kinh không phải là chỗ dựa an toàn (về thanh danh, tiền bạc, định cư…) cho bất kỳ ai ở Việt Nam. Đừng hy vọng sẽ dấu Nhân Dân Việt Nam được mãi, cho dù chỉ là những văn bản, tài liệu… mà họ đã lừa dối Nhân Dân để thỏa thuận với Bắc Kinh trước đây.

II. Tín hiệu gì từ phía Chính quyền Việt Nam sau khi thả các tù nhân?

Lý do thì có thể nhiều, riêng người viết bài này có mấy dự đoán sau:

1. Lãnh đạo Việt Nam lo sợ sự sụp đổ kinh tế kéo theo nguy cơ sụp đổ chế độ và những bạo loạn có thể xảy ra

Sau gần 30 năm tiến hành “Đổi mới” (từ 1986); với chính sách ngoại giao khôn khéo; đồng thời, bộ máy tuyên truyền đã không ngừng thổi phồng về những thành tựu “thu hút vốn đầu tư nước ngoài” [gồm vốn vay ưu đãi ODA, vốn đầu tư trực tiếp FDI…]; tự mê hoặc lãnh đạo Đảng, thường chỉ là những người học Mác-Lê nin, rằng Việt Nam sẽ hóa “rồng châu Á”, hóa “hổ châu Á”… Trong khi, những tiền đề cho phát triển (công nghiệp chế tạo, nghiên cứu khoa học, phát triển công nghệ cao…) thì đều bị các nhóm lợi ích thâu tóm và triệt tiêu (ngành công nghiệp ô tô là điển hình). Đến bây giờ nhìn lại, Việt Nam không có bất kỳ một sản phẩm nào để được thế giới biết đến, ngoại trừ “là nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới” (nhưng Nông dân lại đang trong tình trạng đói nghèo, bần cùng…). Việc sử dụng vốn vay nước ngoài một cách lãnh phí (chủ yếu dùng vào đầu tư công để có cơ hội tham nhũng, và chi trả lương cho bộ máy hành chính khổng lồ mà ta hay gọi “3 trong 1”, gồm: Đảng, Chính quyền và các đoàn thể của Đảng lập ra), và đến nay đã bắt đầu thời kỳ chi trả, và không có khả năng chi trả. Nền kinh tế Việt Nam đang ở giai đoạn đầu của sự sụp đổ.

Việc không tạo ra sản phẩm mới, giá trị mới trong suốt hai mươi năm qua; đồng thời lại để cho Trung Quốc thâu tóm gần như toàn bộ thị trường hàng tiêu dùng, làm cho công nghiệp xuất hàng tiêu dùng (gọi là công nghiệp nhẹ) cũng không thể phát triển được, và đến hôm nay, ngoài bán tài nguyên để trả nợ, Việt Nam không có một nguồn thu nào khác để trả nợ. Nhiều tỉnh thu thuế không đủ trả lương cho bộ máy hành chính, thì lấy đâu ra tích lũy để đầu tư công?

Đến thời điểm này, Việt Nam đã chuyển sang giai đoạn phải trả các khoản vay và lãi vay, mỗi năm ước khoảng 5 tỷ đô la (khoảng 100.000 tỷ đồng mỗi năm); và như vậy, toàn bộ những yếu kém và những tính toán sai lầm trước đây, thì nay bắt đầu đến lượt nó tác động ngược trở lại, gây nên khủng hoảng mọi mặt, toàn diện… như đang diễn ra.

Một đề tài khoa học cấp nhà nước mang tên “Mô hình tăng trưởng kinh tế Việt Nam giai đoạn 2011-2020: từ nhận thức với hành động”, do ĐH Kinh tế Quốc dân thực hiện, cho biết: “Thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tụt hậu tới 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore” (4); “Thành quả” của gần 30 năm “đổi mới” của Việt Nam là như vậy đấy!

2. Lãnh đạo Việt Nam đã thức tỉnh và đang đi tìm lối thoát

Đảng cộng sản Việt Nam đang khủng hoảng về đường lối. Cương lĩnh “Lấy chủ nghĩa Mác-Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho hành động”, thực sự đã lỗi thời và bế tắc. Một chính đảng khi đã không còn tìm ra cương lĩnh và phương hướng hành động phù hợp với thực tiễn, và thời đại…, thì sẽ đi đến diệt vong. Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay đang ở giai đoạn cuối của tiến trình này.

Những người cộng sản thực sự đã mất lý tưởng từ lâu rồi; từ cấp cơ sở là xã phường cho đến cấp cao nhất (người càng có nhận thức thì đã sớm vứt bỏ). Thực chất, điều hành Việt Nam hiện nay là các nhóm lợi ích. Nhưng cũng có thể phân chia thành 2 “phe” chính: Phe bảo thủ thân Tàu, và phe “Dân chủ”.

Phe thân Tàu cũng đã nhận ra rằng, không thể dựa vào Bắc Kinh được nữa, vì Bắc Kinh cũng đang gặp phải vấn nạn tham nhũng, phe phái, mâu thuẫn, đấu đá nội bộ, mâu thuẫn sắc tộc… và cũng đang đi đến sụp đổ; Phe thân Tàu buộc phải nhượng bộ phe “Dân chủ” để còn hy vọng là sau này không bị quy kết, vạch mặt là kẻ bán nước khi thể chế thay đổi.

Từ những khó khăn, bế tắc nói trên, cùng với sức ép của quốc tế, nên buộc lãnh đạo Việt Nam phải thả các tù nhân nhằm đổi lấy việc được kết nạp là thành viên của TPP trong năm 2014 đang như là mục tiêu lớn của Chính phủ Việt Nam. Vì vậy, trong cuộc gặp gỡ với Tổng thống Mỹ Barak Obama, hôm 25.3, tại The Hague-Hà Lan, nhân “Hội nghị Thượng đỉnh An ninh hạt nhân lần thứ ba”(5), thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “khẳng định quyết tâm cùng Mỹ và các thành viên sớm kết thúc đàm phán TPP theo tinh thần quan tâm thỏa đáng đến lợi ích và sự chênh lệch về trình độ phát triển. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đề nghị Mỹ quan tâm thỏa đáng tới các lợi ích của Việt Nam và hỗ trợ Việt Nam trong đàm phán, đề nghị Mỹ sớm công nhận quy chế thị trường với Việt Nam”.

3. Tín hiệu lạc quan

Cái khó hôm nay của lãnh đạo Việt Nam, đó chính là muốn thoát ra khỏi quỹ đạo của Bắc Kinh mà chưa thể được vì nhiều lý do, một trong những lý do quan trọng là nền kinh tế Việt Nam đã phụ thuộc sâu vào Trung Quốc, không thể thay đổi, cắt đứt chỉ trong một thời gian ngắn. Mặc dù vậy, hàng ngũ lãnh đạo Việt Nam, trong thế buộc hiện nay, cũng đã thống nhất được với nhau ở quan điểm lớn, đó là: Phải thoát khỏi Bắc Kinh.

Dưới thời của các ông Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng, vai trò cá nhân của TBT không còn độc quyền như trước, vì vậy cũng là một cơ hội để thay đổi. Sau một thời gian dài với sự kiêu ngạo và ấu trĩ… thì nay, lãnh đạo Việt Nam đã xác định phải trở lại với Nhân Dân, phải dựa vào Dân. Việc dự kiến “Một lễ cầu siêu sẽ được tổ chức tại Trường Sa để ghi nhận công lao của những anh hùng, liệt sĩ nhiều thế hệ, kể cả những người lính Việt Nam Cộng hòa đã hy sinh vì bảo vệ Hoàng Sa năm 1974, cũng như các thuyền nhân thiệt mạng ngoài biển Đông” (6), như các báo đưa tin trong ngày đầu tháng 4.2014 như là một tín hiệu nhằm lấy lại lòng dân, cũng như muốn để được sự ủng hộ của 4 triệu Việt kiều ở Hải ngoại.

Việc thả tù nhân cũng là một giải pháp để được sự ủng hộ của Hoa Kỳ và các nước phương Tây trong cải cách kinh tế của Việt Nam trong thời gian tới.

4. Thời điểm và giải pháp phù hợp cho sự thay đổi

Do đã phụ thuộc sâu rộng vào Bắc Kinh, cho nên thời điểm để Việt Nam thay đổi chỉ có thể diễn ra khi:

- Phe “Dân chủ” thực sự mạnh, chiếm ưu thế áp đảo trong nội bộ Đảng, và được sự ủng hộ của Nhân Dân chủ động để thay đổi.

- Cần một biến cố bên Trung Quốc (có thể là không lớn lắm) về kinh tế, chính trị… làm thời cơ để thay đổi.

Trong một bài viết có tựa đề “Cù Huy Hà Vũ” (7), đăng trên Bauxite Việt Nam ngày 13.4.2013 của TS Phạm Trọng Chánh, một người sống ở Pari lâu năm, từng là bạn với cụ Cù Huy Cận; trong bài viết của mình, ngoài việc nói về Cù Huy Hà Vũ, TS Phạm Trọng Chánh đưa ra quan điểm, một góc nhìn rất mới (phải chăng, do có thời gian sống lâu ở Tây Âu, tác giả có sự do sánh giữa Mỹ và các nước châu Âu, nên mới rút ra được?), cần được nghiên cứu để áp dụng tại nước ta trong điều kiện hiện nay, đó là:

“Dân chủ chính trị lưỡng đảng là một thể chế hoàn hảo nhất của nhân loại ngày nay, nó tránh tình trạng độc tài tham nhũng chế độ độc đảng, nó tránh tình trạng manh mún hàng trăm đảng mà không có đảng nào có thực lực nắm đa số quốc hội. Tam Quyền Phân Lập: độc lập giữa Hành Pháp, Lập Pháp và Tư Pháp. Tránh tình trạng vừa đá banh vừa là trọng tài. Chính trị lưỡng đảng khi đảng thắng cử họ chỉ thay đổi khoảng từ 300 đến 3000 người lãnh đạo, khác với độc đảng hàng triệu người bị loại khỏi guồng máy quốc gia. Khác với hàng trăm đảng hỗn loạn không tìm ra một gương mặt nào sạch sẽ. Từ giã chế độ độc đảng tránh cho nhân dân tình trạng một cổ hai tròng, mỗi chức vụ hành pháp đều có một ông đảng kế bên, lương bổng phải trả hai lần, hai người cùng làm một nhiệm vụ. Chế độ chính trị lưỡng đảng là một thể chế hào hứng, nhân dân góp phần trực tiếp bầu người lãnh đạo từ Tổng thống, Quốc hội Thượng Viện, Hạ Viện cho đến cơ cấu địa phương làng xã, thành phố”.

Với tình hình chính trị tại Việt Nam hiện nay, TS Phạm Trọng Chánh đưa ra quan điểm:

“Tất cả những tiên đoán Dân chủ Việt Nam sẽ khai sinh khi Đảng Cộng Sản Việt Nam sụp đổ, khi Chính phủ Việt Nam sụp đổ như Đông Âu, điều này sai lầm. Trong hoàn cảnh đất nước trước áp lực Trung Quốc đang bành trướng tham vọng một nền kinh tế thứ hai địa cầu, sự suy yếu của Việt Nam sẽ là một nguy cơ cho dân tộc Việt Nam. Việt Nam sẽ tiến đến dân chủ trong một thế mạnh, sau ba thập niên phát triển kinh tế. Việt Nam cần thiết phải cải tổ hệ thống chính trị của mình. Hệ thống chính trị độc đảng đã lỗi thời, guồng máy khai sinh từ trong chiến tranh không còn thích ứng với hoàn cảnh Hội nhập Kinh tế Toàn cầu. Không chỉ có một Cù Huy Hà Vũ, hay Nguyễn Tiến Trung thao thức cải tổ, mà hàng vạn cựu du học sinh sau bao nhiêu năm du học tại nước ngoài, hàng trăm ngàn trí thức đào tạo trong nước, toàn dân Việt Nam cũng đã thức tỉnh trước sự lạc hậu của hệ thống chính trị Việt Nam. Những nhà chính trị Việt Nam hiện tại đang nắm giữ quyền lực chỉ còn có một lựa chọn là trở nên những bà mụ tốt bụng hiền lành, làm công việc khai sinh một nền dân chủ cho Việt Nam.

Trong lịch sử Việt Nam, từ sự kiện Lê Hoàn nhà Tiền Lê, Lý Công Uẩn nhà Lý, đến những đổi mới năm 1986, các nhà lãnh đạo Việt Nam đã có những sáng kiến thay đổi tài tình, chúng ta hy vọng và đặt hy vọng vào tương lai Việt Nam vào thế hệ trẻ, chí tung thẳng trời xanh của Việt Nam”.

Thiết nghĩ, đó cũng là giải pháp phù hợp nhất hiện nay trong điều kiện của Việt Nam.
13.4.2014
Hoàng Mai
Boxitvn.net
--------
Bài tham khảo:
(1) http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20140410-pham-chi-dung-hay-de-yen-cho-ong-cu-huy-ha-vu-song-nhu-mot-nguoi-binh-thuong
(2) http://ngoducthohn.blogspot.com/2012/12/hoi-nghi-thanh-o.html
(3) http://www.tienphong.vn/the-gioi/nguoi-trung-quoc-vung-tien-mua-quoc-tich-ngoai-676268.tpo
(4) http://nld.com.vn/cong-doan/giat-minh-voi-thu-nhap-cua-nguoi-viet-nam-so-voi-khu-vuc-2012033107222749.htm
(5) http://nld.com.vn/thoi-su-quoc-te/viet-nam-hoan-thien-phap-luat-ve-hat-nhan-20140325215616865.htm
(6) http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/601435/cau-sieu-cho-tat-ca-nhung-nguoi-hy-sinh-vi-bien-dao.html
(7)http://www.defilter.us/browse.php?u=Mv9io9J46VTyZ8vQJKegDX5X6fD0aD7nmcuvny3U0aziu0iQVcCtEbrDoSUsGeDT7A%3D%3D&b=29

Chính trị VN: 'Thả tù chỉ là chiến thuật'

Các nhà lãnh đạo Việt Nam từ trái sang - Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang
Ông Thayer nói các nhà lãnh đạo Việt Nam chỉ thay đổi vì lợi ích trước mắt

Nhà quan sát Carl Thayer nói việc thả các nhà bất đồng chính kiến mới đây chỉ là chiến thuật thay vì là chiến lược của Hà Nội.

Trả lời BBC từ Hà Nội, nơi ông đang tham dự hội nghị về Việt Nam với sứ mạng gìn giữ hòa bình của Liên Hiệp Quốc, giáo sư Thayer từ Đại học New South Wales, Australia, nói:

"Việt Nam chịu sức ép của Hoa Kỳ liên quan tới TPP (Hiệp định Đối tác Kinh tế Xuyên Thái Bình Dương) và Hiệp định [hạt nhân dân sự giữa Hoa Kỳ và Việt Nam] 123 do nhân quyền được coi là điều kiện của cả hai văn bản này.

"Bởi vậy Việt Nam đã hành động nhanh chóng để gỡ bỏ những rào cản vốn có thể khiến Quốc hội Hoa Kỳ không thông qua hai hiệp định này."

Ông Thayer cũng nói Bộ Chính trị Việt Nam đã ra nghị quyết từ năm ngoái về việc gia nhập càng nhiều tổ chức đa phương càng tốt và chuyện thả tù nhân của Hà Nội là cố gắng để thực hiện nghị quyết này.

Mặc dù vậy vị giáo sư cũng nói việc thả người chỉ là chiến thuật chứ không phải chiến lược của Việt Nam.

Ông nhận định chính trị nội bộ ở Việt Nam có thể làm cho mọi thứ thay đổi kể cả sự nhượng bộ tạm thời hiện nay.

"Trước khi vào Tổ chức Thương mại thế giới WTO Việt Nam cũng thả một số nhà bất đồng chính kiến.

"Nhưng sau đó họ bắt còn nhiều hơn."

Ông Thayer cho rằng tình hình càng phức tạp và dễ thay đổi khi chỉ còn hai năm nữa là đến Đại hội Đảng sắp tới.

"Có thể sẽ có những tiếng nói chỉ trích mà họ không thể chấp nhận được.

"Và khi đó sẽ có sức ép phải dập tắt những chỉ trích đó."
Kiếm ghế tổng bí thư?
"Họ vừa thả những người bất đồng chính kiến vừa dò xét phản ứng của Hoa Kỳ." - Giáo sư Carl Thayer
Nhà quan sát Việt Nam lâu năm cho rằng Việt Nam đang mặc cả với Hoa Kỳ và cũng đang để ý tới tư cách mới của họ trong Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

"Họ vừa thả những người bất đồng chính kiến vừa dò xét phản ứng của Hoa Kỳ.

"Bởi vì cũng sẽ có những ý kiến nói rằng thả để làm gì nếu cuối cùng Quốc hội Hoa Kỳ vẫn không thông qua TPP và Hiệp định 123."

Ông Thayer cũng cho rằng Việt Nam sẽ chỉ có những động thái vừa đủ để Washington có thể nói với Quốc hội rằng Hà Nội đã có những cố gắng và Hà Nội cũng hiểu Hoa Kỳ cũng có những lợi ích và quan tâm ngoài nhân quyền.

Ông chỉ ra rằng Chủ tịch Trương Tấn Sang đã được mời tới Nhà Trắng ngay cả khi Việt Nam không đạt những tiến bộ về nhân quyền mà Hoa Kỳ đòi hỏi.

Về lâu về dài, ông Thayer nói, Việt Nam sẽ giữ chính sách bảo thủ cố hữu với những người chỉ trích họ.

Vị giáo sư nói ông không tin rằng nhân sự mới trong dịp Đại hội Đảng sẽ diễn ra trong hai năm tới sẽ có những thay đổi cấp tiến.

Ông cũng bình luận rằng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng muốn chuyển sang làm tổng bí thư Đảng Cộng sản sau hai nhiệm kỳ thủ tướng và ông muốn là một "tổng bí thư mạnh".

Điều đó đồng nghĩa với chuyện ông Dũng phải có một 'thủ tướng đồng minh', người mà hiện chưa có dấu hiệu rõ ràng nào về chuyện ai sẽ là một thủ tướng như thế nếu ông Dũng thực sự có thể trở thành tổng bí thư tại đại hội Đảng tới đây.
(BBC)

TP HCM có tân Phó Bí thư Thành ủy

Ông Võ Văn Thưởng làm bí thư thành ủy Quảng Ngãi từ 8/2011

Ông Võ Văn Thưởng vừa thôi chức Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ngãi để nhận chức vụ Phó Bí thư Thành ủy Đảng CSVN TP Hồ Chí Minh.

Theo báo Tuổi Trẻ, đoàn công tác của Bộ Chính trị Đảng CSVN do ông Tô Huy Rứa, Trưởng ban Tổ chức Trung ương, làm trưởng đoàn đã công bố quyết định phân công ông Thưởng vào vị trí mới này tại Hội nghị bất thường của Ban Chấp hành Đảng bộ TP.HCM.

Ông Võ Văn Thưởng vào thay vị trí ông Nguyễn Văn Đua, người về hưu theo chế độ từ 1/4.

Quyết định miễn nhiệm chức Bí thư Quảng Ngãi của ông sẽ chính thức có hiệu lực từ 17/4.

Như vậy, ông Thưởng đã thế chỗ cho phương án cơ cấu của Trung ương là ông Nguyễn Khắc Định.

Hồi tháng Ba, danh sách 44 cán bộ được Trung ương cơ cấu được công bố, trong đó ông Nguyễn Khắc Định, Phó chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ được 'điều về giữ chức Phó bí thư Thành ủy TP HCM'.

Không rõ phương án của Trung ương bị thay đổi tại địa phương vì lý do gì và thông qua hình thức nào, bỏ phiếu hay không.
Bí thư Quảng Ngãi

Đây là chi tiết đáng chú ý, nhất là khi Đảng CSVN sắp có Hội nghị Trung ương 9.

Ông Nguyễn Khắc Định, 50 tuổi, là cán bộ có nhiều năm công tác tại Văn phòng Chính phủ, từng giữ chức vụ trưởng Vụ Thư ký – Biên tập và được bổ nhiệm làm trợ lý của Thủ tướng Chính phủ vào tháng 11/2008.

Tuy nhiên ông không phải ủy viên Trung ương.

Ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, sinh năm 1970, quê quán Vĩnh Long. Ông có học vị thạc sỹ triết học, cao cấp lý luận chính trị.

Trước khi trở thành Bí thư Quảng Ngãi tháng 8/2011, ông làm Bí thư Thường trực và sau đó là Bí thư Thứ nhất Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản trong hai khóa liền.

Với chức Phó Bí thư, ông là lãnh đạo trẻ tuổi nhất tại đô thị lớn nhất Việt Nam cho tới thời điểm này.

Hồi tháng 10 năm ngoái, trong vị trí bí thư tỉnh ủy, ông Thưởng đã gây tiếng vang khi xin lỗi người dân trong vụ hàng nghìn người dân biểu tình, bắt giữ ba công nhân khai thác cát và cắt đứt quốc lộ Bắc Nam đi qua địa bàn tỉnh.

Trong vụ đó, hai công ty có giấy phép hoạt động của tỉnh đã bị người dân địa phương cáo buộc cố tình "tận thu cát" gây sạt lở nhà cửa và hồ nuôi tôm của người dân địa phương, gây tắc luồng lạch ra khơi và giao thông đường biển, đường thủy trên địa bàn.

Người dân phản ứng bằng cách xuống đường biểu tình, gây gián đoạn giao thông trên đường quốc lộ.
Cơ cấu luân chuyển 
 
Ông Nguyễn Xuân Anh nay chỉ còn giữ chức Phó Bí thư Thành ủy Đà Nẵng

Trong khi đó ông Huỳnh Đức Thơ, Giám đốc Sở Kế hoạch - Đầu tư, được bầu làm Phó Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng (nhiệm kỳ 2011–2016) trong một phiên họp bất thường của HĐND TP Đà Nẵng vào sáng 14/04, theo Bấm truyền thông trong nước.

Cũng trong phiên họp bất thường này, HĐND TP Đà Nẵng đã miễn nhiệm chức danh Phó Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng đối với ông Nguyễn Xuân Anh (38 tuổi). Nay ông chỉ còn đảm nhận chức vụ Phó Bí thư Thành ủy Đà Nẵng.

Ông Nguyễn Xuân Anh được bổ nhiệm vào chức Phó Chủ tịch Đà Nẵng năm 2011, lúc đó từng được coi là người trẻ nhất từng nhận vị trí này.

Ông Xuân Anh là con trai cả của ông Nguyễn Văn Chi, cựu Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung Ương Đảng, Ủy viên Bộ Chính trị khóa X.

Trong danh sách các cán bộ Đảng được cơ cấu luân chuyển gần đây, có nhiều gương mặt liên quan lãnh đạo đương chức hoặc cựu quan chức.

Trưởng ban Truyền hình đối ngoại, Đài truyền hình Việt Nam Bạch Ngọc Chiến - con rể Bí thư Thành ủy Hà Nội, Ủy viên Bộ Chính trị Phạm Quang Nghị, được giới thiệu giữ chức Phó chủ tịch UBND tỉnh Nam Định.

Người được cho là em trai Đại tướng, Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang - Thiếu tướng Trần Quốc Tỏ, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát phòng, chống tội phạm, Phó thủ trưởng cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an, được giới thiệu giữ chức Phó bí thư Tỉnh ủy Thái Nguyên.

Vụ trưởng Vụ Quản lý các khu kinh tế, Bộ Kế hoạch và Đầu tư Vũ Đại Thắng, con rể Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương Đảng Ngô Văn Dụ, được giới thiệu giữ chức Phó chủ tịch UBND tỉnh Hà Nam.

Con trai cựu Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Lê Ngọc Hoàn - ông Lê Anh Tuấn, Trưởng ban Quản lý đầu tư các dự án đối tác công tư, Bộ Giao thông Vận tải được giới thiệu giữ chức Phó chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa.
BBC

Thượng tá công an cửa khẩu sân bay: “Tôi là luật”

Đó là câu nói của ông Thượng tá công an Vũ Xuân Ái khi làm nhiệm vụ tại đồn cửa khẩu sân bay Tân Sơn Nhất ở TP.HCM dùng để ngăn cản phóng viên Huyền Trang của Truyền Thông Chúa Cứu Thế xuất cảnh vào lúc 21g ngày 12/4/2014.

Phóng viên Huyền Trang sau khi bị 4 an ninh sân bay dùng vũ lực đưa ra ngoài

Được biết khi làm thủ tục xuất cảnh, an ninh sân bay đã tịch thu hộ chiếu của phóng viên Huyền Trang và ngăn cấm cô cấm xuất cảnh nhưng không chỉ dẫn ra lý do và điều luật rõ ràng.

Khi cô Trang phản ứng cho sự hành xử tùy tiện, và yêu cầu những an ninh sân bay Tân sơn Nhất tuân thủ đúng quy định pháp luật về việc quản lý xuất nhập cảnh, thì cô ấy bị một nam an ninh sân bay đánh vào cổ họng và bị 3 nam an ninh khá kẹp cổ lôi ra bên ngoài.

Cô Trang cho biết việc tịch thu hộ chiếu không được lập biên bản, cũng như không có Quyết định cấm xuất cảnh mà chỉ được thực hiện qua câu nói miệng của Thượng tá Ái: “Tôi là luật”.

Thượng tá Vũ Xuân Ái (đang chỉ ngón tay)

Các hành vi cấm xuất cảnh như vừa nêu thường xuyên diễn ra tại sân bay Tân Sơn Nhất trong thời gian vừa qua.

Trong vòng 3 tháng trở lại đây nhiều nhà hoạt động, nhà báo, blogger đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền bị ngăn chặn xuất cảnh và tịch thu hộ chiếu với cùng lý do “an ninh quốc gia”.

Theo một danh sách của “Hội người bị cấm xuất cảnh” đã ghi nhận được 47 thành viên, nhưng trên thực tế những người bị cấm xuất cảnh vì lý do này nhiều hơn rất nhiều.

Theo một nguồn tin đáng tin cậy cho biết, danh sách do an ninh lập ra để cấm các nhà hoạt động xuất cảnh đã lên tới con số 2.000 người. Nhưng tất cả đều không được thông báo trước mà chỉ khi làm thủ tục xuất cảnh mới được biết.

Theo Nghị định số 136/2007/NĐ-CP của Chính phủ, người có thẩm quyền cho việc ngăn cấm xuất cảnh là Bộ trưởng Bộ Công An và phải ra quyết định bằng văn bản. Nhưng chưa bao giờ việc cấm xuất cảnh này được tiến hành theo đúng trình tự và thủ tục pháp lý.

Cho đến nay tất cả các khiếu nại hay khởi kiện cho việc cấm xuất cảnh này đều không được tòa án Việt Nam thụ lý và giải quyết.

Phóng viên Huyền Trang kể lại câu chuyện bị cấm xuất cảnh của mình
https://www.youtube.com/watch?v=xI-oLI3rEus&noredirect=1
Phạm Vương Lê Các
Theo blog Cùi Các

Hoàng Đức Doanh - Quân tử phát ngôn


“Chủ tịch Quốc hội cũng không phải người đứng đầu Quốc hội - Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỷ luật ai”.

Quân tử phát ngôn

Quân tử mà nhất ngôn
Ấy là quân tử dại
Nếu nói đi, nói lại
Đích thị quân tử khôn.

Ngài chủ tịch phát ngôn
Rất xứng tầm quân tử
Đúng là người nhiều chữ
Nói năng rất nhuận mồm.

Tính ngài không ôm nhồm
Việc nào ra việc ấy
Để nhân dân đều thấy
Quốc hội tức là dân !

Ngài khẳng định toàn phần
Dân quyết sai Dân chịu
Ai đứng ra mà cứu ?
Kỷ luật ai bây giờ ?

Quốc hội chớp thời cơ
Cho nên ra nghị quyết
Dự án quốc hội duyệt
Đúng, sai Dân vui lòng.

Ngài không thích dài dòng
Là người đang đại diện
Để họp bàn cho tiện
Nếu đúng Dân được nhờ.

Không được phép lơ mơ
Phải hiểu cho cặn kẽ
Ngài không thêm lý lẽ
Vì quốc hội là Dân .

Cứ thế ngài chuyên cần
Phát ngôn rất chu đáo
Không bao giờ tếu táo
Mọi sự đều họp bàn .

Đúng là giọng nhà quan
Nói có gang, có thép
Không phải giọng phọt phẹt
Trôn trẻ bệnh đi ngoài !

Chuyện sáng đúng, chiều sai
Lâu nay đều như thế
Bây giờ ngài thừa kế
Giọng quân tử phát ngôn.

Nguyên văn phát ngôn của
chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng :
Quốc hội tức là dân, dân quyết sai
dân chịu chứ kỷ luật ai .

Ngày 16/4/2014
Hoàng Đức Doanh


Hoàng Đức Doanh
(Cựu chiến binh)

Từ nhỏ đến 19 tuổi đi học, lao động tự do. Năm 20 tuổi (1/1966) đi bộ đội, chiến đấu ở Khe sanh (Quảng trị) 1968 – 1969. Năm 1970 – 1972 chiến đấu ở Xiêng khoảng, Sầm nưa (Lào). Năm 1973 chuyển ngành là cán bộ huyện Thanh liêm - Hà nam đến khi nghỉ hưu. Hiện là một dân oan bị cướp đất  và đang sinh sống tại thành phố Phủ lý tỉnh Hà nam.

Báo Tuổi trẻ liều mạng “chơi” Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, trơ trẽn “nịnh” Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

Nhớp nhúa trong trò chơi phục vụ quyền lực chính trị cá nhân, sử dụng ngòi bút tống tiền doanh nghiệp, nạn tham nhũng tràn lan từ những khoản từ thiện của bạn đọc, doanh nghiệp đến những khoản tham nhũng vặt, tệ nạn cờ bạc, rượu chè, trai gái nhan nhản tại tòa soạn báo Tuổi trẻ từ “tổng hành dinh” 60A Hoàng Văn Thụ đến các văn phòng đại diện báo Tuổi trẻ từ nam chí bắc. Không lạ khi từ thời Phạm Đức Hải “bỗng dưng” trở thành Tổng biên tập dưới áp lực của Thường trực Ban Bí thư Trương Tấn Sang, tờ báo Tuổi trẻ “tự nhiên” xuống dốc không phanh khi chính thức trở thành cái loa truyền thông của ông Trương Tấn Sang và nay lại đèo bồng thêm ngài Phó Thủ tướng “thứ nhất” Nguyễn Xuân Phúc và còn vị mới nổi nữa mà Người Trong Cuộc sẽ từ từ tiết lộ, nhưng trước hết, hãy xem Phạm Đức Hải đã chỉ đạo báo Tuổi trẻ "đối xử" với các vị lãnh đạo quốc gia như thế nào?

Những bản “hùng ca” của Đức Hải đã đưa tờ Tuổi trẻ nổi tiếng một thời xuống bùn?
Đầu tiên phải kể đến đối xử của báo Tuổi trẻ đối với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, độc giả có thể thấy hầu hết các bài viết trên báo Tuổi trẻ về ông Nguyễn Phú Trọng đều “made in” TTXVN theo kiểu miễn cưỡng phải đưa, không hề có bất cứ một sự “đầu tư” nào để có bài viết cho “ra hồn” về Tổng Bí thư, có chăng chỉ là một số tin bài với số dòng đếm được trên đầu ngón tay, làm cho có lệ của đám phóng viên tại các Văn phòng đại diện, giật tít các phát biểu ngây ngô, vô thưởng vô phạt, dưới tầm của một nguyên thủ quốc gia, đại loại như “Tranh chấp lãnh thổ diễn biến phức tạp” (báo Tuổi trẻ số ra ngày 9/10/2013), “Những gì giải quyết được phải giải quyết ngay” (phát biểu kiểu “trồng cây gì, nuôi con gì” trên báo Tuổi trẻ ngày 8/12/2013), “năm ngoại giao được mùa” (nói về công tác ngoại giao của Việt Nam mà ông Nguyễn Tấn Dũng là tác nhân chính trong năm 2013), “Phải biến giá trị truyền thống thành sức mạnh vật chất” (báo Tuổi trẻ số ra  ngày 18/3/2014), “Hết đất, Đà Nẵng dựa vào đâu để phát triển?” (báo Tuổi trẻ số ra ngày 19/3/2014),…

Nhưng có lẽ cú shock truyền thông nặng nhất mà ông Tổng Trọng phải gánh chịu bởi báo Tuổi trẻ là hôm sáng ngày 28/9/2013 khi ông cầm trên tay tờ Tuổi trẻ, đập vào mắt ông là dòng tít: “TBT Nguyễn Phú Trọng: Chỉ nên áp dụng hai mức tín nhiệm” khiến ông vô cùng ngỡ ngàng, không lẽ mình “lú” tới mức phát biểu thế này mà mình không nhớ? Xem kỹ thì trong bài báo Tuổi trẻ đã biến phát ngôn của cử tri Nguyễn Văn Sơn (phường Quán Thánh) thành phát biểu của Tổng bí thư phủ nhận “công trình” lấy phiếu tín nhiệm mà chính ông Trọng và Ban Thường trực Nghị quyết TW4 đã khởi xướng nhưng “lỡ thất bại”… Uy tín của Tổng Bí thư từ lâu đã là dấu chấm hỏi rất to trong lòng nhân dân thì nay lại “nhờ” báo Tuổi trẻ mà ông lại trở thành tâm điểm cho người dân bàn tán, cười cợt.

Báo Tuổi trẻ đã làm nhục Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khi dựng chuyện, bịa đặt lời phát biểu của cử tri thành phát ngôn của ông theo kiểu “tự vả vào mặt mình”
Ngược lại với ngài Tổng Bí thư “đáng thương”, vai trò của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang lại thể hiện “cực kỳ sinh động” trên báo Tuổi trẻ, thậm chí là “cực kỳ hài” với những bài viết mang tính “pi a” dày đặc từ tay bồi bút Giáng Hương (tức Nguyễn Văn Thanh, Quốc Thanh) thực hiện mà bạn đọc đã biết rõ trong bài viết trước khi “Giáng Hương” chấp bút cho hàng loạt các phát biểu ấn tượng của ngài Chủ tịch nước như: “Như một cử tri đã nói trước kia là một con sâu làm rầu nồi canh, bây giờ nhiều con sâu lắm. Thật hết sức xấu hổ, nhưng không lẽ cứ để hoài như vậy. Một con sâu, rồi nhiều con sâu đã thấy nguy hiểm rồi, còn để có một bầy sâu thì chết đất nước này!” (báo Tuổi trẻ số ra ngày 09/05/2011) , “Tôi nghe khá nhiều dư luận về một số trường hợp cán bộ có thu nhập bất thường, sang tận Singapore mua hết biệt thự này đến biệt thự kia, nhưng cũng chưa có điều kiện để kiểm tra, kết luận thực hư như thế nào” (bài “phỏng vấn” của Quốc Thanh trên báo Tuổi trẻ ngày 25/6/2012); “Ai làm quan cũng một lúc thôi, chứ có ai làm quan suốt đời. Làm sao khi về vườn còn gặp nhau vui vẻ” (trích “dự thảo” tiếp xúc cử tri Quận 1, ngày 26/4/2013 do Quốc Thanh biên soạn); “Tôi nói điều này với tư cách cá nhân thôi: Ta hô khẩu hiệu nhiều quá (!?) Còn câu "Một bộ phận không nhỏ" là một câu hết sức đau đầu. Nghe dư luận thì rất nhiều nhưng tìm thì không thấy…” (trích “dự thảo” tiếp xúc cử tri Quận 4, ngày 10/10/2013);...
Ngay cả trong những sự kiện lớn của đất nước chẳng liên quan gì đến Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhưng Phạm Đức Hải và bộ sậu báo Tuổi trẻ còn tranh cãi “nảy lửa” với nhau để tìm cách lồng ghép hình ảnh, phát biểu của ngài Chủ tịch nước vào để lấy lòng, nịnh Trương Tấn Sang. Chẳng hạn như vào các đợt kỷ niệm Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, báo Tuổi trẻ năm nào cũng trơ trẽn gán hình ảnh ngài Chủ tịch nước vào các bài viết, phóng sự liên quan, dù trong giai đoạn lịch sử hào hùng, đau thương của dân tộc này không có bất kỳ dấu ấn nào mang tên Trương Tấn Sang cả, ngay cả cách cầm súng có lẽ Trương Tấn Sang còn chưa biết, nói chi đến biết đánh giặc (Bà con lưu ý : Năm 1979, khi toàn bộ đồng bào và chiến sĩ cả nước đang hướng về cuộc chiến vệ quốc khốc liệt đang diễn ra ở cả 02 đầu biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc thì ngài “Thành ủy viên dự khuyết” Trương Tấn Sang vẫn còn đang bận bịu suy tư với việc “nuôi con gì, trồng cây gì” ở nông trường Phạm Văn Hai, Bình Chánh, TPHCM).
Cũng không phải phi lý khi Chủ tịch nước chỉ nhắc đến sân sau truyền thông của mình là báo Tuổi trẻ mà không phải bất kỳ tờ báo nào khác khi thăm Thụy Điển tháng 9/2013 khi phát ngôn trước đông đảo kiều bào: “Bài báo Tuổi Trẻ rất cảm động!” và ngài còn tận tâm hướng dẫn kiều bào “tìm trên mạng” để đọc báo Tuổi trẻ.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và “nhất phẩm phu nhân” Mai Thị Hạnh trong chuyến thăm Thụy Điển (ảnh do Võ Văn Thành thực hiện khi còn độc quyền điếu đóm cho ngài Chủ tịch nước)

Một điều độc giả dễ dàng kiểm chứng qua anh bạn Google khi đối chiếu kết quả tìm kiếm các bài viết báo Tuổi Trẻ về “tứ trụ triều đình” đương chức của Đảng, Nhà nước Việt Nam. Kết quả chứng minh, ngài Chủ tịch nước chuyên đánh võ mồm, “nói nhiều làm ít” được báo Tuổi trẻ vinh danh nhiều nhất với 35% tổng số bài viết về các vị lãnh đạo, trong khi đó Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ được 26% (chủ yếu là bài viết với nội dung bình thường, hoặc là nội dung “xấu”), nhưng “thê thảm” nhất vẫn là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, hoạt động nhiều là thế, bao nhiêu sự kiện xã hội, an ninh quốc phòng, bao nhiêu chỉ đạo hành pháp gắn liền với đời sống dân sinh nhưng báo Tuổi trẻ chỉ nhắc đến chưa đầy 11% tổng số bài viết về lãnh đạo, mà phần lớn lại toàn bài có ý chơi đểu Thủ Tướng.

Được Trương Tấn Sang đỡ đầu, bảo kê nên tỷ lệ “PR” của báo Tuổi trẻ dành cho Chủ tịch nước Trương Tấn Sang luôn là nhiều nhất, “đẹp” nhất, và sử dụng ngôn từ hoành tráng nhất. Điều đó dễ hiểu vì sao báo Tuổi trẻ dưới thời TBT Phạm Đức Hải hết sức manh động trong suốt thời gian qua.
Người Trong Cuộc
(Những người nham hiểm)

Ukraine bắt đầu 'chống khủng bố'


Tổng thống tạm quyền Ukraine, Olexander Turchynov, tuyên bố bắt đầu "chiến dịch chống khủng bố" nhắm vào phe ly khai thân Nga.

Chiến dịch bắt đầu tại Vùng Bắc Donetsk, ông nói với quốc hội, và được triển khai "từng giai đoạn một cách có trách nhiệm".

Người ta có thể thấy xe thiết giáp được điều tới trong lúc dân quân ly khai chuẩn bị đón các cuộc tấn công.

Trước đó Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama thúc giục người tương nhiệm phía Nga Vladimir Putin dùng ảnh hưởng của mình để kiềm chế phần tử ly khai ở miền Đông Ukraine.

Cuộc điện đàm giữa hai lãnh đạo diễn ra sau khi các nhà hoạt động thân Nga vẫn tiếp tục chiếm đóng nhiều tòa nhà ở các thành phố phía Đông.

Về phần mình, ông Putin phủ nhận cáo buộc can thiệp của Nga, gọi các báo cáo là “không đáng tin”.

Trong khi đó, Tổng thống lâm thời của Ukraine, Olexander Turchynov, đã thông báo bắt đầu “chiến dịch chống khủng bố.

Ông nói trước quốc hội rằng chiến dịch đã bắt đầu ở “phía Bắc vùng Donetsk” vào sáng thứ Ba 15/04 và được thực hiện “từng bước, một cách có cân nhắc và trách nhiệm”.

Việc mở rộng chiến dịch trước đó chưa rõ ràng, nhưng nhiều bài báo chưa được xác nhận trên truyền thông Nga dẫn lời phe ly khai, nói rằng xe bọc thép của Ukraine đang di chuyển về hai thành phố điểm nóng Sloviansk và Kramatorsk.

Hôm thứ Hai 14/04, người ta nhìn thấy xe tăng và xe bọc thép chở người đóng cách Sloviansk khoảng 70 cây số.

Các ngoại trưởng EU nói hôm thứ Hai 14/04 rằng họ sẽ mở rộng danh sách tên những đối tượng bị cấm vận.

Căng thẳng dần tăng kể từ khi Nga sáp nhập bán đảo Crimea hồi tháng trước, nơi từng thuộc về Ukraine.

Động thái trên bị Kiev và phương Tây cho là bất hợp pháp, diễn ra sau khi Tổng thống ủng hộ Nga Viktor Yanukovych bị lật đổ hồi tháng Hai.

Các diễn biến khác:

- Ít nhất một điểm chốt của phe ly khai gần Sloviansk được báo là bị bắn từ xe hơi trong đêm qua bởi một người mang súng không rõ danh tính, nhưng không có ai bị thương

- Ứng viên tổng thống từ miền Đông Ukraine, ông Oleh Tsarev, được coi là người ủng hộ Nga, xuất hiện trước báo giới ở Kiev với một bên mắt thâm tím sau khi bị những người biểu tình tấn công khi rời một phòng thu truyền hình.

‘Lo ngại nghiêm trọng’

Sở cảnh sát ở Horlivka là một trong những nơi bị nhóm biểu tình thân Nga tấn công

Tòa Bạch Ốc nói cuộc trò chuyện “thẳng thắn và trực tiếp” giữa hai vị lãnh đạo diễn ra theo yêu cầu từ phía Nga.

“Ngài Tổng thống bày tỏ lo ngại nghiêm trọng về sự hậu thuẫn của chính phủ Nga đối với các hành động của phần tử ly khai có vũ trang, thân Nga, đe dọa làm suy yếu và gây mất ổn định chính quyền Ukraine,” theo thông cáo của Hoa Kỳ.

“Ngài Tổng thống nhấn mạnh rằng mọi lực lượng bất thường ở quốc gia này cần từ bỏ vũ khí, và ông thúc giục Tổng thống Putin dùng ảnh hưởng của mình lên các nhóm mang vũ trang, ủng hộ Nga, nhằm thuyết phục họ rời khỏi các tòa nhà họ đang chiếm đóng.”

Thông cáo cũng đe dọa sẽ áp dụng thêm cấm vận lên Moscow, nói “cái giá mà Nga đang phải trả sẽ còn lớn hơn thế nếu còn hành động cố chấp”.

Theo tuyên bố của Điện Kremlin thì bạo loạn ở miền đông Ukraine là kết quả của việc ‘chính quyền Kiev không sẵn sàng và không có khả năng xét đến lợi ích của cộng đồng nói tiếng Nga’.

Sau một cuộc họp ở Luxembourg, các ngoại trưởng EU cho biết họ đã quyết định mở rộng ‘danh sách những nhân vật bị cấm thị thực và đóng băng tài sản’.

Trước đó, Ngoại trưởng Anh William Hague đã nói với các phóng viên ông tin rằng việc chiếm giữ trụ sở chính quyền ở các thành thị miền đông Ukraine là ‘do Nga lên kế hoạch và thực hiện’.

Moscow bác bỏ vai trò của mình trong các sự kiện ở Đông Ukraine.

EU đã phê chuẩn các biện pháp viện trợ kinh tế trị giá đến 1 tỷ euro cho Ukraine.

Các ngoại trưởng châu Âu cũng ủng hộ ‘bãi bỏ hoặc giảm thuế quan tạm thời’ cho hàng hóa xuất khẩu của Ukraine vào EU.

Còn ở Washington, Hoa Kỳ ký một thỏa thuận cho vay bảo đảm cho Ukraine sau cuộc gặp giữa Bộ trưởng Tài chính Mỹ Jacob Lew và người đồng cấp Ukraine Oleksandr Shlapak.

Cũng trong hôm thứ Hai, những người thân Nga đã tấn công một cơ quan chính quyền khác ở đông Ukraine, phớt lờ hạn chót phải rời đi nếu không sẽ bị trục xuất mà Kiev đưa ra.

Đám đông đã tấn công một đồn cảnh sát ở thị trấn Horlivka gần Donetsk và chiếm giữ nơi này.

‘Chống khủng bố’

Xe tăng và xe bọc thép của Ukraine đóng cách thành phố Sloviansk khoảng 70km

Ông Turchynov nói hôm thứ Ba 15/04 rằng mục tiêu của chiến dịch ở Donetsk là để "bảo vệ công dân Ukraine, ngưng các cuộc khủng bố, chặn đứng tội ác và ngăn chặn các nỗ lực xé lẻ đất nước của chúng ta".

Tổng thống tạm quyền Ukraine lên án ‘sự hung hăng’ của Nga và đề xuất Liên Hiệp Quốc hỗ trợ cho chiến dịch "chống khủng bố" của họ.

Điều này rất khó xảy ra vì Nga có quyền phủ quyết tại Hội đồng Bảo an.

Tuy nhiên, ông cũng nói rằng Kiev ‘không phản đối’ trưng cầu dân ý về tương lai đất nước, một yêu sách chủ chốt của phe thân Nga.

Những người này đang yêu cầu tổ chức trưng cầu dân ý về khả năng cho họ quyền tự trị lớn hơn hoặc sáp nhập vào Liên bang Nga.

Giờ đây ông Turchynov nói Kiev để ngỏ khả năng chuyển từ thể chế cộng hòa sang liên bang, tức là cho phép cộng đồng nói tiếng Nga ở đông Ukraine có quyền tự trị rộng lớn hơn.

Tuy nhiên dường như ông muốn có một cuộc bỏ phiếu trên toàn quốc thay vì các cuộc bỏ phiếu ở các tỉnh miền đông. Nhiều nhà quan sát cho rằng chưa có gì chắc chắn về kết quả của một trưng cầu dân ý ở cấp quốc gia như vậy vì đa số người dân ở Kiev và miền tây Ukraine không đồng ý với ý tưởng nhà nước liên bang.

Hôm thứ Hai, Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov nói nước ông không có lợi ích trong việc chia cắt Ukraine nhưng nhấn mạnh rằng Moscow muốn tất cả người dân Ukraine đều được chính quyền đối xử bình đẳng.

Ông bác bỏ cáo buộc điệp viên Nga đứng đằng sau các cuộc biểu tình ở đông Ukraine và cho biết Moscow đang muốn Mỹ giải thích lý do chuyến đi Kiev của Giám đốc CIA John Brennan.

Nhà Trắng xác nhận rằng ông Brennan đã có mặt ở Kiev hồi cuối tuần qua nhưng nói rằng đó là một chuyến đi thường kỳ.

Phát ngôn nhân của Putin cho biết Tổng thống Nga đã nhận được ‘nhiều lời kêu gọi từ miền đông Ukraine yêu cầu ông giúp đỡ bằng cách nào đó’ và rằng ông Putin đang theo sát những diễn biến ở đây ‘với quan ngại lớn’.

Bộ Ngoại giao Ukraine nói hôm thứ Hai ngày 14/4 rằng họ có bằng chứng Nga đứng đằng sau ‘chiến dịch ly khai’ và họ sẽ trình bằng chứng này tại một cuộc họp ở Geneva, Thụy Sỹ, vào cuối tuần này.
Theo BBC