Tổng số lượt xem trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn bùa ngải. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bùa ngải. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

Nợ ai – Ai trả – Bao giờ mới xong? - Nóng: Bao vây 20 đối tượng Tân Cương tấn công cửa khẩu Bắc Phong Sinh

Nhạc sĩ Quốc Bảo - Tôi mong có những người quét sạch thế hệ chúng tôi


Bất chấp những nỗ lực vươn ra thế giới của những cá nhân nhạc sĩ Việt mà tổng số họ không phủ đầy những ngón của một bàn tay, nền âm nhạc đại chúng của chúng ta – chưa bàn đến nhạc bác học hay những tìm tòi vượt chiều kích lịch sử – vẫn cứ mông muội. Tôi ngồi viết những dòng này, máy jukebox đang chạy đĩa Desert Visions của một nhóm có cái tên lạ hoắc, Prem Joshua, chơi loại nhạc vẫn thường được xếp vào world music, đầy sáo gỗ và trống tabla, thỉnh thoảng điểm vài sound effects rất tân kỳ và thoảng giọng hát bằng một thổ ngữ tôi chẳng hề biết, mà bỗng thấy mình buồn rũ – cái buồn của kẻ biết rằng mình chỉ mới vượt qua khoảng ba nấc thang trong khi đích đến là trời cao xanh trên kia. Sự mông muội của chúng ta, tôi nói thế với lời xin lỗi ân cần những nhà dân tộc chủ nghĩa tinh tuyền và những vị bái vật giáo thuần thành, phải chăng vô phương cứu chữa khi mà ngay cả những nước láng giềng vốn có bề dày lịch sử âm nhạc và “vốn cổ” nghèo hơn chúng ta rất nhiều nay vẫn ngang nhiên trở thành những thần tượng? Hàn Quốc đấy, Mã Lai đấy, Thái đấy, những thần tượng mới không chỉ của công chúng mà còn hiện hữu như những đích đến vô vọng của các nhạc sĩ sáng tác! Sự thể sao ra nông nỗi ấy?

Người Thái đặt cho công ty sản xuất âm nhạc hàng đầu của họ cái tên rất vọng ngoại là Grammy Entertainment, phải chăng vì Mỹ và cái giải thưởng hàng năm xôn xao đèn nến cờ xí tượng vàng vẫn được coi là tiêu chuẩn số một của âm nhạc, một mề đay đầy ân sủng cho những cá nhân? Hay vì người bạn láng giềng của chúng ta hằng muốn vươn ra cho bằng chị bằng em? Hay cái tên đặt thế như một liệu pháp doping, lên dây cót tinh thần? Bất luận ra sao, tôi chẳng hề tin rằng những sản phẩm Thái nhan nhản trên quầy đĩa lậu và ầm ầm nơi cà phê quán xá sàn nhảy lại là cái đích đến cho chúng ta, hay là một thứ thức ăn tinh thần gì gì đó cho công chúng. “Ố nà nà” và cái kiểu hát dẹt mồm như mèo già, những âm sắc chua ngoa, những tiết tấu dựa vào cha cha cha sôi động nhưng không giấu nổi nét nhí nhố trẻ con, là những tiêu chuẩn sao? Tôi có thể đi đầu xuống đất nếu điều đó thành sự thật.

May thay, điều đó không thành sự thật và tôi vẫn đi bằng chân vững chãi. Bởi tiêu chuẩn do chính công chúng chọn đã quay ngoắt từ Hồng Kông sang Thái, từ Thái sang Hàn và từ Hàn sang Đài Loan rất nhanh. Nay mai, cái “gu” sẽ rời Đài Loan mà nhảy sang quần đảo Nhật Bản mấy chốc. Không phải lo cho thị hiếu quần chúng.
Tôi lo cho nấc thang bắc lên trời, và dẫu chẳng lên được đến mây xanh, ít ra chúng ta cũng nên đặt ra đích đến là một tầng cao rộng nào đó trên không trung, thay vì luẩn quẩn ở những bãi lầy những ao nhà trong đục. Tôi chẳng biết sẽ phải bước tiếp bậc thang thứ tư, thứ năm bằng sức lực nào, song dứt khoát dặn lòng không tụt xuống. Và dứt khoát hơn, dặn lòng không được là kẻ cưa thang.

Công chúng, dẫu đông hay ít, dẫu chóng quên phút chốc hay trung thành đến hơi thở cuối, đều là những chủ-nhân-ông của nghệ thuật. Không có tác phẩm nào được phép ra đời nếu người cha của nó đã biết trước con mình vô thừa nhận, chẳng cơ quan hộ tịch nào thèm chứng sinh. Công chúng thời internet vèo vèo có đủ điều kiện – thậm chí thừa điều kiện – để nghe ngóng nhạc Tây nhạc Tàu, để đưa ra những đơn đặt hàng cho những món ăn chế biến vừa miệng, để khen nay và chửi mai, để những gì đang là giá trị bỗng nhiên sụp đổ như thành phố tội lỗi Sodom; song công chúng cũng chính là khối vô hình vô tướng nằm trong đầu óc những kẻ sáng tạo như một linh vật bắt buộc phải thờ. Đôi khi tôi cho chuyện ấy như oái oăm lớn nhất của cuộc đời nghệ sĩ.

Oái oăm là bởi, lẽ ra nghệ sĩ phải là những kẻ cô đơn bậc nhất. Tính bầy đàn, tinh thần tập thể, khả năng phê và tự phê, thái độ cầu thị, thái độ vâng phục những lời khuyên và những cảnh báo, khả năng teamwork, mọi thứ như thế và tương tự như thế chẳng giúp ích được gì cho sáng tạo; người ta chỉ có thể sinh ra những tác phẩm trong cô độc toàn diện. Thế mà, xu hướng hậu hiện đại với tinh thần “hướng khách hàng” (consumer-oriented) của nó lại buộc người nghệ sĩ phải lắng nghe và ở một mức độ nào đó, vâng phục công chúng! Làm thế nào bây giờ? Chỉ có hai lựa chọn: một là, anh sẽ tan loãng vào công chúng và tự biến thành người phục vụ ân cần trong một quán ăn, để ý từng ly lúc nào khách đánh rơi thìa nĩa hoặc cần thêm ít nước sốt; và hai là, chấp nhận rời xa công chúng nghĩa là vô hình trung, phóng đại bi kịch tinh thần của kẻ không được cảm thông. Đằng nào cũng là đau đớn.

Số phận nghệ sĩ phụ thuộc hoàn toàn vào quan điểm sáng tạo của họ. Trong thời đại mà chỉ cần nhắm mắt lại một giây thì biến động xã hội cũng như văn hóa đã vút qua không cách gì bắt kịp, nghệ sĩ có thể chọn phương cách sống an nhàn là thỏa thuận với thị hiếu bằng bản hợp đồng càng tù mù càng tốt, để mãi mãi chẳng ai bắt bẻ được anh ta, để những cố gắng phá bĩnh hay xoi mói cũng trở nên trơn trượt như khi ta cầm phải một con lươn. Nếu không muốn làm lươn, anh ta sẽ phải nhận chịu – như một hình phạt của Đấng-Chọn (mỗi nghệ sĩ là một kẻ được chọn) – sự bất hòa vĩnh cửu giữa khát vọng và thực tế, giữa mong muốn dành năng lượng cho sáng tạo với những màn tiêu tán năng lượng vô bổ luôn diễn ra. Đằng nào cũng là bé mọn.

Trong danh sách các nhạc sĩ hậu hiện đại được gợi ý nghe bởi một đại học đường văn chương New Zealand, tôi thấy có Sting, Bob Geldof, Beck và Public Enemy. Ba tên tuổi đầu không gây ngạc nhiên lắm, vì những sáng tác đầy ắp hơi thở thời đại và cả vì bao nhiêu hoạt động xã hội bổ trợ (consumer-oriented đấy chăng?) mà họ tham gia không biết mệt mỏi đã chứng minh họ vượt qua trào lưu hiện đại từ lâu; song Public Enemy vẫn làm tôi giật mình. Hip-hop, mà những biểu hiện của nó qua lối sống, âm nhạc, trang phục, ngôn ngữ, đã được liệt vào một trào lưu… sang cả thế, post-modernism! Vì sao thứ văn hóa phái sinh từ cuộc sống hè phố da đen lại trở nên à la mode nhất?

Chẳng vì sao cả. Tôi đang tự huyễn hoặc mình. Hậu hiện đại không hề sang cả như ta thường nghĩ. Thậm chí, nó chống lại sự sang cả. Nó chống lại đặc quyền hưởng thụ văn hóa của lớp người “tinh túy”, nó chống lại những xung năng “quý tộc” tỏa ra từ những nhà tiền phong, nhà hiện đại. Trở về với văn hóa quần chúng, làm rối tinh mọi thứ, giễu nhại mọi thứ, trộn tạp nham mọi thứ, là đang tiệm cận với hậu hiện đại. Thì đấy Wu-Tang Clan với lời rap thách thức công luận nổi tiếng, “F**k you, work out where we’ve stolen these samples from. If you dare.” Euréka! Thế thì tôi làm được!

Thế thì chỉ cần có tí máu Chí Phèo là làm được…

Euréka chưa kịp bật ra đã tắt ngóm khi tôi nghe lại những nhà hậu hiện đại được gợi ý thêm, như John Zorn, Philip Glass (người sau là một nhà tối giản chủ nghĩa), John Adams và Steve Reich. Nghe và quá ngưỡng phục. Bởi họ không cần đánh rối và giễu nhại, không bận tâm đến những món cocktail hổ lốn, không coi samplers là công cụ lao động duy nhất như thể rìu đá với người tiền sử. Bởi họ đã chọn cách biểu hiện hậu hiện đại theo một cung cách độc sáng, trí tuệ và đầy kỹ thuật: họ tạo ra một môi trường trong đó, âm nhạc không phải là yếu tố độc tôn, mà những gì xung quanh nó, được “tiết ra” từ nó – cảm giác, tiềm thức, năng lực nội tại, tư duy chủ quan, nỗi sợ hãi, lòng quả cảm, trí thông minh, khả năng hài hước, mới là đối tượng. Âm nhạc ấy là khí quyển của những ước mơ trong sạch nhất, của những thiên hướng tiến bộ nhất mà loài người có thể với đến. Nhạc của họ gắn liền với, nếu không muốn nói là thoát thai ra từ/gợi ý cho, những loại hình media khác – video art và feature film chẳng hạn.

Ngưỡng phục họ, tôi và những bạn đồng hành có thêm vài miligram can đảm để tiếp tục cuộc trèo thang bắc lên trời. Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn hằng mong thế hệ nối tiếp, những người trẻ hơn, khỏe hơn, tài năng hơn, biết yêu thương hơn và biết sống cô đơn hơn, can đảm hơn và ít sai lầm hơn, sẽ nhanh chóng quét sạch thế hệ chúng tôi.

Bởi họ là những công dân của Ngày Mai. Bởi chỉ có họ mới, ngay từ đầu, biết mình sinh ra để chinh phục bầu trời cao xanh, chứ không phải để tập thể dục bằng cách trèo thang. Và càng không phải là thợ chữa thang sau những cuộc phá bĩnh.
Nhạc sĩ Quốc Bảo
(Tienve.org)

Tại sao Bộ y tế không công bố Việt Nam có dịch sởi?

Tại sao Bộ Y tế không công bố dịch sởi tại Việt Nam dù Tổ chức Y tế thế giới đã khuyến cáo mức độ khẩn cấp và nên công bố?

Giang hồ đồn: Tại vì đã có thành tích Việt Nam thanh toán bệnh này rồi.

Thật không?

Hóa ra thật.
Chính xác là Bộ Y tế đã tham mưu cho Chính phủ ra Quyết định số 1208/QĐ-TTg Phê duyệt Chương trình mục tiêu quốc gia Y tế giai đoạn 2012 – 2015(http://vanban.chinhphu.vn/portal/page/portal/chinhphu/hethongvanban?class_id=2&mode=detail&document_id=163367)

ĐÁNG NÓI LÀ QUYẾT ĐỊNH KÝ NGÀY 04/9/2012, NHƯNG TRONG NỘI DUNG CỦA CHƯƠNG TRÌNH LẠI CÓ MỤC TIÊU: "- Loại trừ bệnh sởi vào năm 2012, giảm số trường hợp mắc sởi dưới 1/1.000.000 dân;"

PHẦN KINH PHÍ:

"Tổng kinh phí cho Chương trình mục tiêu quốc gia giai đoạn 2012 - 2015: 12.770 tỷ đồng.
- Ngân sách trung ương: 6.680 tỷ đồng (trong đó 680 tỷ đồng vốn đầu tư phát triển và 6.000 tỷ đồng vốn sự nghiệp);
- Ngân sách địa phương: 3.550 tỷ đồng;
- Hợp tác quốc tế: 1.340 tỷ đồng;
- Huy động khác: 1.200 tỷ đồng."

CÓ THÔNG TIN: Trong nhiều năm qua, Quỹ Gavi Alliance của Bill Gates cũng đã tài trợ hàng chục triệu USD cho Việt Nam để tiêm phòng Sởi-Rubella", ai trong nghề kiểm chứng giúp thông tin này.
 
Nguyễn Hồng Kiên 
  (FB Nguyễn Hồng Kiên)

Nợ ai – Ai trả – Bao giờ mới xong?

Trong một bài viết rất cảm động về cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài tại Ukraine, anh Nguyễn Việt Trung viết: “Đã qua rồi cái thời kỳ người ta làm cách mạng vì miếng cơm, manh áo. Có lẽ bây giờ là thời kỳ của những cuộc cách mạng vì phẩm giá con người”. Hàng triệu người dân Ukraine dũng cảm đã góp mặt trong cuộc cách mạng đó. Góp mặt cùng với tấm khiên chắn đạn bằng gỗ mong manh, bằng số điện thoại ghi trên cổ áo để khi ngã xuống, người chung quanh báo được cho người thân của mình. Cái chết ở đây đã cúi đầu trước quyết tâm của họ. Quyết tâm giành lại một đời sống có ý nghĩa, một cuộc sống tốt đẹp hơn cho những người còn lại – những người may mắn không gục ngã vì súng đạn của công an – một cuộc sống mới không có tham nhũng trắng trợn ở mọi tầng lớp quan chức, một xã hội mà phẩm giá con người được tôn trọng, một chính quyền không coi dân như cỏ rác…


Giữa quãng trường Maidan, trong bóng đêm, hàng triệu triệu đèn điện thoại của người biểu tình đã được bật sáng cùng tiếng hát vang dội bài Quốc ca Ukraine. Với nhân dân đó, giả sử Putin với xe tăng và quân đội Nga có chiếm được Ukraine, tôi tin rằng Putin chỉ có thể tạm chiếm được lãnh thổ chứ không thể chiến thắng một dân tộc như vậy.

Người Việt Nam chúng ta có cần một cuộc cách mạng vì phẩm giá không? Nhìn qua tình hình Việt Nam và Ukraine chúng ta thấy: Dân chúng Việt Nam cũng đau khổ, rên siết dưới chế độ độc tài; Tổ quốc Việt Nam cũng đang đối diện với nạn xâm lược từng phần của Trung Quốc. Nhưng điều khác biệt cơ bản và thật đau lòng như lời thú nhận của một nhà nghiên cứu sử đã rất lớn tuổi: “Dân khí nước ta thời nay bệ rạc nhất trong suốt chiều dài của lịch sử dân tộc. Có một dân tộc nào, mà ngày lễ tưởng niệm những chiến sĩ đã chết vì nước mình đã phải huỷ bỏ vì ý muốn của một nước khác? Quan khí đã thế còn dân khí thì sao? Đa số người dân nhìn thấy lãnh đạo ươn hèn, nhìn thấy cảnh mất nước đang diễn ra ngay trước mắt nhưng vẫn chỉ… dửng dưng sống như thường ngày”.

Nhận xét của bác sử gia đó đã được chứng nghiệm quá nhiều lần trong lịch sử dân tộc ta và nhiều dân tộc khác: Khi công dân đa số là người khiếp nhược, thì dân tộc đó trước sau gì cũng bị lệ thuộc. Cha ông ta không viện lý do “Địch mạnh ta yếu” để dâng nhượng chủ quyền cho ngoại bang. Chúng ta tuy nhỏ, chúng ta tuy yếu, nhưng đã từng chiến thắng những triều đại lừng lẫy nhất của Trung Hoa. Rõ ràng mưu trí và đảm lược của dân tộc không chỉ dựa vào vũ khí. Ngọn lửa sôi sục trong tim cha ông chúng ta là phải bảo vệ bằng được danh dự của đất nước và phẩm giá của dân tộc, của các thế hệ đang sống và các thế hệ con cháu mai sau.

Ngày nay, dân tộc chúng ta đang nhìn phẩm giá của người Việt nói chung ở mức nào? Chuyện xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật ở Dương Nội, không phải trong bóng tối! Nó tàn nhẫn đến lạnh lùng. Trên cái khoảng đất trống đã bị quy hoạch, người phụ nữ lập bàn thờ trên những miếng lá chuối với gạo muối và những nén nhang, bà cố gắng một cách tội nghiệp để chứng tỏ quyền sở hữu mảnh đất của mình. Thế rồi đột nhiên giữa một đám công an lởn vởn chung quanh, một gã côn đồ cầm trên tay một khúc cây to, nhào đến quất mạnh vào đầu người phụ nữ đến bật máu tươi. Hắn đánh người đàn bà đáng thương đó như đánh một con vật ngay trước mặt những kẻ gọi là “đại diện cho luật pháp”.

Cảnh tượng trên đâu có bình thường, không bình thường một chút nào! Nhưng nó lại xảy ra rất thường ở hầu như mọi nơi, mọi chỗ trên đất nước Việt Nam. Có ai còn nhớ cảnh hai mẹ con khoả thân giữ đất, bị công an Cần Thơ kéo lê như kéo hai con vật giữa buổi trưa nắng gắt? Có ai còn nhớ cảnh công an dúi thuốc lá vào mặt mẹ của blogger Hoàng Vi? Và có ai còn nhớ những giọt nước mắt của Hoàng Vy khi cô bị làm nhục trong đồn công an? và biết bao những vụ tương tự.

“Phản kháng là nền tảng thực sự của tự do. Những kẻ dễ bảo hẳn phải là nô lệ”.

Tôi nghĩ đến Đặng Xuân Diệu và các tù nhân lương tâm khi nhớ đến câu nói trên của triết gia người Mỹ, ông Henry David Thoreau, người đã cống hiến cả đời cho sự nghiệp giải phóng người nô lệ da đen. Đặng Xuân Diệu từ lúc bị kết án 13 năm tù trong phiên toà sơ thẩm ngày 9/01/2013 chưa bao giờ coi mình là một tù nhân. Dù bị cán bộ trại giam o ép, trấn áp anh vẫn khẳng định mình vô tội và từ chối mặc áo phạm nhân. Đặng Xuân Diệu tự khẳng định mình: Không phạm tội thì không mặc áo tù. Anh vẫn cứ là chàng trai mà cả làng yêu mến quý trọng; vẫn là người anh của những học sinh nghèo; vẫn là người con của những người tàn tật già nua mà anh từng giúp đỡ; và vẫn là người trai ái quốc của một dân tộc đang chịu nhiều tai ương.

Người khác nữa là ông Vi Đức Hồi vừa được thả ra tuần qua. Ngày 3/4/14 công an trại giam đến ép buộc ông ký giấy xin khoan hồng và cam kết từ bỏ đấu tranh để được đặc xá; ông Vi Đức Hồi đã khẳng định với họ rằng ông sẽ chấp nhận ngồi tù cho đến khi mãn hạn, ông không chấp nhận việc đổi chác trên sự tự do của cá nhân ông.

Kế đến là trường hợp ông Nguyễn Hữu Cầu, mỗi năm đến thời điểm, cán bộ trại giam đều đưa cho phạm nhân giấy để viết kiểm điểm. Hình thức này được coi như là cơ hội cho các tù nhân, nếu thành khẩn nhận tội họ có thể được giảm án. Tuy nhiên, mỗi lần nhận giấy ông Nguyễn Hữu Cầu lại dùng để viết thư cho vợ con. Khi cán bộ trại hạch hỏi, người tù Nguyễn Hữu Cầu đã trả lời lại bằng chất giọng bình dị nam bộ: “ở đây hổng có cái truyền thống ziếc xin đặc xá”. Trong mấy tuần qua, chúng ta đã được nghe bài hát “Khoẻ re như con bò kéo xe” của người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu. Ông cầm đàn nghêu ngao, hát bằng hết cả tấm lòng. Những thông điệp của người bạn tù, lúc uất ức đã quát vào mặt quản giáo; những câu đơn giản thôi, mà chợt nghe sao xúc động lạ lùng: “Nước tan, tan đảo, tan nhà, bây đà phá hết, chết thà sướng hơn”. Khí tiết của người bạn tù, đặc biệt những người đã qua đời, đã nâng đỡ tâm hồn Nguyễn Hữu Cầu.

Cách sống của những người tù hôm nay: thầy Đinh Đăng Định, anh Đặng Xuân Diệu, ông Vi Đức Hồi, ông Nguyễn Hữu Cầu… mỗi ngày đã thêm sức, đã truyền cho chúng ta niềm tin và hy vọng. Đó là những nhân cách đã đưa đất nước vượt bao nguy nan sóng gió suốt năm ngàn năm lịch sử. Chính vì vậy mà cuộc cách mạng vì phẩm giá ngày nay rất cấp thiết. Nó là nền tảng cho mọi nỗ lực khác, từ bảo vệ đất nước, đến chận đứng các băng hoại xã hội, và giật đứt các xích xiềng độc tài.

Đó là món nợ mà thế hệ chúng ta phải trả cho cha ông và cho các thế hệ tương lai.
  Nguyệt Quỳnh 
  (Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự)

Quan chức Trung Quốc “sống trong sợ hãi” khi ông Tập chống tham nhũng

Tướng Xu (phải) trong một lần nói chuyện với ông Bạc Hy Lai
Chủ tịch Trung Quốc - Tập Cận Bình xử kỷ luật nặng các cán bộ cao cấp bị nghi tham nhũng, để cơ cấu người có tư tưởng đổi mới vào các vị trí chủ chốt trong đảng Cộng sản Trung Quốc (CPC), chính phủ và quân đội.
Đây là thông tin từ hai nguồn tin của Reuters, được cho là có quan hệ với ban lãnh đạo Trung Quốc. Họ nói ông Tập hy vọng loại bỏ quan tham và người chống đổi mới sẽ giúp ông củng cố quyền lực, thay đổi nền kinh tế đang giảm tốc tăng trưởng, cải tổ hệ thống tư pháp và quân đội. Ông quan niệm những cải tổ này là cần thiết để duy trì quyền lãnh đạo của CPC.
Nguồn tin này cho biết ông Tập chuẩn bị sắp xếp cho một số cán bộ ở tỉnh duyên hải Triết Giang (miền đông), nơi ông Tập từng làm bí thư từ năm 2002 đến 2007, vào các vị trí chủ chốt trong những năm tới. Một nguồn tin nói: “Mục tiêu của công cuộc chống tham nhũng là đưa người của ông và các cán bộ có tư tưởng thay đổi vào các vị trí chủ chốt để thúc đẩy công cuộc cải tổ”.
Nguồn tin thứ hai nói ông Tập quyết tâm ngăn chặn đại dịch tham nhũng để khôi phục niềm tin của nhân dân đối với CPC. 7 nguồn tin được phỏng vấn đều giấu tên vì nói ra chủ trương của CPC.
Nguồn tin khác gặp ông Tập trong năm nay, dẫn lời ông nói rằng, công cuộc cải tổ “rất khó khăn”, do có sự phản đối từ những doanh nghiệp nhà nước, cùng tầm ảnh hưởng của các lãnh đạo lão thành và con cái của họ, vốn được gọi là “con ông cháu cha”.
Các doanh nghiệp và nhóm “hoàng tử đỏ” được hưởng nhiều ưu đãi nên gần như nắm độc quyền một số lĩnh vực, tức đi ngược nỗ lực của Bắc Kinh muốn tách kinh tế khỏi sự lệ thuộc vào ngành công nghiệp nặng đầu tư, để tiến nhiều hơn vào lĩnh vực sáng tạo và tiêu dùng.
Về mặt pháp lý, ông Tập muốn có những thay đổi vốn cần hạn chế sự can thiệp của đảng vào hầu hết các vụ xử án (ngoại trừ các vụ nhạy cảm về chính trị) nhưng vẫn phải nỗ lực hơn nữa, để xử lý những vụ xét xử oan sai khiến quần chúng nhân dân phẫn nộ, theo các chuyên gia pháp lý.
Tìm cán bộ giỏi ở Triết Giang
Một nguồn tin nói khi tìm người tin cậy để giao việc, ông Tập sẽ trông vào các cán bộ có tư tưởng đổi mới, từ nơi ông từng học là Đại học Thanh Hoa ở Bắc Kinh và ở các tỉnh khác. Nhưng địa bàn tuyển dụng chính của ông sẽ là tỉnh Triết Giang (gần Thượng Hải, ở phía nam). Tỉnh này được xem là có tư tưởng tiến bộ, là bộ mặt của công cuộc cải tổ kinh tế hờ sự tập trung đông các công ty tư nhân, giúp Trung Quốc trở thành một “đại xí nghiệp” của thế giới.
Ngoài việc lấy nguồn cán bộ Triết Giang vào CPC, chính phủ và quân đội, ông Tập cũng đưa họ tới các tỉnh khác làm việc. Bí thư tỉnh ủy Triết Giang là ông Xia Baolong, một đồng minh của ông Tập, là ứng cử viên sáng giá để nhận một công việc đầy thách thức: lãnh đạo vùng Tân Cương trong năm nay hoặc năm 2015. Sau đó ông có thể trở thành ủy viên Bộ Chính trị vào năm 2017 (các nguồn tin cho biết).
Theo hai nguồn tin thân cận quân đội, một trợ lý thân cận của ông Tập là Zhong Shaojun (người Triết Giang), cuối năm nay có thể được cơ cấu vào Quân đội Nhân dân giải phóng (PLA). Năm ngoái, ông Tập bất ngờ phong hàm đại tá cho ông Zhong, một cán bộ dân sự lâu nay, khi ông chỉ định ông Zhong làm phó chủ tịch Văn phòng trung ương của Quân ủy trung ương, nơi có nhiệm vụ xếp lịch làm việc và các chuyến thăm những cơ sở quân sự quanh Trung Quốc cho ông Tập và các lãnh đạo quân sự cấp cao.
Cách bố trí công việc này khiến ông Zhong là người của ông Tập ở PLA. Các nguồn tin nói ông Zhong, 45 tuổi, có thể được phong hàm trung tướng trong năm nay hoặc năm 2015. Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Trung Quốc, ông Zhong và Văn phòng Tổ chức CPC (nơi bố trí, thăng cấp cho cán bộ), đều từ chối bình luận.
“Sống trong sợ hãi”
Cuộc điều tra chống tham nhũng lớn nhất mà ông Tập chỉ đạo thực hiện liên quan cựu Bộ trưởng Công an Chu Vĩnh Khang, người đang bị quản thúc tại gia. Bắc Kinh chưa có tuyên bố chính thức nào về ông Chu, người đã về hưu, thôi làm ủy viên thường vụ Bộ Chính trị CPC, hoặc về cuộc điều tra đối với ông.
Ngày 30.3, Reuters đưa tin hơn 300 người thân cận, nhân viên và họ hàng của ông Chu đã bị bắt hoặc bị lấy lời khai từ cuối năm 2013. Đây được xem là vụ tai tiếng tham nhũng lớn nhất Trung Quốc từ hàng chục năm nay.
Từ khi làm Tổng bí thư CPC hồi tháng 11.2012 rồi làm Chủ tịch Trung Quốc hồi tháng 3.2013, ông Tập, 60 tuổi, luôn cảnh báo tham nhũng đe dọa sự tồn vong của đảng Cộng sản Trung Quốc.
Các nguồn tin thân cận giới lãnh đạo nói: từ đó, nhiều đảng viên, cán bộ chính phủ và sĩ quan quân đội sống trong sợ hãi. Khoảng 10 cán bộ có hàm thứ trưởng đang bị điều tra, riêng trong việc điều tra Chu Vĩnh Khang. Trong đó có các cựu lãnh đạo năng lượng quốc gia PetroChina và công ty mẹ là Tập đoàn dầu khí quốc gia Trung Quốc (CNPC). Những người này có liên quan đến ông Chu khi ông nắm lĩnh vực dầu khí.
Một nguồn tin cho biết: hơn 30% cán bộ công chức và sĩ quan đều dính líu các dạng thức tham nhũng, theo một tài liệu lưu hành nội bộ của CPC năm 2013. Nguồn tin này nói đã được xem bản sao của tài liệu ấy, không nói vì sao cuộc thống kê lại đi đến kết luận trên.
Các nguồn tin nói ông Tập chưa gặp phải sự phản đối nào về cuộc ngăn chặn tham nhũng, từ các cán bộ lão thành hoặc những người khác sợ sau ông Chu sẽ đến lượt họ bị điều tra. Nhưng ông Tập cũng chỉ có thể xử lý kỷ luật một số ít người, theo một nguồn tin thường gặp ông Tập: “Chính quyền sẽ bị tê liệt nếu Chủ tịch Tập sa thải tất cả quan tham”.
Công cuộc chống tham nhũng cũng nhắm vào quân đội vốn có 2,3 triệu quân. Tháng trước, các ngồn tin cho biết tướng Xu Caihou 70 tuổi đang bị quản thúc tại gia, vì đã can thiệp vào cuộc điều tra trung tướng Gu Junshan, phó Cục trưởng Cục hậu cần PLA, người đã bị buộc tội tham nhũng, theo Tân Hoa Xã ngày 31.3. Các nguồn tin nói Gu đã “ăn hối lộ” của các sĩ quan muốn được thăng quân hàm.
Tướng Xu đã thôi làm phó chủ tịch Quân ủy trung ương hồi năm ngoái để về hưu và thôi làm ủy viên Bộ Chính trị từ năm 2012. Ông là một trong những người ủng hộ Gu lên chức, từ đó bị liên lụy, do phớt lờ hoặc ít ra không tố cáo những sai phạm của Gu.
Theo chỉ đạo của ông Tập, PLA đã kiểm tra-thay biển số mới cho xe của quân đội, ngăn chặn việc chiếm dụng nhà của quân đội trái phép và “mua quan  bán chức”. Nhưng các nguồn tin nói ông Tập có thể sẽ không xử lý tất cả các sĩ quan “mua” chức tước, mà ông sẽ sử dụng sai phạm này để buộc họ chấp thuận đổi mới nhiều hơn.
Họ cũng nói ông Tập chưa quyết định truy tố ông Chu Vĩnh Khang và tướng Xu hay không. Tướng Xu đang được chữa bệnh ung thư.
David Zweig, nhà phân tích chính trị Trung Quốc ở Đại học Khoa học - Công nghệ Hồng Kông, nói: “Việc này cho thấy nếu xử được những người như ông Chu, ông Tập cũng có thể xử kỷ luật bất kỳ ai. Nó cho các cán bộ biết, rằng nếu ông Tập tiến hành công cuộc cải tổ mà họ không thích nhiều, thì tốt nhất họ vẫn nên tham gia”.
Trần Trí (theo Reuters)
(Một Thế giới)

“Dâm đãng viên” báo Tuổi Trẻ Bạch Thị Hoàn cướp chồng, đẻ con rơi cho cán bộ Tổng Công ty Công nghiệp Xi măng Việt Nam (VICEM)



Sau khi Người Trong Cuộc phanh phui vụ quyến rũ, cướp chồng nhân viên Viettel của “phóng đãng viên” My Lăng báo Tuổi trẻ đã gây chấn động dư luận, đặc biệt là giới truyền thông. Qua lá thư ngỏ được bạn đọc cung cấp thông tin về một câu chuyện táng tận lương tâm cũng lại do phóng viên báo Tuổi trẻ gây ra. Tiếp bước “phóng đãng viên” báo Tuổi trẻ My Lăng là một “dâm đãng viên” khác cũng nhất quyết không chịu kém cạnh, mà có phần nhỉnh hơn khi sinh con rơi, lấy đó làm “thóp” để tống tiền, cướp chồng, quyết tâm phá nát gia đình người khác. Vâng, đó chính là Bạch Hoàn, phóng viên Ban Kinh tế báo Tuổi trẻ, đệ tử ruột của Trưởng ban Trần Xuân Toàn và cũng là một người cùng hội cùng thuyền với My Lăng trong nhóm “những người đàn bà cung nhân mã”...

Bạch Hoàn, phóng viên Ban Kinh tế, báo Tuổi trẻ
 Phóng viên Bạch Hoàn, tên thật là Bạch Thị Hoàn, cũng sinh năm 1986, bạn đồng niên với My Lăng, nhan sắc đều thập phần lả lướt như nhau, Thị Hoàn quê gốc Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc, tốt nghiệp Học viện Báo chí và Tuyên truyền năm 2008, sau đó vào TPHCM lập nghiệp. Nhờ tài ăn nói khéo léo, lả lơi, nhan sắc dễ nhìn, Hoàn dễ dàng được anh Vũ Bình (khi ấy đang tạm chấp chưởng “quyền” Tổng Biên tập báo Tuổi trẻ sau khi anh Lê Hoàng bị phế truất) đồng ý cho một chân cộng tác viên tại Ban Kinh tế, báo Tuổi trẻ vào đầu năm 2009. Với tài đeo bám tốt, lại được “giáo sư” Xuân Toàn tận tình kèm cặp, Thị Hoàn được Đức Hải đánh giá cao, đặc biệt trong lĩnh vực “đánh” các doanh nghiệp hàng tiêu dùng, xuất nhập khẩu, buộc các doanh nghiệp này phải “đóng thuế quảng cáo” cho tờ Tuổi trẻ mới được yên thân. Với tính tình kiêu ngạo, hiếu thắng, già mồm, không phóng viên nào của báo Tuổi trẻ khi ấy xem trọng Thị Hoàn, lại còn có tiếng xì xào vì Hoàn thường xuyên ăn mặc “thiếu vải” tháp tùng Xuân Toàn đi tác nghiệp ban đêm, thân mật trên mức đồng nghiệp. Nhiều tiếng xì xào là thế nhưng không biết ả “à ơi” thế nào với Tổng biên tập Đức Hải mà cuối năm 2010, Thị Hoàn vẫn được “bình bầu” để trở thành phóng viên tập sự của tờ Tuổi trẻ và đến tháng 10/2011 chính thức được Đức Hải “thông qua” và trở thành phóng viên chính thức, cánh tay đắc lực cho Trưởng ban Xuân Toàn, TBT Đức Hải trong các “phi vụ làm ăn” kinh tế.

Với những kiểu ăn mặc kiệm vải, diêm dúa và vốn tự có, Bạch Hoàn đã khai thác tối đa “thế mạnh” phục vụ Đức Hải, Xuân Toàn trong sự nghiệp làm kinh tế lẫn cuộc sống nhục dục đời thường
 Từ khi được nhận làm phóng viên tập sự cho tờ Tuổi trẻ, để chứng minh “tài năng” của mình, Bạch Hoàn hoạt động tích cực, năng nổ trong các phi vụ tìm điểm yếu để “đánh” doanh nghiệp hòng ghi điểm với Đức Hải, Xuân Toàn trong nhiều phi vụ. Trong đó phải kể đến một vụ mà chính là nguyên nhân để trở thành tai tiếng không thể gột sạch sau này, đó là phi vụ “đánh” doanh nghiệp nhà nước mang tên Tổng Công ty Công nghiệp Xi măng Việt Nam (VICEM). Giới phóng viên Tuổi trẻ đều biết, để tìm tư liệu đánh doanh nghiệp không đâu nhanh bằng khai thác các chuyên viên công nghệ thông tin, nắm vững “bí kíp” này, Bạch Hoàn đã lân la làm quen, “bắt sóng” thành công với Nguyễn Văn Tuyên, cán bộ của Tổng công ty VICEM vào đầu năm 2011. Với vai trò phụ trách công nghệ thông tin, Tuyên nắm trong tay cả một kho tàng tài liệu mà Hoàn và báo Tuổi trẻ đang thèm khát.

Nguyễn Văn Tuyên, cán bộ CNTT Tổng Công ty Công nghiệp Xi măng Việt Nam (VICEM) đã rơi vào cạm bẫy ngọt ngào của phóng viên Tuổi trẻ Bạch Hoàn
 Khi ấy Nguyễn Văn Tuyên đã có gia đình yên ấm theo đúng chuẩn cán bộ nhà nước với một vợ và 2 cô công chúa kháu khỉnh. Sự nghiệp ổn định với tương lai đầy hứa hẹn, chuẩn bị được đứng vào hàng ngũ của Đảng, lại được Phó Tổng Giám đốc Trần Việt Thắng tin dùng và thường xuyên nâng đỡ, cất nhắc. Nhưng trước kiểu đong đưa của Bạch Hoàn, Tuyên đã không giữ đúng phẩm chất của một cán bộ công chức Nhà nước mà đã dễ dàng sa ngã, quỳ gối trước những thú vui nhục dục thấp hèn mà “gái ngoan chuyên nghiệp” Bạch Hoàn mang lại. Sau vài chuyến bay bắc-nam, nơi hẹn hò của cặp đôi là khách sạn kín đáo nên rất ít người biết, kể cả những người thân thiết với Bạch Hoàn bên trong tòa soạn Tuổi trẻ đầy tà khí, vợ và gia đình Tuyên thì lại càng không biết, không hay. Thế là mọi bí mật kinh doanh của Tổng công ty Vicem, kể cả những báo cáo tài chính nội bộ đều được Tuyên “phun ra” trên bụng người đẹp.

Bạch Hoàn tỏ ra khôn ngoan khi chuyền quả bóng “VICEM” cho đồng nghiệp Nguyễn Vũ Thanh Hiền ghi bàn
 Toàn bộ thông tin, tài liệu lấy được từ Tuyên, Bạch Hoàn gian manh không trực tiếp làm bài mà tuồn cho Trưởng ban Xuân Toàn để giao cho ả phóng viên kỳ cựu Nguyễn Vũ Thanh Hiền (mang một đống bút danh Trần Vũ Nghi, T.V.N, Quỳnh Khôi). Có thể điểm một số bài báo Tuổi trẻ “đánh” ngành xi măng mang đậm dấu ấn Bạch Hoàn và tay trong Nguyễn Văn Tuyên) thông qua tay bút Trần Vũ Nghi: “Đến lượt nhà máy ximăng đổ nợ” (báo Tuổi trẻ số ra ngày 19/6/2012), “Nhà máy ximăng lỗ, Nhà nước gánh nợ” (báo Tuổi trẻ số ra ngày 20/6/2012). Trong bài báo có trích “Nguồn tin từ Vicem cho biết trong năm 2011, Vicem đã phải trả nợ khoảng 4.100 tỉ đồng và dự kiến năm 2012 con số phải trả lên tới 4.900 tỉ đồng. Tùy theo từng năm, số tiền phải trả của Vicem cho các dự án sẽ được cân đối lại, nhưng muốn hết nợ may ra đến năm 2018 mới xong”. Vâng, bạn đọc giờ mới biết “nguồn tin” ấy chính là Nguyễn Văn Tuyên và lấy được từ căn phòng khách sạn ngập tràn mùi dâm dật theo đúng văn hóa báo Tuổi trẻ.

Đoạn nhấn mạnh trong bài viết “đánh” Tổng công ty VICEM tơi tả của báo Tuổi trẻ là do tay trong Nguyễn Văn Tuyên “phun ra” trên bụng người đẹp Bạch Thị Hoàn
 Kết quả của mối quan hệ “hữu cơ” giữa Bạch Thị Hoàn và Nguyễn Văn Tuyên là Thị Hoàn đã cấn thai từ tháng 10/2011 vì chỉ thích đi “chân trần trên cát”, khi được biết là bé trai, Tuyên mừng lắm vì đã hoàn thành “trách nhiệm cho dòng họ”, sẽ không phải ngồi chiếu dưới trong những buổi tiệc gia đình theo truyền thống bắc bộ. Khác với Nguyễn Đình Bình của My Lăng Xinh Đẹp, Tuyên khuyến khích Thị Hoàn giữ lại cái thai và đó cũng là “tâm nguyện” của Hoàn theo câu “Đánh đĩ 9 phương cũng chừa 1 phương để lấy chồng” nhưng ở đây nói đúng thì phải là “cướp chồng người khác”. Nguyễn Văn Tuyên không hề biết được toan tính của Hoàn khi ấy mà chỉ biết rằng “gái ngoan” Bạch Thị Hoàn vì “tình yêu” nên chấp nhận làm “phòng nhì” để tặng cho Tuyên một cậu con trai để nối dõi tông đường với những điều kiện “hợp lý” là Tuyên phải lo cho 2 mẹ con có chỗ “chui ra chui vào” và thỉnh thoảng vào TPHCM thăm. U u mê mê, Tuyên phải dối vợ rằng vì “thua chứng khoán” nên cần tiền trả nợ và rao bán căn hộ căn hộ cao cấp tại tòa chung cư M3-M4, số 91 Nguyễn Chí Thanh, Đống Đa, Hà Nội. Để đạt được mục đích “có chồng”, “có nhà”, Hoàn đã đạp lên dư luận việc có con mà không có chồng, “chuyện vặt, ai nói gì thì nói, tớ chấp hết!”, Hoàn tâm sự với Bảo Hân, cô bạn cùng khóa báo chí, hiện đang công tác tại Ban Kinh tế, báo Vietnamnet.

Với sự “giúp đỡ” từ cán bộ Tổng công ty xi măng Nguyễn Văn Tuyên, Thị Hoàn vừa có nhà, vừa có thai...

...lại vừa được báo Tuổi trẻ ban thưởng vì “có công” moi được thông tin mật để đánh ngành xi măng.
 Chuyện gì đến cũng đến, tháng 7/2012, Bạch Hoàn đẻ con trai đặt tên khai sinh là Nguyễn Hồng Phúc, Tuyên mừng lắm, giai đoạn 2012-2013 thường xuyên kiếm cớ “hội thảo kỹ thuật, tìm hiểu hệ thống phần mềm ERP” để thường xuyên vào nam thăm phòng nhì và cậu quý tử. Tòa soạn báo Tuổi trẻ cũng một giai đoạn xôn xao nhưng Bạch Hoàn không quan tâm đến chuyện ấy, chỉ tiết lộ cho TBT Phạm Đức Hải, Trưởng ban Xuân Toàn biết cha của đứa bé nhưng “giấu biệt” chuyện Tuyên đã có vợ cùng 2 con tại Hà Nội. Tháng 12/2012, trong lần nộp giấy khai sinh cho bé Phúc để làm hồ sơ miễn trừ gia cảnh, Bạch Hoàn dặn dò chị Trịnh Thị Lệ, nhân viên Văn phòng báo Tuổi trẻ cố gắng “giữ bí mật” giúp Hoàn, nhưng bảo miệng đàn bà giữ bí mật thì kết quả thế nào ai cũng rõ, cuối cùng thì cả tòa soạn đều biết chuyện nhơ bẩn của Bạch Hoàn và xôn xao bàn tán. Để “bảo vệ” nội bộ, Đức Hải lấy lý do “tự do cá nhân”, cấm tiệt mọi người bàn tán về chuyện này và tất nhiên Đức Hải cũng không dám đưa Bạch Hoàn vào diện kết nạp Đảng, cũng không dám trao tặng Hoàn bất kỳ danh hiệu thi đua nào của báo Tuổi trẻ từ khi xảy ra sự việc.

Nắm được thóp Nguyễn Văn Tuyên, Bạch Hoàn bắt đầu đòi hỏi quyền lợi, và tấn bi kịch của Tuyên bắt đầu từ đây…
 Sau khi sinh em bé, Nguyễn Văn Tuyên bắt đầu vất vả trước các đòi hỏi của Hoàn, ngoài chuyện thường xuyên “ghen” với vợ chính thức và 2 đứa con ruột của Tuyên thì Hoàn luôn miệng cằn nhằn, rỉa rói mỗi khi Tuyên thiếu sự quan tâm. Ngay cả khi gọi điện mà Tuyên lỡ tắt máy hoặc không nghe thì Thị Hoàn cũng bù lu bù loa, lôi cậu con trai ra chì chiết: “đồ bội bạc, chỉ biết đến vợ con nhà anh, không lo gì cho thằng Tý!”. Tháng 6/2013, sau khi Tuyên chuyển tiền “đợt cuối” qua tài khoản Vietcombank của “cậu em” Bùi Lê Thế Kiệt với lý do rất “chiến thuật” theo yêu cầu của Hoàn là “thanh toán tiền vay của Bạch Hoàn”, Bạch Thị Hoàn đã đứng tên mua căn hộ tại Chung cư Thái An (đường Nguyễn Văn Quá, Quận 12, TPHCM).

Bạch Thị Hoàn đắc chí khi vừa lập công cho báo Tuổi trẻ, vừa được “chồng” lại vừa được nhà
 Lúc này, Tuyên cũng gần như trắng tay, cặm cụi cày cuốc để lo cho 6 miệng ăn của cả 2 gia đình. Nhưng những đòi hỏi quá đáng của Thị Hoàn vẫn chưa dừng lại, ngoài chuyện bắt Tuyên tiếp tục phải cung phụng vật chất, Hoàn còn bắt buộc Tuyên phải tìm cách ly dị vợ để toàn tâm toàn ý lo cho quý tử, phải đưa quý tử về ra mắt gia đình bên nội, nhận mặt họ hàng. Hết sức chịu đựng, Tuyên nói thẳng là ngày càng yêu vợ, tình cảm với Hoàn hầu như không còn khi suốt ngày phải chịu đựng những đòi hỏi, xỉ vả. Ba máu sáu cơn, Hoàn chửi thẳng vào mặt Tuyên: “Người ta có bồ thì li dị vợ để đến với bồ còn anh thà bỏ con chứ không dám ly dị vợ! Anh là thằng đểu, thằng tồi, là thằng vớ vẩn!”. Tuyên lúc này đã quá chán nản, chấp nhận nghe chửi để yên phận bên gia đình, nhưng với bản tính của Hoàn thì chẳng thể nào chấp nhận. Mỗi ngày đều đặn, Tuyên vẫn phải nhận những tin nhắn xỉ vả từ cô bồ phóng viên báo Tuổi trẻ, dù đã đổi số biết bao lần, nhưng không biết cách nào Thị Hoàn vẫn tìm ra số mà nhắn: “Cứ ủ ấm cho vợ đi. Cứ mua thật nhiều thứ cho vợ đi. Cứ hạnh phúc bên nhau đi. Rồi anh sẽ phải trả giá. Đồ tồi!”. Và cuối năm 2013, Tuyên giật bắn mình khi tiếp tục nhận được tin nhắn: “Cho anh biết, anh Thắng, tổng giám đốc của anh hôm nay sẽ cafe với em. Em sẽ cho anh nếm trải để biết dư luận là thế nào. Bắt đầu nhé!”.

Nguyễn Văn Tuyên bắt đầu phải trả giá bởi những đòn thù của Bạch Thị Hoàn, “dâm đãng viên” của  báo Tuổi trẻ
 Nguyễn Văn Tuyên biết rõ “anh Thắng” mà Hoàn nhắc đến không ai khác là ông Trần Việt Thắng, người vừa được bổ nhiệm chức vụ Tổng Giám đốc Tổng công ty VICEM vào tháng 9/2013. Lúc này Tuyên mới ngã ngửa lý do tại sao mỗi khi đổi số điện thoại thì Bạch Hoàn đều biết và “truy sát” mình qua tin nhắn. Thì ra, sau khi “khai thác” Tuyên chán chê, Hoàn đã “bắc cầu” qua vị tân Tổng Giám đốc này từ lúc nào, mọi động tĩnh của Tuyên đều được “anh Thắng” thông báo cho Thị Hoàn. Trong khi đó Tuyên vẫn đang mơ mộng đến tương lai tốt đẹp khi chuẩn bị làm hồ sơ kết nạp Đảng đồng thời được “anh Thắng” hứa hẹn đề bạt chức danh Trợ lý Tổng Giám đốc. Chưa biết Tuyên sẽ bị xử lý thế nào khi chuyện tiết lộ bí mật kinh doanh của Tổng công ty bị lộ, nghiêm trọng hơn cả là hạnh phúc gia đình có nguy cơ sụp đổ chỉ vì một người đàn bà lăng loàn mang thương hiệu của báo Tuổi trẻ.

Tổng giám đốc Vicem – “tay chơi” Trần Việt Thắng sẽ vì “gái một con” Bạch Hoàn mà đâm sau lưng cấp dưới Văn Tuyên?
 Với nhan sắc “gái một con trông mòn con mắt”, Bạch Thị Hoàn đã nhận được sự “giúp đỡ” của Tổng giám đốc Vicem Trần Việt Thắng để thực hiện “lời hứa” sẽ cho Tuyên nếm quả đắng, tán gia bại sản. Cuối tháng 3/2014, Bạch Thị Hoàn đã thông qua bạn học cùng khóa tại Học viện Báo Chí & Tuyên truyền là Đinh Hạnh, hiện đang là Biên tập viên ở VTV để liên hệ Biên tập viên Lê Bình, Đài truyền hình Việt Nam (cô biên tập viên VTV nổi tiếng với phát ngôn “cái bọn điên này” trên sóng trực tiếp mà ai cũng biết) để xin việc tại VTV với lý do: “Vì lý do gia đình, con cái nên muốn chuyển ra Hà Nội sinh sống”. Với kinh nghiệm hơn 5 năm làm báo lĩnh vực kinh tế tại một môi trường làm báo “chuyên nghiệp” và “bài bản” là báo Tuổi Trẻ, Bạch Hoàn dễ dàng được Lê Bình đồng ý, tạo điều kiện cho Hoàn chọn bất kỳ vị trí nào, ở bất kỳ văn phòng nào, chuyện này BBT báo Tuổi trẻ vẫn còn chưa ai biết, ngay cả Đức Hải, Xuân Toàn, những kẻ thân cận một thời.

Biên tập viên Lê Bình ngoài phát ngôn nổi tiếng trên sóng trực tiếp còn được nhiều người biết đến với sự “thiếu iode” trong vai trò điều hành chương trình “Dân hỏi, Bộ trưởng trả lời” trên VTV
 Dẫu được Lê Bình hứa hẹn, nhưng vốn tính “chu đáo”, Bạch Hoàn vẫn phải lo bọc hậu, nếu thử việc ở VTV có lỡ bị out thì vẫn còn đường đường chính chính ở lại báo Tuổi trẻ nên xin Lê Bình cho thử việc tại TPHCM và giữ kín chuyện Hoàn đang thử việc ở VTV. Thông tin có thể kiểm chứng qua số điện thoại BTV Lê Bình, số: 0983224994. Không biết Lê Bình nghĩ sao khi biết nguyên nhân thật sự mà Thị Hoàn xin chuyển về Hà Nội trong khi bằng “đồng lương” của báo Tuổi trẻ, suốt ngày ăn chơi nhảy múa mà vẫn có thể tậu được nhà, mua được xe, iphone, ipad không thiếu thứ xa xỉ phẩm nào?

Gái một con Bạch Hoàn sẽ “trị” Nguyễn Văn Tuyên đến nơi đến chốn trước khi theo đuổi niềm vui mới

Vốn bản tính trâng tráo, Bạch Hoàn không những không biết xấu hổ mà suốt ngày lấy chuyện người khác ra để bêu rếu, dù mình còn xấu xa gấp trăm lần. Ngay tại tòa soạn, chuyện My Lăng đã trở thành nỗi nhục, phải xin nghỉ phép để “dưỡng thương” đã trở thành đề tài để mọi người bàn tán, trong đó “năng nổ” nhất phải kể đến Bạch Hoàn, nào đã hết, Hoàn còn khui ra chuyện một cán bộ nam phòng Morasse là Nhật Toàn cũng có con rơi, cũng bị lộ khi nộp giấy khai sinh cho con nhằm miễn trừ gia cảnh, rồi những chuyện tổng hành dinh 60A náo loạn vì những lần đánh ghen tóe lửa của vợ, chồng những phóng viên, đảng viên báo Tuổi trẻ mà chúng tôi sẽ tiết lộ vào những dịp sắp tới.

Giới thiệu với độc giả một số hình ảnh của phóng đãng viên Bạch Hoàn, báo Tuổi trẻ (nguồn: Facebook):

Bạch Hoàn có cuộc sống sung túc,...

...thời trang hàng hiệu nhờ tài vạ vật dâm đãng chứ dứt khoát không phải bằng “đồng lương” của báo Tuổi trẻ!

Sẵn sàng “tốc váy” khi có cơ hội?

Đứng bến Tuổi trẻ dòm bến VTV để đạt mục đích trả thù “chồng”?

Ngoài Hoài Phong, My Lăng, Bạch Hoàn thì còn bao nhiêu “phóng đãng viên” của báo Tuổi trẻ sẽ bị lôi ra ánh sáng?

Nguyễn Văn Tuyên phải trả giá, thân bại danh liệt vì cũng thuộc loại xấu xa (vừa phi phạm nguyên tắc công ty tuồn lài liệu mật cho báo Tuổi trẻ, vừa ngoại tình) âu cũng là cái giá phải trả cho sự sa đọa của bản thân, nhưng Người Trong Cuộc cho rằng “gieo nhân nào ắt gặt quả ấy”, tin chắc, cô “dâm đãng viên” của báo Tuổi trẻ Bạch Thị Hoàn và cả bộ sậu báo Tuổi trẻ ắt sẽ phải nhận những hậu quả đích đáng cho những chiêu trò hạ cấp của mình.

Người Trong Cuộc
Theo những người nham hiểm

Nóng: Bao vây 20 đối tượng Tân Cương tấn công cửa khẩu Bắc Phong Sinh

Sự việc xảy ra vào khoảng 12 giờ trưa nay, 18.4 tại cửa khẩu Bắc Phong Sinh (huyện Hải Hà, tỉnh Quảng Ninh). Theo thông tin ban đầu, vụ việc khiến ba người Trung Quốc thiệt mạng và hai cán bộ an ninh Việt Nam bị thương nặng.

Người Trung Quốc cướp súng, bắn xối xả tại cửa khẩu
Người Trung Quốc cướp súng, bắn xối xả tại cửa khẩu

15 giờ 05 phút, thiếu tướng Vũ Chí Thực – Giám đốc Công an tỉnh Quảng Ninh khẳng định với Một Thế Giới: “Không có chuyện các đối tượng người Trung Quốc trên là phần tử khủng bố Tân Cương. Hiện, các lực lượng chức năng đang căng thẳng giải quyết vụ việc. Đã có 4, 5 người đang nằm đây rồi”.

14 giờ 50 phút, PV đang có mặt tại hiện trường cho biết lực lượng chức năng Việt Nam đã bắt giữ được một đối tượng và bịt mặt đưa ra ngoài. Một số đối tượng còn lại vẫn đang cố thủ trong cửa khẩu. Lực lượng chức năng Trung Quốc cũng đã có mặt.

Theo báo Tiền Phong biết: Khoảng 20 phần tử khủng bố người Tân Cương, Trung Quốc bất ngờ tấn công cửa khẩu Bắc Phong Sinh, Hải Hà, Quảng Ninh. Lực lượng chức năng đã bắt giữ 4-5 đối tượng.

Thông tin chúng tôi được biết, vụ việc đặc biệt nghiêm trọng này xảy ra vào khoảng 12 giờ trưa ngày 18.4 tại cửa khẩu Bắc Phong Sinh thuộc địa bàn xã Quảng Đức, huyện Hải Hà, tỉnh Quảng Ninh.

Thông tin PV xác nhận từ các cơ quan chức năng cho hay, vào cuối buổi sáng nay, lực lượng an ninh tại cửa khẩu Bắc Phong Sinh phát hiện 16 người Trung Quốc, gồm 10 nam, 4 nữ và 2 trẻ em tìm cách nhập cảnh trái phép.

Ngay khi phát hiện sự việc, lực lượng an ninh đã yêu cầu vào làm việc và làm thủ tục để trao trả lại phía Trung Quốc.

Trong khi chờ làm thủ tục, bất ngờ một vài người đàn ông lợi dụng sơ hở của cán bộ cửa khẩu, cướp súng AK của một nhân viên an ninh và xả súng bừa bãi. Tình hình tại cửa khẩu hiện đang hỗn loạn, mọi người bị bất ngờ nên chỉ kịp chạy nấp.
Cửa khẩu Bắc Phong Sinh thuộc địa bàn xã Quảng Đức, huyện Hải Hà, tỉnh Quảng Ninh. Bên kia biên giới, chỉ cách một con sông nhỏ là Thị trấn Lý Phổ, thuộc Thành phố Đông Hưng, tỉnh Quảng Tây (Trung Quốc).

Con số thương vong hiện vẫn chưa được cơ quan chức năng xác nhận. Tuy nhiên, theo nguồn tin riêng của PV, ít nhất có 2 cán bộ cửa khẩu Bắc Phong Sinh bị thương khá nặng, vẫn chưa được đưa ra khỏi hiện trường.

Trao đổi với phóng viên, thiếu tướng Vũ Chí Thực – Giám đốc Công an tỉnh Quảng Ninh cho hay, ông đang có mặt tại hiện trường để chỉ đạo lực lượng xử lý sự việc.

Được biết, ông Lê Tiến Thanh, Chỉ huy trưởng Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Ninh cũng đang có mặt tại khu vực cửa khẩu Bắc Phong Sinh chỉ huy phối hợp với các lực lượng giải quyết sự việc.

Cửa khẩu Bắc Phong Sinh
Cửa khẩu Bắc Phong Sinh15 giờ 05 phút, thiếu tướng Vũ Chí Thực – Giám đốc Công an tỉnh Quảng Ninh khẳng định với Một Thế Giới: "Không có chuyện các đối tượng người Trung Quốc trên là phần tử khủng bố Tân Cương. Hiện, các lực lượng chức năng đang căng thẳng giải quyết vụ việc. Đã có 4, 5 người đang nằm đây rồi".
Thông tin riêng của PV cho hay, cho tới thời điểm hiện tại (14 giờ 20 phút ngày 18.4) sự việc vẫn đang được huy động lực lượng để khống chế, kiểm soát tình hình. Đã có 3 người Trung Quốc chết, trong đó có 1 người nhảy từ tầng 3 xuống đất thiệt mạng.
Ngoài các đối tượng cướp súng, có 3 phụ nữ cũng sử dụng dao đe dọa, đi nghênh ngang ở cửa khẩu.
(Theo Một Thế Giới, Dân Việt, Nông Nghiệp Việt Nam)
 

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Để chuyển đổi thể chế một cách ôn hòa - Kiệt quệ niềm tin, kiệt quệ vốn xã hội - Tồn kho thể chế - Những tư duy cản lực phát triển

Để chuyển đổi thể chế một cách ôn hòa


Vì nhiều lý do, báo Tuổi Trẻ tường thuật buổi tọa đàm ngày 4/1 về Thông điệp của Thủ tướng quá ngắn gọn không nói được những điều cần chuyển tải như ý kiến rất thẳng thắn của của GS Hoàng Tụy và ông Trần Đức Nguyên (cựu Trưởng ban nghiên cứu của Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải). Được sự đồng ý của hai ông, BVN xin công bố những ý kiến tâm huyết này. Tựa đề của BVN.

Hoàng Tụy:

1) Trong tình hình hiện  nay, dù sao bản thông điệp này cũng là một tiến bộ. Nhưng do kinh nghiệm thời gian qua, nhiều người chưa tin ở tính khả thi của thông điệp, thậm chí chưa tin ở sự thành thật, thực tâm của tác giả thông điệp. Vậy Thủ Tướng cần có  hành động cụ thể đi kèm để chứng tỏ thực tâm của ông, và chứng tỏ ông có đủ năng lực và dũng khí thực hiện thông điệp này.

2) Xã hội VN hiện nay đang trong tình trạng trì trệ kẹt cứng kéo dài, muốn thoát ra khỏi thế đó cần một xung lực mạnh, một cú hích mạnh vào một điểm cốt tử. Trong hệ thống này nhìn vào đâu cũng thối nát, cú hích  tốt nhất để  gây được niềm tin là từ bỏ độc tài, từ bỏ đàn áp, tôn trọng nhân quyền, tôn trọng quyền tự do ngôn luận, thả ngay một số người đang bị giam giữ chỉ vì chính kiến khác. Làm được điều này thì không khí chính trị sẽ khác hẳn, từ đó mọi việc cải cách khác sẽ dần dần bớt lực cản, người dân sẽ có cơ sở để tin các vị bắt đầu muốn thay đổi thật sự hay nói đúng hơn, xu hướng cấp tiến trong lãnh đạo bắt đầu thắng thế. Còn không thì mọi lực cản vẫn còn nguyên, người dân một lần nữa sẽ càng mất lòng tin hơn.

Hình như trong bài tường thuật của Tuổi Trẻ về buổi họp ý kiến của tôi ít được chú ý. Nhưng tôi vẫn tin đó là cách duy nhất  để ra khỏi bế tắc một cách ôn hòa.

Trần Đức Nguyên:

Chúng ta đều mong muốn chuyển đổi thể chế chính trị, dân chủ hóa đất nước một cách ôn hòa; đó cũng là nguyện vọng chung của nhân dân. Theo con đường đó, có mấy yếu tố quan trọng :

1/ Các nhân tố tích cực trong giới cầm quyền. Nhân tố ấy gồm con người và quan điểm, ý kiến. Không vội vàng đánh giá con người vì đó là điều khó nhất trong mọi sự đánh giá. Chưa thể kết luận về con người nhưng quan điểm, ý kiến lợi cho dân, cho nước thì ủng hộ quan điểm, ý kiến ấy. Vì thế tôi rất muốn biết Thông điệp đầu năm là của riêng Thủ tướng hay có sự đồng thuận ở mức nào của những nhà lãnh đạo chủ chốt?

2/ Các hoạt động thúc đẩy quá trình dân chủ hóa phải dựa vào Hiến pháp và luật pháp, kể cả ý kiến của những người lãnh đạo, như những điều Thủ tướng nêu trong thông điệp.

3/ Một giải pháp quan trọng theo tinh thần này, là kịp thời lên tiếng để chuẩn bị cho cuộc bầu cử QH khóa tới có được nhiều đại biểu thực sự của dân và một Quốc hội chuyên trách.

4/ Sự chuyển đổi ôn hòa không thể diễn ra tức khắc mà phải đi từng bước.

Có một khâu đột phá mà anh Hoàng Tụy đã nhấn mạnh: trả tự do cho những người phát biểu chính kiến một cách ôn hòa nhưng bị bắt giữ; đó là biện pháp quan trọng và cấp bách để tạo lòng tin trong dân. Tôi đồng tình. Đây là một biện pháp không tốn kém. Tôi nghĩ biện pháp này có ý nghĩa lớn, nhưng nếu thực hiện cũng mới là một bước của quá trình chuyển đổi thể chế.
H.T - T.Đ.N.
Các tác giả trực tiếp gửi cho BVN

Kiệt quệ niềm tin, kiệt quệ vốn xã hội

Hy vọng những đốm lửa nhỏ, cần mẫn

Cả một thành phố bảy, tám triệu dân, hơn cả một nước người ta, vậy mà nhàm chán một cách không thể tưởng tượng được. Cuộc sống trở nên tầm thường và vụn vặt không thể tả.
Cạn kiệt niềm tin 

Cũng khoảng giờ này năm ngoái, khi mới chân ướt chân ráo trở về, sau khi có trải nghiệm thực tế, tôi có viết một bài báo nhỏ có tiêu đề: Câu chuyện của niềm tin.

Đại thể, tôi kể lại những va chạm thực tế để thấy rằng, mất niềm tin đang là cái đáng lo ngại nhất trong xã hội Việt Nam dưới con mắt cua người mới nhập cuộc. Vì thiếu niềm tin nên mọi việc bỗng trở nên khó khăn và tốn kém gấp bội. Cuộc sống bỗng trở nên toàn màu xám. Con người căng thẳng, hiệu năng làm việc thấp vì hợp tác kém, mà lý do chính là không tin nhau, nên dành thời gian kiểm soát nhau vì phối hợp làm việc chung.

Ngay lúc đó, tôi đã nhận ra rằng: Một trong những vấn đề lớn nhất mà xã hội này phải đương đầu là sự mất niềm tin trầm trọng. Niềm tin giữa người dân và chính quyền, giữa người dân và doanh nghiệp, giữa doanh nghiệp với nhau, tóm lại giữa người và người, và đặc biệt là niềm tin vào bản thân mình.

Sau đó, mỗi khi gặp mặt, ngay cả với giới tinh hoa, giữa những than thở, hay đằng sau ánh mắt xa xăm, là một sự chán nản và khắc khoải. Rất ít hy vọng và lòng tin trong các câu chuyện. Sau những lần như thế, tôi thấy rất mệt mỏi. Sinh lực dường như đã bị rút hết đi, đến mức nhiều khi sợ gặp gỡ, vì sợ phải nghe những lời than như vậy.

Trong số những người tôi quen biết mỗi người chọn một cách phản ứng khác nhau. Nhiều người chọn sự cam chịu. Nhiều người lảng tránh, lảng tránh thực tại, lảng tránh nhìn vào mắt đối diện.

Nhiều người giết thời gian trên bàn nhậu. Có tiền thì nhậu sang, ít tiền thì bình dân. Thanh niên ít tiền hơn thì giết thời gian trong các quán trà đá vỉa hè.

Người không thích nhậu, hoặc không đủ sức để nhậu hoặc không có tiền để nhậu thì vùi mình vào các trang lá cải, mỗi ngày ngốn hàng chục bài tin tức, na ná như nhau vô thưởng vô phạt. Sau đó bức xúc một hồi, càm ràm hoặc nặng hơn là chửi đổng vài câu rồi lại vùi đầu đọc tiếp.

Nhiều người bức xúc quá có phản ứng mạnh. Nhưng như con cá nằm trên lưới, càng giẫy giụa càng đau đớn. Nên sau mỗi hồi mệt mỏi cũng đến lúc nằm im "makeno".

Kinh tế khó khăn, tinh thần bức bối, đặc biệt phát ngôn của các quan chức, các nhà làm chính sách bỗng trở nên đáng ngờ. Các mạng lưới hoạt động trong xã hội giờ chỉ còn quan hệ huyết thống đáng tin cẩn.Vì thế, vun vén cho gia tộc xây dựng nhà thờ họ, đã trở thành một trong lối sống của những người có địa vị trong xã hội.

Xã hội như vận hành bởi bộ tiêu chuẩn kép. Ai cũng biết vậy mà không phải vậy. Không phải vậy mà vẫn là như vậy. Nên ở cơ quan sống theo một chuẩn khác, về nhà lại một chuẩn khác nữa. Mỗi người phải đóng quá nhiều vai diễn, đến mức mệt mỏi kiệt quệ, mà không biết để làm gì.

Chưa bao giờ các hoạt động tâm linh cúng bái lại phát triển như hiện giờ, bất chấp khoa học đã phát triển nhiều hơn so với hàng chục năm về trước, thông tin cũng phong phú hơn nhiều.Vì sao vậy? Vì người ta không tin ở con người, nên đành tìm đến nơi thánh thần, dù biết rằng cũng nhiều kẻ lợi dụng việc này để trục lợi.

Nhiều lần đi qua các quán nhậu ven đường, tôi đã tần ngần tự hỏi: sao trong giờ làm việc lại đông người lang thang quán xá đến như vậy?

Những nơi tôi đi qua không ở đâu thấy đông thanh niên trai tráng ngồi lê la vỉa hè, cắn hạt bí, hạt hướng dương, uống nước chè, tập tạnh hút thuốc lào, nói bậy và chửi đổng...nhiều như trên vỉa hè Hà Nội, đặc biệt là các nơi cổng trường đại học.

Không ai nói chuyện khoa học, văn chương. Không ai quan tâm đến bảo tàng triển lãm. Không ai bàn tán về các thành tựu, khoa học, nhân văn mới. Không ai đả động đến ước mơ hay khát vọng.

Những buổi nói chuyện dành cho đại chúng về các chủ đề rất mới, do các học giả nổi tiếng thuyết trình, cũng không có nổi đến vài chục người tham dự. Mà nếu có thì vẫn những khuôn mặt ấy. Rất cũ!

Cả một thành phố bảy, tám triệu dân, hơn cả một nước người ta, vậy mà nhàm chán một cách không thể tưởng tượng được. Cuộc sống trở nên tầm thường và vụn vặt không thể tả.

Trên mặt bằng truyền thông thì còn những tệ hại hơn nhiều. Nếu rút tất cả những tin liên quan đến chuyện hở hang, chém giết, sốc, sex, giật gân thì bỗng thấy nhiều tờ báo sụp cái rầm vì trống trơn bài vở.

Một năm trôi qua, câu chuyện lại có phần thêm u ám. Một xã hội thiếu hụt niềm tin mỗi ngày thêm hiển hiện rõ nét qua từng việc cụ thể chứ không chỉ là cảm giác như ngày nào.

Mỗi khi cầm một xấp giấy tờ với chồng chất dấu mộc đỏ choét tôi không khỏi ngần ngại. Chưa ở đâu tôi thấy những văn bản giấy tờ cần nhiều dấu đỏ như vậy, qua nhiều cửa ải xét duyệt như vậy. Nhưng cũng chưa ở đâu sự giả mạo trở nên phổ biến, được rao bán công khai như ở đây.
Cái nguy hiểm của sự mất niềm tin này là sự bào mòn sinh khí. Nếu như sự sợ hãi làm cho con người ta co cụm, đến một lúc nào đó có thể tạo ra một sự phản ứng đủ mạnh để vượt qua, thì mất niềm tin không gây ra một cảm xúc mạnh như vậy. Nó chỉ là đơn giản là làm mất hết sinh khí, vì người dân không còn tin vào công lý, không tin vào chính quyền, không tin ai, và không tin ngay cả chính bản thân mình.
"Những nơi tôi đi qua không ở đâu thấy đông thanh niên trai tráng ngồi lê la vỉa hè, cắn hạt bí, hạt hướng dương, uống nước chè, tập tạnh hút thuốc lào, nói bậy và chửi đổng... nhiều như trên vỉa hè Hà Nội". Ảnh HD Vietnam
Kiệt quệ vốn xã hội
Còn nhớ mỗi khi bàn về vốn xã hội, tuy có nhiều cách tiếp cận và lý giải khác nhau, nhưng chúng tôi đều thống nhất ở một điểm: Niềm tin nằm ở trái tim của vốn xã hội. Đó là niềm tin giữa người với người, người với thể chế, người với chính bản thân mình.

Vậy là niềm tin, một khái niệm xa lạ với môn kinh tế học phát triển, đã có được chỗ đứng đàng hoàng trong lòng nhiều nhà kinh tế học.

Niềm tin đã trở thành một thứ vốn của xã hội. Mà đã là vốn thì có thể dùng để sinh lợi. Trong trường hợp này, niềm tin đã trở thành một thứ tài sản giúp cho xã hội hoạt động trơn tru hiệu quả hơn, chi phí giao dịch vì thế mà ít đi.

Khi có niềm tin thì việc gì cũng suôn sẻ dễ dàng. Điều này đúng quy mô cá nhân, đúng cả quy mô quốc gia.

Các chính trị gia lão luyện Đông Tây kim cổ đều đặt vấn đề xây dựng lòng tin với với dân mình lên hàng đầu. Ngay ở Việt Nam cũng có những ví dụ này từ xa xưa trong lịch sử. Tương truyền, để dân tin vào cuộc kháng chiến chống quân Minh của Lê Lợi, trong lúc binh yếu lực mỏng, Nguyễn Trãi đã cho dùng mật mỡ viết lên tám chữ: Lê Lợi vì quân, Nguyễn Trãi vi thần lên lá đa. Kiến thấy vậy bu vào đục thành chữ. Người dân đọc được thì tin rằng đây đúng là mệnh trời. Bài học vỡ lòng dành cho các chính trị gia xem ra vẫn còn điều xa lạ.

Tất nhiên, bên cạnh niềm tin, thì vốn xã hội còn thêm các yếu tố khác nữa. Có thể kể hai trong các số đó: thói quen tập tục, truyền thông văn hóa ứng xử; và sự phong phú lành mạnh của các hội đoàn, tức của mạng lưới xã hội dân sự.

Tiếc rằng, cả hai yếu tố này cũng rất yếu. Đút lót hối lộ dường như đã trở thành văn hóa, gọi là văn hóa phong bì. Sự giả dối đã tràn vào cả trường học, nên bị gọi là "nỗi buồn lớn ngành giáo dục"

Cuộc khủng khoảng kinh tế kéo dài suốt mấy năm nay lại càng làm cho vốn xã hội thêm kiệt quệ. Lẽ ra nếu có một vốn xã hội thắt lưng đủ đầy, người dân sẽ dễ vượt qua những thời khắc khó khăn hơn. Vì tin nhau, tin vào quan chức và chính sách chung. Đằng này quan chức nói gì, dân chúng lại bảo nhau làm ngược lại.

Kinh tế rối loạn, lòng người hoang mang. Khó khăn càng thêm chồng chất không biết đến bao giờ mới gỡ được.

"Mất tiền là mất ít, mất bạn là mất nhiều, nhưng mất lòng tin là mất tất cả". Người xưa đã tổng kết như vậy, nên thấy thực trạng này, không ai tránh khỏi sự buồn rầu.

Nhiều lúc nhìn xã hội như mớ bòng bong, không biết lần ra đằng nào. Mà lần ra được rồi thì cũng không gỡ ra được vì nó xoắn xuýt chặt chẽ vì lợi ích, vì bè phái, vì u mê.

Nguyên nhân vì đâu? Tất nhiên là vì cơ chế. Ai chả nói thế. Dễ nhất và trúng nhất. Nhưng cơ chế do ai làm ra? Tất nhiên là do con người, trong đó có tôi và bạn.

Nhưng cụ thể hơn, đó là cái gì của tôi và bạn? Sức khỏe, văn hóa, tri thức, học vấn, kỹ năng, tinh thần sáng tạo, ước mơ khát vọng, lòng quả cảm, sự dấn thân ...hay còn gì khác nữa?

Câu trả lời là tất cả.

Đến đây lại thêm giật mình. Thì ra mọi thứ chưa tốt như mong đợi cũng có phần ta đóng góp. Vậy nên, thay vì trông chờ vào một sự thay đổi lớn hãy chủ động tạo ra những sự thay đổi nhỏ trước đã.

Nếu không thay đổi được đời, thì thay đổi ta trước vậy. Khi những ngọn đuốc lớn đã không thể cháy thì chỉ còn hy vọng vào những đốm lửa nhỏ, kiên nhẫn và cần mẫn.

Nhiều việc nhỏ góp lại sẽ thành việc lớn. Xưa nay vẫn thế, có cách nào khác được.
TS Giáp Văn Dương 
(Thời báo Kinh tế Sài gòn)

Những tư duy cản lực phát triển

Hồ Chí Minh - công bộc trung thành của nhân dân

Thế giới đổi thay từng ngày. Cuộc sống thay đổi từng giờ. Đổi mới ngày càng sâu rộng. Nhận thức của người dân thay đổi nhiều. Tư duy bị cầm tù, đất nước không thể phát triển.
I.Đổi mới tư duy là đặc tính của cách mạng, xu thế tất yếu của thời đại
Đổi mới và đổi mới tư duy không có gì mới. Điều này đã được các bậc thầy về cách mạng đề cập từ sớm. V.I Lênin nói: “Người cộng sản phải có dũng khí nhìn vào sự thật, phải có gan vứt bỏ những nhận thức của ngày hôm qua không phù hợp với tình hình diễn biến của ngày hôm nay, phải biết “thay đổi sách lược, chọn một con đường khác để đi tới đích của chúng ta, nếu con đường cũ, trong một thời gian nhất định nào đó, xem ra không thích hợp nữa, không đi theo được nữa” (Hội đồng Trung ương chỉ đạo biên soạn Giáo trình quốc gia các bộ môn khoa học Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh: Giáo trình tư tưởng Hồ Chí Minh, Nxb. CTQG, H, 2003, tr.474-475). Và sau đây là những lời nói, lời dạy vàng ngọc của Chủ tịch Hồ Chí Minh:
“Phải biết rằng tình hình khách quan thay đổi hàng giờ hàng phút, một chủ trương của ta hôm nay đúng, hôm sau đã không hợp thời, nếu ta không tỉnh táo kiểm điểm những tư tưởng hành vi của ta để bỏ đi những cái quá thời, sai hỏng, nhất định ta sẽ không theo kịp tình hình, ta sẽ bị bỏ rơi, bị các bạn tỉnh táo nhanh nhẹn hơn vượt đi trước... Không chịu tự phê bình, không chỉ trích thì không bao giờ tấn tới được” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Nxb. CTQG, H, 1995, t.4, tr.26).
“Xã hội bây giờ ngày một phát triển. Tư tưởng hành động cũng phát triển. Nếu cứ giữ lấy cái kẹp giấy cũ không thay đổi là không đi đến đâu cả” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.7, tr.35).
“Khiến cho cán bộ cả gan nói, cả gan đề ra ý kiến... Nếu cán bộ không nói năng, không đề ý kiến, không phê bình, thậm chí lại tâng bốc mình, thế là một hiện tượng rất xấu. Vì không phải họ không có gì nói, nhưng vì họ không dám nói, họ sợ. Thế là mất hết dân chủ trong Đảng. Thế là nội bộ của Đảng âm u, cán bộ trở nên những cái máy, trong lòng uất ức, không dám nói ra, do uất ức mà hóa ra oán ghét, chán nản... Nếu đào tạo một mớ cán bộ nhát gan, dễ bảo “đập đi, hò đứng”, không dám phụ trách. Như thế là một việc thất bại cho Đảng” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.5, tr.280-281).
“Ta có thể đi con đường khác để tiến lên chủ nghĩa xã hội’ (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.8, tr.227).
“Xã hội ngày càng tiến, công tác của ta cũng phải ngày càng tiến... Vì vậy, năng lực của ta, sáng kiến của ta, tiến bộ của ta cũng phải luôn luôn phát triển, tiến lên không ngừng. Không tiến, tức là thoái” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđ d, t.7, tr.259).
Đảng ta, cách đây gần 30 năm, với Đại hội VI, đã đánh dấu sự đổi mới của Đảng về tư duy. Đảng ta nhấn mạnh rằng “đó là đòi hỏi bức thiết của đất nước. Đó cũng là đặc tính của cách mạng, nhất là cách mạng xã hội chủ nghĩa, là bản chất sâu xa của chủ nghĩa Mác-Lênin, là xu thế tất yếu của thời đại”. Nhận rõ đổi mới tư duy là quy luật nhất định, tất yếu của cách mạng, của công cuộc đổi mới, Đảng ta khẳng định rằng chỉ có đổi mới tư duy thì mới thấy đúng và thấy hết sự thật, thấy hết những nhân tố mới để phát huy, những sai lầm để sửa chữa. Muốn thế, “phải đấu tranh chống cái cũ, chống bảo thủ trì trệ, chống giáo điều rập khuôn, chống chủ quan nóng vội, chống tha hóa biến chất, chống những thói quen lỗi thời dai dẳng. Đây là cuộc đấu tranh cách mạng gian khổ diễn ra trên mọi lĩnh vực và trong bản thân từng người chúng ta” (Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ VI, Nxb. Sự thật, H, 1987, tr.8).
II. Những tư duy trở lực phát triển
1.Chỉ chịu trách nhiệm trước Đảng, không chịu trách nhiệm trước dân
Gần đây, trên một số diễn đàn lớn, chúng ta thường nghe một số quan chức nói rằng họ giữ chức vụ là do Đảng giới thiệu, Quốc hội bầu.Vì vậy, họ chỉ chịu trách nhiệm trước Đảng và không thể từ chức. Điều này nghe qua thì đúng vì đảng viên thì phải chịu trách nhiệm trước Đảng và muốn từ chức thì phải được Đảng đồng ý và Quốc hội phê chuẩn. Nhưng xét kỹ thì đó làm trái tư tưởng Hồ Chí Minh.
Trước hết phải nhận thức đúng đắn mối quan hệ giữa Đảng lãnh đạo với vai trò của nhân dân. Cách mạng trước hết phải có Đảng. Sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng là nhân tố hàng đầu quyết định thắng lợi của cách mạng. Bác Hồ dạy: “Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng, chứ không phải là sự nghiệp của cá nhân anh hùng nào. Thành công của Đảng ta là ở nơi Đảng ta đã tổ chức và phát huy lực lượng cách mạng vô tận của nhân dân, đã lãnh đạo nhân dân phấn đấu dưới lá cờ tất thắng của chủ nghĩa Mác-Lênin”.
Khi bàn về những điều kinh nghiệm trong lãnh đạo - vì ai mà làm? Đối ai phụ trách?, Hồ Chí Minh nói rõ: “Có người nói rằng mọi việc họ đều phụ trách trước Đảng, trước Chính phủ. Thế là đúng, nhưng chỉ đúng một nửa. Họ phụ trách trước Đảng và Chính phủ, đồng thời họ phải phụ trách trước nhân dân. Mà phụ trách trước nhân dân nhiều hơn phụ trách trước Đảng và Chính phủ, vì Đảng và Chính phủ vì dân mà làm các việc, và cũng phụ trách trước nhân dân. Vì vậy nếu cán bộ không phụ trách trước nhân dân, tức là không phụ trách trước Đảng và Chính phủ, tức là đưa nhân dân đối lập với Đảng và Chính phủ” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.5, tr.294).
Tư duy chỉ phụ trách trước Đảng mà không phụ trách trước nhân dân tức là chỉ thấy Đảng mà không thấy nhân dân, những người làm nên thắng lợi của cách mạng. Chỉ thị 03 nói phải học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh về phong cách quần chúng, trong đó có nội dung phải chịu trách nhiệm trước nhân dân. Tư duy nói trên đi ngược lại tư tưởng và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Đúng như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói tại phiên bế mạc Hội nghị cán bộ toàn quốc quán triệt, thực hiện Nghị quyết Trung ương 4: “... Thế mà cứ hô khẩu hiệu là học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” (Tạp chí Cộng sản số 834, tháng 4-2012). Phê phán tư duy chỉ chịu trách nhiệm trước Đảng, không phụ trách trước nhân dân cũng có nghĩa là phải bảo đảm quyền tham gia và dự phần của mọi người dân, thực hiện chế độ trưng cầu dân ý theo Hiến pháp và lời dạy của Bác Hồ là “xin đồng bào hãy phê bình, giúp đỡ giám sát công việc Chính phủ”.
2.Chỉ chịu trách nhiệm trước Đảng nên không có tư duy từ chức
Liên quan đến tư duy chỉ chịu trách nhiệm trước Đảng nên một số quan chức cho rằng “không nên nghĩ rằng cứ mỗi một vụ việc cụ thể thì một Bộ trưởng phải nghĩ ngay đến việc từ chức hay không từ chức”.
Đúng rằng việc từ chức không phải anh muốn là được. Phải được Quốc hội bãi nhiệm. Nhưng tư duy về việc từ chức thì Đảng và Quốc hội không cấm. Nhân dân càng không cấm. Mà không nghĩ đến việc từ chức là làm trái lời Bác. Bác nói việc Người phải gánh chức Chủ tịch là do đồng bào ủy thác. Bao giờ đồng bào cho tôi lui thì tôi rất vui lòng lui. Đồng bào cho lui tức là đồng bào không tín nhiệm anh nữa. Anh phải biết điều đó. Phải biết xấu hổ. Phải biết tự trọng. Phải có trách nhiệm với dân. Không nên ỷ vào Đảng để không nói được trước đồng bào mấy chữ “tôi xin từ chức”.
Mặt khác, nếu nói rằng “không nên nghĩ cứ có một việc cụ thể thì một bộ trưởng phải nghĩ ngay đến việc từ chức hay không từ chức” thì sẽ không bao giờ có việc từ chức xảy ra. Và như vậy sẽ “hòa cả làng”. Vì cái gì mà chẳng là việc cụ thể. Nhưng xin thưa, vấn đề là ở chỗ không phải là một việc cụ thể mà là cả một chuỗi vụ việc liên hoàn, ngay cả khi vụ việc trước đang nóng thì vụ việc sau lại đến, liên tục, liên tục, không dứt, không ngớt. Những vụ tham nhũng đâu có phải một việc? Những sai phạm trong ngành y đâu có phải một việc? Những thủy điện, phá rừng đâu có phải một việc? Những tai nạn giao thông đâu có phải một việc? V.v.. Với cách tư duy này thì chẳng ai chịu trách nhiệm cả, ngoại trừ kẻ gây ra tội. Và nếu nói rằng người phải chịu trách nhiệm lớn nhất, duy nhất là kẻ phạm tội thì mọi việc coi như đã an bài, chẳng còn gì để nói nữa.
Tư duy này cũng trái với với tư tưởng Hồ Chí Minh. Thời Bác Hồ cũng có những vụ việc cụ thể như vụ án Trần Dụ Châu, sai lầm trong cải cách ruộng đất. Sau khi y án tử hình kẻ tham nhũng và kiểm điểm những sai lầm trong cải cách ruộng đất, Bác Hồ cũng nhận trách nhiệm về mình. Tại Hôi nghị Trung ương 10 mở rộng, ngày 25-8-1956 bàn về cải cách ruộng đất và chấn chỉnh tổ chức, Hồ Chí Minh nói: “Vì ta thiếu dân chủ nên nghe ít, thấy ít, nên bây giờ ta phải dân chủ. Tôi nhận trách nhiệm trong lúc sóng gió này. Tất cả Trung ương phải nghe, thấy, nghĩ, làm như thế. Bài học đau xót này sẽ thúc đẩy chúng ta” (Hồ Chí Minh: Biên niên tiểu sử, Nxb. CTQG, H, 1995, t.6, tr.333). Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng tỏ thái độ nghiêm khắc đối với những đồng chí phạm sai lầm trong cải cách ruộng đất. Sau việc thi hành kỷ luật một số cán bộ cao cấp của Đảng[1] liên quan đến trách nhiệm trong sai lầm cải cách ruộng đất, tại Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương lần thứ 10 (mở rộng) khóa II, ngày 15-9-1956, Người nói: “Vấn đề kỷ luật của Đảng là chung cho Đảng từ trên xuống dưới. Việc thi hành kỷ luật đối với các đồng chí Trung ương nói trên chứng tỏ với nhân dân là kỷ luật của Đảng nghiêm minh, điều đó giáo dục cho cán bộ, đảng viên ta biết tôn trọng kỷ luật” (Hồ Chí Minh: Biên niên tiểu sử, Nxb. CTQG, H, 1995, t.6, tr.341). Tư tưởng và tấm gương Hồ Chí Minh cho thấy Đảng, Chính phủ và cá nhân những vị đại diện phải bảo đảm pháp quyền, bảo đảm trách nhiệm giải trình, bảo đảm minh bạch thể hiện ở chỗ không những không giấu giếm khuyết điểm, mà có khuyết điểm thì phải xử lý nghiêm minh, bất kể người mắc khuyết điểm giữ chức vụ gì. Công cuộc đổi mới hiện nay không thể chấp nhân tư duy mà Hồ Chí Minh đã phê phán: “Nhiều nơi các đồng chí phạm lỗi, nhưng không bị trừng phạt xứng đáng, có đồng chí bị hạ tầng công tác nơi này, đi nơi khác lại ở nguyên cấp cũ hay chỉ bị hạ tầng công tác theo hình thức nhưng vẫn ở cấp bộ cũ làm việc” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.5, tr.73).
3.Khó nói chữ “tôi” trách nhiệm trước dân
Thời bao cấp, phê phán tư duy không dám chịu trách nhiệm cá nhân, đổ lỗi cho khách quan, có ca dao:
“Mất mùa là do thiên tai
Được mùa là do thiên tài Đảng ta”.
Phê phán tư duy dựa dẫm, ỷ lại, rập khuôn, bảo thủ, có thơ rằng: “Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ. Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ”.
Các kỳ họp Quốc hội truyền hình trực tiếp những năm qua đem lại cho người dân nhiều cảm nhận, cảm xúc, trong đó có một cảm nhận rõ nét là các vị đại diện của dân, do dân cử ra mới nói được nhiều đến hai chữ “chúng tôi” mà không thấy nói đến chữ “tôi” trách nhiệm trước dân. Hầu hết trả lời chất vấn của các chính khách về các sai lầm, khuyết điểm đều dẫn nguyên nhân khách quan, liên quan bộ này bộ kia, ngành này ngành nọ mà không nói đến trách nhiệm quản lý của bộ mình, ngành mình, cá nhân mình. Trong lý thuyết và thực tiễn quản trị quốc gia, đây là vấn đề thuộc trách nhiệm giải trình. Anh giải trình quanh co, lạc đề, đổ lỗi khách quan, cơ chế, thể chế (cơ chế, thể chế do con người xây dựng), hết thời gian chưa giải trình hết để Chủ tịch phiên họp nhắc nhở nhiều lần... (có người gọi là “cháy giáo án”) mà không thấy nguyên nhân chủ quan là tư duy cũ kỹ của 30 năm trước. Tư duy hư hỏng, lạc hậu đó hiện vẫn đang ngự trị trong đời sống chính trị-xã hội của đất nước, là một cản lực trên con đường phát triển của đất nước. Mà đổi mới là phải “chống lại những gì đã cũ kỹ, hư hỏng, để tạo ra những cái mới mẻ tốt tươi” (Di chúc của Bác)
4.Lầm lẫn sự ủy quyền của nhân dân với quyền lực cá nhân
Một trong những khía cạnh chủ yếu của nhà nước pháp quyền là nhà nước của dân mà điều căn cốt là quyền lực thuộc về nhân dân. Điều này đã được Hiến pháp quy định và nhiều lần Hồ Chí Minh nói đến. Khi giữ chức Chủ tịch, Bác Hồ nói đó là do đồng bào ủy thác mà tôi phải gắng sức làm cũng như một người lính vâng mệnh lệnh của quốc dân ra trước mặt trận. Quyền lực của dân thể hiện ở hình thức dân chủ trực tiếp mà rõ nhất là trưng cầu ý dân và dân chủ gián tiếp. Bảo đảm pháp quyền có nghĩa dân là chủ và dân làm chủ. “Nhân dân có quyền bãi miễn đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân nếu những đại biểu ấy tỏ ra không xứng đáng với sự tín nhiệm của nhân dân” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.9, tr.591). “Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.5, tr.60). Hồ Chí Minh viết: “Đảng ta là Đảng lãnh đạo, nghĩa là tất cả các cán bộ, từ Trung ương đến khu, đến tỉnh, đến huyện, đến xã, bất kỳ ở cấp nào và ngành nào - đều phải là người đày tớ trung thành của nhân dân” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.10, tr.323). Vì sự nhầm lẫn nhân dân ủy quyền với quyền lực cá nhân nên: “Cái gì cũng dùng mệnh lệnh. Ép dân chúng làm. Đóng cửa lại mà đặt kế hoạch, viết chương trình rồi đưa ra cột vào cổ dân chúng, bắt dân chúng theo” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.5, tr.293). Sự nhầm lẫn nêu trên mà căn nguyên sâu xa là cơn khát quyền lực đã đẻ ra biết bao nhiêu chuyện đau đớn mà Bác Hồ từng phê phán, nay vẫn đang diễn ra: “Cậy thế mình ở trong ban này ban nọ, rồi ngang tàng phóng túng, muốn sao được vậy, coi khinh dư luận, không nghĩ đến dân. Quên rằng dân bầu mình ra để làm việc cho dân, chứ không phải để cậy thế với dân” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.4, tr.57). Trong chế độ dân chủ “dân làm chủ thì Chủ tịch, bộ trưởng, thứ trưởng, ủy viên này khác là làm gì? Làm đày tớ. Làm đày tớ cho nhân dân, chứ không phải là làm quan cách mạng” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.8, tr.375). Tất nhiên, “khi dân dùng đày tớ làm việc cho mình, thì phải giúp đỡ Chính phủ. Nếu Chính phủ sai thì phải phê bình, phê bình nhưng không phải là chửi” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.5, tr.60).
5.Tư duy về lợi ích nhóm
Phải ghi công lao của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vì ông nói nhiều đến một quốc nạn là lợi ích nhóm. Điều này không có gì mới. Cái mới là dám nói ra để nhân dân phanh phui, nhận diện. Có vị đại diện còn nói rằng không nên nói lợi ích nhóm mà chỉ nên nói lợi ích cục bộ. Ông ta không hiểu gì hay cố tình không hiểu. Hai loại lợi ích này có mối quan hệ nhưng lợi ích nhóm nguy hiểm hơn nhiều. Ở đây có sự móc ngoặc giữa chính trị với kinh tế, thậm chí cả xã hội đen và các nhóm lợi ích. Đằng sau và ẩn chưa bên trong các sai phạm, tiêu cực, tham nhũng vừa qua người dân có thể nhận diện bóng dáng của lợi ích nhóm. Bởi vì, một cơ sở kinh doanh trái phép, không phép ngang nhiên tồn tại mà không bị xử lý mà báo chí gọi là “con voi chui lọt lỗ kim” thì phải khẳng định có sự bảo kê, nghĩa là lợi ích nhóm. Một vụ tham nhũng, thất thoát hàng trăm, hàng nghìn tỷ đồng không thể là câu chuyện của một cá nhân, thậm chí một nhóm người (theo nghĩa lợi ích cục bộ) mà đây là có sự móc ngoặc, liên minh ma quỷ. Tư duy và hành động về lợi ích nhóm đang đục khoét nền kinh tế nước nhà, làm băng hoại đạo đức xã hội, trở lực của phát triển.
Châu Phong
----------------------
[1]Tại Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương lần thứ 10 (mở rộng) khóa II, ngày 15-9-1956, đồng chí Trường Chinh không giữ nhiệm vụ Tổng Bí thư nữa vì trách nhiệm trong sai lầm cải cách ruộng đất, các đồng chí Lê Văn Lương, Hoàng Quốc Việt ra khỏi Bộ Chính trị, đồng chí Hồ Việt Thắng ra khỏi Trung ương Đảng.
(Văn hóa Nghệ an)
 

Tồn kho thể chế

Nguyễn chính Tâm – Motthegioi

Trong những “tồn kho” năm cũ 2013 từ hàng hóa, tín dụng đến các dự án treo, thì một trong những vấn đề đáng quan ngại nhất là tồn kho thể chế. Thể chế được hiểu một cách đơn giản là quy tắc trong một xã hội hay một cộng đồng, tồn tại theo hai dạng là chính thức (luật pháp, văn bản thành văn, quy định mang tính pháp lý) và không chính thức (bao gồm cách ứng xử, những trường hợp ưu tiên hoặc “truyền thống” được số đông trong xã hội chấp nhận, tuân theo).
Trong một nền kinh tế, thể chế ví như luật chơi trong một trận túc cầu. Luật tốt, công bằng, sát với thực tế sẽ giúp cho cuộc chơi diễn ra hào hứng, các cầu thủ thi thố hết khả năng, và khán giả được mản nhãn bởi những pha bóng đẹp. Ngược lại, một luật chơi méo mó, bị lũng đoạn bởi các nhóm phi thể thao bên ngoài sân cỏ hay xa rời thực tiễn, sẽ tạo ra những lực cản hữu hình và vô hình, khiến trận cầu bị tác động tiêu cực, không xuôn sẽ theo những cách khác nhau.
Chẳng hạn như vai trò của các tập đoàn kinh tế Nhà nước được xem là chủ đạo trong nền kinh tế. Trong tất cả cuộc tranh luận về tái cấu trúc và cải cách nền kinh tế, doanh nghiệp Nhà Nước luôn nằm trong tầm ngắm với những vấn đề nan giải. Từ kỷ luật thị trường, thiếu tính công khai minh bạch, quy trình bổ nhiệm các chức vụ lãnh đạo lỏng lẻo đến nhập nhằng vấn đề sỡ hữu và trách nhiệm giải trình.
Khi chương trình tái cấu trúc nền kinh tế được triển khai từ 2010, thì việc giảm, cổ phần hóa và thay đổi cơ chế quản trị trong từng tập đoàn được đưa ra mổ xẻ. Trái với các kỳ vọng mang tính đột phá, quá trình này vẫn đang diễn ra chậm chạp. Chứng tỏ sức ý từ cơ chế cũ và các nhóm hưởng lợi từ cơ chế đó vẫn còn quá lớn.
Hay như các ý tưởng tái cơ cấu cấu trúc thương mại để giảm nhập siêu. Nhu cầu này được đặt ra từ nhiều năm nay, khi cán cân nhập siêu của Việt Nam với Trung Quốc cứ tăng không giảm.
Những đề xuất lần lược đưa ra đòi hỏi một giải pháp toàn diện từ việc nâng cao năng lực sản xuất nội địa, đẩy mạnh thu hút đầu tư nước ngoài ở trong lãnh vực công nghiệp hỗ trợ, hạn chế nhập khẩu những mặt hàng Việt Nam có khả năng sản xuất được, chuyển hướng thị trường nhập khẩu (đặc biệt là máy móc, công nghệ).
Nhưng vấn đề chính dường như lại nằm vượt qua các yếu tố kỷ thuật kinh tế. Đằng sau đó là điều mà giới học giả ví von như một “lời nguyền địa lý”, ám chỉ sức ép của việc sống dưới bóng của một nước lớn, về cả địa lý, dân số, văn hóa và cả các “sức ồ ạt” về sản xuất số đông.
Thay đổi một tập quán, một thói quen, hay một lối sống hoặc là cần một thế hệ, hoặc cần một chính sách đột phá mang tính tập trung cao độ. Mà trên hết là từ bỏ “sự dể dải” trong sản xuất, lẫn tiêu dùng.
Một thí dụ khác xoay quanh vai trò của Nhà nước. Song song với quá trình chuyển đổi nền kinh tế, những vấn đề phát triển từ một phương thức quản lý xã hội còn mang tính truyền thống sang hiện đại là hai nhân tố quan trọng. Sau một thời gian dài trong cơ chế quan liêu bao cấp, sinh hoạt thị trường với quy luật cung cầu đặt lại nhiều vấn đề về quản lý.
Một trong số đó là phân chia quyền và nghĩa vụ. Nếu Nhà nước trong nền kinh tế kế hoạch nắm vai trò chủ đạo về mọi mặt, với nghĩa vụ cuối cùng đảm bảo thịnh vượng và an ninh cho cả cộng đồng, thì Nhà nước trong nền kinh tế thị trường có xu hướng chia sẻ vai trò này với những tác nhân khác.
Trước sự hình thành những “tập đoàn lợi ích” khác nhau, thậm chí nhiều khi đối lập thì việc mở rộng quyền tham gia-chịu trách nhiệm trong các thành phần kinh tế, các lực lượng xã hội khác nhau chính là một cách để “dung hòa lợi ích”, gắn kết các nhóm lợi ích lại với nhau bằng những định chế mang tính chế tài của luật pháp và sự giám sát của công luận.
Vì thế, mô hình Nhà nước mạnh, trên ý nghĩa đủ khả năng đối phó trước những rủi ro, đảm bảo an ninh chung cho cả cộng đồng đang là con đường cần tiến. Nói như thông điệp của Thủ Tướng đầu năm 2014, Nhà nước phải làm tốt chức năng kiến tạo phát triển, tập trung vào xây dựng những nền tảng cho các đột phá chiến lược. Những đột phá này cần vốn, cơ sở hạ tầng, con người, nhưng đặc biệt một trong những yếu tố cần thiết tiên yếu nhất là một thế chế-chính sách tốt đóng vai trò đòn bẫy, kích hoạt những nhân tố xung quanh.
Rõ ràng, nếu những tồn kho này còn tồn tại, nó sẽ là những trì níu cho phát triển, làm méo mó thị trường, biến trận cầu đầy hứa hẹn thành nhàm chán, cũng như triệt tiêu động lực của những cầu thủ tài năng với tinh thần xả thân.
Nguy hiểm hơn, sự tồn tại của những thể chế đã lỗi thời song hành với nó những con người lỗi thời, với tư duy bảo thủ, chăm chăm vào lợi ích trước mắt, và bị xâu xé bởi những nhóm đặc lợi-đặc quyền.
Vì vậy, trọng tâm 2014 phải là giải quyết rốt ráo các vấn đề này, dẫu có là những quyết sách vĩ mô, hay chỉ là các rào cản thuế má, giấy tờ mang tính chất “hành là chính” ở cấp cơ sở. Không ai có thể giữ lại một thứ đã lỗi thời nếu tự bản thân mình không muốn. Dù cho đó có là thể chế, hay con người.
Nguyễn Chính Tâm
Nguyễn Chính Tâm, sinh năm 1984, hoàn thành chương trình sau đại học tại Đức chuyên ngành Kinh tế – Chính trị quốc tế; hiện đang giảng dạy đại học tại TP.HCM

-Từ Versailles đến Rạch Gầm

Nguyệt Quỳnh gởi RFA

Tôi đi dọc giòng sông Seine trong thời tiết giá rét của mùa đông Paris. Những tiệm cà phê dọc theo hè phố và cơn mưa nhẹ làm tôi nhớ đến câu chuyện tình trong một nhạc phẩm kinh điển của ban nhạc Abba “Mùa hè cuối cùng của chúng ta” (Our last summer). Đôi trai gái trong bài hát là bóng dáng thanh xuân của bất cứ ai trong cuộc đời này. Tay trong tay, họ cười đùa trong mưa, họ dạo bước ở Elysée, họ dừng chân trên mỗi quán cà phê. Chàng trai nói với thiếu nữ về triết lý cuộc sống, về chính kiến, lý tưởng của anh… Có lẽ họ đã dừng chân trên cầu Pont des Arts, cây cầu với hàng ngàn những ổ khóa, người ta viết tên nhau trên những ổ khoá đó, vất chiếc chìa khoá chìm sâu xuống dưới lòng sông, để lại một hình tượng tình yêu bền chặt trên chiếc cầu.
Rồi tất cả chỉ là giấc mơ, khi họ thực sự bước vào cuộc đời. Chàng thanh niên kia sống cuộc sống bình thường như bao nhiêu người khác, anh làm việc trong nhà băng, mê bóng đá, sáng cắp ô đi, tối cắp ô về. Không có gì đáng tiếc cho cuộc sống của anh, nhưng người thiếu nữ thì tiếc nhớ cái hình ảnh lý tưởng của người bạn trai của cô vào mùa hè cuối cùng của họ ở Paris. Đi trên đại lộ Champs-Elysées, tôi tưởng như còn nhìn thấy hình ảnh họ qua những đôi trai gái đang thả bước trên đường và chạnh lòng nghĩ đến lý tưởng thời trẻ của mình, của các bạn tôi.
Tôi đến từ một quốc gia bị xâu xé bởi chiến tranh, tuổi của họ, các bạn tôi đang phải thi hành nghĩa vụ quân sự ở Campuchia thời 1979. Tôi lại nhớ đến hai câu thơ trong một bài thơ viết về cơn mưa rừng ở Phnom penh: “tuổi trẻ chúng tôi lớn lên khẩu súng lại cầm tay / đâu đã biết bờ môi, vòng eo thon con gái”. Ngày ấy, tất cả những bài thơ đều phải viết theo một chiều, phải mang tính chiến đấu. Hai câu thơ như lời thở dài, là hai câu cuối trong một bài thơ mà tác giả kể lại những gian nan cùng cảnh tượng anh phải chứng kiến bạn mình bị cơn lũ rừng cuốn đi mất. Chẳng biết anh có còn sống sót để trở về sau mùa mưa lũ, sau những biến động chính trị và tình hình phức tạp tại Campuchia? Tuy nhiên, bài thơ anh viết thì tôi nhớ mãi cho đến tận bây giờ.
Paris là đất nước của thành quách và lâu đài. Đi trong thành Versailles tôi như nghe thấy tiếng vọng của quá khứ, tiếng vó ngựa lẫn trong tiếng kèn rộn ràng. Nhiều bức tranh ghi lại các trận đánh lịch sử của Napoleon, những bức tượng sống động của các vị tướng qua nhiều thời đại. Tôi đi giữa cái hùng vĩ của cung điện Versailles mà nghe như cái hồn, cái uy linh của các vị tướng ngày xưa còn lẩn quất đâu đây. Chẳng biết khi nào quê hương tôi lấy lại niềm tự hào để những bức tranh hoành tráng về những trận đánh lịch sử như Đống Đa, Rạch Gầm, Xoài Mút được treo trong các viện bảo tàng. Để du khách có thể cảm nhận được cái hồn của tổ quốc tôi trong mỗi bước chân qua; mà không phải là những đồi cù, những siêu thị, những vũ trường, nơi chốn mà người ta chỉ cần vung tiền ra là có thể dễ dàng mua được những cái thật đắt giá như nhân phẩm, văn hoá, lịch sử, … của một con người.
 
Thế giới có thể đang nhìn đất nước tôi với một con mắt khác. Làm sao người ta có thể giải thích được cũng chính đất nước này, chính những con người đã từng đánh Tây, đuổi Mỹ, sau chiến thắng được mệnh danh là vĩ đại, là thần thánh, bỗng trở nên nhu nhược một cách lạ lùng! Hình ảnh người anh hùng áo vải Quang Trung cùng những hổ tướng thời Tây Sơn cứ lởn vởn trong đầu khi tôi ngắm nhìn những trận đánh lịch sử của nước Pháp. Chỉ có dân tôi mới biết rõ, chỉ có dân tôi mới nhìn rõ những chiến tích cùng những gian nan của tiền nhân còn nguyên vẹn trên từng tấc núi, gang sông. Tại Rạch Gầm, Xoài Mút, hiện nay vẫn còn dấu vết đá hàn ngang qua sông Tiền, nơi ngày xưa người dân ở đây đã cùng với quân Tây Sơn hàn sông để ngăn đường rút binh của chiến thuyền quân Xiêm La. Nơi đây còn ghi dấu niềm kiêu hãnh của người xưa qua câu hò đêm đêm trên sông nước: “Chẻ tre bện sáo cho dày/Ngăn ngang sông Mỹ có ngày gặp nhau”. Phải là đất nước của những con người lẫm liệt lắm người ta mới gặp nhau ở nơi chốn đó. Nơi người ta quên chính thân mình, cùng đổ mồ hôi để ngăn sông, cùng đổ máu xương để gìn giữ bờ cõi.
Để có những Rạch Gầm, Xoài Mút phải có những người chẻ tre, bện sáo, phải có những người vác đá ngăn sông. Để có một chiến thắng Đống Đa lẫy lừng, phải có tám ngàn người sẵn sàng ngã xuống giữa khói lửa của đồn Ngọc Hồi. Nhìn đỉnh cao của ngọn sóng trắng chúng ta nhớ đến những con sóng nhỏ mà nó tựa vào. Tôi tin vào dân tôi, tôi tin vào những con sóng ngầm nằm bên dưới của ngọn sóng.
Cuối năm, cùng với thế giới, nước Pháp ngậm ngùi đưa tiễn Nelson Mandela, người được mệnh danh là người hùng bất bạo động của đất nước Nam Phi. Một dòng chữ chạy ngang trên tháp Eiffel ghi ngày sinh và ngày qua đời của ông. Nhớ đến câu nói của Nelson Mandela, lòng tôi chùng xuống, một cảm giác vừa thương cảm vừa hãnh diện khi chợt nghĩ đến những Vi Đức Hồi, Điếu Cày, Lê Quốc Quân… “Một xã hội mới không thể được tạo ra bởi những người khoanh tay đứng nhìn từ xa mà phải bởi những người đứng giữa chiến trường, chiến bào tả tơi vì bão tố và cơ thể thì bầm dập vì trận mạc
Lý tưởng, hoài bảo của Vi Đức Hồi, Điếu Cày đã phải trải nghiệm bằng máu xương của đồng đội, của cả một thế hệ thì nó không thể một ngày bỗng bốc hơi, bỗng biến mất. Các anh đã can đảm đem chính thân mình bước vào một cuộc chiến mới, chính sự hy sinh đó đang dẫn lối cho những người trẻ men theo. Những vết bầm, vết máu trên mặt của Lê Quốc Quyết, Angust Anh là câu trả lời cho sự góp mặt của những con sóng nhỏ. Lời nhắn gởi của Nguyễn Đặng Minh Mẫn hay của Trần Minh Nhật trước toà là lời khẳng quyết cho sự góp mặt của cả một thế hệ Việt Nam. Tôi tin vào họ, những con người ngày nào hàn đá ngang sông Tiền, đang cùng nhau bước ra từ lịch sử.
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

Kỳ lạ những nghề làm thuê chỉ có ở Việt Nam

Bất cứ việc gì không làm được giờ đều có thể thuê. Ăn cưới thuê, cho thuê cô dâu, chú rể, thuê người yêu đến khấn thuê,... những dịch vụ lạ lùng này đã xuất hiện tại Việt Nam.
Thuê người đóng thế đám cướiDịch vụ cho thuê bố mẹ trong ngày cưới ra đời để đáp ứng nhu cầu của những đôi trẻ bị phụ huynh phản đối nhưng muốn làm đám cưới có đủ mặt cả song thân phụ mẫu. Dịch vụ này được các cửa hàng cưới hỏi trọn gói cung cấp với giá dao động từ 2-5 triệu đồng/người/lượt.

Cũng có những đôi bạn trẻ vì muốn đám cưới bài bản, sang trọng cũng tìm đến dịch vụ này. "Diễn viên đóng thế" sẽ phát biểu, ứng xử giúp bố mẹ ruột của họ vốn quê mùa, chân chất, ít khi giao tiếp chỗ đông người. Nhiều trường hợp chính bố mẹ cô dâu, chú rể do già yếu, không có điều kiện dự đám cưới con cũng "nhờ" công ty chuẩn bị cho con một đám cưới đông vui.
Nghề... ăn cưới thuê
Người thuê phần lớn là những "người bận rộn", có nhiều mối quan hệ và kinh tế khá giả. Theo họ, gửi phong bì mừng chỉ là "hạ sách" bởi sự chu đáo chưa được hết nhẽ. Mà việc cử thư ký, trợ lý... thay mặt mình đi dự đám cưới mãi cũng không xuể, nhiều khi lại "lộ".
Ăn cưới thuê - nghề siêu lạ mùa cưới (Ảnh minh họa)
Chi phí cho người ăn thuê phụ thuộc vào quãng đường di chuyển đến chỗ tổ chức đám cưới xa hay gần nên dao động từ 100.000-200.000 đồng/đám. Tuy nhiên, người ăn thuê không chỉ có việc ăn mà còn phải diễn xuất như những diễn viên thực sự.
Dịch vụ cho thuê... cô dâu, chú rể

Hiện nay, rất nhiều cửa hàng chuyên phục vụ đồ cưới hỏi sẽ kiêm luôn dịch vụ cho thuê cô dâu, chú rể giả.
Một trang web quảng cáo dịch vụ thuê cô dâu chú rể
Theo nhân viên một cửa hàng phục vụ đồ cưới hỏi trên đường Trường Chinh (Hà Nội), để có một kịch bản hoàn hảo, khách hàng phải nghe theo toàn bộ sự sắp đặt của "ban tổ chức". Không chỉ kịch bản được dàn dựng hoàn hảo mà các "diễn viên" cũng phải được tuyển chọn kỹ càng. Nếu cửa hàng lo toàn bộ từ A đến Z, tức là cả chụp ảnh cưới, tiệc cưới và xe cộ thì giá khoảng 120 triệu đồng. Song giá đó còn phụ thuộc vào kịch bản, tức là tổ chức đám cưới xa hay gần, cỗ bàn bao nhiêu mâm...

Nghề khóc mướn đám ma

Theo anh Đoàn Công Chất (Thuận Thành, Bắc Ninh), một người gạo cội trong nghề, nếu trước kia, đây chỉ là nghề phụ của một số người có "năng khiếu" trong những đoàn nhạc hiếu thì nay nghề khóc thuê cũng cần phải chuyên môn hóa, phải được đào tạo, luyện tập. Bởi người ta bỏ tiền ra đều mong thuê được những người khóc giỏi, khóc giống như thật và phải làm người khác xiêu lòng.
Ảnh minh họa
Hiện khóc mướn đã trở thành một nghề "thời thượng". Hầu hết đám hiếu nào cũng cần đến đội ngũ khóc thuê, bởi không phải ai cũng có thể thể hiện sự thương tiếc, cảm xúc thành lời. Do đó, nghề khóc thuê cũng đem lại những khoản thu nhập kha khá.

Học thuê, thi thuê


Dịch vụ học thuê ngày nay được công khai quảng cáo trên các trang web, các trang mạng xã hội, thậm chí được dán ở các điểm công cộng hay nơi tập trung đông sinh viên. Thông thường, người thuê sẽ liên lạc trực tiếp với người đăng quảng cáo thỏa thuận giá cả, thông báo địa điểm, môn học, thông tin cá nhân. Sau đó, người học thuê chỉ cần đến lớp đúng giờ, điểm danh, kiên trì ngồi hết buổi học, thỉnh thoảng làm thêm một số bài kiểm tra mang tính chất điểm danh là chính... thế là tròn vai.
Quảng cáo học hộ, học thuê nhan nhản trên mạng và nơi công cộng. (Ảnh minh họa)
Ngoài ra còn có dịch vụ thi thuê với giá 1-1,5 triệu đồng/môn. Nhưng, những đối tượng đáp ứng dịch vụ thi thuê phải là những sinh viên có kiến thức về môn học đó và phải đảm bảo bài thi đạt điểm cao.

Cho thuê người yêu

Chỉ cần gõ cụm từ "cho thuê người yêu" khi tìm kiếm sẽ nhận ngay được hàng trăm kết quả với lời giới thiệu nghe rất ngọt ngào. Hiện có khá nhiều tổ chức, công ty kinh doanh thêm dịch vụ cho thuê người đi chơi, đóng thế làm người yêu, thư ký...
Giá của loại dịch vụ này không hề rẻ, khoảng 500.000 -1 triệu đồng/4 tiếng nhưng nhu cầu vẫn tăng cao vào những ngày cận Tết Nguyên đán.

Cho thuê người động thổ

Tìm người hợp tuổi, hợp mệnh để làm lễ động thổ nhà ở, công trình hiện nay đã trở thành dịch vụ, thay vì nhờ người quen, thân như trước đây. Hoạt động này lại được nhiều người dân, đặc biệt là giới kinh doanh săn lùng.
Dịch vụ động thổ thuê đang được nhiều tổ chức, cá nhân lựa chọn.
Chỉ cần một cú nhấp chuột, trên các trang mạng xuất hiện nhan nhản thông tin đăng tải về các dịch vụ tổ chức lễ động thổ nhà ở,  tổ chức lễ khởi công nhà máy, cầu đường, khu dân cư, khu chế xuất,  khu công nghiệp... Mức giá dao động cho dịch vụ này từ 200.000-400.000 đồng.
Dịch vụ thuê người xông đất

Cho thuê người xông đất đầu năm hiện đã trở thành dịch vụ hốt bạc vào dịp Tết do nhiều người tin rằng việc người hợp tuổi đến nhà đầu năm sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, tài lộc của cả gia đình trong năm đó.
Dù mới xuất hiện nhưng dịch vụ xông đất thuê phát triển khá nhanh với hình thức ngày càng phong phú, đa dạng. Tuy nhiên, giá dịch vụ này khá cao. Có công ty đã đưa ra chương trình xông đất khá hoành tráng (tặng lì xì, câu đối kèm lời chúc tết trọn gói 30 phút) nhưng với giá gần 2 triệu đồng.
Dịch vụ khấn thuê

Đầu năm, nhiều người đi lễ nhưng không biết khấn nên ngay tại những đền, phủ, chùa được cho là linh thiêng, đội ngũ những người khấn thuê rất đông đúc.

Việc trả công cho người khấn thuê là tùy tâm, thường là 10.000 đồng, 20.000 đồng hoặc 50.000 đồng. Có người hào phóng có thể cho nhiều hơn.

Dịch vụ thuê nóng bộ phận
Đầu tiên phải kể đến nghề cho thuê... da mặt - tên gọi của nghề trang điểm (make up) khuôn mặt trong thế giới người mẫu, đang thu hút nhiều bạn trẻ có khuôn mặt ưa nhìn.
Các người mẫu cho thuê bộ phận cơ thể như cánh tay, vai, lưng, đùi... để quảng cáo
Đặc điểm của nghề này là không yêu cầu về ngoại hình, chỉ cần có làn da sáng, đẹp, mái tóc mượt mà. Mức lương cho công việc này là 40.000 đồng/2h. Nếu làm người mẫu mặt và tóc thì mức lương có thể cao hơn, dao động 50.000-60.000 đồng/2h.

Ngoài ra, các bạn trẻ hay giới sinh viên thường cho thuê nóng các bộ phận cơ thể để quảng cáo, chẳng hạn như tóc, mặt, tay, lưng.... Dịch vụ này đã và đang mang lại mức thu nhập hàng triệu đồng một ngày cho các bạn trẻ, hầu hết trong số đó là các bạn gái có ngoại hình đẹp, có sức thu hút với khách hàng.
Nghề bế lợn thuê
Chợ heo (lợn) Bà Rén (xã Quế Xuân, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam) được xem là khu chợ buôn bán heo lớn nhất Việt Nam. Ở đây, có những phụ nữ ấy làm công việc độc nhất vô nhị, đó là bế lợn thuê. Mỗi lần bế một chú lợn, họ được trả 500 - 1.000 đồng tiền công.
Ảnh minh họa
Lúc nghề bồng heo thuê này chưa ra đời, mỗi lần cân heo giống là một lần khó khăn vì nhốt heo vào rọ hay trói để cân sẽ làm heo bị trầy xước, mất giá. Đồng thời, bán xong mà còn khiêng heo cho khách thì rất mất thời gian. Chính vì thế, cái nghề bồng heo thuê tại đây đã dần hình thành và phổ biến rộng rãi.

 

Phải dạy thêm vì “học sinh quá dốt”

TT - Đó là phát biểu của bà hiệu trưởng Trường THPT Cao Thắng (Huế) trước phóng viên, nhằm lý giải cho việc tổ chức dạy thêm ngay trong thời khóa biểu chính khóa với quy mô đại trà, chi tiền dạy thêm vô tội vạ... và số tiền thu vào gần cả tỉ đồng.
Bà Hoàng Thị Mai (bìa trái), hiệu trưởng Trường THPT Cao Thắng, khẳng định “có sai sót” trong việc tổ chức học thêm trong buổi làm việc với báo chí tối 13-1 tại trường này. Bà Mai còn khẳng định trường tổ chức dạy thêm xuất phát từ “cái tâm” đối với học sinh, và do trường “tuyển đầu vào quá thấp, học sinh quá ngu dốt”. - Ảnh: Nguyên Linh

Rất nhiều đơn khiếu tố của phụ huynh gửi về cho Tuổi Trẻ, Sở GD-ĐT Thừa Thiên - Huế, nhưng sở vẫn chưa tổ chức thanh tra trường này.

Đóng tiền nhiều: do phụ huynh kiến thức hạn chế

Ngày 22-9-2013, tại cuộc họp phụ huynh đầu năm học, ban giám hiệu Trường THPT Cao Thắng đã phát cho phụ huynh bản “xin ý kiến” về việc tổ chức dạy thêm, học thêm của trường. Trong đó đưa ra ba “nguyện vọng” để phụ huynh quyết định, bao gồm: 4 tiết/môn/tuần, 3 tiết/môn/tuần và 2 tiết/môn/tuần. Mỗi “nguyện vọng” có ba môn, tương ứng với số tiền 8.000 đồng, 10.000 đồng và 12.000 đồng/tiết. Đến ngày 12-1-2014, tại cuộc họp phụ huynh kết thúc học kỳ I, ban giám hiệu tiếp tục phát cho mỗi phụ huynh một bản “xin ý kiến” với nội dung tương tự trên. Thấy con số nói trên nhỏ nên hầu hết phụ huynh đã đánh dấu đăng ký.

Tuy nhiên đến khi nhận phiếu thu tiền, nhiều phụ huynh tá hỏa vì số tiền học thêm này quá cao. Phụ huynh nào đánh vào ô 8.000 đồng/tiết được tính thành 288.000 đồng/tháng (8.000 đồng x 3 tiết x 3 môn x 4 tuần). Nếu ô 10.000 đồng thì được tính 360.000 đồng/tháng (10.000 đồng x 3 tiết x 3 môn x 4 tuần). Còn ô 12.000 đồng mỗi tháng là 432.000 đồng (12.000 đồng  x 3 tiết x 3 môn x 4 tuần). Trong thư gửi Tuổi Trẻ, một phụ huynh lớp 11 cho biết: “Nói là bản xin ý kiến nhưng thực chất là giấy buộc đăng ký học thêm, vì ghi rõ tên phụ huynh và học sinh, có ai dám từ chối. Trong văn bản phát cho phụ huynh, nhà trường lại không ghi rõ tổng số tiền, tui đành chọn ô 10.000 đồng. Nào ngờ khi nhận lại phiếu do trường gửi về, mới biết phải nộp 360.000 đồng/tháng, trong suốt chín tháng, tổng cộng tiền học thêm lên đến 3.240.000 đồng/năm học, quá khủng khiếp!”.

Theo ông Đặng Đức Thắng, hội trưởng Hội cha mẹ học sinh Trường THPT Cao Thắng, khi nhận bản xin ý kiến, nhiều phụ huynh kiến thức hạn chế nên không hiểu hoặc không để ý; mặt khác, do trong bản xin ý kiến không ghi rõ tổng số tiền. Vì vậy, khi nhận phiếu thu tiền, nhiều phụ huynh bất ngờ về tổng số tiền phải đóng quá lớn.

Dạy thêm trong giờ chính khóa

Theo tìm hiểu của phóng viên, khi đưa vào giảng dạy, mỗi tuần ban giám hiệu đã xếp sáu tiết học thêm vào ba buổi ngoại khóa, ba tiết còn lại xếp vào thời khóa biểu chính khóa. Một điều lạ lùng khiến nhiều phụ huynh thắc mắc chính là trường đưa ra ba mức tiền đóng, nhưng khi dạy thì gộp học sinh nhiều lớp vào học chung tại nhà đa năng của trường. Theo thời khóa biểu học kỳ I, phần lớn các buổi học thêm từ 2-3 lớp trở lên. Đặc biệt, ở buổi học thêm môn toán khối 11 tập trung đến sáu lớp với hơn 200 học sinh.

Theo văn bản chi tiêu nội bộ, nhà trường đã buộc giáo viên chủ nhiệm đến điểm danh học sinh dự các lớp học thêm. Sau đó, giáo viên này được nhận tiền bốn lần điểm danh là 74.000 đồng (1 tiết dạy)...

Chi tiền vô tội vạ

Số liệu từ các văn bản liên quan đến việc dạy thêm của trường này cho thấy trong học kỳ I, số tiết dạy thêm là 3.329 tiết. Tính đến đầu tháng 1-2014, nhà trường đã thu được hơn 972 triệu đồng từ việc này. Ngày 2-1, hội đồng nhà trường đã đưa ra phương án “chi tiêu nội bộ” để chia tiền dạy thêm. Theo quy định hiện nay, tiền thu từ dạy thêm chỉ được chi cho: giáo viên dạy thêm, cơ sở vật chất và phí quản lý. Tuy nhiên, trường này đã chi hơn 160 triệu đồng (16,5%) cho bộ phận quản lý, trong đó hiệu trưởng gần 30 triệu đồng, mỗi hiệu phó gần 25 triệu đồng và giáo vụ, thu ngân mỗi người khoảng 10 triệu đồng. Chi 264 triệu đồng (25%) cho các giáo viên đứng lớp dạy thêm. Trường chi 97 triệu đồng trong khoản tiền này để trả tiền điện, nước và khấu hao cơ sở vật chất.

Gần 470 triệu đồng còn lại trường chi cho các khoản như: 27 triệu đồng hỗ trợ kiểm tra, 21 triệu đồng tiền dự họp liên tịch, gần 5 triệu đồng tiền dự họp đột xuất, 53 triệu đồng tiền dự hội thảo phục vụ dạy thêm, gần 14 triệu đồng công in, nhân bản đề thi, văn phòng phẩm, hơn 19 triệu đồng tiền công cắt phách nhập điểm mỗi môn, 31,2 triệu đồng hỗ trợ giáo viên chủ nhiệm theo dõi học sinh học thêm và người phục vụ, 47,5 triệu đồng tiền phúc lợi tập thể đợt 20-11, gần 23,8 triệu đồng tiền phúc lợi tập thể đợt 20-10, gần 23,8 triệu đồng tiền phúc lợi tập thể đợt 8-3, hơn 47,5 triệu đồng tiền phúc lợi tập thể dịp Tết Nguyên đán, 58 triệu tiền giữ xe, vệ sinh...

Cho nhân viên văn phòng chấm thi trắc nghiệm

Ngày 13-1, trả lời Tuổi Trẻ về việc này, bà Hoàng Thị Mai, hiệu trưởng Trường THPT Cao Thắng, cho biết trường tổ chức dạy thêm xuất phát từ “cái tâm” đối với học sinh, do trường “tuyển đầu vào quá thấp, học sinh quá ngu dốt”. Bà Mai cho hay Sở GD-ĐT đã có văn bản cho phép trường dạy thêm. Thế nhưng, bà Mai thừa nhận trường chỉ sai quy định của sở: mỗi lớp học thêm không quá 45 học sinh. Về ba mức đóng và số tiền học thêm quá lớn, bà Mai cho rằng: “Dạy thêm mà quy định một mức là vô lý” và “đây là tiền phụ huynh hỗ trợ”. Bà Mai khẳng định không có sự ép buộc học sinh học thêm. Tuy nhiên, bà thừa nhận có sai sót khi đưa giờ học thêm vào thời khóa biểu chính khóa mỗi tuần ba tiết.

Trả lời Tuổi Trẻ ngày 14-1, ông Đặng Phước Mỹ, phó giám đốc Sở GD-ĐT Thừa Thiên - Huế, cho biết hiện nay sở chưa chính thức thanh tra Trường THPT Cao Thắng. Song trước rất nhiều đơn thư tố cáo, sở cũng đã hai lần về tìm hiểu tại trường này và đã có kết luận. Chúng tôi đề nghị được cung cấp kết luận việc “tìm hiểu” này, ông Mỹ nói “vì đang hoàn thiện văn bản nên sở chưa cung cấp kết luận được!”. Song ông Mỹ cũng khẳng định trường này có hai việc sai, đó là tổ chức lớp học thêm quá đông và cho một nhân viên văn phòng chấm thi trắc nghiệm. Về việc chi tiền học thêm, ông Mỹ nói “sở chưa biết”. Cũng theo ông Mỹ, sở sẽ tiếp tục làm việc với Trường Cao Thắng, nếu phát hiện sai trái thì sẽ có hướng xử lý.

THÁI LỘC
Nghỉ học vì đóng tiền quá nhiều
Bà Hoàng Thị Đài Trang, phụ huynh em Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, nguyên học sinh lớp 11B4, cho biết đến nay còn bức xúc chuyện tiền “học thêm” ở Trường Cao Thắng. Bà Trang cho biết năm Hùng học lớp 10, tổng số tiền nộp thêm tiết của con bà là 750.000 đồng, dù biết là nhiều nhưng bà cũng đóng cho con theo học. Đến đầu năm nay, khi đi họp phụ huynh, bà đã đăng ký vào ô thấp nhất là mức 8.000 đồng/tiết. Nào ngờ con trai bà đưa giấy nộp tiền học thêm 288.000 đồng/tháng. Vì đã nộp quá nhiều tiền học cho con, bà đến gặp một vị hiệu phó xin cho con không học thêm tiết mà chỉ học chính khóa. Vì không thống nhất được việc này dẫn đến cự cãi, bà Trang đã rút học bạ cho con trai nghỉ học ở trường này.
(Tuổi trẻ) 

Buôn bán 32.000 bánh Heroin: Đề nghị tử hình 34 bị cáo

Vụ án này được TAND tỉnh Quảng Ninh đưa ra xét xử sơ thẩm ngay tại trại tạm giam của công an tỉnh

Sau 10 ngày tiến hành thẩm vấn 89 bị cáo trong đường dây mua bán, vận chuyển 32.000 bánh heroin xuyên quốc gia, ngày 13-1, đại diện VKSND tỉnh Quảng Ninh đã luận tội và đề nghị mức án đối với từng bị cáo.

Liên minh ma quỷ

Theo cáo trạng, bị cáo Nguyễn Bích Ngọc (SN 1960, ngụ huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang) là mắt xích quan trọng trong đường dây ma túy này. Ngọc từng 2 lần ngồi tù về tội “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản công dân” (năm 1991) và “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản XHCN” (năm 1999). Sau khi ra tù, Ngọc ra Móng Cái buôn vải khô, chè khô xuất khẩu sang Trung Quốc. Thời gian này, Ngọc quen một số trùm ma túy người Trung Quốc và bắt đầu dấn thân vào con đường buôn bán “cái chết trắng”.

Tính từ tháng 11-2007 đến tháng 1-2012, Ngọc đã mua từ các đối tượng Sa Văn Cầu (bị truy nã tại nước CHDCND Lào), Nguyễn Thị Loan, Nguyễn Thị Hạnh (SN 1965, ngụ Hà Nội, đại lý cấp 1 của Sa Văn Cầu), Hoàng Văn Thực, Lương Minh Tuấn (SN 1974, ngụ Bắc Giang) 148 bánh heroin.

Số “hàng trắng” trên được các đối tượng chuyển từ Mộc Châu (Sơn La) giao cho Ngọc, sau đó đưa lên Móng Cái bán cho Vương Luân Nghiệp, Vương Vũ (SN 1950, ngụ Đông Hưng - Trung Quốc), Trần Hoa Khách (SN 1964, ngụ Quảng Đông - Trung Quốc)…

Từ đường dây của Sa Văn Cầu, cuối năm 2011 đã hình thành liên minh Nguyễn Hùng Dũng (tức Dũng “ộp”, SN 1979) và Sồng A Lâu (SN 1977, đều trú tại huyện Mộc Châu, tỉnh Sơn La). Tính đến tháng 7-2012, liên minh A Lâu - Dũng “ộp” đã vận chuyển, tiêu thụ trót lọt hơn 50 chuyến với số lượng lên tới hơn 3.400 bánh heroin, hơn 260.000 viên thuốc lắc và hơn 16 kg ma túy đá.

Các bị cáo nghe VKSND tỉnh Quảng Ninh luận tội và đề nghị mức án
Các bị cáo nghe VKSND tỉnh Quảng Ninh luận tội và đề nghị mức án

Trong khi đó, bị cáo Nguyễn Thị Huệ điều hành một đường dây ma túy thao túng gần hết toàn bộ khu vực biên giới Lạng Sơn. Để thuận lợi cho việc vận chuyển ma túy qua biên giới, nhóm của Huệ thành lập nhiều công ty xuất khẩu để giấu ma túy vào trong hàng hóa. Huệ có hành vi mua bán tổng cộng 196 bánh heroin…

Nghiêm trị những kẻ cầm đầu

Đại diện VKSND tỉnh Quảng Ninh khẳng định các bị cáo đã tham gia mua bán số lượng ma túy đặc biệt lớn; thủ đoạn tinh vi; tính chất, hành vi phạm tội đặc biệt nguy hiểm khi sử dụng nhiều loại vũ khí quân dụng và sẵn sàng chống trả nếu bị phát hiện, tội phạm thực hiện có sự cấu kết chặt chẽ giữa các đối tượng trong và ngoài nước, mua bán nhiều chủng loại ma túy khác nhau từ Lào qua Việt Nam sang Trung Quốc và ngược lại.

Để thể hiện tính nghiêm minh của pháp luật, nghiêm trị các đối tượng giữ vai trò cầm đầu đường dây, đại diện VKSND đã đề nghị HĐXX tuyên phạt mức án tử hình đối với 34 bị cáo.

Trong 34 bị cáo bị đề nghị tử hình, nhóm do Nguyễn Thị Bích Ngọc và Sa Văn Cầu cầm đầu có 12 bị cáo, nhóm do Nguyễn Hùng Dũng cầm đầu có 11 bị cáo, nhóm do vợ chồng Nguyễn Văn Tuân - Vũ Thị Thanh Hiền cầm đầu có 9 bị cáo và nhóm do Nguyễn Thị Hoàn cầm đầu có 2 bị cáo.

Có 9 bị cáo bị đề nghị mức án chung thân, 9 bị cáo bị đề nghị mức án 20 năm, 1 bị cáo bị đề nghị mức án từ 18-20 năm. 32 bị cáo khác bị đề nghị mức án từ 3-16 năm. Ngoài ra, VKSND đề nghị cho 4 bị cáo phạm tội “Kinh doanh trái phép”, “Che giấu tội phạm” được hưởng án treo.
Tổ chức tinh vi theo nhiều cấp độ
Theo đại diện VKSND tỉnh Quảng Ninh, đây là đường dây mua bán, vận chuyển ma túy có quy mô cực lớn. Qua 2 giai đoạn điều tra, mở rộng từ đường dây buôn 5.000 bánh heroin, Công an tỉnh Quảng Ninh xác định 89 bị cáo đã mua bán, vận chuyển tổng cộng 32.000 bánh heroin (tương đương 12 tấn)...
Đường dây này tổ chức tinh vi theo nhiều cấp độ, phân thành từng bộ phận an ninh, vận chuyển, tiêu thụ… Thậm chí, bọn chúng còn lôi kéo, mua chuộc nhiều cán bộ cơ quan nhà nước.
Bài và ảnh: Trọng Đức
(Người lao động)