Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

Kỷ nguyên tư bản thân hữu - Asean năm rồng - Quan hệ Mỹ - Iran bất động - trí thức không có trí thức

Financial Times

Nhớ Đặng Tiểu Bình trong kỷ nguyên Chủ nghĩa Cộng sản – Tư bản thân hữu

Tác giả: Minxin Pei
Người dịch: Nguyễn Tâm
23-01-2012
Trong hầu hết các xã hội, xác định thời điểm khởi động tiến trình cải cách thì dễ, nhưng làm rõ sự kết thúc của nó thì không. Hiện tượng này có thể thấy trong trường hợp Trung Quốc – thời kỳ hậu Mao Trạch Đông. Một số người vẫn khẳng định cuộc cải cách này bắt đầu từ năm 1978, khi Đặng Tiểu Bình trở lại nắm quyền. Một số ít hơn không đồng tình, cho rằng công cuộc cải cách được tái khởi động cách đây 20 năm, khi Đặng, nhận thức được tình hình cấp bách trước viễn cảnh kinh tế đình đốn và sự tồn vong của chế độ, đã thực hiện chuyến đi lịch sử xuống miền Nam Trung Quốc và thúc đẩy Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) giải phóng nền kinh tế, háo hức đón nhận, học hỏi chủ nghĩa tư bản không chút ngần ngại.
Khi Trung Quốc đánh dấu kỷ niệm 20 năm chuyến đi làm thay đổi lịch sử của Đặng Tiểu Bình, điều mỉa mai nhất – và có lẽ là điều bí mật tồi tệ nhất của Trung Quốc – cải cách theo hướng cổ vũ kinh tế thị trường tại Trung Quốc đã biến mất từ lúc nào rồi.
Rất dễ nhận ra dấu hiệu cái chết của cải cách kinh tế này. Nhà nước Trung Quốc đã tái khẳng định sự kiểm soát đối với nền kinh tế. Các doanh nghiệp nhà nước lớn thống trị gần như toàn bộ  các lĩnh vực then chốt, như ngân hàng, tài chính, vận tải, năng lượng, tài nguyên thiên nhiên và công nghiệp nặng. Khu vực tư nhân, nạn nhân của tình trạng phân biệt đối xử chính thức và triền miên, hiện phải tháo lui hoàn toàn. Những giá cả trọng yếu, như lãi suất và giá đất, được chính thức kiểm soát và bị làm méo mó trầm trọng. Các doanh nghiệp nước ngoài, đã có thời được chào đón với vòng tay rộng mở, nay đang bị siết chặt bởi những biện pháp mang tính bảo hộ. Định hướng toàn diện của nền kinh tế đã đổi chiều, lệch rất xa khỏi con đường cải cách mà các nhà lãnh đạo doanh nghiệp nước ngoài, những người từng có thời gian dài ủng hộ Trung Quốc, nay đang bày tỏ nỗi thất vọng cay đắng, có một số người thậm chí lên tiếng công khai. Những đối tác thương mại phương Tây chủ yếu của Trung Quốc không cần đọc những phân tích học thuật để biết nhịp đập cải cách không còn. Tất cả những gì họ cần là [nhà nước Trung Quốc] nên lắng nghe cộng đồng kinh doanh của họ, rà soát lại số liệu thống kê thương mại của họ với Trung Quốc, và xem lại chính sách kinh tế quốc gia.
Xác định thời gian xảy ra cái chết của tiến trình cải cách tại Trung Quốc có lẽ là điều không thể, chủ yếu vì trong hai thập niên qua không hề có bất kỳ sự kiện nào ghi dấu ấn về việc này. Tiến trình cải cách phải chịu một cái chết bởi cả ngàn nhát chém – tuy nhỏ nhưng là những bước đi quan trọng của Bắc Kinh, dần dần đảo ngược chiều hướng của nền kinh tế Trung Quốc. Rất có thể, cuộc cải cách của Trung Quốc đã chấm dứt trong thập niên vừa qua, theo sau việc Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (dù rất nhiều dấu hiệu báo trước cho thấy việc gia nhập WTO sẽ làm tăng tốc cải cách). Vì đang trên đà tăng trưởng mạnh chủ yếu do đầu tư, Trung Quốc đã tìm cách giữ được mức tăng trưởng cao bất chấp sự thiếu vắng cải cách cả một thập niên. Tất nhiên, Trung Quốc đã trả một cái giá rất đắt, biểu hiện qua những sự mất cân đối cấu trúc lớn, thường xuyên thiếu hiệu quả và kém bền vững.
Người ta có thể bị thuyết phục về việc đổ lỗi cho sự thất bại của giới lãnh đạo đã gây ra cái chết yểu cho công cuộc cải cách. Trong khi tất nhiên đây cũng là một nguyên nhân, có một yếu tố quan trọng hơn rất nhiều phải chịu trách nhiệm về việc này: mục đích chính trị của công cuộc cải cách do ĐCSTQ đề ra, về cơ bản không tương hợp với nền kinh tế thị trường.
Không ai có thể hiểu vì sao Trung Quốc cần phải cải cách nền kinh tế hơn chính bản thân Đặng Tiểu Bình. Vào năm 1992, cũng như hồi năm 1978, Đặng biết rằng chỉ có cải cách theo hướng thị trường mới có thể cứu nguy cho ĐCSTQ. Mặc dù Đặng nắm rõ mục đích chính trị đối với những cải cách của mình, nhưng ông không bao giờ xác nhận dứt khoát nền kinh tế thị trường theo tư bản chủ nghĩa là mục tiêu cuối cùng. Đây chính là khuyết tật chủ yếu của công cuộc cải cách Trung Quốc: chừng nào những cải cách theo hướng thị trường còn được sử dụng như phương tiện nhằm bảo vệ sự độc quyền chính trị của ĐCSTQ, các cuộc cải cách như vậy tất yếu rơi vào thất bại.
Thứ nhất, từ khi cuộc cải cách bị tác động mạnh bởi tình hình khủng hoảng, thật nghịch lý, những thành tựu đạt được chắc chắn làm giảm áp lực phải tiếp tục cải cách. Vào lúc sự cầm quyền của ĐCSTQ được đảm bảo hơn do tình hình kinh tế được cải thiện, giới tinh hoa cầm quyền sẽ mất đi động cơ để tiến hành cải cách xa hơn. Đó là lý do tại sao trong suốt thập niên trước đây, chúng ta chứng kiến [tại Trung Quốc] diễn ra hiện tượng tăng trưởng nhưng không có cải cách.
Thứ hai, ĐCSTQ không phải là một chính đảng cầm quyền bình thường. Đó là một hệ thống bảo trợ chính trị trải rộng khắp nơi, gồm những người chỉ biết lợi ích cá nhân, hăm hở trục lợi từ những cuộc đầu tư chính trị. Trong một nền kinh tế bị nhà nước chi phối nặng nề, việc biến quyền lực chính trị thành lợi ích và đặc quyền kinh tế dễ dàng hơn nhiều so với nền kinh tế theo hướng thị trường. Vì vậy, lợi ích của giới tinh hoa cầm quyền xung đột với những đòi hỏi của cải cách theo hướng thị trường. Nhìn từ góc độ ngược lại, lôgic này đã làm sáng tỏ căn nguyên mang tính hệ thống của hiện tượng “chủ nghĩa cộng sản tư bản thân hữu” (crony compitalism) tại Trung Quốc – cuộc hôn phối giữa quyền lực và sự giàu có, hiện tượng này phát sinh chỉ khi một thể chế chuyên quyền hậu cộng sản đảm đương lèo lái một nền kinh tế được cải cách nửa vời.
Vì cải cách không còn hiện diện, nên người ta phải lấy làm lạ tại sao những người anh em đồng chí tại Bắc Kinh tại tổ chức kỷ niệm chuyến đi miền Nam Trung Quốc của Đặng.
Tác giả: ông Minxin Pei là giáo sư môn chính phủ học tại trường Claremont McKenna College.
Nguồn: Financial Times


THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

NHỮNG CÂU HỎI LỚN CHO ASEAN TRONG NĂM RỒNG

Tài liệu tham khảo đặc biệt
Thứ tư, ngày 1/2/2012
TTXVN (Oasinhtơn 20/1)
Bước vào năm 2012, khối ASEAN phải đối mặt với những vấn đề lớn nào? Tiến sĩ Ernest Bower, giám đốc chương trình nghiên cứu Đông Nam Á thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) tại Oasinhtơn có bài viết phân tích những vấn đề này, đăng trên trang web của CSIS ngày 19/1.
Khi bước sang năm con rồng, ASEAN phải đặt ra và trả lời những câu hỏi còn tồn tại về bản thân khối này và những cường quốc xung quanh mình.
ASEAN được đặt ở vị trí để trở thành nền móng cho những khuôn khổ kinh tế và an ninh làm cơ sở cho việc xây dựng chiến lược của các quốc gia trong nhiều thập kỷ tới. Liệu ASEAN có thể đóng vai trò này và duy trì vị trí trung tâm của mình không?
Mục tiêu này là một thách thức lớn. ASEAN phải thúc đẩy mạnh mẽ bằng các bước đi thực chất nhằm hiện thực hóa việc hội nhập kinh tế, chính trị và văn hóa – xã hội. Thách thức hiên nay là phải tiếp nối nỗ lực hiệu quả tại Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á-tại Bali tháng 11 vừa qua, trong đó ASEAN đã đi đầu trong việc đưa ra thảo luận các vấn đề khu vực và toàn cầu nóng nhất, từ cuộc cải cách chính trị tại Mianma đến mối đe dọa hạt nhân của Bắc Triều Tiên, việc giải quyết các tranh chấp ở Biển Đông. Cuối cùng ASEAN sẽ phải đối mặt với các vấn đề xuyên quốc gia như phổ biến vũ khí hạt nhân, an ninh lương thực và năng lượng, biến đối khí hậu, viện trợ nhân đạo và khắc phục hậu quả thiên tai.
Trong lúc ASEAN nỗ lực giải quyết những thách thức từ vai trò khu vực của mình, các nước thành viên đang trải qua một cuộc cách mạng thầm lặng mạng lại quyền lực cho các cử tri. Công dân trên khắp khu vực đang khẳng định vai trò của mình trong khi các chính phủ phải vật lộn để cải cách và điều chỉnh. Đây là một tiến trình lành mạnh. Tạp chí Time nói rằng năm 2011 là Năm của Người Biểu tình, nhưng tại châu Á, đó là Năm của Cử tri.
Tại Đông Nam Á, người biểu tình không phải sử dụng đến bạo lực như đã thấy trong Mùa Xuân Arập. Chính phủ các nước trong khu vực không còn là các chế độ độc đoán thời Chiến tranh Lạnh nữa. Họ đang hành động để làm hài lòng cử tri bằng việc đưa ra các ý tưởng mới về cải cách chính trị và kinh tế. Các đảng đối lập ít bị coi là những mối đe dọa về an ninh hơn, thay vào đó, được coi là những người cạnh tranh trên một thị trường cho các mô hình về quản lý và kinh tế có thể mang lại hàng hóa cho một khách hàng ngày càng đòi hỏi cao – tầng lớp trung lưu đang phát triển nhanh chóng ở châu Á.
Cử tri ở châu Á có trọng tâm rõ hơn các phòng trào “Chiếm đóng” tại Mỹ và châu Âu. Người dân các nước ASEAN đang chuyển dần quyền lực kinh tế thành ảnh hưởng chính trị – một sự báo hiệu cho những điều có thể xảy ra sắp tới, đáng chú ý nhất là tại Trung Quốc.
Ngoài ra, 2012 sẽ là năm diễn ra phép thử Đông Nam Á cho Trung Quốc, Ấn Độ và Mỹ. Các cường quốc này đang ở đâu và họ muốn đóng vai trò nào tại châu Á – Thái Bình Dương?
Trong năm 2012, Trung Quốc và Mỹ sẽ tập trung vào việc chuyển giao chính trị nội bộ. Trung Quốc sẽ tổ chức Đại hội đảng Cộng sản 18, còn Mỹ sẽ tổ chức bầu cử toàn quốc chọn ra tổng thống và quốc hội mới. Các chu trình này thông thường có đặc trưng là sự tập trung cao độ vào các vấn đề nội bộ. Nhưng trong bối cảnh châu Á – Thái Bình Dường, cả hai cường quốc cần phải duy trì mối quan tâm vào chính sách kinh tế và đối ngoại khu vực, và trả lời cho câu hỏi là họ muốn gì và muốn mình là ai.
Tại Ấn Độ, cuộc bầu cử năm 2012 sẽ bắt đầu ở cấp bang, chứ không phải cấp toàn quốc, và những câu hỏi tương tự cũng được đặt ra. Liệu Ấn Độ có thực sự muốn trở thành một cường quốc châu Á – Thái Bình Dương không? Cho đến nay, Ấn Độ đã tham gia các cuộc họp và tiến hành các bước đi, nhưng vẫn chưa đưa nó thành trọng tâm trong nội bộ và tập trung nỗ lực can dự của mình.
Trung Quốc muốn mình là ai?
Mối quan tâm chính của Đông Nam Á về Trung Quốc là người láng giềng khổng lồ này muốn gì và muốn là ai. Liệu năm rồng này sẽ cho thấy một Trung Quốc được dẫn đường bằng sự thận trọng của Đặng Tiểu Bình với câu hỏi “Trung Quốc nên làm gì?”, hay sẽ là một người láng giềng hiếu chiến hơn dân tộc chủ nghĩa hơn muốn thử sức mạnh kinh tế mới của mình bằng việc khẳng định chủ quyền tại các vùng lãnh thổ tranh chấp, với câu hỏi “Trung Quốc có thể làm gì?”
Những hành động của Trung Quốc tại Biển Đông và biển ở Đông Bắc Á đã làm dấy lên những lo lắng tại Đông Nam Á – thậm chí tới mức các quốc gia một thời được cho là hoàn toàn nằm dưới ảnh hưởng của Trung Quốc như Mianma đã vạch ra những hướng đi mới nhằm khẳng định chủ quyền của mình thông qua các cải cách chính trị và kinh tế. Đương nhiên, sự năng động về kinh tế và sự hiện diện trên toàn cầu của Trung Quốc là điều rất quan trọng đối với các lợi ích của khu vực. Đông Nam Á cần một Trung Quốc mạnh, nhưng là một người láng giềng tự tin, sẵn sàng hợp tác với các nước láng giềng của mình trong việc đề ra các luật lệ, hướng dẫn trong các khuôn khổ mới ở châu Á – Thái Bình Dương. Bằng cách này, Trung Quốc sẽ xây dựng được lòng tin và thúc đẩy hòa bình, thịnh vượng.
Mỹ sẽ tập trung và tiếp tục theo đuổi các cam kết hay không?
Mối quan tâm của khu vực đối với Mỹ là liệu Mỹ sẽ tập trung và tiếp tục theo đuổi các cam kết đối với châu Á Thái Bình Dương hay không. Năm 2011, Tổng thống Obama và đội ngũ chính sách đối ngoại, an ninh quốc gia của ông đã thể hiện một cách thuyết phục rằng Mỹ đang chuyển hướng sang  châu Á. Ông nói rằng khu vực châu Á – Thái Bình Dương sẽ là tâm điểm của tăng trưởng kinh tế và các mối quan tâm về an ninh mới trong phần đầu của thế kỷ 21. Các đồng minh và đổi tác chiến lược ở châu Á được khuyến khích bằng những lời này và bằng những hành động thực tế – sự lãnh đạo của Mỹ trong thương mại với các cuộc đàm phán hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương, sự tham gia Lần đầu của Mỹ tại Hội nghị thượng đỉnh Đông Á, việc thông báo các thỏa thuận thiết lập căn cứ mới tại Ôxtrâylia, sự chú ý mạnh mẽ và liên tục vào việc giải quyết các tranh chấp ở Biển Đông.
Mặc dù 2011 là một năm đầy ấn tượng trong việc thúc đẩy các mục tiêu và sự tham dự của Mỹ ở châu Á, ASEAN và các đối tác khác trong khu vực vẫn lo ngại về việc liệu Mỹ có thể duy trì một mức độ cam kết mới mà Mỹ đã thể hiện như vừa qua hay không. Hầu hết các nước châu Á đều mong muốn có sự hiện diện mạnh mẽ của Mỹ tại khu vực nhằm giúp thuyết phục một Trung Quốc đang nổi cần tham gia các khuôn khổ khu vực, từ đó cùng nhau xây dựng các quy tắc mới về thương mại và an ninh.
Đông Nam Á lo ngại một cách đúng đắn về khả năng tài chính của Mỹ trong việc duy trì và mở rộng sự hiện diện, và đặt câu hỏi liệu sự tập trung về chính trị có thể được duy trì trong một năm bầu cử hay không. Xu hướng tự nhiên của các chính trị gia trong năm bầu cử là tập trung gần như toàn bộ vào các vấn đề sẽ giúp họ tái cử. Chính sách đối ngoại, thương mại và các vấn đề an ninh quốc gia hiếm khi có được vị trí cao trong danh sách đó. Điều đáng buồn là các chuyên gia về tranh cử thường lôi kéo ứng cử viên của mình khỏi các chủ đề này.
Đây sẽ là một thách thức thực sự cho Nhà Trắng của Obama, làm sao để tiếp tục tập trung và theo đuổi các cam kết ở châu Á. Nhà Trắng đã thể hiện sự nhạy cảm của mình đối với hoạt động đi lại ra nước ngoài và khả năng bị các nhóm về quyền lao động xa lánh do các hiệp định thương mại. Sự chia rẽ về đảng phái ở mức độ mới đáng báo động, cùng với việc các vấn đề ngân sách luôn bị đẩy đến phút cuối tại Quốc hội sẽ cộng thêm những thách thức cho việc duy trì cam kết cùa Mỹ.
Nếu Mỹ dao động sớm như vậy, các đồng minh và đối tác trong khu vực sẽ buộc phải đặt ra những nghi vấn và tính đến các chiến lược “rào dậu” có thể phá hỏng tiềm năng to lớn của các quan hệ đối tác mới về an ninh, thương mại và đầu tư đang tăng lên, và củng cố cấu trúc khu vực.
Khi nào Ấn Độ sẽ khẳng định vai trò châu Á – Thái Bình Dương của mình?
Ấn Độ có các đường biên giới chung trên bộ và trên biển với Trung Quốc và Đông Nam Á. Giống như Trung Quốc, Ấn Độ có những gắn bó sâu sắc với Đông Nam Á thông qua lịch sử, sự cai trị, ngôn ngữ, tôn giáo và văn hóa. Ấn Độ là một thành viên của cấu trúc khu vực mới hình thành bao gồm các hiệp định thương mại tự do với ASEAN cũng như các nước châu Á – Thái Bình Dương khác, là thành viên tham gia Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á, Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN+, và Diễn đàn khu vực ASEAN.
Tuy nhiên, trong ba cường quốc tham gia các khuôn khổ khu vực châu Á – Thái Bình Dương, Ấn Độ còn là nước hướng nội nhiều nhất Đông Nam Á muốn biết khi nào thì Ấn Độ sẽ khẳng định vai trò khu vực của mình và đang tìm kiếm các yếu tố có thể kích thích Ấn Độ thúc đẩy các nỗ lực hội nhập và tham gia một cách quyết liệt hơn. Trong số các yếu tố này, có hai yếu tố có thể làm được nhất: một là các công ty Ấn Độ tìm cách thoát khỏi tệ tham nhũng đến khó thở và các luật lệ làm giảm sự hiệu quả ở trong nước, và hai là lực lượng quân đội ngày càng hiểu rõ các mối quan ngại về an ninh tại Ấn Độ Dương.,
Ấn Độ nên đóng một vai trò lãnh đạo mạnh mẽ hơn trong cấu trúc khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Trong bối cảnh đó, việc ủng hộ cải cách chính trị và kinh tế tại Mianma sẽ là món khai vị lý tưởng. Các nhà lãnh đạo theo chủ nghĩa dân tộc ở Ấn Độ là Gandhi và Nehru là nguồn cảm hứng rất quan trọng cho phong trào độc lập tại Mianma (khi đó gọi là Liên bang Miến Điện). Ấn Độ có các lợi ích kinh tế, chính trị, an ninh và xã hội trong việc chứng kiến một Mianma ổn định và phồn thịnh phát triển ở biên giới phía Đông. Một Mianma hòa bình với một chính sách đối ngoại cân bằng là phù hợp với lợi ích của Ấn Độ. Các lợi ích cũng tương tự với một Mianma tham gia các sáng kiến kinh tế kết nối Đông Nam Á đại lục, Trung Quốc và Ấn Độ thông qua đường bộ, đường sắt và đường biển. Cuối cùng, một Mianma ổn định và cải cách sẽ củng cố,ASEAN trở thành cơ sở vững chắc cho việc mở rộng hợp tác kinh tế và an ninh khu vực, đây là mối quan tâm cốt lõi về an ninh quốc gia của Ấn Độ.
Mianma: Cơ hội đột phá trong năm 2012
Cơ hội lớn nhất cho Đông Nam Á trong năm 2012 là việc Mianma có thể vươn lên từ bóng tối của năm thập kỷ đàn áp và tự cô lập với thế giới bên ngoài. Sự tiến bộ của Mianma là quan trọng với Đông Nam Á vì ASEAN đã phải kéo lê lết chế độ hà khắc này kể từ khi Mianma gia nhập vào năm 1997.
Những hành động mạnh mẽ đã đồng hành với lời nói của chính phủ, trong đó có việc thả nhiều tù nhân chính trị, cải cách luật pháp vốn giới hạn sử dụng Internet, và việc nới lỏng các hạn chế đối với báo chí và tự do hội họp. Ngoài ra, nhà lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi đã được bỏ lệnh quản chế tại gia, bà và đảng của bà được phép tham gia cuộc bầu cử bổ sung vào đầu năm 2012.
Các cải cách ở Mianma có thể mang lại cho các nước châu Á – Thái Bình Dương một cơ hội lớn nhằm củng cố ASEAN thành cơ sở để xây dựng cấu trúc thương mại và an ninh khu vực mới. Nó sẽ khuyến khích Trung Quốc cùng ngồi chung với các nước khác để thiết lập các quy tắc về thương mại và an ninh, thúc đẩy hòa bình và thịnh vượng khu Vực, và hợp tác trong các vấn đề như Biển Đông.
Cải cách chính trị tại Mianma là một biểu hiện của xu hướng người dân và cử tri được trao quyền trên toàn Đông Nam Á. Nếu xu hướng này được giữ vững, các chính quyền trong khu vực sẽ tự tin đẩy mạnh các chiến dịch chống tham nhũng, thúc đẩy các cải cách chính trị và kinh tế, củng cố các thể chế. Các bước đi này là dấu hiệu tốt cho việc hình thành một cơ sở quản lý công bằng và bền vững tại Đông Nam Á. Trong thập kỷ tới, xu hướng nhân dân được trao quyền lực và quản trị tốt này có thể có tác động tới Trung Quốc nhiều hơn là ảnh, hưởng kinh tế của Trung Quốc đối với Đông Nam A.
Năm con rồng đặt ra cho Đông Nam Á và các đối tác của mình những câu hỏi quan trọng. Khi các câu hỏi này được trả lời, khu vực sẽ có những quyết định quan trọng về hướng đi cho các xu hướng chính trị, kinh tế và an ninh đang nổi lên. Một ASEAN được củng cố sẽ phù hợp với lợi ích của tất cả các nước châu Á – Thái Bình Dương. Năm này sẽ cho thấy ai hiểu được xu thế chiến lược này, và ai sẵn sàng đầu tư để đạt được mục tiêu đó./.

Bài gốc ở đây: http://csis.org/publication/year-dragon-aseans-existential-questions


THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

MỸ – IRAN: MỐI QUAN HỆ BẤT ĐỘNG?

Tài liệu tham khảo đặc biệt
Thứ ba, ngày 31/1/2012
Sau vụ khủng b kinh hoảng ngày 11/9/2001, mối quan tâm của Mỹ và Iran đều tập trung vào vấn đề Ápganixtan. Mỹ và Iran đã bắt đầu một sự hợp tác có lợi cho đôi bên, nhưng sự hợp tác này đã chấm dứt với sự xuất hiện chương trình nghị sự tự do của George Bush và sự tiết lộ chương trình hạt nhân của Iran. Dù Tổng thống Mỹ Barack Obama có muốn chìa tay ra với các nhà lãnh đạo Iran khi bắt đầu nhiệm kỳ của mình thì sau đó ông đã trở lại một chính sách truyền thống hơn, dựa vào những sự trừng phạt để buộc Iran phải phục tùng. Bài viết của nhà nghiên cứu Suzanne Maloney thuộc Brooking Institution đăng trên tạp chí “Politique étrangère ” s ra mới đây viết về vn đề này như sau:
Dư luận công chúng Iran đã phản ứng trước vụ khủng bố kinh hoàng xảy ra ngày 11/9/2001 bằng sự cảm thông và chính phủ nước này đã tỏ thái độ thận trọng. Tại thủ đô Têhêran, người ta đã chứng kiến những buổi lễ với cây nến và những bài giảng đạo đức kêu gọi “cái chết của nước Mỹ” ngừng tạm thời. Nhiều quan chức Iran, trong đó có nhiều người có xu hướng chính trị cải cách, đã gửi lời chia buồn tới nhân dân Mỹ, và ngay cả các phần tử ngoan cố nhất của chính phủ Iran cũng lên án mạng lưới khủng bố AI Qaeda và việc sử dụng bạo lực chống người Mỹ. Trong những tuần và những tháng diễn ra tiếp sau đó, Iran đã cung cấp một khoản viện trợ hậu cần lớn trong chiến dịch của Mỹ chống quân Taliban và đã có sự hợp tác chặt chẽ với Mỹ để thiết lập một chính phủ mới ở đất nước Ápganixtan. Trong một thời kỳ ngắn ngủi, một sự hòa giải giữa Iran và Mỹ dường như đã được tính đến và một sự trở lại của Iran trong liên minh các dân tộc đã nằm trong tầm tay. Một thập kỷ sau, tình hình lạc quan này không còn nữa. Những bước đi đầu tiên hướng tới sự hợp tác bị sa lầy và sự ngờ vực và thù địch lẫn nhau gia tăng. Chính sách đối nội của Iran lún sâu vào tình trạng hoang tưởng và trấn áp ngay cả khi Mỹ tiến hành một sự thay đổi đa số chính trị và một sự thay đổi giọng điệu, nếu không nói là phần chủ yếu, đối với Iran.
Đối với Mỹ, sự kiện 11/9 đã thực sự làm thay đổi tất cả; đó là một sự kiện gây chấn động mà ảnh hưởng đối với chính sách của Mỹ, nạn quan liêu, nền kinh tế và cách nhìn của Mỹ vẫn tiếp tục khiến người ta cảm nhận rõ. Tuy nhiên, từ nhiều cách thức, mối quan hệ giữa Mỹ và Iran, được đánh dấu bằng 3 thập niên khủng hoảng, đã không tiến triển mấy và những triển vọng thoát khỏi cuộc khủng hoảng giờ đây dường như còn ít hơn so với cách đây 10 năm. Bài báo này đã tiến hành xem xét các lực lượng đã hành động để duy trì cuộc xung đột giữa Mỹ và Iran, và kết thúc bằng một nghiên cứu về cách thức có thể làm tiến triển mối quan hệ giữa Mỹ và Iran sau những sự kiện hiện đang làm thay đổi khu vực Trung Đông.
Mối quan hệ giữa Mỹ và Iran vào thi kỳ đầu kỷ nguyên Bush
Thập niên vừa diễn ra kể từ khi xảy ra sự kiện 11/9 đã chứng kiến những sự biến động có ý nghĩa trong chính sách của Mỹ đối với Iran. Khi Tổng thống Mỹ George w. Bush bắt đầu cầm quyền vào tháng 1/2001, Iran đã được coi là một mối đe dọa lâu dài do nước này từ lâu nay đã ủng hộ chủ nghĩa khủng bố và phản đối chính sách của Mỹ tại khu vực Trung Đông Tuy nhiên, đối với một tổng thống Mỹ đang tìm cách đặt dấu ấn của mình lên chính sách đối ngoại, thì vấn đề Iran vẫn chưa mang tính chất cấp bách mà những tiết lộ sau này về chương trình hạt nhân bí mật sẽ mang lại cho ông. Trong một bài báo đăng trên tạp chí Foreign Affairs thông báo những đường hướng lớn trong chính sách quốc tế của Chính quyền Bush, Cố vấn an ninh quốc gia tương lai khi đó, bà Condoleezza Rice, đã mô tả những mục tiêu của Iran bằng những từ ngữ cực đoan – không có gì tồi tệ hơn là việc lập ra một “hệ thống quốc tế dựa vào chủ nghĩa chính thống Hồi giáo”. Tuy nhiên, bà cũng lưu ý những giới hạn ảnh hưởng của nước Cộng hòa Hồi giáo Iran và gợi ý rằng phong trào cải cách có thể tiết chế
chính sách đối ngoại của Iran. Nhìn chung, Iran xuất hiện trong bài báo này không được ưu tiên như Bắc Triều Tiên hay Irắc.
Cách nhìn có phần coi nhẹ của bà Condoleezza Rice về Iran – một đất nước vẫn quyết tâm thiết lập một trật tự Hồi giáo thế giới nhưng vẫn phải đối mặt với một sự thay đổi lớn ở trong nước – phản ánh những sự chia rẽ trong Chính quyền Bush. Trong suốt nhiệm kỳ tổng thống của mình, ông Bush đã có một sự hoài nghi sâu sắc đối với phong trào cải cách- một di sản từ kinh nghiệm cầm quyền từ người Cha là cựu Tổng thống Mỹ George H. w. Bush, cũng như từ nhiệm kỳ của Tổng thống Ronald Reagan. Những người Iran ôn hòa chỉ là những con sói đội lốt cừu, những người điều khiển đã tìm cách ổn định hóa chế độ đang lung lay của họ bằng cách làm ra vẻ có thái độ ôn hòa. Những người khác chỉ coi những người có tư tưởng cải cách, và thủ lĩnh tiềm năng của họ, Tổng thống Mohammad Khatami, như là một lực lượng lạc hậu, cũng bất tài như những người có tư tưởng tiến bộ nằm trong chính phủ lâm thời hậu cách mạng và đã buộc phải ra đi sau khi chiếm sứ quán Mỹ hồi năm 1979. Thái độ hoài nghi này pha lẫn với thái độ khinh miệt những mưu toan của Chính quyền Bill Clinton để thiết lập một cuộc đối thoại với Iran, như bài diễn văn đọc hồi tháng 3/2000 của Ngoại trưởng Mỹ khi đó là bà Madelein Albright, trong đó bà nói là lấy làm tiếc về một loạt những quyết định chính trị của Mỹ đưa ra đối với Iran. Triển vọng này đã bị những người khác trong Chính quyền Bush tranh cãi, nhất là Ngoại trưởng Colin Powell, người đã thể hiện một cách nhìn có sắc thái riêng về một đất nước đang trong thời kỳ biến đổi quan trọng và không thể dự kiến trước được.
Tính hai mặt của những bước đi đầu tiên của Chính quyền Bush đối với Iran đã dẫn đến những sai lầm chính trị về vấn đề Iran. Cuộc thử nghiệm đầu tiên diễn ra vào tháng 7/2001, ngay trước hôm hết hạn của Đạo luật trừng phạt Iran — Libi năm 1996 đặc biệt chú trọng việc tăng cường sự hợp tác đa phương để gây sức ép với Iran thông qua cơ chế mất lòng dân là sử dụng thêm những sự trừng phạt, nhằm áp dụng cho những người đã tiến hành đầu tư vào lĩnh vực năng lượng ở Iran. Đạo luật này chưa bao giờ được thực hiện; sự tu chỉnh luật mà Chính quyền Clinton dành cho công ty Total để tiến hành đầu tư vào mỏ khí đốt ở South Pars đã tạo ra một giấy thông hành ngấm ngầm cho các nhà đầu tư nước ngoài khác muốn khai thác dầu lửa và khí đốt của Iran. Nhiều người hy vọng rằng một tổng thể các nhân tố – nhất là việc từ chối tách rời khỏi các đồng minh châu Âu về vấn đề Iran, một cuộc tranh cãi ngày càng gay gắt về những “sự trừng phạt thông minh” đặc biệt liên quan đến Irắc và sự thân thiết được cho là có thể. của Chính quyền Bush với ngành công nghiệp dầu lửa – sẽ dẫn đến một sự chôn vùi vĩnh viễn các điều khoản này. Trên thực tế, chính phủ đã đề nghị gia hạn có giới hạn 2 năm chứ không phải là 5 năm, nhưng lập trường của Quốc hội tán thành một sự gia hạn toàn bộ cuối cùng đã thắng thế.
Ảnh hưởng của vụ khủng bố 11/9 đối vi mối quan hệ giữa Mỹ và Iran
Chưa đầy hai tháng sau đã diễn ra vụ khủng bố kinh hoàng của mạng lưới Al Qaeda tại Niu Yoóc và Oasinhtơn. Sự kiện khủng khiếp này đã làm thay đổi căn bản cách nhìn của thế giới về nước Mỹ và dẫn đến một Sự tái xác định ngay tức khắc chính sách đối ngoại của Chính quyền Bush. Ngay sau đó, Mỹ đã tiến hành chuẩn bị cuộc chiến tranh ở khu vực Trung Đông và khuôn khổ tham khảo của chính phủ trong mối quan hệ với thế giới phải trải qua một sự biến đổi hoàn toàn. Mối đe dọa của các nhà chính trị thần quyền Iran bị lu mờ trước mối nguy hiểm hiển hiện về các vụ khủng bố trên đất Mỹ, và sự thù oán giữa Mỹ và Iran sẽ phải được xem xét lại tùy thuộc vào những đòi hỏi của thời kỳ hậu 11/9.
Mỹ và Iran bất ngờ cùng có mặt trên mảnh đất xa lạ, với những lợi ích trùng hợp nhau về Ápganixtan. Vào những năm 1990, nước Cộng hòa Hồi giáo Iran đã trỗi dậy như một trong những lực lượng đối lập chính chống quân Taliban mà đặc tính thuộc trào lưu chính thống của đạo Hồi theo dòng Sunni đã gây ra một sự thù địch gay gắt đối với Iran theo dòng Shiite, và vai trò trong việc sản xuất và buôn bán ma túy đã làm trầm trọng thêm cảc vấn đề về an ninh của Iran tại các tỉnh phía Đông và Đông Nam của nước này. Đối với các tầng lớp tinh hoa chính trị Iran thường bất đồng với nhau, cuộc can thiệp quân sự của Mỹ tại Ápganixtan đã tạo cơ hội hiếm hoi cho một sự hòa hợp: những người có tư tưởng cải cách, mà ảnh hưởng trong chính sách đối nội đã suy giảm, mong muốn lợi dụng cơ hội đó để được lợi từ một sự xích lại gần với Mỹ, trong khi phái cứng rắn thấy ở đó một cơ hội thuận lợi để làm mất đi một mối đe dọa ở biên giới. Dựa vào tiền lệ tích cực về thái độ trung lập trong thời gian diễn ra cuộc Chiến tranh vùng Vịnh năm 1991 cũng như về những tiền lệ hợp tác giữa Mỹ và Iran trong khuôn khổ đa phương về vấn đề Ápganixtan, Iran đã có một thái độ còn mang tính xây dựng hơn trong chiến dịch “Tự do bền vững” diễn ra vào tháng 10/2001.
Ý muốn ban đầu tiến hành hợp tác trong chiến dịch quân sự của Mỹ chống quân Taliban đã tiến triển thành một sự hợp tác mở rộng và mang tính lịch sử giữa hai cựu thù địch này. Những kết quả thể hiện trên lĩnh vực hậu cần và chiến thuật – Iran tạo thuận lợi cho việc thiết lập các con đường tiếp tế và các chiến dịch “tìm kiếm và giải cứu” trên lãnh thổ của mình – và về mặt chính trị, từ lâu nay Iran đã có mối quan hệ ưu tiên với kẻ thù chính của quân Taliban ở trong nước là Liên minh phương Bắc. Trong suốt 18 tháng diễn ra sau đó, giao thông liên lạc trực tiếp giữa Mỹ và Iran về vấn đề Ápganixtan đã tạo thuận lợi cho việc thực hiện chiến dịch “Tự do bên vững” và sau đó tạo ra sự ổn định cho Chính phủ hậu Taliban ở thủ đô Cabun. Theo một số người đối thoại Mỹ, Iran cũng đã nhiều lần muốn tham gia một chương trình đào tạo quân đội Ápganixtan do Mỹ lập ra và tiến hành đối thoại với Mỹ về lĩnh vực chống khủng bố.
Tuy nhiên, cuộc đối thoại song phương đã không hoàn toàn êm đẹp và những yêu cầu của Mỹ đưa ra đối với Iran tiến hành giao nộp các nhân viên thuộc mạng lưới khủng bố Al Qaeda vẫn chưa được đáp lại. Tuy nhiên ngay cả khi những kết quả không đáp ứng những mong đợi của Mỹ thì các cuộc thương lượng này vẫn mở đường cho một sự trao đổi cần thiết. Thực vậy, đây là cuộc đối thoại đầu tiên diễn ra, được chính thức ủng hộ, giữa nhà cầm quyền Iran và Mỹ kể từ khi diễn ra cuộc cách mạng. Cũng quan trọng như vậy bởi vì nó dẫn đến những kết quả cụ thể, có tính xây dựng và có lợi cho cả hai bên, cũng như cho nhân dân Apganixtan. Một trong những quan chức Mỹ đã tham gia cuộc đối thoại trên mô tả các cuộc thương lượng này là “có tính xây dựng nhất trong nền ngoại giao Mỹ ở Iran từ khi Vua Shah bị sụp đổ”.
Nền dân chủ và vấn đề hạt nhân: những Vấn đề gây bất hòa
Trong khi các cuộc thương lượng chưa từng thấy này tiếp tục diễn ra, vấn đề xúc tiến nền dân chủ bắt đầu được đề cập đến ở Mỹ. Vụ khủng bố kinh hoàng ngày 11/9 đã giữ một vai trò lớn trong vấn đề này, khiến cho một tổng thống Mỹ đã từng tiến hành chiến dịch chống công cuộc xây dựng dân tộc tin tưởng rằng chỉ một sự biến đổi toàn bộ chính sách ở khu vực Trung Đông là có thể bảo vệ được nền an ninh của Mỹ và bảo vệ thế giới khỏi chủ nghĩa khủng bố và chủ nghĩa cực đoan. Tổng thống Bush đã tuyên bố: “Chúng ta hiểu rằng Lịch sử đã kêu gọi chúng ta hành động, và chúng ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội này để có được nền hòa bình và quyền tự do trên thế giới”. Việc Mỹ ngày càng quan tâm đến nền dân chủ và đến bản chất của các chế độ trùng hợp với một sự tăng cưởng chiến dịch của những người trong Chính quyền Mỹ mong muốn hành động về quân sự chống đất nước Irắc của Saddam Hussein – chiến dịch sẽ là điểm xuất phát của một kỷ nguyên dân chủ mới trong khu vực nhưng, ít nhất là trong thời hạn ngắn nó lại có hiệu ứng ngược lại. về chính sách của Mỹ đối với Iran, bước ngoặt này về chính sách đối ngoại của Mỹ trên thực tế đã cản trở sự hợp tác đã được bắt đầu ngay sau khi diễn ra sự kiện khủng bố ngày 11/9 đạt được một giải pháp thực sự cho phép lấp đầy hố sâu ngăn cách giữa hai nước.
Dấu hiệu đầu tiên công khai cho thấy rằng chương trình nghị sự tự do của Tổng thống Bush đã bắt đầu lấn lướt sang sự hợp tác mang tính thực dụng và chiến thuật giữa Mỹ và Iran đã xuất hiện vào thời điểm thông điệp liên bang của Tổng thống Mỹ, đọc vào tháng 1/2002. Được đọc ít lâu sau khi phát hiện ra một tàu chở vũ khí của Iran cho Nhà cầm quyền Palextin (AP), bài diễn văn này đã tuyên bố một cách mạnh mẽ học thuyết mới về an ninh của nước Mỹ. Tổng thống Bush đã đặt Iran bên cạnh Bắc Triều Tiên và Irắc mà ông gọi là các nước thuộc “trục ma quỉ”, một thành ngữ từ đó trở nên nổi tiếng và ông Bush coi các nước thuộc “trục ma quỉ” là “mối nguy hiểm ngày càng nghiêm trọng”.
Bài diễn văn nói về “trục ma quỉ” đã gây ra một sự phẫn nộ của các nhà lãnh đạo Iran thuộc mọi xu hướng chính trị và một cuộc tranh cãi cũng gay gắt như vậy tại Mỹ, song không phải vì thế mà nó dẫn đến sự ngừng cuộc đối thoại song phương về Ápganixtan. Nhưng nó đánh dấu sự phủ nhận nhất trí của người Mỹ đối với các tầng lớp lãnh đạo tinh hoa Iran – sự phủ nhận đã trở nên rõ rệt hơn trong năm tiếp theo – và sự tán thành của Mỹ đối với ý kiến kích động sự phản đối của nhân dân đối với Chế độ Iran. Trong những tháng tiếp theo, Nhà Trắng đã nỗ lực liên kết với những người đối lập với chế độ thông qua những tuyên bố công khai và những nỗ lực khác nhằm đẩy mạnh sự thay đổi chính trị ở trong nước.
Vấn đề những tham vọng hạt nhân của Iran đã bùng lên khi một nhóm những người lưu vong có mối quan hệ với Chế độ Saddam Hussein tiết lộ những chi tiết về những nỗ lực bí mật của nước Cộng hòa Hồi giáo Iran trong việc làm chủ dây chuyền sản xuất nhiên liệu hạt nhân. Những tiết lộ này càng làm gia tăng những mối nghi ngờ về việc chương trình hạt nhân được cho là nhằm mục đích dân sự của Iran trên thực tế mang một qui mô quân sự, và sự giả dối về một phần chương trình là một sự vi phạm những nghĩa vụ của Iran, nước đã ký Hiệp ước không phổ biến vũ khí hạt nhân (NPT). Qui mô của cái đã được các nhà lãnh đạo Iran che giấu và sự tinh vi của chương trình đã dẫn đến một mức độ bất thường sự ủng hộ đa phương cho một hành động chống Iran. Đối mặt với một sức ép mạnh mẽ của châu Âu, Iran đã chấp nhận đưa ra những sự nhượng bộ có ý nghĩa vào tháng 10/2003, kể cả cam kết chấp nhận một sự kiểm tra theo nghi thức bổ sung của Hiệp ước không phổ biến vũ khí hạt nhân, và chấp nhận ngừng làm giàu và xử lý urani. Ba nước châu Âu sau đó đã tiến hành thương lượng thỏa thuận này, những mối lo ngại dai dẳng, một thỏa thuận đã được ký một năm sau để buộc Iran phải tôn trọng các cam kết của mình. Thời kỳ này đã chứng kiến một cuộc đấu tranh gay gắt xuất hiện giữa nhà cầm quyền Iran – những người dường như quyết tâm bảo vệ chương trình hạt nhân trong khi vẫn tìm cách có được những đối tác có lợi nhất cho thỏa thuận nhỏ nhất – và các nhà thương lượng châu Âu thất vọng trước trò chơi Iran và thái độ ngoan cố của Mỹ. Trong suốt thời gian diễn ra cuộc leo thang về cuộc khủng hoảng hạt nhân, Mỹ luôn giữ khoảng cách với công việc của các nhà thương lượng trực tiếp với Iran, trong khi vẫn tiếp tục gây sức ép ủng hộ những biện pháp cứng rắn hơn để đưa vấn đề hạt nhân của Iran ra Hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc.
Thái, độ dè dặt của Mỹ trong việc tham gia những nỗ lực đầu tiên của nền ngoại giao hạt nhân đối với Iran là sự phản ánh một quyết định tổng thể hơn trong Chính quyền Bush bác bỏ mọi sự tiếp xúc trực tiếp với Chính quyền Iran. Đây là một sự phủ nhận mang tính quyết định tất cả các chính sách trước đây của Mỹ, của cả những người thuộc đảng Cộng hòa lẫn của những người thuộc đảng Dân chủ, tất cả đều dựa vào một qui định tiến hành đối thoại với Iran về các vấn đề hai bên cùng có lợi chừng nào cuộc đối thoại được phép một cách rõ ràng. Sự kiện cụ thể đã khiến Chính quyền Bush thông qua thái độ này là cuộc tấn công diễn ra vào tháng 5/2003 vào một nơi ở của những người sống lưu vong ở Riát, mà những kẻ tiến hành bị cho là các thành viên thuộc mạng lưới khủng bố Al Qaeda đã tị nạn tại Iran. Tuy nhiên, trên thực tế, quyết định đã phản ánh sự thay đổi toàn bộ chiến lược của chính phủ, phù hợp với chương trình nghị sự tự do của Tổng thống và trong nỗi hân hoan của những thắng lợi đầu tiên của quân đội Mỹ tại Irắc. Những người ủng hộ cuộc chiến tranh thấy sự thất sủng của Saddam Hussein như là giai đoạn đầu tiên của một sự biến đổi cơ bản trong khu vực, và đã tuyên bố rằng mọi cuộc đối thoại với các quan chức Iran đều là kéo lùi mục tiêu này vì nó “đem lại một tính hợp pháp” cho một chế độ mà theo họ tất sẽ sụp đổ.
Do đó, Mỹ đã rút ngắn các cuộc thương lượng song phương về vấn đề Ápganixtan diễn ra vào tháng 5/2003. Vài tháng sau, trước ủy ban đối ngoại của thượng viện ngày 28/10/2003, Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Richard Armitage đã cho biết rằng Mỹ sẵn sàng “gặp lại họ trong tương lai nhưng với điều kiện là điều đó phục vụ cho những lợi ích của Mỹ”. Cũng vào thời kỳ đó, Mỹ đã bác bỏ một đề nghị tiến hành thương lượng ở hậu trường với các quan chức Iran ở cấp trung gian, những người này đang tìm cách thăm dò những khả năng về. một thỏa thuận giữa hai chính phủ. Dù không thể khẳng định rằng đề nghị này đã nhận được sự tán thành của các quan chức cấp cao Iran, phản ứng của Mỹ dù sao vẫn chứng tỏ là Mỹ ít quan tâm đến mối quan hệ với Iran
Đồng thời, Chính quyền Mỹ đã bắt đầu tìm kiếm những cách thức mới để làm thay đổi diễn đàn chính trị Iran. Những nỗ lực đầu tiên của Chính quyền Mỹ còn rất vụng về, nhất là quyết định của Lầu Năm Góc tự phô trương một cách công khai với một nhóm những người đối lập có tên trong danh sách chính thức của các tổ chức khủng bố của Mỹ và nối lại tiếp xúc với một nhân vật đã bị mất uy tín trong vụ Iran – Contra. Đối với những người tán thành việc thay đổi, việc năm 2005 bầu Mahmoud Ahmedinejad, nhà chính trị đại điện cho phái cứng rắn, làm tổng thống Iran dường như vừa làm gia tăng thách thức lẫn mở ra những cơ hội mới cho ảnh hưởng của Mỹ. Những nỗ lực của Nhà Trắng đã không mang lại nhiều hiệu quả, vì Chính phủ Mỹ, dưới sức ép của Quốc hội, đã thông qua một kế hoạch tài chính từ một chương trình xúc tiến nền dân chủ. Tháng 2/2006, việc lập ra một quĩ 75 triệu USD để xúc tiến nền dân chủ ở Iran đã được thông báo, một sáng kiến bị Iran cho là một sự ủng hộ ngấm ngầm việc thay đổi chế độ.
Thật là sự trớ trêu của số phận, trong khi Chính quyền Bush dường như cuối cùng đã quyết định thực hiện một chiến lược thay đổi chế độ ở Iran thì Mỹ lại bị thúc đẩy phải thay đổi một lần nữa cách thức đề cập đến Iran. Tình trạng bất ổn ngày càng nghiêm trọng ở Irắc và sự tước đoạt ngày càng lớn ở châu Âu trước thái độ dè dặt của Mỹ trong việc bắt đầu tiến hành trực tiếp các cuộc thương lượng với Iran về vấn đề hạt nhân, Mỹ phải thay đổi tư thế đối với các cuộc thương lượng, từ năm 2003 đã không chuyển thành cuộc đối đầu công khai. Tháng 3/2005 ít lâu sau khi đứng đầu bộ Ngoại giao, bà Condoleezza Rice đã thông báo rằng Mỹ sẽ có những bảo đảm thiện chí, kể cả việc bán các thiết bị máy bay dân sự bị lệnh cẩm vận ngăn cản, để tăng cường vị trí thương lượng của châu Âu. Đây là một cố gắng vô ích; Iran ghi nhận thực tế rằng chế độ chuyên chế hạt nhân của Mỹ không phải là bất biến và vài tháng sau, trước hôm diễn ra lễ nhậm chức của Ahmadinejad, Iran đã từ bỏ những sự nhượng bộ của mình về chương trình hạt nhân, và tình hình đã lâm vào một tình trạng bế tắc mới.
Một năm sau, vàotháng 6/2006, Mỹ đã thông báo rằng Mỹ sẽ phối hợp với các thành viên thường trực khác của Hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc để tiến hành một cuộc đối thoại chính thức với Iran về vấn đề hạt nhân. Theo những yêu cầu của các nghị quyết của Hội đồng các thống đốc Cơ quan năng lượng nguyên tử quốc tế (IAEA), đề nghị dựa tren ý muốn của Iran trở lại việc ngừng các hoạt động làm giàu và xử lý urani. Bằng cách chấm dứt sự phản đổí của Mỹ đổi với chương trình hạt nhân dân sự của Iran, đề nghị này trên thực tế đã đảo ngược lập trường đã từng được Chính quyền Bush bảo vệ mạnh mẽ cho đến thời điểm đó. Sự nhượng bộ này là rõ ràng nhưng Mỹ vẫn coi việc ngừng chương trình hạt nhân của Iran như là điều kiện tiên quyết cho việc tiến hành các cuộc thương lượng, điều mà Iran đã từ chối thẳng thừng. Trong các điều kiện này, Chính quyền Mỹ không sẵn sàng tiến hành đối thoại. Ngay cả bằng cách thông báo hồi năm 2006 đề nghị, thương lượng, bà Condoleezza Rice vẫn bác bỏ thẳng thừng mọi triển vọng tiến hành các cuộc thảo luận tổng quát hơn với Iran. Bối cảnh căng thẳng này cũng giải thích cho thái độ dè dặt của Mỹ trong việc lập kế hoạch cho các cuộc thương lượng với Iran về tình hình xấu đi ở Irắc, mặc dù đại sứ Mỹ tại Irắc đã được phép truyền đạt với đồng nhiệm của mình vào bất cứ thời điểm nào và mặc dù các quan chức cấp cao Iran đã công khai kêu gọi tiến hành đối thoại.
Dù quyết định của Mỹ chấp nhận hoàn cảnh diễn ra cuộc thương lượng của châu Âu đối với Iran không dẫn đến cuộc đối thoại có lợi, tuy nhiên nó vẫn có ích lợi là tạo thuận lợi cho việc đồng nhất về quan điểm giữa châu Âu và Mỹ về sự cần thiết phải gây sức ép với Iran. Kể từ tháng 12/2006, thái độ uyển chuyển mới của Mỹ đã cho phép áp đặt 4 loạt liên tiếp những sự trừng phạt tại Hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc và đã gây ra hậu quả ngày càng nặng nề đối với nền kinh tế Iran. Các biện pháp này đã bị hậu quả của những biện pháp hạn chế đơn phương mới của Mỹ làm gia- tăng đối với các thể chế tài chính của Iran. Nhà cầm quyền Mỹ cũng đã tiến hành một chiến dịch để nhấn mạnh những sự mạo hiểm của các xí nghiệp nước ngoài có mặt tại Iran, cả hợp pháp lẫn không hợp pháp.
Tóm lại, trái với một ý kiến đã được lan truyền rộng rãi, Chính quyền Bush đã không tỏ ra cứng rắn và giáo điều đối với Iran. Chính quyền Bush đã thể hiện một khả năng đổi mới thường là bị đánh giá thấp, như đề nghị năm 2006 tham gia các cuộc thương lượng hạt nhân đã chứng tỏ điều đó. Tới cuối nhiệm kỳ hai của ông George W. Bush, Mỹ thậm chí đã nghĩ tới việc lại có mặt về ngoại giao tại Iran lần đầu tiên kể từ khi sứ quán Mỹ bị bắt làm con tin hồi tháng 11/1979 đến tháng 1/1981. Các sự kiện khác, như cuộc can thiệp của Nga vào Grudia, rõ ràng đã chấm dứt sáng kiến này theo đà của nó.
Chính phủ Barack Obama và nghệ thuật tiến hành đối thoại
Ngay từ khi bắt đầu tiến hành chiến dịch vận động bầu cử tổng thống, Barack Obama đã đưa ra ý muốn giải quyết vấn đề Iran bằng cách hứa hẹn rằng nếu được bầu làm tổng thống thì ông sẽ tiến hành gặp gỡ bất cứ nhà lãnh đạo nào của nước Cộng hòa Hồi giáo Iran. Bất chấp những sự chỉ trích công khai và sự phản đối của đối thủ của ông khi đó là Ngoại trưởng Mỹ hiện nay Hillary Clinton, ứng cử viên Obama vẫn giữ nguyên lập trường của mình. Cuộc đối thoại với Iran là một phần không thể tách rời một chính sách mới cởi mở đặc biệt nhằm bù lại những tổn thất do thanh danh của nước Mỹ bị hoen ố gây ra bởi chính sách của ông Bush, nhất là cuộc chiến tranh Irắc. Nhận thức được những triển vọng diễn ra cuộc thương lượng, Tổng thống mới được bầu đã hứa sẽ tiếp tục thực hiện các lệnh trừng phạt nếu cuộc đổi thoại không mang lại kết quả sau một năm thử nghiệm.
Tuy nhiên, trung thành với lời nói của mình, Tổng thống Obama đã nhanh chóng hành động để khẳng định một giọng điệu mới đối với Iran, thông qua một bức thông điệp của chính tổng thống với những lời chúc mừng năm mới của Iran vào tháng 3/2009. Trong khi cử chỉ này không phải thực sự là đổi mới – truyền thống này có ít nhất là từ thời Chính quyền Bill Clinton – thì sự đầu tư về con người của tổng thống và việc sử dụng một thuật hùng biện rõ ràng là nhằm làm vừa lòng các tầng lớp tinh hoa của chế độ lẫn các công dân có một hậu quả đáng kể về phương tiện thông tin đại chúng, kể cả ở Iran. Trong vài tháng tiếp theo, Mỹ đã tiến hành những cử chỉ cởi mở khác kín đáo hơn đối với Iran, trong đó có những sự trao đổi trực tiếp của Tổng thống Obama với nhà lãnh đạo tối cao của Iran là Giáo chủ All Khamenei, một sự kiện chưa từng thấy.
Tuy nhiên, những nỗ lực của Tổng thống Obama nhằm tiến hành một cuộc đối thoại với Iran mới chỉ là bắt đầu khi diễn đàn chính trị Iran đang trong thời kỳ sôi sục. Thắng lợi áp đảo của Ahmadinejad vào tháng 6/2009 đã gây ra một cuộc tranh cãi chưa từng thấy trong những người dân, cho ra đời phong trào đối lập thực sự đầu tiên chống chế độ kể từ khi diễn ra cuộc cách mạng năm 1979. Một hố sâu ngăn cách và lâu dài xuất hiện từ đó ngay trong trung tâm của cơ cấu quyền lực chính trị thần quyền. Mỹ đã giữ thái độ thận trọng trong việc đáp trả ban đầu các cuộc biểu tình vì sợ gây tổn hại đến phe đối lập và cũng vì hy vọng một cách ngây thơ rằng các cuộc thương lượng trực tiếp về chương trình hạt nhân có thể vẫn khả thi. Bất chấp thái độ thận trọng này, Chính quyền Iran vẫn cảm thấy bị ám ảnh bởi một âm mưu đã được chuẩn bị từ bên ngoài. Tháng 11/2009, một sáng kiến trao đổi nhiên liệu, nhằm mục đích tái thiết lập một chút lòng tin và tranh thủ thời gian về vấn đề hạt nhân, đã thất bại vì các cuộc đấu tranh giành quyền lực nội bộ ở Iran. Tiếp theo đó, hầu như không một tiến bộ nào có thể đạt được trong nỗ lực khởi động dù chỉ là một cuộc đối thoại cơ bản giữa Iran và cộng đồng quốc tế.
Mặc dù có sự khác nhau đáng kể về cách thức bề ngoài, Chính quyền Obama ít nhiều vẫn giữ quan điểm như Chính quyền Bush về việc áp đặt những sự trừng phạt chống Iran bằng cách có vài sự cải thiện. Bằng cách lưu y tới lịch trình đã được tổng thống thông báo, Mỹ đã bắt đầu tách rời dần cuộc đối thoại ngoại giao vào cuối năm 2009, trở lại cách thức quen thuộc là áp đặt những sự trừng phạt về kinh tế và sử dụng chiến thuật lộ trình kép – một sự cải thiện, theo cách nói về từ vựng nhưng không có hiệu quả, phương pháp cũ là củ cà rốt và cây gậy để thuyết phục Iran thông qua những chính sách mang tính xây dựng hơn trong khu vực. Sau 6 tháng diễn ra các cuộc mặc cả gay gắt về ngoại giao – để đạt được sự tán thành của Nga và Trung Quốc – Hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc đã thông qua nghị quyết mạnh mẽ nhất cho đến nay về vấn đề Iran, những sự trừng phạt đa phương có ý nghĩa được áp đặt cho nước Cộng hòa Hồi giáo Iran. Trong số các biện pháp này, người ta thấy có những sự hạn chế về việc bán vũ khí và thiết bị được cho là tạo thuận lợi cho việc thông qua những biện pháp còn nghiêm khắc hơn của Liên minh châu Âu và các đồng minh khác của Mỹ. Việc thông qua nghị quyết 1929 là một thắng lợi đối với Mỹ, đặc biệt đã làm thất bại một âm mưu vào phút chót của nền ngoại giao Iran và làm phá sản kế hoạch của ba nước Iran, Thổ Nhĩ Kỳ và Braxin. Nghị quyết này đã rất nhanh chóng được bổ sung bằng các biện pháp của Liên minh châu Âu, Na Uy, Nhật Bản, Hàn Quốc và Ôxtrâylia. Ngoài ra, lệnh cấm vận của Mỹ chống Iran đã được mở rộng gây ảnh hưởng đến các nhà cung cấp dầu đã tinh chế ở Iran, theo đạo luật trừng phạt và cấm đầu tư toàn diện do Tổng thống Obama ký vào tháng 7/2010. Kết quả của tất cả các biện pháp này là sự suy giảm về thương mại giữa Iran và phương Tây. Mỹ đã thực hiện các biện pháp khác, nhất là để hạn chế việc Chính quyền Iran tiếp cận với các công nghệ cho phép kiểm soát việc lan truyền tự do các thông tin. Các biện pháp này, cũng như tiến trình liên tục chỉ định các thực thể Iran giữ vai trò trong việc phổ biến vũ khí hạt nhân hoặc chủ nghĩa khủng bố, đã khiến cho những sự trừng phạt có một hiệu quả lớn hơn. Đồng thời, một sự thay đổi mối quan hệ giữa Mỹ và Nga đã cho phép một sự nhượng bộ quan trọng từ phía nước Nga: hủy bỏ một lời hứa bán một hệ thống phòng thủ tên lửa S- 300 cho Iran. Nhìn chung, 3 năm thực hiện chính sách của Chính quyền Obama đã dẫn đến một sự gia tăng sức ép đối với Iran, một sự giảm chưa từng thấy mối quan hệ thương mại của Mỹ và một sự hợp tác mang tính chiến lược ngày càng tăng với châu Âu và nước Nga.
Năm 2010 và 2011, Chính quyền Obama đã quan tâm đến việc lặp lại ý muốn đối thoại của mình với Iran về các vấn đề hai bên cùng quan tâm, bắt đầu là vấn đề hạt nhân. Mỹ đã làm vài cử chỉ khiêm tốn đối với Iran, như việc vào tháng 11/2010 coi một nhóm những người nổi dậy Pashtun là tổ chức khủng bố. Tuy nhiên, 3 loạt thương lượng về vấn đề hạt nhân đã diễn ra giữa Iran và cộng đồng quốc tế (trong đó có Mỹ kể từ khi ông Obama lên giữ chức tổng thống) đã dẫn đến một sự tước đoạt và những mối nghi ngờ ngày càng nghiêm trọng về sự từ chối hay sự không có khả năng của các nhà lãnh đạo Iran trong việc đưa ra những thỏa thuận về những tham vọng hạt nhân của họ. Do đó, những sự trừng phạt vẫn là điểm trọng tâm của những nỗ lực hàng ngày của Mỹ và có khả năng là những sự trừng phạt này vẫn được duy trì, nhất là vì những sự kiện hiện đang làm rung chuyển thế giới Arập không phải là một nhân tố thuận lợi cho sự lại tiếp tục cuộc đối thoại với Iran.
Iran hiện đang phải đối mặt với nhiều tình hình căng thẳng. Tầng lớp chính trị của nước này đang chia rẽ mạnh mẽ và và các đường phố của họ bị quấy nhiễu bởi sự khuấy động và sự bất tuân lệnh của người dân chống lại những mưu toan trấn áp của chế độ. Dưới ảnh hưởng của những tình hình căng thẳng như vậy, điều tất yếu là một sự thay đổi đang diễn ra, nhưng những điều dự đoán về bản chất và thời hạn của sự thay đổi này là rất khó khăn.
Tại Mỹ, người ta hiện đang cảm thấy có một sự phân vân xung quanh chính sách Iran, khá giống với thái độ do dự cách đây một thập niên. Cuộc cách mạng Arập đã buộc các nhà lãnh đạo về chính sách đối ngoại phải giải quyết nhiều cuộc khủng hoảng diễn ra cùng một lúc. Giờ đây hơn bao giờ hết, nền dân chủ là một ưu tiên đối với Mỹ nhưng việc xác định lập trường để tạo thuận lợi thực sự cho nền dân chủ ở Iran không phải là điều dễ dàng. Ý nghĩ ám ảnh ngày càng kỳ lạ của Mỹ đối với tổ chức Mujahideen nhân dân Iran (PMI), một nhóm khủng bổ bị trục xuất khỏi đất nước và bị mất uy tín, có nguy cơ làm lu mờ hình ảnh của nước Mỹ trước con mắt của các lực lượng chống, đối Iran hợp pháp.
Ngoài ra, bối cảnh khu vực trong tổng thể có nguy cơ gây tổn hại đến mục tiêu của Chính quyền Obama là thuyết phục hoặc bắt buộc các nhà lãnh đạo Iran mặc cả chương trình hạt nhân của họ. Những sự trừng phạt là sai lệch so với mọi triển vọng thực tế là đạt được những mục tiêu đã được tuyên bố.
Tóm lại, quan điểm hiện nay của Mỹ đối với Iran là cố gắng làm chậm lại các chính sách Iran tuy không làm cho nó ngừng lại hoàn toàn cũng không sửa đổi được những tính toán mang tính chiến lược của chế độ. Không có những bước tiến có ý nghĩa thì mối đe dọa Iran vẫn tiếp tục gia tăng./.


Blog Nhật Tuấn

TRÍ THỨC ? – KHÔNG CÓ TRÍ THỨC

Nhà văn Nhật Tuấn
Không hiểu sao nhắc tới “trí thức” tôi lại nhớ tới trò chơi “ Chiếc nón kỳ diệu” trên tivi. Khi người chơi đoán :” chữ T”, anh Long Vũ lắc đầu : không có chữ T”. Chắc vì mới đây trên facebook, một “nữ trí thức tây học ”  về nước cả vài chục năm nay  đã viết một câu “xanh rờn ” :” Ông Vươn hay nhà nước sai thì có người trách nhiệm lo…” tôi phải thốt lên :” Hóa ra bác Mao rất sáng suốt :” Trí thức là…”. Nếu là “còm” trên trang  Anh Ba Sàm thì chắc no “ đòn hội chợ” , may thay, trên facebook chỉ có một ý kiến của Dạ Thảo Phương :” Cục” nào mà nói… đúng thế ạ? Đã là người không có trách nhiệm, thì còn lo cái gì?”

Xin bắt đầu từ các bậc cha chú thường được gọi bằng các nhà văn tiền chiến. May mắn cho họ thoát được nguy cơ “để trống nền giáo dục phổ thông sẽ tạo thành cái lỗ hổng cả đời chẳng bao giờ lấp nổi” mà nhà giáo dục học Liên xô Makarencô đã khẳng định rất chí lý. Vâng, thật may mắn  cho những Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên… thời mài ghế nhà trường phổ thông còn được tiếp xúc với các nhà Ánh Sáng, với Hugo, Balzac, Apollinaire, Rimbaud… và cũng bất hạnh thay cho họ vào độ tuổi chín nhất của ngòi bút lại theo Đảng kéo hết nhau lên rừng chém tre, đẵn gỗ, học tập, kiểm thảo và đổi bầu sữa mẹ, từ nay trong cái nhà trẻ của thời đại công nông – Diên An, Lêninít, Xtalinnít… sẽ là nguồn sữa mới, cách ly với cả một thời “phục hưng” sau Thế chiến 2 bùng nổ những trào lưu hiện sinh, cấu trúc , hiện đại chủ nghĩa…
Sau 9 năm kháng chiến, các nhà văn “con nuôi” của Đảng vốn nặng mặc cảm “ăn theo cách mạng” trở về Hà Nội choáng ngợp trước  sách vở, tạp chí mới chất đầy trong “Thư Viện Quốc Gia”; nhưng than ôi từ nay trong mắt họ đã được gắn tròng kính mới để thấy “Picasso là nấm độc mọc trên cây gỗ mục của chủ nghĩa tư bản” ( câu nói đã đi vào sử xanh của nhà thơ Sóng Hồng tức đồng chí Trường Chinh kính mến), di truyền học và phân tâm học là sản phẩm của tư sản đế quốc.
Để hỗ trợ cho các “trí thức” hàng đầu đứng vững trên lập trường Mác-Lênin, cuốn sách của P. S. Tơ-rô-phi-mốp, Phê phán những khuynh hướng chủ yếu trong nghệ thuật và mỹ học phản động tư sản hiện đại, được dịch “khẩn trương” và xuất bản “khẩn trưuơng” tại Nxb. Sự thật, Hà Nội năm  1960. Ở San Jose (Mỹ) có nhà văn VK Vũ Huy Quang , nổi tiếng “mọt sách”, tới căn hộ của ông chỉ thấy toàn sách Anh, Pháp, Đức đến mức bay cả hồn bạt cả vía vì…sách. Có lần ông hỏi tôi :
” Ở Việt Nam có ai đọc từ đầu đến cuối bộ “Tư bản” của Mác ?
Tôi cười nhăn :
“ Có chớ…có người đọc từ A tới Z chớ ?”
Nhà văn Vũ Huy Quang tròn mắt :
“ Ai thế ? Ai mà ham học thế ?”
“ Dạ…ông ấy là người sửa…morasse của NXB Sự thật đấy ạ “
VHQ cười hô hố. Quả thực nếu tôi không nhầm, hiếm ai có gan đọc đến đầu đến đũa toàn văn pho tàng kinh điển Mác- Lênin, phần lớn chỉ đọc qua bản thuật lại hay tóm tắt như của Pulitzer.
Sự thiếu hụt trong tiếp nhận các trào lưu hiện đại đã gây ra lắm chuyện cười…ra nước mắt. Vào một lần lâu rồi khi còn làm biên tập NXB Văn học, tôi trao đổi với nhà thơ Chế Lan Viên về một bài viết dài của ông :
“ Thưa anh, theo em Hàn Mặc Tử chỉ có “yếu tố siêu thực “ thôi ạ. Anh viết “ Hàn Mặc tử” đi đầu trong chủ nghĩa siêu  thực  ở Việt nam là chưa thoả đáng”.
Nhà thơ nổi nóng :
“ Cậu nên nhớ tôi đã sang Pháp nhiều lần nói về thơ Hàn Mặc tử…”
“ Dạ vâng, nhưng cũng không vì thế mà làm cho chủ nghĩa siêu thực xuất hiện ở Việt Nam vốn chỉ nảy nòi ở các nước hậu công nghiệp khi con người đã quá quen với không gian ba chiều , muốn tìm tới những mê cung, những không gian khác , còn ở ta thì vẫn nông nghiệp lạc hậu ạ, thơ may lắm chỉ có “yếu tố siêu thực” chứ chưa thành hẳn một “chủ nghĩa” ạ…”
Tất nhiên để  sách được in  ông nhà thơ đành phải sửa theo ý kiến biên tập, chứ cãi làm sao ?
 Các bậc đàn anh đã “lỗ mỗ” thế, các thế hệ sau ra sao ? Các nhà văn thế hệ hai lớn lên trong kháng chiến chống Pháp, cậy thế con đẻ cách mạng, giáo dục phổ thông chưa mất căn bản, dám “nghĩ ra ngoài những điều Đảng nghĩ”, sục sạo vào tinh thần dân chủ mới sau thế chiến 2 nhờ thế ta có được những Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm… Nhưng tiếc thay, chẳng tới được tầm cỡ như Andre Gide đã khẳng định, “lạ thay trong thời kỳ bị câu thúc và kiềm tỏa nhất , trí óc con người lại đạt tới hiệu năng cao nhất”. Trong thời kỳ bị cấm bút gắt gao nhất, trí tuệ của họ cũng chẳng đạt tới mức cao nhất, bởi thế khi được “cởi trói”, những gì mà các “thiên tài trong bóng tối” trình làng thượng số cũng chỉ tới mức “Men Đá Vàng” của Hoàng Cầm, “Những Ngã tư Và Những Cột Đèn” của Trần Dần,”36 Bài Thơ Tình” của Lê Đạt và Dương Tường, “Ô Mai” của Đặng Đình Hưng, “Porcinovani” của Nguyễn Xuân Khánh… không mấy gây được tiếng nổ nào.
Sự “mất căn bản” trong thế hệ trí thức thứ ba những người cầm bút mới kinh hoàng, lớn lên dưới mái trường XHCN, học kiến thức phổ thông thì ít, chính trị Mác-Lê thì nhiều, bởi thế những cây bút thời chống Mỹ như Đỗ Chu , Lê Lựu, Phạm Tiến Duật… một thời chỉ cần đọc hai tập “trói voi bỏ rọ” “Phương Tây Văn Học Và Con Người” của giáo sư Hoàng Tôn Trinh (tiếc thay cuốn sách đầy rẫy sai sót) là họ đã yên trí nắm được “phần còn lại của thế giới” bên ngoài các nước XHCN. Một thời, các nhà văn, nhà phê bình xúm vào chửi “Chủ Nghĩa Hiện Thực Không Bờ Bến” của Garaudy (Pháp) mà chưa đọc ông ta nổi lấy một trang mà chỉ “hóng chuyện ” qua các bài tóm tắt.
Ây thế nhưng đến cái thế hệ thứ tư, học hành loạng quạng đèn dầu nơi sơ tán, ngắt quãng vì tiếng còi báo động, đầu óc bị phân tán và chia cắt tới từng phân vuông vải, từng gam mỳ chính trong các ô tem phiếu và khi dứt chiến tranh ngay lập tức họ được đi Liên Xô, đi Đức… học hành với hành trang rỗng tuếch của một tuổi thơ thực sự là thất học. Từ vùng sơ tán nông thôn Việt Nam họ nhảy dù xuống những trung tâm văn minh Mạc Tư Khoa, Béclin… choáng ngợp trước tiện nghi và văn hóa trước đó họ mới chỉ thấy trên phim ảnh, họ nốc vội nốc vàng mọi thứ vào bao tử thành bội thực, “tẩu hỏa nhập ma”. Và than ôi đại đa số các tiến sĩ, phó tiến sĩ, những nòng cốt làm nên trí thức hiện đại là phần lớn thuộc đám này. Họ thu nhận thông tin ở dạng “cấp 2″ thường dẫn tới tiêu hóa một cách sống sít, mất căn bản các kiến thức thâu lượm được, khó bề tránh khỏi trạng huống “ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung”. Còn nhớ cách nay khoảng chục năm, một nữ tiến sĩ nghê thuật học du học ở Nga về viết bài lia lịa trên các báo. Tôi hỏi :” sao chị mới về nước mà đã rành về các cây bút trẻ thế ?”. Chị ta trả lời tỉnh bơ:”Thì đã có thời gian đọc cô cậu nào đâu, cứ đọc báo Tuổi Trẻ mà …viết.” . Thế rồi cứ hớt váng báo chí sau này chị cũng nổi tiếng, nhẩy lên tivi dậy dỗ thiên hạ dài dài. Có lần chị nói với tôi :” Tôi sắp in tập sách mà đang còn mỏng quá. Ông có bài nào cho tôi…”. Tưởng chị nói đùa, ai ngờ là thật. Chỉ có điều khi sách ra chị lờ tịt không trả nhuận bút và cũng không biếu sách tôi.
Vậy thì trí thức Việt Nam – người ở đâu ?
Hồi mồ ma Giáo sư Cao Xuân Hạo, tác giả hai tác phẩm nổi tiếng “Tiếng Việt – Sơ thảo ngữ pháp chức năng” và “Tiếng Việt – Mấy vấn đề Ngữ âm, Ngữ pháp, Ngữ nghĩa của tôi”, một trong hai người nghiên cứu tiếng Việt sáng giá nhất một thời : Giáo sư Nguyễn Tài Cẩn, người đầu tiên mang về Việt Nam lý thuyết âm tiết – hình vị (slogomorpherma),  tôi có  cuộc trò chuyện ngắn  vào  khoảng giữa năm 2001 với GS về đề tài “trí thức”
NT : Anh Hạo ơi, theo anh “trí thức là gì ?”!”
CXH : Tôi.. không biết, nhưng tôi biết một người chắc chắn là trí thức. Đó là ông Tạ Quang Bửu, nguyên Bộ trưởng Bộ đại học và trung học chuyên nghiệp, nguyên Thứ trưởng Bộ quốc phòng. Ông này khi làm Bộ trưởng thấy tình trạng quá ưu đãi con em công nông trong thi cử sợ chất lượng tuyển sinh không cao nên đã đề nghị công khai hóa số điểm thi, lập tức Bí thư Đảng đoàn lúc bấy giờ là ông Nguyễn Tống, chụp ngay cho cái mũ là “đâm dao vào sau lưng giai cấp công nông”. Từ đó ông Tạ Quang Bửu bị cách chức.
NT : Vậy còn ai là trí thức nữa ?
CXH : Còn nhiều chứ ? Ông Phan Đình Diệu, ông Nguyễn Tài Cẩn, ông Hoàng Tuệ, ông Lê Mạnh Thát, ông Tuệ Sỹ…
NT : Và cả Giáo sư Cao Xuân Hạo nữa chứ…
CXH : Tôi chỉ là một người làm nghề chuyên môn của mình đề phục vụ nhân dân, phục vụ dân tộc…
NT : Đó cũng là một định nghĩa về trí thức rồi . Anh có thể nói một câu thật tâm đắc về trí thức không?
CXH : “Tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri,thị tri dã…” Ngài Khổng Tử đã nói như thế . Câu này tưởng dễ mà rất khó…
NT : Vừa rồi có người đưa ra khái niệm “Trí thức quốc doanh” – anh có coi là vơ đũa cả nắm không?
CXH : “Trí thức quốc doanh” – một cụm từ rất haỵ Tôi hiểu đó là những người thuộc thành phần công-nông được nhà nước đưa đi đào tạo, không cần học giỏi,chỉ cần có bằng để mai mốt về… lãnh đạo, bởi thế càng ngu càng… tốt. Vừa rồi, Giáo sư Phan Đình Diệu có nói trong một cuộc hội thảo: “Tất cả nhũng gì Nhà nước đã công nhận đều là… đồ rởm”. Ông nói vậy nhưng không ai nghĩ rằng ông “vơ đũa cả nắm” cả.
Tôi cũng không dám vơ đũa cả nắm, đành xin sửa lại cái tựa :
“ Trí thức – có trí thức, nhưng mà là trí thức “quốc doanh”.
N.T.
1-2-2012

Ông Đoàn Văn Vươn chỉ là 'khổ chủ' đầu tiên?

-Ông Đoàn Văn Vươn chỉ là 'khổ chủ' đầu tiên? Ông Đoàn Văn Vươn từng được bồi thường
TP-Qua các văn bản của Liên chi hội nuôi trồng thuỷ sản nước lợ Tiên Lãng-Hải Phòng (thuộc Hội Nghề cá Việt Nam), có thể thấy việc giao đất, thu hồi, giải quyết khiếu nại về đất đai tại Tiên Lãng, có dấu hiệu sai phạm nghiêm trọng.
Những quy định pháp luật về đất đai mang tính cải cách, có lợi cho nông - ngư dân, đã được áp dụng trên toàn quốc nhiều năm nay, dường như chưa có hiệu lực ở huyện Tiên Lãng...
Vợ con ông Vươn ăn tết trong chiếc lều dựng tạm trên khu đất căn nhà 2 tầng đã bị phá.  Ảnh: Quang Vinh.
Cảnh báo trước, sao không tránh được?
Ngày 30-11-2011, Liên chi hội nuôi trồng thuỷ sản nước lợ (LCHNTTSNL) huyện Tiên Lãng đã có công văn số 01/2011/CVLCH, do ông Dương Văn Trong - Phó chủ tịch LCHNTTSNL ký, gửi tới nhiều vị lãnh đạo, nhiều cấp, nhiều ngành, trình bày quan điểm của Ban chấp hành LCHNTTSNL huyện Tiên Lãng về việc UBND huyện ban hành 02 Quyết định (ngày 24-11-2011) cưỡng chế thu hồi đất hai chi hội viên Đoàn Văn Vươn và Vũ Văn Luân.
Thời điểm này, việc cưỡng chế đối với ông Vươn, cũng như việc một số người quyết liệt chống trả đoàn cưỡng chế, đã diễn ra. Đọc lại văn bản nêu trên của LCHNTTSNL huyện Tiên Lãng, không khỏi giật mình, bởi việc chống trả đoàn cưỡng chế đã được cảnh báo trước!
Xin trích dẫn một phần nội dung văn bản của LCHNTTSNL huyện Tiên Lãng: “Để đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của hai hội viên được Nhà nước thừa nhận, Ban chấp hành LCHNTTSNL huyện Tiên Lãng (...) chúng tôi tuyên bố: Chúng tôi sẽ giáng trả đến cùng bằng tất cả phương tiện gì với tất cả những ai lợi dụng danh nghĩa chính quyền, cố tình lợi dụng chức vụ quyền hạn để chiếm đoạt tài sản của công dân có tổ chức”.
Lẽ nào chuyện “đối đầu” giữa ngư dân và chính quyền địa phương là bất khả kháng? Những người trong đoàn cưỡng chế hôm đó, họ có được cho biết trước sẽ có chống trả quyết liệt, để mà phòng bị? Có nhất thiết phải áp dụng “biện pháp mạnh” rồi phải trả giá 06 người bị thương tích?
“Chấp nhận ăn thua” với những người nuôi trồng thuỷ sản là sự nhất trí, là sự quyết tâm của đông đảo cán bộ cơ quan ban ngành huyện Tiên Lãng, hay chỉ xuất phát từ động cơ cá nhân của một vài người mà thôi?
Chưa hết câu hỏi. Các cá nhân, cơ quan nhận được văn bản này đã làm gì, để sự việc đáng tiếc hôm 05-01-2012 không xảy ra? Theo tìm hiểu của PV Tiền Phong, Trung ương hội nghề cá Việt Nam (một trong những nơi nhận được văn bản) đã có công văn gửi UBND TP Hải Phòng, “kính đề nghị xem xét, có biện pháp giải quyết thỏa đáng, kịp thời, đảm bảo quyền và lợi ích chính đáng của nông ngư dân đã được pháp luật quy định”.
Tiếc rằng, công văn này gửi đi hơi muộn, nó đề ngày 30-01-2012, khi việc cưỡng chế và chống trả cưỡng chế đã diễn ra mất rồi.
“Luật trung ương” và “luật địa phương”
Ngày 20-01-2012, LCHNTTSNL huyện Tiên Lãng lại có tiếp văn bản “Báo cáo sự thật về việc giao đất, thu hồi đất, giải quyết khiếu nại, cưỡng chế đầm nuôi trồng thuỷ sản của UBND huyện Tiên Lãng”,người ký vẫn là ông Lương Văn Trong. Giống văn bản trước, văn bản này được gửi tới nhiều vị lãnh đạo, nhiều cấp, nhiều ngành.
Việc giao đất, thu hồi đất đối với ông Đoàn Văn Vươn đang được các cơ quan chức năng liên ngành xem xét, đúng sai sẽ có kết luận trong thời gian tới. Tiền Phong xin tóm lược một số nội dung trong văn bản nêu trên để bạn đọc được biết quan điểm của LCHNTTSNL huyện Tiên Lãng - một tổ chức xã hội nghề nghiệp tập hợp đông đảo người nuôi trồng thuỷ sản ở huyện Tiên Lãng, trong đó có ông Đoàn Văn Vươn.
Về việc giao đất cho người nuôi trồng thuỷ sản, theo LCHNTTSNL huyện Tiên Lãng, ngay từ năm 1993, UBND huyện đã ban hành quy định số 497, trong đó có nội dung: “Khi hết thời hạn sử dụng đất phải bàn giao lại toàn bộ mặt bằng và các công trình phục vụ sản xuất, vật liệu kiến trúc, xây dựng trong phạm vi đất được giao cho Nhà nước quản lý và sử dụng, Nhà nước không thanh toán giá trị tài sản còn lại cho chủ sử dụng đất đã hết thời hạn”.
Theo LCHNTTSNL huyện Tiên Lãng, quy định trên của UBND huyện không tuân thủ Luật Đất đai 1993, Luật Đất đai 2003, cũng như các văn bản hướng dẫn thi hành; ngay từ thời điểm được ban hành, nó đã bị đông đảo người nuôi trồng thuỷ sản trong huyện phản đối. (PV Tiền Phong đã tham khảo ý kiến nhiều chuyên gia pháp luật, họ đều có chung nhận định: Quy định 497 không phải là văn bản pháp quy; nội dung được trích dẫn trên đây không phù hợp với Nghị định 64/1993/NĐ-CP của Chính phủ và Luật Đất đai 1993 có hiệu lực thi hành từ 15-10-1993).
Còn nữa
Đinh Anh Tuấn
MTTQ Việt Nam sẽ phản biện
Trao đổi với báo chí chiều qua (31-1), ông Vũ Trọng Kim, Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Ủy ban T.Ư MTTQVN cho biết, Ủy ban chưa nhận được báo cáo của Đoàn giám sát về việc cưỡng chế đất thu hồi tại huyện Tiên Lãng, TP Hải Phòng.
Cũng theo ông Vũ Trọng Kim, đây là việc của cơ quan bảo vệ pháp luật và những cơ quan này phải có kết luận trước. “Mặt trận sẽ phản biện báo cáo về vụ việc này chứ không kết luận vấn đề. Mặt trận phải làm theo chức năng của mình, phải phản biện những kết luận của chính quyền và cơ quan bảo vệ pháp luật” - ông Kim nói.
Cùng ngày, Đoàn cán bộ của Bộ TN&MT đã bắt đầu làm việc với Sở TN&MT TP Hải Phòng, nhằm làm rõ đúng, sai, trách nhiệm của cá nhân, tổ chức trong việc giao đất, sử dụng đất, thu hồi đất, tổ chức cưỡng chế đối với hộ gia đình ông Đoàn Văn Vươn.
Nguyễn Tuấn

TP - Câu chuyện sau vụ cưỡng chế thu hồi diện tích ao, đầm ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, TP Hải Phòng có thêm những diễn biến mới.
Khu đầm của gia đình anh Vươn bị thu hồi không một đồng bồi thường.
Tại cuộc họp báo chiều 5-1 và tối 12-1 sau vụ cưỡng chế, chủ tịch huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền khẳng định việc thu hồi các diện tích đầm ở xã ven biển Vinh Quang (không chỉ riêng nhà anh Đoàn Văn Vươn, anh Đoàn Văn Quý) không được bồi thường hay hỗ trợ vì hết thời hạn giao đất dù người dân đã đầu tư nhiều tỉ đồng để quai đê lấn biển, bồi trúc, xây dựng hạ tầng kỹ thuật...
Tuy nhiên, cuối năm 2005, gia đình anh Vươn từng được nhà nước bồi thường với tổng số tiền hơn 271 triệu đồng khi thu hồi hơn 3,2 ha đất đầm nuôi trồng thủy sản ở ngay đầm Cống Rộc, xã Vinh Quang.
Năm 2005, Hải Phòng có quyết định thu hồi đất nuôi trồng thủy sản trên địa bàn xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng để giao cho Tổng đội Thanh niên xung phong 13-5 (thuộc Thành Đoàn Hải Phòng) triển khai Dự án xây dựng hạ tầng kỹ thuật khu nuôi tôm xuất khẩu.
Do vậy, gia đình anh Vươn bị thu hồi hơn 3,2 ha đất trong tổng số 40,3 ha đầm nuôi trồng thủy sản tại khu Cống Rộc. 3,2 ha đầm của anh Vươn được các ngành chức năng Hải Phòng khi đó gồm Sở Tài chính, Sở Tài nguyên và Môi trường, Sở Xây dựng, UBND huyện Tiên Lãng xác định là đất nông nghiệp hạng 5, loại đất nuôi trồng thủy sản.
Tất cả các hạng mục như khối lượng đắp bờ bao, nhà chòi, cống, các chi phí cải tạo đầm, hỗ trợ về lao động... đều được tính toán bồi thường. Và, phương án bồi thường đã được ông Nguyễn Văn Thành, khi đó là Phó chủ tịch UBND Hải Phòng phê duyệt (giờ ông Thành là Bí thư Thành ủy Hải Phòng).
Ngay sau đó, Tổng đội TNXP 13-5 đã chi trả bồi thường hơn 271 triệu đồng cho gia đình anh Vươn.
Điều lạ là dù đã bị nhà nước thu hồi đền bù hơn 3,2 ha trong tổng số 40,3 ha đất đầm của gia đình anh Vươn nhưng không hiểu vì lý do gì mà huyện Tiên Lãng lờ đi việc điều chỉnh lại diện tích đầm trong các quyết định giao, thu hồi đất theo quy định của Luật Đất đai là chỉ còn 37 ha.
Và mới đây, các quyết định thu hồi đất đối với gia đình anh Đoàn Văn Vươn diện tích đầm vẫn giữ nguyên 40,3 ha(?).
Ông Lương Văn Trong, Phó chủ tịch Liên chi hội nuôi trồng thủy sản nước lợ huyện Tiên Lãng vừa gửi công văn đến các cấp lãnh đạo để “Báo cáo sự thật về việc giao đất, thu hồi đất, giải quyết khiếu nại, cưỡng chế đầm nuôi trồng thủy sản của UBND huyện Tiên Lãng”.
Cuối giờ chiều 30-1, sau nhiều lần liên lạc qua điện thoại, chủ tịch huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền cho biết, việc đầm gia đình anh Vươn bị nhiều đối tượng ngang nhiên đánh bắt, lấy đi nhiều tấn tôm cua cá đang được họp bàn xác định, làm rõ..., rồi ông Hiền nói bận họp và cúp máy.
Chủ tịch huyện Tiên Lãng bị tố khai man lý lịch
Ông Vũ Xuân Đợi-người vừa tố cáo ông Lê Văn Hiền khai man lý lịch.
Chiều 29-1, tại nhà riêng ở thôn Đông chợ Sáng (xã Bắc Hưng, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng), ông Vũ Xuân Đợi (61 tuổi) cho biết đã gửi đơn đến các cấp lãnh đạo và báo chí tố cáo ông Lê Văn Hiền, Phó Bí thư huyện ủy, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng “đã cố tình man khai lí lịch Đảng...”. Là một đảng viên, cựu chiến binh, ông Đợi từng giữ chức Trưởng ban Ruộng đất xã Bắc Hưng, huyện Tiên Lãng.
Theo ông Đợi: Phần khai về gia đình vợ của ông Hiền có nhiều điều khuất tất cần được làm rõ. Từ những tài liệu mà ông Đợi đang có và đã gửi cho cơ quan chức năng, ông khẳng định: “Ông Lê Văn Hiền không đủ tiêu chuẩn đứng trong hàng ngũ của Đảng nếu đối chiếu các điều quy định của Đảng và quy định số 57 QĐ/TW ngày 3-5-2007 của Bộ Chính trị...”.
Ông Vũ Xuân Đợi cho biết sẽ theo vụ việc tới cùng vì sự trong sạch của tổ chức Đảng.
Chị Phạm Thị Hiền (em dâu anh Vươn) cho biết đến nay có đến 5 luật sư đề nghị tham gia bảo vệ miễn phí cho gia đình anh Vươn. Hiện, luật sư Nguyễn Duy Minh (đoàn luật sư TPHCM đang làm thủ tục với cơ quan điều tra Hải Phòng để gặp anh Vươn cùng người thân bị tạm giam.
Gia đình anh Vươn mới gửi đơn lên các cấp tố cáo việc hủy hoại tài sản gồm ngôi nhà hai tầng cùng vật dụng đã bị lực lượng cưỡng chế san phẳng trên diện tích đất không thuộc phần bị cưỡng chế.
Lam Khê
- Phỏng vấn luật sư Phạm Văn Phất: Không được chậm trễ khởi tố vụ án cưỡng chế ở Hải Phòng (TP).  – Liên chi hội thủy sản Tiên Lãng: Luật huyện to hơn luật nước (ĐV).  – Xuất hiện bài viết bênh vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng (ĐV).  – Đoàn Văn Vươn từ chối các luật sư nhận bào chữa miễn phí (GDVN).  – Nhìn từ Tiên Lãng (Hải Phòng): Giúp các gia đình bị can ổn định cuộc sống (ĐĐK).  – Nhìn từ Tiên Lãng (Hải Phòng): Khẩn trương sửa đổi Luật Đất đai (ĐĐK). - Bi kịch đất đai và sự đàng hoàng của chính quyền (TQ).   - Hội phụ nữ cho vợ Đoàn Văn Vươn vay vốn thoát nghèo? (PN Today).   - Ký sự đời biển “bạc”…: Công thần của biển hay phận dã tràng? (NNVN).  - Cần khởi tố ngay vụ phá nhà ông Vươn (VNE).  - Tiên Lãng cưỡng chế ngâm vịnh  —  (Nguyễn Thông).

-
Vụ cưỡng chế ở Hải Phòng: Lãnh đạo TAND TP Hải Phòng bác ý kiến LS Thu  (GDVN) - "Tôi chưa nắm được thông tin này, còn việc bổ nhiệm, tái nhiệm hay miễn nhiệm cán bộ phải theo đúng quy trình tổ chức cán bộ mà Nhà nước qui định".
Đó là những khẳng định của ông Lê Khắc Hạnh, Phó chánh án tòa án nhân dân thành phố Hải Phòng trong khi trao đổi qua điện thoại với phóng viên báo điện tử Giáo dục Việt Nam.

 

Phi trường Việt Nam hoàn thuế VAT cho du khách ngoại quốc

-Nguồn:-Phi trường Việt Nam hoàn thuế VAT cho du khách ngoại quốc - VOA -Hình: ASSOCIATED PRESS
Bản tin trên tờ Jakarta Post ngày 1/2 cho biết khách du lịch nước ngoài sẽ được hoàn thuế giá trị gia tăng (VAT) cho các mặt hàng họ mua tại Việt Nam khi rời sân bay Nội Bài ở Hà Nội và phi trường Tân Sơn Nhất tại Sài Gòn.
Theo quyết định số 05/2012 của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, kế hoạch thí điểm hoàn thuế VAT cho khách nước ngoài sẽ được thực thi từ đầu tháng 7 năm nay tới cuối tháng 6 năm 2014.

Với quy định vừa kể, người ngoại quốc trước khi rời Việt Nam mang theo hóa đơn mua hàng tại một cửa hàng trong một ngày trị giá trên 2 triệu đồng sẽ được hoàn thuế VAT tại hai phi trường chính ở hai miền Nam-Bắc.
Tuy nhiên, các mặt hàng nằm trong diện được hoàn thuế VAT phải chưa qua sử dụng, và hóa đơn mua không quá 30 ngày trước khi du khách rời khỏi Việt Nam. Khoản tiền được hoàn thuế được thanh toán bằng tiền đồng Việt Nam.
Giới hữu trách nói quy định này giúp thu hút khách du lịch tới Việt Nam và tăng nguồn ngoại tệ cho quốc gia.
Một nghiên cứu mới đây cho thấy trung bình một du khách nước ngoài lưu lại thăm Việt Nam trên dưới 10 ngày, chi tiêu trên 1.000 đô la, chưa kể tiền vé máy bay.
Năm ngoái, Việt Nam đón hơn 6 triệu khách du lịch quốc tế, tăng hơn 19% so với năm trước đó.
Nguồn: The Jakarta Post, Asia News Network.

Một du khách Mỹ có kỷ niệm xấu về Việt Nam: Why I'll Never Return To Vietnam  (Huffington Post 30-1-12)


-- 
CN điện tử Việt Nam: Nhìn từ con chuột máy tính
Một năm nhìn lại sức sống của thị trường ở một số lĩnh vực để có thể giới thiệu giản lược được bộ mặt phát triển nói chung.
Trong "một tư duy khác về kinh tế và xã hội Việt Nam", Tiến sĩ Alan Phan có kể rằng, một doanh nghiệp Trung Quốc đã thẳng thắn nói: "Họ (doanh nghiệp Việt Nam - NV) đang cố học và làm những gì chúng tôi đang muốn quên". Vị tiến sĩ Việt kiều này không bình luận gì thêm về nhận xét trên. Ông chỉ hờ hững như thế để người đọc tự suy ngẫm...
Nhiều người hỏi một cách nghiêm túc: Bao giờ Việt Nam (VN) mới sản xuất được con chuột máy tính, bàn phím, điều khiển từ xa? Những món đó có khó gì đâu mà phải nhập khẩu từ Trung Quốc? Đúng! Nếu nhìn từ góc độ công nghệ, những sản phẩm đó chẳng có gì là cao siêu cả nhưng tại sao đến bây giờ chúng ta vẫn chưa tự lực sản xuất mà vẫn phải nhập khẩu? Có phải chăng công nghiệp điện tử Việt Nam chưa đủ sức sản xuất con chuột hay vì bị chi phối quan niệm về một thế giới phẳng?
Xây nhà máy, từ con chuột đến bán dẫn
Vern, doanh nhân lắp ráp máy tính "thương hiệu Việt" cũng đã có thời bắt tay sản xuất chuột. Nói cho sang là "sản xuất" nhưng bản chất cũng là lắp ráp từ linh kiện nhập bên Trung Quốc. Tính đi tính lại, những con chuột của Vern không thể có giá rẻ hơn hàng nhập từ Trung Quốc, chưa kể đến chất lượng, vậy là "tan tác một giấc mơ hoang".
Ông Lê Văn Chính, cố vấn của Soncamedia cho rằng, nếu sản xuất 10.000 con chuột/năm sẽ đắt hơn hàng Trung Quốc 3%, còn sản xuất 100.000 con chuột/năm sẽ cao hơn hàng Trung Quốc 0,5%, chỉ có thể đánh bật hàng Trung Quốc nếu sản xuất 1 triệu con chuột/năm với điều kiện chất lượng phải tốt hơn nhóm hàng này. "Tại sao chúng ta phải nghĩ đến việc đầu tư nhà máy hàng triệu USD chỉ để sản xuất con chuột? Đó là lối tư duy duy ý chí", ông Chính thể hiện quan điểm "chống" sản xuất những sản phẩm mà ở đó không có gì là cao siêu cả, điển hình là con chuột, bàn phím máy tính... "Tại sao chúng ta không nghĩ: khi đi mua một con chuột do các doanh nghiệp bên Trung Quốc sản xuất mới thấy thương cho những ai đã làm ra nó! Tôi cho rằng, những gì mà Nhật, Mỹ không làm thì chúng ta không nên làm", ông Chính có vẻ cực đoan khi đưa ra ý kiến đó. Nhưng ngẫm lại, thấy lời ông Chính nói có lý.
Ước mơ xây dựng một ngành công nghiệp điện tử hiện đại, ngang tầm với khu vực các nước Đông Nam Á đã có từ 35 năm trước. Năm 1976, ngân sách nhà nước chi hàng chục triệu rúp để xây hai nhà máy sản xuất linh kiện điện tử. Một nhà máy đặt ở miền Bắc có tên là Sao Mai (hay còn gọi là Z181, Bộ Quốc Phòng) chuyên sản xuất bán dẫn ST301/302, ST601... theo công nghệ của Tiệp Khắc. Còn nhà máy đặt tại miền Nam là Công ty sản xuất điện tử Hòa Bình, chuyên sản xuất linh kiện thụ động: tụ điện, điện trở... theo công nghiệp của Ba Lan, Pháp và Tiệp Khắc. Sau đó vài năm, tiếp tục đầu tư Vietronics Tân Bình (viết tắt là VTB)  chuyên sản xuất tụ xoay cũng từ công nghệ Tiệp Khắc.
Ông Nguyễn Văn Đạo, nay là Phó tổng giám đốc Samsung Việt Nam, nhớ lại: "Vào thời điểm đó, nhìn 2 nhà máy, nhiều người tin rằng trong vòng chục năm nữa, công nghiệp điện tử của Việt Nam sẽ "cất cánh". Lúc khai trương, nhìn thấy những dây chuyền sáng bóng, vui lắm, tràn ngập niềm tin". Từ những linh kiện của 2 nhà máy, những sản phẩm điện tử hoàn chỉnh như chiếc radio 3 băng. Theo lời ông Đỗ Khoa Tân, hiện là Giám đốc Công ty Điện tử Biên Hòa (Belco), vào thời điểm đó phải là cán bộ cấp cao mới được mua chiếc radio đó. Bây giờ Sao Mai không còn sản xuất bán dẫn nữa, chuyển sang lắp ráp hàng điện gia dụng. Bình Hòa đang "thoi thóp", làm nhiều thứ, từ sản xuất theo đơn đặt hàng cho đến gia công bo mạch (PCB) để lấy tiền nuôi công nhân.
Vào những năm 1980 - 1982, những nhà máy sản xuất hàng điện tử có mặt tại thị trường VN từ những năm 1969, như National, Sony, Sanyo... được quy hoạch thành liên hiệp Các xí nghiệp điện tử, gọi tắt là Vietronics với nhiều thành viên như Biên Hòa, Thủ Đức, Tân Bình, Cửu Long... Nhiệm vụ chính của tổ hợp này là từ nguồn linh kiện CKD nhập khẩu từ các quốc gia từ khối các nước Đông Âu lắp ráp thành sản phẩm hoàn chỉnh, như radio, tivi... Một vài nhà máy trong tổ hợp này đến nay vẫn còn hoạt động như Biên Hòa, Thủ Đức, Tân Bình..., vị trí và vai trò của tổ hợp này trong ngành công nghiệp điện tử chỉ là con số khiêm tốn vì không thể "địch" lại các đối thủ trong và ngoài nước, từ công nghệ cho đến sản phẩm.
Những năm đầu của thế kỷ 21, các doanh nghiệp tư nhân trong nước rộ "phong trào": đầu tư những dây chuyền sản xuất (thực chất là lắp ráp) để sản xuất máy tính, từ máy tính để bàn cho đến máy tính xách tay. Tiên phong là FPT, sau đó là Vitek, rồi Nguyễn Hoàng... bỏ ra hàng chục triệu đôla Mỹ chỉ để muốn chứng minh với người tiêu dùng trong nước rằng những chiếc máy tính có mang dòng chữ "made in Vietnam". Nhưng chỉ vài năm sau đó, những hệ thống lắp ráp trên, hoặc là "trùm mềm" hoặc là bán tống bán tháo với giá chỉ bằng 1/5 giá đầu tư ban đầu.
Làm chủ công nghệ trước
Công nghiệp điện tử VN hiện nay đã có gì, là một câu hỏi đơn giản nhưng để tìm câu trả lời đúng với thực tế, nhiều người có trách nhiệm đều không dám đối mặt với sự thật. Những doanh nghiệp như Tổng công ty Điện tử và Tin học VN, các thành viên của Vietronics... từng một thời là "quả đấm" đến nay đã già yếu. Các doanh nghiệp tư nhân, dù có năng động và trí tuệ nhưng nguồn vốn ít ỏi, lại không được chính sách hỗ trợ từ Nhà nước nên chấp nhận "làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình". Những con số thể hiện trong các báo cáo thống kê mỗi tháng, mỗi năm của ngành công nghiệp điện tử đều do các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, như tổ hợp Samsung, Panasonic, Sanyo, Canon, Funjitsu... quyết định.

Việc đầu tư xây dựng các nhà máy sản xuất phần cứng theo chuyển giao công nghệ của nước ngoài là việc nên làm nhưng lẽ ra, phải song song với việc đầu tư chất xám để sáng tạo những gì thiên hạ đang làm hoặc chưa làm, mới tạo được lực đẩy cho ngành công nghiệp điện tử VN phát triển trong kỳ vọng, như lời nhận xét của ông Đỗ Khoa Tân.
TS Nguyễn Quân, Bộ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, chia sẻ: "Phải đầu tư chất xám để thâm nhập vào những công nghệ lõi, mới tạo ra nền tảng phát triển vững chắc. Chấp nhận đi sau thiên hạ nhưng ta phải làm chủ được công nghệ thiết kế - sản xuất chip xử lý không chỉ sử dụng trong những sản phẩm dân dụng mà quan trọng nhất là dùng trong an ninh - quốc phòng". TS Quân cũng xác nhận lâu nay chưa quan tâm đến việc đầu tư cho chất xám, nhiều đề tài "bị quên trong tủ". Vì quan niệm như vậy, trong gần 1.000 tỷ đồng cho nghiên cứu khoa học công nghệ cả nước trong năm 2011, Bộ Khoa học và Công nghệ đã quyết định dành 124,8 tỷ đồng để sử dụng con chip 32bit của Trung tâm Nghiên cứu thiết kế vi mạch (viết tắt là ICDREC, trực thuộc ĐH Quốc gia TP.HCM) thiết kế thành công vào việc sản xuất gói sản phẩm, từ thẻ cho đến đầu đọc theo công nghệ RFID (Radio Frequency Identification - nhận dạng bằng sóng radio). TS Quân xác nhận, đây là sản phẩm quốc gia vì được sản xuất trên nền tảng chip do chính người VN thiết kế và chế tạo, mở đầu cho công nghiệp điện tử VN.
"Làm chủ công nghệ", câu nói thường nghe từ những bài phát biểu của giới lãnh đạo nhưng làm chủ công nghệ gì, tác động của nó đến nền tảng phát triển của quốc gia như thế nào chưa được đề cập và mổ xẻ một cách thấu đáo để tạo động lực cho công nghệ nền tảng phát triển, hỗ trợ cho công nghiệp sản xuất phát triển. TS Lê Hoài Quốc, Giám đốc Khu công nghệ cao TP.HCM, nói: "Lâu nay giới khoa học chỉ dừng lại ở lời khẳng định: tôi làm được. Không chỉ làm được mà phải bắt công nghệ đó mở ra thị trường với mục tiêu là có nhiều sản phẩm cao cấp hơn với chuỗi giá trị liên hoàn mang tính toàn cầu. Đóng góp của chất xám vào sản phẩm phần cứng hay phần mềm đều đem lại những giá trị như nhau".
Công nghiệp điện tử VN đã có nhiều quyết sách để phát triển nhưng nhiều quá đến loạn! Quyết sách thì nhiều, nhưng những vấn đề không kém phần quan trọng như tài chính, thị trường... lại chưa có gì là cụ thể. Nhà nước, không chỉ là một khách hàng lớn của các sản phẩm điện tử "sản xuất tại VN" mà còn có một trọng trách là thể hiện vai trò "bà đỡ" thực thụ chứ không phải trên lý thuyết!
(Theo Sài Gòn tiếp thị số Tết)



Năm mới, Phó Thủ tướng nói về “Kiềng ba chân” kinh tế (DDNN 29-1-12) -- Ông Vũ Văn Ninh khẳng định "con thuyền kinh tế Việt Nam sẽ ... tham gia chuỗi giá trị toàn cầu..." WTF? (Các em bé 9,10 tuổi... suốt ngày đập đá tìm kim cương ("blood diamond") bên châu Phi cũng là đang "tham gia vào chuỗi giá trị toàn cầu" đấy!)
Thứ trưởng Nguyễn Trần Nam: Từng là doanh nhân nên tôi hiểu… (DDDN 29-1-12)


 -Quốc gia lý tưởng: Nghịch lý trong mắt nhà đầu tư (VEF 26-1-12) -- P/v ông Phạm Nam KimVEF.VN -
Tiếp lửa cho doanh nhân (VEF 26-1-12) -- "Nghị quyết số 09-NQ/TW... ngọn lửa sưởi ấm những ngày lạnh cuối đông Tân Mão".  Muốn sưởi ấm thì có than, có củi, có gas... Đốt giấy để sưởi thì hơi phí.

Ông "tam nông" ở miền Tây
 (TT 30-1-12)Chuyên gia WB: Nông dân Việt Nam chưa được hưởng sự giàu có (TP 30-1-12)


 

Cảnh sát TQ bắt người Việt nhập cư lậu

Cảnh sát Trung Quốc trong một cuộc trấn áp biểu tình -Nguồn:Cảnh sát TQ bắt người Việt nhập cư lậu
Cảnh sát Trung Quốc đã bắt nhiều vụ nhập lậu
Tân Hoa Xã nói 34 người Việt nhập cư lậu vào Trung Quốc đã bị cảnh sát bắt hôm thứ Ba 31/1.
Theo hãng thông tấn nhà nước Trung Quốc, cảnh sát Khu tự trị Choang tỉnh Quảng Tây đã phát hiện ra số người này vào khoảng 9:40 phút tối thứ Ba.
Cảnh sát Phòng Thành Cảng khi lên một chiếc xe buýt chở quá tải để kiểm tra vì xe này đỗ đón khách trái phép trên đường quốc lộ đã phát hiện ra 34 trong số 54 hành khách là người Việt và không có giấy tờ nhập cảnh hợp lệ.
Cảnh sát địa phương được Tân Hoa Xã trích lời nói những người nhập cư lậu này sẽ bị trục xuất về Việt Nam, trong khi lái xe buýt sẽ bị phạt nặng vì đỗ xe bất hợp pháp và chở người quá tải trọng cho phép.
Hiện chưa rõ những người bị bắt là ai, lứa tuổi thế nào.
Giữa năm ngoái, báo chí cũng rộ lên vụ cáo giác 100 cô dâu Việt bị "mất tích" ở tỉnh Hồ Nam, miền Trung Trung Quốc.
Báo China Daily hồi tháng 8/2011 nói cảnh sát Hồ Nam đang truy tìm dấu vết của cả trăm phụ nữ Việt lấy chồng người bản địa với quan ngại họ bị "bán" cho người khác.
Vì Việt Nam và Trung Quốc có đường biên chung khá dài và kiểm soát biên phòng nhiều khi lỏng lẻo, tình trạng vượt qua biên giới trái phép xảy ra khá nhiều, gây quan ngại cho giới chức cả hai bên.

Ngư dân bị giữ

Trong khi đó, cũng có tin một tàu cá của tỉnh Bình Định với chín ngư dân đã bị cảnh sát Brunei bắt giữ vì nghi đánh bắt cá trái phép tại vùng biển của nước này.
Các nguồn chính thống nói vụ bắt giữ xảy ra từ ngày 20/1. Tàu cá của tỉnh Bình Định mang số hiệu BĐ 96092TS bị cáo buộc vi phạm lãnh hải Brunei.
Hiện đại diện ngoại giao của Việt Nam đã tiếp cận lãnh sự với các ngư dân và đề đạt với nhà chức trách Brunei trả tự do cho họ.
Tuy nhiên được biết trong tuần này cả chín ngư dân sẽ phải ra tòa. Có thể họ sẽ phải chịu khoản tiền phạt khổng lồ lên tới hàng chục nghìn đôla.
Tại Thái Lan cũng còn hàng chục ngư dân Việt Nam bị bắt giữ tại một số tỉnh miền Nam, cũng vì vi phạm lãnh hải và đánh bắt trộm.


-Chuyện xưa chuyện nay: Trung Quốc “tịch thu” tàu thuyền của ngư dân Việt Nam?! (PLTP).Một người vợ Trung Quốc khác của Hồ Chí Minh (Việt sử ký). -
Việt Nam không dám theo Mỹ vì phải dựa Bắc Kinh - (Nguoi-Viet Online) - Báo của đảng Cộng Sản Trung Quốc, tờ Hoàn Cầu Thời Báo, hôm Chủ Nhật, 29 tháng 1, có bài bình luận nói rằng nhà cầm quyền Việt Nam không dám theo Mỹ và quay lưng lại với Bắc Kinh, vì còn phải dựa vào họ để tồn tại.

Ai quản lao động nước ngoài tại Việt Nam? (VnEconomy).-Lao động bất hợp pháp tại Việt Nam tăng do mức phạt nhẹ   –  (VOA).-Lao động bất hợp pháp tại Việt Nam tăng do mức phạt nhẹ - VOA -Mức phạt hành chính nhẹ đối với công nhân nước ngoài lao động bất hợp pháp ở Việt Nam không giúp ngăn chặn được tình trạng công nhân ngoại quốc làm việc trái phép tại Việt Nam ngày càng gia tăng.-Người tỵ nạn Việt Nam ‘mất tích’  –  (BBC). --Lương đủ sống, tranh chấp sẽ giảm (NLĐ). -Lao động giỏi cao giá (TT). - Tăng ca xuyên tết (TT).-
-
Trái táo cắn dở đang thấm máu? (TT).- Foxconn – chỉ vì lợi nhuận bán rẻ nhân công (TTCN).

 

Xem vũ khí hiện đại của hải quân Việt Nam

-Nguồn gốc pháo hạm Việt Nam -Theo một số nguồn tin không chính thức, pháo hạm TT400TP do Việt Nam tự đóng có thể là thiết kế tàu tuần tra Lan của Ukraine. (ĐVO) Sáng 16/1/2012, tại thành phố Hải Phòng, Hải quân Việt Nam đã tiếp nhận tàu pháo HQ-272, tàu đầu tiên thuộc lớp TT400TP, do Công ty đóng tàu Hồng Hà (Nhà máy 173, Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng) ở Hải Phòng đóng.

Như tin đã đưa, lớp ТТ400ТР được công ty Hồng Hà phát triển trên cơ sở “thiết kế sơ bộ mua của nước ngoài”. 

Một số nguồn tin Nga cho rằng, thiết kế này do Công ty cổ phần “Viện thiết kế hàng hải trung ương TsMKB Almaz” của Nga phát triển trên cơ sở thiết kế tàu tên lửa Projekt 10412 Svetlyak mà Nga đã bán cho Việt Nam.


Theo bmpd ngày 29.1, thì thiết kế TT400TP có thể dựa trên thiết kế tàu tuần tra Lan (có nguồn viết là Lan A) do Trung tâm Nghiên cứu thiết kế đóng tàu ở Nikolayev, Ukraine phát triển dưới sự bảo trợ của liên doanh Anh-Ukraine Fast Craft Naval Supplies (UK) Limited (http://www.fastcraftnavalsupplies.com/) và đang được liên doanh này xúc tiến thương mại. Thực tế liên doanh này do hãng xuất khẩu vũ khí nhà nước Ukraine Ukrspecexport cùng với các đối tác Anh và Thổ Nhĩ Kỳ thành lập để xúc tiến các sản phẩm của ngành đóng tàu quân sự Ukraine ở các nước thứ ba.
Pháo hạm TT400TP chạy thử nghiệm trên biển.
Qua các hình ảnh đăng tải công khai bởi báo chí Việt Nam và nước ngoài trên đây, có thể thấy HQ-272 rất giống thiết kế Lan của Ukraine và không giống lắm thiết kế Projekt 10412 của Nga.

Nguồn tin này cũng cho biết, trước khi đóng HQ-272 cho Hải quân Việt Nam, công ty Hồng Hà còn đóng 3 tàu theo cùng thiết kế nhưng với hệ thống vũ khí rút gọn (mỗi tàu được trang bị 2 ụ pháo 2 nòng 25 mm 2М-3М) cho Cảnh sát Biển Việt Nam. Thiết kế này được thực hiện ở Việt Nam với sự trung gian của Ukrinmash. Các tàu Việt Nam cũng được trang bị hệ thống radar Kaskad với radar Delta-М của Viện nghiên cứu Kvant-Radilokatsya ở Kiev.
Trước đó, báo chí Việt Nam đưa tin, HQ 272 được khởi đóng từ ngày 22.4.2009, theo phương pháp tiên tiến nhất trên thế giới... Cuối tháng 9.2011, tàu chính thức được nghiệm thu thành công.

Sau thời gian đóng 2 năm, HQ-272 đã chạy thử và bắn nghiệm thu đạn thật, mọi thông số đều đảm bảo theo thiết kế. Tàu được Quân chủng Hải quân, các cơ quan thiết kế và Hội đồng nghiệm thu của Bộ Quốc phòng đánh giá cao về chất lượng kỹ thuật, mỹ thuật, đạt được đầy đủ tính năng kỹ-chiến thuật theo phê duyệt của Tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam.

Chuẩn đô đốc Phạm Ngọc Minh, Phó Tư lệnh, Tham mưu trưởng Hải quân, cho biết, tàu HQ-272 sẽ góp phần làm tăng sức mạnh chiến đấu cho Hải quân Việt Nam và quan trọng nhất là Việt Nam từng bước làm chủ được công nghệ đóng tàu, tạo thế chủ động trong việc đảm bảo kỹ thuật, trang bị, phương tiện, vũ khí phục vụ nhiệm vụ quốc phòng an ninh.
Thiết kế tàu tuần tra Lan (Lan A) của Ukraine.

Ông Phạm Ngọc Minh cho biết, nhiệm vụ của HQ-272 là tuần tiễu tại vùng biển Việt Nam. Tàu sẽ thực hiện những chuyến tuần tra nhằm bảo vệ chủ quyền vùng biển, hải đảo và thềm lục địa của Tổ quốc.

Tàu có thiết kế rất hiện đại, có nhiều đặc tính ưu việt khi tác chiến trên biển, được trang bị vũ khí, khí tài hiện đại như: pháo AK-630, tổ hợp tên lửa phòng không tầm thấp, hệ thống radar, hệ thống nhận biết địch-ta, hệ thống quang-điện tử,... Tàu có thể hoạt động liên tục trên biển 30 ngày đêm, có khả năng tác chiến trong điều kiện gió cấp 9-10 và sóng cấp 8, tầm hoạt động 2.500 hải lý.

Còn theo bmpd, thiết kế ТТ400ТР được Việt Nam phát triển từ năm 2006. Tàu đầu tiên HQ-272 được khởi đóng tại Công ty Hồng Hà ngày 22/4/2009, hạ thủy ngày 8/5/2011 và bàn giao để thử nghiệm vào tháng 6.2011, ngày 16.1.2012 được đưa vào biên chế Hải quân Việt Nam. 

Tàu ТТ400ТР có chiều dài 54,16 m, chiều rộng 9,16 m, mớn nước 2,7 m, tốc độ đến 32 hải lý/h. Lượng giãn nước đầy đủ 400 tấn, cự ly hành trình 2.500 hải lý, thời gian hoạt động liên tục trên biển đến 30 ngày đêm. 

Tàu được trang bị một số loại vũ khí Nga như 1 ụ pháo tự động vạn năng 76 mm АК-176 và 1 ụ pháo tự động vạn năng 6 nòng 30 mm АК-630 với hệ thống điều khiển hỏa lực (có thể là MR-123-02 Bagira). Tàu còn được trang bị các súng máy và các bệ phóng tên lửa phòng không mang vác Igla.

Trên hai bức ảnh chụp HQ-272 tại lễ bàn giao thấy rõ bên cạnh tàu này là một tàu cùng loại mà bề ngoài dường như đã đóng xong. Có tin Việt Nam có kế hoạch đóng tàu thứ ba.
Tàu chiến mang số hiệu 4031 của Cảnh sát Biển Việt Nam 
cũng được cho là được Việt Nam đóng theo thiết kế Lan của Ukraine.

Báo chí Việt Nam cũng đưa tin HQ-272 đây là tàu chiến (hiện đại) đầu tiên do Việt Nam sản xuất. Nhưng theo bmpd, thực chất, ngành đóng tàu quân sự Việt Nam có lịch sử khá lâu dài và HQ-272 không phải là sản phẩm đầu tiên của họ. 

Trong những năm 1977-1980, Nhà máy đóng tàu Ba Son ở thành phố Hồ Chí Minh đã đóng 2 tàu tuần tra HQ-251 (lớp ТР-01) và HQ-253 (lớp cải tiến ТР-01М) bề ngoài giống với các tàu lớp 062 của Trung Quốc và các tàu chống ngầm cỡ nhỏ Projekt 201М của Liên Xô.
Sau đó, Việt Nam đã đóng các tàu tuần tra và đổ bộ cỡ nhỏ. Năm 1996-2001, theo thiết kế và với sự giúp đỡ của Viện thiết kế Phương Bắc (SPKB) của Nga, Nhà máy Ba Son đã đóng tàu tên lửa HQ-381 lớp BPS-500. Nhưng có lẽ do thiết kế này kém thành công nên Việt Nam đã quyết định bắt đầu đóng tại Nhà máy Ba Son theo giấy phép của Nga các tàu tên lửa lớp Projekt 1241.8.
Năm 2011, Nhà máy đóng tàu 189 ở Hải Phóng đã đóng hoàn thành tàu vận tải HQ-571 Trường Sa mà người ta dự đoán là theo thiết kế của tập đoàn đóng tàu Hà Lan Damen. Tàu này có lượng giãn nước gần 2.000 tấn và có thể chở 180 người, được đưa vào biên chế Hải quân Việt Nam vào đầu năm 2012.


Gepard VN nhận đủ tên lửa chống tàu


Việt Nam mua tên lửa chống hạm Kh-35E VietnamDefence -

 

Thuyền trưởng vụ giết cảnh sát Hàn được phóng thích

Các ngư dân Trung Quốc tấn công lực lượng bảo vệ bờ biển Hàn Quốc. Ảnh: MSNBC
-Thuyền trưởng vụ giết cảnh sát Hàn được phóng thích/vtc -(VTC News) - Hôm nay, Thời báo hoàn cầu (Trung Quốc) đưa tin, sáng ngày 30/1, tòa án Hàn Quốc đã phóng thích thuyền trưởng Yu Mou và thuyền viên Yin Mou của Trung Quốc bị bắt do đánh bắt cá trái phép. 

Thuyền trưởng họ Vũ và thuyền viên họ Doãn liên quan đến sự kiện đánh bắt cá trái phép và giết cảnh sát Hàn Quốc tại vùng biển cách đảo Socheong thành phố Incheon 85km về phía tây nam vào sáng 22/12/2011.
Từ ngày bị bắt, hai người nộp phạt theo quy định có liên quan của Hàn Quốc tính tiền phạt theo ngày lao động. Đến 30/1, thời gian thụ hình tại Hàn Quốc đã kết thúc. Thông tin họ được phóng thích bị truyền thông và phía kiểm sát Hàn Quốc phản đối gay gắt, cho rằng hình phạt này quá nhẹ, sẽ tác động tiêu cực đến hiệu quả Hàn Quốc chống lại nạn tàu đánh cá Trung Quốc hoạt động trái phép.

Thuyền trưởng vụ giết cảnh sát Hàn được phóng thích
Ngư dân Trung Quốc bị bắt
Theo Yonhap, trong quá trình khởi tố, phía kiểm sát yêu cầu xử phạt mỗi người 100 triệu Won (khoảng 2,07 tỉ VNĐ). Tuy nhiên, tòa án cho rằng ông Vũ không phải là chủ thuyền, không có tài sản, còn bị những thuyền viên khác bỏ rơi; do đó, xử phạt mỗi người 30,8 triệu Won (khoảng 638 triệu VNĐ). Tính theo mức phí lao động 700 000 Won/ngày thì những người như Yu Mou phải lao động 44 ngày.

Thông tin Yu Mou được phóng thích khiến người dân Hàn Quốc hết sức phẫn nộ. Tờ Dong-a Ilbo (Hàn Quốc) đưa tin: “Trong tình hình bình thường, khi công dân Hàn Quốc bị phạt 30 triệu Won, tiền quy đổi sức lao động là 100 000 Won/ngày, phải thụ hình 300 ngày. Đối với thuyền viên Trung Quốc lại tính 700 000 Won/ngày và chỉ phải thụ hình hơn 40 ngày”.

Cũng theo tờ báo này, chiểu theo các quy định có liên quan như Công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển, nhiều nhất cũng có thể giam giữ thuyền viên Trung Quốc 6 tháng. Việc chưa đến hai tháng đã phóng thích không khác gì đội gáo nước lạnh vào hành động chống lại nạn tàu đánh cá Trung Quốc hoạt động trái phép của chính phủ.


Sáng Nguyễn

Hãng tin Yonhap của Hàn Quốc cho biết, Triều Tiên vừa bắn thử một tên lửa tầm ngắn ở ngoài khơi bờ biển phía Đông vào hôm 19/12.
Không những chỉ trích Seoul liên quan đến vụ cảnh sát biển nước này bịngư dân Trung Quốc đâm chết, báo Đại lục Global Times còn lấy Hàn Quốc ra để răn đe láng giềng trong khu vực. 

Trong những ngày qua, vụ ngư dân Trung Quốc đâm chết cảnh sát biển Hàn Quốc đang làm Trung – Hàn căng thẳng. Trước đó, quan hệ song phương khá yên ấm và không mấy khi xảy ra những tranh chấp nghiêm trọng, mang lại nhiều lợi ích cho cả đôi bên. 


Tuy nhiên, theo Global Times, mối quan hệ tốt đẹp ấy đang có nguy cơ bị hủy hoại bởi thái độ hung hăng và nóng nảy của Hàn Quốc liên quan đến vụ ngư dân Trung Quốc đâm chết cảnh sát biển Hàn Quốc.
Tàu tuần tra Hàn Quốc tiếp cận tàu cá Trung Quốc. Ảnh minh họa: Yonhap.
Cũng theo Global Times, sở dĩ Bắc Kinh chưa lên tiếng xin lỗi chính thức bởi sự việc vẫn chưa được điều tra rõ ràng. Ngoài ra, báo này tuyên bố Trung Quốc luôn chủ trương giải quyết tranh chấp với các nước láng giềng, trong đó có Hàn Quốc, dựa trên tinh thần “khoan dung và độ lượng”. 


Tuy nhiên, trong khi Bắc Kinh đang kêu gọi phía Seoul đáp trả bằng thái độ tương tự để cùng giải quyết vấn đề, tránh các nguy cơ xấu nhất nếu quan hệ tiếp tục bị dìm trong căng thẳng và xung đột thì đáng tiếc, thiện chí của Trung Quốc lại không được đáp lại.



Báo Trung Quốc cho rằng, Hàn Quốc đang hành động như thể là họ có vai trò vô cùng quan trọng trong khu vực, có đủ khả năng cân bằng quyền lực với các cường quốc, dó đó, chẳng nề hà bất cứ ai. Có lẽ chính quan niệm sai lầm này là nguyên nhân dẫn đến thái độ đầy khiêu khích và hung hăng của họ, đặc biệt là trên các phương tiện truyền thông.


Global Times "kêu gọi", tốt hơn hết Hàn Quốc nên xem xét lại quan điểm và thái độ của họ bởi thực tế, Trung Quốc là một láng giềng đầy quyền lực với ảnh hưởng chi phối và sức mạnh áp đảo so với các quốc gia khác trong khu vực. Tuy nhiên, Bắc Kinh cam kết chỉ sử dụng sức mạnh ấy để ngăn ngừa các mối bất hòa, tranh chấp nhỏ bị thổi phòng thành các cuộc xung đột thực sự nghiêm trọng, chẳng mang lại lợi ích cho bất cứ ai.



Không chỉ lên tiếng chỉ trích Hàn Quốc, Global Times còn lấy xung đột với Hàn Quốc ra để răn đe các nước láng giềng châu Á.



Cụ thể, tờ báo này viết Bắc Kinh đang mở cửa hội nhập sâu hơn vào sân khấu thế giới, phấn đấu đạt mục tiêu mở rộng tầm ảnh hưởng ra toàn cầu đồng nghĩa với việc 1,3 tỷ người Trung Quốc cũng sẽ tham gia vào các quan hệ quốc tế. Do đó, sự tương tác giữa Trung Quốc và thế giới sẽ trở nên ngày càng phức tạp hơn.
Tại khu vực Đông Á hiện nay, nhiều quốc gia đang bước vào quá trình phát triển mạnh mẽ và đi cùng với nó là ý thức dân tộc sâu sắc. Chủ nghĩa dân tộc là đặc điểm chung của toàn khu vực và đôi khi nó gây ra một vài rắc rối. 


Có lẽ những gì đang diễn ra ở thời đại ngày nay cũng tương tự như những gì từng diễn ra ở thế kỷ 19 khi niềm kiêu hãnh, chủ nghĩa dân tộc xen lẫn các mối lo ngại liên tục nổi lên và không ngừng gia tăng. Do đó, chỉ cần một tranh chấp nhỏ cũng có thể đủ sức dấy lên thành “một cơn bão lớn”.



Tuy nhiên, một cuộc chiến thực sự thì không nên xảy ra và cũng không được chờ đợi.



Do đó, các quốc gia Đông Á nên tránh để bị Chủ nghĩa dân tộc chi phối quá nhiều và  không nên tiếp tục giữ thái độ bất hòa, thù địch trong khu vực. Sự thịnh vượng và hợp tác trong khu vực Đông Á sẽ duy trì lợi ích chung cho tất cả các bên và vì vậy, không nên để một sự cố nhỏ phá vỡ, hủy hoại tất cả điều này.
Lê Dung (theo Global Times)


-Here's The Real Reason Why Chinese Fishermen Keep Invading Korean Waters Over 2,600 boats caught since 2006."... there have been over 2,600 illegal fishing boats and 800 fishermen caught in the EEZ since 2006. And, the situation has been getting worse. 439 boats were caught this year alone -- up 46 percent from last year." Ngư phủ Trung Quốc giết lính Hàn Quốc : dân Hàn phẫn nộ  —  (RFI). –  Seoul warns of tougher coast guard patrols (UPI). –  Sino-South Korean tensions rise in Yellow Sea, as Japan considers(Asia News). - Sứ quán Hàn, Trung cùng ‘sống trong sợ hãi’ (VTC).
– Thế giới 24h: Sứ quán Hàn trúng đạn (VNN). - Vụ cảnh sát biển Hàn Quốc bị sát hại – Dân Hàn đòi bồi thường (SGGP).  – China in trouble in international waters, again (Global Post). - Người Hàn Quốc biểu tình phản đối TQ  —  (BBC).-- Nam Hàn giận dữ về vụ sát hại tuần duyên  —  (BBC).  – Hàn Quốc sẽ cứng rắn hơn với ngư dân Trung Quốc (VNE).  – ĐSQ Hàn Quốc tại Bắc Kinh bị tấn công bằng súng hơi (Bee).  – Hàn Quốc: Biểu tình phản đối ngư dân Trung Quốc gây án (SGTT/Reuters, Chosun Ilbo).  – Trung – Hàn bùng phát căng thẳng(ĐV/Yonhap, THX).
--Người Hàn Quốc biểu tình phản đối TQ 14.12.11Nam Hàn cứng rắn hơn với người đánh cá lậu từ Trung Quốc DCVOnline – Tin AP(1SKorea to get tough on illegal Chinese fishermen. The Associated Press, by Sam Kim, 13 December 2011



Hàn Quốc: Biểu tình phản đối ngư dân Trung Quốc gây án SGTT.VN

 

Vụ nhà báo Hoàng Hùng: Ba “nút thắt” phải tháo gỡ

Nhà báo Hoàng Hùng và bà Liễu trong những ngày hạnh phúc. Ảnh do gia đình cung cấp
Vụ án nhà báo Hoàng Hùng: Ba “nút thắt” phải tháo gỡ
Đây là lần thứ 2 hồ sơ vụ án nhà báo Hoàng Hùng bị sát hại được trả về Công an tỉnh Long An để điều tra bổ sung

Sau một thời gian nghiên cứu, cho rằng hồ sơ vụ án nhà báo Lê Hoàng Hùng (phóng viên Báo Người Lao Động) bị sát hại có nhiều nội dung chưa được làm rõ nên không thể tiến hành xét xử, ngày 11-1, TAND tỉnh Long An đã ra quyết định trả hồ sơ sang VKSND cùng cấp để làm thủ tục trả hồ sơ cho cơ quan điều tra Công an tỉnh Long An điều tra lại.
Cuối tháng 1-2012, lãnh đạo VKSND tỉnh Long An đã ký quyết định trả hồ sơ vụ án cho cơ quan điều tra. Như vậy, đây là lần thứ 2 hồ sơ vụ án bị trả lại (trước đó, ngày 23-8-2011, VKSND tỉnh Long An cũng đã một lần trả hồ sơ), điều này cho thấy kết quả điều tra của Công an tỉnh Long An còn quá sơ sài, nhiều tình tiết quan trọng trong vụ án bị bỏ qua.

Làm rõ có đồng phạm hay không


Trong quyết định trả hồ sơ, TAND, VKSND tỉnh Long An yêu cầu cơ quan điều tra phải làm rõ 3 vấn đề quan trọng liên quan đến vụ án.


Thứ nhất, lời sinh cung của nạn nhân Lê Hoàng Hùng khi anh còn sống theo kết luận điều tra bổ sung ngày 26-9-2011 đã được cơ quan điều tra ghi âm, sang đĩa nhưng không thể hiện trong hồ sơ vụ án. Do đó, tòa đề nghị thu thập, nếu có liên quan thì làm rõ còn không liên quan thì loại trừ.
Vợ chồng cố nhà báo Hoàng Hùng (thứ nhất và thứ hai từ trái sang) 
hạnh phúc trong ngày đám cưới của em trai mình. Ảnh do gia đình cung cấp
Thứ hai, các cuộc điện thoại và nhắn tin giữa bị can Trần Thúy Liễu (vợ cố nhà báo Hoàng Hùng) và ông Nguyễn Văn Tâm (nguyên đội trưởng Đội QLTT số 5 Chi cục QLTT tỉnh Long An) trước, trong và sau khi nhà báo Hoàng Hùng bị sát hại hồ sơ chưa thể hiện. Cần thiết phải làm rõ nội dung các cuộc trao đổi này, nếu cần cơ quan điều tra phải trưng cầu các tổng đài điện thoại để làm rõ nội dung các cuộc trao đổi giữa ông Tâm và bà Liễu xem có liên quan gì đến vụ án.

Thứ ba, trong kết luận điều tra bổ sung ngày 26-9-2011 do đại tá Đỗ Thanh Phong, Phó Thủ trưởng Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Long An, ký nhận định: Xuất phát từ việc Lê Hoàng Hùng ghen tuông, mặc khác do thiếu nợ nên bà Liễu yêu cầu chồng bán nhà trả nợ nhưng anh Hùng không đồng ý nên thường hay cự cãi và đánh Liễu vô cớ, từ đó Liễu nảy sinh ý định giết chồng.

Tòa nhận định nếu đốt chồng sẽ cháy tài sản trong nhà, có khả năng cháy nhà của những hộ lân cận vậy ý thức đốt và chữa cháy sẽ như thế nào? Bà Liễu có bàn bạc với ai về việc này hay không, cần thiết phải làm rõ.

Phải công khai lời sinh cung

Vì sao qua hai lần điều tra, cơ quan điều tra không đưa nội dung bản sinh cung của nạn nhân vào trong hồ sơ vụ án vì cho rằng “chưa phát hiện gì liên quan đến vụ án” (!?). Phân tích, một chuyên gia ngành luật cho rằng lời sinh cung của nạn nhân không thể không liên quan vụ án, vấn đề là mức độ liên quan đến đâu.
Việc cơ quan điều tra bỏ ngoài hồ sơ lời sinh cung của nạn nhân khai trước khi chết không những tạo nên mối ngờ vực lớn về hướng điều tra mà còn thể hiện họ thiếu tôn trọng quy định của pháp luật. Lẽ ra, việc thu thập và cung cấp tài liệu này là trách nhiệm cơ quan điều tra cần làm, còn việc nó có được xem là chứng cứ liên quan vụ án hay không, đó là đánh giá của tòa án.
Hơn nữa, điều quan trọng mà ai cũng biết đó là lời khai của nhà báo Hoàng Hùng được cơ quan điều tra ghi trong khoảng thời gian anh đang đối diện với cái chết tại Bệnh viện Chợ Rẫy. Vậy công an đã hỏi nạn nhân những gì vào thời điểm nhạy cảm đó, năng lực điều tra của họ như thế nào mà nội dung của lời sinh cung lại “không liên quan đến vụ án”?!
Trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động, luật sư Phan Trung Hoài, Ủy viên Ban Thường vụ Liên đoàn Luật sư Việt Nam, cho rằng lời nói của nạn nhân trước khi mất, nếu được thu thập bởi cơ quan điều tra có thể coi là cơ sở hình thành tài liệu chứng cứ. Vấn đề đặt ra ở đây là nó có phải là quan trọng của vụ án hay không.
Lời sinh cung sẽ được coi là chứng cứ có ý nghĩa quan trọng khi nếu thiếu nó, hoặc không xem xét tới nó thì vụ án sẽ không khách quan, không bảo đảm căn cứ cho việc giải quyết vụ án một cách đúng pháp luật. Chứng cứ liên quan đến lời sinh cung qua thu thập phải có biên bản xác lập lời khai vì nó liên quan đến người bị hại, nó có khả năng chứng minh có hay không hành vi và ai là người thực hiện tội phạm, có thể làm rõ được thời gian, địa điểm phạm tội. Về nguyên tắc, nó phải được ghi nhận và đưa vào hồ sơ vụ án để xem xét, đánh giá bảo đảm tính khách quan.

Cần xem xét toàn diện vụ án


Đối với những liên lạc giữa bà Liễu với ông Tâm, luật sư Phan Trung Hoài nói các thông tin giữa bị cáo và người có liên quan cũng là một nguồn chứng cứ, cần phải được tiến hành thu thập theo quy định của Bộ Luật Tố tụng hình sự. Nếu có sự mâu thuẫn hoặc bị phủ nhận, cơ quan tố tụng phải tổ chức đối chất giữa các đối tượng này.


“Việc cơ quan điều tra xác định giữa bà Liễu và ông Tâm có nhiều cuộc liên lạc điện thoại ở thời điểm trước, trong và sau vụ án nhưng không làm rõ nội dung, chứng tỏ “nút thắt” quan trọng thứ 2 cũng bị bỏ qua trong quá trình tiến hành thủ tục tố tụng. Số máy điện thoại có, thời điểm liên lạc có, việc còn lại chỉ là trưng cầu nội dung qua dịch vụ viễn thông-quá đơn giản đối với cơ quan điều tra. Vậy tại sao họ không làm?!” - một thẩm phán công tác tại TAND Tối cao đặt vấn đề.


Luật sư Phan Trung Hoài còn cho rằng: “Trong vụ nhà báo Hoàng Hùng, cần phải xem xét, đánh giá toàn diện để xem có sự bỏ sót, không đưa vào hồ sơ chứng cứ nào hoặc có sự sửa chữa, thêm-bớt nội dung hồ sơ hay không. Nếu có là thể hiện vi phạm nghiêm trọng Luật Tố tụng quy định tại điểm l, khoản 2, điều 4 của Thông tư liên tịch số 01 ngày 27-8-2010 giữa VKSND Tối cao, TAND Tối cao và Bộ Công an”.

Điều tra hơn năm vẫn chưa xong
Đêm 19-1-2011, nhà báo Hoàng Hùng đang ngủ tại nhà riêng thì bị phóng hỏa, 10 ngày sau tử vong. Ngày 20-2-2011, bà Trần Thúy Liễu (vợ nhà báo Hoàng Hùng) ra đầu thú và thừa nhận chính mình sát hại chồng. Ngày 20-7-2011, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Long An ra kết luận điều tra lần thứ nhất nhưng nội dung rất sơ sài, chưa làm rõ các tình tiết quan trọng của vụ án nên VKSND tỉnh có quyết định trả hồ sơ để điều tra bổ sung. Ngày 26-9-2011, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Long An có bản kết luận điều tra bổ sung, đến ngày 20-10-2011, VKSND Long An ban hành cáo trạng, chuyển TAND cùng cấp quyết định truy tố bà Trần Thúy Liễu tội “Giết người”, không có đồng phạm. Tuy nhiên qua nghiên cứu, TAND lại tiếp tục trả hồ sơ.
Theo quy định tại điều 121 Bộ Luật Tố tụng Hình sự, cơ quan điều tra phải có kết luận điều tra bổ sung trong vòng một tháng kể từ ngày tòa án trả hồ sơ. Như vậy, chỉ còn chưa đầy một tháng, dư luận sẽ được biết Công an tỉnh Long An có làm rõ được những nội dung quan trọng liên quan đến vụ án hay vẫn bỏ qua một cách đáng ngờ như trước đây.
Nhóm phóng viên thời sự

-
Vụ nhà báo Hoàng Hùng: Tòa thắc mắc ông Tâm – bà Liễu đã nói gì
(NLĐO) – Theo TAND tỉnh Long An, nếu cần cơ quan điều tra phải trưng cầu các tổng đài điện thoại để làm rõ nội dung các cuộc trao đổi giữa ông Tâm và bà Liễu xem có liên quan gì đến vụ án.

Lãnh đạo VKSND tỉnh Long An vừa ký quyết định trả hồ sơ vụ án nhà báo Lê Hoàng Hùng (phóng viên Báo Người Lao Động) bị sát hại cho cơ quan điều tra Công an tỉnh Long An điều tra bổ sung vì có nhiều nội dung chưa được làm rõ nên không thể tiến hành xét xử.

Như vậy, đây là lần thứ 2 hồ sơ vụ án bị trả lại (trước đó, ngày 23-8-2011, VKSND tỉnh Long An cũng đã 1 lần trả hồ sơ). Điều này cho thấy kết quả điều tra của Công an tỉnh Long An còn quá sơ sài, nhiều tình tiết quan trọng trong vụ án bị bỏ qua.
 


Trong quyết định trả hồ sơ, TAND, VKSND tỉnh Long An yêu cầu cơ quan điều tra phải làm rõ 3 vấn đề quan trọng liên quan đến vụ án.

Thứ nhất, lời sinh cung của nạn nhân Lê Hoàng Hùng khi anh còn sống theo kết luận điều tra bổ sung ngày 26 – 9 - 2011 đã được cơ quan điều tra ghi âm, sang đĩa nhưng không thể hiện trong hồ sơ vụ án.

Do đó, tòa đề nghị thu thập, nếu có liên quan thì làm rõ còn không liên quan thì loại trừ.

Thứ hai, các cuộc điện thoại và nhắn tin giữa bị can Trần Thúy Liễu (vợ cố nhà báo Hoàng Hùng) và ông Nguyễn Văn Tâm (nguyên đội trưởng Đội QLTT số 5 Chi cục QLTT tỉnh Long An) trước, trong và sau khi nhà báo Hoàng Hùng bị sát hại hồ sơ chưa thể hiện.

Cần thiết phải làm rõ nội dung các cuộc trao đổi này, nếu cần cơ quan điều tra phải trưng cầu các tổng đài điện thoại để làm rõ nội dung các cuộc trao đổi giữa ông Tâm và bà Liễu xem có liên quan gì đến vụ án.

Thứ ba, trong kết luận điều tra bổ sung ngày 26 - 9 - 2011 do đại tá Đỗ Thanh Phong, Phó thủ trưởng cơ quan CSĐT Công an tỉnh Long An ký, nhận định: Xuất phát từ việc Lê Hoàng Hùng ghen tuông, mặt khác do thiếu nợ nên bà Liễu yêu cầu chồng bán nhà trả nợ nhưng anh Hùng không đồng ý nên thường hay cự cãi và đánh Liễu vô cớ, từ đó Liễu nảy sinh ý định giết chồng.

Tòa nhận định nếu đốt chồng sẽ cháy tài sản trong nhà, có khả năng cháy nhà của những hộ lân cận, vậy ý thức đốt và chữa cháy sẽ như thế nào? Bà Liễu có bàn bạc với ai về việc này hay không, cần thiết phải làm rõ.

Các luật sư, thẩm phán nhận định và phân tích về vụ việc này như thế nào, mời bạn đọc đón xem trên báo giấy Người Lao Động số ra ngày mai, 2-2.
Nhóm phóng viên

Phó Thủ tướng đề nghị làm rõ vụ nhà báo bị đốt .(VOV) - Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đề nghị các cơ quan chức năng xem xét, chỉ đạo xử lý theo thẩm quyền vụ án nhà báo Lê Hoàng Hùng.
Ngày 20/1, Báo NLĐ nhận được công văn do Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Quang Thắng ký, truyền đạt ý kiến của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc về việc chuyển văn bản của Báo Người Lao Động đến Chánh án TAND Tối cao, Viện trưởng VKSND tối cao để xem xét, chỉ đạo xử lý theo thẩm quyền về vụ án nhà báo Lê Hoàng Hùng (phóng viên Báo Người Lao Động) bị sát hại đêm 18 rạng sáng 19/1/2011 tại nhà riêng ở phường 6, TP Tân An – Long An.

Trước đó, ngày 9/12/2011, Tổng Biên tập Báo Người Lao Động, ông Đỗ Danh Phương, đã ký công văn gửi Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đề nghị xem xét, chỉ đạo điều tra lại một cách toàn diện, khách quan vụ án nhà báo Lê Hoàng Hùng.
Với nội dung tương tự, báo bày cũng đã gửi công văn đến Chánh án TAND Tối cao; Viện trưởng VKSND Tối cao; Bộ trưởng Bộ Công an và Chánh án TAND tỉnh Long An, đề nghị xem xét, chỉ đạo điều tra lại một cách toàn diện, khách quan vụ án. Mới đây, TAND tỉnh Long An đã trả toàn bộ hồ sơ vụ án cho VKSND cùng cấp để làm thủ tục trả về CQĐT Công an tỉnh Long An điều tra bổ sung lần hai.
Theo đó, Báo Người Lao Động cho rằng kết luận điều tra của Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Long An và cáo trạng của VKSND tỉnh Long An truy tố một mình bà Trần Thúy Liễu (vợ cố nhà báo Hoàng Hùng) là có dấu hiệu lọt người, lọt tội, chưa xác định đúng sự thật khách quan của vụ án.
Trước đó, vào ngày giỗ đầu của nhà báo Hoàng Hùng, 19/1, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Long An mời bà Nguyễn Thị Kim Nga (mẹ ruột ông Hoàng Hùng, cũng là đại diện của phía bị hại) đến làm việc ngay sau khi TAND tỉnh này trả hồ sơ yêu cầu điều tra lại.
Như vậy, đúng vào ngày tròn một năm xảy ra vụ án làm kinh động dư luận cả nước, ngành công an mới lần đầu tiên tổ chức mời người đại diện của phía bị hại lên tiếp xúc.
Trao đổi với phóng viên ngay sau khi làm việc với cơ quan CSĐT, bà Nguyễn Thị Kim Nga cho biết cán bộ điều tra chủ yếu hỏi về nội dung đơn bà gửi cho Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng Chính phủ, Bộ Tư pháp, Bộ Công an... đề nghị chỉ đạo điều tra lại vụ giết chết con trai của bà bằng chất đốt, tại sao biết viết, làm sao viết được tờ đơn như vậy, ai viết dùm...
“Họ nói sắp tới làm lại (điều tra lại-PV) và hỏi tôi có nhớ nội dung tờ đơn, lâu nay có ai đến trao đổi gì về vụ nhà báo Hoàng Hùng không. Tôi nói là rất bức xúc vì một năm kéo dài rồi mà chưa đưa vụ án ra xét xử, nên tôi than phiền với luật sư Đức (Luật sư Nguyễn Văn Đức, Công ty Luật Biển Đông – PV) và nhờ giúp cho. Tôi sợ làm việc kiểu này, có khi tôi chết trước con dâu (bà Liễu-PV) mà vẫn chưa nhìn thấy kết quả xét xử như thế nào”- Bà Nga nói.
Do bà Nga đã già yếu (75 tuổi) và không biết đọc, ngày 19/1, người bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho bà là Luật sư Nguyễn Văn Đức đã từ TP HCM về Long An để trợ giúp pháp lý cho bà Nga, nhưng ông không được CSĐT chấp nhận cho tham gia buổi làm việc nói trên.
Trong khi đó, em trai của nhà báo Hoàng Hùng, ông Lê Hoàng Minh, đi cùng bà Nga, cũng không được điều tra viên cho vào phòng làm việc khi tiếp xúc với cán bộ điều tra.
Về vấn đề này, luật sư Phan Trung Hoài, Ủy viên Ban Thường vụ Liên đoàn Luật sư Việt Nam, cho rằng việc Cơ quan CSĐT ngăn cản luật sư chứng kiến buổi làm việc là không phù hợp với quy định của Luật Tố tụng Hình sự.
Khi đã được cơ quan tố tụng thừa nhận tư cách hợp pháp trong một vụ án, luật sư được phép tham gia hỗ trợ pháp lý cho thân chủ trong tất cả các giai đoạn tố tụng và quá trình giải quyết vụ án.
Trong trường hợp kể trên, người được bảo vệ lại là phụ nữ và đã lớn tuổi, không biết đọc nên càng phải tạo điều kiện cho luật sư tham gia làm việc.
Cũng theo ông Hoài, việc luật sư Đức giúp bà Nga soạn thảo đơn gửi các cơ quan Nhà nước là hoàn toàn phù hợp với quy định pháp luật./.
-.Mẹ cố nhà báo Hoàng Hùng được công an mời lên làm việc đúng ngày ...


Dân Trí

(Dân trí) - Ngày 20/1, anh Lê Hoàng Thanh (em trai cố nhà báo Hoàng Hùng) cho biết mẹ anh - cụ Nguyễn Thị Kim Nga (75 tuổi) - vừa được cơ quan công an mời lên làm việc. Sáng ngày 20/1, qua trao đổi với PV Dân trí, anh Lê Hoàng Thanh khẳng định, 
...
Công an làm việc với mẹ cố nhà báo Hoàng Hùng
Tuổi Trẻ
Điều tra bổ sung vụ án nhà báo Hoàng Hùng
Đài Tiếng Nói Việt Nam
Vụ nhà báo Lê Hoàng Hùng bị đốt: Tòa trả hồ sơ để điều tra lại
Thanh Niên
Người Lao Động
 -24 giờ -Người Việt

-
Mẹ nhà báo Hoàng Hùng bị “chất vấn” vụ viết đơn khiếu nại

 

Hà Nội: Bị 'ép' quá mức, con nợ tự vẫn tại nhà chủ nợ

VN là nhà nước pháp quyền, sao dân cứ sử dụng luật rừng mãi vậy ..
-Nguồn:Bị 'ép' quá mức, con nợ tự vẫn tại nhà chủ nợVietNamNet
- Sau khi vay nặng lãi, bị chủ nợ bắt cóc, ép đủ đường, người đàn ông đến bước đường cùng đã tự vẫn ở ngay tại nhà chủ nợ.

Công an quận Đống Đa, Hà Nội vừa làm rõ vụ việc ông Đỗ Mạnh H. (SN 1960, trú tại tập thể Thanh Xuân Bắc, quận Thanh Xuân, Hà Nội) chết treo cổ ngày 17/1/2012, tại ngôi nhà ở ngõ 98 Thái Hà, phường Trung Liệt, quận Đống Đa, Hà Nội.


Khi đó khoảng 9h ngày 17/1, Trương Kim Nhung (SN 1976, trú tại 81/98 Thái Hà, phường Trung Liệt, quận Đống Đa) phát hiện ông Đỗ Mạnh H. chết treo cổ tại khu giếng trời tầng 5 nhà mình.


 
Ngay sau khi nhận tin báo, Công an quận Đống Đa đã khẩn trương tổ chức khám nghiệm, phát hiện trên mắt ông H. có một vết tím và một vết xước ở cổ tay. Hơn nữa, ông H. không có quan hệ họ hàng với chủ hộ ở đây.

Công an quận Đống Đa đã triệu tập vợ chồng chủ nhà Trương Kim Nhung (SN 1976) và Vũ Minh Trí (SN 1976) cùng Nguyễn Hoàng Việt (tức Việt Ve, SN 1977, ở phường Khương Đình, quận Thanh Xuân); Trần Minh Dũng (SN 1983, ở phường Đại Kim, Hoàng Mai).

Qua đấu tranh, Trí và Nhung khai nhận: Từ năm 2010, do cần vốn để làm ăn nên ông Đỗ Mạnh H. đã vay 460 triệu đồng của Nhung. Khi đó Nhung chỉ có 260 triệu đồng nên đã huy động thêm 200 triệu đồng của Ngô Tiến Dũng, với lãi xuất 10.000 đồng/1 triệu/ 1 ngày.
Thời gian đầu, ông H. trả đầy đủ lãi xuất hàng tháng cho Nhung. Một thời gian sau, do làm ăn thua lỗ, ông H. không đóng được tiền lãi.

Thấy vậy, Nhung đã nhờ Chu Anh Tuấn (SN 1976, ở ngõ 117 Thái Hà, quận Đống Đa) và Nguyễn Hoàng Việt và một số người khác nhiều lần đến nhà ông H. để đòi nợ.

Ngày 1/11/2010, ông H. đã viết giấy nợ Chu Anh Tuấn với số tiền là 1,5 tỷ đồng, có sự chứng kiến của em gái ông H. - chị Đỗ Minh Tâm (SN 1962, ở phường Yên Hoà, quận Cầu Giấy) và hẹn một tháng sau sẽ trả nợ.

Thực tế số tiền 1,5 tỷ đồng là gồm tiền lãi và tiền gốc ông H. nợ của Nhung và chuyển sang cho Tuấn. Đến thời hạn trả tiền, ông H. không có tiền trả nên tránh mặt không gặp Tuấn và Việt.

Khoảng tháng 5/2011, Nhung và chồng là Vũ Minh Trí đã bắt ông H. tại khu vực Chùa Bộc và đưa về nhà ở ngõ 98 Thái Hà. Tại đây, Trí gọi cho Trần Minh Dũng (tức Dũng vẩu) và Nguyễn Hoàng Việt (tức Việt ve) đến đe doạ và ép ông H. phải bán nhà ở tập thể Thanh Xuân Bắc để trả nợ.

Ông H. bị Trí và Việt đánh và ép ở lại nhà của Nhung, Trí, bị giữ ở tầng 4 và khi cần đi đâu phải có người giám sát.

Trong quá trình giam giữ, chúng đã ép ông H. bán nhà. Trí và Nhung đã nhờ Trần Minh Dũng và Nguyễn Hoàng Việt canh giữ, giám sát ông H., đưa ông H. về nhà lục soát tìm giấy tờ.

Do căn nhà ở tập thể Thanh Xuân Bắc là nhà của bố mẹ ông H. để lại, thuộc quyền sở hữu của ông H. và bà Tâm (em ông H.) nên cả bọn đã ép bà Tâm từ chối quyền sở hữu để ông H. bán ngôi nhà trên cho Nhung.

Đến tháng 7/2011, ông H. và bà Tâm đã đến phòng công chứng Thái Hà làm thủ tục sang tên quyền sở hữu căn hộ trên cho Trương Kim Nhung. Ngày 31/7/2011, Nhung đã bán căn hộ trên cho Lê Thị Hồng Thu (SN 1980) được 1,72 tỷ đồng.

Số tiền trên, Nhung trả cho Ngô Tiến Dũng 200 triệu đồng và tiền lãi, Nhung lấy 260 triệu đồng và tiền lãi. Số tiền còn lại của ông H. Nhung không trả mà mang trả nợ cho chồng Nhung.

Sau đó, Nhung tiếp tục giữ ông H. ở lại nhà mình với lý do, trong thời gian ông H. trốn nợ, Nhung đã vay số tiền 1,1 tỷ đồng để trả hộ cho ông H. nên ông H. còn nợ vợ chồng Nhung 1,1 tỷ đồng. Thời gian ở nhà vợ chồng Nhung, Trí, Trí đã nhiều lần đánh ông H. thâm tím mặt. Đến ngày 17/1/2012, ông H. đã thắt cổ tự vẫn tại nhà Nhung và Trí.

Sau khi điều tra làm rõ, Công an quận Đống Đa đã tạm giữ Vũ Minh Trí, Trương Kim Nhung, Nguyễn Hoàng Việt để làm rõ hành vi bắt giữ người trái pháp luật. Hiện cơ quan điều tra đang khẩn trương làm rõ hành vi cưỡng đoạt tài sản và cho vay nặng lãi của các đối tượng.

T.Nhung

Bị giam, đánh đập, con nợ thắt cổ tại nhà chủ nợ
XãLuận.com tin tức việt nam 24h cập nhật

Ngày 1/2, Công an quận Đống Đa, Hà Nội cho biết đã bắt giữ các đối tượng: Vũ Minh Trí, Trương Kim Nhung, Nguyễn Hoàng Việt để điều tra về hành vi bắt giữ người trái pháp luật và cưỡng đoạt tài sản, cho vay nặng lãi. Trước đó, khoảng 9h ngày 17/1, ...

Hà Nội: Bị giam lỏng, con nợ thắt cổ tự tử tại nhà chủ nợDân Trí

Làm rõ vụ thắt cổ tự tử vì vay nặng lãiThanh Niên


Nhân Dân -Tiền Phong Online -Lao động

--

-
VIDEO Tại khu sầm uất Hoa-Việt: Một ông quơ cây sắt bị cảnh sát bắn 5 phát gục xuống, bị bắn thêm 5 phát nữa
MONTEREY PARK, California (VMA) - Một người đàn ông quơ thanh sắt bị cảnh sát bắn 5 phát ngã xuống và bị bắn thêm 5 phát nữa lúc 9 giờ 30 sáng mùng 1 Tết, Thứ Hai 23 tháng 1, 2012 vừa qua ngay bên ngoài nhà hàng thức ăn nhanh Carl's Jr. ở góc đường Cesar Chavez Blvd và Atlantic Ave, thành phố Monterey Park.
Không lâu sau sự việc trên, ngưởi bị bắn qua đời tại bệnh viện.
Một số cảnh sát thuộc Los Angeles County, khi trả lời báo chí, nói rằng nạn nhân không nghe theo lệnh (bỏ thanh sắt xuống) mà còn có hành động quay lại tấn công.
Nơi xảy ra sự việc nổ súng đáng tiếc thuộc một trong các khu vực có nhiều người Việt và đông người Hoa hải ngoại nhất trên thế giới, bao gồm Monteray Park, Rosemead, San Gabriel, và El Monte.
Nhiều năm sau này, những trung tâm thương mại sầm uất nhất của cộng đồng người Hoa tại Mỹ đã dời từ China Town, thuộc Los Angeles, về 4 thành phố kể trên và mở rộng ra rất nhiều.
Một số người Việt cũng về khu vực này để mở cửa hàng và hoạt động thương mại. (V.M.A.)
http://www.youtube.com/watch?v=_W5tZk7Ba0M&feature=player_embedded

-
Người dân tụ tập chứng kiến vụ việc.
Một người dân tự vẫn vì bị xiết nhà! (PL&XH) - Chịu quá nhiều sức ép vì ngày đêm phải giáp mặt với những người lạ trong nhà mình, bà Bùi Thị Phương, SN 1952, trú tại 3B- N3 thuộc khu tập thể quân đội, Viện Lịch sử quân sự, phường Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy) đã treo cổ tự vẫn...
Một người dân thông tin đến Đường dây nóng 0988811123: Khoảng 23g ngày 18-12, người dân nghe tiếng thét thất thanh của một phụ nữ phát ra từ căn nhà 3B -N3, khu tập thể quân đội. Mọi người tá hỏa chạy ra xem có chuyện gì thì phát hoảng khi thấy bà Phương đang trong tư thế treo cổ. Bà Phương được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện E, đến chiều 19-12 vẫn hôn mê sâu, có chiều hướng xấu.
Bà Phương tự tử vì bị "giam lỏng" 
Trước sự việc xảy ra, PV Đường dây nóng đã có mặt ở khu vực xảy ra vụ việc để tìm hiểu nguyên nhân. Ông Lê Đình Thám, chồng bà Phương cho biết: Vợ ông vì quá lo sợ và khủng hoảng vì bị chiếm nhà từ nhiều ngày qua nên đã nghĩ quẩn và làm liều.

Trao đổi với PV Đường dây nóng, một số người dân trực tiếp đến cứu bà Phương cho biết, ngay trước khi bà Phương tự tử, đám người đi cùng anh Nguyễn Đức Tiến đã to tiếng làm huyên náo cả khu phố... Khi cảnh sát 113 tới, yêu cầu ông Thám ra phường để làm việc. Sau một thời gian ngắn, người ta phát hiện bà Phương treo cổ tự tử. Khi người dân kêu gọi mở cửa để đưa bà Phương đi cấp cứu, một nhóm người đã khóa cửa ở trong nhà không cho ai vào. Khi bị người dân phản ứng dữ dội, đám người trên mới mở cửa để xe cấp cứu đưa bà Phương vào bệnh viện.


"Nhiều người bức xúc cho rằng việc đòi nhà của anh Nguyễn Đức Tiến đối với gia đình ông Thám, bà Phương gây mất trật tự tại địa phương đã nửa tháng qua mà cơ quan chức năng không xử lý triệt để. Chính việc này đã khiến cho bà Phương vì quá hoảng loạn mà làm điều dại dột.  Theo tìm hiểu của PV Đường dây nóng, vụ đòi nhà bắt đầu diễn ra từ ngày 4-12. CA phường Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy cho rằng đây chỉ là một vụ đòi nhà dân sự giữa bên mua nhà là anh Nguyễn Đức Tiến, trú tại số 55, ngõ 205, đường Giải Phóng, phường Đồng Tâm, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội và bên bán là vợ chồng ông Lê Đình Thám thường trú tại số 412-B3, tập thể Giảng Võ, phường Giảng Võ, quận Ba Đình, Hà Nội.

Nhiều người bức xúc vì tình trạng mất an ninh trật tự tại khu vực này

Ngày 21-4-2010, vợ chồng ông Lê Đình Thám làm hợp đồng ủy quyền cho con trai thứ Lê Việt Bách được toàn quyền quản lý, khai thác, sử dụng và bán (chuyển nhượng), định đoạt đối với tài sản là căn hộ số 3B- N3 thuộc khu tập thể quân đội, Viện Lịch sử quân sự, phường Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy, Hà Nội (bao gồm cả quyền sử dụng đất ở). Ngày 9-4-2011, anh Lê Việt Bách chuyển nhượng tài sản nói trên cho anh Nguyễn Đức Tiến với giá 5,9 tỷ đồng. Ngày 22-7-2011, anh Tiến hoàn tất việc sang tên quyền sử dụng đất và sở hữu nhà ở. Thế nhưng khi anh Tiến xuất hiện yêu cầu giao nhà thì vấp phải sự phản đối quyết liệt của gia đình ông Thám. Vợ chồng ông Thám và anh Lê Thanh Tùng, con trai cả cho rằng không một ai, trừ anh Bách hay biết việc ngôi nhà vốn là nơi thường trú hiện nay của cả gia đình đã được chuyển nhượng cho người khác. Sau thời gian thương lượng không kết quả, tối 4-12, anh Nguyễn Đức Tiến đã dẫn theo một số người đến chiếm giữ ngôi nhà trên. Thời điểm đó chỉ có anh Lê Thanh Tùng có mặt và hiện vẫn đang "cố thủ" trên tầng ba. Ông Thám, bà Phương cũng bị buộc ở lại ngôi nhà này.

Anh Lê Việt Bách cho biết, do cần tiền để đầu tư làm ăn, anh Bách đã mượn ngôi nhà của bố mẹ, thế chấp cho ngân hàng để vay tiền. Anh Bách đã được một số đối tượng mô giới, hướng dẫn cách làm hồ sơ và thủ tục để vay vốn. Để vay được một khoản tiền nhất định từ ngân hàng, trước tiên anh Bách phải hoàn tất bản hợp đồng ủy quyền định đoạt tài sản thế chấp là ngôi nhà theo yêu cầu của người môi giới, đồng ý chi mức hoa hồng lên tới 7% trên tổng số tiền được vay. Khoảng 3 tháng sau sẽ được giải ngân. Trong khi chờ đợi, biết anh Bách đang cần tiền đầu tư làm ăn gấp nên được những đối tượng môi giới này "gợi ý" cho vay tiền với lãi suất lên tới 15%- 21%/tháng, khi nào ngân hàng giải ngân thì sẽ trả lại. Sau khi vay được tiền từ ngân hàng thì số thực nhận đã giảm đi nhiều, không còn đủ tiền để đầu tư làm ăn. Không còn cách nào khác, anh Bách phải ký vào văn bản bán nhà để trừ nợ. Tuy nhiên phía anh Nguyễn Đức Tiến khẳng định, mình mua ngôi nhà trên hoàn toàn hợp pháp, có hợp đồng công chứng, được các cơ quan chức năng cấp "sổ đỏ". Người dân khu tập thể Viện Lịch sử quân sự mong muốn cơ quan chức năng giải quyết triệt để tranh chấp trên nhằm đảm bảo an ninh trật tự tại khu dân cư này.

Quốc Doanh
Thịt thối bị bắt giữ ngay cửa ngõ vào TP HCM (VNE). Chợ chuột họp giữa thủ đô (VNN 19-12-11) -- Không phải Quốc hội, đừng nghĩ bậy!
“Xóm thối” dưới gầm cầu Thăng Long (LĐ 20-12-11)
Tuổi Trẻ
TTO - Đại diện Cảng vụ Hàng không miền Nam cho biết đã ra quyết định xử phạt 2 triệu đồng đối với ông Quách Thắng, hành khách trên chuyến bay VN1189 của Hãng hàng không Vietnam Airlines (VNA) từ Hải Phòng đi TP.HCM ngày 1-12 vì sàm sỡ nữ tiếp viên. ...Sĩ quan công an say rượu sàm sỡ nữ tiếp viên VNA (NLĐ).  – Sàm sỡ nữ tiếp viên, bị phạt 2 triệu đồng (TT).
Sĩ quan công an say rượu sàm sỡ tiếp viên Vietnam Airlines
Dân Trí
Khách sàm sỡ tiếp viên Vietnam Airlines bị phạt 2 triệu đồng
VNExpress
Sĩ quan công an sàm sỡ nữ tiếp viên VietNam Airlines
VTC
Bị cáo bị ép cung, bức cung, nhục hình?


-Nguồn:

Hà Nội: 
Bị đòi nhà kiểu xã hội đen, một phụ nữ treo cổ tự tử
(Dân trí) - Hàng chục “đầu gấu” được “điều” đến ăn ở nhà bà Phương nhiều ngày nay với mục đích đòi nhà. Bị giam lỏng, tra tấn tinh thần, bà Phương đã treo cổ tự tử, may mắn được cứu thoát song hiện đang rất nguy kịch.

Vụ việc xảy ra khoảng 23h hôm qua, 18/12, tại nhà số 3B-N3 khu tập thể quân đội, Viện Lịch sử quân sự, phường Nghĩa Đô (Cầu Giấy, Hà Nội). Nạn nhân là bà Bùi Thị Phương, SN 1952, trú tại địa chỉ trên.
Khi phát hiện tiếng thét, khóc của một phụ nữ từ ngôi nhà này, người dân chạy sang thì thấy bà Phương đã treo cổ tự vẫn. Ngay lập tức, mọi người đưa bà Phương, xuống thực hiện sơ cứu tại chỗ và gọi cảnh sát 113 đến hiện trường. Sau đó, bà Phương đã được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.
Một người dân kể lại: “Khi phát hiện vụ việc, chúng tôi đã sang đưa bà Phương đi cấp cứu nhưng một số đối tượng “đầu gấu” đã ngăn cản không cho chúng tôi đưa bà Phương xuống. Nếu chúng tôi không quyết liệt thì bà Phương đã tử vong lúc đó rồi.”
Bà Phương được đưa đi cấp cứu, song đến trưa nay, 19/12, bà Phương vẫn bất tỉnh, tình trạng có dấu hiệu xấu đi.
Tình trạng của bà Phương đang có dấu hiệu xấu đi.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, nguyên nhân dẫn đến hành động dại dột của bà Phương xuất phát từ việc ngôi nhà bà Phương đang ở có tranh chấp với một người tên Nguyễn Đức T. (HKTT tại phường Đồng Tâm, quận Hai Bà Trưng). Nguyễn Đức T. được con trai thứ của bà Phương chuyển nhượng căn nhà bà đang ở nhưng gia đình bà Phương phản đối quyết liệt.
Từ ngày 4/12, nhiều đối tượng “đầu gấu” bỗng dưng đến ăn ở tại nhà bà Phương nhằm “xiết nợ”, đòi nhà. Bà Phương cùng con trai cả vẫn sống ở đây nhưng liên tục bị những đối tượng tra tấn tinh thần, giam lỏng.
Anh Lê Thanh Tùng, con trai cả bà Phương, bức xúc: “Nhiều ngày nay, một số đối tượng “đầu gấu” vào nhà tôi ở. Hàng đêm, chúng còn rọi đèn pin vào mặt tôi, gọi dậy nói chuyện để tra tấn tinh thần chúng tôi, nhằm bắt chúng tôi ra khỏi nhà. Chắc mẹ tôi nhiều ngày qua không chịu nổi nên đã làm điều dại dột.”
Theo anh Tùng, anh đã trình báo vụ việc tới các cơ quan chức năng quận Cầu Giấy nhưng những cơ quan này không có biện pháp ngăn chặn.
Dân trí sẽ tiếp tục thông tin về vụ việc này tới độc giả.
Tiến Nguyên


-Hà Nội: Bị “khủng bố” tinh thần, một phụ nữ treo cổ tự tửLao động
Hà Nội: Một phụ nữ tự vẫn vì bị “đầu gấu” khủng bố
XãLuận.com tin tức việt nam 24h cập nhật
Treo cổ tự tử vì bị côn đồ khủng bố tinh thần để 'xiết nợ'
Zing News
picture(NLĐO) - Ngày 19-12, Công an tỉnh Tiền Giang cho biết vừa bắt quả tang 4 đối tượng cướp giật dây chuyền trên quốc lộ 1A.
Bắt cóc nữ sinh viên vào nhà nghỉ hiếp dâm(NLĐO) – Ngày 19-12, nguồn tin từ Cơ quan CSĐT, Công an thị xã Đồng Xoài - Bình Phước cho biết vừa bắt khẩn cấp Phạm Văn Hạnh (tức Hạnh “kỳ đà”, SN 1982, ngụ thị xã Đồng Xoài) để điều tra hành vi bắt cóc nữ sinh viên đưa vào nhà trọ để hiếp dâm.

-
Cô gái bị xăm quái vật: Em phải bán dâm trước 18 tuổi?  (PN Today). - “Lọ lem” 17 tuổi giết bạn bằng 9 nhát dao (TN).






-
 Dàn siêu xe đám cưới ở tỉnh nghèo (VNN).- Một người mẹ đánh đập con dã man (LĐ).

Lũ cuốn ở Philippines: Vất vả cứu người, xác chết khắp nơi  —  (NV).


-
-Xe khách bốc cháy tại Hà Nội là do chập điện
Dân Trí
(Dân trí) - Tổng Giám đốc Công ty cổ phần ô tô khách Hà Tây, Nguyễn Bá Kiệm cho biết, nguyên nhân dẫn đến cháy xe ô tô khách 29 chỗ ngồi chiều ngày 18/12 là do chập điện. Cũng theo ông Kiệm, thời điểm bốc cháy, trên xe chỉ có 2 người. Chiều ngày 19/12, ...
Hà Nội: ôtô khách bốc cháy trên đường
Tuổi Trẻ
Hết xe máy, ô tô con lại đến… xe khách bốc cháy
Hà Nội Mới
Xe khách bốc cháy, hành khách hoảng loạn thoát thân
Người Lao Động
VNExpress
Xe máy bỗng nhiên cháy, nổ: Nhà sản xuất phải bồi thường -Nổ lốp, xe trộn bê tông “bay” khỏi cầu
Thanh Niên

(TNO) Vụ việc kinh hoàng kể trên xảy ra vào hồi 15 giờ 15 phút ngày 19.12, tại khu vực cầu Thăng Long, thuộc địa phận xã Hải Bối, huyện Đông Anh, TP.Hà Nội. Theo một số người dân sinh sống trong khu vực đồng thời chứng kiến toàn bộ sự việc, ...
Xe bồn nổ lốp, đâm qua taluy đáp xuống mặt đường
Dân Trí
Xe bồn lộn cổ xuống chân cầu Thăng Long
Tiền Phong Online
Xe trộn bê tông lao từ trên cầu xuống đường
XãLuận.com tin tức việt nam 24h cập nhật (lời tuyên bố phát cho các báo) (Blog)
Người Lao Động
 -Hà Nội Mới -VTC

 

Hà Nội: Cậu học trò căm ghét cái nghèo sang Mỹ du học

Nguyễn Trung Hiếu. (Hình: VnExpress)-Cậu học trò căm ghét cái nghèo sang Mỹ du học
Cậu học trò lớp 11 ở Hà Nội từng viết bài luận văn “căm ghét cái nghèo” đã lên đường sang Mỹ du học sáng ngày 30/1/2012. Tại đây, cậu sẽ trở thành du học sinh trường Besant Hill, đặt nền móng cho ước mơ trở thành kỹ sư ngành y sinh học.
Nguyễn Trung Hiếu, người từng gây chấn động dư luận ở Việt Nam vì bài luận văn khẩn khoản xin mẹ “gầy dựng sự thấu hiểu lẫn nhau để cả nhà sống yên ổn và không để đồng tiền đóng vai trò cốt yếu trong việc mưu tìm hạnh phúc gia đình.”
Cậu bé Nguyễn Trung Hiếu đang học lớp 11 tại trường Hà Nội-Amsterdam là tác giả một bài luận văn kiểm tra làm tại lớp. Theo yêu cầu của cô giáo, các học sinh chọn một trong đề tài chính cho bài kiểm tra, gồm tiền bạc, tình yêu và quy định mặc đồng phục đi xe gắn máy.
Bài luận văn của Hiếu mô tả suy nghĩ của một đứa con trong bức thư gửi mẹ về giá trị của đồng tiền trong hoàn cảnh gia đình riêng của mình.
Trong bức thư này, Hiếu xin mẹ đừng la mắng và đồng ý để cho cậu được nhịn ăn sáng và làm giúp việc bếp núc.
Theo Hiếu thì khi nào mẹ của cậu không cằn nhằn, la mắng, dẫn đến sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì họ sẽ thật sự sống đầm ấm, hạnh phúc mặc dù đang rất túng quẫn.
Bức thư của Hiếu mô tả cảnh sống nghèo túng, bẩn chật đến thê thảm. Trong khi Hà Nội không thiếu những đại gia vung tiền để mua một tô phở giá vài chục đô la; đi xe hơi tiền tỉ... thì mẹ của Hiếu thoi thóp vì không có tiền ngồi xe ôm sau mỗi lần lọc thận.
Mẹ của Hiếu phải đi chạy thận mỗi tuần ba lần suốt tám năm qua. Bệnh nặng khiến bà không còn sức để làm việc. Bố của Hiếu nghỉ việc ở nhà trông nom ông nội của Hiếu đang ốm nặng.
Hiếu căm ghét đồng tiền chỉ vì những đồng tiền đó là một thứ xa xỉ trong khi mẹ cậu đang rất cần để đỡ đau đớn trong khi chữa bệnh thận; để cha cậu đỡ nhọc nhằn trong khi săn sóc ông nội già yếu. Cũng chỉ vì thiếu tiền mà Hiếu bị sút cân vì không đủ miếng ăn và đe dọa dang dở việc học hành.
Bài luận văn được tung lên mạng làm nhiều người sững sờ trước hoàn cảnh vất vả đến tột cùng của một cậu bé nghèo lớp 11 sống giữa lòng Hà Nội.
Bài luận được cô giáo đọc cho cả lớp nghe khiến cô và một số bạn của Hiếu không cầm được nước mắt.
Nhiều người còn nhìn xa hơn về hoàn cảnh “không lối thoát” của Hiếu. Sự giúp đỡ của người hàng xóm không thấm vào đâu so với cái nghèo thê thảm của gia đình cậu.
Mới đây, Hiếu được trường trung học Besant Hill ở miền Nam tiểu bang California, Hoa Kỳ đồng ý cấp học bổng theo học tại trường trong vòng hai năm rưỡi để lấy bằng tốt nghiệp trung học.
Được biết, Hiếu không phải là học sinh Việt Nam đầu tiên nhập học ở trường Besant Hill, nhưng là học sinh đầu tiên đến từ Hà Nội và cũng là học sinh đầu tiên đến từ trường Hà Nội - Amsterdam. Sang Mỹ, Hiếu dự định sau khi tốt nghiệp trung học, cậu sẽ cố gắng tìm kiếm học bổng để tiếp tục học lên đại học, thực hiện ước mơ theo học ngành kỹ sư y sinh học để giúp đỡ không chỉ mẹ (người phải chạy thận hàng tuần) hay những người tàn tật, mà còn cả những người đang phải đấu tranh với căn bệnh nan y như ung thư hay AIDS.
Dư luận hy vọng rằng khi đến Mỹ, Hiếu sẽ tự mình lý giải được nguyên nhân cũng như tìm cách thoát ra được cái nghèo, không chỉ riêng cho gia đình cậu mà cho cả hàng triệu người dân Việt khác.
TH


-
Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với giáo viên trường Ams-(Dân trí) - “Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”.
Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với GV trường Ams (THPT Hà Nội - Amsterdam)
Trên đây là bài văn của học trò Nguyễn Trung Hiếu, hiện là học sinh lớp 11 chuyên lý, trường trường Ams (THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam). Bài văn “lạ” trước hết bởi đề bài văn nghị luận cô giao là “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, thay vì trình bày chung các quan điểm thì Hiếu đã lấy ngay câu chuyện thật đang phải trải qua của gia đình mình để nhìn nhận, phân tích vai trò của đồng tiền.
Bài văn của em đã lật tung quan niệm bấy lâu nay của nhiều người coi trường Ams là trường “của con nhà giàu” (!?). Nhìn cách tiêu xài hay xe cộ sử dụng để đến trường của một bộ phận học sinh trường Ams, rất nhiều người cứ nhầm tưởng như thế. Chỉ những thày cô giáo đang công tác ở trường Ams mới hiểu rõ đó là ngộ nhận. Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam là nơi quy tụ các học sinh giỏi, còn trong hàng nghìn học sinh đang theo học ở trường cũng có rất nhiều hoàn cảnh, số phận. Và trường hợp em Nguyễn Trung Hiếu là một ví dụ.
Tuy nhiên, bài văn của Hiếu cũng đã gây “sốc” với ngay chính nhiều thày cô đang giảng dạy tại trường bởi hoàn cảnh của gia đình em. Và hơn thế, các thày cô rất khâm phục ý chí nghị lực của cậu học trò nghèo nhưng học giỏi này. Hiếu chưa nằm trong tốp học sinh xuất sắc của trường, nhưng cũng là một học sinh khá thông minh. Năm học vừa qua em đã đoạt giải nhì trong kì thi Olympic vật lí và cuối năm được cô giáo chủ nhiệm nhận xét trong học bạ là học sinh học giỏi đều các môn học.
Đến thăm gia đình em mới thấy hoàn cảnh gia đình quả rất khó khăn. Mẹ Hiếu (chị Nguyễn Thị Hạnh) bị suy thận mãn tính nặng phải chạy thận đã 8 năm. Bố Hiếu (anh Nguyễn Xuân Sơn) sức khỏe kém, theo bà nội em kể thì bố em từ nhỏ bị viêm tai giữa, đến khi phát hiện máu chảy ra đằng tai mới cho đến bệnh viện thì đã muộn, bác sĩ nói đã “ăn vào não” và để lại di chứng là trí nhớ và sức khỏe bị giảm sút, không có khả năng lao động. Bà nội Hiếu đã cao tuổi mắt lòa. Mọi chi tiêu cho 5 người trong gia đình Hiếu ở giữa Hà Nội trong thời buổi giá cả leo thang đều chủ yếu trông chờ ở số lương hưu ít ỏi của ông nội em - một cựu quân nhân hiện đang ốm nằm liệt giường …
Cảm thông với gia cảnh của em, Ban giám hiệu nhà trường đã phát động phong trào “Nhà giáo trường Ams đỡ đầu cho học sinh nghèo, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt”. Sau một tháng triển khai, tính đến trung tuần tháng 10/2011, ban vận động đã nhận quyên góp và chuyển tới em Nguyễn Trung Hiếu số tiền là 12,9 triệu đồng và một bộ laptop. Ngoài ra, để có nguồn tài chính ổn định và giúp em Hiếu có điều kiện học tập nâng cao trình độ các thày cô còn có hình thức chia sẻ phong phú khác như trích lương “tặng hàng tháng” cho em Hiếu 450 ngàn đồng; thày Nguyễn Trọng Tuấn nguyên hiệu phó nhà trường cam kết cho em Hiếu vay hàng tháng 500 ngàn đồng cho đến khi học hết lớp 12; còn cô Nguyễn Thúy Hằng giáo viên toán thì tặng em một suất học bổng cho tất cả các môn học ở trung tâm “Học mãi”… Hiện nay cuộc vận động vẫn tiếp tục được triển khai.
Nguyễn Trung Hiếu cho biết em rất xúc động trước tình cảm các thày cô dành cho em và gia đình. Em không còn phải nhịn ăn sáng để đi học nữa. Em tự hứa sẽ thật cố gắng để giành thành tích cao hơn trong học tập nhằm vượt lên số phận và để ngày mai lập nghiệp, không phụ lòng mong mỏi của các thày cô, của gia đình …
Vũ Quốc Lịch 
(
Giáo viên trường THPT chuyên Hà Nội Amsterdam)
*Dưới đây là bài văn của Hiếu đã gây “sốc” với giáo viên trường THPT Hà Nội - Amsterdam.
Thư gửi mẹ.
Mẹ thân yêu của con !
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
Đứa con ngốc nghếch của mẹ
Nguyễn Trung Hiếu-
--

Bài văn “nghĩ về tiền” đong đầy yêu thương
TT - Một bài văn kín sáu trang giấy học trò được viết liền mạch trong một đêm không ngủ, dưới dạng một bức thư gửi mẹ làm lay động bất cứ ai.
Đó là bài văn điểm 9 của Nguyễn Trung Hiếu (ảnh), học sinh lớp 11 chuyên lý Trường THPT Hà Nội - Amsterdam.
Đó là bài văn nghị luận với chủ đề “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, qua nét bút của cậu học trò Nguyễn Trung Hiếu, lớp 11 chuyên lý Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam lại tràn ngập yêu thương.
Gia cảnh nghẹn ngào
Ngồi chờ cả buổi chiều tại nhà Nguyễn Trung Hiếu ngày 6-11, chúng tôi chỉ gặp ông bà nội cậu học sinh lớp 11A1 Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam. Người mẹ suy thận ốm yếu đang tất tả chăm người bà bị ốm. Còn bản thân Hiếu, cả ngày chủ nhật đã lên lịch đi sắp xếp, đóng gói quần áo quyên góp được cho chương trình “Thắp sáng bản em” ủng hộ trẻ em ở Mường Tè, Lai Châu.
Bà Đỗ Thị Lạp - bà nội của Hiếu - đang lụi cụi ngồi bên người chồng ốm yếu nằm trên giường. Bà Nguyễn Thị Cúc - hàng xóm - xót xa: “Cả gia đình năm người giờ chỉ trông chờ vào đồng lương hưu của ông lão 90 và bà lão đã trên 70 tuổi”. Năm người thì có đến bốn người ốm đau liên miên, trừ Hiếu. Bà nội bị tiểu đường biến chứng mờ mắt. Ông nội già yếu, tim phổi đều có vấn đề. Mẹ bị suy thận trường kỳ tám năm. Bố bị biến chứng viêm não, thần kinh không bình thường từ khi còn nhỏ. Lương hưu quân đội của ông nội Hiếu hơn 3 triệu đồng, còn lương hưu vị trí công nhân quét dọn thâm niên trong doanh trại quân đội của bà Lạp chỉ hơn 1 triệu đồng.
Lôi chiếc xoong nhôm cũ kỹ, mất nắp, bà Lạp ngập ngừng: “Đây, suất ăn “sang” của nhà tôi đây: 10.000 đồng cho ba lạng cá diếc, kho lên, ăn mười ngày qua cũng không hết đây này”. 10.000 đồng là tiền thức ăn cho mười ngày của một gia đình sống giữa đất Hà thành đắt đỏ! Hai vợ chồng già nương vào nhau bằng đồng lương ít ỏi, rồi lại tính toán chắt chiu đồng lương ấy để ra được hơn 1 triệu đồng nuôi gia đình ba người của cậu con trai.
Trong gia đình Hiếu, người được quan tâm, bồi dưỡng nhiều nhất là ông nội 90 tuổi. Xót xa thay khi nghe bà Lạp tâm sự: “Cả nhà ốm nhưng chỉ có mình ông nhà tôi được uống sữa. Mình ông ấy cũng mất hơn 1 triệu đồng tiền thuốc mỗi tháng. Song mọi người đều hiểu rằng nếu ông cụ 90 tuổi nhà tôi có mệnh hệ gì, Nhà nước cắt mất suất lương hưu trên 3 triệu đồng, bốn người còn lại sẽ không có gì mà ăn nữa”.
Nguyễn Trung Hiếu tại nhà chiều 6-11, sau khi đi quyên góp quần áo cho trẻ em vùng cao - Ảnh: QUANG THẾ
Trường kỳ muối vừng
Đến 19g Hiếu mới về nhà. Hiếu cao trên 1,7m mà chỉ tròm trèm 43kg cười khi được hỏi về công việc tình nguyện ngày chủ nhật. “Em tham gia câu lạc bộ tình nguyện với các anh chị được nửa năm rồi. Mục đích duy nhất là giúp các em nhỏ nghèo như mình không phải thiếu thốn, khổ sở”. Công việc ngày chủ nhật của Hiếu là đi đến từng nhà thu gom quần áo, rồi cùng các bạn đóng gói cẩn thận gửi lên cho các bé ở vùng núi.
Còn nhớ khi đỗ một lúc vào hai trường có khối chuyên nổi tiếng Hà Nội là THPT Chu Văn An và THPT Hà Nội - Amsterdam, cả nhà đều ngăn không cho cậu học Trường Hà Nội - Amsterdam dẫu nó danh tiếng. Lý do duy nhất là vì ai cũng nói đó là trường phải đóng nhiều tiền. “Và đúng là cả nhà đã sợ run lên thật khi năm đầu tiên, quỹ phụ huynh của nhà trường yêu cầu đóng 2 triệu đồng. Gia đình phải đi vay mỗi nơi một ít mới đủ tiền đóng quỹ” - bà Lạp kể.
Trong bài văn, Hiếu đưa ra lý do nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền cho mẹ. Ít ai biết rằng bên cạnh nhịn ăn sáng, cậu học sinh gầy gò còn trường kỳ ăn trưa với món muối vừng. Một lần tình cờ nhìn vào hộp cơm Hiếu mang đi, các thầy cô không thể cầm lòng và quyết định ủng hộ tiền giúp cậu học trò nghèo học giỏi.
Lật hết đống sách vở dày cộp, Hiếu lôi tận dưới cùng giá sách ra bài văn của mình: “Em phải giấu thế này vì không muốn bố mẹ tìm đọc được, phải suy nghĩ sẽ rất buồn”.
NGỌC HÀ
Ân tình thầy cô, bạn bè
Ngay bên lề trái trang văn cuối cùng của Hiếu, cô Đặng Nguyệt Anh - giáo viên văn lớp 11A1 - nắn nót ghi những dòng riêng tư: “Con hiện tại rất gầy và xanh xao. Bây giờ cô đã hiểu nguyên nhân. Nhưng theo cách này thì không ổn. Cô có cách giúp con kiếm tiền giúp mẹ”.
Trên website của Trường Hà Nội - Amsterdam đã đăng thông tin từ thầy Vũ Quốc Lịch về hoàn cảnh của tác giả bài văn và trợ giúp của thầy cô, bạn bè. Cảm thông với gia cảnh của em, ban giám hiệu nhà trường đã phát động phong trào “Nhà giáo Trường Amsterdam đỡ đầu cho học sinh nghèo, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt”. Sau một tháng triển khai, tính đến trung tuần tháng 10-2011, ban vận động đã nhận quyên góp và chuyển tới em Nguyễn Trung Hiếu số tiền 12,9 triệu đồng và một bộ laptop. Ngoài ra, để có nguồn tài chính ổn định và giúp em Hiếu có điều kiện học tập nâng cao trình độ, các thầy cô còn có hình thức chia sẻ phong phú khác như trích lương “tặng hằng tháng” cho em Hiếu 450.000 đồng, thầy Nguyễn Trọng Tuấn - nguyên hiệu phó nhà trường - cam kết cho em Hiếu vay hằng tháng 500.000 đồng đến khi học hết lớp 12, cô Nguyễn Thúy Hằng - giáo viên toán - tặng em một suất học bổng cho tất cả các môn học ở trung tâm “Học mãi”… Hiện nay cuộc vận động vẫn tiếp tục được triển khai.
Thư gửi mẹ(*)
Mẹ thân yêu của con!
“Trời ơi là trời! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hằng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên hỏi con “sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ?”.
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kỳ lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây tám năm bệnh viện đã chẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). Tám năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì... Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hằng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại Bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với ba từ gọn lỏn: “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ: con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận ba lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp, nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi!”. (...)
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ... Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kỹ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chày, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
Đứa con ngốc nghếch của mẹ
NGUYỄN TRUNG HIẾU
(*) Trích bài văn của Nguyễn Trung Hiếu. .


ảnh nổi bật
Gặp học trò nghèo với bài văn lạ gây xúc động cộng đồng mạng

(Dân trí) - Bài văn lạ của cậu học trò nghèo Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam được đăng trên báo Dân trí đã làm rung động bao trái tim bạn đọc. Nhưng, điều bất ngờ hơn nữa khi cậu học trò nghèo này có tấm lòng rất quảng đại, luôn làm việc thiện.
 >>  Độc giả đồng cảm với cậu học trò nghèo viết bài văn lạ
 >>  Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với giáo viên trường Ams
Chúng tôi đến nhà Nguyễn Trung Hiếu vào chiều qua 6/11 nhưng chờ mãi đến 7h tối mới gặp được, bởi em tham gia CLB tình nguyện đóng đồ tiếp tế cho “Chương trình thắp sáng bản em” ở huyện Mường Tè (Lai Châu) cả ngày.
Cám cảnh thay khi nhìn bề ngoài ngôi nhà 2 tầng khang trang nằm trong khu phố Vĩnh Phúc (quận Ba Đình, Hà Nội), nhiều người sẽ nghĩ rằng gia đình đó thuộc loại khá giả. Nhưng, những người trong căn nhà đó đều sống lay lắt, bệnh tật và không còn khả năng lao động để kiếm sống và thuộc vào hộ nghèo của phường. Niềm hy vọng nhất trong ngôi nhà đó là cậu học trò nghèo Nguyễn Trung Hiếu.
Bà nội Đỗ Thị Lạp của Hiếu năm nay 73 tuổi, nhỏ thó và gầy yếu đang cố gắng đưa người chồng bệnh tật 90 tuổi từ dưới đất lên giường, nếu không có sự hỗ trợ của chúng tôi thì khó lòng bà đưa nổi.
Tâm sự về hoàn cảnh gia đình, bà Lạp nghẹn ngào: “Hôm nay Hiếu đi tình nguyện cả ngày, mẹ nó cũng đi vắng nên một mình tôi hơi vất vả. Tôi cố gắng sống và chăm sóc ông ấy vì mức lương hơn 3 triệu/tháng quân đội về hưu cùng đồng lương ít ỏi hơn 1,4 triệu/ tháng của tôi là chỗ dựa cho cả gia đình Hiếu. Mỗi lần mẹ Hiếu chạy thận, tôi lo lắm vì mẹ cháu đã có lần suýt chết trong lúc đang chạy”.
Ông bà nội của Nguyễn Trung Hiếu.
Theo bà Lạp, bố Hiếu bị viêm tai giữa biến chứng não từ khi 3 tuổi nên rất chậm chạp và không ổn định về tinh thần, không thể làm thêm được việc gì. Mẹ của Hiếu - chị Nguyễn Thị Hạnh thì sức khỏe yếu ngay từ lúc còn trẻ nên sinh Hiếu chỉ được 2,1 kg. Sau khi chị sinh con, sức khỏe ngày càng giảm sút và chị đến bệnh viện phát hiện bị suy thận độ 4 và phải chạy thận tuần 3 lần.
Ngày đầu chưa có bảo hiểm nên việc chạy thận rất tốn kém, bố mẹ bên gia đình nội ngoại đã dồn hết số tiền tiết kiệm để duy trì sự sống cho chị nên tài sản cũng đã khánh kiệt. Cách đây 4 năm, bố chồng chị lại ngã bệnh và nằm liệt giường, gánh nặng lại tiếp tục đè nặng lên gia đình vốn nghèo và bệnh tật.
“Nghèo thì nghèo rồi nhưng tôi quyết tâm giữ ngôi nhà này vì đây là món quà cuối cùng của chúng tôi để lại cho cháu đích tôn duy nhất của gia đình” - bà Lạp nghẹn ngào nói.
Ở chung cùng ông bà nội nhưng gia đình Hiếu lại ăn riêng. Mỗi tháng ông bà nội chu cấp cho gia đình hơn 1 triệu nên việc ăn thịt và cá hàng tuần rất hiếm khi có trong bữa ăn của Hiếu bởi còn dành tiền chữa trị bệnh tật cho mẹ em.
Sống trong hoàn cảnh như vậy nhưng suốt những năm học tiểu học và THCS, Hiếu luôn là học sinh giỏi của trường. Thi vào cấp ba, Hiếu đã đỗ cả 2 trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam và THPT Chu Văn An. Do sợ học trường Ams phải đóng nhiều tiền, gia đình đã bắt Hiếu học ở trường Chu Văn An. Hiếu đã nài nỉ gia đình cho học tại trường Ams và đã nhịn ăn gần 1 tuần để mong bà và mẹ chấp thuận cho ước nguyện của mình.
May mắn thay, ngay đầu năm nhập học, biết được hoàn cảnh gia đình Hiếu, thầy giáo chủ nhiệm năm lớp 10 Bùi Văn Phúc đã kiến nghị lên nhà trường miễn giảm các khoản đóng góp cho em. Để tiết kiệm, hàng ngày tới trường Hiếu mang theo âu cơm nhỏ với muối vừng để ăn bữa trưa.
Mẹ Hiếu gầy gò với gương mặt xanh xao, sau nhiều năm chạy thận chỉ còn 35 kg, tâm sự: “Gia đình tôi sống hoàn toàn phụ thuộc vào đồng lương của ông bà nội. Hàng tháng, gia đình có thêm trợ cấp 250.000 đ/tháng của phường theo chế độ hộ nghèo. Thương mẹ, Hiếu nhiều lần xin phép tôi cho đi làm thêm nhưng tôi không muốn để cháu tập trung vào học tập. Tiết kiệm, Hiếu chỉ ăn cơm muối vừng và nhiều lần lén tôi nhịn ăn sáng nên nó gầy lắm. Bị mẹ mắng, Hiếu bảo với tôi: phải ăn dè mẹ ạ, phải tiết kiệm thì bữa sau mới có. Khi Hiếu học lớp 3, tôi chạy thận trong bệnh viện, Hiếu đã kêu gào bác sĩ cứu mẹ cháu với. Hiếu là động lực cuối cùng để tôi cố gắng sống, làm chỗ dựa động viên cho con học tập”.
Sau bài Văn Hiếu viết, cô giáo dạy văn Đặng Nguyệt Anh đã không cầm nổi nước mắt vì không nghĩ Hiếu lại khó khăn đến như vậy. Cô và các bạn học sinh trong lớp đã làm ruốc để giúp đỡ Hiếu trong bữa ăn hàng ngày. Đồng thời cô đã kiến nghị Hội đồng trường cùng quyên góp hỗ trợ Hiếu.
Cậu học trò Nguyễn Trung Hiếu.
Mặc dù hoàn cảnh như vậy nhưng Hiếu vẫn lạc quan và tham gia nhiều chương trình tình nguyện như “Chương trình Thắp sáng bản em”, “Nhịp đập mùa thu”... giúp đỡ trẻ em nghèo lang thang cơ nhỡ, trẻ em là nạn nhân của chất độc màu da cam, dioxin, nhặt rác tình nguyện…
Hiếu tâm sự: “Khi cô giáo ra đề đề văn nghị luận Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, em viết những gì luôn thường trực, ám ảnh trong đầu em. Em đã từng nghĩ đến việc bỏ học để đi làm thêm nhưng em lại nghĩ phải có kiến thức thì mới làm được việc. Có buổi tình nguyện, chúng em chỉ ăn bánh quy và uống nước để tranh thủ làm việc nhưng em thấy rất thú vị và em yêu thích công việc này vì nó rất cần thiết. Tuy nghèo nhưng em còn may mắn hơn rất nhiều người, nhiều em bé bất hạnh khác vì em còn bố mẹ, ông bà”.
“Chính việc làm từ thiện được gần với những người nghèo khó miếng ăn cũng không có, em thấy cuộc sống nhiều khi quá bất công và tăm tối nên bắt buộc em phải hành động và hành động. Em phải sống, phải cố gắng học tập, phải chấp nhận cuộc sống để giúp đỡ gia đình và những người có hoàn cảnh nghèo khó hơn mình” - Hiếu quả quyết.
Ước mơ của Hiếu là theo học ngành có ứng dụng thực tế và điều đó thôi thúc em học tập để đi du học và đó là cách để em đạt được ước nguyện của mình.
Cao 1m7 mà chỉ nặng 43 kg, Hiếu gầy và xanh nhưng nghị lực sống của em luôn mãnh liệt và luôn hy vọng vào cuộc sống có nhiều điều tốt đẹp và luôn giúp đỡ người khác.
Tâm sự với chúng tôi, cô Đào Phương Thảo - cô giáo chủ nhiệm lớp của Hiếu cho biết: “Hoàn cảnh của em Hiếu rất đáng thương, nghèo, trong gia đình không còn ai có sức lực để lao động. Tuy vậy, nhưng Hiếu rất chăm ngoan, học giỏi và giàu ý chí. Chúng tôi giúp đỡ em cũng rất tế nhị vì sợ ảnh hưởng tới tâm lý của em. Tôi luôn căn dặn các em học sinh, lớp là nhà, bạn bè là anh em nên cần giúp đỡ nhau nên Hiếu cũng không bị mặc cảm ở lớp”.
Hồng Hạnh