Tổng số lượt xem trang

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Qui trình - Bản chất cộng sản "cực kỳ tàn bạo": Mạng người không bằng con chó! & Cuộc sống nguy hiểm

Xích Tử - Qui trình

Xích Tử
Tác giả gửi tới Dân Luận

1507674_497070270406208_774071248_n.jpg

Quy trình làm báo ở một xã hội bưng bít thông tin. Ảnh: Một Thế Giới
Hôm nay ông Dương Chí Dũng ra tòa, phiên tòa mà mấy ngày trước Tổng Bí thư khua chuông gõ trống cho “bà con chờ xem”.
Ảnh chụp sau vành móng ngựa có 9 người (có báo cắt bớt chỉ còn 5), tất cả đều đồng phục màu xanh, trừ ông Dũng, không có đồng phục, lại được mặc áo khoác. Không biết cách dược ăn mặc có ngụ ý gì. Thôi đó là chuyện của hệ thống tố tụng.
Nhân phiên tòa xử ông Dũng, lại nhớ và nhắc chuyện đúng qui trình. Chính khi vụ Vinashin vỡ, ông Dũng bị điều động luân chuyển, bỏ trốn rồi bị bắt, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lần đầu tiên dùng cách giải trình đúng qui trình để chối trách nhiệm. Trong lời giải trình đó, Thủ tướng cho rằng việc bổ nhiệm ông Chí Dũng là đúng qui trình, bởi trước đó, Thủ tướng đã điều ông Dũng khỏi một doanh nghiệp thuộc thẩm quyền quản lý của mình (đúng qui trình) và bằng cùng một quyết định, phân công và bổ nhiệm ông Dũng vào một chức vụ thuộc thẩm quyền của Bộ trưởng Bộ GTVT, vi phạm điều 12 Nghị định 178/2007 ngày 3/12/2007 cũng chính do ông Nguyễn Tấn Dũng ký.
Từ đó cho đến những ngày lũ lụt miền trung vừa qua với việc xả lũ gây chết người cũng được báo cáo, giải trình đúng qui trình, đã âm ỉ một quá trình hình thành hội chứng/phong trào đúng qui trình: đúng qui trình khám chữa bệnh, đấu thầu, xây dựng công trình, xả lũ, đánh giá tác động môi trường, khen thưởng, bổ nhiệm đề bạt…
Qui trình là công cụ, cách thức để nhận thức, khám phá, khai thác, cải biến… thế giới khách quan và quản lý các hoạt động đó. Nó được hình thành bằng tổng kết kinh nghiệm thành công trong quá khứ và dự báo tương đối đúng các yếu tố, điều kiện tác động đến quá trình hoạt động hiện tại và tương lai của con người. Nội dung của một qui trình nào đó là sự chuẩn hóa, mô hình hóa các tiêu chí để kiểm tra đầu vào và kiểm soát quá trình cũng như đầu ra của hoạt động, chuẩn hóa các kỹ thuật, biện pháp, điều kiện, nhân tố, môi trường, phương tiện, nguyên nhiên liệu, thủ tục, bước đi v.v... của một hoạt động để bảo đảm tính hợp lý, hiệu quả, khả thi, kinh tế và thân thiện nhân văn.
Qui trình không phản ánh hết qui luật và có sự lệch pha nhất định theo không gian và thời gian lịch sử của hoạt động so với qui luật phổ quát. Trong quản lý hoạt động, nhất là quản lý xã hội, qui trình thấp hơn pháp luật và cũng như pháp luật, nó không phải nhất thành bất biến. Tóm lại, qui trình do con người tạo ra, có thiếu sót bất cập, tương đối, đòi hỏi phải luôn được điều chỉnh, hoàn thiện. Có những qui trình sai hoặc trục trặc, thiếu ổn định khi thực thi. Do vậy, khi người tạo ra nó lấy sự đúng qui trình để giải thích cho cái sai, cái trục trặc, cái phản tác dụng, cái thiếu tính kinh tế…, lúc đó, chủ thể ấy rơi vào mấy khả năng: 1. Vô trách nhiệm; 2. Trốn tránh trách nhiệm; 3. Nô lệ của qui trình do chính mình tạo ra; và 4. Khả năng tư duy, nhận thức kém.
Khi 4 khả năng tiêu cực đó lại được bảo vệ bằng quyền lực kiểu miệng nhà quan có gang có thép, có lẽ phải xây dựng nhựng qui trình nhằm khắc phục hậu quả từ phía đối tượng của qui trình hoặc xây dựng qui trình đổ lỗi cho đối tượng đó. Chẳng hạn, khi xả lũ đúng qui trình nhưng người dân vẫn chết, hoa màu bị thiệt hại, cần phải có cách đổ lỗi cho người dân và hoa màu đó chết hoặc thiệt hại không đúng qui trình, hoặc xây dựng qui trình chết cho người dân khi xả lũ đúng qui trình. Giải quyết việc ấy là nhiệm vụ của ngành qui trình học trong tương lai; trước mắt, có thể xuất hiện nhiều luận án tiến sĩ nghiên cứu về hiện tượng đúng qui trình trong kế hoạch 29.000 tiến sĩ của ông Nguyễn Thiện Nhân, tính cả một số luận án về Mặt trận Tổ quốc.
Nhân chuyện đúng qui trình, có thể liên hệ mở rộng chuyện đúng qui luật. Những người cộng sản Việt Nam và các nước khác, khi làm “cách mạng vô sản” để xây dựng chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản, họ tự xưng, tự tin và làm cho đồng bào mình tin bằng tuyên truyền và bạo lực rằng quá trình đó đúng qui luật “khách quan”, dựa trên nhận thức duy vật biện chứng và duy vật lịch sử mácxít. Tuy có sửa đổi, điều chỉnh theo kiểu ngụy biện qui luật gốc của Marx cho phù hợp với tình hình “cách mạng“ của mỗi nước nhưng nước nào cũng cho là đúng qui luật. Đùng một cái, cuộc “cách mạng” thất bại, nơi thì bỏ của chạy lấy người, nơi thì phải lo thay đổi trở lại cho tư nhiên, nơi lại bình cũ rượu mới với thứ chủ nghĩa xã hội lợi ích và thực dụng chứa trong cái vỏ hệ thống toàn trị với sự duy trì tầng lớp thống trị cũ, biến nhân dân mình thành con tin dân chủ nhân quyền và nhân đạo để bắt thế giới giúp đỡ nuôi lo và tiếp tục đúng qui luật.
Với cái đà ấy, nếu đến cuối thế kỷ XXI mà chủ nghĩa xã hội chưa hoàn thiện trên đất nước ta, năm 2100, đảng có thể tuyên bố với quốc dân rằng, qua 146 năm nỗ lực xây dựng theo đúng qui trình, song chủ nghĩa xã hội chưa xong, mong bà con thông cảm, lực bất tòng tâm. Chúng ta phải trở lại với qui đầu (tức đầu qui trình).
Xích Tử

BÀN VỀ CHUYẾN THĂM CỦA ÔNG NGOẠI TRƯỞNG JOHN KERRY ĐẾN VIỆT NAM

Bài đọc liên quan:
Có nhiều ý kiến khác nhau về chuyến viếng thăm của ông ngoại trưởng Hoa Kỳ đến Việt Nam cuối tuần này. Giáo sư Việt Kiều thì đặt vấn đề bàn bạc của ông John Kerry với Việt Nam là nhân quyền theo như yêu cầu của 47 nghị sĩ Hoa Kỳ, vì bị thua sút Trung Hoa sau chuyến viếng thăm của ông Lý Khắc Cường trước khi quốc hội Việt Nam quyết định có thay đổi hiến pháp 2013 hay không? Chuyên gia kinh tế trong nước thì cho rằng chuyến đi này sẽ nghiêng về việc bàn luận kinh tế.
Tôi cũng thêm lời bàn cho vui cửa vui nhà, có cái để mọi người đọc chơi. Vì thấy, ngay cả ông Johyn Kerry cũng làm công tác dân vận trước khi vào đến Việt Nam ngay trên website của bộ ngoại giao Hoa Kỳ.
Ông John Kerry đang làm công tác dân vận trước khi đặt chân đến Việt Nam
Kết quả hiến pháp 2013 thì ai cũng rõ, chỉ thay đổi câu chữ, thay đổi vị trí các cụm từ từ trước ra sau, còn bản chất của 2 vấn đề kinh tế và chính trị vẫn như cũ. Kinh tế vẫn nhà nước làm chủ đạo, sở hữu công tư liệu sản xuất vẫn như xưa. Chính trị thì vẫn đơn nguyên tập quyền do đảng cộng sản đang cầm quyền tiếp tục lãnh đạo, mặc dù Việt Nam đã vào Ủy ban Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ngay lúc này. Nó có liên quan gì đến chuyến đi của ông Lý Khắc Cường không, khi hôm nay có tin hợp tác kinh tế tiểu vùng sông Mê Kông lên đến 50 tỷ đô la, trong đó có sự tham gia của các nước Việt Nam, Campuchia, Lào, Myanmar, Thái Lan; tỉnh Vân Nam và Khu tự trị Quảng Tây của Trung Hoa.
Chiến lược ngoại giao của Việt Nam sau khi cởi trói bất di bất dịch là, ngoại giao đa phương, Việt Nam muốn là bạn của cả thế giới, không ngả về với bất kỳ quốc gia nào như trước đây đã sai lầm. Chiến lược ấy lấy chiêu thức cốt lõi của Tôn Tử: Dĩ bất biến ứng vạn biến. Nó có nghĩa là chiến lược đa phương ngoại giao là bất biến, tùy cơ ứng biến với những cái thay đổi của đối tác ngoại giao. Chuyến công du Nhật Bản hôm qua của ông thủ tướng Việt Nam trong khi ông John Kerry đến Việt Nam cũng chứng minh rõ điều này. Càng rõ ràng hơn khi đảng cầm quyền ở Việt Nam cũng tuyên bố là, muốn ổn định chính trị để phát triển kinh tế cũng là bất di bất dịch trong cương lĩnh của đảng cầm quyền.
Từ đó chúng ta thấy rằng, chuyến đi của ông John Kerry chỉ làm hâm nóng lại mối quan hệ song phương gần đây đang "nồng ấm" hơn theo kiểu ngoại giao mà cả 2 bên cùng nhau bắt 1 tay phải để hòng kiếm tìm quan hệ an ninh quốc phòng ở khu vực Thái Bình Dương, còn tay trái là đang cùng nhau thò vào túi đối tác để kiếm tiền, trong lúc Trung Hoa đang trổi dậy trong hung hăng.
Có một nguyên tắc ngoại giao trở thành nguyên lý là, khi anh đến nhà tôi để bàn chuyện gì thì anh cũng là kẻ cần tôi nhiều hơn là tôi cần anh. Khi ông chủ tịch nướcthủ tướng của Việt Nam sang Hoa Kỳ, thì Việt Nam cần Hoa Kỳ, còn lúc này nhân vật số 2 nước Mỹ sang Việt Nam thì Hoa Kỳ cần Việt Nam. Thế thôi cũng đã rõ mọi vấn đề sau khi Việt Nam tỏ rõ thái độ thân thiện với Trung Hoa trong kỳ họp quốc hội dài nhất lịch sử vừa qua.
Hơn thế nữa, Việt Nam cũng không dại mà phải nghe theo cường quốc nào. Ở giữa hưởng oản cả 2 thằng bằng ngoại giao đu dây vẫn hơn. Đó là chính sách ngoại giao đa phương theo kiểu win-win mà Việt Nam đang cho là tốt nhất trong tình hình hiện tại của toàn cầu. Nước xa chả cứu được lửa gần, Hoa Kỳ làm sao cứu được Việt Nam, khi Trung Hoa hãm hại? Lời nói ông cựu Đại sứ Anh Derek Tonkin vẫn còn vang vọng: "90% chính sách đối ngoại Việt Nam là với Trung Quốc". Nhất là trong lịch sử gần, Mỹ và Trung Hoa đã câu kết bán cả Việt Nam và Đông Dương cho Trung Hoa sau hiệp định Paris 1973 mà ai cũng còn nhớ như in.
Còn hơn thế nữa, chính quyền Việt Nam được điều hành bằng nghị quyết của đảng cầm quyền để chính phủ đưa ra những nghị định và thông tư làm chuẩn mực luật lệ của quốc gia. Hiến pháp và các bộ luật chỉ là những cái thứ yếu đứng sau nghị quyết và nghị định như ông tổng bí thư đã từng khẳng định rõ ràng. Nên chuyện gia nhập vào Ủy ban Nhân quyền Liên Hiệp Quốc là một thắng lợi đúng nghĩa của chính quyền Việt Nam, vì Việt Nam vào chiếc ghế này là để dạy cho thế giới hiểu về nhân quyền xã hội chủ nghĩa nó như thế nào, chứ không phải để làm theo cái mà thế giới quy định trong bản tuyên ngôn nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Bằng chứng này đã được Việt Nam chứng minh bằng việc trấn áp những người dân đòi nhân quyền ngay trong ngày Quốc tế nhân quyền 10/12/2013 vừa qua. Có nghĩa là, nhân quyền của dân Việt phải nằm trong nghị quyết của đảng cầm quyền: chính trị phải ổn định để phát triển kinh tế.

Công an Việt Nam trấn áp buổi ra mắt của Mạng lưới Bloggers Việt Nam tại Sài Gòn trong ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12/2013

Và tất cả những điều trên càng khẳng định cho sự dè dặt của Việt Nam khi đàm phán để vào TPP vừa mới chấm dứt cách đây 3 hôm tại Singapore vẫn còn bỏ ngõ dài hạn. Nó cho thấy câu nói của cố tổng thống Nguyễn Văn Thiêu ngày nào rất đúng: "Làm bạn với Mỹ khó hơn làm kẻ thù của Mỹ".
Với những vấn đề trên, chuyến đi của ông John Kerry về phía Hoa Kỳ không ngoài mục đích kéo Việt Nam về phía Mỹ để làm cân bằng quan hệ tay ba giữa ả đào Việt Nam với hai anh chàng nhà giàu Mỹ Trung. Về phía Việt Nam, sao cũng được, miễn các anh cho tôi cơ hội, của cải, và sức mạnh an ninh quốc phòng, để tôi làm cái mà hai anh muốn là cân bằng khu vực châu Á Thái Bình Dương, nhưng phải trong cái quan hệ đa phương, Việt Nam muốn là bạn của thế giới, và Việt Nam có cái kiểu nhân quyền của Việt Nam, không thể đem văn hóa nhân quyền của Hoa Kỳ áp đặt vào Việt Nam.

Còn Cờ Đỏ Sao Vàng, Cờ Máu
Thì Không Bao Giờ Có Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc
Lê Trung Thành
Kính mời các bác, các anh chị và nhất là các “Vịt kìu yêu vẹm” đọc bài viết này. Đây là bài viết của sinh viên Lê Trung Thành đang du học tại Đài Loan. Một thanh niên được sinh ra và lớn lên hoàn tòan trong môi trường nhồi sọ của ngành giáo dục khát máu CSVN. Một thanh niên có xuất thân thuộc gia đình “nòi CS” …
Ngày mùng 2 tháng 9 năm 1945, Hồ Chí Minh tuyên bố “độc lập” để rồi hàng năm vào cái ngày tối tăm đó đất nước mình dẫu đói nghèo vẫn phải oằn mình tổ chức “quốc khánh” rình rang tốn không biết bao nhiêu là tiền của, phô diễn cờ hoa rợp trời, quan chức đua nhau đọc diễn văn với các bữa tiệc xa xỉ vô tội vạ, cùng lúc đó thì hàng triệu người khác đang còng lưng trên những cánh đồng cằn cỗi với cái bụng đói meo, tất cả chỉ với một mục đích ca ngợi sự vẻ vang của Đảng đã lãnh đạo nhân dân đánh đuổi thực dân Pháp dành “độc lập” cho dân tộc.
Nhưng giờ đây nhân loại đã bước vào kỷ nguyên tin học với tốc độ truyền tải thông tin vô cùng khủng khiếp mà chắc chắn ông Hồ không thể nào tưởng tượng nổi, người Việt Nam giờ có thể dễ dàng tiếp cận hơn với nhiều “thông tin ngoài luồng”, nhiều anh chị mặt đỏ bừng bừng khi vô tình đi lạc vào một “website phản động” nào đó, một người bạn cũ còn kín đáo gởi tin nhắn vào blog của tôi với nội dung như sau: “lâu rồi mới vô đọc blog của mi, phản động quá, tau không có đủ can đảm để đọc hết bài nữa, lo học đi mi, việc nước đã có nhà nước lo”. Và nhiều lần tôi đã cố giải thích cho bạn tôi hiểu rằng thực ra sau mùng 2 tháng 9 năm 45 nước ta không hề có độc lập, đó chỉ đơn giản là việc thay thế Chủ Nghĩa Thực Dân bằng Chủ Nghĩa Cộng Sản, mà chính ông Hồ là tay sai và lá cờ đỏ sao vàng mà ông ta mang về ngang nhiên bay trên bầu trời nước ta từ đó . Bài học năm xưa, lợi dụng người dân ít học ông Hồ đã khéo léo che đậy Chủ nghĩa Cộng Sản bằng cách kích động lòng yêu nước, bao nhiêu triệu người đã bỏ lại tuổi thanh xuân trong cuộc chiến “chống Mỹ cứu nước “, chữ “cứu nước” là chữ linh thiêng nhất của Dân Tộc chúng ta vì nó gắn liền với suốt chiều dài lịch sử của Dân Tộc. Vì hai chữ đó người Việt Nam sẵn sàng hy sinh tất cả .
Nhưng than ôi, tất cả đã bị lừa và ngày hôm nay vẫn tiếp tục bị lừa. Dân tộc ta đâu thiếu người tài, Phan Bội Châu, Nguyễn Thái Học, Lý Đông A, Huỳnh Phú Sổ, … nhưng chỉ có Hồ Chí Minh là người gặp thời, thời của quỷ , chính xác là thời “quỷ đỏ” lộng hành , với tham vọng nhuộm đỏ cả địa cầu. Chúng ta hãy tưởng tượng xem nếu như ngày hôm nay khắp hoàn vũ này nước nào cũng bị áp bức bởi Chủ Nghĩa Cộng Sản thì sẽ ra sao ? Xin thưa tất cả hơn 6 tỷ người sẽ sống trong “thế giới đại đồng”, lúc đó kinh đô ánh sáng Paris sẽ tăm tối như Bắc Hàn, và người dân New York cũng sẽ chèo thuyền đánh cá trên phố giống như Hà Nội của chúng ta. Tất cả sẽ bình đẳng, ai sinh ra cũng đói khổ như nhau, ai cũng mất nhân quyền như nhau, cũng được Đảng nhồi sọ như nhau, sẽ không còn ai ganh tỵ ai, tất cả sẽ không còn đấu tranh, cứ như thế sinh ra làm nô lệ, không chết vì già thì cũng chết vì kiệt sức. Đó là viễn cảnh một trái đất màu hồng của máu và nước mắt.
Chính vì hiểu được hiểm họa đó nên nước Mỹ với vai trò là một siêu cường có trách nhiệm phải đi tiên phong lãnh đạo các nước khác trong việc chặn đứng sự bành trướng của khối Cộng Sản trên thế giới , thế nên việc “ngụy Hồ” kêu gọi “chống Mỹ cứu nước” trên thực chất phải được hiểu đúng đắn là chống Mỹ cứu Chủ Nghĩa Cộng Sản. Chỉ có người dân quê thật thà chất phác là mù quáng tin theo những khẩu hiệu ngụy tạo đó, và có lẽ nếu tôi sinh ra dưới xã hội miền Bắc vào thời đó tôi cũng sẽ yêu nước mù quáng sẽ cầm súng đi đánh Mỹ, sẽ nuôi giấu cán bộ, sẽ liều chết trong các cuộc xung phong, và nếu không bỏ mạng thì sẽ may mắn được sống cuộc sống ‘hòa bình” với tay cụt, chân cụt, đang ngồi chờ khách bơm xe ở dọc đường, hay về nhà đi cày với mảnh ruộng bé hơn hồi còn chiến tranh, vì hòa bình rồi thì người ta biến nó thành sân gôn hay các khu rì sọt để “sánh vai với các cường quốc năm châu”, rồi đời sống quá khổ, quá oan ức tôi cũng sẽ đi khiếu kiện như bao người khác, tôi sẽ kêu “thủ tướng ơi cứu dân”, “quốc hội ơi cứu dân”, đến một lúc kêu hoài chúng nó không nghe thì có khi với bản tính ngông cuồng cộng với việc hết đường sống, tôi lại đánh bom cảm tử cũng nên.
Chính vì thế nên tôi muốn nói rằng nếu không có lá cờ đỏ của ông Hồ mang về thì sẽ không có quá nhiều bi kịch trên đất nước như ngày hôm nay. Tất nhiên lịch sử không bao giờ nói nếu.
Và ngày 30 tháng 4 năm 1975, là ngày mà triệu người vui, triệu người buồn, nhưng triệu người vui kia thì cũng mếu máo không lâu sau đó. Từ đây nửa nước Việt Nam tự do đã chìm vào biết bao nhiêu khổ đau mà kể cho hết. Vết thương lịch sử này ngoài trách nhiệm của người Việt, cũng không thể không nhắc đến việc Mỹ đã phản bội đồng minh, vì cục diện chính trị lúc đó và vì chiến lược lâu dài, Mỹ đã để cho màu đỏ của máu loang lổ trên khắp miền Nam sau khi ký kết hiệp định Paris 1973, hiển nhiên Mỹ không thể thả nổi cho khối Cộng Sản bành trướng sang đến Mỹ nhưng ở một chừng mực nào đó vì lợi ích của nước Mỹ được cân nhắc kỹ càng thì Mỹ sẳn sàng thỏa hiệp với Cộng Sản cho dù thỏa hiệp đó sẽ giết chết hàng triệu người hay cả một dân tộc khác. Gần đây nhất trong bộ phim “Việt Nam Việt Nam” của đạo diễn John Ford được công bố sau 37 năm bị giấu kín, thượng nghị sĩ Ronald Reagan đã thừa nhận “.. chấm dứt chiến tranh không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ , cái giá phải trả cho loại hòa bình đó là ngàn năm tăm tối cho các thệ hệ sinh tại Viêt Nam về sau.” Mỹ đã thua Cộng Sản trên chiến trường Việt Nam , nhưng trên chiến trường thế giới thì Mỹ đang thắng sau khi một loạt khối Cộng Sản Đông Âu và Nga Xô xụp đổ , đến trong tương lai gần thì Trung Cộng, Bắc Hàn và Việt Cộng cũng sẽ chịu chung số phận với ông tổ của chúng mà thôi.
Biết chắc chắn là Cộng Sản phải đến hồi suy vong nhưng cái hậu quả của nó để lại sau 33 năm hà hiếp dân tộc mới ghê gớm thay , biết bao nhiêu năm nữa mới phục hồi được môi trường sống đang bị phá hoại , bao nhiêu năm nữa mới cải thiện được nòi giống đang ngày một bệnh hoạn , và bao nhiêu năm nữa mới làm sáng lại đạo đức nhân phẩm của người Việt khi ngày một băng hoại . Tôi cảm thấy tiếc nuối vô cùng, tiếc cho cơ hội được sống tự do hạnh phúc của người Việt đã vỡ tan tành, tiếc cho những ai chưa từng và đã từng được “ghé bến sài gòn, là nơi du khách dập dồn từ 5 châu tới viếng thăm thủ đô, dòng sông chen chúc tàu đò , ngựa xe buôn bán hẹn hò , người dân no ấm sống đời tự do”, tự do thì đã mất ,tiếc nuối cũng đã muộn, mong sao con cháu thế hệ sau sẽ khắc cốt ghi tâm bài học của một nước nhược tiểu phải gánh chịu .
Sau mùng 2 tháng 9 năm 1945, ông Hồ đã đưa đất nước vào con đường khánh kiệt với những cuộc chết chóc triền miên chỉ vì ích kỷ thủ đắc riêng cho cái bản ngã đầy ắp tính man rợ của Quốc Tế Cộng Sản. Ở thời chiến thì người dân chết theo kiểu của thời chiến , nay thời bình thì chết theo kiểu thời bình, ví như giết “cường hào ác bá” trong cuộc cải cách ruộng đất , thảm sát hàng ngàn người dân vô tội ở Huế trong trận Mậu Thân, hay trên đại lộ kinh hoàng Việt Cộng đã hả hê mở một bửa tiệc thịt người khi nả đại pháo 130 ly và hỏa tiễn 122 ly vào người dân Quảng Trị đang rồng rắn kéo nhau dài hàng chục kilômét vào Huế để lánh nạn Cộng Sản, còn giờ đây thì người dân mất đất mất ruộng đói mà chết , ra đường sập hố ga hay xe đụng mà chết , ăn uống ngộ độc mà chết , đi làm giấy tờ bị hành lên hành xuống tức mà chết …v .v..v rất nhiều kiểu chết và cứ ở đâu có Cộng Sản thì ở đó có phi lý, có bất công , có mùi tanh của máu , có xú uế của xác người nên người ta còn gọi cờ đỏ sao vàng với một cái tên dễ nhớ khác: Cờ Máu.
Ngày hôm nay vui mừng lắm khi ngày càng có nhiều người trẻ yêu nước chống Cộng quyết liệt, nhiều người không chống Cộng nhưng cũng yêu nước quyết liệt, nhưng tất cả nên là những người chịu khó tìm hiểu lịch sử trước đã .
Hãy nhìn xem cả thế giới đều rùng mình khi nghe nhắc đến Chủ Nghĩa Cộng Sản, và Quốc Tế Cộng Sản bị toà án quân sự thế giới lên án với tội ác chống lại hòa bình thế giới, tội ác chiến tranh, và tội ác chống lại con người . Những năm gần đây người Trung Quốc tự do đã ra mắt tác phẩm Cửu Bình (9 bài bình luận về Đảng Cộng sản Trung Quốc), tác phẩm đã phơi bày những tội ác những cuộc giết người man rợ mà Trung Cộng đã gây ra và vạch trần bản chất lưu manh tà giáo, phản con người , phản vũ trụ của Chủ Nghĩa Cộng Sản, người đọc sẽ không khỏi kinh hoàng và thương cảm cho dân tộc Trung Hoa luôn vổ ngực xưng hùng xưng bá giờ đây thê thảm đến như vậy , thật là khủng khiếp khi nhận được con số thống kê của thời báo Đại Kỷ Nguyên từ ngày 3 /12/2004 cho tới nay 13/3/2009 chỉ vỏn vẹn 4 năm 3 tháng mà đã đã có 51.193.607 người ký tên ủng hộ việc dẹp bỏ Đảng Cộng Sản ,tính ra trung bình một ngày gần 10 ngàn người thức tỉnh , điều đó như như báo trước cái chết của Chủ Nghĩa Cộng Sản trên đất nước Trung Quốc chỉ còn là vấn đề thời gian . Còn ở Nga từ sau năm 1991 đã thay lá cờ búa liềm bằng lá cờ ba sọc trắng xanh đỏ có từ thời Nga Hoàng , những tượng đài Lênin đã bị tháo bỏ , viện Lênin nay đã đổi tên là Medical Biological Technologies , và nước Nga đã có kế hoạch sẽ mai táng cái xác ướp Lênin vào năm 2010 , trong khi ở Việt nam thì trẻ con cứ thắc mắc rằng “ ông Lênin ở nước Nga , sao ông lại đứng vườn hoa nước mình …” , tất cả các lĩnh vực nghệ thuật, hội họa , văn thơ , phim ảnh, âm nhạc … “trăm hoa đua nở” thỏa sức vạch trần tội ác Cộng Sản cho người dân được biết, người ta cũng đã đưa tội ác của chủ nghĩa cộng sản vào chương trình giáo dục học đường và rất nhiều lần trong những tiết học các em bé đã phản đối kịch liệt vì cho rằng làm sao mà con người có thể đối xử với nhau còn tệ hơn cầm thú như thế được ?! Thầy giáo chỉ biết nhăn mặt mỉm cười , đã qua rồi các em yêu mến ! qua rồi “thời đại của những lời nói dối tuyệt vời” .
Tôi nêu lên những điều này vì muốn nói rằng xã hội Việt Nam rồi cũng sẽ phải trải qua những giai đoạn y như thế, lá cờ vàng ba sọc đỏ chắc chắn sẽ lại tung bay ngạo nghễ trên quê hương Việt Nam, quốc ca sẽ không còn “xây xác quân thù”, lăng Hồ Chí Minh sẽ bị phá bỏ , tiền Việt Nam sẽ phải có hình hai bà Trưng, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo .v.v.. tất cả 64 tỉnh thành mỗi tỉnh sẽ có một viện bảo tàng tội ác Cộng Sản, cả Dân Tộc sẽ bừng tỉnh, cả Dân tộc sẽ xót xa đau đớn chen lẫn hạnh phúc trước quá nhiều sự thật sẽ được phơi bày, tất cả sẽ phải tiếp tục đấu tranh lâu dài và gam go trước là để lập lại trật tự xã hội, sau là để hoàn thiện dần dần nền dân chủ mà những nước láng giềng như Thái Lan, Singapore, Đài Loan, Nam Hàn, Nhật Bản đã bỏ quá xa rồi.
Càng nhìn lại lịch sử rồi đối chứng với hiện tại thì tôi lại càng căm phẫn tột cùng, khi gần 40 000 người Việt Nam đã hi sinh dưới lá cờ đỏ sao vàng trong cuộc chiến biên giới với Trung Cộng vào những năm 79, để rồi hôm nay vì quy phục quan thầy Bắc Kinh mà những hy sinh mất mát đau thương đó trở thành đề tài cấm kỵ trên tất cả các phương tiện truyền thông trong nước, học sinh thì không được học, sử gia thì không được đào sâu phân tích, nhà văn nhà thơ thì không được tự do xuất bản, ngay đến cả những người đồng đội anh dũng năm xưa, giờ đây cũng chỉ dám “đặt vòng hoa trong tâm tưởng”.
Trong khi đó lại có đến 40 nghĩa trang “Đời đời nhớ ơn các liệt sỹ Trung Quốc” trên đất nước Việt Nam. Tác phẩm Ma Chiến Hữu của nhà văn Trung Quốc Mạc Ngôn viết về cuộc chiến biên giới 1979, được phát hành trong nước với lời giới thiệu của nhà xuất bản như ca tụng về chủ nghĩa anh hùng của những người lính Trung Quốc đã xâm lược giết hại người dân Việt Nam. Và gần đây với “Vụ án Bôxít ”, Trung cộng đã âm thầm hủy diệt môi trường sống của người Việt đồng thời ngang nhiên đưa hàng ngàn công nhân chiếm đóng Tây Nguyên và những công nhân đó sẳn sàng cấm súng bất kỳ lúc nào , và tôi dám chắc rằng một ngày rất gần đây thôi chúng ta sẽ được nghe phát ngôn bộ ngoại giao Việt Cộng Lê Dũng hùng hồn lên tiếng “ Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và bằng chứng lịch sử về chủ quyền của mình đối với TÂY NGUYÊN ”, rồi cũng giống như Hoàng Sa Trường Sa, Vịnh Bắc Bộ, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc mà thôi, việc của báo chí thì cứ lu loa khẳng định chủ quyền, còn việc mất đất mất biển là chuyện quốc gia đại sự nên chỉ một mình Đảng biết Đảng giải quyết.
Nói như thế để thấy rõ bản chất vong nô của Việt cộng và bản tính bá quyền lưu manh của Trung cộng , dù chúng nó thân thiết với nhau hay chúng nó quay sang đánh nhau thì chỉ có nước mình nhiễm độc , nước mình mất, dân mình khổ , dân mình chết thôi , chứ nhà nó vẫn to, xe nó vẫn sang, trương mục ngân hàng vẫn kếch xù từ sức lao động của nhân dâ , và dù bè lũ chính trị bộ có chạy theo Tàu hay theo Mỹ đi nữa nhưng chắc chắn rằng không có tên nào theo Dân Tộc mình, đối với chúng là nước Tàu hay nước Việt Nam có khác gì nhau, Tố Hữu đã báo trước rồi mà : “Bên kia biên giới là nhà, bên đây biên giới cũng là quê hương”.
Tôi biết nói những điều này với những người đã bị Đảng nhồi sọ quá lâu sẽ bị họ đấu tố là Việt gian phản động, họ sẽ dùng những lý lẽ như nhờ ơn “bác” ơn Đảng mà mới có ngày hôm nay độc lập tự do hạnh phúc , nhưng việc tôi sinh ra và lớn lên dưới lá cờ đỏ sao vàng không có nghĩa là nhờ lá cờ đó mà tôi được sống được học tập… , mà đúng ra vì “nó” mà tôi phải mất đi rất nhiều thứ vốn dĩ là quyền cơ bản của một con người . Nói dễ hiểu cũng giống như việc người ta nuôi nhốt những con chim từ lúc nó lọt lòng , khi lớn lên nó sẽ quanh quẩn với cái lồng , sống với “tư tưởng ăn ỉa có người dọn” trong khuôn khổ của cái lồng , được quyền tự do hót nhưng thường thì khi từ nhỏ người ta sẽ dạy cho nó hót những câu “đúng đắn và lặp đi lặp lại ” đại loại như “líu lo líu lo , Vì Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa – vì lý tưởng của bác Hồ vĩ đại – sẵn sàng” hay “huýt, huýt, vì sự nghiệp dân giàu, nước mạnh xã hội công bằng văn minh”… , những chú chim hót hay này sẽ được người ta cho hưởng những đặc quyền đặc lợi , thức ăn ngon, chổ ở đẹp …. Còn tất nhiên biện pháp tốt nhất dành cho những con chim suốt ngày gào thét “két két , tự do , dân chủ , nhân quyền ” điếc tai thì sẽ bị đưa vào những “chuồng cải tạo với những tội danh rất lạ tai như “Phản động” “thế lực thù địch” “chống phá nhà nước XHCN” “âm mưu diễn biến hòa bình” …. và cải tạo đến chừng nào chịu hót đúng bài thì thôi , còn không thể cải tạo thì tìm mọi cách loại bỏ khỏi đời sống của loài chim. Cũng vì hoàn cảnh sống trong lồng tù túng cứt cơm lẫn lộn như thế, nên khi nghe thấy những chú chim khác hót ca kể về đời sống văn minh của loài chim tự do , nhiều chú chim trong lồng rất hoang mang không biết có thật mình đã bị đánh lừa suốt quãng đời qua không? dù sao may mắn thay cho nòi giống của loài chim vẫn còn nhiều những con chim đại bàng khao khát tự do ,phá cũi xé lồng oai hùng tung cánh tìm về với bầu trời xanh lơ.
Này bạn tôi ơi! đất nước mình có độc lập không khi đất nước bị lèo lái bởi những thái thú của Tàu cộng, tự do là gì khi đến lòng yêu nước cũng bị tước đoạt , và hạnh phúc ở đâu khi hàng chục triệu người trên đất nước mình vật lộn kiếm ngày 2 bữa ăn không nổi.
Khi nhìn thấy các mẹ các chị cầm cờ đỏ ảnh “bác” đi khiếu kiện, thấy sinh viên học sinh yêu nước mang cờ đỏ đi biểu tình chống Tàu Cộng , thấy các anh lính gìn giử tổ quốc nơi biên ải xa xôi hay trên các vùng hải đảo mang theo lá cờ đỏ sao vàng, tôi đã thốt lên, các anh ơi! các chị ơi! các mẹ ơi! Còn cờ đỏ sao vàng thì không bao giờ có độc lập tự do hạnh phúc .
- Viết cho “Bác” ở dưới địa ngục để báo cho “Bác” biết dù tôi đã bị Đảng của “Bác” nhồi sọ suốt 2 chục năm nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo .
- Viết cho dì của tôi đang vất vã kiếm kế sinh nhai nuôi đàn con nhỏ.
- Viết cho dượng của tôi đang ngày đêm canh giữ trên hòn đảo Trường Sa “còn sót lại”.
- Viết cho anh chị tôi đang hăng hái dấn thân “vì sự nghiệp dân giàu nước mạnh xã hội công bằng văn minh”.
- Viết cho bạn tôi tốt nhiệp đại học loại khá , thất nghiệp , đóng tiền nhà thì hết tiền ăn, muốn ăn thì hết đóng tiền nhà.
- Cũng viết cho bạn tôi, con một gia đình quan chức giàu có nhưng đang sống mất phương hướng trong xã hội lộn ngược này.
- Và viết cho thằng em tội nghiệp của tôi đang ngồi trên ghế nhà trường ,miệng đọc ê a, mặt mày ngơ ngác.
Đài Loan 07/4/2009
Sinh viên Du học nghành kiến trúc
Lê Trung Thành
 

FB Nguyen Tuan - Cuộc sống nguy hiểm

Thế là chỉ trong vòng chưa đầy một tuần lễ sau khi bị bắt, ông dượng của Kim Jong Un là Jang Song Thaek đã bị hành quyết. Dù biết dưới chế độ kì quặc đó ở Bắc Hàn thì chuyện gì cũng có thể xảy ra một cách bất ngờ, nhưng sự việc lần này còn hơn cả bất ngờ vì nó nói lên sự tàn bạo của một chế độ chuyên chính và cuộc sống nguy hiểm trong xã hội đó.

Thoạt đầu khi đọc tin này, tôi ngạc nhiên không chỉ tính tàn bạo của Kim Jong Un (một kẻ chỉ mới 30 tuổi), mà người bị hắn hành quyết chính là dượng của hắn, vậy thì hắn sẽ ăn nói như thế nào và mặt mũi nào nhìn cô của hắn. Nhưng càng kinh ngạc hơn khi biết rằng (qua abc.com) chính cô của hắn là Kim Kyong-hee đạo diễn việc tử hình chồng [1]. Bà này cảm thấy chồng mình có quá nhiều quyền lực và như thế là một sự đe doạ đến triều đại Kim, nên phải ra tay giết chồng. Thật là kinh khủng! Vợ dàn dựng giết chồng. Cháu ra tay tử hình dượng. Xã hội gì mà khủng khiếp như thế.

Nghĩ cho cùng sự tàn bạo của Kim Jong Un chỉ là sản phẩm của một cơ chế độc tài. Một thanh niên 30 tuổi, ăn học chẳng biết ra sao, phong cách có phần lơn tơn, chẳng có công cáng gì đáng nói, vậy mà những người đáng tuổi cha chú bác của cậu ta phải khúm núm phò nịnh. Chỉ có cái cơ chế độc tài và phong kiến mới dựng nên một con người như vậy, chứ ở xã hội văn minh thì làm gì cậu ta có quyền sinh sát như thế. Tôi nghĩ chính cái cơ chế tàn bạo kèm theo cái hệ thống nhồi sọ dân chúng đã biến một cậu thanh niên 30 tuổi thành một tên bạo chúa.

Nhưng sự việc còn có một ý nghĩa đáng suy nghĩ hơn về dân tộc tính. Gần đây nhiều người lí giải rằng sự trì trệ và lạc hậu của Việt Nam là do dân tộc mình “nó như thế”. Nhưng có lẽ lí giải này chưa thuyết phục vì sự tương phản giữa Nam Hàn và Bắc Hàn quá rõ ràng. Cùng là một dân tộc, một hệ gen, một hệ văn hoá, mà sao một bên thì tàn bạo còn một bên thì văn minh? Chỉ có khác nhau ở thể chế mà thôi. Như vậy, thể chế tạo nên con người và hành xử của con người.

Nói khách quan, ngày xưa Việt Nam ta cũng có những bạo chúa như Kim Jong Un. Gần nhất có lẽ là đời Lê. Sử sách còn ghi lại những quan sát của học giả Lê Quý Đôn về vua Lê Lợi rằng ông ta hẹp hòi và cũng tàn bạo. Lê Lợi cũng từng giết công thần (như Kim Jong Un mới giết dượng mình). Bàn về vấn đề "ma quỉ” của chế độ chuyên chế, một chí sỉ Việt Nam đã có một nhận xét rất hay và vẫn còn mang tính thời sự. Một người bạn mới phát hiện một quan sát của Phan Châu Chinh như sau:

"Năm 1910, được khỏi tù, năm 1911 tôi được qua Tây để xem xét cái học thuật văn minh Âu Châu. Đã 12 năm, tôi ăn nằm trên cái đất dân chủ, hớp cái không khí tự do, nhờ vậy mà tôi hiểu được lẽ chánh đáng trong thế giới, phần nghĩa vụ của quốc dân, và cũng biết chắc được cái mục đích của nước nhà nên thay đổi như thế nào. Dân ta bây giờ phải đánh thức nhau dậy, phải đồng lòng hiệp sức mà chống cự với lũ vua dữ quan nhơ, phải phá nó cho tan, đạp nó cho đổ; lại phải lấp tận nguồn, cắt tận rễ, làm cho tiệt hẳn sức ma quỉ chuyên chế, nó đã ám ảnh chúng ta mấy ngàn năm nay, nếu không làm như thế thời không bao giờ trông thấy ánh sáng mặt trời mặt trăng nữa!

Đó là cái chủ ý và cái mục đích của tôi vậy." [2]

Bây giờ thì hệ thống truyền thông Bắc Hàn tung hết công lực ra để làm nhục Jang Song Thaek, và đồng thời nâng Kim Jong Un thành “lãnh tụ kính yêu”. Dĩ nhiên, trong cái chế độ chuyên chế kì quặc đó thì họ có thể nguỵ tạo bất cứ điều gì. Những thông tin rò rỉ ra ngoài chưa chắc đã đúng sự thật. Cũng có thể trong quá khứ Jang Song Thaek là một ông bạo quan, nên bây giờ gặp quả báo. Nếu qui luật này đúng thì cũng có thể tiên đoán rằng Kim Jong Un sẽ có ngày được đối xử như dượng của hắn. Đúng là “living dangerously”.

Chú thích:

[1] Abc.com viết “The purge drama was designed by Kim Kyong-hee, Jang's wife, and Kim Jong-un, Lee said. "She has openly expressed to the political bureau members that Jang's power line is a threat to the royal family so she took an obvious choice."

[2]http://chungta.com/vi-VN/DF813127C0CC44E8808B1137C152BEE4/View/Tu-lieu-Tra-cuu/Thu_that_dieu/Print.aspx

Bản chất cộng sản "cực kỳ tàn bạo":

 Mạng người không bằng con chó!


Trong mấy ngày này tình hình chính trị nóng bỏng tại Bắc Hàn cộng sản với cuộc thanh trừng đẫm máu của dòng tộc Kim với bản án tử hình nhanh nhất từ trước tới nay trong nội bộ thượng tầng tại Bình Nhưỡng: xử tử ông dượng Jang Song Taek (67 tuổi) của chủ tịch Kim Jung-un với tội đồ "Kẻ phản bội quốc gia lớn nhất của mọi thời đại" ("Traitor to the nation for all ages" - "Größter Verräter aller Zeiten").
Bản án còn phỉ báng hạ cấp xuống thành hàng thú vật: "Tồi tệ hơn cả một con chó" ("Worse than a dog" - „Schlimmer als ein Hund“).

Nếu là một người sống ở đầu đường xó chợ thì chẳng can chi, nhưng đằng này một người nắm trong tay đầy quyền lực đứng thứ 2 của cộng sản Bắc Hàn - một người với tay tận trời từ thời ông bố Kim Jung-il cho đến đời con Jung-un, nhưng đã bị nhục nhã dẫn độ trong một cuộc họp đảng hôm 9/12 và bị xét xử nhanh chóng vào ngày 13/12.
Nếu đúng nguồn tin đang được truyền thông Tây Phương kiểm chứng thì càng cho thấy cách hành xử tàn ác của cộng sản đúng vào hạng thú vật: Vợ đi tố cáo chồng.

Vì thế, chẳng lạ gì khi chính phủ Hoa Kỳ đã lên án cuộc thanh trừng trong dòng tộc Kim là hành vi "cực kỳ tàn bạo".
Ông Jang Song Taek kết hôn năm 1972 với em gái của chủ tịch Kim Jong-il, bà Kim Kyong-hui (sinh năm 1946), hiện đang mang quân hàm đại tướng. Với kiểu lập công bán đứng người chồng thì bà đại tướng này – theo nhận định của Tây Phương vẫn còn được lòng của đứa cháu Jung-un mà an toàn tại vị.
Trong khi đó Kim Jung-un đang tiếp tục thanh trừng các bè cánh của ông dượng Jang Song Taek. Từ trên xuống dưới những người theo ông Jang có khoảng từ 10.000 đến 30.000. Bây giờ là cơ hội để Hoa Kỳ, Trung Cộng và Nam Hàn tìm cách cứu vớt các nhân vật này nhằm khai thác các tin tức tình báo. Chắc chắn đây là một cuộc đào tẩu chính trị lớn nhất của cộng sản Bắc Hàn. Trung Cộng đang điều thêm quân đến biên giới, có thể với ẩn ý giúp đỡ nhóm đào tẩu chăng? Bắc Kinh đã bị mất đi một đồng minh trung thành qua việc xử tử ông Jang Song Taek.
Tại thủ đô Bình Nhưỡng, bộ máy tuyên truyền khuếch đại qua Thông tấn xã KCNA loan tin Jang Song Taek là một „kẻ phản cách mạng, kẻ cặn bã và hèn hạ, tham vọng chính trị đê hèn và là kẻ lừa đảo… hành vi bị nguyền rủa đến 3 lần“.
Bản cáo trạng tiếp thêm: „Jang Song Taek bị buộc tội đã tập hợp lực lượng không thể chấp nhận và thành lập một nhóm phe phái hiện đại trong một thời gian dài. Do đó đã phạm tội ác ghê tởm như âm mưu lật đổ nhà nước bằng tất cả các loại thủ đoạn và phương tiện đê hèn với một tham vọng hoang đường giành lấy quyền lực tối cao của đảng và nhà nước“.
Theo tờ báo Nhật Mainichi cho biết kẻ bị tử hình thứ hai cùng với Jang Song Taek là cựu đại sứ Ri Su-yong (73 tuổi) của Bình Nhưỡng ở Thụy Sĩ. Ông phục vụ tại thủ đô Bern một thời gian dài 22 năm với một tên gọi khác, đồng thời trong lúc này ông bảo quản bí mật một tài sản to lớn được ước tính 4 tỷ Đôla của gia đình họ Kim tại các ngân hàng Thụy Sĩ. Tại đây, thời cậu bé Jung-un còn đi học thì chính ông Ri Su-yong là người giám hộ cho cậu ta.
Kể từ khi trở về Bình Nhưỡng vào ba năm trước đây, ông Ri Su-yong đã làm việc chặt chẽ với ông Jang Song Taek. Hai người đã trở thành một cầu nối kinh tế quan trọng nhằm thu hút giới đầu tư nước ngoài, đặc biệt là giới đầu tư từ láng giềng Trung Cộng.
Giết người giám hộ Ri Su-yong thì cậu ấm Kim Jung-un đã bịt kín được tất cả bí mật của mình trong thời gian sống ở Thụy Sĩ cũng như tiếp tục dấu được món tiền khổng lồ ở đây.
Bản chất cộng sản "cực kỳ tàn bạo" luôn được tiếp nối từ thời Stalin, Mao, Chruschtschow, Ceaușescu, Kim (kéo dài 3 đời), v.v… chỉ có biết giết và giết. Cộng sản Việt Nam cũng mù quáng đi theo con đường này như văn nô Tố Hữu đã vinh danh sự giết người:
“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt.”

Cộng sản Bắc Hàn đang dạy đứa cháu 30 tuổi giết thẳng thừng ông cậu dượng của mình!
Hà Long

TRÀO LƯU THOÁT TRUNG HOA CỦA CÁC CHƯ HẦU ĐANG CHUYỂN ĐỘNG?

Bài đọc liên quan:
Có một mẫu số chung cho tất cả bạn bè và chư hầu của Trung Hoa là nghèo đói và yếu hèn hoặc tưng tửng trong ngoại giao điên khùng của Triều Tiên. Đó cũng là chiến lược của Trung Hoa để kiềm chế, sai khiến và bành trướng kiểu quyền lực mềm đến các chư hầu.
Ở Miến Điện, thế hệ của Thein Shwe bắt đầu thoát Trung Hoa bằng những chuyển đổi chính trị từ năm 1990 với hiến pháp cho phép một đa nguyên chính trị, đến 2005 quyết định dời đô từ Rangoon đến thủ đô hành chính mới mang tên Pyinmana cách thủ đô Rangoon cũ 600 km về phía bắc, và đến năm 2011 ông tổng thống Thein Sein kế vị Thein Shwe làm cuộc thay đổi ngoạn mục cả kinh tế lẫn chính trị, đang làm cho Miến Điện thay da đổi thịt hằng ngày.
Theo tài liệu của World Bank thì, Miến Điện đứng thứ 2 sau Bắc Hàn về sự đánh giá nguy cơ sụp đổ kinh tế chính trị. Và Miến Điện đã buộc phải thay đổi trước khi quá muộn. Trong cuộc thay đổi đó, Miến Điện đã làm cuộc Thóat Trung Luận đẹp mắt làm thế giới ngỡ ngàng và thán phục. Nếu Nam Phi có một Nelson Mandela làm thay da đổi thịt Nam Phi bằng ý chí bất khuất và lòng vị tha, nhân bản, thì ở Miến Điện có một người đàn bà thép Aung Kyi cũng không kém, để đưa Miến Điện có ngày hôm nay.
Hôm qua 13/12/2013, tờ Bưu Điện Buổi Sáng - South China Morning Post - của Trung Hoa ở HongKong đưa tin: North Korea's execution of Kim's uncle Jang will test ties with China: Bắc Hàn tử hình ông Jang để thoát khỏi sự trói buộc của Trung Hoa. Kim Jong Un kết tội dượng rễ của mình bán tài nguyên than đá và đất đai cho Trung Hoa giá rẻ để lo lót tiền hoa hồng môi giới, và quan hệ hữu hảo với Trung Hoa nhằm củng cố vị trí của mình ở Bắc Hàn.

Ông Jang Song-thaek gặp Hồ Cẩm Đào trong chuyến thăm Trung Quốc tháng 8/2012 sau khi Kim Jong Un lên nắm quyền 8 tháng.
Nhưng Tân Hoa Xã của Trung Hoa lại đưa tin từ nguồn Thông Tấn Trung Ương Bắc Hàn - KCNA: KOREAN CENTRAL NEWS AGENCY of DPRK(Democratic People's Republic of Korea) - rằng, ông Jang Song Thaek bị xử tử bằng một phiên tòa quân sự đặc biệt hôm 12/12/2013 vì tội phá hoại đất nước và âm mưu thành lập lực lượng lật đổ chính quyền nhân dân.
Qua sự việc này cho thấy Kim Jong Un không tin tưởng Trung Hoa, và Bắc Hàn của thời đại Kim Jong Un muốn Thoát Trung Luận bằng cách của Kim Jong Un, một thế hệ không ân oán với Trung Hoa bắt đầu. Và mấy hôm nay Trung Hoa quan ngại với hành động này của Kim Jong Un ở tuổi 30, nắm quyền chấp chính chỉ sau 1 năm cha mình qua đời. Đó là điều đáng để chúng ta phân tích cho sự kiện này.
Tháng 5/2013 Trung Hoa kêu gọi trừng phạt nghiêm khắc Bắc Hàn buộc Kim Jong Un phải cử đại sứ đặc biệt Bắc Hàn đến Bắc Kinh. Trước sự kiện Kim Jong Un ra lệnh bắt ông Jang Song Thaek 3 ngày, vào ngày 02/12/2013 tổng thống Nga Putin đã ký sắc lệnh trừng phạt Bắc Hàn. Lý do là trừng phạt được cho là vì những hoạt động hạt nhân của Bắc Hàn có thể gây nguy hiểm cho thế giới vì vi phạm những gì Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đã quy định, nhưng đó có thể là bề nổi của tảng băng chìm là, Kim Jong Un muốn thoát ra khỏi khối cánh tả Nga Trung lâu nay vẫn bảo trợ Bắc Hàn.
Mỗi quốc gia có một hoàn cảnh lịch sử và văn hóa khác nhau có một con đường để chọn lựa cho sự chuyển đổi và Thoát Trung Luận khác nhau. Nếu Bắc Hàn chịu sự bao biện, hỗ trợ cả trong chiến tranh liên Triều, đến cả kinh tế từ hột gạo đến từng giọt xăng dầu từ 1953 đến nay, thì Miến Điện hoàn toàn khác, họ tự chuyển sang quân phiệt chuyên chế sau 1975, khi mà trào lưu cộng sản lan rộng khắp thế giới.
Để thoát Trung Hoa, Miến Điện đã chọn con đường trí tuệ của mình nhờ vào thế hệ 194x có kinh nghiệm, có kiến thức và có tầm nhìn, nên con đường đi của họ êm đềm hơn, do ân oán lịch sử với Trung Hoa không sâu đậm. Ngược lại, ở Bắc Hàn do quan hệ sâu đậm và 2 đời lãnh đạo nặng nợ với Trung Hoa, nên cách Thát Trung Hoa của Bắc Hàn mang màu sắc khác, song Kim Jong Un là thế hệ được đào tạo tốt ở quốc gia tư bản giãy chết. Nhưng cả 2 đều có chung một điểm là mọi quyền hành đều tập trung về một cá nhân quyết định để tự cứu mình, và cứu cả một đất nước trong khi kinh tế suy sụp có thể làm cho chính trị sụp đổ theo.

Lễ kỷ niệm 66 năm ngày Thiếu Nhi của Bắc Hàn cho thấy quyền lực của Kim Jong Un đang ở đỉnh cao tối thượng đến cả nhiều thế hệ trẻ, già ở Bắc Hàn.
Nhưng so với Miến Điện, Bắc Hàn có một lợi điểm tối quan trọng mà các quốc gia chư hầu quanh Trung Hoa không có được là, Bắc Hàn sản xuất được bom hạt nhân. Một vũ khí lợi hại mà bất kỳ quốc gia nào cũng phải kính trọng, mặc dù Bắc Hàn không được phép sản xuất bom hạt nhân theo hiến chương của Liên Hiệp Quốc có từ sau chiến tranh thế giới II. Nó giúp cho Bắc Hàn có thể tự chủ và độc lập với bất kỳ cường quốc nào, khi Bắc Hàn có được một chiến lược kinh tế vĩ mô và vi mô tốt cho tương lai.
Vẫn còn quá sớm để nhận định rằng Kim Jong Un sẽ làm được gì cho Bắc Hàn. Có thể thanh trừng nội bộ gia đình trị của mình là để củng cố quyền lực sau khi lên nối ngôi ở một xã hội phong kiến tập quyền như Bắc Hàn, chứ chưa chắc là một cuộc Thoát Trung Hoa như chúng ta suy đoán. Nhưng cũng có thể Kim Jong Un đã có những mối quan hệ tốt với phương Tây trong quá trình du học, và khi thời cơ đến Kim Jong Un bắt đầu đốn cổ thụ, cắt đứt những chiếc rễ đã được Trung Hoa cài cắm vào Bắc Hàn để thao túng chính trường Bắc Hàn.
Vấn đề đặt ra là, Bắc Hàn chỉ Thoát Trung Hoa, nhưng vẫn giữ chế độ phong kiến tập quyền kiểu mới như 2 thế hệ trước đó của gia đình họ Kim, hay là Bắc Hàn muốn Thoát hoàn toàn ra khỏi chế độ chính trị mà lâu nay đã làm cho Bắc Hàn điêu đứng về kinh tế lẫn chính trị vì bị cả thế giới bao vây.
Có 3 khả năng cho tương lai Bắc Hàn qua những gì đã diễn tiến trong thời gian ngắn Kim Jong Un chấp chính.
Có khả Bắc Hàn trong tương lai gần là, Bắc Hàn sẽ đi theo con đường cải tổ kinh tế của Việt Nam và Trung Hoa đang đi để tự cứu lấy mình, và chính trị vẫn giữ nguyên trạng, bằng cách đánh đổi về vấn đề hạt nhân. Và bán đảo liên Triều vẫn chia cắt. Nhưng với khả năng này, bước tiếp theo bắt buộc Triều Tiên phải cải tổ chính trị cho phù hợp với kinh tế mở cửa, nếu không, Bắc Hàn buộc phải quay lại làm chư hầu của Trung Hoa khi kinh tế suy sụp do chính trị thối nát gây ra như các quốc gia khác ở khu vực.
Khả năng thứ hai khó diễn ra là có một cuộc động loạn chính trị ở Bắc Hàn lật đổ triều đại họ Kim. Vì quyền lợi ăn chia đã được chia đều cho quân đội và an ninh Bắc Hàn, ngay cả người quyền lực đã có công đưa Kim Jong Un lên chấp chính như ông Jang Song Thaek, mà cũng bị tử hình thì Kim đệ tam không dễ lung lay.

Ông Jang Song-thaek bị bắt ngay tại cuộc họp của đảng lao động Bắc Hàn hôm 05/12/2013 và đã bị tòa án quân sự tử hình hôm 12/12/2013 vừa qua.
Khả năng thứ ba là Bắc Hàn sẽ cải tổ kinh tế lẫn chính trị như Miến Điện để tự lực, tự cường với việc đánh đổi vấn đề hạt nhân là hầu như không thể xảy ra. Nhưng nếu có xảy ra thì thời gian đòi hỏi ít nhất 3 thập kỷ tới bằng sự chuyển động từ từ như Miến Điện đã làm.
Nhưng dù khả năng nào diễn ra đi nữa, thì Bắc Hàn đang đi trên con đường không lùi lại với Nga Trung như hai thế hệ nhà họ Kim trước đây. Và cuộc Thoát Trung Hoa của các chư hầu đang chuyển động ngoài tầm kiểm soát của Trung Hoa. Liệu còn bao nhiêu chư hầu nữa của Trung Hoa sẽ tiếp bước theo cách riêng của mình?

Trung Quốc đã rút ra được bài học mới từ sự sụp đổ của Liên Xô

Новость на Newsland: Китай извлек новый урок из распада Советского Союза

Китай извлек новый урок из распада Советского Союза


Kichbu theo: statuspress.com.ua

  thư Đảng của tỉnh Giang Tô ở miền đông Trung Quốc mới  đây đã triệu các quan chức địa phương tham gia  các lớp học bắt buộc. Nhiệm vụ của họ là để xem một phim tài liệu  sáu tập về sự tan rã của Liên bang Xô viết,  phóng viên của The Wall Street Journal  tại Pekin  Jeremy Paige viết.

"Bộ phim bắt đầu với những cảnh từ cuộc sống của Liên Xô trong thời kỳ hoàng kim của nó, nhưng chúng đã nhanh chóng được thay thế bằng những hình ảnh bất ổn định đáng sợ của người hàng xóm phía bắc của Trung Quốc vào những năm 1990, kèm theo tiếng nhạc rùng rợn, xen kẽ với những lời ta thán của những người cộng sản Nga về số phận của nhân dân của họ. Thông điệp của bộ phim: Liên Xô sụp đổ không phải vì chính hệ thống cộng sản, mà là vì những người phản bội nó, đặc biệt là Mikhail Gorbachev "- trong bài báo nói.

"Bộ phim là một phần cấu thành của chiến dịch tư tưởng được khởi xướng bởi tân lãnh đạo của Trung Quốc Tập Cận Bình với mục đích khích lệ những lực lượng mới trong đảng và đảm bảo sự chấp hành kỷ luật của các đảng viên của đảng. Từ tháng Chín, nó đã được chiếu tại hàng chục cuộc họp chính trị",- Paige cho biết.

"Các đảng viên và các nhà khoa học khẳng định rằng đây là - một phần của những nỗ lực để chống lại những gì được hình dung như âm mưu của Mỹ lật đổ đảng bằng con đường "diễn biến hòa bình"- sự phát tán những tư tưởng phương Tây trên các phương tiện truyền thông, trong giới học thức và văn hóa-pop" - tác giả nhận xét.

"Bộ phim, được quay bởi thiếu tướng hồi hưu Trung Quốc, đã bị chỉ trích bởi một số nhà khoa học Trung Quốc chuyên về lịch sử Liên Xô, trong đó có cả các đảng viên của đảng" – trong bài báo nói.
"Các cuộc tranh luận về lịch sử của Liên Xô diễn ra trong bối cảnh của cuộc tranh cãi trên diện rộng hơn về tương lai của Trung Quốc" - tờ báo viết.
Tại hội nghị tháng Mười Một của Trung ương đã phê duyệt một gói các cải cách của Tập Cận Bình sẽ mở cửa hơn nữa nền kinh tế cho các lực lượng thị trường và tăng sức mua của nông dân và lao động nhập cư, tác giả nhắc lại.

Trên mặt trận chính trị, Tập Cẩm Bình đi theo hướng ngược lại, quay về quá khứ để củng cố chủ nghĩa Lenin chính thống và bịt miệng những người đấu tranh ủng hộ việc hạn chế quyền lực của đảng bằng hiến pháp, nhà báo cho hay.
Trung Quốc hiện đại rất khác với Liên Xô. Nền kinh tế Trung Quốc lớn hơn, phát triển nhanh hơn và liên kết chặt chẽ hơn với phần còn lại của thế giới so với nền kinh tế của Liên Xô. Hệ thống chính trị hiện nay của Trung Quốc cho phép nhiều tự do cá nhân hơn hệ thống chính trị của Liên Xô, và trong khuôn khổ của nó đã áp dụng tuổi về hưu đối với ban lãnh đạo.

Trong những khía cạnh khác, đảng CS Trung Quốc vẫn bắt nguồn từ trong quá khứ, với các cơ chế ra quyết định của mình, với hệ thống đăng ký và với chính sách đối với dân tộc thiểu số dựa trên mô hình của Liên Xô cũ, trong bài báo nói.

"Một số người hâm mộ Tập cho rằng ông giữ quan điểm bảo thủ nhằm sớm đảm bảo cho mình sự ủng hộ chính trị, theo mức độ mà ông vượt qua sự chống đối những cải cách kinh tế mà ông đã hứa hẹn”, - tác giả viết.
Tuy nhiên, trong hàng ngũ của đảng ngày càng nhiều người nhận thức được rằng Tập Cận Bình so với cả hai người tiền nhiệm của ông quan hệ chặt chẽ hơn với lực lương bảo thủ trong đảng, bài báo nhận xét.

"Bộ phim dựa trên một trong hàng chục nghiên cứu về sự tan rã của Liên bang Xô Viết, được thực hiện bởi các nhà khoa học Trung Quốc từ năm 1991. Trong rất nhiều những nghiên cứu đã đưa ra những kết luận khác nhau dẫn đến sự sụp đổ của Liên Xô: một hệ thống chính trị cứng nhắc, nạn tham nhũng trong hàng ngũ elite, chính sách so vanh nước lớn trong quan hệ với các dân tộc thiểu số và những sai sót cơ bản của mô hình kinh tế của nó, "- viết Paige.

Sự sụp đổ của Liên Xô tiếp tục là một vấn đề nhạy cảm ở Trung Quốc, bởi vì các nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc trong một thời gian dài tìm đến Moscow kinh nghiệm - tích cực và tiêu cực – áp dụng cho tương lai của họ, bài báo viết.

Có một câu hỏi rất quan trọng - chuyên gia về Nga U Enyuan nói. – Phải chăng Liên Xô sụp đổ vì những vấn đề lịch sử mang tính hệ thống - các vấn đề mô hình Stalin – hoặc do lỗi của Gorbachev? Theo ý kiến ​​của chúng tôi, vì điều cuối này. Và điều này trùng hợp với quan điểm của ban lãnh đạo".

* Dòng chữ trên hình minh họa "Chúng tôi xây dựng chủ nghĩa xã hội"

Nghị viện châu Âu Thách thức Chế độ Trung Cộng về Tội ác Mổ cắp Nội tạng.

Danh sách càng ngày càng gia tăng các chính phủ yêu cầu chấm dứt giết người để lấy nội tạng.
NEW YORK – Hôm qua, Nghị viện châu Âu đã thông qua một nghị quyết lên án “mổ cắp nội tạng có hệ thống, do nhà nước (Trung Cộng) chuẩn phê…từ các tù nhân lương tâm tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, bao gồm từ số lượng lớn các học viên Pháp Luân Công.” Nghị quyết kêu gọi các quốc gia thành viên công khai lên án việc thi hành khủng khiếp này, và đảm bảo rằng tất cả những người liên quan phải bị truy tố.
“Nghị quyết này đã gửi một thông điệp quan trọng đến chế độ Cộng sản Trung Quốc nói rằng tội ác chống lại loài người như vậy là không thể chấp nhận bởi các thành viên của xã hội văn minh”, phát ngôn viên của Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp ông Erping Zhang nói.
Các báo cáo của các quan chức Trung Cộng giám sát việc giết hại người dân có hệ thống để lấy nội tạng đầu tiên xuất hiện vào tháng Ba, năm 2006 khi một cựu nữ nhân viên bệnh viện (và là vợ của một trong những bác sĩ) tiết lộ rằng có 4.000 học viên Pháp Luân Công đã bị giết để lấy nội tạng tại bệnh viện, trong đó cô đã từng làm việc. Một tuần sau, một bác sĩ quân đội Trung Cộng không những đã chứng thực sự tiết lộ bởi người phụ nữ này, nhưng còn tuyên bố hành động tàn bạo như vậy đã diễn ra trong 36 trại tập trung khác nhau trong cả nước.
Vào tháng Bảy năm 2006, cựu Bộ trưởng Ngoại giao về Á châu Thái Bình Dương David Kilgour và luật sư nhân quyền nổi tiếng David Matas, công bố báo cáo 140 trang của riêng mình. Nó đã thu hút “các kết luận đáng tiếc rằng cáo buộc là đúng sự thật”.
Hai cuốn sách sau đó đã được xuất bản, với chủ đề: Thu Hoạch Đẫm Máu: Mổ cắp Nội tạng của học viên Pháp Luân Công (*) tại Trung Quốc trong năm 2009, và cơ quan Nhà nước: Lạm dụng ghép tạng ở Trung Quốc vào năm 2012. Họ kết luận rằng hàng chục ngàn học viên Pháp Luân Công đã bị giết để lấy nội tạng.
Năm 2008, Israel cấm du lịch ghép tạng chủ yếu là để đáp ứng với bằng chứng mới về mổ cắp nội tạng ở Trung Quốc.
Ngày 06 tháng 12 năm 2013, Thủ tướng Canada Irving Cotler giới thiệu một đạo luật nhằm ngăn chặn người dân Canada thọ nhận các cơ quan nội tạng mà không do tự nguyện hiến tặng.
Tại Mỹ, Hạ viện hiện đang chuẩn bị một nghị quyết lên án mổ cắp nội tạng ở Trung Quốc, và kêu gọi điều tra.
“Mặc dù tất cả các chiến thuật dùng áp lực và đe dọa mà các quan chức Trung Quốc sử dụng để gây ảnh hưởng quốc tế nhằm ngăn chận các chính phủ nước ngoài làm nổi bật sự tàn bạo này, nhiều người, bao gồm cả Nghị viện châu Âu, bây giờ đang thách thức Bắc Kinh ngăn chặn thực tế khủng khiếp này”, Zhang cho biết thêm . “Các nhà điều tra nói rằng có khoảng 45.000 – 65.000 học viên Pháp Luân Công đã bị giết để lấy nội tạng có thể được bán để thu lợi nhuận. Tội ác này phải dừng lại. Đây là một sỉ nhục đối với tất cả nhân loại.”
Chú thích:
(*) Bloody Harvest: Organ Harvesting of Falun Gong Practitioners in China

Không thể bỏ qua

Vũ Sinh Hiên
Trên chuyến bay của hãng Hàng không Pháp từ Paris về TP. Hồ Chí Minh ngày 10-12-2013 vừa qua, chiếc màn hình nhỏ đặt trước mỗi hành khách vẽ lộ trình của chuyến bay để tiện bề theo dõi. Chiếc máy bay rời Tây Âu theo hướng Đông Âu, Trung Đông rồi vào không phận Châu Á, Nam Trung Hoa rồi Miến Điện Thái Lan. Cả bầu trời Đông Nam Á hiện rõ mồn một, dải đất chữ S của quê hương đẹp thần tiên bên bờ Thái Bình Dương. Một hàng chữ rất rõ nét đập vào mắt tôi ngay dưới mũi Cà Mau của Tổ Quốc dấu yêu: South China Sea (tiếng Anh), Mer de Chine Méridionale (tiếng Pháp), có nghĩa là Biển Nam Trung Hoa. Nam Trung Hoa nào ở đây? Hàng chữ này phải được đưa lên bên dưới đảo Hải Nam của Trung Quốc mới hợp lý. Sử sách của người Trung Hoa từ ngàn đời vẫn công nhận ranh giới của người Hán là đảo Hải Nam cơ mà. Không được tùy tiện đưa đường lưỡi bò xuống sát ranh giới phía Nam của Tổ Quốc ta. Người Tàu đã ngang ngược trên biên giới đất liền của họ với các nước láng giềng cắn răng chịu đựng vì yếu thế. Nhưng người Tàu không được phép ngang ngược như vậy với Châu Á phía Nam, với Việt Nam, trong hiện tình thế giới hôm nay.
Tôi chắc rằng đã có lần Bộ trưởng Ngoại giao và các viên chức của Bộ đã từng đáp những chuyến bay Air France đi công tác đó đây, chẳng lẽ các vị lại không nhìn thấy hàng chữ này? Tôi không thể hiểu được hãng Hàng không Việt Nam vẫn thản nhiên liên doanh với Air France trong các chuyến bay TP. Hồ Chí Minh – Paris – TP. Hồ Chí Minh mà không một chút áy náy và can thiệp vào sự thiếu hiểu biết (cố tình hay hữu ý đây?) của hãng Hàng không Pháp.
Tôi yêu cầu hai hãng Hàng không Việt Nam và Pháp phải sửa sai chi tiết này ngay lập tức, vì chỗ có hàng chữ ấy trên bản đồ của Air France, là Biển Việt Nam đấy.
Phú Nhuận, ngày 13-12-2013
V. S. H.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Thanh trừng nội bộ tại Triều Tiên - Kì 1: Diệt “đương kim đại thần”...

Đăng Bởi -
Từ khi lên nắm quyền, Kim Jong-un đã thanh loại hàng loạt cán bộ cấp cao và các "nguyên lão công thần", cụ thể là đã thay thế, phế truất và điều chỉnh chức vụ của 97 quan chức cấp cao (các vị tướng từ 3 sao trở lên), chiếm 44% tổng số lãnh đạo nước này, đồng thời đề bạt rất nhiều quan chức trẻ lên thay thế.
Việc nhân vật quyền lực thứ hai Triều Tiên, Jang Song Thaek bị tử hình sau cáo buộc “âm mưu phản quốc” được Tòa án quân sự đặc biệt đưa ra đã làm rúng động chính trường Triều Tiên và dấy lên lo ngại cho các nước trong khu vực về sự bất ổn của nước này.
Các lời buộc tội về âm mưu của ông trong phiên tòa còn gây bất ngờ lớn cho các chuyên gia nghiên cứu Triều Tiên. 
"Điều này thật lạ thường. chúng tôi chưa từng chứng kiến một hình thức thông báo (các hành động phạm tội) như vậy trong quá khứ. Lời giải thích quá kỹ như muốn chứng minh tính hợp pháp của quyết định này", BBC dẫn lời một quan chức trong bộ Thống nhất Hàn Quốc. 
Thêm vào đó, đây được coi là vụ thanh trừng cấp cao nhất trong lịch sử Triều Tiên, nhưng lại không phải là vụ duy nhất dưới “triều đại” của Kim Jong Un.
Ngay từ lúc Kim Jong Un được giới thiệu là người kế nhiệm thứ ba của Nhà nước Xã hội chủ nghĩa khép kín nhất thế giới, tổng cộng 31 quan chức Bắc Triều Tiên đã bị mất chức, theo Nhật Báo Triều Tiên xuất bản tại Nam Hàn dẫn lời Nghị sĩ Yun Sang-hyon - hiện đang là thành viên Ủy ban Đối ngoại, Thương mại và Thống nhất của Quốc hội Hàn Quốc.
Nghị sĩ Yun Sang-hyon dẫn các nguồn tin tình báo cho biết, danh sách các quan chức bị thanh trừng bao gồm 4 thành viên của Quân ủy Trung ương bị cách chức hồi tháng 9.2010, 13 quan chức bị bãi nhiệm năm 2011 và 14 người bị kỷ luật trong năm 2012. 
Trong số 14 người này có Tổng Tham mưu trưởng quân đội Ri Yong-ho, Thống đốc Ngân hàng Trung ương Ri Kwang-gon và Bộ trưởng Thể thao Pak Myong-chol. Từ tháng 11.2011 đến tháng 11.2012, trong vòng một năm chính thức nắm quyền tối cao tại Triều Tiên sau cái chết của ông Kim Jong Il, Kim Jong Un đã sa thải 10 Bộ trưởng trong nội các.
Theo thống kê của Bộ Thống nhất Hàn Quốc, từ khi nắm quyền lãnh đạo, Kim Jong-un đã thanh loại hàng loạt cán bộ cấp cao và các "nguyên lão công thần", cụ thể là đã thay thế, phế truất và điều chỉnh chức vụ của 97 quan chức cấp cao (các vị tướng từ 3 sao trở lên), chiếm 44% tổng số lãnh đạo nước này, đồng thời đề bạt rất nhiều quan chức trẻ lên thay thế. JoongAng Ilbo dẫn tin từ một số nguồn tin tình báo.
Theo Nghị sĩ Yun Sang Hyon “ông Kim Jong Un đã dùng các cáo buộc tham nhũng và thái độ xấu để loại bỏ các quan chức cao cấp mà nhà lãnh đạo này cho là gây cản trở việc nắm giữ quyền lực của mình. Đa số các vụ mất chức mà Triều Tiên công khai đều viện dẫn lý do gặp vấn đề sức khỏe".
Theo nhà phân tích địa chiến lược Lưu Tường Quang tại Sydney, các lý do chính thức được Triều Tiên đưa ra như "theo tư bản, hoang phí, có đời sống tình dục phóng đãng" cũng đã thường xảy ra nhiều lần mỗi khi muốn hạ bệ một nhân vật nào đó.
Những lời tố cáo này có thể đúng, nhưng có phải là lý do quan trọng nhất hay không? Khi mà giới lãnh đạo Triều Tiên là tầng lớp duy nhất tại đất nước này có khả năng hưởng thụ các mặt hàng xa xỉ phẩm nhập khẩu từ phương Tây. 
Tháng 3.2013 với sự ủng hộ của Trung Quốc, Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đã ra nghị quyết trừng phạt Triều Triều, trong đó có điều khoản cấm Bình Nhưỡng nhập khẩu du thuyền, rượu mạnh, nước hoa, nữ trang đắt tiền với lý do Hội đồng Bảo an không muốn trừng phạt nhân dân Triều Tiên, mà chỉ muốn trừng phạt giới lãnh đạo. 
Vì vậy có thể thấy rằng các lý do như lãng phí, bị tư bản hóa, sống quá xa hoa,… dường như không phải là lý do chủ yếu.
Tuy nhiên, bị mất chức cũng còn được coi là may mắn nếu so sánh với trường hợp của Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Kim Chol bị xử bắn vì uống rượu trong thời gian Quốc tang Kim Jong Il. 
Vào tháng 10.2012, trong một vụ việc gây chấn động thế giới, báo Chosun Ilbo của Hàn Quốc đưa tin Triều Tiên đã tử hình một loạt sỹ quan quân đội cấp cao vì tội uống rượu trong lúc cả nước để tang cố lãnh đạo Kim Jong-il – cha đẻ của Kim Jong Un. 
Trong số những sĩ quan bị xử bắn là Thứ trưởng Kim Chol. Bên cạnh đó, có khoảng hơn 10 người, kể cả Phó Tổng Tham mưu trưởng và chỉ huy một quân đoàn tiền tiêu, đã bị phát giác là uống rượu hoặc quan hệ bất chính trong thời kỳ này. 
Không chỉ gia tăng về số lượng quan chức bị bãi nhiệm hay xử tử, ngay cả mức độ đe dọa cũng đã tăng lên khi “năm ngoái chỉ có 17 người bị hành quyết công khai, nhưng năm nay là đến 40 người”, theo cơ quan tình báo NIS của Hàn Quốc. Thậm chí các thành viên quốc hội Hàn Quốc còn cho rằng Kim Jong Un đang dùng đến các biện pháp “củng cố triều đại khủng bố” để đảm bảo quyền lực.
Vũ Thành Công
Không chỉ bãi nhiệm các quan chức cấp cao trong nội các, ngay cả các “nguyên lão công thần”, vốn đóng vai trò cực kì quan trọng trong hệ thống chính trị Triều Tiên và có uy tín vững chắc dưới thời Kim Jong Il cũng bị Kim Jong Un “xử trảm”.
Jang Jong-thaek đã bị tử hình

Jang Song-thaek chết vì tham vọng và đánh giá thấp đối thủ

Đăng Bởi -
Chuyên gia về Triều Tiên của Đại học Johns Hopkin (Mỹ) nhận định nhân vật số 2 Triều Tiên bị xử vì “quá tự cao”,  “ngạo mạn” và sai lầm vì cho rằng Kim Jong un chỉ là một đứa bé.
“Nhiều lần ông ấy đã qui tụ được sức mạnh rất lớn trong nội bộ đảng cầm quyền” – chuyên gia Triều tiên Alexandre Mansourov, nhận định.
“Và mặc dù ông ta không có họ hàng huyết thống với dòng họ nhà Kim, song quyền lực của ông có được từ người vợ”
Jang, 67 tuổi, sinh ra từ vùng đông bắc Triều Tiên và là con út trong gia đình có 5 người con. Ông leo lên nấc thang quyền lực bắt đầu từ việc ttheo học khoa kinh tế và trong thời gian ở đại học, ông gặp Kim Kyong Hui, con gái của nhà lãnh tụ Kim Nhật Thành và là em của  Kim Jung il – người sau này kế nhiệm lãnh tụ Kim.
Hai người kết hôn, Jang trở thành một trong những người quyền lực nhất Triều Tiên. Trong số các chức danh quan trọng mà ông nắm, đáng chú ý là chức Phó tổng chỉ huy tối cao Ủy ban Phòng vệ quốc gia.
Nhưng các nhà phân tích cho rằng khiếm khuyết của Jang chính là ở cái tính tự cao và ngạo mạn, khiến ông đã từng 2 lần bị truất bỏ quyền lực trong quá khứ.
Theo Mansourov, vào cuối thập niên 1970, Jang bị cách chức và bị bắt đi lao động trong một nhà máy thép, nhưng sau đó đã thành công trong việc trở lại hàng ngũ lãnh đạo của Đảng. Lần thứ hai Jang lại bị thất sủng vào năm 2004 khi ông bị tước hết mọi quyền hành và biến mất trong suốt 2 năm.
“Trong hai năm gần đây, quyền lực của Jang được mở rộng, từ trong nội bộ trung ương Đảng đến các ban ngành về kinh tế”, Mansourov nhận định. “Ông ta bắt đầu thu tóm quyền lực trong các lĩnh vực kinh tế, đời sống xã hội và đầu tư, xuất nhập khẩu và đầu tư nước ngoài”.
Một trong những diến tiễn ngạc nhiên tiếp theo việc xử tử Jang là bản cáo trạng dài dằng dặc, kết tội Jang và kết tội cả tính cách của ông được công khai phát trên các phương tiện truyền thông, trong đó có tội “Jang đã đi quá giới hạn”.
“Con người này luôn có một chút gì đó khác biệt và phong cách sống phảng phất chủ nghĩa tư bản và điều này không bao giờ được chấp nhận ở Triều Tiên” - Han Park, giáo dư khoa quốc tế đại học Georgia nhận định.
Những gì Jang làm được coi là “phản bội Triều Tiên”, thì có vẻ như là vợ ông không phạm phải.
“Tôi nghĩ bà ấy trung thành với đảng hơn chồng” – Park nói. “Thậm chí bà ấy còn góp cả công trong việc xử tử chồng mình”.
Với thế giới bên ngoài, việc chuyển giao quyền lực từ Kim Jong in sang Kim Jong un có vẻ đã diễn ra êm đẹp, nhưng nội dung bản cáo trạng đã cho thế giới nhìn thấy một góc cạnh khác của cuộc chuyển giao.
“Quyết định xử bán Jang là bằng chứng cho thấy đã có sự chống đối và tình trạng căng thẳng phía sau màn chuyển giao trong những năm vừa qua”, Mansourov nhận định. “Nó có thể cho thấy rằng Jang đang xây cho mình một cứ địa quyền lực, tạo “thương hiệu” cho tên tuổi cá nhân mình”.
“Và cuối cùng, Jang ắt hẳn đã đánh giá thấp người cháu trẻ, nghĩ rằng Kim Jong un chỉ là một đứa bé mình có thể thao túng. Cuối cùng, Kim đã vượt qua và phế truất luôn người nhiếp chính của mình”, Mansourov nhận định.
L.H.L (CNN)
Ảnh: Kim Jong un và ông chú Jang Song-thaek đi qua tượng đài kỷ niệm chiến tranh Triều Tiên, tháng 6.2013 (CNN)
Thanh trừng nội bộ tại Triều Tiên:

Thê thảm và vô thường

Phạm Hồng Sơn

Thật lạnh người khi nhìn tấm ảnh ông Chang Song-thaek, chú dượng và cũng chính là người bảo trợ, giúp củng cố quyền lực cho Kim Jong-un suốt hơn hai năm qua tại Bắc Hàn, hai tay bị khóa chặt, cúi đầu bất lực giữa hai vệ binh kèm sát hai bên để đi hành hình ngay tức khắc, sau phiên tòa chóng vánh ngay trong ngày 12/12/2013, theo lệnh của Kim Jong-un.

Hơn 2000 năm trước, Tư Mã Thiên viết: “Chim đã hết thì cung tốt phải cất, thỏ khôn đã chết thì chó săn bị nấu.”

Đó cũng là lẽ vô thường như Lão đã nói hơn 400 năm trước khi Tư viết ra những lời xót xa đó.

Không có gì mãi mãi dù con người cứ muốn muôn năm, vạn tuế.

Dân chủ hay chuyên chế cũng đều không thể thoát lẽ Vô thường. Chỉ có khác, Dân chủ nương theo Vô thường, không để cho hôm nay là vua, là quan to nhưng chốc lát đã thành tử tội.

Thật tiếc, thật thương cảm cho những người như ông Chang đã không hoặc không kịp lường được lẽ vô thường, và có thể đã không biết đến dân chủ trong một thời đại của dân chủ.

Ôi, thê thảm và vô thường quá!○

Nữ Thủ tướng Thái xinh đẹp áp đảo đối phương

(Tin tức 24h)- Dù trong hoàn cảnh chính trị đang rất căng thẳng, nhiều diễn biến phức tạp nhưng nữ Thủ tướng  Yingluck Shinawatra xinh đẹp vẫn kiên cường và có nhiều hành xử rất linh hoạt khiến phe đối lập phải hoãn binh, đề nghị thêm một năm cải cách đất nước. Trong khi đó, bà Yingluck vẫn được Đảng vì nước Thái tiến cử vào vị trí số một trong danh sách đảng trong cuộc tổng tuyển cử diễn ra ngày 2/2/2014.
Bà Yingluck tiếp tục điều hành đất nước
 
 Ngày 13/12, Thủ tướng Thái Lan Yingluck Shinawatra không ở Bangkok mà tiếp tục chuyến công tác chỉ đạo công việc tại một số tỉnh phía Bắc.
 
Bà Yingluck lên tiếng phủ nhận nguồn tin cho rằng, đã tạm trao các công việc của mình cho Phó Thủ tướng tạm quyền Pongthep Thepkanchana đảm nhiệm.  
 
Bà Yingluck cho biết, ông Pongthep được giao đảm nhiệm việc tổ chức điều hành diễn đàn cải cách Thái Lan mà chính phủ đang tiến hành.
 
Cũng trong ngày 13/12, bà Yingluck  tiếp tục mời người biểu tình dự diễn đàn cải cách đất nước.
 
 Thủ tướng Thái Lan Yingluck Shinawatra
Thủ tướng Thái Lan Yingluck Shinawatra
 
Theo Thư ký văn phòng Thủ tướng Thongthong Chandrangsu, người được Thủ tướng Yingluck Shinawatra giao nhiệm vụ tổ chức diễn đàn, khách mời tham dự sẽ đại diện cho cả khu vực công lẫn tư nhân.
 
Ông Thongthong bày tỏ hy vọng rằng diễn đàn này, dự kiến vào 15/12, sẽ giúp vạch ra được một lộ trình cho Thái Lan trước thềm Năm mới tiến tới cuộc bầu cử tháng 2/2014.
 
Trước đó, nữ Thủ tướng đã có nhiều hành động nhún nhường mong sớm ổn định chính trị đất nước.
 
Ngày 10/12, Thủ tướng Yingluck rưng rưng nước mắt kêu gọi dân Thái Lan hãy đối xử công bằng với dòng họ của bà.
 
Ngày 9/12, bà Yingluck tuyên bố sẵn sàng từ chức để chấm dứt cuộc khủng hoảng chính trị hiện nay với điều kiện tất cả các đảng không được tẩy chay cuộc tổng tuyển cử sớm và người biểu tình phải chấp nhận kết quả bầu cử.
 
Đồng thời, bà nhấn mạnh rằng bà không muốn chứng kiến một cuộc đảo chính quân sự như đã từng xảy ra năm 2006 lật đổ anh trai bà Thaksin Shinawatra.
 
Trước những hành xử khôn ngoan và thái độ chân tình của nữ Thủ tướng Yingluck Shinawatra xinh đẹp, Đảng Vì nước Thái tuyên bố vẫn tiến cử bà ra tranh cử.
 
Đảng Vì nước Thái vẫn tiến cử bà Yingluck ra tranh cử
 
Ngày 13/12, Chủ tịch đảng Vì nước Thái Charupong Ruangsuwan đã đưa ra gợi ý về việc tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý trong trường hợp cuộc tổng tuyển cử dự kiến vào đầu tháng Hai năm tới không thể diễn ra.
 
Ông này nói rằng nếu đảng Dân chủ tẩy chay bầu cử thì cần phải tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý trên toàn quốc để giúp cử tri có thể tìm ra lối thoát cho những bế tắc chính trị.
 
Tuy nhiên, ông Charupong vẫn kêu gọi đảng Dân chủ tham gia cuộc bầu cử và trao quyền quyết định tương lại chính trị cho các cử tri.
 
Biểu tình tại Bangkok vẫn tiếp diễn nhưng không có nhiều người tham dự
Biểu tình tại Bangkok vẫn tiếp diễn nhưng không có nhiều người tham dự
 
Đảng Dân chủ dự kiến tổ chức đại hội trong những ngày tới, trong đó họ sẽ quyết định việc tham dự cuộc tổng tuyển cử ngày 2/2/2014.
 
Tại đại hội này, họ cũng sẽ bầu lại ban lãnh đạo và sẽ đưa ra ý tưởng về cải cách Thái Lan.
 
Theo ông Charupong, đảng Vì nước Thái vẫn đang gấp rút chuẩn bị cho cuộc bầu cử và dự kiến sẽ vẫn tiến cử Thủ tướng Yingluck Shinawatra vào vị trí số một trong danh sách đảng.
 
Nhiều học giả Thái Lan và những người biểu tình Áo đỏ cũng ủng hộ xu hướng tổng tuyển cử vào ngày 2/2 năm tới, đi đôi với việc tổ chức các diễn đàn nhằm tìm kiếm biện pháp cải cách chính trị tại nước này. 
 
Lãnh đạo biểu tình muốn có 1 năm để cải cách Thái Lan
 
Trong khi Thủ tướng Yingluck chiếm thế thượng phong thì phe biểu tình lại đang phải xuống nước. Ngày 13/12, ông Suthep và những người ủng hộ ông đã tiết lộ về những cải cách của họ bao gồm việc thành lập lực lượng công an tình nguyện, phân cấp quyền lực xuống địa phương và cải tổ việc bầu cử. Tuy nhiên, họ cũng chưa đưa ra chi tiết cụ thể về việc cải cách này.
 
“Một khi chúng tôi hoàn thành việc cải cách trong vòng 12-14 tháng, mọi chuyện sẽ trở lại bình thường”, ông Suthep cam kết.
 
Ông Suthep đã yêu cầu thành lập một “Hội đồng nhân dân” không qua bầu cử để thay thế Chính phủ của bà Yingluck. Ông từ chối thỏa thuận với bà Yingluck, người đang nắm giữ vị trí Thủ tướng tạm quyền sau khi Quốc vương Thái Lan phê chuẩn ngày bầu cử.
 
Cùng ngày, thủ lĩnh biểu tình Suthep Thaugsuban cho biết phong trào biểu tình của ông sẽ phát động một chiến dịch kêu gọi người dân Thái Lan tẩy chay cuộc bầu cử ngày 2/2/2014 vì nó phải bị hoãn lại cho tới khi kế hoạch cải cách được hoàn tất.
 
T.M  (Tổng hợp TTXVN, VOV)

Новость на Newsland: The Washington Times: Украина получила "ядерный зонтик" Trung Quốc hứa bảo vệ Ucraina bằng vũ khí hạt nhân


 

Китай пообещал Януковичу ядерную защиту Украины
Kichbu theo: pravda.com.ua

Trung Quốc đã hứa không sử dụng vũ khí hạt nhân của họ chống lại Ucraina và bảo vệ đất nước, nếu các nước khác sử dụng vũ khí như vậy chống lại Ucraina.

The Washington Times  dẫn theo hiệp ước được ký tại Pekin ngày 5 tháng Mười Hai đưa tin.

Hiệp ước này, theo thông tin của tờ báo, đã được ký trong chuyến đi thăm của Victor Yakunovich với nhà lãnh đạo CHND Trung Hoa Tập Cẩm Bình.

"Trung Quốc có nghĩa vụ không sử dụng và không đe dọa sự dụng vũ khí hạt nhân chống lại Ucraina phi hạt nhân", trong hiệp định nói.

"Trung Quốc hứa đảm bảo an ninh hạt nhân cho Ucraina, nếu Ucraina bị đe dọa xâm lược có sử dụng vũ khí hạt nhân hoặc bị đe dọa xâm lược hạt nhân", - tờ báo trích văn bản của hiệp ước.

 Новость на Newsland: Китай пообещал Януковичу ядерную защиту Украины

Các phương tiện truyền thông chính thống của Trung Quốc đã đưa tin về hiệp định dưới đầu đề "Trung Quốc hứa chiếc ô hạt nhân để bảo vệ Ucraina".

Theo tờ báo, Kiev và Pekin cũng đã thỏa thuận không cho phép hình thành bất kỳ những tổ chức ly khai hoặc khủng bố nào chống lại lẫn nhau, và công nhận đại diện chính thức chỉ của nhau.

Theo tờ báo, CHND Trung Hoa từ lâu nghiên cứu các nguồn lực chiến lược của Ucraina, đặc biệt trong lĩnh vực khối quân sự.

Theo thông tin của tờ báo, những năm gần đây, Trung Quốc đã sử dụng Ucraina để lách quyền sở hữu trí tuệ của Nga về công nghệ hàng không và tên lửa.

CHND Trung Hoa đã mua hết của Ucraina những mô hình cũ các máy bay KB "Sukhoi" của Nga và sau đó chỉ đơn giản tái tạo lại.

Ucraina cũng chế tạo cho Trung Quốc các tàu chạy trên đệm khí lớp "Zubr" mà hiện nước đó đang sử dụng "để đe dọa các đối thủ cạnh tranh" ở biển Hoa Nam (Biển Đông-Việt Nam - Kichbu).

Trung Quốc cũng có những dự định của họ ngay cả đối với khu vực nông nghiệp của Ucraina.

"Tuy nhiên văn kiện về an ninh coi thường con voi trong phòng là đất nước có thể  cho dù nghĩ về việc sử dụng vũ khí hạt nhân chống lại Ucraina là Nga, "một đối tác chiến lược" khác của Trung Quốc", - tờ báo viết.

"Với kịch bản giả định có mối đe dọa hạt nhân đối với vệ tinh trước đây của Moscow, liệu chăng Trung Quốc giữ được lời hứa của họ và sẽ đối trọng với Moscow với vũ khí hạt nhân của nó?" - The Washing ton Times hỏi.

DECEMBER REMEMBER

1
Mới quay qua quay lại
Đã đến tháng mười hai
Đây lúc ngồi nhìn lại
Chuyện của một năm dài

Một sự kiện trọng đại
Mở màng năm mười ba
Lễ đăng quang Tổng Thống
Của ông Obama

Thắng ứng viên cộng hòa
Với kết quả thuyết phục
Ông đã khiến đối thủ
Phải tâm phục khẩu phục

Tháng giêng hai mươi mốt
Trước toàn thể năm châu
Tổng thống Mỹ ra mắt
Nhiệm kỳ hai bắt đầu

Người ghét thì làu bàu
Kẻ thương thì hoan hỉ
Đời có lạ gì đâu
Ghét, thương trong chính trị

Riêng mình thì để ý
Thấy ông làm được nhiều
Một, là làm sống lại
Ngành xe hơi tiêu điều

Hai, là bất động sản
Từ đang chết lâm sàng
Giờ đã dần hồi phục
Nhà bán luôn cháy hàng

Ba, tỉ lệ thất nghiệp
Vẫn đang giảm đều đều
Kinh tế dần hồi phục
Dẫu còn phải gắng nhiều

Bốn, chương trình bảo hiểm
Là Obama care
Một chương trình bắt buộc
Ai cũng có health care

Dẫu thất bại ê chề
Trong ngày đầu ra mắt
Vì website đổ bể
Truy cập luôn bị ngắt

Người chống thì gay gắt
Bảo dẹp luôn cho rồi
Chương trình gì tốn kém
Tiền đâu mà lôi thôi

Ủng hộ thì đổ lổi
Tại mấy anh Ai Ti (IT)
Chứ chương trình thì tốt
Chẳng có vấn đề gì

Riêng mình thì mình nghĩ
Giống như Canada
Ai cũng được bảo hiểm
Họ làm cũng hay mà

Thôi thì cứ tà tà
Khoan bảo ai sai đúng
Mới làm lần đầu mà
Tránh sao khỏi lúng túng

2
Nay sang chuyện lủng củng
Của chánh phủ mới rồi
Ngân sách bị thâm thủng
Ôi rắc rối lôi thôi

Hai phe đấu tay đôi
Khiến chánh quyền đóng cửa
Dân Mỹ giận sục sôi
Cùng nhao nhao chửi rủa

Thiên hạ được một bữa
Nhìn nước Mỹ mà cười
Anh Tàu thì “hảo lớ”
Phen này ngộ lên ngôi

Mấy anh state employed
thiệt là vui ra phết
Ở nhà chơi đã đời
Vẫn lĩnh lương đủ hết

Cuối cùng chẳng ai chết
Lại mở cửa bình thường
Cãi nhau hoài cũng mệt
Nhưng anh nào cũng cương

Chính trị như gian thương
Cũng kì kèo trả giá
“Anh nhường tôi chút đường,
Tôi đổi anh muối nhá!”

Chỉ tội nghiệp thiên hạ
Như trái banh trên sân
Bị hai phe tranh đá
Chẳng biết đường mà lăn

3
Nay sang chuyện chiến trận
Ở nước Syria
Bom đạn tính bằng tấn
Trong gần ba năm qua

Bao phen giáp lá cà
Thắng thua chưa ngã ngũ
Phe nổi dậy kêu la
Vũ khí không có đủ

Trong khi phe chính phủ
Súng đạn rất dồi giàu
Họ còn xài hóa học
Khiến thế giới xôn xao

Người chết chất đầy bao
Không thể nào đếm nổi
Phải giải thích làm sao,
Chuyện hủy diệt đồng loại?

Tổng Thống Mỹ bực bội
Điều chiến hạm tới ngay
Phen này không chỉ nói
Mà sẽ cho biết tay

Phe nổi dậy vui thay
Kỳ này mình chắc thắng
Nước Mỹ mà ra tay
Assad thua chắc chắn

Nhưng ông thần may mắn
Chưa nhìn họ mĩm cười
Ba năm trời đằng đẳng
Định mệnh vẫn trêu ngươi

Tưởng sắp chết đến nơi
Ai dè ông Assad
Chịu hạ mình nhận lời
Đàm phán để được thoát

Tình hình đang nóng rát
Liền hạ nhiệt cái ‘xèo…’
Phe nổi dậy ngơ ngác
Trách nước Mỹ hứa lèo

Nghèo thì hay gặp eo
Bài học này mình biết
Phận nhược tiểu phải theo
Ý đại cường sắp xếp

Nước Mỹ đánh liên tiếp
Hai, ba trận chiến rồi
Tiền bạc tiêu tốn miết
Phá sản chứ chẳng chơi

Toàn là chuyện dài hơi
Đánh hoài cũng thấy chán
Nên Kerry mở lời
Vẽ ra đường đàm phán

Assad thì cũng ngán
Mấy mẫu hạm hàng không
Nên được lời như thể
Vớ được gỗ giữa dòng

Y vội vã bằng lòng
Cho thanh tra vũ khí
Vào lục soát cho xong
Rồi mang đi tiêu hủy

Và thế là nước Mỹ
Khỏi phải đánh tốn tiền
Thế còn dân Syri ?
Sống tiếp đời đảo điên!

4
Nay xin bắt qua chuyện
Bên Á Châu của mình
Những kẻ thù truyền kiếp
Bận rộn chống với kình

Một bên là Bắc Kinh
Anh nhà giàu mới nổi
Uất ức vì bị khinh
Thời ăn mắm mút giòi

Nên giờ anh đua đòi
Nuôi mộng làm bá chủ
Anh lên tiếng đòi hỏi
Chủ quyền Senkaku

Hòn đảo Nhật đang giữ
Xưng chủ quyền từ lâu
Nay Trung Quốc làm dữ
Dĩ nhiên Nhật lắc đầu

Ai cũng biết anh Tàu
Là chuyên gia giành đất
Bây giờ ảnh lại giàu
Nên ảnh càng quá quắt

Ảnh cho tàu đánh bắt
Ra quậy phá ngư trường
Tiếp theo là Hải Giám
Chạy sát đảo đối phương

Rồi đến tàu tuần dương
Phối hợp cùng tập trận
Nói chung quậy đủ đường
Chọc đối phương nổi giận

Rồi tuyên bố không phận
Bao trùm đảo lân bang
Từ Điếu Ngư của Nhật
Đến Tô Nham xứ Hàn

Nhật, Hàn cùng la làng
Tố Bắc Kinh khiêu khích
Muốn thay đổi hiện trạng
Bằng hành vi thù nghịch

Nước Mỹ cũng chỉ trích
Bảo Trung Quốc làm càng
Và điều ngay hai chiếc
B-52 bay sang

Nhật, Hàn cũng hiên ngang
Cho phi cơ gầm, rống
Vùng phòng không Trung Quốc
Vừa mới tuyên bố xong

Chuyện rối như bòng bong
Chủ quyền ở các đảo
Anh nào cũng lớn giọng
Biển, đảo này của tao

Giờ biết giải quyết sao?
Anh nào cũng cương hết
Nhỡ xảy chuyện binh đao
Chắc cả đám chết hết

5
Mà yếu thì chết trước
Trong đó có Việt Nam
Hoàng Sa Tàu đã cướp
Mà nó chưa hết  tham

Nó vẫn đang rắp tâm
Chiếm Trường Sa luôn thể
Cho đầy cái lưỡi bò
Đang thè lè ngạo nghễ

Việt Nam biết yếu thế
Nên hết sức đề phòng
Tàu ngầm mua sáu chiếc
Tốn mất hai tỷ đồng

Hai tỷ đô đấy nhé
Cỡ nghèo như xứ mình
Số tiền không hề bé
Nghe mà giật cả mình

Hàng xóm Philippines
Cũng ùn ùn sắm sửa
Lớp vừa mua, vừa xin
Được thêm mấy tàu nữa

Họ còn lôi anh ‘Khựa’
Cùng nhau ra trước tòa
Bắt tòa phải phán xử
Về cái đường lưỡi bò

Cùng là một nước nhỏ
Nghèo khó như Việt Nam
Đánh nhau là cái chuyện
Hai nước hổng có ham

Nhưng cái anh Trung Quốc
Ỷ mạnh nên làm càng
Nếu cứ sợ nó mãi
Thì nó càng làm tàng

Mà hiếp người quá đáng
Là tối kị trên đời
Tôn Tử đã từng nói
Ngẫm vẫn đúng đấy thôi

“Không nên bít hết lối
Dồn người đến đường cùng
Vì bảo toàn mạng sống
Họ sẽ đánh tới cùng”

Nếu bản tính quá hung
Sẽ có ngày mất mạng
Ở đời tâm lý chung
Chưa đánh, mặt đỏ rạng,

Đánh rồi, mặt chuyển sang,
Màu vàng như màu nghệ.
Người, dẫu yếu trăm bề
Hiếp đáp, không phải dễ

Việt Nam dẫu chưa thể
Ngang nhiên đánh tay đôi
Nhưng Nếu chỉ phòng vệ
Khả năng cũng không tồi

Mình thì chỉ lạy trời
Đừng xảy ra chém giết
Dân và lính khổ thôi
Lảnh tụ? mình hổng biết.

6
Giờ không thể không viết
Một chút về tình người
Trước xin kể một chút
Về cơn bão vừa rồi

Đất nước Phi hỡi ôi
Hàng ngàn người chết thảm
Người sống thì nổi trôi
Chẳng có gì bảo đảm

Cả thế giới thương cảm
Xúm nhau lại góp tiền
Cứu người trong hoạn nạn
Là bổn phận người hiền

Người Việt mình nói riêng
Mang ơn Phi nhiều lắm
Ngày xưa đi vượt biên
Họ giúp rất sốt sắng

Ân tình xưa sâu nặng
Giờ là lúc đáp đền
Cộng đồng mình hăng hái
Quyên góp hàng trăm nghìn

Riêng ai cũng bất bình
Với anh chàng Trung Quốc
Vì chàng ta bực mình
Phi kiện vụ tranh đất

Nước lớn mà muối mặt
viện trợ có trăm nghìn
Lộ mặt người bủn xỉn
Lẫn lộn lý với tình

Mình cũng thấy giật mình
Với cái tâm bé nhỏ
Của lảnh đạo Bắc Kinh
Lộ cho thiên hạ rõ

Thế này thì nên bỏ
Cái mười sáu chữ vàng
Bỏ luôn cái bốn tốt
Cho tâm nó được nhàn

7
Lại phải kể lang thang
Qua nội tình trong nước
Một câu chuyện kinh hoàng
Vừa xảy ra tháng trước

Một cô vì ao ước
Muốn thay đổi dáng hình
Nên đi viện thẫm mỹ
Để trở nên đẹp xinh

Gặp bác sĩ yêu tinh
Mổ kiểu gì không biết
Chết, bỏ lại gia đình
Xác, ném sông chảy xiết

Không còn từ để viết
Về tình người với người
Xử với nhau như vậy
Thì chỉ biết kêu trời.

Chuyện khác, mới đây thôi
Xe chở bia bị đổ
Trăm người nhào vô hôi
Mặc tài xế kêu khổ

Những lon bia kia đổ
Cuốn luôn liêm sĩ  trôi
Vì cuộc sống quá khổ,
Hay nhân nghĩa hết thời?

8
Lời cuối sẽ là lời
Viết về một nhân vật
Vừa mới mất đây thôi
Người, thế giới yêu nhất

Bị giam trong ngục thất
Suốt hăm bảy năm dài
Chỉ vì ông chống lại
Chủ nghĩa Apartheid

Trên đời chưa có ai
Đặc biệt như ông ấy
Đã chẳng biết thù dai
Lại đầy lòng nhân ái

Là người rất hăng hái
Đấu tranh chống bạo quyền
Nhưng khi cần hoà giải
Ông chìa tay đầu tiên

Nhờ ông mà có nên
Một Nam Phi dân chủ
Ông kiến tạo cái nền
Không phải bằng hận thù,

Mà bằng sự hoà giải,
Bằng tha thứ, yêu thương,
Dẫu kẻ thù từng đã,
Đày đọa ông trăm đường.

Thế mới là phi thường
Xứng đáng được kính phục
Ông, người đã mở đường
Cho cháu con hạnh phúc

Xin gửi lời cầu chúc
Đến ông  “Madiba”
Hết thảy điều hạnh phúc
Theo ông về quê nhà

9
Thôi nhé, như vậy là
Mình điểm qua gần hết
Chuyện lớn nhỏ gần xa
Ôi nó mệt ra phết

Viết tiếp nữa chắc chết
Dù biết còn rất nhiều
Chuyện lẽ ra phải viết
Nhưng viết được bấy nhiêu

Đầu óc đã phiêu diêu
Nên thôi, đành dừng lại
Hẹn nhau sang năm tới
Giờ này, tháng mười hai

Chào mọi người, bye bye.
Thức