Tổng số lượt xem trang

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

VINASHIN - Như một điển hình

VINASHIN - Như một điển hình

* AFP photo - Một con tàu đang được sửa chữa tại nhà máy đóng tàu Nam Triệu của tập đoàn Vinashin tại Hải Phòng hôm 06/5/2009 *
-VINASHIN - Như một điển hình

Vũ Hoàng & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA Ngày 20111221
Vỏ Quít Dày Gặp Móng Tay Nhọn nên... Quít Làm Cam Chịu!


Trong loạt bài tổng kết về tình hình kinh tế cuối năm, Diễn đàn Kinh tế chọn một đề tài có thể là tiêu biểu cho các khó khăn nhiều mặt của Việt Nam. Đấy cũng là ý kiến của chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà tư vấn của đài Á châu Tự do. Sau đây là phần trao đổi do Vũ Hoàng thực hiện.
Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nguyễn Xuân Nghĩa. Vào dịp cuối năm và cũng để tổng kết về tình hình kinh tế, hình như hồ sơ của Tập đoàn Kinh tế Nhà nước Vinashin của Việt Nam có thể là một điển hình về nhiều khía cạnh. Ông nghĩ sao về ý kiến này?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Thưa tôi cho rằng ngay từ đầu và từ trên đầu xuống, Tập đoàn Vinashin đã có những tiêu biểu về sự bất toàn của hệ thống kinh tế và chính trị của Việt Nam. Vụ khủng hoảng ngày nay là một kết quả tất yếu, với hậu quả sẽ bất lợi cho Việt Nam trong thời gian tới. Vì vậy, việc nhắc lại hồ sơ Vinashin cũng là một tổng kết cần thiết.

Vũ Hoàng: Nếu như vậy và theo phương pháp đã quen thuộc với thính giả, xin đề nghị ông trình bày cho bối cảnh của hồ sơ này. Trước nhất tại sao ông lại nói là "từ đầu và từ trên đầu xuống"?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Chúng ta không quên bối cảnh của sự việc này bắt nguồn từ 15 năm trước với việc thành lập loại Tổng công ty vào năm 1996. Sau đó là chọn lựa của Đại hội Khóa 10 đảng Cộng sản Việt Nam vào Tháng Tư năm 2006. Từ đấy, Chính phủ Việt Nam mới có hai Quyết định số 103 và 104 do Thủ tướng ban hành vào Tháng Năm và Tháng Sáu năm đó để, thứ nhất phê duyệt Đề án Thí điểm hình thành Tập đoàn Kinh tế từ Tổng công ty và, thứ hai, thành lập Tập đoàn Công nghiệp Tầu thủy Việt Nam, gọi tắt là Vinashin. 

- Kỳ vọng của việc tập trung và nâng cấp các đơn vị sản xuất quốc doanh thành tập đoàn kinh tế nhà nước là tạo ra những "quả đấm thép". Đó là giấc mơ "vĩ cuồng" từ trên đầu xuống, tương tự như dự án xe lửa cao tốc vậy. Khi thực hiện thì ta có hiện tượng "loạn chiêu" của tay chân.

Vũ Hoàng: Ông dùng những từ rất lạ là "vĩ cuồng từ cái đầu" và "loạn chiêu ở tay chân". Đó là gì?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - "Vĩ cuồng" là phản ứng mơ chuyện vĩ đại của cái đầu chủ quan duy ý chí mà không thấu hiểu quy luật kinh tế cơ bản nên cứ tưởng rằng lãnh đạo mà muốn là được. Họ càng tin tưởng chuyện cuồng dại ấy vì không ai có quyền phản biện và xã hội không có tự do thông tin để minh bạch hoá tiến trình quyết định.

- "Loạn chiêu" là khi ở dưới chấp hành quyết định ở trên mà tổ chức ra tập đoàn Vinashin này. Cơ cấu tổ chức của Vinashin biểu hiện tình trạng hỗn loạn đó. Cốt lõi chỉ là công ty trách nhiệm hữu hạn có 100% vốn của nhà nước với bốn chi nhánh và một số cơ sở gọi là sự nghiệp.

- Nhưng cái lõi đó lại phát triển ra mười mấy công ty con, hơn hai chục công ty cổ phần, hơn một chục đơn vị hạch toán phụ thuộc, 11 công ty liên doanh, bảy đơn vị sự nghiệp có thu, bảy đơn vị phụ thuộc, ba chục công ty cổ phần do tập đoàn này giữ tỷ lệ chi phối về vốn. Vị chi là hơn một trăm đơn vị sản xuất đã từ một lĩnh vực ban đầu là đóng tầu bành trướng ra dịch vụ hàng hải, tài chính, bảo hiểm và rất nhiều sinh hoạt khác. Quả đấm thép trở thành mớ bùi nhùi như nhiều tập đoàn khác.

Vũ Hoàng: Nhưng thưa ông, ở trên có thấy ra chuyện ấy không mà vì sao lại để như vậy?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Tôi nghĩ rằng đấy mới là khía cạnh tiêu biểu của các gọi là "kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa". Đó là một hệ thống tất nhiên gây ra hiện tượng tự tung tự tác mà không ai bị trách nhiệm. Chúng ta phải trở lại từ đầu, từ trên đầu xuống.

- Người chỉ huy việc điều hành công ty này đều phải là đảng viên được Ban Tổ chức đảng chấp thuận trước khi được Chính phủ bổ nhiệm. Trong cơ cấu tổ chức, Tập đoàn phải có bộ phận kiểm soát của đảng, có thẩm quyền hơn Hội đồng Quản trị, Chủ tịch hay các Tổng giám đốc và còn có thực quyền hơn ban Thanh tra của Chính phủ. Thực tế thì đây là cơ sở kinh tài cho đảng lại ôm thêm mục tiêu kinh doanh sản xuất cho kinh tế quốc dân và lẫn lộn về chức năng. Trong nội bộ, họ có đảng ủy vẫn sinh hoạt thường xuyên, lại còn liên lạc và toa rập với đảng ủy các địa phương cho một số dự án bất chính. Vì vậy, ta có một cơ sở sản xuất được giao phó nhiều mục tiêu mà có mục tiêu lại không được công khai hóa. Tình trạng nhập nhằng ấy là cơ hội cho đảng viên bất lương phát huy sáng kiến mà khỏi sợ bị kiểm soát hay kỷ luật nhờ đảng tính đảng tịch của mình.

- Hậu quả là khi khủng hoảng bùng nổ - mà nó manh nha từ nhiều năm trước rồi – cuối Tháng Bảy năm ngoái Bộ Chính trị mới kết luận rằng Tập đoàn Vinashin có yếu kém và sai phạm nghiêm trọng. Mà rốt cuộc cũng không xử lý hay kỷ luật bất cứ một cá nhân hay tập thể nào và chỉ yêu cần kiểm điểm để tự phê. Đáng phê bình hơn cả là hệ thống kinh tế chính trị đã bảo vệ chế độ công hữu và bịt kín thông tin nên để xảy ra tình trạng lũng đoạn công sản.

Định hướng XHCN


Vinashin-03-250.jpg 

Một chiếc tàu sắp hạ thủy của Vinashin.

 
Vũ Hoàng: Một số dư luận cho rằng Vinashin cũng là nạn nhân bất ngờ của những biến động kinh tế trong các năm 2008-2009. Theo như phân tích của ông, thì sự thật là như thế nào?
  

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Ta trở lại "chuyện nhân duyên" về kinh tế mà diễn đàn này hay nói tới. 
- Cái "nhân" của khủng hoảng thì đã có từ lâu nên khủng hoảng là tất yếu. Cái "duyên" là nạn tổng suy trầm toàn cầu khiến thiên hạ hết tiền và bớt lạc quan nên mới phơi bày ra chứng tật hữu cơ đã nằm sâu trong Tập đoàn.

- Thứ nhất, ngay từ năm 2006 trở về sau, nội bộ Vinashin đã có cả chục lần thanh tra, giám sát, kiểm tra, kiểm toán và phát hiện nhiều sai phạm mà giới điều hành không sửa mà còn tìm cách che giấu sự sai phạm. Hiển nhiên là họ tin vào thế lực bảo vệ ở đằng sau hay ở trên. 
- Thứ hai, cũng từ năm 2006, Vinashin còn bung ra khắp nơi với đủ loại dự án, từ Móng Cái tới Cà Mau, từ Thái Bình Nam Định đến Quảng Bình, Quảng Ngãi tới Hậu Giang, Đồng Tháp. Trong việc mời chào và quảng cáo cho các dự án hoang tưởng vĩ đại, họ được các tỉnh mau mắn hợp tác, mà chủ yếu là bằng đất của dân. Đấy là cơ hội cho nhiều đảng viên địa phương làm giàu, dân bị mất đất mà chờ mãi chẳng thấy công ăn việc làm từ các dự án mơ hồ này. Người ta có thể đã kiểm tra những sai phạm kế toán tài chính rồi nói đến chuyện Tập đoàn Vinashin mất 80.000 tỷ đồng, mà chưa tính ra thiệt hại kinh tế tràn lan ở nhiều nơi vì lề lối làm ăn tự tiện đó.

- Rồi lồng trong một chuỗi bất cẩn và bất lương mới là chuyện đi vay ngoại quốc với lãi suất hạ nhờ sự bảo lãnh mặc nhiên của nhà nước. Như vậy, vì ngần ấy dự án thất bại chứ chẳng phải do nạn khủng hoảng kinh tế Tập đoàn Vinashin mới bị nguy cơ vỡ nợ vì không thanh toán nổi khoản nợ đáo hạn với nước ngoài từ cuối năm ngoái.

Chuyện vay mượn của Tập đoàn Vinashin cũng phản ảnh cái định hướng xã hội chủ nghĩa mà các chủ nợ nước ngoài đang hiểu ra. Nếu họ có bị mất vốn thì cũng là một cách trả tiền bài học về rủi ro tín dụng và chính trị!
Ông Nguyễn Xuân Nghĩa
Vũ Hoàng: Thưa ông, từ chuyện quản lý, ta bước chuyện vay mượn. Phải chăng là nhờ thế lực nhà nước mà Tập đoàn Vinashin có thể vay quá sức trả như vậy?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Chuyện vay mượn của Tập đoàn Vinashin cũng phản ảnh cái định hướng xã hội chủ nghĩa mà các chủ nợ nước ngoài đang hiểu ra. Nếu họ có bị mất vốn thì cũng là một cách trả tiền bài học về rủi ro tín dụng và chính trị!

- Trước hết, chưa ai rõ Vinashin có tài sản là bao nhiêu và đã vay bao nhiêu, từ những ai, ở trong và ngoài nước. Nhờ các nhà tài trợ ngoại quốc lên tiếng khi khởi tố thì người dân mới hiểu ra chuyện động trời. Đó là Tập đoàn này mắc nợ từ ba tỷ đến bốn tỷ tư, tính bằng đô la. Làm sao họ có thể vay tiền đến như vậy nếu không là một tập đoàn kinh tế nhà nước với số vốn của công ty mẹ là 100% của nhà nước?

- Chuyện thứ hai là khi vay đô la bằng phát hành trái phiếu trên thị trường quốc tế, Vinashin được lãi suất thuộc loại ưu đãi như phân lời của công trái, của công khố phiếu, vì có thư bảo lãnh của Chính phủ Việt Nam vào Tháng Bảy năm 2007. Vì sự nhập nhằng ấy, Vinashin được công ty lượng cấp trái phiếu Standard & Poor's đáng giá ngang hàng chính phủ Việt Nam.

- Khi Vinashin trễ hạn hoàn trái ngân khoản 600 triệu bị các chủ nợ khiếu nại thì nhà nước Việt Nam lại tuyên bố không chịu trách nhiệm và công ty nào vay thì phải trả. Không chỉ trốn nợ, chính quyền còn có biện pháp thực tế là giúp con nợ tẩu tán tài sản qua Quyết định số 2108 ngày 18 Tháng 11 năm ngoái để tránh bị sai áp. Họ gọi đó là "tái cơ cấu", là chuyển giao 11 dự án và nhiều khoản vốn khác của Vinashin qua Tập đoàn Dầu khí và Tổng công ty Hàng hải.

Vũ Hoàng: Nhưng thưa ông, cũng có người cho rằng quyết định không trả nợ của Chính phủ Việt Nam còn là tín hiệu cho các tập đoàn nhà nước là từ nay sẽ không thể ỷ thế nhà nước mà vay liều được nữa. Lý luận ấy có đúng không?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Tôi cho rằng tín hiệu như vậy là cần thiết, mà phải là quyết định từ cấp có thẩm quyền nhất, từ Bộ Chính trị tới Chỉnh phủ. Nhưng là chỉ thị với doanh nghiệp của mình. Với các chủ nợ ngoại quốc thì cách xù nợ như vậy chưa chắc là khôn ngoan vì làm xoi mòn niềm tin của giới đầu tư và cụ thể là khiến doanh nghiệp khó huy động vốn sau này. Lãnh đạo Hà Nội có khi nhìn chuyện ký kết hiệp định và cam kết theo tiêu chuẩn khác người về danh dự và uy tín. Trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn và đầu tư sẽ còn khan hiếm hơn, tiêu chuẩn ấy là cực bất lợi và càng khiến Việt Nam bị xuống cấp tín dụng và mất khả tín. Từ nay về sau, giới đầu tư sẽ thủ thế trong từng hợp đồng để tránh thủ thuật kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa.

Tai họa cho uy tín chính phủ


laodng.com-250.jpg

Ông Phạm Thanh Bình trong phòng làm việc trước ngày bị bắt. Photo courtesy of laodong.vn
Vũ Hoàng: Bây giờ, đến việc công ty Elliot đã khởi tố Vinashin trước Toà Thượng thẩm của Anh vào cuối Tháng 11 vừa qua. Vụ việc như thế nào và hậu quả sẽ ra sao? 

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Elliot Advisers LP là một quỹ đầu tư đối xung hay hedge fund của Mỹ. Nhưng biệt tài khiến họ có hỗn danh của loại hình đầu tư "muông thú" hay "vultur fund" là tìm mua giấy nợ với giá bèo từ loại khách nợ suy yếu. Đó là doanh nghiệp sắp phá sản hay chính quyền sắp vỡ nợ đã lỡ vay trăm bạc mà xin trả có vài chục thôi. Thật vô phúc cho xứ nào gặp phải loại kên kên như vậy, vì họ ráo riết kiện để lấy lại nguyên giá của giấy nợ cộng thêm tiền lãi và phí tổn khác.

- Trong khoản nợ 600 triệu đô la có 60 triệu đáo hạn mà không trả, Elliot mua vào một số nhỏ, cả vốn lẫn lời thì chỉ hơn 13 triệu đô la. Nhưng với tư thế là khách nợ, công ty khởi kiện để đòi được trả nguyên giá 100% thay vì 35% như phía Việt Nam có vẻ thoả thuận. Elliot kiện Vinashin tại tòa Thượng thẩm Anh vì nơi đây có thẩm quyền giải quyết vụ vay mượn vốn dĩ đã do các ngân hàng, đứng đầu là Credit Suisse, dàn xếp, làm trung gian phát hành giấy nợ và thực tế là cũng cho vay. Elliot đứng đơn là bên nguyên, bên bị là Tập đoàn Vinashin và cả các chi nhánh hay công ty con đã được Việt Nam đẩy qua cho hai Tập đoàn Dầu khí và Hàng hải. Theo luật pháp thì đấy là vi phạm hợp đồng đi vay nên tôi mới gọi là tẩu tán tài sản để khỏi bị sai áp.

Vũ Hoàng: Thưa ông, kết cuộc thì sự thể sẽ ngã ngũ ra sao mình có thể dự đoán thế nào?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Công luận thế giới thường không ưa và rất ngại loại kên kên muông thú như vậy. Nhưng khi Việt Nam để một quỹ đầu tư như Elliot kiện ra toà thì đấy là một tai họa cho uy tín mà càng tìm hiểu thì dư luận càng thấy sự sai trái không xử lý trong hồ sơ Vinashin. Bao nhiêu công lao tuyên truyền lâu nay sẽ thành công cốc!

- Tôi không tin rằng Elliot sẽ ngừng ở đó mà sẽ huy động các chủ nợ khác mở ra một vụ khiếu kiện tập thể theo tiêu chuẩn của quốc tế. Khi ấy, không có một con mà một bầy kên kên cùng đánh hợp đồng theo kiểu xa luân chiến và trước toà thì nhiều sự thật khác tai hại còn được phơi bày. Việt Nam có thể ngăn chặn việc sai áp tài sản trên lãnh thổ của mình, nhưng cứ ló đầu ra ngoài thì bị đòi nợ, tài sản bị tịch biên thì còn gì là danh dự? Chuyện đáng buồn ở đây là cái vỏ quít tưởng là dày lại gặp móng tay nhọn, mà vỏ quít lại chỉ bao che cho sự tồi tệ của cả hệ thống.

Khi Việt Nam để một quỹ đầu tư như Elliot kiện ra toà thì đấy là một tai họa cho uy tín mà càng tìm hiểu thì dư luận càng thấy sự sai trái không xử lý trong hồ sơ Vinashin. Bao nhiêu công lao tuyên truyền lâu nay sẽ thành công cốc!
Ông Nguyễn Xuân Nghĩa


Vũ Hoàng:
 Câu hỏi cuối thưa ông, liệu vụ kiện tụng này có thể dàn xếp được không?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Chúng ta chưa thể biết được, nhưng tôi trộm nghĩ rằng họ kiện là để dàn xếp và Chính quyền Việt Nam sẽ bị tổn thất. Vấn đề là tính toán xem tổn thất về mặt này mặt kia, về tiền bạc hay uy tín chẳng hạn, cái nào là ít hại nhất. Mà chuyện lợi hại này không chỉ nhất thời vì có ảnh hưởng lan rộng và lâu dài như người ta đã thấy tiền lệ là các vụ kiện xứ Argentina, Congo hay Peru. 

- Kết luận ở đây không là vỏ quít hay cái móng tay mà là "quít làm cam chịu" vì Vinashin không là trường hợp duy nhất và nạn nhân của cả bi hài kịch Tập đoàn Kinh tế Nhà nước chính là người Việt Nam. Họ đã mất đất mà còn phải nộp thuế để nhà nước trả món nợ do một thiểu số bất lương gây ra, dưới sự bao che của đảng và nhà nước.

Vũ Hoàng: Đài Á châu Tự do xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc phỏng vấn này.

---------------

Thua lỗ và tăng giá: CP cần xem xét trách nhiệm EVN


Lạm phát cả năm 2011 là 18,12% Stockbiz-Chỉ số giá tiêu dùng cả năm tăng 18,12% trong khi Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh nhận định, năm 2011 tất cả các quốc gia trên thế giới đều có lạm phát...
 -"Lãi suất ngân hàng sẽ hạ xuống quanh 10%/năm"(Dân trí) - Tiếp tục chính sách tiền tệ thận trọng, linh hoạt và kéo lãi suất huy động xuống quanh mức 10%/năm là mục tiêu chính mà Thống đốc NHNN đặt ra trong năm 2012.




-Nguồn: Xác định: Facebook được tự do hoạt động tại Việt Nam vào năm 2012

Chúng tôi đã xác nhận với một nguồn tin mới nhất rằng Facebook có khả năng sẽ được hoạt động tại Việt Nam,  vào đầu năm 2012. Các nguồn báo cáo rằng Facebook đã gửi các nhà quản lý cấp cao, trong đó có một người Mỹ gốc Việt, đến  Việt Nam vào tháng Mười vừa qua để đàm phán với các nhà cung cấp dịch vụ internet tại Việt Nam  (ISP). Kể từ đó, cả hai bên đã đạt được thỏa thuận chung.

Tháng Tư năm ngoái, PC World Việt Nam báo cáo rằng FPT, ISP lớn nhất của Việt Nam , đã ký một thỏa thuận hợp tác với Facebook và trang web đã được bỏ ngăn truy cập. Chúng tôi sẽ theo rất sát vấn đề này. Chúng tôi nhận được nhiều báo cáo mâu thuẫn nhau từ độc giả sống ở Việt Nam. Một số báo cáo truy cập không hạn chế trong khi những người khác tuyên bố họ vẫn cần thiết lập DNS để có thể truy cập.
Chúng tôi không thể có được các chi tiết của các điều khoản, cũng không biết thời điểm chính xác mà người dùng Việt Nam có thể được truy cập Facebook một cách rộng rãi rộng rãi. Tuy nhiên, đây là một nguồn tin có độ tin cậy cao.
Sau cùng, nếu bạn sống tại Việt Nam, hãy cho chúng tôi biết nếu tình trạng truy cập của bạn vào Facebook có thay đổi bằng cách để lại ý kiến ở phần lời bình.

The Author: 
James Bao is the co-founder and Executive Director of OneVietnam Network, a Ford Foundation funded project to inspire diaspora giving. Previously, James was a financial analyst covering the technology, telecommunications, and media space. James is an alumni of UC Berkeley with a degree in Business Administration. He was born in Da Lat, Viet Nam and grew up in the San Francisco Bay Area. Find James onOneVietnam.

Suy nghĩ về Sức Mạnh Mềm của Việt Nam trước nạn Xâm Lăng của Trung Quốc

-Nguồn:-Suy nghĩ về Sức Mạnh Mềm của Việt Nam trước nạn Xâm Lăng của Trung Quốc

Ghi chú của Đoàn Thanh Liêm

Từ xa xưa, cha ông chúng ta vẫn thường hay nhắc nhủ : “ Mạnh thì dùng Sức – Yếu thì dùng Chước “ , “ Lấy Nhu để thắng Cương “. Ngày nay, trước hiểm họa xâm lăng của Trung quốc là một kẻ chuyên ỷ thế “mạnh để hiếp yếu” - với cái mộng bành trướng bá quyền xưa nay của dòng giống Đại Hán – người Việt chúng ta trong thế kỷ XXI này cần phải biết khôn ngoan tận dụng khai thác cái tài nguyên sở trường của mình – đó là Sức Mạnh Mềm của Lòng Yêu Nước, của Ý chí Quật cường, của Tinh thần Năng động Sáng tạo, của Chính nghĩa Dân tộc của mình – để mà đối phó với mối đe dọa cực kỳ hiểm nguy này.




Về đại cương, với cái tư thế là quần chúng nhân dân - mà không cần phải trông mong chờ đợi gì nơi chính quyền cộng sản là thứ chính quyền mà đa số người dân Việt nam không còn có thể tin cậy được nữa – chúng ta vẫn có thể phát động  được một lọat các lọai công việc đại khái như sau đây:




1 – Liên kết chặt chẽ hơn với các dân tộc từng là nạn nhân của cuộc xâm lăng bành trướng xưa nay của Trung quốc, điển hình như người Tây Tạng, Uighur (theo đạo Hồi ở Tân Cương), Mãn Châu, Mông Cổ - mà từ xưa đó là 4 sắc dân thiểu số bị Trung quốc xâm lấn và đồng hóa, có tên vắn tắt là : Mãn – Mông – Hồi – Tạng. Cụ thể như người Tây Tạng - nhờ có được vị lãnh đạo tinh thần có uy tín rất lớn trên khắp thế giới là đức Dalai Lama – thì họ được sự ủng hộ rất mạnh mẽ của nhiều quốc gia. Vì tất cả đều cùng là nạn nhân của Trung quốc, nên các dân tộc này càng dễ thông cảm và liên đới với Việt nam trong công cuộc bảo vệ nền độc lập và vẹn tòan lãnh thổ của chúng ta.




2 – Lập một thế liên hòan với các dân tộc thuộc các quốc gia ở khu vực phía Đông và Nam Á châu – mà hiện đang bị Trung quốc áp đảo đe dọa – cụ thể như Nhật bản, Đại hàn, Phi luật tân, Mã lai, Indonesia, Lào, Cambodia, Thái lan, Miến điện, Ấn độ v.v… Trong số các quốc gia này, ta cần đặc biệt chú trọng đến các cường quốc như Nhật bản, Ấn độ là hai nước có tiềm năng rất lớn để kiềm chế được sự khuynh đảo của Trung quốc ở Á châu và đặc biệt đối với sự khai thác tài nguyên ở thềm lục địa và sự giao thông trên trục lộ hàng hải quốc tế trong khu vực. Cái thế liên hòan này chắc chắn sẽ được quốc tế ủng hộ, đặc biệt là Hoa kỳ, Úc châu và Cộng đồng Âu châu.




3 – Chúng ta cũng sẽ tích cực vận động khối người Hoa rất đông đảo ở hải ngọai – mà tổng số có thể lên tới hàng mấy chục triệu người - và cả khối người Hoa ở Đài loan, Hongkong, Macao, Singapore nữa. Vì khối người đông đảo này có tinh thần dân chủ và nhân bản tự do rất cao, nên họ không thể mù quáng nhắm mắt đi theo chính sách bá quyền bành trướng đế quốc của giới lãnh đạo cộng sản ngoan cố quân phiệt ở Bắc kinh được. 




Và ngay cả đối với giới trí thức tiến bộ trong lục địa Trung quốc, chúng ta vẫn có thể tìm cách trao đổi thảo luận với họ về cái chính nghĩa của dân tộc Việt nam chúng ta là phải bảo vệ nền độc lập, quyền dân tộc tự quyết và nhất là giữ vững được sự vẹn tòan lãnh thổ của mình. 




 Muốn tiến hành được việc này, thì việc đầu tiên ta phải thực hiện, đó là : Hồ sơ về Hòang Sa, Trường Sa cũng như về biên giới phía Bắc của Việt nam phải được trình bày gọn gàng sáng sủa - với đày đủ chứng cứ vũng chắc cả về pháp lý, cũng như về thực tế địa lý lịch sử - để có đủ giá trị thuyết phục được trước công luận quốc tế, cũng như trong giới trí thức hàn lâm khắp thế giới.




4 – Ta cũng cần đặc biệt quan tâm đến những nạn nhân của sự đàn áp của chính quyền Bắc kinh đối với hàng triệu đòan viên của Pháp Luân Công, các sinh viên tranh đấu hồi năm 1989 tại Thiên An Môn, các nhân vật bất đồng chính kiến mà bị tù đày như Lưu Hiểu Ba v.v… Họ là những phần tử tiến bộ mà được cả thế giới mến phục vì đã tranh đấu bất bạo động cho Tự do, Dân chủ, cho Công lý và Nhân quyền của người dân Trung quốc. Lý tưởng mà họ theo đuổi thì rất gần gũi với lý tưởng của người Việt nam tỵ nạn chính trị chúng ta. Do đó mà chúng ta dễ có sự thông cảm và hợp tác thỏai mái với họ trong công cuộc xây dựng nền hòa bình và tình huynh đệ láng giềng với họ giữa hai dân tộc Việt Nam và Trung Hoa.
Ngày nay với Internet, ta có mọi điều kiện thuận lợi để mở rộng sự tiếp súc và liên kết giữa các khối quần chúng nhân dân tiến bộ của cả hai nước Việt và Hoa. Cũng như phát triển được cả một mạng lưới tòan cầu nhằm hậu thuẫn cho những đòi hỏi chính đáng của dân tộc chúng ta trước sự chèn ép lấn chiếm tàn bạo và hết sức phi lý, phi đạo đức của giới lãnh đạo cộng sản mù quáng và hiếu chiến ở Bắc kinh.

5 -  Đặc biệt đối với các cường quốc ở Âu châu và Bắc Mỹ, thì ta cần phải thật khôn khéo và kiên trì vận động qua truyền thông báo chí, qua các sự tiếp súc trực tiếp với chính giới trong Quốc hội, Bộ Ngọai giao…, và nhất là nơi các Viện Đại học, Viện Nghiên cứu - nhằm kêu gọi sự ủng hộ tinh thần cho công cuộc tranh đấu hòan tòan chính nghĩa của dân tộc Việt nam chúng ta để tự bảo vệ được cho mình trước nạn chèn ép xâm lăng tàn bạo và thâm độc của nước láng giềng Trung quốc - với mộng bành trướng bá quyền luôn luôn đe dọa nền Hòa bình và Ổn định trong khu vực Á châu / Thái bình dương.



Với gần 3 triệu người hiện định cư tại các nước Âu châu và Bắc Mỹ mà lại có một đội ngũ chuyên viên trí thức lên đến quá nửa triệu người – đặc biệt trong lớp người trẻ thuộc thế hệ thứ hai thứ ba - thì khối người Việt hải ngọai chúng ta có đày đủ khả năng và phương tiện tài chánh kỹ thuật để duy trì một thứ “lobby có quy mô rộng lớn” – có thể không thua kém bao nhiêu so với cái thứ lobby rất ư mạnh mẽ và hiệu quả của khối người Do Thái tại các cường quốc này.
                                          

*       *       *



Trên đây là mấy nét hết sức đại cương về một số công việc mà người Việt ở hải ngọai có thể thực hiện được trong ý hướng nhằm góp phần cụ thể và tích cực cùng với đại khối 90 triệu người dân hiện đang sinh sống trên mảnh đất quê hương - mà là nạn nhân trực tiếp và khốn khổ của đại họa xâm lăng thâm độc và tàn bạo của bè lũ bành trướng bá quyền phương Bắc.




Người viết có niềm xác tín rằng : Trên thế giới ngày nay, vai trò của quần chúng nhân dân càng ngày càng thêm quan trọng trong việc giải quyết những tranh chấp bất đồng giữa các quốc gia. Chứ đó không phải là thứ công việc chỉ dành riêng biệt cho các chính phủ như trong các thế kỷ trước đây nữa - mà người công dân bình thường không được quyền tham dự vào. Trong lãnh vực bang giao quốc tế ngày nay, các tổ chức tự nguyện của quần chúng hợp thành Xã hội Dân sự (the Civil Society) – thì chính đó là những “ Tác nhân không phải là chính quyền Nhà nước” (Non – State Actors) – các tác nhân này hiện đang mỗi ngày một thêm lớn mạnh trong công cuộc thực hiện “ Quyền Tự chủ và Tự quyết của mình” để bảo vệ vị thế của mỗi quốc gia, cũng như của mỗi người công dân trong một thế giới tiến bộ, thịnh vượng và liên đới hòa bình ở thế kỷ XXI ngày nay.




Trước quốc nạn “ Thù trong Giặc ngòai “ hiện nay tại quê nhà Việt nam, nơi mà giới lãnh đạo cộng sản ở Hanoi đã tỏ ra hèn yếu khiếp nhược trước kẻ xâm lăng – chủ ý để mà bảo vệ  sự tồn tại cho phe nhóm bè đảng của riêng họ, hơn là bảo vệ sự tòan vẹn lãnh thổ của dân tộc – thì người dân chúng ta, không phân biệt là ở trong hay ở ngòai nước, cũng đều có nghĩa vụ và có thẩm quyền để mà đứng lên góp phần cứu lấy giang sơn đất nước yêu quý của mình do cha ông chúng ta đã hy sinh bao nhiêu xương máu để mà truyền lại cho thế hệ chúng ta ngày nay vậy.


California, những ngày cuối năm Tân Mão 2011

Đoàn Thanh Liêm



Dư luận xã hội ở Trung Quốc định hình chính sách đối ngoại hay ngược lại? (viet-studies 21-12-11) -- Bản dịch của Phạm Gia Minh bài Chinese Public Opinion: Shaping China’s Foreign Policy, or Shaped by It?(Brookings 12/2011.  Dịch giả cũng là người viết Thư ngỏ cho Fukuyama

Quyền tuyển và “đuổi đầy tớ” của dân (NCLP 21-12-11) -- Bài Võ Trí Hào
--VN-Trung Quốc nhất trí củng cố sự tin cậy chính trị-- 2011: Hiệu ứng ngoại giao cấp cao(TVN).  -Thảo luận giữa Chu Ân Lai và Phạm Văn Đồng 17-04-1968 basam-CWIHP   Thảo luận giữa Chu Ân Lai và Phạm Văn Đồng   17-04-1968   Mô tả: Chu Ân Lai nhấn mạnh đến chiến thắng vĩ đại, nói với Phạm Văn Đồng rằng ông ta phải sẵn sàng chiến đấu trong ba năm tới.   Chu Ân Lai: Các ông phải chuẩn bị chiến đấu
Chống "Hội Dân Chủ Đài Loan"Một hành động sai trái (CAND 20-12-11)




LS của bà Bùi Hằng khiếu nại - (BBC) -Luật sư đại diện cho người nhiều lần tham gia biểu tình chống Trung Quốc, gửi đơn khiếu nại về việc bà bị đưa đi 'cải tạo'
- Nguyễn Gia Kiểng: Khẩn cấp làm người? (Thông Luận). – Người Việt Nam xã hội chủ nghĩa (Lưu Văn). -
Viết blog ở Việt Nam x-cafevn.org -

Liệu có liên minh tay ba chống Trung Quốc?

-Nguồn:Liệu có liên minh tay ba chống Trung Quốc?

Trong tuần này tại Washington đã diễn ra cuộc tham vấn ba bên của các nhà  ngoại giao Hoa Kỳ, Nhật Bản và Ấn Độ. Hoạt động này tiến hành ở cấp Thứ trưởng cơ quan đối ngoại. Một trong những đề tài chính được các nhà ngoại giao thảo luận là vai trò gia tăng về quân sự-chính trị của Trung Quốc ở châu Á và thế giới nói chung.
Hồi tháng Tám, cũng vấn đề này đã được các chuyên viên Hoa Kỳ, Nhật Bản và Ấn Độ  thảo luận bởi ở cấp không chính thức như dạng  "bản đồ lộ trình thứ hai”.
Tại cuộc gặp do Trung tâm Hoa Kỳ nghiên cứu quốc tế và chiến lược tổ chức, các đại biểu đã nhất trí rằng tăng trưởng mọi mặt của Trung Quốc là đối tượng quan tâm chung cho cả ba quốc gia. Trong tài liệu tổng kết cuộc gặp nêu khái quát rằng Trung Quốc đang cố gắng hiện đại hóa lực lượng vũ trang. Trong đó, theo ý kiến của các chuyên viên, chương trình quốc phòng của Trung Quốc không minh bạch. Gia tăng hoạt tính của CHND Trung Hoa trong không gian mạng và vũ trụ ngày càng  bộc lộ rõ lập trường của Bắc Kinh về những vấn đề khu vực và toàn cầu. Nổi bật trước hết liên quan đến những tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc với các quốc gia láng giềng.
Giáo sư Sergei Luzyanin Phó Giám đốc Viện Nghiên cứu Viễn Đông (Viện Hàn lâm khoa học Nga) cho rằng, mặc dù những cuộc tham vấn bộ ba Hoa Kỳ-Nhật Bản-Ấn Độ diễn ra khá lặng lẽ, nhưng yếu tố manh nha xuất hiện một hình thức liên minh mới là hết sức quan trọng. Cuộc gặp ở Washington nhấn mạnh sự gia tăng cạnh tranh của các cường quốc thế giới tại châu Á. Giáo sư Sergei Luzyanin nhận xét, không ngẫu nhiên mà tại các cuộc tham vấn này có sự tham gia của Ấn Độ, là nước cũng giống như Trung Quốc, đang ngày càng kiên quyết hơn lên tiếng tuyên bố về những lợi ích riêng.
“Ý tưởng của cuộc gặp tay ba Hoa Kỳ-Nhật Bản-Ấn Độ là cùng tìm kiếm tập hợp những nguồn lực chính trị và ngoại giao để kiềm chế Trung Quốc. Đây là một tam đầu chế  khác thường và mới mẻ. Nếu nói về Hoa Kỳ và Nhật Bản thì dễ hiểu. Đó là các đồng minh quen thuộc, ràng buộc với nhau bởi những thỏa thuận  an ninh. Còn Ấn Độ gắn bó với khu vực châu Á-Thái Bình Dương ở mức độ ít hơn. Và sự xuất hiện của Ấn Độ trong bộ ba này nói lên rằng đang phát triển tình huống khá phức tạp đối với Trung Quốc”.
 Quan hệ song phương giữa Ấn Độ và Trung Quốc không hoàn toàn chuẩn mực, hiện hữu vấn đề lãnh thổ. Trong đó Ấn Độ đứng về phía các nước có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc về những hòn đảo trên biển Hoa Nam-Biển Đông. Ấn Độ cũng đã công bố kế hoạch tăng cường hiện diện quân sự ở Thái Bình Dương, điều mà Trung Quốc không thích thú gì. Nói cách khác, đang diễn một số xu hướng khách quan cho thấy Ấn Độ chuyển sang phía liên kết với bộ đôi Mỹ-Nhật.
Chắc hẳn là Bắc Kinh sẽ tiếp nhận tin tức về những cuộc tham khảo ý kiến tay ba một cách thận trọng. Triển vọng tạo lập liên minh mới gồm ba cường quốc hùng mạnh sẽ giống như chiếc găng tay thách đấu ném ra trước Trung Quốc,  cũng như những hoạt động ngày càng ráo riết của người Mỹ trong khu vực châu Á -Thái Bình Dương. Một trong những câu trả lời tiềm năng của Bắc Kinh, - theo giả thiết của Giáo sư Sergei Luzyanin -, là đẩy mạnh bình thường hóa quan hệ với New Delhi, để tách Ấn Độ ra xa liên minh kiềm chế Trung Quốc của hai nước Hoa Kỳ-Nhật Bản. Có thể là Trung Quốc sẽ mềm dẻo lập trường về việc tiếp nhận Ấn Độ vào Tổ chức Hợp tác Thượng Hải. Nếu thu hút được Ấn Độ vào hình thức tổ chức hợp tác này, thì ngoài vô số ưu điểm khác, lợi ích lớn nhất sẽ là tạo điều kiện phá hủy kế hoạch lập liên minh bộ ba Mỹ-Nhật-Ấn đối chọi với Trung Quốc.