Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Bài viết đáng chú ý

Viết blog từ trong nước, ai, thế nào?

Internet ở Việt Nam
Việt Nam có hàng chục triệu người sử dụng mạng Internet trên cả nước

Môi trường chính trị trong nước đang ngày càng khá lên thông qua biên độ được cho là tự do hơn, thông thoáng hơn về các chủ đề chính trị, nhạy cảm mà các bloggers và giới báo chí lề dân đang được thể hiện, bày tỏ hiện nay, theo nhà báo tự do Phạm Chí Dũng.

Người được báo Tuổi Trẻ xin lỗi vì đăng tin sai lệch về ông, trong thời gian ông bị Công an TP. Hồ Chí Minh câu lưu 4 tháng mà nay đã được tại ngoại, chấm dứt điều tra, còn bình luận về ai, nguyên nhân nào đứng sau sự xuất hiện các trang blogs gây chú ý như Quan Làm Báo, Vua Làm báo v.v...

Mở đầu trao đổi với BBC về môi trường viết blog và làm báo tự do trong nước, ông Dũng, giải thích quan điểm của mình qua phán đoán về khả năng nhà báo Huy Đức (hay blogger Osin) có thể được chính quyền Việt Nam ứng xử ra sao nếu ông về nước sau khi xuất bản cuốn "Bên Thắng Cuộc."

Ông Phạm Chí Dũng: Tôi đánh giá tình hình hiện nay khả quan hơn, thậm chí khả quan hơn khá nhiều năm 2012, phải nói là như vậy, cho nên trong phân tích và cảm nhận của tôi về không khí ở đây thì Huy Đức có thể trở về Việt Nam trong tháng Tám hoặc năm nay mà sẽ không có một hậu quả lớn đối với anh. Thậm chí có thể không bị những điều gọi là phiền phức đối với anh.

BBC: Thế nhưng sau khi đã về nước, liệu ông ấy có thể được ra nước ngoài như trước hay không ạ?

Cái đó tôi cho rằng tùy thuộc vào thái độ của Huy Đức trong quan hệ với chính quyền Việt Nam. Bởi vì cái đó còn tùy thuộc vào các hoạt động khác của Huy Đức mà tôi không biết được, do đó tôi không dám đánh giá về việc này.

"Có thể nói là viết gần như tự do và kể cả thể hiện quan điểm chính kiến của mình, kể cả đối với các nhóm lợi ích, nhóm này, bè nọ, phái kia"
Ông Phạm Chí Dũng
BBC: Một blogger bút danh là Kami viết blog tự do từ trong nước, gửi bài ra nước ngoài, cộng tác với truyền thông quốc tế, trong khi nhiều bloggers khác cũng ở trong nước thì nói là họ bị chặn, thậm chí họ cáo buộc là bị sách nhiễu, bắt bớ, theo ông, Kami là cá nhân hay một nhóm bloggers và vì sao blogger này vẫn có thể viết lách bình thường?

Cuối năm 2012 tôi cũng ngạc nhiên về chuyện này, tôi rất ngạc nhiên là trong thời gian tôi bị bắt đã xảy ra nhiều chuyện. Bởi vì trước khi tôi bị bắt, tôi nhớ là không có chuyện các bloggers muốn viết gì thì viết. Có thể nói là viết gần như tự do và kể cả thể hiện quan điểm chính kiến của mình, kể cả đối với các nhóm lợi ích, nhóm này, bè nọ, phái kia. Nhưng sau khi tôi ra khỏi trại giam và được đình chỉ điều tra, thì có thể nói tôi thấy tình hình giống như là tự do đến mức chưa từng thấy. Có thể chưa đáp ứng nhu cầu của anh em bloggers thôi, nhưng đối với trước đó là chưa từng thấy. Tôi rất ngạc nhiên.

Cho nên trước đó có những luồng dư luận về blogger này, blogger kia, thuộc phe này, thuộc phái kia, thì tôi cho, có lẽ vào thời buổi này nó phực tạp lắm, cho nên cũng có thể xảy ra những chuyện như thế. Riêng về blogger Kami, tôi quả thật chưa dám đánh giá gì cả.

'Quan làm báo, Tư Sang...?'

BBC: Ông đánh giá như thế nào về sự ra đời và ý nghĩa đằng sau việc ra đời của các trang blogs gần đây và tới nay đã đang gây thu hút sự chú ý của dư luận như các trang Quan Làm Báo (phiên bản khác là Vua Làm Báo), và đặc biệt một trang có tên đặt là Tư Sang (có kèm một tính từ)?

"Tôi chỉ nhận xét ngắn gọn thế này. Dù là vấn đề nội bộ, dù là vấn đề đấu tranh với nhau, thì cũng nên giữ tính văn hóa trong phản biện" - Ông Phạm Chí Dũng
Điều này rất khó trả lời, bởi vì tôi cho là tính nhạy cảm của nó có lẽ cũng liên quan tới một số người nào đó, một số ai đó, và họ không thích nhau. Và có thể thậm chí như là dư luận đồn đoán, là liên quan tới vấn đề nội bộ. Và từ vấn đề nội bộ đó cho nên nó mới quyết định việc có tường lửa hay là không có tường lửa. Tôi chỉ nhận xét ngắn gọn thế này. Dù là vấn đề nội bộ, dù là vấn đề đấu tranh với nhau, thì cũng nên giữ tính văn hóa trong phản biện.

Chúng ta là những người phản biện và hơn nữa lại là những người phản biện có tri thức, chúng ta đều là trí thức, cho nên việc phản biện cũng nên có văn hóa, không nên mượn diễn đàn này, diễn đàn kia để chửi nhau và dùng những ngôn từ nó rất là không hợp. Lúc đó chính trị sẽ trở thành những vấn đề gì đó còn tệ hại hơn là con dao hai lưỡi. Tôi xin góp ý như vậy thôi. Còn những động cơ bên trong thì tình hình bây giờ, bối cảnh bây giờ rất phức tạp và tôi nghĩ bản thân tôi không nên quan tâm quá nhiều vào những chuyện như vậy, không để làm gì cả.

BBC: Gần đây, một tờ báo đã công khai xin lỗi vì đưa tin không đúng về ông trong thời gian ông bị câu lưu, ông đã thỏa mãn về lời xin lỗi này chưa, hay ông còn có dự định theo đuổi một hành động pháp lý nào khác nữa với họ?

Riêng về tờ báo Tuổi Trẻ mà năm 2012 đã đăng thông tin sai về tôi, đăng sai sự thực về tôi, vừa rồi báo Tuổi Trẻ đã đăng cải chính theo yêu cầu của tôi, mặc dù đáng lẽ ra về mặt nguyên tắc, báo này phải có cải chính trên trang mạng, trang điện tử, nhưng vào ngày cải chính ở trên báo giấy, thì tôi chưa đọc thấy tin cải chính trên báo điện tử. Nhưng theo tôi với nội dung cải chính ngắn gọn của báo tuổi trẻ, tôi và gia đình đã hài lòng. Và theo tôi, có lẽ mọi chuyện cũng chấm dứt ở đây.

'Có kiện hay không?'


Những người đã, hoặc sẽ bị mang tiếng, bị gán ghép cho những hành vi nào đó, gần gần như tôi hoặc tương tự như tôi, sẽ có điều kiện hoặc tiền lệ để có thể có khiếu nại nào đó đối với những tờ báo mà đã gán ghép hoặc quy chụp cho họ hoặc sẽ quy chụp hành vi cho họ"
Ông Phạm Chí Dũng

Nhưng sự hài lòng hơn của tôi, không phải liên quan tới vấn đề cá nhân tôi, mà tôi đặt ra một vấn đề mới, đó là nếu đã đến lúc có được bầu không khí dân chủ trong việc khiếu kiện chính trị, mặc dù đây chỉ là một tờ báo đăng sai thông tin về chính trị, thì có thể nói là thế này tôi có đọc một số thông tin ví dụ tờ Người Việt ở Mỹ có bình luận về trường hợp của tôi và họ cũng liên hệ những trường hợp khác trước đây, không được như vậy, đã gửi đơn thư khiếu kiện ra tòa, nhưng cũng không được tiếp nhận và cũng không tới đâu cả, đối với báo chí Việt Nam.

Tôi cho đó là một phần sự thật, thậm chí là một phần sự thật cơ bản, nhưng chuyện đó xảy ra vào những năm trước, và tôi nhắc lại là bối cảnh 2013 có thể khác khá nhiều và sắp tới có thể còn khác nữa so với năm 2012 và những năm trước. [Điều đó] có quyền cho chúng ta sự hy vọng, điều đó có nghĩa là trong việc khiếu nại vừa rồi, tôi không phải dựa vào những điều mà dư luận đồn đoán như là liên quan tới Tổng Cục 2, hay tôi là người của ông Trương Tấn Sang tức là Chủ tịch Nước hiện nay.

Mà tôi đi bằng thực chất chính những quyền dân sự của mình đối với báo Tuổi Trẻ. Bởi vì nếu như báo Tuổi Trẻ không đáp ứng yêu cầu đó, thì chắc chắn là tôi sẽ khởi kiện báo Tuổi Trẻ ra tòa. Tôi nghĩ, Tuổi Trẻ đánh giá đúng vấn đề và chấp nhận cải chính. Đó là một bước chừng mực, khôn ngoan của họ. Và vấn đề cuối cùng tức là thông qua đây, tôi rất mong nhiều anh em bloggers, những người đã, hoặc sẽ bị mang tiếng, bị gán ghép cho những hành vi nào đó, gần gần như tôi hoặc tương tự như tôi, sẽ có điều kiện hoặc tiền lệ để có thể có khiếu nại nào đó đối với những tờ báo mà đã gán ghép hoặc quy chụp cho họ hoặc sẽ quy chụp hành vi cho họ.

BBC: Đó là với cơ quan truyền thông, còn với chính quyền và cơ quan điều tra đã câu lưu ông, mà tới nay có ý kiến nói là ông vô tội và đã được thả, ông có dự định khiếu kiện, khiếu nại, hay yêu cầu họ bồi thường về thiệt hại danh dự, thậm chí về tài chính hay không?

Đối với cơ quan an ninh điều tra thì tới thời điểm này tôi chưa có bất kỳ một suy nghĩ nào về việc khiếu nại hoặc kiện cáo.

BBC: Ông có thể cho biết lý do vì sao không?

Tôi cũng xin được giữ vài lý do tế nhị mà chưa tiện công bố.

Quốc Phương
BBC Việt ngữ

Đảng tìm cách thu phục lòng dân

Hội nghị trung ương 7
Các ủy viên Trung ương Đảng đã bàn cách cải tiến công tác dân vận trong tình hình mới

Đảng Cộng sản Việt Nam đang tìm cách lấy lại lòng tin của nhân dân vốn đã xuống cấp trầm trọng trong thời gian qua trước thực trạng kinh tế-xã hội của đất nước và nạn tham nhũng lan rộng trong Đảng.

Công tác vận động nhân dân theo Đảng mà Đảng gọi là ‘dân vận’ chính là một nội dung hàng đầu trong nghị trình của Hội nghị Trung ương 7 vừa kết thúc hôm thứ Bảy ngày 11/5.

Liền sau đó, một lãnh đạo hàng đầu phụ trách công tác này của Đảng đã lên tiếng về trọng tâm của công tác dân vận trong tình hình mới. Điều này chứng tỏ đây là một nhiệm vụ ưu tiên của Đảng trong thời điểm hiện nay.

‘Quan hệ máu thịt’

Trong bài phỏng vấn được Thông tấn xã Việt Nam đăng tải hôm Chủ nhật ngày 12/5, ông Nguyễn Thế Trung, ủy viên Trung ương, phó trưởng ban thường trực của Ban Dân vận Trung ương, khẳng định mục tiêu số một trong thời gian tới là ‘củng cố vững chắc lòng tin của nhân dân đối với Đảng’ và ‘tăng cường mối quan hệ máu thịt giữa Đảng với nhân dân’.

Không những thế, theo ông Trung công tác dân vận phải làm cho nhân dân nghe theo và làm theo Đảng.

Để đạt được những mục tiêu trên, ông phó trưởng ban Trung đã đề ra một số biện pháp như khắc phục khuyết điểm của cán bộ và giải quyết kịp thời những bức xúc của dân.

Bên cạnh đó, ông cũng yêu cầu truyền thông nhà nước ‘đẩy mạnh tuyên truyền’ về chủ trương chính sách của Đảng đồng thời với việc quản lý chặt truyền thông đại chúng mà nhất là mạng xã hội.

Về Mặt trận Tổ quốc, vốn được xem là cánh tay vận động quần chúng của Đảng, ông Trung đề xuất ‘đổi mới nội dung, phương thức hoạt động’ nhưng không nói rõ đổi mới như thế nào.

Cuối cùng, ông đề ra chủ trương ‘thu hút nhân tài làm công tác dân vận’ để ‘khắc phục tình trạng cán bộ không muốn làm công tác dân vận’.

Ông Nguyễn Thế Trung khẳng định công tác dân vận là ‘điều kiện quan trọng’ đảm bảo cho sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản ở Việt Nam.

Tuy nhiên, ông cho rằng công tác dân vận hiện nay của Đảng không theo kịp tình hình thay đổi nhanh chóng trong đời sống vật chất tinh thần của nhân dân.

Những ý kiến mà ông Trung phát biểu trên hãng thông tấn nhà nước cũng là những nội dung được nêu trong thông cáo bế mạc hội nghị toàn thể lần thứ 7 của Ban chấp hành Trung ương.

Hoạt động tuyên giáo
Các hoạt động dân vận của Đảng được cho là mang nặng tính hình thức

Theo đó, Đảng đã xác định một số nguyên nhân khiến người dân ngày càng mất lòng tin như ‘yếu kém của bộ máy công quyền tạo bức xúc, khiếu kiện trong nhân dân, là kẽ hở để các thế lực thù địch và cơ hội chính trị lợi dụng xuyên tạc, kích động quần chúng’.

“Một bộ phận nhân dân thiếu việc làm, thu nhập thấp, đời sống khó khăn chưa được hỗ trợ, giải quyết kịp thời,” thông cáo nêu.

“Tình trạng tham nhũng, quan liêu, nhũng nhiễu dân, vi phạm dân chủ, thiếu gương mẫu của một bộ phận không nhỏ cán bộ có chức, có quyền ở các cấp, nhất là ở cơ sở, đã làm suy giảm lòng tin của nhân dân,” Đảng nhìn nhận.

Đảng cũng cho rằng hoạt động của Mặt trận Tổ quốc ‘có biểu hiện hành chính hóa’.

‘Bổn cũ soạn lại’

Trao đổi với BBC từ Thành phố Hồ Chí Minh, ông Lê Hiếu Đằng, người từng tham gia lãnh đạo Mặt trận Tổ quốc ở thành phố, nhận định những nội dung về dân vận mà Hội nghị Trung ương 7 vừa nêu là ‘không có gì mới’ mà chỉ là ‘bổn cũ soạn lại’.

“Từ trước đến giờ vẫn nói như vậy thôi,” ông nói, “Bao nhiêu năm qua vẫn là như vậy thôi.”

“Tôi tin là sẽ không có bước tiến triển gì đâu.”

Theo ông Đằng thì hoạt động của Mặt trận và các tổ chức đoàn thể ‘chỉ mang tính hình thức’ để ‘hiện thực, công khai những chủ trương của Đảng’ mà thôi.

“(Các hoạt động này) không xuất phát từ lợi ích của quần chúng mà xuất phát từ ý kiến chủ quan của các lãnh đạo Đảng,” ông giải thích và nói thêm rằng trong xã hội độc đảng ‘không có chỗ cho những người ngoài Đảng làm công tác vận động quần chúng’.

Do đó mà theo ông công tác dân vận của Đảng ‘bao năm qua không có hiệu quả’ với bằng chứng là ‘lòng tin của quần chúng vào Đảng ngày càng sa sút hơn’.

“Sự thay đổi nếu có là làm sao cho xã hội dân sự, làm sao cho xã hội công dân đủ sức mạnh đại diện cho tiếng nói người dân và tác động vào bộ máy chính trị,” ông nói.
(BBC)
 

Lại "cắt - dán" với ý đồ xấu!

http://www.cbc.ca/gfx/images/news/photos/2012/06/20/hi-852-tpp-protest-8col.jpg
Hình minh họa
Liên quan đến quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ, mới đây trên mạng xuất hiện một tin được khẳng định là của ngài Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Đa-vít Sia (David Shear) với nội dung như sau “Việt Nam không dân chủ khó vào TPP”. Tuy nhiên, khi tìm hiểu kỹ thì đây là một tin đã được "biên tập". Nguyên văn câu nói của ngài Đại sứ như sau: “Nếu Việt Nam không có tiến bộ về dân chủ và nhân quyền, sẽ rất khó được Quốc hội Hoa Kỳ phê chuẩn cho gia nhập TPP…”. Cũng trong bản tin trên, ông Sia khẳng định: “Hoa Kỳ luôn muốn Việt Nam thịnh vượng. Ông tin Việt Nam sẽ đạt được điều đó nếu tham gia vào TPP”.
Thế nhưng, nhiều trang mạng chống Cộng đã lập tức “cắt dán” tin đã bị "biên tập" để bôi nhọ tình hình nhân quyền Việt Nam, đồng thời khuyến khích những người tự xem mình là “chiến sĩ” đấu tranh cho “dân chủ” “nhân quyền” tăng cường hoạt động chống đối, vi phạm pháp luật, gây mất trật tự trị an xã hội. Họ gửi “thông điệp” gợi ý Hoa Kỳ nên đặt điều kiện về nhân quyền với Việt Nam trong hợp tác song phương, trong đó có việc cản trở Việt Nam gia nhập “Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái Bình Dương (tiếng Anh: Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement” viết tắt là: TPP).
TPP là Hiệp định do 4 quốc gia sáng lập: Bru-nây, Chi-lê, Niu Di-lân và Xin-ga-po. Cho đến nay đã có 11 quốc gia thành viên, trong đó Hoa Kỳ là thành viên có tiếng nói quan trọng nhờ tiềm năng to lớn của nền kinh tế.
Mục tiêu của TPP là giảm các loại thuế xuất - nhập khẩu theo lộ trình từng bước từ năm 2006 đến năm 2015 về 0%. Đây quả là một thời cơ, nhưng cũng là thách thức lớn đối với các quốc gia đang phát triển, trong đó có Việt Nam.
Mặc dù không đưa ra các điều kiện chính trị, nhưng TPP đề cập đến những vấn đề liên quan đến xã hội, chẳng hạn như kinh tế thị trường, một số quyền kinh tế xã hội, trong đó có quyền lao động, bảo vệ môi trường, quyền sở hữu trí tuệ (TRIPS) v.v..
Không phủ nhận rằng, quan điểm của Việt Nam và Hoa Kỳ vẫn còn có sự khác biệt nhất định về vấn đề “dân chủ” “nhân quyền”, nhưng cả hai bên đang xích lại gần nhau hơn trên lĩnh vực này. Và cũng không phủ nhận, trong thực tế ở nước ta vẫn còn có lúc, có nơi chưa bảo đảm tốt “quyền con người”. Điều này bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân: Do nhận thức của cán bộ, công chức, hay phía người dân chưa đầy đủ; hệ thống pháp luật lại chưa hoàn thiện... Nhưng không thể phủ nhận nỗ lực của Việt Nam trong việc bảo đảm ngày càng tốt hơn quyền con người. Chẳng hạn trong việc sửa đổi Hiến pháp 1992, khác với Hiến pháp 1992 khi quyền con người chỉ được quy định trong Điều 50 (Chương V về Quyền và nghĩa vụ công dân), thì Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đã dành trọn Chương II quy định về “Quyền con người, quyền và nghĩa vụ công dân”. Trong chương này, các quyền con người về chính trị, dân sự, kinh tế, xã hội và văn hóa theo các công ước quốc tế về quyền con người của Liên hợp quốc đã được ghi nhận đầy đủ.
Hay như tình trạng khiếu kiện đông người có nguyên nhân từ giải tỏa, đền bù đất đai, mà trên nhiều trang mạng người ta gọi là “dân oan” cũng đang được Quốc hội xem xét trong việc sửa đổi Luật Đất đai. Theo Dự thảo Luật Đất đai sửa đổi đang lấy ý kiến nhân dân, quyền sử dụng đất của người dân với tư cách là một quyền tài sản được tôn trọng, bảo đảm. Việc thu hồi, thu mua sẽ tuân theo một trình tự chặt chẽ nhằm bảo đảm công bằng, đền bù thỏa đáng cho người dân khi bị thu hồi đất.
Bằng những việc làm thiết thực, Việt Nam đang rất nỗ lực để bảo vệ quyền con người. Điển hình như trong nỗ lực ngăn chặn tình trạng buôn bán người ở Việt Nam, riêng năm 2012, cơ quan chức năng đã phát hiện gần 500 vụ mua bán người với hơn 850 nạn nhân, hơn 800 đối tượng phạm tội bị bắt giữ… Các lực lượng chức năng cũng đã điều tra, khám phá 437 vụ, bắt 719 đối tượng và 1.206 nạn nhân được các tổ chức tiếp nhận… Viện Kiểm sát nhân dân các cấp đã truy tố 211 vụ với 453 bị can về tội mua bán người. Tòa án nhân dân các cấp đã thụ lý 196 vụ với 406 đối tượng phạm tội mua bán người để xét xử. Bên cạnh đó, các địa phương đã tổ chức tiếp nhận và hỗ trợ cho 541 nạn nhân bị mua bán trở về tái hòa nhập cộng đồng…
http://sbtn.net/images/upload/2013_may_7/sb3-large.jpg
Ông David Shear
Đó là chưa kể trong lĩnh vực chống tội phạm ma túy, xâm phạm tình dục trẻ em, bạo lực gia đình, HIV/AIDS… đồng thời với những nỗ lực trong nước, nhiều tổ chức quốc gia, quốc tế, trong đó có Hoa Kỳ đã và đang giúp Việt Nam giải quyết những vấn nạn này.
Còn trong quan hệ quốc tế, Việt Nam luôn luôn sẵn sàng đối thoại với các quốc gia và tổ chức khu vực với tinh thần cởi mở, tôn trọng và lắng nghe lẫn nhau. Điển hình như gần đây, Việt Nam cho phép tổ chức nhân quyền Ân xá Quốc tế được vào thăm, trao đổi cởi mở với các cơ quan chức năng, kể cả gặp những người mà các thế lực chống đối gọi là “giới bất đồng chính kiến” (!).
Rất tiếc một số tổ chức, cá nhân do thiếu thông tin, hoặc chỉ có thông tin đã bị xuyên tạc từ những kẻ “hành nghề” chống Cộng, đã đưa ra những đánh giá sai về tình hình nhân quyền Việt Nam thiếu khách quan.
Còn đối với những người luôn mang sẵn định kiến đối với Việt Nam, nuôi tham vọng dùng áp lực chính trị, kinh tế và các thủ đoạn khác để xóa bỏ chế độ xã hội hiện hữu, đưa Việt Nam sang con đường khác thì dù Đảng, Nhà nước Việt Nam có nỗ lực đến bao nhiêu trong bảo đảm ngày càng tốt hơn các quyền con người thì cũng sẽ không bao giờ là “đủ” với họ.
Trúc Thanh
(QĐND)

Sau thất bại, bác Cả Trọng đã tỉnh ngộ hay vẫn u mê?

2uv

Sau sự thất bại thảm hại của TBT Nguyễn Phú Trọng (xin được gọi theo kiểu dân Bắc là bác Cả Trọng cho nó thân thiện) tại hai hội nghị TƯ.6 & 7 vừa diễn ra. Người am tường thời cuộc cho đó cũng là sự tất yếu của qui luật sinh tồn. Khi kiến không ăn được cá thì cá ăn kiến là điều khó tránh.
Những ai quan tâm đến chính sự thời gian qua đều nhận thấy tư duy và bản lĩnh chính trị của bác Cả Trọng là lạc hậu và yếu kém. (Xem ở đây). Đã vậy ông còn đại ngôn như đã từng lên lớp ở trường đảng bên Cu-ba. Khiến cho bà Tổng thống cánh tả của xứ Ba-tây (Braxin) sợ tới mức phải đột ngột cáo bận mà không dám tiếp ông (dù trước đó đã long trọng kính mời) để tránh “gần mực“ khỏi bị đen lây?
Nếu nói theo logic lập luận của bác Cả hôm đầu xuân vừa qua ở Thạch Thất (“mình phải như thế nào thì người ta mới mời chứ“). Thì có thể hiểu bác Cả phải nói năng thất thố trước cửa ngõ nhà người ta (ở Cu-ba) tới mức nào thì bà Tổng thống Ba-tây mới cực chẳng đã, phải hủy lời mời như vậy?
Thử nghe lại một trích đoạn ngắn xem sao?
Kinh tế suy thoái đã làm phơi bày sự thật của những bất công xã hội trong các xã hội tư bản chủ nghiã: đời sống của đa số cư dân lao động bị giảm sút nghiêm trọng, thất nghiệp gia tăng; khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn. Những tình huống “phát triển xấu”, những nghịch lý “phản phát triển”, từ địa hạt kinh tế – tài chính đã tràn vào lĩnh vực xã hội, làm bùng nổ các xung đột xã hội và ở không ít nơi từ tình huống kinh tế đã trở thành tình huống chính trị với biểu tình, bãi công, làm rung chuyển cả thể chế. Sự thật đơn giản là bản thân thị trường tự do của chủ nghiã tư bản không thể giúp giải quyết được những khó khăn, và trong nhiều trường hợp còn gây ra những tổn hại nghiêm trọng cho các nước nghèo; làm sâu sắc thêm mâu thuẫn giữa lao động và tư bản toàn cầu… “.
Những khó khăn và mâu thuẫn này xem ra gần với nền “kinh tế thị trường định hướng XHCN“ ở xứ ta hơn thì phải?!
Ở đoạn khác ông Trọng khoe khoang:
“Chúng ta cần một xã hội mà trong đó sự phát triển là thực sự vì con người, chứ không phải vì lợi nhuận mà bóc lột và chà đạp lên phẩm giá con người. Chúng ta cần sự phát triển đi đôi với tiến bộ và công bằng xã hội, chứ không phải gia tăng khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẳng xã hội. Chúng ta cần một xã hội hướng tới các giá trị tiến bộ, nhân văn, một xã hội nhân ái, đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, chứ không phải cạnh tranh thắng – thua vì lợi ích vị kỷ của các cá nhân và các phe nhóm. Chúng ta cần sự phát triển bền vững, hài hòa với thiên nhiên để bảo đảm môi trường sống trong lành cho các thế hệ hiện tại và tương lai, chứ không phải để khai thác và chiếm đoạt tài nguyên, tiêu dùng vật chất vô hạn và hủy hoại môi trường. Và chúng ta cần một hệ thống chính trị mà quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi ích của nhân dân, chứ không phải chỉ cho một thiểu số giàu có” *
Đến đây thì chả cần bình bọt thêm làm gì cho mất thì giờ. Từ miệng ông Trọng tuôn ra cả đấy nhá. Chứ có tụi “thế lực thù địch“ nào xui ông đâu. Khi chỉ cần thay hai chữ ”chúng ta” thành chữ “chúng nó“ (CNTB Tây Phương) là chuẩn không cần chỉnh. Thật đúng là “cóc chết tại miệng“ là thế. Mang chuông đi đấm nước người, sứ giả còn phải giữ gìn huống chi nhà vua. Ai lại đi xưng xưng “Nói những gì không biết, viết những gì không hiểu và sợ mất những gì mình không có!” bất cẩn như thế bao giờ?
Xuất thân từ một anh thư lại không có công trạng gì với non sông. Chỉ theo học chuyên ngành về “xây dựng đảng“ ở cái nơi vốn là “thành trì của CNXH“ mà ngày nay người dân ở đó cũng đã kiên quyết khước từ. Bởi lỗi hệ thống của thứ chủ nghiã này qúa lớn (“được duy trì bằng sự giả dối“ – Lời Gorbachev). Ông Trọng sở dĩ có được cái may mắn leo cao không phải bằng tài ba lỗi lạc. Mà do được lòng ông bạn vàng khổng lồ Phương Bắc và sự đồng thuận tạm thời của các phe nhóm lợi ích trong đảng vào thời điểm đảng đang trên đà tuột dốc thê thảm vì nạn tham nhũng đang ngày càng trầm trọng. Nếu so với đồng chí X (hơn nửa thế kỷ theo đảng, từng vào sinh ra tử), bác Cả Trọng chưa thấm vào đâu. Nhưng cái qúy nhất của bác Cả là đời tư liêm khiết và gia cảnh vợ con chưa hề có tai tiếng gì. Việc bác Cả quyết tâm chống “một bộ phận không nhỏ“ (“bầy sâu“) tham nhũng làm mất lòng tin của nhân dân với đảng và có nguy cơ làm sụp chế độ là một thiện ý tốt rất đáng ghi nhận. Nhưng bác Cả lại tự mâu thuẫn với chính mình khi kiên quyết đòi duy trì cho bằng được cái môi trường thuận lợi cho bầy sâu tham nhũng kia sinh sôi nảy nở (như giữ điều 4 và kiên quyết không tam quyền phân lập). Chính việc này đã là nguyên nhân sâu xa của sự thất bại ê chề. Nếu chưa muốn nói sự nghiệp chính trị của người đứng đầu ĐCS coi như kết thúc.
TBT Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại Vĩnh Phúc hôm 25/2/2013.
TBT Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại Vĩnh Phúc hôm 25/2/2013.
Lỗi là tại ông Trọng mà thôi, tuyên bố của ông ở Vĩnh Phúc đã đẩy ông vào thế đối đầu với dân chúng. Sau bài nói đó và cả bức thư của Nguyễn Đức Kiên uy tín của ông Trọng rớt thảm hại. Làm chính trị phạm những sai lầm kiểu ấy là sai lầm không thể sửa được. Các đối thủ của ông không nói ra nhưng rất biết và hết sức tận dụng điều đó. Mà, ông Trọng lại hoàn toàn không biết tự đánh giá lực lượng của mình (HN 6 đã thấy rõ…). Từ HN 6 đến HN7 đối thủ của ông không ngừng tập hợp gia cố uy tín ảnh hưởng. Lạ lùng là chính ông Trọng không biết điều đó. Làm chính trị lên đến chức vụ như ông mà như vậy quả thật là điều ngoài sức tưởng tượng. Không có gì để nói nữa… 
Đó là nhận định của hậu duệ cụ Ngô Đức Kế trên trang nhà của nhà văn Phạm Viết Đào (xem ở đây)
Cũng như hôm khai mạc (1/5), hôm qua (11/5), sau khi nghe ông Trọng đọc lời bế mạc HN7, vẫn lại phải nghe những lời tua đi tua lại cũ rích đổ tội cho các “thế lực thù địch“ chống phá làm suy yếu đảng và làm mất lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo của đảng… Mới thấy sự lạc hậu của cỗ máy cũ do ông Trọng cầm lái đã tới mức nào rồi. Bình luận về việc này có ý kiến cho rằng, về mặt lý mà nói, chống tham nhũng là công việc của bên hành pháp. Hành pháp chống không được, hay không có chút tiến bộ nào, mà lại còn đầu têu, thì người đứng đầu hành pháp (thủ tướng) phải từ chức. Ngoài ra, chả có anh quái nào có tư cách chống tham nhũng cả.
Người đứng đầu chế độ như ông Trọng, lẽ ra phải là người hơn ai hết phải hiểu điều này. Thay vì tinh giản bộ máy cồng kềnh cho đỡ tốn tiền thuế của dân, ông Trọng lại cho đẻ thêm ra hai cái ban đảng (trước đây đã bỏ đi). Chẳng qua hai ban mới này chỉ là công cụ làm tăng uy thế của TBT mà cũng là nhằm gia cố cơ chế đảng trị lên trên guồng máy nhà nước. Làm như vậy là đi ngược với thiết chế của một nhà nước pháp quyền. Nên đã bị vô hiệu hóa bởi chính những người đã từng đưa ông Trọng lên chiếc ghế đầu triều ngày hôm nay.
Chỉ tội nghiệp cho hai ông Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ. Những gương mặt tương đối sáng trên chính trường thời gian qua. Hăng hái tham gia bài toán vô nghiệm của bác Cả mà thành nhỡ nhàng. Như ông Bá Thanh, ngoại lục tuần rồi. Không nắm chắc được kiếm trong tay… thật đi cũng dở mà ở thì không xong!
Nếu ở một đất nước dân chủ đa nguyên thì một người có năng lực như ông Bá Thanh, bị thất sủng ở đảng này có thể đầu quân hay đứng ra lập riêng một đảng chính trị khác. Nếu có tài và tâm mà lại được người dân tín nhiệm thì con đường hoạn lộ của những người như ông Thanh vẫn thênh thang chán. Nhưng với chế độ độc đảng toàn trị thì chấm hết (Stop). Như lời khuyên của blogger Trương Duy Nhất, ông Thanh nên sớm từ chức là hơn.
Bàn về chuyện thất bại của ông Trọng có độc giả nhận định:
Hiện tượng Nguyễn Bá Thanh rớt Bộ Chính trị, mặc dù được Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng hết sức ủng hộ cho thấy cuộc chiến chống tham nhũng trong Đảng còn vô cùng gian nan. Không thể chống tham nhũng khi duy trì thể chế độc đảng, vì bản thân độc đảng chính là hiện tượng tham nhũng điển hình: tham nhũng chính trị – nguồn gốc của mọi tham nhũng.
Điều gì sẽ xảy ra, nếu Bá Thanh vào Bộ Chính trị xong, rồi trở cờ, bắt tay với đc X, Bình Ruồi và đồng bọn phe cánh? Sẽ là thảm họa cho đất nước và nhân dân.

Muốn thoát cảnh bế tắc này, chỉ có đi theo con đường đa nguyên chính trị, đa đảng, tự do, dân chủ đích thực mà hầu hết nhân loại văn minh đã lựa chọn, hòa nhập đầy đủ với thế giới, tranh thủ được ủng hộ của quốc tế. Khi ấy, có được lòng dân, chính quyền VN Hà Nội sẽ thoát vòng cương tỏa của Bắc Kinh, mở ra thời kỳ độc lập thật sự, dân giàu, nước mạnh
Một độc giả khác thì than:
Thôi rõ rồi, không bỏ phiếu cho ông Thanh và ông Huệ cho thấy Hội nghị đã chống lại ông TBT Trọng, muốn ông Trọng và đảng của ông “nghỉ” thôi. Ông Phạm Quang Nghị cũng được báo trước là sẽ rớt ghế TBT khoá tới, vì “bị” ông Trọng đề xuất. Rõ ràng có một xu hướng chính trị mới xuất hiện.
Còn blogger nổi tiếng Nguyễn Huy Canh cũng góp lời:
Nếu tôi là UVTW, được bỏ phiếu, tôi cũng sẽ bỏ phiếu chống lại ông Cả Trọng. Vì bây giờ ông vẫn còn khuyên người ta quay lưng lại với tiền bạc, với cám dỗ vật chất. Ông định biến tất cả cán bộ nhà nước và chúng ta thành nhà sư ư? Ông vẫn quyết tâm sở hữu toàn dân về đất đai, đó chính là ý chí của Marx đã trở thành lỗi thời, là tàn dư của tư duy Phật giáo; ông vẫn quyết không tam quyền… chính ông là người mong muốn, là kẻ đam mê quyền lực nhất hòng trị vì cả dân tộc này theo cách của những kẻ chăn cừu. **
Hiện tình của Đảng CSVN hiện nay được ví như một quả bưởi ngoài bóng trong khô. Trông chờ có được một phép lạ thay đổi chỉ là điều không tưởng. Bởi đáng ra trong lúc kinh tế đất nước đang suy thoái như hiện nay, những người đứng mũi chịu sào phải đoàn kết tạo thành một khối vững chắc để lèo lái con thuyền vượt qua cơn khủng hoảng thì nội bộ lãnh đạo quay ra tỷ thí tranh giành quyền lực bách hại muôn dân.
Vậy nên đồng giao mới xuất hiện trên mạng gần đây đang loan truyền câu ca như thế này:
Thịt xôi ngập ngụa vương triều
Rằng ông Tổng Trọng chẳng điều được quân
Đảng đang phân liệt chia phần
Các nhóm lợi ích xoay vần choảng nhau…
Gocomay
(Blog Gocomay

Nhật Nguyên - Thác lời anh Nguyễn Bá Thanh


Nhật Nguyên gửi Bác Phạm Viết Đào, Nguyễn Quang Lập, Trương Duy Nhất và các bạn đọc chơi

TRƯỚC HỘI NGHỊ TRUNG ƯƠNG 7

Bất ngờ gặp lại Bá Thanh
Tuấn Anh* thỏ thẻ: "Hà thành vui không?"
Bá Thanh bày tỏ nỗi lòng:
"Ở đây phức tạp hơn trong kia nhiều
Nhưng giờ tau đã có chiêu
Dễ dàng trụ lại trong triều thật lâu"
Tuấn Anh mới phán một câu:
"Chuyện này cũng chẳng dễ đâu mi nờ
Ngay xưa ngồi ghế bí thơ
Sông Hàn Đà Nẵng đôi bờ của mi
Giờ ra giữa chốn kinh kì
Tàng long ngọa hổ, thách mi làm càn"
Bá Thanh bảo: "Nếu có gan
Trời này, đất ấy trong bàn tay ta
Thăng Long, Hà Nội, Đại La
Một mai cũng sẽ như Đà Nẵng thôi
Phần mi một chú đồi mồi
Còn tau tất cả đất trời thủ đô"...
Tuấn Anh nghe vậy cười ồ:
"Rứa là không hiểu Thủ đô Thanh à
Thăng Long, Hà Nội, Đại La
Trận đồ bát quái thiên la... khó lường
Nói thật há miệng mắc xương
Cái xương biện chứng – tình thương – nhân vèn (văn)
Rối nội bộ - thêm khó khăn
Đố mi vừa nói vừa làm được đo"
Thanh rằng: tau chẳng có lo...

(*): Bộ trưởng Bộ VH-TT&DL, cựu Chủ tịch Đà Nẵng Hoàng Tuấn Anh
SAU HỘI NGHỊ TRUNG ƯƠNG 7

Tuấn anh gặp lại Bá Thanh:
"Bê Xẻ Tê trượt mi đành răng đây"
Bá Thanh buồn bả giải bày:
"Không ngờ kết cục thế này, Anh ơi!
Tưởng rằng phía trước sáng ngời
Giờ đây chán thiệt ngồi chơi đuổi gà
Nghe lời Trọng Lú mà ra
Nếu tau biết rứa tà tà ở quê
Bây chừ không có đường về
Lưỡng nan tiến thoái mô tê ai ngờ
Đau như bò đá mi nờ
Theo anh X hay theo cờ Đảng ta
Bây chừ tau gỡ không ra
Ở ngoài mi sáng, có pha mô bày."
Tuấn Anh mặt mũi hây hây:
"Ngày xưa mi có thế này đâu Thanh
Ngày xưa mi giọng đàn anh
Ăn trên ngồi trước, Đà thành sợ mi
Mi coi tau có ra gì
Tau làm chủ tịch, chuyện chi cũng thò
Ngày xưa có miếng thơm tho
Đất đai, dự án tau mò mi xơi
Bây chừ nói chuyện khơi khơi
Đồng hương tình nghĩa đôi lời với mi:
Mi coi Phúc hói hắn đi
Cứ theo anh X chuyện chi cũng thành
Mi đừng dại dột nổi danh
Cáo quan từ chức nó hành mi ngay
Án ba nghìn tỷ còn đây
Nằm im ngậm miệng chờ ngày yên thân
Cớ chi mi dám lấn sân
Hô to hốt hết mấy ngân hàng kìa
Chim lồng cá chậu lia thia
Phận mình phải biết để chia lộc trời."
Tuấn Anh vừa mới dứt lời
Bá Thanh ngẩn mặt lên trời mà ca:
"Chiều chiều ra ngắm Sơn Trà
Cha ơi, Mẹ hỡi! con ra thế này."

Nhật Nguyên
(Blog Phạm Viết Đào) 

Con gái tướng Vĩnh gợi ý cho Tổng BT về công tác dân vận

ĐÓ CHÍNH LÀ 'ĐŨA THẦN' !
Lời dẫn của Bùi Văn Bồng: Trong bài nói khai mạc Hội nghị TƯ lần thứ  7 vừa qua, TBT Nguyễn Phú Trọng đã đặt ra 6 vấn đề cho TƯ xem xét, trong đó có vấn đề “Đổi mới, tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác dân vận trong tình hình mới”. - Hết lời dẫn.
TBT và các ngài trong lãnh đạo cấp cao hãy làm gương thực hiện đổi mới bằng một động thái thế này: Tổ chức đàng hoàng một cuộc đối thoại bình đẳng và thẳng thắn với nhóm Kiến Nghị 72 kia (chẳng lẽ những người như thế mà không đáng để TBT đối thoại ?).
Hoặc TBT hãy vận động ngài Nguyễn Sinh Hùng cùng gặp nhóm cử tri đã nhiều lần xin gặp hai vị với tư cách Đại biểu Quốc hội. Bảo đảm khi TBT làm được các việc đó, đối thoại thành công để hai bên đi đến thống nhất nhận thức, không ai áp đặt ai, hoặc thuyết phục, làm thức tỉnh các cử tri đang bị u mê bởi các luận điệu phản động (nếu có), thì chỉ bằng những động tác cụ thể, đơn giản, dễ thực hiện như vậy thôi, công tác dân vận của Đảng sẽ thực sự có bước đột phá rất lớn. Và qua đó, TBT không cần phải đề ra yêu cầu gì nhiều, các cơ quan dân vận các cấp nhất định sẽ rùng rùng chuyển động theo ngay, không phải tốn nhều tiền của công sức, rất có thể công tác dân vận sẽ được tăng cường nhanh chóng và sẽ có hiệu quả trông thấy ngay!

TBT Nguyễn Phú Trọng
Vấn đề này được TBT ưu tiên đề cập làm mục thứ hai trong 6 mục, đủ biết TBT coi trọng đến thế nào. TBT đã rất đúng khi đặt ra như vậy! Không có dân thì lãnh đạo ai, không có dân thì ai nuôi Đảng chứ? Nhất là TBT cũng biết đặt công tác dân vận vào bối cảnh tình hình  mới , chứng tỏ TBT rất sáng suốt, không hề nhầm lẫn. Tình hình mới đó được trình bày rằng: “tình trạng phân hóa giàu nghèo, phân cực, phân tầng xã hội; những biến đổi về quan hệ lợi ích, hệ giá trị xã hội, sự cách biệt về kinh tế, xã hội…làm nảy sinh tiền đề của sự phân hóa về nhận thức, tư tưởng…”. Đoạn này TBT tỏ ra sáng suốt quá, đã nói trúng phóc tình hình thực tế hiện nay trên đất nước ta. TBT lại đúng khi phê phán hiện trạng công tác dân vận của Đảng: “Chậm đổi mới, (chậm) cụ thể hóa cơ chế Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ. Sự phối hợp giữa các tổ chức trong hệ thống chính trị có lúc có nơi còn thiếu chặt chẽ. Trách nhiệm của cấp ủy và chính quyền trong công tác dân vận ở nhiều nơi bị xem nhẹ, chỉ dựa chủ yếu vào bộ máy hành chính và biện pháp hành chính. Một số tổ chức Đảng, Chính quyền, Mặt trận, các đoàn thể nhân dân hoạt động kém năng động, hiệu quả, không nắm bắt kịp thời tâm tư nguyện vọng của nhân dân và cũng không đủ sức tuyên truyền vận động giải quyết những bức xúc của nhân dân. Tổ chức hoạt động của các cơ quan chuyên trách làm công tác dân vận của Mặt trận, các đoàn thể nhân dân chậm được đổi mới, tăng cường. Đội ngũ cán bộ làm công tác dân vận ít được đào tạo, bồi dưỡng,nâng cao năng lực”. Thử hỏi có ai nhận xét được sắc sảo hơn, phê phán được xác đáng hơn TBT, kể cả những người thường bị TBT gọi là ‘thế lực thù địch, chuyên bới lông tìm vết’chắc cũng chỉ có thể phản biện được đến thế là cùng!
TBT vẫn đúng khi ngài thúc dục và khuyến cáo các đồng chí của mình: “nhận rõ những khó khăn, thách thức, thấy hết những hạn chế, yếu kém và nguyên nhân, chúng ta cần xác định đúng mục tiêu, yêu cầu, quan điểm tư tưởng chỉ đạo và nhiệm vụ, giải pháp để đổi mới tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác dân vận trong tình hình mới. Phải chăng vấn đề có ý nghĩa quyết định để tăng cường mối quan hệ máu thịt giữa Đảng và nhân dân hiện nay vẫn là Đảng phải hết lòng hết sức chăm lo đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân; thật sự tôn trọng và phát huy quyề làm chủ của nhân dân, củng cố xây dựng tổ chức Đảng và bộ máy chính quyền thật trong sạch vững mạnh; khắc phục cho được những hiện tượng tiêu cực trong cán bộ, đảng viên, công chức, làm cho Đảng thật sự xứng đáng là người lãnh đạo và người công bộc trung thành của nhân dân.” Trời ơi, đúng quá đi mất, đúng đến thế là cùng! Dân chỉ mong có thế! Thật tuyệt vời, ý tứ của TBT thì đúng đắn, mà văn phong của TBT mới trong sáng, mạch lạc, hùng hồn làm sao! Vậy sao lâu nay ‘nhiều người’cứ hay nói này nói nọ, thắc mắc hoài với TBT thế nhỉ?
Nhưng, xem kĩ thêm bài nói chuyện của TBT, thì lại thấy họ thắc mắc cũng có cái lý của họ; như: Trong khi hô hào đổi mới công tác dân vận thì TBT lại có nhời phán rằng: “Lợi dụng những khó khăn của nước ta trên con đường phát triển, các thế lực thù địch đang đẩy mạnh các hoạt động ‘diễn biến hòa bình’, xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng Nhà nước, nói xấu chế độ, bôi nhọ đội ngũ lãnh đạo, tìm đủ mọi thủ đoạn phân hóa nội bộ Đảng, kích động chia rẽ nhân dân với Đảng Nhà nước”. Những lời lẽ như vậy có phải là luận điệu cũ mèm mà TBT và các đồng chí của ngài đã phát đi phát lại mấy chục năm rồi không? Nó có phải là nhận định gì mới để phù hợp với tình hình mới đâu. Đã muốn ‘đổi mới’ mà vẫn bám giữ cách nhìn cách nghĩ nhàm chán cũ kĩ thế ư? Muốn ‘đổi mới’để dân vận được tốt hơn mà vẫn coi thường nhân dân thế ư? Vẫn coi nhân dân là một lũ ngu ngơ ngốc nghếch, luôn sẵn sàng để cho bọn ‘phản động’ nó lừa dối, kích động ư? Mà sao bọn ‘phản động’nó lại đông đảo, mạnh mẽ, khôn ngoan, có mặt ở khắp mọi nơi, có tài biến hóa như Tôn Ngộ Không vậy chứ? Nếu cho rằng những người luôn răm rắp cúi đầu nghe theo Đảng, không bao giờ hỏi lại xem Đảng nói thế là đúng hay sai, không biết phản biện lấy một câu…mới thuộc về phạm trù nhân dân, nếu có cái thứ nhân dân như vậy thì khỏe re rồi, mắc gì phải bàn dân vận cho mất thì giờ và công sức? Bên cạnh đó, nếu nhìn nhận những người đi khiếu kiện, những người hay phản biện, hay vạch trần, nhận xét phê phán những kẻ chức quyền tham nhũng quan liêu hách dịch, hèn với giặc ác với dân, đòi Đảng diễn biến hòa bình để cùng nhân dân cứu nước…là thuộc phạm trù ‘thế lực thù địch’, thì phải đưa đối tượng ấy vào phạm vi công tác ‘địch vận’ mới đúng chứ? Sao lại gọi đó là công tác dân vận để kêu gọi đổi mới ?
Xem như vậy, thì bao nhiêu lời hay ý đẹp của TBT nói ở trên kia thành ra trật lất, mất hết giá trị vì nỗi TBT lại đi xác định đối tượng công tác dân vận theo cách vừa cũ kĩ ,vừa nhập nhằng!
Thử điểm lại xem, bao nhiêu năm qua, công tác dân vận của Đảng và Chính phủ đã làm gì, làm thế nào và kết quả ra sao? … Đã tổ chức một lực lượng hùng hậu gồm đến cả ngàn tờ báo (tính cả báo giấy lẫn báo hình, báo nói, báo mạng), hàng vạn phóng viên, biên tập viên, dư luận viên, nhân viên tuyên giáo các cấp cùng đồng thanh nói vào tai dân. Rồi thì vân dụng các hình thức thông tin khác như áp phích, pa nô, băng rôn treo đầy đường khắp chốn cho dân nhìn ; rồi động viên bao nhiêu phong trào, trao bao nhiêu danh hiệu và phần thưởng cho những tập thể cá nhân tiên phong ưu tú làm theo chủ trương chính sách…(gần đây còn có tin ông thủ tướng, UVBCT đã cắt một khoản tiền chừng 200 triệu USD dùng cho việc tuyên truyền vận động trên Internet nữa).Tính ra đã tiêu tốn không biết bao nhiêu nghìn tỷ từ tiền thuế của nhân dân. Vậy mà không hiểu tại sao thế lực ‘thù địch’ và đội ngũ dân theo ‘địch’ không những không giảm mà lại ngày càng “đông đảo” (!?) - /đầu tiên chỉ thấy nói thù địch ở bọn lưu vong hải ngoại, đảng Việt Tân; sau lan đến hàng vạn dân đi khiếu kiện, hàng chục vạn người kí các loại văn bản kiến nghị không theo ý đảng chính phủ; nhất là gần đây có 72 vị toàn là trí thức, đảng viên, cựu quan chức có hạng của Đảng lại “đầu têu” tự ý soạn thảo bản Hiến pháp không theo văn bản chính thống của Đảng và lôi kéo được hàng vạn người ký tên hưởng ứng/... Đó có phải là kết quả của phương pháp dân vận hiện hành: Về tuyên truyền thì luôn áp đặt, chụp mũ, nói lấy được; về vận động thì cho lực lượng ra giằng co, lôi kéo, vu vạ, bắt nhốt, xử tù bằng án bỏ túi…thậm chí khiêu khích, đánh đập, nhục mạ những người khiếu kiện, biểu tình ôn hòa bất chấp họ là phụ nữ, người già. Cái ‘phương pháp cách mạng’ như thế gọi là đàn áp dân chủ, độc đoán chuyên quyền, là phi đường lối đảng đã được chưa? Đối với những lời khuyên can thuyết phục những lời nói việc làm sai trái của lãnh đạo hoặc muốn được gặp trực tiếp lãnh đạo để trao đổi ý kiến, trình bày nguyện vọng của những người dân thiện chí thì lãnh đạo đánh bài lờ, bài chây, bài chuồn??? (có cả những việc nóng hổi mới xảy ra ngày 5-5 vừa qua, khi TBT và TƯ đang trong hội trường bàn đổi mới tăng cường lãnh đạo dân vận nữa đấy).
Năm ngoái, phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương 5, Tống bí thư Nguyễn Phú Trọng nói: "Không phải cứ lập Ban chỉ đạo là xoay chuyển ngay được tình hình như "một chiếc đũa thần". Bởi vì, đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí là cuộc đấu tranh vô cùng khó khăn, phức tạp, gian khổ, lâu dài, đòi hỏi phải có sự vào cuộc của toàn Đảng, toàn dân, của các cấp, các ngành, của cả hệ thống chính trị dưới sự lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của Nhà nước. Trong đó, vai trò của các đồng chí Trung ương, các đồng chí lãnh đạo, quản lý của các ngành, các cấp là cực kỳ quan trọng. Mỗi đồng chí Ủy viên Trung ương Đảng hãy là một chiến sĩ tiên phong, đi đầu trong cuộc đấu tranh này”.
Đặt ra yêu cầu đổi mới tăng cường lãnh đạo công tác dân vận trong một hiện trạng như vậy, liệu trong túi TBT đã có chiếc 'đũa thần' nào có thể thay đổi tình trạng đáng buồn đó chưa? Thực té 'đũa thần' không ở đâu xa, chính là lòng dân, sức mạnh đoàn kết toàn dân, là dân ý, dân nguyện. Theo ý TBT thì giờ đây ai có thể đứng ra đào tạo, bồi dưỡng nâng cao năng lực đội ngũ công tác dân vận? Và lấy ở đâu ra người để mà bồi dưỡng đào tạo và nâng cao? Liệu nâng tiền thù lao từ 400 ngàn lên đến một triệu đồng một tháng cho các dư luận viên thì chất lượng công việc của họ có tăng lên tương ứng không, lý lẽ của họ có thể sắc bén hơn đủ để đập tan luận điệu của bọn phản động suy thoái như TBT mong muốn không?
Nếu thực lòng muốn đổi mới tăng cường lãnh đạo công tác dân vận, trước hết phải đừng dồn những người khác chính kiến về phía ‘địch’, phải quyết tâm coi đó là nhân dân chân chính và sẵn sàng đối thoại một cách chân thành, bình đẳng và ôn hòa với họ.
TBT và các ngài trong lãnh đạo cấp cao hãy làm gương thực hiện đổi mới bằng một động thái thế này: Tổ chức đàng hoàng một cuộc đối thoại bình đẳng và thẳng thắn với nhóm72 kia (chẳng lẽ những người như thế mà không đáng để TBT đối thoại ?).
Hoặc TBT hãy vận động ngài Nguyễn Sinh Hùng cùng gặp nhóm cử tri đã nhiều lần xin gặp hai vị với tư cách Đại biểu Quốc hội. Bảo đảm khi TBT làm được các việc đó, đối thoại thành công để hai bên đi đến thống nhất nhận thức, không ai áp đặt ai, hoặc thuyết phục, làm thức tỉnh các cử tri đang bị u mê bởi các luận điệu phản động (nếu có), thì chỉ bằng những động tác cụ thể, đơn giản, dễ thực hiện như vậy thôi, công tác dân vận của Đảng sẽ thực sự có bước đột phá rất lớn. Và qua đó, TBT không cần phải đề ra yêu cầu gì nhiều, các cơ quan dân vận các cấp nhất định sẽ rùng rùng chuyển động theo ngay, không phải tốn nhều tiền của công sức, rất có thể công tác dân vận sẽ được tăng cường nhanh chóng và sẽ có hiệu quả trông thấy ngay!
Nguyễn Nguyên Bình
*Tác giả Nguyễn Nguyên Bình, Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội. Bà là con gái của Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh.
(Blog Nguyễn Xuân Diện)
 

Lúa gạo Việt Nam: Cần những nhà lý luận trung thực

Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) đang độc quyền mua bán lúa gạo của nông dân, đây là một thực trạng hết sức khốn nạn gây khổ cho nông dân, nếu có lương tâm thì những nhà lãnh đạo lúa gạo và những nhà trí thức trong nông nghiệp phải công nhận thực trạng này để chấm dứt nó, còn làm như không biết sự độc quyền này, thì mọi lý luận đều là thùng rỗng kêu to.Ngoài Giáo sư Võ Tòng Xuân, tôi chưa thấy bất cứ một ai lên án sự độc quyền mua bán lúa gạo của VFA. - Hoàng Kim

http://du-lich.chudu24.com/f/d/090716/viet-nam-trong-mat-nguoi-ngam-nhin-phan-i.jpg?c=1&w=450

Độc quyền chứ chẳng có kinh tế thị trường
Lúa gạo của nông dân hiện nay chịu sự độc quyền mua bán của Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) chứ chẳng phải mua bán theo kinh tế thị trường.
Vấn đề độc quyền này tôi đã chứng minh trong bài viết: “Độc quyền lúa gạo: cái ách đang quàng lên cổ nông dân” đăng trên Bauxite Việt Nam.
Có một điều tôi không thể nào hiểu nổi đó là: Trong kinh tế thị trường của bọn Tư bản giãy chết, độc quyền bị luật pháp ngăn cấm triệt để. Vậy, tại sao, trong kinh tế thị trường có định hướng của Chủ nghĩa xã hội muôn lần tươi đẹp, Chính phủ lại để cho VFA là các doanh nghiệp của Chính phủ độc quyền lúa gạo của nông dân?
Sự độc quyền khiến VFA kinh doanh ăn chênh lệch đầu tấn, cho nên VFA chẳng thèm quan tâm gì đến giá gạo xuất khẩu, vì thế, VFA đem lúa gạo của nông dân Việt Nam bán rẻ như bèo trên thị trường thế giới.
Sự độc quyền khiến cho VFA biến thành bọn cường hào mới, dùng mọi thủ đoạn để hạ giá lúa của nông dân, để ăn cướp hết lợi nhuận của nông dân.
Có một điều tôi không thể nào hiểu nổi đó là: Trong kinh tế thị trường của bọn Tư bản giãy chết, độc quyền bị luật pháp ngăn cấm triệt để. Vậy, tại sao, trong kinh tế thị trường có định hướng của Chủ nghĩa xã hội muôn lần tươi đẹp, Chính phủ lại để cho VFA là các doanh nghiệp của Chính phủ độc quyền lúa gạo của nông dân?
Việt Nam có Luật Cạnh tranh, tại sao Chính phủ lại vi phạm pháp luật do chính mình đề ra?
Độc quyền lúa gạo đã khiến VFA từ trước đến nay thu lợi từ lúa gạo nhưng chẳng thèm đầu tư một chút gì cho lúa gạo, xuất khẩu theo kiểu sang tay không thèm đầu tư kho bãi, không thèm đầu tư để nâng cao giá trị gạo xuất khẩu.
Vậy mà, ngộ thay, Chính phủ và các nhà lý luận trong nông nghiệp làm như không biết sự độc quyền này.
Độc quyền thì nâng cao giá trị hạt gạo để làm gì?
Khi VFA đem gạo của nông dân bán rẻ ra nước ngoài, thay vì tìm nguyên nhân đích thực từ sự độc quyền, người ta lại nói rằng gạo Việt Nam rẻ là do không có thương hiệu, và lý luận tràng giang đại hải về việc tạo thương hiệu cho gạo Việt Nam, rồi huyên thuyên về việc nâng cao giá trị hạt gạo… Toàn là những lý luận vô bổ, nghe qua có vẻ hợp lý, nhưng chẳng có một chút giá trị.
Không thấy được sự độc quyền của VFA trong việc mua bán lúa gạo của nông dân, thì mọi lý luận về nâng cao giá trị hạt gạo điều chẳng có một chút giá trị nào cả.
Nâng cao giá trị hạt gạo thì nông dân được lợi nhưng VFA không có lợi mà có hại vì phải đầu tư công sức và tiền của, vậy VFA nâng cao giá trị hạt gạo để làm gì? Động lực nào để VFA nâng cao giá trị hạt gạo?
Thử hỏi, VFA độc quyền mua bán lúa gạo của nông dân, muốn bán gạo của nông dân giá bao nhiêu thì bán, muốn mua lúa của nông dân bao nhiều thì mua, tức là VFA muốn lấy lợi nhuận đầu tấn bao nhiêu thì lấy, vậy VFA tạo thương hiệu cho hạt gạo để làm gì? VFA nâng cao giá trị hạt gạo để làm gì?
Trong bài: “Giá lúa giảm, nông dân nghèo, vì đâu?” đăng trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn tôi đã phân tích:
“Lợi nhuận của các doanh nghiệp trong VFA = giá bán gạo xuất khẩu – (giá thu mua gạo trong nước + phí xuất khẩu). Lợi nhuận này không phụ thuộc vào giá gạo xuất khẩu mà chỉ phụ thuộc vào sự chênh lệch giá. Do đó, nếu ký bán gạo xuất khẩu giá thấp thì các doanh nghiệp sẽ ép giá mua lúa của nông dân và họ vẫn có lời.
Vì lợi nhuận do chênh lệch nên các doanh nghiệp trong VFA không thiết tha đến việc tạo thương hiệu cho công ty mình và thương hiệu cho gạo: “Gạo xuất khẩu không có tên, chỉ gọi chung là “gạo trắng hạt dài”, và phân biệt bởi phần trăm tấm: 5%, 10%, 25%”.
Trong bài: “Độc quyền lúa gạo cái ách đang quàng lên cổ nông dân” tôi nói rõ hơn:
“Do độc quyền mua bán lúa gạo, Tổng công ty Lương thực miền Nam và VFA chọn vị trí cuối cùng ở khâu phân phối để ăn chênh lệch giá tính trên đầu tấn.
Mua lúa từ nông dân rồi chở về nhà máy xay, xay bóc vỏ thành gạo thô, có thương lái lúa. Chà bóng gạo thô thành gạo xuất khẩu rồi đóng bao, có thương lái gạo. Tổng công ty Lương thực miền Nam và VFA đảm nhận công đoạn cuối cùng là chở gạo ra cảng và xuất đi rồi lấy lời từ chênh lệch đầu tấn!
Vì được độc quyền và ăn chênh lệch đầu tấn nên Tổng công ty Lương thực miền Nam và VFA không hề đầu tư nâng cao giá trị hạt gạo xuất khẩu:
– Không đầu tư kho chứa lúa, không đầu tư nhà máy xay lúa, không tạo thương hiệu cho hạt gạo VN, và tệ nhất là không biết chính mình xuất khẩu gạo loại gì, do trộn lẫn các loại gạo với nhau.
– Không có đủ kho nên không điều tiết được quá trình xuất khẩu gạo, phải xuất khẩu theo kiểu sang tay nên dễ bị khách hàng ép giá.
– Không có nhà máy xay lúa hiện đại nên chất lượng gạo xuất khẩu thấp.
– Không có thương hiệu nên bán gạo cùng loại rẻ hơn nước khác.
– Không biết chính mình xuất khẩu gạo loại gì nên hiện nay nông dân chọn giống theo kiểu hên xui, may nhờ rủi chịu”.
Bằng chứng hùng hồn nhất cho việc VFA không thèm quan tâm đến việc nâng cao giá trị hạt gạo là: Không những không đầu tư kho bãi để điều tiết giá bán gạo xuất khẩu mà kho hiện đại đã có cũng không sử dụng, xì-lô hiện đại ở xã Phong Mỹ huyện Cao Lãnh tỉnh Đồng Tháp không sử dụng nhiều năm, sau đó bán cho Xí nghiệp thủy sản Sông Tiền.
Độc quyền thì tham gia cánh đồng mẫu lớn để làm gì?
Hiện nay, một số nhà thông thái đang kêu gọi doanh nghiệp liên kết với nông dân, tung hô cái gọi là cánh đồng mẫu lớn, cho rằng đây là mô hình tốt nhất cho quyền lợi của nông dân.
Thế nhưng các nhà thông thái này quên một thực tế là: Nông dân trồng nhiều loại lúa, đến mùa dâng lên cho VFA, VFA ngồi trên cao lựa từng loại lúa, loại nào bán chạy thì mua, loại nào bán không chạy thì đổ thừa nông dân không nghe khuyến cáo nên không mua, lỗ lả nông dân ráng chịu. Vậy mắc mớ gì mà VFA tham gia cánh đồng mẫu lớn?
Kêu gọi VFA tham gia cánh đồng mẫu lớn khác nào kêu gọi VFA tự hạn chế sự độc quyền mua bán lúa gạo, khác nào kêu VFA lấy dây tự buộc mình.
Đang độc quyền ăn đầu tấn sướng thấy ghê, rủi ro nông dân chịu hết, nay, kêu gọi VFA vào cánh đồng mẫu lớn để chia sẽ rủi ro với nông dân, thì kêu đến rả họng VFA cũng chẳng thèm nghe.
Hỡi những nhà lãnh đạo trong Chính phủ, nếu quí vị có lương tâm thì hãy trả lời câu hỏi: VFA có độc quyền lúa gạo của nông dân hay không? Và sự độc quyền này phải chăng đang làm bần cùng hóa nông dân? Chứ đừng như cái thùng rỗng kêu rè rè ở những vấn đề vô bổ!
Hoàng Kim
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Cơ hội cuối cùng cho ông Trương Tấn Sang


Người ta vẫn thường nói “cha mẹ có gương mặt sáng sủa, phúc hậu thì con cái sẽ hưởng lộc và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống. Ngược lại, cha mẹ với gương mặt góc cạnh; hung dữ thì con cái chỉ mang họa vào thân”.
Về phương diện quốc gia, nếu người lãnh đạo cao nhất có gương mặt sáng sủa, thông thái chắc chắn sẽ đem đến người dân sự an tâm, và vững tin trong cuộc sống.
Tôi không phải là một nhà tướng số; nhưng khi ông Trương Tấn Sang làm chủ tịch nước thì thật lòng mà nói tôi không có một chút gì để hy vọng rằng dân mình sẽ có được đời sống ấm no, hạnh phúc những khi nhìn vào đôi mắt và khuôn mặt không mấy thiện cảm của Tư Sang. Tuy nhiên, khi biết được Tư Sang đã may mắn hưởng được trọn vẹn quá trình học phổ thông dưới mái trường VNCH và năm đầu của Đại học Khoa Học Sài Gòn thì cũng an ủi phần nào. Hy vọng rằng với những kiến thức cơ bản được đào tạo dưới thới VNCH đủ để Tư Sang có dịp chứng tỏ mình hơn hẳn những người có học vị cao ngất ngưỡng trong bộ chính trị, và đó cũng là cơ sở để Tư Sang có được những quyết định đem lại nhiều lợi ích cho người dân. Nhưng những gì đã xảy ra trong các năm qua đã minh chứng cái nhìn về tướng số của tôi chính xác gấp nhiều lần hơn cái nhìn về lý trí.
Thật đau lòng khi ngư dân Quảng Ngãi bị Trung Quốc cướp phá, với cương vị của chủ tịch nước, ông Sang đã không có một tuyên bố mạnh mẽ nào để lên án TQ, cũng chưa có hành động cụ thể nào để giúp ngư dân an tâm ra khơi.
Trong cuộc vận động sửa đổi hiến pháp vừa qua, ông Trọng đã có những lời phát biểu chứng tỏ mình quá tầm thường, trong khi đó Tư Sang chỉ nói những lời mỵ dân chung chung, cũng chưa đến nỗi tệ như Nguyễn Minh Triết khi quá dày mặt phát biểu trước các Việt Kiều về quê ăn tết là “đảng csvn đã không làm mất tất đất nào của tổ tiên để lại”.
Đất nước ta đang chuẩn bị tiến đến giai đoạn xóa bỏ sự độc tài lãnh đạo của CSVN và đặc biệt hơn nữa là chống TQ; tạo quan hệ thân thiện với Hoa Kỳ và các nước đồng minh. Tư Sang đang có ý định đi theo con đường đó, tuy nhiên do “thành tích” phê và tự phê trong quá khứ đã làm cản trở con đường đi đó. Nếu Tư Sang thật sự muốn quay về với nhân dân thì không có gì là không thể được.
Làm chính trị về mặt nào đó cũng giống như đánh cờ. Nều đi sai hoặc chậm một nước cờ thì có thể thua cuộc. Vấn đề chính là nhận thức được sự thua cuộc của mình mà chấp nhận để tránh việc hy sinh pháo; ngựa… không cần thiết. Do đó, nếu tiếp tục cuộc chơi thì phải chấp nhận dưới trướng của người mạnh hơn mình.
Hội nghị TW7 vừa kết thúc đã cho thấy phe của 3 Dũng đang thắng thế, hai nhân vật được bầu bổ sung vào BCT chưa có dấu hiệu nào là đối nghịch với 3 Dũng mà có khi là ngược lại. Hiện nay bộ chính trị có 16 người, như vậy sẽ có một người bị đưa ra đó là Nguyễn Phú Trọng hoặc Lê Thanh Hải.
Lê Thanh Hải tiến thân nhờ vào sự dìu dắt của chị vợ là Trương Mỹ Hoa và một thế lực đứng phía sau là Đỗ Mười, hiện nay hai nhân vật này đã hết quyền lực. Khả năng Nguyễn Thiện Nhân vào thay Lê Thanh Hải để chuẩn bị thay đổi nhân sự sắp tới tại Sài Gòn, theo tôi là rất lớn.
Còn Nguyễn Phú Trọng có bị đưa ra khỏi bộ chính trị hay không phụ thuộc nhiều vào sự “xấu xa” của TQ trong những ngày sắp tới.
Vừa qua Nguyễn Thiện Nhân sang Bắc Kinh, đã có dư luận cho rằng ông Nhân qua TQ để trình diện “quan lớn”. Việc đối phó với TQ hiện nay chúng ta không thể dùng biện pháp cứng được mà phải biết linh động nhu một chút để tìm thời cơ thích hợp phản công lại.
Những người hoạt dộng chính trị, về phương diện nào đó có thể nói họ là những người “thiếu đạo đức” vì để đạt được mục đích của mình, họ có thể làm một số sự việc mà xã hội lên án. Trường Chinh là một minh chứng: để củng cố quyền lực của mình Trường Chinh đã đem cha mẹ của mình ra đấu tố. Vì thế, trong những ngày sắp tới chúng ta không có gì phải ngạc nhiên khi có nhiều quan chức cấp cao của CSVN công bố cho người dân VN biết những sự thật được che giấu trong những năm qua.
Nếu Tư Sang còn giữ trong mình một dòng máu Việt, và đặc biệt là dòng máu Việt của người Nam bộ thì hãy sáng suốt để chọn cách chơi sao cho dân mình tránh được nhiều đau thương, điều quan trong nhất là phải dũng cảm nhìn nhận và đoạn tuyệt với quá khứ đã làm đau thương cho hàng triệu người dân Việt.
Sự thay đổi về hình thái chính trị ở nước ta trong những ngày sắp tới, có thể chưa phải là một sự thay đổi tích cực, nhưng nếu sự thay đổi này vĩnh viễn xóa bỏ sự độc tài lãnh đạo của CSVN thì chúng ta nên ủng hộ vì đây là bước đầu hình thành một xã hội dân chủ thật sự cho Việt Nam.
Sài Gòn ngày 12-05-2013
Như Nguyên
(DLB)  
 

Quê hương đồng chí X: “Nông dân làm thuê trên đất của chính mình”

“…Tôi hơn 80 tuổi, sắp chết rồi mà thành người không đất. Tôi đề nghị thanh tra họp dân, nếu dân nói đất đó không phải của tôi thì tôi không còn gì để nói, bằng dân nói đó là đất của tôi thì phải trả lại cho tôi !...”. Đó là lời một lão nông tri điền (Cụ Trần Thị Xinh 81 tuổi, ở ấp Kênh 5, xã Bình Giang, Hòn Đất) đặt thẳng vấn đề với đoàn Thanh tra Chính phủ trong ngày 10/5/2013 Khi đoàn đã có cuộc đối thoại với hàng trăm nông dân vùng tứ giác Long Xuyên về các vấn đề liên quan đến đất đai. Tại cuộc đối thoại này, người dân cho biết họ đang trở thành những người “làm thuê ngay trên đất của chính mình”.

Ông Đặng Văn Kim trình những giấy tờ chứng minh nguồn gốc đất
do gia đình khai phá sản xuất được chứng nhận trước khi bị thu hồi
trong buổi làm việc với Thanh tra Chính phủ . Ảnh: Nguyễn Triều.
Cụ Trần Thị Xinh còn nói: “Đất của ông cha tôi khai phá, chính quyền địa phương đem giao cho người khác. Tôi khiếu nại thì không ai giải quyết, chính quyền đợi đến khi cấp sổ đỏ cho người ta xong mới đem ra tòa xử thì người ta đã có sổ đỏ nên tôi bị (mất đất) xử thua.”!?  [1]
Ông Nguyễn Chiến Bình (phó tổng Thanh tra Chính phủ) phải chữa cháy: “Tôi thấy bà con ngồi đây nhiều gương mặt khắc khổ quá. “Nông dân mà không có đất sản xuất thì đâu còn là nông dân nữa”. Giải quyết những tồn tại của chính quyền và những bức xúc của bà con cần phải có quá trình. Xin bà con bình tĩnh và tin tưởng để cùng Thanh tra Chính phủ, cùng chính quyền từng bước tháo gỡ, không nên vì một lý do nào đó mà nôn nóng làm rối thêm tình hình” [2].
“Nông dân mà không có đất sản xuất thì đâu còn là nông dân nữa.” – Người dân tại đồng đất ấy muốn nói tiếp, liền theo, lời nói này của ông (phó tổng Thanh tra Chính phủ): “Thưa ông là nông dân nếu không dựa lưng vào cây lúa thì chỉ còn cạp đất mà ăn vì vậy vẫn cắn răng làm nông dân nhưng phải “làm thuê ngay trên mãnh đất của chính mình” bị tước đoạt trước đó, mà chủ mới được cấp sổ đỏ không hề biết gieo mạ cấy lúa bao giờ !?” .
Ông Đặng Văn Kim ở ấp Kênh 9, xã Bình Giang, huyện Hòn Đất (Kiên Giang) cho hay trước đây người dân chấp hành chủ trương thu hồi đất để giao cho doanh nghiệp làm ăn, đến lúc doanh nghiệp thua lỗ giải thể bỏ của chạy lấy người, người dân xin lại đất sản xuất thì địa phương từ chối với lý do người dân không có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (sổ đỏ) nên không có cơ sở xem xét.
Ông Kim bức xúc: “Ông cha tôi vào đây khai phá có giấy phép do Nhà nước cấp, có nộp thuế đầy đủ. Hồi đó Nhà nước chỉ cấp sổ nông nghiệp cho gia đình chứ có cấp “sổ đỏ” chứng nhận quyền sử dụng đất hồi nào đâu mà giờ đòi chúng tôi xuất trình !? ”. Sao lại “bắt bí” người dân vô lý như vậy?
Trong khi đó, UBND tỉnh Kiên Giang đã dành hẳn 300ha đất tại ấp Ranh Hạt, xã Bình Giang để cấp cho 73 cán bộ, nhưng phần lớn không trực tiếp sản xuất mà sang bán và hợp đồng cho người dân thuê lại.
Ông Trần Văn Hội - xã Vĩnh Điều, huyện Giang Thành (Kiên Giang) - nêu hàng loạt nghịch lý trong việc quản lý đất đai của địa phương khiến người dân phải nhiều năm mang đơn đi khiếu nại khắp nơi .
Cụ thể năm 1996, UBND tỉnh Kiên Giang thu hồi đất lúa 2 vụ năng xuất cao vùng tứ giác Long Xuyên để giao cho Công ty Kiên Tài (Đài Loan) làm dự án trồng cây công nghiệp bạch đàn với tổng diện tích 60.000ha. Nhưng sau đó công ty này giải thể bỏ về nước, thay vì trả lại đất cho dân sản xuất, chính quyền địa phương lại giao cho một số doanh nghiệp khác hoặc cấp cho cán bộ cho thuê mướn hoặc không có khả năng sản xuất một số bỏ hoang.
Các doanh nghiệp, nông trường được giao đất sau này cũng không sử dụng mà cho dân thuê lại. “Đơn cử như Nông trường mía Kiên Lương được giao 1.600ha đất rồi khoán lại cho cán bộ, cán bộ thông qua “cò” mai mối cho nông dân thuê lại”, ông Hội bức xúc trình bày với đoàn Thanh tra Chính phủ. Thậm chí theo phản ảnh của người dân, có trường hợp doanh nghiệp được giao đất nhưng không sản xuất mà cho người dân thuê lại rồi “lật kèo” giữa chừng nên xảy ra tranh chấp. Người dân gõ cửa cơ quan chức năng đề nghị giải quyết thì bị từ chối, doanh nghiệp thuê “xã hội đen” vào hăm dọa đuổi dân đi.
Ông Nguyễn Chiến Bình cho biết đợt tiếp xúc của Thanh tra Chính phủ với người dân huyện Giang Thành gần đây cũng nghe phản ảnh tình trạng này. “Chuyện này huyện Giang Thành thừa nhận là có. Để xảy ra tình trạng người giàu thuê côn đồ vào giải quyết tranh chấp với bà con là không ổn”.
Ông Lâm Hoàng Sa - phó chủ tịch UBND tỉnh Kiên Giang - thừa nhận có tình trạng cán bộ cấp xã, huyện và ở cả cấp tỉnh đùn đẩy trong tiếp nhận giải quyết khiếu nại của người dân, dẫn đến những vụ việc kéo dài, vượt cấp gây bức xúc trong dư luận. “Thay mặt lãnh đạo UBND tỉnh, tôi xin nhận lỗi trước bà con vì để xảy ra tình trạng này” - ông Sa nói:
“…Theo ông Nguyễn Chiến Bình, tình trạng nông dân không đất sản xuất phải thuê lại chính mảnh đất của mình là có thật và yêu cầu UBND tỉnh Kiên Giang cần xem xét nghiêm túc vấn đề này...”
Ông Bình giao Cục III Thanh tra Chính phủ phối hợp với thanh tra tỉnh Kiên Giang rà soát tất cả trường hợp khiếu nại liên quan đến đất đai vùng tứ giác Long Xuyên (gồm các huyện Hòn Đất, Kiên Lương, Giang Thành và thị xã Hà Tiên) để sớm có phương án giải quyết dứt điểm.
Tuy nhiên người dân thì cười nữa miệng nói với nhau. Trước đây Tỉnh ủy cũng có kết luận và phó tổng Thanh tra Chính phủ lúc đó là ông Mai Quốc Bình đề nghị UBND tỉnh Kiên Giang thu hồi đất đã cấp sai trái cho cán bộ. Nhưng mãi đến nay có cán bộ nào bị thu hồi đất đâu!?
Chắc có lẽ là quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn của “đồng chí X” nhà nước đảng “ta” nên chính quyền tỉnh Kiên Giang cũng noi gương “lì đòn” như “đồng chí X” ta chăng!?.
Hoàng Thanh Trúc
(DLB)

Việt Nam – Ngôi sao đang dần tối

(Reuters) - Tương tự như các nền kinh tế khác đang trên đà nở rộ, Việt Nam phải đối mặt với ba mối đe dọa mới: một cuộc khủng hoảng tê liệt ở châu Âu, một nước Mỹ sút kém, và sự tiêu xài hoang phí ở Nhật Bản. Tuy nhiên, nguy cơ lớn nhất đối với tương lai của quốc gia này là nỗi quyến luyến với những kỷ niệm xa xưa.
Kinh te VN-8Đã 27 năm kể từ khi Hà Nội phát động chính sách “Đổi mới” cho phép các công ty tư nhân tham gia vào nền kinh tế và mở cửa lĩnh vực then chốt như nông nghiệp. Sự tăng trưởng nhanh chóng đã đẩy Việt Nam trờ thành quốc gia có mức thu nhập trung bình, biến chuyển nước chiến tranh một thời thành một trường hợp hợp nghiên cứu phát triển và xóa đói giảm nghèo. Nhưng cho đến thời điểm hiện tại, kế hoạch chi tiết hồi năm 1986 của Việt Nam đối với “nền kinh tế thị trường định hướng XHCN” hình như đã lỗi thời.
Kinh te VN-8
Hình minh họa
Các dữ liệu gần đây cho thấy chiến lược mà Việt nam áp dụng cho đến ngày hôm nay – tương tự như cách Trung Quốc đã làm, chủ yếu tập trung vào các doanh nghiệp nhà nước và lấp kế hoạch từ trên trung ương xuống địa phương – hiện đang trở thành lực cản của đất nước. Việt Nam đang mất dần tính hấp dẫn trên bảng xếp hạng cạnh tranh toàn cầu trong khi tăng trưởng đã chậm lại ở mức khoảng 5% mỗi năm, mức thấp nhất kể từ năm 1999. Để phục hồi, Việt Nam cần phải làm chính xác những gì mà họ đang cố tránh như hiện nay: xây dựng một nền kinh tế thực sự bao gồm khu vực tư nhân sôi động và sáng tạo để đa dạng hóa sự tăng trưởng và tạo ra sự thịnh vượng.
Không bảo đảm
“Hiệu chuẩn lại hoàn toàn nền kinh tế sẽ là điều cần thiết để Việt Nam đạt được mức tăng trưởng mạnh thêm một lần nữa”, Vaninder Singh, kinh tế gia tại Singapore thuộc Royal Bank of Scotland Group Plc nói. “Điều này không bảo đảm được vì nó đòi hỏi sự thay đổi đáng kể trong các cơ cấu doanh nghiệp và cải thiện năng suất”.
Liệu chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có ý chí chính trị đủ mạnh để hiện đại hóa nền kinh tế Việt Nam trí giá 124 tỷ USD? Quỹ Tiền tệ Quốc tế [IMF] dường như đang nghi ngờ khả năng này của Việt Nam. IMF gần đây đã cắt giảm dự báo tăng trưởng của Việt Nam trong năm 2014 nhiều hơn so với những cắt giảm đối với bất kỳ quốc gia châu Á nào khác xuống chỉ còn 5,2%. Điều đó có thể là điều không tưởng đối với thế giới mà Tập đoàn của Bảy quốc gia này hầu như không thể mở rộng. Nhưng đối với một nền kinh tế 90 triệu người ở giai đoạn phát triển thì đó không phải là một cuộc khủng hoảng đáng kinh ngạc.
Khi họ đưa ra những chương trình cải cách, các lãnh đạo tại Hà Nội tin rằng họ đã đi theo mô hình thành công kỳ diệu của Trung Quốc. Cách tiếp cận của Việt Nam tương đối tiệm tiến và thận trọng hơn so với chính sách của Đặng Tiểu Bình. Tuy nhiên, lực đẩy lớn cũng tương tự và bây giờ đã bắt đầu sinh sản ra cùng một vấn đề.

Hình thái Trung Quốc
Tương tự như Trung Quốc, Việt Nam cũng đang bị hệ thống phân bổ tín dụng bóp méo các chi phối bởi các doanh nghiệp nhà nước. Các quyết định cho vay thiếu thận trọng của họ đã dấy bùng lên mối nguy hiểm bong bóng bất động sản và chôn vùi các ngân hàng dưới những khoản nợ xấu. Khoảng cách giữa người giàu và người nghèo đang phát triển nhanh chóng, vì thế những xung đột giữa công nhân đòi tăng lương và các ngành công nghiệp dựa trên lao động giá rẻ cũng nhiều không kém. Các vụ thu hồi đất đai tinh ranh và tư nhân hóa chỉ để làm giàu cho một số quan chức có quan hệ chính trị đã gây ra nhiều phẫn nộ trong công chúng. Tham nhũng tràn lan khắp nước đang làm xói mòn tính chính đáng của đảng cầm quyền.
Việt Nam không thể tiến về phía trước nếu không tái cơ cấu lại các doanh nghiệp nhà nước hiện chiếm gần 40% trong tổng sản phẩm cả nước. Các nhà kinh tế tại McKinsey & Co đưa ra ước tính rằng Việt Nam cần phải nâng cao năng suất lao động hơn 50% để duy trì mức tăng trưởng lành mạnh. Bạn không cần đoạt giải thưởng Nobel về Khoa học Kinh tế thì cũng biết rằng chỉ có khu vực tư nhân phát triển mạnh mẽ mới có thể làm được điều đó.
Lý do để lo lắng
Vào tháng Hai vừa qua, Thứ trưởng Tài chính Trương Chí Trung đã hứa rằng chính phủ sẽ công bố một kế hoạch lớn để sửa chữa 52 tập đoàn nhà nước vào tháng Sáu. Tuy nhiên, dựa trên những kinh nghiệm trong quá khứ, có nhiều lý do để tin rằng những cải cách sẽ thiếu các chi tiết cụ thể. Chính phủ Việt Nam hiện đã bỏ lỡ mất mục tiêu trong việc tạo lập ra một công ty quản lý tài sản nhằm giải quyết các khoản nợ xấu trong ngành ngân hàng. Những cam kết kiềm chế đối với đầu tư công, cho vay và doanh nghiệp nhà nước không chỉ quen thuộc mà ngày đang trở nên hết sức đơn điệu.
Câu hỏi đặt ra là liệu đội ngũ của ông Dũng có đủ uy tín để thực hiện bất kỳ những cải tiến cần thiết này hay không, đừng nói chi là hoàn tất hết cả ba điều nói trên. Ở đây, người ta không nên đánh giá thấp vai trò của nạn tham nhũng. Cũng giống như ông Tập Cận Bình tại Bắc Kinh, ông Dũng phải đối mặt với một vấn đề không cộng sản duy nhất: quá nhiều quan to làm giàu từ mô hình hiện tại của Việt Nam. Những chiến lợi phẩm như vậy đã làm mờ đi các động lực cần thiết cho sự thay đổi.
Những vụ đút lót hay mua chuộc đã tăng theo tỷ lệ nghịch trong nền kinh tế Việt Nam. Vào năm 2012, Việt Nam đã thụt từ hạng 112 trong năm 2011 xuống hạng 123 trong bản Nhận thức Chỉ số Tham nhũng của Tổ chức Minh bạch Quốc tế, chỉ đứng trên hai nước tồi tệ hơn là Sierra Leone và Belarus. Trong khi đó, trên cùng chỉ số cạnh tranh toàn cầu của Diễn đàn Kinh tế Thế giới, Việt Nam đã giảm 10 bậc xuống vị trí thứ 75, tụt hậu hơn so với Uruguay và Ukraine.
Nhìn về tương lai
Nhìn về phía tưrớc, những thách thức của Việt Nam dù sao vẫn dễ quản lý hơn so với Trung Quốc: các doanh nghiệp nhà nước của Việt Nam nhỏ hơn, quyền lợi của họ do đó cũng ít phổ biến và mạnh mẽ hơn [Trung Quốc]. Nhưng việc cải cách từ từ hiện không phải là một lựa chọn đúng đắn. Đây là thời điểm để Việt Nam phát triển mô hình của riêng mình, trong đó cần phải bài trừ nguồn gốc tham nhũng, đầu tư nhiều hơn vào các lĩnh vực tăng trưởng chủ chốt như sản xuất công nghệ và giáo dục, và trao quyền cho các doanh nghiệp để dần di chuyển lên các bậc thang giá trị gia tăng.
Trong nhiều năm qua, các quốc gia nhỏ khác ở Đông Nam Á như Miến Điện và Campuchia luôn xét đến mô hình của Việt Nam để áp dụng vào các chương trình cải cách kinh tế của họ. Việt Nam có thể đóng vai trò đó thêm một lần nữa. Chỉ đó điều, Việt nam cần nhìn về phía trước chứ không quay lại quá khứ phía sau.
William Pesek, Reuters
*William Pesek (wpesek@bloomberg.net) là cộng tác viên thường trực trong mục Bloomberg View. Bài viết thể hiện ý kiến riêng của tác giả.
Bảo Anh chuyển ngữ, CTV Phía Trước
Ngày 9 tháng 05, 2013
© 2013 Bản tiếng Việt TẠP CHÍ PHÍA TRƯỚC
 

Quốc Hội bỏ phiếu tín nhiệm: Khó đoán kết quả!

TS Đinh Xuân Thảo
TS Đinh Xuân Thảo, Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp - Ủy ban Thường vụ Quốc hội, cho rằng lần bỏ phiếu sắp tới khó dự đoán kết quả nhưng nếu đại biểu Quốc hội có tinh thần trách nhiệm cao, hoạt động này rất có ý nghĩa
* Phóng viên: Tại kỳ họp thứ 5 Quốc hội (QH) khóa XIII khai mạc ngày 20-5 tới, lần đầu tiên QH tiến hành lấy phiếu, bỏ phiếu tín nhiệm các chức danh chủ chốt, xin ông cho biết các đại biểu (ĐB) QH đã được cung cấp thông tin đầu vào như thế nào để họ đưa ra quyết định đúng đắn nhất?
- TS Đinh Xuân Thảo: Việc lấy phiếu, bỏ phiếu tín nhiệm 49 chức danh chủ chốt do QH bầu hoặc phê chuẩn đã có nghị quyết hướng dẫn của QH cũng như quy chế hướng dẫn của Ủy ban  Thường vụ QH. Để việc lấy phiếu, bỏ phiếu một cách chuẩn xác, điều quan trọng nhất là ĐBQH phải được cung cấp thông tin một cách đầy đủ và chính xác nhất. Hiện Ban Công tác ĐB của Ủy ban Thường vụ QH đã tập hợp bản báo cáo của 49 chức danh và gửi đến các ĐBQH. Tổng số báo cáo trên 200 trang, trong đó có báo cáo dài 3 trang nhưng cũng có báo cáo 5-6 trang và dài hơn nữa. Dựa vào chức năng, nhiệm vụ, mỗi cá nhân đã kiểm điểm, tự đánh giá những mặt được và chưa được của mình trong 2 năm qua. Báo cáo cũng nêu rõ phẩm chất chính trị, đạo đức, lối sống của họ. Bên cạnh đó, ĐBQH sẽ được cung cấp thêm thông tin từ báo cáo tổng hợp ý kiến cử tri do Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam tập hợp. Ngoài ra, ĐBQH còn được tiếp nhận thêm thông tin từ chính báo chí.
Tuy nhiên, trước khi bỏ phiếu, thấy thông tin nào chưa yên tâm, còn khúc mắc, ĐBQH sẽ chất vấn người cần quan tâm. Trên cơ sở đó, ĐBQH sẽ có đánh giá riêng. Qua theo dõi, tôi thấy công tác chuẩn bị đã khá chu tất và đúng quy trình.
* Chỉ căn cứ vào 2 báo cáo liệu có phản ánh đúng kết quả làm việc của những cán bộ chủ chốt, nhất là “tư lệnh” các ngành không, thưa ông?
- Tất nhiên, ở một số lĩnh vực, nếu quan tâm sâu hơn, ĐBQH sẽ đòi hỏi người được lấy phiếu phải có giải trình cặn kẽ, làm rõ thêm những nội dung “nóng” hay thu hút sự quan tâm của số đông cử tri trong thời gian qua. Qua tiếp xúc cử tri, tôi ghi nhận được nhiều ý kiến gay gắt, thậm chí chưa đồng tình đối với người có trách nhiệm khi chưa đưa ra được giải pháp trúng. Nếu người đứng đầu lĩnh vực không có giải đáp thỏa đáng thì sẽ rất khó thuyết phục ĐBQH.
* Qua tiếp xúc cử tri, ông thấy những vấn đề nào sẽ làm “nóng” nghị trường trong kỳ họp tới đây cũng như “quyết định” lá phiếu của ĐBQH?
- Vấn đề giải pháp đối với giá vàng, kinh doanh vàng, tái cơ cấu lĩnh vực ngân hàng đang thu hút sự quan tâm của số đông cử tri. Cụ thể, cử tri quan tâm lãi suất tiền gửi đang hạ mạnh nhưng thực chất tiền huy động của ngân hàng đang đi đâu vì doanh nghiệp cần tiền để đầu tư, sản xuất nhưng rất khó tiếp cận. Hay ngân hàng đã dùng tiền đầu tư vào lĩnh vực khác…? Cùng với đó là vấn đề ngoại tệ, nhập khẩu vàng…
Ngoài ra, những vấn đề dễ làm lay động xã hội như đời sống người dân, nhất là người dân và trẻ em vùng cao đang rất khó khăn hay tình trạng doanh nghiệp khó khăn, xã hội thiếu việc làm, y tế quá tải, y đức giảm sút…
Đại biểu Lê Văn Lai (Quảng Nam) chất vấn tại kỳ họp Quốc hội khóa XIII. Ảnh: BẢO TRÂN
* Có nhiều lo ngại áp lực bỏ phiếu tín nhiệm lớn làm cho người được lấy phiếu “vo tròn”, hành động theo phương châm “an toàn” dẫn đến không thúc đẩy lĩnh vực do mình quản lý?
- Tôi thấy mặt tích cực nhiều hơn. Thời gian qua, tôi thấy nhiều bộ, ngành, lĩnh vực, người đứng đầu thể hiện quyết tâm cao và cố gắng đưa ra các giải pháp để làm tốt hơn như lãnh đạo ngành công an nhanh chóng, chỉ đạo gắt gao giải quyết vụ xe “chính chủ”,  CMND ghi tên cha mẹ cũng như nỗ lực phòng chống tội phạm. Hay việc xe “chính chủ”, Bộ GTVT đã giải quyết theo hướng có lợi cho người dân.
Áp lực cũng tạo ra sự nỗ lực để người đứng đầu các ngành “hành động” hơn. Có thể lần bỏ phiếu này khó dự đoán “kết quả” nhưng theo tôi, nếu quyết tâm làm tốt và ĐBQH phát huy tinh thần trách nhiệm cao thì hoạt động này rất có ý nghĩa.
* Cũng có lo ngại “tư lệnh” các ngành, lĩnh vực quan trọng dễ tác động đến các địa phương sẽ làm “lung lay” ĐBQH dẫn đến chủ trương đúng đắn này thành hình thức và không thực chất?
- Theo tôi, không nên lo ngại vì có đến gần 500 ĐBQH nên việc này không dễ xảy ra. Hơn nữa, công việc, sự hoàn thành nhiệm vụ, chức trách của mỗi chức danh rất rõ ràng nên ĐBQH dễ có quyết định chính xác.
* Ông dự đoán có bất ngờ trong lần bỏ phiếu tín nhiệm lần này so với tâm tư của cử tri và ĐBQH?
- Rất khó để đưa ra dự đoán nhưng tôi nghĩ không thể có chuyện người làm không tốt lại được ĐBQH tín nhiệm cao.


Tháng 6-2013,lấy phiếu tín nhiệm
Theo Nghị quyết 35 của QH về việc lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm đối với người giữ chức vụ do QH, HĐND bầu hoặc phê chuẩn, trong kỳ họp thứ 5, QH sẽ lấy phiếu tín nhiệm 49 chức danh chủ chốt do QH bầu và phê chuẩn gồm: Chủ tịch QH, các phó chủ tịch QH, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc, chủ nhiệm các ủy ban của QH, các thành viên khác của Ủy ban Thường vụ QH; Chủ tịch nước, Phó Chủ tịch nước; Thủ tướng Chính phủ, các Phó Thủ tướng, bộ trưởng và các thành viên khác của Chính phủ; Chánh án TAND Tối cao; Viện trưởng VKSND Tối cao; Tổng Kiểm toán Nhà nước.
Trong dự kiến chương trình kỳ họp thứ 5 đã gửi xin ý kiến ĐBQH, cuối phiên họp sáng 12-6, Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng sẽ báo cáo một số vấn đề về việc triển khai thực hiện Nghị quyết 35 của QH. Chiều cùng ngày, ĐBQH thảo luận ở đoàn về việc lấy phiếu tín nhiệm. Ủy ban Thường vụ QH sẽ nghe báo cáo tổng hợp thảo luận ở đoàn vào đầu giờ sáng hôm sau. Ngay sau đó, tại phiên toàn thể, QH sẽ nghe Trưởng Ban Công tác đại biểu Nguyễn Thị Nương trình bày báo cáo kết quả thảo luận chiều hôm trước. Sau khi bầu ban kiểm phiếu, QH tiến hành lấy phiếu tín nhiệm, kết quả kiểm phiếu được công bố vào cuối buổi họp cùng ngày.  
T.Dũng
Phiên họp thứ 18 của Ủy ban Thường vụ QH diễn ra từ ngày 14 đến 16-5 sẽ rà soát lại toàn bộ quy trình thực hiện bỏ phiếu, lấy phiếu tín nhiệm để việc tổ chức thực hiện được tốt nhất.
Thế Dũng
(Người Lao động) 

GS. Nguyễn Lân Dũng - Rất nhiều người Việt ham tiền, vô cảm, hèn nhát

nguyen_lan_dung_nguoi_viet_xau_xi_giaoduc.net.vn_copy
GS. Nguyễn Lân Dũng
GDVN phỏng vấn GS. Nguyễn Lân Dũng
PGS.TS Trịnh Hòa Bình, Giám đốc Trung tâm Điều tra Dư luận xã hội (Viện Xã hội học) cho rằng: Người Việt hiện đại xấu nhất là thói hám danh, chuộng lạ, sính ngoại, sính hình thức,… còn với GS Nguyễn Lân Dũng thì: “Tự nhiên biến mình thành hèn hạ, chịu khuất phục, làm ngơ trước mọi sai trái, mọi diễn biến xấu trong xã hội (cái gọi là chủ nghĩa mackeno) – Tôi cho đó là cái xấu nhất đang kìm hãm sự phát triển của xã hội ta, cản trở việc phát huy các thành tựu của sự nghiệp Đổi mới do Đảng ta khởi xướng.
Báo Giáo dục Việt Nam đã có buổi trao đổi với GS.Nguyễn Lân Dũng xung quanh vấn đề này.
Tự biến mình thành hèn hạ
-  Là một Giáo sư – Tiến sỹ, Nhà giáo Nhân dân rất gần gũi với người Việt Nam, theo ông, người Việt có  tính xấu nào cần phải thay đổi trong thế giới hiện đại?
GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Không có tính xấu nào là của mọi người Việt, nhưng có thể có những tính xấu của một bộ phận không nhỏ người Việt. Trong thế giới hiện đại mọi người đều tiếp nhận được không ít những nét đẹp văn hóa do cuộc cách mạng khoa học và công nghệ đem lại. Chẳng hạn như thói quen thường xuyên theo dõi tin tức trong và ngoài nước thông qua các phương tiện thông tin đại chúng, nhất là truyền thanh, truyền hình. Với giới trẻ là thông qua internet, điện thoại trực tuyến…
Tuy nhiên, nền kinh tế thị trường bên cạnh các ưu việt rõ rệt so với nền kinh tế kế hoạch hóa trước đây, nhưng do tính tự phát vốn có, kinh tế thị trường có thể mang lại không chỉ có tiến bộ mà còn cả suy thoái, khủng hoảng và xung đột xã hội. Cái chính là việc chạy theo đồng tiền bằng mọi giá.
Trước đây trong các cuộc kháng chiến, mọi người sống giản dị, thân thiện với nhau, khoảng cách giàu nghèo thu hẹp, cán bộ gần gũi với dân và tôn trọng dân. Ngày này, bộ phận nhẽ ra phải là ưu tú nhất trong xã hội là cán bộ, đảng viên nhưng như nhận xét của Đảng trong Nghị quyết Trung ương 4 thì: “Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với những biểu hiện khác nhau về sự phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc”.
Chúng ta từng có khẩu hiệu “Đảng viên đi trước, làng nước theo sau”. Nay một bộ phận không nhỏ Đảng viên suy thoái, biến chất thì tránh sao khỏi sự suy thoái, biến chất của quần chúng? Người ta coi chuyện chạy chọt bằng phong bì là chuyện bình thường và thường được gọi là văn hóa phong bì. Từ vị trí  chủ nhân ông của đất nước người dân mặc nhiên hạ thấp vị trí của mình xuống, việc gì cũng phải xin xỏ, cầu cạnh, không dám công khai tố cáo các hành động sai trái của những người có chức có quyền (một phần do pháp luật quy định người đưa hối lộ cũng có tội). Tự nhiên biến mình thành hèn hạ, chịu khuất phục, làm ngơ trước mọi sai trái, mọi diễn biến xấu trong xã hội.
Tôi cho đó là cái xấu nhất đang kìm hãm sự phát triển của xã hội ta, cản trở việc phát huy các thành tựu của sự nghiệp Đổi mới do Đảng ta khởi xướng.
- GS Văn hóa nổi tiếng Trần Lâm Biền đã từng ví: Lòng tham như một chất ma túy, phá hoại nhân cách con người và có sức cám dỗ ghê ghớm. Theo ông, lòng tham khiến người Việt xấu xí và suy yếu thế nào trong quan hệ cộng đồng và thế giới?
GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Lòng tham đẩy lùi nhân cách sống giản dị, vị tha, thương người như thể thương thân, lá lành đùm lá rách… những đức tính quý giá vốn là truyền thống của nhân dân ta. Lòng tham khiến mất đi sự quý trọng vốn có của nhân dân với  những người cán bộ,  nhẽ ra phải là công bộc của dân như lời dạy của Bác Hồ.
Lòng tham khiến mất đi sự chung thủy của không ít vợ chồng, kể cả những cặp vợ chồng trẻ biểu hiện qua tỷ lệ ly hôn ngày càng tăng. Lòng tham khiến láng quê vốn yên lành nay trở nên náo loạn vì chuyện tịch thu bờ xôi ruộng mật một cách bừa bãi, thiếu cơ sở khoa học và pháp lý, còn vì cắt tóc thư giãn, karaoke, nhà nghỉ, game online… đã len lỏi tới tận các vùng quê.
Lòng tham khiến bố mẹ nhắm mắt chạy theo đồng tiền để các quý tử tự do phá phách, bỏ học, trở thành những anh hùng xa lộ hoặc những tên Đông Gioăng (Don Juan) chuyên hại đời các cô gái mới lớn…
Đạo lý đang bị thách thức, đơn từ khiếu nại, tố cáo xếp đầy các tủ hồ sơ mà không kịp giải quyết thỏa đáng. Hãy để mắt đến các trang mạng xã hội, trong đó có không ít những tiếng nói trung thực, thẳng thắn, chứ đâu phải toàn là những điều bị chụp mũ là “diễn biến hòa bình” hay bị lôi kéo bởi các thế lực thù địch.
Gần đây vang lên bài thơ thật buồn của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị phụ tách văn hóa- tư tưởng của Đảng ta:
“Đất nước những năm thật buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc
Chung quanh yên ắng cả
Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
Người giàu, người nghèo đều ngủ
Cả bầy ve vừa lột xác
Sao mình thức?
Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành?
Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu đỏ?
Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng
Mong gặp một con cá hanh khác?
Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường
Thấy mọi người nhẹ nhàng, vui tươi
Ấm áp ly cà phê sớm
Các bà các cô khỏe mạnh yêu đời
Hớn hở tập thể dục
Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt, tin yêu mọi người
Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
Trong không gian đầy sợ hãi?
Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
Đời đời an ủi
Cho người đã khuất và người sống hôm nay …”
Ai có thể suy diễn nhà thơ – chiến sĩ này đang bị suy thoái chính trị, suy thoái đạo đức?
“Vĩ cuồng vì chút địa vị của mình thật là vô kể”
- Thói tham danh, bệnh sùng bái danh hiệu, chức vụ… trong giới trí thức đã được nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc xem như một quốc nạn. Còn Giáo sư Cao Xuân Hạo trong một bài viết ở cuốn Tâm lý người Việt nhìn từ nhiều góc độ gọi là bệnh vĩ cuồng (me’ganomanie). Nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn bảo đó là căn bệnh nan y khó chữa. Theo ông, thói háo danh của người Việt hiện nay đã ở mức báo động ra sao?
GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Danh lợi có nghĩa là cái danh hiện nay đi liền với cái lợi. Hầu như ai có chút quyền hành gì đều cố hết sức tận dụng cái uy quyền ấy để làm giàu một cách bất chính. Vì vậy dân gian mới có câu “Nhà mặt phố, bố làm quan”. Cũng còn có những ông quan thanh liêm, nhưng số đó quả không nhiều.
Vĩ cuồng vì chút địa vị của mình thật là vô kể. Chuyện mãi lộ của Cảnh sát giao thông ai cũng biết mà có lẽ không có cách gì khắc phục nổi. Một lái xe taxi nói với tôi đưa bệnh nhân đến cổng bệnh viện, vì không được đỗ (?) nên đã cẩn thận hỏi anh CSGT là phải đỗ chỗ nào? Anh ấy trả lời là lên quá chỗ cầu vượt kia. Làm đúng như vậy thì lại đã có anh CSGT khác xông ra đòi phạt với số tiền cao ngất ngưởng. Đành phải đưa một nửa số tiền ấy mà không lấy biên bản (!).
Chuyện này tôi đã nói ở Diễn đàn Quốc hội nhiều lần mà hầu như chả có chuyển biến gì. Sao ta không học hỏi cảnh sát nước ngoài – Xe đỗ sai quy định họ gài giấy phạt lên cái gạt nước mưa, lái xe cứ việc nhanh chóng chuyển tiền qua ngân hàng, càng chậm số tiền phạt càng tăng. Đấy chỉ là một ví dụ trong muôn vàn ví dụ.
Một nữ doanh nhân rất thành đạt đã trả lời khi tôi hỏi sao không thấy xuất hiện trên TV trong các lần được lãnh đạo đeo cho vòng hoa và cổ: “Chú tưởng ngon lành thế à? Nộp nhiều tiền lắm đấy chú ạ!”. Thật ngoài trí tưởng tượng của tôi!
Tham lam còn dẫn đến mất uy tín quốc tế. Nào là tôm bị trả lại vì có đinh đóng vào đầu tôm cho tăng cân (!), nào cà phê thì hái lẫn lộn cả quả xanh (vì nếu để chín hết sẽ mất trộm!), nào giầy vải lẫn cả loại vải có lẫn formalin (do nhập ẩu nguyên liệu rẻ), nào phạt gây ô nhiễm chỉ nắm “anh có tóc” trong khi hàng chục cơ sở cùng gây ô nhiễm tại cùng chỗ đó…
Ai cũng có thể kể ra hàng trăm ví dụ về việc lạm dụng chức quyền để gây tác hại cho xã hội. Học hàm, học vị là chuyện nghiêm túc với các quy định hết sức chặt chẽ. Vậy mà vẫn có những người có bằng Tiến sĩ nước ngoài trong khi tiếng Anh chỉ đủ ở mức biết vài câu chào hỏi (!). May mà báo chí chưa sờ đến hay không dám sờ đến đấy. Học hàm Giáo sư, Phó giáo sư trên toàn thế giới là chuyện chỉ dành riêng cho các trường Đại học và thường chỉ cần do Hiệu trưởng Đại học quyết định. Hơn nữa cần ghi rõ là Giáo sư của trường nào? Làm gì có chuyện dành cho vô số vụ trưởng, thứ trưởng, sĩ quan quân đội, công an… như ở nước ta?
Chuyện xưng danh Viện sĩ Viện hàn lâm khoa học New York cũng thực nực cười. Chữ Academy còn có nghĩa là Học viện, Trường phái, Hội đoàn… Member chỉ có nghĩa là Thành viên, còn Academician mới là Viện sĩ!
Chuyện háo danh còn ở mức Nhà nước. Quốc hội đã từng thảo luận về việc đã nên thành lập Viện Hàn lâm chưa, ý kiến chung là “chưa”. Vậy mà bỗng nhiên xuất hiện hai Viện hàn lâm trong khi không có Viện sĩ nào (?). Ai tham mưu làm chuyện này, phải chăng xuất phát từ việc có ba Viện từ lâu đã tự tiện đặt tên nước ngoài là Academy (?). Có lẽ ai cũng nên tìm xem trên YouTube sự hùng biện tài hoa và khá có lý trong trên 1 giờ liền của một học sinh lớp 12 với nhan đề “Sự trăn trở của một kẻ lười biếng”.
Tôi cảm thấy nó có tính thuyết phục hơn nhiều tham luận của không ít học giả về những tồn tạo kéo dài của nền giáo dục nước nhà. Nên chăng cần viết lại bài độc diễn này dưới dạng văn bản để nhiều người, nhất là những người chịu trách nhiệm, có điều kiện tham khảo. Trong các tồn tại được cậu học sinh này thẳng thắn nêu lên thì chính là bệnh thành tích và một chương trình học tập vừa nặng, vừa thấp (!) so với thế giới, hơn nữa khá xa lạ với nhu cầu của đời sống (!).
Coi nặng tiền tài hơn giáo dục
- Trong cuộc sống, nếu phải kể tên ra 5 tính xấu đáng sợ nhất của người Việt thì ông “dị ứng” nhất với những loại tham nào? Muốn thay đổi nó, người Việt phải làm gì?
GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Tôi nghĩ không nên nói của người Việt Nam mà nên nói của không ít người Việt Nam: Nếu cần chọn ra 5 điều thì tôi chọn là:
- Ham tiền
– Hiếu danh
– Coi thường danh dự
– Vô cảm và hèn nhát
– Coi nhẹ ý nghĩa “đồng bào”
- Theo ông, căn nguyên của những tính xấu mà ông kể trên là gì?
GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Thứ nhất, tôi cho là do chưa hiểu đúng mặt tích cực của kinh tế thị trường, nhưng lại chịu những ảnh hưởng xấu của kinh tế thị trường. Thứ hai là tính thiếu dân chủ trong đời sống xã hội, nhất là trên phương tiện truyền thông, khiến cái xấu không được chỉ đích danh, kể cả trong lĩnh vực khoa học như anh Dương Trung Quốc đã phải thốt lên là: một kiểu Lịch sử học vô nhân xưng.
Chính vì vậy mà không ít người đọc đã quay lưng lại với báo viết mà quay sang báo mạng (bên cạnh nhiều trang tốt còn có cả những trang xấu của một số ít người có ác ý).
Thứ ba là do thiếu duy trì truyền thống gia giáo, coi nặng tiền tài hơn giáo dục, chăm sóc con cái.
Thứ tư là sự thiếu gương mẫu của các quan phụ mẫu các cấp, những người coi chức vụ là cần câu cơm (đúng hơn là cần câu vàng bạc, ngoại tệ).
Và thứ năm là tình trạng thiếu tin tưởng và ít trọng dụng người tài, không có lý do gì mọi chức vụ từ cấp thôn xóm trở lên đều phải là đảng viên (trong khi tỷ lệ đảng viên chỉ là 3 triệu trong 90 triệu dân số).
- Nhà văn Vương Trí Nhàn đã từng viết rất nhiều sách về tính xấu của người Việt, và trao đổi với báo GDVN, vị này cũng nói: Người Việt chẳng có tính tốt nào. Với GS.Nguyễn Lân Dũng thì sao? Người Việt có thể tự hào về điều gì?
GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Tôi nghĩ chẳng có ai muốn “vơ đũa cả nắm” như vậy! Chúng ta cần tự hào về những truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta. Nếu không có những truyền thống tốt đẹp ấy thì làm sao giữ vững được nền độc lập quốc gia, làm sao có được những tiến bộ trông thấy trong đời sống kinh tế-xã hội, làm sao có được những bước bứt phá về Tổng thu nhập quốc nội (GDP) mà quốc tế cũng phải thừa nhận, làm sao có vị trí ngày càng được tôn trọng trên thế giới….
Hãy tiếp xúc với các cựu chiến binh, với lớp người cao tuổi, với đa số bà con ở nông thôn, ở vùng cao, vùng sâu, vùng xa… Ta sẽ gặp biết bao những tấm gương tuy còn nghèo khổ nhưng vẫn nêu cao sự trong sáng về đạo đức, về lòng nhân ái và sự hy sinh  hết mình dành cho việc học hành của con cái cũng như cho sự đóng góp theo quy định của Nhà nước (kể cả những quy định tuy tôi đã chất vấn nhiều lần tại Quốc hội mà đến nay nay tôi và rất nhiều người vẫn chưa thông được – chẳng hạn như chuyện phải bắt buộc trích đóng góp từ quỹ lương cho Công đoàn , chứ không phải cho Hội Nông dân, trong khi chưa chắc nơi nào cần hơn?).
Bản thân người Việt chúng ta có sẵn một truyền thống đạo đức tốt đẹp. Chỉ cần khắc phục những bất cập trong quản lý Nhà nước, trước hết hãy thực hiện nghiêm chỉnh Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 Khóa XI, để loại hết mọi con sâu, dù là một đàn sâu như lời Chủ tịch Nước, thì xã hội sẽ sớm ổn định , điều tốt đẹp sẽ nầy nở và các tính xấu chắc chắn sẽ bị đẩy lùi. Tôi vững tin là như vậy.

Hà Nhi (Thực hiện)
(GDVN) 

Trần Trung Đạo - Lãnh đạo cả tiếng khóc

khoc1
Người dân Bắc Hàn khóc vì sợ hãi, giả dối, bắt buộc hay bị tẩy não, đều đáng thương, đáng được cảm thông hơn là đáng trách hay đáng bị cười khinh dễ. Những giọt nước mắt đó trước lương tâm nhân loại chính là những lời tố cáo hùng hồn về một chế đô phi nhân đang tồn tại ở Á Châu.
Dù dưới một quan điểm tôn giáo nào, sự có mặt của con người trên thế giới này chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian rất ngắn. Với tác giả bài viết này và có lẽ với nhiều độc giả, tiếng sóng vỗ vào thành ghe trong một đêm giông bão như vẫn còn vang vọng đâu đây nhưng đã hơn 30 năm rồi. Một triết gia đã viết, mỗi bước chân ta đi trong ngày là một bước gần hơn đến với ngôi mộ của mình.
Con người sinh ra đều trơ trụi giống nhau nhưng cuộc đời và cách chết đã làm họ khác nhau. Có những người chết đi để lại nhiều lợi lạc cho hậu thế, một cách sống đạo đức cho con cháu noi gương nhưng cũng có những kẻ chết đi, dù được che đậy dưới lớp hào quang giả tạo rực rỡ dường nào hay bức tường thành thông tin bưng bít dày đến bao nhiêu, tội ác của họ cũng có một ngày được phanh phui để lộ nguyên hình những ác nhân thời đại. Con khủng long chết 65 triệu năm trước vẫn được tìm ra, nói chi là con người. Lịch sử là lương tri và từ sơ khai đến hiện đại lịch sử luôn phán xét công bằng, cho đến nay chưa ai tránh thoát.
“Một buổi sáng tháng Chín 1997, trên đường phố Calcutta, hàng triệu dân Ấn đứng dọc hai bên đường để tiễn đưa một nữ tu đã dâng hiến gần trọn đời mình cho lớp người cùng khổ. Con đường đó, từ 1929, nữ tu gốc Albany thuộc dòng Loreto Sisters đặt chân đến lần đầu khi mới 19 tuổi. Vỉa hè Calcutta là nơi nữ tu thường đến để ngồi an ủi những người đang chết. Không có ngay cả một viên thuốc, nữ tu chỉ biết cầm lấy bàn tay đầy máu mủ của bịnh nhân và xua đuổi đi bầy kiến đang bám lên vết thương đau nhức. Nhiều bịnh nhân đã đáp lại bằng cách mỉm cười thay cho lời cám ơn trước khi hắt ra hơi thở cuối cùng. Và những khu nhà ổ chuột Calcutta này là nơi chiều chiều nữ tu một tay cầm một chiếc khăn và tay kia cầm một cục xà phòng đến tắm cho trẻ em nghèo trong xóm. Nhiều năm sau, chính đám trẻ này là những người đầu tiên gọi nữ tu là mẹ. Mẹ Teresa như nhân loại biết hôm nay.
imagesNgày 5 tháng 9 năm 1997, mẹ không đến nữa vì hôm đó là ngày mẹ ra đi. Quan tài Mẹ Teresa được phủ quốc kỳ Ấn Độ thay vì Albania, nơi mẹ chưa một lần trở lại. Ngày đi, mẹ vẫn mặc chiếc áo vải trắng viền xanh Sari trị giá 1 rupee mẹ tự sắm cho mình sau khi chính thức rời khỏi dòng tu Loreto Sisters. Đoạn đường từ quảng trường Netaji, nơi tổ chức thánh lễ, đến Căn Nhà Của Mẹ, nơi mẹ sẽ yên nghỉ, chìm trong không khí tôn nghiêm trang trọng. Những em bé Ấn Độ tay cầm những bông hoa nhỏ vẫy chào. Tất cả đều cúi đầu khi quan tài do một chiếc xe kéo súng quân đội kéo ngang qua. Chính phủ Ấn dành cho mẹ một vinh dự đặc biệt vì chính chiếc xe kéo pháo cũ kỹ này đã kéo quan tài của Thánh Mahatma Ghandi ra nghĩa trang 1948. Nhân loại tiếc thương mẹ, nhân dân Ấn Độ biết ơn mẹ và chính những người cùng khổ ở Calcutta đang sắp hàng hai bên đường cám ơn mẹ, nhưng ngoài tiếng máy xe kéo pháo nhịp đều, không có một sự ồn ào nào khác. Trên xe, những nữ tu và người lính ngồi im lặng. Không ai khóc lớn, không ai than van, không ai lăn lộn, không ai kể lể. Niềm thương tiếc chân thành thánh thiện đã cô đọng thành ngọc bích và lắng sâu xuống tận đáy lòng. Sự ra đi của Mẹ Teresa và nhiều bậc vĩ nhân khác đơn giản như họ một lần đã ghé thăm hành tinh chúng ta.
Bên kia những cuộc chia tay đầy ắp tình nhân loại như thế là những cái chết của các lãnh tụ cộng sản đã diễn ra như những vở kịch được biên tập tất cả đặc tính bi, hài, tò mò, chân thành, giả dối đến tận cùng.
802764-111223-kim-jong-il-mourning Trước tang lễ có một không hai của Kim Nhật Thành, tang lễ Stalin được xem như một tang lễ đáng ghi nhớ nhất trong lịch sử tang lễ các lãnh tụ cộng sản. Ngày 9 tháng 3 1953, hàng triệu người tập hợp tại Hồng trường để chào vĩnh biệt “đại nguyên soái” Joseph Stalin của họ. Theo chi tiết ghi lại trong trang web của báo Pravada, cũng như theo mô tả của Brenda Haugen trong tác phẩm Joselp Stalin : Dictator of the Soviet Union, khoảng 500 người chết chỉ vì chen lấn nhau để đến gần khán đài. Tại Việt Nam vì xa xôi cách trở không tham dự được nhưng cũng “làng trên xóm dưới xôn xao” khi nghe tin “Ông mất” và ít ra cũng có Tố Hữu đã khóc đến mức “xé ruột, xé lòng” trong bài thơ Đời đời nhớ ông bất hủ. Cảnh khóc than thê thảm tương tự đã diễn ra tại Thiên An Môn 1976, Hà Nội 1969 với những cô công nhân mặt sưng húp vì mấy ngày đêm khóc không còn nước mắt. Nếu những tên đô tể Nicolae Ceausescu không bị xử bắn, Pol Pot không chết trong rừng, Erich Honecker không chết trong lưu đày, tang lễ của họ hẳn cũng ngập đầy nước mắt.
Và mới đây, các cơ quan truyền hình trên thế giới đồng loạt đưa tin về cái chết đột ngột của lãnh tụ Bắc Hàn Kim Chính Nhật và lồng trong các bản tin là cảnh hàng trăm ngàn người dân Bắc Hàn, từ cụ già đến em bé, từ thiếu nữ đến thanh niên đều khóc thê thảm, khó lăn lộn, khóc đến ngất xỉu. Theo tin chính thức của Bắc Hàn, đã có năm triệu người, tức hơn hai mươi phần trăm dân số, bằng nhiều cách bày tỏ lòng thương tiếc dành cho lãnh tụ kính yêu Kim Chính Nhật. Các cơ quan truyền thông quốc tế dành nhiều thời gian để tìm hiểu về hiện tượng khóc rất lạ đời này. Son Jeong Hun, trước đây vượt thoát từ Bắc Hàn cho biết “Nếu bạn không khóc một cách công khai, bạn bị xem là có thái độ sỉ nhục lãnh tụ và có thể bị kết án chống lại nhà nước”. Tuy nhiên, trong lúc rất nhiều người phải khóc, khóc không ra nước mắt, cũng có rất nhiều người đã khóc một cách chân thành chỉ vì các vi trùng tôn thờ cá nhân ăn sâu vào nhận thức và họ đã bị hoàn toàn tẩy não.
Tại Bắc Hàn, mỗi gia đình đều có một bức ảnh của Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật. Ban kiểm tra hình lãnh tụ theo định kỳ đến khám xét từng nhà. Gia chủ sẽ bị phạt nếu hình của cha con họ Kim không được lau chùi đúng tiêu chuẩn. Bịnh tôn thờ lãnh tụ tại Bắc Hàn trầm trọng đến nỗi người dân có thể chết chỉ để bảo vệ bức ảnh của “cha già dân tộc”. Theo hồ sơ tội ác của Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật do giáo sư Grace M. Kang chuẩn bị để truy tố trước tòa án quốc tế, ngày 4 tháng Sáu 1997 một chiếc ghe đánh cá bị sóng đánh chìm, thủy thủ trên ghe đã buộc chân dung của Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật vào phao cấp cứu để hai bức ảnh khỏi chìm trong lúc các thủy thủy đã chết đuối. Khi hai bức ảnh được hải quân Bắc Hàn tìm được, những thủy thủ bị chết đuối được tặng danh hiệu Anh Hùng Cộng Hòa. Ngoài ra, tạp chí Time cũng đã tường thuật một trường hợp hỏa hoạn ở Bắc Hàn, chủ nhà đã lo cứu bức ảnh trước khi cứu con mình. Tháng 4/2003, theo tạp chí Economist, một chiếc xe lửa ở Bắc Hàn không may chạy trật đường rầy và đụng vào một toà nhà lớn, cả xe lửa lẫn toà nhà đều bốc cháy, hàng trăm khách trong xe, người trong toà nhà vừa chết vừa bị thương. Thế nhưng khi những người dân Bắc Hàn tới cứu, họ đã cố tìm cách dập tắt ngọn lửa đang đốt cháy tấm chân dung lớn của Kim Chính Nhật treo trên toà nhà trước khi cứu chữa những người bị thương đang sắp chết cháy trong nhà.
imagesNgười dân Bắc Hàn không có cùng một ý niệm về không gian và thời gian như phần còn lại của nhân loại. Ngày tháng và nơi chốn đã bị đổi thay sau khi Kim Nhật Thành xóa bỏ niên lịch AD và thay vào đó bằng lịch Juche, lấy năm sinh của ông ta làm chuẩn. Ví dụ, năm 2000 là năm cuối cùng của thiên niên kỷ đối với phần lớn thế giới nhưng tại Bắc Hàn chỉ mới là năm Juche 99. Trong một bài bình luận của Rodong Sinmun, cơ quan thông tin chính thức của Đảng Công nhân Triều Tiên phát hành ngày 31 tháng 8 năm 1997, viết về Kim Chính Nhật : “Nhân dân Triều Tiên tuyệt đối tôn kính, tin tưởng và theo chân Tướng Quân như Thượng Đế. Tư tưởng quý giá này căn cứ vào sự kiện rằng họ đã cảm nhận một cách sâu sắc sự vĩ đại của Tướng Quân từ đáy lòng họ. Tướng Quân là thầy giáo vĩ đại dạy nhân dân Triều Tiên ý nghĩa thật sự của cuộc sống, là người cha đã ban cho họ đức tính liêm khiết chính trị quý giá và là một ân nhân có trái tim nồng ấm dịu dàng, đã mang đến cho nhân dân Triều Tiên niềm hạnh phúc trọn vẹn… Tướng Quân là cây trụ tinh thần và là vầng thái dương vĩnh cửu của nhân dân Triều Tiên”.
Một số nhà phân tích tâm lý cho rằng, vấn đề không phải người dân Bắc Hàn khóc thật hay khóc giả nhưng chỉ việc khóc một cách tự nhiên và công khai trước ống kính truyền hình đã cho thấy khả năng của chế độ kiểm soát hành vi của người dân chặt chẽ đến chừng nào. Bộ máy tuyên truyền của đảng cộng sản Bắc Hàn đã biến toàn xã hội thành một đại gia đình trong đó Kim Nhật Thành là ông nội, Kim Chính Nhật là cha già, và Kim Jong Un đang là đích tôn gia trưởng. Các bức hình trẻ em vui mừng ngồi trên đùi Kim Nhật Thành hay những cặp vợ chồng mới cưới thay vì đến nhà thờ hay chùa, đã đến trước tượng Kim Nhật Thành làm lễ ra mắt tổ tiên cho thấy mối quan hệ giữa quần chúng và lãnh tụ đã vượt qua mối quan hệ chính trị bình thường để trở thành mối giây thiêng liêng bền bỉ rất thích hợp với văn hóa Á Đông.
Trong lúc, theo Katharina Zellweger, giám đốc cơ quan thiện nguyện Thụy Sĩ có văn phòng tại Nhưỡng Quang, mỗi người dân Bắc Hàn chỉ được cấp tiêu chuẩn thực phẩm 150 gram mỗi ngày và rất đông người quá đói phải ra đồng đào rễ, cắt cỏ và hái lá để ăn, gia đình Kim Chính Nhật sống như một đế vương. Theo hồi ký ” Tôi từng là đầu bếp của Kim Chính Nhật” (I Was Kim Jong Il’s Cook) của đầu bếp Nhật Bản từng phục vụ Kim Chính Nhật và ký dưới tên Kenji Fujimoto, món ăn khoái khẩu của họ Kim là sushi với tôm tươi. Các thức ăn phục vụ Kim được chọn lựa theo đặc sản của mỗi nước như thịt heo Đan Mạch, đồ biển Nhật, bia Tiệp Khắc, chuối Thái Lan, đu đủ Mã Lai… Kim Chính Nhật nghiện rượu vang. Hầm rượu của y có khoảng 10.000 chai. Theo hồ sơ của BBC trong thượng đỉnh năm 2000 tiếp cựu Tổng thống Nam Hàn Kim Đại Trọng, Kim Chính Nhật đã uống 10 ly rượu vang. Phòng phim của Kim Chính Nhật chứa khoảng 20.000 phim, trong đó Rambo và Jame Bond là những bộ phim y thích nhất. Gia đình họ Kim không thiếu một món giải trí nào từ sân bóng rổ đúng NBA tiêu chuẩn, xe gắn máy trượt tuyết, giàn karaoke… Cũng theo lời kể của đầu bếp Kenji Fujimoto, Kim Chính Nhật nuôi chó đầy đủ hơn nuôi dân. Trong nạn đói, những nhân viên coi chó cho y đã phải ăn trộm thức ăn của chó để ăn. Bị bắt được, toán trưởng bị đày hai năm trong trại tập trung và các đội viên mỗi người bị đày một năm.
Nhân dân Bắc Hàn không biết đời sống xa hoa và tánh tình bịnh hoạn của Kim Chính Nhật. Với đa số người dân Bắc Hàn, Kim Chính Nhật từ khi còn sống cho đến lúc qua đời là thần thoại diệu kỳ. Cơ quan truyền hình chính thức của Bắc Hàn KCNA cho biết trước giờ họ Kim chết, đỉnh núi thánh Bạch Đầu Sơn (Paektu) được bao phủ bằng một ánh sáng màu đỏ rực đầy huyền bí. Cũng theo KCNA, không chỉ nhân dân Triều Tiên hay loài người mà cả trời đất cũng tiếc thương trước cái chết của lãnh tụ kính yêu. Nói theo kiểu Tố Hữu của Việt Nam là “Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa”. Mobutu Sese Seko trước đây được là người có những danh xưng rất độc đáo như “Nhà cứu rỗi dân tộc”, “Cha già dân tộc” v.v… nhưng so với cha con họ Kim, Mobutu chỉ đáng là học trò. Tại Bắc Hàn, Kim Chính Nhật ngoài các danh dự được gọi hàng ngày như “Lãnh tụ kính yêu”, “Đồng chí vĩ đại”, “Tư lịnh tối cao” v.v… còn được gọi trong tiểu sử chính thức là “Con trời”, “Ngôi sao sáng của đỉnh Bạch Đầu Sơn”.
Với các bằng chứng tẩy não tinh vi như vậy, việc dân Bắc Hàn khóc thật cũng chẳng phải là chuyện lạ.
Nhân dịp bàn chuyện khóc lóc của người dân Bắc Hàn, thử phân tích một số lý do tại sao chế độ cộng sản có thể tồn tại lâu dài hơn nhiều chế độ độc tài khác trong lịch sử nhân loại thời hiện đại. Một số lý do trực tiếp liên hệ đến Bắc Hàn trong khi một số lý do khác là lý do tổng quát chung cho cả phong trào cộng sản.
- Lý do thứ nhất là bộ máy kiểm soát chính trị và xã hội. Đảng cộng sản kiểm soát chặt chẽ toàn bộ cơ cấu xã hội một cách tinh vi, từ các đơn vị nhỏ đến các ban ngành lớn. Cơ quan tuyên truyền trung ương đảng kiểm soát từng chi tiết các sinh hoạt tri thức, thông tin, truyền thanh, truyền hình, báo chí. Hệ thống kiểm duyệt trong chế độ cộng sản không chỉ ở trung ương mà theo nhiều tầng lớp. Ngay cả khi tác giả viết bài cũng đã thực thi tự kiểm duyệt vì họ biết những gì nên viết và những gì không được viết trước khi nạp bản thảo cho cơ quan kiểm duyệt nhà nước. Bức tường bưng bít thông tin dày nhiều lớp như thế đã che đậy tội ác ngập trời của các lãnh tụ cộng sản. Giáo sư Brian Reynolds Myers giảng dạy môn nghiên cứu quốc tế tại đại học Dongseo University in Busan, South Korea cho biết ngoài một rất ít lén lút mua được vài bộ phim Nam Hàn, máy truyền hình Trung Quốc, tuyệt đại đa số sản phẩm văn hóa nghệ thuật là sản phẩm của tuyên truyền. Các tác phẩm phim ảnh được duyệt nhiều lần để bảo đảm khi đến người dân không có một tình tiết nào đi ngược với đường lối của Đảng.
- Lý do thứ hai vì họ chỉ giết chính nhân dân nước họ. Không giống chế độ độc tài Đức Quốc Xã tàn sát dân Do Thái, lãnh đạo cộng sản các nước thường giết chính đồng bào cùng máu mủ, cùng tổ tiên, cùng đất nước với họ. Ngay từ sau 1975, dư luận thế giới đã biết đến tội ác của chế độ Pol Pot. Tạp chí Time còn đăng cả bức hình một tội nhân đang bị đánh vào đầu bằng cuốc. Tuy nhiên, ngoài Việt Nam tấn công chế độ bằng một lý do riêng vào tháng Giêng 1978, không một quốc gia nào kể Liên Hiệp Quốc có hành động cụ thể để ngăn chặn tội ác của Pol Pot. Khi một chế độ có toàn quyền sinh sát với nhân dân, họ cũng có điều kiện để tồn tại lâu dài. Giống như Pol Pot, cha con Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật đã can tội diệt chủng và chống lại nhân loại. Theo ước lượng của báo chí ít nhất một triệu người đã chết trong các trại tù Bắc Hàn từ ngày đình chiến đến nay. Bộ Ngoại Giao Mỹ cho biết khoảng 150 ngàn đến 200 ngàn người vẫn còn đang bị ở tù. Ngoài ra, khoảng 2,5 triệu người dân Bắc Hàn đã chết trong các nạn đói từ 1990.
- Lý do thứ ba, cũng khác với các lãnh tụ Đức Quốc Xã thường bị truy tố ngay sau chiến tranh, tội ác của các lãnh tụ cộng sản còn được che dấu một cách tinh vi, có hệ thống dưới các nhãn hiệu vô cùng tốt đẹp như “độc lập, tự do, hạnh phúc”. Vai trò của Kim Nhật Thành trong chiến tranh chống Phát Xít Nhật, Hồ Chí Minh trong chiến tranh chống Pháp, Fidel Castro trong chiến tranh chống độc tài Batista, Stalin trong chiến tranh chống Đức, Mao Trạch Đông trong chiến tranh chống Nhật được đề cao đến độ nếu không có họ có thể toàn dân tộc đã bị xóa tên khỏi lịch sử loài người. Hình ảnh Mao Trạch Đông chính thức tuyên bố thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa…đã được đánh bóng sáng đến mức mọi tội tác tày trời khác đã trở thành trộm vặt. Chỉ trong vòng vài năm sau ngày tuyên bố “Nhân dân Trung Hoa đã đứng lên” 30 triệu “nhân dân” đã bị giết trong hàng loạt các chiến dịch chống hữu khuynh, trăm hoa đua nở, bước tiến nhảy vọt, công xã nhân dân, cách mạng văn hóa. Tội ác của Mao chống lại nhân dân Trung Hoa nói riêng và loài người nói chung vượt qua con số do Hitler, Stalin và Leopold II cộng lại. Tương tự tại Hà Nội chỉ vài năm sau ngày “tôi nói đồng bào nghe rõ không”, nhiều vạn “đồng bào” đã không còn cơ hội nghe rõ nữa vì họ đã chết một cách oan ức trong các cuộc đấu tố vô cùng tàn ác.
- Lý do thứ tư, ngoại trừ trường hợp Khrushchev, ít khi nào một lãnh đạo cộng sản đứng lên thẳng thắn vạch trần tội lỗi của lớp lãnh đạo trước, bởi vì làm như thế là tạo chỗ hở cho kẻ thù chung tấn công vào chế độ. Trường hợp Đặng Tiểu Bình đối với Mao Trạch Đông là một ví dụ điển hình. Đặng Tiểu Bình là một trong những người chịu đựng sự hành hạ và mất mát lớn lao về nhân mạng trong thời Cách mạng văn hóa. Bản thân Đặng Tiểu Bình bị chính Mao thanh trừng nhiều lần và con trai của Đặng Tiểu Bình đã chết một cách thê thảm khi bị ném từ cửa sổ xuống đường. Chuyện đời tư của Mao, từ bản chất độc tài, nghi kỵ cho đến cá tính trăng hoa dâm dật, Đặng Tiểu Bình biết hơn ai hết, nhưng khi lên nắm quyền hành, họ Đặng vẫn tiếp tục sơn son thiếp vàng lên một hình tượng mà cá nhân y vô cùng căm hận. Trên đồng nhân dân tệ từ đơn vị một đồng cho đến một trăm đồng vẫn in khuôn mặt mỉm cười của kẻ từng điều khiển bộ máy giết người khủng khiếp nhất trong lịch sử nhân loại. Bởi vì, là một trong số rất ít lãnh đạo cộng sản lão thành còn sót lại từ thời Vạn lý trường chinh và cũng quá thuộc sử Tàu, Đặng Tiểu Bình biết, giống như các triều đại phong kiến Trung Hoa, đặc tính kế thừa của một quyền lực trung tâm là một yếu tố sinh tử không thể phủ định của chế độ cộng sản. Điểm trung tâm vỡ toàn bộ hệ thống cai trị sẽ vỡ theo.
- Lý do thứ năm, các lãnh đạo cộng sản thường tận dụng vị trí của kẻ thù đã chết. Những lãnh tụ cộng sản thường tận diệt kẻ thù còn sống nhưng ca tụng kẻ thù đã chết. Stalin ca tụng Lenin, Fidel Castro ca tụng Ernesto “Che” Guevara, Đặng Tiểu Bình ca tụng Mao Trạch Đông. Lấy trường hợp Che làm ví dụ. Nếu Ernesto “Che” Guevara không làm cách mạng phiêu lưu Nam Mỹ mà tiếp tục ở lại Cu Ba, thất khó tưởng tượng ông ta có thể sống sót dưới bàn tay của Fidel Castro. Một rừng không có hai cọp, một nước không có hai vua, đừng nói chi là quan hệ giữa Che và Fidel Castro rạn nứt trước khi Che tạm biệt vợ con lần cuối và lên đường đi Bolivia cuối năm 1966. Che chủ trương kỹ nghệ hóa đất nước, Fidel Castro chủ trương củng cố quyền lực trung ương. Sự khác biệt của Che và Fidel Castro khá giống trường hợp của Lưu Thiếu Kỳ và Mao Trạch Đông. Nhưng hôm nay, nếu ai đến Havana, sẽ gặp hình ảnh Che trên khắp ngả đường. Xác chết không nghe được lời ca tụng, không nếm được mỹ vị cao lương, không sống trong các biệt thự có kẻ hầu người hạ, chỉ có đám độc tài đang thống trị đất nước mới thật sự là những kẻ hưởng thụ quyền lực.
- Lý do thứ sáu, che đậy tội ác của nhau. Thật vậy, nếu không chính từ cửa miệng Khrushchev nói ra trong diễn văn dài 4 giờ đồng hồ giữa khuya ngày 2 tháng 5/1956 trước đại hội lần thứ 20 đảng cộng sản Liên Xô, có thể sau khi chế độ Xô Viết sụp đổ, nhân loại mới biết Stalin là “một người luôn ngờ vực một cách bịnh hoạn… Sự hoài nghi bịnh hoạn đó làm cho Stalin không tin tưởng ngay cả những lãnh đạo cao cấp đã từng làm việc với y nhiều năm. Nhìn đâu Stalin cũng thấy những “kẻ thù”, “những người hai lòng dạ”, “gián điệp”. Theo Khrushchev, Stalin đã dùng “tất cả các phương tiện lừa dối, xây dựng vinh quang cho chính bản thân y”. Khrushchev kể, năm 1948, tác phẩm “Tiểu Sử Ngắn” của Stalin được trình lên cho y coi lại trước khi in “Stalin không có một sự tự trọng tối thiểu nào khi tự sửa đổi bản thảo để gọi chính mình là lãnh tụ vĩ đại, nhà chiến lược siêu phàm của mọi thời đại và sửa bất cứ đoạn nào ca ngợi y không đủ”. Ở Việt Nam cũng có chuyện lãnh tụ tối cao tự ca ngợi đời mình như thế.
Thật vậy, nếu không phải do chính cửa miệng Nuon Chea, Anh Hai (Brother Number Two) của Khờ Me Đỏ, sau Anh Cả Pol Pot thốt ra, thế giới không biết lý do hàng triệu người dân Cambode bị giết chỉ vì “họ là kẻ thù của nhân dân”. Tên đao thủ phủ Nuon Chea khi trả lời không hiện ra trên khuôn mặt một dấu hiệu xót thương, hối tiếc, dường như ông ta vừa giết một con gà, con vịt chứ không phải 1,7 triệu người trong một đất nước chỉ có 7 triệu dân. Chỉ trong thời gian 4 năm từ 1975 đến 1979, 21%, dân Cambode đã bị giết bằng các hình thức vô cùng thảm khốc, kể cả cắt cổ, chặt đầu, gây thương thích và để chảy máu cho đến chết. Những chi tiết trong hồ sơ tòa án do Liên Hiệp Quốc bảo trợ về nhà tù Tuol Sleng hay được gọi theo mã số S-21sẽ mãi mãi ám ảnh trong lịch sử Cambode. Phần lớn tù nhân tại S-21 bị giết sau thời gian tra tấn bằng các thủ đoạn tàn độc như xẻ thịt, đổ rượu vào vết thương. Trong số 17 ngàn tù nhân tại Tuol Sleng chỉ có 7 người sống sót. Trong phiên tòa hôm 8 tháng 12/2011, thậm chí Nuon Chea còn phản đối dư luận dám nói xấu đảng cộng sản : “Khờ Me Đỏ không phải là những người xấu đâu nhé”.
Một ‘chuyện’ nữa, nếu không phải do chính ngòi bút của Hoàng Tùng, nguyên bí thư Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam và là một trong số rất ít người gần gũi với Hồ Chí Minh nhiều năm viết ra có lẽ còn rất lâu người dân Việt Nam mới biết Hồ Chí Minh không những biết trước mà còn là người bỏ lá phiếu quyết định xử tử bà Nguyễn Thị Năm : “Sau cố vấn Trung Quốc là La Quý Ba đề nghị mãi, Bác nói : “Thôi tôi theo đa số, chứ tôi vẫn cứ cho là không phải”. “Nếu trong buổi họp đó, với tư cách chủ tịch Ban chấp hành Trung ương đảng và người có quyền lực tối thượng bao trùm lên cả đám đệ tử “đa số” kia trong bộ chính trị, Hồ Chí Minh quyết định khác đi, chẳng những số phận của người phụ nữ yêu nước, cống hiến con cái của mình, tài sản của mình cho cuộc kháng chiến chống Thực Dân Pháp đầy gian khổ của dân tộc không phải chết một cách oan ức mà còn cứu mạng nhiều ngàn người dân vô tội khác trong những lần đấu tố sau đó. Tòa án lịch sử dân tộc Việt Nam hôm nay và ngàn đời sau phán xét ông Hồ không phải dựa vào việc ông ta “cho là phải” hay “cho là không phải” khi giết bà Nguyễn Thị Năm nhưng ở chỗ ông ta đã quyết định bỏ phiếu “theo đa số”…
Chủ nghĩa cộng sản đã tàn rụi ở châu Âu nhưng trong năm nước còn sót lại sự khổ đau, chịu đựng vẫn còn đến hôm nay và không biết đến bao giờ mới hết. Chiến tranh lạnh đã tàn. Các nước tư bản tự do vì lý do kinh tế đã không còn giương cao ngọn cờ dân chủ như trước nữa. Họ mặc nhiên chấp nhận chế độ cộng sản như là một thực tế của mỗi quốc gia hơn là một phong trào quốc tế. Nhân dân Bắc Hàn, Cu Ba, Việt Nam, Lào, Trung Hoa là những dân tộc chịu đựng trong cô đơn. Người dân Bắc Hàn khóc vì sợ hãi, giả dối, bắt buộc hay bị tẩy não, đều đáng thương, đáng được cảm thông hơn là đáng trách hay đáng bị cười khinh dễ. Những giọt nước mắt đó trước lương tâm nhân loại chính là những lời tố cáo hùng hồn về một chế đô phi nhân đang tồn tại ở Á Châu.
Trần Trung Đạo
(Blog Bùi Văn Bồng)
 

Phương Bích - “Làm gì cũng phải có lợi cho đảng và nhà nước”

283683_10151043539413808_2098832430_n
Đấy là câu nói của anh chủ tịch phường chỗ tôi, khiến tôi suýt té. Hôm trước nghe Xuân Diện nói, cái câu còn đảng còn mình không phải là chuyện tiếu lâm mà là có thật, treo biển đàng hoàng ở trước cổng trụ sở Bộ Công an ở phố Yết Kiêu. Nhưng giờ thì dỡ bỏ rồi.

 Thói đời càng cấm càng gây tò mò. Càng cấm càng gây phản kháng. Tôi sẽ chẳng có chuyện gì để kể, nếu chả có chuyện ngăn cấm này nọ. Thế nên mới nói có khi họ sợ quá hóa rồ, đâm ra làm bừa.

 Hồi trước, hễ cứ rậm rịch “hắt hơi” chuyện gì đó là ông bà Trâm Khánh ở phường Cầu Dền lại bị người nhà nước đến “bế quan tỏa cảng”, đến đi chợ cũng chả được. Lúc đầu thấy vô lý quá, thắc mắc thì người nhà nước thản nhiên bảo “đời còn nhiều cái vô lý hơn thế cơ”!

 Nhưng chặn mãi thấy chả ăn giải gì, nên chắc bây giờ phường Cầu Dền cũng chán, bắt đầu mặc kệ. Nhờ vậy ông bà Trâm Khánh lại được “tung tăng” ra khỏi nhà.

 Thật sung sướng làm sao khi sống ở đời muốn đi đâu là đi, muốm làm gì tùy thích. Tôi chỉ hiểu điều này khi chính mình phải nếm mùi “mất tự do”, một cách quái đản đến mức không thể tin được.

Mà quái lạ là họ cứ nhè vào những người già yếu như chúng tôi là thế nào? Ông bà Trâm Khánh mỗi người chỉ nặng trên dưới bốn chục ký, cụ bà Lê Hiền Đức còn già yếu hơn. Oanh liệt gì khi chặn cửa những đối tượng như thế ?

 Có một điều rất buồn cười là họ cứ trơn như trạch khi bị căn vặn lý do. Vâng! Chả có lý do gì, nhưng cụ, hay chị cứ ở nhà nghỉ ngơi, đừng đi đâu kẻo mệt, vân vân. Hình thức mà họ áp dụng chỉ là mời, khuyên, vận động (chứ không cấm). Nhưng mời, hay khuyên, hay vận động là phải bằng được mới thôi. Không nghe thì tiếp tục mời, khuyên, vận động….Tôi cáu tiết bảo, thế nếu tôi không nghe thì sao? Bắt à? Vậy thì bắt luôn đi. Lúc ấy họ lại giả lả cười: úi, có ai bắt chị đâu. Chỉ là mời, khuyên, vận động….thật hết chịu nổi với cái điệp khúc dai nhanh nhách ấy

 Thứ sáu vừa rồi thư thả, tôi sang phường tìm gặp tay chủ tịch để làm cho ra nhẽ cái vụ mồng 5/5. Vì không hẹn trước nên đúng buổi anh ta phải lên quận tập huấn gì đó. Anh ta hẹn hôm sau sẽ tiếp tôi. Trước khi tôi ra về, anh ta còn nói thêm: Làm gì cũng phải có lợi cho đảng và nhà nước!

 Tôi không tin vào tai mình. Không nghĩ họ lại có thể công khai nói ra điều đó. Tôi vốn nóng tính, nghe thế không “choảng” không chịu được

 - Ô hay! Thế hóa ra các anh đặt đảng và nhà nước cao hơn cả nhân dân và đất nước à? Nhà nước chỉ là một tổ chức được nhân dân trao quyền quản lý. Bất cứ nhà nước nào, hay đảng phái nào cũng phải phục vụ cho đất nước chứ. Chết thật, tôi không thể tin được anh lại nghĩ như thế.

 Anh chủ tịch phường cười, đánh trống lảng bằng cách hẹn thứ bảy sẽ nói chuyện.

 Ồ! Tôi cũng mong như thế. Nhưng trước giờ gặp thì anh chủ tịch phường lại báo hoãn vì lý do sức khỏe, hẹn nhất định trong tuần tới sẽ gặp.

 Không biết có phải vì lý do sức khỏe hay không, nhưng buổi trưa hôm đó, hàng xóm mách là có nghe lỏm được chuyện tuần này họ sẽ canh tôi ngay từ chiều thứ bẩy. Tôi ngẩn người, nghĩ hay trên mạng có thông tin gì mà mình không biết? Kiểm tra lại trên mạng, thấy rõ ràng chả có tin tức gì. Đúng là hâm pha điên!

 Sáng chủ nhật, tôi dậy muộn vì đêm qua thức khuya. Thử kiểm tra những nghi vấn vụn vặt trong ngày bằng cách mở cửa ngó ra hành lang. Thực sự ngạc nhiên khi vẫn ngần ấy con người đang ngồi vạ vật ở đầu cầu thang. Nói thế nào họ cũng vẫn cứ ngồi đó, bảo không có lệnh thì không được rời vị trí. Tôi bèn gọi điện cho chủ tịch phường, bảo anh làm thế là quân nó oán anh chứ chả phải oán tôi đâu. Các anh chả nắm tin tức gì cả, hôm nay làm gì có “vụ” gì mà bắt họ canh?

 Tay chủ tịch phường thanh minh thanh nga lý do hoãn gặp tôi xong thì bảo, để anh ta kiểm tra. Lát sau ngó ra hành lang thì chỉ còn hai cô gái trẻ tuần trước (là học viên trường cảnh sát) ngồi đó. Vừa nãy lại nghe hàng xóm mách là họ canh từ đêm thứ bảy.

 Tôi không rõ trong đầu những người ngồi canh nghĩ gì về tôi, về cấp trên của họ. Chỉ có hai giả thiết, một là tôi là kẻ nguy hiểm, hai là sếp của họ ngu dốt.

 Ngày nay, sếp không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với năng lực, vì người ta có thể leo lên cao bằng nhiều con đường. Tôi biết rất nhiều trường hợp các nhân viên coi khinh sếp của mình, cả về năng lực chuyên môn lẫn đạo đức. Chẳng qua vì miếng com manh áo mà họ phải chịu nhịn thôi.

 Tôi hỏi một người, có phải chủ tịch phường trước là công an không? Họ cười bảo, nói chung chủ tịch phường chủ yếu là công an chuyển sang!

 Ra thế! Thế nên có câu chính quyền này là công an trị cũng đúng. Vốn là công an thì làm gì có tư duy của nhà quản lý? Cứ quản không được thì cấm là hết chuyện!

 Tôi chợt nghĩ ra một câu hỏi sẽ dành cho anh chủ tịch phường: anh có dám chắc chế độ cộng sản ở Việt Nam sẽ tồn tại mãi mãi không?

Phương Bích
(Quê choa)

Đức Thành - Dân vận hay dân hận?

Sau mười ngày tập trung các đỉnh cao trí tuệ, tinh hoa nhất của một đảng cầm quyền đang ở thời kỳ thoái trào nhưng lại luôn hiển hiện tính ích kỷ, bóp nghẹt nền dân chủ của đất nước để độc quyền dẫn dắt dân tộc theo những luận thuyết không có thực trên trái đất này.
Với định hướng cơ bản như thế cuối cùng “đám đông ấy” sau khi tiêu một số khá lớn tiền thuế của dân cho 10 ngày họp cũng cố phải đưa ra được cái thứ gì để gọi nghị quyết cho dù nó không khác mấy cái luận thuyết kia. Họ đưa ra hay liệt kê được mấy thứ chẳng có gì mới, chỉ là bổn cũ soạn lại cho phù hợp với tình hình mới (của ai? – Đảng hay dân tộc?) nhằm đánh lạc hướng dư luận nhân dân.
Cái “thứ nhất” họ nêu tiếp tục đổi mới hoàn thiện hệ thống chính trị từ trung ương đến cơ sở. Thật chẳng mới tý nào vì nhiệm kỳ nào chẳng thế. Họ gắn đổi mới hệ thống chính trị phải gắn với đổi mới cơ cấu kinh tế nhưng họ có dám đổi mới đâu, vì nền kinh tế nước ta đã đa thành phần từ gần 30 năm nay nhưng nền (hệ thống) chính trị vẫn chỉ có một đảng cầm quyền và các cánh tay nối dài đắc lực được đảng trả lương được nằm trong mỹ từ đẹp đẽ “hệ thống chính trị”… thì nhân dân ta có nên tin “đổi mới kinh tế phải gắn liền với đổi mới chính trị” như họ tuyên truyền?
Cái “thứ hai” họ đưa ra trong trong nghị quyết 7 là “trung ương bàn và ban hành nghị quyết về tăng cường sự lãnh đạo của đảng đối với công tác dân vận là rất cần thiết trong tình hình hiện nay”. Thực ra họ đã kéo dài tình trạng để “dân hận” trong suốt mấy chục năm vừa qua kể từ sau khi kết thúc chiến tranh. Tình trạng này khiến có không ít những cán bộ đảng viên cấp cao phải giận dữ mà nhận xét rằng đảng đang trở thành ông vua tập thể, trở thành nơi tập trung “đầu mối” của những lợi ích nhóm,của “một bộ phận suy thoái”… Khi kết quả hội nghị Trung ương 4 và phong trào học tập làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh được chứng minh bằng nghị quyết “Ban chấp hành Trung ương nhất trí không thi hành kỷ luật một đồng chí là Ủy viên bộ chính trị” với núi nợ khổng lồ của các tập đoàn kinh tế nhà nước không được giải quyết thấu đáo… thì họ lại quay về hô hào “tăng cường đổi mới công tác dân vận”. Điều này cho thấy họ chẳng hề coi dân tộc đất nước là thứ gì mặc dù trong nghị quyết này họ vẫn ra rả như cuốc kêu là nhằm phát huy quyền làm chủ của nhân dân, quan hệ đảng dân là quan hệ máu thịt…
Cái “thứ ba” là sau khi họ dùng các chuyến công cán tại các địa phương và các cơ quan truyền thông nhà nước để thóa mạ vu cáo kích động thù hằn dân tộc bằng việc vu khống những công dân có trách nhiệm, có hiểu biết trên tinh thần khoa học đã đóng góp ý kiến trung thực khách quan nhất trong việc góp ý sửa đổi Hiến pháp ngay trong dịp nhà nước kêu gọi toàn dân tộc phát huy mọi trí tuệ công sức, tâm huyết vào việc góp ý sửa đổi hiến pháp nhằm xây dựng một bản hiến pháp tiến bộ, văn minh và dân chủ. Những lời lẽ thóa mạ mạt sát ấy lại phát ngôn ra từ chính những người có trọng trách cao nhất của đảng khiến rất nhiều người dân từ nông dân đến trí thức phẫn nộ lên tiếng phản bác lại. Trong nghị quyết này đảng “cám ơn đồng bào chiến sĩ cả nước và kiều bào nước ngoài đã nhiệt tình hưởng ứng, tham gia đóng góp ý kiến xây dựng sửa đổi Hiến pháp 1992”.
Sự cảm ơn này là vô nghĩa và không đúng chủ thể phải nói lời cảm ơn, bởi vì đã là Hiến pháp thì nó là một đạo luật cơ bản của Quốc gia, của dân tộc chứ nó không phải là một bản điều lệ của một đảng dù đảng đó đang tự cho mình quyền lãnh đạo dân tộc. Nên câu cảm ơn này phải được phát ra từ người đứng đầu nhà nước mới đúng! Việc một tổ chức đảng ra nghị quyết cám ơn nhân dân đóng góp sửa đổi Hiến pháp của một quốc gia nó chứng minh cho điều đảng công sản Việt Nam đang tiếp tục lấy tư tưởng đảng quyền, đảng trị chứ không phải dân quyền, pháp quyền trong Hiến pháp mới. Mặt khác nó cũng chứng minh cho việc đảng tiếp thị uy tín của mình không đúng lúc đúng chỗ.
Cái “thứ tư” – về chủ động ứng phó với biến đổi khí hậu, quản lý tài nguyên, bảo vệ môi trường luôn luôn là điều cần thiết và cực kỳ quan trọng đã được các nhà khoa học cảnh báo từ rất nhiều năm qua chứ không phải bây giờ mới quan trọng như BCHTW đề cập trong hội nghị này. Tuy nhiên tăng cường quản lý là cần thiết nếu như tăng cường quản lý để giảm thiểu ô nhiễm, khai thác tài nguyên một cách hợp lý cho dân tộc Việt được nhờ chứ không phải tăng cường quản lý để mỗi một nhóm lợi ích trong đảng “kiếm chác thêm được một tý”.
Và cái “thứ năm” thì chẳng nói dân cũng đã biết rất rõ rằng BCHTW nhất trí rất cao, đã vào cuộc quyết liệt để thực hiện cho được nghị quyết TW4 được nhân dân ủng hộ rất cao, đã chỉ ra được cả một bầy sâu bự, đã lập lại một ban Nội chính TW để chuyên bắt sâu, đã tiêu tốn rất nhiều tiền thuế của dân vào việc bắt sâu nhưng chưa thấy con sâu nào bị bắt mà mới chỉ “sâu này” bới “sâu kia” khiến nhân dân không biết đâu là sự thật.
Trong bối cảnh như trên với 10 ngày làm việc “khẩn trương, dân chủ, nghiêm túc” tập trung những tinh hoa nhất của một đảng mà chỉ đưa ra năm vấn đề nghe có vẻ rất quan trọng. Đặc biệt là vấn đề tăng cường sự lãnh đạo của một đảng đang suy thoái đối với công tác “dân vận trong tình hình mới” nhưng lại rất chung chung dàn trải không hề gợi mở được bất cứ hướng đột phá nào để tiếp cận, nhận thức hay thực hiên được những vấn đề được đặt ra.
Một hội nghị bàn về dân vận nhưng lại thể hiện tính tiếp thị rất cao
Xin có mấy lời phân tích như trên nhằm làm rõ hơn Hội nghị TW Đảng lần này đang hướng nhân dân đến cái gì.
(BVN)

Chỉnh đốn Đảng dấu chấm hỏi hay dấu chấm hết?

Trong lịch sử đi đến chung cuộc của mình, Đảng Cộng Sản Việt Nam đã từng có những con người mang tầm ảnh hưởng Quốc tế; đã từng có một nhà độc tài làm thay đổi cả địa chính trị khu vực Đông Nam Á Châu. Nhà độc tài này đã khiến láng giềng phương Bắc phải ôm hận trước "tiểu bá Xã hội chủ nghĩa".
Oái oăm thay, đúng lúc suy thoái kinh tế làm lộ rõ những hố đen của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, đúng lúc những vấn đến "tồn tại từ nhiều khóa trước" bùng phát đe dọa tồn vong của chế độ thì Đảng lại có bác cả Trọng.
Áp lực thời đại, áp lực chính trị và nhu cầu đổi mới có vẻ là quá lớn khi được đặt trên vai Trọng giáo sư. Kết thúc hội nghị Trung ương VI, người ta thấy Trọng giáo sư nghẹn ngào khóc trước bàn dân thiên hạ. Kết thúc Hội nghị Trung ương VII người ta lại thấy những cộng sự (hay bầy tôi thân tín) của Trọng giáo sư - Ý thức hệ Cộng Sản trượt rớt khỏi những chiếc ghế đầy quyền lực trong BCT.

Chỉ còn anh và em cùng tinh yêu ở lại
Những ngày đầu của chỉnh đốn

Thời kỳ tan rã của ước mơ thiên đường qua rồi, thế vào đó là thời đại bùng nổ thông tin, thời kỳ khẳng định những giá trị bất hủ của quyền con người. Trong khi đó Việt Nam bước vào giai đoạn rã đám lòng tin (với hiện thân cao nhất là chủ nghĩa Mắc Kê Nô) và lợi ích nhóm "đe dọa sự tồn vong của Đảng".
Không chịu ngồi một cách vô thưởng vô phạt như cụ Nông răng trắng, Trọng giáo sư quyết định một phen "vần thiên cổ", thế thiên hành đạo. Và trước khi ông nắm chiếc ghế Tổng Bí Thư, thiên hạ đã từng xì xầm bàn tán về cuộc đại chiến Ba - Tư.
Công cuộc chỉnh đốn Đảng được Trọng giáo sư khởi xướng, đó là hành động thực sự chứ không trông chờ vào lý thuyết đạo đức suông kiểu học tập làm theo (một phong trào tốn quá nhiều thời lượng trên báo giới và phí phạm công quỹ quốc gia). Đây cũng là niềm tin của ông Nguyễn Bá Thanh - đương kim Trưởng ban Nội chính trung ương, nguyên Bí thư thành ủy Đà Nẵng.
Việt Nam quay cuồng theo chỉnh đốn, sôi theo cuộc chiến giữa nhóm lợi ích và những "ông thiện chân chính", hi vọng được nhen nhóm trở lại. Người ta hi vọng bởi người ta muốn cứu vớt lòng tin vơ bèo bọt tép của mình, người ta muốn những kẻ gây phương hại đến lợi ích kinh tế quốc gia và người dân phải chịu trách nhiệm
Nhưng đến giờ dường như thế cục ngã ngũ. Những "ông thiện" chỉ để hương nhang thờ vọng trong "ngôi chùa Chủ nghĩa xã hội", còn "nhóm lợi ích" thu về những chiến quả lớn lao, họ đã khiến thượng phương bảo kiếm (Ban Nội Chính Trung ương) phải chùn.
Nhiều người đã bắt đầu tính đến mô hình nước Nga tại Việt Nam. Và trong sự nhiễu loạn thông tin - lòng tin, nhiều người cho rằng Thủ tướng có thể làm được điều này - cũng có thể đó chỉ là tin đồn thất thiệt - mà dạo này tin đồn oái oăm lại thường hay đúng.
Thất bại của ý thức hệ cộng sản?
Thiện - ác trong chùa cổ
Tất nhiên chúng ta có thể hỏi căn nguyên vì đâu, những "Ông Thiện" từng gióng trống khua chiêng ầm ỹ trên báo đài, trước dân chúng hay chém gió phần phật ở Hải Vân quan lại trở thành những kẻ mình đầy hương khói trong ngôi ngôi chùa cổ?
Điều đầu tiên phải nói có lẽ là ý thức hệ cộng sản, luận thuyết cộng sản đã không đáp ứng được nhu cầu thời đại. Đúng hơn sự không cân xứng giữa triết học cộng sản với thực tế nhãn tiền đã làm tình hình kinh tế chính trị Việt Nam thêm rối rắm, âm dương đảo lộn.
Với sự bảo thủ về tư tưởng, bảo thủ về đặc quyền đặc lợi của mình và sự xơ cứng, già lão bệnh tật cố hữu của một lão già hơn 80 tuổi đã không cho phép ĐCS có được nhà tư tưởng cập thời. Chỉnh đốn Đảng trở về với bản chất đầy thất vọng: " vì tồn vong chế độ" chứ không phải là vì lợi ích quốc gia, dân tộc. 
Khẳng định lại chế độ công hữu ruộng đất, chối bỏ tam quyền phân lập (tức là nền tảng khoa học của một thiết chế chính trị hiện đại), coi nhẹ dân chủ, chỉnh đốn Đảng vô hình chung trở thành cuộc chiến quyền lực giữa nhóm lợi ích lớn (ý thức hệ) và nhóm lợi ích nhỏ. Giai cấp - đặc quyền đã không dung hòa với dân tộc dân chủ.
Cuộc chỉnh đốn không có được nền tảng tư tưởng mạnh, lại phạm phải khá nhiều lỗi kỹ thuật. Họp kín liên miên đã khiến bầu không khí chính trị ở Việt Nam trở nên u minh. Người dân thì không biết tin vào cái gì (ngoài một sự thực là Đảng cầm quyền - tự coi mình là kẻ đại diện quốc gia) đang họp kín và vẫn họp kín. Và tin đồn từ các nguồn tin dò rỉ được thổi bùng lên.
Đoàn kết toàn dân, tinh thần dân chủ bị coi rẻ trong chính thời đại dân chủ. Lỗi kỹ thuật nói lên bản chất của Đảng: sợ hãi bảo thủ và xơ cứng tư duy.
Những mỹ từ về sự lãnh đạo và tinh thần đại đoàn kết của Đảng đã không che dấu được thực tế Đảng Cộng Sản Việt Nam đang đại mất đoàn kết. Với phát ngôn "bên ấy", chính Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã phơi bày cho cả bàn dân thiên hạ thấy cuộc tranh đấu khốc liệt giữa Đảng và Chính phủ. Việc rủa những người cấp tiến (trong chính ĐCS) là phường "suy thoái đạo đức" ông Trọng đã tự kéo tụt uy tín chính trị của mình.
Người ta sẵn lòng chỉ trích rồi hợp thức hóa biệt danh của ông.
Không minh bạch thông tin, không dân chủ, không có lộ trình khoa học. Nền tảng quyền lực và tầm ảnh hưởng chính trị của Trọng Bí thư đã không thể nào áp đảo hoặc chí ít là cân bằng được với phe đồng chí X. Đó là những điểm yếu cốt tử làm nên thất bại của Trọng giáo sư với công cuộc chỉnh đốn.
"Ông Thiện" không xấu mà là ông đã quá lạc hậuCó lẽ chúng ta sẽ được chứng kiến Trọng giáo sư lại nghẹn ngào trong một ngày không xa? Xin chúc mừng "bên ấy" và chia buồn với loài Lừa bởi vì chúng ta còn hỗn mang ít nhất mười niên nữa!!
(Hantimes)

Thất bại của phe ý thức hệ trong Đảng

Hội nghị của đảng
GS Tương Lai cáo buộc có khuynh hướng ý thức hệ, bảo thủ trong đảng đang đi ngược lợi ích dân tộc
Nhân hội nghị Ban chấp hành Trung ương Đảng khóa 7 vừa bế mạc, Giáo sư Tương Lai bình luận với BBC và cho rằng đang có một phe nhóm trong nội bộ đảng nghiêng về khuynh hướng "ý thức hệ".
Ông cáo buộc phe được cho là bảo thủ này, vởi chủ định trì thủ ý thức hệ cộng sản và chuyên chính vô sản, đang có chủ đích liên kết với ngoại bang nhằm cố thủ sự thống trị của mình, bất chấp việc này có thể đi ngược lại quyền lợi của nhân dân, dân tộc và các khuynh hướng tiến bộ của loài người.
Trong một trao đổi gần đây với BBC Việt Ngữ, nhà nghiên cứu Bấm Lữ Phương và blogger, nhà văn Bấm Phạm Viết Đào cũng có quan điểm cho rằng có khuynh hướng bảo thủ trong đảng với chủ trương chính trị ý thức hệ và cảnh báo khuynh hướng này có thể đưa Việt Nam bị lệ thuộc vào Trung Quốc, trong khi tiếp tục không cải thiện được tự do, dân chủ, nhân quyền đích thực cho xã hội và nhân dân.
Tuy nhiên, trong một trao đổi khác cũng với BBC hạ tuần tháng trước, Giáo sư Bấm Nguyễn Đình Tấn, quan chức từ Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia cho rằng Đảng cộng sản Việt Nam đang đổi mới và đang ở trong quá trình hòa nhập với trào lưu tiến bộ văn minh quốc tế.
Ông Tấn nói không có Đảng nào trên thế giới lại tự vạch áo xem lưng, được hiểu là tiến hành việc phê bình và tự phê bình như một nguyên tắc được kỳ vọng đảm bảo dân chủ và sửa sai trong Đảng, và điều này, vẫn theo ông sẽ đem lại sự trường tồn của Đảng ít nhất là vài chục năm nữa.
Bấm Quan chức thuộc trường đào tạo cao cấp của Đảng cũng cho rằng Trung Quốc chỉ là một trong các mô hình mà Đảng Cộng sản Việt Nam đang tham khảo.
(BBC)

Phiên Bế mạc Hội nghi Trung ương 7 giống cảnh Chợ chiều

Tấm ảnh nét nhất mà báo không có. Một số đồng chí hổng chịu vỗ tay

Nhìn chung phờ phạc bơ phờ, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng





Ngán ngẩm





Cơ đơn


Chú Phúc mất sổ gạo

Bạn này dò chính tả cho đỡ đau bụng

Hải đăng Chí Vịnh bực bội

Nghiêng người coi có thế lực thù địt nào bên cánh gà


Bình Minh không hài lòng
Em Kim Tiến mi nhon mặc kệ

Phành Quang Thun và anh Ba Sè Gồng



Tắt bếp, giáo Trọng đầy tâm trạng


Ông ầm bao giờ chả thếVới anh Sinh Bá

Ông nghìn cân mặt đầy sát khí
Anh Ba thức, chú Thanh ngủ vô tư


Không ai biết trong đầu anh Tư bắt sâu nghĩ gì

Bá Thánh bất an với nổi buồn hoa phượng





Đại Nhân bắt gà yên vị

Điều an ủi - Triều đinh nhà sản cũng chọn được một bông hoa
Phải chăng vì vậy mà Cả Trong xìu xìu từ đâu đến cuối, bỗng dằn giọng nói to phút cuối.

Hình chụp từ video Cpv.org.vn
 

Thời cơ và vận hội lịch sử đã xuất hiện sau HNTW 7?


Bài học lịch sử
Từ xa xưa, nghĩa là cách nay hàng nhiều thế kỷ, ông cha ta luôn biết cách chọn thời cơ và vận dụng thời cơ cho mưu bá đồ vương cũng như cho các cuộc thay đổi thể chế quốc gia, thay đổi triều đại. Một ví dụ: Thời Nhà Trần, Thái sư Trần Thủ Độ là một ông quan đa mưu, đa kế, biết tính toán rất sáng suốt để có thể lập nên Nhà Trần không phải đổ máu. Sau tám đời Vua Nhà Lý trị vì liên tục hơn 200 năm, đến đời thứ 9 vì không có con trai để kế tục, Vua Lý bắt buộc phải truyền ngôi cho con gái (điều mà thời ấy tối kỵ, mặc dù những năm đầu công nguyên đã có Hai Bà Trưng làm cuộc khởi nghĩa thành công và Trưng Trắc là chị đã được tôn làm Vua) là Lý Chiêu Hoàng giữ ngôi vị trị vì đất nước, kế tục sự nghiệp Nhà Lý. Tuy nhiên, lúc đó, Trần Thủ Độ đang là vị quan to trong Triều và tạo dựng thời cơ thoán đoạt Vương triều từ tay Nhà Lý sang Nhà Trần. Ông đã tìm mọi cách để Trần Cảnh lấy được Lý Chiêu Hoàng làm vợ, và sau đó như sử sách đã cho chúng ta biết, ngôi vị đã thuộc về Nhà Trần. Ở đây chưa bình luận về "công và tội" của Trần Thủ Độ, song chúng ta đều thấy, nếu không biết nắm lấy thời cơ thì không thể chuyển ngôi vị sang Nhà Trần được. Lịch sử ghi nhận công này của Trần Thủ Độ.
Chỉ cách đây gần 7 thập kỷ, khi Hit-le, tên trùm phát xít thế giới thua trận, đồng minh thắng trận, sau chiến tranh thế giới lần thứ hai, một thời cơ mới cho cách mạng Việt Nam đã đến. Chính Chủ tịch Hồ Chí Minh và những người cộng sự tâm huyết của Cụ đã tranh thủ thời cơ, tổ chức quần chúng cả nước làm cuộc Tổng khởi nghĩa Tháng Tám 1945 thành công, dẫn đến sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa. Lúc đó, theo nhiều tài liệu lịch sử, Đảng Cộng sản Việt Nam mới có khoảng 5000 đảng viên rải ra khắp cả nước, vẫn phát huy được sức mạnh vận động quần chúng và tổ chức thành công cuộc Tổng khởi nghĩa giành chính quyền về tay nhân dân. Nếu không "chớp" được thời cơ và vận dụng nó vào việc tổ chức lực lượng cách mạng thì có lẽ chưa tiến hành Tổng khởi nghĩa được.
Tháng Tư năm 1975, Bộ Chính trị trung ương Đảng lúc đó đã nắm rất chắc thời cơ, chỉ đạo cuộc tổng tấn công và nổi dậy toàn miền Nam, có sự chi viện rất to lớn, rất quyết định của miền Bắc, tiến hành trận chiến đấu tổng lực cuối cùng, giành thắng lợi, dẫn đến thống nhất nước nhà, trong bối cánh trên thế giới còn nhiều nước chưa có dịp thực hiện thống nhất theo xu hướng chính trị cộng sản. Nước Đức đã thực hiện thống nhất bằng "nụ cười và hoa hồng" theo dân chủ tư sản của Cộng hòa Liên bang Đức (Tây Đức), sau này thống nhất thành Cộng hòa Liên bang Đức như hiện nay. Ngoài các yếu tố về so sánh lực lượng, về tiềm năng lãnh đạo, về tổ chức lực lượng và cả ý đồ tiến hành trong hòa bình, tránh thống nhất trong đổ máu, việc nhiều quốc gia thực hiện thống nhất lãnh thổ theo những cách riêng và cuối cùng thì họ đã thống nhất và đang xây dựng chế độ mới dân chủ tự do, không lệ thuộc vào xu hướng chính trị cộng sản hay tư bản.
Hội nghị Trung ương 7, một cơ hội lịch sử cho sự chuyển hóa thể chế
Sau hội nghị Trung ương 7: trở lại vấn đề thời cơ Hội nghị trung 7 của Đảng Cộng sản Việt Nam đã có những yếu tố phân hóa, ít nhất là làm mờ đi nguyên tắc "dân chủ tập trung", Ban chấp hành trung ương có thể quyết định một số vấn đề, nhất là bổ sung nhân sự vào cơ quan lãnh đạo tối cao, mà không theo "cái đũa thần" của Bộ Chính trị hoặc cụ thể là của Tổng Bí thư.
Đất nước ta 83 năm có Đảng cộng sản (một thời gian đổi là Đảng Lao động), 68 năm lập nước, 38 năm thống nhất nước nhà đã trải qua nhiều thời kỳ có những thời cơ cách mạng rất quý giá, và chính việc vận dụng những thời cơ đó mà cách mạng Việt Nam giành nhiều thắng lợi có tính chất bước ngoặt. Ngoài thời cơ lớn tháng Tám 1945, ta đã tận dụng thời cơ và hoàn cảnh thế giới để làm cuộc Tổng khởi nghĩa tháng Tám thành công, nhưng sau chín năm kháng chiến chống Pháp, ta chiến thắng lẫy lừng ở Điện Biên Phủ có lẽ là thời cơ để tiến hành cuộc "tổng phản công" giành thắng lợi quyết định cho cách mạng cả nước, nhưng  vì nhận thức chưa ra, lại bị chi phối bới nhiều lời xúi giục của "anh cả", "anh hai", cuối cùng ta chịu nhận chia đôi đất nước và phải 20 năm sau, ta mới có thời cơ làm cuộc tổng tiến công và nổi dạy toàn miền Nam với sự chi viên hết lòng của miền Bắc, kết quả ta đã chiến thắng và thực hiện hòa bình thống nhất nước nhà.
Lịch sử đã hiện rõ thời cơ cho một cuộc hòa hợp, hòa giải dân tộc, bảo đảm cho đất nước không chỉ thực hiện "thống nhất nước nhà về mặt Nhà nước" mà còn có thể "thống nhất" mọi mặt từ chính trị, lãnh thổ, đến cơ chế, thể chế và nhất là thống nhất về truyền thống dân tộc, như lời Cụ Hồ đã dạy : "dân tộc ta là một". Ta đã bỏ lỡ thời cơ vĩ đại ấy, để rồi gần bốn mươi năm vẫn duy trì những cái mà thế giới đang lần lượt bỏ đi vì nó không còn mang lại lợi ích gì cho dân chúng, ngược lại người ta lại đã thấy những hậu quả tai hại của nó.
Mác chỉ đúng so với giai đoạn lịch sử của Mác và cũng chỉ trong một số lĩnh vực thôi. Thế giới đã phát triển hàng trăm năm sau Mác, tất nhiên có nhiều vấn đề không còn như Mác phát hiện và đúc kết thành lý luận, thành chủ nghĩa nữa. Vậy mà, trong khi thế giới đã bỏ thứ chủ nghĩa này rồi mà chúng ta vẫn duy trì thì đúng là ta rất bảo thủ, mà bảo thủ đều dẫn đến những đổ vỡ và thất bại nặng nề. Hội nghị trung ương 7 bộc lộ hình thành phe phái ngay trong nội bộ Đảng mà trong tình hình bùng nổ thông tin hiện nay, Đảng có tài thánh cũng không thể giấu được. Có ý kiến cho rằng, nhân "Trung ương 7" nên tách làm "hai đảng", đảng nào vì dân nhất thỉ lãnh đạo còn đảng kia thì chỉ là đảng giữ vai trò đối lập hoặc phẩn biện mà thôi?
Có lẽ đây cũng là "thời cơ" lớn. Các đồng chí lãnh đạo, cầm cờ hiện nay ở vị trí chóp bu của Đảng chắc chắn đã nghĩ đến sự kiện này và thời cơ này. Đấy là nói về tổ chức Đảng, còn nói về mặt Nhà nước, thì việc sửa đổi Hiến pháp 1992 để xây dựng bản Hiến pháp mới cũng đang có sự phân hóa cả trên lý luận lẫn thực tiễn và xu hướng dân chủ rộng rãi đang là xu hướng chủ đạo. Có thông tin cho hay, tại hội nghị trung ương 7, nhiều ủy viên trung ương đồng tình với bản dự thảo Hiến pháp lần ba và đề nghị cho công bố rộng rãi trên các phương tiện thông tin đại chúng để nhân dân biết và góp ý thêm. Trong khi đó, bản thân Tổng Bí thư lại có điện "cấm" không được lưu hành bản dự thảo này ! Thế thì sao gọi là dân chủ được ? Thế là coi thường dân, và không biết vận dụng thời cơ.
Có nhiều vấn đề nảy sinh sau Hội nghị trung ương 7, mà theo tôi, trước hết và quan trọng hàng đầu là công tác thể chế hóa tự do báo chí. Thực chất hoạt động của báo chí vừa qua, người ta tin vào các mạng xã hội hơn là tin vào báo chí của Đảng và Nhà nước. Vậy thì thời cơ đã đến, chúng ta thực hiện từng bước "tự do báo chí" "tự do ngôn luận" đi, có sao đâu ?
Xây dựng nền dân chủ mới, trước hết là phải cho dân "được mở miệng" như Cụ Hồ đã dạy, bỏ cái học thuyết lỗi thời và Nhà nước nên trả lương hưu hậu hĩnh cho các vị đã có Bằng Tiến sĩ về lý luận Mac-Lenin, động viên trí thức, học giả, xây dựng lý luận từ thực tiễn  của Việt nam và thế giới, mở đường cho Việt Nam thênh thang tiến bước, cho con chấu chúng ta mở mày mở mặt cùng thế giới văn minh.
Thế giới đang có một số nước đi từ chế độ bảo thủ sang chế độ dân chủ rộng rãi, như Miến Điện chẳng hạn, đi từ chủ nghĩa xã hội khắc khổ và chủ nghĩa xã hội không tưởng như "phe" xã hội chủ nghĩa" trước đây, đi từ "chủ nghĩa xã hội phong kiến anh truyền em nói" như Cu ba chẳng hạn sang đổi mới từng phần đến đổi mới toàn diện...Đó cũng là thời cơ mà xuất hiện ở mỗi nước, mỗi dân tộc, tựu chung lại là đi theo cái mới của thế giới văn minh...
Đoàn Vương Thanh
(Blog Phạm Viết Đào)

Loại Nguyễn Bá Thanh là bước phát triển đáng mừng

TUONGLAI-3
GS. Tương Lai
NQL: Cả buổi chiều ngồi cạy cục  tháo băng ghi âm GS. Tương Lai phát biểu với đài BBC ( tại đây) mới phát hiện ra cụ TL nói còn hay hơn viết, một lối nói thật sự cuốn hút, khúc chiết và sáng sủa lạ thường.
Những ai đã được nhân dân hậu thuẫn, và những ai sẽ không được nhân dân hậu thuẫn? Căn cứ vào đó để mà bình luận rằng cái việc hai ông Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ, chủ yếu tôi nói ông Nguyễn Bá Thanh, không vào BCT thì liệu cái điều đó nó có phù hợp với xu thế chung hay là nó đi ngược lại? Đây là một câu hỏi khó. Phải đặt nó trong bối cảnh chung thì mới có thể mong được làm sáng tỏ đôi điều.
Nếu như ông Nguyễn Bá Thanh lại tiếp tục hỗ trợ cho cái quan điểm là, đi với TQ thì sẽ giữ được đảng và giữ được chế độ. Và đấy là một quan điểm mà người ta cho rằng là ưu tiên. Bây giờ tập trung mũi nhọn chống tham nhũng, còn vấn đề chống ngoại xâm dù sao cũng phải đặt sau. Cái cách tư duy ấy nó thể hiện một cái nhìn gây phẫn nộ trong giới trí thức và trong truyền thống đấu tranh chống ngoại xâm của cả dân tộc. Vì bị lướng vướng tới cái quan niệm rằng, TQ xâm lược nhưng họ lại là thuộc ý thức hệ XHCN, tức là những người đồng chí. Từ quan niệm đó mà phân định đúng sai. Theo quan niệm của tôi, tôi nghĩ xu hướng vừa rồi khi mà BCHTƯ bác bỏ phương án đưa ông Nguyễn Bá Thanh vào BCT, riêng cá nhân tôi, tôi nhìn nhận đó là bước phát triển đáng mừng, thể hiện trí tuệ tập thể của BCHTƯ không tán đồng gắn làm một cái chuyện ý thức hệ với cái kẻ ngoại xâm để (mà do đó) có một thái độ nhu nhược, không minh bạch rõ ràng. Nó chạm đến cái điểm nhạy cảm bậc nhất là lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam.
Tôi cho rằng khi mà BCHTƯ không bầu ông Nguyễn Bá Thanh, tôi không muốn nói phe phái gì hết, nhưng mà tôi muốn nói rằng, đây là tôi nghe không biết có đúng không: Ông Nguyễn Bá Thanh tự nhận định rằng, theo luận điểm dân chủ thì có khi mất nước, mất đảng. Còn nếu đi với TQ thì dù bây giờ có những cái gì đấy đi chằng nữa thì họ vẫn là cùng chung ý thức hệ và họ bằng lòng ổn định với BCT này. Đó là một quan niệm nguy hiểm.
Không thể chấp nhận rằng, nhân danh đảng, nhân danh ý thức hệ mà đặt lợi ích của dân tộc, lợi ích Tổ Quốc xuống dưới lợi ích của đảng, tức là nói thật ra là lợi ích của một nhóm người. Điều đó là nguyên cớ để BCHTƯ bỏ phiếu loại bỏ ông Nguyễn Bá Thanh ra khỏi kế hoạch của ông TBT Nguyễn Phú Trọng muốn bổ sung ông Nguyễn Bá Thanh để củng cố cho quan điểm chính trị mà mình theo đuổi. Như vậy ở đây theo tôi không phải là một cá nhân bác bỏ một cá nhân mà bác bỏ một xu hướng chính trị, một đường lối quan điểm, mà, xu hướng chính trị, đường lối quan điểm đó nó chạm vào lòng yêu nước của nhân dân. Khi mà phong trào dân chủ ( nghe không rõ) với tinh thần yêu nước chống ngoại xâm thì nó sẽ hình thành một cục diện mới với những bước hợp trộn mở ra những hướng liên minh hợp tác quốc tế rộng lớn và có hiệu quả để chấn hưng đất nước, trong tinh thần hòa hợp và hòa giải dân tộc, phát huy được sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân, nâng cao nội lực rồi bứt ra khỏi vòng kim cô của chủ nghĩa bành trướng đại Hán, khoác cái tấm áo ý thức hệ.
Nếu làm được như thế sẽ tạo ra được những đột phá không sao lường trước được. Người lãnh đạo nào nắm bắt được cục diện mới, nhanh nhậy đáp ứng được ý chí của dân tộc, đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết và trước hết, sẽ nhận được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của dân, sự đồng tình của bè bạn quốc tế. Ngược lại, quay lưng lại với dân, nấp dưới chiêu bài ý thức hệ đã lỗi thời, bám chặt cái mô hình toàn trị phản dân chủ, đưa đất nước vào ngõ cụt, chỉ cốt giữ được chiếc ghế quyền lực đã rệu rã, thì sự cáo chung là điều không thể tránh khỏi.
GS. Tương Lai
(Quê choa)
 

Các xu hướng đổi mới sau Hội nghị Trung Ương 7

Hội nghị Trung Ương 7 của Đảng CS đã diễn ra hết sức căng thẳng. Việc bầu bổ sung người vào Bộ Chính Trị đã phải tạm dừng lại hồi tuần trước vì nó không diễn ra như ý muốn của các nhân vật chóp bu. Tin đồn loan ra trên mạng là kết quả thăm dò ban đầu, đây là cuộc bỏ phiếu không chính thức theo cách làm của Đảng CS vẫn áp dụng lâu nay. Sau những lần như vậy Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư thường có những thỏa hiệp để cuối cùng dẫn đến một phương án “đồng thuận”. Nhưng lần này sự đồng thuận là không thể vì họ đang trong cuộc chiến một mất một còn.
Ông Trọng đang ở vào một tình thế khó vì mất sự ủng hộ trong Trung Ương do sự giáo điều và quá lệ thuộc vào Trung Quốc. Lực lượng ông Dũng vẫn còn khá mạnh nhưng lại tỏ ra “đổi mới” khá bất ngờ. Ông Sang thì đang giành thêm sự ủng hộ nhưng vẫn thiếu sự quyết đoán và chiến lược táo bạo. Ông Nguyễn Bá Thanh đã không đủ sức xoay chiều kết quả của cuộc bỏ phiếu chính thức trước khi kết thúc hội nghị, mặc dù được ông Sang vận động ủng hộ mạnh, và ông Trọng trực tiếp giới thiệu. Đây là một đòn choáng váng đối với ông Trọng.
Kết quả lần này có khả năng tạo ra những thay đổi khá mạnh mẽ: thân Mỹ hơn, giảm bớt phụ thuộc vào Trung Quốc, sẽ có đột phá về điều 4 Hiến Pháp và sẽ chấp nhận những thành phần phi đảng phái, sẽ cởi mở hơn về báo chí v.v… Đây là những xu hướng được ủng hộ nhiều trong mấy ngày hội nghị vừa qua. Kết quả này sẽ không được công bố rộng rãi để không gây xáo trộn và “bị thế lực thù địch lợi dụng”. Xu hướng này nhìn chung là tốt, nhưng chưa đảm bảo được một cuộc đổi mới thức chất. Đây chỉ là sự đối phó tình thế của Đảng CSVN nói chung và các phe phái nói riêng. Nhưng chúng ta cần tận dụng cơ hội này để đẩy mạnh các phong trào dân chủ, đòi quyền con người để đảm bảo xu thế thuận lợi này biến thành thay đổi mang tính thực chất.
Nói thật là tôi rất ngạc nhiên và ấn tượng vì ý thức quyền con người của nhân dân đang tăng lên mạnh mẽ. Không ai có thể phủ định được công sức của báo chí lề trái và của các blogger nói chung, và phong trào Con Đường Việt Nam nói riêng, đối với công trạng này. Nhiều người CS từng là chóp bu cũng đã phải thừa nhận rằng anh Thức, Định, Long đã lựa chọn một con đường đúng đắn và rất chiến lược. Ngay cả những người bảo thủ nhất bây giờ cũng không thể bài bác quyền con người. Viện nghiên cứu dư luận xã hội của Trung Ương vừa có một báo cáo gửi Bộ Chính Trị đánh giá rằng nhận thức về quyền con người trong nhân dân đang tăng lên nhanh chóng và nếu đảng không có những điều chỉnh phù hợp về quan điểm đối với phạm trù này thì sẽ gặp nhiều vấn đề trong các chính sách sắp tới. Riêng cá nhân tôi thì đang thấy sự thay đổi quan điểm về mục tiêu của các lực lượng đấu tranh dân chủ hiện nay đang nhìn ra và hướng mạnh vào quyền con người. Báo chí lề trái, nhất là Dân Làm Báo và Dân Luận đã cổ vũ rất tốt cho chiến lược này thời gian qua bằng những bài viết sắc xảo và thuyết phục. Mọi người đang dần nhận ra một chiến lược đúng đắn.
Trong thời gian sắp tới, phong trào dân chủ cần nắm bắt thời cơ để hình thành nên các tổ chức để có thể lớn mạnh hơn nữa. Trước đây thì an ninh tập trung rất mạnh vào việc đàn áp các tổ chức và hoạt động mang tính tổ chức, bởi nhiệm vụ chính của họ là “không để hình thành các tổ chức”. Nhưng sau Hội nghị Trung Ương 7 thì tình hình sẽ khác, mục tiêu chống hình thành các tổ chức chính trị đối lập sẽ không còn nữa. Thay vào đó là nhiệm vụ “chống bạo loạn, lật đổ”. Đây là lúc để các tổ chức mang tính xã hội dân sự có thể công khai xuất hiện và tạo nền tảng cho những bước đi dân chủ hóa kế tiếp.
(Dân luận)

Hội nghị trung ương 7 chấm dứt trong dững dưng

Ngày 11/05/2013, Hội nghị Ban chấp hành trung ương lần thứ 7 Đảng cộng sản Việt Nam đã bế mạc sau 10 ngày họp mặt.
Người được vào, kẻ không
Ban chấp hành trung ương đã bầu bổ sung hai thành viên mới vào Bộ chính trị khóa XI, và một người vào Ban bí thư. Hai nhân vật mới được vào Bộ Chính trị là phó thủ tướng, ủy viên trung ương đảng Nguyễn Thiện Nhân và bà Nguyễn Thị Kim Ngân, bí thư trung ương đảng, phó chủ tịch quốc hội. Chánh văn phòng trung ương đảng ông Trần Quốc Vượng được bầu vào Ban Bí thư Trung ương khóa 11.
Ông Nguyễn Thiện Nhân, 60 tuổi, có lẽ là nhân vật có trình độ kiến thức cao nhất trong Bộ chính trị : thạc sĩ về quản lý công ở Đại học Oregon và tốt nghiệp, khóa chuyên gia thẩm định dự án đầu tư tại Đại học Harvard.Trước đó, ông Nhân là nghiên cứu sinh tại Đại học Kỹ thuật Magdeburg, Cộng hòa Dân chủ Đức (1972-1979), tức Đông Đức cũ. Ông Nguyễn Thiện Nhân có nhiều hy vọng trở thành ứng viên thủ tướng tại Đại hội Đảng lần thứ 12.
Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, 59 tuổi, là nữ thành viên thứ hai trong Bộ chính trị, sau bà Tòng Thị Phóng, được bầu vào năm 2011. Bà Ngân sẽ là ứng viên cho chức chủ tịch Quốc hội khóa 14.
Với ông Nguyễn Thiện Nhân và bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Bộ chính trị - cơ quan quyền lực cao nhất của Đảng cộng sản Việt Nam - nay có 16 ủy viên. Thông thường con số ủy viên được hướng tới là số lẻ để việc bỏ phiếu dễ dàng hơn, do vậy cũng có nhận định sẽ còn tiếp tục bổ sung thêm một nhân vật mới vào Bộ chính trị trong thời gian tới. Theo tin hành lang, ông Ngô Xuân Lịch, thượng tướng, chủ nhiệm Tổng cục chính trị, có nhiều hy vọng được bổ sung vào vị trí thứ ba trong Bộ chính trị.
Một điểm đáng chú ý, là ngoài ông Phùng Quang Thanh, đại tướng, bộ trưởng quốc phòng, quân đội không có thêm nhân vật nào lọt vào Bộ chính trị. Trong quân đội hiện nay có hai nhân vật được cho là có khả năng kế nhiệm ông Thanh: thượng tướng Đỗ Bá Tỵ, tổng tham mưu, thứ trưởng, và thượng tướng Ngô Xuân Lịch. Nhưng với kết quả chính thức vừa công bố, chưa có ứng viên tiềm năng thay ông Thanh trong nhiệm kỳ tới.
Hai người từng được cho là ứng cử viên sáng giá cho chiếc ghế ủy viên Bộ chính trị và được dư luận đặc biệt chú ý là các ông Nguyễn Bá Thanh, trưởng ban nội chính trung ương và Vương Đình Huệ, trưởng ban kinh tế trung ương, đã thất cử vì không được bầu bổ sung vào Bộ chính trị Đảng cộng sản Việt Nam. Hy vọng tiến thân vào những chức vụ cao hơn trong guồng máy quyền lực của hai nhân vật này coi như chấm dứt. Điều này cho thấycác cuộc bầu bán đãdiễn ra trong không khí cực kỳ căng thẳng của một cuộc tranh giành phe cánh nội bộ. Lý do được đưa ra là hai ông Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ, lãnh đạo ở các ban Nội chính Trung ương và Kinh tế Trung ương, không được bầu là vì ông Thanh thiếu kinh nghiệm lãnh đạo ở phạm vi quốc gia, còn ông Huệ chưa có kinh nghiệm ở địa phương. Hơn nữa, ông Nguyễn Bá Thanh đã có một số tuyên bố là "sẽ bắt hết, sẽ hốt liền" những kẻ tham nhũng; những tuyên bố này có thể đã làm cho một số người trong trung ương đảng lo ngại nên đã không bỏ phiếu ủng hộ nhất định.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, ông Nguyễn Thiện Nhân
và ông Trần Quốc Vượng
Tăng cường lãnh đạo công tác dân vận và quản lý thông tin
Các vấn đề được đưa ra bàn thảo tại Hội nghị Trung ương 7 bao gồm: đổi mới, hoàn thiện hệ thống chính trị ; tăng cường sự lãnh đạo của đảng đối với công tác dân vận; dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992; sơ kết một năm thực hiện nghị quyết xây dựng đảng; công tác quy hoạch cán bộ lãnh đạo đảng cho tương lai; ứng phó với biến đổi khí hậu và quản lý tài nguyên môi trường.
Trong bài diễn văn bế mạc, ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam hô hào "củng cố, kiện toàn, từng bước hoàn thiện hệ thống chính trị là công việc rất lớn, hệ trọng và phức tạp, phải vừa làm vừa rút kinh nghiệm".
Về nội dung đổi mới hệ thống chính trị, ông Nguyễn Phú Trọng cho biết: "Hoàn thiện thể chế phải gắn liền với đổi mới nội dung phương thức lãnh đạo của Đảng". Tuy khẳng định vai trò lãnh đạo toàn bộ hệ thống chính trị nhà nước, nhưng trung ương đảng cũng thừa nhận trong tình hình hiện nay có "rất nhiều vấn đề mới đặt ra tác động đến tư tưởng, tình cảm, đời sống của cán bộ đảng viên và nhân dân", vì vậy phải tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác dân vận, nhằm củng cố lòng tin của dân chúng với chế độ, vì đó là mối liên hệ "máu thịt" mang lại sức mạnh cho đảng cộng sản.
Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 có lẽ là nội dung được dư luận quan tâm hơn cả, nhưng Hội nghị Trung ương lần này không đưa ra những kết luận nào cụ thể và chỉ khẳng định lại việc "Trung ương kiên quyết, phê phán bác bỏ" các "quan điểm sai trái, những luận điệu tuyên truyền chống phá của các thế lực thù địch" trong những ý kiến đóng góp sửa đổi hiến pháp. Dự thảo sửa đổi Hiến pháp sẽ được mang ra trình kỳ họp sắp tới trong tháng 05/2013 của Quốc hội, cho dù theo hạn định, việc thu thập ý kiến đóng góp của nhân dân vẫn tiếp tục tới tháng 09/2013.
Nói tóm lại, những kết luận của Hội nghị Trung ương 7 không có gì mới, nghĩa là không có sự chuyển biến nào quan trọng ngoài việc tăng cường tuyên truyền chính trị và thắt chặt quản lý thông tin.

Bưng bít thông tin
Về cách thức tổ chức các hội nghị trung ương, dư luận trong nước chỉ trích tính bí mật các cuộc họp của Ban chấp hành trung ương đảng và đây là điểm mà mọi người đều muốn thay đổi. Lý do được đưa ra là với tư cách một đảng chính trị cầm quyền, những quyết định có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống chính trị của đất nước, thì bất cứ hoạt động nào  cũng phải công khai và minh bạch.
Dư luận không còn bằng lòng với những luận điểm tóm lược trong các diễn văn bế mạc như trước, người dân muốn được thông tin toàn bộ những cuộc tranh luận hay tranh cãi, các cuộc đấu đá diễn ra trong nội bộ các hội nghị. Vì Đảng cộng sản Việt Nam thường tuyên truyền là người dân có quyền kiểm tra, giám sát tất cả những gì đảng làm, hay các quy định quyền giám sát của người dân đối với chính quyền và đảng cầm quyền.
Tại Việt Nam, quyền lực thực sự vẫn nằm hoàn toàn trong tay hai trăm ủy viên trung ương, trong đó 175 ủy viên chính thức, 25 ủy viên dự khuyết. Những người này quyết định mọi vấn đề của đất nước và đời sống người dân Việt Nam, không ai chấp nhận thi hành một cách mù quáng những quyết định của Bộ chính trị và Trung ương đảng như trước.
Bưng bít thông tin có lẽ là yếu điểm chính của các chế độ cộng sản, vì sợ sự thật. Cho đến nay không một chính quyền cộng sản nào dám công khai để lộ những thông tin nội bộ ra bên ngoài. Những ai vi phạm nếu không bị kết án tội phản bội tổ quốc thì cũng bị lên án về tội tiết lộ bí mật nhà nước, tất cả đều bị phạt một cách nặng nề. Đối với dư luận Việt Nam, tình trạng này cần phải chấm dứt vì ngày nay với những tiến bộ về kỹ thuật thông tin không có gì có thể được che giấu mãi với thời gian. Hơn nữa, người dân Việt Nam đã trưởng thành để không bị chính quyền lừa dối như trước, không còn ai tin vào sự thống nhất trong nội bộ đảng.
Tại sao phải họp kín giữa thời bình? Điều này rất khó giải thích vì với các phương tiện truyền thông, các hoạt động của chính quyền và quốc hội ngày càng công khai hơn trong những năm gần đây.
Bưng bít thông tin tức là có vấn đề. Trước hết đó có thể là thói quen cố hữu từ hàng chục năm độc quyền lãnh đạo vì nắm được thông tin là nắm tất cả quyền lực. Thứ hai đảng cầm quyền sợ những bất đồng nội bộ giữa các cấp lãnh đạo cao nhất bị phơi bày trước dân chúng, như vậy sẽ khó làm việc. Thứ ba là nếu dân biết nhiều quá, bàn nhiều quá, kiểm tra nhiều quá và làm nhiều quá thì chính quyền sẽ bị trói tay vì không còn việc gì để làm. Thứ tư là vẫn còn giữ tâm lý thời chiến tranh lạnh, lúc nào  cũng sợ các thế lực thù địch trong và ngoài nước tấn công. Có lẽ đây là điểm mà chính quyền cộng sản Việt Nam chưa thể vượt qua, hay không muốn vượt qua.

Tăng cường tuyên truyền chính trị
Đảng cộng sản Việt Nam đang tìm cách lấy lại lòng tin của nhân dân vốn đã xuống cấp trầm trọng trong thời gian qua trước thực trạng kinh tế-xã hội của đất nước và nạn tham nhũng lan rộng trong đảng.
Vận động nhân dân, gọi là "dân vận" chính là một công tác hàng đầu của đảng cộng sản trong những ngày sắp tới. Ông Nguyễn Thế Trung, ủy viên trung ương, phó trưởng ban thường trực của Ban dân vận trung ương, cho biết mục tiêu số một trong thời gian tới là "củng cố vững chắc lòng tin của nhân dân đối với Đảng và tăng cường mối quan hệ máu thịt giữa Đảng với nhân dân". Theo ông Trung, công tác dân vận phải làm cho nhân dân nghe theo và làm theo Đảng. Để đạt được những mục tiêu trên, ông Trung đề ra một số biện pháp như "khắc phục khuyết điểm của cán bộ và giải quyết kịp thời những bức xúc của dân". Bên cạnh đó, ông cũng yêu cầu truyền thông nhà nước đẩy mạnh tuyên truyền về chủ trương chính sách của Đảng đồng thời với việc quản lý chặt truyền thông đại chúng mà nhất là mạng xã hội. Nói chung, đảng cộng sản không đưa ra được cái gì mới trước một xã hội dân sự đang chuyển mình đòi quyền sống và quyền chia sẻ trách nhiệm lãnh đạo đất nước.
Những ý kiến mà ông Nguyễn Thế Trung phát biểu cũng là những nội dung được nêu trong thông cáo bế mạc hội nghị toàn thể lần thứ 7 của Ban chấp hành Trung ương. Theo đó, một số hoạt động dân vận của đảng cộng sản được cho là mang nặng tính hình thức, nguyên nhân khiến người dân "ngày càng mất lòng tin vào chính quyền, tạo bức xúc, khiếu kiện trong nhân dân, là kẽ hở để các thế lực thù địch và cơ hội chính trị lợi dụng xuyên tạc, kích động quần chúng". "Tình trạng tham nhũng, quan liêu, nhũng nhiễu dân, vi phạm dân chủ, thiếu gương mẫu của một bộ phận không nhỏ cán bộ có chức, có quyền ở các cấp, nhất là ở cơ sở, đã làm suy giảm lòng tin của nhân dân".
Hội nghị trung ương 7 tuy đã chấm dứt nhưng không đưa ra được những biện pháp giải quyết khó khăn trong đời sống của nhân dân. Hội nghị này chỉ là hội nghị giải quyết những vấn đề nội bộ của đảng cộng sản. Người dân Việt Nam đang chờ những quyết định và những biện pháp mạnh mẽ để nâng cao mức sống và tin tưởng vào tương lai đất nước chứ không phải sự tồn tại của đảng cộng sản, nghĩa là tạo điều kiện cho dân chúng Việt Nam bắt kịp đà tiến bộ chung của thế giới.

Nguyễn Văn Huy
(Thông luận) 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét