Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, ngày 18 tháng 11 năm 2014

Tin thứ Ba, 18-11-2014 - Công lý ở Việt Nam chỉ là anh diễn viên hài mặc quần lót?

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT
- Gạc Ma – tượng đài của tinh thần quả cảm (PLTP).
H1- Hội thảo về Biển Đông: Hợp tác vì an ninh, phát triển ở khu vực (TTXVN). – Đà Nẵng: Hơn 200 chuyên gia tham dự Hội thảo Quốc tế về Biển Đông (LĐ). – “Nguyên trạng” ở Biển Đông đã và đang bị thay đổi! (GDVN).  – “Nguyên trạng” Biển Đông bị thay đổi, hậu quả là lòng tin bị suy giảm (VOV). – Các học giả cảnh báo Trung Quốc sẽ làm “thay đổi cuộc chơi” (GDVN).  – “Biển Đông diễn biến phức tạp nhất trong nhiều thập kỷ qua” (ĐSPL). - Nỗ lực kiểm soát hiệu quả tranh chấp, ngăn ngừa xung đột Biển Đông (PLTP).
- Nhật Bản, Philippines đề cao tuân thủ luật pháp tại Biển Đông và Hoa Đông (Tin Tức). – Nhật-Philippines nhất trí về tầm quan trọng của pháp quyền trên biển (TTXVN). – Indonesia khẳng định tầm quan trọng của hòa bình ở Biển Đông (TTXVN). – Mỹ, Nhật, Australia kêu gọi giải pháp hòa bình cho tranh chấp lãnh hải (VOA).
- Chớ có tin Tập Cận Bình: “Sẽ không bao giờ dùng vũ lực để đạt mục đích” (GDVN). – Trung Quốc cam kết không sử dụng vũ lực để đạt mục tiêu quốc gia dù chẳng ai tin (LĐ). – TQ cam kết không bao giờ dùng vũ lực trong tranh chấp lãnh hải (VOA). – Tập Cận Bình: Trung Quốc muốn giải quyết hòa bình tranh chấp trên biển (RFI). Ông Tập Cận Bình: “Lập trường từ lâu nay của Trung Quốc là giải quyết các bất đồng với các nước liên quan và bảo vệ các lợi ích của mình, về chủ quyền chủ và biên giới trên biển thông qua đối thoại và tham khảo“. Xạo Hoài Cha Nội!
- Có dám kiện TQ đâu mà lo tới chuyện Tranh chấp Biển Đông: ‘Ra tòa xong, ai là người thi hành’ (VNE).
- Tướng quân đội phản đối việc xây khu nghỉ dưỡng trên núi Hải Vân (VNE). – Yết hầu Hải Vân Quan (NV). – Hải Vân Quan và tầm ngắm của người Trung Quốc (NV). – Trung Quốc trấn đèo Hải Vân: Trách nhiệm Thủ tướng (RFA).
H2<- Người tù chính trị Ngô Hào viết đơn kêu oan (BS). “Họ đã thảo tác từ youhippy (USB) của họ vào máy tính của tôi lá cờ vàng 3 sọc đỏ to tướng tung bay phất phới trên màn hình và một số vấn đề khác như tôi đã liên lạc với Hội Nhân quyền Quốc tế, ông Vũ Quốc Dụng ở Đức, là có tội, để họ vu cáo, chụp mũ ghép tội tôi“.
- Vụ án Công Án Bia Sơn: Bị kết án oan, không dám kêu oan (NV). “Bà Võ Thị Thanh Thúy kể lại theo trả lời của ông Phan Văn Thu trước tòa thì ông đã bị ép cung và một số người khác cũng vậy. ‘Cụ thể là tất cả những người này đều phủ nhận việc họ có quốc kỳ, quốc ca, quốc huy, quốc ấn nhưng tòa vẫn giữ nguyên kết luận này trong bản kết luận điều tra. Hơn nữa, sau khi tòa xử xong, chính quyền thường xuyên sách nhiễu đời sống những người có liên quan đến vụ án này, làm họ mất tinh thần và không dám nghĩ đến việc kháng án nữa’.
- Người tố cáo lãnh đạo nhà nước bị suy kiệt sức khoẻ trong tù (Lê Anh Hùng). – HÀNH TRÌNH THĂM NUÔI LÊ THỊ PHƯƠNG ANH CỦA BÀ ANH THƯ (BVN).
- Người chạy xe ôm kể chuyện: Đi tù ở Hồng Kông sướng hơn đi tù ở xứ mình nhiều! (FB LS Lê Công Định). “Ở Hong Kong buồng giam chỉ ba người, được tắm nước nóng, có máy điều hòa dù chẳng cần đến vì trời mát mẻ, xem phim và đọc sách chán thì thôi, chiều ra ngoài đá bóng trên một sân rộng mênh mông, không thích thì tập thể hình hay các môn thể thao khác. Ăn uống ngày hai bữa, thịt cá, rau quả và trái cây ê hề. Thích thì làm việc để kiếm thêm tiền tiêu xài, như mua thuốc lá và gọi điện thoại. Quản giáo đề nghị làm việc, nếu thích thì làm, không thì từ chối mà chẳng bị gì cả, vì mình có quyền con người” .
- Báo Nhân Dân tung chưởng vào LS Lê Công Định và “khúc ruột ngàn dặm”: Sự tráo trở của một người từng là… luật sư ! (ND). “Phát ngôn bừa bãi về ngày độc lập của dân tộc xong, Lê Công Định chuyển sang ca ngợi… chế độ Sài Gòn trước đây! Như muốn hùa theo mấy kẻ chống cộng người Mỹ gốc Việt đang sống ngày tàn nơi đất khách quê người và tự huyễn hoặc, tự an ủi nhau về ‘quá khứ oai hùng’, Lê Công Định làm thơ ‘kính tặng’ một viên tướng vì bại trận phải tự sát và ‘tướng lĩnh, binh sĩ VNCH’, mà qua câu thơ ‘Từng thao lược, can trường xông trận mạc – Giặc thù phơi xác, máu loang chân’ (!) là có thể hiểu anh ta đứng về phía nào“.
H1- Bùi Bảo Trúc: Một lời xin lỗi chân thành (NV). - Bắt đầu vận động cho các sĩ quan thương phế binh VNCH sang Mỹ. “Để có thể tiếp tục cứu trợ trên đường dài những mảnh đời mà chúng ta đã nợ quá nhiều, đài SBTN và Hội HO Cứu Trợ TPB và QP VNCH quyết định phối hợp mở một cuộc vận động nhằm xin phục hoạt và điều chỉnh dự luật HO hầu trả lại sự công bằng cho các sĩ quan thương phế binh VNCH và gia đình; hy vọng họ và gia đình cũng sẽ được sang tị nạn tại Hoa Kỳ theo chương trình HO”. =>
- Sáng nay Chủ nhật 16/11/2014 côn đồ lại quậy phá Hội thánh Tin lành Mỹ Phước, tỉnh Bình Dương (Dân Quyền). – Video: Mật vụ CS dùng gạch đá tấn công đoàn xe chở người viếng đám tang LS Trần Lâm (DLB).
- Nhà văn Phạm Thành: TÔI TỐ CÁO HỘI NHÀ VĂN VIÊT NAM (BĐX). “Hội nào đó có thể làm mật thám chứ Hội Nhà văn thì không thể. Hội là một tập thể các nhà văn hội tụ lại. Mà các nhà văn là những ngươi ưu tú, tinh hoa của dân tộc, chỉ biết nói lên sự thật, bảo vệ sự thật, luôn đem thân mình hiến dâng cho tiến bộ xã hội không chỉ ở trong nước mà còn ở quy mô toàn thế giới kia mà. Mỗi hành vi của họ còn được soi chiếu bởi Điều lệ của Hội kia mà. Họ đâu phải là con ong, cái kiến, thấp cổ bé họng, đâu phải là đám thư lại, đâu phải những con chó giữ nhà cho bất kỳ quyền lực và đồng tiền nào…” – Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 52
- Tôi bị cấm xuất cảnh là vì an ninh quốc gia (FB Dustin Bý). “Cán bộ: Với tinh thần của anh như thế này, không thiện trí thế này. Chúng tôi sẽ cấm anh cả đời không được xuất cảnh“. – Anh Nguyễn Văn Thủ cũng bị ngăn không cho xuất cảnh (FB Hoàng Dũng). - Chính quyền VN liên tục ngăn cản quyền tự do đi lại của công dân (Dân Luận). – KINH NGHIỆM CHO NHỮNG NGƯỜI HOẠT ĐỘNG NHÂN QUYỀN VÀ CÁC THÂN HỮU KHI XUẤT CẢNH (FB LS Nguyễn Văn Đài/ FB CĐVN).
- Tiêu Dao Bảo Cự: Hồi ức và suy niệm về chuyện thầy trò (BVN). “Tôi đã nghĩ nếu họ căng, tôi sẽ không nhượng bộ vì rõ ràng trong quy định quản chế không nói rõ việc này. Nhưng thực tế thái độ của họ lại tỏ ra hòa hoãn, tôi cũng không muốn căng thẳng vô ích. Dù sao giữ tình trạng hòa hoãn, nhất là đối với địa phương vẫn tốt hơn. Tôi có nhiều việc cần làm, nhiều điều phải viết, kể cả dự định hoàn thành một cuốn tiểu thuyết trong hai năm quản chế nên không để xảy ra rắc rối vẫn tốt hơn“.
- LS Hà Huy Sơn: TƯ TƯỞNG, NGÔN LUẬN KHÔNG PHẢI LÀ ĐỐI TƯỢNG CỦA GIÁM ĐỊNH TƯ PHÁP (BVN).
H1Công lý ở Việt Nam chỉ là anh diễn viên hài mặc quần lót? (TT). – Facebooker Nguyen Lap: “Luật của mình đúng là thế, nhà xuất bản đã phản ánh đúng thực trạng thôi. Đúng là hài hước thật“.Công Lý bức xúc vì bị sách luật in ảnh mặc phản cảm (GDVN). – Luật sư choáng với “Công Lý mặc quần nhỏ lên bìa sách luật” (TT). Nghĩa là các luật sư không tin công lý ở VN chỉ là một anh diễn viên hài mặc quần lót, mà phải là diễn viên hài trần truồng? He he he…
- Danh hài xuất hiện trên bìa sách Luật VN (BBC). – Trân trọng cảm ơn NXB Lao Động – Xã hội (Đinh Tấn Lực). “Nhân Dân Lao Động toàn Xã Hội trân trọng & hết lòng biết ơn sự dũng cảm đầy sáng tạo của các bạn“.
- Hồi ký McNamara: Kỳ 1 – McNamara: Tại sao tôi trở thành Bộ trưởng Quốc phòng?   –   Kỳ 2 – Cuộc “mặc cả” với tổng thống J.F.Kennedy   –   Kỳ 3 – Lún sâu vào Việt Nam, Mỹ đã đoán sai mục tiêu của Trung Quốc (MTG).
- Nancy Nguyễn: ‘… để mỗi người có quyền bảo vệ lá cờ của mình’ (NV). “Xuống đường là giải pháp cuối cùng của đấu tranh. Bởi khi đã nhắm vào việc xuống đường thì mình phải sẵn sàng mọi thứ hết rồi, nghĩa là phải có tổ chức, đoàn thể, có xã hội dân sự để mình hướng dẫn cho người dân hiểu hơn về những điều mình quan tâm, để đến khi mình kêu gọi xuống đường thì tất cả đều đã sẵn sàng, chứ không phải kêu gọi biểu tình mà mình chưa có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Thêm nữa, khi nền kinh tế còn nghèo nàn và lạc hậu thì có dân chủ không có nghĩa là có sự thịnh vượng, nên phải chuẩn bị cho những điều như vậy”.
- Vũ Cao Đàm: Chấn hưng dân trí: Những nết xấu nổi tiếng của người Việt Nam trong con mắt bạn bè nước ngoài (BVN).
- Trần Quí Cao: Đánh giá thành quả đạt được sau 39 năm xây dựng Xã hội chủ nghĩa ở Việt nam (VNTB). – ĐẠI VIỆT SANH TỒN – GIẢI PHÁP BẢO ĐẠI HAY GIẢI PHÁP ĐẠI VIỆT (*) ? (TNM). – Trần Quí Cao: Các tính cách dân tộc, góp phần làm quốc gia chậm tiến   –   Các tính cách dân tộc, góp phần làm quốc gia chậm tiến (tiếp theo 2)   –   Các tính cách dân tộc, góp phần làm quốc gia chậm tiến (phần cuối) (Dân News).
- NHÀ NƯỚC TAM TRÙNG QUYỀN LỰC Ở VIỆT NAM LÀ GÌ? (FB Phạm Nhật Vượng). “Ở các nước dân chủ chỉ có duy nhất 01 bộ máy nhà nước phục vụ người dân, không có bộ máy nhà nước đảng và Mặt trận Tổ quốc, và chỉ có 2 đến 3 cấp hành chính nên tiêu tốn ít ngân sách. Các đảng phái và các hiệp hội đoàn thể không hưởng luơng từ ngân sách mà do người dân tự lập ra để kiểm soát chính quyền nhà nước; điều này mới thể hiện quyền lực của nhân dân. Còn Việt Nam có nhà nước tam trùng quyền lực như thế này, dù WB hay IMF có đổ bao nhiêu tỷ usd vào Việt Nam cũng như đổ vào cái thùng không đáy vì quyền lực thuộc về nhà nước tham nhũng”.
- Đại biểu Quốc hội, các ông tướng và Hồ Chí Minh (RFA). “Kỳ thực, chẳng có “nhân dân” nước nào mà “thành kính và biết ơn đối với Bác Hồ” cả. Thậm chí ở Cuba, một trong vài nước Cộng Sản còn sót lại trên thế giới, thì nhân dân ở đó chẳng những không cần biết Hồ Chí Minh là ai, mà còn bất bình rằng nhà cầm quyền Cuba đã vì những lợi lộc nhỏ nhặt cấp thời mà chấp nhận đặt bức tượng Hồ Chí Minh một cách thiếu thẩm mỹ và vô lối trên đất nước của họ, tại địa phương của họ, chẳng hề tham khảo ý kiến của nhân dân“.
H1- Đạo làm tướng (Nguyễn Hoa Lư). “Thánh tướng, cả nước Nam này, từ thời dựng nước, có không quá vài người. Danh tướng, mỗi thời đại đi qua để lại dăm tên. Dũng tướng thì nhiều, mỗi cuộc chiến tranh có hàng chục dũng tướng. Những tướng còn lại có quá nhiều tên gọi, chén tướng, chạy tướng, hợi tướng, chiếm tướng… tất tật bỏ bỏ vô một rọ, gọi là xấu tướng“.
- Quốc hội lấy phiếu tín nhiệm – “ba keo mèo mở mắt” (GDVN). – Trong mắt dân không có uy tín hão huyền (LĐ).  – “Nếu định đánh bóng thì không thể qua mắt được Đại biểu Quốc hội” (GDVN).- Kết quả lấy phiếu tín nhiệm 50 chức danh: Nhân dân đồng tình (ĐĐK). Nhân dân nào đồng tình? Thử cho người dân trực tiếp bỏ phiếu tín nhiệm lãnh đạo của mình, sẽ biết ngay còn mấy người được dân tín nhiệm? Còn các quan tự bỏ phiếu cho nhau thì chỉ là màn trình diễn “tín nhiệm” của QH, các ông bà tự sướng với nhau thôi.
- Có thực sự tín nhiệm được cuộc “Bỏ phiếu tín nhiệm”? (RFA). TS Nguyễn Văn Tuấn: “Kể ra cách thức soạn thang điểm như thế này chẳng những phi khoa học mà còn thể hiện một sự ngạo mạn và khinh thường công chúng. Ngạo mạn vì thang điểm là cách nói ‘Chúng tôi làm như thế các anh làm gì được tôi. Khinh thường là vì có thể người soạn thang điểm có thể nghĩ rằng công chúng đều ngu dốt nên mới dám cho ra thang điểm một chiều“.
- Cuộc bỏ phiếu tín nhiệm tại Việt Nam không chỉ là một màn kịch chính trị (Reuters/ VNTB). – Hiệp đầu “tín nhiệm 50″ trong bàn cờ tranh chấp quyền lực của nội bộ đảng CSVN (DLB). “Thế nào… đi nữa thì việc đấu đá tranh giành quyền lực trong đảng không có gì mới. Ở một đất nước mà khẩu hiệu nhà nước của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân được luôn luôn đem ra để đánh bóng chế độ, người ta không thấy bóng dáng, tiếng nói của người dân trong lá phiếu chính trị về sự tín nhiệm này“.
H1<= Ảnh: Báo QĐND. - Nguyễn Tấn Dũng: Sau thoát hiểm sẽ là gì? (NV). “Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng lại vừa thoát hiểm một cách kỳ lạ. Thử thách ghê gớm lấy phiếu tín nhiệm tại kỳ họp Quốc Hội lần thứ 8 đang diễn ra rốt cuộc đã biến hóa thành thắng lợi rất đáng đặt dấu hỏi của ông và một vài thân tín bên chính phủ“. – Phe Nguyễn Tấn Dũng thua đậm trong cuộc đấu đá lấy phiếu tín nhiệm 2014 (DLB).
- Chiều nay, Quốc hội chất vấn Thủ tướng và bốn Bộ trưởng (GDVN). – Bộ trưởng cần trả lời trực diện vào vấn đề (LĐ). – Chất lượng chất vấn (TN). - ‘Có thể bán khách sạn để làm trung tâm nghề cá đủ mạnh hỗ trợ ngư dân’ (TN). – Chất vấn tại Quốc hội: ‘Tại sao dân phải đưa hối lộ?’ (TN). ĐBQH Nguyễn Bá Thuyền: “Một cán bộ phát biểu trên truyền hình là cán bộ ta chưa bao giờ đòi dân đưa hối lộ cả mà dân cứ đưa. Tại sao phải đưa? Vì dân không có niềm tin vào anh, sợ anh không công tâm thì họ phải đưa thôi. Cho nên cần phải xây dựng lòng tin cho dân, làm cho dân tin“.
ĐBQH Nguyễn Bá Thuyền: Đừng nói dân tự nguyện đưa tiền hối lộ! (ĐV). – Quan thời nào cũng có lộc, nhưng không thể “ăn chặn” của dân (GDVN). “Tại sao dân cứ đưa tiền cho cán bộ? Bởi vì người ta không còn niềm tin nữa. Nếu không xây dựng lòng tin cho người dân thì không thể chống được tiêu cực“. – ‘Sao tài sản của dân giao cán bộ cứ mất dần mất mòn?’ (VTC).
- Bùi Hoàng Tám: Dân nước mình… “chẳng giống ai”. Lạ! (DT). “Lạ! Quá lạ! Có lẽ không có bất cứ người dân ở đâu lại lạ như dân nước Việt mình. Lạ. Cực kỳ lạ. Lạ đến mức… chả giống ai. Nói dân mình “lạ” là bởi theo Đại biểu Nguyễn Bá Thuyền kể giữa nghị trường Quốc hội hôm 17/11, có vị cán bộ nói trên truyền hình rằng: ‘cán bộ không nhận mà do dân cứ đưa tiền‘.”
H1- BỘ TRƯỞNG VŨ HUY HOÀNG: KHỈ CHÉM GIÓ (TNM). – Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng: ‘QLTT đi kiểm tra bằng… miệng’ (TN). – Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng: Có nơi, anh em phải dùng miệng để đánh giá chất lượng phân bón (GTVT). Dường như người dân đang chờ mấy quan dùng miệng để kiểm tra thuốc trừ sâu và các chất độc dược như cyanua, ông Bộ trưởng ơi!
Ban phát quyền lực, quyền lợi không phải là giải pháp chính trị khôn ngoan (DLB). “Riêng cán bộ, quan chức đảng viên được đảng cộng sản ban bổng lộc, quyền hạn có thể nói là vô giới hạn để mua chuộc lòng trung thành trong thời kỳ được gọi là đổi mới và tiếp diễn cho đến tận ngày nay đã đổ đốn, sinh ra nhiều biến chứng hết thuốc chữa, chỉ có một loại thuốc để giải thoát tổ chức cho cán bộ, quan chức đảng cộng sản và chế độ là ‘độc dược’ mà thôi!
- “Nhiều công chức cứ ngồi ì, không đuổi được” (TT). “Đại biểu Thuyền đặt vấn đề là hiện chúng ta đang bảo vệ người dân hay bảo vệ cán bộ mà để bộ máy quá cồng kềnh. Nếu bảo vệ lợi ích người dân thì phải kiên quyết sa thải bớt cán bộ yếu kém năng lực“. - Đại biểu Nguyễn Bá Thuyền: “Sa thải công chức mạnh mẽ hơn để cải cách thủ tục hành chính“ (MTG).  – GS.Nguyễn Minh Thuyết: “Ở ta, người không được việc vẫn ngồi hết khóa” (GDVN).
- PGS Nguyễn Thiện Tống: “Sân bay Long Thành được xây dựng trên tinh thần duy ý chí” (GDVN). “Vốn đầu tư 18,7 tỷ USD sẽ không thu hồi được ngay cả khi sản lượng hàng không của Long Thành lớn như ACV dự báo, mà khi sản lượng thực tế bằng dự báo tính theo số liệu của NGTK TP.HCM là chỉ khoảng hơn 50% của ACV dự báo thì sân bay Long Thành sẽ hoàn toàn phá sản. Viễn cảnh như thế chắc chắn sẽ xảy ra“.
- ‘Chưa có kết luận’ vụ ông Trần Văn Truyền (BBC).  – Chưa công bố kết luận tài sản của cựu Tổng Thanh tra Trần Văn Truyền (GDVN). Đại biểu Lê Nam, Thanh Hóa: “Tôi nghĩ đây là những vấn đề rất quan trọng, chỉ cần một vụ này thôi nhân dân có thể sẽ mất lòng tin với Đảng. Đụng trạm [chạm] đến cán bộ cao cấp, càng cao thì càng phải công khai minh bạch, còn cứ âm âm ư ư thì nhân dân không tin, chúng ta có nói thế nào nhân dân cũng không tin đâu“. – Tổng thanh tra Chính phủ nói gì vụ ông Trần Văn Truyền? (VTC). – Đề nghị công khai trước dân vụ ông Trần Văn Truyền (DT).
- Thanh tra Bộ Y tế báo cáo gì về nghi án Bio- Rad hối lộ triệu USD? (LĐ). – Nghi vấn hối lộ: 30 ‘đơn vị’ mua máy Bio-Rad (NV). – Nghi án hối lộ quan chức y tế: 52 cơ sở mua máy Bio-Rad (VTC).
- Kiểm soát viên không lưu: Chất lượng kém vì “toàn con cháu” (GDVN). “Sở dĩ nguồn nhân lực của Hàng không Việt Nam chất lượng kém là do các tổng công ty quản lý cảng, quản lý bay… nhận vào toàn con cháu…”.
- CATP. Hồ Chí Minh “ỉm” đơn tố cáo vụ chuyển 1 triệu đô la Singapore? (GDVN).
H1<- ‘Hai lúa’ chế tạo xe bọc thép: Bộ trưởng KH&CN nói gì? (VTC). Bộ trưởng Khoa học & Công nghệ Nguyễn Quân: “Sức sáng tạo của mọi người, kể cả những nhà khoa học có bằng cấp hay người nông dân bình thường đều đáng trân trọng như nhau. Vấn đề ở chỗ sự sáng tạo ấy có thị trường hay không, ở đâu đó tạo ra được thị trường, có sự đặt hàng thì những sáng tạo ấy có khả năng được ứng dụng ra xã hội“. Nghĩa là ở VN không có thị trường cho những mặt hàng của ông Trần Quốc Hải sản xuất? – Trung tướng Campuchia nói về ông Hải ‘máy bay’ (PLTP).
- Bộ trưởng Nguyễn Quân: Việt Nam chưa thoáng với “hai lúa” làm thiết xa như… Campuchia (DT). – BT Nguyễn Quân:Tiến sĩ bỏ làm khoa học, nông dân say nghiên cứu (ĐV). “Nếu cơ chế cho phép hỗ trợ ở mức như Chính phủ Campuchia thì chắc chắn người dân có thể sáng tạo ngay trên quê hương mình“.
- Tại sao tôi không làm được cái đinh vít? (DLB). “Phản ứng bản năng cho mọi vấn đề của chính phủ CS VN như trên (chối cãi, đổ lỗi, biện minh…) ở đây không xài được, nên thủ tướng 3X mới đây quay sang công nhận sự thật đó, nhưng lại “nổ súng” vào nhân dân, đổ cho doanh nghiệp vừa và nhỏ quá yếu kém… Đó là phản ứng bản năng mới của CSVN: khi không tìm ra thế lực thù địch thì… đổ cho trình độ dân trí yếu kém (vì “quan trí” thì vẫn ngon lành!)“.
- Alan Phan: Làm quan là nghề… cực thịnh? (TVN).
- Vụ bị đánh chết sau khi đo nồng độ cồn: Khởi tố một thượng úy CSGT (LĐ).
- Vụ cựu CA xã đánh chết HS: Phải xử tội giết người mới đúng! (PLTP). “Có lẽ ngoài kiểm sát viên giữ quyền công tố tại tòa và HĐXX sơ thẩm, không ai có thể chấp nhận hành vi bắt, còng tay, đánh chết một em học sinh mới 14 tuổi mà chỉ bị phạt sáu năm chín tháng tù! Xét xử như thế này thì khó có thể được dư luận đồng tình. Một người có máu “giang hồ” như Phát, phạm tội với hành vi côn đồ, gây mất nhân tâm như thế cần phải được nghiêm trị chứ không thể xử mức án nhẹ như vậy“.
- Xử lý kỷ luật kiểu Tây du ký (DT). “So với 3 kẻ trần gian nông dân bắt 2 con vịt của người khác giá 175 ngàn đồng, bị 12 năm tù giam và nhóm “người nhà trời” bán 2 dự án trên “đút túi” khoản chênh lệch hơn 1tỷ 800 triệu đồng mà chỉ bị phê bình nghiêm khắc và khiển trách, thì chuyện con ông xin ông đừng trị con như trị người trần gian, mà trị nó như trị những người nhà trời, là vậy đó“.
- ‘Cán bộ cao cấp’ bị bắt khi đang nhận quà tại hội nghị (MTG). Nếu các cán bộ cao cấp không nhận quà hối lộ, tham nhũng… thì sẽ không còn kẻ nào dám giả danh cán bộ cao cấp để nhận quà nữa, vì người dân sẽ phát hiện ra ngay đó là kẻ giả danh.
- Nghệ An: Tiểu thương đến UBND tỉnh ‘tố’ HTX chợ Bến Thủy (PLTP).
- Bình Dương lên tiếng về cáo buộc của ông Dũng ‘lò vôi’ (VNN).
- Ôtô không sang tên đổi chủ sẽ bị phạt từ đầu năm 2015 (VNE).
- 16-11-2014: CUỘC BIỂU TÌNH CỦA SINH VIÊN HỒNG KÔNG 2014 BƯỚC SANG NGÀY THỨ 50 (FB Mạnh Kim). “Tự trị hay dân chủ là những từ không tồn tại trong từ điển chính trị Trung Cộng. Gọi là ‘cẩm nang trị quốc’ thì đúng hơn, đặc biệt trong thời Tập Cận Bình, kẻ đang say máu với tham vọng tạo nên một Trung Quốc ‘thiên thu trường trị, nhất thống giang hồ’!” – HỒNG KÔNG – CHIỀU CHỦ NHẬT 16/11 (FB Ngô Thị Kim Cúc).
- Tổng Tư lệnh quân đội Campuchia thăm Trung Quốc (GDVN).
- Báo Hồng Kông: Phó Chính ủy Hải quân Trung Quốc nhảy lầu tự tử (Soha).
- Không quân Trung Quốc – Tham vọng và thực lực (ĐV).
- Lê Phan: Mặc cảm (NV). “Các quốc gia láng giềng đã không nhượng bộ Trung Quốc vì điều mà Trung Quốc đề nghị không phải là một trật tự thế giới mới mà là một trật tự đế quốc mới trong đó mọi quốc gia đều là chư hầu của Trung Quốc. Trong khi dân chúng, ngay cả các nhà kinh doanh của Trung Quốc vẫn coi Tổng Thống Obama như là một thần tượng bởi ông đã đưa ra một cái gì mà họ đều ao ước. Chả thế mà họ đều muốn gửi con đi học ở Hoa Kỳ. Ngay chính con gái ông Tập cũng đang theo học ẩn danh ở Harvard“.
- Đại hội Nobel Hòa bình dời sang Ý vì Nam Phi không tiếp Đức Đạt Lai Lạt Ma (RFI).
H1- Người đào tị yêu cầu Thụy Sĩ phong tỏa tài sản giới lãnh đạo Triều Tiên (VOA). “Họ đã kiếm được qua 4 con đường khác nhau. Đường thứ nhất là người lao động Bắc Triều Tiên ở nước ngoài và đường thứ nhì là những nhà hàng Bắc Triều Tiên ở những nước khác. Đường thứ 3 là tiền của mà họ kiếm được qua việc bán ma túy và những thứ khác, và đường thứ tư là bán vũ khí bất hợp pháp cho các nước khác. Do đó, tài sản của Bắc Triều Tiên ở Thụy Sĩ quả thật là tiền đen“.
- Ủy Ban Nhân Quyền LHQ lên án Bắc Hàn đàn áp nhân quyền (RFA). – Bình Nhưỡng cầu cứu Nga để tránh bị truy tố vì nhân quyền (RFI). – Đặc sứ Bắc Triều Tiên đến thăm Nga (VOA).
- Bill Hayton: ‘Sách của tôi bị cấm ở Thái Lan’ (BBC).

- Ý KIẾN CỦA MỘT CÔNG DÂN VIỆT NAM (BS). “1. Thành lập thêm một Bộ chuyên trách về chủ quyền biển đảo, hải đảo, lãnh hải, lãnh thổ của Việt Nam… 2. KÝ MỘT HIỆP ƯỚC AN NINH VIỆT-MỸ cho phép Mỹ thuê vịnh CAM RANH làm căn cứ quân sự để Việt Nam thêm sức mạnh và để cho Trung Quốc thấy Việt Nam cũng cứng đầu, cứng cổ, không thể bắt nạt Việt Nam mãi được“.
- Tương lai trẻ em Việt ‘nhuộm màu sắc’ Trung Quốc (RFA). “Hiện tại, giả sử nhà nước có làm một cuộc vận động bài trừ hàng Trung Quốc thì cũng chẳng mấy ai hưởng ứng tuyệt đối. Bởi chính sách nhà nước đã ưu tiên cho hàng hóa Trung Quốc độc chiếm, độc diễn trên thị trường Việt Nam đã gần hai mươi lăm năm“.
- Thu hồi sách luật in hình “Công Lý mặc quần nhỏ” (TT). Thay vì mặc quần lót, có lẽ phải cho “công lý” trần truồng luôn thì may ra mới đúng với thực trạng công lý ở VN? – Công Lý cởi trần lên bìa sách: Luật pháp không phải tác phẩm hài (LĐ). Luật pháp xứ nào thì không phải, còn luật pháp xứ mình là một tác phẩm vừa bi vừa hài. – Ý kiến luật sư về chuyện Công Lý bị dùng ảnh trái phép trên sách luật (GDVN).
- Lấy phiếu tín nhiệm – có hay không chuyện “bấm nút hộ”? (GDVN). – Bộ trưởng nào làm được gì cho dân, lá phiếu sẽ nói rõ (ĐSPL). Nhưng phải là lá phiếu của dân, còn các vị bỏ phiếu cho nhau thì lá phiếu không phản ảnh đúng thực chất người nào làm được gì cho dân.
- Không cần những lý thuyết cao siêu “trên trời” (LĐ). Cao Sĩ Kiêm: “Bộ trưởng Đinh La Thăng phải ngồi ở nhà nhiều hơn, chứ không nên chạy ra đường giải quyết mấy vụ việc cụ thể vụn vặt ấy. Tác phong của bộ trưởng như vậy là rất tốt, nhưng vị trí bộ trưởng không phải ở chỗ ấy, mà có thể thông qua bộ máy, thông qua cấp phó hay đốc thúc cấp dưới làm. Nếu trên bảo dưới không nghe, với tác phong của mình, Bộ trưởng Thăng có thể hạ bệ, cách chức người đó ngay”. – Bộ trưởng Thăng “đáp lời” khi bị chê “làm việc vụn vặt” (Infonet).
- Nhiều bộ, ngành loạn phong hàm: Có cả hàm… “Phó phòng” (GDVN). – Bộ trưởng Nội vụ: “Lọt lưới” hơn 300 hàm vụ trưởng, trưởng phòng… (Infonet). “Mặc dù không có quy định cấp hàm, song trên thực tế vẫn có 329 trường hợp được các đơn vị ‘vận dụng’ để cho hưởng chế độ, như hàm Vụ trưởng, hàm Trưởng phòng, Phó phòng“.
- Uẩn khúc vụ người đàn ông tự thiêu gần trụ sở Công an quận (ĐSPL). “Trước ngày xảy ra vụ việc, Tr. có nhận được thông tin cho biết khung hình phạt dành cho Tr. từ 3 đến 7 năm tù. Tr. cho rằng, với thương tích của bà L. rất nhẹ nhưng lại có kết quả 15% thương tích để ép Tr. nên con tôi thấy chán nản. Tôi cũng không ngờ Tr. lại chọn cách tự thiêu để minh oan cho mình khi chưa có một phiên tòa nào xét xử vụ việc”.
- Công bố thông tin cá nhân của Công Phượng: VTV đã vi phạm pháp luật? (Infonet). Công Phượng là một ngôi sao bóng đá, là người của công chúng. Khác với những người dân bình thường, khi anh đã là người của công chúng, một số quyền về bí mật đời tư bị giới hạn.
KINH TẾ
PGS.TS Nguyễn Văn Nam, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Thương mại, Bộ Công thương: Việt Nam nhập siêu từ Trung Quốc: Mình kém, họ cao tay? (ĐV).
- Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng: ‘Doanh nghiệp trong nước vẫn kiểm soát thị trường bán lẻ’ (TN). – Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng: Chặn rác công nghệ để tránh hậu quả  (ĐV). – Hàng lậu, hàng giả tràn lan: “Chưa có ai bị cắt chức” (DT).
- Toàn cảnh kinh tế Việt Nam 17-11-2014  (VietFin).  - Vào chợ mỗi ngày TTCK 17-11-2014 (VietFin). – Chứng khoán ngày 17/11: Tiền tiếp tục đổ ào vào cổ đầu cơ (VnEconomy). – Cổ phiếu cần quan tâm ngày 18/11 (ĐTCK). – Nhận định chứng khoán ngày 18/11: “Còn tiếp diễn đà tăng” (VnEconomy). – Vietstock Daily 18/11: Giới đầu tư do dự! (Vietstcok).
H1<- VietinBank nỗ lực cán đích (ĐT). – VietinBank dẫn đầu hệ thống về lợi nhuận lũy kế 9 tháng (TTXVN). – Nhà băng dồn dập báo lãi: Con số và sự thật (VEF).
- Vietcombank Lào Cai làm đầu mối cho vay dự án nhà thu nhập thấp Cam Đường (TBHN).  – Lợi nhuận ‘khủng’ từ cho vay tiêu dùng (TN).
- Ngân hàng “toan tính” gì khi đầu tư vào Vietnam Airlines? (NDH).
- Vẻ đẹp của giá cả – Kỳ 1: Một ‘phép lạ (TN). – Vẻ đẹp của giá cả – Kỳ 2 : ‘Dịu dàng’ giá lúa
- Cần ban hành luật phát triển công nghiệp hỗ trợ (CafeF).
- Bị ép một nửa giá vì giá bán không ổn định (PLTP).
- Nợ xấu của Trung Quốc tăng mạnh nhất trong vòng 9 năm (VOV).
- Kinh tế Nhật bị suy thoái (RFI). – Kinh tế Nhật Bản rơi vào suy thoái (VOA). – Kinh tế Nhật rơi vào suy thoái (BBC).
- Hồng Kông – Thượng Hải giao dịch chứng khoán hai chiều (RFI).
- Canberra và Bắc Kinh ký thỏa thuận thương mại tự do (RFI). – Australia ký hiệp định thương mại lịch sử với Trung Quốc (VOA). – TQ và Úc k‎ý thỏa thuận mậu dịch tự do (BBC).

VĂN HÓA-THỂ THAO
- Một số nhận xét về thời kì Bắc thuộc trước khởi nghĩa Hai Bà Trưng (NCLS).
- Văn học miền Nam: “Trời cuối thu rồi em ở đâu?“ (MTG). – 20 năm văn học miền Nam – kỳ 1 (NV).
- CHUYỆN XƯA – NAY MỚI NÓI – KỲ 129 – LÀM BÁO TẾT SÀI GÒN  –  CHUYỆN XƯA – NAY MỚI NÓI – KỲ 128 – Bù trừ… (Nhật Tuấn).
- PHẠM THẮNG VŨ – Con sóng dữ – KỲ 37 (Nhật Tuấn). – ĐI VỀ NƠI HOANG DÃ (KỲ 2) (Văn Việt).
- MỘT THỜI ĐỂ YÊU, MỘT THỜI ĐỂ VIẾT (Nguyễn Trọng Tạo).
- GIA HỘI – HẸN VỚI MAI SAU (Nguyễn Trọng Tạo). – Cõi lang lang (Da Màu).
- TUỔI XUÂN TRONG TRẮNG VÔ NGẦN! (Đặng Huy Văn).
- Sức khỏe của Thiền sư Thích Nhất Hạnh diễn biến thế nào? (VTC). – “Thiền sư Nhất Hạnh viên tịch,” công án “Truyền Thông Chánh Niệm” (blog NV).
- Gửi người họa sĩ già tôi đã quên mất tên (LĐ).
- Tuyên bố bảo vệ di sản thiên nhiên Sơn Đoòng (DECLARATION RE. THE PROTECTION OF SON DOONG) (VNTB).
- Sao vai ác lại là người Nga? (BBC).
- Video cảm động người cha hát tiễn con sơ sinh qua đời (TT).
- Khám phá khu rừng “tam giác quỷ Bermuda” ở Romania  (Phạm Viết Đào).
- Đào được hộp sọ của người sói? (DT).
- Bầu Đức: Đề nghị Công an làm rõ ngày sinh của Công Phượng (GDVN). – Cơ quan chức năng xác minh tuổi thật Công Phượng (TP). – Công Phượng và chuyện tuổi thật, tuổi giả (PLTP).

- Nguyễn Hưng Quốc: Văn học, trước hết, là văn bản (Blog VOA).
GIÁO DỤC-KHOA HỌC
- Tiền tiêu không phải ít, giáo dục vẫn thiếu vẫn yếu vì đâu? (GDVN).
- Hoa, quà hay phong bì cho ngày Nhà giáo Việt Nam? (GDVN). - Món quà bất ngờ tặng cô (VNN). - Nhân dịp kỷ niệm ngày nhà giáo Việt Nam: Thực trạng giáo dục? Chỉ tại cái “ao tù” (DLB).
- Những giáo viên được học sinh yêu thích (VNN). – Chúng em mãi mãi kính trọng, tôn thờ [khâm phục] Thầy! (GDTĐ). Kính trọng và khâm phục thầy đủ rồi, khi nào thầy chết thì hãy tôn thờ. – Những dấu son trong cuộc đời của người thầy lớn – Bài 1 (Tin Tức).
- HÔM NAY, LÀNG TÔI GỬI ĐƠN KHẨN CẤP VÀ TẶNG HOA NGÀY NHÀ GIÁO (Tễu).
- Kim Sa: Chuyện dạy làm người và học chữ (Hiệu Minh).
Lại chuyện cử nhân thất nghiệp (Baron Trịnh).
- Quan điểm sai lầm khi dạy trẻ học tiếng Anh (GĐVN).
- Trường Trung cấp Y Dược Văn Hiến “ăn chặn” hơn 1 tỉ đồng tiền lương của giáo viên (LĐ).
- Giáo viên đánh học sinh lớp 4 bầm mông nhận khuyết điểm (Zing).
- Làm Bộ trưởng giáo dục khó hay dễ? (GDVN). Làm bộ trưởng ở VN dễ ợt, vì mọi chuyện đã có đảng và nhà nước lo hết rồi!
- Điều thầm kín (FB Nguyen Tuan).
XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG
- Một học sinh bị đâm chết dã man tại trung tâm Sài Gòn (LĐ).
- Trái cây tươi ngon nhờ thuốc “đầu lâu xương chéo” (PLTP).
- Uẩn ức từ những “làng ung thư“ (LĐ).
- Cựu quân nhân Mỹ 108 tuổi vẫn hút xì gà và uống Whisky (NV).
- Truy tìm heo rừng cắn chết người (PLTP).
- UNICEF mở các Trung tâm Chăm sóc Cộng đồng để chữa trị Ebola (VOA).
- Cộng hòa Czech sau 25 năm Cách mạng Nhung (BBC).
- Cúm gia cầm bộc phát ở Hà Lan (VOA).

QUỐC TẾ
- IS đồng loạt chặt đầu 15 binh sĩ Syria (LĐ). – Kẻ thực hiện vụ hành quyết mới của IS là công dân Pháp? (Zing). – Một công dân Pháp trong băng cắt đầu phi công Syria (PLTP). – Xác nhận công dân Pháp tham gia hành quyết con tin người Anh (VOV). – Kẻ chặt đầu các con tin phương Tây ‘bị thương’ (VNE). – Sinh viên Anh xuất hiện trong video chặt đầu con tin của IS (VNE).
H1- Thêm một con tin người Mỹ bị IS chặt đầu, ‘bêu’ thiên hạ (PLTP). – Tòa Bạch Ốc xác nhận công dân Mỹ thứ ba bị IS chặt đầu (VOA).  – Tổng thống Obama xác nhận nhân viên cứu trợ Mỹ đã bị hành quyết (HNM). – Obama: ‘Hành quyết Kassig là tàn ác’ (BBC). - Peter Kassig – người trẻ Mỹ dấn thân ở Trung Đông (VNE). – Những bức thư xúc động của con tin IS khi còn sống (VNN). “Ở đây, trên mảnh đất này, con đã tìm thấy lẽ sống của mình. Con từng sống một cuộc đời ích kỷ, con từng chạy trốn cho đến khi con không thể chạy được nữa“.
- Bị quốc tế xúm vào mắng mỏ, Putin bỏ G20 về sớm (Thụy My). – Putin bỏ G20 về sớm, Nga có thể cứng rắn hơn về Ukraina (RFI). - Nga phủ nhận ông Putin rời hội nghị thượng đỉnh G20 sớm (VOA).  – G20 : Đấu trường địa lý chính trị (RFI). – Nga-Trung tranh thủ cơ hội xích lại gần nhau (RFI).
- Ukraina: Châu Âu xem xét mở rộng trừng phạt Nga (RFI). – EU mở rộng trừng phạt lực lượng ly khai Ukraine (Tin Tức).  – EU đưa các phần tử ly khai ở Ukraine vào danh sách trừng phạt (TTXVN).
H1- Ly khai miền Đông Ukraine vượt ranh giới phân định 70km (TP). – Ông Putin ám chỉ khả năng gửi vũ khí cho phe ly khai (NLĐ). – Kiev rút dịch vụ công khỏi vùng Donbas (BBC). – Ukraine đã ‘sẵn sàng cho cuộc chiến tranh tổng lực’ (TN). =>
- Ảnh chấn động về MH17 của Nga bị tố là giả (TT).
- TT Obama có thể hành động về cải cách di trú trong tuần này (VOA).
- Bộ trưởng Nội vụ Bồ Đào Nha từ chức vì vụ tham nhũng “visa vàng” (RFI).
- Ứng viên cánh hữu Iohannis đắc cử Tổng thống Rumani (RFI).
- Pháp xác định danh tính công dân xuất hiện trong video chặt đầu (VOA). – Bố của đao phủ IS: ‘Lấy mạng phải đổi mạng’ (Zing). “Bố của sinh viên y khoa người Anh được cho là chiến binh Nhà nước Hồi giáo đã hành quyết tù binh khẳng định con ông phải bị tiêu diệt nếu đã giết người vô tội“. – Phóng viên Australia từng phỏng vấn phần tử IS chặt đầu con tin (TTXVN).
* RFA: + Sáng 17-11-2014; + Tối 17-11-2014

* RFI: 17-11-2014

* Video RFA: + Bản tin video tối 17-11-2014

3014. Ý KIẾN CỦA MỘT CÔNG DÂN VIỆT NAM

Nguyễn Văn Đạt
Kính thưa: Bộ Chính Trị – Đảng Cộng sản Việt Nam
Tôi là Nguyễn văn Đạt, 85 tuổi, một công dân Việt Nam. Nước nhà đang nước sôi lửa bỏng. Kẻ thù truyền kiếp của Tổ quốc Việt Nam chúng ta, bọn bành trướng Trung Quốc đang xâm lược Việt Nam. Phải dùng từ “xâm lược”. Như kiều bào ta ở Pháp, cả công chúng Pháp đã biểu tình, mít tinh, giương cao khẩu hiệu: “NON Àl’INVA SION CHINOISE”. Nghĩa là “Phản đối xâm lược của Trung Quốc”, mới đúng. Còn nói là Trung Quốc đặt giàn khoan là nói sự việc, còn về bản chất sự việc này là một sự xâm lược trắng trợn. Bọn chúng đã áp dụng sách lược “Cá lớn nuốt cá bé” , “Cả vú lấp miệng em”, “lấy thịt đè người”. Như thế thì ta, Việt Nam, một nước nhỏ đang ở trong tình thế rất nguy hiểm.
Nhưng điều này làm tôi RẤT ĐỖI NGẠC NHIÊN, PHẪN NỘ VÀ HOÀN TOÀN THẤT VỌNG là Ông Tổng Bí thư vẫn “bình chân như vại”, coi như không có chuyện gì xảy ra. Là người chóp bu lãnh đạo của một đảng kiên cường như Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Trọng đã “miệng câm như hến”. Không dám hé răng nói dù chỉ nửa lời, không đưa ra một quyết sách nào.
Có thể các ông sẽ vặn lại tôi: “Thế thì anh đưa ra được cái gì?” Xin thưa, dù chỉ là một “phó thường dân” và cũng chẳng sống được bao lâu nữa, tôi xin đề xuất 2 biện pháp.
1. THÀNH LẬP ngay một Bộ gọi là “BỘ CHỦ QUYỀN BIỂN – ĐẢO – LÃNH HẢI – LÀNH THỔ”. Bộ này quan trọng lắm vì:
a. Nước ta có hàng ngàn cây số bờ biển cùng nhiều đảo, quần đảo. Chúng lại thường xuyên bị đối mặt sự tranh chấp lãnh hải với một số quốc gia, chủ yếu là Trung Quốc. Phải có một “Bộ” hẳn hoi để tập trung xử lý những vụ tranh chấp chủ quyền lãnh thổ.
b. Trong những vụ tranh chấp chủ quyền lãnh thổ, sự ủng hộ của cộng đồng thế giới là hết sức quan trọng .Xưa nay,trong nhiều giai đoạn lịch sử, “ dư luận thế giới” là yếu tố cực kỳ quan trọn trong việc ủng hộ Việt Nam, tạo điều kiện mà đảng ta vẫn gọi la “sức mạnh thời đại” , giúp cho ta chiến thắng.
Nay trước luận điệu tuyên truyền, xuyên tạc “Hoàng Sa là “lãnh thổ Trung Quốc”, Bộ này cần chứng minh Hoàng Sa là thuộc chủ quyền lãnh thổ Việt Nam mà Trung Quốc mới chỉ thừa cơ đánh chiếm vào ngày 19 và 20 tháng 01 năm 1974 mà thôi trong khi Việt Nam mải miết dồn sức mạnh giải phóng miền Nam trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử . “Bộ.” Này cần vận dụng vô số tài liệu lịch sử như hàng trăm bản đồ và tài liệu ,văn kiện lịch sử của thế giới và của cả phía Trung Quốc khẳng định Hoàng Sa không nằm và không hề thuộc chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc và chủ quyền lãnh thổ tận cùng về phía nam của Trung Hoa chỉ đến đảo Hải Nam mà thôi. Việc này , “BỘ CHỦ QUYỀN LÃNH HẢI LÃNH THỔ…” (nếu được thành lập) cần thông qua sứ quán Việt Nam tại các nước và các tổ chức quốc tế có cảm tình với Việt Nam giúp đỡ mở một chiến dịch tuyên truyền toàn thế giới về sự thật này. Tôi biết ta đã có một Ban Biên giới nhưng tổ chức này yếu ớt không làm được các nhiện vụ nặng nề này. Thực tế mấy năm qua đã chứng tỏ điều này.
Chức năng thứ hai của Bộ này là mở chương trình phát thanh, truyền hình phát đi bằng nhiều thứ tiếng như ANH, PHÁP, TÂY BAN NHA và nhất là cả tiếng Trung nữa. Vì theo nhà thơ Trần Đăng Khoa trong một chuyến đi thăm Trung Quốc và khu đặc quyền kinh tế THẨM QUYẾN thì người dân Trung Quốc tuyệt đối không biết gì về Việt Nam và thế giới vì nhà cầm quyền Trung Quốc bưng bít triệt để mọi tin tức. Cá phương tiện truyền thông đều bị kiểm soát chặt chẽ, không để cho công chúng biết 1 sự thật gì đang diễn ra ở thế giới và sự việc Trung Quốc lấn chiếm gây căng thẳng giữa Trung Quốc và Việt Nam.
Truyền hình Việt Nam cũng có 1 chương trình phát đi bằng tiếng Trung nhưng tôi theo dõi nó cũng phân tán sang nhiều vấn đề. Cần điều chỉnh nhiều nội dung cần tập trung vào vấn đề nóng hổi hiện nay là Trung Quốc đang ngang ngược gây hấn Việt Nam, bị cô lập về mặt ngoại giao trên toàn thế giới để người dân Trung Quốc hiểu rõ.
2. Đề xuất thứ hai của tôi KÝ NGAY HIỆP ƯỚC AN NINH VIỆT-MỸ. Ký “MỘT HIỆP ƯỚC” hẳn hoi trong nhiều khoản có hai điều khoản: Một là Mỹ nhanh chóng giúp Việt Nam lập nhiều trận địa bãi mìn trên biên giới Việt –Trung, tất nhiên là trên lãnh thổ Việt Nam. Hai là cho Mỹ thuê và sử dụng vịnh Cam Ranh làm căn cứ quân sự. Tôi e rằng đề xuất này của tôi bị các vị trong Bộ Chính Trị phản đối mạnh mẽ vì lý do sau đây:
a-“Đế quốc” Mỹ đã từng xâm lược Việt Nam là kẻ thù của Việt Nam. Tại sao anh lại đề xuất một hiệp ước liên minh với chúng. Như thế có phải là “Mất lập trường không?”
Thưa, đúng là Mỹ đã từng là kẻ thù của Việt Nam, nhưng không phải là kẻ thù TRUYỀN KIẾP như Trung Quốc. Thử hỏi trong quá khứ có thế kỷ nào qua đi mà không có sự xâm lược của giặc Tàu không? Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thật có lý khi hát rằng: “Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm nô lệ giặc Tây, gia tài của mẹ: một nước Việt buồn”.
Lại mở ra sự đúc kết của các học giả phương Tây khi điểm lại lịch sử thế giới đã rút ra một chân lý sau đây: KHÔNG CÓ KẺ THÙ VĨNH VIỄN, CHỈ CÓ LỢI ÍCH TỔ QUỐC MÌNH LÀ VĨNH VIỄN. Báo Nhân Dân số ra ngày 30-5-2014 trang 8 cũng có bài xã luân thể hiện chân lý này.
Vậy thì ngày nay ta đang bị ông hàng xóm TÀU khổng lồ ức hiêp, bắt nạt, ngang ngược coi HOÀNG SA của Việt Nam là lãnh thổ của họ và xâm lược Việt Nam bằng hành động đặt giàn khoan HD981 và lý sự cùn cho rằng: Đây là lãnh thổ của Trung Quốc.
Vậy thì: Hà cớ gì không liên minh với Mỹ để tăng sức mạnh của Tổ Quốc chúng ta đối chọi với bọn bành trướng Trung Quốc? Và Mỹ đã gợi mở cho Việt Nam chiến lược này. Tức là gợi ý ta liên minh với họ.
b. Nếu nghĩ rằng liên minh với Mỹ, cho Mỹ thuê Vinh Cam Ranh khác nào chọc giận Trung Quốc khiến cho họ thù địch với Việt Nam nhiều hơn. Đúng là Trung Quốc, sẽ căm tức ta nhiều hơn, nhưng họ không dám hung hăng nữa. Vì một khi ta đã ký một hiệp ước An Ninh Việt-Mỹ thì THẾLỰC của ta đã khác: ta đã có một người bạn là cường quốc số một thế giới là Mỹ. Vậy thì bọn Tàu không thể hành xử đối với Việt Nam như một quốc gia nhỏ bé đơn độc như trước. Thử nhìn sang Nhật Bản, nước này vừa mới ký hiệp ước an ninh Nhật-Mỹ, lập tức Mỹ Nhật tuyên bố hòn đảo Senkaku, mà trước bị Trung Quốc gọi là Điếu Ngư, là của Nhật.
c. Vả lại từ xa xưa ta đã nhân nhượng, nhịn nhục Trung Quốc quá nhiều, chỉ thiếu một điều là ta chưa “quì xuống, lạy van chúng” mà thôi. Nhưng bọn Tàu có nể nang, có thương hại gì ta đâu. Bản chất của bọn xâm lược là “ta càng nhân nhượng,chúng càng lấn tới”. Tôi xin chép lại lời Kêu gọi Toàn quốc kháng chiến của Bác Hồ. Bác viết: “Ta yêu hòa bình. Ta nhân nhượng. Nhưng ta càng nhân nhượng thực dân Pháp càng lấn tới. Vì chúng quyết tâm cướp nước ta một lần nữa. Hỡi đồng bào! Chúng ta phải đứng lên! Ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm. Ai không có súng gươm dùng cuốc, thuổng, gậy gộc vv…”. Vì chúng quyết tâm cướp nước ta một lần nữa.
Và theo lời kêu gọi của Bác Hồ, ta, chính ta đã nổ súng trước. Vào đêm 19-12-1946, pháo binh ta ở pháo đài Láng đã nổ súng tấn công trước bắn vào quân Pháp ở trong THÀNH (Hà Nội). Và sau 8 năm kháng chiến gian khổ ta đã chiến thắng oanh liệt ở Điện Biên Phủ. Thật đúng là: “nực cười châu chấu đá xe, tưởng rằng chấu ngã ai dè xe nghiêng”.
Vậy chiến lược: Làm cho Việt Nam mạnh lên bằng cách KÝ MỘT HIỆP ƯỚC LIÊN MINH – QUÂN SỰ VỚI MỸ, cho phép Mỹ thuê Vịnh CAM RANH làm căn cứ quân sự LÀ MỘT QUYẾT SÁCH ĐÚNG ĐẮN.
Để thực hiện quyết sách này đòi hỏi các nhà cầm quyền và lãnh đạo cấp cao của nước ta phải có một bản lĩnh kiên cường, một quyết tâm sắt đá trong việc bảo tồn toàn vẹn chủ quyền lãnh hải, lãnh thổ Việt Nam.
Tôi xin ngừng bút và tóm tắt đề xuất của tôi với Bộ Chính Trị, bộ chỉ huy THỐNG SOÁI của Việt Nam.
1. Thành lập thêm một Bộ chuyên trách về chủ quyền biển đảo, hải đảo, lãnh hải, lãnh thổ của Việt Nam.
Chức năng đầu tiên của Bộ này là TIẾN HÀNH một chiến dịch tuyên truyền giải thích cho toàn thế giới hiểu rằng: Luận điệu Hoàng Sa là thuộc lãnh thổ của Trung Quốc là xảo trá và xuyên tạc. Thực tế, Trung Quốc mới chỉ đánh chiếm Hoàng Sa vào 2 ngày: 19 và 20 tháng1 năm 1974 trong khi Việt Nam đang tập trung lực lượng giải phóng miền Nam vào ngày 30-4-1975 thì Trung Quốc thừa cơ thực hiện vụ xâm lược này: Đánh chiếm Hoàng Sa. Chỉ có làm như vậy mới vạch trần bộ mặt xảo quyệt và ý đồ bành trướng của chúng, cốt để TRANH THỦ sự đồng tình, ủng hộ của thế giới đối với Việt Nam.
2. KÝ MỘT HIỆP ƯỚC AN NINH VIỆT-MỸ cho phép Mỹ thuê vịnh CAM RANH làm căn cứ quân sự để Việt Nam thêm sức mạnh và để cho Trung Quốc thấy Việt Nam cũng cứng đầu, cứng cổ, không thể bắt nạt Việt Nam mãi được. Nhìn ra thế giới xưa cũng như nay. Liên minh là một chiến lược hữu hiệu để các nước – nhất là các nước bé – tăng thêm sức mạnh của chính mình để bảo vệ mình, đối chọi với sự ức hiếp của các nước lớn. Vả lại Mỹ cũng đã gián tiếp mời Việt Nam liên minh với họ còn gì.
Cuối cùng, tôi xin thành thật và thẳng thắn nói rằng tôi cũng như nhiều người dân quanh tôi đều thất vọng, hầu như không ai hài long về sự lãnh đạo của ông Nguyễn Phú Trọng. Tôi xin chứng minh sự thật chua chát này: Trong dân gian từ lâu đã lưu truyên nick name (biệt danh) của ông là Trọng lú. Và tôi cũng không hiểu từ đâu có biệt danh này, nghĩa thì tôi không rõ, nhưng ý xem thường ông Trong thì quá rõ. Và mỗi khi ông Trọng đăng đàn diễn thuyết, nhiều nhà dân đã tắt TiVi .
Nhưng tôi không oán trách gì ông đâu. Tôi hiểu suốt đời ông chỉ mài rách đũng quần trên ghế các học viện, chưa từng kinh qua lãnh đạo một giai đoạn nào gay cấn của đất nước. Lý thuyết của ông thì quá nhiều, thực tế lại quá ít. Nên trước việc Trung Quốc xâm lược Việt Nam thì ông sợ sệt lung túng chẳng đưa ra được một quyết sách nào cả. Tôi thất vọng vô cùng.
Nếu quả thực Nguyễn Phú Trọng biết tự trọng thì nên rút lui nhường cái “ghế” Tổng bí thư cho một ai đó tài cán hơn mình. Loại lãnh tụ như ông thì người Anh có 1 từ khá thích hợp dành cho ông. Đó là “A good-for-nothing” leader tức là Nhà lãnh đạo vô tích sự.
Người viết những lời tâm huyết trong bức thư này là một người tử tế, không thuộc loại phản động, không thuộc “một thế lực thù địch” nào cả, đã từng:
- Chiến đấu và công tác trong quân đội 40 năm, hết đánh Pháp lại đánh Mỹ.
- Đã bị địch bắt làm tù binh, đã từ chối làm việc cho địch (vì tôi biết 3 ngoại ngữ).
- Do đó địch tức giận đày đi Côn Đảo, đến Nam Bộ chúng tạm giam ở khám số 7 Mỹ Tho.
- Ở đây tôi và anh em tù Bắc cùng anh em tù Nam hợp lực chiến đấu phá khám.
- Vượt ngục xong, tôi tiếp tục chiến đấu trong bộ đội miền Nam ở Nam Bộ.
- Đến khi Hiệp định Giơ-Ne-Vơ ký kết, tôi tập kết ra Bắc
- Tiếp tục chiến đấu chống Mỹ trong các lực lượng phòng không ở quân khu Đông-Bắc.
- Đến năm 1989, 60 tuổi tôi được nghỉ hưu.
- Đã vào Đảng 5-1957 chính thức 11-1957.
- Đã được tặng huy hiệu 55 năm tuổi Đảng cách đây 2 năm.
- Tôi còn giữ đủ tài liệu chứng minh quá trình công tác nói trên của tôi.
Thế là: Tôi sinh năm 1929 – đi bộ đội năm 1949 – Về hưu năm 1989 (tròn 40 năm bảo vệ Tổ Quốc) và có thể từ giã cõi đời này vào năm 89 tuổi.
Tôi mong nhận được chính kiến, quan điểm của Bộ Chính Trị về tờ trình này của tôi. Tôi rất biết ơn.    
Số điện thoại: 04.38.52.42.35
Số phòng 309-nhà A7- Ngõ 1A- Phố Tôn Thất Tùng
19-05-2014
Kính thư
Nguyễn Văn Đạt

3103. Công lý ở Việt Nam chỉ là anh diễn viên hài mặc quần lót?

Tuổi Trẻ

Diễn viên Công Lý mặc quần nhỏ lên bìa sách luật

H.ÐIỆP – M.HOA
17-11-2014
TT – Ðó là cuốn sách Bộ luật dân sự và văn bản hướng dẫn thi hành 2014, in 1.000 cuốn, được xuất bản năm 2014.
H1
H1
Thẩm phán Phạm Công Hùng: “Tôi không hiểu ban biên tập cuốn sách, nhà xuất bản nghĩ gì mà lựa chọn hình ảnh như vậy để làm bìa, nó giống như một sự hài hước và phỉ báng vào nền tư pháp Việt Nam“.
Cuốn sách nằm trong Tủ sách pháp luật cơ sở của NXB Lao Ðộng – Xã Hội.
Ðiều đáng chú ý là trên bìa sách có in hình một người đứng trên quả cầu lửa, hai tay cầm hai cán cân. “Người mẫu” này không phải là thần Công lý mà là người thật, “bằng da bằng thịt”, trên người chỉ mặc một chiếc quần nhỏ. Khuôn mặt được cắt ghép, đang cười rất tươi và nhiều độc giả dễ dàng nhận ra đó chính là hình của diễn viên hài Công Lý!
Tại nhà sách Phương Nam (Q.Gò Vấp, TP.HCM), anh Phan Việt – một khách hàng – xem cuốn sách rồi nhăn mặt: “Về nội dung tôi chưa dám nói, nhưng cái bìa trông thật là thiếu nghiêm túc, phản cảm. Không hiểu có phải NXB có ý nói rằng công lý ở đây chỉ là tên một diễn viên hài?”.
Bất ngờ trước hình ảnh của mình trên bìa sách, diễn viên Công Lý nói: “Tôi quá ngạc nhiên và không hiểu tại sao lại có hình ảnh của tôi được sử dụng như thế này. Tôi không được xin phép, không được hỏi và hoàn toàn không biết gì về việc hình ảnh của mình bị sử dụng một cách bừa bãi như vậy. Ở đây, hình ảnh của tôi được sử dụng trong một trạng thái không bình thường. Theo tôi hiểu, họ muốn nói đến công lý ở Việt Nam đây. Nhưng tôi vô cùng ngạc nhiên không hiểu tại sao người ta lại dám làm việc này. Tôi sẽ tìm hiểu xem thực chất việc này là gì”.
Trao đổi với Tuổi Trẻ, thẩm phán Phạm Công Hùng (TAND tối cao) bức xúc: “Khi nhìn vào bìa sách và tên sách, điều đầu tiên tôi có thể nói đó là sự thiếu văn hóa của người thực hiện cuốn sách này khi đưa một hình ảnh hài không ra hài, bi không ra bi để làm bìa cho một tác phẩm với nội dung là Bộ luật dân sự và các văn bản liên quan. Tôi thấy người ta lấy gương mặt một diễn viên hài khá quen thuộc ở miền Bắc ghép vào hình người đứng lên quả cầu và trên người chỉ mặc độc một chiếc xà lỏn. Hai tay dang ra cầm hai chiếc đĩa cân. Liệu đây có phải NXB muốn nói đến hình ảnh mới của công lý, công bằng và tư pháp Việt Nam? Rằng cả nền tư pháp, tố tụng của Việt Nam chỉ là nụ cười hài hước trên một thân hình được lắp ghép?”.
Thẩm phán Phạm Công Hùng cũng cho biết cảm thấy bị xúc phạm khi nghề nghiệp bị nhạo báng như vậy: “Ðể ra đời được bộ luật đó cần sự lao động trí tuệ của biết bao nhiêu người, đó là chuẩn mực để điều chỉnh các quan hệ hành vi trong xã hội. Tôi không biết những người thực hiện cuốn sách này có tìm hiểu gì về Bộ luật dân sự không mà lại có ý tưởng làm bìa như vậy. Nếu họ có kiến thức nhất định về pháp luật, hẳn nhiên họ không thể nhạo báng pháp luật như thế”.
“Nếu không có sự thỏa thuận nào giữa cá nhân này và NXB, đương nhiên cá nhân bị sử dụng ảnh như thế hoàn toàn có thể khởi kiện NXB” – ông Hùng nói.
Xung quanh vụ việc này, ông Nguyễn Huy Chánh, trưởng đại diện NXB Lao Ðộng – Xã Hội tại TP.HCM, cho biết NXB sẽ kiểm tra xem tại sao lại chọn mẫu bìa như vậy.

3102. CÓ THỂ TẬP CẬN BÌNH THÀNH CÔNG TRONG CHÍNH SÁCH CẢI CÁCH ?

Chu chi Nam và Vũ văn Lâm
16-11-2014
Từ ngày lên ngôi vào tháng 11 năm 2 012, tới nay đã được 2 năm, Tập cận Bình bắt đầu một « Chương trình cải cách rộng lớn », đi đến việc thanh trừng 182 000 công chức Nhà nước, Đảng và Quân đội, trong đó có 40 người Thứ trưởng và nhiều Tướng tá.
Có người cho rằng chương trình cải cách này sẽ thành công. Nhiều ý kiến khác thì hoàn toàn ngược lại, cho rằng không thành công mà còn có thể đi đến sự sụp đổ của chế độ.
Chúng ta hãy cùng nhau xem xét vấn đề.
Tập cận Bình và chương trình cải cách của ông
Tập cận Bình sinh năm 1953, tại Bắc kinh, nhưng quê quán thực của ông ở Thiểm tây, cha là Tập trọng Huấn (1913 – 2002), là một Phó Thủ tướng trước đây. Tập cận Bình là người ít nói, ít phát biểu, có nhiều người còn cho ông là người không có lập trường rõ rệt. Ông từng làm Bí thư thành phố Thượng Hải, được Giang Trạch Dân chọn lựa và hậu thuẫn để trở thành người kế thừa của Hồ Cẩm Đào với ý định trong tương lai, khi họ Đào không còn quyền, ông lên ngôi, thì họ Giang dễ khống chế ông.
Tập cận Bình từng bước trở thành Ủy viên Dự khuyết Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa 15, Ủy viên Chính thức Trung ương Đảng các khoá 16, 17. Tháng 10 năm 2007, tại Đại hội 17 Đảng Cộng sản Trung Quốc, được bầu làm Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, Bí thư Ban Bí thư Trung ương, được phân công kiêm nhiệm Hiệu trưởng Trường Đảng Trung ương. Ngày 15 tháng 3 năm 2008, được Đại hội Đại biểu nhân dân toàn quốc bầu làm Phó Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Sau đó lần lượt vào năm 2010 ông được bầu vào chức Phó Chủ tịch Quân Ủy Trung ương, n ăm 2012 tr ở th ành Tổng Bí thư BCH Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc. Ngày 14 tháng 3 năm 2013, ông được bầu làm Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, kết thúc quá trình chuyển giao quyền lực của đảng cộng sàn Tàu.
Có lẽ tất cả những kế hoạch, dự đoán của họ Giang từ ngày họ Tập lên ngôi đều trở nên mây khói ?
Chương trình cải cách của Tập cận Bình
Tháng 8/2013, họ Tập ra Văn kiện được mang tên là « Văn kiện số 9 «, trong đó có 7 cái « Không «, bắt buộc đảng viên, công chức từ dưới lên trên phải tuân theo. Đó là: Không được tự do phát biểu ý kiến riêng ngoài ý kiến chính thức của đảng, không chấp nhận ảnh hưởng từ nước ngoài, không chấp nhận tư tưởng tự do, dân chủ, tính phê bình, và không chấp nhận tư tưởng độc lập.
Thêm vào đó, để ngăn cản sự trốn chạy ra nước ngoài của cán bộ, họ Tập thâu hồi tất cả những hộ chiếu của họ, thành lập ủy ban gồm 3 người, kiểm soát lẫn nhau, nếu có 1 trong 3 người xuất ngoại « Không chính đáng «, thì 2 người còn lại phải vạ lây. Họ Tập mệnh danh chương trình cải cách này là một chương trình « Trẻ trung hóa vĩ đại «, dựa trên giấc mơ của Trung quốc, niềm tự hào của dân tộc, dựa trên chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Cũng từ đó, họ Tập đã tập trung tất cả quyền hành vào trong tay mình, từ Chủ tịch nước, Tổng bí thư, Chủ tịch Quân ủy hội, Chủ tịch Hội đồng an ninh quốc gia, Chủ tịch Hội đồng kinh tế quốc gia, Chủ tịch Ủy ban thanh lọc Nhà nước v.v…
Họ Tập đã thanh trừng từ trên xuống dưới, bắt đầu phong trào « Giết hổ và đập ruồi « , loại khỏi Đảng, khỏi Nhà nước 182 000 công chức từ thấp đến cao, bắt đầu bằng vụ đưa ra tòa Bạc hy Lai, rồi khai trừ Từ tài Hậu, nhân vật thứ nhì trong Quân Ủy hội ra khỏi đảng vào ngày 30/06/2014. Ngày 29/7/2014, Đảng cộng sản Trung quốc tuyên bố điều tra Chu vĩnh Khang, nhân vật thứ ba, trong đảng.
Đó là sơ qua một vài vụ thanh trừng to lớn.
Ngoài ra họ Tập còn đàn áp dã man dân Duy ngô nhĩ, dân phần lớn theo đạo Hồi ở vùng tây bắc, trấn áp Tây Tạng, gửi thông điệp cứng rắn đối với Đài loan, dẹp tất cả những hy vọng của dân Hồng kông mong muốn có một cuộc bầu cử tự do trong tương lai, theo kiểu dân cử, dân bầu, chứ không phải là một cuộc bầu cử « Đảng cử, dân bầu «,được áp đặt từ Bắc kinh.
Nhưng thật ra bản chất của cuộc cải cách này là một cuộc cải cách giật lùi hay đúng hơn chỉ là một cuộc tranh quyền, thâu tóm quyền hành vào tay một người, trái lại nguyên tắc lãnh đạo tập thể, để lại từ hồi Đặng tiểu Bình, và tương đối được tuân thủ và áp dụng bởi Giang trạch Dân và Hồ cẩm Đào.
Độc tài từ cổ chí kim trên thế giới là một chế độ cai trị dân qua cái loa, cái còng và cái súng, nhất là với 2 chế độ độc tài phát xít và cộng sản. Cái loa có nghĩa là khai thác tối đa nghệ thuật tuyên truyền. Kiểu nói như Goebel, Bộ trường Tuyên truyền của Hitler: « Một sự việc dù không phải là sự thật, nhưng chúng ta nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Lúc đầu dân còn bán tín, bán nghi, sau đó không nghi nữa và cuối cùng cho đó là sự thật. » Bưng bít thông tin, chỉ cho dân nghe những thông tin, dù không phải sự thật, nhưng có lợi cho chế độ.
Với Hitler thì khơi dậy chủ nghĩa quốc gia cực đoan, bài trừ Do thái, đưa ra lý thuyết không có một tý gì là khoa học, theo đó « Chủng tộc Aryen là chủng tộc tinh khiết nhất, tài giỏi nhất. Đó là chủng tộc của dân Đức, xứng đáng để thống trị thế giới «. Cộng sản thì khơi dậy những bản năng xấu xa, ghen tỵ của con người, qua lý thuyết bạo động lịch sử, đấu tranh giai cấp, xóa bỏ tất cả những giá trị văn hóa, đạo đức tốt đẹp được truyền thừa hàng ngàn năm lịch sử nơi con người. Thêm vào đó cả 2 chế độ phát xít và cộng sản đều vẽ ra một thiên đàng, một bên là thế giới thiên đàng của giòng giống Aryen, dân tộc Đức. Bên kia là thiên đàng cộng sản.
Cai trị dân với cái còng và cái súng là khủng bố, bỏ tù những thành phần không cùng chính kiến, đường lối với họ, và nếu sự chống đối trở nên có ảnh hưởng mạnh mẽ thì sẽ bị vu khống, thủ tiêu và hãm hại.
Ngày nay, ở một vài nước cộng sản còn lại, vì kinh nghiệm cộng sản đã thất bại ê chề sau hơn 70 năm áp dụng, thì họ trở về chủ nghĩa dân tộc cực đoan, kiểu phát xít.
Từ đó chúng ta xét bản chất thực của chương trình cải cách Tập cận Bình: Đó là chương trình cải cách giật lùi, trở về thời quân chủ phong kiến, quyền hành tập trung vào tay một người, ngày xưa là ông vua, ngày nay là Tổng bí thư. Hiện nay họ Tập nắm hết trong tay mọi quyền hành.
Vì vậy bản chất thật cuộc cải cách của họ Tập chỉ là một cuộc tranh quyền mà ngày hôm nay người ta thấy rõ là giữa Giang trạch Dân, cựu Tổng bí Thư, được phe nhóm tài phiệt Thượng hải và Hồng kông ủng hộ và phe nhóm Tập cận Bình, được mang nhãn hiệu là chống tham nhũng, trẻ trung hóa và trong sạch hóa chế độ, thực hiện giấc mơ Trung quốc.
Người Tàu có câu châm ngôn « Giết gà để dọa khỉ «, thực chất là họ Tập giết cả gà lẫn khỉ, khi chúng không theo mình, và dung túng cả gà lẫn khỉ, khi chúng theo mình. Hỏi rằng ở nước Tàu hiện nay, trong những người đảng viên, từ cấp dưới lên đến ngay Tập cận Bình, có ai là không tham nhũng. Cũng như họ Tập ra lệnh thâu hồi tất cả những người có hộ chiếu ra nước ngoài, lập ra tổ 3 người trong cơ quan đảng và nhà nước để kiểm sóat lẫn nhau về việc xuất ngọat. Trong khi đó thì chính con gái họ Tập hiện nay đang học ở Hoa kỳ, tại trường đại học Harvard. Việc thanh trừng 182 000 nhân viên đảng và nhà nước đi đến chỗ ai cũng sợ, có những cơ quan nhà nước, người cầm đầu bị thanh trừng, người dưới không dám lên kế vị, vì ai cũng tham nhũng, sợ bị chỉa mũi dùi vào mình.
Họ Tập không những trở về thời quân chủ phong kiến, mà còn trở về thời kỳ xấu xa nhất của chế độ cộng sản Tàu, thời kỳ « Cách mạng Hồng vệ binh «, khơi dậy lòng hận thù của của những giai tầng xã hội, đề cao tinh thần dân tộc cực đoan. Tập cận Bình hiện nay là hình ảnh những tên bạo chúa tàn ác nhất trong lịch sử nhân loại, như vua Kiệt, Tần thủy Hoàng, Mao trạch Đông của Tàu, như Néron, Staline của thế giới, cho rằng: « Kẻ nào không theo Ta, thì có nghĩa là chống Ta «, « Ta chính là Nhà nước và Pháp luật « .
Ngày xưa vua cho rằng mình thay trời để trị dân, ngày hôm nay họ Tập cho rằng mình có một sứ mạng cao cả, dẫn dắt dân tộc Tàu thực hiện ước mơ của mình, trẻ trung hóa chế độ, mang lại hạnh phúc cho mọi người dân và sự kính nể đối với những nước trên thế giới.
Vẽ ra những ước mơ, cai trị dân qua cái loa, cái còng và cái súng, đây không phải là riêng của Tập cận Bình, mà là của tất cả giới lãnh đạo cộng sản. Ngày hôm nay Tập cận Bình đang trở về phương pháp này với dân Tàu. Vì vậy thực chất đây là một cuộc cải cách giật lùi.
Chương trình cải cách cuả Tập cận Bình sẽ thành công ?
Một câu hỏi đến với chúng ta là liệu chính sách cải cách của Tập cận Bình sẽ thành công hay không ?
Có nhiều người cho rằng sẽ thành công, viện những lý do: Với sức mạnh kinh tế hiện nay, theo như bản thống kê mới nhất của Quĩ Tiền tệ thế giới, tổng sản lượng kinh tế tính theo khả năng mua sắm, thì Trung cộng hiện nay là 17 632 tỷ $, đã qua mặt Hoa kỳ là 17 416 tỷ, cũng như Ấn độ, với tổng sản lượng là 7 277 tỷ, đã qua mặt Nhật, với 4 788 tỷ. ( Theo Bản Tường trình của FMI – tháng 10/2014). Tuy nhiên chúng ta cũng nên nhớ là sản lượng tính theo đầu người hàng năm của Hoa Kỳ và của Nhật là gấp 4 hay 5 lần của Trung cộng. Ngoài ra hiện nay Trung cộng có một dự trữ gần 4 000 tỷ $, hiện là nước có nền thương mại lớn nhất thế giới, hàng hóa Trung cộng có mặt trên khắp 5 châu.
Đây là một điều hay, nhưng cũng có mặt trái của nó, đó là đừng nghĩ với kinh tế, tiền bạc là có thể giải quyết được tất, nhiều khi mang hại vào thân, ngay ở cả mức độ quốc gia, vì mức độ giầu nghèo quá chênh lệch ở Trung cộng, thêm vào đó giới giầu có, quyền lực thì càng ngày càng muốn giầu có thêm, nhiều quyền lực thêm, trước sự đau khổ của dân.
Chúng ta có thể giản tiện hóa vấn đề, ví một quốc gia như một gia đình. Một gia đình giầu có, có nhiều con cái với nhiều thân thuộc, bộ hạ, vấn đề chia gia tài giữa các con, sau khi người cha chết, có thể đưa đến việc các con cấu xé lẫn nhau. Trung cộng hiện nay đang bị “ nạn “ tương tự qua việc chuyển quyền hành. Những đại gia, vừa giầu có, vừa có quyền, đang tìm cách ti êu diệt lẫn nhau như việc Giang trạch Dân, Chu vĩnh Khang, Từ tài Hậu, Bạc hy Lai v.v… tìm cách đảo chính Tập cận Bình, cũng như sau đó tìm cách ám sát nhiều lần, nhưng không thành, theo như nhiều nguồn tin đáng tin cậy.
Điều này chứng tỏ tình hình Trung cộng không ổn như người ta tưởng.
Thêm vào đó, họ Tập lại thâu tóm quyền hành một cách rất mau lẹ. Vừa mới lên ngôi, họ Tập đã gặp Obama vào năm 2 013, chính một nhân viên của Phủ Tổng thống Hoa kỳ đã tuyên bố: “ Chúng tôi rất ngạc nhiên là ông Tập cận Bình đã thâu tóm quyền hành mau lẹ như vậy “.
Chương trình cải cách của họ Tập chỉ là một chương trình bế quan tỏa cảng vào cuối thời nhà Minh, nhà Thanh, vì vậy nó sẽ không thành công, mà còn có thể đi đến chỗ làm sụp đổ chế độ cộng sản ?
Có người lại cho rằng sức mạnh của Trung cộng hiện nay chỉ là cái vỏ, chỉ là “ Một con hổ giấy “, nhãn hiệu mà Mao dùng để chỉ Hoa kỳ trước đây. Thật vậy, không nói đâu xa, ngay chính Chu dung Cơ, cựu Thủ tướng của Trung cộng cũng nói: “ Trung cộng chỉ là anh khổng lồ chân bằng đất xét.”
Lý do đầu tiên và quan trọng trong sự thất bại của Tập cận Bình là ông đã đi ngược lại đà tiến bộ của văn minh nhân loại.
Thật vậy, nhân loại đã trải qua 5 nền văn minh: văn minh trẩy hái, văn minh du mục, văn minh định cư nông nghiệp, và văn minh thương mại, rồi tới văn minh trí thức điện toán ngày hôm nay.
Mỗi một thời văn minh tương xứng với một mô hình tổ chức nhân xã. Với hai 2 nền văn minh đầu, đó là chế độ gia tộc và bộ lạc. Với văn minh định cư nông nghiệp, đó là chế độ quân chủ phong kiến; và ngày hôm nay là mô hình tổ chức dân chủ tự do và kinh tế thị trường.
Có người bảo rằng họ Tập muốn trở về thời kỳ cộng sản của Mao. Nhưng chúng ta biết, mô hình tổ chức nhân xã của cộng sản chỉ là mặt trái của mô hình quân chủ phong kiến, cũng là một chế độ cá nhân, độc đảng, độc tài, nó đã dùng khoa học, kỹ thuật và thông tin tuyên truyền để củng cố chế độ.
Lý do thứ nhì của sự thất bại, đó là như Khổng Tử đã nói:
“Để cai trị dân tốt thì phải dựa trên công lý và lòng thành tâm.”
Đằng này họ Tập không dựa trên công lý để chống tham nhũng, nhưng chỉ nhằm vào người nào tham nhũng không theo ông, còn những người theo ông thì dung túng. Họ Tập thâu hồi tất cả những chiếu kháng, hạn chế tối đa sự xuất ngoại, nhưng chính gia đình ông xuất ngoại, con gái ông đang học ở Hoa kỳ.
Lý do thứ ba của sự thất bại đó là ông đã phá hủy tất cả những luật bất thành văn, được để lại bởi Đặng tiểu Bình, nhằm thực hiện những cuộc trao quyền một cách êm thắm, tránh đổ máu. Những luật bất thành văn này đã được thực hiện bởi 2 người trước ông là Giang trạch Dân và Hồ cẩm Đào. Ngày 29/7/2014, họ Tập ra thông cáo điều tra Chu vĩnh Khang, quản thúc ông tại gia, tịch thu tài sản của những người họ hàng thân thích với ông này, lên tới 300 người, với tài sản là 14,5 tỷ $.
Ngày xưa thì có việc chu di tam tộc, quả là ác ôn và đổ máu. Nhưng ngày hôm nay, dù không đổ máu, nhưng tịch thu hết gia sản, rồi hôm nay bị thẩm vấn, ngày mai bị tra hỏi bởi công an, mặc dầu sống nhưng nhiều khi khổ hơn là chết. Chính vì vậy mà có người cho rằng lịch sử Tàu là một chuỗi dài tranh quyền, cướp nước và trả thù.
Những gia đình, gia tộc bị họ Tập thanh trừng, bằng bất cứ giá nào cũng tìm cách trả thù. Phim ảnh không nói lên tất cả, nhưng cũng nói lên một phần nào lịch sử, văn hóa của một dân tộc. Phim chưởng Tàu là một chuỗi dài những cuộc trả thù thiên thu bất tận.
Chương trình cải cách của Tập cận Bình chỉ là trở về chính sách bế quan tỏa cảng
Trở về với ý kiến cho rằng chương trình cải cách của Tập cận Bình chỉ là trở về chính sách bế quan tỏa cảng trước đậy.
Thật vậy, nước Tàu có một nền văn minh lớn và rất sớm, nhưng sau đó nước Tàu bị tụt hậu, vì rất nhiều nguyên do, nhưng trong đó có một nguyên do chính, đó là chính sách bế quan tỏa cảng vào cuối đời nhà Minh và cuối đời nhà Thanh và chính sách mở cửa nhập cảng vội vã tư tưởng Marx Lénine của đảng cộng sản, cặn bã của văn hóa, văn minh tây phương mà những nước này đã chối bỏ.
Nước Tàu là một nước lớn, dân tộc Tàu có một nền văn minh rất sớm:
Năm 105, đời nhà Hán ( 206 trước Tây Lịch – 219 sau Tây Lịch), nước Tàu đã phát minh ra giấy. Kỹ thuật ấn loát có nguồn gốc từ triều Tùy ( 581-618) do Tất Thăng phát minh ra, sau đó được người Mông Cổ truyền sang Châu Âu. Mãi sau này Johannes Gutenberg (1400 – 1468), người Đức dựa vào những phát minh trên đã phát minh ra máy in và có thể nói đây là một trong những nguyên do chính giúp Âu châu phát triển, vì nhờ máy in mà sự hiểu biết, trí thức được lan rộng, lúc đầu là ở trong nhà thờ, in kinh thánh, sau đó được quảng bá ra ngoài.
Năm 1000, đời Bắc Tống (916 – 1125), phát minh ra địa bàn và thuốc súng. ( Theo « La Formidable Histoire de l’Economie mondiale de l’Egypte antique à la Chine de 2014 – báo Capital – hors série – Juin – Juillet 2014 « )
Tuy nhiên văn minh Tàu bị khựng lại vì rất nhiều nguyên do, mà trong đó là chế độ quân chủ, kéo dài quá lâu, từ chế độ quân chủ phong kiến tản quyền sang chế độ quân chủ tập quyền, từ thời nhà Chu ( 1134 – 770 trước Tây Lịch ) cho tới ngày hôm nay với chế độ cộng sản ( 1949 – ?), chỉ là mặt trái của chế độ này. Người ta nói Mao trạch Đông, Đặng tiểu Bình và ngay Tập cận Bình là những ông hoàng đế đỏ, cũng không sai.
« Cải cách giật lùi, đi ngược lại đà tiến bộ của con người, của nhân loại « của Tập cận Bình có thể thành công ngắn hạn, nhờ kích thích tinh thần quốc gia cực đoan, tôn quân, bản tính gió chiều nào theo chiều ấy của người Tàu, như trường hợp điển hình, ông Chu Bân, con của Chu vĩnh Khang, đã đứng về phía họ Tập, tố cáo bố mình. Tuy nhiên nếu thành công cũng chỉ là ngắn hạn; nhưng dài hạn, thật dài, thì có hại cho Tàu, gương cuối đời của 2 triều đại nhà Minh và nhà Thanh còn ngay trước mắt.
Thực ra nói đến chính sách bế quan tỏa cảng của Tàu thì đã có từ lâu, có thể từ thời lập quốc, qua quan niệm nước Tàu là trung tâm của vũ trụ ( Trung hoa), Hán là dân tộc văn minh nhất, còn những dân tộc chung quanh chỉ là man di, mọi rợ. Tuy nhiên trong khuôn khổ bài này, chúng tôi không thể đi xa, đi sâu, chỉ xin nói sơ về sự thất bại của chính sách bế quan tỏa cảng cuối đời nhà Minh và cuối đời nhà Thanh:
Nhà Minh ( 1368 – 1643), do Chu nguyên Chương lập ra, sau khi đánh đuổi nhà Nguyên ( 1278 – 1368), một chế độ của người Mông cổ mà sử còn gọi là chế độ Nguyên Mông, chế độ ngoại tộc, không phải là Hán tộc. Chính vì vậy mà Chu nguyên Chương và tất cả vua quan sau này của nhà Minh có một chính sách bế quan tỏa cảng, bài ngoại rất cao, rất tàn ác với những dân tộc không phải là Hán. Đây là kinh nghiệm máu xương của dân tộc Việt nam trong vòng 20 năm bị lệ thuộc nhà Minh từ năm 1407 tới 1427. Quân đội của Trương Phụ nhà Minh không những tàn ác với dân Việt, mà còn tìm cách tiêu hủy tất cả những gì có tính chất đặc th ù dân tộc Việt, qua việc đốt sách vở, bắt tất cả những người có đầu óc mang về Tàu. Việc 2 người Việt nam, ông Nguyễn An, một trong những kiến trúc sư chính, xây lên Tử cấm Thành ( thành Bắc Kinh), một người khác, ông Hồ nguyên Trừng, con của Hồ quí Ly, bị bắt qua Tàu, làm đến chức Bộ Công, xây dựng quân cụ thời vua Minh Anh Tông, đã làm ra súng đại bác ( thần công), cũng là từ đó. Theo sử sách thì « Quân Minh khi làm lễ tế súng, đều phải tế Trừng ».
Có người nói thời Minh không có chuyện bế quan tỏa cảng, dẫn sự việc Trịnh Hòa, một hoạn quan thời Minh với lệnh của triều đình, đóng 62 chiếc thuyền, chiều dài cả 100m, chiều ngang 40m, chở 37000 hải quân, đem nhiều vàng, đồ gốm, lụa, đi từ cửa biển Lưu gia cảng, tây bắc Thượng Hải, vào năm 1405, qua Phúc kiến, có thể nói là một cuộc hành trình vòng quanh thế giới vào lúc bấy giờ, vì đã qua cả chục nước, có nhiệm vụ quảng bá sức mạnh của nhà Minh và đồng thời buôn bán, trao đổi hàng hóa. Đấy là bề ngoài của sự việc, bên trong có người cho là Trịnh Hòa còn có nhiệm vụ tìm vua Huệ đế, mà vua Minh Thành Tổ nghi là đã trốn ra nước ngoài, ở những nước chung quanh hoặc các đảo ngoài biển.
Sự việc là vua Minh thái Tổ, Chu nguyên Chương, lập người con trưởng tên là Tiêu làm thái tử, không dè Tiêu chết sớm, vua bèn lập con của Tiêu, tên là Kiến Văn, lên làm thế tôn. Khi Chu nguyên Chương chết, Kế văn lên làm vua, tức Huệ đế, được 4 năm. Không dè người chú, lúc đó đang trấn thủ ở đất Yên xưa kia, mang quân về đảo chánh, thành công, lên ngôi vua tức Minh thành Tổ. Minh thành Tổ nghi Huệ đế trốn ra nước ngoài nên làm ra đoàn tầu Trịnh Hòa, để đi kiếm. Điều này nói lên sự tranh quyền, giữ quyền ở Tàu rất là khủng khiếp, cũng chẳng khác nào như thời Tập cận Bình hiện nay. Vì nhiều lý do, trong đó có lý do là sau khi Minh thành Tổ chết, việc tìm kiếm Huệ đế không được đặt ra, nên ngân sách cho đoàn tàu Trịnh Hòa dần dần bị cắt giảm.
Ngày hôm nay, giới lãnh đạo cộng sản Tàu, nhắc nhiều đến Trịnh Hòa và đoàn tàu, nhất là trong khuôn khổ tranh chấp biển Đông, muốn nói lên sức mạnh hải quân của Tàu từ xưa, nhưng họ cố ý hay vô tình quên đi sự tranh quyền nội bộ nằm ngay sau lưng.
Triều đại nhà Minh chỉ thịnh lúc ban đầu, nhưng sau đó đi vào suy thoái ( 1436 – 1623), rồi bước sang chỗ diệt vong ( 1623 – 1660).
Trong thời gian suy thoái và diệt vong này, nhà Minh đã chủ trương chính sách bế quan tỏa cảng cao độ: Hạm đội của Trịnh hòa không còn nữa, đó là về mặt biển, về mặt đất liền thì tăng cường tu bổ Vạn lý trường thành. Bên ngoài thì bế quan tỏa cảng, bên trong thì bài xích những chủng tộc khác qua văn hóa, giáo dục, bắt đầu bằng chủng tộc Mông, triều đại đã cai trị nước Tàu trước đó. Sau này từ thời Mao thì kỳ thị, coi thường dân tộc Mãn, dân tộc đã đánh bại chính sách bế quan tỏa cảng của nhà Minh, hay nói đúng hơn là đánh bại nhà Minh, cai trị xứ Tàu sau đó, cũng như tất cả các dân tộc khác như Hồi, Mông, Tạng.
Dân tộc Mãn Thanh là một dân tộc sống ở phía đông bắc nước Tàu.
Hai người được coi là sáng lập nền tảng cho nhà Thanh chính là Nỗ nhĩ cáp Xích, Hoàng thái Cực.
Nỗ nhĩ cáp xích (1559 – 2626), ông sinh ra trong một gia đình quí tộc Mãn châu ở vùng đông bắc nước Tàu. Theo chính sách phên dậu của nhà Minh dùng những bộ tộc làm hàng rào, phên chắn cho triều đình trung ương, gia đình ông được nhà Minh phong cho chức Đô đốc vùng Kiến châu, cha truyền con nối. Ông là người dũng cảm, được viên Tổng trấn vùng đông bắc, nhà Minh, tuyển ông vào đội cận vệ. Từ đó, nhờ can đảm, nhờ những liên hệ gia đình trước đó, cùng những liên hệ mới, ông đã qui tụ những chân tay bộ hạ của bộ tộc mình trước kia, nay bị những bộ tộc khác tiêu diệt, rồi thống nhất 8 bộ lạc Mãn, để lên làm khả hãn, như Thành cát tư Hãn của bộ tộc Mông cổ trước đó. Ông đã lập ra thể chế « Bát Kỳ «, tiêu biểu bằng 8 lá cờ, từ màu vàng, sang màu trắng, màu lam, mà người ta có thể hiểu là 8 bộ tộc, 8 vùng chiến thuật, từ Hoàng kỳ, Bạch Kỳ, Lam Kỳ v.v…Tám Kỳ này lấy những quyết định quan trọng theo cách bỏ phiếu đa số, nhất là việc kế vị ngôi vua.
Nỗ nhĩ cáp xích lên ngôi Hoàng đế năm 1616, dần dần trở lên lớn mạnh, thống lãnh cả một vùng đông bắc, có lúc lên đến cả sáu bảy vạn quân. Năm 1619, vua Minh sai Binh bộ thị lang Dương Cảo, lãnh 16 vạn quân, thẳng tiến phía đông bắc nhằm tiêu diệt ông, gồm 4 cánh quân : tây lộ, bắc lộ, đông lộ và nam lộ. Bình tĩnh nhận định tình hình, phân tích sự việc, phân tích từng cánh quân của địch, ông đã cho quân Bát kỳ, chỉ có 6 vạn, nhanh chóng chiếm bờ sông Tát nhĩ Hử, chờ cánh quân chủ lực Tây lộ của quân Minh tới. Quả như điều ông tiên đoán, trong trận này ông đã phá tan quân chủ lực của nhà Minh. Những cánh quân tiếp đến, ông tiêu diệt từng cánh một.
Ông chết vào năm 1626, nhưng người ta có thể nói là ông đã gây dựng tất cả những nền móng, để nhà Thanh đánh vào trung nguyên, lập nên nghiệp lớn cho con cháu ông sau này.
Người kế thừa ông là Hoàng thái Cực (1592 – 1643), người con thứ 8 của ông. Ông kế thừa sự nghiệp và chí lớn của cha, chủ trương học hỏi tinh thần dũng mãnh, chiến lược hành quân thần tốc của người Mông cổ, sự uyên bác của người Tàu, nên các vị vua kế nghiệp ông về sau rất thông hiểu văn hóa Trung hoa. Ông cũng nhất quyết đánh xuống trung nguyên, kết thúc chế độ nhà Minh.
Một sự kiện lịch sử nhỏ chứng tỏ sự thất bại của chính sách xây Vạn lý trường thành, bế quan tỏa cảng của triều Minh : Ngày 27/10/1629, Hoàng thái Cực xuất binh, vòng qua thành tuyến Liêu đông, đốt phá Vạn lý trường thành, ở phía tây bắc, vòng đến Hà bắc, tiến vào đốt phá thành Bắc kinh.
Nước Tàu ngày hôm nay, Tập cận Bình có xây bao nhiêu bức tường lửa ( Fire wall) đi chăng nữa, cũng không thể nào cấm được những nguồn thông tin trung thực, những luồng tư tưởng Tự Do, Nhân Bản từ bên ngoài. Sẽ có ngày không xa người dân Tàu sẽ nổi dậy giành lại quyền sống, lật đổ chế độ cộng sản, như ngày xưa người Mãn đã phá Vạn lý trường thành và lật đổ nhà Minh.
Khang Hy là ông vua thứ nhì đời nhà Thanh, sau khi nhà Thanh chiếm được toàn cõi nước Tàu, được coi là một trong 10 vị Đại Hoàng đế của Tàu. Ông không những tỏ ra thao lược về chính trị và quân sự, mà ông còn giỏi cả về văn hóa, nghệ thuật. Chỉ cần người ta nói đến Tự điển Khang Hy, được làm ra thời ông, bằng Hán văn, gồm 47 035 chữ, hay người ta nói đến đồ gốm Khang hy, vừa đẹp về sắc gốm, vừa đẹp về hình tượng vẽ ở trên, cũng đủ chứng minh ông là một vị hoàng đế lớn.
Tuy nhiên cũng như nhà Minh, chỉ có ba bốn vị vua đầu thì khá, nhưng sau đó thì đi vào thoái trào.
Người ta có thể nói giống như nhà Minh, nhà Thanh đi từ chỗ suy thế (1795 – 1850), rồi tới thế diệt vong ( 1850 – 1911).
Thời nhà Minh, khi quân Minh bị Lê Lợi đánh đuổi về Tàu năm 1427, thì liền sau đó là tới thời suy thoái, bắt đầu vào năm 1436.
Với nhà Thanh, sau khi quân nhà Thanh bị Nguyễn Huệ đánh bại ở Việt Nam, năm 1789, thì nhà Thanh cũng bước vào thời kỳ suy thoái.
Thời kỳ suy thoái của nhà Thanh có thể nói là bắt đầu vào cuối đời vua Càn Long, cầm quyền 60 năm từ năm 1735 đến 1795.
Càn long vào cuối đời, có thể vì một phần già yếu, không lo triều chính như lúc còn trẻ, thêm vào đó, lại tiêu xài hoang phí, qua những cuộc du ngoạn phương nam, rất tốn kém. Bên cạnh là Tể tướng Hòa Thân, một con người tham nhũng khét tiếng; có người nói, tài sản của họ Hòa hơn cả ngân khố quốc gia.
Điều này làm chúng ta liên tưởng đến chế độ cộng sản hiện nay của Tập cận Bình: tham nhũng từ trên xuống dưới, không chỉ thủ tướng mà cả cựu và đương kim tổng bí thư, xuống đến tận hang cùng ngõ hẻm, đến một anh cán bộ đảng tầm thường cấp xã. Vào thời Càn Long, còn có những ông quan liêm khiết, chính trực, vì còn trọng Nho giáo, Khổng giáo, lấy nhân, nghĩa, lễ, trí, tín làm đầu.
Ngày hôm nay tại Tàu, sau khi chạy theo lý thuyết Mác – Lê, theo duy vật chủ nghĩa, vứt bỏ mọi giá trị tốt đẹp cổ truyền, lại thực hiện lời dạy của Đặng tiểu Bình: « Mèo trắng, mèo đen không cần biết. Chỉ cần là mèo biết bắt chuột. », từ dân cho chí quan, chạy theo vật chất, không còn chút liêm sỉ, làm giàu, bằng bất cứ thủ đoạn, phương tiện gì, ngay cả giết người, lừa đảo, dối trá.
Thời kỳ diệt vong của chế độ nhà Thanh bắt đầu từ 1850, khi ông vua Hàm Phong, chồng bà Từ Hy, lên ngôi năm 1850 cho tới cuộc Cách mạng Tân Hợi 1911.
Nguyên sự kiện ông vua này chán nản trước tình hình, vận nước, bị liệt cường xâu xé, như chúng ta lấy sự kiện Hồng kông đang nổi tiếng qua những cuộc biểu tinh của sinh viên học sinh hiện này. Vùng đất này bị nhượng cho nước Anh trước đó 8 năm, 1842, rồi tới chiến tranh Nha Phiến, Liệt cường xâu xé. Ông đã cùng một thái giám, ban đêm thường lẻn ra khỏi thành, chơi bời nơi tửu điếm, lầu xanh đến nỗi bị mắc bệnh giang mai, rồi chết sớm.
Con của ông với bà Từ Hy, lên ngôi tức vua Đồng Trị, do 2 người Thái hậu nhiếp chính, Đông cung tức bà Từ An, Tây cung tức bà Từ Hy. Sau đó Từ Hy tìm cách vu khống Từ An, loại bà này, nắm toàn quyền nhiếp chính. Từ đây, nước Tàu đời nhà Thanh quả đi vào thời kỳ diệt vong : không những ngoại loạn, mà còn nội ưu. Sau vua Đồng Trị là vua Quang Tự, người cháu, con người em gái của bà, nhưng bà Từ Hy vẫn toàn quyền nhiếp chính. Ông vua này đã chống đối bà, chủ trương cải cách mạnh cùng với một số trí thức cải cách lúc bấy giờ, như Khang hữu Vi, Lương khải Siêu, cùng một người thầy của vua Quang Tự, ông Đồng Hòa, quyết định biến pháp, năm 1898 : ban hành hiến pháp và nhiều luật lệ mới, để canh tân nước Tàu theo gương nước Nhật và nước Nga. Tuy nhiên cuộc biến pháp này chỉ kéo dài 100 ngày rồi bà Từ Hy trở lại dẹp tan, mặc dầu vậy vua Quang tự vẫn ngồi vì cho tới khi chết năm 1908, rồi bà chết theo. Vua Phổ Nghi lên, ba năm sau, thì có cuộc Cách Mạng Tân Hợi 1911, chấm dứt triều đại nhà Thành.
Cuối đời nhà Thanh, với bà Từ Hy và phe Triều đình bảo thủ, cũng cố dựng lên những bức tường để ngăn chặn tư tưởng tự do từ bên ngoài, nhưng phòng tuyến đã bị chọc thủng qua nhân vật vua Quang Tự, ngay trong triều, để đi đến chỗ xụp đổ.
Chúng ta thấy 2 chính sách bế quan tỏa cảng của 2 triều đại cuối, nhà Minh, nhà Thanh đều thất bại, hoặc vì nội loạn ngoại ưu, hay ngoại loạn nội ưu.
Thời suy thoái và thời kỳ diệt vong của chế độ cộng sản Tàu
Trở về với nước Tàu hiện nay có người hỏi đâu là thời suy thoái và đâu là thời kỳ diệt vong của chế độ cộng sản ?
Đây là câu hỏi khó trả lời vì chế độ cộng sản chưa chấm dứt. Tuy nhiên một cách ước đoán, chúng ta có thể nói:
Thời kỳ suy thoái của chế độ cộng sản bắt đầu từ năm 1989 tới 2014, với sự đàn áp dân, sinh viên và học sinh bằng xe tăng và súng. Chắc chắn có nhiều người khó chấp nhận với nhận định này vì nhìn vào bề ngoài và thực tế thì nền kinh tế Tàu trong giai đoạn này đã tăng trưởng một cách dài hạn và vượt bực, đã đưa tổng sản lượng quốc gia của nước Tầu lên hàng nhất nhì thế giới. Nhưng theo như câu nói của Chu Dung Cơ, cựu thủ tướng dưới thời Giang Trạch Dân, thì nước Tàu chỉ là anh khổng lồ có đôi chân bằng đất sét. Sau biến cố Thiên an môn, những thành tựu ban đầu do chính sách tương đối cởi mở về tư tưởng và chính trị dưới thời Hồ diệu Bang và Triệu tử Dương, nhằm đưa nước Tàu trên con đường phát triển ổn định và quân bình đã bị hủy bỏ và hoàn toàn đi ngược lại. Vì vậy, mặc dù nước Tàu đạt được một số thành quả ngoạn mục về kinh tế qua chính sách « Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa «, nói nôm na dễ hiểu là chính sách kinh tế tư bản rừng rú kiểu mèo trắng mèo đen của Đặng tiểu Bình, kiếm tiền, làm giầu bằng mọi cách, bất chấp thủ đoạn và hậu quả. Đằng sau những cao ốc chọc trời, xa lộ thêng thang, xe lửa cao tốc là những bất công chồng chất trong một xã hội bất ổn, vô đạo đức, vô nhân tâm, người người giết nhau như bầy thú chỉ vì chút ít tiền hay tranh giành địa vị. Ngoài ra những vấn nạn: mâu thuẫn chủng tộc, Tạng, Hồi, Mông, Mãn, Hán, ô nhiễm môi trường, thay đổi khí hậu, thực phẩm độc hại đang giết hại lần mòn hàng tỷ dân Tàu. Đúng như lời ông François Mittérand, Tổng thống Pháp lúc bấy giờ, đã bình luận về vụ đàn áp Thiên an môn 1989:« Một chính quyền dùng súng bắn vào dân, học sinh, sinh viên là một chính quyền dùng súng bắn vào tương lai của mình. » Ngọn lửa Thiên an Môn vẫn âm ỉ cháy trong lòng người dân, trong tâm khảm của hàng triệu thanh thiếu niên, trong lòng của nhửng người mẹ, người cha, chỉ chờ một biến cố nhỏ là có thể bùng cháy kết thúc một chế độ gian xảo, cực ác trong lịch sử nhân loại.
Thời kỳ diệt vong của chế độ cộng sản bắt đầu từ năm 2014, khi xẩy ra vụ Bạc Hy Lai, bị bắt và bị đưa ra tòa, bề ngoài là vì tham nhũng, nhưng theo tin tức đáng tin cậy, thì là âm mưu đảo chính Tập cận Bình, rồi liền sau đó có những vụ ám sát nhưng không thành, khiến cho Từ tài Hậu, nhân vật thứ nhì trong Quân Ủy hội, cùng một số tướng lãnh bị khai trừ khỏi Đảng. Rồi Chu vĩnh Khang, nhân vật thứ ba trong Đảng, bị tuyên bố điều tra.
Nhưng thời kỳ diệt vong này kéo dài bao lâu, người ta chưa thể biết.
Cần lưu ý một điều là chế độ cộng sản, khác với 2 chế độ vừa kể, không chủ trương chính sách bế quan tỏa cảng lúc ban đầu từ năm 1949, khi họ cướp được chính quyền, mà phải nói là từ ngày thành lập năm 1921, đảng cộng sản Tàu đã chủ trương mở cửa, đón nhận những tư tưởng nước ngoài. Nhưng có một điều không may mắn, đáng buồn cho dân tộc và nước Tàu, đó là giới lãnh đạo này chưa đủ trình độ trí thức để biết rõ đâu là cái hay cái đở của văn hóa, văn minh đông phương, đâu là cái hay cái dở của văn hóa, văn minh tây phương, vội vứt bỏ toàn bộ văn hóa đông phương, kiểu như Mao trạch Đông tuyên bố: « Khổng tử là con chó giữ nhà cho bọn phong kiến «, vội nhập cảng lý thuyết Marx, Lenin, cặn bã của văn hóa tây phương.
Giới sĩ phu, trí thức cộng sản Tàu và Việt Nam nên suy ngẫm điều này! (1)
Trở về chính sách cải cách của Tập cận Bình, được che dấu dưới những mỹ từ, nào là chống tham nhũng, lấy lại niềm tin của dân, thực hiện giấc mơ Trung quốc; nhưng bản chất thực là sự đấm đá nội bộ, tranh quyền, trở về chính sách bế quan tỏa cảng, kiểm soát những nhà đối lập mạnh mẽ hơn, cấm dân phát biểu tự do, kiểm sóat dân truy cập Internet v.v…, đây cũng là bắt đầu thời kỳ diệt vong của chế độ cộng sản, như một số người đưa ra giả thuyết này.
Nhưng đâu là chỉ dấu của sự diệt vong ?
Chỉ dấu đầu là sự thanh trừng nội bộ một sống một còn, khi Tập cận Bình tuyên bố: « Tôi không màng đến sự sống chết, tôi không lưu tâm đến việc tiếng tăm của tôi còn hay mất, tôi quyết tâm chống tham nhũng. »
Chỉ dấu thứ nhì là sự nổi dậy của dân Hồng kông. Tất nhiên Hồng Kông không đòi độc lập, nhưng sớm muộn, dân Hồng Kông sẽ đòi tự do, dân chủ, dân cử và dân bầu, chứ không phải là đảng cử dân bầu. Một khi ước vọng này được thực hiện, thì nó sẽ là một vết dầu loang, loang ra những vùng lân cận, như Tây Tạng, Tân cương, Quảng Đông, Quảng tây và tới ngay cả Bắc Kinh.
Đến lúc đó, chế độ cộng sản còn đứng vững không ? Đảng cộng sản Tàu còn tồn tại không ?
Câu trả lời là chế độ cộng sản rất khó tồn tại và đứng vững. Nhưng đó cũng chỉ là dự đoán tương lai. Chúng ta phải kiên nhẫn chờ đợi.
                             Paris ngày 14/11/2 014
                       Chu chi Nam và Vũ văn Lâm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét