Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, ngày 11 tháng 11 năm 2014

Tin thứ Ba, 11-11-2014 - Vị trí của dự án Trung Quốc trên núi Hải Vân trọng yếu như thế nào?

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT
H1<- Chủ tịch nước Trương Tấn Sang gặp Tổng bí thư, Chủ tịch Trung Quốc (TN). “Hai bên trao đổi ý kiến sâu rộng về phương hướng lớn làm sâu sắc quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc“. – Cùng bình luận về những cái bắt tay của ông Tập Cận Bình với các bác lãnh đạo nhà ta (Phạm Viết Đào). – Những kẻ đi bằng đầu gối (DLB).
- Việt-Trung đồng ý giải quyết tranh chấp hàng hải qua đối thoại (VOA). – Chủ tịch Trung-Việt nhấn mạnh đối thoại (BBC). – APEC: Việt Nam và Trung Quốc tỏ thêm dấu hiệu hòa dịu (RFI). “Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang xác nhận rằng Việt Nam sẵn sànggiải quyết các vấn đề biển đảo thông qua đàm phán sao cho các vấn đề này không làm ảnh hưởng đến quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc’.”  – APEC: Việt – Trung sẵn sàng giải quyết vấn đề Biển Đông qua đối thoại (Infonet).
- Việt Nam ‘đánh lén’ Trung Quốc vụ Exxon? (BBC). “Bài trên Hoàn Cầu nói quyết định của Việt Nam tiếp tục dự án khí đốt này với Exxon là ‘vi phạm chủ quyền của Trung Quốc’, đồng thời là hành động thách thức tính hợp pháp và hiệu quả của đường chín đoạn“.
- Mỹ và Ấn Độ theo dõi chặt chẽ nhất cử nhất động của Hải quân TQ (GDVN). – Myanmar thất bại ở Biển Đông, Trung Quốc đòi bàn COC với từng nước (GDVN). – Ít đồng minh châu Á sẵn sàng cùng Mỹ đối phó TQ ở Biển Đông? (GDVN). – VN, Philippines hướng tới thiết lập quan hệ Đối tác Chiến lược (VOA).
- Tổng thống Obama lạc quan về Hiệp định TPP (RFI). – Đàm phán TPP ‘tiến bộ đáng kể’ có cơ hội cho Việt Nam? (VOA). Trợ lý Ngoại trưởng Tom Malinowski: “Chúng tôi đang trông đợi các cuộc đàm phán TPP đưa ra được những dấu hiệu tích cực từ Hà Nội để chúng tôi có thể nói với bên lập pháp Hoa Kỳ rằng Việt Nam thật sự quyết tâm đạt tiến bộ trong lĩnh vực nhân quyền. Một vấn đề đang nằm trên bàn thương thuyết là quyền của người lao động vì đó là một phần trong khuôn khổ của thỏa thuận TPP“.
- Tháng 2/2015: “Deadline nhân quyền” cho Việt Nam vào TPP?  (VNTB). – Việt Nam trước ngưỡng cửa TPP (RFI). Ông Nguyễn Đình Lương: “Không có một hệ thống pháp luật và môi trường kinh hoanh phù hợp với TPP, thì không thể khai thác được lợi thế của TPP”.
- Nội tình cuộc gặp lãnh đạo Trung – Việt tại Thành Đô (NCQT). “Tối hôm ấy Nguyễn Văn Linh xúc động viết bốn câu thơ: ‘Huynh đệ chi giao số đại truyền, oán hận khoảnh khắc hóa vân yên, tái tương phùng thời tiếu nhan khai, thiên tải tình nghị hựu trùng kiến’.
- Vị trí của dự án Trung Quốc trên núi Hải Vân trọng yếu như thế nào? (Infonet). “Theo Đại tá Thái Thanh Hùng, nguyên Chỉ huy phó Bộ chỉ huy Quân sự TP Đà Nẵng, dự án Trung Quốc trên núi Hải Vân nắm ở vị trí ‘yết hầu’ có thể chia cắt đất nước, khống chế toàn bộ vịnh Đà Nẵng!
- Những điều đáng nhớ về “Bức tường ô nhục” ở Berlin (Tuấn Khanh). “Khi B. Clinton đến thăm vào năm 1994, ông nói với đám đông người dân Berlin, ‘Các bạn đã chứng minh rằng không có tường nào có thể mãi mãi giam giữ được sức mạnh vĩ đại của tự do‘.” – JB Nguyễn Hữu Vinh: Không chỉ có một bức tường Berlin ô nhục (Blog RFA).  – Ô nhục này dành cho ai? (NV).
- Sau 25 năm Việt Nam vẫn kém Đông Âu (BBC). “Thậm chí dân Albania, quốc gia nghèo nàn lạc hậu nhất châu Âu từ thời cộng sản đến nay, và chưa là thành viên EU vẫn có thu nhập 3800 USD, bỏ xa Việt Nam ở mức 1600 USD.  Cuộc chiến khốc liệt sau khi Nam Tư tan rã từng làm nhiều người Việt Nam lo sợ.  Nhưng nay các nước đó đều ổn định, phát triển và giàu có hơn Việt Nam“.
- Đâu rồi Sài gòn thời còn là Hòn Ngọc Viễn Đông? (FB Thái Bá Tân). “Giờ Sài Gòn nhếch nhác,/ Thua đứt Singapore./ Gọi Bangkok bằng cụ./ Thua cả thằng In-đô“.
- RSF lên án vụ đe dọa đối với blogger Phạm Minh Hoàng (RFI). “Ông Benjamin Ismail, phụ trách văn phòng Châu Á –Thái Bình Dương của RSF tuyên bố : ‘Một hành động bạo lực như vậy là không thể chấp nhận được, hơn nữa khi lực lượng công an có liên quan đến vụ này’. RSF cho rằng, mặc dù ông Phạm Minh Hoàng và ông Nguyễn Bắc Truyển đã bị kết án tù vô lý và quá mức, nhưng cả hai người đã thụ án xong. RSF yêu cầu chấm dứt ngay lập tức việc quấy nhiễu liên tục, các hù dọa và dùng dao đe dọa nhắm vào các blogger và gia đình họ“.
H1- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh: Thư phản hồi giấy mời làm việc (DLB). – Một buổi trình diện định kỳ hàng tháng của Luật sư Lê Công Định (FB LS Lê Công Định/ Nguyễn Tường Thụy). “Một câu hỏi được nêu ra thường xuyên đối với mỗi bài viết của tôi là: ‘Anh viết bài này với mục đích gì, nhằm truyền đạt điều gì?’ Tôi trả lời rằng, suy nghĩ là suy nghĩ, cảm xúc là cảm xúc, chẳng có mục đích gì, trừ phi các anh suy diễn một mục đích nào đó cho nó, nhưng đó là sự suy diễn của các anh, chứ không phải của tôi“.
- Con gái nhà báo Trương Minh Đức bị sách nhiễu (DLB). – Chiến dịch đàn áp dân chủ ở Việt Nam kéo dài bao lâu? (NV). Kéo dài cho tới khi chế độ này sụp đổ…
- LUẬT TÙ VÀ ĐÒN TÙ (phần 1)    —    LUẬT TÙ VÀ ĐÒN TÙ (phần 2)   —   LUẬT TÙ VÀ ĐÒN TÙ (phần 3)   –   LUẬT TÙ VÀ ĐÒN TÙ (phần 4)   —    LUẬT TÙ VÀ ĐÒN TÙ (phần 5) (FB Đỗ Trường Giang).
- HỆ LUỴ ĐIỀU LUẬT 258 CỦA BỘ LUẬT HÌNH SỰ (Phần 1)   —   HỆ LUỴ ĐIỀU LUẬT 258 CỦA BỘ LUẬT HÌNH SỰ (Phần 2)   —   HỆ LUỴ ĐIỀU LUẬT 258 CỦA BỘ LUẬT HÌNH SỰ (Phần 3)   –   HỆ LUỴ ĐIỀU LUẬT 258 CỦA BỘ LUẬT HÌNH SỰ (Phần 4) (Phạm Viết Đào).
- Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam công bố kết quả Giải Nhân Quyền Việt Nam năm 2014 (Nguyễn Tường Thụy). – Video: RFA phỏng vấn đại diện Mạng Lưới Nhân Quyền VN (RFA). – Đại Hội Thế Giới Văn Bút Quốc Tế tưởng nhớ nhà giáo Đinh Đăng Định và các thi văn hữu đã mất trong năm qua (Ba Sàm).
- Kha Lương Ngãi: Nhật ký thăm viếng bất thường lần thứ 3 (Ba Sàm). “Nếu Đảng tiếp tục độc quyền, độc tài thì thảm họa mất nước và sụp đổ chánh quyền là không thể tránh khỏi mà gần trọn cuộc đời tôi gắn liền với sự nghiệp cách mạng dưới sự lãnh đạo của Đảng nên tôi rất lo sợ sụp đổ, mất nước xảy ra. Vì độc quyền, độc tài luôn dẫn đến thủ tiêu dân chủ ngay trong nội bộ Đảng và độc tài sẽ đi liền với tham nhũng, áp bức, bóc lột nhân dân. Đó chính là thực trạng hiện nay“. – Không Thiết Chế Chính Thể Dân Chủ Là Không Thể Có Dân Chủ (Việt Báo).
- Nguyễn Thị Từ Huy: Con đường của IDS (Blog RFA). Milovan Djilas, cựu Phó tổng thống Nam Tư: “Dù sao mặc lòng, thế giới sẽ tiếp tục thay đổi, sẽ đi theo con đường mà nó đã chọn, con đường mà nó đã bước chân lên, con đường dẫn đến sự hợp nhất, tiến bộ và tự do. Sức mạnh của hiện thực, sức mạnh của cuộc đời đã luôn luôn và sẽ mãi mãi mạnh hơn mọi áp bức, hiện thực hơn tất cả mọi lí thuyết“.
- Hồ sơ Dân oan từ tuần 76 – 83 (DCCT). – Con đường trở thành dân oan – Những chị Dậu ngày nay * (FB Liberty/ BVN). – Đòn thù thâm độc của công an trại giam (RFA). Anh Trịnh Bá Phương: “Qua lời cô Nguyễn Thị Ngân thì mẹ tôi bị nhốt cùng hai tù nhân bị nhiễm HIV từ khi bị bắt vào“.
H1- CẤP BÁO TỪ CỘNG ĐỒNG MENNONITE BÌNH DƯƠNG (FB Phan Văn Lợi). – Côn đồ lại quậy phá Hội thánh Tin lành Mennonite Mỹ Phước 1, tỉnh Bình Dương (Dân Quyền). – Hội thánh Tin lành Mennonite Mỹ Phước 1 lại bị quậy phá (SBTN). – Hội thánh Tin lành ở Mỹ Phước, Bình Dương lại bị sách nhiễu tấn công (RFA). =>
- VN ĐÃ THỰC SỰ TIẾN BỘ VỀ NHÂN QUYỀN? (FB Trần Thu Nam).
- Thực chất của học tập làm theo tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh (DLB).
- Nguyễn Hưng Quốc: Những ý nghĩ rời (Lời nói đầu) (Blog VOA). “Chính quyền Việt Nam hiện nay không tin vào chủ nghĩa xã hội, không tin vào chủ nghĩa tư bản và cũng không tin vào lý thuyết kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa: Họ chỉ tin vào tiền, nhất là tiền trong túi họ. Họ không bảo vệ giai cấp vô sản, không bảo vệ đất nước, không bảo vệ độc lập, không bảo vệ tự do: Họ chỉ bảo vệ chính quyền. Họ không chống Mỹ, không chống Trung Quốc, không chống lại nước nào cả: Họ chỉ chống lại nhân dân“.

- CHẾ ĐỘ PHONG KIẾN Ở LIÊN XÔ (1)   —    Chế độ phong kiến ở Liên Xô (2)   –   CHẾ ĐỘ PHONG KIẾN Ở LIÊN XÔ (3)   –   CHẾ ĐỘ PHONG KIẾN Ở LIÊN XÔ (4)   –   CHẾ ĐỘ PHONG KIẾN Ở LIÊN XÔ (KỲ 5) (Văn Việt). – GIẢI “PHƯƠNG TRÌNH SATAN ĐỎ” – TÌM “X…Y…Z”; THUỘC HÀM SỐ “MÙA ĐÔNG CHẾT CHÓC” Ở UKRAINE (1932-1933)! (FB Anh Ba Phi).
- Tại sao không? (FB Minh Đức Lê). “Trong thời cộng sản còn cai trị Ba Lan, những người thuộc Công Đoàn Đoàn Kết đã làm những việc tưởng chừng như chuyện tào lao nhưng không ngờ có những kết quả rất to lớn, góp phần làm chủ nghĩa cộng sản tại Ba Lan sụp đổ“.
- Huỳnh Ngọc Tuấn: Một nền giáo dục mị dân (DLB). “Một xã hội không có giới trí thức đúng nghĩa để sáng tạo và lãnh đạo thì mục tiêu công nghiệp hóa, hiện đại hóa thật khó khăn vô cùng chứ đừng nói gì xây dựng một đất nước văn minh tiên tiến như Hàn Quốc- Nhật bản…
- Quyền tiếp cận thông tin: Không thể “mật hóa” tràn lan (BLA).  – Tại sao không được nghe đài địch? (Diễn Ngôn). – Tránh Né Công Kích: Thêm Một Đe Dọa Nhắm Vào Tự Do Ngôn Luận (Quê Choa).  – Huy Đức: “Nghệ thuật nâng bi” của báo chí Việt Nam- kỳ 1 (Dân News).
091215-D-9880W-023- Nguyễn Đình Ấm: Ông Phùng Quang Thanh dối trá Quốc hội? (BVN). – Phải đưa tướng Phùng Quang Thanh vào danh sách ‘ác ôn’ cần lưu ý! (DLB). – DỰ ÁN LONG THÀNH CÓ CHÍNH ĐÁNG? (FB Nguyễn Đình Ấm).
- Đại tướng ơi, nhân dân “tâm tư” sổ phong thần hơn là phong tướng! (DLB). – Tâm tư – Ông BTQP Phùng Quang Thanh “tâm tư”… (Mai Tú Ân).
- Hai nông dân Việt được Campuchia trao huân chương Đại tướng quân (MTG). – Đại tướng tâm tư, có ngay Đại tướng quân! (Blog RFA). “Ông quên lính để nghĩ tới quan, tới tướng. Ông quên chuyện phòng thủ lãnh thổ mà đem chuyện Mác-Lê Nin ra xin sỏ. Ông làm như Mác-Lê Nin là vũ khí giết được kẻ thù và cố tình không thèm biết cái chủ thuyết ấy nó đã hôi ê từ lâu lắm rồi.  Lời kêu van thống thiết của ông trước Quốc hội chưa được giải quyết thì nước bạn ban cho ông ngay một Đại tướng quân, người hoàn toàn có khả năng lãnh đạo Học viện Kỹ thuật Quân sự Việt Nam“.
- Những con số tướng lãnh VN: nên hiểu như thế nào? (Nguyễn Văn Tuấn).
- Luật gia Trần Đình Thu: Tôi khẳng định ông Hoàng Hữu Phước đã bị tâm thần thể nhẹ (Quê Choa). “Tôi đề nghị Quốc hội cần có giải pháp giám định sức khỏe tâm thần của ông Phước… Đừng để một ngày nào đó, khi căn bệnh của ông Phước bùng phát bất ngờ trong một phiên họp Quốc hội đang truyền hình trực tiếp, cả thế giới phải chứng kiến một nghị sĩ Việt Nam lên cơn la hét hoặc thậm chí cởi áo quần nhảy múa điên cuồng trên màn hình“. – Chữa bệnh cho nghị Phước! (FB Mai Tú Ân/ Dân News). – Sức khỏe tâm thần của người ứng cử (PLTP).
- Đoàn kết là yếu tố có ý nghĩa quyết định (TN). – KHÁI NIỆM VỀ CÂU CHỮ VÀ PHÍA SAU SỰ HIỂU BIẾT CỦA LÃNH ĐẠO! (FB Khuất Dương Hiền).
- Lấy phiếu tín nhiệm rồi chất vấn cho công bằng (VNN). – Phiếu tín nhiệm: Báo cáo khách sáo đọc biết ngay (VNN). – Bỏ phiếu tín nhiệm quốc hội 15/11: Những ai sẽ “được” từ chức? (VNTB).
- Đề xuất Quốc hội chọn Thủ tướng, 4 Bộ trưởng trả lời chất vấn (DT). – Thủ tướng và 4 Bộ trưởng sẽ trả lời chất vấn (TN).  – “CHÍNH PHỦ CHỊU TRÁCH NHIỆM TRƯỚC NHÂN DÂN” THẾ NÀO??? (FB Nguyễn Văn Hoàng). Chờ mai Quốc hội chất vấn Thủ tướng Chính phủ thì sẽ biết… - Hiến kế cho anh Ba Ếch (FB Trương Nhân Tuấn).
- ĐBQH Uông Chu Lưu: Chiếm nhà công vụ là có… tư lợi! (ĐV).
- Quyền im lặng gây “phiền nhiễu” như thế nào? (Đoan Trang). – Quyền im lặng và trách nhiệm phải nói (GDVN). “Quyền im lặng là quyền con người, là quyền tự làm chủ bản thân do đó nếu quyền im lặng của họ bị tước đoạt thì rất có thể họ cũng bị tước quyền được nói“. Nói “Quyền im lặng là quyền con người” coi chừng bị ông “nghị rau muống” Đỗ Văn Đương phản bác đấy. Với ông “nghị rau muống” thì Quyền im lặng không phải quyền con người! (DLV).
H1- ‘Chưa yên tâm về vụ ông Huỳnh Văn Nén’ (PLTP). – Án oan chồng án oan đối với Huỳnh Văn Nén chăng? (DT).  – Sếp điều tra trần tình vụ Huỳnh Văn Nén (PLTP).  – Viện trưởng VKSND tối cao phủ nhận “tình tiết mới” trong kỳ án vườn mít (DT). – Ba năm kêu oan vì không cầm lái (PLTP).  – Không sử dụng chứng cứ do tra tấn mà có! (MTG).  – Quốc hội yêu cầu chấm dứt án oan sai, bức cung, nhục hình (PLTP).
- Nghi án Bio-Rad hối lộ 2,2 triệu USD: Nhiều giám đốc bệnh viện ngạc nhiên! (MTG). – Nghi án hối lộ quan chức VN: Ai đang sử dụng sản phẩm “độc quyền” của Bio-Rad? (LĐ). – 6 doanh nghiệp có đơn hàng nhập khẩu thiết bị từ Công ty Bio – Rad (TN).  – Tham nhũng có yếu tố nước ngoài: Cơ quan chức năng bó tay? (TT). – Hối lộ ở Việt Nam, cớ gì xử ở Mỹ? (VOV). – Này đồng chí Nguyễn Thị Kim Tiến: đập chuột coi chừng vỡ bình!!! (DLB).
- Đức Ông ‘Xí Tà tà’ ra tay (Bùi Tín) (Thông Luận). “Trong khi ở Trung Quốc họ chống tham nhũng mạnh mẽ đến thế, ngành công an trong sạch hóa để chống tham nhũng, Ban kỷ luật – thanh tra trung ương đảng năng động là thế mà Ban nội chính của đảng CS VN đang tê liệt, Ban kiểm tra trung ương càng liệt hẳn, các thanh tra chính phủ chỉ lo bán chức tước ăn tiền. Hãy biết giật mình“.
- Một năm đầy sóng gió của Chủ tịch tỉnh Bình Dương (VNN). – Chưa đóng cửa KDL Đại Nam: UBND Bình Dương nhượng bộ ông Dũng? (GDVN).  – Đại Nam nhân vật: Huỳnh Uy Dũng (FB Hoàng Linh). – Phó Thủ tướng: Không để ùn tắc kéo dài ở Đại Nam (VNN). – Bình Dương không o ép Đại Nam (PLTP).
- Hải Dương dự định xây dựng Trung tâm hành chính hàng nghìn tỉ đồng Hải Dương: Trụ sở hoành tráng vẫn xin ‘đốt’ nghìn tỷ xây mới (Infonet).
- Hà Nội: Công dân “choáng” với giá dịch vụ làm sổ đỏ hàng chục triệu đồng (DT).
- Ngành vận tải đáng xấu hổ (TN). – Bùi Hoàng Tám: Bộ trưởng Thăng và lời cảnh báo: “Ghế của ông lung lay…!” (DT).  – ‘Ghế ông lung lay’ và mạng người rẻ thế… (ĐV). – Tai nạn đường sắt Cát Linh – Hà Đông: Lập Hội đồng kỷ luật Chủ tịch Cienco 1 (TN). – Tai nạn chết người ở đường sắt trên cao đã được báo trước nửa tháng (GDVN). – Hãy đoạn tuyệt với những cái chết bất ngờ, “ngẫu hứng”! (DT). – Cầu làm sao hết được kiếp nạn (LĐ). “Để giảm được TNGT, không chỉ bằng những bài kinh của tăng ni Phật tử, không chỉ là đạo, mà rất đời“.
- Thực hiện “Năm trật tự văn minh đô thị” tại Hà Nội: Công an quận Hoàn Kiếm đã làm “xấu” đi hình ảnh Thủ đô (Thanh Tra).
- Cát tặc côn đồ bị Bộ Công an vây bắt lộng hành thế nào? (VTC).
- Nhiều tín hiệu bất an, xã hội sẽ đi về đâu? (MTG).
- Đình công 10 ngày, công nhân bị trừ 12 ngày lương (NV).
- Các cuộc đấm đá của Cộng hòa và Dân chủ không phải là tranh chấp quyền lực thuần túy mà thật ra là nhằm chứng minh cho cử tri thấy ai tài hơn ai và ai mới thật sự xứng đáng lãnh đạo nước Mỹ (FB Mạnh Kim).
- Sinh viên Hồng Kông biểu tình trước trụ sở phái bộ Trung Quốc (RFI). – Ông Đổng Kiến Hoa: Đã đến lúc kết thúc ‘Chiếm Trung tâm’ (Tin Tức).
H1- 5 điều Obama nên làm trong chuyến công du châu Á (TN). – Tổng thống Obama đến Trung Quốc (VOA). – Trung Quốc nồng nhiệt đón tiếp TT Obama bất chấp các căng thẳng (VOA). Ông Obama: “Hoa Kỳ hoan nghênh sự trỗi dậy của một nước Trung Quốc thịnh vượng, hoà bình và ổn định. Tôi muốn nhắc lại điều đó“. – Hôm nay Tổng thống Barack Obama đến Bắc Kinh dự APEC. Trong tư thế gì? ().
- APEC : Obama và Tập Cận Bình tìm kiếm đồng thuận về “khí hậu” (RFI). – APEC: Tổng thống Mỹ kêu gọi Trung Quốc mở cửa thị trường (RFI).
- Thượng đỉnh đầu tiên giữa Tập Cận Bình và Shinzo Abe (RFI). – APEC 2014 : Nhật-Trung bằng mặt chẳng bằng lòng (RFI). – Trung-Nhật đồng ý nối lại đối thoại an ninh và chính trị (VOA). – Cái bắt tay hơi lạnh của ông Tập (BBC).
- Trung Quốc hòa dịu hơn đối với Đài Loan sau 1 năm nhiều bất bình (VOA).
- Trung Quốc đầu tư gần 20 tỷ USD vào Indonesia (ĐV).
- Thế giới trong mắt Trung Quốc (BBC).
- Mao Trạch Đông qua sách báo TQ ngày nay: Kỳ 77: Tần Thủy Hoàng dưới màu cờ đỏ   —   Kỳ 78: Ấn Độ “cần có vũ khí hạt nhân để răn đe Trung Quốc”   —   Kỳ 79: Mao Trạch Đông và Chủ nghĩa Đại Hán trên núi tuyết    —   Kỳ 80: Những bí ẩn dưới điện Potala    —   Kỳ 81: Xác ướp của các lạt-ma Tây Tạng (MTG). – Mao Trạch Đông trong con mắt người Trung Quốc hiện nay (Kim Dung).
- Tại sao Bình Nhưỡng thả tù nhân Mỹ? (TT). – Vì sao Bắc Triều Tiên phóng thích các công dân Mỹ? (VOA). “Qua việc phóng thích ba người đàn ông đó, phía Bắc Triều Tiên đã lấy đi một điểm thảo luận của chính quyền Tổng thống Obama khi ông Obama gặp các nhà lãnh đạo Trung Quốc nhằm tìm cách yêu cầu Bắc Triều Tiên từ bỏ chương trình hạt nhân của nước này“.

- PHẠM THÀNH THÔNG BÁO (FB Phạm Thành). – THÔNG TIN MỚI NHẬN TỪ CÔNG AN HÀ NỘI.Cơ quan An ninh điều tra – Công an thành phố Hà Nội nhận được hai văn bản của Hội Nhà văn Việt Nam và Tập đoàn Bưu chính viễn thông Việt Nam cung cấp thông tin, tài liệu về việc ông Phạm Chí Thành trú tại 121 ngách 128C/27 phố Đại La- phường Đồng Tâm có nhiều bài viết phát tán trên mạng Internet có nội dung chỉ trích các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, nói xấu chế độ”.
- Ai làm đất nước tôi ra nông nỗi này! (FB Nguyễn Thiện Nhân). “Quân đội VN có đến 489 tướng! Ông Phùng Quang Thanh đề nghị phong thêm tướng để anh em khỏi “tâm tư”. Họ chia chác hư danh như thế đấy!… Ngân sách đang thâm thủng nặng nề, nợ công đáng báo động, môi trường ô nhiễm, rừng xanh bị tàn phá, các thành phố lớn bị ngập lụt trong mưa...”
- Bất khả tha thứ (DLB). “Họ đã đưa tượng ông Hồ Chí Minh vào chùa thờ như Phật. Họ ca ngợi ông Đỗ Mười như Bồ Tát. Và mới đây trên báo chí, người ta thấy hình ông Nguyễn Tấn Dũng, tràng hạt trên tay, ngồi dưới chân Đức Phật trong một ngôi chùa Ấn Độ“. – CUỒNG TÍN CON ĐẺ CỦA CHÍNH SÁCH NGU DÂN (TNM).
- Về việc VN sẽ chi $20 triệu mở 24 đài TV và phát thanh ra hải ngoại: VUNG TIỀN TỰ SƯỚNG ! (TNM). – ‘Tiếp cận và đối thoại’ với Việt Cộng? (NV).
- Nguyễn Đăng Quang: HỘI CHỨNG HỖ XUÂN MÃN (Nguyễn Tường Thụy). “Nếu Đảng thực sự chống tham nhũng và thật lòng muốn diệt cái ‘bộ phận không nhỏ’ kia thì Đảng phải hành động ngay,hành động gấp và hành động mạnh hơn nữa! Nếu không thì chính bọn chuột bọ tham nhũng sẽ là những kẻ sẽ giết sống ĐCSVN một ngày không xa!
- ĐBQH Dương Trung Quốc: ‘Chống tham nhũng như tập trận giả’ (VTC). – Một thông tin rúng động… quan tham! (DT). “Đó là tin các nền kinh tế châu Á – Thái Bình Dương đã tăng cường nỗ lực nhằm khôi phục tài sản và thành lập một mạng lưới nhằm chia sẻ thông tin về tham nhũng. Qua đó, nhất trí hợp tác về việc dẫn độ các quan chức tham nhũng“.
KINH TẾ
- Quốc hội tán thành mục tiêu năm 2015 GDP tăng 6,2%, CPI khoảng 5% (DT). Phải chờ Quốc hội “tán thành” thì GDP ở Việt Nam sang năm tới mới tăng được tới mức đó?!
- Bộ trưởng Bùi Quang Vinh: Hết thời thích thì cho (VNN). – DN đâu có ‘bê’ được quyền tự chủ trình ai? (VNN). – Rà dự án ‘cắt’ chục ngàn tỷ:Vì ai xin được thì… xin? (ĐV).
- Toàn cảnh kinh tế Việt Nam 10-11-2014 (VietFin). – Tổng quan chuyển động Tài chính – Ngân hàng 10-11-2014 (VietFin).
- Vào chợ mỗi ngày TTCK 10-11-2014 (VietFin). – Cuối giờ dòng tiền bất ngờ dừng tay, chứng khoán đỏ sàn (TTXVN). – Cổ phiếu cần quan tâm ngày 11/11 (ĐTCK). – Nhận định thị trường ngày 11/11: Chưa sẵn sàng cho xu thế phục hồi (ĐTCK). – Góc nhìn 11/11: Vẫn còn trong thế giằng co! (Vietstock).
- Ngân hàng nhà nước giải quyết vụ tiền tiết kiệm“bốc hơi” (TT).
- Việt Nam phát hành 1 tỷ USD trái phiếu ra thị trường quốc tế (VTV).
- Quốc hội đồng ý tăng lương từ ngày 1/1/2015 (DT). – Tăng lương tối thiểu vùng từ tháng 1/2015 (VNN). – Phương án tăng lương từ 1.1.2015: Cần loại bỏ yếu tố cào bằng (LĐ). – Còn nhiều dư địa để tăng lương (DT).
- La Dalat: Chiếc xe hơi Made in Vietnam vang danh một thời (BizLive).
- Hột Vịt Lộn Long An và bài học ‘biến rác thành tiền’ – Kỳ 1: Thuốc chích ngừa “nuôi” hột vịt lộn (NV). – Hột Vịt Lộn Long An và bài học ‘biến rác thành tiền’ – Kỳ 2: Bài học ‘Biến rác thành tiền’ và học công thức làm ra tiền
- Việt Nam làm từ thiện cho nước ngoài: Đi ngược thế giới! (ĐV). “Việt Nam đang có chính sách trợ cấp cho người tiêu dùng nước ngoài, nếu cứ tiếp tục bán rẻ thóc gạo như thế này“.
- Việt Nam nhập mạnh từ Trung Quốc nhưng hàng xuất giảm (ĐV). – Nhập siêu từ Trung Quốc sắp đạt kỷ lục mới (MTG). “Theo các con số thống kê của Bộ Công Thương thì trong 9 tháng đầu năm 2014, Việt Nam đã nhập siêu từ Trung Quốc 20,17 tỉ USD. Một mức thâm hụt thương mại mới trong giao thương giữa Việt Nam với Trung Quốc sắp được thiết lập“.
- VN dẫn đầu ASEAN xuất khẩu vào Mỹ: Chỉ là xuất khẩu ‘hộ’? (ĐV).
- Samsung bơm thêm 3 tỷ đô la vào Việt Nam (RFI). – Samsung mở nhà máy mới ở Việt Nam (BBC).
- TQ, Nam Triều Tiên đạt thỏa thuận về mậu dịch tự do (VOA).
- Thị trường chứng khoán TQ sắp thay đổi vĩnh viễn (KP). – Số liệu từ Mỹ và Trung Quốc tăng động lực cho chứng khoán châu Á (TTXVN).
- Tổng thống Nga tin tưởng đồng Rúp sẽ sớm ổn định (RFI). – Putin: ‘Nga đủ lực chống đỡ cho đồng rúp’ (BBC).

VĂN HÓA-THỂ THAO
- Bàn lại vấn đề tác giả “Bình Ngô đại cáo” và “Quân trung từ mệnh tập” (TCTP).
- CHUYỆN XƯA – NAY MỚI NÓI – KỲ 12 5 – Chuyện rìa….đại hội Hội nhà văn (kỳ 2) (Nhật Tuấn).
- Nhà văn NHẬT TIẾN : THỀM HOANG – KỲ 16 (Nhật Tuấn). – PHẠM THẮNG VŨ – Con sóng dữ – KỲ 36
- Trần Đình Sử: THƯƠNG TIẾC NGUYỄN ĐĂNG NA (Tễu). – Phạm Đình Chương (Phan Nguyen).
- CAO XUÂN THƯỞNG – CÁI GIẾNG LÀNG TRONG TRẺO THỜI HIỆN ĐẠI CỦA ĐẤT DIỄN CHÂU (Nguyễn Trọng Tạo).
H1- Đọc Sống sao trong thời đại số? của dịch giả Hoàng Thạch Quân (Văn Việt). =>
- Hồn Việt phê phán nhà văn Đà Linh, vanvn.net phụ hoạ… (*) (Văn Việt).
- Văn nghệ thời nay: Từ hiện thực bắt bớ đến tì thiếp (VNTB).
- Về “nghi án” bí ẩn trong lịch sử thi ca Việt (DT).
- Đỗ Trường: Thanh Sơn Bành Thanh Bần, người tải đạo bằng thơ (ĐCV).
- “Toàn dân yêu thơ sơn hà nguy biến” (FB Nguyễn Đình Bổn).
- Chôn Vùi- Mã Hóa- Thiên Đường, Địa Ngục, Và… (Da Màu).
- Viết cho con gái. Cha là một kẻ đáng khinh… (FB Mai Tú Ân). – Đời cua đời cáy (FB Tony BS).
- Giới trẻ Hà Nội đội mưa lan tỏa “tử tế” (DT).
- “Nỗi lòng người đi” hay “Tôi xa Hà Nội”? (Baron Trịnh). – : Nỗi lòng người xa Hà Nội, người ở Hà Nội (BBC).
- Nhật ký ông chồng “thấp cơ thua trí đàn bà” (Kim Dung).
- Những sai lầm của PGS.TS Nguyễn Công Lý trong sách “Giải thích từ ngữ Hán Việt trong sách giáo khoa…” (kỳ II) (TCTP). Mời xem lại kỳ I: Những sai lầm của PGS.TS Nguyễn Công Lý trong sách “Giải thích từ ngữ Hán Việt…”
- Học văn học Việt Nam ở Đại học Mỹ (PBVH).
- Cái miếu ở Bataan: Linh quyền người chết và nhân quyền người sống (NV Blog).
- ĐÂM TRÂU, ĂN TRÂU HAY… TẾ TRÂU (Văn Công Hùng).
- Trần Gia Phụng – Tại Sao Quảng Nam Hay Cãi? (DĐTK).
- BIẾN DI TÍCH 400 TUỔI THÀNH……1 NGÀY TUỔI (FB NKYN).
- Thăm Thành Nhị Ðiều cổ kính (NV).
- Đưa hầu đồng vào giảng dạy cho sinh viên ngành văn hóa, du lịch (MTG).
- Qui ước đạo đức của các dịch giả Mĩ (Phạm Nguyên Trường).
- Trần Công Hưng: Trận cầu đinh giải Ngoại hạng ‘kém hấp dẫn’ (BBC).

- NHÀ THƠ VÀ NHỮNG NGỌN ĐÈN DẦU (Nguyễn Trọng Tạo).
GIÁO DỤC-KHOA HỌC
- Cảnh báo từ khảo sát bất ngờ của một thầy giáo (VNN).
- Ai dám bỏ tiền tỷ ra để biên soạn sách giáo khoa? (DT).  – Cách làm mới về sách giáo khoa phổ thông (Tin Tức).
- Thu nhập giảng viên An-nam (2) – Dạy thêm được bao nhiêu? (Baron Trịnh).
H1<- 20/11, nhà trường xin từ chối nhận quà của phụ huynh (DT).
- Mỹ đào tạo nhiều tỷ phú nhất thế giới (DNSG/ DT).
- Một số loại thực phẩm có thể âm thầm làm trí nhớ, tiêu diệt thông minh (GDVN).
- Phẫu thuật lấy ra hàng trăm viên sỏi từ 1 quả thận (DT).
- Cách truyền đạt thông tin y khoa dễ hiểu (FB Nguyen Tuan).
- Phụ nữ Florida sống lại sau khi tim ngừng đập 45 phút (NV). Bài tiếng Anh: Florida mom survives 45 minutes with no pulse after childbirth (CBS/ AP).
- Cho trẻ sơ sinh ngủ ở đâu là an toàn nhất? (RFA). “Theo các bác sĩ nhi khoa, nơi ngủ an toàn nhất cho trẻ vẫn là nôi của trẻ. Còn bác sĩ Jeffrey Colvin thì cho rằng, nếu không thể nằm trên nôi thì cho trẻ nằm trên sàn nhà còn tốt hơn nằm trên sofa hay giường của người lớn với nệm mềm và chăn gối mềm xung quanh“.
- Các nhà khoa học được ca ngợi, thưởng tiền tại lễ trao Giải Đột phá (VOA).

- Mỹ dậy học sinh tiểu học cái gì ? (FB April Nguyễn). “Tôi có quyền tìm hiểu về bản thân của tôi ở đây/ Có nghĩa là tôi sẽ được tự do/ Phát biểu tình cảm/ Và ý kiến của tôi mà không bị gián đoạn hoặc bị trừng phạt“.
- Thu hút nguồn lực nghiên cứu trẻ: “Thiếu rừng thì hổ sẽ đi”! (HNM).
XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG
- Đã tìm thấy thi thể linh mục mất tích thuộc giáo phận Bà Rịa (DCCT).
- XE ĐIÊN (Phọt Phẹt). – Xe ‘điên’ gây tai nạn liên hoàn: Bàng hoàng cái chết của chàng DJ trẻ (VTC). – Thương vong do tai nạn giao thông ở VN nhiều hơn bất kỳ cuộc xung đột vũ trang nào đang diễn ra trên thế giới (FB NKYN). “Số người chết trong 10 THÁNG nhiều hơn cả số lính Mỹ tử thương tại Iraq trong 10 NĂM“.
H1- “Con còn sống được bao lâu nữa mẹ ơi ?!” (DT). – Nỗi đau của người cha nhìn những đứa con lần lượt… chết (DT).  – Cha chết, mẹ ung thư, tương lai cậu bé 9 tuổi trở nên mịt mù (DT). =>
- Quảng Bình: Dân hoang mang vì tin đồn bệnh lạ do “bùa ngải” (DT).
- Chân dung “thánh nổ” và cuộc sống lận đận của gã bói bịp đa tình (ĐSPL).
- Chặt chém xứ người – xứ ta (DT).
- Kỳ 4: Vật nuôi 4 chân ‘tự tử’ ở Bắc Giang: Bức màn bí ẩn (VTC). Mời xem lại: Kỳ lạ ngôi làng ở Bắc Giang 10 năm không nuôi được vật 4 chân – Kỳ 1: Ký ức kinh hoàng của gia đình chết sạch gia súc    —   Chuyện lạ ở Bắc Giang: Vật nuôi thi nhau ‘tự tử’ – Kỳ 2: Đem vật nuôi gửi nơi khác vẫn chết    —   Vật 4 chân ‘tự tử’ ở Bắc Giang: 50 nhà khoa học tìm lời giải! – Kỳ 3: Không thể giải thích (VTC).
- “Nuôi yến”, tận thu sản vật thiên nhiên (RFA). “Khi người dân xây nhà nhử chim yến sẽ gọi nhử với tầng số thấp đủ để gọi chim yến từ ngoài khơi vào đất liền nhưng khi vào đến đất liền, nó lại bị lôi cuốn bởi tầng số mới của các nhà quan chức và người Trung Quốc, cuối cùng, nhà nhử yến của người dân chỉ lèo tèo vài con vào nhả tổ, đa phần chui vào nhà nhử của người Trung Quốc và các quan chức“.
- Vì sao ở Tây ít ô nhiễm môi trường? (FB Phương Dung Lê).

- “Làng ung thư” do dùng nước giếng (TN). “Theo ông Pháp trong vòng 7 năm trở lại đây, toàn xóm có 37 ca mắc ung thư, hiện có  8 ca đang trong tình trạng nguy kịch. Tính sơ bộ thì tỉ lệ mắc bệnh ung thư trong xóm chiếm khoảng 4,1%. Đó vẫn chưa phải là con số chính thức. ‘Nhiều người dân vẫn phải âm thầm sống chung với nó mà không hề hay biết. Ngoài bệnh ung thư, trong xóm có tới 9 ca bị dị tật bẩm sinh và quái thai’- ông cho hay“.
QUỐC TẾ
- Iran sẵn sàng hỗ trợ Iraq chống IS (Tin Tức). – Mỹ tuyên bố chuyển sang phản công IS bằng… quân Iraq (ĐV).  – Mỹ sẽ chuyển từ không kích sang dùng bộ binh để tấn công IS? (VOV). – Tổng thống Obama: Tổ chức Nhà nước Hồi giáo IS sẽ sớm bị tiêu diệt (ANTĐ). – Aleppo có thể bị thất thủ trong lúc Mỹ tập trung vào chiến dịch không kích (VOA).
- Phiến quân Ai Cập cam kết trung thành với Nhà nước Hồi giáo (VOA). – Nhóm thánh chiến lớn tại Ai Cập thề trung thành với IS (TTXVN).
- Thủ lĩnh IS bị thương sau cuộc không kích ở Iraq (VTV). – Trợ lý thân cận của thủ lĩnh IS bị tiêu diệt (VNE).
- TINH TRÙNG CỦA PUTIN (FB Phan Văn Hoàng). – Nước Nga sẽ tồn tại qua những cuộc phiêu lưu? (Blog RFA). – Rồng và Gấu: Tập-Putin, cặp bài trùng quyền lực tại APEC (AFP/ BVN).
- Đoàn xe quân sự ‘bí ẩn’ bất ngờ xuất hiện gần Donetsk (TP). – Đông Ukraina: Phương Tây lo ngại chiến tranh toàn diện (RFI). – Đức kêu gọi các bên ở Ukraine tôn trọng thỏa thuận ngưng bắn (VOA).
- Châu Âu: phi cơ Nga gây nguy hiểm cho máy bay dân dụng (RFI). “Một chiếc Boeing 737 của hãng Scandinavian Airlines SAS chở theo 132 hành khách, bay từ Copenhagen đến Roma, suýt nữa đã đâm vào một phi cơ do thám Nga, khi chỉ còn cách nhau 90 mét. Lý do là chiếc máy bay quân sự Nga đã không hề cho biết lịch bay, cũng như không thông báo vị trí của mình“.
- Các vụ nổ bom giết chết 10 cảnh sát viên ở Afghanistan (VOA).
- Iran, Mỹ, EU đàm phán hạt nhân sang ngày thứ hai (VOA).
- Quan hệ quốc phòng Nhật – Úc “gần như liên minh” (TN).
- “43 sinh viên mất tích”: Dân Mêhicô xuống đường (RFI).
- Đánh bom trường học ở Nigeria, nhiều người thiệt mạng (VOA).
- Sốc: Đồng minh của Mỹ cung cấp vũ khí cho IS? (KP). “Cựu thành viên IS tố cáo Thổ Nhĩ Kỳ đã giúp đỡ phiến quân trong các cuộc tấn công vào người Kurd ở Syria“.
* RFA: + Sáng 10-11-2014; + Tối 10-11-2014

* RFI: 10-11-2014

* Video RFA: + Bản tin video tối 10-11-2014; + Ngoại giao Việt Nam năm 2014

3087. Vị trí của dự án Trung Quốc trên núi Hải Vân trọng yếu như thế nào?

Infonet
Hải Châu
10-11-2014
Theo Đại tá Thái Thanh Hùng, nguyên Chỉ huy phó Bộ chỉ huy Quân sự TP Đà Nẵng, dự án Trung Quốc trên núi Hải Vân nắm ở vị trí “yết hầu” có thể chia cắt đất nước, khống chế toàn bộ vịnh Đà Nẵng!
Sau khi báo điện tử Infonet đưa tin Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng có văn bản kiến nghị Chính phủ yêu cầu tỉnh Thừa Thiên – Huế (TT-H) chỉ đạo thu hồi giấy chứng nhận đầu tư khu nghỉ dưỡng của Công ty cổ phần Thế Diệu (Trung Quốc) trên núi Hải Vân do nằm trong khu vực chưa thống nhất về địa giới hành chính giữa hai địa phương và có vị trí trọng yếu về an ninh quốc phòng, đông đảo bạn đọc đã bày tỏ sự hoan nghênh.
H1Đại tá Thái Thanh Hùng, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh TP Đà Nẵng (Ảnh: HC)
Để bạn đọc hiểu rõ thêm tính chất trọng yếu về an ninh quốc phòng của vị trí mà phía Trung Quốc được cấp phép xây dựng dự án, PV Infonet đã trao đổi với Đại tá Thái Thanh Hùng, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh TP Đà Nẵng, nguyên Chỉ huy phó Bộ chỉ huy (BCH) Quân sự tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng (QN-ĐN), Chỉ huy phó BCH Quân sự TP Đà Nẵng (sau khi chia tách tỉnh năm 1997) và một số người khác.
Đại tá Thái Thanh Hùng: “Nắm vị trí đó là nắm cả vùng trời, vùng núi, vùng biển khu vực phòng thủ Đà Nẵng!”
Toàn bộ vùng rừng núi và đèo Hải Vân là khu vực phòng thủ của TP Đà Nẵng. Thực tế trong thời kỳ chiến tranh, tỉnh TT-H không đưa quân vô trấn giữ mà Đảng, Nhà nước và Bộ Quốc phòng giao cho lực lượng vũ trang Quân khu 5 và mà cụ thể là lực lượng vũ trang tỉnh QN-ĐN phải bảo đảm giữ vững khu vực phòng thủ đó. Sau ngày giải phóng, Bộ chỉ huy (BCH) Quân sự tỉnh QN-ĐN, sau đó là BCH Quân sự TP Đà Nẵng tiếp tục xây dựng các công trình quốc phòng trong khu vực phòng thủ Hải Vân.
Nếu để cho đối tác nước ngoài, chưa nói là Trung Quốc, vào xây dựng, chiếm lĩnh vị trí trọng yếu đó sẽ không bảo đảm được khu vực phòng thủ cho cả nước nói chung, đặc biệt là đối với TP Đà Nẵng. Đây là vị trí chiến lược, là địa bàn trọng điểm. Ở miền Trung thì khu vực đèo Hải Vân mọi người đều biết cả rồi. Nếu xảy ra chiến tranh, nơi này bị chiếm thì đất nước bị chia cắt liền. Do nó đặc biệt quan trọng như vậy nên theo tôi là không nên cho nước ngoài đầu tư vào khu vực đó.
Hơn nữa, vị trí tỉnh TT-H cấp phép cho phía Trung Quốc xây khu du lịch lại nằm ngay mũi Cửa Khẻm (nơi núi Hải Vân đâm ra biển) và coi như bao trùm cả hòn Sơn Trà con cách đó không xa. Khu vực này chính là “yết hầu” của vịnh Đà Nẵng với núi Hải Vân và bán đảo Sơn Trà tạo thành hình cánh cung trấn giữ phía Bắc và phía Đông Bắc. Mà vịnh Đà Nẵng là một trong những khu vực cực kỳ trọng yếu trên dọc tuyến biển Việt Nam.
H1 
Phó Viện trưởng Viện Quy hoạch xây dựng Đà Nẵng Lê Tự Gia Thạnh chỉ vị trí dự án Trung Quốc được cấp phép xây dựng trên núi Hải Vân (Ảnh: HC)
Tàu bè vô ra cảng Đà Nẵng đều phải qua đó. Nếu phía nước ngoài nắm được vị trí này thì tất cả tàu quân sự ra vô khu vực cảng Vùng 3 Hải quân họ đều biết hết. Và đây là vấn đề hết sức quan trọng trong bối cảnh chúng ta đang tăng cường năng lực phòng thủ trên biển để sẵn sàng ứng phó với tình hình trên biển Đông đang diễn biến ngày càng phức tạp. Ai nắm được vị trí này sẽ làm chủ cả cửa biển Đà Nẵng. Nếu phía nước ngoài khống chế vị trí này thì tàu bè sẽ không vô cảng Đà Nẵng được.
Trước đây, Tiểu đoàn 72 của lực lượng vũ trang QN-ĐN đóng quân tại hòn Sơn Trà con. Sau cơn bão số 2 năm 1988, do nhà cửa bị sập đổ nên BCH Quân sự tỉnh báo cáo Bộ Tư lệnh Quân khu 5 cho tạm thời rút vào khu vực núi Hải Vân. Khi Tiểu đoàn 2 chưa trở lại kịp thì phía TT-H đưa lực lượng ra giữ hòn Sơn Trà con (mà TT-H gọi là hòn Sơn Chà).
Đà Nẵng hay TT-H trấn giữ chỗ đó cũng được, nhưng cho nước ngoài đầu tư làm ăn trên địa bàn đó là hết sức phức tạp. Ở vị trí mà sau lưng là đỉnh Hải Vân, trước mặt hướng ra biển Đông, chỉ cần thiết lập trạm ra-da dã chiến ở đó thì coi như nắm giữ cả không phận rộng lớn trên vùng núi, vùng biển của một TP mà cả Pháp, Mỹ đều chọn nơi đây làm nơi đầu tiên để đổ quân vào xâm chiếm hoặc chia cắt đất nước Việt Nam.
Chúng tôi đã định ở kỳ họp sắp tới của HĐND TP Đà Nẵng sẽ lên tiếng không đồng tình với việc tỉnh TT-H cho phép phía Trung Quốc đầu tư vào khu vực này. Điều đáng quan tâm nhất ở đây là ảnh hưởng vị trí quốc phòng an ninh, chứ chưa nói là đất của ai. Đất của TT-H hay của Đà Nẵng thì cũng đều là đất Việt Nam. Vấn đề là không nên để cho nước ngoài đầu tư vào một vị trí chiến lược như vậy.
H1Nằm ở vị trí vòng đỏ, dự án của Trung Quốc sẽ nắm rõ tình hình tàu bè ra vào cảng Đà Nẵng và cảng Vùng 3 Hải quân ở vị trí vòng vàng (Ảnh: HC)
Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa của Đà Nẵng, HĐND TP đã ra Nghị quyết phản đối. Bây giờ tỉnh TT-H lại cấp phép cho họ vào vị trí vô cùng trọng yếu trên núi Hải Vân. Đây không còn là chuyện giữa hai địa phương mà đã trở thành vấn đề quốc gia. Chúng tôi định đề nghị UBND TP Đà Nẵng có ý kiến báo cáo Thủ tướng. Nay Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng đã có văn bản trình Thủ tướng thì Hội Cựu chiến binh TP rất đồng tình. Và chúng tôi tin Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ sẽ chỉ đạo xử lý rốt ráo vấn đề này.
Ông Nguyễn Thương, Phó Giám đốc Sở Nội vụ Đà Nẵng: “Bè cá ngoài đảo Sơn Trà và khu du lịch trên núi Hải Vân chỉ là một!”
Dự án này nằm trong khu vực chưa thống nhất về địa giới hành chính giữa Đà Nẵng và TT-H. Từ năm 1997, Thủ tướng Chính phủ đã có văn bản chỉ đạo hai địa phương giữ nguyên trạng mọi thứ, không được làm phức tạp thêm tình hình. Trong thời gian qua, TP Đà Nẵng đã chấp hành nghiêm chỉ đạo của Thủ tướng. Tuy nhiên hiện nay tỉnh TT-H lại cấp phép cho phía Trung Quốc xây dựng dự án tại đây.
Ai cũng biết, nhiều doanh nghiệp Trung Quốc ngoài làm kinh tế thì còn có những động cơ khác nữa. Không hà cớ chi họ đi mua móng chân trâu, móng chân bò. Đặc biệt là họ tìm những khu vực trọng điểm để làm kinh tế nhưng thực chất là nắm tình hình diễn biến của ta. Không bỗng dưng họ đi nuôi cá ngay trong khu vực cảng Cam Ranh. Ở Đà Nẵng cũng không ngoại lệ. Từng có người Trung Quốc nuôi cá bè ngoài bán đảo Sơn Trà, và những người đó cũng cùng “group” với Công ty CP Thế Diệu này chứ không phải ai khác cả, cũng một chủ thôi nhưng “chẻ” ra nhiều nhánh. Hiện nay đã dẹp rồi.
Bè cá ngoài đảo Sơn Trà với khu du lịch trên núi Hải Vân đều nằm ở vị trị “yết hầu” của vịnh Đà Nẵng, nhắm ngay vào khu vực cảng Vùng 3 Hải quân, và đều chung “tập đoàn” chứ không ai khác. Nên không phải chuyện đơn giản như một số người nghĩ. Tại sao ở một chỗ heo hút như vậy mà họ vẫn tính đổ hàng trăm triệu USD vào đó? Tại vì chỗ đó bao trùm cả vịnh Đà Nẵng. Qua hai cuộc Pháp, Mỹ gây chiến tranh ở Việt Nam đã cho thấy rõ, ai nắm giữ chỗ đó sẽ nắm giữ cả vùng biển này, từ chỗ đó vô cửa Hàn thâm nhập sâu vào trung tâm Đà Nẵng chỉ vài cây số. Chiều dài lịch sử cũng đã phản ảnh rất rõ rồi.
H1Ông Nguyễn Thương, Phó Giám đốc Sở Nội vụ Đà Nẵng (Ảnh: HC)
Người dân bình thường cũng thấy điều đó, cần chi tới tôi là người làm công tác xây dựng chính quyền, quản lý địa giới hành chính. Đây là chuyện mang tính chất quốc gia, ở tầm chiến lược. Hiện chúng tôi đang tham mưu cho lãnh đạo TP làm việc với Bộ Tư lệnh Quân khu 5, Bộ Tư lệnh Vùng 3 Hải quân, đề nghị họ sớm lên tiếng về vấn đề này để Thủ tướng Chính phủ và các Bộ ngành hữu quan quyết định chính thức trong thời gian sớm nhất, chứ không để xảy ra chuyện đã rồi ở một khu vực nhạy cảm về an ninh quốc phòng như vậy. Hiện cử tri và người dân rất quan tâm đến việc này.
Ông Lê Phú Nguyện, Chánh Văn phòng UBND huyện Hoàng Sa: “Đây là câu chuyện chủ quyền!”
Nếu chỉ là chuyện chưa thống nhất về phân định ranh giới giữa hai địa phương thì chỉ là chuyện trong nhà, không phải là chuyện lớn. Ai giữ chỗ đó cũng được hết. Nhưng câu chuyện ở đây là câu chuyện chủ quyền, câu chuyện an ninh, quốc phòng của quốc gia có nguy cơ bị đe dọa. Nếu cho rằng đây chỉ là chuyện tranh chấp giữa hai địa phương sẽ không giải quyết được vấn đề chi mà còn khiến nhiều người có cái nhìn sai lệch.
Việc để cho doanh nghiệp nước ngoài vào những vị trí chiến lược về an ninh, quốc phòng như vậy là hết sức thiếu cẩn trọng trong bối cảnh Việt Nam đang tăng cường năng lực phòng vệ trên biển để sẵn sàng ứng phó với diễn biến tình hình trên biển Đông ngày càng phức tạp, nhất là trong lúc Trung Quốc đang ngày càng hung hăng đe dọa, xâm phạm chủ quyền lãnh hải của nước ta!
Ông Lê Tự Gia Thạnh, Phó Viện trưởng Viện Quy hoạch xây dựng Đà Nẵng: “Không phải không khai thác, nhưng…”
Về mặt quy hoạch, tôi cho rằng khu vực đó hai bên nên thống nhất với nhau giữ nguyên trạng một khu vực tự nhiên. Không phải là không khai thác. Vẫn có thể khai thác nhưng với hình thức tham quan, ngắm cảnh có kiểm soát chứ đừng ở lại là hay nhất. Có chăng thì làm một vài điểm khai thác du lịch nhưng không được lưu trú. Du khách có thể ra đó khám phá rồi quay về đất liền chứ không nên xây dựng những công trình phục vụ lưu trú có thể dẫn đến những “biến tấu” khó lường!

Dưới ánh sáng của nền Văn minh Trung hoa cổ đại: Chủ nghĩa cộng sản ở Việt nam – Những bất cập và sự sụp đổ tất yếu của nó

Nguyễn Tiến Dân
16-10-2014
Bài mở đầu  

QUỶ CỐC TỬ
持枢     TRÌ KHU
持Trì (cầm,nắm) – 枢Khu (trục, bản lề của cánh cửa). Trì khu, tức là phải tìm cho ra và nắm cho chắc điểm mấu chốt, điểm quan trọng nhất của sự vật, sự việc. Dựa vào đó, mà xử lý công việc. Công việc, sẽ  được giải quyết rất nhẹ nhàng. Giống như, mở 1 cánh cửa nặng, bằng cách đẩy nó quay quanh bản lề. Nói rộng ra, Quỷ Cốc Tử cho rằng: Tìm và Hiểu cho bằng được, quy luật của Tự nhiênThuận theo nó – sẽ tồn tại và phát triển bền vững. Tìm và Hiểu cho bằng được, quy luật của xã hội. Đi ngược với nó – chắc chắn, sẽ bị diệt vong. Nguyên tắc này, đúng với từng người, khi họ học phép dưỡng sinh. Đúng với từng doanh nghiệp, khi họ sản xuất và kinh doanh. Đúng với từng giáo phái, khi truyền Đạo cho tín đồ. Đúng với từng thể chế chính trị, khi Trị nước – An dân.
持枢谓春生夏长,秋收冬藏 . Trì  khu, vị Xuân sinh – Hạ trưởng – Thu thu – Đông tàng .
Mùa Xuân, tiết trời mát mẻ, không khí ẩm thấp. Cây cối, nhờ thế mà vươn lên mơn mởn. Động vật chui ra khỏi hang, để đi tìm mồi. No ăn – rửng mỡ, chúng đi kiếm bạn tình. Vì thế, nói: “Xuân là mùa thuận tiện cho sự sinh sản”.
Mùa Hạ, trời nắng chói chang, thời tiết nóng nực. Cây cối vươn cành, tiếp thu ánh sáng mặt trời. Chất dinh dưỡng, được chuyển hóa, để nuôi cành lá xum xuê – nuôi quả ngọt lớn dần. Bào thai trong bụng động vật, cũng được nuôi dưỡng, để dần thành hình hài. Vì thế, nói : “Hạ là mùa của sự trưởng thành”.
Mùa Thu, trời trong xanh, gió mát. Cây – Quả đã chin nục. Người nông dân, đi gặt hái thành quả của mình. Thiên nhiên, chào đón những sinh linh mới ra đời. Vì thế, nói: “Thu là mùa của sự thu hoạch”.
Mùa Đông, cây trút lá, trơ những cành khẳng khiu đứng giữa trời. Chúng, hầu như không phát triển. Động vật, chui vào hang, để đi ngủ đông. Các loại hạt giống, mà người nông dân gieo, cũng im lìm, nằm dưới lớp tuyết dày. Vì thế, nói: “Đông là mùa của sự nghỉ ngơi – tàng trữ”.
天之正也,不可干而逆之. 逆之者,虽成必败. Thiên chi chính dã, bất khả can nhi nghịch chiNghịch chi giả, tuy thành tất bại.
Tứ quý luân phiên, bốn mùa thay đổi. Đó là, 1 trong những quy luật vận hành của Tự nhiên. Tự nhiên, bao giờ cũng được phát triển 1 cách có tuần tự. Con người, không thể tự tiện can thiệp. Cố tình can thiệp: Thành công, nếu có, chỉ là nhất thời. Chung cuộc, chắc chắn sẽ nhận được bại vong.
故人君亦有天枢,生养成藏. Cố nhân quân, diệc hữu thiên khu: Sinh – Dưỡng – Thành – Tàng .
Từ người Dân, cho đến bậc Đế vương. Từ hội nhóm, đảng phái, cho đến Quốc gia. Không ai thoát khỏi được vòng luân hồi của Tự nhiên: Xuất sinh – Dưỡng dục – Trưởng thành – Tàn lụi.
Con người ta, phải trải qua quá trình thai nghén trong bụng mẹ. Đủ ngày – đủ tháng, mới được sinh ra đời. Những đứa trẻ sinh thiếu tháng, chúng thường không được khỏe. Nuôi dưỡng chúng, rất vất vả và tốn kém. Nhiều người mê tín, họ chọn mổ đẻ vào những ngày – giờ đã định. Hy vọng, với những lá số Tử vi đã được chọn trước đó, sau này, con mình dễ trở thành ông nọ – bà kia. Có lẽ, họ không biết: Kể cả những thầy Tử vi cao tay nhất, không ai có thể lên và nói chính xác, về lá số của các cháu bé đó.
Chủ nghĩa Mác cho rằng: Xã hội loài người, phải lần lượt vận động qua các hình thái, Nguyên thủy – Nô lệ – Phong kiến – Tư bản – Cộng sản. Và, “cách mạng vô sản”, chỉ có thể thành công, khi nó xảy ra đồng thời, trên phạm vi toàn Thế giới.
Ông Lê nin, “Vận dụng sáng tạo” cái chủ thuyết này. Ông ta, làm “cách mạng vô sản” ở phạm vi 1 nước Nga. Khi đó, nền tảng công nghiệp của chủ nghĩa Tư bản,  còn chưa được phát triển đầy đủ. Cuộc cách mạng ấy, “đẻ non – chín ép”, mà vẫn thành hình hài – vẫn không bị chết yểu. Thậm chí, có lúc còn mạnh đến mức: Có thể tranh bá với Thiên hạ. Những người CS, họ phục ông Lê nin lắm. Họ, tôn ông ta là Thánh. Đâu hay rằng: để giữ được như thế, Liên xô đã phải trả giá, bằng bao nhiêu thời gian – bằng bao nhiêu tiền của – bằng bao nhiêu sinh mạng. Cuối cùng, “mèo vẫn hoàn mèo”. Liên xô vẫn phải tan rã. Một kết cục, thật là bi thảm.
Ông Lê nin đã “giỏi”, nhưng có người, còn trăm ngàn lần giỏi hơn. Đó là Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh, đã “vận dụng” chủ nghĩa Mác, 1 cách có tính chất “Đột – phá”. Hồ Chí Minh và đảng của ông, liều lĩnh đến mức: Cho tiến hành cách mạng vô sản, ở 1 nước Phong kiến lạc hậu. Phương thức sản xuất thì vừa nhỏ, vừa manh mún. Nền tảng công nghiệp, hầu như không có gì. Giai cấp công nhân (theo đúng nghĩa), còn chưa được hình thành. Ấy thế mà, ông cùng với toàn đảng của ông, vẫn cố nuôi hy vọng, có thể bỏ qua giai đoạn phát triển Tư bản. Để “Tiến nhanh – Tiến mạnh – Tiến vững chắc lên Chủ nghĩa xã hội”. Một ảo tưởng vĩ đại. Để đến bây giờ, đảng CS Việt nam, phải âm thầm trở lại điểm xuất phát: Bắt đầu, xây dựng lại, nền kinh tế thị trường của chủ nghĩa Tư bản. Tuy vậy, những người CS Việt nam, vẫn không nhận và không chịu trách nhiệm, cho hàng loạt, những sai lầm của họ. Đất nước Việt nam, đâu có may mắn, để được hưởng sự vô can đó. Cả dân tộc Việt, đang phải trả giá, cho cái ảo tưởng vĩ đại của đảng CS Việt nam.
亦复,不可干而逆之.逆之, 虽盛必衰. Diệc phục, bất khả can nhi nghịch chi.Nghịch chi, tuy thịnh tất suy.
Những quy luật của xã hội, phải luôn được tôn trọng. Không được làm trái. Làm trái với quy luật của xã hội, tạm thời, có thế hưng thịnh. Nhưng , chung cuộc, chắc chắn sẽ bị suy vong.
此天道人君之大纲也. Thử Thiên đạo, Nhân quân chi đại cương dã.
Đó là quy luật của Tự nhiên, là Cương lĩnh căn bản của Quân chủ khi thống trị Quốc gia.
Lời bàn:
1-Hiểu được Trì khu, mỗi cá nhân, sẽ luyện được phép dưỡng sinh. Luyện được phép  dưỡng sinh, con người ta sẽ khỏe mạnh và trường thọ.
-Hãy sống hòa hợp với Thiên nhiên. Cơ thể của bạn, phải được tiếp xúc với bầu không khí ẩm thấp của mùa Xuân . Đừng vì cái nắng cháy da của mùa Hè, mà suốt ngày ngồi trong phòng lạnh. Hãy đến công viên, để tận hưởng thời tiết mát mẻ, dễ chịu của mùa Thu. Khi Đông về, hãy co ro đôi chút. Làm được như thế, cơ thể bạn sẽ dẻo dai và săn chắc. Thỏi thép kia, sở dĩ cứng rắn, bởi nó được nung trong lửa đỏ và tôi trong nước lạnh. Đừng nên ăn quá nhiều. Khiến dạ dày, chẳng còn có lúc được nghỉ ngơi. Đừng bắt trẻ con, học đến mức mụ mị. Hãy dành thời gian, để chúng chơi đùa và chiêm nghiệm những điều đã học. Đừng nên lạm dụng chất kích thích. Kháng sinh, chỉ dùng trong những trường hợp hi hữu.
-Có 1 định nghĩa vui: “Con người ta, chỉ hạnh phúc, khi mọi cái lỗ trên người, đều thông”. Hãy nói về 1 cái lỗ, rất ít được chú ý, lỗ chân lông. Nhiệm vụ chính của nó, là tống cặn bã dưới da ra ngoài. Về già, cơ thể ta yếu đi. Lỗ chân lông sẽ nở to ra, để giúp cho sự bài tiết tốt hơn. Nhiều người, muốn chống lại quy luật ấy. Họ săn lùng các loại thuốc, có thể làm “se khít lỗ chân lông”. Hy vọng, các loại thuốc ấy, sẽ giúp họ, lấy lại vẻ mịn màng của tuổi trẻ. Đâu hay, vẻ đẹp ấy, nếu có, cũng chỉ được nhất thời. Nhưng, mồ hôi không được toát ra, “bí hạ” nó sẽ “phá thượng”. Nay mai, viêm da và mặt mũi thì sần sùi như quả cam sành. Đó là điều, chẳng cần phải bàn cãi.
 2-Những doanh nhân thành đạt, bao giờ họ cũng làm những việc, mà mình có thể mạnh. Không bao giờ, làm việc trong lĩnh vực, mà mình chẳng hiểu gì. Bao giờ, họ cũng sản xuất và bán ra những thứ, mà thiên hạ cần. Không cố tình sản xuất và bán ra, những thứ mà chỉ riêng mình thích. Khi máy ảnh kĩ thuật số ra đời, không ai dại gì, tiếp tục sản xuất film và máy ảnh dùng film. Dây chuyền sản xuất ấy, dù đắt tiền đến đâu, cũng phải bị phế bỏ. Không được luyến tiếc.
Cọp chết, để lại da – Người ta chết, để lại tiếng”. Con người ta, già rồi là phải chết. Chết rồi, thương mấy cũng phải đem chôn. Cái mà, người đã khuất, có thể để lại cho hậu thế, đó chính là sự nghiệp.
Đức Thánh Trần, dặn gia nhân: “Sau khi ta chết, hãy đem xác đi thiêu. Tro cốt, cho vào lọ sành. Chôn trong vườn, rồi phủ đất và trồng cây lên trên”. Đơn giản, chỉ có vậy. Nhưng, danh tiếng và sự nghiệp lẫy lừng của Đức Thánh, đâu có thể vì thế, mà nhanh chóng mai một theo thời gian.
Quang Trung Hoàng đế, sau khi chết, được con cái và các vị đại thần tôn vinh. Được cúng lễ linh đình. Được xây lăng to – mả lớn. Nhưng, ích gì. Sau khi chết, thân xác vẫn bị quan quân nhà Nguyễn, quật lên để làm nhục.
Ở nhiều nước, người ta chỉ trưng bày (bêu) xác của người đã khuất, trong trường hợp cần hạ nhục họ. Đổng Trác, bị người đời căm ghét. Khi chết, xác bị bêu trên phố, cho Thiên hạ tới phỉ nhổ. Cũng vì chưa chôn, nên binh lính mới có thể mạo phạm đến thi thể. Họ, cắm bấc vào rốn Đổng Trác, rồi đốt. Mỡ chảy lênh láng ngoài đường.  Gaddafi, được nhiều người “yêu” quá. Thế nên, sau khi chết, xác bị trưng bày nhiều ngày, ở lò mổ súc vật.
Hy vọng sau này, ông Lê nin, ông Mao… không bị đối xử như thế.
Sự nghiệp mà không có, dẫu cố tình, có để lại cái xác khô ở trên đời, phỏng có ích gì. Chỉ rác tai, để nghe Thiên hạ đàm tiếu.
Đạo đức – Tư cách chẳng ra gì, dẫu có được đem tạc bia đá – đúc tượng đồng và lập đền, để thờ cúng ở khắp mọi nơi, phỏng có ích gì. Cuối cùng, tránh sao cho khỏi, bị quần chúng tròng dây vào cổ, mà kéo sập xuống.
3-Trái đất này, có rất nhiều tôn giáo, như Phật giáo, Thiên Chúa giáo, Hòa hảo, Tin lành…Tuy có nhiều nét khác nhau, về hình thức, về tổ chức, về nghi lễ thờ phụng…Nhưng, hết thảy, đều có 1 mẫu số chung. Đó là, các tôn giáo ấy, luôn dạy chúng sinh, làm điều Thiện – sống Ngay thẳng. Nhẫn nhịn và Thương yêu đồng loại. Nó hợp với tâm tư, nguyện vọng và tình cảm của cả loài người. Vì vậy, nó được nhiều tín đồ tự nguyện theo . Nó có gốc rễ bền vững. Nên nó sẽ trường tồn.
Ngược lại. Ý thức hệ CS, căn bản dựa trên 2 trụ cột: Bạo lực và dối trá.
-Một trong những nguyên tắc cơ bản của học thuyết CS, đó là đấu tranh giai cấp. Muốn có chính quyền ư? “Súng (sẽ) đẻ ra chính quyền”. Cần gì phải rèn tài năng và tu đức độ: Để được dân bầu – Để được nắm chính quyền, 1 cách đàng hoàng và tử tế. Muốn có của cải ư? Cần gì phải học hành – phải siêng năng – phải tiết kiệm. Hãy đi ăn cướp của nhà giàu. Nếu có bị họ đánh chết, âu cũng chỉ là 1 cách, để giải thoát. Đó là, nguyên ý của câu: “Trong cuộc đấu tranh (giai cấpnày, giai cấp vô sản: Nếu được, thì được tất cả – Nếu mất, họ chỉ mất đi xích xiềng nô lệ”. Để được việc, họ sẵn sàng, xử tử cả những ân nhân của mình. Những người, đã từng nuôi nấng – cưu mang họ, trong lúc còn trứng – nước. Để thâu tóm quyền lực, họ chẳng  ngần ngại, dùng những thủ đoạn hèn hạ nhất, để thanh trừng, ngay cả đồng đội của mình. Họ bắt: Con phải tố cha – Vợ phải chửi chồng. Phá nát nền tảng đạo đức – gia đình. Để thâu tóm nhà máy – ruộng đất, họ xá gì chuyện bất hiếu: Lừa gạt, cả những giai cấp, đã sinh ra mình. Đâu rồi, lời hứa: “Nhà máy về tay thợ thuyền – Ruộng đất về tay dân cày”. Mượn nhà của ân nhân, thích thì chiếm đoạt luôn (trường hợp gia đình cụ Trịnh Văn Bô). Mượn đất của Tôn giáo, rồi thẳng tay cướp lấy (trường hợp Nhà Chung và giáo xứ Thái Hà). Mượn tiền của Dân, rồi lì lợm tìm mọi cách để chiếm đoạt. Người ta đi đòi, thì vu oan – giáng họa, để làm hại người ta.
-Trong các nhà trường CS, từ bé đến lớn, các cháu học sinh, được dạy 1 mớ kiến thức hổ lốn, cộng với thói ăn gian – nói dối. Học “Cuội” và thi cử không trung thực. Cho nên, bằng cấp của Việt nam, đâu có được Quốc tế thừa nhận. Học vị Tiến sĩ, khó là thế. Nhưng, cán bộ CS, ai cũng có.
Những người CS, nói mà không hề biết xấu hổ, rằng: “Việt nam, là nước theo chế  độ Dân chủ”. Rằng: “Dân chủ ở Việt nam, cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản”. Họ, cũng leo lẻo nói rẳng: “Đi lên CNXH, là khát vọng của Nhân dân” và “Nhân dân Việt nam, không có nhu cầu đa đảng”. Nhưng, họ không bao giờ, dám làm 1 cuộc Trương cầu Dân ý về việc này. Bởi làm thế, họ sẽ bị lòi đuôi.
Lừa bịp Nhân dân đã quen. Đến Thủ tướng của họ, họ cũng không tha: “Tỉnh nào tôi đi làm việc, (cũng) đều (báo cáo, GDP tăng) từ 9 đến 14%,trong khi cả nước, (GDP cũng) chỉ (tăng có) 5,8%” (Những chữ in đậm, là nguyên văn lời ông Nguyễn Tấn Dũng).
Trừ Giáo sư Ngô Bảo Châu, còn ai cũng hiểu, 1 mệnh đề thật là đơn giản: “Toán học, không thể có chỗ đứng, trong 1 đất nước, mà ở đó, Tổng của những con số dương, là 1 số âm”.
Chủ thuyết CS, đầy rẫy những chuyện phi Luân thường – Đạo lý. Đâu có hợp lòng Dân. Nó trường tồn sao được.
4-Những người, làm nghề vận tải hỗn hợp sông – biển, bao giờ họ cũng phải tính toán con nước. Sao cho, khi thủy triều lên, họ sẽ ngược dòng – khi triều xuống, họ sẽ xuôi dòng. Hiệu quả kinh tế, sẽ rất lớn.
-Chính quyền, nếu ví như 1 con thuyền – thì Ý chí của Nhân dân giống như 1 dòng nước chảy xiết. Thuận lòng Dân, không tốn mấy sức lực, con thuyền cũng mau chóng về đến đích. Đối nghịch với Nhân dân, khác nào con thuyền, ngược dòng trong bão tố. Đợi đến khi: “Lật thuyền, mới biết sức Dân như nước”, thì mọi chuyện, đã trở nên quá muộn mằn.
Sau Đệ nhị Thế chiến, Nga xô chiếm được hàng loạt các nước ở Đông Âu. Họ dùng lưỡi lê và xe tăng, áp đặt cho Dân chúng ở đó, những Nhà nước Cộng sản. Những Nhà nước đó, không hợp với tâm nguyện của Nhân dân sở tại. Cuối cùng, nhà tù cộng với sự đàn áp, kìm kẹp hết sức dã man, cũng phải chịu thua ý chí của Nhân dân. Trước khí thế của quần chúng, Những nhà nước CS ở đó, đã sụp đổ tan tành.
-Đảng CS chỉ biết đến mình. Quyền lợi của đất nước, họ vơ hết vào lòng. Chính quyền, họ độc chiếm. Nhưng nghĩa vụ và trách nhiệm, chẳng thấy họ nhận bao giờ. Quy luật “Âm – Dương hòa hợp”, không được tôn trọng. Khiến xã hội đảo điên – thiên hạ hỗn loạn.
-“Chọn lọc Tự nhiên”. Đó là, một trong những quy luật phát triển của sinh giới.
Những người CS, họ không tôn trọng quy luật này. Thể chế của họ, được xây dựng trên cơ sở độc tài. Họ chủ trương: Triệt hạ đối lập, để không phải cạnh tranh.
Cán bộ của họ: Không phải, được chọn lọc ra, từ những người có tài. Không phải, được Nhân dân chọn lọc ra, từ những cuộc bầu cử Tự do và Bình đẳng. Xã hội, được điều hành, bởi những cán bộ là “Con ông cháu cha” – bởi những kẻ được “cơ cấu”, do có nhiều tiền và nhắm mắt tuân theo lệnh cấp trên, “bất cần biết đúng sai”. Những loại dốt nát – mù quáng đó: Nói gì sai đấy – Làm đâu hỏng đó. Bởi thế, chính thể của họ, không thể bám rễ được vào cuộc sống. Dĩ nhiên, nó không có sức sống. Chính thể ấy, đã già nua, lại đầy bệnh hoạn. Đứng vững sao được.
-Trên thế gian này, thông thường: Nhà nước, quản lý xã hội phải bằngLuật pháp. Những người CS, họ làm ngược lại.
Trong 1 phiên điều trần trước Quốc hội, một vị Chánh án Tòa án Nhân dân tối cao, ngang nhiên phát biểu: “Ơ nước ta xử đúng cũng được, xử sai cũng được, xử hòa cũng được, xử thắng cũng được, xử thua cũng được. (nguồn: “Tính nghiêm minh của Pháp luật”).  Đó là, lời thú nhận công khai, giữa thanh thiên – bạch nhật, rằng: “Những người Cộng sản, đang quản lý xã hội trên cơ sở Luật rừng”. Và dưới chế độ CS, không còn có khái niệm, gọi là Công lý và Đạo lý.
Sơ qua như thế, để thấy: Những người CS, họ đang đi ngược với những quy luật của Tự nhiên – của Xã hội. Bởi thế, dẫu tạm thời họ còn đang tồn tại, trong một thực lực, có vẻ rất mạnh. Nhưng , 太强必折 . Tháicường – tất chiết . Cứng quá, chỉ tổ dễ gãy. Ăn thua gì. Tương lai, họ sẽ đi theo vết xe đổ của Nga xô và các nước CS Đông Âu. Đó là 1 điều chắc chắn. Vấn đề còn lại, chỉ là nhanh hay chậm mà thôi.
Nguyễn Tiến Dân
Địa chỉ : 208 phố Định Công Thượng – quận Hoàng mai – Hà nội .
Điện thoại : 0168-50-56-430.

3084. Dưới ánh sáng của nền Văn minh Trung hoa cổ đại: Chủ nghĩa cộng sản ở Việt nam – Những bất cập và sự sụp đổ tất yếu của nó – Bài 2: Doanh hư

Nguyễn Tiến Dân
04-11-2014
DOANH HƯ
Thiên này, thảo luận việc hưng – suy – trị – loạn của 1 quốc gia.
Việc đó, không phụ thuộc, vào mệnh Trời. Không phụ thuộc, vào vị trí địa lí của Quốc gia. Không phụ thuộc, vào tập quán sinh hoạt của người Dân. Việc đó, hoàn toàn phụ thuộc, vào người đứng đầu quốc gia. Người đứng đầu giỏi, Đất nước sẽ phồn vinh. Nhân dân, sẽ ấm no – hạnh phúc. Ngược lại, lũ hôn quân – vô đạo, chúng, sẽ đưa Đất nước, đến chỗ điêu tàn. Đẩy dân chúng tới chỗ lầm than. 
                                                          盈虚
文王问太公曰: “天下熙熙, 一盈一虚, 一治一乱, 所以然者, 何也. Văn vương vấn Thái công viết: “Thiên hạ hi hi, nhất doanh nhất hư, nhất trị nhất loạn, sở dĩ nhiên giả hà dã?”
Văn vương hỏi Thái công: “Thiên hạ, vốn dĩ hỗn loạn và phức tạp. Quốc gia: Có lúc, hưng thịnh – Có lúc, suy vong. Đất nước: Có lúc, của cải dư thừa – Có lúc, chết đói đầy đường. Dân chúng: Có lúc, an cư – lạc nghiệp. Có lúc, loạn lạc – bất yên. Cơ sự ấy tại đâu?”
其君贤不肖不等乎, 其天时变化自然乎? Kì quân hiền bất tiếu bất đẳng hồ, kì thiên thời biến hóa tự nhiên hồ?
Vua hiền, hay Chúa u mê không giống nhau, mà sinh ra chăng? Hay tại thiên thời – tự nhiên biến hóa, mà thành ra như vậy?
太公曰: 君不肖, 则国危而民乱. 君贤圣, 则国安而民冶. 祸福在君不在天时. Thái công viết: “Quân bất tiếu, tắc quốc nguy nhi dân loạn. Quân hiền Thánh, tắc quốc an nhi dân trị. Họa phúc tại Quân, bất tại thiên thời”        
Thái công đáp: “Người đứng đầu Đất nước, có Tài hèn – Chí cùn. Tầm nhìn thiển cận. Tư duy nhiệm kì. Đã thế, lại còn ích kỉ. Chắc chắn, Quốc nguy, mà Dân loạn. Người đứng đầu Đất nước, Tài giỏi – Thông minh, có tầm nhìn xa – trông rộng. Hết lòng vì Dân – vì Nước. Chắc chắn, Quốc an, mà Dân trị. Họa – phúc của 1 Quốc gia, tại Vua – tại Chúa – tại người lãnh đạo.Thiên thời vô can”.
Cứ gì Quốc gia. Bill Gates, khởi đầu sự nghiêp, gần như, với 2 bàn tay trắng. Ông, chỉ có trong tay, niềm đam mê. Chỉ có trong tay, trí tuệ sắc bén. Cộng với, đầu óc tổ chức, cực tài. Bây giờ, nói đến ông và Microsoft, ai mà chẳng biết. Chương trình Bô xít của chúng ta, có dàn lãnh đạo, quá tồi. Chưa làm, đã thấy cửa bại. Nhưng, vẫn đâm đầu vào. Để đến giờ, càng làm – càng chết.
Cứ gì Doanh nghiệp. Gia đình nào, có ông bố tài năng – đức độ, có bà mẹ đảm đang – tháo vát. Gia đình ấy, ắt thuận hòa, ăn gia làm nên. Ngược lại, ông bố bất tài – nghiện ngập, bà mẹ vụng về – cờ bạc. Dẫu có hàng núi vàng, gia đình ấy, vẫn lục đục, chẳng bao giờ yên.
文王曰: 古之贤君可得闻乎?Văn vương viết: “Cổ chi hiền quân, khả đắc văn hồ?”
Văn vương hỏi: “Cổ đại, vị nào, có thể được coi là Vua hiền?”
太公曰: 昔者帝尧之王天下也, 上世所谓贤君也. Thái công viết: “Tích giả, Đế Nghiêu chi vương thiên hạ dã, thượng thế sở vị hiền quân dã”
Thái công trả lời: “Cổ – kim, đều ca tụng Đế Nghiêu. Ngài xứng đáng, được coi là, vị Vua hiền”.                                                       
文王曰:其治如何? Văn vương viết:“Kì trị như hà” .
Văn vương hỏi: “Đế Nghiêu, trị lí thiên hạ ra sao?”
太公曰: 帝尧王天下之时. 金银珠玉不饰, 锦绣文绮不衣. Thái công viết: “Đế Nghiêu vương thiên hạ chi thời, kim ngân, châu ngọc bất sức; cẩm tú, văn ỷ bất y”.
Thái công trả lời: “Đế Nghiêu khi làm Vua: Ngài, không dùng vàng bạc – châu báu, làm đồ trang sức. Không dùng lụa là – gấm vóc, để may y phục. Quần áo mặc, không may vá – thêu thùa cầu kì”.
奇怪珍异不视. 玩好之器不宝. Kì quái trân dị bất thị, ngoạn hảo chi khí bất bảo.
Việc li kì, không nghe. Vật quí hiếm, không xem. Trong nhà, không tàng trữ bảo vật, như ngà voi – sừng tê. Cũng không chứa đồ đẹp đẽ – chế tác cầu kì, như trống đồng, bình vàng, chén ngọc. Việc đó, Ngài dặn lại con cháu, xui lãnh đạo CS, loại như ông Lê Khả Phiêu. Để, ông ấy làm.
淫佚之乐不听, 宫垣屋室不垩.  Dâm dật chi nhạc bất thính, cung viên ốc thất bất ác. 
Nhạc dâm dật, không nghe. Thi Hoa hậu, không xem. Giữa thanh thiên – bạch nhật, trai gái, ôm riết lấy nhau, mà đú đởn trước liệt tổ – liệt tông, Ngài cấm chỉ. Hành vi đó, Ngài đóng hòm, cho xuất khẩu, sang Bộ Văn hóa của nước Nam.
Phòng Ngài ở: Tường, không cho bả – Vách, chẳng cho sơn. Xem ra, tư dinh của Ngài, chẳng bằng cái bếp, trong biệt thự của ông Bùi Thanh Quyến. Bí thư của 1 tỉnh, nhỏ xíu ở Việt nam.
甍、桷、椽、楹、不斫,茅茨偏庭不剪. Manh, giác, chuyên, doanh bất chước; Mao tỳ biên đình bất tiễn.
Cột, kèo, rui, mè để dựng nhà, Ngài không cho đẽo gọt – chạm trổ cầu kì. Mái điện, lợp bằng cỏ gianh. Nếu có lòa xòa, cũng chẳng cần cho cắt tỉa.
Thế mới hay, người xưa, chẳng biết thưởng ngoạn. Cung điện của Ngài, sánh sao cho được, với Hội trường Ba đình của Việt nam. Vậy mà, những người CS, họ vẫn cho đập đi. Để, xây Trụ sở Quốc hội mới. Tỷ lần, hoành tráng và đẹp đẽ hơn. Để, các ông nghị – bà nghị, có chỗ, vào đó mà ngủ gật.
鹿裘御寒, 布衣掩形. Lộc cừu ngự hàn; bố y yểm hình
Mùa đông, dùng da hươu, may áo. Khoác lên người, chỉ cốt chống rét. Mùa hạ, dùng vải thô, may y phục. Mặc vào người, chỉ cốt kín thân.
粝粱之饭, 藜藿之羹. Lệ lương chi phạn, lê hoắc chi canh
Cơm ăn, dùng gạo giã dối, để thổi. Canh chan, dùng rau hoang dã, để nấu. Không bao giờ, uống những chai rượu, giá bằng mấy con trâu. Chẳng cho phép, bán đi hàng chục tấn thóc. Để lập vườn, trồng sau sạch, chỉ dành riêng cho mình.
不以役作之故, 害民耕绩之时. Bất dĩ dịch tác chi cố, hại dân canh tích chi thời
Không cố, cưỡng ép dân, đi phu – đi lính. Nay hội, mai hè triền miên. Để làm hại tới ngân quỹ của Quốc gia và nông vụ của người Dân.
Thời Đế Nghiêu, “Vua – tôi đồng lòng. Anh – em hòa thuân. Cả nước gắng sức”. Bởi thế, Xã hội thanh bình. Toàn dân, liên kết, thành 1 khối thống nhất. Những nước láng giềng, dẫu có dã tâm, cũng không dám đến, để nhòm ngó. Nuôi làm gì lắm lính, để tổn hại, đến Ngân quỹ Quốc gia.
Những người CS, họ không có khả năng, đoàn kết được toàn dân. Họ, chẳng sợ Trung quốc. Vì, đấy là “bạn tốt” của họ. “Bạn ấy”, chỉ nhòm ngó thứ khác. “Bạn ấy”, đâu có nhòm ngó, ngai vàng của họ. Họ chỉ sợ, Nhân dân, sẽ lật đổ họ. Như Nhân dân, đã lật đổ các chế độ CS ở Nga xô và các nước CS Đông Âu. Vì thế, Công an “nhiều như quân Nguyên”. Nhưng, được giành phần lớn, để đi theo dõi và trấn áp người dân. Cướp – giết – hiếp – nghiện ngập đầy đường, đâu có thấy, bóng dáng các anh. Bộ đội, đông vô kể. Nhưng, thỉnh thoảng mới thấy họ. Khi, họ đi duyệt binh và khi, họ bám càng công an, để đi cưỡng chế Dân oan. Lãnh thổ, bị xâm phạm, chẳng thấy, ông lính nào, đến nhòm ngó.
削心约志, 从事乎无为. Tước tâm, ước chí. Tòng sự hồ vô vi.
Không muốn cao sang. Chẳng hề mơ mộng. Dân trí còn thấp, không siết ngân sách giáo dục, dành tiền nuôi gà nòi. Để mong, được giải Nô bel hão huyền. Kinh tế còn nghèo, không màng, xây những công trình “Xứng tầm khu vực và thế giới”. Chỉ cốt, khoe sự tham ăn và ngu dốt của mình.
Thuận theo tự nhiên, thuận theo dân ý mà trị nước, chăn dân. Ngài, không quy hoạch khu dân cư, ở vùng trũng. Bởi thế, triều cường, dẫu có lên đến đỉnh, cũng chẳng hề ảnh hưởng, đến việc đi lại và sinh hoạt của Nhân dân. Thuận theo nguyện vọng của Nhân dân, Ngài, tuyển chọn quan lại, thật kĩ càng.
吏忠正奉法者尊其位. Lại trung chính, phụng pháp giả, tôn kì vị.
Tiêu chuẩn, để tuyển chọn quan lại, bao gồm: Trung thành – Chính trực – Thượng tôn pháp luật. Và, chỉ những người, làm tốt các tiêu chí đó, mới được thăng chức.
Tục ngữ Việt nam, có câu: “Ăn cây nào – Rào cây ấy”. Quan lại, lĩnh lương của Nhà nước. Họ, phải có nghĩa vụ, trung thành với Tổ quốc và hết lòng, phục vụ Nhân dân. Họ không thể nhập nhèm: Lĩnh lương của Nhà nước, nhưng lại tuyên thệ trung thành và làm việc, cho 1 cái đảng nào đấy. Giống như sư sãi: Khi đã qui y, họ được ăn oản. Bắt buộc, họ phải ở lại chùa, mà quét lá đa. Họ, không được phép, mang lộc Chùa, để về, xây nhà thờ Tổ của mình.
Quan lại thời nay, đầy kẻ gian dối. Bằng cấp, chúng đi mua. Tuổi tác, chúng khai man. Quả trứng, có thể ăn cắp được. Xá gì, mà chúng, chẳng dám trộm bò. Đưa những kẻ lươn lẹo, vào hệ thống chính quyền. Chúng, sẽ phá nát chính quyền và chia nhau, ăn hết sạch của cải của Nhân dân.
Khi làm viêc, quan lại: “Lục thân đến, không được nhận – Đầu đảng nói, không được nghe”. Chỉ biết, “Thượng tôn pháp luật”. Pháp luật, cho người dân, được “Tự do ngôn luận”. Đừng bịt mồm – bịt miệng người ta. Pháp luật, cho người dân, được “Tự do đi lại”. Chớ xích chân – trói cẳng người ta. Pháp luật, cho người dân, được “Ứng cử tự do”. Đừng đem, “Mặt trận Tổ quốc” ra, làm trò mèo, để loại bỏ người ta.
廉洁爱人者厚其禄. Liêm khiết, ái nhân giả, hậu kì lộc.
Muốn Quan lại liêm khiết – thương dân, ít nhất, cũng phải trả cho người ta, đồng lương đủ để sống. Các thể chế Dân chủ, họ đều thực hiện cách này. Nhưng, thể chế CS, thì không. Cán bộ của họ, có đồng lương chết đói. Muốn sống sung túc, họ không từ 1 thủ đoạn nào, để vơ vét của Nhân dân.
民有孝慈者爱敬 之. Dân hữu hiếu từ giả, ái kính chi.
Xã hội, thời Đế Nghiêu. Những người, được kính trọng nhất: Không phải, là bọn trọc phú, lắm tiền. Không phải, là kẻ dốt nát, có quyền cao – chức trọng. Những người: Ở nhà mình, họ Hiếu thảo – Ra ngoài đường, họ Từ tâm. Họ, là người tốt, từ trong – ra ngoài. Họ, được cả xã hội, kính trọng.
Thời CS, cả xã hội, xun xoe trước những kẻ giàu và quị lụy, đến mức hèn hạ, trước những kẻ cầm quyền. Từ tâm và Hiếu thảo, là những thứ xa xỉ, hiếm gặp vô cùng. Mấy ai, biết rằng: Có bác sĩ, đã cấy vi trùng phong, vào dái tai của mình. Để chứng minh, bệnh phong không dễ lây. Để kêu gọi, cả xã hội, đừng kì thị những bệnh nhân, mắc chứng bệnh phong. Bao nhiêu người, biết rằng: Có cô nuôi dạy trẻ, lăn xả vào miệng rắn độc, để cứu cháu bé. Cô, bị rắn cắn. Nhưng, cháu được bình yên. Xã hội, thời CS, vinh danh họ, hay nghĩ rằng, họ là những người điên?
尽力农桑者慰勉之. Tận lực nông tang giả, ủy khuyến chi.
Tận lực, tăng gia sản xuất – khai hoang phục hóa, như Đoàn Văn Vươn. Ngài về tận nơi: Cầm tay, mà biểu dương – Cho vay thêm tiền, mà làm vốn – Cấp thêm ruộng đất, cho mà làm ăn. Bởi Ngài biết, Vươn mà ăn to – làm lớn, bao nhiêu người chậm chạp, họ sẽ có phận nhờ.
Trong hoàn cảnh, nhà nghèo – vốn ít – con đông. Những gia đình căn cơ, họ không bao giờ chia đều – cào bằng. Họ dồn tiền vốn – đất đai, cho đứa nào có khả năng, để nó sản xuất. Họ dồn tiền của – thời gian, cho đứa nào thông minh, để nó đi học. Họ gom vàng – bạc, cho đứa nào tháo vát, để nó vượt biên. Những người con đó, sau này, sẽ dìu dắt, tất cả những người còn lại của gia đình.
Những người CS, họ làm ngược lại. Đất đai – vốn liếng, họ không giao cho những người tài giỏi. Họ, giao hết vào tay, lũ đầu đất. Đầu tư vào chúng, khác nào, đổ tiền vào 1 cái thùng, không đáy. Không sạt nghiệp, sao được.
旌别淑德, 表其门闾. Tinh biệt thục đức, biểu kì môn lư.
Phụ nữ, có “Tiết hạnh khả phong”, được mọi người biết, ngay từ khi, đặt chân đến cổng làng.
Chư hầu, có quý bà, trải qua ba – bốn đời chồng, cuối cùng vẫn lấy được Vua. Vẫn được Vua, lập làm Hoàng hậu. Sự ô nhục ấy của Vua chư hầu và sự “tài giỏi” của Hậu, sẽ được vinh danh, nơi cửa chuồng trâu.
平心正节, 以法度禁邪伪. Bình tâm chính tiết, dĩ pháp độ cấm tà ngụy
Khí tiết thanh cao – Tấm lòng ngay thẳng. Lấy pháp luật, mà cấm chỉ tà ngụy – đồng cốt – bói toán quàng xiên. Không bao giờ, nghe lời xui dại của lũ Hòa thượng Quốc doanh, để làm những chuyện nhảm nhí. Tỉ như đúc 2 quả tim, rồi yểm cho tượng Thánh Gióng, lẫn con ngựa đồng. Nếu, những người CS, tin rằng, phải có sự ấy, thì tượng mới Linh thiêng. Bắt buộc, ta phải nghĩ rằng: Họ, đang hạ bệ, Thần tượng Hồ Chí Minh. Bởi, chắc chắn 1 điều: Trong lồng ngực của Chủ tịch, bây giờ, không có quả tim của Người.
所憎者, 有功必赏. Sở tăng giả, hữu công tất thưởng.
Người mà mình không ưa, có công, vẫn được trọng thưởng.
Trung tá Ngụy Văn Thà, cùng các chiến sĩ Hải quân Việt nam Cộng hòa, đã anh dũng hy sinh, để bảo vệ, sự toàn vẹn lãnh thổ của Đất nước. Dẫu, không ưa chế độ Việt nam Cộng hòa. Nhưng, những người CS, vẫn phải có nghĩa vụ, vinh danh họ. Thế, mới phải Đạo.
所爱者, 有罪必罚. Sở ái giả, hữu tội tất phạt.
Người mà mình yêu quí, có tội, vẫn phải lôi ra chém đầu.
Xưa, Khổng Minh, phải gạt nước mắt, để chém Mã Tốc – một đệ tử yêu của mình. Do can tội, để mất Nhai đình. Nay, Vinashin, làm thất thoát của Đất nước, có nhõn 4 tỉ USD. Nhà nước CS, cho toàn dân biết “Bộ Chính trị quyết định, không xử phạt 1 ai”. Phép nước, “nghiêm” đến thế là cùng.
存养天下鳏, 寡, 孤, 独.  赈赡祸亡之家. Tồn dưỡng thiên hạ quan, quả , cô , độc ; Chẩn thiệm họa vong chi gia .
Lập trại dưỡng lão, để nuôi dưỡng người già yếu – cô đơn – cô nhi – quả phụ. Tổ chức cứu tế, cho những gia đình, gặp địch họa – thiên tai.
其自 奉也甚薄, 其赋役也甚寡. Kì tự phụng dã thậm bạc, kì phú dịch dã thậm quả
Bản thân sống cần kiệm – sinh hoạt đạm bạc. Thu của dân thì nhẹ thuế – ít phí. Không tùy tiện, bắt dân phu phen – tạp dịch.
Thông qua, 1 ví dụ cụ thể, là chiếc ô tô. Chúng ta hãy xem, những người CS, họ đã học được những gì, ở Đế Nghiêu. Chiếc ô tô, phải cõng trên mình nó, ít nhất, 3 loại thuế và 7 loại phí. Loại nào, cũng rất “nhẹ”. Cho nên, để sở hữu, một chiếc Hyundai SantaFe nhập khẩu, người tiêu dùng, phải bỏ ra, khoảng 83.000 USD. Trong khi, chiếc xe này, có giá tại Mỹ, chỉ là 23.000 USD.
CS, không chịu làm. Nhưng, họ ăn quá dầy.
故万民富乐而无饥寒之色. Cố vạn dân phú lạc nhi vô cơ hàn chi sắc.
Cho nên, vạn dân giàu có – yên vui. Muôn nơi, rộn tiếng cười. Không đâu, ngộ cảnh đói – rét.
百姓戴其君如日月, 亲其君如父母.  Bách tính đái kì Quân như nhật nguyệt, thân kì Quân như phụ mẫu.
Trăm họ, mang ơn Vua, như đội ơn, hai vầng Nhât – Nguyệt. Thân thiết, kính trọng Vua, như cha mẹ của mình.
Đó, cũng chính là lý do, giải thích tại sao: “Các thế lực thù địch và phản động”, lẫn “Âm mưu diễn biến Hòa bình”, không dám và không thể, lật đổ được, vị Vua thân yêu của họ.
文王曰:大哉!贤君之德也! Văn vương viết: “Đại tai! Hiền Quân chi Đức dã”.
Đức hạnh của bậc Thánh nhân, cao siêu vời vợi. Rút gọn lại, chỉ gồm: Cần – Kiệm – Liêm – Chính. Chí công – Vô tư. Ai, mà chẳng nói được. Nhưng, có phải, ai cũng làm được như Đế Nghiêu đâu.
Vì thế, Văn vương phải thốt lên : “Ôi! Vĩ đại thay, cái Đức của bậc Thánh nhân”.
Lời bàn:
Ở Việt nam, có 1 ông, Trung ương ủy viên – phó trưởng Ban Tuyên huấn. Ông ta, làm như thể, mình là người đầu tiên, phát hiện ra 1 sự thật: “Nước ta, cùng Hàn Quốc, cách đây 50 năm, đều trong một hoàn cảnh giống nhau. Vậy mà hôm nay, ở Việt Nam, có khoảng 90.000 người Hàn Quốc. Họ, đều là những ông chủ – bà chủ. Còn, 90.000 người Việt ở Hàn Quốc. Tất thảy, đều đi đến đó, để làm tôi tớ”. Nếu biết điều, xin ông, hãy nói tiếp: “Nhật bản và Hàn quốc, giàu có và Văn minh. Bởi, họ có ban lãnh đạo tài giỏi, hết lòng vì Dân – vì Nước. Lãnh đạo Việt nam, có những phẩm chất ngược lại. Bởi thế, chúng ta đã – đang và sẽ mãi mãi, vẫn nghèo hèn và lạc hậu. Không thể khác được”.
Ông Tố Hữu, có 1 câu thơ: “Ta tự hào đi lên. Ôi Việt nam”. Không tự hào, sao được. Bởi, đường tới Thiên đàng của chúng ta, Thiên hạ, chẳng ai dám đi. Vì, họ biết, đích đến của nó, là vực thẳm. Chỉ có ta, nhắm mắt và hiên ngang bước tới. Đường chúng ta đi, lồi lõm, giống như mặt ruộng, lúc mới cày. Phố xá chúng ta ở, mưa xuống là thành sông. Sông ngòi của chúng ta, đen ngòm và đặc quánh. Đầy túi nilon và dư thừa xác xúc vật. Thủ đô “nghìn năm văn hiến”của chúng ta, bẩn thỉu –  hôi thối – nhếch nhác – lộn xộn và kệch cỡm. Con người của chúng ta, được đảng giáo dục. Cho nên, Văn – Võ toàn tài. Văn: Bằng cấp của chúng ta, chẳng được ai tôn trọng và công nhận. Đi ra nước ngoài, họ cảnh báo chúng ta, bằng tiếng Việt: Xin đừng ăn cắp của họ. : Động tí, là đánh – chửi nhau. Đi ăn cắp chó, cũng có thể, bị đập chết, như 1 con chó. Những người cai trị chúng ta, họ thật là nhân từ. Họ, cư ngụ, trong những căn biệt thự xinh đẹp. Mặc kệ người Dân, sống vất vưởng. Họ, coi người dân, chỉ bằng nửa con mắt. Công an của chúng ta, “giỏi nhất Thế giới”. Bằng chứng, chính họ, phát truyền đơn, cảnh báo cho du khách, trộm cắp ở Việt nam, nhiều hơn rươi.
… và …
Xem bức tranh, phác họa 1 cách vội vàng đó. Bạn, thấy tự hào hay nhục nhã, khi cầm trên tay, cuốn Hộ chiếu của nước CHXHCN Việt nam? Quan trọng hơn, bạn nghĩ, đấng Quân vương của chúng ta: Hiền minh, hay là lũ đầu đất?
Những người CS, họ lập ra, cái gọi là, Ban Tuyên giáo Trung ương. Giao cho, 1 ông vua của đảng CS, cầm đầu. Tập hợp trong đấy, tinh những Giáo sư – Tiến sĩ. Họ được đào tạo, 1 cách, hết sức bài bản. Chuyên “định hướng dư luận” và “đấu tranh, với các luồng tư tưởng, đối nghịch với đảng CS”. Hướng ra nước ngoài, tất nhiên, họ không dám rồi. Bởi, ra ngoài đó: Ăn nói mà u mê – Diễn thuyết mà lẩm cẩm. Thiên hạ, người ta lập tức cấm cửa. Họ không dỗi hơi, nói chuyện với thằng khùng. Trong nước, một mình – một chợ. Sao chẳng dám, lập 1 diễn đàn công khai. Để, những tinh hoa của đảng CS, đối thoại trực tiếp với Nhân dân và vạch rõ, những luận điệu sai trái của “Các thế lực thù địch và phản động” ? 
Chiến thắng “đối lập”, bằng lý luận và thực tiễn. Bao giờ, cũng vẻ vang hơn, chiến thẳng họ, bằng nắm đấm. Ban Tuyên giáo Trung ương, hãy chứng tỏ: các Anh – các Chị, có bản lĩnh; các Anh – các Chị, không phải là 1 thực thể thừa và các Anh – các Chị, không bao giờ, chịu núp sau đũng quần của ngành Công an. Xin, các Anh – các Chị, hãy dũng cảm lên.
Mang chiêng, đi đấm ở xứ mình.
Không kêu, cũng phải đánh 1 hồi, cho Thiên hạ biết danh
Nguyễn Tiến Dân
Địa chỉ : 208 phố Định Công Thượng – quận Hoàng mai – Hà nội

Điện thoại : 0168-50-56-430

3063. Chủ nghĩa cộng sản ở Việt nam – Những bất cập và sự sụp đổ tất yếu của nó – Bài 1: Văn sư.

Dưới ánh sáng của nền Văn minh Trung hoa cổ đại: Chủ nghĩa cộng sản ở Việt nam – Những bất cập và sự sụp đổ tất yếu của nó  –  Bài 1: Văn sư.
Nguyễn Tiến Dân
27-10-2014
Đôi lời của tác giả: “Lục thao”, là 1trong “7 bộ Binh pháp kinh điển” của Trung hoa cổ đại (Võ kinh thất thư). Không dừng lại, ở việc luận binh. “Lục thao”, còn dạy các bậc Đế vương, cách trị nước – an dân. Đọc “Lục thao”, ta sẽ hiểu, vì sao các thể chế Dân chủ, trường tồn và ngày càng phát triển bền vững. Tại sao, các thể chế độc tài, ngày càng thưa hiếm và suy vong. Ngẫm vào thực trạng của Đất nước, ta sẽ thấy, tương lai của đảng CS Việt nam, “tươi sáng” đến mức nào.
Xin lần lượt, giới thiệu “Lục thao”, với bạn đọc.                                                            
VĂN SƯ 
Thiên này, thuật chuyện gặp nhau lần đầu, giữa Chu Văn vương và Khương Tử nha. Chu Văn vương, là vị Vua, giỏi đến mức, có thể đặt lời thoán, chú thích cho “Chu dịch”. Nhưng, chưa bao giờ vỗ ngực, tự cho rằng, mình là “đỉnh cao trí tuệ của Nhân loại”. Vì đại nghiệp diệt Thương, ông xuống mình, “cầu hiền như khát”. Khương Thái công, hung hoài thao lược. Chỉ hận, chưa gặp được minh chủ. Bèn về chốn sơn cùng – thủy tận, câu cá – đợi thời.
Chí lớn, gặp nhau. Bởi thế, sơ kiến mà đã như cố tri. Hai người, thảo luận sách lược thu phục thiên hạ. Mục tiêu và các biện pháp thi hành. Họ, dùng ngay việc câu cá, làm đề tàì, để triển khai thảo luận.
Biết Văn vương còn do dự, bởi nhà Thương quá mạnh. Khương Thái công, ngầm chi rõ: Đó chỉ là, cái mẽ ngoài. Sự thực, Thương triều đã mục ruỗng, đến tận xương – tận tủy. Nhà Chu, nên thừa cơ, mà đoat thủ thiên hạ. Muốn thu phục được Thiên hạ, phải có người đứng đầu, để tập hợp quần chúngNgười này, phải có đầy đủ cả Nhân – Đức – Nghĩa – Đạo. Những phẩm chất này, Trụ vương của nhà Thương không có. Trong khi, Văn vương đủ đầy.
Hai người, đồng quan điểm: Đất nước, phải là của Nhân dân (Dân chủ) và phải để cho mọi người, được “Ngôn luận tự do”.                                                    
文师
文王将田,史编布卜曰:“田于渭阳, 将大得焉. 非龙, 非螭, 非虎, 非羆,兆得公侯. 天遗汝师, 以之佐昌, 施及三王”。Văn vương tương điền, sử Biên bố bốc viết : “Điền vu Vị dương, tương đại đắc yên. Phi long, phi li, phi hổ, phi bi, triệu đắc công hầu. Thiên di nhữ sư, dĩ chi tá xương, thi cập tam vương”
Văn vương muốn đi săn. Ngài sai sử Biên, đoán cát hung. Sử Biên gieo quẻ, rồi bẩm lại: “Đến bờ bắc của sông Vị thủy,  Đại vương sẽ thu hoạch được rất lớn. Không phải được rồng, đươc li (Theo truyền thuyết, giống như rồng, sắc vàng, không có sừng), không phải được hổ, được gấu. Điềm báo, đươc công hầu, mà trời dành riêng, để làm quân sư cho Đại vương. Vị công hẩu này, sẽ giúp Đại vương, hưng nghiệp tận ba đời”
文王曰: “兆致是乎?”  Văn vương viết: “Triệu chí thị hồ”
Văn vương hỏi: “Điềm tốt đến thế sao ?”
史编曰: “编之太祖史畴为禹占, 得皋陶, 兆比于此” . Sử Biên viết : “Biên chi Thái tổ sử Trù, vi Vũ chiêm, đắc Cao Đào. Triệu tỉ vu thử”
Sử Biên đáp: “Xưa, Thái tổ của thần là sử Trù, chiêm bốc cho vua Vũ. Quẻ ấy, báo đươc quý nhân Cao Đào. Điềm hôm nay, giống như vậy”
文王乃斋三日, 乘田车, 驾田马, 田于渭阳, 卒见太公, 坐茅以渔 . Văn vương nãi trai tam nhật, thừa điền xa, giá điền mã, điền vu Vị dương. Tốt kiến Thái công, tọa mao dĩ ngư
Mừng quá, Văn vương bèn trai giới ba ngày. Sau đó, sai sửa soạn loan giá (xe Vua), để ông mang đi đón hiền tài, ở bờ bắc của sông Vị thủy. Đến đó, ngài thấy Thái công, đang ngồi trên đám cỏ lau um tùm, để câu cá. Lưỡi câu đã thẳng, không mắc mồi, lại còn để trên  mặt nước. Tai lắng nghe chim hót, mắt nhắm nghiền suy tư.
文王劳而问之, 曰: “子乐渔耶?” . Văn vương lao nhi vấn chi, viết: “Tử lạc ngư da”
Thấy lạ, Văn vương xuống ngựa. Lệnh cho tùy tùng đứng ngoài. Ngài vất vả, tự tay rẽ cây mở đường, vào để gặp Thái công. Gặp rồi, mới hỏi thăm rằng : “Ông lão, ông thích câu cá theo kiểu gì, mà lạ vậy ?”
 太公曰: “臣闻君子乐得其志, 小人乐得其事”. Thái công viêt: “Thần văn quân tử lạc đắc kì chí, tiểu nhân lạc đắc kì sự”.
Thái công đáp: “Thần nghe, người quân tử, chỉ mãn nguyện, khi thỏa được chí của minh. Kẻ tiểu nhân, chỉ vui, khi được việc của mình”.
Sinh thời, trung tướng Trần Độ, “Những mơ xóa ác ở trên đời”. Cho nên, nguyện “phó thân cho đất trời”, để đi làm “cách mạng”. Đất nước đã thống nhất. Nhưng, nhận thấy: Dưới chế độ mới, cái ác, không có bị mất đi. Nó lại luân hồi. Chí chưa thỏa. Ông tiếp tục đấu tranh. Cho dù, bị mất hết mọi quyền lợi của cá nhân. Thật là, 1 vị Chính nhân – Quân tử.
Đối nghịch với Trần Độ. Biết bao nhiêu kẻ, sẵn sàng, làm những việc táng tận lương tâm. Miễn sao, chúng giữ được, cái ghế quyền lực của mình.
今吾渔甚有似也, 殆非乐之也 . Kim ngô ngư thậm hữu tự dã, đãi phi lạc chi dã.
Nay, thần ngồi câu cá ở đây, cũng vậy. Mệt mỏi và không vui thú gì, với việc đi câu.
文王曰: “何谓其有似也?”.  Văn vương viết: “Hà vị kì hữu tự dã?”
 Văn vương hỏi: “Sao lại cho rằng, có sự giống nhau ở đây?”
 太公曰: “钓有三权, 禄等以权, 死等以权, 官等以权”. Thái  công viết : “Điếu hữu tam quyền: Lộc đẳng dĩ quyền – Tử đẳng dĩ quyền – Quan đẳng dĩ quyền”
Thái công trả lời : “Những tay câu thiện nghệ, đều hiểu: Muốn câu cá gì, phải sắm thính – luyện mồi, cho phù hợp với sở thích của loài cá đó. Thánh nhân, chiêu nạp hiền tài, giúp mình mưu việc lớn, cũng phải làm như vậy :
+Có kẻ theo ta, mong hưởng bổng lộc. Hãy lấy nhà đất, lương bổng, sổ hưu ra, mà chiêu dụ nó.
+Có người theo ta, để giúp dân – cứu nước. Gian khó, họ không sờn lòng. Hi sinh, họ không quản ngại. Hãy khắc thẻ tre, lưu danh họ vào lịch sử. Hãy lập đền thờ, để dân chúng, muôn đời hương khói cho họ. Người đã khuất rồi. Nhưng vợ con họ, vẫn còn đó. Nhớ thay mặt người ta, mà chăm sóc cha me – vợ con họ, cho đàng hoàng – tử tế. Chớ nói đãi bôi – Đừng làm lấy lệ.
+Lại có người, nghiện quyền lực, mà đi theo ta. Hãy lấy chức tước, mà ban cho họ.
, thì cho làm đội trưởng đội thiếu nhi. Lớn, hãy lấy lon thượng – đại tướng ra, mà phong bừa phứa cho họ. Hãy lấy nhôm mỏng, dập thànhhuân – huy chương, rồi gắn chi chit lên ngực họ. Già rồi, cũng phải dựng lên những hội hữu danh – vô thực như: hội khuyến họchội bảo vệ người tiêu dùng … rồi ấn họ vào đấy. Loại này, ngồi không dễ sinh tật. Nhưng chớ trao quyền lực, để chúng phục vụ nhân dân, cho đến “hơi thở cuối cùng
夫多久以求得也, 其情深, 可以观大矣 . Phù đa cữu dĩ cầu đắc dã, kì tình thâm, khả dĩ quan đại hĩ
Người ta đi câu, lâu mau – nhiều ít, khoan hẵng nói. Nhưng, ai cũng mong được cá. Đó là, chân lí sâu xa .Từ việc ngồi câu cá, ta có thể, ngẫm ra nhiều việc lớn trong Thiên hạ.
文王 曰: “愿闻其情” . Văn vương  viết : “Nguyện văn kì tình”
Văn vương : “Xin rửa tai, lắng nghe”
 太公曰: “源深而水流, 水流而鱼生之, 情也”. Thái công viêt: “Nguyên thâm nhi thủy lưu, thủy lưu nhi ngư sinh chi, tình dã”
Thái công chỉ dòng Vị Thủy, mà nói rằng: “ Đầu nguồn sâu, lưu vực rộng thì con sông đầy nước. Sông đầy, thì đưa dòng phù sa, đi nuôi dưỡng, cho những cánh đồng phì nhiêu. Đưa nguồn thức ăn dồi dào, đi nuôi dưỡng các loài cá tôm. Khiến chúng sinh sôi – phát triển. Đó là, lý Tự nhiên”.
根深而木长, 木长而实生之,情也 . Căn thâm nhi mộc trường, mộc trường nhi thực sinh chi, tình dã
Ngài chỉ 1 cây cao, trên bờ Vị Thủy, mà tiếp rằng: “Rễ có sâu, thì cây mới có thể vươn cao. Cây càng vươn cao, thì lượng gỗ sinh ra càng nhiều. Đó là, lý Tự nhiên”.
Cây có bộ dễ chùm, càng cố vươn cao, càng dễ bị bão quật ngã. Những chính thể, không bám rễ được vào cuộc sống, càng “phát triển nóng” bao nhiêu, càng chóng sụp đổ bấy nhiêu. Đó cũng là, lý Tự nhiên.
君子情同而亲合, 亲合而事生之, 情也. Quân tử tình đồng nhi thân hợp, thân hợp nhi sự sinh chi, tình dã.
Chậm rãi nhìn Văn vương, Thái công nói tiếp: “Những người Quân tử, họ có lí tưởng tương đồng. Những cách biệt về địa lí, những khác biệt về xuất thân, không thể ngăn được họ kết thân với nhau. Kết thân được với nhau, họ sẽ phát huy được thế mạnh của mỗi người. Nhân dân và Đất nước, đang chờ những quyết sách của họ. Đó là, Chân lí”.
言语应对者, 情之饰也 . Ngôn ngữ ứng đối giả, tình chi sức dã.
Trong một cộng đồng, lời ta nói ra, nhiều người hiểu. Nhưng nỗi lòng ta, mấy ai biết cho. Bởi vậy, người ta phải dùng ngôn ngữ – chữ viết, để biểu đạt tình cảm.
言至情者, 事之极也 . Ngôn chí tình giả, sự chi cực dã.
Lời nói chí tình, bao giờ cũng xuất phát từ trái timNgười ta dùng nó, để góp ý chân thành với nhau. Lời nói chí tình, có thể, đẩy sự việc, đi theo hai hướng trái ngược nhau:
+Gặp những người nhỏ nhen, họ sẽ ghét ta. Bởi, họ cho rằng, ta cố tình bới móc, dạy khôn, đố kị và nói xấu họ. Ai đã từng góp ý (phản biện) về bô xit, về xây mới tòa nhà quốc hội, về điện hạt nhân…chắc thấu hiểu điều này.
+Gặp những người đại lượng, họ sẽ cảm ơn ta. Bởi, ta làm cho họ, tỉnh táo nhìn lại mình. Gạn đục – Khơi trong, họ sẽ không mắc, những sai lầm ngớ ngẩn. Không có tấm gương, ai mà nhìn thấy vết nhọ, ngay trên trán của mình? Không cám ơn tấm gương, sao được.
今臣言至情不讳, 君其恶之乎? Kim thần ngôn chí tình bất húy, quân kì ố chi hồ?
Nay, thần sẽ nói, những lời chí tình, không kiêng nể. Đại vương, có muốn nghe không ? Nghe rồi, có truy chụp thần không ?
(Ngay từ đầu, Khương Tử Nha đã đề xuất với Văn vương: Hãy để cho những người xung quanh, được nói thẳng chính kiến của mình. Nói cách khác, hãy để cho họ, được Tự do ngôn luận. Không biến họ, thành những con vẹt. Nói những lời, không phải suy nghĩ thực của lòng mình).
文王曰: “惟仁人能受直谏, 不恶至情. 何为其然”. Văn vương viết: “Duy nhân nhân năng thụ trực gián, bất ố chí tình. Hà vi kì nhiên?”
Văn vương nói: “Chỉ những người nhân nghĩa, mới có khả năng tiếp thu, những lời can gián ngay thẳng – chân thành. Họ đâu ganh ghét, đố kị với những người khuyên can họ. Đó, chẳng phải là lẽ tự nhiên ư?”
太公曰: “缗微饵明, 小鱼食之”. Thái công viết: “Mân vi nhĩ minh, tiểu ngư thực chi”
Thái công trả lời: “Dùng chỉ làm dây câu – dùng hạt cơm làm mồi. Người ta, chỉ câu được cá thầu dầu, thòng đong, cân cấn. Giỏi lắm, thì được con cá mài mại”.
缗调饵香, 中鱼食之 .  Mân điều nhĩ hương, trung ngư thực chi.
Dùng cước làm dây câu – dùng giun làm mồi. Người ta, có thể câu được cá trê – cá chép.                          
缗隆饵丰, 大鱼食之.  Mân long nhĩ phong , đại ngư thực chi.
Dùng cáp lụa làm dây câu – dùng con chó, con vịt làm mồi. Người ta, có thể ra khơi, mà câu cá mập – săn cá sấu.
夫鱼食其饵, 乃牵于缗.  Phù ngư thực kì nhĩ, nãi khiên vu mân.
Con cá kia, tham mồi. Nên, bị trói buộc, bởi dây câu.
人食其禄, 乃服于君.   Nhân thực kì lộc, nãi phục vu quân.
Con người ta, ăn lộc của Nhà nước, nên phải phục vụ Vua.
故以饵取鱼, 鱼可杀 . Cố dĩ nhĩ thủ ngư, ngư khả sát
Dùng mồi đi câu, ta có thể bắt được cá.
以禄取人, 人可竭.  Dĩ lộc thủ nhân, nhân khả kiệt.
Dùng bổng lộc đãi người. Người ta, có thể tận tâm – kiệt lực với ta .
以家取国, 国可拔.  Dĩ gia thủ quốc, quốc khả bạt.
Làm cho vài kẻ có chức – có quyền, ở cái nước man di – mọi rợ kia, được “vinh thân – phì gia”. Nước ấy, chiếm dễ như bỡn. (Nhưng, có giữ được hay không, lại là chuyện khác hẳn) .
以国取天下, 天下可毕  Dĩ quốc thủ thiên hạ, thiên hạ khả tốt
Đem quyền lợi của nước này, dâng cho nước khác. Đem tử huyệt của nước nọ, nói với nước kia. Rồi xúi giục, xúc xiểm chúng đánh nhau. Đã đánh nhau, là sứt đầu – mẻ trán, là kiệt quệ. Khi kiệt quệ, tất phải nhờ ta, đứng ra dàn xếp. Việc thiên hạ, do ta dàn xếp. Thiên hạ ấy, không phải của ta, thì hỏi rằng: Thiên hạ ấy, là của ai?
Nhớ khi xưa:
Trung cộng, xua quân đánh chiếm Hoàng sa của Việt nam. Tàu chiến của Đệ thất Hạm đội, đã lừng lững tiến vào, định can thiệp. Ta biết rất rõ: Chỉ cần, có sự hiện diện của Hải quân Hoa kì (không cần họ nổ súng), “ bố bảo”, Trung cộng cũng không bao giờ, dám đánh chiếm Hoàng sa. Nhưng cuối cùng, tàu chiến Hoa kì, được lệnh rút ra. Để mặc đồng minh VNCH, chiến đấu anh dũng trong tuyệt vọng. Và để mất Hoàng sa. Hoa kì, không đến nỗi, “Giữa đường, thấy sự bất bình, chẳng tha”. Họ cũng thừa biết, cái giá phải trả, cho việc đánh mất chữ tín, khi bỏ mặc đồng minh. 
Nhưng ở đây, họ có chủ ý. Vì, đó là bài “Vứt xương, cho sư tử cắn nhau”. Hoàng sa, rõ ràng không phải của Mĩ. Nhưng miếng mồi này, lại được Mĩ, sử dụng 1 cách cực kì thâm – hiểm :
+Trung quốc, chẳng có chứng cớ pháp lí vững chắc nào, để khẳng định, Hoàng sa là của họ. Phi nghĩa, nhưng lại cướp được Hoàng sa, 1 cách quá dễ dàng.Trung cộng, làm gì mà không biết, có sự tiếp tay của Hoa kì. Dĩ nhiên, phải chịu ơn họ. Chịu ơn Hoa kì, quà ra mắt: Chống LX mạnh hơn. Bức tường “đoàn kết” trong phe cộng sản, sẽ nứt thêm một mảng to tướng.            
+Mâu thuẫn giữa giữa Việt nam DCCH và Trung quốc, từ nay, sẽ hết sức căng thẳng. Họ, sẽ luôn gầm ghè nhau. Sức mạnh của họ, bởi thế sẽ giảm đi đáng kể.
+Bắc Việt ở thế kẹt :
-Nếu không nói ra, sẽ bị hiểu là bán nước . Đồng thời, Trung quốc sẽ có cớ, để nói Hoàng sa là của họ
-Nói ra, Trung quốc chắc chắn cũng không hoàn trả Hoàng sa. Đã thế, còn mất đi viện trợ. Trong khi, Bắc Viêt đang hết sức cần đến nguồn viện trợ này . Để “giải phóng Miền nam – thống nhất Đất nước”.
-Hậu quả, Nhân dân Miền nam nói riêng và Nhân dân cả nước nói chung, mất đi thiện cảm, với chính phủ VNDCCH và Mặt trận DTGPMN.
Tình hình biển Đông, ngày càng phức tạp. Chứng tỏ, người Mĩ hết sức cao tay. Những con diều hâu ở Bắc kinh, đã tỏ ra hết sức sốt ruột. Chúng, liên tục gây hấn. Còn người Mĩ, dùng đúng bài của Trung cộng khi xưa: “Mi không đụng đến ta, thì ta cũng không đụng đến mi”. Và tuyên bố, đứng ngoài tranh chấp lãnh thổ. Sự thực, có phải như thế không? Ngàn lần Không. Hoa kì đang ung dung, chờ gặt hái thành quả của mình. Bắc kinh chưa nổ súng, nhiều nước đã xun xoe, chạy đến cầu cạnh Hoa kì. Trước kia, đuổi họ đi. Nay, năn nỉ, mời họ vào. Chỗ đứng chân của Hoa kì, trong Chiến lược toàn cầu, đã trở nên quá vững chắc. Chưa kể tình huống: Bắc kinh do bị ấm đầu, mà khai chiến ở Biển Đông. Họ chưa chắc, đã chiếm được Trường sa. Nhưng, có thể khẳng định, 1 cách chắc chắn rằng: Cả khu vực này, sẽ tình nguyện, xin nằm trong mặt trận chung, để chống Trung quốc. Tất nhiên, do Hoa kì đứng đầu. Tấm lưới, mà Hoa kì tung ra, để bao vây Trung quốc, đã dần được xiết chặt.   
Đây có thể, được coi là, mẫu mực của sách lược “Dĩ quốc thủ thiên hạ”
呜呼, 曼曼绵绵, 其聚必散.  Ô hô,man man miên miên, kì tụ tất tán.
Ô hô, Thương triều kia, từ khi tụ nghĩa, để khởi binh – lập nghiệp đến nay, thời gian đã quá dài. Thành cao – hào sâu; binh hùng – tướng hổ, ăn thua gì. Chẳng qua, chỉ là cái mẽ ngoài. Thực chất, dân chúng ghê tởm, họ đang quay lưng – sĩ phu khinh bỉ, họ đã ngoảnh mặt. Xã hội thối nát – quan lại bạo tàn. Mục ruỗng, đến tận xương – tận tủy rồi. Đã đến lúc:
                Mây tán   –  Tuyết tan  –  Hoa tàn   –  Trăng lặn .
 嘿嘿昧昧, 其光必远.  Mặc mặc muội muội, kì quang tất viễn
Trong đêm đông âm u và lạnh lẽ, ánh hào quang, phát ra từ ngọn Hải đăng, sẽ được người ta, trông thấy từ rất xa. Giữa cái tối tăm – mù mịt đến mức đặc quánh của nhà Thương, với ánh hào quang, vừa mới nhen nhóm của nhà Chu. Không nói, Thiên hạ cũng biết, phải đi theo con đường nào.
微哉! 圣人之德, 诱乎独见. 乐哉! 圣人之虑, 各归其次, 而树敛焉 . Vi tai! Thánh nhân chi đức, dụ hồ độc kiến. Lạc tai! Thánh nhân chi lự, các qui kì thứ, nhi thụ liễm yên.
-Thánh nhân, chỉ có mỗi 1 cách, để thể hiện Đức hạnh của mình: Hãy làm, cho quần chúng thấy – Thấy rồi, người ta sẽ tin – Tin rồi, người ta sẽ yêu quí và kính trọng mình.
Xin hãy 1 lần, nghe theo lời khuyên của Tổng thống Việt nam Cộng hòa, ông Nguyễn Văn Thiệu. Để, nhìn vào việc làm của lãnh đạo CS:
Ông thì nhìn thấy sâu – mà không dám bắt. Ông thì nhìn thấy chuột – nhưng chẳng dám đập. Ông thì hứa: “không chống được tham nhũng, xin từ chức” – nhưng rồi thấy, ông xù. Ông Chủ tịch Quốc hội quyết sai – ông bắt Dân, phải chịu trách nhiệm thay mình.
Từ trên xuống dưới, rặt 1 loại võ mồm. Chuyên ăn tục – nói phét. Làm gì có Đức hạnh, mà bắt Dân tin.
-Thánh nhân, ngày đêm trăn trở. Sung sướng gì hơn, khi chứng kiến, dòng người trong Thiên hạ, lũ lượt đổ về theo mình. Nhân tâm tụ hợp. Đó là, điều kiện tiên quyết, cho việc “dựng công – lập nghiệp”.
文王曰: “立敛若何,而天下归之?”. Văn vương viết: “Lập liễm nhược hà, nhi thiên hạ qui chi?”
Văn vương hỏi: “Thánh nhân, phải tạo lập ở mình, những phẩm chất gì, khiến Thiên hạ, họ tự nguyện theo?”.
太公曰: “天下非一人之天下, 乃天下之天下也. Thái công viết: “Thiên hạ phi nhất nhân chi thiên hạ, nãi thiên hạ chi thiên hạ dã”.
Thái công đáp :  “Thiên hạ, không phải là của riêng của 1 người, hoặc là của riêng của 1 nhóm người.Thiên hạ, là của người trong Thiên hạ”. Nói cách khác, chính những người DÂN, đang sinh sống trên đó, mới là CHỦthể của Thiên hạ. Và, muốn thu phục được Thiên hạ, khoan hẵng nghĩ đến mình. Đầu tiên, phải học cách cúi đầu trước Thiên hạ.
Cách đây mấy nghìn năm, giữa thời phong kiến thối nát, luôn coi, Thiên hạ là của Vua. Khương Tử nha, đã nêu ra luận điểm, hoàn toàn trái ngược: “Thiên hạ là của Dân”. Thật là tuyệt vời. Rõ ràng, Khương Tử nha, đã đi trước thời đại. Nhà Chu, tiếp thu ý tưởng “Dân chủ” của Khương Tử Nha. Sửa đổi cho phù hợp và thi hành tốt điều này. Nên, tồn tại khoảng 800 năm (Lâu gấp 14 lần, so với Liên xô – “Thành trì” của phe XHCN) 
同天下之利者, 则得天下 .  Đồng thiên hạ chi lợi giả, tắc đắc thiên hạ.
Ai, có khả năng, chia cho mọi người, cùng hưởng thụ nguồn lợi của Thiên hạ. Người đó, sẽ chiếm được Thiên hạ.
Ở các nước, theo thể chế Dân chủ, tiền thuế của dân, tiền bán tài nguyên…được công khai cho toàn dân biết. Được đưa vào quỹ an sinh xã hội. Người ta dùng nó, để chi trả cho Giáo dục, cho Y tế, cho Trị an, cho chăm sóc Môi trường…Vì thế: Trẻ con, đi học không mất tiền. Thất nghiệp, có Nhà nước trợ cấp. Đau ốm, được chăm sóc thuốc men cộng với tình thương mến. Nhân dân, yêu quí Nhà nước. Những Nhà nước ấy, sụp đổ sao được.
擅天下之利者, 则失天下 . Thiện thiên hạ chi lợi giả, tắc thất thiên hạ.
Ngược lại, nguồn lợi của Thiên hạ, mình khư khư độc chiếm. Chuyện mất Thiên hạ, chỉ là vấn đề thời gia .
Ông Saddam Hussein và ông Gaddafi đều có một điểm chung: Tất cả, mọi quyền lợi kinh tế – chính trị – văn hóa của đất nước, đều được đem gom hết vào mình, vào gia đình mình, vào cánh hẩu của mình.Tóm lại là độc tài. Kết quả: Không những mất Thiên hạ, mà bản thân ?
Một người, bị quần chúng tóm cổ, lôi ra khỏi ống cống. Van lạy, cũng không được tha. Giữa thanh thiên – bạch nhật, bị đập chết, một cách thê thảm. Xác, được trưng bày, trong lò mổ xúc vật.
Người kia, may mắn hơn chút xíu . Được đem ra xét xử, một cách đàng hoàng. Nhưng cuối cùng, đâu có thoát được, cái thòng lọng của giá treo cổ.
Đảng CS Việt nam, đâu có kém cạnh gì những ông đó. Quyền lợi của Đất nước, họ vơ hết vào lòng. Chính quyền, họ độc chiếm. Tương lai của họ, là con đường, mà 2 ông kia đã đi.
天有时, 地有财, 能与人共之者, 仁也. Thiên hữu thời, địa hữu tài. Năng dữ nhân cộng chi giả, NHÂN  dã.
Trời, cho con người ta thời cơ – Đất, cho con người ta sản vât. Biết đem chia những thứ đó, cho mọi người cùng hưởng. Thế mới là, có NHÂN.
Nói về tuyển chọn cán bộ. Ở Việt nam, không ai không biết đến “tứ ệ”: Hậu duệ (con ông cháu cha) – Tiền t – Quan h – Trí tu. Những người thực tài, họ rất ít có cơ hội, để được phục vụ Tổ quốc – phục vụ Nhân dân.
Việt nam, hút được dầu mỏ. Nhưng, dân chúng, chẳng hề biết, bán được bao nhiêu tiền và tiền ấy, được dùng vào việc gì. Chỉ biết, họ vẫn phải mua xăng, với giá thành, mà thuế và phí, đã chiếm non nửa trong số đó.
Đâu dễ gì thuyết phục, để Nhân dân tin rằng, những người CS, họ có NHÂN.
仁之所在, 天下归  之.  Nhân chi sở tại, thiên hạ qui chi.
Ở đâu có NHÂN, Thiên hạ sẽ theo về đấy. Những kẻ bất Nhân, Thiên hạ sẽ quay lưng – ngoảnh mặt.
免 人之死, 解人之难, 救人之患, 济人之急者, 德也 . Miễn nhân chi tử, giải nhân chi nan, cứu nhân chi hoạn, tế nhân chi cấp giả , ĐỨC dã.
Phải khoan dung – độ lượng. Tháo gỡ, những khó khăn cho người dân. Cứu họ, trong cơn hoạn nạn. Tiếp tế, khi họ gặp cảnh thiên tai. Làm được tất cả những cái đó, Đại vương đã để ĐỨC cho Thiên hạ.
Công an CS, bắt dân lành vì những tội tào lao. Vào nha môn, khỏe mạnh. Lúc ra, chỉ là cái xác, không hồn. Không phải 1, mà là nhiều. Nhiều như thế, nhưng chẳng thấy kẻ nào, bị đền tội. Ngược lại, người Dân có lỗi tí ti, họ bị hành hạ lên bờ – xuống ruộng. Chế độ như thế, đâu gọi là có đức.
Không những, không tìm cách tháo gỡ khó khăn cho người dân. Chế độ CS, luôn tìm mọi cách, để hành Dân. Cán bộ của họ, thản nhiên dạy nhau: “Việc dễ, không làm cho khó, lấy đâu thịt chó mà ăn”. Chế độ như thế, đâu gọi là có đức.
Khi người ta đau yếu, không có tiền, đừng mong được bệnh viện CS cứu chữa. Không có phong bì, đừng mong có thái độ ân cần. 3 đến 4 thằng dân đen, nằm chung 1 giường bệnh, là chuyện bình thường. Tính mạng của chúng, đáng kể gì. Bao nhiêu kinh phí, còn phải dồn cho cán bộ CS. Để, họ được đi chữa bệnh, ở những bệnh viện tốt nhất thế giới. Chế độ như thế, đâu gọi là có đức.  
Khi người ta, gặp thiên tai – địch họa. Lâm vào cảnh, màn trời – chiếu đất. Cán bộ CS, cũng chẳng bỏ lỡ dịp, để xà xẻo cả vào tiền cứu trợ của cộng đồng. Họ “Ăn của dân, không chừa 1 thứ gì”(Lời bà Nguyễn Thị Doan). Chỉ có chế độ thất đức, mới sinh ra những loại cán bộ như vậy.
德之所在, 天下归之 . Đức chi sở tại, thiên hạ qui chi.
Phải có Đức, Thiên hạ mới theo. Nếu Đại vương thất Đức. Dẫu có bị kề gươm vào cổ, Thiên hạ, người ta cũng không đi theo Đại vương.
与人同忧同乐, 同好同恶者, 义也 .  Dữ nhân đồng ưu đồng lạc, đồng hiếu đồng ố giả , NGHĨA  dã
Biết cảm thông, mà không hả hê với nỗi đau của người khác. Biết hân hoan, mà không ganh ghét với thành công của họ. Cùng sở thích với Thiên hạ. Cùng ghét cay ghét đắng, những gì Thiên hạ không ưa. Làm được như thế, gọi là có NGHĨA.
Trên đời, ai cũng muốn, làm những việc mình say mê. Làm rồi, phải được hưởng thành quả. Không ai muốn, bị kẻ khác cướp công.
Câu chuyện anh em Đoàn Văn Vươn, ở Tiên lãng – Hải phòng, là 1 ví dụ nổi bật, để thấy cái NGHĨA của những người CS.
义之所在, 天下赴之.  Nghĩa chi sở tại, thiên hạ phó chi.
Đại vương có nghĩa, bá tính trong Thiên hạ, họ sẽ giao phó tính mạng – của cải – tài sản cho Đại vương.
Bạn cho chính quyền CS vay tiền của – cho họ mượn tài sản ư? Hãy tin tưởng 1 điều: Họ, sẽ không bao giờ, hoàn trả lại bạn. Đi đòi ư? Nhà tù của chế độ, còn rộng chỗ lắm. Họ sẽ vu oan – giáng họa, để tống bạn vào. Bạn mong chờ điều chi, khi lũ “Đầu trộm – đuôi cướp”, chúng lại ngồi, ở ghế quan tòa?
凡人恶死而乐生, 好德而归利, 能生利者, 道也 . Phàm nhân ố tử nhi lạc sinh, hiếu đức nhi qui lợi. Năng sinh lợi giả, ĐẠO dã.
Con người ta, không ai thích chết chóc, bệnh tật, nghèo hèn, thiên tai, mất mùa, thi trượt, lỗ vốn, khổ nhục, tù tội…Ai cũng thích được sống lâu, khỏe mạnh, phú quí, được tôn vinh, hiển danh. đắc ý, làm ăn phát tài, học hành tấn tới…Ai, cũng quí trọng, người nhân đức – việc nhân nghĩa. Nhưng trên hết, người đời hành động, theo cái lợi của riêng mình. Giúp dân, sinh lợi và trừ hại cho họ, đại vương, đã thực sự : “thế Thiên hành Đạo rồi”.
Khi dân bị hại, chính quyền không trừ được hại cho họ. Người xưa, đã xếp chính quyền ấy, vào loại vô Đạo. Trên cả mức ấy, có chính quyền chuyên làm hại dân – hại nước. Nhưng, chưa thấy người xưa, đặt ra cái thứ hạng gì, để có thể, xếp nó vào?
道之所在, 天下归之.  Đạo chi sở tại, thiên hạ qui chi.
Ở đâu có đạo, Thiên hạ sẽ theo về.
文王再拜曰: “允哉, 敢不受天之诏命乎!” 乃载与俱归. 立为师 . Văn vương tái bái viết: “ Doãn tai, cảm bất thụ thiên chi chiếu mệnh hồ !” Nãi tải dữ câu qui. Lập vi sư.
Văn vương, bái tạ 2 lần, rồi nói: “Nghe tiên sinh giảng giải, khác nào, như quét được đám mây mù, mà trông thấy trời xanh. Ta đâu dám, không tiếp thụ, chiếu mệnh của Ngọc Hoàng thượng đế”. Nói đoạn, mời Khương Thái công, ngồi cùng xe, hồi triều. Lập làm quân sư.
Lời bàn:
-Quản Trọng, là Tể tướng của nước Tề, thời Xuân Thu. Ông đã từng tổng kết: 争天下者, 必先争人 – tranh Thiên hạ giả, tất tiên tranh nhân. Nghĩa là, muốn thu phục được Thiên hạ, đầu tiên, phải nghĩ đến chuyện giành dân.
Nhà buôn, muốn bán được hàng, bao giờ, họ cũng tìm mọi cách, để chiếm được tình cảm của khách hàng. Họ cải tiến mẫu mã – tăng chất lượng hàng hóa – giảm giá thành và tăng chất lượng dịch vụ. Họ biết, không làm tốt việc đó, chỉ có mỗi con đường: Phá sản và đi ăn mày. Đối với nhà buôn, không vui sướng gì hơn, khi chứng kiến cảnh khách hàng, ùn ùn đổ về mua và dùng sản phẩm của mình.
Trong bầu cử, ở các thể chế Dân chủ. Ứng cử viên nào, cũng phải vận động cử tri. Thuyết phục họ. Để họ tin mình, để họ theo mình và để họ dồn phiếu cho mình. Thắng cử rồi, họ tận tâm – tận lực, phục vụ Nhân dân. Những ông Chủ – bà Chủ của họ.
Những người CS, thì khác. Họ luôn tâm niệm 1 điều: “súng đã đẻ ra được chính quyền”, thì “súng cũng sẽ giữ được chính quyền”. Bởi thế, họ chỉ cần, tìm mọi cách để nắm lực lượng vũ trang và hết lòng chăm lo cho chúng. Đối với họ, quần chúng, chỉ là một con số 0 tròn chĩnh. Giỏi lắm, quần chúng là nơi để họ bóc lột – là nơi để họ sai khiến và là nơi, để họ bố thí của ôi thiu – dư thừa. Họ thản nhiên ăn trên – ngồi trốc trên đầu Nhân dân. Đó là, sai lầm chết người của CS. Không có ai dạy, để cho họ biết rằng: Không có Dân, chính quyền, chỉ như một con thuyền nằm trên bờ.
Nga xô và các nước CS Đông Âu sụp đổ. Những người CS, họ đổ riệt cho: “Âm mưu diễn biến Hòa bình” và “Các thế lực thù địch và phản động”. Xem ra, họ chẳng khác gì, những con đà điểu. Thích rúc đầu vào cát, để không muốn nhận ra, 1 sự thực rằng: Chính những ung nhọt, trong lòng chế độ CS và chỉ nó, mới có thể phá nát những chế độ CS. Ung nhọt đó, bắt nguồn từ chỗ: “bất Nhân – phi Nghĩa – thất Đức – vô Đạo”. Họ, không có, những phẩm chất của 1 bậc Đế vương. Nên dân chúng không theo. Mất dân, cho nên họ mất tất.
Ở Việt nam cũng vậy. Mấy triệu con người, đã phải gạt nước mắt, bỏ lại nhà cửa, bỏ lại người thân, bỏ lại Đất nước, mà ra đi. Họ, thà làm mồi cho cá mập, thà bị cướp biển giết chóc – cưỡng đoạt, chứ nhất định, không chịu sống dưới chế độ CS. “Chế độ CS, phải như thế nào, người ta mới bỏ đi ồ ạt như thế chứ”.
Khi bỏ nước, để đi tìm “mảnh đất hứa”: Người ta, chọn đến xứ, có “cờ 50 sao”. Chẳng ai chọn đến xứ có “cờ 5 sao” cả. Chẳng cứ cá nhân, các Nhà nước cũng vậy. Khi cần chọn đồng minh, ai cũng chọn Hoa kì. Không ai chọn Trung quốc. Tất nhiên, trừ nhà nước CHXHCN Việt nam. Bởi, người thông minh, họ phải biết, đi tới chỗ sáng. Nơi có NHÂN – NGHĨA – ĐỨC – ĐẠO. Chỉ có ngu dốt, mới chịu sa chân, để bước vào nơi tối tăm mù mịt.
Nguyễn Tiến Dân
Địa chỉ: 208 phố Định Công Thượng – quận Hoàng mai – Hà nội
Điện thoại: 0168-50-56-430.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét