Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, ngày 23 tháng 9 năm 2014

Chưa thức tỉnh thì mãi mãi tụt hậu

Không cần đâu xa, hãy học từ Campuchia, Myanmar

"Nếu chịu làm, nếu thực sự vì Tổ quốc, nhân dân VN thì đi tìm lời giải này không khó. Không cần đi đâu xa, hãy qua Campuchia, Myanmar sẽ thấy" - ông Nguyễn Minh Nhị chia sẻ.

LTS: Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu phần tiếp theo cuộc trò chuyện với ông Nguyễn Minh Nhị, tên thường gọi là Bảy Nhị, nguyên chủ tịch UBND tỉnh An Giang.
 
Người lãnh đạo đừng chỉ thích "màu hồng" 
Nguyễn Minh Nhị, Bảy Nhị, nông nghiệp, lãnh đạo, quan, cá basa, Campuchia, Myanmar
Ông Nguyễn Minh Nhị, nguyên chủ tịch tỉnh An Giang. Ảnh: Duy Chiến
Thưa ông, nhiều cách làm mang tính đột phá của ông thời còn là lãnh đạo ở An Giang đã được lắng nghe, vận dụng vào các chủ trương, chính sách như Chương trình 327 hay Nghị định 36 ban hành mới đây. Ông cảm nhận ra sao về những chính sách này khi đi vào thực tế?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Chương trình 327 về một số chủ trương, chính sách sử dụng đất trống, đồi núi trọc, rừng, bãi bồi ven biển và mặt nước là cách làm và vận dụng của An Giang trong hoàn cảnh mới, lúc đó đã rất thành công và đem lại hiệu quả cao.

Nhưng  tiếc rằng khi Trung ương về nghiên cứu, xem xét và vận dụng thành chính sách quốc gia thì có nhiều cái đã bị lạc hậu, không phát huy được hiệu quả như An Giang đã làm.

Còn việc quản lý giống và nuôi cá tra, cá ba sa, tôi đã sớm nhận ra nguy hại và đã lên tiếng kiến nghị ngay lúc đó, tức hơn 10 năm rồi. Song lúc ấy chẳng ai nghe cả, có người còn cười tôi là "chẳng hiểu gì về cơ chế thị trường!". Tôi nói: "Anh bảo cơ chế thị trường là tự do tự phát là hoàn toàn sai. Nhà nước phải có vai trò quản lý trong đó. Mỹ và châu Âu, Nhật cũng vậy".

Nghị định 36 [1]  để quy hoạch và quản lý cá basa ra đời là rất đáng quý, nhưng nếu sớm hơn, không đợi đến giờ khi loài cá này đang lâm nguy thì chúng ta đã giảm bớt được mất mát, thiệt hại.

Tại sao hồi đó ông được mời ra làm lãnh đạo tại Bộ NN&PTNT mà ông lại từ chối, trong khi ông được đánh giá là rất am hiểu và sắc sảo về NN&PTNT, đã có nhiều cách làm tốt, hiệu quả cao cho NN?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Tính tôi bộc trực, thẳng thắn, ăn nói như kiểu của tôi ra đó là "trói chân trói tay" ngay! Còn không thì lại phải im lặng hoặc biết nói cho "dễ nghe".

Tôi nhớ chú Sáu Dân (tức cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt - PV) mới lên làm Thủ tướng đã có cuộc họp Chính phủ với lãnh đạo các tỉnh ở dinh Thống Nhất. Mới mở màn, chú Sáu trách cứ, phê bình gay gắt lãnh đạo các tỉnh ĐBSCL hay ăn nhậu, ảnh hưởng đến công việc.

Tôi lập tức có ý kiến, rằng ăn nhậu thì cũng có, nhưng không đến nỗi bỏ bê công việc như Thủ tướng nói. Và càng không để lại hậu quả quá nghiêm trọng so với một số chính sách, chủ trương lớn sai, cần phải làm rõ để xử lý.

Ban đầu chú Sáu giận lắm, nhưng sau đó chú lại rất quý và thích tính bộc trực, nói thẳng dân dã, có sao nói vậy của tôi. Nhiều lần tôi ra Hà Nội chú đều gặp, hoặc chú vào miền Nam công tác đều gọi tôi, hỏi chuyện và tham khảo ý kiến.

Lãnh đạo giỏi, có tâm, có tầm là phải biết lắng nghe sự thật, dù nó có thể rất đau lòng, phũ phàng, khó chịu, nói chung là rất "nghịch nhĩ". Nhưng phải nghe được sự thật thì mới giải quyết, xử lý được, thay vì khỏa lấp bằng những thành tích, con số màu hồng. Làm lãnh đạo mà cứ thích nghe những lời ngon ngọt, ngọt ngào thì dân chết!

Chính vì chỉ thích nghe những con số màu hồng mà nhiều hệ quả tai hại không được xử lý kịp thời, cứ để chồng chất lên nhau khiến nhiều vấn đề càng trở nên phức tạp, chẳng biết đầu mối ở đâu mà gỡ.
Nguyễn Minh Nhị, Bảy Nhị, nông nghiệp, lãnh đạo, quan, cá basa, Campuchia, Myanmar
Trên CĐML ở huyện Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp. Ảnh: Văn Trí/ Phân xã Đồng Tháp
Nếu ta nhắm mắt, thiên hạ sẽ vượt qua

- Ông từng có thời gian dài làm lãnh đạo ở địa phương, đã cọ xát nhiều với thực tiễn và công tác quản lý, va chạm với nhiều cấp, ngành từ Trung ương đến địa phương. Từ đó, ông có nhìn nhận gì về một số hiện trạng, bất cập hiện nay?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Tôi đã nhiều lần nói cách quản lý của chúng ta rất "ngây thơ", rất khó gọi tên. Nhiều cái tệ của ta không giống ai, nên không biết gọi là gì, cứ hay gom vào chữ "bất cập" là vậy!

Trong công tác quản lý, phong cách làm việc của bộ máy chúng ta vẫn còn những đặc tính tiểu nông, như tính "làm biếng". Trời lạnh không đi ra ruộng mà cứ trùm chăn ở nhà nằm cho ấm, vì vậy nhiều công việc chẳng làm tới nơi tới chốn.

Cái nguy hiểm nữa là trong quá trình làm ăn với người hàng xóm, một số cán bộ của ta càng thêm làm biếng,  vì lấy lợi ích cá nhân làm đầu, bất chấp lợi ích quốc gia. Tôi đã tìm hiểu và biết, làm ăn với "nước lạ" có mấy cái "lợi" cho cán bộ như thế này: Thứ nhất, dễ ăn hối lộ, mà họ lại chủ động cho "ăn", chưa đòi hỏi họ đã cho. Thứ hai, chất lượng như thế nào cũng được, nếu có vấn đề gì thì lại giải quyết bằng "hối lộ" ngược! Cách làm này đang có chiều hướng phổ biến hơn, rất nguy hiểm.

Tôi đã làm việc với nhiều đối tác ở nhiều quốc gia khác, tôi nhận thấy làm việc với Nhật, với Hàn Quốc và châu Âu rất khó.

Nhưng làm được thì rất có lợi cho đất nước và qua đó ta cũng trưởng thành lên.

Hiện đang có nhiều lo lắng, băn khoăn rằng chúng ta đang trì trệ, chậm chạp trong khi nhiều nước, ngay cả các láng giềng đang phát triển nhanh, "qua mặt" ta. Ông thấy sao về điều này?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Tôi nhớ hoài và thấy rất xấu hổ khi làm việc với một tỉnh phó của một tỉnh bên Campuchia. Ông ấy nhẹ nhàng góp ý như thế này: "Các anh phải giáo dục nhân dân của các anh có ý thức bảo vệ tài nguyên thiên nhiên và môi trường. Ai mà cứ bắt sạch cá non, cá mang trứng, xuyệc điện (chích cá bằng điện - PV) hủy diệt để vét sạch từ con nhỏ đến con to thì mai này chẳng còn gì để ăn nữa đâu!".

Bên Campuchia họ nghiêm lắm, tình trạng hủy diệt như ở ta là họ trị ngay, nên gần như không còn nữa nạn đánh bắt, khai thác hủy diệt như bên ta. Ý thức bảo vệ tài nguyên và môi trường ngày càng tốt. Còn ta ngày càng tệ, gần như bất lực không ngăn chặn được.

Tôi đã nhiều lần nói, Nhà nước khó mà ngăn chặn, bắt phạt cho hết nếu nhân dân không ý thức được. Hầu hết đều sẵn sàng vì lợi ích trước mắt mà bất kể tất cả. Cái quan trọng nhất là phải giúp nhân dân ý thức rõ điều đó. Song như tôi đã nói ở phần trước, chính chúng ta đã cắt mất sợi dây linh thiêng nối liền người nông dân với đất đai, vô tình tước bỏ trách nhiệm, bổn phận của họ với mảnh đất và môi trường sống của họ.        

Cả xã hội ta hiện nay, từ người dân đến cán bộ, đều có không ít người mang tâm lý chụp giật, ngắn hạn, coi lợi ích cá nhân là hàng đầu. Với tình trạng đó, chúng ta khó mà có những phát triển mang tính chiến lược.

Tôi nghĩ, cần phải tỉnh táo nghiệm lại và phải làm lại một cách căn cơ, bắt đầu từ gốc rễ của mọi vấn đề. Nếu không, cứ như hiện nay, chạy theo giải quyết phần ngọn mà gốc rễ bị sai thì không thể xử lý được gì cả, mà cái xấu, cá tệ, cái dở ngày một phát triển, lấn chiếm.

Tại sao ta không xem, nghiên cứu các nước xung quanh và tìm câu trả lời cho câu hỏi: "Vì sao họ phát triển nhanh được còn ta cứ trì trệ? Cái gì đang cản trở chúng ta thoát ra?". Nếu chịu làm, nếu thực sự vì Tổ quốc Việt Nam, vì nhân dân Việt Nam thì đi tìm lời giải này không khó. Không cần đi đâu xa, hãy qua Campuchia, Myanmar sẽ thấy.

Myanmar là nơi đáng để chúng ta nghiền ngẫm suy nghĩ lại mình. Họ từ chỗ khép kín, đã chuẩn bị để mở cửa, hội nhập với thế giới, thoát khỏi ảnh hưởng nặng nề trì trệ cũ một cách căn cơ, bài bản. Họ đang có những bước đi mạnh mẽ, quyết liệt, tới nơi tới chốn để "vượt lên chính mình".

Phải thay đổi từ gốc của mọi vấn đề! Quản lý và điều hành đất nước cũng sẽ bất lực nếu những sai lầm, ngộ nhận từ gốc không được thay đổi.  Nếu không, cứ nhắm mắt hoài thì thiên hạ sẽ vượt qua, còn chúng ta lại ngày càng tụt hậu...
Duy Chiến
------
[1] Nghị định 36/2014/NĐ-CP về nuôi, chế biến và xuất khẩu sản phẩm cá ba sa.
(Tuần Việt Nam) 

Người dân thắng kiện Quyết định hành chính của UBND tỉnh

Lâu nay, việc người dân kiện một cơ quan "to" cỡ UBND Tỉnh thường được ví von như "con kiến kiện củ khoai" bởi nó sẽ chả đi đến đâu. Rất hiếm khi người dân được thắng kiện, cho dù lẽ phải thuộc về họ.

Nhưng hôm nay, một bản tin làm cho chúng ta vui và có quyền tin tưởng vào công lý. Đã có một người dân ở Hà Tĩnh thắng kiện Quyết định hành chính của UBND tỉnh.

Hi vọng, những vụ như thế này không còn là chuyện lạ, mà nó sẽ trở nên phổ biến.

Người dân thắng kiện Quyết định hành chính của UBND tỉnh

TAND tỉnh Hà Tĩnh vừa mở phiên tòRa xét xử sơ thẩm công khai vụ án Hành chính về việc “Kiện Quyết định hành chính số 1893/QĐ-UBND ngày 14/6/2011 của UBND tỉnh Hà Tĩnh”. Người khởi kiện là ông Nguyễn Viết Hùng (trú tại khối 8, thị trấn Hương Khê, huyện Hương Khê, Hà Tĩnh), người bị kiện là UBND tỉnh Hà Tĩnh (đại diện theo ủy quyền là GĐ Sở Tài Nguyên-Môi trường).

Ảnh minh họa - Một vụ án được TAND tỉnh Hà Tĩnh xét xử

Được biết, năm 1998, do làm ăn thua lỗ nên ông Nguyễn Viết Hùng (vợ là Lê Thị Thanh Nga) đã vay tiền của vợ chồng ông Nguyễn Kim Trâm và Phan Thị Hoa (trú tại xã Phú Phong, huyện Hương Khê). Ngày 2/6/1998 vợ chồng ông Hùng, bà Nga làm giấy cam kết vay khoản tiền 47.800.000 đồng của ông Trâm, bà Hoa và hẹn sau 20 ngày sẽ trả, nếu không trả thì mảnh đất 120m2 của vợ chồng Hùng, bà Nga sẽ thuộc quyền sở hữu của vợ chồng ông Trâm, bà Hoa.

Đầu năm 2001, do ông Hùng, bà Nga không có tiền trả nên ông Trâm bà Hoa đã đi làm thủ tục chuyển nhượng QSD mảnh đất đó. Ngày 19/4/2001, sau khi nhận được hồ sơ từ Sở Tài nguyên-Môi trường gửi đến, thì UBND tỉnh Hà Tĩnh đã ra QĐ 1531/QĐ/UB-NL2 cho phép chuyển nhượng QSD đất cho ông Trâm và cấp sổ đỏ số 00144/QSDĐ (Giấy chứng nhận QSD đất) cho ông Trâm.

Năm 2002, sau khi biết lô đất đã được cấp sổ đỏ, ông Hùng đã làm đơn khiếu nại và kéo dài nhiều năm. Ngày 14/6/2011, UBND tỉnh Hà Tĩnh đã ban hành QĐ giải quyết khiếu nại số 1893/QĐ-UBND với nội dung: Chấp nhận việc chuyển nhượng QSD đất là đúng theo quy định của Luật đất đai và không chấp nhận nội dung khiếu nại của ông Nguyễn Viết Hùng.

Vì vậy, ngày 25/8/2011, ông Hùng đã khởi kiện ra TAND tỉnh Hà Tĩnh yêu cầu bãi bỏ Quyết định số 1893/QĐ-UBND ngày 14/6/2011 của UBND tỉnh Hà Tĩnh; bãi bỏ Giấy chứng nhận QSDĐ số 00144/QSDĐ; bãi bỏ Quyết định số 1531/QĐ/UB-NL2 ngày 23/7/2001.

TAND tỉnh Hà Tĩnh cho rằng, hồ sơ thủ tục chuyển nhượng QSD đất cho ông Nguyễn Kim Trâm có sai sót như: Hồ sơ chuyển nhượng QSD đất được lập từ năm 1998 nhưng đến năm 2001 ông Nguyễn Kim Trâm mới đi làm thủ tục chuyển nhượng, do vậy trình tự thủ tục chuyển QSD đất sẽ áp dụng theo quy định của pháp luật thời điểm 2001 là thực hiện theo Nghị định 17/1999/ NĐ-CP của Chính phủ, nhưng hồ sơ chuyển nhượng không tuân thủ theo biểu mẫu của Nghị định này mà vẫn chấp nhận bản thỏa thuận.

Ngoài ra, trong bản thỏa thuận giữa các bên có ghi tên bà Nga (vợ ông Hùng) và bà Hoa (vợ ông Trâm) nhưng lại không ký tên vào bản thỏa thuận. Biên bản chuyển nhượng của các bên lại không được chứng thực hay công chứng theo quy định của pháp luật… nên việc cấp sổ đỏ cho ông Trâm là không đúng trình tự thủ tục theo luật định.

Ngày 22/8/2014, TAND tỉnh Hà Tĩnh đã ra Bản án số 01/2014/HC-ST tuyên hủy Quyết định số 1531/QĐ/UB-NL2 ngày 23/7/2001 của UBND tỉnh Hà Tĩnh do ông Lê Văn Chất, Phó Chủ tịch UBND ký về việc cho phép nhận QSD đất và cấp Giấy chứng nhận QSDĐ (sổ đỏ) cho ông Nguyễn Kim Trâm; tuyên hủy Quyết định 1893/QĐ-UBND ngày 14/6/2011 của UBND tỉnh Hà Tĩnh do ông Trần Minh Kỳ, Phó Chủ tịch UBND tỉnh ký về việc giải quyết khiếu nại đối với ông Nguyễn Viết Hùng.
   Trần Lộc
(Blog Tre Làng) 
 

Vụ tham ô “kỳ lạ”: Người phát hiện trở thành kẻ chủ mưu!

Phiếu thu số 04 với chữ ký được Cơ quan CSĐT khẳng định là của Phạm Văn Xuyên, dù trước đó Xuyên khẳng định rằng mình không biết, không ký.

Bị Chủ tịch UBND xã An Vỹ (huyện Khoái Châu) phát hiện hành vi tham ô tiền công quỹ, Phạm Văn Xuyên - kế toán UBND xã - đã quay ra tố cáo vị chủ tịch này. Kết quả, ông Trần Văn Hòa - Chủ tịch UBND xã An Vỹ - đã bị các cơ quan tố tụng huyện Khoái Châu “nhào nặn” trở thành kẻ chủ mưu!

Cố tình tiêu hủy chứng cứ

Cuối năm 2010, UBND xã An Vỹ đã cho Cty TNHH Khánh Nam (trụ sở tại thôn Phố Phủ, thị trấn Khoái Châu) thuê 820m2 đất công điền trong một năm với giá 15 triệu đồng. Ngày 19.1.2011, Cty Khánh Nam cử nhân viên là ông Phạm Năng Tuyển đến nộp tiền cho UBND xã An Vỹ và nhận phiếu thu số 04.

Theo kết luận của Cơ quan CSĐT CA huyện Khoái Châu (số 28/KLĐT ngày 11.3.2014): “Do chị Huyền - thủ quỹ - đi vắng nên Phạm Văn Xuyên (kế toán) đồng thời ký cả phần kế toán lập phiếu và ký thay vào vị trí của thủ quỹ; Trần Văn Hòa - Chủ tịch UBND xã, chủ tài khoản - đã ký duyệt vào phần thủ trưởng trên phiếu thu”.

Sự việc bẵng đi một thời gian dài, ông Trần Văn Hòa kể: “Khoảng đầu tháng 5.2013, ông Phạm Năng Tuyển - nhân viên của Cty Khánh Nam - gọi điện thoại cho tôi biết, ông Xuyên nhiều lần gọi điện thoại yêu cầu Cty nộp lại phiếu thu tiền đất để ủy ban xã kiểm tra. Do nghi ngờ có gì khuất tất nên ông Tuyển gọi điện cho tôi thông báo”.

Ngay sau đó, ông Hòa cho kiểm tra sổ sách và phát hiện số tiền thuê đất 15 triệu đồng của Cty Khánh Nam không được nhập vào sổ sách, hai liên hóa đơn lưu cũng biến mất. Ông Hòa cho biết: “Ngay ngày hôm sau, tôi gọi ông Xuyên lên yêu cầu nộp trả 15 triệu đồng, tuy nhiên ông Xuyên đã phủ nhận không liên quan đến số tiền này”. Như vậy, “nếu ông Xuyên thành công trong việc lấy lại nốt liên hóa đơn 04 đã giao cho Cty Khánh Nam, thì không còn chứng cứ gì về việc ông Xuyên đã thu khoản tiền này”.

Để làm rõ khoản tiền, ông Hòa đã tổ chức cuộc họp ngày 30.5.2013. Tại Biên bản số 01/BB-UBND của cuộc họp này, Chủ tịch UBND xã An Vỹ yêu cầu: “Số tiền 15 triệu đồng nhập ngay vào ngân sách xã chậm nhất không quá ngày 5.6.2013”.

Đến lúc này, không dám phủ nhận không biết khoản tiền này nữa, ông Xuyên đã phải xuống thang nhưng vẫn ngoan cố khẳng định: “Chữ ký trên phiếu thu không phải là chữ ký của tôi. Đề nghị xác minh lại chữ ký trong phiếu thu ở bản gốc”. Bởi lẽ, ông Xuyên nghĩ rằng không còn bản gốc nữa. Trước sự phủ nhận của ông Xuyên, bắt buộc Chủ tịch UBND xã Trần Văn Hòa phải làm báo cáo (ngày 6.6.2013) lên Ban Thường vụ Đảng ủy xã An Vỹ “Đề nghị thường trực Đảng ủy xem xét giao nhiệm vụ cho đồng chí Phạm Văn Xuyên nộp ngay số tiền đã thu vào ngân sách xã”.

Kẻ tham ô quay ra tố cáo người ngay

Để đối phó lại, ngày 1.7.2013, Phạm Văn Xuyên đã gửi đơn lên Huyện ủy, UBND huyện Khoái Châu tố cáo ông Hòa đã họp Thường vụ Đảng ủy, Thường trực HĐND, Thường trực UBND xã quyết định chia nhau số tiền 15 triệu đồng thuê đất của Cty Khánh Nam. Tố cáo của ông Xuyên phi lý ở chỗ, nếu đúng như tố cáo, ông chủ tịch xã chỉ đạo tham ô tập thể không dại gì ra văn bản báo cáo để yêu cầu ông Xuyên nộp tiền.

Nhưng sau đó, với kết quả giám định chữ ký, cơ quan điều tra đã khẳng định: Đó là chữ ký của ông Xuyên. Chỉ riêng sự loanh quanh, bất nhất về khoản tiền 15 triệu đồng của ông Xuyên trước các cơ quan chức năng khiến dư luận không thể không đặt câu hỏi: Ai là người đã thực sự chiếm đoạt số tiền này? Câu hỏi này càng cần làm rõ hơn khi cũng tại phiên tòa sơ thẩm này, chính ông Xuyên còn bị buộc tội chiếm đoạt 20 triệu đồng (cũng với phương thức qua mặt chủ tài khoản như vụ “hô biến” 15 triệu đồng) ở một vụ việc khác.

Nhưng rất tiếc, với khoản tiền thuê đất 15 triệu đồng thì Cơ quan CSĐT CA huyện Khoái Châu vẫn cho rằng: “Căn cứ tài liệu điều tra xác định Trần Văn Hòa - Chủ tịch UBND xã - chủ tài khoản là người có trách nhiệm quản lý và quyết định việc thu, chi tài chính xã. Do vậy, Trần Văn Hòa phải chịu trách nhiệm chính trong hành vi này”(Kết luận điều tra số 28/KLĐT ngày 11.3.2014)?!
(Lao động)

Trên cả tuyệt vời

Lão Cò khấp khởi tới nhà bác Thảo Dân, lúc này bác Thảo Dân đang lội bì bõm đắp lại mấy chỗ bờ ao bị mưa bão làm sạt.

 - Tôi cứ tưởng thằng Út cho tiền để bác tái cơ cấu, tái cấu trúc lại mấy cái bờ ao từ đầu năm, thế mà vẫn không chịu nổi bão cấp sáu, cấp bảy à?

Bác Thảo Dân khua nước oàm oàm rồi bước lên bờ ngồi xuống chiếc chõng tre để cạnh bờ ao húng hắng ho:

- Tái cơ cấu hay tái cấu trúc là nói cho văn vẻ, chứ tái cái nỗi gì. Thằng Út được hưởng lộc của các sếp mang về cho tôi mấy chục triệu đồng để tái cấu trúc lại mấy cái bờ ao, thực ra là vá víu lại những chỗ sạt lở. Xi măng, cát sỏi mình mua, còn công lao động thì thuê mấy đứa cháu.

Không thất thoát một hạt cát vậy mà bờ ao lở vẫn hoàn lở. Người ta bảo vá víu không được nữa rồi, chỉ có phá ra làm lại thôi. Chứ tái cấu trúc, tái cơ cấu chỉ ném tiền cho hà bá thôi. Sau trận bão thằng Ba Khựa cứ nhìn tôi cười nhăn nhở. Không biết nó cười gì, nhưng nụ cười của nó nom đểu lắm! Hôm nay lão có chuyện gì phởn phơ mà sang tôi sớm vậy?

- Tôi muốn báo cho bác một tin vui.

- Giá lúa gạo hay giá ba ba con lên đấy?

- Tin hay hơn thế - Lão Cò vê vê điếu thuốc lào rít liền mấy điếu rồi mới thủng thẳng - Nhớ lại mấy năm trước còn chạy lăng xăng làm “giám đốc quân xanh” mới ngẫm lại chuyện thằng Út nhận xét về đám mua quan bán chức. Đúng là một lũ ngu, chỉ đi bằng tiền và đầu gối, một đám quan trường chỉ giỏi nịnh trên nạt dưới. Hôm nay xem bản tin công tác phòng chống tham nhũng, tôi thấy mình phải xem lại mình có thành kiến với đám quan chức đó không...

- Tin gì hay mà sao lão cứ lấp lửng như vậy? Bác Thảo Dân giục.

- Hôm rồi người ta vừa công bố: Năm 2013 có 944.000 cán bộ thuộc diện kê khai tài sản thu nhập, chỉ có 5 người phải xác minh và chỉ có 1 người bị cảnh cáo do kê khai không trung thực.

- Gần một triệu người mới có một người bị kỷ luật hả lão Cò? Thế thì quan chức của ta trung thực quá, trong sạch quá còn gì?

- Chưa hết đâu bác Thảo Dân ơi. Năm 2013 người ta thông báo chỉ có 1% số cán bộ công chức không hoàn thành nhiệm vụ, mới đây lại có thống kê 80% người dân hài lòng với hành chính công, 1,84% thất nghiệp... Thật tuyệt vời chưa?

Bác Thảo Dân ngẫm nghĩ một lát:

- Với con số đó, tôi nghĩ là trên tuyệt vời. Đúng là lão cung cấp cho tôi một tin hay. Cái bờ ao nhà tôi đang tuyệt vời thế này sao lại phải phá đi nhỉ?

Nói tới đó chợt bác Thảo Dân ngừng lời, bác nhìn đăm đăm sang nhà thằng Ba Khựa, hình như có bóng người đang thấp thoáng sau bụi tre. Bác dằn giọng:

- Mẹ cha thằng Ba Khựa, nó đang nghe lỏm chuyện tôi và lão đây. Sống với bọn tráo trở, đến cười cũng phải cảnh giác lão ạ.

- Thây kệ thằng Ba Khựa, tôi muốn bác đãi tôi một chén Tiên Lãng Tửu về những con số tuyệt vời, những con số trong mơ mà các cơ quan công quyền vừa công bố...
Thái Sinh
(Nông Nghiệp) 

Chưa thức tỉnh thì mãi mãi tụt hậu

000_Hkg8230443.jpg
Xích lô đợi khách hàng bên ngoài quán cà phê Starbucks đầu tiên tại TPHCM hôm 31/1/2013
Tại diễn đàn Phát triển Châu Á (ADF) tổ chức ngày 19/9/2014 tại Hà Nội, đại diện Tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế (OECD) đánh giá Việt Nam sẽ mất 40 năm tức tới 2058 mới vượt ngưỡng thu nhập trung bình. Điều này phản ánh thực trạng kinh tế Việt Nam hay là một đánh giá quá bi quan.

Theo Ngân hàng Thế giới, một quốc gia có thu nhập trung bình có nghĩa là lợi tức bình quân đầu người ở trong khoảng 1.000 USD đến 12.000 USD một năm. Tuy vậy Việt Nam mới chỉ bước vào các nấc thang đầu tiên của nhóm các nước thu nhập trung bình, vì người Việt Nam mới chỉ đạt GDP đầu người khoảng 1.900 USD. Đây là cách tính máy móc lấy tổng sản phẩm nội địa chia cho dân số.

Để người Việt Nam tiến tới mức GDP đầu người 12.000 USD/năm thì có lẽ đã quá tầm mơ ước của Đảng và Nhà nước Việt Nam; vượt qua ngưỡng này và bước vào câu lạc bộ các nước thu nhập cao vào năm 2058 được xem là một đánh giá có phần lạc quan chứ không phải bi quan.

Trả lời chúng tôi, Phó Giáo sư Tiến sĩ Ngô Trí Long chuyên gia kinh tế từ Hà Nội nhận định rằng Việt Nam có thể bị ách tắc trong bẫy thu nhập trung bình. Ông nói:
    ... nếu không được giải quyết một cách quyết liệt, thì chắc chắn nền kinh tế Việt Nam sẽ còn tụt hậu, 40 năm nữa không những không thể đuổi kịp mà còn tụt hậu xa hơn nữa so với các nước trong khu vực.   
    -PGS TS Ngô Trí Long

“Hoàn toàn có thể xảy ra nếu không thực hiện cải cách thể chế, cải cách quyết liệt tạo sự bình đẳng sân chơi giữa các thành phần kinh tế; coi con người là nhân tố quyết định, cốt lõi là phải tạo ra năng suất cao. Hiện nay năng suất lao động so với thế giới và khu vực thì Việt Nam đứng vào loại thấp nhất. Đây là mối nguy hiểm tạo một rào cản rất lớn cho động lực phát triển kinh tế. Cho nên nếu tất cả những thách thức, những khó khăn tồn tại bất cập hiện nay nếu không được giải quyết, không được xử lý một cách quyết liệt triệt để, thì chắc chắn nền kinh tế Việt Nam sẽ còn tụt hậu, 40 năm nữa không những không thể đuổi kịp mà còn tụt hậu xa hơn nữa so với các nước trong khu vực.”

So với láng giềng Việt Nam tụt hậu khá xa, cụ thể năm 2013 Malaysia có GDP đầu người 10.514 USD, Thái Lan 5.779 USD. Những láng giềng này cũng đang nằm trong mức thu nhập trung bình, nhưng theo OECD Malaysia sẽ là quốc gia Đông Nam Á tiến lên nước thu nhập cao vào năm 2020, Thái Lan và năm 2031. Trung Quốc, nền kinh tế lớn thứ nhì thế giới có GDP đầu người 6.807 USD và có khả năng thoát ngưỡng thu nhập trung bình vào năm 2026.

Theo VnExpress, phát biểu tại Diễn đàn Phát triển Châu á tổ chức ở Hà Nội, Giáo sư Keun Lee thuộc Đại học Quốc gia Hàn Quốc, lấy kinh nghiệm phát triển thành công của quốc gia mình và lập luận: “yếu tố có thể giúp các nước vươn lên thoát bẫy thu nhập trung bình là con người và sự đổi mới sáng tạo.”

Vì đâu nên nỗi?
000_Hkg9412954-400.jpg
Một người buôn bán vỉa hè đang đếm tiền. Ảnh chụp ngày 27/1/2014 tại Hà Nội. AFP photo
Phải chăng những vấn đề vừa nêu đã cản trở sự phát triển của Việt Nam. Phó Giáo sư Ngô Trí Long nhận định:

“Đây là cách nhận định hoàn toàn đúng mà nhiều chuyên gia cũng đã có kiến nghị với các cơ quan chức năng cũng như với chính phủ. Bởi vì cho tới hiện nay nếu không có sức sáng tạo, cũng như đặc biệt về năng suất lao động mà không phát huy, không đổi mới thể chế thì chắc chắn Việt Nam sẽ rơi vào bẫy thu nhập trung bình và sẽ tụt hậu hơn nữa so với các nước trong khu vực. Đây là điều nhà nước Việt Nam cũng đã nhìn thấy và đang quyết tâm đẩy mạnh. Thế thì giữa quyết tâm đấy và việc có thực hiện được hay không hãy chờ xem xét ở phía trước.”

Yếu tố con người và tinh thần đổi mới sáng tạo có thể hiểu như thế nào trong hoàn cảnh Việt Nam. Gần bốn thập niên sau khi Cộng sản Việt Nam thống nhất đất nước và thiết lập thể chế một đảng toàn trị, nền kinh tế Việt Nam được Ngân hàng phát triển Châu Á đánh giá kém sáng tạo và xếp một bậc sau nước Lào. Đánh giá này có thể máy móc dựa vào một số yếu tố, chỉ tiêu và có thể không mang nhiều ý nghĩa lắm.

Thạc sĩ Bùi Ngọc Sơn thuộc Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính trị thế giới được báo Đất Việt Online trích lời, đã đề cập đến nhược điểm của người Việt Nam là thích ăn sổi, không thích sáng tạo trong sản xuất, cho đến nay từ cây kim sợi chỉ, cái lược chải đầu cũng nhập từ Trung Quốc. Thạc sĩ Bùi Ngọc Sơn nhấn mạnh, chỉ số thông minh IQ của người Việt cao hơn nhiều nước khác, IQ xét về xử lý bộ não nhưng xử lý cái gì lại là chuyện khác. Theo lời vị chuyên gia Việt Nam có tiềm năng nhưng không đi vào thực tế.

Nhà giáo Đỗ Việt Khoa ở Hà Nội nhìn nhận vấn đề theo cách riêng của mình. Ông nói:
    Tư duy bao cấp, tư duy làm ăn dối trá đối phó đó của người Việt nó nặng nề lắm và bây giờ ảnh hưởng nhiều thế hệ, đặc biệt giới lãnh đạo thì nói dối kinh khủng…
    - Nhà giáo Đỗ Việt Khoa

“Nguyên nhân chính là do cả cái cơ chế này ở Việt Nam, người ta sống trong một thời kỳ giả dối thời gian rất dài. Giả dối biểu hiện rõ nhất là trong thời kỳ làm ăn hợp tác xã, việc công người ta làm ẩu. Làm hợp tác xã kẻng rồi mãi bà con mới đi, đi thì làm qua quýt chưa kẻng đã thấy về nhà. Tư duy bao cấp, tư duy làm ăn dối trá đối phó đó của người Việt nó nặng nề lắm và bây giờ ảnh hưởng nhiều thế hệ, đặc biệt giới lãnh đạo thì nói dối kinh khủng…

Trong ngành giáo dục chúng tôi tỷ lệ nói dối thật khủng khiếp, thầy cô cũng nói dối, học sinh sẽ học được bệnh nói dối ngay từ sớm và như thế thì còn cái gì là sáng tạo nữa, còn cái gì là động lực trung thực nữa.”

Việc Việt Nam sập bẫy thu nhập trung bình là điều đã được dự báo từ lâu. Nhưng dự báo thẳng thắn là Việt Nam có thể mất 40 năm mới ra khỏi cái “ao” thu nhập trung bình, thì quả là một thông tin gây sốc cho người dân.

Bên cạnh sự kiện Diễn đàn Phát triển Châu Á diễn ra hôm 19/9 tại Hà Nội. Cùng ngày Chủ tịch Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB) ông Takehiko Nakao có họp báo ở Thủ đô Việt Nam nhân chuyến viếng thăm hai ngày. Ông Nakao khuyến cáo Việt Nam cần thực hiện hiệu quả những luật lệ và qui định trong kinh doanh để tạo sân chơi bình đẳng cho tất cả các doanh nghiệp và hỗ trợ phát triển một môi trường cạnh tranh lành mạnh hơn. Theo lời Chủ tịch ADB, khu vực tư nhân đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy năng lực cạnh tranh của Việt Nam và tránh bẫy thu nhập trung bình.

Thế nhưng Việt Nam dường như đã bỏ lỡ một cơ hội để sửa sai thể chế kinh tế ngược đời của mình. Việt Nam kiên định với kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và bản Hiến pháp sửa đổi năm 2013 vẫn minh định kinh tế Nhà nước là chủ đạo nền kinh tế.
Nam Nguyên
   (RFA)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét