Tổng số lượt xem trang

Thứ Năm, ngày 21 tháng 8 năm 2014

Tin thứ Năm, 21-08-2014 - Việt Nam: Cải cách trong ngành công an vẫn bất cập

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT
H2<- Trung Quốc và ‘chiến lược cải bắp’ ở Biển Đông (VNE).  – Ngư dân Việt Nam còn phải chịu chèn ép đến bao giờ (RFA). Ông Trần Cao Mưu, Tổng Thư ký Hội Nghề cá Việt Nam: “Trung Quốc có trang bị đầy đủ và thậm chí có những hành động thô bạo đâm chìm tàu, phá tàu của ngư dân Việt Nam. Nhưng chủ trương của Việt Nam là đấu tranh trên cơ sở bảo đảm luật pháp, tuân thủ Công ước Liên hiệp quốc ( về luật biển) năm 1982, luật pháp về biển cũng như tôn  trọng quyền chủ quyền của mình“.
- Chủ tịch nghiệp đoàn nghề cá: Không thể để Trung Quốc ngang ngược mãi vậy (VTC). “Kể từ khi dịch chuyển giàn khoan về phía Hải Nam, các tàu Trung Quốc vẫn tập trung đông ở Hoàng Sa. Họ luôn có những động thái hung hãn như rượt đuổi, đập phá, cướp tài sản tàu cá ngư dân Việt Nam khi ra khai thác hải sản tại ngư trường Hoàng Sa”.
- Theo tàu thép vây cá giữa Hoàng Sa – Kỳ 1: Hải trình xuyên đêm (TP).
- Vì sao Bộ NN&PTNT “bác” đề xuất nhập tàu cũ ngàn tỷ của đại gia? (Infonet).
- Trung Quốc quay sang gây sự với Philippines ở Biển Đông (ĐSPL).  – Bắc Kinh khẳng định có quyền đưa tàu khảo sát vào vùng biển Philippines (RFI). “Các hoạt động khảo sát do tàu khảo sát Trung Quốc thực hiện đều hợp lý, hợp pháp và không thể bị chỉ trích “.
- Chuyên gia: Tòa quốc tế không thể ngăn TQ ở Biển Đông (24h).  – TQ gây rối ở châu Á, liên minh EU sẽ can dự sâu hơn ở Biển Đông? (GDVN).
- Nhật Bản bán vũ khí như xả lũ, thúc đẩy xuất khẩu cho các nước ASEAN (GDVN).  – Đài Loan sẽ trở thành đối tượng cung cấp vũ khí từ Nhật Bản (GDVN).
H2- Không có đột phá từ chuyến thăm của Tướng Martin Dempsey (RFA). GS Carl Thayer: “Phía Mỹ dường như muốn có thêm các chuyến ghé thăm của tàu Mỹ đến Việt Nam nhưng Việt Nam chỉ giới hạn với tất cả các nước là một chuyến thăm cảng mỗi năm nhưng có thể nhiều tàu“. =>
- Ba kịch bản cho tương lai Việt Nam (Đặng Xương Hùng) (Thông Luận).  “1.  Trò chơi cân bằng trong quan hệ với Mỹ và Trung Quốc tiếp tục được áp dụng.  2.  ‘Đường lối mềm dẻo, khôn khéo’ bị thất bại. Việt Nam bị kẹt trong xung đột về chủ trương của Mỹ và Trung Quốc. Quan hệ Việt-Trung dần trở nên căng thẳng. Quan hệ Việt-Mỹ được thúc đẩy nhưng không đủ để Mỹ can dự trực tiếp. Có khả năng đụng độ  trên Biển Đông, trong đó Việt Nam được hậu thuẫn bởi vũ khí của Mỹ.  3.  Lãnh đạo Việt Nam buộc phải thay đổi với một kịch bản tương tự như đã diễn ra ở Miến Điện“.
- Nguyễn Trung: Viết về Đại hội XII sắp tới của ĐCSVN: Chúng ta lựa chọn gì cho tổ quốc? (viet-studies). “Còn chế độ toàn trị như hiện nay thì không thể tạo ra một liên minh với Mỹ, vì Mỹ không thể tin cậy ta, và nội bộ Mỹ cũng không chấp nhận; hơn nữa cũng không thể ảo tưởng chờ đợi Mỹ sẽ bỏ công sức để bảo vệ chế độ toàn trị ở Việt Nam. Một Việt Nam của chế độ toàn trị như hiện nay tất yếu có những yếu kém đối nội mang tính chất quyết định, vì thế phía Việt Nam không thể nào đoạn tuyệt được với chính sách đối ngoại ‘leo dây’. Chính vì lý do này Mỹ chỉ có thể có mối quan hệ với phía Việt Nam ở mức chiến thuật, chứ không thể ở mức liên minh chiến lược“. Mời xem lại: Bài 1: Còn cay đắng hơn cả câu chuyện Mỵ Châu – Trọng Thủy Bài 2: Hiểm họa đen?
- Chỉ sợ nhân dân mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước, chế độ’ (VNN). “Chúng ta không sợ bất cứ một thế lực nào, dù là hung bạo nhất. Chúng ta chỉ sợ nhân dân mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước, chế độ ta – nhân kỷ niệm 69 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9, 45 năm thực hiện Di chúc của Bác, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có bài viết riêng cho Tạp chí  Cộng sản“. Người dân đã hết tin vào chế độ này từ lâu rồi mà.
- PHIM LỊCH SỬ NHÂN NGÀY 19/8 (Hồ Hải). “Năm nay ngày Cách mạng Tháng Tám hầu như không ai quan tâm, từ chính quyền đến người dân. Điều này cho thấy đã đến lúc không còn ai tin vào ngày này là ngày cách mạng. Vì cách mạng là thay cũ, đổi mới, với cái mới tốt đẹp hơn. Nhưng từ ngày 19/8/1945 đến nay đất nước và người dân Việt ngày càng mất gốc từ văn hóa đến kinh tế“.
H1<= Chính phủ Bảo Đại 17-1-1954. – CÁI GÌ CỦA TRẦN TRỌNG KIM PHẢI ĐƯỢC TRẢ VỀ CHO TRẦN TRỌNG KIM (TNM). “Việt Nam được độc lập (dù mới chỉ một phần) mà không phải hi sinh xương máu. Đó là một tình thế lý tưởng, còn hơn cả Ấn Độ tuy cũng không hi sinh sương máu nhưng phải 2 năm sau đó, 1947. Cộng sản đã thí bao nhiêu dân để có được một cái ‘độc lập’ trong vòng tay của quốc tế cộng sản?” – Mời xem lại: Về chính phủ của Bảo Đại và Trần trọng Kim (NCLS).
- Cộng sản mất định hướng xã hội và thể hiện sự lo sợ (DLB). “Không lúc nào mà cộng sản lo sợ như thời điểm này vì những gì cộng sản xây dựng bằng lừa bịp, dối trá thì ngày hôm nay công sản sẽ bị lừa bịp và đối trá chôn vùi và tự khắc nó xảy ra dưới sự sắp đặt của thiên mệnh, cộng sản không thể nào ngăn cản được“.
- Biểu tình ngày 21/8/2011 và đôi lời tâm sự! (Tô Oanh). “Mọi cái đã có Đảng và nhà nước lo, để rồi Biển Đông thực sự thành cái “ ao nhà “ của bọn Tàu. Ai phản đối Tàu, là trái với ý Đảng nghĩa là ‘phản động’, là chống Đảng! Hai nghìn năm lịch sử dựng nước ( từ thời bà Trưng ), chưa có một chính thể nào như nhà nước ta hiện nay. Một triều đình xưa có thể có 1 Trần Ích Tắc hoặc 1 Lê Chiêu Thống…, nhưng nay thì nhiều“.
- Nguyễn Thanh Giang: Có nên đặt vấn đề thoát Trung? (RFA). “Cha ông ta chưa bao giờ chiụ là một miền phụ dung, một phiên bản của Trung Quốc bởi vấn đề thoát Trung đã được đặt ra từ rất lâu. Không chỉ thóat mà còn chống, còn đánh. Không chỉ đánh cho …cút, đánh cho …nhào mà ‘Đánh một trận sạch sanh kình ngạc’, ‘Đánh cho dài tóc, đánh cho đen răng’. “
- Ms Nguyễn Trung Tôn: Những bài học trong chốn lao tù (Kỳ 18): Roi “Thánh Gióng” trong tù và nguy cơ lây nhiễm HIV (DLB).
- Nguyễn Hồ Nhật Thành: TÔI TUYÊN BỐ GIA NHẬP PHONG TRÀO CON ĐƯỜNG VIỆT NAM (Huỳnh Ngọc Chênh). “Tại sao Quốc gia chúng ta nghèo? Tại sao người Việt bị các quốc gia khác coi thường, đề phòng? Tại sao con cái chúng ta vừa sinh ra đã mang gánh nặng của nợ Quốc gia?… Tại sao và rất nhiều câu hỏi tại sao đã thôi thúc tôi vừa dấn thân vừa mò mẫm con đường để đấu tranh thay đổi“.
H1 – Nguyễn Tường Thụy: Họp Hội Nhà Báo Độc Lập – Ấn tượng khó phai (RFA). “Thật không giống các cuộc họp hội nhà báo quốc doanh chỉ hình thức, họp cho qua chuyện… Tại đây đúng là tập hợp của những người nhiệt huyết với đất nước, với nhân dân, sự tiến bộ xã hội… Làm báo không vì mưu sinh, rất dân chủ, mọi người thoải mái góp ý làm sao để xây dựng hội thật vững mạnh, chính danh, nội dung tờ Việt Nam Thời Báo của Hội phải phản ánh thật trung thực, khách quan hiện thực xã hội, không sợ phê phán, cảnh báo sai phạm của nhà cầm quyền…” Tự do báo chí xứ ở những nước độc tài. Ảnh: FishBowlNY =>
- Nghề báo như là số phận (Kỳ 1) (Hữu Nguyên). “Một thời đại mà nhưng người trung thực, các nhà báo bị biến thành những kẻ nói dối, sống hai mặt và đớn hèn, luồn cúi, mất nhân cáh, mất tư cách làm nghề, chỉ để thỏa mãn lợi ích cá nhân, sĩ diện và nuôi dưỡng sự tồn tại héo hon của chính mình“.
- T.T.X.V.H vs. T.T.X.V.N (Blog RFA). Phạm Viết Đào: Ở đâu tồn tại thể chế độc tài, độc đoán trong đời sống thông tin, ở đó giới blogger chính trị – kinh tế – xã hội sẽ nảy sinh và phát triển; blogger trở thành một kênh thông tin bù đắp những mảng thông tin mà bạn đọc thật sự quan tâm, cần nhưng đang bị hụt hẫng do báo chí chính thống lẩn trốn, né tránh…
- Người đứng đầu “Phủ Khai Phong” không hiểu luật Báo chí (NCT).
- HỘI THẢO “CON NGƯỜI TRƯỚC NHỮNG THÁCH ĐỐ THỜI CUỘC” (TNM).
- Dân oan miền Nam biểu tình ngày 20-08-2014 (Hung Nguyen). “Đả đảo ĐCS cướp nhà, cướp đất của dân! Đả đảo ĐCS hèn với giặc, ác với dân! Trả lại đất đai, tài sản cho dân oan! Chủ tịch và bí thư phải đối thoại trực tiếp giải quyết trả lại đất đai tài sản cho dân oan!
- Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 35 (BĐX). – ÐÃ PHÁT HÀNH “ÐÈN CÙ,” SỐ PHẬN VIỆT NAM DƯỚI CHẾ ÐỘ CỘNG SẢN (DĐTK). – Nhà Văn Lan Cao Ra Mắt Tiểu Thuyết The Lotus and the Storm (Da Màu). “Cuốn sách kể về một gia đình mà cuộc đời mỗi thành viên gia đình đó gắn kết và biến thiên theo những biến cố bi thảm đưa tới sự sụp đổ của Sài Gòn. Các chương sách luân phiên kể về hai cuộc đời: một của người chiến binh với những huy chương mà các chiến công đã mang lại cho ông, giờ này đang nằm thoi thóp trong nhà riêng tại Bắc Virginia vùng phụ cận Washington D.C. thủ đô Hoa Kỳ, và một của Mai con gái ông, cô bé lớn lên tại Chợ Lớn, thường được xem như thành phố song sinh của Sài gòn“.
- Hé lộ chi tiết ướp thi hài Hồ Chủ tịch (BBC). “Việc ướp thi hài của ông Hồ Chí Minh được thực hiện vào bảy ngày sau đó, khi ông vừa qua đời“.
- Việt Nam: Cải cách trong ngành công an vẫn bất cập (HRW). “Nếu chính quyền Việt Nam thật sự nghiêm túc trong nỗ lực chấm dứt nạn lạm quyền của công an, Thông tư 28 có thể là một sự khởi đầu tốt. Nhưng mọi người không nên giả định sẽ có những bước tiến thực sự cho đến khi cấp lãnh đạo cao nhất của chính quyền thực tâm muốn cải cách ngành công an một cách hiệu quả”.
H1- Đình chỉ công tác 2 CSCĐ đuổi người vi phạm gây tai nạn (DT).
- RỪNG VÀNG BIỂN BẠC: GIA TÀI CỦA MẸ HAY CỦA ĐCSVN ??? (TNM).
<- Nghi vấn: Dinh thự hoành tráng, vườn cao su khủng của Chủ tịch Bình Dương? (VEF).
- Vì sao trùm xã hội đen Minh ‘sâm’ còn nguy hiểm hơn cả Năm Cam? (NĐT). – Trùm xã hội đen Minh “sâm” đi siêu xe triệu đô, cắm biển giả (DT).
- “Xe vua” vượt mặt cơ quan chức năng: Những nhà xe không bị… sờ gáy! (LĐ).  – “Xe vua” vượt mặt cơ quan chức năng – Bài cuối: Cơ quan chức năng ở đâu?
- PTT Nguyễn Xuân Phúc: Xử nghiêm cán bộ tiếp tay buôn lậu (KP).
- Hưng Yên: Chính quyền “bất lực” hay cố tình tiếp tay cho vi phạm? (ĐSPL).
- Hai phó giám đốc sở đánh nhau phải nhập viện (PLTP).
- Thực hư chuyện 10.000 công chức Hà Nội sắp mất việc (ĐSPL). “Bà Nguyễn Thị Liễu – Chánh Văn phòng Sở Nội vụ Hà Nội khẳng định, không hề có chuyện thành phố chấm dứt hợp đồng của 10.000 cán bộ đang làm việc trong cơ quan hành chính, sự nghiệp“. – Hà Nội cho công chức nghỉ việc: không đến 10.000 người (TT).
- Vì sao công chức, viên chức ngại nhập ngũ? (KP). – “Đóng tiền thế lính”, chuyện lạ! (NNVN). “Tôi hết sức ngạc nhiên khi nghe tin trong các cuộc họp bàn về sửa đổi nghĩa vụ quân sự, có một số đại biểu Quốc hội đã có ‘sáng kiến’ đề xuất cho thanh niên trong độ tuổi nghĩa vụ quân sự được đóng tiền để không phải thực hiện nghĩa vụ quân sự“. Nếu QH thông qua “sáng kiến” đóng tiền, thì chuyện đi nghĩa vụ là nhiệm vụ của người nghèo, những người giàu có tiền đóng sẽ được miễn nhập ngũ? Đi nghĩa vụ quân sự bảo vệ Tổ Quốc là nghĩa vụ của mọi người dân, giàu cũng như nghèo, không chỉ nghĩa vụ của những người dân nghèo.
H1- Chùa Bồ Đề: Trẻ ốm nặng vẫn không được đi bệnh viện? (GTVT). Dường như những người có trách nhiệm đối với các em ở chùa Bồ Đề, xem các em như là vật sở hữu riêng của họ, không coi các em là con người, được hưởng những quyền căn bản của một con người? – Quặn lòng trước tiếng khóc của em bé 3 tuổi bị giòi bò ở chùa Bồ Đề (aFamily). – Thấp thỏm dõi theo sự sống của bé gái ở chùa Bồ Đề (KP). Anh Đăng Nguyên: “Chúng tôi có chút điều kiện, muốn nhận nuôi và chăm sóc cháu mà thủ tục khó hơn lên trời. Ngay cả việc vào thăm bé một chút cũng không được“. – 10 thùng sữa đổi lấy 5 phút vào thăm bé ‘có giòi’ chùa Bồ Đề (Zing).  – Vì sao bé Tâm Anh chùa Bồ Đề không được đưa đi chữa bệnh? (ĐSPL). Bé Tâm Anh =>
- Vụ chùa Bồ Đề: Kết luận thay cơ quan điều tra vì “đáp ứng nhu cầu của nhà báo” (NNVN). Hoan hô nhà báo nào đã đặt câu hỏi này: “Tại cuộc họp giao ban báo chí Thành ủy ngày 12/8, ông Phan Đăng Long công bố ‘Ni sư Đàm Lan không liên quan đến vụ án chùa Bồ Đề’. Vậy ông Long lấy tư cách gì để kết luận nhanh gọn thay cơ quan điều tra?” .
- Kế hoạch phân loại, chuyển trẻ em và các đối tượng BTXH ở chùa Bồ Đề (DV). Các em là con người, có phải là đồ dùng hay rác phế thải mà “phân loại”? Cả những người lớn ở chùa Bồ Đề mà báo chí luôn gọi là “đối tượng”, cụm từ thường dùng để nói về tội phạm.
- Bài này đăng trên báo Công Lý 12h tiếng trước nhưng đã bị gỡ bỏ: Xử nghiêm các loại “tin vịt”. Nhân vụ chùa Bồ Đề, vụ tung tin về bệnh dịch Ebola trên Facebook và vụ bài báo 3 N của Tri Thức Trẻ, tác giả Bảo Dân dường như muốn dọa các bloggers, facebooker và những người đưa tin trên các mạng XH khác: coi chừng bị xử lý?! Hiện link trên báo Công Lý vẫn còn, nhưng nội dung đã thay đổi.
- Phạm Chí Dũng: Phổ cập casino: Đánh bạc quen tay, ngủ ngày quen mắt, ăn vặt quen mồm (VNTB).  – Cho phép người Việt được vào chơi bài trong Casino: Chơi dao có sợ đứt tay? (NB&CL).
- Trung Quốc : gần 1.000 tín đồ một giáo phái Thiên chúa bị bắt (RFI).
H1<- Đặng Tiểu Bình, nhà cải cách (BBC).
- Quan Trung Quốc âm thầm bán nhà đất né “đao chống tham nhũng” (NNVN).
- Trung Quốc : Chiến dịch ”Bàn tay sạch” đánh vào công ty ngoại quốc (RFI).  – Trung Quốc chống tham nhũng, rượu Cognac vạ lây (RFI).
- Chính Quyền Trung Quốc Mưu Đồ Uy Hiếp Báo Chí Thế Giới (ĐKN). “Những kẻ côn đồ đã vài lần cố đột nhập vào phòng in của chúng tôi ở Hồng Kông. Năm 2006, những kẻ côn đồ đột nhập vào nhà của giám đốc công nghệ thông tin của chúng tôi, chĩa súng vào anh, trói anh lại và đánh anh dã man. Họ chỉ lấy đi máy tính của anh”.
- Bác Sĩ Kể Lại Vụ Mổ Cướp Nội Tạng: Thi Thể Còn Sống (video) (ĐKN).
- Quân đội Trung Quốc xâm nhập lãnh thổ Ấn Độ? (PT).
- Lao động chui Trung Quốc tại Philippines bị bắt, Bắc Kinh tức tối (RFI).
- TQ – Bắc Hàn: Giấy ngắn tình dài hay giấy ngắn tình cũng ngắn ? (RFI).
- Romania những ngày cuối năm 1989 (Đào Hiếu).

- UYÊN HẠNH – Làm thế nào để lấy lại HOÀNG SA & TRƯỜNG SA (KHN). “Chúng ta hãy ý thức sự ngang ngược thâm độc của nhà cầm quyền Trung quốc, để cùng góp sức trong công cuộc tranh đấu nầy. Mỗi một cá nhân, từ nhiều khía cạnh nhìn vào cục diện, sẽ tìm thấy được cho chính mình một vị thế đấu tranh, để từ đó ta làm giọt nước trong sẳn sàng hòa mình vào đại dương tạo nên biển cả tươi mát“.
- Những nụ hôn vượt “biên giới” của “Bác” (DLB). Báo Strait Times ngày 8/3/1959: “Chủ Tịch Hồ được bảo hãy dừng hôn các em gái – Nó vi phạm phong tục của Indonesia“.  – Hồ Chí Minh bị nói phải ngưng ngay chuyện ôm hôn con gái… (DCVOnline).
- Con sãi ở chùa có mãi quét lá đa? (RFA). “Có nghĩa cha ông họ do trình độ có hạn đưa đất nước như thế này, đến bờ vực như hiện nay. Còn họ có trình độ thì chưa chắc sẽ đưa đất nước khá hơn. Thậm chí người tài giỏi đưa vào trong cơ chế độc tài-độc đảng có thể còn nguy hiểm hơn nữa“.
- Đừng hành hạ người bị oan bằng thủ tục bồi thường (DT). “Tiền bồi thường oan sai dù nhiều cũng không thể bù đắp được mất mát của người bị oan, nhưng được bồi thường sớm một ngày thì họ có tiền lo toan cho cuộc sống thêm một ngày sau những tổn thất mà họ gánh chịu... Và để người bị oan được bồi thường nhanh nhất chỉ còn cách sửa đổi những quy định bất hợp lý trong Luật TNBTCNN“.
KINH TẾ
- Thủ tướng: “Tạo thuận lợi tối đa cho người dân làm ăn” (VnEconomy). – Quản lý ‘không phải để nhà nước thuận lợi’ (BBC). “Quản lý nhà nước không phải là giành thuận lợi cho chúng ta, mà quản lý là để tạo thuận lợi tối đa cho người dân, doanh nghiệp đầu tư, kinh doanh, làm ăn“. Thủ tướng đã dùng chữ “chúng ta” ở đây rất thật tình: nó thể hiện một Nhà nước không phải của dân, do dân và vì dân.
- 69 năm vẫn chưa xác lập xong quyền tự do kinh doanh (TBKTSG). Trước đây, kinh tế VN là nền “kinh tế kế hoạch hóa tập trung”, là một nền kinh tế mà nhà nước kiểm soát toàn bộ các hoạt động sản xuất. Sau một thời gian vận hành làm cho cả nước chết đói, năm 1986 “đảng ta” tiến hành “đổi mới”, từ “kinh tế kế hoạch hóa tập trung” chuyển sang “kinh tế thị trường có sự quản lý của nhà nước”, sau đó biến thành “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa“. Trong khi quyền tự do kinh doanh chỉ có thể thực hiện được trong kinh tế thị trường, tức theo quy luật cung – cầu. Sau 69 năm VN vẫn chưa xác lập xong quyền tự do kinh doanh là đúng rồi, vì từ trước tới nay, có bao giờ kinh tế VN là nền kinh tế thị trường? – Hệ thống hành chính cản trở doanh nghiệp (BBC).
- Đa số doanh nghiệp không hiểu rõ về Luật Cạnh tranh (HQ).
H1- Nguyễn Thiện Nhân: Khủng hoảng ngân sách trầm trọng và nguy cơ đổ vỡ nền kinh tế (VNTB).
- Nợ: quả bom nổ chậm của Việt Nam (Diplomat/ FB Lê Quốc Tuần). =>
- Cục trưởng Cục BVTV lên tiếng vụ nhập táo ngoại (KP).
- “Vua rác” David Dương trúng thầu hợp đồng 2,7 tỉ USD ở Mỹ (VOV).
- Xà phòng Ivory và chuyện cắt giảm nhãn hàng của P&G (CafeF).
- Những quảng cáo làm thay đổi thế giới (Zing).
- Trung Quốc phạt nặng 10 công ty phụ tùng ô tô Nhật Bản (RFI).
- Bitcoin có thể vô hiệu hóa chính sách tiền tệ của Hoa Kỳ (TCPT).
- Chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa: Toàn cầu ái ngại (RFA). “Với nền kinh tế tôi gọi là ‘Bắc thuộc’ hiện nay của Việt Nam, Bắc Kinh chẳng mất một viên đạn cũng có thể biến xứ này thành một quận huyện hay một bãi rác để hủy thải phế vật của họ“.

VĂN HÓA-THỂ THAO
- PHẠM THẮNG VŨ : Con sóng dữ – KỲ 25 (Nhật Tuấn).
- Đỗ Lai Thúy: Từ “Chân trời có người bay” đến “Vẫy vào vô tận” (VHNA).
- NHÀ SÁCH KHÔNG BÁN SÁCH VÀ CẤM CHỤP ẢNH (Văn Công Hùng).
- Xã hội học văn học (VHNA).
- Những điều ít biết về Thương xá Tax – trung tâm thương mại “cổ” nhất VN (DT). – Thương xá Tax đông nghẹt khách ngày… xả hàng (NĐT).
H1<- Đặt sư tử đá ở đền chùa: Nhầm chỗ! (KP). “Người Trung Hoa xưa dùng sư tử là con vật dùng để canh mộ cho người chết. Tuy nhiên, người Việt Nam đem linh vật đó để ở đền chùa. Như vậy nhầm chỗ, thiếu hiểu biết“.
- Giai thoại phong thủy đặt mộ phát tích và chuyện đứt long mạch của đế vương – Kỳ 1: Ngôi huyệt phát tích nhà Trần (DV).
- Bậc thầy yoga Iyengar qua đời (BBC). “Yoga không phải là hình thức thư giãn. Đó là một môn thực hành có kỷ luật – thực hành hời hợt thì kết quả cũng sẽ chỉ hời hợt mà thôi“.
- 100 năm trước, người Việt sinh sống như thế nào? (Đào Hiếu).
- Ngôi Đền Cổ Dành Cho Những Người Mắc Bệnh Trĩ Tại Nhật Bản (ĐKN).
- Hình ảnh xúc động về tình bạn chân thành vô điều kiện (DT).
- Hạ U19 Thái Lan, U19 Việt Nam hiên ngang vào chung kết (DT).

- Kỷ niệm ngày sinh Hai Bà Trưng: “Không thuyết phục, đừng làm liều!” (DT).  – Chuyện phiếm: Lý do hủy lễ sinh nhật Hai Bà Trưng: không thể thổi 1 hơi tắt hết 2000 ngọn nến (TT).  – Hai Bà Trưng nổi giậnNhững ý tưởng ‘sáng tạo’ tầm cỡ để ‘giải ngân’ tiền nhà nước đã và sẽ còn làm bất ngờ, còn làm sửng sốt ngay cả những ai giàu tưởng tượng nhất! Và Hai Bà sẽ còn nổi giận khi biết rằng quá trình xài tiền nhà nước cho những ý tưởng “sáng tạo” đó là cơ hội để người ta bòn rút, cấu véo làm đầy túi riêng“.
GIÁO DỤC-KHOA HỌC
- Hãy bắt đầu từ “Top 10” đại học Việt Nam (DT).  – GS Nguyễn Văn Tuấn: Bao giờ Việt Nam có đại học đẳng cấp quốc tế? (BS). “Theo tôi câu trả lời rất đơn giản là đại học VN chưa có thương hiệu trong trường khoa học quốc tế. Tôi có cảm giác ở nước ngoài giới khoa học chẳng ai biết đến hay quan tâm đến đại học VN. Tôi thỉnh thoảng nói về đại học VN làm cái này cái kia, họ chỉ ậm ừ, chẳng quan tâm. Nhiều lần như thế tôi đi đến kết luận rằng các đại học VN và nhà nghiên cứu VN chưa tạo được dấu ấn, chưa có thương hiệu khoa học“.
- Đại học phi lợi nhuận nhìn từ Mỹ (TT). “Tại Hoa Kỳ, có thể nói 95% đại học bao gồm trường công lập và tư thục hoạt động theo mô hình tổ chức phi lợi nhuận, nghĩa là các trường có tài sản đóng góp“.
- Trẻ lớp 1, 2, 3 có cần máy tính bảng? (TT).  – Đừng lấy học sinh làm thí nghiệm! (NLĐ).  Vừa móc túi phụ huynh, vừa mang học sinh ra làm thí nghiệm. – Việc bắt buộc gia đình học sinh phải chi tiền để mua tablet là hoàn toàn sai trái (FB Mạnh Kim).  – Một đề án sặc mùi tiền, thiếu tính người (PLTP).  – Năm điều kiện để triển khai SGK điện tử (PLTP).   – 4.000 tỷ đồng số hóa sách giáo khoa: ‘Mổ xẻ’ tính khả thi của đề án (VOV). – 4.000 tỉ đồng “số hóa” sách giáo khoa: Coi chừng nguy cơ… đắp chiếu! (DT). – Mỗi học sinh tiểu học phải sắm một máy tính bảng ! Kỳ 1 (TN).  – Mỗi học sinh tiểu học phải sắm một máy tính bảng ! – Kỳ 2: Khi nhà quản lý chuộng hình thức (TN). – “Nỏ thần”đang bị vô hiệu hóa (VNN).
- Họp Hội đồng quốc gia Giáo dục và Phát triển nhân lực (CP). – Lenore Ealy: Chính sách giáo dục có phải là chính sách kinh tế? (VNTB).
- “Chảy máu chất xám” thế nào, làm ở đâu cũng là cống hiến! (GDVN).
- Lo lắng học- thi, một học trò gửi tâm thư tới Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam (GDVN).
- Thủ khoa Đại học Y chia sẻ về “chơi và học” (DT).
- Chương trình Học bổng Giáo viên Xuất sắc Fulbright năm học 2015 (DT).
- Vụ “200 triệu lấy được bằng Tiến sĩ Y khoa”: 3 cuộc họp liên tiếp trong ngày (DT).  – Tạm dừng công tác Phó Giáo sư vụ “200 triệu lấy được bằng Tiến sĩ Y khoa” (DT).  – Tạm dừng công tác Phó Giáo sư ‘ra giá’ 200 triệu lấy bằng tiến sĩ (TP).  – Từ vụ 200 triệu đồng có bằng Tiến sĩ: Đào tạo và cấp văn bằng quá dễ? (VOV).   – Bằng TS y khoa 200 triệu, mạng sống 2 bé song sinh …40 triệu (TG).
- GS Nguyễn Đăng Hưng: Phải cải cách giáo dục một cách căn cơ! (PT). – ĐH Tôn Đức Thắng đề nghị khởi tố hình sự GS Nguyễn Đăng Hưng (DT).
- Tố giác ‘đổi tình lấy điểm’ ở ĐH TQ (BBC).
- Lựa chọn nào cho Việt Nam (TS). – TS Nguyễn Trọng Hiền: Còn nhiều kết quả chờ phía trước
- Hỗ trợ hiệu quả bệnh nhân ung thư bạch cầu dòng tủy từ cây chàm mèo (KP).
- 20 Điều Bí Ẩn về Cơ Thể Người, Đảm Bảo Bạn Không Thể Tưởng Tượng Nổi (ĐKN).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG
- Hà Tĩnh: Bệnh viện tắc trách, bé trai 2 tuổi chết sau khi tiêm kháng sinh? (LĐ). – Hà Nội: Bệnh nhân chết bất thường khi truyền nước, bệnh viện “né” báo chí (ĐSPL).
- 2 bé vùng cao nguy kịch vì bệnh viêm não Nhật Bản (DT).
- Cảm động chuyện tình người đàn bà đẹp lấy anh chồng mù (ĐSPL).
- Vụ cháu bé 8 tuổi bị bố và người tình đánh chết: 20 năm tù cho người cha (DT).
- Dã man thật: Người dân lột sạch quần áo, đánh hội đồng tên trộm xe máy (NV Trẻ).
- Bài tú lơ khơ nhiễm phóng xạ ảnh hưởng gì tới sức khỏe? (DT).
- Giám đốc lại “biến mất” (NLĐ).
- Thanh tra “ông chủ” quả “bom gas” khổng lồ hoạt động trắng trợn tại KĐT Mỹ Đình (DT).
- Hệ thống giam giữ di dân Úc ảnh hưởng sức khỏe tâm thần của trẻ em (VOA).
- Phú Yên: “Bò tót” bỗng dưng biến mất bí ẩn (ĐSPL).
H2<- Rợn người với cầu treo, dây cáp (NLĐ).
- Cả nước có hơn 2000 điểm “báo động” nguy cơ lũ quét, sạt lở (GDVN).
- Bắc Kinh giải quyết cơn khát nước (TQ).
- Loài người ngày càng tiêu lạm quỹ tài nguyên của trái đất (RFI). “Ngày nay 86% dân số thế giới sống trong các nước có nhu cầu lớn về tài nguyên thiên nhiên mà hệ sinh thái của trái đất không thể tái tạo kịp“.
- An toàn, quy định yếu kém dẫn đến tại nạn xe lửa ở Canada (VOA).
- Trung Quốc tiếp tục tìm 25 thợ mỏ, cứu được 2 người (VOA).
- Ít nhất 35 người thiệt mạng vì đất chuồi ở Nhật Bản (VOA). – Nhật : Lở đất làm ít nhất hơn 40 người chết, mất tích (RFI).
- Việt Nam phát hiện 2 người nghi nhiễm Ebola (VOA). – Việt Nam và Miến Điện cách ly ba người nghi nhiễm virut Ebola (RFI). – Người Nigeria bị cách ly ở VN ‘đã hết sốt’ (BBC). – 2 người vùng dịch Ebola vào Việt Nam được xuất viện (ĐSPL). – ‘VN có thể ngăn chặn thành công Ebola’ (BBC).  – Những loại thuốc nào có khả năng chữa trị Ebola? (TS). – Liberia giới nghiêm vì dịch Ebola (BBC).

QUỐC TẾ
- Báo Anh công bố bằng chứng Nga đưa xe tăng vào Ukraine? (KP). – Quân đội Ukraina tìm cách cắt miền Đông khỏi vùng biên giới Nga (RFI).
H1- Nhà nước Hồi giáo trả thù Mỹ (PT). – “Nhà nước Hồi giáo Trung Đông” khẳng định đã hành quyết một nhà báo Mỹ (RFI). – Mỹ đang xác minh video quay cảnh nhà báo bị chặt đầu (VOA). – Phương Tây lên án vụ chặt đầu nhà báo (BBC). – Anh lên án vụ chặt đầu nhà báo (BBC). – Mỹ kinh hoàng trước vụ IS chặt đầu phóng viên (VOA). – Sát hại nhà báo Mỹ James Foley: Tận cùng tội ác (Thụy My). =>
- IS tấn công thành trì cuối cùng ở tỉnh Raqa của quân đội Syria (TTXVN).  – Người Kurd tự hỏi về tương lai đối với Baghdad (VOA).
- Giao tranh Israel, Hamas tái diễn (VOA). – Israel ‘muốn giết lãnh đạo Hamas’ (BBC).
- Cư dân Ferguson đòi hỏi công lý cho thiếu niên da đen bị bắn chết (VOA). – Bộ trưởng Tư Pháp Hoa Kỳ Eric Holder đến Ferguson (VOA).
- Giới hữu trách quốc tế điều tra video bắn người trên biển (VOA). – Xuất hiện video bắn người trên biển (BBC).
- Hy vọng vào tân tổng thống Indonesia (BBC). “Chiến dịch chống tham nhũng mang lại cho ông danh tiếng là chính trị gia trung thực nhất ở Indonesia”.
- Liên Hiệp Quốc tố cáo : Tội danh “khi quân” ở Thái Lan bị lạm dụng (RFI).
- Tòa án Tối cao Đài Loan tha bổng cựu Tổng thống Lý Đăng Huy (RFI).
- Thống đốc bang Texas thề sẽ thắng vụ kiện lạm quyền (VOA).
- Người biểu tình Pakistan đòi thủ tướng từ chức (VOA).
- Sự thật MH370: Cơ trưởng tắt hệ thống oxy, lao máy bay xuống biển? (DT).

- TT Obama: ‘Thế giới kinh hoàng’ trước vụ chặt đầu phóng viên (VOA). – Chiến binh ‘Nhà nước Hồi giáo’ vẫn giữ hàng chục phóng viên làm con tin (VOA).  – Âm mưu của IS khi chặt đầu nhà báo Mỹ? (Sea Times).  – Tổng thống Obama cảnh báo chiến binh IS sau vụ giết ký giả Mỹ (VOA).  – Tổng thống Obama sẽ “đáp trả không khoan nhượng” vụ chặt đầu nhà báo (LĐ).  – Bị thách thức, Obama tung cảnh báo lạnh lùng chưa từng có (VnMedia).  – Mỹ tiếp tục không kích IS sau vụ chặt đầu phóng viên (NLĐ).  – Mỹ tăng cường không kích miền Bắc Iraq (QĐND). – Hoa Kỳ tiếp tục oanh kích phiến quân Hồi Giáo IS ở Iraq (NV).  – Các cuộc không kích của Mỹ có thể đẩy IS trở lại chống Assad (VOA). – Chính phủ Syria và phe đối lập hòa giải để chống IS (QĐND).
- Mỹ từng cố gắng giải cứu các con tin tại Syria nhưng bất thành (DT).  – Mỹ từng giải cứu phóng viên bị cắt đầu ở Syria nhưng bất thành (NV). “Chính quyền Mỹ tin rằng đã nhận đủ tin tình báo và khi có cơ hội Tổng Thống đã cho phép bộ quốc phòng hành động táo bạo để cứu các công dân của chúng ta. Nhưng chẳng may sứ mạng này cuối cùng không thàn công vì các con tin không có ở đó“.  – Mỹ từng giải cứu nhà báo bị chặt đầu thế nào? (VNN).  – Vụ nhà báo bị chặt đầu: Bố mẹ James Foley tự hào vì con trai (XH). – Quân Hồi giáo đã gửi thư cho gia đình Foley trước khi hành quyết (GTVT).  – Sống trong sợ hãi – câu chuyện của một nhà báo freelancer (TCPT).  – Câu chuyện cuộc đời nhà báo Mỹ bị hành quyết tại Iraq (Zing).
* RFA: + Sáng 20-08-2014; + Tối 20-08-2014
* RFI: 20-08-2014
* Video RFA: + Bản tin video sáng 20-08-2014; + Những con số trong tuần 19-08-2014

2880. Bao giờ Việt Nam có đại học đẳng cấp quốc tế?

GS Nguyễn Văn Tuấn
20-08-2014
H1
Đại học Giao thông Thượng Hải của Tàu mới công bố danh sách “top 500” đại học trên thế giới (1). Không có một đại học VN nào trong danh sách. Câu hỏi mỗi năm lại đặt ra: bao giờ VN có đại học nằm trong top 500? Câu trả lời đơn giản là “còn rất lâu”. Phải cần một thời gian dài, một cuộc cách mạng trong suy nghĩ, những hành động tích cực về nghiên cứu khoa học, chúng ta mới có thể nghĩ đến đại học VN có tên trong các bảng xếp hạng top 500. Còn hiện tại, chỉ nên lo cải tổ và làm nghiên cứu khoa học cho thật tốt, chứ đừng đặt câu hỏi “bao giờ cho đến bao giờ”.
Báo Lao Động (2) có đặt câu hỏi theo kiểu khiêu khích Bộ trưởng (“Top 500 chờ “trận đánh lớn” của Bộ trưởng Luận”). Cần nhắc lại rằng cách đây vài tháng, ngài Bộ trưởng GDĐT tuyên bố rằng cải cách giáo dục là một “trận đánh lớn”. (Ông bộ trưởng này có vẻ thích quân sự, vì mới đây vài ngày ông có một phát ngôn mang mùi súng đạn). Nay nhà báo đem chữ đó ra làm cái “twist of the tongue” hỏi ngài bộ trưởng. Tuy nhiên, bài báo viết rằng do chất lượng đào tạo còn thấp nên các đại học VN chưa có trong top 500. Theo tôi quan điểm đó chưa hẳn đúng. Vấn đề “top 500” không phải là chất lượng đào tạo, mà là nghiên cứu khoa học.


Điều đáng chú ý năm nay là trong khối ASEAN nước mới nổi trong giáo dục đại học là Mã Lai Á có 2 đại học trong top 500: đó là Đại học Malaya và Đại học Khoa học Malaysia (USM). Hai đại học này trước đây còn kém hơn Mahidol và Chulalongkorn của Thái Lan, nhưng khoảng 5 năm trước họ đã vượt qua hai đại học danh tiếng của Thái Lan một cách ngoạn mục. Họ vượt qua Thái Lan không phải do đào tạo của họ có chất lượng hơn Thái Lan, mà là nghiên cứu khoa học của họ tốt hơn 2 đại học hàng đầu của Thái Lan. Trong thời gian 2006-2010 ĐH Malaya công bố 6755 bài báo khoa học trên các tập san ISI, vượt qua Mahidol (6217). Nên nhớ trước 2006, ĐH Mahidol đứng hạng cao hơn ĐH Malaya.
Cả hai đại học của Mã Lai trong top 500 đều còn “trẻ”. USM chỉ mới thành lập năm 1969, tức mới 45 năm. Ngay cả ĐH Malaya cũng chỉ thành lập từ năm 1949, tức 65 tuổi đời. Hai đại học này đều có “tuổi đời” trẻ hơn các đại học lâu đời của VN. ĐH Bách Khoa Sài Gòn thành lập năm 1957, ĐH Khoa học Sài Gòn và ĐH Khoa học Hà Nội thành lập từ 1949, tức cùng năm với ĐH Malaya. Nhưng khác với các đại học VN còn đang mơ mộng đẳng cấp, hai đại học Mã Lai đã vươn lên nhanh chóng trong vòng 20 năm qua và trở thành tên tuổi trên trường quốc tế. Điều này minh chứng cho phát biểu tôi từng nói trước đây là một số đại học chỉ cần 30-40 năm là trở thành đẳng cấp quốc tế. Tại sao VN vẫn chưa có đại học nào đạt tiêu chuẩn đó. Đó là một vấn đề cần phải suy nghĩ …
Theo tôi câu trả lời rất đơn giản là đại học VN chưa có thương hiệu trong trường khoa học quốc tế. Tôi có cảm giác ở nước ngoài giới khoa học chẳng ai biết đến hay quan tâm đến đại học VN. Tôi thỉnh thoảng nói về đại học VN làm cái này cái kia, họ chỉ ậm ừ, chẳng quan tâm. Nhiều lần như thế tôi đi đến kết luận rằng các đại học VN và nhà nghiên cứu VN chưa tạo được dấu ấn, chưa có thương hiệu khoa học. Mấy tuần trước, khi ngồi trong hội đồng cố vấn faculty của UTS, tôi thấy các thành viên tiêu ra gần nửa ngày để thảo luận phải làm gì để nâng cao thương hiệu trên trường quốc tế (UTS có trong bảng top 500, hình như là hạng 300-400 gì đó, nhưng UTS chưa hài lòng với hạng đó). Chúng tôi đi đến kết luận thương hiệu khoa học của một đại học chủ yếu được xây dựng qua nghiên cứu khoa học, đội ngũ giảng viên và giáo sư, và sinh viên tốt nghiệp.
Xét trên cả ba khía cạnh tôi nghĩ các đại học VN khó có cơ may trở thành “đẳng cấp quốc tế”. Sau đây là một vài lí do giải thích tại sao:
Trước hết là về nghiên cứu khoa học. Ba đại học có nhiều công bố quốc tế nhất ở VN là [theo thứ tự] Đại học Quốc gia (ĐHQG) TPHCM, ĐHQG Hà Nội, và Đại học Bách khoa Hà Nội. Hai ĐHQG công bố nhiều vì nhân sự đông hơn các trường khác, chứ không có nghĩa là năng suất khoa học cao. Tuy nhiên, mỗi năm ĐHQG-HCM cũng chỉ công bố trên dưới 150 bài. Con số này còn rất khiêm tốn nếu so với các trường trong vùng. Chẳng hạn như Đại học Chulalongkorn, Mahidol, Malaya, mỗi năm công bố được từ 1700 đến 2500 bài. Còn so với ĐHQG Singapore thì con số công bố quốc tế của các đại học hàng đầu VN chẳng có ý nghĩa gì! (Năm 2009, ĐHQG Singapore công bố 4285 bài, tương đương với ĐH Sydney của Úc; cùng năm, ĐHQG Seoul công bố 5120 bài). Như vậy, hoạt động nghiên cứu khoa học của các đại học hàng đầu VN còn quá kém và quá lu mờ so với các đại học lớn trong vùng.
Nếu số công trình của VN tăng 20% mỗi năm và liên tục, thì cũng phải tốn 15 năm ĐHQG-HCM mới bằng ĐH Mahidol và 20 năm sau mới bằng ĐHQG Seoul năm 2009. Như vậy có một khoảng cách rất xa về nghiên cứu khoa học giữa các đại học hàng đầu VN và đại học đẳng cấp quốc tế.
Một điểm khác cũng đáng chú ý là phần lớn những bài báo khoa học từ VN là do hợp tác quốc tế. Hiện nay, khoảng 70-80% các bài báo khoa học từ VN hoặc là kết quả của hợp tác quốc tế hoặc do nghiên cứu sinh đi học ở nước ngoài cùng nghiên cứu với thầy cô ở nước ngoài. Số bài báo “thuần Việt Nam” (tức tất cả tác giả và công trình thực hiện ở VN) còn rất ít. Điều này nói lên rằng khoa học VN đang trong thời kì hay có nguy cơ lệ thuộc.
Thứ hai là tầm ảnh hưởng của các đại học VN trong khoa học cũng rất thấp. Trong một phân tích trước đây, tôi có chỉ ra rằng gần 50% những bài báo công bố quốc tế của VN chưa bao giờ được trích dẫn (có ngành như kĩ thuật con số lên đến 70%). Ngay cả số bài báo được trích dẫn thì cũng rất thấp. Tính trung bình chỉ số trích dẫn 10 năm của các bài báo khoa học từ ĐHQGHCM là 3.5, còn rất kém so với ĐHQG Singapore là 8.82. Sau đây là vài con số để chúng ta so sánh về chất lượng khoa học của vài trường tiêu biểu (tất cả là tính trong thời gian 5 năm 2006-2010):
Số bài báo khoa học
ĐHQG-HCM: 720 bài
ĐH Malaya: 6755
ĐH Mahidol: 6217
ĐHQG Singapore: 28972
ĐHQG Seoul: 27089
UNSW (Úc): 21459
ĐH Sydney: 26865
Chỉ số tác động (% cao hơn hay thấp hơn trung bình thế giới)
ĐHQG-HCM: 26.9
ĐH Malaya: 26.9
ĐH Mahidol: 47.7
ĐHQG Singapore: 54.9
ĐHQG Seoul: 60.6
UNSW (Úc): 57.1
ĐH Sydney: 61.8
Chỉ số xuất sắc (là % bài báo được trích dẫn nhiều nhất; “nhiều” ở đây là nằm trong nhóm “top 10%” trong mỗi chuyên ngành)
ĐHQG-HCM: 16.1
ĐH Malaya: 18.1
ĐH Mahidol: 9.9
ĐHQG Singapore: 13.1
ĐHQG Seoul: 19.7
UNSW (Úc): 17.9
ĐH Sydney: 18.0
Thứ ba là đội ngũ giáo sư, giảng viên và nhà khoa học. VN chưa có một giáo sư hay một nhà khoa học nào đứng vào hàng các nhà khoa học “eminent” (lừng danh) trên thế giới. Dĩ nhiên, VN có vài nhà khoa học có tiếng trên thế giới trong chuyên ngành của họ, nhưng ngay cả trong chuyên ngành, cái “có tiếng” đó cũng chỉ là hạng trung bình hay trên trung bình một chút. Theo tôi biết, VN chưa có một nhà khoa học được mời diễn thuyết trong phiên họp khoáng đại của các hội nghị số 1 trong chuyên ngành. Chính vì thế mà VN chưa có dấu ấn khoa học trên trường quốc tế.
Nói ngoài lề một chút, ngay cả đi dự hội nghị nước ngoài mà còn bị hạn chế thì nói gì đến chuyện giáo sư VN có thể quảng bá đại học của mình. Những chuyện nhỏ như thế có tầm ảnh hưởng lớn đến thương hiệu của đại học.
Thứ tư là sinh viên tốt nghiệp trong môi trường toàn cầu hoá. Có thể nói rằng các đại học VN hiện nay chỉ đào tạo chuyên viên cho thị trường lao động ở VN là chính, chứ chưa thể vươn ra thế giới. Nhưng chất lượng đào tạo nói chung chưa cao. Ngay cả ở trong nước các sinh viên ra trường cũng chưa đáp ứng yêu cầu của kĩ nghệ. Khi được hỏi nguồn nhân lực công nghệ cao của VN ở đâu trên thế giới, tổng giám đốc Intel Việt Nam cho biết “lực lượng lao động trong lĩnh vực này vẫn chưa đáp ứng yêu cầu về cả số lượng lẫn chất lượng trước nhu cầu tuyển dụng.” Sau khi tuyển dụng được nhân viên, Intel vẫn phải gửi họ sang Malaysia để đào tạo.
Đào tạo trong nước còn chưa đạt, thì làm sao nói đến chuyện đào tạo cho nhân lực toàn cầu. Đại học là một trung tâm khoa học và văn hoá quốc tế, nhưng số sinh viên và giảng viên nước ngoài ở các đại học VN hầu như chỉ đếm đầu ngón tay. Đại học VN vẫn chưa có tính quốc tế. Chưa có quốc tế hoá thì nói gì đến “đẳng cấp quốc tế”.
Bốn yếu tố trên tương tác với nhau. Có giáo sư giỏi thì mới có nghiên cứu khoa học có phẩm chất tốt; nghiên cứu sẽ tạo ra “ngôi sao”; ngôi sao sẽ đào tạo sinh viên giỏi; sinh viên giỏi mang tiếng thơm cho trường. Bản thân giáo sư giỏi qua công bố quốc tế cũng tạo danh cho trường. Tôi nghĩ tất cả đều bắt đầu từ con người và nghiên cứu khoa học. Các trường đại học VN thiếu cả hai thì rất khó trở thành “đẳng cấp quốc tế” trong tương lai gần.
Cơ chế hiện nay chưa cho phép các trường đại học VN thu hút nhân tài trên thế giới. Thật ra, cho dù VN có cơ chế và tiền bạc để thu hút nhân tài, các giáo sư đẳng cấp quốc tế cũng ngần ngại đến VN vì các đại học VN chưa có “thương hiệu” trong khoa học và cũng chưa biết tương lai ra sao. Mỗi người thường chỉ có 5-10 năm để dấn thân vào một thách thức mới, nếu cuộc dấn thân thất bại thì sự nghiệp coi như thất bại. Do đó, vấn đề lại xoay quanh vòng tròn luẩn quẩn: thiếu người tài dẫn đến nghiên cứu kém chất lượng, nghiên cứu kém chất lượng → đại học không có tiếng tốt → khó thu hút người tài.
VN vẫn hay hô hào “đẳng cấp quốc tế” nhưng tiếc thay phần lớn có vẻ chỉ nặng về hình thức. Chẳng hạn như 6 năm trước, ĐHQG-HN có kí kết hợp đồng với Tập đoàn Dầu khí (3) để xây kế hoạch có giải Nobel! Cho đến nay, chưa biết khả năng có giải Nobel là bao nhiêu, nhưng rõ ràng đó là một điều rất bất khả thi. Giải Nobel không có được từ hợp đồng, mà từ nghiên cứu khoa học có phẩm chất cao. Một hình thức khác là xem nghiên cứu khoa học như là một phong trào. Khắp nơi người ta làm nghiên cứu để có cái chứng từ làm … “chiến sĩ thi đua”. Đó là những cách làm rơi rớt từ thời bao cấp XHCN. Không ai khuyến khích nghiên cứu khoa học như kiểu VN.
Tôi nghĩ nên dẹp bỏ những hình thức như thế, và thay vào đó là khuyến khích các nhà khoa học làm nghiên cứu có chất lượng cao và công bố trên các tập san tốt. Cần phải có hình thức tưởng thưởng những nhà khoa học có thành tích tốt. Tôi tính ra mỗi đại học lớn như ĐHQG-HCM hay ĐHQG-HN chỉ cần tổ chức lại lực lượng nhà khoa học theo nhóm, và chỉ cần chừng 1000 nhà nghiên cứu (dĩ nhiên kể cả nghiên cứu sinh) công bố thường xuyên. Với lực lượng đó thì số bài báo mỗi năm dễ dàng đạt con số 1500-2000. Chỉ vài năm là có “momentum” để tiến lên một nấc cao hơn. Một khi đã có số lượng, bước kế tiếp là nâng cao phẩm chất. Từ đó, giấc mộng đẳng cấp quốc tế sẽ không xa.
—-
(1) http://www.shanghairanking.com/ARWU2014.html
(2) “Top 500 chờ “trận đánh lớn” của Bộ trưởng Luận” http://laodong.com.vn/su-kien-binh-luan/top-500-cho-tran-danh-lon-cua-bo-truong-luan-235301.bld
(3) http://www.baomoi.com/Xay-dung-de-an-chien-luoc-de-VN-co-giai-Nobel/122/1446593.epi
Nguồn: FB Nguyen Tuan

2882. Việt Nam: Cải cách trong ngành công an vẫn bất cập

Human Rights Watch
20-08-2014
H1
Mở ra cánh cửa để có thể quy trách nhiệm cá nhân trong tương lai, nhưng lại đóng cánh cửa cho Luật sư

(New York, ngày 21 tháng Tám năm 2014) — Hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu rằng văn bản pháp luật mới của chính quyền Việt Nam về công tác điều tra trong ngành công an có cải thiện so với các quy định cũ, nhưng vẫn chưa đủ để thực hiện những cải tổ sâu sắc nhằm ngăn chặn tình trạng công an lạm quyền đang tràn lan.
Thông tư 28 của Bộ Công an, với tiêu đề “Quy định về Công tác Điều tra Hình sự Trong Công an Nhân dân” sẽ có hiệu lực kể từ ngày 25 tháng Tám năm 2014 và thay thế các quy định hiện có. 
“Nạn lạm quyền của công an Việt Nam đã lan tràn ngoài tầm kiểm soát trong những năm gần đây vì chính quyền chưa có hành động thích đáng đối với những người vi phạm trong ngành công an,” ông Phil Robertson, Phó Giám đốc Phụ trách Ban Á Châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu. “Nếu có ý chí chính trị để thực thi nghiêm túc, thì những quy định mới đối với ngành công an có thể khởi động một quá trình dẫn tới việc đảm bảo rằng mọi hành vi lạm quyền của công an sẽ bị điều tra và truy tố.”

Thông tư 28 đưa ra nhiều thay đổi tích cực so với quy định hiện có, theo nhận định của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền. Văn bản này đưa ra nguyên tắc đầu tiên của hoạt động điều tra trong ngành công an là “Tuân thủ Hiến pháp và pháp luật; tôn trọng lợi ích của nhà nước, quyền con người, quyền và lợi ích hợp pháp của cơ quan, tổ chức, cá nhân” (điều 4). Thông tư cũng giải thích rõ về việc triển khai các quy định pháp luật đã ban hành, như Pháp lệnh số 23 về Tổ chức Điều tra Hình sự, vốn không đả động gì đến “quyền con người” hay nhu cầu phải tôn trọng quyền và lợi ích của cá nhân trong công tác điều tra. Thông tư 28 nghiêm cấm các điều tra viên trong ngành công an “mớm cung, bức cung hoặc dùng nhục hình dưới bất kỳ hình thức nào.” (điều 31). Thông tư này cũng cấm điều tra viên “không được nhờ, sách nhiễu hoặc cầu lợi dưới bất kỳ hình thức nào đối với bị can, người bị tạm giữ, thân nhân của họ và cá nhân, cơ quan, tổ chức có liên quan” (điều 31).   
Thông tư 28 còn quy định buộc những người trong ngành công an được giao nhiệm vụ điều tra “phải chịu trách nhiệm trước cấp trên và trước pháp luật về mọi hành vi và quyết định của mình.” (điều 4) – quy định này có thể làm tăng ý thức trách nhiệm đối với những việc làm của công an. Tuy nhiên, theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, Bộ Công an cần giải thích rõ rằng “chịu trách nhiệm trước pháp luật” không thể có hiệu lực thấp hơn “chịu trách nhiệm trước cấp trên”, nhất là khi cấp trên có thể đã gây ra tình trạng lạm quyền. 
Thông tư 28 cũng chứa đựng nhiều nội dung có thể dẫn tới việc quy trách nhiệm trong một số hoạt động, như thanh kiểm tra các cơ sở tạm giam, tạm giữ, và quy trình giải quyết khiếu nại, tố cáo về các hành vi sai phạm và lạm quyền của công an.
“Nếu chính quyền Việt Nam thật sự nghiêm túc trong nỗ lực chấm dứt nạn lạm quyền của công an, Thông tư 28 có thể là một sự khởi đầu tốt,” ông Robertson nói. “Nhưng mọi người không nên giả định sẽ có những bước tiến thực sự cho đến khi cấp lãnh đạo cao nhất của chính quyền thực tâm muốn cải cách ngành công an một cách hiệu quả.”
Những quy định có vấn đề; và các quan ngại về quy trình pháp lý thích hợp
Thông tư 28 cũng chứa đựng nhiều quy định rất có vấn đề, theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền. Ví dụ như, các quy định nhấn mạnh về vai trò của công an xã, là lực lượng kém chuyên nghiệp nhất trong cả ngành công an. Không có cơ sở để đảm bảo rằng công an xã sẽ thực hiện một cách hiệu quả các trách nhiệm của mình theo Thông tư này, trong đó có nhiệm vụ “xác minh sơ bộ ban đầu để phân loại” (điều 27) và “lấy lời khai” (điều 28).
Công an xã là lực lượng được trang bị kỹ năng và nguồn lực ở mức thấp nhất đối với công tác xử lý can phạm và hỏi cung, và thường bị tố cáo là đánh đập can phạm trong khi giam giữ. Theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, giao cho công an xã nhiệm vụ tiến hành điều tra với các hướng dẫn chung chung sẽ chỉ làm tăng khả năng họ sẽ sử dụng các biện pháp bạo hành để đạt được lời thú tội và các chứng cứ.
Trong Thông tư này cũng có sử dụng ngôn ngữ thể hiện tư duy tiên đoán có tội, ví dụ như nói về nghi can đang bị điều tra là “người phạm tội” (điều 28). Điều này gây quan ngại vì một người phải được coi là vô tội trước pháp luật nếu chưa có kết luận của tòa án.
Thông tư 28 thu hẹp chứ không nới rộng vai trò của luật sư bào chữa, là nhân tố thiết yếu để bảo đảm quy trình pháp lý thích hợp đối với nghi can hình sự, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nhận định. Theo điều 38, luật sư và người trợ giúp pháp lý có thể bị trừng phạt về “hành vi cản trở, gây khó khăn cho hoạt động điều tra như:… ngăn cản việc khai báo, tiết lộ bí mật,…khiếu nại, kiến nghị không có căn cứ.” Thông tư 28 dường như còn khuyến khích điều tra viên trong ngành công an “thu thập tài liệu, chứng cứ chứng minh hành vi cản trở, gây khó khăn cho hoạt động điều tra của họ” bằng mọi biện pháp có thể, bao gồm cả việc “ghi âm, ghi hình hoặc tiến hành biện pháp khác.” Theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, các quy định này về trợ giúp pháp lý đã trao quá nhiều quyền cho điều tra viên ngành công an khiến họ có thể tùy tiện định đoạt những hoạt động trợ giúp pháp lý nào là chấp nhận được, còn hoạt động nào có thể trừng phạt.
Ngày mồng 7 tháng Tám, Liên đoàn Luật sư Việt Nam đại diện cho giới luật sư trên toàn quốc đã gửi công văn đến Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang yêu cầu hủy bỏ hoặc sửa đổi nội dung điều 38. Theo liên đoàn luật sư, nội dung điều này của Thông tư đặt luật sư và người trợ giúp pháp lý ở vị trí thấp hơn điều tra viên ngành công an, khiến có thể dẫn tới lạm quyền. Ngày 16 tháng Tám, Luật sư Đoàn thành phố Hà Nội dự định tổ chức buổi hội thảo để trao đổi về Thông tư 28. Tuy nhiên, buổi hội thảo phải hủy bỏ vào phút cuối vì công an can thiệp với bên chủ quản của địa điểm thuê để tổ chức sự kiện này, sau đó họ thông báo với các luật sư là địa điểm đó không còn chỗ nữa. “Không nên để các luật sư bị gây khó dễ ngay cả khi đi tìm nơi họp mặt để thảo luận về các quy định pháp luật mới sẽ ảnh hưởng tới bản thân và thân chủ của họ,” ông Robertson nói. “Việt Nam không thể trông mong sẽ trở thành một quốc gia tôn trọng pháp trị nếu vẫn cản trở các luật sư làm công việc của họ.”

Con sãi ở chùa có mãi quét lá đa?

Gia đình thủ tướng Nguyễn tấn Dũng từ trái cô Nguyễn Thanh Phượng (con gái) phu nhân thủ tướng và ông Nguyễn Thanh Nghị

Gia đình thủ tướng Nguyễn tấn Dũng từ trái cô Nguyễn Thanh Phượng (con gái), thủ tướng, phu nhân thủ tướng và ông Nguyễn Thanh Nghị
Dự án Luật Bầu Cử được đệ trình lên Uỷ Ban Thường Vụ Quốc hội xem xét với nội dung chưa cho phép tự vận động tranh cử ở VN hồi trung tuần tháng 8 trong khi các “con ông cháu cha” (COCC) đang được sắp xếp cho 1 cuộc “tiến cử” trở thành những nhà lãnh đạo mới.
Con ông cháu cha

Người dân có hy vọng gì với giới lãnh đạo trẻ này? Liệu rằng họ sẽ làm tốt vai trò của mình để đáp ứng mong mỏi của người dân?

Trong những ngày tháng 8 này, câu tục ngữ “con vua thì lại làm vua” được cư dân mạng cũng như dân chúng ở VN đề cập đến như một điều hiển nhiên khi đón nhận thông tin các lãnh đạo trẻ tuổi được chỉ định, bổ nhiệm vào nhiều chức vụ trong bộ máy Nhà nước và Ban soạn thảo dự án Luật Bầu cử đại biểu quốc hội và đại biểu hội đồng nhân dân đề nghị không nên bổ sung quy định hình thức người ứng cử tự mình vận động tranh cử.

Trong đợt luân chuyển 19 thứ trưởng về địa phương hồi tháng 3/2014, dư luận đặc biệt chú ý đến ông Thứ trưởng Xây dựng, 38 tuổi, tên Nguyễn Thanh Nghị, được điều động về làm Phó Bí thư tỉnh ủy Kiên Giang, kiêm giữ chức Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Kiên Giang qua một cuộc họp bất thường, tổ chức vào chiều ngày 28 tháng 3. Ông Nguyễn Thanh Nghị được quan tâm, bàn tán nhiều không phải vì những thành tích ông đạt được trong quá trình công tác ngắn ngủi, chưa đầy 1 thập kỷ, kể từ năm 2006, sau khi lấy bằng tiến sĩ tại Đại học George Washington ở Hoa Kỳ mà vì ông là con trai trưởng của Thủ tướng VN, ông Nguyễn Tấn Dũng.

Dư luận cũng xôn xao về tin ông Nguyễn Bá Cảnh, 31 tuổi, được chỉ định làm ủy viên Ban chấp hành Đảng bộ TP. Đà Nẵng trong tháng 8. Truyền thông trong nước đăng tải là cán bộ trẻ nhất, có bằng thạc sĩ ở nước ngoài nằm trong danh sách Ban chấp hành Đảng bộ của thành phố. Nhiều người dân trong nước mà đài RFA tiếp xúc cho biết cũng không có gì mới mẻ đối với thông tin này nhưng “hiện tượng” ông Nguyễn Bá Cảnh có lời ra tiếng vào vì không lâu trước đó, thân phụ của ông Cảnh là ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng Ban Nội chính Trung ương, lớn tiếng chỉ trích cán bộ đưa người thân gồm con, cháu, dâu, rể vào cơ quan Nhà nước tại buổi nói chuyện với cán bộ lãnh đạo, quản lý ở TP. Đà Nẵng.

Trao đổi với Hòa Ái, anh Khương, thế hệ 8X, cựu sinh viên trường Đại học Ngoại Thương, hiện đang làm việc cho 1 công ty nước ngoài ở Hà Nội, cho biết bản thân anh không có hy vọng gì khi những nhân vật trẻ tuổi-tài cao, “con ông cháu cha” hay còn gọi là “COCC” như ông Nguyễn Thanh Nghị và ông Nguyễn Bá Cảnh sẽ trở thành những nhà lãnh đạo tương lai của VN. Anh Khương nói:
Thế hệ lãnh đạo trẻ học nước ngoài

Tuy nhiên, không phải ai cũng có cái nhìn bi quan vào sự chỉ định, bổ nhiệm chức vụ cho những người thuộc diện “con ông cháu cha”, Nhà báo Lê Hải ở Đà Nẵng, một người quan tâm đến thời cuộc đất nước, chia sẻ suy nghĩ của mình:

“Anh Nguyễn Bá Cảnh thật sự là nhân vật có tài. Người cũng được đào tạo đi học ở nước ngoài. Không phải chỉ riêng trường hợp anh Nguyễn Bá Cảnh, có nhiều anh. Trong đó có nhiều anh như con ông Nguyễn Tấn Dũng, con ông Trần Đức Lương, con ông này ông kia…Tôi có nhận xét chung như vầy: hầu như những anh con cán bộ lãnh đạo cao cấp như thế thường thường được đi học ở Anh, ở Mỹ. Như vậy trình độ thực sự cũng chưa biết đến đâu nhưng các anh mà đi ra học nước ngoài thì được tiếp xúc với những kiến thức khoa học-xã hội của nước ngoài và đặc biệt được sống trong môi trường dân chủ-nhân quyền, mỗi người đều có quyền tự do hết thì ít ra trong suy nghĩ của họ cũng bị ảnh hưởng những điều đó”.

Cũng có những ý kiến tán đồng với suy luận của nhà báo Lê Hải, cho rằng sự hiểu biết kiến thức và sự tiếp thu nếp sống xã hội dân chủ văn minh của các lãnh đạo trẻ thế hệ kế tiếp sẽ mang lại tương lai sáng lạng cho VN trong những ngày sắp tới. Dù biết rằng hiện trạng xã hội VN có nhiều ưu đãi thậm chí là quá mức dành cho những người thuộc diện “COCC” nhưng cũng không có gì là quá ảo tưởng khi vẫn còn đâu đó niềm tin vào những người tài ba thật sự, xuất thân trong gia đình có truyền thống chính trị, làm tốt vai trò lãnh đạo vì “con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”. Tuy vậy, phần đông trong số 90 triệu người Việt trong nước lại tỏ ra nghi ngại tình hình đất nước sẽ ra sao một khi quyền lực do những người trẻ, có trình độ và quyền lực trong tay? Anh Khương bày tỏ:

“Có thể không thể tốt hơn. Có nghĩa cha ông họ do trình độ có hạn đưa đất nước như thế này, đến bờ vực như hiện nay. Còn họ có trình độ thì chưa chắc sẽ đưa đất nước khá hơn. Thậm chí người tài giỏi đưa vào trong cơ chế độc tài-độc đảng có thể còn nguy hiểm hơn nữa”.

Câu hỏi đặt ra nếu thế hệ lãnh đạo trẻ trong tương lai gần không làm tròn trách nhiệm và bổn phận với dân với nước theo như nghi ngại của nhiều người thì phản ứng của dân chúng sẽ ra sao? Anh Sơn, người đồng trang lứa với ông Nguyễn Thanh Nghị và ông Nguyễn Bá Cảnh, từ Sài Gòn nói là giới lãnh đạo trẻ nên khôn ngoan lấy dân làm “gốc”, không phải hô hào khẩu hiệu như hiện nay mà phải tận tụy trong vai trò lãnh đạo để đời sống của người dân được ấm no thực sự, được hưởng những quyền căn bản nhất gồm tự do ngôn luận, tự do tôn giáo và tự do bầu cử. Anh Sơn khẳng định người dân sẽ không lặng im như đã từng trong suốt 70 năm qua kể từ ngày ông Hồ Chí Minh đọc bản tuyên ngôn độc lập vào ngày mùng 2/9/1945:

“Chắc chắn họ không chịu đựng được nữa đâu. Bởi vì thế hệ này họ đã chịu đựng quá nhiều rồi. Bây giờ lòng dân đang gọi là bất mãn, căm phẫn tới đỉnh điểm. Nếu thế hệ lãnh đạo tiếp nối làm thay đổi tình hình tốt hơn thì còn chấp nhận chứ nếu tệ hại hơn thì chắc chắn là không được”.

Qua những biến chuyển trong những năm gần đây cho thấy dấu chỉ dù con vua vẫn được làm vua trong chế độ do Đảng CSVN lãnh đạo nhưng con sãi ở chùa sẽ không chịu khuất phục để cam phận mãi quét lá đa.
Hòa Ái, phóng viên RFA 
2014-08-20 

Đem chuyện cô Nông Thị Xuân trở lại bàn

HCM h

Nghi án Nông Thị Xuân xảy ra cách đây đã 57 năm, nhưng nó vẫn là một bóng ma, im lìm trong bóng tối. Mọi ngả tìm kiếm đều bị chặn, mọi cách nhận thực bị bóp chết. Linh hồn oan khuất của cô Xuân dường như đã tàn phai trong ký ức người đời, trong khi “đạo đức của Bác” vẫn được rao giảng mỗi ngày.

Gần đây tôi được đọc tài liệu phân tích đặc điểm và tính cách của cố Chủ tịch Hồ Chí Minh. Một trong những tài liệu này là cuốn “Trần Đức Thảo-Những Lời Trăng Trối” của Tri Vũ – Phan Ngọc Khuê. Tôi giận mình vì những nhận thức trước đây của mình phiến diện quá. Vậy, thử vận dụng những gợi ý của triết gia Trần Đức Thảo để phẫu tích, hy vọng có một góc nhìn khác về nghi án này.

Đây là vụ đại hình sự mà Hồ Chí Minh là một trong những nhân vật có liên quan trực tiếp. Bạn đọc đã biết rõ nội dung nghi án, nhưng để có cái nhìn khái quát về nó, xin nhắc lại những sự kiện chính theo trật tự thời gian.

Trước 1954, khi còn trên chiến khu Việt Bắc, Hồ Chí Minh nhận cô Nông Thị Xuân làm con nuôi. Đến đầu năm 1955, cô Xuân, 22 tuổi, được đưa về Hà Nội để gần Bác. Cô Xuân cùng nguời em Nông Thị Vàng tạm trú tại căn nhà 66 phố Hàng Bông, dưới sự quản lý trực tiếp của Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn.

Mỗi tuần đôi ba lần ông Hoàn đưa cô Xuân vào Phủ Chủ tịch ngủ qua đêm với Bác. Ông Hoàn cũng nhiều lần cưỡng dâm cô Xuân. Cuối năm 1956, cô Xuân sinh con trai. Bác đặt tên con là Nguyễn Tất Trung. Khoảng thời gian này cô Xuân ngỏ lời với Bác là muốn công khai mối quan hệ, và dọn vào Phủ Chủ tịch ở hẳn với Bác như vợ chồng. Bác bảo để Bác hỏi ý kiến Bộ Chính trị.

Vài tháng sau, rạng sáng ngày 12 tháng 2 năm 1957, người ta thấy cô Xuân chết trên đường Cổ Ngư, gần dốc Chèm, ngoại thành Hà Nội, hiện trường là một tai nạn giao thông.

Giám định tử thi được làm tại bệnh viện Việt – Đức, Hà Nội gợi ý: Nạn nhân chết do búa đập vào sọ não, dịch não tủy và nhu mô não đã mất hết. Âm đạo không có tinh trùng, tinh dịch, nạn nhân không có dấu hiệu bị cưỡng dâm. Dạ dày không có thức ăn, không có độc tố. Lục phủ ngũ tạng bình thường. Toàn thân không có dấu hiệu của một tai nạn giao thông.

Câu hỏi đầu tiên được đặt ra. Đây có thực sự là một tai nạn giao thông không? Không quá khó để trả lời câu hỏi này.

Một phụ nữ trẻ mới sinh con, đang thời kiêng cữ, không phương tiện đi lại, giữa đêm khuya, một mình đi bộ ra vùng ngoại thành xa vắng là rất khó để thuyết phục dư luận về địa điểm và hoàn cảnh xảy ra tai nạn.

Hơn nữa, nếu là tai nạn giao thông, thủ phạm cán chết người rồi lái xe trốn thoát, vết bánh xe còn in lại ở hiện trường. Đây là trọng án. Tại sao không công khai điều tra đến nơi đến chốn? Tại sao phải dấu đút, lén lút, khuất tất, dìm thông tin vào trong bóng tối?

Hơn 20 năm sau, thân nhân của cô Xuân dấn thân đi tìm công lý, vẫn tiếp tục bị ém. Cùng với những gợi ý của pháp y, chúng ta tin rằng đây là một một tai nạn giao thông dàn dựng.

Vậy thủ phạm là ai?

Cho đến nay, dư luận hướng tới ba giả thuyết.
1. Trần Quốc Hoàn bí mật thủ tiêu cô Xuân để bịt đầu mối hiếp dâm. Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị không biết.
2. Trần Quốc Hoàn thủ tiêu cô Xuân có sự đồng ý của Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị.
3. Trần Quốc Hoàn thủ tiêu cô Xuân dưới sự chỉ đạo của Hồ Chí Minh. Bộ Chính trị không biết.

Giả thuyết thứ nhất được nhiều người ủng hộ hơn cả. Song những bằng chứng để bảo vệ giả thuyết này thì rất yếu.

Vào thời điểm 1957, Hồ Chí Minh đang ở đỉnh cao của quyền bính. Các Ủy viên Bộ Chính trị đều rất sợ ông. Trần Quốc Hoàn lúc đó ở cuối trong bậc thang quyền lực, càng sợ Hồ Chí Minh hơn ai hết. Hoàn không dám lộng hành đến mức cưỡng dâm vợ chưa cưới của Hồ Chí Minh và càng không thể một mình tự ý thủ tiêu cô. Vì những hành vi trên là đồng nghĩa với vuốt mặt không nể mũi, sỉ nhục Hồ Chí Minh, nếu không nói đó mầm mống của phản loạn, phản bội, hay khiêu binh. Sớm muộn gì Bộ Chính trị và Hồ Chí Minh cũng biết.

Những năm sau đó, Hồ Chí Minh không những không quan tâm mà còn trục xuất đứa con trai sơ sinh Nguyễn Tất Trung ra khỏi Hà Nội.

Như vậy Hồ Chí Minh có ý định xóa bỏ mọi dấu vết của mối quan hệ lạm dụng tình dục núp duới danh nghĩa con nuôi. Không có chuyện Hoàn hành động độc lập.

Giả thuyết thứ hai: Hồ Chí Minh có mang chuyện cô Xuân để hỏi Bộ Chính trị không?

Ở vào thời điểm 1957, một đảng viên bình thường mà có quan hệ tình dục trước hôn nhân có thể bị kỷ luật nặng đến mức khai trừ ra khỏi đảng. Hồ Chí Minh hiểu rõ điều luật, không dại gì ông mang chuyện này ra trước tập thể.

Hồ Chí Minh không bao giờ muốn lấy cô Xuân làm vợ. Nếu ông muốn thì ông đã có kế hoạch từ khi cô Xuân có thai ở những tháng đầu. Cách ông trả lời cô Xuân để “xin ý kiến Bộ Chính trị” chỉ là kế hoãn binh, hay nói trắng ra là một sự sự quanh co, một lời từ chối.

Bộ Chính trị cũng không muốn Hồ Chí Minh lấy vợ. Bởi vì, nếu Hồ Chí Minh lấy vợ là tất cả những gì mà Đảng và Bác cùng đầu tư để dựng lên những “huyền thoại” có nguy cơ mất cả vốn lẫn lời.

Trần Đức Thảo gợi ý. Vì không được học hành bài bản như Trần Phú, Lê Hồng Phong, Nguyễn Văn Cừ, hay Trường Chinh, nên Hồ Chí Minh đã dựng lên ngọn cờ “Giản dị”, “Đạo đức”, dùng ngọn cờ này như một thứ vũ khí hạ gục mọi đấu thủ, chỉ có Trường Chinh sống sót, Nếu mang vụ cô Xuân ra Bộ Chính trị, thì huyền thoại “Giản dị ” và “Đạo đức”của ông bỗng chốc tan thành mây khói. Đó là điều không bao giờ ông muốn.

Thêm nữa, Hồ Chí Minh nhiều tuổi hơn cô Xuân, hơn đến trên 40 tuổi. Điều này rất khó chấp nhận trong một xã hội bảo thủ miền Bắc ở thời điểm đó. Ông đủ thông minh để tránh, không trở thành tấn trò cười cho thiên hạ.

Tóm lại, giả thuyết Hồ Chí Minh mang chuyện lấy cô Xuân làm vợ ra bàn thảo ở Bộ Chính trị là không thuyết phục.

Vậy câu hỏi tiếp theo sẽ là: Hồ Chí Minh có xin ý kiến Bộ Chính trị để thủ tiêu cô Xuân không?

Hồ Chí Minh thừa thông minh để ý thức rằng nếu ông đồng ý thủ tiêu cô Xuân nghĩa là ông đang tham gia vào một tội phạm mà ông là chủ mưu. Càng ít người biết bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu. Nếu mang ra bàn bạc trong Bộ Chính trị, lỡ có một hay vài ủy viên không đồng ý, thì có khác gì vạch áo cho người xem lưng. Bởi vì, nếu Bộ Chính trị biết thì Ban Chấp hành Trung ương sẽ biết. Từ đó có nguy cơ lan rộng ra toàn Đảng và toàn dân.

Như vậy, chỉ còn lại giải thuyết thứ ba: Hồ Chí Minh đồng ý cho Trần Quốc Hoàn thủ tiêu cô Xuân, vừa giữ được thanh danh, lại vừa trút bỏ được của nợ, một gánh nặng mà ông chẳng tha thiết gì với nó nữa, vừa tiện lợi vừa kín đáo.

HCM

Trần Đức Thảo nhận xét rằng: Cụ Hồ là một nhân vật vô cùng phức tạp, muôn mặt với trăm phương, ngàn kế, mưu trí, sắt đá đến mức vô cảm, vô tình, không cần tình bạn, tình yêu, gia đình hay con cái, khi nào cũng hun đúc một cuồng vọng là phải leo lên đến tột đỉnh của quyền lực.

Hồ Chí Minh không chấp nhận bất cứ một thứ gì cản trở ông nắm giữ quyền lực tối cao, mà thứ đó lại là đàn bà thì càng không thể.

Chỉ cần ở ông một cái gật đầu, thâm chí im lặng bộc lộ sự đồng ý, thì mọi việc sẽ êm thắm. Ông không phải vung tay nện búa vào đầu người đàn bà mà ông từng ăn nằm. Ông không phải nghe những lời van xin, lạy lục của cô con nuôi trong phút lâm chung. Ông không phải tận mắt nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng, máu lênh láng, dịch não tủy và óc vọt ra sau mỗi nhát búa. Ông không phải đối diện với cảnh cô Xuân vùng vẫy, giãy giụa bản năng trong cơn hấp hối. Ông cũng không phải vất vả, vác thi thể nạn nhân lên xe, lần mò trong đêm tối, tìm một hiện trường để ngụy trang.

Danh dự và danh vọng của ông vẫn nguyên vẹn, tiện lợi vô cùng, kết quả thì vô tận. Đó là cách mà Hô Chí Minh thường lựa chọn.

Triết gia Trần Đức Thảo sau nhiều năm quan sát, nghiền ngẫm đã nhận xét: Cụ Hồ quyết tâm nắm bắt mọi cơ hội để đạt tới đỉnh cao, để củng cố quyền lực, bằng mọi giá, dùng mọi phương tiện, không trừ, không tránh một thứ gì, bất chấp mọi chuẩn mực về lương tri, lương thiện, về đạo lý, hay pháp lý, miễn là đạt được ý đồ.

Trong đầu Hồ Chí Minh đầy ắp những tham vọng, cuồng vọng về quyền lực tối cao, là bề trên, là đấng thiêng liêng, là huyền thoại, là thần thoại. Ông là mẫu mực, là hiện thân của mọi giá trị tuyệt đối, tuyệt đối trong sáng, tuyệt đối giản dị, tuyệt đối cao thượng, tuyệt đối thanh bạch, tuyệt đối sáng suốt, tuyệt đối đúng đắn, tuyệt đối chí thánh… Chí Minh…Để những người xung quanh tuyệt đối kính nể, sợ hãi, tụng ca, tuân lệnh, sùng bái, tung hô.

Để củng cố những giá trị tuyệt đối này thì việc thủ tiêu cô Xuân là chuyện dễ hiểu. Ông không thể là người bình thường, không thể tầm thường, và càng không thể có những cám dỗ dục vọng thấp hèn. Ông phải ở tầm tuyệt đối cao thượng, nhân ái hơn cả Đấng Bồ tát, nhân bản hơn cả Chúa Giê-su, tâm hồn ông cao muôn trượng, quyền năng của ông ở muôn nơi, nhân loại chỉ là “loài dơi hốt hoảng, đêm tàn bay chập choạng dưới chân Người”. Như vậy ông mới thỏa lòng, thỏa chí.

Ngoài cô Xuân còn hai nạn nhân nữa là Nông Thị Vàng, em gái, và Nguyễn Tất Trung, con trai sơ sinh của cô Xuân.

Cô Vàng ở cùng căn nhà 66 Hàng Bông, chứng kiến những gì đã xảy ra. Vàng còn quá trẻ, người dân tộc thiểu số, lớn lên ở vùng núi Cao Bằng, lại phải đối diện với một thảm kịch bất ngờ, bị bủa vây bởi những trùm mật thám lành nghề, máu lạnh. Vài tháng sau ngày cô Xuân chết, người ta cũng tìm thấy xác Vàng nổi lên ở cầu Hoàng Bồ, sông Bằng Giang, và cũng bị đập vỡ sọ như người chị xấu số của mình.

Còn Nguyễn Tất Trung mới vài tháng tuổi đã bắt đầu lưu lạc cho đến khi Hồ Chí Minh qua đời vào tháng 9 năm 1969, Vũ Kỳ là thư ký riêng của Bác, đón Trung về Hà Nội. Trung lập gia đình với cô Lưu Thị Duyên vào năm 1988. Hai người có một con trai sinh năm 1992, đặt tên là Vũ Thanh, lấy họ của ông Vũ Kỳ, nhưng sau thì đổi là Nguyễn Thanh Trung.

Nếu giả thuyết trên đây là đúng và nếu Việt Nam là một quốc gia pháp quyền, thì Hồ Chí Minh phải đối mặt với ít nhất bốn tội danh: Dùng quyền lực để sách nhiễu tình dục; giết chết hai người có chủ ý; vô trách nhiệm với con.

Còn muôn vàn những câu hỏi xung quanh nghi án này.

Cô Xuân sinh Nguyễn Tất Trung ở đâu? Nhà hộ sinh hay ở bệnh viện? Ai là người đỡ đẻ cho cô Xuân? Thi thể cô Xuân mai táng ở đâu? Ai là người chôn cất cô? v.v

Tại sao ông Vũ Kỳ lại đưa Nguyễn Tất Trung về Hà Nội sau khi Hồ Chí Minh qua đời? Vũ Kỳ có liêm sỉ, ông hiểu rằng lịch sử sẽ phán xét rất nghiêm khắc. Lẽ nào, ông lại im lặng? Bởi, im lặng trước tội phạm sẽ trở thành tòng phạm.

Thực ra, sự kham khổ, chịu đựng, chay tịnh, thanh bạch, giản dị như một đấng chân tu của Hồ Chí Minh chỉ là những huyền thoại được thêu dệt, đánh bóng, sơn son thếp vàng khá công phu. Những tài liệu gần đây hé lộ, Bác có một đời sống tình dục rất phóng túng ngay khi còn ở chiến khu, nói gì đến việc đã dọn vào Phủ Toàn quyền ở Hà Nội. Vậy, sau cô Xuân, Hồ Chí Minh còn quan hệ tình dục với bao nhiêu phụ nữ nữa, họ là ai và số phận của họ ra sao vẫn là những ẩn số của lịch sử.

Tại sao Nguyễn Tất Trung lại không âm thầm đi tìm mộ mẹ để hương khói hay giỗ chạp, để an ủi cầu siêu cho linh hồn người mẹ và người dì bạc phận, hay thăm lại gia đình ông bà ngoại trên Cao Bằng? Đó là chưa nói đến việc dấn thân đi tìm công lý cho mẹ cho dì, và đòi lại căn cước cho chính mình.

Cả hai dòng họ Nguyễn Sinh và dòng họ Hồ ở Nghệ An đang túa ra bốn phương tìm kiếm, kêu gọi những người con đã làm rạng danh cho tổ tiên. Vậy, Nguyễn Tất Trung, và Nguyễn Thanh Trung (Vũ Thanh) có được nhìn nhận là những người con trai của dòng họ này không?

Muôn vàn những nghi vấn, và muôn vàn giả thuyết, chập chờn như những hồn ma của cô Xuân cô Vàng khi ẩn khi hiện, khi ở miền rừng núi Cao Bằng, khi giữa phố phường Hà Nội.

Đêm đã khuya. Tôi không thể viết tiếp, mà cũng không thể ngủ, thao thức miên man nghĩ suy về nhân tình thế thái, về bể khổ trầm luân, về thời cuộc, về thân phận, về kiếp người, về lòng trắc ẩn, về tình bạn, tình yêu, về nỗi xót xa của một đời người.

Xót xa cho cô Xuân cô Vàng, cho cả chúng tôi đã dành trọn tuổi thơ để học, và ngợi ca lòng yêu thương tha nhân của Bác. Chúng tôi đã đọc, đã viết, đã nghe và đã kể cho nhau nghe bao nhiêu những câu chuyện hấp dẫn và đẹp như huyền thoại về đời hoạt động của Bác. Song có một chuyện chúng tôi chẳng bao giờ được biết: Nỗi đắng cay và tủi nhục của cô Xuân cô Vàng.
Tháng 8 năm 2014
© Trần Hồng Tâm
© Đàn Chim Việt

Quan điểm mới về quốc phòng của Nhật Bản

Lời người dịch: Theo Joseph S. Nye, Nhật Bản cần giải thích khái niệm “tự vệ tập thể” theo Luật Hiến Pháp trên căn bản mới khi an ninh khu vực và Nhật Bản đang bị Bắc Hàn và Trung Quốc đe dọa nghiêm trọng, Nhật Bản nên tăng cường hợp tác về liên minh quân sự với Hoa Kỳ, nếu cần, với Ấn và Úc. Đây là một sách lược đúng hướng cần hỗ trợ.

Khác với suy luận chung truớc đây, nh tăng cường thiết bị hoả tiển có đầu đạn nguyên tử hiện đại mà khả năng tấn công của Trung Quốc hiện nay đến căn cứ quân sự Okinawa và Hawaii trờ thành hiện thực. Khả năng tổn thương của Hoa Kỳ tăng cao là một kich bản mới và gây quan ngại nhiều hơn.

Một luận điểm mà người Việt quan tâm và không được tác giả trình bày là Việt Nam, Nhật Bản hay Hoa Kỳ, ai sẽ bị Trung Quốc tấn công trước tiên và hợp tác quân sự của Hoa Kỳ với Nhật Bản và Việt Nam (nếu có) sẽ đóng góp gì trong việc ngăn chận đe doạ.
Japan defense
*        *       *

Từ khi kết thúc thế chiến thứ hai, Nhật Bản được cai trị bởi “Hiến pháp hoà bình” do Hoa Kỳ soạn thảo. Điều 9 của Hiến pháp này ngăn cấm chiến tranh và hạn chế quân đội Nhật Bản trong việc tự vệ. Hiện nay, Thủ tướng Shinzo Abe đang tìm kiếm một cơ sở pháp chế để tạo điều kiện cho Nhật Bản giải thích lại hiến pháp bao gồm vấn đề “tự vệ tập thể”. Theo khái niệm này, Nhật Bản sẽ gia tăng hợp tác an ninh với các nước khác, đặc biệt nhất là với đồng minh thân thiết nhất của mình là Hoa Kỳ.

Giới phê bình xem hành vi này là một điểm xuất phát táo bạo để từ bỏ chủ thuyết hiếu hòa từ bảy thập niên qua. Nhưng những mục tiêu chủ yếu của Abe –  cải thiện khả năng của Nhật Bản để đáp ứng những đe doạ khác mà không phải là do tấn công có vũ trang; cho phép Nhật Bản có khả năng tham gia hữu hiệu hơn trong hoạt động gìn giữ hoà bình quốc tế; và định nghĩa lại những biện pháp về tự vệ mà Điều 9 cho phép – hiện nay thực ra tương đối là khiêm nhường nhất.

Nhiều lo sợ là chuyển hướng này sẽ đưa Nhật Bản can dự vào các cuộc chiến tranh viễn chinh của Hoa Kỳ được thổi phòng quá mức một cách tương tự. Thực ra, các luật lệ đã được soạn thảo rất mực cẩn trọng để cấm các phiêu lưu như thế, trong khi cho phép Nhật Bản hợp tác chặt chẽ hơn với Hoa Kỳ về những đe dọa trực tiếp cho nền an ninh Nhật Bản.

Không có khó khăn gì để nhận ra lý do tại sao Abe đang theo đuổi quyền tự vệ rộng lớn hơn. Nhật Bản nằm trong một khu vực nguy hiểm, nơi mà những căng thẳng tồn động sâu xa đe doạ bùng nổ bất cứ lúc nào.  

Không giống như châu Âu sau 1945, phải công nhận là Đông Á không hề có kinh nghiệm trong việc hòa giải toàn diện giữa các đối thủ, hoặc là thiết lập những định chế khu vực ổn cố. Châu Á bị buộc phải lệ thuộc vào Hiệp Ước An Ninh Hoa Kỳ và Nhật Bàn để đẩy mạnh ổn định khu vực. Khi Tổng thống Obama thông báo về chính sách tái quân bình hướng về châu Á vào năm 2011, chính quyền Hoa Kỳ cũng tái khẳng định Bảng Tuyên bố Clinton – Hashimoto năm 1996 có trích dẫn liên minh an ninh Hoa Kỳ và Nhật Bản là nền tảng cho ổn định – điều tiên quyết cho thăng tiến kinh tế liên tục tại châu Á. 

Lời tuyên bố này phục vụ cho mục tiêu rộng lớn hơn của việc thiết lập mối quan hệ tam phương ổn định, dù có bất quân bình, giữa Hoa Kỳ, Nhật Bản và Trung Quốc. Những chính quyền kế nhiệm của Hoa Kỳ đã duy trì phương sách này, và những thăm dò dư luận cho thấy cách này cũng được ủng hộ đông đảo tại Nhật – không phải do sự hợp tác chặt chẽ gần đây qua việc cứu trợ thiên tai sau vụ động đất Tohoku và sóng thần Tsumani 2011.

Nhưng khả năng tổn thương của Nhật Bản còn quá cao. Đe doạ khu vực trước mắt là Bắc Hàn vì giới lãnh đạo độc tài tráo trở không lường của nước này đã dùng những nguồn lực kinh tế yếu kém đầu tư vào trong lĩnh vực kỹ thuật hạt nhân và tên lửa.


Mối quan ngại lâu dài là sự trổi dậy của Trung Quốc – một trung tâm quyền lực kinh tế và dân số mà việc mở rộng khả năng quân sự cho phép Trung Quốc nắm giữ một tư thế kiên quyết hơn trong các tranh chấp lãnh thổ, kể cả với Nhật Bản trong vùng biển Hoa Đông. Những tham vọng lãnh thổ của Trung Quốc cũng gây thêm căng thằng trong vùng biển Hoa Nam, nơi có các hải lộ huyết mạch cho mậu dịch Nhật Bản chạy qua.  

Các vụ việc đang phức tạp diễn biến mà thực tế cho thấy là tiến triển chính trị của Trung Quốc không theo kịp tiến bộ kinh tế. Nếu Đảng Cộng Sản Trung Quốc cảm thấy bị công chúng đe doạ vì họ thất vọng là không có đủ cơ hội tham gia sinh hoạt chính trị hay bị đàn áp dai dẳng, Đảng có thể chuyển sang chủ nghiã dân tộc có cạnh tranh, lật ngược các duy trì nguyên trạng của khu vực, một vấn đề đã vốn dĩ đã tế nhị.    

Dĩ nhiên, nếu Trung Quốc trở nên gây hấn, các nước châu Á khác như Ấn và Úc, – là những nước đã bị bất ổn do hung đồ của Trung Quốc trong vùng biển Hoa Nam – sẽ kết hợp với Nhật Bản trong nỗ lực tạo một đối lực với quyền lực của Trung Quóc. Nhưng theo như tình thế đang thể hiện, chiến lược ngăn chận sẽ là một sai lầm. Chung cuộc, cách tốt nhất tạo ra thù nghịch là đối xử Trung Quốc như kẻ thù. 

Hoa Kỳ và Nhật Bản nên lãnh đạo một phương sách hữu hiệu hơn, đó là hướng trọng tâm về hội nhập, ngăn chận mọi bất trắc. Những nhà lãnh đạo Hoa Kỳ và Nhật Bản phải định hình cho một bối cảnh khu vực theo một cách mà Trung Quốc có động lực khích lệ để hành sử với trách nhiệm, bao gồm cả việc duy trì khả năng mạnh về quốc phòng.


Trong khi đó, Hoa Kỳ và Nhật Bản phải nghiên cứu lại về cấu trúc liên minh của mình. Trong khi sự duyệt xét khuôn khổ quốc phòng của Nhật Bản có chuyển biến tích cực, một số người Nhật vẫn còn không hài lòng về tình trạng bất quân bình trách nhiệm do liên minh đem lại, những người khác bực tức về gánh nặng về các căn cứ của Hoa Kỳ, đặc biệt nhất là về hòn đảo Okinawa.

Đối với Hoa Kỳ, mục tiêu dài hạn phải là lần lượt chuyển giao các căn cứ của mình cho Nhật Bản kiểm soát, để những lực lượng quân sự luân phiên thay thế. Thực ra, một vài căn cứ quân sự, mà đáng kể nhất là căn cứ không quân Misawa ở phía bắc Tokyo, đã treo cờ Nhật Bản trong khi các đơn vị Hoa Kỳ đang đồn trú.

Nhưng tiến trình phải được tiến hành cẩn trọng. Khi Trung Quốc đầu tư trong lĩnh vực tên lửa có đầu đạn hiện đại, thì khả năng tổn thương của các căn cứ cố định trên đảo Okinawa tăng lên rất cao. Để tránh cảm nhận là Hoa Kỳ quyết định chuyển giao các căn cứ cho Nhật Bản đúng vào lúc mà những lợi điểm quân sự đang giảm dần, và trấn an là bước tiến này một sự tái cam kết của Hoa Ký với đồng minh, một Ủy ban liên hợp cần được thành lập để quản nhiệm việc chuyển giao.


Đối với Nhật Bản, để trở thành một người đối tác bình đẳng với Hoa Kỳ, điểm chủ yếu là bảo đảm vị thế khu vực và toàn cầu của mình. Để đạt được mục tiêu này, bước tiến khiêm tốn của Abe hướng về việc tự vệ tập thể là một biện pháp theo đúng hướng.
Đỗ Kim Thêm dịch, CTV Phía Trước
Joseph S. Nye, Project-Syndicate

Joseph S. Nye là cựu Phụ tá Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ và Ủy Ban Tình Báo Quốc Gia Hoa Kỳ, Giáo Sư Đại Học Harvard. Tác phẩm mới nhất của ông là Presidential Leadership and the Creation of the American Era.
Nguyên tác: Japan´s Self-Defense Defense
Người dịch đặt tựa đề cho bản dịch.
© 2014 Bản tiếng Việt Đỗ Kim Thêm

Phổ cập casino: Đánh bạc quen tay, ngủ ngày quen mắt, ăn vặt quen mồm

(VNTB) - Ba năm trước, hòa trong chiến thắng của chiến dịch xóa đất nông nghiệp để phục vụ cho hơn 100 sân golf, những đối tượng còn chút ngu ngơ day dứt trong làng báo nhà nước đã phải thảm thiết một biến tấu cực kỳ chua xót “Khi người cày có… casino”. Ba năm sau, đúng vào thời điểm nền kinh tế đang trên bờ vực khủng hoảng và nhà cầm quyền phải hình dung ra một cận cảnh quỹ lương hưu biến mất, lại một lần nữa giới làm luật cùng các nhóm lợi ích tính đến chuyện mở đại trà sòng bạc để “tận thu”.
Casino ở Campuchia, nơi chủ yếu khách Việt đến chơi
Nhưng khác hẳn thời gian trước “chỉ cho người nước ngoài đánh bạc”, tâm thế hiện thời còn muốn tạo điều kiện cho cả lớp trẻ người Việt trên 21 tuổi được “cống hiến”. Thêm một bi kịch casino đối với mọi con dân nước Việt rất có thể từ đó mà ung nảy.

Bài 1

Trong một đất nước với nền nông nghiệp vẫn còn đặc trưng bởi nền văn hóa lúa nước, một đất nước đang đi vào cái thực trạng khốn khổ của nạn “nuốt” đất nông nghiệp, một đất nước mà vào cuối năm 2011, một nghị quyết của Bộ Chính trị đã phải “quyết liệt” đề cập đến yêu cầu giữ cho bằng được 3,8 triệu ha đất nông nghiệp…, thì các casino vẫn điềm nhiên mọc lên.

Đổi đời nhờ “rác”!

Casino vẫn điềm nhiên mọc lên ở nhiều địa phương, từ Lào Cai, Lạng Sơn, Quảng Ninh đến Đà Nẵng, Quảng Nam, Phú Yên, Bà Rịa - Vũng Tàu, Kiên Giang. Chưa kể đến việc chính quyền các tỉnh Yên Bái, Phú Thọ, Bình Thuận cũng từng ấp ủ giấc mơ tiến hành những dự án “đổi đời” như thế.

Có lẽ đáp ứng cho thịnh tình và lòng hiếu khách tràn đầy của các địa phương ở Việt Nam, vào tháng 12/2011, một tập đoàn “ăn chơi” lớn của Mỹ - Las Vegas Sands, đã lần đầu tiên xúc tiến kế hoạch đầu tư khu nghỉ dưỡng phức hợp tại đất nước này, với số vốn đầu tư có thể lên tới 6 tỷ USD. Địa điểm ban đầu dự kiến của tập đoàn này là tại Hà Nội và TP.HCM - hai thành phố có sức cầu lớn nhất và cũng là những khu vực có “hệ số tiêu hoang” cao nhất ở Việt Nam.

Như một “đồng thanh tương ứng”, vào đầu năm 2012, chính quyền tỉnh Quảng Ninh lại đưa ra một dự án đầy tham vọng: xây dựng khu liên hợp du lịch - casino với giá trị đầu tư lên đến 4 tỷ USD. Nếu được thành hình, đây sẽ là một dự án “vĩ đại” nữa, sau Casino Đồ Sơn hình thành từ năm 1995.

Trong trào lưu “tận thu” từ người dân, Quảng Ninh đang biến thành địa phương tham vọng nhất đối với sự nghiệp “móc túi” - nói theo từ ngữ của giới đánh bạc.

Nhưng cũng vì thế, môi trường xã hội ở Quảng Ninh lại có triển vọng được nhận thêm một loại “rác” nữa.

Dù sở hữu “kỳ quan thứ tám” của thế giới, nhưng bất chấp sự bức xúc cùng vô số phản ánh của dư luận khách du lịch, từ nhiều năm qua rác sinh hoạt, rác tiêu dùng vẫn tràn ngập ở Bãi Cháy và Hạ Long, những nơi mà nhiều du khách trong nước và ngoài nước không muốn quay lại một khi đã đặt chân đến.

Hai vợ chồng du khách Astralia, những người đã bỏ công sức để vớt rác trong vịnh Hạ Long, đã thổ lộ: “Tôi và vợ tôi, Christel, đã làm trong ngành y tế ở nhiều nơi như Anh, Úc, Tây Phi, Bắc cực và đảo Solomon. Chúng tôi đã đi du lịch nhiều nơi và có thể nói là vịnh Hạ Long của Việt Nam các bạn là một trong những nơi đẹp nhất. Tuy nhiên, điều làm chúng tôi thấy buồn là khi thăm vịnh Hạ Long, chúng tôi thấy có quá nhiều chai lọ và những loại rác rưởi khác trôi nổi trên vịnh. Đồng thời với rác rưởi là những vệt nước ô nhiễm theo dòng thủy triều gần cảng vịnh. Sự ô nhiễm đó sẽ tàn phá những rạn san hô của Hạ Long một cách dễ dàng. Và nước đục cũng khiến du khách thật sự không muốn bơi”.

Cái nhìn trần trụi của những du khách trên cũng được xác nghiệm bởi một bản báo cáo về hiện trạng ô nhiễm vùng ven biển Việt Nam vào năm 2010, cho thấy vùng nước vịnh Hạ Long được đánh giá là có mức độ ô nhiễm dầu nặng nhất.

Cũng không phải vô cớ mà Quảng Ninh là địa bàn có mật độ hoạt động xã hội đen thuộc loại dày đặc của quốc gia. Những vụ thanh toán giết người bằng súng hoa cải giữa các băng nhóm đã làm thành phố “du lịch vàng” Hạ Long và thị xã Cẩm Phả càng trở nên một nghịch lý kinh khủng trong mắt du khách.
    Phạm Chí Dũng
( Việt Nam Thời Báo )

Vì sao Trung Quốc lọt tầm ngắm của khủng bố Hồi giáo?

Không chỉ lực lượng ISIS, một số tổ chức khủng bố Hồi giáo khác cũng đã đưa Trung Quốc vào tầm ngắm.
 
Không chỉ lực lượng ISIS, một số tổ chức khủng bố Hồi giáo khác cũng đã đưa Trung Quốc vào tầm ngắm. Trong cuộn ghi âm 8 phút phát ngày 24/11/2013, thủ lĩnh Abdullah Mansour của nhóm Hồi giáo Turkestan Islamic Party (TIP) tự nhận họ đã gây ra cuộc tấn công tại Thiên An Môn ngày 28/10.2013; và đó chỉ là “đoạn dạo đầu”.

Trong đoạn băng, Mansour nói rằng “các người đã lừa dối Ðông Thổ (East Turkestan) trong 60 năm và bây giờ là lúc họ tỉnh ngộ”. Trước đó, Trung Quốc cáo buộc nhóm Phong trào Hồi giáo Ðông Thổ (ETIM) là thủ phạm, trong khi nhóm này đã bị giải tán cách đây 10 năm sau khi thủ lĩnh của họ bị giết tại Pakistan.

Nếu Duy Ngô Nhĩ là một sắc tộc thiểu số du mục nào đó thì Tân Cương đã được “bình định” từ lâu. Tuy nhiên, đụng đến Hồi giáo lại khác. Dính đến Hồi giáo thì khó có thể không làm “tổn thương” Al-Qaeda. Cần nhắc lại, cách đây 4 năm, ngày 7/10/2009, một thủ lĩnh cấp cao Al-Qaeda, Abu Yahya al-Libi, từng kêu gọi một cuộc thánh chiến toàn cầu chống Trung Quốc! 
ISIS và kế hoạch tấn công Tân Cương
Thủ lĩnh nhóm ISIS Abu Bakr al-Baghdadi
Al-Qaeda từng có lúc chủ trương dùng Trung Quốc làm đối trọng chống Mỹ. Trên chuyên san Washington Quarterly (SUMMER 2011), Brian Fishman cho biết, thời Taliban cai trị Afghanistan, các nhóm Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ cũng lập trại tại nước này; nhưng họ, trong đó có ETIM, bị Taliban cấm gây rối Trung Quốc.

Năm 1997, sau loạt đánh bom tại Bắc Kinh do Duy Ngô Nhĩ thực hiện, Osama Bin Laden đã “bán cái” cho CIA khi nói: “Mỹ muốn gây thù giữa Trung Quốc và Hồi giáo. Hồi giáo Tân Cương bị cáo buộc thực hiện các vụ đánh bom tại Bắc Kinh nhưng tôi nghĩ những vụ nổ này được CIA tài trợ. Nếu Afghanistan, Pakistan, Iran và Trung Quốc hợp nhất, Mỹ và Ấn Ðộ sẽ bị vô hiệu”…

Năm 2000, Trung Quốc là quốc gia không thuộc Hồi giáo đầu tiên có cuộc gặp cấp đại sứ với thủ lĩnh Taliban Mullah Omar! Trong cuộc gặp, Omar khẳng định với Ðại sứ Trung Quốc rằng, y không muốn can thiệp nội bộ Trung Quốc và cũng không cho phép bất kỳ nhóm Hồi giáo nào làm như vậy.

Sách lược của Al-Qaeda: Sự trỗi dậy của Trung Quốc là xấu đối với Mỹ và cái gì xấu với Mỹ thì tốt cho họ. Sách lược của Bắc Kinh: Cái gì xấu cho Mỹ thì tốt cho Trung Quốc!

Năm 2003, ETIM tan rã. Ðầu năm 2008, TIP tuyên bố họ là nhóm kế tục. Họ bắt đầu tuyên truyền về sự đàn áp Hồi giáo Tân Cương. Họ thậm chí đe dọa khủng bố Thế vận hội Bắc Kinh 2008. Tháng 7/2008, họ tung ra một video tự nhận trách nhiệm loạt vụ đánh bom xe buýt ở Thượng Hải và Vân Nam. 6 tháng sau, chiến dịch tuyên truyền chống Trung Quốc của TIP thậm chí được “đánh” qua Trung tâm thông tin al-Fajr - “cổng thông tin” chuyên phát những hiệu triệu thánh chiến của “Al-Qaeda trung ương”. Sau vụ trấn áp đổ máu do an ninh Trung Quốc thực hiện tại Tân Cương vào tháng 7/2009, thủ lĩnh TIP, Abd-al- Haqq Turkistani, lại kêu gọi thánh chiến chống Trung Quốc trên toàn cầu. Tháng 7/2010, ba người Hồi giáo bị bắt tại Na Uy với cáo buộc âm mưu tấn công Tòa đại sứ Trung Quốc. Vụ việc cho thấy Hồi giáo toàn cầu đã có những phản ứng nhất định đối với kêu gọi của TIP…

Thập niên 60 của thế kỷ trước, hàng chục ngàn người Duy Ngô Nhĩ trốn Tân Cương và tràn vào các nước Trung Á thuộc Liên Xô. Họ kêu gọi Moskva giúp nhưng Liên Xô chỉ ậm ừ vì lo rằng, phong trào Hồi giáo cực đoan lan rộng Trung Á.

Sau khi Liên Xô tan rã, Trung Quốc tiếp cận Trung Á bằng chiến lược kinh tế, đặc biệt qua công cụ “Tổ chức hợp tác Thượng Hải”, ra đời năm 1996 (ban đầu gồm Kazakhstan, Kyrgyzstan Tajikistan và Trung Quốc). Mặc cả như sau: Ðể được giúp phát triển kinh tế (vốn tan hoang suốt những năm nằm trong quỹ đạo Liên Xô), các nước này phải gây sức ép chính trị lên các tổ chức Duy Ngô Nhĩ lưu vong. Theo cách gần tương tự, Bắc Kinh cũng khiến Trung Ðông và châu Phi bỏ rơi “yếu tố Hồi giáo” trong quan hệ kinh tế với Trung Quốc. Chiến lược xây lá chắn chặn Hồi giáo còn được Bắc Kinh đặc biệt làm đậm tại Pakistan…

Tuy nhiên, sự bùng nổ làn sóng chống đối của người Duy Ngô Nhĩ liên tục gần đây đã cho thấy chính sách của Bắc Kinh đối với Tân Cương đã thất bại!
 Mạnh Kim
(Petrotimes)
 

Nhạn Biển - Dân chủ hay côn đồ, khủng bố?

Ngày 16/8 vừa qua, một kẻ luôn tự nhận là đấu tranh đòi dân chủ, nhân quyền, đại diện một số tổ chức xã hội dân sự như “Hội Bầu bí tương thân” có nick facebook là Thúy Nga (tức Trần Thị Nga – Hà Nam)  đã đưa lên facebook chị này đoạn chat giữa chị ta và một sinh viên y khoa có nick Minh Anh Đỗ, gọi đây là “luận điệu của kẻ độc ác hèn với giặc ác với dân là đây”, trong đó Thúy Nga vu vạ cho cậu sinh viên đã “cướp xé biểu ngữ của người dân biểu tình chống TQ”, “thằng ăn đóm theo tàn thôi. những hành vi gây sự đánh đập cướp biểu ngữ của người dân biểu tình phản đối TQ xâm lược chị ghi lại cả”, dọa cậu này sẽ bị ông trời trừng trị. Còn cậu sinh viên thì đả kích chị ta là “lũ bán nước”, “ toàn đĩ điếm nghiện hút” sử dụng mạng xã hội để hoạt động kiếm tiền…

 Nội dung chat là đôi co, đả kích lẫn nhau, tuy nhiên nhà zâm chủ Thúy Nga này đưa nội dung chat đính kèm bức ảnh chân dung cậu sinh viên Minh Anh Đỗ kèm theo lời thóa mạ, chụp mũ cậu này là công an và kêu gọi đồng bọn tấn công cậu sinh viên này. Nội dung trên bức hình là “thằng chó công an côn đồ chỉ điểm để bắt người yêu nước biểu tình chống trung cộng, đập bể mắt kiếng nó đi bà con” kèm theo họ tên thật, địa chỉ nơi cư trú của sinh viên này (vì đây là hình ảnh cá nhân bị thóa mạ nên chúng tôi không trích đăng ảnh).

Điều này cho thấy rõ, Trần Thị Nga từng gặp cậu thanh niên mặc áo sinh viên tình nguyện này trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc, bị cậu ta “gây sự” và “cướp biểu ngữ” của chị ta và đồng bọn “20 tổ chức xã hội dân sự” kia, truy tìm tung tích, lấy được hình ảnh cá nhân, biết nơi ở, biết rõ cậu ta là sinh viên mà vẫn vu khống cậu ta là “công an côn đồ” để thóa mạ và kích động trả thù bằng vũ lực. Hành vi này đã vi phạm chuẩn mực đạo đức,  đã “ bịa đặt, loan truyền những điều biết rõ là bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác”  theo Điều 122 BLHS.

Được biết, Trần Thị Nga từng thừa nhận là tham gia Việt tân vì trả ơn cưu mang khi đi lao động ở Đài Loan, từ khi về nước đến nay luôn công khai phục vụ Việt tân, đi đầu chống chính quyền cực đoan nhưng lấy các đứa con nhỏ ra làm khiên chắn đỡ, đối phó với các hình thức xử lý từ chính quyền. Nga đi cướp chồng người khác, có 2 đứa con trai với người chồng hờ mà vẫn bị rẻ rúng, bị người vợ chính thức đánh ghen đổ mắm tôm vào người, bôi nhọ nơi cư trú, thậm chí còn bị nhóm thanh niên truy đánh gãy chân. Tất cả những lần bị tấn công này, Nga đều vu cho công an thực hiện. Sau mỗi lần bị “đàn áp” như thế, Nga nhận được rất nhiều “phong bì động viên” từ hải ngoại. Tính riêng lần bị gãy chân trong bệnh viên mới đây, riêng số tiền mà hải ngoại nhờ riêng một mối là gia đình Lê Thị Công Nhân nhận, chuyển cho Trần Thị Nga đã là 10 phong bì đến 2500 đô la USD, Euros, CAD (Mời xem  https://www.facebook.com/photo.php?fbid=758080487546389&set=pcb.758081480879623&type=1&theater). Với sự hỗ trợ hậu hĩnh như vậy, không lạ khi thấy Nga luôn bế con nhỏ đi khắp các miền đất nước để “xô xát”, “khiêu khích” chính quyền đàn áp về có bài, hình ảnh viết tố cáo “chính quyền công sản ác với dân”. Không một cuộc tụ tập, biểu tình nào ở Hà Nội vắng mặt mẹ con Nga và dù tay xách nách mang con nhỏ, nhưng Nga luôn là người cung cấp các thước phim, hình ảnh để tường thuật các sự vụ này đưa lên mạng, sản xuất bài viết.
Đồng bọn với Trần Thị Nga có Trương Văn Dũng – kẻ cũng luôn sử dụng võ “sát thương” trong những lần được tiếp xúc với công an từng sử dụng video do Trần Thị Nga quay cảnh những thanh niên, sinh viên cầm cờ Tổ quốc, cờ Đảng đi biểu tình chống Trung Quốc nhưng lên tiếng phản đối những khẩu hiệu chống đối của đám zân chủ này. Trong một đoạn video tung lên mạng (https://www.youtube.com/watch?v=ouYMS2KCZ8w&feature=youtu.be ) của Thúy Nga tại cuộc biểu tình lên án nhóm thanh niên, sinh viên đã gây gổ khi đám này hô "đả đảo bè lũ hèn với giặc ác với dân", đoan video này Minh Anh Đỗ, Kybo và bạn bè họ chỉ phản đối số này, tay cầm cán cơ giơ cao nhưng Kybo cũng đã bị Trương Văn DŨng vu cáo là “hung hãn, tấn công người biểu tình !?!

Trần Thị Nga, Trương Văn Dũng không phải là hiện tượng côn đồ núp bóng zân chủ hiếm hoi gì. Bùi Hằng từng bêu rếu các chị em gái của mình để bên ngoài treo giải thưởng 1000 USD cho ai gây sát thương cho những người này với danh nghĩa là “mật vụ cho an ninh”, tấn công “người yêu nước Bùi Hằng”. Trần Khải Thanh Thủy từng dùng đá ném vào đầu hàng xóm gây thương tích chỉ vì xô xát lối đi lại. Đám No-U Lã Việt Dũng, Lê Dũng Vova, Người Buôn gió… cổ vũ việc lên danh sách các điều tra viên, thẩm phán điều tra, xử tội “người yêu nước” để “hậu xét” vì đã “tước đoạt quyền tự do của người khác”. Mới đây, một bác cựu chiến binh từng phản đối con trai Bùi Hằng biểu tình đòi trả tự do cho mẹ cũng đã bị JB Nguyễn Hữu Vinh có hành vi vu khống, kích động tương tự như với cậu sinh viên này của Trần Thị Nga.

Xem ra sau khi vu khống, bôi nhọ các cán bộ công an, các nhà zận chủ này đang tấn công nốt những người dân khinh ghét bọn chúng để tạo thành tích “đấu tranh dân chủ” với Việt tân và cờ vàng hải ngoại nữa chăng?
     Nhạn Biển
( Blog Loa Phường )

2881. Viết về Đại hội XII sắp tới của ĐCSVN: Chúng ta lựa chọn gì cho tổ quốc?

Viet-studies
Nguyễn Trung
20-08-2014
Bài 3 – Viết về Đại hội XII sắp tới của ĐCSVN
Bài 1: Còn cay đắng hơn cả câu chuyện Mỵ Châu – Trọng Thủy
Bài 2: Hiểm họa đen?
Lời nói đầu
          “Nước Việt Nam là của người Việt Nam!”
          Đấy là khẩu hiệu quyết định nhất làm nên Cách mạng Tháng Tám 1945.
Người viết bài này mong khái nhiệm “chúng ta” ở đây được hiểu với nghĩa như vậy.
Đất nước 40 năm độc lập thống nhất rồi, tôi thấy rất đau lòng hôm nay vẫn phải mở đầu bài viết của mình với đôi lời định nghĩa như vậy về khái niệm “chúng ta”. Đơn giản vì đã 69 năm trôi qua, thế nhưng hôm nay vẫn còn không ít những rạn nứt chia rẽ cộng đồng dân tộc Việt Nam ta, đang làm mờ đi hay làm thiếu vắng khái niệm “chúng ta” khi bàn đến đại sự của đất nước.  
Sự thể là qua các bài viết của mình, tôi vấp phải không ít phản ứng gay gắt từ phía người đọc: “Chúng ta” là ai trong toàn thể cộng đồng dân tộc đất nước này?  Là người cai trị hay người bị cai trị? Là người nắm quyền hay là dân đen? Là ông chủ hay người đi làm thuê? Là đảng viên (ĐCSVN) hay không phải đảng viên? Là người chiến thắng hay kẻ lưu vong? Là bên thắng cuộc (Huy Đức) hay kẻ phải đi cải tạo?.. Câu chuyện còn đau lòng hơn nữa khi có người đọc nổi đoá với tôi: Khái niệm đảng ta là đảng của ai? Đấy là đảng của các ông chứ đâu phải là đảng của chúng tôi! Đến nông nỗi này mà ông vẫn còn “ngu trung” đặt vấn đề đảng viên muốn cứu nước thì phải cứu đảng trước!.. Ngôn ngữ làm nát lòng người này khiến tôi nhớ lại những ngày tháng lặn lội đi sửa sai cải cách ruộng đất tại các xã ở Trực Ninh – Nam Định cách đây hơn nửa thế kỷ…

Vâng, đã 69 năm gian truân rồi kể từ Cách mạng Tháng Tám, nhưng hình như khái niệm “chúng ta” vẫn chưa tìm được chỗ đứng phải có trong ngôn ngữ chính trị bàn về vận mệnh đất nước, nhất là hôm nay! Tại sao đất nước chúng ta cứ bị chia vụn mãi ra như vậy hả trời!?.. 
Song đất nước không phải là của riêng một ai. Những thách thức hôm nay đang đặt ra cho số phận đất nước cũng không đặt ra cho riêng một ai. Vì thế xin cho phép tôi trong bài này được dùng khái niệm “chúng ta” với hàm nghĩa phải có của ngôn ngữ cuộc thảo luận này: “Chúng ta” ở đây là những người chủ của đất nước, không phân biệt một ai.   
Người viết cũng xin phép áp đặt sự không phân biệt như thế để kêu gọi mỗi người Việt chúng ta cùng suy nghĩ và cùng lựa chọn cho đất nước con đường phải đi và những việc phải làm. Vì đất nước này là của mỗi chúng ta! Tìm ra sự đồng thuận cao nhất để thực hiện sự không phân biệt này.
I. Sự lựa chọn của địa lý
Trước khi bàn đến chủ đề “chúng ta lựa chọn gì cho tổ quốc?”, xin lưu ý các điều kiện địa lý của nước ta trong bối cảnh địa chính trị và địa kinh tế hôm nay của thế giới và của khu vực tự nó đã định ra những hướng đi tất yếu và khách quan đất nước phải lựa chọn, trong khi đó chúng ta bây giờ mới bắt đầu bàn đến lựa chọn gì. Từ cổ chí kim luôn là như vậy, bất chấp khả năng nhận thức của chúng ta. Cho nên câu chuyện còn lại của chúng ta hôm nay thật ra chỉ là: chấp nhận sự lựa chọn nào, thuận hay nghịch với tất yếu khách quan của sự vật…  
Trong bài 2 “Hiểm hoạ đen”, phần I “Thế giới đã sang trang[1], tôi đã trình bầy khái quát cục diện thế giới đa cực hôm nay với nhiều biến động sâu sắc khó lường, nhạy cảm với mọi quốc gia; nhiều khu vực trên thế giới mất ổn định hơn trước hoặc đang có chiến tranh ác liệt (Trung Đông, thánh chiến ISIS, Ukraina, dịch bệnh ebola…)… Trong đó, những vấn đề nổi bật liên quan đến Việt Nam là:
  • quan hệ và mâu thuẫn Mỹ – Trung trở thành yếu tố chi phối thế giới trong thế kỷ 21,
  • Châu Á – Thái Bình Dương trở thành trận địa chính của những mối quan hệ song phương Mỹ – Trung,
  • siêu cường Trung Quốc đang lên với sức mạnh áp đảo tại chỗ trực tiếp uy hiếp nghiêm trọng Việt Nam, đồng thời trở thành vấn đề của khu vực Đông Nam Á và cả thế giới. 
Trong phần I này tôi đặc biệt lưu ý Trung Quốc đang khai thác cục diện quốc tế mới rất phức tạp, nhằm dấn thêm những bước đi mới trên con đường trở thành siêu cường, đấy là: (a) đối nội nhấn mạnh nước giầu quân mạnh để thực hiện giấc mơ Trung Hoa, (b) đối ngoại một mặt xây dựng liên kết Trung – Nga, mặt khác đưa chiến lược bá chiếm Biển Đông bước vào giai đoạn mới, trong đó Việt Nam được coi là đột phá khẩu cần khuất phục.  
Tính chất quyết liệt của vấn đề là ở chỗ siêu cường đang lên Trung Quốc bắt đầu đi vào thời kỳ đẩy mạnh bành trướng ảnh hưởng quyền lực để tự khẳng định chính nó, bên trong lấy chủ nghĩa dân tộc (Đại Hán) nuôi dưỡng giấc mộng Trung Hoa làm động lực[2], đối với bên ngoài thì khẳng định chủ quyền theo đường lưỡi bò 9 vạch và lợi ích cốt lõi không thể nhân nhượng của Trung Quốc ở Biển Đông (tuyên bố của bộ trưởng quốc phòng Thường Vạn Toàn tại Shangri La, Singapore 30-05-2014, điện đàm Tập Cận Bình – Obama 15-07-2014).  
Tuy nhiên việc giàn khoan HD 981 phải di dời đi chỗ khác sớm hơn 30 ngày so với dự kiến do cho thấy Trung Quốc không phải muốn làm gì cũng được. Nguyên nhân thất bại này là   vấp phải sự phản đối kiên quyết của Việt Nam và sự lên án hầu như của cả thế giới.  
Trong giai đoạn mới hiện nay lúc tiến lúc thoái, “…song trọng tâm lấn tới của Trung Quốc bây giờ nhằm vào vùng biển đảo của Việt Nam. Về lâu dài Trung Quốc sẽ dùng các thủ đoạn và mọi hình thức can thiệp mềm hoặc rắn, quyết biến Việt Nam thành chư hầu, coi đây là một khâu chiến lược quyết định nhằm khống chế khu vực Đông Nam Á và ngoi lên siêu cường tranh giành ảnh hưởng với Mỹ” – như tôi đã trình bầy trong thư ngày 24-07-2014 gửi các thành viên chủ chốt Bộ Chính trị.  
Cục diện quốc tế và khu vực nêu trên khách quan đặt ra cho Việt Nam 3 kịch bản để lựa chọn, không ý thức hệ hay chủ nghĩa nào có thể xoay chuyển được, đó là: 
Kịch bản 1: Chịu khuất phục làm chư hầu để Trung Quốc sử dụng làm bàn đạp bành trướng trong khu vực Đông Nam Á. 
Kịch bản 2: Làm lá chắn hay khu đệm trung lập giữa một bên là Trung Quốc và một bên là các nước Đông Nam Á. 
Kịch bản 3: Tự vươn lên giữ vững độc lập chủ quyền trong mọi biến động của khu vực và thế giới, cùng đi với cả thế giới để trở thành một đối tác dấn thân cho lợi ích của hoà bình và hợp tác mà Trung Quốc và cả thế giới đều chấp nhận. 
Cũng có thể có một kịch bản thứ tư nữa là đi hẳn với một bên chống một bên. Song  đấy sẽ chỉ là một dạng khác của kịch bản 1 mà thôi, ta sẽ không thoát được thân phận chư hầu và làm lính đánh thuê không cho bên này thì cho bên kia, đất nước sẽ trở thành trận địa tranh chấp của các bên. Vì lẽ này không bàn đến kịch bản thứ tư.   
Xin lưu ý: Liên minh Việt – Mỹ để chống Trung Quốc là chuyện không thể, vì Mỹ không lựa chọn đối đầu với Trung Quốc ngoại trừ hoàn cảnh bất khả kháng, phía ta cũng không lựa chọn chống Trung Quốc trừ phi bị Trung Quốc xâm lược. Vả lại Việt Nam như hiện tại không có đủ những giá trị chung với Mỹ để tạo ra một liên minh với nghĩa là đồng minh (như Nhật, Hàn Quốc, Philippines…).  
Nhưng liên minh Việt – Mỹ để tăng cường khả năng bảo vệ đất nước là đòi hỏi sống còn, song liên minh này chỉ trở thành hiện thực một khi Việt Nam lựa chọn sự phát triển của mình phù hợp với lợi ích chung của Mỹ cũng như của cộng đồng khu vực và thế giới.  
Nói cụ thể: Về danh nghĩa chính thức, Mỹ đã trở thành đối tác toàn diện của Việt Nam, nhưng nội dung còn chưa qua thời kỳ sơ khởi và chưa thể có thực chất, vì các lẽ:  
(a) Còn chế độ toàn trị như hiện nay thì không thể tạo ra một liên minh với Mỹ, vì Mỹ không thể tin cậy ta, và nội bộ Mỹ cũng không chấp nhận; hơn nữa cũng không thể ảo tưởng chờ đợi Mỹ sẽ bỏ công sức để bảo vệ chế độ toàn trị ở Việt Nam.
(b) Một Việt Nam của chế độ toàn trị như hiện nay tất yếu có những yếu kém đối nội mang tính chất quyết định, vì thế phía Việt Nam không thể nào đoạn tuyệt được với chính sách đối ngoại “leo dây”. Chính vì lý do này Mỹ chỉ có thể có mối quan hệ với phía Việt Nam ở mức chiến thuật, chứ không thể ở mức liên minh chiến lược.
(c)  Hơn nữa  tự thân phía Việt Nam vì bản chất toàn trị của chế độ cũng không dám tạo ra một liên minh như thế để bảo vệ tổ quốc, vì nỗi lo mất chế độ[3]. Giữ chế độ toàn trị như hiện nay, không có đủ điều kiện đối nội và đối ngoại tạo ra một liên minh đúng đắn với Mỹ mà lợi ích quốc gia đang đòi hỏi.
(d) Mỹ hiện nay chủ động để mở cánh cửa cho hình thành một liên minh Việt – Mỹ với mục đích củng cố hoà bình và hợp tác trong khu vực, đồng thời kiềm chế những bước đi bá quyền của Trung Quốc. Hiện nay Mỹ đang nỗ lực khuyến khích hình thành một liên minh có thể với Việt Nam với điều kiện Việt Nam phải tự thay đổi. Quan điểm này nằm trong chiến lược trục xoay Châu Á – Thái Bình Dương và khách quan phù hợp với lợi ích quốc gia của Việt Nam.
Một đặc điểm vô cùng quan trọng trong cục diện quốc tế thời đại chúng ta đang sống là Mỹ, cộng đồng đa số các nước trên thế giới và Việt Nam cùng nhau chia sẻ nhiều lợi ích chung hơn bao giờ hết so với mọi thời đại trước đây. Trong xu thế mới này, riêng Việt Nam và Mỹ lần đầu tiên khách quan – do địa kinh tế và địa chính trị quyết định – cùng nhau chia sẻ nhiều lợi ích chiến lược chưa từng có. Nói riêng về Việt Nam: Lần đầu tiên trong lịch sử của mình Việt Nam có cơ hội với tính cách là một quốc gia độc lập có thể mở cửa cùng đi với cả thế giới để phát triển chính mình và để trở thành một thành viên có ý thức trách nhiệm chung trong cộng đồng quốc tế, và đây là con đường duy nhất để nước ta với tính cách là một quốc gia độc lập thực hiện được chung sống hoà bình và hữu nghị hợp tác bên cạnh Trung Quốc.
 Tôi muốn quỳ xuống nói với từng người Việt Nam, hoặc muốn đứng thẳng quát to vào mặt từng người: Bỏ lỡ cơ hội này sẽ đời đời mang tội với tổ quốc!  
Cuối thập kỷ 1980s khi các nước Liên Xô Đông Âu cũ sụp đổ, Việt Nam đã một lần có một cơ hội tương tự như thế nhưng đã bị bỏ lỡ. Song cơ hội hồi cuối thập kỷ 1980s không lớn và không thật hoàn toàn rõ ràng, và đồng thời cũng không thôi thúc bức thiết “sống hay chết!?” như cơ hội hôm nay.  
Lợi ích quốc gia Việt Nam trong cục diện quốc tế mới hiện nay đòi hỏi phải sớm tiến hành triệt để cải cách chính trị để có những điều kiện tiên quyết từ đối nội cho phép (1) phát huy nội lực của một quốc gia độc lập tự chủ, (2) tiến tới tạo ra được một liên minh với Mỹ với nội dung và tinh thần nêu trên. Đòi hỏi này ngày nay trở thành một trong những điều kiện tiên quyết của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc và đưa nước ta vào một thời kỳ phát triển mới. Xin đừng bao giờ quên: Không có một đất nước tự do của con người tự do để có được nội lực và bản lĩnh phải có, Việt Nam chỉ có thể là một đối tác què quặt, ăn xin, và vì thế không thể liên minh với bất kỳ ai dù ta muốn, kể cả với Mỹ. 
-      Tìm kiếm liên minh với Mỹ là hút đối kháng của Trung Quốc vào Việt Nam! Có nên không?
-      Trung Quốc đã không dưới một lần “đối kháng” với Việt Nam ngay từ lúc Việt Nam còn đang chống Mỹ. Vậy lý do này không xác đáng. Sự kiện giàn khoan HD 981 chắc sẽ có diễn tiến khác nếu không có thái độ quyết liệt của Mỹ.
-      Nhưng Mỹ đã bỏ rơi Cộng Hoà Việt Nam, làm ngơ lúc Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa. Như vậy làm sao mà liên minh được?
-      Đúng vậy, nhưng thế giới bây giờ khác với cách đây 40 năm. Việt Nam cũng khác cách đây 40 năm, Mỹ cũng vậy. Đừng lúc nào quên, ngày nay đi được với Mỹ đồng nghĩa có khả năng đi được với cả thế giới.
-      …
-      …
II. Bàn về các kịch bản
Chắc chắn toàn thể cộng đồng dân tộc Việt Nam chúng ta không bao giờ có thể chấp nhận kịch bản 1, do đó không phải bàn đến nữa.  
Tuy nhiên, điều đáng lo ở đây là quá trình phát triển của nước ta – đặc biệt là từ bước ngoặt Hội nghị Thành Đô 1990 – đã tích tụ những yếu kém và sai lầm đã và đang từng bước biến nước ta trên thực tế và trên những phương diện nhất định trở thành một dạng chư hầu kiểu mới của Trung Quốc (như đã phân tích trong bài 2). Tạm gọi đấy là hiện tượng (đang) trở thành chư hầu kiểu mới một cách gần như là vô ý thức hay là không ý thức được. Nghĩa là trên thực tế kịch bản 1 đã và đang trở thành hiện thực từng phần rồi, nhưng ĐCSVN không nhận biết được và cho đến nay chưa một lần báo động cho cả nước! Điều đáng lo nhất là sự kiện giàn khoan HD 981 hình như vẫn chưa đủ nghiêm trọng để có thể loại bỏ hẳn sự vô thức này đang còn tồn đọng ở mức độ nhất định trong không ít những người nắm vận mệnh đất nước. Đây là vấn đề cần phải được giải quyết dứt điểm tại đại hội XII sắp tới của ĐCSVN.
Kịch bản 2: Vừa không thể chấp nhận, vừa không khả thi.
(a) Không thể chấp nhận, vì Việt Nam như hiện nay quá yếu kém về nhiều mặt và do đó không thể đảm đương nổi một vai trò lá chắn cho bất kỳ ai hay là một khu đệm trung lập; cũng chẳng có một bên hữu quan nào chấp nhận hoặc tin tưởng giao cho Việt Nam như hiện nay một vai trò như thế.
(b) Kịch bản này dù ta muốn cũng không khả thi, đơn giản vì nước ta như hiện nay không thể là một Thuỵ Sỹ Việt Nam ở Đông Nam Á. Không biết đến bao giờ mới có thể có một Thuỵ Sỹ Việt Nam như thế để đảm đương vai trò này, hay là không bao giờ. Hơn nữa vì yêu cầu bành trướng quyền lực của một nước rất đông dân, siêu cường đang lên Trung Quốc không chấp nhận một quốc gia láng giềng nào là trung lập, dù có xin cũng không được, kể cả nước lớn như Ấn Độ. Láng giềng với Trung Quốc chỉ có thân phận: hoặc là đối tượng của bành trướng, nếu không thì phải đi với Trung Quốc như là Nga hiện nay. Chỉ trừ trường hơp TQ không ăn thịt nổi thì mới tha làm phúc – nghĩa là chấp nhận là đối tác. Quan điểm “Việt Nam không đi với bất kỳ một bên nào để chống lại một bên thứ ba” thực ra là lỗi thời (xem Thế giới đã sang trang) và vô nghĩa đối với Trung Quốc; quan điểm này trên thực tế che giấu sự nhu nhược và đầu hàng trá hình; trong khi đó sự thật là Việt Nam đã bị cột chặt vào Trung Quốc trên nhều phương diện. 
Kịch bản 3: Là đáng bàn nhất. 
Cũng có thể gọi đấy là kịch bản tự đứng vững trên đôi chân của mình trong mọi tình huống, không chống lại bất kỳ ai trên thế giới này, nhưng đi với cả thế giới để phát triển chính mình và để dấn thân cho lợi ích chung của cộng đồng quốc tế, gắn lợi ích phát triển của chính mình với lợi ích phát triển chung của cộng đồng quốc tế, đi với cả thế giới để huy động sự hậu thuẫn và ủng hộ của cả thế giới cho sự nghiệp bảo vệ độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ quốc gia trước mọi nguy cơ bị xâm lấn. Nói nôm na, đây là sự lựa chọn trở thành một người có nhân cách và tư thế không ai bắt nạt được, sống được với tất cả mọi người, làm bạn được với tất cả mọi người, có ích cũng như được sự tôn trọng và tin cậy của tất cả mọi người. Một trong những cái đích sâu xa của kịch bản này là tạo ra tình thế: Một khi siêu cường bá quyền Trung Quốc xâm phạm độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, thì sự việc này đồng nghĩa với xâm phạm những giá trị và lợi ích chung của cộng đồng thế giới và không thể được cộng đồng thế giới chấp nhận. 
Đây là kịch bản duy nhất đúng cho nước ta, song đặt ra cho nước ta những đòi hỏi phấn đấu vô cùng gắt gao. 
Sự thật là trên thế giới hiện có không ít quốc gia nhỏ sát nách các nước lớn hoặc ở trong tình thế nằm lọt thỏm vào thế giới đối nghịch mình mà vẫn đứng vững và tự khẳng định được mình, đơn giản vì họ phấn đấu có trí tuệ và kiên cường hơn nước ta rất nhiều. Có thể nêu ra một vài so sánh khác nữa để suy nghĩ:  
Người Singapore học hỏi và lao động với một cường độ cao hơn hẳn so với người dân nước ta. Tinh thần trách nhiệm và tính khoa học trong công việc cũng cao hơn.  
Nhìn vào  Nhật: Thảm hoạ động đất và tsunami ngày 11-03-2011 vô cùng khốc liệt càng làm rõ thêm những giá trị và phẩm chất Nhật Bản, có thể nói cả thế giới phải kính phục…  
Nếu bạn đã đọc cuốn Quốc gia khởi nghiệp của Dan Senor, bạn có thể hình dung trí tuệ và nghị lực nào của dân tộc Do Thái đầy trầm luân đã xây dựng nên nước Israel có nền kinh tế phát triển cao vào hàng đầu thế giới ngày nay giữa sa mạc và trong lòng thế giới đạo Hồi.  
Bạn cũng nên chịu khó tìm đọc cuốn “Swiss Made” của R. James Breiding để hiểu những thành công phi thường của quốc gia này, tạo ra một Thuỵ Sỹ tồn tại  phồn vinh giữa các hùm sói châu Âu suốt 3 thế kỷ vừa qua, và bây giờ Thuỵ Sỹ còn trở thành một trung tâm của Liên Hiệp Quốc.  
Công cuộc cải cách ở Myanmar (bắt đầu từ 2011) dưới thời tổng thống Thein Sein đã hoá giải thành công trong hoà bình chế độ quân phiệt đẫm máu kéo dài nhiều thập kỷ, đưa Myanmar bước đi những bước đầu tiên vô cùng gian truân trên con đường phát triển của dân chủ, bất chấp sự lũng đoạn khủng khiếp của Trung Quốc. Mọi hiểm nguy đối với Myanmar vẫn ở phía trước. Cả thế giới tiến bộ đang hồi hộp theo dõi và đứng bên Myanmar trên con đường mới khai phá này.  
Lãnh tụ Nam Phi Nelson Mandela huyền thoại (1918 – 2013) sau khi lãnh đạo cách mạng Nam Phi xoá bỏ chế độ apartheid để xây dựng thành công nước  Cộng Hoà Nam Phi đã trao lại mọi quyền lực cho nhân dân… 
Cuộc chiến tranh Iraq 8 năm ròng (203 -2010), Mỹ ném vào đây khoảng hai nghìn tỷ USD (thật ra có thể hơn, tuỳ cách tính) và mất khoảng 7000 sinh mạng quân nhân Mỹ. Một trong những mục tiêu chiến lược là nhằm dựng lên ở đây một chế độ dân chủ, song Mỹ đã thất bại cay đắng, đơn giản vì văn hoá đạo Hồi và nội tình các sắc tộc và bộ tộc ở Iraq lại chỉ quan tâm đến tranh giành quyền lực; thậm chí chiến tranh tôn giáo mới (nguy cơ nhà nước thánh chiến Hồi giáo ISIS) hiện nay đang có nguy cơ biến dạng quốc gia Iraq và toàn vùng.  
Mùa xuân Ả-rập dù ở Ai Cập hay Lybia…sau khúc dạo đầu đầy hứa hẹn, chiến tranh giữa các sắc tộc và giữa các bộ tộc cư dân khác nhau lại đang đẩy những quốc gia này vào nội chiến mới.  
Ukraina trên con đường tìm sự phát triển của dân chủ đã mất Krym và rơi vào nội chiến quyết liệt, nguy cơ đất nước bị chia cắt do sự can thiệp trực tiếp của Nga rất lớn. Song Ukraina cũng đang cho thấy họ dám chiến đấu cho con đường mình lựa chọn. 
Ngay cạnh nước ta, Thái Lan từ năm 1932 bắt đầu tìm kiếm con đường trở thành nước phát triển, đến hôm nay đã chìm ngập trong 18 cuộc đảo chính, song đất nước bị giam hãm tiếp trong cái bẫy quốc gia có thu nhập trung bình, nguyên nhân chủ yếu là gần 9 thập kỷ rồi mà Thái Lan vẫn chưa sao xây dựng nổi cho mình một thể chế chính trị nhất thiết phải có của một nước công nghiệp. Trong khi đó Hàn Quốc, Đài Loan và Singapore khởi sự sau Thái Lan nhiều thập kỷ nhưng đã thành công ngoạn mục, chủ yếu vì họ đã xây dựng được thể chế chính trị phù hợp… Càng rõ, thể chế chính trị mới là yếu tố quyết định cuối cùng của phát triển.
Có lẽ ở đây cũng phải nhắc đến “sự phấn đấu tự đổi đời” một cách triệt để và đáng là tấm gương cho cả thế giới suy nghĩ – đó là sự đổi thay và trỗi dậy từ đống tro tàn của chủ nghĩa phát xít và chiến tranh, để hình thành nên nước Đức và nước Nhật hôm nay, với vị thế được tôn trọng trong cộng đồng thế giới – nguyên nhân thành công chủ yếu của họ là trung thực với bài học của lịch sử và sự thật.  
Trong khi đó nỗ lực đổi đời của Liên Xô cũ chỉ tạo nên một nước Nga Putin đang đặt một chân lên con đường tạo dựng đế chế Nga mới, còn lâu mới được như Liên Xô cũ, thậm chí có thể là không thể… 
Vân vân… 
Nghĩa là thế giới hôm nay có đủ mọi điều hay và cái dở cho nước ta là nước đi sau học tập và phấn đấu thành công, không còn phải mò mẫm gì nữa. Phải nói thế này: Đất nước phải trả giá tổn thất bao nhiêu thế hệ, cái duy nhất Việt Nam hôm nay được hưởng là lợi thế của nước đi sau. Xin ngẫm nghĩ kỹ điều này. Trong khi đó động lực quyết định làm nên mọi thay đổi trong thời đại chúng ta đang sống là thông tin và ý chí. Chúng ta hoàn toàn không thiếu những gương tốt và những kinh nghiệm xương máu trong thế giới hôm nay để học và để thay đổi triệt để chính bản thân mỗi chúng ta mà đất nước đang đòi hỏi. Không có một lý do nào có thể biện minh sống trong thời đại này mà chúng ta không thể tự thay đổi triệt để được chính bản thân mình, ngoại trừ sự biếng nhác và hèn kém của mỗi chúng ta. Mỗi chúng ta thay đổi, sẽ cùng nhau thay đổi được đất nước. 
Nhìn vào những tấm gương và kho tàng kinh nghiệm của nhân loại hôm nay, tôi thành thực muốn nói chúng ta còn kém cỏi quá, ươn hèn quá, có nhiều thói hư tật xấu quá, thậm chí còn lười biếng quá, còn quá nhiều chuyện làm giả ăn thật, chưa nói đến đầu óc còn quá chật hẹp, và con mắt chưa hẳn đã  muốn có tầm nhìn vươn ra bên ngoài luỹ tre làng ngàn xưa, dân trí và quan trí đều còn thấp lắm so với thiên hạ xa gần; so ngay với Thái Lan kinh tế, xã hội và thể chế chính trị nước ta lạc hậu vài chục năm… Cho phép tôi nói đến mức thế này: Một trong những cái ngu dốt lớn nhất của chúng ta là chưa thấy hết được cái ngu dốt của chính mình, hơi một tý là tưng tưng Việt Nam có cái này cái nọ nhất thế giới, nhất châu Á..! Chiến tranh đã lùi xa mấy chục năm, có những chiến trận lùi xa cả nửa thế kỷ hoặc hơn nữa, mà mà niềm tự hào vẫn oang oang không ngớt như để cố át đi những yếu kém trong cuộc sống hôm nay, bất chấp cả cái lẽ tối thiểu trên đời trong giao tiếp là ăn trông nồi, ngồi trong hướng… …
Vì quyền lực tha hoá nặng nề, nơi chứa đựng nhiều điều u mê nhất trong cả nước lại là ĐCSVN. Ví dụ: Đến ngày hôm nay trong giới nghiên cứu cao cấp của ĐCSVN vẫn có người đặt câu hỏi: Xã hội dân sự là cái gì? Nó có phù hợp với nước ta đang xây dựng chủ nghĩa xã hội không? Chấp nhận xã hội dân sự thì mất chế độ! Làm thế nào xây dựng đảng cầm quyền ở nước ta mà vẫn giữ được chế độ chính trị một đảng?…  “Chưa nên cho phép tự vận động bầu cử tại Việt Nam vì có nhiều đặc thù…” …nghĩa là chỉ nên duy trì hệ  thống nhà nước được tổ chức theo kiều “đảng cử dân bầu”, cái gì không quản đươc thì nên cấm… Vân vân…  Trong khi đó cuộc sống của đất nước chúng ta hôm nay bên cạnh siêu cường Trung Quốc đang lên đòi hỏi quyết liệt mỗi người dân và cả nước ta phải có một phẩm chất mới hoàn toàn khác – đến mức  “tồn tại hay không tồn tại!” (“to be or not to be!”)…  
Nói thẳng thắn với nhau, có lẽ chưa có thời nào trong lịch sử đất nước mà nhân dân chúng ta lại hèn kém như hiện tại so với thiên hạ toàn thế giới trong hoàn cảnh nước ta có độc lập, hèn kém so với những thách thức đất nước đang phải đối mặt. Có lẽ chưa có thời nào chúng ta hèn kém như hiện nay dưới ách cai trị do chính tay mình dựng nên. Chưa có thời nào chúng ta lại nhu nhược, tự làm tổn thương trầm trọng phẩm giá của chính quốc gia mình, và chịu để cho danh dự, độc lập chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ quốc gia bị Trung Quốc uy hiếp, xâm phạm như hiện nay. Đất nước thật sự bị dắt mũi từ Hội nghị Thành Đô. Không biết làm sao nuốt được nỗi nhục này! 
Chịu trách nhiệm toàn diện và tuyệt đối về tình trạng hèn kém nói trên của đất nước và của dân tộc là Đảng Cộng Sản Việt Nam tha hoá hôm nay. Không thể nói khác.  
Chế độ chính trị đảng trị và chính sách ngu dân nhân danh thực hiện sự lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối của ĐCSVN tha hoá hôm nay là tác nhân chính mang lại sự hèn kém này cho đất nước, đến mức mỗi chúng ta – kể cả các đảng viên ĐCSVN – hầu như không đủ năng lực và ý chí nhìn nhận ra sự hèn kém của chính bản thân mình nữa, đến mức hầu như mỗi chúng ta cam chịu hai tay buông xuôi. Đối với bên ngoài thì cam chịu nhắm mắt trước từng bước lấn tới của quyền lực mềm và quyền lực rắn Trung Quốc. Đối với bên trong, đành ngậm miệng oán trách thầm những điều ngang trái, hoặc thụ động bó tay chờ đợi, nước chảy bèo trôi được đến đâu hay tới đó – đấu tranh tránh đâu?.., hoặc có cơ hội thì bỏ nước đi tìm đường kiếm sống…  Trong khi đó hàng ngày nhan nhản những cái giả – diễn – hão thay nhau hiếp đáp cuộc sống mọi mặt của đất nước… Phải nói đây là hiện tượng xã hội xuống cấp cùng cực nhất kể từ Cách mạng Tháng Tám 1945. Đại hội XII sắp tới của ĐCSVN cần mổ xẻ thấu đáo trách nhiệm này của đảng.
Trong tôi canh cánh câu hỏi phải chăng đây là thời kỳ mạt vận của khí phách và tinh hoa Việt Nam? Đau lòng lắm, xấu hổ lắm, nhưng không thể không tự cật vấn mình như thế được. 
Song mỗi công dân chúng ta – dù đảng viên hay không đảng viên – cũng phải gánh chịu phần trách nhiệm riêng của chính mình về thực trạng đất nước hôm nay, không thể đổ thừa hết mọi chuyện cho chế độ. Chỉ riêng sự cam chịu một bề như vậy của mỗi chúng ta cũng đủ kết án chúng ta là tòng phạm, là đồng loã trước toà án lịch sử của đất nước, không thể nói khác được… Dân  nào thì chế độ nấy – đây cũng là một quy luật của phát triển. 
Tôi xin phép nói đến mức thế này: Nếu những chuyện đàn áp và làm nhục dân đang xẩy ra hàng ngày ở nước ta mà lại xảy ra ở các nước của mùa xuân Ả-rập năm nào, thì có lẽ chế độ chính trị hiện nay của Việt Nam đáng phải sụp đổ 3 hay 4 lần rồi! Nếu luận rằng “cái ỳ” này của Việt Nam là biểu hiện cao độ của sự ổn định chính trị, tôi e rằng đấy là nguỵ biện đáng xấu hổ – cho người giải thích và cho cả người chấp nhận sự giải thích này.  
Đất nước này có đủ tủi nhục để không cần phải chủ động có thêm hay xúi giục gây thêm một thảm hoạ mới bổ sung nào nữa. Ở vào hoàn cảnh nước ta hiện nay, điều tai ác là sụp đổ của hiện trạng đồng nghĩa với thảm hoạ, chắc chắn sẽ thê thảm hơn nhiều lần và sẽ đẫm máu so với sụp đổ trong hoà bình của Liên Xô. Nhưng không thể vì thế nhắm mắt làm ngơ trước cái hèn kém của chính mình. Thậm chí sự ngơ điếc này chính là mầm mống chắc chắn của thảm hoạ sẽ tới mai sau. Điều cần nói rành rọt ở đây: Nhờ những nỗ lực của cả nước, nhất là trong kinh tế, (đương nhiên phần quan trọng không kém là còn nhờ cả “sức ỳ” nữa) đất nước mới thoát được mấy phen sụp đổ như thế của hệ thống chính trị – chứ không phải là nhờ sự lãnh đạo sáng suốt của đảng và tính ưu việt của chế độ. Song chính kết quả những nỗ lực này đặt ra đòi hỏi quyết liệt: Không thể kéo dài mãi tình trạng èo uột đến ngắc ngoải như hiện nay! Phải cải cách triệt để hệ thống chính trị hiện tại để mở đường sống cho đất nước. 
Cái hèn kém đáng phê phán nhất của mỗi người chúng ta trước hết là sự giác ngộ chưa đầy đủ về quyền và trách nhiệm phải có của công dân với tư cách là người chủ đất nước của một quốc gia độc lập, là không thắng được nỗi sợ của chính mình để ý thức được và làm được quyền và trách nhiệm công dân phải có ấy của mình. Nói riêng trong hàng ngũ ăn lương từ ngân sách nhà nước – dù là ngạch đảng, ngạch chính quyền, hay ngạch đoàn thể, cái gọi là “phường giá áo túi cơm” đông quá, ăn hết nhuệ khí của đất nước và cố níu kéo sự tồn tại của chế độ toàn trị. Tôi trầm ngâm ước ao, giá mà mỗi chúng ta – trước hết là các đảng viên – dám dấn thân sống theo lương tri mình một chút, chắc chắn đất nước này đã khác hẳn rồi! Cái thấp hèn của mỗi chúng ta góp phần không ít vào việc huỷ hoại đất nước này!.. 
Cái sợ và sự phản ứng bầy đàn là sản phẩm tồi tệ nhất của hiểu biết thiếu hụt, là đồng minh lợi hại của mọi thế lực đen tối ngay trong lòng đất nước chứ không phải ở đâu xa, là trở lực hoặc thậm chí bị lạm dụng làm phản lực chống lại cái tiến bộ và cải cách[4]. Chẳng có sự diễn biến hoà bình hay biến chất đạo đức chính trị tư tưởng nào đáng sợ cả, mà chỉ có cái việc lấy cái được gọi là diễn biếnbiến chất này để hăm doạ sự bất bình trong lòng nhân dân và xí xoá đi cái tha hoá của quyền lực mà thôi. Phụ hoạ một cách vô ý thức vào tình trạng này chính là cái sợ của mỗi chúng ta. 
-      Nhưng mà, cứ làm khác là bị đàn áp! Vừa không có cái mồm để nói, trong tay vừa không có quyền!..
-      Chỉ còn cách phải tự mở mồm, chấp nhận mọi đàn áp để mở mồm. Phải giành lấy quyền! Một người không làm nổi thì hè nhau cùng làm! Phải học để làm đúng.
-      Nhưng mà sợ lắm. Sợ nhiều thứ.
-      Chịu bó tay vì sợ thì ngày xưa đứng lên chiến đấu cứu nước để làm gì? Hãy cùng vượt lên nỗi sợ để cùng làm![5]
-      …
-      …
 Sống há miệng chờ sung rụng đã là không ổn, nói chi đến khoanh tay chờ được ban phát quyền và trách nhiệm như thế – những thứ này phải học và phải đấu tranh mà giành lấy. 
Sống cạnh Trung quốc trong thế giới hôm nay, nước ta không thể lựa chọn cách sống nước chảy bèo trôi thế nào cũng được. Tự do của chúng ta mà trời đất và tự nhiên ban tặng chỉ là sự tự do được phép tuỳ ý lựa chọn cho đất nước một trong 3 kịch bản như đã nêu trên mà thôi. Và vì tự do của chính mình, mỗi chúng ta chỉ có con đường lựa chọn kịch bản 3 cho đất nước. 
Nhất thiết không thể để đất nước như thế này sống qua ngày đoạn tháng bên cạnh Trung Quốc. Để thực hiện kịch bản 3, mỗi chúng ta hãy bắt đầu từ học và quyết thực hiện quyền và trách nhiệm công dân của mình, trước tiên là để triệt để thay đổi chính mình, rồi vượt lên mọi nỗi sợ thực hiện quyền và trách nhiệm của mình góp phần vào cải cách thể chế chính trị của đất nước, đưa đất nước sang trang mới. Muốn đất nước tiến hành cải cách triệt để thể chế chính trị hiện hành trong hoà bình và phát triển, mỗi chúng ta phải quyết học như vậy. “…Đời đời sống cạnh Trung Quốc mà mỗi chúng ta không có trí tuệ, ý chí và nghị lực luôn luôn thắng được ý đồ của Trung Quốc đầy bản chất bá quyền, nước ta chỉ đáng sống trong kiếp chư hầu, nô lệ. Đã đến lúc cả nước và toàn Đảng cần hiểu rõ đòi hỏi bắt buộc này, để tiến hành bằng được cuộc cải cách chính trị sâu rộng hiện nay đã chín muồi nhằm thay đổi hẳn đất nước…” [6]  
Sự sống còn của đất nước đặt ra những đòi hỏi nghiệt ngã như vậy. Song đồng thời cũng phải thấy hết tinh hình nguy hiểm: Thực trạng mọi mặt của đất nước ta hiện nay nhạy cảm đến mức cứ đụng vào sửa chữa mà ngu dốt là có thể đẫn đến sụp đổ, có lẽ còn nguy khốn hơn so với Liên Xô năm nào! Không một ai được ngoảnh mặt trước sự thật phũ phàng này vì bất kỳ lý do gì.  
Quyền lực cai trị đất nước đang vin vào thực tế nhạy cảm này để chống lại cải cách, nhân danh duy trì sự ổn định. Đây là sự ngoan cố duy trì cái sống tạm thời cho quyền lực bằng cách đi sâu thêm nữa vào con đường chết của đất nước, không thể chấp nhận.  
Để vượt qua sự nhạy cảm có thể gây ra sụp đổ bất cứ lúc nào như thế,  chỉ có một con đường là trung thực với sự thật, mở ra đối thoại xây dựng với tất cả tinh thần trách nhiệm theo tinh thần Diên Hồng trong cả nước, từ đó tìm ra sự đồng thuận cao nhất để có khả năng tiến hành cải cách thể chế chính trị trong hoà bình và phát triển. Đấy là con đường sống. Đối thoại trung thực với sự thật như thế trong nội bộ đảng, giữa đảng và nhân dân, và giữa cả nước với nhau theo tinh thần Diên Hồng như vậy, sẽ chẳng có nguy hiểm nào có thể tước bỏ hay lấy cắp được con đường cải cách nước ta nhất quyết phải lựa chọn. Trong dân nhiều năm nay đã có không ít tiếng nói phát đi theo hướng tâm huyết này, đảng cần lắng nghe và đủ can đảm đối thoại chứ không được trấn áp tệ hại như đang làm. Hơn nữa, duy nhất nắm quyền lực trong tay, ĐCSVN có trách nhiệm ràng buộc phải chủ động và làm tất cả mọi việc có thể để tổ chức thành công đối thoại Diên Hồng như vậy.    
III. Đại hội XII lựa chọn gì?
III. 1. Bàn về cái không thể và cái có thể
 Trước hết xin chia sẻ, 10 bạn đọc các bài viết của tôi thì có đến 9 bạn không thích phần tôi viết về ĐCSVN, càng không thích hoặc thậm chí rất ghét phần tôi khuyến nghị ĐCSVN nên thay đổi như thế nào. Thái độ như vậy không phải là vấn đề cảm tính hoặc là hệ quả của những bức xúc từ cuộc sống. Phản ứng tiêu cực này chủ yếu dựa trên những kinh nghiệm dẫn tới sự khẳng định: ĐCS nói chung là không thể thay đổi được, ĐCSVN không phải là ngoại lệ. Một số trong những bạn đọc này còn viện dẫn ý kiến của Yeltsin: ĐCSLX không thể thay đổi được, chỉ còn mỗi cách đập tan nó! Những người có trách nhiệm trong đảng, trước hết là Bộ Chính trị, cần phân tích thấu đáo phản ứng này của dư luận nước ta. Bản thân tôi cũng cho sự khẳng định này có căn cứ xác đáng. Bởi sự thật là không có một ĐCS nào trong các nước Liên Xô Đông Âu cũ chịu chấp thuận cải cách. Tất cả các đảng này chỉ kết thúc bằng quá trình sụp đổ hoặc bị xoá sổ. Sự ngoan cố của ĐCSVN trước những đề nghị cải cách cũng rất rõ.
 Tuy nhiên, có một khía cạnh cần xem xét dưới đây.
 Trong nhiều bài viết của mình, tôi cho rằng ĐCSVN từ nhiều thập kỷ nay không còn là đảng lãnh đạo nữa, mà chỉ là lực lượng chính trị lớn nhất đang nắm lọn quyền cai trị đất nước.  Vấn đề đặt ra là câu hỏi: Xử sự như thế nào với cái lực lượng chính trị lớn nhất nước này? 
-    Giải tán bằng luật pháp hay xoá bỏ bằng bạo lực? Cách làm này là không thể và sẽ tiếp tục không thể như thế một thời gian khá dài nữa. Lại càng không thể “bói” được là bao giờ ĐCSVN sẽ tự sụp đổ, dù rằng đây sẽ là kết cục tất yếu của tha hoá. Xoá bỏ bằng bạo lực dù muốn làm và làm được, cũng không phải là phương án tối ưu cho đất nước trong hiện tại, bởi vì sẽ gây ra binh đao nồi da xáo thịt vô cùng thảm khốc, chưa ai có thể nói trước kết cục sau đó sẽ là gì. Và kể cả một khi đã xảy ra một cuộc bể dâu như thế, trước sau cải cách vẫn là nhiệm vụ không thể trốn tránh.
-    Tôi mong mỏi mỗi chúng ta  hãy tự học để tự thay đổi chính mình trước tiên trước khi bắt tay vào cải cách thay đổi thể chế chính trị của đất nước, và điều này là khả thi trong thế giới hôm nay. Vậy hà cớ gì tôi lại không đồng thời cùng đặt vấn đề như thế đối với từng đảng viên và toàn thể ĐCSVN? Vả lại, như chúng ta đã thấy ở Myanmar, cải cách thể chế chính trị từ trên xuống và từ trong ra của hệ thống quyền lực là hứa hẹn thành công nhất và đỡ tốn kém xương máu nhất. ĐCSVN hiện nay có mọi điều kiện cần và đủ để cải cách thành công như thế, chỉ còn thiếu ý chí đặt lợi ích quốc gia lên trên hết[7]. Cũng có ý kiến cho rằng ĐCSVN không thể làm được cải cách này, vì bị nô lệ ý thức hệ và vì đang thiếu một minh quân giương cờ…
-    Giả thiết rằng mọi nỗ lực của cả nước tìm đường cải cách bắt đầu từ trên xuống và từ trong ra trong hệ thống quyền lực của ĐCSVN đã được thực thi hết mức mà vẫn thất bại, thì phương án xoá bỏ bằng bạo lực chẳng những sẽ là không tránh khỏi sau đó, mà còn là bước phát triển tất yếu tiếp theo, tự phát từ nhân dân, và sẽ chẳng có gì ngăn nổi như đã từng xảy ra ơ nhiều nước khác, sự cáo chung của ĐCSVN sẽ trở thành đương nhiên, thảm hoạ cũng là đương nhiên. Tôi đã cảnh báo rõ ràng như vậy trong nhiều bài viết của mình.
-    Cải cách ở nước ta để chuyển sang thể chế chính trị của nhà nước pháp quyền dân chủ hầu như chắc chắn sẽ là một cái gai phải nhổ trong con mắt siêu cường đang lên Trung Quốc. Bởi vì ảnh hưởng lan toả của cải cách này có thể nguy hiểm đối với Trung Quốc. Song chúng ta phải làm việc phải làm của mình, không thể chờ đợi Trung Quốc cho phép hay không cho phép. Một khi Trung Quốc học tập kinh nghiệm đã xảy ra ở Krym và Đông Ukraina quyết xóa bỏ cuộc cải cách này của nước ta, nhân dân ta sẽ lại một lần nữa phải chấp nhận hy sinh xương máu, nhưng sự nghiệp cải cách này sẽ trở thành bất khả kháng và rất triệt để, cái thòng lọng ý thức hệ và “4 tốt và 16 chữ” đang siết lên cổ đất nước sẽ bị loại bỏ dứt khoát và vĩnh viễn.
Những lý do tại sao tôi lựa chọn con đường vận động cả nước không loại trừ một ai tiến hành cải cách như thế có lẽ đã rõ.
(1) Đất nước đang đòi hỏi gay gắt phải có một thể chế chính trị mới để ra khỏi bế tắc hiện nay và để trở thành một nước công nghiệp, (2) cục diện thế giới đặt ra nhiều thách thức mới nghiêm trọng, đồng thời cũng đang mở ra vận hội mới chưa từng có đổi đời đất nước dứt khoát phải nắm lấy (3) thách thức của siêu cường đang lên Trung Quốc trực tiếp uy hiếp nước ta với ý đồ chiến lược biến nước ta thành chư hầu để đẩy mạnh bá chiếm Biển Đông – đấy là 3 yếu tố quyết định buộc chúng ta phải lựa chọn kịch bản 3 cho Tổ quốc. Sự lựa chọn này là có thể, và không được thoái thác. 
III. 2. Những vấn đề đặt ra cho Đại hội XII
Trong bài “Hiểm hoạ đen” (bài 2), tôi đã trình bầy khái quát ý kiến của tôi về tình hình đất nước sau 40 năm độc lập thống nhất đầu tiên, với nhận xét tổng quát: Về cơ bản đây là một giai đoạn phát triển thất bại.
Nhận xét này này dựa trên các đánh giá sau đây:
(1) Thành tựu đạt được không cân xứng với nguồn lực và công sức đã huy động được, nhiều cơ hội lớn có tính bước ngoặt đã bị bỏ lỡ[8]; sự phát triển kinh tế theo chiều rộng đã tới ngưỡng không thể vượt qua, tích tụ cho đất nước hôm nay nhiều ách tắc lớn của cái bẫy quốc gia có thu nhập trung bình thấp, không thể đạt được mục tiêu trở thành nước công nghiệp vào năm 2020[9]. Xin nhấn mạnh: trong 3 thập kỷ công nghiệp hoá nước ta huy động được nguồn lực nhiều gấp đôi Hàn Quốc trong thời kỳ này, Hàn Quốc trở thành NIC (nước mới công nghiệp hoá), nhưng Việt Nam trở thành một nền kinh tế của người đi làm thuê và của đất nước cho thuê.
(2) Chế độ chính trị hiện hành xuống cấp nghiêm trọng vì tệ nạn quan liêu tham nhũng, ngày càng trở thành nhân tố trực tiếp kìm hãm sự phát triển của đất nước; xã hội nước ta từ hơn một thập kỷ nay bị khủng hoảng sâu sắc về nhiều mặt – tiêu biểu nhất là nhân dân mất lòng tin vào chế độ chính trị và đảng nắm quyền; bất công xã hội ngày càng lớn; tự do dân chủ và quyền con người bị xâm phạm nghiêm trọng; đặc trưng của chế độ toàn trị hiện nay là: nhân dân không phải là người làm chủ đất nước, đảng đứng trên Hiến pháp.
(3) Độc lập chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ quốc gia và nhiều lợi ích chính đáng khác của đất nước bị Trung Quốc xâm phạm và uy hiếp nghiêm trọng (hơn cả thời kỳ có chiến tranh biên giới 17-02-1979 do Trung Quốc tiến hành); đường lối đối nội và đối ngoại sai lầm đã dẫn đến tình trạng Việt Nam rơi vào vị thế quốc tế của nước phải “leo dây” (song trên thực tế là bị cột chặt vào Trung Quốc) và hầu như không có bạn hoặc liên minh với đúng nghĩa để tạo thanh thế, mặc dù Việt Nam đã thiết lập được quan hệ đầy đủ với hầu hết mọi quốc gia trên thế giới và có quan hệ đối tác chiến lược hay đối tác toàn diện với tất cả các nước có vị thế quốc tế quan trọng. Mặt nào đó mà xét, Việt Nam lâm vào một thế cô lập trên thực tế (de facto) khá nguy hiểm: Chung quanh là các nước láng giềng nhỏ yếu dễ bị Trung Quốc chi phối, ngoài biển là cái đường lưỡi bò đang hình thành, ngoài ra rất dễ bị chấn thương trên các phương diện kinh tế, chính trị, quân sự. 
Có thể kết luận: Sau 40 năm độc lập, trong đó có 30 năm đổi mới, Việt Nam hiện nay là một nước yếu về đối nội và đối ngoại so với những thách thức phải đối mặt, con đường phát triển đang bế tắc với cơ cấu kinh tế và thể chế chính trị toàn trị hiện tại, đất nước chịu sự lệ thuộc và lũng đoạn nghiêm trọng từ phía Trung Quốc mà chưa có cách gì thoát ra được, khoảng cách tụt hậu ngày càng rộng. Nguồn gốc của tình hình này là những yếu kém và sai lầm của ĐCSVN trong suốt thời kỳ này.  
Xin nhắc lại, khoảng trên 10 năm qua trong các quá trình chuẩn bị các đại hội đảng, liên tục kể từ đại hội IX, X và XI của ĐCSVN, các ý kiến đóng góp của dư luận trong nước – đặc biệt là của các trí thức, trong đó có nhiều đảng viên lão thành – tập trung vào 3 vấn đề quan trọng: 
1.     Đường lối phát triển kinh tế sai lầm, chưa có một chiến lược kinh tế nào đã đề ra có thể thực hiện được (chiến lược công nghiệp hoá, chiến lược phát triển nông nghiệp và nông thôn, chiến lược kinh tế biển, chiến lược kinh tế vùng, chiến lược sản phẩm…), chỉ dựng lên được một nền kinh tế gia công với cơ cấu lạc hậu.
2.     Thể chế chính trị bất cập, trở thành một hệ thống quan liêu ăn bám nặng nề. Các nhóm lợi ích chi phối nặng nề (a) tập đoàn kinh tế nhà nước, (b) nền kinh tế GDP tỉnh, và (c) sự vận hành theo tư duy nhiệm kỳ của quyền lực, qua đó biến dạng luật pháp và toàn bộ kỷ cương đất nước. Đây là nguyên nhân gốc kìm hãm sự phát triển của đất nước. Đất nước độc lập 40 năm, nhưng quyền làm chủ đất nước của nhân dân vẫn chưa được thực hiện, khả năng thực thi luật pháp rất thấp. Thể chế chính trị như đang tồn tại là nguyên nhân  trực tiếp và chủ yếu làm thất bại chiến lược công nghiệp hoá.
3.     Đường lối đối ngoại nói chung không đáp ứng thoả đáng những đòi hỏi của nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Đặc biệt là thất bại nghiêm trọng trong chính sách đối ngoại của nước ta kể từ Hội nghị Thành Đô đã giúp quyền lực mềm và quyền lực rắn Trung Quốc lũng đoạn toàn diện và sâu sắc nhiều mặt cuộc sống của đất nước, tạo ra cho nước ta sự lệ thuộc nguy hiểm, uy hiếp trực tiếp và ngày càng nghiêm trọng độc lập chủ quyền quốc gia của ta. Quan hệ Việt – Trung như đang diễn ra có nguy cơ chặn đứng tương lai phát triển của đất nước. 
Cho đến nay cả 3 vấn đề cốt lõi nêu trên tiếp tục là 3 vấn đề nóng bỏng của đất nước. Bộ Chính trị và BCHTƯ cả 3 khoá IX, X và XI cho đến nay không thèm đếm xĩa đến và vẫn giữ thái độ im lặng đối với sự đóng góp xây dựng này. 
Thư ngỏ ngày 28-07-2014 của 61 đảng viên gửi Bộ Chính trị và BCHTƯ ĐCSVN đặt vấn đề:
-      Trước tình thế hiểm nghèo của đất nước, ĐCSVN cần thay đổi cương lĩnh để chuyển hẳn sang đường lối phát triển dân tộc và dân chủ, chuyển đổi thể chế toàn trị hiện nay sang thể chế của nhà nước pháp quyền dân chủ; chấm dứt ngay các hành động sách nhiễu, trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước, đối với các tổ chức xã hội dân sự mới thành lập, trả tự do cho những người đã và đang bị kết án hình sự chỉ vì công khai bày tỏ quan điểm chính trị của mình.
-      Bạch hoá những vấn đề nghiêm trọng trong quan hệ Việt – Trung kể từ Hội nghị Thành Đô; thảo luận thẳng thắn và dân chủ trong toàn Đảng và trong cả nước về tình hình mọi mặt của đất nước và những thách thức trước những bước đi mới rất trắng trợn của Trung Quốc muốn bá chiếm Biển Đông; vạch ra con đường phát triển để thoát khỏi cơ cấu kinh tế lạc hậu và lệ thuộc nghiêm trọng vào Trung Quốc hiện nay; tạo ra hợp tác, liên kết, liên minh có hiệu quả với các nước ASEAN và trong cộng đồng quốc tế – nhất là với các cường quốc – có khả năng làm thất bại mưu đồ Trung Quốc bá chiếm Biển Đông và hậu thuẫn đắc lực sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc của nước ta.
-      Thư ngỏ yêu cầu phải có sự lựa chọn dân chủ các đại biểu thực sự có năng lực đáp ứng nhiệm vụ quan trọng của đại hội đảng toàn quốc lần thứ XII; đồng thời phải thật sự dân chủ bầu ra một Quốc hội chuyên nghiệp, xứng đáng đại diện cho dân, đáp ứng yêu cầu lập pháp để chuyển đổi thể chế chính trị. 
Thiết nghĩ những vấn đề trong thư ngỏ này liên quan đến vận mệnh sống còn của đất nước, đại hội XII sắp tới cần đánh giá thấu đáo và phải đi tới những quyết sách đáp ứng. 
Điều quan trọng số một đối với đại hội XII là ĐCSVN là đảng độc quyền trong hệ thống chính trị đứng trên hiến pháp, tha hoá trong 4 thập kỷ vừa qua đã lấy đi mất khả năng lãnh đạo của đảng. Sự tha hoá này một mặt trực tiếp phản bội lại lý tưởng và truyền thống cách mạng vì dân vì nước đã từng lập nên ĐCSVN, mặt khác biến cái đảng tha hoá này thành nhân tố trực tiếp nhất và quyết định nhất giam hãm sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc, để xảy ra ngày càng nhiều hiện tượng đối kháng với lợi ích của quốc gia và của dân tộc. Đảng đứng trước sự thật lạnh lùng chết người là: Nếu tiếp tục giữ ĐCSVN như hiện nay, đất nước sẽ lún sâu thêm nữa vào khủng hoảng mọi mặt; đảng sẽ càng tha hoá và bất lực tiếp, khiến cho đất nước phải chuốc thêm nhiều tổn thất mới. Dẫn tới hệ quả đảng sẽ buộc phải chấp nhận những thất bại mới hoặc phải lao vào những sai lầm và tội lỗi mới để bảo vệ chế độ của mình. Tình hình này sẽ đẩy mạnh hơn nữa sự phản kháng của nhân dân, chế độ sẽ phải đàn áp dân tàn bạo hơn..,  và cuối cùng sẽ dẫn tới con đường chế độ công khai chống lại nhân dân, chống lại  đất nước. Diễn tiến này từ nhiều năm nay đã manh nha qua các vụ đàn áp những bất bình của nhân dân và các vụ bắt bớ, xử án những người bất đồng chính kiến… Phải nói thẳng là sự uy hiếp của Trung Quốc dù nguy hiểm với nước ta đến mức nào chăng nữa cũng không đáng sợ bằng sự tha hoá trầm trọng hiện nay của đảng và toàn bộ hệ thống chính trị đất nước. Ta thua hay thắng ý đồ bành trướng của Trung Quốc trước hết là tuỳ thuộc ở điểm đối nội mấu chốt này. 
Nếu muốn đi với đất nước tại bước ngoặt định mệnh này, ĐCSVN hôm nay không có cách nào khác là phải tự lột xác để không còn là mình như hôm nay nữa và qua đó phấn đấu trở thành một đảng mới, đồng thời đảng phải thực hiện trách nhiệm ràng buộc là chủ động tiến hành cải cách để thay đổi cái chế độ chính trị toàn trị hiện hành là con đẻ của đảng. Không ý thức hệ hay chủ nghĩa nào có thể cứu đảng hay giúp đảng trốn tránh được hai nhiệm vụ phải làm này. 
Chọn đất nước, có nghĩa đảng phải lột xác đến mức như vừa nói trên. Còn muốn giữ đảng như hiện tại, đảng phải chống lại đất nước. Vì lẽ này đảng đang đứng trước bước ngoặt định mệnh, không cách gì lẩn tránh được.  
Song lột xác cái đảng tha hoá ngày càng trầm trọng này như thế nào? có làm được không?  
Trong buổi tiếp Dương Khiết Trì ngày 18-06-2014, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định: lập trường về chủ quyền của Việt Nam đối với các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và trên Biển Đông là không thay đổi và không thể thay đổi.  
Tổng bí thư khẳng định như vậy là đúng đắn. Nhưng điều kiện tiên quyết để thực hiện khẳng định này là phải có một Việt Nam mạnh và có bản lĩnh. Đặt vấn đề như thế, sẽ chỉ có một con đường là ĐCSVN hôm nay  trước tiên phải tự thay đổi chính mình theo con đường dân tộc và dân chủ để trở thành một đảng mới, qua đó cùng với cả nước tạo ra một quá trình hình thành một Việt Nam mới như thế. Có làm được không? Nói được như thế mà không đi đến cùng được như thế, sẽ làm sao lay chuyển được Trung Quốc?    
Cho đến hôm nay, tôi không thấy, hoặc chưa có điều kiện được thấy việc chuẩn bị đại hội XII đang tiến hành theo hướng tiếp cận những vấn đề như đã xới ra trên đây! Vậy đại hội XII sẽ lựa chọn gì cho đất nước, cho chính bản thân đảng của mình? Những gì thấy được trên phương tiện truyền thông “lề phải” hình như vẫn là ngựa quen đường cũ: Từ khâu chuẩn bị nhân sự và khâu bầu chọn các cấp chủ yếu vẫn theo cách làm cũ; lời căn dặn của những người lãnh đạo: tổng kết tình hình đất nước chuẩn bị cho đại hội phải dựa vào cương lĩnh và hiến pháp… Nếu đúng là như vậy thì nguy hiểm quá, vì cách làm đại hội theo kiểu này hình như báo hiệu khả năng ĐCSVN thay đổi và việc cải cách xoá bỏ chế độ toàn trị có lẽ đến 99% là không hiện thực.  
Tôi xin lưu ý: Đại hội XII hoặc là sẽ mở ra được một bước ngoặt cho ĐCSVN và cho đất nước, hoặc là báo hiệu một thời kỳ đen tối mới của đất nước và gia tăng những yếu tố trước sau sẽ dẫn đến sụp đổ của chế độ, tất cả tuỳ thuộc vào sự lựa chọn của từng đảng viên và toàn đảng ở ngay đại hội XII này, không thể đổ lỗi cho bất kỳ ai khác hay cho lý do nào khác. Ngay từ bây giờ, từng đảng viên cần có tiếng nói của mình cho việc tiến hành một đại hội đúng đắn và nghiêm túc tình hình đất nước đang đòi hỏi.
IV. Kiến nghị
Khoản 2 điều 4 của Hiến pháp ghi: “Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình.”  Chiểu theo tinh thần và lời văn của khoản này tôi kiến nghị: Công khai hoá tới mức tối đa toàn bộ quá trình chuẩn bị và tiến hành đại hội XII. Đơn giản vì mọi việc của đại hội đều liên quan trực tiếp đến vận mệnh quốc gia, nhân dân cần được biết, cần có tiếng nói của mình với đại hội, cần được giám sát những việc đại hội làm… Tại các nước văn minh, các đảng chính trị đều phải làm như thế khi họp đại hội để tranh cử, chương trình hành động của đại hội phải được dân tán thưởng mới hy vọng thắng cử. Hơn nữa, gắn bó mật thiết với dân như viết trong khoản 2 điều 4 của Hiến pháp trước hết có nghĩa đại hội XII phải quyết định những vấn đề đặt ra đúng với lợi ích quốc gia và nguyện vọng của nhân dân.
Đặt vấn đề như vậy, tôi xin có một số đề nghị sau đây.
IV. 1. Bàn về nội dung cốt lõi của đại hội XII
Đứng trước bước ngoặt hiện nay của đất nước, trung thực với các bài học của lịch sử và sự thật là đòi hỏi tất yếu để nhận thức đầy đủ lợi ích sống còn của tổ quốc, từ đó có được ý chí thoát khỏi tình trạng lũng đoạn của Trung Quốc, xoá bỏ sự cai trị mang tính chất ngu dân và nô dịch đang kìm hãm đất nước do chế độ toàn trị hiện nay của đảng vô ý thức hay có ý thức đã tạo dựng nên, quyết mở đường cho đất nước chuyển sang một giai đoạn phát triển mới, nhằm thực hiện khát vọng đời đời của nhân dân về độc lập – tự do – hạnh phúc[10], tranh thủ sự hậu thuẫn của cộng đồng khu vực và quốc tế cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc, dấn thân đóng góp vào nỗ lực chung của cả thế giới vì hoà bình, hữu nghị và hợp tác. Đã đến lúc ĐCSVN phải đặt ra cho mình nhiệm vụ như vậy. Nhiệm vụ này đồng nghĩa là sự khai sinh mới của ĐCSVN hiện nay: sự ra đời của một đảng vì dân tộc và dân chủ, chỉ có lý tưởng và mục tiêu duy nhất là phụng sự tổ quốc và nhân dân, mang lại cho tổ quốc vị thế xứng đáng trong cộng đồng thế giới. (vấn đề 1) 
Xuất phát từ kết luận nêu trong phần III.2. bên trên: “Sau 40 năm độc lập, trong đó có 30 năm đổi mới, Việt Nam hiện nay là một nước yếu về đối nội và đối ngoại so với những thách thức phải đối mặt, con đường phát triển đang bế tắc với cơ cấu kinh tế và thể chế chính trị toàn trị hiện tại, đất nước chịu sự lệ thuộc và lũng đoạn nghiêm trọng từ phía Trung Quốc mà chưa có cách gì thoát ra được, khoảng cách tụt hậu ngày càng rộng…”, đứng trước bước ngoặt hiện nay của đất nước, hãy coi 40 năm qua là sự mày mò tìm kiếm gian khổ con đường phát triển của một quốc gia mới giành được độc lập thống nhất. Hãy coi những gì đã thành đạt được trên chặng đường 40 năm này là vốn liếng khiêm tốn đầu tiên cho khởi sự sự nghiệp mới này. Hãy coi những thất bại trên chặng đường 40 năm này là các bài học nhớ đời và rút ra từ đó những kinh nghiệm để khởi sự và thực hiện thành công sự nghiệp mới. Đã đến lúc cả nước phải đứng lên mở ra một thời kỳ phát triển mới cho tổ quốc! ĐCSVN hiện nay với tính cách là một đảng mới của dân tộc và dân chủ coi thúc đẩy nhiệm vụ này là lẽ sống và lý tưởng phấn đấu của mình  (vấn đề 2). 
          Sống trong thế giới thế kỷ 21 đầy những thách thức sống còn và biến động khó lường của một trật tự quốc tế mới khác hẳn với 5 – 10 năm trước, lại đúng vào thời điểm siêu cường đang lên Trung Quốc coi Việt Nam là đột phá khẩu cần khuất phục trong đẩy mạnh mưu đồ bá chiếm Biển Đông, Việt Nam nhất thiết phải trụ vững với tính cách là một quốc gia có sức mạnh và bản lĩnh bảo vệ được độc lập chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của mình, đồng thời phải là một thành viên dấn thân trong cộng đồng ASEAN để cùng nhau gìn giữ hoà bình và ổn định trong khu vực, cùng nhau phấn đấu cho sự phát triển thịnh vượng của mọi quốc gia. Phát huy sức mạnh của chính mình và tranh thủ sự hậu thuẫn của toàn thế giới trở thành đòi hỏi sống còn để thực hiện được những mục tiêu này. Để có được trí tuệ, ý chí, nghị lực và sự quyết đoán đúng đắn cho mọi vấn đề đặt ra, nhất thiết phải lấy các giá trị của dân tộc và những tinh hoa tinh thần của nhân loại làm nội dung, làm chuẩn mực xây dựng con người và xây dựng chiến lược phát triển đất nước trong thời kỳ mới này. Thừa nhận đòi hỏi này, phải nói đất nước ta sẽ có nhiều cái phải học lại từ đầu, phải làm lại từ đầu, thậm chí có nhiều cái phải thay đổi hẳn cách nghĩ và cách làm vì 40 năm qua và 70 năm qua có không ít tác động tạo nên trong đời sống của chúng ta những nếp nghĩ và thói quen lạc hậu, sai trái khó sửa. Nghĩa là cuộc sống trong thế giới hiện tại đặt ra cho cả nước phải tiến hành một cuộc cải cách toàn diện và triệt để chưa từng có nhằm đổi đời chính bản thân dân tộc ta và đất nước ta. Chẳng có tư tưởng, chủ nghĩa hay ý thức hệ nào có thể giúp dân tộc ta tạo ra được sự thay đổi đến mức đổi đời như thế này. Ta trở thành chính ta như thế, ta mới là người tự do và có cả thế giới là bạn bè bình đẳng. Để ta trở thành ta như thế, học hỏi trở thành đòi hỏi sống còn như con người cần không khí để thở vậy. Nói rốt ráo, chính dân tộc ta cũng phải lột xác vứt bỏ quá khứ nghèo nàn và lạc hậu của mình, phải tỉnh ngộ để thoát khỏi cái cái thân phận suốt chiều dài lịch sử nếu không bị ngoại bang ăn hiếp thì lại luôn luôn là cái bóng của ngoại bang. Chúng ta phải học hỏi và phấn đấu trở thành một dân tộc mới của một quốc gia mới để có một Việt Nam giữ được độc lập tự chủ của mình đồng thời có thể cùng với cả cộng đồng thế giới dấn thân cho hoà bình, hợp tác và phát triển[11]. (vấn đề 3). 
          Nhìn về mọi phương diện, nhiệm vụ mở ra một thời kỳ mới cho đất nước đã chín muồi. 
Câu hỏi đặt ra là Bộ Chính trị, BCHTƯ và toàn thể đảng viên ĐCSVN có đặt mọi vấn đề phải thảo luận và phải quyết định tại đại hội XII này theo hướng và xứng tầm với 3 vấn đề trọng đại nêu trên đang đặt ra cho đất nước hay không?  
Với cách nhìn đại hội XII coi như là bước đi đầu tiên của ĐCSVN trong nhiệm vụ cùng với cả nước mở ra một thời kỳ mới của đất nước, đại hội nên tập trung vào 3 nội dung chính:    
(1) Cải cách xoá bỏ thể chế chính trị toàn trị hiện nay mang tính chất cai trị áp bức dân và kìm hãm đất nước, chuyển sang chế độ chính trị pháp quyền dân chủ mang lại tự do và sức mạnh toàn diện cho đất nước để phát triển trên con đường dân tộc và dân chủ.
(2) Hoàn thiện kinh tế thị trường nhằm đưa kinh tế ra khỏi tình trạng bế tắc hiện nay và mở ra một giai đoạn phát triển mới để thực hiện thắng lợi sự nghiệp công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước.
(3) Đổi mới xây dựng ĐCSVN trở thành đảng của dân tộc và dân chủ để phấn đấu trở thành đảng cầm quyền trong chế độ nhà nước pháp quyền dân chủ. 
Xin được bàn đến 3 nội dung quan trọng này trong một bài sau.
IV. 2. Kiến nghị thay đổi cách tiến hành đại hội
Song song với việc chuẩn bị đại hội như các tiểu ban trù bị (nay gọi dưới cái tên chung là ban trù bị) đang tiến hành, đề nghị lập một nhóm ad hoc do một số đảng viên có năng lực trực tiếp xây dựng một báo cáo độc lập tổng kết những vấn đề lớn trong tình hình đất nước và nêu lên những vấn đề lớn tìm lối ra cho đất nước hiện nay; soạn thảo trình đại hội một số dự án cần thiết, ví dụ: (1) dự án cải cách thể chế chính trị, (2) dự án hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường, và (3) dự án cải tổ ĐCSVN thành đảng của dân tộc và dân chủ đáp ứng đòi hỏi của việc mở ra một thời kỳ mới cho phát triển đất nước, vân vân… 
Báo cáo tổng kết độc lập này của nhóm ad hoc chủ yếu cần nêu lên những nhận định và phương hướng chính của nhiệm vụ phát triển đất nước, không cần đi sâu vào các chi tiết (vì có thể sử dụng những số liệu và dữ liệu cụ thể trong các dự thảo các báo cáo và trong dự thảo báo cáo chính trị do ban trù bị đại hội đảng soạn thảo); các dự án của nhóm ad hoc cần đặc biệt chú ý (a) xác đinh những mục tiêu chiến lược cần đạt được cho cả giai đoạn cải cách và mở đường thay đổi đất nước, (b) thiết kế các tổng lộ trình tiến hành,  (c) trình bầy các dự án thực hiện những bước đi đầu tiên của nhiệm kỳ khoá XII… Báo  tổng kết và các dự án của nhóm ad hoc sẽ được trình bầy và thảo luận trong đại hội, phản biện và so sánh với các văn bản do ban trù bị đại hội soạn thảo, để đại hội tranh luận và đi tới những kết luận, những quyết định đúng đắn và tối ưu.   
Trong quá trình thảo luận tại đại hội, nên dựa trên quá trình tranh luận các vấn đề lớn của đất nước và của đảng làm xuất hiện những quan điểm hay tư duy xuất chúng, như vậy sẽ thuận lợi cho việc tìm người (nhân tài) để đại hội trực tiếp đề cử, tranh cử và bầu cử riêng cho các chức vụ tổng bí thư và các uỷ viên bộ chính trị.
Báo cáo và các văn kiện của nhóm ad hoc cũng như của ban trù bị đại hội cần tranh thủ tối đa những ý kiến xác đáng chắt lọc trong cả nước trong suốt quá trình chuẩn bị trước khi đưa ra thảo luận tại đại hội. 
 Nhóm ad hoc có toàn quyền dự thảo các báo cáo và các dự án cho những vấn đề lớn, đề xuất những ý kiến về những vấn đề lớn theo nhận thức và quan điểm của mình, không câu nệ vào bất cứ điều gì – kể cả hiến pháp, cương lĩnh, điều lệ đảng… Nhóm ad hoc có quyền đề nghị với đại hội thảo luận và quyết định những vấn đề lớn khác của quốc gia và của đảng chưa được ban trù bị đại hội đưa vào chương trình nghị sự, trực tiếp phản biện những vấn đề hay quan điểm trong các văn kiện do ban trù bị đưa ra đại hội, vân vân… Nhóm ad hoc có quyền và nên lấy ý kiến rộng rãi, công khai trong cả nước về những vấn đề trọng đại trước khi đưa ra đại hội thảo luận. Toàn bộ sản phẩm của nhóm ad hoc mang tính khuyến nghị, đề xuất và phản biện, phục vụ cho tranh luận trong đại hội, do đó ngoài việc chịu trách nhiệm trước toàn đảng và cả nước về tinh thần trách nhiệm và tính trung thực của mình, nhóm ad hoc có tính độc lập hoàn toàn. Đại hội kết thúc, nhóm ad hoc coi như làm xong việc được giao và tự giải thể. 
Tóm lại, nên có hai luồng chuẩn bị song song độc lập với nhau như vậy cho việc tiến hành đại hội, một bên là luồng của ban trù bị đại hội như hiện nay, một bên là luồng của nhóm ad hoc, với mục đích làm sáng tỏ các vấn đề, chứ không một chiều đơn thuần lĩnh hội mọi thứ từ ban trù bị (thực chất là của khoá đương thời) đưa ra để tiếp thu và quán triệt như xưa nay thường làm, thực hiện tranh luận dân chủ và đi tới những quyết định xác đáng, công khai hoá trong cả nước hai luồng chuẩn bị này. Tạo mọi điều kiện cho cả nước theo dõi và tham gia ở mức tối đa có thể vào quá trình thảo luận các vấn đề tại đại hội, qua đó tạo ra một tiền lệ quan trọng cho việc thực hiện công khai minh bạch trong đời sống chính trị của đất nước.  
Trừ một số vấn đề đảng vụ, mọi việc đại hội bàn là việc của quốc gia, đều liên quan mật thiết đến vận mệnh quốc gia, do đó cả nước phải biết và có quyền có ý kiến của mình; đảng cần tìm ra cách thức để thực hiện được đầy đủ quyền này của cả nước tại đại hội. Xin lưu ý: Nhân dân là người chủ đích thực của đất nước, vì vậy đại hội chỉ nên bàn những vấn đề lớn mở ra phương hướng phát triển của đất nước để sau này kiến nghị với quốc hội. Theo Hiến pháp, đại hội không có bất kỳ sự uỷ nhiệm hay uỷ quyền nào của đất nước cho phép quyết định công việc của nhà nước. Vì vậy đại hội không nên bàn lấn sân sang các nhiệm vụ nhà nước của quốc hội khoá tới. Nên như vậy để tránh tình trạng quốc hội khoá tới sẽ chỉ làm cái việc nhắc lại và cụ thể hoá để thực hiện những quyết định của đại hội XII, qua đó quốc hội khoá tới vô hình trung trở thành cấp dưới của Bộ Chính trị, đảng mặc nhiên đứng trên Hiến pháp.  Xin lưu ý cách làm đại hội kiểu này vi phạm điều 2 khoản 2 trong Hiến pháp “tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân”, vi phạm điều 4 khoản 3 “Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.” 
Báo chí được phép đưa tin trung thực quá trình diễn tiến của đại hội, không chịu bất kỳ sự chỉ đạo đạo của cá nhân hay tổ chức nào; đưa tin sai lệch có dụng ý sẽ bị truy cứu trách nhiệm. Như vậy đại biểu đi dự đại hội và toàn bộ hoạt động của đại hội nói chung sẽ phải chịu áp lực và thách thức rất lớn của ống kính báo chí, song điều này là cần thiết và phải chấp nhận. 
Cách tiến hành đại hội  như trình bầy trên đòi hỏi phải chọn lọc các đại biểu có chất lượng đi dư đại hội. Chứ không phải lựa chọn đại biểu theo cơ cấu, đi dự đại hội chỉ để quán triệt các thứ khoá đương thời bầy ra và để thực hiện bầu cử theo xắp xếp của khoá đương thời như xưa nay thường làm. 
Tôi xin kiến nghị nhóm ad hoc chỉ có 3 thành viên. Tôi xin tiến cử Phó thủ tướng Vũ Đức Đam, Phó thủ tướng Phạm Bình Minh và Bộ trưởng Bộ Kế hoạch & Đầu tư Bùi Quang Vinh là 3 thành viên nhóm này, xin tuỳ Bộ Chính trị hay BCHTƯ quyết định và lựa chọn theo thẩm quyền. 
Nhóm ad hoc chỉ nên nhỏ gọn như vậy để làm việc có hiệu quả và dễ quyết đoán. Theo yêu cầu công việc đòi hỏi, nhóm ad hoc có quyền trực tiếp huy động nhân lực, mọi nguồn lực vật chất kỹ thuật khác và tài chính trong cả nước giúp làm mọi việc, để nhóm thực hiện được nhiệm vụ của mình.   
Lý do tôi kiến nghị nhóm ad hoc gồm 3 thành viên này là vì theo hiểu biết của mình, tôi đánh giá đấy là 3 người có bề dầy kiến thức và kinh nghiệm thực tế cần thiết cho nhiệm vụ của nhóm ad hoc, có nhiệt huyết thay đổi đất nước. Cả 3 người này đều là uỷ viên BCHTƯ đảng, không có mảy may bất kể cái gì để có thể nghi ngờ tiếng nói của họ là của các thế lực thù địch theo tiêu chuẩn đo lường của đội ngũ dư luận viên và của báo chí “lề phải”. Chỉ có vấn đề 3 người này dám hay không dám trung thực với sự thật mà thôi, việc này cả nước và đại hội sẽ đánh giá khi vào cuộc. Hiểu biết như vậy, tôi xin tiến cử như vậy, có thể đảng sẽ tiến cử được những người giỏi hơn.
Trong công khai minh bạch đối với cả nước, nếu nhóm ad hoc thành công ở đại hội XII, hầu như chắc chắn dù mạnh yếu thế nào đấy sẽ là một cú hích đầu tiên của quá trình đổi đời đảng này và đất nước này. Nếu thất bại – giả thử vì năng lực và phẩm chất nhóm ad hoc không như mong đợi, hay vì phản ứng bác bỏ quyết liệt của đại hội…, cả nước sẽ thấy rõ đảng đang ở đâu, đất nước này đang làm sao, từng người của đất nước sẽ rút ra được kết luận cho riêng mình.   
Việc chấp nhận phương án có một nhóm ad hoc như thế sẽ báo hiệu đại hội làm việc trên cơ sở thực sự cầu thị và có tranh luận dân chủ, có dũng khí đổi mới đảng, tạo ra không khí cởi mở trong cả nước, rất có lợi cho đảng và cho đất nước. Nếu đề xuất về lập nhóm ad hoc bị bác bỏ và không có một phương án cải tiến tương tự nào thay thế, nghĩa là nếu vẫn tiến hành đại hội theo đường mòn lâu nay, có lẽ con số “99%” nêu bên trên (phần III.2., tr 17) sẽ có xác suất rất cao!..
*
Thay lời kết:  Hãy cùng nhau nỗ lực khai phá những bước đi đầu tiên!
Trong âm hưởng của mùa thu Cách Mạng Tháng Tám năm nào, giữa những ngày này chúng tôi gặp nhau hàn huyên và trò chuyện về nước non. Khi bàn về tình hình đất nước hôm nay, nhà thơ Nguyễn Duy bật đứng lên như bị dồn nén từ bên trong, anh đọc cho chúng tôi nghe bài thơ “Nhìn từ xa… Tổ quốc!”[12].  
Thơ viết năm 1988, ngồi nghe mà nhiều chuyện vẫn cứ ngỡ đang là hôm nay… Trong lòng đau đớn tự hỏi: Tổ quốc chúng ta về nhiều mặt vẫn đang đứng im một chỗ, hay là đang đi giật lùi so với thời gian? Cái đang đi giật lùi hiển hiện này phải chăng đang ngoan cố kéo lùi tất cả?!.. …
“Ai?”… Nỗi đau về sự trì trệ của đất nước và sự lộng hành của tha hoá hôm nay quặn lên câu hỏi truy tìm thủ phạm. Hành trình truy tìm xuyên thế kỷ này hôm nay vẫn tiếp tục. Nguyễn Duy đã đưa ra nhiều cái “Ai?” để mổ xẻ. Nguyễn Duy đã tìm được tới cái “Ai?” cuối cùng đang góp phần quyết định kéo lùi tất cả: Nỗi sợ trong mỗi chúng ta! 
Dù có sao đừng khoanh tay khủng khiếp thay ngoảnh mặt bó gối 
Vâng, để đổi đời chính chúng ta và cả đất nước, việc đầu tiên là mỗi người phải vượt lên nỗi sợ của chính mình. Hãy bắt đầu từ nói thật và đòi chỉ nói thật!.. Đây là bước đi đầu tiên của mọi bước đi đầu tiên. Có gan làm được như thế, cuộc sống sẽ mách bảo chúng ta những bước đi tiếp. Bản thân tôi cũng đang cố gắng như vậy. Đơn giản vì không thể há miệng chờ sung rụng, càng không thể chờ được quyền lực bố thí! 
Sự thật là đất nước đang lâm nguy chưa từng có – trước hết từ bên trong, hoạ bành trướng tôi không sợ bằng. Đụng vào sửa chữa bất cứ vấn đề gì cho đến nơi đến chốn cũng có thể dẫn đến sụp đổ tất cả, còn hơn cả kiếm củi ba năm thiêu một giờ!.. Hàng thập kỷ nay sự tha hoá của quyền lực đã lên tới đỉnh điểm: Sẵn sàng mất tất cả nhưng giữ đến cùng chế độ! Nhưng nếu duy trì nguyên trạng, thì èo uột và không thể tồn tại bên cạnh Trung Quốc. Cái ngu dốt và cái sợ đang làm phức tạp thêm tình trạng tiến thoái lưỡng nan này. 
Đất nước, và tất cả mỗi chúng ta – kẻ cai trị cũng như người bị cai trị – chỉ có một lối thoát: Mỗi người hãy vượt lên nỗi sợ của chính mình! Kẻ cai trị hãy vượt lên nỗi sợ mất quyền lực và lo bị trừng trị. Người bị cai trị hãy vượt lên nỗi sợ bị đàn áp![13] Bởi vì không phải kẻ thù từ bên ngoài, mà chính cái sợ này sâu thẳm bên trong mỗi chúng ta đang bịt mắt chúng ta, tước vũ khí chúng ta, sui khiến chúng ta hành động theo bản năng mù quáng và bầy đàn. 
Chính nỗi sợ trong mỗi chúng ta như thế giờ đây là thứ cỏ khô, có thể bất cứ lúc nào bất giác bắt lửa đốt rụi đất nước, thiêu sống người tốt cũng như kẻ xấu! Chính vì có nỗi sợ trong mỗi chúng ta như thế, tất cả chúng ta đang bị giam hãm trong sự thấp hèn riêng, và qua đó kéo dài mãi cái thấp hèn chung đang giam hãm cả nước. Mỗi người chúng ta phải vượt lên nỗi sợ này trong chính mình như thế, để tất cả cùng nhau không phân biệt một ai lựa chọn sự đổi đời cho tổ quốc có chỗ đứng cho mỗi chúng ta, với tính cách là con người tự do! Một tổ quốc như thế, chính là tổ quốc trong tim mỗi chúng ta! Đó thực sự là tổ quốc của chúng ta! Có một tổ quốc như thế, mỗi chúng ta sẽ có cái quý giá nhất và đáng sống nhất trên đời này: Tự do!  
Đất nước của con người tự do như thế, sẽ là bất khả xâm phạm đối với bất kỳ kẻ thù nào. Đất nước của con người tự do như thế, sẽ có chỗ đứng xứng đáng trong hàng ngũ văn minh nhân loại.  
Đoàn kết, hoà giải, tổ quốc trên hết, để cùng nhau đổi đời chính mình và đổi đời đất nước. Đấy phải là sự lựa chọn của tất cả chúng ta hôm nay cho tổ quốc! Đã đến lúc phải trả lại hai chữ “chúng ta” cho tổ quốc trong tim mình!
Hà Nội, Tháng Tám 2014.
Nguyễn Trung
[1] Nguyễn Trung, “Hiểm hoạ đen”, http://www.vietstudies.info/NguyenTrung/NguyenTrung_HiemHoaDen.htm
[2] Xin lưu ý: Hai nước Đức và Nhật thời kỳ đi vào chủ nghĩa phát xít nhằm khẳng định vị thế đế chế của mình đều lấy chủ nghĩa dân tộc làm động lực bên trong và đã dẫn tới chiến tranh thế giới II. Điều đang lo ngại là hiện tượng này ngày nay lại đang xảy ra ở Trung Quốc và nước Nga của Putin.
[3] Nguyễn Trung, “Còn cay đắng hơn cả câu chuyện Mỵ Châu – Trọng Thuỷ”, http://www.viet-studies.info/NguyenTrung/NguyenTrung_CayDangHonMyChauTrongThuy.htm
[4] Ví dụ: Hiểu biết thiếu hụt và phản ứng bầy đàn đã giúp cho quyền lực mềm Trung Quốc tạo ra bạo loạn trong 2 ngày 13 và 14-05-2014 vừa qua tàn phá khoảng 800 xí nghiệp FDI nhân sự kiện giàn khoan HD 981 – chỉ riêng  một vụ việc này thôi đủ nói lên những điều phải nói…
[5] Tìm xem Nguyễn Trung,  “Vượt lên nỗi sợ”, http://www.viet-studies.info/NguyenTrung/NguyenTrung_VuotLenNoiSo.htm.
[6] Nguyễn Trung, thư ngày 24-07-2014 gửi các thành viên chủ chốt Bộ Chính trị về đại hội XII sắp tới của ĐCSVN.
[7] Nguyễn Trung, thư ngày 24-07-2014 gửi các thành viên chủ chốt trong Bộ Chính trị.
[8]Riêng lãng phí và tham nhũng hàng năm ước tính có thể lên tới khoảng 5 – 10% GDP hoặc hơn nữa, tổn thất do lãng phí hay đánh mất cơ hội tuy không lượng hoá được nhưng vô cùng nghiêm trọng – trước hết vì kìm hãm hay cướp đi khả năng chuyển đổi nền kinh tế sang bước phát triển mới. Chuyên  gia USAID, Olin McGill ngạc nhiên với “chỉ số xếp hạng môi trường kinh doanh” đã đạt được, thu nhập bình quân đầu người ở VN tại sao chỉ là 1.400 USD/năm, lẽ ra nó phải là ở mức trên 7.000 USD/người. Sự thật là thế nào? Ý kiến của McGill đúng hay sai? V… V… (nguồn thanh niên –  12-08-2014 – http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140722/viet-nam-le-ra-phai-co-muc-thu-nhap-tren-7000-usdnguoi.aspx).
[9] (trong các văn kiện chính thức của đảng mục tiêu công nghiệp hoá này được diễn đạt loanh quanh theo ngôn ngữ cao su là “phấn đấu cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại vào năm 2020“)
[10]Khát vọng này ra đời từ Cách mạng Tháng Tám và trở thành tiêu chí quốc gia.
[11] Trong bài II của loạt bài “Viễn tưởng” bàn về sự nghiệp duy tân đất nước, tôi đã đề cập đến nhiệm vụ cải cách toàn diện này, (tìm xem: http://www.viet-studies.info/NguyenTrung/NguyenTrung_VienTuong_2.htm, 20-10-2011). Song nhìn vào bối cảnh quốc tế hôm nay trong tình hình đang nổi lên vấn đề “siêu cường Trung Quốc”, tôi nghĩ rằng dân tộc Việt Nam ta đã đến lúc phải thay đổi hoàn toàn chính mình mới có thể tự khẳng định được mình trong thế giới nhiều vấn đề nóng bỏng này.
[12] Tim xem:   http://www.diendan.org/sang-tac/nhin-tu-xa…-to-quoc  hoặc
http://nguoilotgach.blogspot.com/2011/10/nhin-tu-xa-to-quoc-chum-tho-cua-nguyen.html
[13] Tham khảo: Aung San Suu Kyji “Tự do khỏi nỗi khiếp sợ”,  http://www.procontra.asia/?p=662.
Tác giả gửi cho viet-studies ngày 20-8-2014
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét